CHIẾC XƯƠNG CÁ CÓ PHÉP MÀU
vài đứa trẻ đang lớn nhanh như thổi đến mức quần áo đều chật ních
Ngày xửa ngày xưa, có một vị Vua và một Hoàng hậu. Ngài là bậc nam nhi đầy khí phách nhất trần đời, còn bà lại là người phụ nữ duyên dáng nhất thế gian. Nghề của nhà Vua là làm việc cho Chính phủ1. Cha của Hoàng hậu vốn là một bác sĩ ở miền ngoại ô.
Hai người có đến mười chín mặt con, và con số ấy vẫn cứ tăng lên mãi. Mười bảy đứa đảm nhiệm việc trông nom em bé sơ sinh; riêng Alicia, cô chị cả, thì gánh vác việc chăm lo cho tất cả. Lũ trẻ lố nhố từ bảy tuổi cho đến bảy tháng tuổi.
Giờ thì ta hãy quay lại với câu chuyện.
Một hôm nọ, trên đường đến sở làm, nhà Vua ghé vào tiệm bán cá để mua một cân rưỡi cá hồi - phần không quá gần đuôi - theo đúng lời Hoàng hậu dặn dò, bởi bà là một tay nội trợ vô cùng cẩn thận. Ông Pickles, chủ tiệm cá, cất lời: "Chắc chắn rồi thưa ngài. Ngài có cần mua thêm gì nữa không ạ? Chào ngài."
Nhà Vua lại rảo bước đến sở làm với tâm trạng nặng trĩu, bởi ngày phát lương2 thì hãy còn xa lắc, vậy mà mấy đứa con cưng của ngài cứ lớn nhanh như thổi đến nỗi quần áo mặc đều đã chật ních. Đi chưa được bao xa, cậu bé chạy vặt của ông Pickles đã hớt hải đuổi theo, vừa chạy vừa gọi: "Thưa ngài! Ngài không để ý đến bà lão trong tiệm của chúng cháu ạ."
"Bà lão nào cơ?" nhà Vua hỏi dò. "Ta chẳng thấy ai hết."
Quả thực, nhà Vua đã không trông thấy bà lão nào, vì bà đã tàng hình trước mặt ngài; dẫu vậy, cậu bé của ông Pickles thì lại nhìn thấy rõ mồn một. Có lẽ là bởi cậu ta đã bày bừa và làm nước văng tung tóe khắp nơi, rồi lại còn quăng mấy con cá bơn xuống một cách thô bạo như thế, thành thử nếu bà không hiện hình ra trước mặt cậu, thì bộ quần áo của bà ắt đã hỏng mất rồi.
Ngay lúc ấy, bà lão lạch bạch bước tới. Bà khoác lên mình bộ y phục bằng lụa đổi màu thượng hạng nhất, thoang thoảng hương hoa oải hương khô.
"Vua Watkins Đệ Nhất, ta tin là vậy nhỉ?" bà lão lên tiếng.
"Watkins," nhà Vua đáp, "chính là tên của tôi."
"Và nếu ta không nhầm, ông là cha của Công chúa Alicia xinh đẹp phải không?" bà lão hỏi tiếp.
"Cùng với mười tám đứa con ngoan ngoãn khác nữa," nhà Vua trả lời.
"Nghe cho rõ đây. Ông đang trên đường đến sở làm," bà lão nói.
Tức thì trong đầu nhà Vua lóe lên một ý nghĩ, rằng bà ấy ắt hẳn phải là một vị Tiên, nếu không thì làm sao bà biết được điều ấy?
"Ông nghĩ đúng đấy," bà lão cất tiếng, đáp lại chính dòng suy nghĩ của ngài. "Ta là Tiên nữ nhân từ Grandmarina. Chú ý đây. Khi trở về nhà dùng bữa tối, ông hãy lịch sự mời Công chúa Alicia thưởng thức một chút cá hồi mà ông vừa mới mua ban nãy."
"Nhưng lỡ món đó khiến con bé bị đầy bụng thì sao?" nhà Vua băn khoăn.
Bà lão nổi giận đùng đùng trước cái ý nghĩ kỳ quặc ấy, đến nỗi nhà Vua khá là hoảng hồn và đành khúm núm xin bà thứ lỗi.
"Ta đã nghe quá đủ những lời ca thán về chuyện món này gây đầy bụng, món kia gây khó tiêu rồi," bà lão gắt gỏng, giọng đầy khinh miệt. "Đừng có tham lam như thế. Ta e là ông chỉ muốn ăn hết một mình chỗ cá đó thôi."
Nhà Vua cúi gằm mặt trước lời quở trách ấy và hứa rằng ngài sẽ không bao giờ đả động đến chuyện các món ăn gây đầy bụng thêm một lần nào nữa.
"Vậy thì hãy ngoan ngoãn đi," Tiên nữ Grandmarina phán bảo, "và đừng có nói nữa! Khi Công chúa Alicia xinh đẹp đồng ý thưởng thức món cá hồi - mà ta nghĩ con bé sẽ đồng ý thôi - ông sẽ thấy con bé để lại một chiếc xương cá trên đĩa. Hãy bảo con bé phơi khô nó, chà xát nó, rồi đánh bóng nó cho đến khi sáng lấp lánh như xà cừ, và giữ gìn nó cẩn thận như một món quà ta ban tặng."
"Chỉ có thế thôi sao?" nhà Vua tò mò hỏi.
"Đừng có nôn nóng thế, thưa ngài," Tiên nữ Grandmarina đáp trả, mắng nhiếc ngài thậm tệ. "Đừng có ngắt lời người khác khi họ chưa nói xong. Đúng là cái thói của bọn người lớn các ông. Lúc nào cũng thế."
Nhà Vua lại cúi gằm mặt và hứa rằng ngài sẽ không tái phạm nữa.
"Vậy thì hãy ngoan ngoãn đi," Tiên nữ Grandmarina dặn dò, "và đừng có ngắt lời nữa! Hãy nói với Công chúa Alicia, kèm theo lời yêu thương của ta, rằng chiếc xương cá là một món quà nhiệm màu mà con bé chỉ được phép sử dụng một lần duy nhất; nhưng trong lần đó, nó sẽ ban cho con bé bất cứ điều gì con bé ước, miễn là con bé ước vào đúng thời khắc. Lời nhắn chỉ có vậy. Hãy nhớ kỹ."
cái thói kiêu ngạo này!
Nhà Vua vừa mở lời: "Liệu tôi có thể hỏi lý do-?" thì Tiên nữ đã nổi cơn thịnh nộ.
"Ông có định ngoan ngoãn không hả, thưa ngài?" bà thét lên, giậm mạnh chân xuống đất. "Lý do việc này, lý do việc kia, chà chà! Ông lúc nào cũng đòi hỏi lý do. Làm gì có lý do nào hết. Đấy! Cái thói kiêu ngạo này! Ta thực sự phát ốm với mấy cái lý do của người lớn các ông rồi."
Nhà Vua vô cùng hoảng sợ trước cơn thịnh nộ của bà lão. Ngài liền bày tỏ nỗi hối hận sâu sắc vì đã xúc phạm bà, và hứa rằng ngài sẽ không hỏi lý do thêm một lần nào nữa.
"Vậy thì hãy ngoan ngoãn đi," bà lão dặn dò, "và đừng có hỏi nữa!"
Dứt lời, Grandmarina biến mất tăm. Còn nhà Vua thì cứ đi mãi, đi mãi, đi mãi, cho đến khi tới được sở làm. Ở đó, ngài cắm cúi viết, viết và viết, cho đến tận giờ phải trở về nhà. Sau bữa tối, ngài lịch sự mời Công chúa Alicia thưởng thức món cá hồi, đúng như lời Tiên nữ đã căn dặn. Và khi con bé đã tận hưởng bữa ăn ngon lành, ngài trông thấy chiếc xương cá trên đĩa của con, y hệt như Tiên nữ đã nói. Ngài liền truyền đạt lại lời nhắn, và Công chúa Alicia đã cẩn thận phơi khô chiếc xương, chà xát nó, rồi đánh bóng cho đến khi nó sáng lấp lánh như xà cừ.

