VỤ ÁN VẾT Ố THỨ HAI
Tôi từng định lấy "Vụ án dinh thự Abbey Grange" làm chuyến phiêu lưu cuối cùng của người bạn tôi, ngài Sherlock Holmes, để giới thiệu đến công chúng. Quyết định này không phải vì thiếu tư liệu - tôi vẫn còn giữ sổ ghi chép hàng trăm vụ án chưa từng nhắc đến - cũng không phải vì độc giả đã thôi quan tâm đến tính cách độc đáo và phương pháp phá án có một không hai của con người xuất chúng ấy. Lý do thực sự nằm ở chỗ Holmes không muốn tiếp tục công bố những trải nghiệm của anh. Bao lâu anh còn hành nghề chuyên nghiệp, những ghi chép về thành công của anh vẫn còn chút giá trị thực tiễn. Nhưng từ khi anh dứt khoát rút lui khỏi London, lui về nghiên cứu và nuôi ong trên vùng đồi Sussex, danh tiếng đã trở thành gánh nặng đối với anh. Anh dứt khoát yêu cầu mong muốn của mình trong chuyện này phải được tuân thủ nghiêm ngặt. Chỉ đến khi tôi trình bày rằng tôi từng hứa sẽ xuất bản "Vụ án Vết máu thứ hai" khi thời cơ chín muồi, và chỉ ra rằng thật thích hợp để loạt truyện dài này khép lại bằng vụ án quốc tế quan trọng nhất mà anh từng được giao phó, cuối cùng tôi mới thuyết phục được anh đồng ý cho công bố một bản tường thuật thận trọng về vụ việc. Nếu trong lúc kể lại, tôi có vẻ hơi mơ hồ về một số chi tiết, hẳn công chúng sẽ dễ dàng hiểu rằng có lý do hoàn toàn chính đáng cho sự kín tiếng ấy.
Đó là vào một năm, thậm chí là một thập kỷ xin được giấu tên. Vào một buổi sáng thứ Ba mùa thu, chúng tôi đón tiếp hai vị khách danh tiếng khắp châu Âu ngay trong căn phòng khiêm tốn ở phố Baker. Người thứ nhất, nghiêm nghị, mũi cao, mắt chim ưng và đầy uy quyền, không ai khác chính là vị Thủ tướng lừng danh Lord Bellinger - người đã hai lần nắm giữ chức vụ đứng đầu nước Anh. Người thứ hai, tóc sẫm, nét mặt thanh tú và lịch lãm, mới chớm độ trung niên, được ban tặng đủ mọi vẻ đẹp về cả hình thể lẫn tinh thần - đó chính là ngài Trelawney Hope Đáng kính, Bộ trưởng Bộ các Vấn đề Châu Âu, đồng thời là chính khách đang lên sáng giá nhất đất nước. Họ ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế băng dài đầy giấy tờ của chúng tôi. Nhìn những khuôn mặt mệt mỏi và đầy lo âu, người ta dễ dàng nhận ra chỉ có công việc tối quan trọng và cấp bách mới đưa họ đến đây. Đôi tay gầy guộc, nổi rõ gân xanh của Thủ tướng siết chặt quanh đầu cán ô bằng ngà voi, khuôn mặt hốc hác, khắc khổ của ngài ủ rũ lướt từ Holmes sang tôi. Vị Bộ trưởng Châu Âu lo lắng kéo ria mép và nghịch những chiếc ấn trên sợi dây chuyền đồng hồ.
"Khi tôi phát hiện ra sự mất mát của mình, thưa ngài Holmes, tức là vào lúc tám giờ sáng nay, tôi đã lập tức thông báo cho ngài Thủ tướng. Chính theo gợi ý của ngài ấy mà cả hai chúng tôi mới đến gặp ngài."
"Ngài đã báo cảnh sát chưa?"
"Chưa, thưa ngài," Thủ tướng đáp, với phong thái nhanh nhẹn và quyết đoán vốn làm nên tên tuổi của ngài. "Chúng tôi chưa làm thế, và cũng không thể làm thế. Báo cảnh sát, xét cho cùng, đồng nghĩa với việc thông báo cho công chúng. Đây chính là điều chúng tôi đặc biệt muốn tránh."
"Và tại sao vậy, thưa ngài?"
"Bởi vì tài liệu được đề cập có tầm quan trọng to lớn đến mức việc công bố nó rất dễ - tôi gần như có thể nói là rất có khả năng - dẫn đến những rắc rối tột bậc ở châu Âu. Sẽ không quá lời khi nói rằng hòa bình hay chiến tranh có thể phụ thuộc vào vấn đề này. Trừ phi có thể thu hồi nó trong bí mật tuyệt đối, bằng không thà không thu hồi được còn hơn. Bởi mục đích của những kẻ đã lấy nó chính là để nội dung của nó được lan truyền rộng rãi."
"Tôi hiểu. Bây giờ, ngài Trelawney Hope, tôi sẽ rất biết ơn nếu ngài kể cho tôi nghe chính xác hoàn cảnh tài liệu này biến mất."
"Chuyện đó chỉ cần vài lời, ngài Holmes. Bức thư - vì đó là một bức thư từ một vị vua nước ngoài - được nhận cách đây sáu ngày. Nó quan trọng đến mức tôi chưa bao giờ để trong két sắt của mình. Mỗi tối tôi đều mang nó về nhà ở Whitehall Terrace và giữ trong phòng ngủ, bên trong một chiếc hộp đựng công văn1 có khóa. Đêm qua nó vẫn ở đó. Điều đó tôi chắc chắn. Tôi thực sự đã mở chiếc hộp lúc đang thay đồ để ăn tối và nhìn thấy tài liệu bên trong. Sáng nay nó đã biến mất. Chiếc hộp đựng công văn được đặt cạnh tấm gương trên bàn trang điểm của tôi suốt đêm. Tôi ngủ rất tỉnh, và vợ tôi cũng vậy. Cả hai chúng tôi đều sẵn sàng thề rằng không ai có thể vào phòng trong đêm. Và tôi xin nhắc lại: tờ giấy đã biến mất."
"Ngài ăn tối lúc mấy giờ?"
"Bảy giờ rưỡi."
"Bao lâu sau thì ngài đi ngủ?"
"Vợ tôi đã đi xem kịch. Tôi thức đợi cô ấy. Mãi đến mười một giờ rưỡi chúng tôi mới về phòng."
"Vậy là suốt bốn giờ đồng hồ, chiếc hộp đựng công văn nằm đó không ai canh giữ?"
"Không ai được phép vào phòng đó, ngoại trừ cô hầu phòng vào buổi sáng và người hầu nam của tôi hoặc người hầu gái của vợ tôi vào thời gian còn lại trong ngày. Cả hai đều là những người hầu đáng tin cậy, đã gắn bó với chúng tôi lâu năm. Hơn nữa, không ai trong số họ có thể biết trong chiếc hộp đựng công văn của tôi có thứ gì giá trị hơn những giấy tờ thông thường của bộ."
"Ai biết về sự tồn tại của bức thư đó?"
"Không ai trong nhà."
"Chắc chắn phu nhân của ngài biết chứ?"
"Không, thưa ngài. Tôi chưa nói gì với vợ mình cho đến khi tôi thấy thiếu tờ giấy vào sáng nay."
Ngài Thủ tướng gật đầu tán thành.
"Tôi đã biết từ lâu, thưa ngài, ý thức trách nhiệm công cộng của ngài cao đến mức nào," ngài nói. "Tôi tin chắc rằng trước một bí mật quan trọng như thế này, nó sẽ vượt lên trên cả những mối quan hệ gia đình mật thiết nhất."
Vị Bộ trưởng Châu Âu cúi đầu.
"Ngài đã đánh giá tôi quá công bằng, thưa ngài. Cho đến sáng nay, tôi chưa từng thốt một lời nào với vợ về vấn đề này."
"Liệu cô ấy có thể đoán được không?"
"Không, ngài Holmes, cô ấy không thể đoán được - và cũng không ai có thể đoán được."
"Ngài đã từng làm mất tài liệu nào trước đây chưa?"
"Chưa, thưa ngài."
"Có ai ở Anh biết về sự tồn tại của bức thư này không?"
"Mỗi thành viên Nội các2 đều đã được thông báo vào ngày hôm qua, nhưng lời hứa giữ bí mật vốn kèm theo mọi cuộc họp Nội các lại càng được siết chặt thêm bởi lời cảnh báo trang trọng từ ngài Thủ tướng. Trời ơi, nghĩ đến chuyện chỉ trong vài giờ đồng hồ, chính tay tôi lại làm mất nó!" Khuôn mặt điển trai của ngài méo xệch trong cơn tuyệt vọng. Đôi tay ngài vò đầu bứt tai. Trong một khoảnh khắc, chúng tôi thoáng thấy bản chất thật của con người này: bốc đồng, mãnh liệt, vô cùng nhạy cảm. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt quý tộc đã trở lại và giọng điệu nhẹ nhàng cũng được khôi phục. "Ngoài các thành viên Nội các, còn có hai, hoặc có thể là ba quan chức của bộ biết về bức thư. Không còn ai khác ở Anh, ngài Holmes, tôi cam đoan với ngài."
"Thế còn ở nước ngoài?"
"Tôi tin rằng không ai ở nước ngoài từng nhìn thấy nó, ngoại trừ người đã viết ra nó. Tôi hoàn toàn tin chắc rằng các Bộ trưởng của ông ta - rằng các kênh chính thức thông thường - đã không được sử dụng."
Holmes suy nghĩ một lúc.
"Bây giờ, thưa ngài, tôi phải hỏi ngài cụ thể hơn: tài liệu này là gì, và tại sao sự biến mất của nó lại kéo theo những hậu quả trọng đại như vậy?"
Hai vị chính khách trao đổi một cái nhìn nhanh. Đôi lông mày rậm rạp của ngài Thủ tướng nhíu lại.
"Ngài Holmes, chiếc phong bì đó dài, mỏng và có màu xanh nhạt. Có một con dấu bằng sáp đỏ in hình một con sư tử đang thu mình. Nó được đề địa chỉ bằng nét chữ viết tay lớn và đậm, gửi tới--"
"Tôi e rằng, thưa ngài," Holmes ngắt lời, "dù những chi tiết ấy có thú vị và thực sự thiết yếu đến đâu, cuộc điều tra của tôi phải đi sâu vào gốc rễ của vấn đề hơn. Bức thư đó là gì?"
"Đó là một bí mật Quốc gia có tầm quan trọng tối thượng, và tôi e rằng tôi không thể nói cho ngài biết, cũng không thấy điều đó là cần thiết. Nếu nhờ những năng lực mà người ta đồn đại ngài đang sở hữu, ngài có thể tìm thấy một chiếc phong bì như tôi mô tả cùng với những gì bên trong nó, ngài sẽ xứng đáng với đất nước của mình và giành được bất kỳ phần thưởng nào nằm trong quyền hạn của chúng tôi."
Sherlock Holmes đứng dậy với một nụ cười.
"Các vị là hai trong số những người bận rộn nhất đất nước," anh nói, "và trong khả năng nhỏ bé của mình, tôi cũng có khá nhiều yêu cầu tìm đến. Tôi vô cùng tiếc nuối khi không thể giúp các ngài trong vấn đề này, và bất kỳ sự tiếp tục nào của cuộc phỏng vấn này cũng sẽ là một sự lãng phí thời gian."
Thủ tướng bật dậy. Ánh mắt dữ dội, chớp nhoáng từ đôi mắt sâu thẳm khiến cả một Nội các phải thu mình lại. "Tôi không quen, thưa ngài," ngài bắt đầu, nhưng rồi kìm nén được cơn giận và ngồi xuống. Trong khoảng một phút hoặc hơn, tất cả chúng tôi im lặng. Sau đó, vị chính khách lão thành nhún vai.
"Chúng tôi phải chấp nhận các điều khoản của ngài, ngài Holmes. Không nghi ngờ gì, ngài đã đúng. Thật vô lý khi chúng tôi mong đợi ngài hành động mà không dành cho ngài toàn bộ sự tin tưởng."
"Tôi đồng ý với ngài," vị chính khách trẻ tuổi hơn nói.
"Vậy tôi sẽ nói cho ngài biết, hoàn toàn dựa vào danh dự của ngài và của đồng nghiệp ngài, bác sĩ Watson. Tôi cũng có thể kêu gọi lòng yêu nước của ngài, vì tôi không thể tưởng tượng nổi thảm họa nào lớn hơn cho đất nước nếu vụ việc này vỡ lở."
"Ngài có thể hoàn toàn tin tưởng chúng tôi."
"Bức thư, vậy nhé, đến từ một vị vua nước ngoài. Người này đã phật lòng trước một số diễn biến thuộc địa gần đây của đất nước chúng ta. Bức thư được viết vội vàng và hoàn toàn do đích thân ông ta chịu trách nhiệm. Các cuộc điều tra cho thấy các Bộ trưởng của ông ta không hề hay biết về vấn đề này. Đồng thời, nó được viết bằng một văn phong rất không may. Một số cụm từ trong đó mang tính khiêu khích đến mức việc công bố nó chắc chắn sẽ dẫn đến một trạng thái cảm xúc cực kỳ nguy hiểm ở nước ta. Sẽ có một cơn náo động, thưa ngài, đến mức tôi không ngần ngại nói rằng trong vòng một tuần kể từ khi bức thư đó được công bố, đất nước này sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến tranh lớn."
Holmes viết một cái tên lên mảnh giấy và trao cho Thủ tướng.
"Chính xác. Chính là ông ta. Và chính bức thư này - bức thư có thể tiêu tốn một ngàn triệu bảng Anh và sinh mạng của một trăm ngàn người - đã bị thất lạc một cách không thể giải thích nổi."
"Ngài đã thông báo cho người gửi chưa?"
"Rồi, thưa ngài, một bức điện tín mật mã đã được gửi đi."
"Có lẽ ông ta mong muốn công bố bức thư."
"Không, thưa ngài, chúng tôi có lý do xác đáng để tin rằng ông ta đã hiểu mình hành động một cách thiếu suy nghĩ và nóng nảy. Nếu bức thư này vỡ lở, đó sẽ là một đòn giáng mạnh hơn đối với ông ta và đất nước ông ta so với chúng ta."
"Nếu đúng như vậy, thì ai có lợi khi bức thư này được công bố? Tại sao lại có người muốn đánh cắp hoặc công bố nó?"
"Đến đây, ngài Holmes, ngài đưa tôi vào những khu vực của chính trị quốc tế cấp cao. Nhưng nếu ngài xem xét tình hình châu Âu, ngài sẽ không khó để nhận ra động cơ. Toàn bộ châu Âu là một trại lính vũ trang. Có một liên minh kép3 tạo nên sự cân bằng tương đối về sức mạnh quân sự. Vương quốc Anh giữ cán cân. Nếu nước Anh bị đẩy vào cuộc chiến với một liên minh, điều đó sẽ đảm bảo quyền tối cao của liên minh kia, dù họ có tham chiến hay không. Ngài có theo kịp không?"
