ALADDIN VÀ CÂY ĐÈN THẦN.

Aladdin là con trai của một người thợ may nghèo khó, sống ở một vương quốc phương Đông xa xôi. Cậu vốn là đứa trẻ được nuông chiều từ nhỏ, ham rong chơi hơn là làm việc. Khi người cha - Mustapha - qua đời, cậu chẳng có nổi kỹ năng gì để tự nuôi sống bản thân. Người mẹ đáng thương đành ngày ngày xe chỉ, vất vả kiếm miếng ăn nuôi hai mẹ con. Nhưng bà thương con vô cùng, bởi bà biết rằng sâu thẳm trong lòng, cậu mang bản tính lương thiện. Bà luôn tin rằng một mai kia, khi khôn lớn, cậu sẽ thay đổi và trở thành người xứng đáng, thành đạt.

Một ngày nọ, khi Aladdin đang thơ thẩn dạo chơi ở ngoại ô, một ông lão lạ mặt bỗng tiến đến. Lão chằm chằm nhìn cậu rồi tự xưng là anh trai của cha cậu - người đã rời quê hương đi xa từ rất lâu, nhưng nay trở về với mong muốn giúp đỡ cháu mình tiến thân. Lão đeo vào tay cậu một chiếc nhẫn, dặn rằng chẳng có tai họa nào hãm hại được cậu chừng nào cậu còn giữ nó bên mình.

Thế nhưng, gã đàn ông xa lạ ấy chẳng hề là chú của Aladdin, cũng chẳng có họ hàng gì với cậu. Hắn là một tên phù thủy độc ác, kẻ muốn lợi dụng sức trẻ của cậu bé - như chúng ta sẽ sớm thấy ngay sau đây.

[29]

Image Page 29

[30]Ông lão dẫn Aladdin băng qua một quãng đường dài tít tắp về miền quê, cho đến khi họ dừng chân tại một nơi hẻo lánh vô cùng, kẹp giữa hai ngọn núi đen sừng sững vươn lên trời. Tại đây, lão nhóm một đống lửa, ném vào đó ít nhựa hương, miệng không ngừng lẩm nhẩm những câu thần chú kỳ lạ.

Bỗng nhiên, mặt đất ngay trước mắt họ nứt toác ra, để lộ một cánh cửa sập bằng đá. Sau khi nhấc tấm cửa lên, tên phù thủy ra lệnh cho Aladdin bước xuống dưới. Lão bảo cậu cứ theo những bậc thang vỡ nát mà đi, rồi ở chân cầu thang, cậu sẽ thấy ba gian sảnh. Nơi gian sảnh cuối cùng có một cánh cửa dẫn ra khu vườn rợp bóng cây xinh đẹp; cậu phải băng qua khu vườn ấy, rồi bước lên thêm vài bậc thang nữa, sẽ đến một sân thượng. Tại đó, trong một hốc tường, có đặt một Cây Đèn đang cháy sáng. Cậu phải lấy Cây Đèn ấy, thổi tắt lửa, đổ hết dầu ra ngoài rồi mang nó về.

[31]

Image Page 31

[32]Aladdin thấy mọi điều tên phù thủy nói quả là sự thật. Cậu đi thật nhanh nhưng hết sức thận trọng qua ba gian sảnh, cẩn thận sao cho quần áo không chạm vào tường, đúng như lời tên phù thủy đã căn dặn. Cậu lấy Cây Đèn từ hốc tường, đổ hết dầu đi rồi giấu vào trong áo. Trên đường quay lại qua khu vườn, mắt cậu như hoa lên trước những trái cây rực rỡ treo trên cành, lấp lánh tựa thủy tinh. Cậu hái thật nhiều quả, nhét đầy túi, rồi ôm theo Cây Đèn quay trở lại, cất tiếng gọi chú giúp mình trèo lên những bậc thang vỡ nát.

"Đưa Cây Đèn cho chú," ông lão quát lên đầy giận dữ.

"Chưa đâu ạ, chừng nào cháu lên được an toàn đã," cậu bé vội vàng đáp lại.