Và thế là, vào lúc Hoàng hậu chuẩn bị thức dậy vào sáng hôm sau, bà thốt lên: "Ôi, trời đất ơi, trời đất ơi! Đầu tôi, đầu tôi đau quá!" rồi bà ngất lịm đi.
Công chúa Alicia, lúc ấy đang tình cờ hé cửa phòng ngủ để hỏi về bữa sáng, đã vô cùng hốt hoảng khi trông thấy Mẫu hậu đáng kính của mình lâm vào cảnh ấy. Con bé liền giật chuông gọi Peggy - đó là tên của quan Thị vệ. Nhưng rồi sực nhớ ra chỗ cất lọ muối ngửi3, con bé trèo lên một chiếc ghế để lấy nó xuống, rồi lại trèo lên một chiếc ghế khác kê ngay cạnh giường và đưa lọ muối ngửi đến sát mũi Hoàng hậu. Xong xuôi, con lại nhảy xuống lấy ít nước, rồi lại nhảy lên thấm ướt trán Hoàng hậu. Tóm lại, khi quan Thị vệ bước vào, bà lão đáng mến ấy đã phải thốt lên với cô Công chúa nhỏ: "Cháu đúng là một cô bé tháo vát! Bản thân ta cũng không thể làm tốt hơn được!"

Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất trong cơn bạo bệnh của Hoàng hậu nhân từ. Ôi không, không hề! Bà thực sự ốm rất nặng, và cơn bệnh kéo dài trong một khoảng thời gian khá lâu. Công chúa Alicia đã giữ cho mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ được yên lặng, rồi con bé thay quần áo cho chúng, nhảy múa dỗ dành em bé, rồi đun sôi ấm nước, hâm nóng súp, quét dọn lò sưởi, rót thuốc, chăm sóc Hoàng hậu, và làm tất thảy những gì trong khả năng của mình. Con bé cứ bận rộn, bận rộn, bận rộn mãi, bận rộn đến mức không thể bận rộn hơn được nữa. Bởi lẽ Cung điện ấy chẳng có nhiều người hầu hạ, vì ba lý do: nhà Vua thì đang cạn túi, cơ hội thăng tiến ở sở làm của ngài dường như chẳng bao giờ chịu đến, và ngày phát lương lại còn xa vời vợi, nhỏ bé tựa như một vì sao tít tắp trên bầu trời.
Nhưng vào cái buổi sáng Hoàng hậu ngất lịm đi ấy, thì chiếc xương cá nhiệm màu đang ở đâu nhỉ? À, nó đang nằm ngay trong túi áo của Công chúa Alicia. Con bé suýt chút nữa đã lôi nó ra để giúp Hoàng hậu tỉnh dậy, nhưng rồi con bé lại cất nó vào và đi tìm lọ muối ngửi thay thế.
Sau khi Hoàng hậu tỉnh lại sau cơn ngất vào sáng hôm đó và đang thiu thiu ngủ, Công chúa Alicia vội vã chạy lên lầu để kể một bí mật vô cùng đặc biệt cho một người bạn vô cùng kín tiếng của mình - đó là Nữ Công tước. Mọi người cứ tưởng nàng chỉ là một con Búp bê; nhưng nàng thực sự là một Nữ Công tước, dẫu chẳng ai biết điều ấy ngoại trừ Công chúa.