"Rất rõ ràng. Vậy thì lợi ích của những kẻ thù của vị vua này là giành được và công bố bức thư, nhằm tạo ra sự rạn nứt giữa đất nước của ông ta và đất nước chúng ta?"
"Đúng vậy, thưa ngài."
"Và tài liệu này sẽ được gửi cho ai nếu nó rơi vào tay kẻ thù?"
"Đến bất kỳ Bộ Ngoại giao lớn nào ở châu Âu. Có lẽ ngay lúc này nó đang lao đi trên đường tới đó với tốc độ nhanh nhất của động cơ hơi nước."
Ngài Trelawney Hope gục đầu xuống ngực và rên rỉ lớn. Ngài Thủ tướng tốt bụng đặt tay lên vai ông ta.
"Đó là sự không may của ngài, anh bạn thân mến. Không ai có thể trách ngài. Không có biện pháp phòng ngừa nào mà ngài đã bỏ qua. Bây giờ, ngài Holmes, ngài đã nắm rõ toàn bộ sự thật. Ngài khuyên chúng tôi nên theo hướng giải quyết nào?"
Holmes buồn bã lắc đầu.
"Ngài nghĩ rằng, thưa ngài, trừ phi tài liệu này được thu hồi, bằng không sẽ có chiến tranh?"
"Tôi nghĩ điều đó rất có khả năng."
"Vậy thì, thưa ngài, hãy chuẩn bị cho chiến tranh."
"Đó là một câu nói khó nghe, ngài Holmes."
"Hãy xem xét các sự kiện, thưa ngài. Thật không thể tưởng tượng được rằng nó đã bị lấy đi sau mười một giờ rưỡi đêm, vì tôi hiểu rằng ngài Hope và vợ ngài đều ở trong phòng từ giờ đó cho đến khi phát hiện ra sự mất mát. Vậy thì nó đã bị lấy đi vào tối hôm qua, trong khoảng từ bảy giờ rưỡi đến mười một giờ rưỡi - có lẽ gần với giờ sớm hơn, bởi bất cứ ai lấy nó rõ ràng đều biết nó ở đó và đương nhiên sẽ lấy nó càng sớm càng tốt. Bây giờ, thưa ngài, nếu một tài liệu có tầm quan trọng như thế này bị lấy đi vào giờ đó, hiện giờ nó có thể ở đâu? Không ai có lý do gì để giữ nó lại. Nó đã được nhanh chóng chuyển qua tay những kẻ cần nó. Bây giờ chúng ta có cơ hội nào để đuổi kịp, hay thậm chí theo dấu nó? Nó đã nằm ngoài tầm với của chúng ta."
Thủ tướng đứng dậy khỏi ghế băng.
"Những gì ngài nói hoàn toàn hợp logic, ngài Holmes. Tôi cảm thấy rằng vấn đề này thực sự đã nằm ngoài tầm tay của chúng ta."
"Giả sử, vì mục đích tranh luận, rằng tài liệu đã bị lấy đi bởi cô hầu gái hoặc bởi người hầu nam--"
"Cả hai đều là những người hầu lâu năm và đã được thử thách."
"Tôi hiểu ngài nói rằng phòng của ngài ở tầng hai, không có lối vào từ bên ngoài, và từ bên trong không ai có thể đi lên mà không bị chú ý. Vậy thì chắc chắn phải là ai đó trong nhà đã lấy nó. Tên trộm sẽ mang nó cho ai? Cho một trong số những điệp viên và mật vụ quốc tế, những cái tên mà tôi khá quen thuộc. Có ba kẻ có thể được coi là đứng đầu trong nghề. Tôi sẽ bắt đầu cuộc nghiên cứu bằng cách đi vòng quanh và tìm xem liệu mỗi kẻ trong số chúng có ở vị trí của mình không. Nếu một kẻ mất tích - đặc biệt nếu hắn đã biến mất từ đêm qua - chúng ta sẽ có chút manh mối về nơi tài liệu đã đi đến."
"Tại sao hắn lại mất tích?" vị Bộ trưởng Châu Âu hỏi. "Hắn sẽ mang bức thư đến một Đại sứ quán ở London, rất có thể là như vậy."
"Tôi cho là không. Những đặc vụ này hoạt động độc lập, và mối quan hệ của chúng với các Đại sứ quán thường rất căng thẳng."
Thủ tướng gật đầu đồng ý.
"Tôi tin ngài đúng, ngài Holmes. Hắn sẽ tự tay mang món đồ giá trị như vậy đến trụ sở chính. Tôi nghĩ hướng hành động của ngài là một hướng tuyệt vời. Trong lúc đó, Hope, chúng ta không thể bỏ bê tất cả các nhiệm vụ khác chỉ vì một sự không may này. Nếu có bất kỳ diễn biến mới nào trong ngày, chúng tôi sẽ liên lạc với ngài, và chắc chắn ngài cũng sẽ cho chúng tôi biết kết quả điều tra của mình."
Hai vị chính khách cúi đầu và nghiêm trang bước ra khỏi phòng.
Khi những vị khách danh giá đã rời đi, Holmes châm tẩu thuốc trong im lặng, ngồi đắm mình trong dòng suy tư sâu lắng hồi lâu. Tôi vừa mở tờ báo buổi sáng và đang mải mê đọc về một vụ án mạng gây chấn động xảy ra ở London đêm hôm trước, thì bạn tôi bỗng cất tiếng kêu lên, bật dậy và đặt tẩu thuốc xuống bệ lò sưởi.
"Đúng vậy," anh nói, "không có cách nào tiếp cận vấn đề này tốt hơn. Tình hình rất tuyệt vọng, nhưng không phải là vô vọng. Ngay cả lúc này, nếu chúng ta có thể chắc chắn ai trong số chúng đã lấy nó, thì vẫn còn khả năng nó chưa lọt khỏi tay hắn. Xét cho cùng, đối với những gã này thì đó là vấn đề tiền bạc, và tôi có kho bạc Anh đứng sau hậu thuẫn. Nếu nó được rao bán, tôi sẽ mua nó - cho dù điều đó đồng nghĩa với việc thêm một đồng xu vào thuế thu nhập. Có thể tưởng tượng được rằng gã đó đang giữ nó lại để xem những lời ra giá từ phía bên này, trước khi thử vận may với bên kia. Chỉ có ba kẻ đủ khả năng chơi một trò táo bạo như vậy - đó là Oberstein, La Rothiere, và Eduardo Lucas. Tôi sẽ đi gặp từng kẻ một."
Tôi liếc nhìn tờ báo buổi sáng.
"Có phải Eduardo Lucas ở phố Godolphin không?"
"Đúng vậy."
"Anh sẽ không gặp được ông ta đâu."
"Tại sao không?"
"Ông ta đã bị sát hại trong nhà mình đêm qua."
Trong suốt những cuộc phiêu lưu của chúng tôi, bạn tôi thường xuyên làm tôi kinh ngạc. Vậy nên lần này, tôi cảm thấy đắc thắng khi nhận ra mình đã làm anh ấy sửng sốt đến mức nào. Anh trừng mắt kinh ngạc, rồi giật lấy tờ báo từ tay tôi. Đây là đoạn văn mà tôi đang đọc dở khi anh đứng lên khỏi ghế:
ÁN MẠNG Ở WESTMINSTER
Một vụ án mạng đầy bí ẩn đã xảy ra đêm qua tại số 16, phố Godolphin - một trong những dãy nhà kiểu cổ điển và biệt lập có từ thế kỷ mười tám, nằm giữa dòng sông và Tu viện, gần như khuất dưới bóng của Tòa tháp lớn Tòa nhà Quốc hội. Dinh thự nhỏ nhưng được chọn lọc kỹ càng này đã được ngài Eduardo Lucas sinh sống trong vài năm. Ông là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, không chỉ nhờ tính cách quyến rũ mà còn vì danh tiếng xứng đáng là một trong những giọng nam cao nghiệp dư xuất sắc nhất nước. Ngài Lucas là người chưa vợ, ba mươi tư tuổi. Gia đình ông gồm bà Pringle, một quản gia lớn tuổi, và Mitton, người hầu nam. Bà quản gia đi ngủ sớm, nghỉ trên tầng cao nhất của ngôi nhà. Người hầu nam đã ra ngoài vào buổi tối, đi thăm một người bạn ở Hammersmith. Từ mười giờ trở đi, ngài Lucas ở nhà một mình. Điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian đó vẫn chưa được làm rõ, nhưng vào lúc mười một giờ kém mười lăm, Cảnh sát viên Barrett, khi đi ngang qua phố Godolphin, đã nhận thấy cánh cửa số 16 hé mở. Anh gõ cửa nhưng không nhận được câu trả lời. Thấy có ánh sáng trong phòng trước, anh bước vào hành lang và gõ cửa lần nữa, nhưng vẫn không có tiếng đáp. Anh bèn đẩy cửa bước vào. Căn phòng trong tình trạng hỗn độn tột độ: toàn bộ đồ đạc bị xô lệch sang một bên, một chiếc ghế lật ngửa ở giữa phòng. Bên cạnh chiếc ghế, tay vẫn nắm chặt một chân ghế, là vị chủ nhân xấu số. Ông ta đã bị đâm vào tim và hẳn đã chết ngay lập tức. Con dao gây án là một con dao găm cong của Ấn Độ, được lấy xuống từ bộ sưu tập vũ khí phương Đông trang trí trên tường. Cướp của dường như không phải là động cơ, vì không hề có dấu hiệu cố gắng lấy đi những món đồ giá trị trong phòng. Ngài Eduardo Lucas nổi tiếng và được yêu mến đến mức cái chết thê thảm và bí ẩn của ông sẽ khơi dậy niềm thương tiếc sâu sắc trong một vòng tròn bạn bè rộng lớn.
"Thế nào, Watson, anh nghĩ sao về chuyện này?" Holmes hỏi, sau một quãng dừng dài.
"Đó là một sự trùng hợp đáng kinh ngạc."
"Một sự trùng hợp! Đây là một trong ba kẻ mà chúng ta đã chỉ đích danh có thể góp mặt trong vở kịch này, và hắn lại gặp phải cái chết thê thảm đúng vào những giờ phút mà chúng ta biết rằng vở kịch đó đang diễn ra. Xác suất để đây chỉ là trùng hợp thấp đến mức không con số nào diễn tả nổi. Không, Watson thân mến, hai sự kiện này có mối liên hệ - chắc chắn là có liên hệ. Việc của chúng ta là tìm ra mối liên hệ đó."
"Nhưng bây giờ cảnh sát chính quy hẳn phải biết tất cả."
"Không hề. Họ chỉ biết những gì họ thấy ở phố Godolphin. Họ biết - và sẽ chỉ biết - chẳng có gì về Whitehall Terrace cả. Chỉ có chúng ta biết về cả hai sự kiện và có thể truy ra mối liên hệ giữa chúng. Có một điểm hiển nhiên, trong bất kỳ trường hợp nào, cũng sẽ khiến tôi hướng nghi ngờ vào Lucas. Phố Godolphin, Westminster, chỉ cách Whitehall Terrace vài phút đi bộ. Những điệp viên bí mật khác mà tôi vừa nêu tên sống ở tận cùng khu West End. Do đó, Lucas dễ dàng thiết lập liên lạc hoặc nhận tin nhắn từ hộ gia đình của vị Bộ trưởng Châu Âu hơn hẳn những kẻ kia - một điều nhỏ nhặt, nhưng khi các sự kiện bị dồn nén trong vài giờ đồng hồ, nó có thể chứng tỏ là yếu tố cốt yếu. Xin chào! Chúng ta có gì ở đây?"
Bà Hudson đã xuất hiện với tấm danh thiếp của một quý bà trên chiếc khay. Holmes liếc nhìn nó, nhướn mày và đưa cho tôi.
"Hãy mời phu nhân Hilda Trelawney Hope lên đây, nếu bà ấy vui lòng," anh nói.
Một lát sau, căn hộ khiêm tốn của chúng tôi - vốn đã vô cùng vinh hạnh trong buổi sáng hôm đó - lại tiếp tục được vinh danh bởi sự xuất hiện của người phụ nữ xinh đẹp nhất London. Tôi đã thường nghe nói về sắc đẹp của cô con gái út Công tước xứ Belminster, nhưng không một lời mô tả nào, không một sự chiêm ngưỡng những bức ảnh đen trắng nào, có thể chuẩn bị cho tôi trước vẻ quyến rũ tinh tế, thanh tao và sắc màu tuyệt mỹ của khuôn mặt yêu kiều ấy. Vậy mà, khi chúng tôi nhìn thấy bà vào buổi sáng mùa thu hôm ấy, vẻ đẹp lại không phải là điều đầu tiên gây ấn tượng. Đôi má tuy đẹp nhưng nhợt nhạt vì xúc động. Đôi mắt sáng, nhưng lại là thứ ánh sáng của cơn sốt. Cái miệng nhạy cảm mím chặt và co lại trong một nỗ lực tự chủ. Nỗi kinh hoàng - chứ không phải sắc đẹp - mới là điều đầu tiên đập vào mắt chúng tôi khi vị khách xinh đẹp đứng đóng khung nơi ngưỡng cửa trong một khoảnh khắc.
"Chồng tôi đã ở đây chưa, thưa ngài Holmes?"
"Vâng, thưa phu nhân, ngài ấy đã ở đây."
"Ngài Holmes. Tôi van ngài đừng nói với chồng tôi rằng tôi đã đến đây." Holmes lạnh lùng cúi đầu và ra hiệu mời quý bà ngồi xuống ghế.
"Phu nhân đang đặt tôi vào một tình thế rất khó xử. Tôi xin phu nhân hãy ngồi xuống và cho tôi biết phu nhân mong muốn điều gì, nhưng tôi e rằng tôi không thể đưa ra bất kỳ lời hứa vô điều kiện nào."
Bà lướt qua căn phòng và ngồi xuống, lưng hướng về phía cửa sổ. Đó là một phong thái vương giả - cao ráo, duyên dáng và vô cùng nữ tính.
"Ngài Holmes," bà nói, đôi bàn tay đeo găng trắng chắp lại rồi lại mở ra khi bà cất lời, "tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với ngài, với hy vọng điều đó có thể thuyết phục ngài cũng thẳng thắn đáp lại. Giữa chồng tôi và tôi có sự tin tưởng hoàn toàn về mọi vấn đề, ngoại trừ một điều. Đó là chính trị. Về chuyện này, anh ấy rất kín miệng. Anh ấy không kể gì cho tôi cả. Bây giờ, tôi ý thức được rằng đã có một sự việc vô cùng tồi tệ xảy ra trong nhà chúng tôi đêm qua. Tôi biết rằng một tờ giấy đã biến mất. Nhưng vì vấn đề này mang tính chính trị, chồng tôi từ chối chia sẻ toàn bộ sự tin tưởng với tôi. Điều cốt yếu - tôi nói là cốt yếu - là tôi phải hiểu thấu đáo về nó. Ngài là người duy nhất khác, ngoại trừ những chính trị gia kia, biết được sự thật thực sự. Vì vậy, tôi cầu xin ngài, ngài Holmes, hãy nói cho tôi biết chính xác những gì đã xảy ra và nó sẽ dẫn đến điều gì. Hãy nói cho tôi tất cả, ngài Holmes. Đừng để bất kỳ sự nể nang nào đối với lợi ích của khách hàng khiến ngài phải im lặng, vì tôi cam đoan với ngài rằng lợi ích của anh ấy - nếu anh ấy chỉ cần chịu nhìn nhận - sẽ được phục vụ tốt nhất bằng cách chia sẻ toàn bộ sự tin tưởng với tôi. Tờ giấy bị đánh cắp này là gì vậy?"