Tên phù thủy nổi cơn thịnh nộ khôn cùng. Lão đóng sầm cánh cửa sập xuống, nhốt chặt Aladdin dưới lòng đất tối tăm.

Trong cơn tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi, cậu vô tình chà xát vào chiếc nhẫn trên tay. Ngay tức khắc, một hình bóng hiện ra trước mặt, cất tiếng:

"Tôi là nô lệ của ngài, Thần Nhẫn. Chủ nhân mong muốn điều gì?"

[33]

Image Page 33

Aladdin thưa với Thần Nhẫn rằng cậu chỉ mong được giải thoát khỏi nơi tăm tối này và đưa trở về với mẹ. Chỉ trong chớp mắt, cậu đã thấy mình đang ở nhà, bụng đói cồn cào. Người mẹ khốn khổ mừng rỡ khôn xiết khi thấy con trai trở về an toàn.

Cậu kể lại cho mẹ nghe tất thảy những chuyện đã xảy ra. Bà tò mò ngắm nghía Cây Đèn cậu mang về, rồi đưa tay chà xát để nó sáng bóng hơn. Cả hai mẹ con sững sờ kinh ngạc khi một hình dáng kỳ dị bỗng hiện ra trước mắt - đó chính là Thần Đèn. Ngài cất tiếng hỏi họ mong muốn điều gì. Vừa nghe thấy thức ăn là thứ họ cần nhất lúc này, một nô lệ da đen lập tức bưng lên những món ngon thượng hạng, đặt trên một chiếc khay bạc tinh xảo, kèm theo những chiếc đĩa bạc để hai mẹ con thưởng thức.

Aladdin và mẹ dùng bữa thịnh soạn [34]được dọn ra trước mắt. Sau đó, họ đem bán chiếc khay cùng những chiếc đĩa bạc, và số tiền ấy đủ cho họ sống sung túc trong nhiều tuần liền. Giờ đây, Aladdin đã có thể ăn mặc tươm tất. Vào một buổi dạo bước thường ngày, cậu tình cờ trông thấy con gái của Quốc vương cùng đoàn tùy tùng đang trở về từ nhà tắm. Trước vẻ đẹp lộng lẫy của nàng, cậu choáng ngợp đến nỗi lập tức say đắm. Cậu liền bảo mẹ phải vào cung yết kiến Quốc vương, xin ngài gả Công chúa cho mình.

Người phụ nữ tội nghiệp tưởng con trai mình hóa điên. Nhưng cậu không chỉ biết rõ báu vật mình đang nắm giữ trong tay - Cây Đèn Thần - mà còn nhận ra giá trị của những trái cây lấp lánh cậu đã hái trong vườn, thứ mà trước kia cậu ngỡ chỉ là thủy tinh màu. Đầu tiên, cậu gửi đến Quốc vương một chiếc bát chứa đầy những viên ngọc quý ấy - bởi thực chất chúng đều là ngọc. Nhà vua vô cùng kinh ngạc trước vẻ lộng lẫy của chúng, bèn phán với mẹ Aladdin: "Con trai bà sẽ đạt được ước nguyện, nếu trong một tuần, nó có thể mang đến cho ta bốn mươi bát ngọc như thế này, do hai mươi nô lệ da trắng và hai mươi nô lệ da đen ăn vận sang trọng dâng lên." Nhà vua thầm nghĩ điều kiện ấy sẽ giúp ngài vừa giữ được món đồ đã nhận, vừa vĩnh viễn không phải nghe đến tên Aladdin thêm lần nào nữa.

Nhưng Thần Đèn đã nhanh chóng mang đến những bát ngọc cùng đám nô lệ như ý muốn. Và mẹ Aladdin lại một lần nữa dẫn họ vào cung yết kiến Quốc vương.