Cái bí mật vô cùng đặc biệt ấy chính là bí mật về chiếc xương cá nhiệm màu - mà lịch sử của nó thì Nữ Công tước đã nắm rõ như lòng bàn tay, bởi Công chúa đã kể cho cậu ấy nghe mọi chuyện. Công chúa quỳ xuống bên chiếc giường nơi Nữ Công tước đang nằm, diện đồ lộng lẫy và hoàn toàn tỉnh táo, rồi thì thầm bí mật ấy vào tai cậu. Nữ Công tước mỉm cười và gật đầu. Người ta có thể cho rằng nàng chẳng bao giờ mỉm cười và gật đầu, nhưng nàng vẫn thường xuyên làm thế đấy - dẫu chẳng ai biết điều đó ngoại trừ Công chúa.
Rồi Công chúa Alicia lại vội vã chạy xuống lầu để tiếp tục túc trực trong phòng Hoàng hậu. Con bé thường xuyên túc trực một mình bên Hoàng hậu; nhưng mỗi buổi tối, suốt thời gian Hoàng hậu lâm bệnh, con bé đều ngồi đó thức canh cùng nhà Vua. Và mỗi buổi tối, nhà Vua lại ngồi nhìn con bé với ánh mắt bực dọc, tự hỏi tại sao con bé chẳng bao giờ chịu mang chiếc xương cá nhiệm màu ra. Mỗi lần nhận ra ánh mắt ấy, con bé lại chạy lên lầu, thì thầm lại bí mật với Nữ Công tước một lần nữa, và còn nói thêm rằng: "Họ cứ nghĩ rằng lũ trẻ con chúng mình chẳng bao giờ có lý do hay ý nghĩa gì cả!" Và Nữ Công tước, dù là vị Nữ công tước sành điệu nhất từng được biết đến, đã nháy mắt đầy tinh nghịch.
"Alicia," nhà Vua gọi vào một buổi tối nọ, khi con bé đến chúc ngài ngủ ngon.
"Dạ, thưa cha."
"Chiếc xương cá nhiệm màu đâu rồi?"
"Ở trong túi của con, thưa cha."
"Cha cứ tưởng con đã làm mất nó rồi?"
"Ôi, không đâu, cha ạ."
"Hay là con quên nó rồi?"
"Thực sự là không đâu cha ạ."
Rồi vào một dịp khác, con chó mặt xệ nhỏ bé nhưng đáng sợ nhà hàng xóm - chuyên đi cắn bậy - đã lao vào một trong những vị Hoàng tử nhỏ khi cậu bé đang đứng trên bậc thềm lúc đi học về. Nó làm cậu hoảng sợ xanh mặt, và cậu đã thụi tay xuyên qua một ô cửa kính. Máu chảy, chảy mãi, đầm đìa. Khi mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ kia trông thấy cậu chảy máu, máu, máu, bọn chúng cũng hoảng sợ xanh mặt theo, và đồng loạt gào thét đến tím tái cả mười bảy khuôn mặt. Nhưng Công chúa Alicia đã lần lượt dùng tay bịt kín mười bảy cái miệng của chúng lại, từng đứa một, và dỗ dành chúng giữ trật tự để không làm ồn Hoàng hậu đang ốm. Rồi con bé nhúng bàn tay bị thương của vị Hoàng tử nhỏ vào một chậu nước lạnh sạch sẽ, trong khi bọn trẻ trố mắt nhìn với hai lần mười bảy là ba mươi tư - viết bốn nhớ ba - con mắt của mình. Sau đó con bé cẩn thận kiểm tra bàn tay xem có mảnh kính vỡ nào không, và may mắn thay, chẳng có mảnh kính nào cả. Rồi con bé nói với hai vị Hoàng tử có đôi chân mũm mĩm, những cậu bé tuy nhỏ nhưng rất khỏe mạnh: "Hãy mang túi giẻ lau Hoàng gia vào đây cho chị; chị phải cắt, khâu, tỉa và xoay xở thôi." Thế là hai vị Hoàng tử nhỏ hì hục kéo túi giẻ lau Hoàng gia vào, và Công chúa Alicia ngồi phệt xuống sàn với một cây kéo lớn cùng kim và chỉ. Con bé cắt, khâu, tỉa và xoay xở, làm thành một dải băng gạc rồi băng lại - và nó vừa vặn một cách hoàn hảo. Khi mọi việc đã xong xuôi, con bé ngẩng lên và thấy nhà Vua, cha của mình, đang đứng nhìn từ ngoài cửa.

"Alicia."
"Dạ, thưa cha."
"Con đang làm gì vậy?"
"Cắt, khâu, tỉa và xoay xở ạ, thưa cha."
"Chiếc xương cá nhiệm màu đâu?"
"Ở trong túi của con ạ, thưa cha."
"Cha cứ tưởng con đã làm mất nó rồi?"
"Ôi, không đâu cha ạ."
"Hay là con quên nó rồi?"
"Thực sự là không đâu cha ạ."
Sau đó, con bé chạy lên lầu tìm Nữ Công tước và kể cho cậu ấy nghe những gì đã xảy ra, rồi kể lại bí mật một lần nữa. Nữ Công tước lắc lư những lọn tóc vàng óng của mình và cười đùa cùng con bé với đôi môi hồng hào.

Chà! Rồi vào một lần khác, em bé lại bị ngã xuống phía dưới lưới chắn lò sưởi. Mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ đã quá quen với chuyện ấy rồi, bởi chúng hầu như lúc nào cũng bị ngã xuống lưới chắn lò sưởi hoặc ngã lộn cổ xuống cầu thang. Nhưng em bé thì vẫn chưa quen, và cú ngã khiến khuôn mặt bé sưng vù, một bên mắt bầm tím. Nguyên nhân khiến cục cưng tội nghiệp bị ngã là vì bé đã trượt khỏi đùi Công chúa Alicia, ngay lúc con bé đang khoác một chiếc tạp dề thô kệch to tướng trùm kín cả người, ngồi trước ngọn lửa bếp và bắt đầu gọt củ cải để nấu nước dùng cho bữa tối. Còn lý do khiến con bé phải làm việc đó là vì, buổi sáng hôm ấy, đầu bếp của nhà Vua đã bỏ trốn cùng với tình yêu đích thực của cô ta - một anh lính rất cao kều nhưng lúc nào cũng say xỉn bí tỉ. Thế là mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ - những đứa trẻ hễ có chuyện gì xảy ra là lại khóc - liền gào lên ầm ĩ. Nhưng Công chúa Alicia (dẫu chính con bé cũng không kìm được vài giọt nước mắt) đã nhẹ nhàng bảo chúng giữ im lặng, kẻo làm cơn bệnh của Hoàng hậu đang dần hồi phục trên lầu lại tái phát. Con bé nói: "Ngậm miệng lại hết đi, mấy con khỉ nhỏ hư hỏng này! Để chị kiểm tra em bé đã!" Rồi con bé kiểm tra em bé và phát hiện ra bé không hề bị gãy chiếc xương nào. Con bé áp một thanh sắt lạnh lên con mắt tội nghiệp của bé, vuốt ve khuôn mặt tội nghiệp ấy, và bé liền chìm vào giấc ngủ ngay trong vòng tay con bé. Sau đó, con bé nói với mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa: "Chị chưa dám đặt em xuống vội đâu, sợ em thức giấc rồi lại thấy đau. Các em hãy ngoan ngoãn đi, rồi tất cả sẽ được làm đầu bếp!" Bọn trẻ nhảy cẫng lên vì vui sướng khi nghe thấy thế, và bắt đầu tự làm cho mình những chiếc mũ đầu bếp bằng giấy báo cũ. Thế là con bé đưa cho đứa này hộp muối, đứa kia lúa mạch, đứa nọ các loại thảo mộc, rồi củ cải, cà rốt, hành tây, hộp gia vị - cho đến khi mỗi đứa đều có một nguyên liệu để phụ giúp, và tất cả trở thành những đầu bếp chạy lăng xăng, còn con bé ngồi ngay chính giữa, trùm kín trong chiếc tạp dề thô kệch to tướng, ôm em bé trong lòng. Một lúc sau, nồi nước dùng cũng nấu xong, và em bé tỉnh dậy mỉm cười như một thiên thần. Bé được giao lại cho vị Công chúa điềm đạm nhất bế, trong khi các vị Hoàng tử và Công chúa khác chen chúc nhau ở một góc xa để ngóng nhìn Công chúa Alicia múc nồi nước dùng đầy ắp ra bát, vì sợ rằng (vốn dĩ bọn trẻ lúc nào cũng chuốc lấy rắc rối) chúng sẽ bị nước sôi văng trúng và làm cho bỏng rát.
Khi dòng nước dùng đổ ra, bốc khói nghi ngút tuyệt đẹp, và tỏa hương thơm nức như một bó hoa có thể ăn được, bọn trẻ đồng loạt vỗ tay gieo mừng. Thấy vậy, em bé cũng vỗ tay theo; hành động ấy, cộng với bộ dạng trông cứ như đang bị đau răng một cách đầy tức cười của bé, đã khiến tất cả các Hoàng tử và Công chúa cười phá lên. Thế là Công chúa Alicia cất lời: "Hãy cứ cười đùa và ngoan ngoãn đi, sau bữa tối chúng ta sẽ làm cho em một cái tổ ở góc sàn nhà, rồi em sẽ ngồi trong tổ và xem Vũ điệu Mười tám Đầu bếp nhé."
Lời hứa hẹn ấy khiến các vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ vô cùng thích thú. Bọn trẻ ăn sạch bách chỗ nước dùng, rửa ráy toàn bộ bát đĩa, dọn dẹp gọn gàng, rồi đẩy chiếc bàn vào một góc. Và sau đó, trong những chiếc mũ đầu bếp, cùng với Công chúa Alicia khoác chiếc tạp dề thô kệch trùm kín mít - chiếc tạp dề từng thuộc về cô đầu bếp đã bỏ trốn cùng tình yêu đích thực là anh lính rất cao kều nhưng lúc nào cũng say xỉn bí tỉ - bọn trẻ đã cùng nhau nhảy Vũ điệu Mười tám Đầu bếp trước mặt em bé thiên thần. Cục cưng tội nghiệp quên bẵng đi khuôn mặt sưng vù cùng đôi mắt bầm tím của mình, và reo hò trong niềm vui sướng tột độ.