"Thưa phu nhân, những gì phu nhân yêu cầu tôi thực sự là không thể."
Bà rên rỉ và úp mặt vào hai bàn tay.
"Phu nhân hẳn phải thấy rằng mọi chuyện là như vậy. Nếu chồng phu nhân thấy việc giữ phu nhân trong bóng tối về vấn đề này là hợp lý, thì liệu tôi - người chỉ biết được sự thật dưới lời thề giữ bí mật nghề nghiệp - có quyền nói ra những gì anh ấy đã giữ lại không? Thật không công bằng khi yêu cầu điều đó. Chồng phu nhân mới là người phu nhân phải hỏi."
"Tôi đã hỏi anh ấy. Tôi đến gặp ngài như một phương sách cuối cùng. Nhưng dù không nói cho tôi bất cứ điều gì cụ thể, ngài Holmes, ngài có thể làm một việc lớn nếu ngài khai sáng cho tôi về một điểm."
"Đó là gì vậy, thưa phu nhân?"
"Sự nghiệp chính trị của chồng tôi có khả năng bị ảnh hưởng vì sự cố này không?"
"Chà, thưa phu nhân, trừ phi nó được dàn xếp ổn thỏa, chắc chắn nó có thể dẫn đến một tác động rất không may."
"Ah!" Bà hít một hơi thật mạnh như một người mà những nghi ngờ vừa được giải tỏa.
"Một câu hỏi nữa, ngài Holmes. Từ một biểu cảm mà chồng tôi buột miệng thốt ra trong cú sốc đầu tiên của thảm họa này, tôi hiểu rằng những hậu quả tồi tệ đối với công chúng có thể nảy sinh từ việc mất tài liệu này."
"Nếu ngài ấy đã nói như vậy, chắc chắn tôi không thể phủ nhận điều đó."
"Bản chất của chúng là gì?"
"Không, thưa phu nhân, một lần nữa phu nhân lại hỏi tôi nhiều hơn những gì tôi có thể trả lời."
"Vậy tôi sẽ không làm mất thêm thời gian của ngài nữa. Tôi không thể trách ngài, ngài Holmes, vì đã từ chối nói chuyện cởi mở hơn. Và về phía ngài, tôi tin chắc rằng ngài sẽ không nghĩ xấu về tôi vì tôi khao khát - ngay cả khi trái với ý muốn của anh ấy - được san sẻ những nỗi lo âu của chồng. Một lần nữa, tôi cầu xin ngài đừng nói gì về chuyến viếng thăm của tôi."
Bà ngoái nhìn lại chúng tôi từ cửa. Tôi có một ấn tượng cuối cùng về khuôn mặt xinh đẹp đầy ám ảnh ấy, đôi mắt hoảng hốt và cái miệng mím chặt. Sau đó, bà biến mất.
"Bây giờ, Watson, phái đẹp là lĩnh vực của anh," Holmes mỉm cười nói, khi tiếng sột soạt frou-frou của những lớp váy đã nhỏ dần và kết thúc bằng tiếng sập cửa trước. "Trò chơi của quý bà xinh đẹp này là gì? Bà ấy thực sự muốn gì?"
"Chắc chắn lời tuyên bố của chính bà ấy rất rõ ràng, và sự lo lắng của bà ấy rất tự nhiên."
"Hừm! Hãy nghĩ về diện mạo của bà ấy, Watson - thái độ, sự phấn khích bị kìm nén, sự bồn chồn, sự dai dẳng trong việc đặt câu hỏi. Hãy nhớ rằng bà ấy xuất thân từ một đẳng cấp không dễ dàng bộc lộ cảm xúc."
"Bà ấy chắc chắn đã rất xúc động."
"Cũng hãy nhớ đến sự tha thiết kỳ lạ khi bà ấy cam đoan với chúng ta rằng tốt nhất cho chồng bà ấy là bà ấy nên biết tất cả. Bà ấy có ý gì khi nói vậy? Và anh hẳn đã quan sát thấy, Watson, cách bà ấy khéo léo điều chỉnh để có ánh sáng ở phía sau lưng mình. Bà ấy không muốn chúng ta đọc được biểu cảm trên mặt."
"Đúng vậy, bà ấy đã chọn chiếc ghế duy nhất trong phòng."
"Và thế mà động cơ của phụ nữ lại vô cùng khó hiểu. Anh còn nhớ người phụ nữ ở Margate mà tôi đã nghi ngờ cũng vì lý do đó chứ? Không có bột phấn trên mũi bà ta - thế mà đó lại hóa ra là giải pháp chính xác. Làm sao anh có thể xây dựng lập luận trên một đầm lầy lún như vậy? Hành động tầm thường nhất của họ có thể mang ý nghĩa sâu xa, hoặc hành vi bất thường nhất của họ có thể chỉ phụ thuộc vào một chiếc kẹp tóc hay một cái máy uốn tóc. Chào buổi sáng, Watson."
"Anh đi à?"
"Đúng vậy. Tôi sẽ giết thời gian buổi sáng tại phố Godolphin với những người bạn bên lực lượng cảnh sát chính quy. Cùng với Eduardo Lucas là lời giải cho vấn đề của chúng ta, mặc dù tôi phải thừa nhận rằng tôi không có lấy một khái niệm mơ hồ nào về việc lời giải ấy sẽ mang hình hài ra sao. Thật là một sai lầm chết người nếu đưa ra lý thuyết trước khi có dữ kiện. Anh cứ ở lại canh gác nhé, Watson bạn hiền, và tiếp đón bất kỳ vị khách mới nào. Tôi sẽ cùng ăn trưa với anh nếu có thể."
Suốt ngày hôm đó, rồi ngày tiếp theo và ngày tiếp theo nữa, Holmes ở trong một tâm trạng mà bạn bè anh sẽ gọi là lầm lì, còn những người khác sẽ gọi là ủ rũ. Anh chạy ra chạy vào, hút thuốc không ngừng, chơi những đoạn nhạc ngắn trên cây vĩ cầm, đắm mình vào những giấc mơ màng, ngấu nghiến bánh mì kẹp vào những giờ giấc thất thường, và hầu như không trả lời những câu hỏi bâng quơ tôi đặt ra. Tôi thấy rõ mọi chuyện đang không suôn sẻ với anh, hoặc với nhiệm vụ của anh. Anh không nói gì về vụ án. Chính từ những tờ báo mà tôi biết được các chi tiết của cuộc điều tra của bồi thẩm đoàn, cũng như việc bắt giữ rồi phóng thích sau đó của John Mitton, người hầu nam của người quá cố. Bồi thẩm đoàn điều tra nguyên nhân cái chết đã đưa ra phán quyết hiển nhiên là Giết người có Chủ ý, nhưng các bên liên quan vẫn là những ẩn số như trước. Không có động cơ nào được đưa ra. Căn phòng đầy những đồ vật giá trị, nhưng không món nào bị lấy đi. Giấy tờ của người chết không hề bị lục lọi. Chúng đã được kiểm tra cẩn thận và cho thấy ông ta là một người ham nghiên cứu về chính trị quốc tế, một kẻ thích buôn chuyện không biết mệt mỏi, một nhà ngôn ngữ học xuất chúng và một người viết thư không ngừng nghỉ. Ông ta từng có quan hệ mật thiết với các chính trị gia hàng đầu của một số quốc gia. Nhưng không có gì giật gân được phát hiện trong số những tài liệu chất đầy các ngăn kéo của ông ta. Về các mối quan hệ với phụ nữ, chúng dường như lăng nhăng nhưng hời hợt. Ông ta có nhiều người quen nhưng ít bạn, và không có ai mà ông ta thực sự yêu. Thói quen của ông ta rất quy củ. Hành vi của ông ta không gây hại cho ai. Cái chết của ông ta là một bí ẩn tuyệt đối và có khả năng sẽ mãi như vậy.
Về việc bắt giữ John Mitton, người hầu nam, đó là một động thái trong tuyệt vọng, như một sự thay thế cho việc hoàn toàn không hành động. Nhưng không có vụ án nào có thể được duy trì để chống lại anh ta. Đêm đó, anh ta đã đến thăm bạn bè ở Hammersmith. Bằng chứng ngoại phạm là hoàn hảo. Đúng là anh ta đã khởi hành về nhà vào một thời điểm mà đáng lẽ phải đưa anh ta đến Westminster trước lúc phát hiện ra tội ác, nhưng lời giải thích của chính anh ta - rằng anh ta đã đi bộ một đoạn đường - dường như khá hợp lý, xét đến thời tiết đẹp của đêm hôm đó. Anh ta thực sự đã về đến nơi vào lúc mười hai giờ và tỏ ra bàng hoàng trước thảm kịch bất ngờ. Anh ta luôn có mối quan hệ tốt với chủ của mình. Một số đồ đạc của người chết - đáng chú ý là một hộp dao cạo nhỏ - đã được tìm thấy trong hòm của người hầu nam, nhưng anh ta giải thích rằng đó là những món quà từ người quá cố, và bà quản gia có thể xác nhận câu chuyện đó. Mitton đã làm việc cho Lucas được ba năm. Đáng chú ý là Lucas không bao giờ đưa Mitton sang Lục địa cùng mình. Đôi khi ông ta đến Paris ba tháng liền, nhưng Mitton vẫn được giao phụ trách ngôi nhà ở phố Godolphin. Về phần bà quản gia, bà không nghe thấy gì vào đêm xảy ra án mạng. Nếu chủ của bà có khách đến thăm, chính ông ta đã tự mình mở cửa cho người đó.
Vậy là trong suốt ba buổi sáng, bí ẩn vẫn còn đó - theo như những gì tôi có thể theo dõi trên các tờ báo. Nếu Holmes biết nhiều hơn, anh giữ kín những suy nghĩ của riêng mình. Nhưng vì anh nói với tôi rằng Thanh tra Lestrade đã chia sẻ sự tin tưởng trong vụ án, tôi biết rằng anh đang theo sát mọi diễn biến. Vào ngày thứ tư, một bức điện tín dài từ Paris xuất hiện, dường như sẽ giải quyết toàn bộ vấn đề.
Một khám phá vừa được cảnh sát Paris thực hiện (tờ Daily Telegraph đưa tin) đã vén bức màn bao phủ quanh số phận bi thảm của ngài Eduardo Lucas, người đã gặp cái chết bạo lực vào đêm thứ Hai tuần trước tại phố Godolphin, Westminster. Độc giả của chúng ta hẳn còn nhớ rằng người đàn ông quá cố đã được tìm thấy bị đâm chết trong phòng mình, và một số nghi ngờ đã đổ dồn vào người hầu nam của ông, nhưng vụ án đã đổ vỡ vì một bằng chứng ngoại phạm. Ngày hôm qua, một người phụ nữ được biết đến với cái tên Quý bà Henri Fournaye, sống trong một biệt thự nhỏ ở phố Austerlitz, đã bị người hầu của mình báo cáo với chính quyền là bị mất trí. Một cuộc kiểm tra cho thấy bà ta thực sự đã phát triển chứng hưng cảm dưới một hình thức nguy hiểm và vĩnh viễn. Qua điều tra, cảnh sát đã phát hiện Quý bà Henri Fournaye mới chỉ trở về từ một chuyến đi đến London vào thứ Ba tuần trước, và có bằng chứng kết nối bà với vụ án mạng ở Westminster. Việc so sánh các bức ảnh đã chứng minh một cách thuyết phục rằng ngài Henri Fournaye và Eduardo Lucas thực sự là một và cùng một người, và rằng vì lý do nào đó, người quá cố đã sống một cuộc đời hai mặt ở London và Paris. Quý bà Fournaye, người có nguồn gốc Creole4, có bản tính vô cùng dễ bị kích động và trong quá khứ đã từng chịu đựng những cơn ghen tuông lên đến mức điên cuồng. Người ta suy đoán rằng chính trong một trong những cơn điên loạn đó, bà ta đã phạm phải tội ác tồi tệ gây chấn động London như vậy. Hành tung của bà ta trong đêm thứ Hai vẫn chưa được truy ra, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa: một người phụ nữ có đặc điểm nhận dạng giống như mô tả về bà ta đã thu hút nhiều sự chú ý tại Nhà ga Charing Cross vào sáng thứ Ba bởi vẻ ngoài hoang dại và những cử chỉ bạo lực. Do đó, nhiều khả năng tội ác được thực hiện khi bà ta đang mất trí, hoặc hệ quả tức thời của nó đã khiến người phụ nữ bất hạnh này mất đi lý trí. Hiện tại, bà ta không thể đưa ra bất kỳ lời tường thuật mạch lạc nào về quá khứ, và các bác sĩ không hy vọng bà ta có thể hồi phục tâm trí. Có thông tin cho biết một người phụ nữ phù hợp với mô tả về bà ta đã được nhìn thấy theo dõi ngôi nhà ở phố Godolphin vào tối thứ Hai trong nhiều giờ liền.
"Anh nghĩ sao về chuyện đó, Holmes?" Tôi đã đọc to bản tin cho anh nghe trong lúc anh dùng xong bữa sáng.
"Watson thân mến," anh nói khi đứng lên khỏi bàn và đi đi lại lại trong phòng, "anh là một người vô cùng cam chịu, nhưng nếu tôi không nói gì với anh trong ba ngày qua, đó là vì chẳng có gì để nói cả. Ngay cả bây giờ, báo cáo từ Paris này cũng không giúp ích gì nhiều cho chúng ta."
"Chắc chắn nó là kết luận cuối cùng về cái chết của người đàn ông đó."