[35]

Image Page 35

Quốc vương vô cùng hân hoan trước những lễ vật vô giá này, liền lập tức ưng thuận gả Công chúa [36]Bulbul cho Aladdin. Chàng thanh niên tràn đầy hạnh phúc gọi Thần Đèn đến trợ giúp, rồi nhanh chóng lên đường đến Hoàng cung. Chàng khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy, cưỡi một con tuấn mã tuyệt đẹp, hai bên là đoàn tùy tùng đông đảo vừa đi vừa tung từng vốc tiền vàng cho dân chúng.

Ngay sau khi thành hôn, Aladdin ra lệnh cho Thần Đèn dựng lên một tòa Lâu đài nguy nga nhất chỉ trong một đêm. Đôi vợ chồng son sống những tháng ngày êm đềm hạnh phúc nơi lâu đài tráng lệ ấy.

Thế rồi một ngày nọ, khi Aladdin đang đi săn cùng Quốc vương, tên phù thủy độc ác năm xưa - kẻ đã nghe danh về vận may lẫy lừng của chàng và đang rắp tâm chiếm đoạt Cây Đèn Thần - xuất hiện trên phố, rao lớn: "Đèn mới đổi đèn cũ đây!" Một cô hầu gái ngốc nghếch trong Lâu đài nghe thấy lời rao, liền xin phép Công chúa đổi Cây Đèn cũ của Aladdin - thứ mà cô vẫn thường thấy chàng để trên bậu cửa sổ - lấy một chiếc đèn mới. Và thế là, tên phù thủy đã chiếm được báu vật.

[37]

Image Page 37

Ngay khi tên phù thủy đoạt được Cây Đèn trong tay, lão lập tức ra lệnh cho Thần Đèn mang theo cả tòa Lâu đài cùng nàng Bulbul bên trong bay tít tận châu Phi xa xôi.

Nỗi đau buồn của Aladdin không bút nào tả xiết, và cơn thịnh nộ của Quốc vương trước sự mất tích của Công chúa cũng dữ dội không kém. Tính mạng của chàng Aladdin tội nghiệp giờ đây như treo trên sợi tóc, bởi Quốc vương đe dọa sẽ lấy mạng chàng nếu trong vòng ba ngày, chàng không đưa được con gái ngài trở về.

Aladdin trước hết phải cầu xin sự giúp đỡ của Thần [38]Nhẫn. Nhưng vị thần này cũng chỉ có thể đưa chàng đến được châu Phi mà thôi. Công chúa mừng rỡ khôn xiết khi gặp lại phu quân, nhưng lòng nàng trĩu nặng ân hận khi nhận ra chính mình là nguyên nhân của mọi tai ương - chỉ vì đã đánh mất Cây Đèn kỳ diệu. Dẫu vậy, Aladdin vẫn dịu dàng an ủi nàng. Chàng bảo rằng mình đã nghĩ ra một kế hoạch để giành lại Cây Đèn.

Nói rồi, chàng rời đi, nhưng nhanh chóng quay trở lại với một lọ thuốc ngủ liều cao trên tay. Chàng dặn nàng hãy giả vờ ân cần tiếp đón tên phù thủy, rồi lén chuốc lọ thuốc vào ly rượu vang trong bữa tối hôm ấy, khiến lão ngủ say như chết. Khi ấy, họ sẽ có thể lấy lại Cây Đèn.

Mọi chuyện diễn ra đúng như dự tính. Tên phù thủy uống cạn ly rượu, và khi Aladdin bước vào, chàng thấy lão đã ngã vật ra ghế sô-pha, bất tỉnh nhân sự. Aladdin lấy lại Cây Đèn giấu trong áo lão, rồi triệu hồi Thần Đèn, ra lệnh đưa Lâu đài, Công chúa và chính chàng trở về quê hương.

Quốc vương vừa kinh ngạc vừa vui sướng tột cùng trước sự trở về của họ - nỗi phẫn nộ dữ dội ngày trước khi mất con gái giờ đã tan biến tựa mây khói. Còn Aladdin và nàng Bulbul, họ sống bên nhau mãi mãi hạnh phúc, tận hưởng trọn vẹn vận may mà số phận đã ban tặng.

[39]

Image Page 39