Và rồi, một lần nữa, Công chúa Alicia lại trông thấy Vua Watkins Đệ Nhất, cha của mình, đứng ở ngưỡng cửa nhìn vào. Ngài hỏi: "Con đang làm gì vậy, Alicia?"
"Nấu nướng và xoay xở ạ, thưa cha."
"Con còn đang làm gì khác nữa, Alicia?"
"Giữ cho các em luôn vui vẻ ạ, thưa cha."
"Chiếc xương cá nhiệm màu đâu rồi, Alicia?"
"Ở trong túi của con ạ, thưa cha."
"Cha cứ tưởng con đã làm mất nó rồi?"
"Ôi, không đâu cha ạ."
"Hay là con quên nó rồi?"
"Thực sự là không đâu cha ạ."
Nhà Vua bèn thở dài thườn thượt, trông vô cùng chán nản. Ngài ngồi phịch xuống một cách khổ sở, tựa đầu vào tay và chống cùi chỏ lên chiếc bàn bếp đã được đẩy vào góc. Thấy vậy, mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa rón rén bước ra khỏi bếp, để lại ngài một mình với Công chúa Alicia và em bé thiên thần.
"Có chuyện gì vậy, thưa cha?"
"Cha đang vô cùng túng quẫn, con gái ạ."
"Cha chẳng còn một đồng nào sao, thưa cha?"

"Không còn một đồng nào, con gái ạ."
"Không còn cách nào để kiếm tiền nữa sao, thưa cha?"
"Không còn cách nào hết," nhà Vua đáp. "Cha đã cố gắng hết sức, và cha đã thử mọi cách rồi."
Khi nghe những lời cuối cùng ấy, Công chúa Alicia bắt đầu thò tay vào chiếc túi - nơi con bé vẫn luôn cất giữ chiếc xương cá nhiệm màu.
"Cha ơi," con bé cất lời, "khi chúng ta đã cố gắng hết sức và đã thử mọi cách, thì tức là chúng ta đã làm tốt nhất có thể rồi, phải không cha?"
"Không nghi ngờ gì nữa, Alicia ạ."
"Khi chúng ta đã làm tốt nhất có thể, thưa cha, mà vẫn chưa đủ, thì con nghĩ đã đến lúc thích hợp để cầu xin sự giúp đỡ từ người khác." Đây chính là bí mật liên quan đến chiếc xương cá nhiệm màu - điều mà con bé đã tự mình nhận ra từ lời dặn dò của Tiên nữ nhân từ Grandmarina, và cũng chính là bí mật mà con bé vẫn thường thì thầm với người bạn xinh đẹp và sành điệu của mình, Nữ Công tước.
Thế là con bé lôi từ trong túi ra chiếc xương cá nhiệm màu - đã được phơi khô, chà xát và đánh bóng cho đến khi sáng lấp lánh như xà cừ. Con bé khẽ hôn lên nó một cái, rồi ước rằng hôm nay là ngày phát lương. Và ngay tức khắc, hôm nay đúng là ngày phát lương! Tiền lương một quý của nhà Vua leng keng rơi xuống ống khói và nảy tung tóe khắp sàn nhà.
Nhưng đó thậm chí còn chưa phải là một nửa những gì đã xảy ra - không, thậm chí còn chưa đến một phần tư! Bởi vì ngay sau đó, Tiên nữ nhân từ Grandmarina đã phóng xe ngựa lao vào. Cỗ xe do bốn con Chim Công kéo, với cậu bé chạy vặt của ông Pickles đứng ở phía sau, vận đồ bằng bạc và vàng, đội một chiếc mũ chóp nhọn, tóc rắc phấn trắng, đi tất lụa màu hồng, tay cầm một cây gậy nạm ngọc và ôm một bó hoa. Cậu bé của ông Pickles nhảy phắt xuống, tay cầm chiếc mũ chóp nhọn, tỏ ra vô cùng lịch thiệp - nhờ phép thuật, cậu đã được biến đổi hoàn toàn. Cậu đỡ Grandmarina bước xuống, và bà đứng đó, khoác lên mình bộ y phục bằng lụa đổi màu đắt tiền, thoang thoảng hương hoa oải hương khô, phe phẩy chiếc quạt lấp lánh của mình.
"Alicia, cháu yêu dấu," vị Tiên nữ duyên dáng cất tiếng, "cháu vẫn khỏe chứ? Ta hy vọng là cháu vẫn mạnh khỏe. Lại đây cho ta một nụ hôn nào."
Công chúa Alicia ôm chầm lấy bà. Rồi Grandmarina quay sang nhà Vua và nói bằng một giọng khá sắc sảo: "Ông có ngoan ngoãn không đấy?"