"Cái chết của gã đó chỉ là một sự cố đơn thuần - một tình tiết vụn vặt - so với nhiệm vụ thực sự của chúng ta: lần theo dấu vết tài liệu này và cứu vãn một thảm họa cho châu Âu. Chỉ có một điều quan trọng đã xảy ra trong ba ngày qua, và đó là chẳng có gì xảy ra cả. Tôi nhận được báo cáo gần như hàng giờ từ chính phủ, và chắc chắn rằng không nơi nào ở châu Âu có bất kỳ dấu hiệu rắc rối nào. Bây giờ, nếu bức thư này đã lọt ra ngoài - không, nó không thể lọt ra ngoài được - nhưng nếu nó chưa lọt ra ngoài, thì nó có thể ở đâu? Ai đang giữ nó? Tại sao nó bị giữ lại? Đó là câu hỏi đang đập trong não tôi như một cái búa. Có thực sự chỉ là trùng hợp khi Lucas gặp phải cái chết vào đêm bức thư biến mất? Bức thư có bao giờ đến tay hắn không? Nếu có, tại sao nó không có trong số giấy tờ của hắn? Người vợ điên rồ này của hắn đã mang nó theo sao? Nếu vậy, nó có ở trong nhà của cô ta ở Paris không? Làm sao tôi có thể khám xét nó mà không làm dấy lên nghi ngờ của cảnh sát Pháp? Đây là một vụ án, Watson thân mến, nơi pháp luật cũng nguy hiểm đối với chúng ta như chính tội phạm vậy. Bàn tay của mọi người đều đang chống lại chúng ta, thế nhưng những lợi ích đang bị đe dọa lại khổng lồ vô cùng. Nếu tôi có thể đưa nó đến một kết cục thành công, chắc chắn đây sẽ là vinh quang tột đỉnh trong sự nghiệp của tôi. À, đây là tin nhắn mới nhất từ tiền tuyến!" Anh vội vã liếc nhìn tờ giấy vừa được giao đến. "Xin chào! Lestrade dường như đã quan sát thấy một điều thú vị. Đội mũ vào đi, Watson, chúng ta sẽ cùng nhau đi dạo xuống Westminster."
Đó là chuyến viếng thăm đầu tiên của tôi đến hiện trường vụ án - một ngôi nhà cao tầng, xỉn màu, hẹp lồng ngực, trang trọng, khuôn phép và vững chãi, giống hệt thế kỷ đã sinh ra nó. Nét mặt giống chó mặt xệ của Lestrade nhìn chằm chằm vào chúng tôi từ cửa sổ phía trước. Ông ta chào đón chúng tôi nồng nhiệt khi một viên cảnh sát to con mở cửa và cho chúng tôi vào. Căn phòng chúng tôi được dẫn vào chính là nơi tội ác đã xảy ra, nhưng giờ đây không còn dấu vết nào của nó, ngoại trừ một vết ố xấu xí và không đều đặn trên tấm thảm. Tấm thảm này là một tấm vải thô hình vuông nhỏ ở giữa phòng, được bao quanh bởi một dải rộng của sàn gỗ cũ kỹ, tuyệt đẹp, gồm những khối hình vuông đánh bóng kỹ lưỡng. Phía trên lò sưởi treo một bộ sưu tập vũ khí tráng lệ, một trong số đó đã được sử dụng vào đêm bi thảm. Bên cửa sổ kê một chiếc bàn viết sang trọng. Mọi chi tiết trong căn hộ - từ những bức tranh, tấm thảm, cho đến rèm treo - tất cả đều toát lên một gu thẩm mỹ sang trọng đến mức ẻo lả.
"Đã xem tin tức từ Paris chưa?" Lestrade hỏi.
Holmes gật đầu.
"Những người bạn Pháp của chúng ta dường như đã gãi đúng chỗ ngứa lần này. Không nghi ngờ gì nữa, mọi chuyện đúng như họ nói. Cô ta gõ cửa - tôi đoán là một chuyến viếng thăm bất ngờ, vì hắn giữ cuộc sống của mình trong những khoang kín nước. Hắn cho cô ta vào, vì không thể để cô ta đứng ngoài đường. Cô ta kể cho hắn làm thế nào cô ta lần ra hắn, rồi trách móc hắn. Chuyện này dẫn đến chuyện khác, và với con dao găm tiện tay như thế, kết cục đã nhanh chóng xảy ra. Tuy nhiên, nó không được thực hiện chỉ trong một khoảnh khắc, vì những chiếc ghế này đều bị gạt sang đằng kia, và hắn cầm một chiếc trên tay như thể đã cố dùng nó để chống đỡ cô ta. Chúng ta đã làm rõ mọi thứ y như thể chúng ta đã tận mắt nhìn thấy."
Holmes nhướn mày.
"Vậy mà ông vẫn gọi tôi đến?"
"À, vâng, đó là một vấn đề khác - chỉ là một chuyện vặt vãnh thôi, nhưng là loại chuyện mà anh quan tâm - kỳ quặc, anh biết đấy, thứ mà anh có thể gọi là quái đản. Nó không liên quan gì đến sự kiện chính - nhìn bề ngoài thì không thể nào có liên quan."
"Vậy thì đó là gì?"
"Chà, anh biết đấy, sau một tội ác loại này, chúng tôi rất cẩn thận giữ nguyên vị trí mọi thứ. Không có gì bị di chuyển. Cán bộ trực tại đây ngày đêm. Sáng nay, vì người đàn ông đã được chôn cất và cuộc điều tra đã kết thúc - ít nhất là đối với căn phòng này - chúng tôi nghĩ mình có thể dọn dẹp một chút. Tấm thảm này. Anh thấy đấy, nó không được ghim xuống, chỉ trải ở đó. Chúng tôi có dịp lật nó lên. Chúng tôi tìm thấy--"
"Vâng? Ông tìm thấy--"
Khuôn mặt Holmes trở nên căng thẳng vì lo lắng.
"Chà, tôi chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ đoán được trong hàng trăm năm nữa chúng tôi đã tìm thấy gì. Anh có thấy vết ố đó trên tấm thảm không? Một lượng lớn máu hẳn đã thấm qua, phải không?"
"Chắc chắn là vậy."
"Chà, anh sẽ ngạc nhiên khi nghe rằng không hề có vết ố nào trên mặt gỗ trắng tương ứng."
"Không có vết ố! Nhưng chắc chắn phải có--"
"Vâng, anh sẽ nói như vậy. Nhưng sự thật vẫn là không có."
Ông ta cầm góc tấm thảm và lật nó lại, cho thấy quả thực đúng như ông ta nói.
"Nhưng mặt dưới cũng bị ố như mặt trên. Nó hẳn phải để lại một dấu vết."
Lestrade cười khúc khích, thích thú vì đã làm bối rối vị chuyên gia nổi tiếng.
"Bây giờ, tôi sẽ cho anh xem lời giải thích. Có một vết máu thứ hai, nhưng nó không tương ứng với vết kia. Anh tự xem đi." Vừa nói, ông ta vừa lật một phần khác của tấm thảm lên. Và ở đó, chắc chắn rồi, là một vũng đỏ thẫm lớn trên mặt ván trắng của sàn nhà kiểu cũ. "Anh nghĩ sao về chuyện đó, ngài Holmes?"
"Đơn giản thôi mà. Hai vết ố đã từng tương ứng với nhau, nhưng tấm thảm đã bị xoay lại. Vì nó hình vuông và không bị ghim xuống, điều đó rất dễ thực hiện."
"Cảnh sát chính quy không cần anh, ngài Holmes, để nói cho họ biết rằng tấm thảm hẳn đã bị xoay lại. Điều đó đủ rõ ràng, vì các vết ố nằm chồng lên nhau - nếu anh trải nó theo hướng này. Nhưng điều tôi muốn biết là: ai đã xê dịch tấm thảm, và tại sao?"
Tôi có thể thấy từ khuôn mặt cứng đờ của Holmes rằng anh đang run lên vì phấn khích bên trong.
"Nghe này, Lestrade," anh nói, "có phải viên cảnh sát ở hành lang đã túc trực tại nơi này suốt thời gian qua không?"
"Đúng vậy."
"Tốt, hãy nghe lời khuyên của tôi. Hãy kiểm tra anh ta thật cẩn thận. Đừng làm điều đó trước mặt chúng tôi. Chúng tôi sẽ đợi ở đây. Ông đưa anh ta vào phòng trong. Ông sẽ dễ moi được lời thú tội từ anh ta khi chỉ có hai người hơn. Hãy hỏi anh ta tại sao anh ta dám cho người vào và để họ một mình trong căn phòng này. Đừng hỏi anh ta xem anh ta có làm điều đó không. Hãy coi đó là điều hiển nhiên. Hãy nói với anh ta rằng ông biết đã có người ở đây. Gây sức ép với anh ta. Nói với anh ta rằng một lời thú tội đầy đủ là cơ hội duy nhất để được tha thứ. Hãy làm chính xác như tôi bảo ông!"
"Có trời chứng giám, nếu anh ta biết, tôi sẽ moi nó ra khỏi anh ta!" Lestrade kêu lên. Ông ta lao ra sảnh, và vài khoảnh khắc sau, giọng nói hách dịch của ông ta vang lên từ phòng trong.
"Bây giờ, Watson, bây giờ!" Holmes kêu lên với sự háo hức điên cuồng. Toàn bộ sức mạnh ma quỷ ẩn giấu sau thái độ thờ ơ của con người này đã bùng nổ trong một cơn năng lượng bộc phát. Anh xé toạc tấm thảm thô khỏi sàn nhà, và trong nháy mắt đã quỳ rạp xuống, cào cấu vào từng ô vuông bằng gỗ bên dưới. Một ô vuông bật ngang khi anh cắm móng tay vào mép của nó. Nó bật ra như nắp của một cái hộp. Một hốc đen nhỏ mở ra bên dưới. Holmes vội vã thọc tay vào và rút ra với một tiếng gầm gừ cay đắng của giận dữ và thất vọng. Nó trống rỗng.
"Nhanh lên, Watson, nhanh lên! Trả nó lại chỗ cũ!" Cái nắp gỗ được lắp lại. Tấm thảm thô vừa mới được kéo thẳng thì giọng nói của Lestrade đã vang lên ở hành lang. Ông ta thấy Holmes đang uể oải tựa vào bệ lò sưởi, nhẫn nhục và kiên nhẫn, cố che giấu những cái ngáp không kìm nén được.
"Xin lỗi vì đã để anh phải chờ, ngài Holmes. Tôi có thể thấy rằng anh đang chán chết với toàn bộ vụ việc này. Chà, anh ta đã thú nhận, ổn cả rồi. Vào đây, MacPherson. Hãy để những quý ông này nghe về hành vi hoàn toàn không thể tha thứ của anh."
Viên cảnh sát to con, hết sức bối rối và hối lỗi, rụt rè bước vào phòng.
"Tôi không có ý xấu, thưa sếp, tôi cam đoan như vậy. Người phụ nữ trẻ đó đến gõ cửa tối hôm qua - cô ta nói là nhầm nhà. Và rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Thật cô đơn khi phải làm nhiệm vụ ở đây cả ngày."
"Chà, rồi chuyện gì xảy ra?"
"Cô ấy muốn xem nơi tội ác đã xảy ra - cô ấy nói đã đọc về nó trên báo. Cô ấy là một phụ nữ trẻ rất đứng đắn, ăn nói lịch sự, thưa sếp, và tôi thấy không có hại gì khi để cô ấy nhòm vào một cái. Khi nhìn thấy vết đó trên tấm thảm, cô ấy gục ngay xuống sàn và nằm như thể đã chết. Tôi chạy ra phía sau lấy ít nước, nhưng không thể làm cô ấy tỉnh lại. Sau đó, tôi đi vòng qua góc phố đến quán Ivy Plant để lấy chút rượu brandy. Lúc tôi mang nó về thì người phụ nữ trẻ đã tỉnh lại và bỏ đi rồi - tôi dám nói là cô ấy xấu hổ về bản thân và không dám đối mặt với tôi."
"Thế còn việc di chuyển tấm thảm đó thì sao?"
"Chà, thưa sếp, chắc chắn là nó hơi bị nhàu nhĩ khi tôi quay lại. Sếp thấy đấy, cô ấy đã ngã lên nó, và nó nằm trên sàn nhà đánh bóng không có gì giữ cố định. Sau đó tôi đã kéo thẳng nó ra."
"Đó là một bài học cho anh rằng anh không thể lừa dối tôi, Cảnh sát viên MacPherson," Lestrade nói với vẻ trang nghiêm. "Không nghi ngờ gì, anh đã nghĩ rằng sự vi phạm nghĩa vụ của anh sẽ không bao giờ bị phát hiện. Vậy mà chỉ một cái liếc mắt vào tấm thảm đó là đủ để thuyết phục tôi rằng đã có người được cho vào phòng. May cho anh đấy, anh bạn, là không có gì bị mất, nếu không anh sẽ thấy mình gặp rắc rối to. Tôi xin lỗi vì đã gọi anh xuống chỉ vì một chuyện lặt vặt như vậy, ngài Holmes, nhưng tôi nghĩ chi tiết về vết máu thứ hai không khớp với vết thứ nhất sẽ khiến anh quan tâm."
"Chắc chắn rồi, nó rất thú vị. Người phụ nữ này mới chỉ đến đây một lần thôi sao, thưa anh?"
"Vâng, thưa ông, chỉ một lần."
"Cô ta là ai?"
"Không biết tên, thưa ông. Đang trả lời một mẩu quảng cáo về đánh máy và đến nhầm số - một phụ nữ trẻ rất dễ thương, quý phái, thưa ông."
"Cao? Xinh đẹp?"
"Vâng, thưa ông, cô ấy là một phụ nữ trẻ phổng phao. Tôi cho rằng ông có thể nói là cô ấy xinh đẹp. Có lẽ một số người sẽ nói là cô ấy rất xinh đẹp. 'Ôi, thưa sĩ quan, hãy cho tôi nhìn lén một cái!' cô ấy nói. Cô ấy có những cách dỗ dành, nũng nịu, như ông có thể nói vậy, và tôi nghĩ không có hại gì khi để cô ấy chỉ thò đầu qua cửa."
"Cô ta ăn mặc thế nào?"
"Kín đáo, thưa ông - một chiếc áo choàng dài chấm gót."
"Lúc đó là mấy giờ?"
"Trời vừa xẩm tối. Họ đang thắp đèn khi tôi mang rượu brandy về."
"Rất tốt," Holmes nói. "Đi nào, Watson, tôi nghĩ chúng ta có công việc quan trọng hơn ở nơi khác."
Khi chúng tôi rời khỏi ngôi nhà, Lestrade vẫn ở lại phòng trước, trong khi viên cảnh sát hối lỗi mở cửa cho chúng tôi ra. Holmes quay lại trên bậc thềm và giơ một vật gì đó trên tay lên. Viên cảnh sát chăm chú nhìn.
"Lạy Chúa, thưa ông!" anh ta kêu lên, kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt. Holmes đặt ngón tay lên môi, đút tay vào túi áo ngực, và phá lên cười khi chúng tôi rẽ xuống phố.
"Tuyệt vời!" anh nói. "Đi nào, Watson bạn tôi, bức màn đã kéo lên cho màn cuối cùng. Anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe rằng sẽ không có chiến tranh; rằng ngài Trelawney Hope Đáng kính sẽ không phải chịu bất kỳ bước lùi nào trong sự nghiệp rực rỡ của mình; rằng vị Quân vương thiếu thận trọng sẽ không nhận bất kỳ hình phạt nào cho sự thiếu thận trọng của mình; rằng ngài Thủ tướng sẽ không có rắc rối châu Âu nào phải giải quyết; và rằng với một chút khéo léo và tài quản lý về phía chúng ta, sẽ không ai bị thiệt hại lấy một đồng xu vì những gì lẽ ra đã có thể là một sự cố rất tồi tệ."
Tâm trí tôi tràn ngập sự ngưỡng mộ đối với con người phi thường này.
"Anh đã giải quyết được rồi!" tôi kêu lên.
"Gần như chưa đâu, Watson. Có một số điểm vẫn còn tối tăm như trước. Nhưng chúng ta đã có quá nhiều thứ đến nỗi sẽ là lỗi của chính chúng ta nếu không thể lấy được phần còn lại. Chúng ta sẽ đi thẳng đến Whitehall Terrace và đưa vấn đề này đến hồi kết."
Khi chúng tôi đến nơi ở của vị Bộ trưởng Châu Âu, Sherlock Holmes hỏi thăm phu nhân Hilda Trelawney Hope. Chúng tôi được dẫn vào phòng khách buổi sáng.
"Ngài Holmes!" quý bà thốt lên. Khuôn mặt bà ửng hồng vì phẫn nộ. "Việc này chắc chắn là vô cùng không công bằng và hẹp hòi về phía ngài. Tôi đã mong muốn, như tôi đã giải thích, được giữ kín chuyến viếng thăm ngài, kẻo chồng tôi lại nghĩ rằng tôi đang xâm phạm vào công việc của anh ấy. Vậy mà ngài lại làm liên lụy đến tôi bằng cách đến đây, qua đó cho thấy rằng giữa chúng ta có mối quan hệ công việc."
"Thật không may, thưa phu nhân, tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi đã được ủy thác thu hồi tờ giấy vô cùng quan trọng này. Vì vậy, tôi phải yêu cầu phu nhân vui lòng giao nó vào tay tôi."
Người phụ nữ bật dậy. Sắc màu vụt tắt khỏi khuôn mặt xinh đẹp của bà trong chớp mắt. Đôi mắt bà đờ đẫn - bà loạng choạng - tôi tưởng bà sẽ ngất xỉu. Nhưng rồi, với một nỗ lực to lớn, bà gượng dậy sau cú sốc. Một vẻ kinh ngạc và phẫn nộ tột độ đã quét sạch mọi biểu cảm khác khỏi nét mặt bà.
"Ngài - ngài xúc phạm tôi, ngài Holmes."
"Thôi nào, thưa phu nhân, vô ích thôi. Hãy giao bức thư ra."
Bà lao đến chiếc chuông.
"Người quản gia sẽ tiễn các ngài ra ngoài."
"Đừng rung chuông, phu nhân Hilda. Nếu phu nhân làm vậy, mọi nỗ lực chân thành của tôi nhằm tránh một vụ bê bối sẽ tan thành mây khói. Hãy giao bức thư ra, và mọi chuyện sẽ được dàn xếp ổn thỏa. Nếu phu nhân hợp tác với tôi, tôi có thể sắp xếp mọi thứ. Nếu phu nhân chống lại tôi, tôi buộc phải vạch trần phu nhân."
Bà đứng đó với vẻ thách thức kiêu hãnh - một hình bóng vương giả. Đôi mắt bà dán chặt vào mắt anh, như thể muốn đọc thấu tận tâm hồn. Tay bà vẫn đặt trên chiếc chuông, nhưng bà đã kiềm chế không rung nó.
"Ngài đang cố dọa tôi. Thật không trượng phu cho lắm, ngài Holmes, khi đến đây và dọa nạt một người phụ nữ. Ngài nói rằng ngài biết một điều gì đó. Điều ngài biết là gì?"
"Xin phu nhân hãy ngồi xuống. Phu nhân sẽ tự làm mình bị thương nếu ngã. Tôi sẽ không nói gì cho đến khi phu nhân ngồi xuống. Cảm ơn phu nhân."
"Tôi cho ngài năm phút, ngài Holmes."
"Một phút là đủ rồi, phu nhân Hilda. Tôi biết về chuyến viếng thăm của phu nhân tới nhà Eduardo Lucas. Tôi biết về việc phu nhân đưa cho hắn tài liệu này. Tôi biết về sự quay lại khéo léo của phu nhân vào căn phòng đó đêm qua. Và tôi biết về cách phu nhân đã lấy bức thư từ chỗ giấu dưới tấm thảm."
Bà nhìn anh chằm chằm với khuôn mặt xám ngoét. Bà nuốt nước bọt hai lần trước khi có thể cất lời.
"Ngài điên rồi, ngài Holmes - ngài điên rồi!" cuối cùng bà kêu lên.
Anh rút ra một mẩu bìa cứng nhỏ từ trong túi. Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ, được cắt ra từ một bức chân dung.
"Tôi đã mang theo thứ này vì nghĩ nó có thể hữu ích," anh nói. "Viên cảnh sát đã nhận ra nó."
Bà hít một hơi hổn hển. Đầu bà gục xuống lưng ghế.
"Thôi nào, phu nhân Hilda. Phu nhân đang giữ bức thư. Mọi chuyện vẫn có thể được điều chỉnh. Tôi không có ý định mang lại rắc rối cho phu nhân. Nhiệm vụ của tôi kết thúc khi tôi đã trả lại bức thư bị mất cho chồng phu nhân. Hãy nghe lời khuyên của tôi và thành thật với tôi. Đó là cơ hội duy nhất của phu nhân."
Lòng can đảm của bà thật đáng ngưỡng mộ. Ngay cả lúc này, bà vẫn không chịu nhận thất bại.
"Tôi nói lại với ngài, ngài Holmes, rằng ngài đang ở trong một ảo tưởng ngớ ngẩn nào đó."
Holmes đứng lên khỏi ghế.
"Tôi rất tiếc cho phu nhân, phu nhân Hilda. Tôi đã làm hết sức mình vì phu nhân. Tôi có thể thấy rằng tất cả chỉ là vô ích."
Anh rung chuông. Người quản gia bước vào.
"Ngài Trelawney Hope có nhà không?"
"Thưa ngài, ngài ấy sẽ về nhà lúc một giờ kém mười lăm."
Holmes liếc nhìn đồng hồ.
"Vẫn còn mười lăm phút nữa," anh nói. "Rất tốt, tôi sẽ đợi."
Người quản gia vừa đóng cửa lại sau lưng, phu nhân Hilda đã quỳ gối dưới chân Holmes, hai tay dang ra, khuôn mặt xinh đẹp ngước lên và đẫm nước mắt.
"Ôi, xin hãy tha cho tôi, ngài Holmes! Hãy tha cho tôi!" bà cầu xin trong cơn van nài điên cuồng. "Vì Chúa, xin đừng nói với anh ấy! Tôi yêu anh ấy rất nhiều! Tôi không muốn mang đến dù chỉ một bóng đen cho cuộc đời anh ấy, và tôi biết điều này sẽ làm tan nát trái tim cao thượng của anh ấy."
Holmes đỡ quý bà đứng dậy.
"Tôi rất biết ơn, thưa phu nhân, vì phu nhân đã tỉnh ngộ, ngay cả ở khoảnh khắc cuối cùng này! Không có lấy một giây phút nào để lãng phí. Bức thư đâu rồi?"
Bà lao vút qua chiếc bàn viết, mở khóa nó và rút ra một chiếc phong bì dài màu xanh.
"Đây rồi, ngài Holmes. Ước gì có Chúa chứng giám tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó!"
"Làm sao chúng ta có thể trả lại nó đây?" Holmes lẩm bẩm. "Nhanh lên, nhanh lên, chúng ta phải nghĩ ra cách nào đó! Chiếc hộp đựng công văn ở đâu?"
"Vẫn ở trong phòng ngủ của anh ấy."
"Thật là một cơ may! Nhanh lên, thưa phu nhân, hãy mang nó đến đây!"
Một lát sau, bà xuất hiện với một chiếc hộp phẳng màu đỏ trên tay.
"Làm sao phu nhân mở nó ra trước đây? Phu nhân có chìa khóa dự phòng? Vâng, tất nhiên là phu nhân có. Hãy mở nó ra!"
Từ trong ngực áo, phu nhân Hilda rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ. Chiếc hộp bật mở. Nó nhồi nhét đầy giấy tờ. Holmes nhét sâu chiếc phong bì màu xanh vào trung tâm của chúng, giữa những trang của một số tài liệu khác. Chiếc hộp được đóng lại, khóa lại và được trả về phòng ngủ.
"Bây giờ chúng ta đã sẵn sàng đón tiếp ngài ấy," Holmes nói. "Chúng ta vẫn còn mười phút. Tôi sẽ đi một chặng đường dài để che chắn cho phu nhân, phu nhân Hilda. Đổi lại, phu nhân sẽ dành thời gian này để nói thẳng thắn cho tôi biết ý nghĩa thực sự của vụ việc phi thường này."
"Ngài Holmes, tôi sẽ kể cho ngài mọi chuyện," người phụ nữ kêu lên. "Ôi, ngài Holmes, tôi thà chặt đứt cánh tay phải của mình còn hơn là mang đến cho anh ấy một khoảnh khắc đau buồn! Không có người phụ nữ nào trên khắp London yêu chồng như tôi. Vậy mà nếu anh ấy biết tôi đã hành động như thế nào - tôi đã bị ép buộc phải hành động như thế nào - anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Vì danh dự của chính anh ấy quá cao quý, đến mức anh ấy không thể quên hay tha thứ cho một sai lầm của người khác. Hãy giúp tôi, ngài Holmes! Hạnh phúc của tôi, hạnh phúc của anh ấy, chính mạng sống của chúng tôi đang bị đe dọa!"
"Nhanh lên, thưa phu nhân, thời gian không còn nhiều!"
"Đó là một bức thư của tôi, ngài Holmes - một bức thư thiếu thận trọng được viết trước khi tôi kết hôn, một bức thư ngốc nghếch, bức thư của một cô gái bốc đồng đang yêu. Tôi không có ý xấu, vậy mà anh ấy sẽ nghĩ đó là tội lỗi. Nếu anh ấy đọc bức thư đó, sự tin tưởng của anh ấy sẽ bị hủy hoại mãi mãi. Tôi đã viết nó nhiều năm trước. Tôi đã tưởng toàn bộ vấn đề đã bị lãng quên. Rồi cuối cùng, tôi nghe tin từ người đàn ông này, Lucas, rằng nó đã rơi vào tay hắn, và rằng hắn sẽ đặt nó trước mặt chồng tôi. Tôi cầu xin lòng thương xót của hắn. Hắn nói rằng hắn sẽ trả lại bức thư của tôi nếu tôi mang cho hắn một tài liệu nhất định mà hắn mô tả là nằm trong hộp đựng công văn của chồng tôi. Hắn có gián điệp nào đó trong bộ phận đã kể cho hắn về sự tồn tại của nó. Hắn cam đoan với tôi rằng không có tổn hại nào có thể đến với chồng tôi. Hãy đặt mình vào vị trí của tôi, ngài Holmes! Tôi phải làm gì đây?"
"Hãy chia sẻ sự tin tưởng với chồng phu nhân."
"Tôi không thể, ngài Holmes, tôi không thể! Một bên dường như là sự sụp đổ chắc chắn. Bên kia, tuy khủng khiếp như việc lấy đi tờ giấy của chồng tôi, nhưng lại là một vấn đề chính trị mà tôi không thể hiểu được hậu quả, trong khi ở một vấn đề về tình yêu và sự tin tưởng thì hậu quả lại quá rõ ràng đối với tôi. Tôi đã làm điều đó, ngài Holmes! Tôi đã lấy khuôn chiếc chìa khóa của anh ấy. Người đàn ông này, Lucas, đã cung cấp một bản sao. Tôi mở chiếc hộp đựng công văn của anh ấy, lấy tờ giấy và mang nó đến phố Godolphin."
"Chuyện gì đã xảy ra ở đó, thưa phu nhân?"
"Tôi gõ cửa như đã hẹn. Lucas mở cửa. Tôi theo hắn vào phòng, để lại cánh cửa sảnh hé mở phía sau, vì tôi sợ phải ở một mình với người đàn ông đó. Tôi nhớ rằng có một người phụ nữ bên ngoài khi tôi bước vào. Công việc của chúng tôi nhanh chóng xong xuôi. Hắn để bức thư của tôi trên bàn. Tôi trao cho hắn tài liệu. Hắn đưa tôi bức thư. Ngay lúc đó, có tiếng động ở cửa. Có tiếng bước chân ngoài hành lang. Lucas nhanh chóng lật tung tấm thảm thô, nhét tài liệu vào một chỗ giấu nào đó ở bên dưới và che nó lại.
"Những gì xảy ra sau đó giống như một cơn ác mộng kinh hoàng. Tôi có một hình ảnh về một khuôn mặt đen sạm, điên cuồng, về giọng nói của một người phụ nữ đang gào thét bằng tiếng Pháp: 'Sự chờ đợi của tôi không phải là vô ích. Cuối cùng, cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy anh với cô ta!' Có một cuộc vật lộn man rợ. Tôi thấy hắn cầm một chiếc ghế trên tay, một con dao găm lóe lên trong tay cô ta. Tôi lao ra khỏi cảnh tượng khủng khiếp đó, chạy khỏi ngôi nhà, và chỉ đến sáng hôm sau, trên báo, tôi mới biết được kết cục thảm khốc. Đêm đó, tôi rất hạnh phúc, vì tôi đã có bức thư của mình, và tôi vẫn chưa thấy tương lai sẽ mang đến điều gì.
"Đến sáng hôm sau, tôi mới nhận ra rằng mình chỉ đổi rắc rối này lấy một rắc rối khác. Nỗi đau khổ của chồng tôi trước việc mất tờ giấy đã chạm đến trái tim tôi. Tôi khó có thể ngăn mình quỳ ngay xuống dưới chân anh ấy và kể cho anh ấy những gì tôi đã làm. Nhưng điều đó một lần nữa lại đồng nghĩa với một lời thú tội về quá khứ. Sáng hôm đó, tôi đến gặp ngài để hiểu được toàn bộ mức độ nghiêm trọng của hành vi phạm tội của mình. Từ giây phút tôi nắm được nó, toàn bộ tâm trí tôi chỉ hướng về một ý nghĩ duy nhất: lấy lại tờ giấy của chồng tôi. Chắc chắn nó vẫn ở nơi Lucas đã đặt, vì nó đã được cất giấu trước khi người phụ nữ khủng khiếp kia bước vào phòng. Nếu không vì sự xuất hiện của cô ta, tôi đã không biết chỗ giấu của hắn ở đâu. Làm sao tôi có thể vào được căn phòng đó? Suốt hai ngày, tôi theo dõi nơi ấy, nhưng cánh cửa không bao giờ mở. Đêm qua, tôi thực hiện nỗ lực cuối cùng. Những gì tôi đã làm, và cách tôi thành công, ngài đã biết rồi. Tôi đã mang tờ giấy về cùng mình và nghĩ đến việc tiêu hủy nó, vì tôi không thấy cách nào để trả lại mà không phải thú nhận tội lỗi của mình với chồng. Lạy Chúa, tôi nghe thấy bước chân anh ấy trên cầu thang!"