Nhà Vua trả lời rằng tôi hy vọng là có.
"Ta đoán bây giờ thì ông đã hiểu lý do tại sao con gái đỡ đầu của ta đây" - bà vừa nói vừa hôn Công chúa thêm một lần nữa - "lại không dùng đến chiếc xương cá sớm hơn rồi chứ?" Tiên nữ hỏi.
Nhà Vua bẽn lẽn cúi chào bà.
"À! nhưng lúc đó thì ông đã không biết!" Tiên nữ nói tiếp.
Nhà Vua lại cúi chào bà, càng thêm bẽn lẽn.
"Ông còn muốn hỏi thêm lý do nào nữa không?" Tiên nữ hỏi.
Nhà Vua trả lời rằng không, và tôi vô cùng hối hận.
"Vậy thì hãy ngoan ngoãn đi," Tiên nữ dặn dò, "và sống hạnh phúc mãi mãi về sau."
Rồi Grandmarina vẫy chiếc quạt của mình. Hoàng hậu bước vào, ăn mặc vô cùng lộng lẫy. Mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa nhỏ - không còn mặc những bộ quần áo chật ních nữa - bước vào trong những bộ trang phục mới toanh, vừa vặn từ đầu đến chân, với những đường xếp ly ở khắp mọi chỗ để còn có thể nới rộng ra. Sau đó, Tiên nữ gõ nhẹ chiếc quạt vào Công chúa Alicia, và chiếc tạp dề thô kệch trùm kín mít lập tức bay biến đi mất. Con bé hiện ra trong bộ trang phục tinh tế tuyệt đẹp, hệt như một Cô Dâu nhỏ bé, đầu đội vòng hoa cam và cài một chiếc mạng che mặt bằng bạc. Rồi chiếc tủ đựng bát đĩa trong bếp tự động biến thành một chiếc tủ quần áo, được làm bằng những loại gỗ tuyệt đẹp, cùng vàng và gương soi, bên trong chứa đầy những bộ váy đủ mọi kiểu dáng - tất cả đều dành riêng cho con bé, và tất cả đều vừa vặn một cách hoàn hảo. Tiếp đến, em bé thiên thần bước vào, tự mình chạy lon ton, với khuôn mặt và đôi mắt không những không còn chút vết tích nào của sự bầm dập, mà còn trông rạng rỡ hơn hẳn. Sau đó, Grandmarina ngỏ ý được làm quen với Nữ Công tước, và khi Nữ Công tước được mang xuống, hai người đã trao đổi với nhau rất nhiều lời khen ngợi.
Tiên nữ và Nữ Công tước thì thầm to nhỏ với nhau một lát, rồi Tiên nữ lớn tiếng nói: "Phải rồi. Ta đã đoán là con bé sẽ kể cho cậu nghe mà." Rồi Grandmarina quay sang nhà Vua và Hoàng hậu và nói: "Chúng ta sẽ đi tìm Hoàng tử Certainpersonio. Rất mong hai vị sẽ đến dự lễ tại nhà thờ đúng nửa tiếng nữa." Nói đoạn, bà và Công chúa Alicia bước lên cỗ xe ngựa. Cậu bé của ông Pickles đỡ Nữ Công tước - người đang ngồi một mình ở băng ghế đối diện - bước vào. Rồi cậu bé gập bậc lên xuống lại và trèo lên phía sau. Những con Chim Công xòe rộng đuôi và bay vút đi.

Hoàng tử Certainpersonio đang ngồi một mình, nhai kẹo mạch nha4 và chờ đến lúc mình tròn chín mươi tuổi. Khi cậu trông thấy những con Chim Công kéo theo cỗ xe ngựa bay thẳng qua cửa sổ, cậu lập tức nảy ra một ý nghĩ rằng sắp có chuyện gì đó khác thường xảy ra.
"Hoàng tử," Grandmarina cất lời, "ta mang Cô dâu của hoàng tử đến đây."
Ngay khoảnh khắc Tiên nữ thốt ra những lời ấy, khuôn mặt Hoàng tử Certainpersonio liền sạch bóng, không còn dính chút kẹo nào. Chiếc áo khoác và quần nhung kẻ của cậu biến thành bộ lễ phục bằng nhung màu hoa đào, mái tóc cậu uốn xoăn lại, và một chiếc mũ có đính lông vũ bay vào như một con chim rồi đậu ngay trên đầu cậu. Cậu bước lên cỗ xe ngựa theo lời mời của Tiên nữ, và tại đó, cậu đã làm mới lại mối quen biết với Nữ Công tước - người mà cậu từng gặp mặt trước đây.
Trong nhà thờ là họ hàng và bạn bè của Hoàng tử, cùng họ hàng và bạn bè của Công chúa Alicia, mười bảy vị Hoàng tử và Công chúa, cùng em bé, và một đám đông những người hàng xóm. Đám cưới diễn ra vô cùng tuyệt đẹp, không bút nào tả xiết. Nữ Công tước là phù dâu, và đã chứng kiến buổi lễ từ trên bục giảng đạo, nơi cậu ấy được nâng đỡ bởi tấm đệm của chiếc bục.
Sau đó, Grandmarina đã tổ chức một bữa tiệc cưới linh đình, với đủ mọi thứ và còn nhiều hơn thế nữa để ăn, đủ mọi thứ và còn nhiều hơn thế nữa để uống. Chiếc bánh cưới được trang trí vô cùng tinh xảo bằng những dải ruy băng lụa trắng, những bông hoa ly trắng muốt và lớp bạc phủ sương, với chu vi lên đến bốn mươi hai thước Anh.
Sau khi Grandmarina nâng ly chúc mừng hạnh phúc cho đôi vợ chồng trẻ, Hoàng tử Certainpersonio đọc bài phát biểu, và tất cả mọi người đồng thanh reo hò: "Hip hip hip hurrah!5", Grandmarina liền thông báo với nhà Vua và Hoàng hậu rằng từ nay về sau, mỗi năm sẽ có tám ngày phát lương - riêng năm nhuận thì sẽ có đến mười ngày. Rồi bà quay sang Certainpersonio và Alicia: "Các cháu yêu quý, các cháu sẽ có ba mươi lăm người con, và tất cả đều sẽ ngoan ngoãn và xinh đẹp. Mười bảy đứa là con trai, mười tám đứa là con gái. Tóc của tất cả các con cháu đều sẽ xoăn tự nhiên. Chúng sẽ chẳng bao giờ mắc bệnh sởi, và sẽ khỏi bệnh ho gà ngay từ trước khi chào đời."
Nghe được tin vui đến thế, tất cả mọi người lại đồng thanh reo hò: "Hip hip hip hurrah!" thêm một lần nữa.
"Chỉ còn một việc duy nhất phải làm," Grandmarina kết luận, "đó là kết liễu chiếc xương cá này."
Nói rồi, bà cầm lấy chiếc xương từ tay Công chúa Alicia. Ngay lập tức, nó bay thẳng xuống cổ họng con chó mặt xệ nhỏ bé nhưng đáng sợ hay cắn bậy nhà hàng xóm, khiến nó mắc nghẹn và trút hơi thở cuối cùng trong những cơn co giật.
HẾT