Vị Bộ trưởng Châu Âu phấn khích lao vào phòng.
"Có tin tức gì không, ngài Holmes, có tin tức gì không?" ngài kêu lên.
"Tôi có đôi chút hy vọng."
"À, tạ ơn Chúa!" Khuôn mặt ngài rạng rỡ hẳn lên. "Ngài Thủ tướng đang dùng bữa trưa với tôi. Ngài ấy có thể chia sẻ những hy vọng của ngài không? Ngài ấy có tinh thần thép, vậy mà tôi biết rằng ngài ấy hầu như không chợp mắt kể từ sự kiện tồi tệ này. Jacobs, hãy mời ngài Thủ tướng lên đây được không? Còn em, thân yêu, anh e rằng đây là vấn đề chính trị. Bọn anh sẽ gặp em trong vài phút nữa ở phòng ăn."
Thái độ của Thủ tướng có vẻ trầm lắng, nhưng tôi có thể thấy qua ánh mắt lấp lánh và sự co giật của đôi bàn tay xương xẩu rằng ngài đang chia sẻ nỗi phấn khích với người đồng nghiệp trẻ của mình.
"Tôi hiểu là ngài có điều gì đó để báo cáo, ngài Holmes?"
"Cho đến nay, hoàn toàn là tiêu cực," bạn tôi trả lời. "Tôi đã dò hỏi ở mọi nơi mà bức thư có thể có mặt, và tôi chắc chắn rằng không có mối nguy hiểm nào đáng e ngại."
"Nhưng thế là chưa đủ, ngài Holmes. Chúng ta không thể sống mãi trên một ngọn núi lửa như thế này. Chúng ta cần một điều gì đó chắc chắn."
"Tôi hy vọng sẽ lấy được nó. Đó là lý do tôi có mặt ở đây. Càng nghĩ về vấn đề này, tôi càng tin chắc rằng bức thư chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà này."
"Ngài Holmes!"
"Nếu nó đã rời đi, chắc chắn giờ này nó đã bị công khai rồi."
"Nhưng tại sao lại có người lấy nó chỉ để giấu trong chính ngôi nhà này?"
"Tôi không tin chắc rằng đã có ai lấy nó."
"Vậy làm sao nó có thể rời khỏi chiếc hộp đựng công văn?"
"Tôi không tin chắc rằng nó đã từng rời khỏi chiếc hộp đựng công văn."
"Ngài Holmes, trò đùa này rất không đúng lúc. Ngài có sự cam đoan của tôi rằng nó đã rời khỏi chiếc hộp."
"Ngài đã kiểm tra chiếc hộp kể từ sáng thứ Ba chưa?"
"Chưa. Điều đó là không cần thiết."
"Rất có thể ngài đã bỏ sót nó."
"Tôi nói là không thể nào."
"Nhưng tôi không tin điều đó. Tôi từng biết những chuyện như vậy xảy ra. Tôi phỏng đoán có những giấy tờ khác trong đó. Chà, nó có thể đã bị lẫn lộn với chúng."
"Nó nằm ở trên cùng."
"Ai đó có thể đã lắc chiếc hộp và làm xê dịch nó."
"Không, không, tôi đã lấy hết mọi thứ ra."
"Chắc chắn chuyện này có thể dễ dàng được quyết định, Hope," ngài Thủ tướng nói. "Chúng ta hãy mang chiếc hộp đựng công văn vào."
Vị Bộ trưởng rung chuông.
"Jacobs, mang chiếc hộp đựng công văn của tôi xuống đây. Đây là một sự lãng phí thời gian nực cười, nhưng dù sao, nếu không có cách nào khác để làm ngài hài lòng, thì nó sẽ được thực hiện. Cảm ơn, Jacobs, đặt nó ở đây. Tôi luôn giữ chìa khóa trên dây chuyền đồng hồ của mình. Đây là những giấy tờ, ngài thấy đấy. Thư từ ngài Merrow, báo cáo từ ngài Charles Hardy, bản ghi nhớ từ Belgrade, ghi chú về thuế ngũ cốc Nga-Đức, thư từ Madrid, ghi chú từ ngài Flowers--Lạy Chúa! Đây là cái gì? Ngài Bellinger! Ngài Bellinger!"
Thủ tướng giật lấy chiếc phong bì màu xanh từ tay ông ta.
"Đúng, chính là nó - và bức thư còn nguyên vẹn. Hope, tôi xin chúc mừng ngài."
"Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài! Thật là trút được một gánh nặng khỏi trái tim tôi. Nhưng điều này thật không thể tưởng tượng được - không thể nào. Ngài Holmes, ngài là một pháp sư, một phù thủy! Làm sao ngài biết nó ở đó?"
"Bởi vì tôi biết nó không ở nơi nào khác."
"Tôi không thể tin vào mắt mình!" Ông ta chạy điên cuồng ra cửa. "Vợ tôi đâu rồi? Tôi phải báo cho cô ấy biết rằng mọi chuyện đều ổn. Hilda! Hilda!" Chúng tôi nghe thấy giọng ông ta vang lên trên cầu thang.
Thủ tướng nhìn Holmes với đôi mắt lấp lánh.
"Thôi nào, thưa ngài," ngài nói. "Có nhiều điều đằng sau chuyện này hơn là những gì nhìn thấy được. Bức thư làm sao lại quay trở về trong chiếc hộp?"
Holmes quay đi, mỉm cười trước sự soi mói sắc sảo của đôi mắt tuyệt vời ấy.
"Chúng ta cũng có những bí mật ngoại giao của riêng mình," anh nói. Rồi nhặt chiếc mũ lên, anh quay ra phía cửa.
HẾT
-
Chiếc hộp chuyên dụng (dispatch box) được Thủ tướng và các Bộ trưởng chính phủ Anh sử dụng để đựng và bảo quản các tài liệu mật của quốc gia. ↩
-
Cơ quan lãnh đạo cấp cao nhất của chính phủ Anh, bao gồm Thủ tướng và các Bộ trưởng quan trọng nhất, chuyên quyết định các việc trọng đại và tối mật của quốc gia. ↩
-
Thuật ngữ chính trị ám chỉ Liên minh Pháp - Nga (hình thành cuối thế kỷ 19), một trong hai phe quân sự lớn chi phối cục diện châu Âu thời bấy giờ. ↩
-
Creole chỉ những người gốc châu Âu sinh ra ở các nước thuộc địa châu Mỹ hoặc Caribe. Thời kỳ này, người Anh thường có định kiến rằng người Creole có tính cách hoang dại, bốc đồng và dễ mất kiểm soát. ↩
THE ADVENTURE OF THE SECOND STAIN
I had intended “The Adventure of the Abbey Grange” to be the last of those exploits of my friend, Mr. Sherlock Holmes, which I should ever communicate to the public. This resolution of mine was not due to any lack of material, since I have notes of many hundreds of cases to which I have never alluded, nor was it caused by any waning interest on the part of my readers in the singular personality and unique methods of this remarkable man. The real reason lay in the reluctance which Mr. Holmes has shown to the continued publication of his experiences. So long as he was in actual professional practice the records of his successes were of some practical value to him, but since he has definitely retired from London and betaken himself to study and bee-farming on the Sussex Downs, notoriety has become hateful to him, and he has peremptorily requested that his wishes in this matter should be strictly observed. It was only upon my representing to him that I had given a promise that “The Adventure of the Second Stain” should be published when the times were ripe, and pointing out to him that it is only appropriate that this long series of episodes should culminate in the most important international case which he has ever been called upon to handle, that I at last succeeded in obtaining his consent that a carefully guarded account of the incident should at last be laid before the public. If in telling the story I seem to be somewhat vague in certain details, the public will readily understand that there is an excellent reason for my reticence.
It was, then, in a year, and even in a decade, that shall be nameless, that upon one Tuesday morning in autumn we found two visitors of European fame within the walls of our humble room in Baker Street. The one, austere, high-nosed, eagle-eyed, and dominant, was none other than the illustrious Lord Bellinger, twice Premier of Britain. The other, dark, clear-cut, and elegant, hardly yet of middle age, and endowed with every beauty of body and of mind, was the Right Honourable Trelawney Hope, Secretary for European Affairs, and the most rising statesman in the country. They sat side by side upon our paper-littered settee, and it was easy to see from their worn and anxious faces that it was business of the most pressing importance which had brought them. The Premier’s thin, blue-veined hands were clasped tightly over the ivory head of his umbrella, and his gaunt, ascetic face looked gloomily from Holmes to me. The European Secretary pulled nervously at his moustache and fidgeted with the seals of his watch-chain.
“When I discovered my loss, Mr. Holmes, which was at eight o’clock this morning, I at once informed the Prime Minister. It was at his suggestion that we have both come to you.”
“Have you informed the police?”
“No, sir,” said the Prime Minister, with the quick, decisive manner for which he was famous. “We have not done so, nor is it possible that we should do so. To inform the police must, in the long run, mean to inform the public. This is what we particularly desire to avoid.”
“And why, sir?”
“Because the document in question is of such immense importance that its publication might very easily-I might almost say probably-lead to European complications of the utmost moment. It is not too much to say that peace or war may hang upon the issue. Unless its recovery can be attended with the utmost secrecy, then it may as well not be recovered at all, for all that is aimed at by those who have taken it is that its contents should be generally known.”
“I understand. Now, Mr. Trelawney Hope, I should be much obliged if you would tell me exactly the circumstances under which this document disappeared.”
“That can be done in a very few words, Mr. Holmes. The letter-for it was a letter from a foreign potentate-was received six days ago. It was of such importance that I have never left it in my safe, but have taken it across each evening to my house in Whitehall Terrace, and kept it in my bedroom in a locked despatch-box. It was there last night. Of that I am certain. I actually opened the box while I was dressing for dinner and saw the document inside. This morning it was gone. The despatch-box had stood beside the glass upon my dressing-table all night. I am a light sleeper, and so is my wife. We are both prepared to swear that no one could have entered the room during the night. And yet I repeat that the paper is gone.”
“What time did you dine?”
“Half-past seven.”
“How long was it before you went to bed?”
“My wife had gone to the theatre. I waited up for her. It was half-past eleven before we went to our room.”
“Then for four hours the despatch-box had lain unguarded?”
“No one is ever permitted to enter that room save the house-maid in the morning, and my valet, or my wife’s maid, during the rest of the day. They are both trusty servants who have been with us for some time. Besides, neither of them could possibly have known that there was anything more valuable than the ordinary departmental papers in my despatch-box.”
“Who did know of the existence of that letter?”
“No one in the house.”
“Surely your wife knew?”
“No, sir. I had said nothing to my wife until I missed the paper this morning.”
The Premier nodded approvingly.
“I have long known, sir, how high is your sense of public duty,” said he. “I am convinced that in the case of a secret of this importance it would rise superior to the most intimate domestic ties.”
The European Secretary bowed.
“You do me no more than justice, sir. Until this morning I have never breathed one word to my wife upon this matter.”
“Could she have guessed?”
“No, Mr. Holmes, she could not have guessed-nor could anyone have guessed.”
“Have you lost any documents before?”
“No, sir.”
“Who is there in England who did know of the existence of this letter?”
“Each member of the Cabinet was informed of it yesterday, but the pledge of secrecy which attends every Cabinet meeting was increased by the solemn warning which was given by the Prime Minister. Good heavens, to think that within a few hours I should myself have lost it!” His handsome face was distorted with a spasm of despair, and his hands tore at his hair. For a moment we caught a glimpse of the natural man, impulsive, ardent, keenly sensitive. The next the aristocratic mask was replaced, and the gentle voice had returned. “Besides the members of the Cabinet there are two, or possibly three, departmental officials who know of the letter. No one else in England, Mr. Holmes, I assure you.”
“But abroad?”
“I believe that no one abroad has seen it save the man who wrote it. I am well convinced that his Ministers-that the usual official channels have not been employed.”
Holmes considered for some little time.
“Now, sir, I must ask you more particularly what this document is, and why its disappearance should have such momentous consequences?”
The two statesmen exchanged a quick glance and the Premier’s shaggy eyebrows gathered in a frown.
“Mr. Holmes, the envelope is a long, thin one of pale blue colour. There is a seal of red wax stamped with a crouching lion. It is addressed in large, bold handwriting to--”
“I fear, sir,” said Holmes, “that, interesting and indeed essential as these details are, my inquiries must go more to the root of things. What was the letter?”
“That is a State secret of the utmost importance, and I fear that I cannot tell you, nor do I see that it is necessary. If by the aid of the powers which you are said to possess you can find such an envelope as I describe with its enclosure, you will have deserved well of your country, and earned any reward which it lies in our power to bestow.”
Sherlock Holmes rose with a smile.
“You are two of the most busy men in the country,” said he, “and in my own small way I have also a good many calls upon me. I regret exceedingly that I cannot help you in this matter, and any continuation of this interview would be a waste of time.”
The Premier sprang to his feet with that quick, fierce gleam of his deep-set eyes before which a Cabinet has cowered. “I am not accustomed, sir,” he began, but mastered his anger and resumed his seat. For a minute or more we all sat in silence. Then the old statesman shrugged his shoulders.
“We must accept your terms, Mr. Holmes. No doubt you are right, and it is unreasonable for us to expect you to act unless we give you our entire confidence.”
“I agree with you,” said the younger statesman.
“Then I will tell you, relying entirely upon your honour and that of your colleague, Dr. Watson. I may appeal to your patriotism also, for I could not imagine a greater misfortune for the country than that this affair should come out.”
“You may safely trust us.”
“The letter, then, is from a certain foreign potentate who has been ruffled by some recent Colonial developments of this country. It has been written hurriedly and upon his own responsibility entirely. Inquiries have shown that his Ministers know nothing of the matter. At the same time it is couched in so unfortunate a manner, and certain phrases in it are of so provocative a character, that its publication would undoubtedly lead to a most dangerous state of feeling in this country. There would be such a ferment, sir, that I do not hesitate to say that within a week of the publication of that letter this country would be involved in a great war.”
Holmes wrote a name upon a slip of paper and handed it to the Premier.
“Exactly. It was he. And it is this letter-this letter which may well mean the expenditure of a thousand millions and the lives of a hundred thousand men-which has become lost in this unaccountable fashion.”
“Have you informed the sender?”
“Yes, sir, a cipher telegram has been despatched.”
“Perhaps he desires the publication of the letter.”
“No, sir, we have strong reason to believe that he already understands that he has acted in an indiscreet and hot-headed manner. It would be a greater blow to him and to his country than to us if this letter were to come out.”
“If this is so, whose interest is it that the letter should come out? Why should anyone desire to steal it or to publish it?”
“There, Mr. Holmes, you take me into regions of high international politics. But if you consider the European situation you will have no difficulty in perceiving the motive. The whole of Europe is an armed camp. There is a double league which makes a fair balance of military power. Great Britain holds the scales. If Britain were driven into war with one confederacy, it would assure the supremacy of the other confederacy, whether they joined in the war or not. Do you follow?”
“Very clearly. It is then the interest of the enemies of this potentate to secure and publish this letter, so as to make a breach between his country and ours?”
“Yes, sir.”
“And to whom would this document be sent if it fell into the hands of an enemy?”
“To any of the great Chancelleries of Europe. It is probably speeding on its way thither at the present instant as fast as steam can take it.”
Mr. Trelawney Hope dropped his head on his chest and groaned aloud. The Premier placed his hand kindly upon his shoulder.
“It is your misfortune, my dear fellow. No one can blame you. There is no precaution which you have neglected. Now, Mr. Holmes, you are in full possession of the facts. What course do you recommend?”
Holmes shook his head mournfully.
“You think, sir, that unless this document is recovered there will be war?”
“I think it is very probable.”
“Then, sir, prepare for war.”
“That is a hard saying, Mr. Holmes.”
“Consider the facts, sir. It is inconceivable that it was taken after eleven-thirty at night, since I understand that Mr. Hope and his wife were both in the room from that hour until the loss was found out. It was taken, then, yesterday evening between seven-thirty and eleven-thirty, probably near the earlier hour, since whoever took it evidently knew that it was there and would naturally secure it as early as possible. Now, sir, if a document of this importance were taken at that hour, where can it be now? No one has any reason to retain it. It has been passed rapidly on to those who need it. What chance have we now to overtake or even to trace it? It is beyond our reach.”
The Prime Minister rose from the settee.
“What you say is perfectly logical, Mr. Holmes. I feel that the matter is indeed out of our hands.”
“Let us presume, for argument’s sake, that the document was taken by the maid or by the valet--”
“They are both old and tried servants.”
“I understand you to say that your room is on the second floor, that there is no entrance from without, and that from within no one could go up unobserved. It must, then, be somebody in the house who has taken it. To whom would the thief take it? To one of several international spies and secret agents, whose names are tolerably familiar to me. There are three who may be said to be the heads of their profession. I will begin my research by going round and finding if each of them is at his post. If one is missing-especially if he has disappeared since last night-we will have some indication as to where the document has gone.”
“Why should he be missing?” asked the European Secretary. “He would take the letter to an Embassy in London, as likely as not.”
“I fancy not. These agents work independently, and their relations with the Embassies are often strained.”
The Prime Minister nodded his acquiescence.
“I believe you are right, Mr. Holmes. He would take so valuable a prize to headquarters with his own hands. I think that your course of action is an excellent one. Meanwhile, Hope, we cannot neglect all our other duties on account of this one misfortune. Should there be any fresh developments during the day we shall communicate with you, and you will no doubt let us know the results of your own inquiries.”
The two statesmen bowed and walked gravely from the room.
When our illustrious visitors had departed Holmes lit his pipe in silence and sat for some time lost in the deepest thought. I had opened the morning paper and was immersed in a sensational crime which had occurred in London the night before, when my friend gave an exclamation, sprang to his feet, and laid his pipe down upon the mantelpiece.
“Yes,” said he, “there is no better way of approaching it. The situation is desperate, but not hopeless. Even now, if we could be sure which of them has taken it, it is just possible that it has not yet passed out of his hands. After all, it is a question of money with these fellows, and I have the British treasury behind me. If it’s on the market I’ll buy it-if it means another penny on the income-tax. It is conceivable that the fellow might hold it back to see what bids come from this side before he tries his luck on the other. There are only those three capable of playing so bold a game-there are Oberstein, La Rothiere, and Eduardo Lucas. I will see each of them.”
I glanced at my morning paper.
“Is that Eduardo Lucas of Godolphin Street?”
“Yes.”
“You will not see him.”
“Why not?”
“He was murdered in his house last night.”
My friend has so often astonished me in the course of our adventures that it was with a sense of exultation that I realized how completely I had astonished him. He stared in amazement, and then snatched the paper from my hands. This was the paragraph which I had been engaged in reading when he rose from his chair:
MURDER IN WESTMINSTER
A crime of mysterious character was committed last night at 16, Godolphin Street, one of the old-fashioned and secluded rows of eighteenth century houses which lie between the river and the Abbey, almost in the shadow of the great Tower of the Houses of Parliament. This small but select mansion has been inhabited for some years by Mr. Eduardo Lucas, well-known in society circles both on account of his charming personality and because he has the well-deserved reputation of being one of the best amateur tenors in the country. Mr. Lucas is an unmarried man, thirty-four years of age, and his establishment consists of Mrs. Pringle, an elderly housekeeper, and of Mitton, his valet. The former retires early and sleeps at the top of the house. The valet was out for the evening, visiting a friend at Hammersmith. From ten o’clock onward Mr. Lucas had the house to himself. What occurred during that time has not yet transpired, but at a quarter to twelve Police-constable Barrett, passing along Godolphin Street observed that the door of No. 16 was ajar. He knocked, but received no answer. Perceiving a light in the front room, he advanced into the passage and again knocked, but without reply. He then pushed open the door and entered. The room was in a state of wild disorder, the furniture being all swept to one side, and one chair lying on its back in the centre. Beside this chair, and still grasping one of its legs, lay the unfortunate tenant of the house. He had been stabbed to the heart and must have died instantly. The knife with which the crime had been committed was a curved Indian dagger, plucked down from a trophy of Oriental arms which adorned one of the walls. Robbery does not appear to have been the motive of the crime, for there had been no attempt to remove the valuable contents of the room. Mr. Eduardo Lucas was so well-known and popular that his violent and mysterious fate will arouse painful interest and intense sympathy in a widespread circle of friends.
“Well, Watson, what do you make of this?” asked Holmes, after a long pause.
“It is an amazing coincidence.”
“A coincidence! Here is one of the three men whom we had named as possible actors in this drama, and he meets a violent death during the very hours when we know that that drama was being enacted. The odds are enormous against its being coincidence. No figures could express them. No, my dear Watson, the two events are connected-must be connected. It is for us to find the connection.”
“But now the official police must know all.”
“Not at all. They know all they see at Godolphin Street. They know-and shall know-nothing of Whitehall Terrace. Only we know of both events, and can trace the relation between them. There is one obvious point which would, in any case, have turned my suspicions against Lucas. Godolphin Street, Westminster, is only a few minutes’ walk from Whitehall Terrace. The other secret agents whom I have named live in the extreme West End. It was easier, therefore, for Lucas than for the others to establish a connection or receive a message from the European Secretary’s household-a small thing, and yet where events are compressed into a few hours it may prove essential. Halloa! what have we here?”
Mrs. Hudson had appeared with a lady’s card upon her salver. Holmes glanced at it, raised his eyebrows, and handed it over to me.
“Ask Lady Hilda Trelawney Hope if she will be kind enough to step up,” said he.
A moment later our modest apartment, already so distinguished that morning, was further honoured by the entrance of the most lovely woman in London. I had often heard of the beauty of the youngest daughter of the Duke of Belminster, but no description of it, and no contemplation of colourless photographs, had prepared me for the subtle, delicate charm and the beautiful colouring of that exquisite head. And yet as we saw it that autumn morning, it was not its beauty which would be the first thing to impress the observer. The cheek was lovely but it was paled with emotion, the eyes were bright but it was the brightness of fever, the sensitive mouth was tight and drawn in an effort after self-command. Terror-not beauty-was what sprang first to the eye as our fair visitor stood framed for an instant in the open door.
“Has my husband been here, Mr. Holmes?”
“Yes, madam, he has been here.”
“Mr. Holmes. I implore you not to tell him that I came here.” Holmes bowed coldly, and motioned the lady to a chair.
“Your ladyship places me in a very delicate position. I beg that you will sit down and tell me what you desire, but I fear that I cannot make any unconditional promise.”
She swept across the room and seated herself with her back to the window. It was a queenly presence-tall, graceful, and intensely womanly. “Mr. Holmes,” she said-and her white-gloved hands clasped and unclasped as she spoke-“I will speak frankly to you in the hopes that it may induce you to speak frankly in return. There is complete confidence between my husband and me on all matters save one. That one is politics. On this his lips are sealed. He tells me nothing. Now, I am aware that there was a most deplorable occurrence in our house last night. I know that a paper has disappeared. But because the matter is political my husband refuses to take me into his complete confidence. Now it is essential-essential, I say-that I should thoroughly understand it. You are the only other person, save only these politicians, who knows the true facts. I beg you then, Mr. Holmes, to tell me exactly what has happened and what it will lead to. Tell me all, Mr. Holmes. Let no regard for your client’s interests keep you silent, for I assure you that his interests, if he would only see it, would be best served by taking me into his complete confidence. What was this paper which was stolen?”
“Madam, what you ask me is really impossible.”
She groaned and sank her face in her hands.
“You must see that this is so, madam. If your husband thinks fit to keep you in the dark over this matter, is it for me, who has only learned the true facts under the pledge of professional secrecy, to tell what he has withheld? It is not fair to ask it. It is him whom you must ask.”
“I have asked him. I come to you as a last resource. But without your telling me anything definite, Mr. Holmes, you may do a great service if you would enlighten me on one point.”
“What is it, madam?”
“Is my husband’s political career likely to suffer through this incident?”
“Well, madam, unless it is set right it may certainly have a very unfortunate effect.”
“Ah!” She drew in her breath sharply as one whose doubts are resolved.
“One more question, Mr. Holmes. From an expression which my husband dropped in the first shock of this disaster I understood that terrible public consequences might arise from the loss of this document.”
“If he said so, I certainly cannot deny it.”
“Of what nature are they?”
“Nay, madam, there again you ask me more than I can possibly answer.”
“Then I will take up no more of your time. I cannot blame you, Mr. Holmes, for having refused to speak more freely, and you on your side will not, I am sure, think the worse of me because I desire, even against his will, to share my husband’s anxieties. Once more I beg that you will say nothing of my visit.”
She looked back at us from the door, and I had a last impression of that beautiful haunted face, the startled eyes, and the drawn mouth. Then she was gone.
“Now, Watson, the fair sex is your department,” said Holmes, with a smile, when the dwindling frou-frou of skirts had ended in the slam of the front door. “What was the fair lady’s game? What did she really want?”
“Surely her own statement is clear and her anxiety very natural.”
“Hum! Think of her appearance, Watson-her manner, her suppressed excitement, her restlessness, her tenacity in asking questions. Remember that she comes of a caste who do not lightly show emotion.”
“She was certainly much moved.”
“Remember also the curious earnestness with which she assured us that it was best for her husband that she should know all. What did she mean by that? And you must have observed, Watson, how she manœuvred to have the light at her back. She did not wish us to read her expression.”
“Yes, she chose the one chair in the room.”
“And yet the motives of women are so inscrutable. You remember the woman at Margate whom I suspected for the same reason. No powder on her nose-that proved to be the correct solution. How can you build on such a quicksand? Their most trivial action may mean volumes, or their most extraordinary conduct may depend upon a hairpin or a curling tongs. Good-morning, Watson.”
“You are off?”
“Yes, I will while away the morning at Godolphin Street with our friends of the regular establishment. With Eduardo Lucas lies the solution of our problem, though I must admit that I have not an inkling as to what form it may take. It is a capital mistake to theorize in advance of the facts. Do you stay on guard, my good Watson, and receive any fresh visitors. I’ll join you at lunch if I am able.”
All that day and the next and the next Holmes was in a mood which his friends would call taciturn, and others morose. He ran out and ran in, smoked incessantly, played snatches on his violin, sank into reveries, devoured sandwiches at irregular hours, and hardly answered the casual questions which I put to him. It was evident to me that things were not going well with him or his quest. He would say nothing of the case, and it was from the papers that I learned the particulars of the inquest, and the arrest with the subsequent release of John Mitton, the valet of the deceased. The coroner’s jury brought in the obvious Wilful Murder, but the parties remained as unknown as ever. No motive was suggested. The room was full of articles of value, but none had been taken. The dead man’s papers had not been tampered with. They were carefully examined, and showed that he was a keen student of international politics, an indefatigable gossip, a remarkable linguist, and an untiring letter writer. He had been on intimate terms with the leading politicians of several countries. But nothing sensational was discovered among the documents which filled his drawers. As to his relations with women, they appeared to have been promiscuous but superficial. He had many acquaintances among them, but few friends, and no one whom he loved. His habits were regular, his conduct inoffensive. His death was an absolute mystery and likely to remain so.
As to the arrest of John Mitton, the valet, it was a council of despair as an alternative to absolute inaction. But no case could be sustained against him. He had visited friends in Hammersmith that night. The alibi was complete. It is true that he started home at an hour which should have brought him to Westminster before the time when the crime was discovered, but his own explanation that he had walked part of the way seemed probable enough in view of the fineness of the night. He had actually arrived at twelve o’clock, and appeared to be overwhelmed by the unexpected tragedy. He had always been on good terms with his master. Several of the dead man’s possessions-notably a small case of razors-had been found in the valet’s boxes, but he explained that they had been presents from the deceased, and the housekeeper was able to corroborate the story. Mitton had been in Lucas’s employment for three years. It was noticeable that Lucas did not take Mitton on the Continent with him. Sometimes he visited Paris for three months on end, but Mitton was left in charge of the Godolphin Street house. As to the housekeeper, she had heard nothing on the night of the crime. If her master had a visitor he had himself admitted him.
So for three mornings the mystery remained, so far as I could follow it in the papers. If Holmes knew more, he kept his own counsel, but, as he told me that Inspector Lestrade had taken him into his confidence in the case, I knew that he was in close touch with every development. Upon the fourth day there appeared a long telegram from Paris which seemed to solve the whole question.
A discovery has just been made by the Parisian police (said the Daily Telegraph) which raises the veil which hung round the tragic fate of Mr. Eduardo Lucas, who met his death by violence last Monday night at Godolphin Street, Westminster. Our readers will remember that the deceased gentleman was found stabbed in his room, and that some suspicion attached to his valet, but that the case broke down on an alibi. Yesterday a lady, who has been known as Mme. Henri Fournaye, occupying a small villa in the Rue Austerlitz, was reported to the authorities by her servants as being insane. An examination showed she had indeed developed mania of a dangerous and permanent form. On inquiry, the police have discovered that Mme. Henri Fournaye only returned from a journey to London on Tuesday last, and there is evidence to connect her with the crime at Westminster. A comparison of photographs has proved conclusively that M. Henri Fournaye and Eduardo Lucas were really one and the same person, and that the deceased had for some reason lived a double life in London and Paris. Mme. Fournaye, who is of Creole origin, is of an extremely excitable nature, and has suffered in the past from attacks of jealousy which have amounted to frenzy. It is conjectured that it was in one of these that she committed the terrible crime which has caused such a sensation in London. Her movements upon the Monday night have not yet been traced, but it is undoubted that a woman answering to her description attracted much attention at Charing Cross Station on Tuesday morning by the wildness of her appearance and the violence of her gestures. It is probable, therefore, that the crime was either committed when insane, or that its immediate effect was to drive the unhappy woman out of her mind. At present she is unable to give any coherent account of the past, and the doctors hold out no hopes of the reestablishment of her reason. There is evidence that a woman, who might have been Mme. Fournaye, was seen for some hours upon Monday night watching the house in Godolphin Street.