-
Trong nguyên tác tiếng Anh, chi tiết một vị vua phải 'làm việc cho chính phủ' để kiếm tiền lương là một cách chơi chữ trào phúng mang đậm phong cách Dickens, nhại lại hình ảnh những viên chức nhà nước hạng xoàng ở nước Anh thời Victoria, lúc nào cũng trong cảnh chật vật tài chính. ↩
-
Nguyên gốc là 'quarter-day' (ngày thanh toán hàng quý). Ở Anh, tiền thuê nhà và tiền lương thường được thanh toán bốn lần một năm vào các ngày này. Việc chờ đợi đến 'ngày phát lương' là nỗi ám ảnh thường trực của tầng lớp lao động và viên chức nghèo thời bấy giờ. ↩
-
Nguyên gốc là 'smelling-bottle' chứa muối ngửi (smelling salts) - hợp chất hóa học thường có gốc amoniac. Phụ nữ thời Victoria thường mang theo bên mình để ngửi nhằm chống lại những cơn ngất xỉu do việc mặc áo nịt ngực (corset) quá chật. ↩
-
Kẹo mạch nha (barley-sugar) là một loại kẹo cứng truyền thống của Anh làm từ đường đun sôi và nước lúa mạch, rất phổ biến đối với trẻ em thế kỷ 19. ↩
-
Lời reo hò truyền thống của người Anh dùng để cổ vũ hoặc bày tỏ sự đồng tình, đặc biệt trong các buổi tiệc tùng hoặc lễ kỷ niệm. ↩
THE MAGIC FISHBONE
several of the children were growing out of their clothes
There was once a King, and he had a Queen; and he was the manliest of his sex, and she was the loveliest of hers. The King was, in his private profession, Under Government. The Queen’s father had been a medical man out of town.
They had nineteen children, and were always having more. Seventeen of these children took care of the baby; and Alicia, the eldest, took care of them all. Their ages varied from seven years to seven months.
Let us now resume our story.
One day the King was going to the office, when he stopped at the fishmonger’s to buy a pound and a half of salmon not too near the tail, which the Queen (who was a careful housekeeper) had requested him to send home. Mr Pickles, the fishmonger, said, “Certainly, sir, is there any other article, Good-morning.”
The King went on towards the office in a melancholy mood, for quarter day was such a long way off, and several of the dear children were growing out of their clothes. He had not proceeded far, when Mr Pickles’s errand-boy came running after him, and said, “Sir, you didn’t notice the old lady in our shop.”
“What old lady?” enquired the King. “I saw none.”
Now, the King had not seen any old lady, because this old lady had been invisible to him, though visible to Mr Pickles’s boy. Probably because he messed and splashed the water about to that degree, and flopped the pairs of soles down in that violent manner, that, if she had not been visible to him, he would have spoilt her clothes.
Just then the old lady came trotting up. She was dressed in shot-silk of the richest quality, smelling of dried lavender.
“King Watkins the First, I believe?” said the old lady.
“Watkins,” replied the King, “is my name.”
“Papa, if I am not mistaken, of the beautiful Princess Alicia?” said the old lady.
“And of eighteen other darlings,” replied the King.
“Listen. You are going to the office,” said the old lady.
It instantly flashed upon the King that she must be a Fairy, or how could she know that?
“You are right,” said the old lady, answering his thoughts, “I am the Good Fairy Grandmarina. Attend. When you return home to dinner, politely invite the Princess Alicia to have some of the salmon you bought just now.”
“It may disagree with her,” said the King.
The old lady became so very angry at this absurd idea, that the King was quite alarmed, and humbly begged her pardon.
“We hear a great deal too much about this thing disagreeing, and that thing disagreeing,” said the old lady, with the greatest contempt it was possible to express. “Don’t be greedy. I think you want it all yourself.”
The King hung his head under this reproof, and said he wouldn’t talk about things disagreeing, any more.
“Be good, then,” said the Fairy Grandmarina, “and don’t! When the beautiful Princess Alicia consents to partake of the salmon-as I think she will-you will find she will leave a fish-bone on her plate. Tell her to dry it, and to rub it, and to polish it till it shines like mother-of-pearl, and to take care of it as a present from me.”
“Is that all?” asked the King.
“Don’t be impatient, sir,” returned the Fairy Grandmarina, scolding him severely. “Don’t catch people short, before they have done speaking. Just the way with you grown-up persons. You are always doing it.”
The King again hung his head, and said he wouldn’t do so any more.
“Be good then,” said the Fairy Grandmarina, “and don’t! Tell the Princess Alicia, with my love, that the fish-bone is a magic present which can only be used once; but that it will bring her, that once, whatever she wishes for, provided she wishes for it at the right time. That is the message. Take care of it.”
hoity toity me!
The King was beginning, “Might I ask the reason-?” when the Fairy became absolutely furious.
“Will you be good, sir?” she exclaimed, stamping her foot on the ground. “The reason for this, and the reason for that, indeed! You are always wanting the reason. No reason. There! Hoity toity me! I am sick of your grown-up reasons.”
The King was extremely frightened by the old lady’s flying into such a passion, and said he was very sorry to have offended her, and he wouldn’t ask for reasons any more.
“Be good then,” said the old lady, “and don’t!”
With those words, Grandmarina vanished, and the King went on and on and on, till he came to the office. There he wrote and wrote and wrote, till it was time to go home again. Then he politely invited the Princess Alicia, as the Fairy had directed him, to partake of the salmon. And when she had enjoyed it very much, he saw the fish-bone on her plate, as the Fairy had told him he would, and he delivered the Fairy’s message, and the Princess Alicia took care to dry the bone, and to rub it, and to polish it till it shone like mother-of-pearl.

And so when the Queen was going to get up in the morning, she said, “O, dear me, dear me; my head, my head!” and then she fainted away.
The Princess Alicia, who happened to be looking in at the chamber-door, asking about breakfast, was very much alarmed when she saw her Royal Mamma in this state, and she rang the bell for Peggy, which was the name of the Lord Chamberlain. But remembering where the smelling-bottle was, she climbed on a chair and got it, and after that she climbed on another chair by the bedside and held the smelling-bottle to the Queen’s nose, and after that she jumped down and got some water, and after that she jumped up again and wetted the Queen’s forehead, and, in short, when the Lord Chamberlain came in, that dear old woman said to the little Princess, “What a Trot you are! I couldn’t have done it better myself!”

But that was not the worst of the good Queen’s illness. O, no! She was very ill indeed, for a long time. The Princess Alicia kept the seventeen young Princes and Princesses quiet, and dressed and undressed and danced the baby, and made the kettle boil, and heated the soup, and swept the hearth, and poured out the medicine, and nursed the Queen, and did all that ever she could, and was as busy busy busy, as busy could be. For there were not many servants at that Palace, for three reasons; because the King was short of money, because a rise in his office never seemed to come, and because quarter day was so far off that it looked almost as far off and as little as one of the stars.
But on the morning when the Queen fainted away, where was the magic fish-bone? Why, there it was in the Princess Alicia’s pocket. She had almost taken it out to bring the Queen to life again, when she put it back, and looked for the smelling-bottle.
After the Queen had come out of her swoon that morning, and was dozing, the Princess Alicia hurried up-stairs to tell a most particular secret to a most particularly confidential friend of hers, who was a Duchess. People did suppose her to be a Doll; but she was really a Duchess, though nobody knew it except the Princess.

This most particular secret was a secret about the magic fish-bone, the history of which was well known to the Duchess, because the Princess told her everything. The Princess kneeled down by the bed on which the Duchess was lying, full-dressed and wide awake, and whispered the secret to her. The Duchess smiled and nodded. People might have supposed that she never smiled and nodded, but she often did, though nobody knew it except the Princess.
Then the Princess Alicia hurried downstairs again, to keep watch in the Queen’s room. She often kept watch by herself in the Queen’s room; but every evening, while the illness lasted, she sat there watching with the King. And every evening the King sat looking at her with a cross look, wondering why she never brought out the magic fish-bone. As often as she noticed this, she ran up-stairs, whispered the secret to the Duchess over again, and said to the Duchess besides, “They think we children never have a reason or a meaning!” And the Duchess, though the most fashionable Duchess that ever was heard of, winked her eye.
“Alicia,” said the King, one evening when she wished him Good Night.
“Yes, Papa.”
“What is become of the magic fish-bone?”
“In my pocket, Papa.”
“I thought you had lost it?”
“O, no, Papa.”
“Or forgotten it?”
“No, indeed, Papa.”
And so another time the dreadful little snapping pug-dog next door made a rush at one of the young Princes as he stood on the steps coming home from school, and terrified him out of his wits and he put his hand through a pane of glass, and bled bled bled. When the seventeen other young Princes and Princesses saw him bleed bleed bleed, they were terrified out of their wits too, and screamed themselves black in their seventeen faces all at once. But the Princess Alicia put her hands over all their seventeen mouths, one after another, and persuaded them to be quiet because of the sick Queen. And then she put the wounded Prince’s hand in a basin of fresh cold water, while they stared with their twice seventeen are thirty-four put down four and carry three eyes, and then she looked in the hand for bits of glass, and there were fortunately no bits of glass there. And then she said to two chubby-legged Princes who were sturdy though small, “Bring me in the Royal rag-bag; I must snip and stitch and cut and contrive.” So those two young Princes tugged at the Royal rag-bag and lugged it in, and the Princess Alicia sat down on the floor with a large pair of scissors and a needle and thread, and snipped and stitched and cut and contrived, and made a bandage and put it on, and it fitted beautifully, and so when it was all done she saw the King her Papa looking on by the door.

“Alicia.”
“Yes, Papa.”
“What have you been doing?”
“Snipping stitching cutting and contriving, Papa.”
“Where is the magic fish-bone?”
“In my pocket, Papa.”
“I thought you had lost it?”
“O, no, Papa.”
“Or forgotten it?”
“No, indeed, Papa.”
After that, she ran up-stairs to the Duchess and told her what had passed, and told her the secret over again, and the Duchess shook her flaxen curls and laughed with her rosy lips.

Well! and so another time the baby fell under the grate. The seventeen young Princes and Princesses were used to it, for they were almost always falling under the grate or down the stairs, but the baby was not used to it yet, and it gave him a swelled face and a black eye. The way the poor little darling came to tumble was, that he slid out of the Princess Alicia’s lap just as she was sitting in a great coarse apron that quite smothered her, in front of the kitchen-fire, beginning to peel the turnips for the broth for dinner; and the way she came to be doing that was, that the King’s cook had run away that morning with her own true love who was a very tall but very tipsy soldier. Then, the seventeen young Princes and Princesses, who cried at everything that happened, cried and roared. But the Princess Alicia (who couldn’t help crying a little herself) quietly called to them to be still, on account of not throwing back the Queen up-stairs, who was fast getting well, and said, “Hold your tongues, you wicked little monkeys, every one of you, while I examine baby!” Then she examined baby, and found that he hadn’t broken anything, and she held cold iron to his poor dear eye, and smoothed his poor dear face, and he presently fell asleep in her arms. Then, she said to the seventeen Princes and Princesses, “I am afraid to lay him down yet, lest he should wake and feel pain, be good, and you shall all be cooks.” They jumped for joy when they heard that, and began making themselves cooks’ caps out of old newspapers. So to one she gave the salt-box, and to one she gave the barley, and to one she gave the herbs, and to one she gave the turnips, and to one she gave the carrots, and to one she gave the onions, and to one she gave the spice-box, till they were all cooks, and all running about at work, she sitting in the middle smothered in the great coarse apron, nursing baby. By and by the broth was done, and the baby woke up smiling like an angel, and was trusted to the sedatest Princess to hold, while the other Princes and Princesses were squeezed into a far-off corner to look at the Princess Alicia turning out the saucepan-full of broth, for fear (as they were always getting into trouble) they should get splashed and scalded. When the broth came tumbling out, steaming beautifully, and smelling like a nosegay good to eat, they clapped their hands. That made the baby clap his hands; and that, and his looking as if he had a comic toothache, made all the Princes and Princesses laugh. So the Princess Alicia said, “Laugh and be good, and after dinner we will make him a nest on the floor in a corner, and he shall sit in his nest and see a dance of eighteen cooks.” That delighted the young Princes and Princesses, and they ate up all the broth, and washed up all the plates and dishes, and cleared away, and pushed the table into a corner, and then they in their cooks’ caps, and the Princess Alicia in the smothering coarse apron that belonged to the cook that had run away with her own true love that was the very tall but very tipsy soldier, danced a dance of eighteen cooks before the angelic baby, who forgot his swelled face and his black eye, and crowed with joy.

And so then, once more the Princess Alicia saw King Watkins the First, her father, standing in the doorway looking on, and he said: “What have you been doing, Alicia?”
“Cooking and contriving, Papa.”
“What else have you been doing, Alicia?”
“Keeping the children light-hearted, Papa.”
“Where is the magic fish-bone, Alicia?”
“In my pocket, Papa.”
“I thought you had lost it?”
“O, no, Papa.”
“Or forgotten it?”
“No, indeed, Papa.”
The King then sighed so heavily, and seemed so low-spirited, and sat down so miserably, leaning his head upon his hand, and his elbow upon the kitchen table pushed away in the corner, that the seventeen Princes and Princesses crept softly out of the kitchen, and left him alone with the Princess Alicia and the angelic baby.
“What is the matter, Papa?”
“I am dreadfully poor, my child.”
“Have you no money at all, Papa?”

“None my child.”
“Is there no way left of getting any, Papa?”
“No way,” said the King. “I have tried very hard, and I have tried all ways.”
When she heard those last words, the Princess Alicia began to put her hand into the pocket where she kept the magic fish-bone.
“Papa,” said she, “when we have tried very hard, and tried all ways, we must have done our very very best?”
“No doubt, Alicia.”
“When we have done our very very best, Papa, and that is not enough, then I think the right time must have come for asking help of others.” This was the very secret connected with the magic fish-bone, which she had found out for herself from the good fairy Grandmarina’s words, and which she had so often whispered to her beautiful and fashionable friend the Duchess.
So she took out of her pocket the magic fish-bone that had been dried and rubbed and polished till it shone like mother-of-pearl; and she gave it one little kiss and wished it was quarter day. And immediately it was quarter day; and the King’s quarter’s salary came rattling down the chimney, and bounced into the middle of the floor.
But this was not half of what happened, no not a quarter, for immediately afterwards the good fairy Grandmarina came riding in, in a carriage and four (Peacocks), with Mr Pickles’s boy up behind, dressed in silver and gold, with a cocked hat, powdered hair, pink silk stockings, a jewelled cane, and a nosegay. Down jumped Mr Pickles’s boy with his cocked hat in his hand and wonderfully polite (being entirely changed by enchantment), and handed Grandmarina out, and there she stood in her rich shot silk smelling of dried lavender, fanning herself with a sparkling fan.
“Alicia, my dear,” said this charming old Fairy, “how do you do, I hope I see you pretty well, give me a kiss.”
The Princess Alicia embraced her, and then Grandmarina turned to the King, and said rather sharply:-“Are you good?”

The King said he hoped so.
“I suppose you know the reason, now, why my god-Daughter here,” kissing the Princess again, “did not apply to the fish-bone sooner?” said the Fairy.
The King made her a shy bow.
“Ah! but you didn’t then!” said the Fairy.
The King made her a shyer bow.
“Any more reasons to ask for?” said the Fairy.
The King said no, and he was very sorry.
“Be good then,” said the Fairy, “and live happy ever afterwards.”
Then, Grandmarina waved her fan, and the Queen came in most splendidly dressed, and the seventeen young Princes and Princesses, no longer grown out of their clothes, came in newly fitted out from top to toe, with tucks in everything to admit of its being let out. After that, the Fairy tapped the Princess Alicia with her fan, and the smothering coarse apron flew away, and she appeared exquisitely dressed, like a little Bride, with a wreath of orange-flowers and a silver veil. After that, the kitchen dresser changed of itself into a wardrobe, made of beautiful woods and gold and looking glass, which was full of dresses of all sorts, all for her and all exactly fitting her. After that, the angelic baby came in, running alone, with his face and eye not a bit the worse but much the better. Then, Grandmarina begged to be introduced to the Duchess, and, when the Duchess was brought down many compliments passed between them.
A little whispering took place between the Fairy and the Duchess, and then the Fairy said out loud, “Yes. I thought she would have told you.” Grandmarina then turned to the King and Queen, and said, “We are going in search of Prince Certainpersonio. The pleasure of your company is requested at church in half an hour precisely.” So she and the Princess Alicia got into the carriage, and Mr Pickles’s boy handed in the Duchess who sat by herself on the opposite seat, and then Mr Pickles’s boy put up the steps and got up behind, and the Peacocks flew away with their tails spread.

Prince Certainpersonio was sitting by himself, eating barley-sugar and waiting to be ninety. When he saw the Peacocks followed by the carriage, coming in at the window, it immediately occurred to him that something uncommon was going to happen.
“Prince,” said Grandmarina, “I bring you your Bride.”
The moment the Fairy said those words, Prince Certainpersonio’s face left off being stickey, and his jacket and corduroys changed to peach-bloom velvet, and his hair curled, and a cap and feather flew in like a bird and settled on his head. He got into the carriage by the Fairy’s invitation, and there he renewed his acquaintance with the Duchess, whom he had seen before.
In the church were the Prince’s relations and friends, and the Princess Alicia’s relations and friends, and the seventeen Princes and Princesses, and the baby, and a crowd of the neighbours. The marriage was beautiful beyond expression. The Duchess was bridesmaid, and beheld the ceremony from the pulpit where she was supported by the cushion of the desk.
Grandmarina gave a magnificent wedding feast afterwards, in which there was everything and more to eat, and everything and more to drink. The wedding cake was delicately ornamented with white satin ribbons, frosted silver and white lilies, and was forty-two yards round.
When Grandmarina had drunk her love to the young couple, and Prince Certainpersonio had made a speech, and everybody had cried Hip hip hip hurrah! Grandmarina announced to the King and Queen that in future there would be eight quarter days in every year, except in leap year, when there would be ten. She then turned to Certainpersonio and Alicia, and said, “My dears, you will have thirty-five children, and they will all be good and beautiful. Seventeen of your children will be boys, and eighteen will be girls. The hair of the whole of your children will curl naturally. They will never have the measles, and will have recovered from the whooping-cough before being born.”
On hearing such good news, everybody cried out “Hip hip hip hurrah!” again.
“It only remains,” said Grandmarina in conclusion, “to make an end of the fish-bone.”
So she took it from the hand of the Princess Alicia, and it instantly flew down the throat of the dreadful little snapping pug-dog next door and choked him, and he expired in convulsions.
THE END

PRINTED AT THE ARDEN PRESS, LETCHWORTH, ENGLAND.
FIRST IMPRESSION, TWELVE THOUSAND COPIES, SEPT. MCMXI:
SECOND IMPRESSION, TWELVE THOUSAND COPIES, DEC. MCMXI