“What do you think of that, Holmes?” I had read the account aloud to him, while he finished his breakfast.
“My dear Watson,” said he, as he rose from the table and paced up and down the room, “You are most long-suffering, but if I have told you nothing in the last three days, it is because there is nothing to tell. Even now this report from Paris does not help us much.”
“Surely it is final as regards the man’s death.”
“The man’s death is a mere incident-a trivial episode-in comparison with our real task, which is to trace this document and save a European catastrophe. Only one important thing has happened in the last three days, and that is that nothing has happened. I get reports almost hourly from the government, and it is certain that nowhere in Europe is there any sign of trouble. Now, if this letter were loose-no, it can’t be loose-but if it isn’t loose, where can it be? Who has it? Why is it held back? That’s the question that beats in my brain like a hammer. Was it, indeed, a coincidence that Lucas should meet his death on the night when the letter disappeared? Did the letter ever reach him? If so, why is it not among his papers? Did this mad wife of his carry it off with her? If so, is it in her house in Paris? How could I search for it without the French police having their suspicions aroused? It is a case, my dear Watson, where the law is as dangerous to us as the criminals are. Every man’s hand is against us, and yet the interests at stake are colossal. Should I bring it to a successful conclusion, it will certainly represent the crowning glory of my career. Ah, here is my latest from the front!” He glanced hurriedly at the note which had been handed in. “Halloa! Lestrade seems to have observed something of interest. Put on your hat, Watson, and we will stroll down together to Westminster.”
It was my first visit to the scene of the crime-a high, dingy, narrow-chested house, prim, formal, and solid, like the century which gave it birth. Lestrade’s bulldog features gazed out at us from the front window, and he greeted us warmly when a big constable had opened the door and let us in. The room into which we were shown was that in which the crime had been committed, but no trace of it now remained save an ugly, irregular stain upon the carpet. This carpet was a small square drugget in the centre of the room, surrounded by a broad expanse of beautiful, old-fashioned wood-flooring in square blocks, highly polished. Over the fireplace was a magnificent trophy of weapons, one of which had been used on that tragic night. In the window was a sumptuous writing-desk, and every detail of the apartment, the pictures, the rugs, and the hangings, all pointed to a taste which was luxurious to the verge of effeminacy.
“Seen the Paris news?” asked Lestrade.
Holmes nodded.
“Our French friends seem to have touched the spot this time. No doubt it’s just as they say. She knocked at the door-surprise visit, I guess, for he kept his life in water-tight compartments-he let her in, couldn’t keep her in the street. She told him how she had traced him, reproached him. One thing led to another, and then with that dagger so handy the end soon came. It wasn’t all done in an instant, though, for these chairs were all swept over yonder, and he had one in his hand as if he had tried to hold her off with it. We’ve got it all clear as if we had seen it.”
Holmes raised his eyebrows.
“And yet you have sent for me?”
“Ah, yes, that’s another matter-a mere trifle, but the sort of thing you take an interest in-queer, you know, and what you might call freakish. It has nothing to do with the main fact-can’t have, on the face of it.”
“What is it, then?”
“Well, you know, after a crime of this sort we are very careful to keep things in their position. Nothing has been moved. Officer in charge here day and night. This morning, as the man was buried and the investigation over-so far as this room is concerned-we thought we could tidy up a bit. This carpet. You see, it is not fastened down, only just laid there. We had occasion to raise it. We found--”
“Yes? You found--”
Holmes’s face grew tense with anxiety.
“Well, I’m sure you would never guess in a hundred years what we did find. You see that stain on the carpet? Well, a great deal must have soaked through, must it not?”
“Undoubtedly it must.”
“Well, you will be surprised to hear that there is no stain on the white woodwork to correspond.”
“No stain! But there must--”
“Yes, so you would say. But the fact remains that there isn’t.”
He took the corner of the carpet in his hand and, turning it over, he showed that it was indeed as he said.
“But the under side is as stained as the upper. It must have left a mark.”
Lestrade chuckled with delight at having puzzled the famous expert.
“Now, I’ll show you the explanation. There is a second stain, but it does not correspond with the other. See for yourself.” As he spoke he turned over another portion of the carpet, and there, sure enough, was a great crimson spill upon the square white facing of the old-fashioned floor. “What do you make of that, Mr. Holmes?”
“Why, it is simple enough. The two stains did correspond, but the carpet has been turned round. As it was square and unfastened it was easily done.”
“The official police don’t need you, Mr. Holmes, to tell them that the carpet must have been turned round. That’s clear enough, for the stains lie above each other-if you lay it over this way. But what I want to know is, who shifted the carpet, and why?”
I could see from Holmes’s rigid face that he was vibrating with inward excitement.
“Look here, Lestrade,” said he, “has that constable in the passage been in charge of the place all the time?”
“Yes, he has.”
“Well, take my advice. Examine him carefully. Don’t do it before us. We’ll wait here. You take him into the back room. You’ll be more likely to get a confession out of him alone. Ask him how he dared to admit people and leave them alone in this room. Don’t ask him if he has done it. Take it for granted. Tell him you know someone has been here. Press him. Tell him that a full confession is his only chance of forgiveness. Do exactly what I tell you!”
“By George, if he knows I’ll have it out of him!” cried Lestrade. He darted into the hall, and a few moments later his bullying voice sounded from the back room.
“Now, Watson, now!” cried Holmes with frenzied eagerness. All the demoniacal force of the man masked behind that listless manner burst out in a paroxysm of energy. He tore the drugget from the floor, and in an instant was down on his hands and knees clawing at each of the squares of wood beneath it. One turned sideways as he dug his nails into the edge of it. It hinged back like the lid of a box. A small black cavity opened beneath it. Holmes plunged his eager hand into it and drew it out with a bitter snarl of anger and disappointment. It was empty.
“Quick, Watson, quick! Get it back again!” The wooden lid was replaced, and the drugget had only just been drawn straight when Lestrade’s voice was heard in the passage. He found Holmes leaning languidly against the mantelpiece, resigned and patient, endeavouring to conceal his irrepressible yawns.
“Sorry to keep you waiting, Mr. Holmes, I can see that you are bored to death with the whole affair. Well, he has confessed, all right. Come in here, MacPherson. Let these gentlemen hear of your most inexcusable conduct.”
The big constable, very hot and penitent, sidled into the room.
“I meant no harm, sir, I’m sure. The young woman came to the door last evening-mistook the house, she did. And then we got talking. It’s lonesome, when you’re on duty here all day.”
“Well, what happened then?”
“She wanted to see where the crime was done-had read about it in the papers, she said. She was a very respectable, well-spoken young woman, sir, and I saw no harm in letting her have a peep. When she saw that mark on the carpet, down she dropped on the floor, and lay as if she were dead. I ran to the back and got some water, but I could not bring her to. Then I went round the corner to the Ivy Plant for some brandy, and by the time I had brought it back the young woman had recovered and was off-ashamed of herself, I daresay, and dared not face me.”
“How about moving that drugget?”
“Well, sir, it was a bit rumpled, certainly, when I came back. You see, she fell on it and it lies on a polished floor with nothing to keep it in place. I straightened it out afterwards.”
“It’s a lesson to you that you can’t deceive me, Constable MacPherson,” said Lestrade, with dignity. “No doubt you thought that your breach of duty could never be discovered, and yet a mere glance at that drugget was enough to convince me that someone had been admitted to the room. It’s lucky for you, my man, that nothing is missing, or you would find yourself in Queer Street. I’m sorry to have called you down over such a petty business, Mr. Holmes, but I thought the point of the second stain not corresponding with the first would interest you.”
“Certainly, it was most interesting. Has this woman only been here once, constable?”
“Yes, sir, only once.”
“Who was she?”
“Don’t know the name, sir. Was answering an advertisement about typewriting and came to the wrong number-very pleasant, genteel young woman, sir.”
“Tall? Handsome?”
“Yes, sir, she was a well-grown young woman. I suppose you might say she was handsome. Perhaps some would say she was very handsome. ‘Oh, officer, do let me have a peep!’ says she. She had pretty, coaxing ways, as you might say, and I thought there was no harm in letting her just put her head through the door.”
“How was she dressed?”
“Quiet, sir-a long mantle down to her feet.”
“What time was it?”
“It was just growing dusk at the time. They were lighting the lamps as I came back with the brandy.”
“Very good,” said Holmes. “Come, Watson, I think that we have more important work elsewhere.”
As we left the house Lestrade remained in the front room, while the repentant constable opened the door to let us out. Holmes turned on the step and held up something in his hand. The constable stared intently.
“Good Lord, sir!” he cried, with amazement on his face. Holmes put his finger on his lips, replaced his hand in his breast pocket, and burst out laughing as we turned down the street. “Excellent!” said he. “Come, friend Watson, the curtain rings up for the last act. You will be relieved to hear that there will be no war, that the Right Honourable Trelawney Hope will suffer no setback in his brilliant career, that the indiscreet Sovereign will receive no punishment for his indiscretion, that the Prime Minister will have no European complication to deal with, and that with a little tact and management upon our part nobody will be a penny the worse for what might have been a very ugly incident.”
My mind filled with admiration for this extraordinary man.
“You have solved it!” I cried.
“Hardly that, Watson. There are some points which are as dark as ever. But we have so much that it will be our own fault if we cannot get the rest. We will go straight to Whitehall Terrace and bring the matter to a head.”
When we arrived at the residence of the European Secretary it was for Lady Hilda Trelawney Hope that Sherlock Holmes inquired. We were shown into the morning-room.
“Mr. Holmes!” said the lady, and her face was pink with her indignation. “This is surely most unfair and ungenerous upon your part. I desired, as I have explained, to keep my visit to you a secret, lest my husband should think that I was intruding into his affairs. And yet you compromise me by coming here and so showing that there are business relations between us.”
“Unfortunately, madam, I had no possible alternative. I have been commissioned to recover this immensely important paper. I must therefore ask you, madam, to be kind enough to place it in my hands.”
The lady sprang to her feet, with the colour all dashed in an instant from her beautiful face. Her eyes glazed-she tottered-I thought that she would faint. Then with a grand effort she rallied from the shock, and a supreme astonishment and indignation chased every other expression from her features.
“You-you insult me, Mr. Holmes.”
“Come, come, madam, it is useless. Give up the letter.”
She darted to the bell.
“The butler shall show you out.”
“Do not ring, Lady Hilda. If you do, then all my earnest efforts to avoid a scandal will be frustrated. Give up the letter and all will be set right. If you will work with me I can arrange everything. If you work against me I must expose you.”
She stood grandly defiant, a queenly figure, her eyes fixed upon his as if she would read his very soul. Her hand was on the bell, but she had forborne to ring it.
“You are trying to frighten me. It is not a very manly thing, Mr. Holmes, to come here and browbeat a woman. You say that you know something. What is it that you know?”
“Pray sit down, madam. You will hurt yourself there if you fall. I will not speak until you sit down. Thank you.”
“I give you five minutes, Mr. Holmes.”
“One is enough, Lady Hilda. I know of your visit to Eduardo Lucas, of your giving him this document, of your ingenious return to the room last night, and of the manner in which you took the letter from the hiding-place under the carpet.”
She stared at him with an ashen face and gulped twice before she could speak.
“You are mad, Mr. Holmes-you are mad!” she cried, at last.
He drew a small piece of cardboard from his pocket. It was the face of a woman cut out of a portrait.
“I have carried this because I thought it might be useful,” said he. “The policeman has recognized it.”
She gave a gasp, and her head dropped back in the chair.
“Come, Lady Hilda. You have the letter. The matter may still be adjusted. I have no desire to bring trouble to you. My duty ends when I have returned the lost letter to your husband. Take my advice and be frank with me. It is your only chance.”
Her courage was admirable. Even now she would not own defeat.
“I tell you again, Mr. Holmes, that you are under some absurd illusion.”
Holmes rose from his chair.
“I am sorry for you, Lady Hilda. I have done my best for you. I can see that it is all in vain.”
He rang the bell. The butler entered.
“Is Mr. Trelawney Hope at home?”
“He will be home, sir, at a quarter to one.”
Holmes glanced at his watch.
“Still a quarter of an hour,” said he. “Very good, I shall wait.”
The butler had hardly closed the door behind him when Lady Hilda was down on her knees at Holmes’s feet, her hands outstretched, her beautiful face upturned and wet with her tears.
“Oh, spare me, Mr. Holmes! Spare me!” she pleaded, in a frenzy of supplication. “For heaven’s sake, don’t tell him! I love him so! I would not bring one shadow on his life, and this I know would break his noble heart.”
Holmes raised the lady. “I am thankful, madam, that you have come to your senses even at this last moment! There is not an instant to lose. Where is the letter?”
She darted across to a writing-desk, unlocked it, and drew out a long blue envelope.
“Here it is, Mr. Holmes. Would to heaven I had never seen it!”
“How can we return it?” Holmes muttered. “Quick, quick, we must think of some way! Where is the despatch-box?”
“Still in his bedroom.”
“What a stroke of luck! Quick, madam, bring it here!” A moment later she had appeared with a red flat box in her hand.
“How did you open it before? You have a duplicate key? Yes, of course you have. Open it!”
From out of her bosom Lady Hilda had drawn a small key. The box flew open. It was stuffed with papers. Holmes thrust the blue envelope deep down into the heart of them, between the leaves of some other document. The box was shut, locked, and returned to the bedroom.
“Now we are ready for him,” said Holmes. “We have still ten minutes. I am going far to screen you, Lady Hilda. In return you will spend the time in telling me frankly the real meaning of this extraordinary affair.”
“Mr. Holmes, I will tell you everything,” cried the lady. “Oh, Mr. Holmes, I would cut off my right hand before I gave him a moment of sorrow! There is no woman in all London who loves her husband as I do, and yet if he knew how I have acted-how I have been compelled to act-he would never forgive me. For his own honour stands so high that he could not forget or pardon a lapse in another. Help me, Mr. Holmes! My happiness, his happiness, our very lives are at stake!”
“Quick, madam, the time grows short!”
“It was a letter of mine, Mr. Holmes, an indiscreet letter written before my marriage-a foolish letter, a letter of an impulsive, loving girl. I meant no harm, and yet he would have thought it criminal. Had he read that letter his confidence would have been forever destroyed. It is years since I wrote it. I had thought that the whole matter was forgotten. Then at last I heard from this man, Lucas, that it had passed into his hands, and that he would lay it before my husband. I implored his mercy. He said that he would return my letter if I would bring him a certain document which he described in my husband’s despatch-box. He had some spy in the office who had told him of its existence. He assured me that no harm could come to my husband. Put yourself in my position, Mr. Holmes! What was I to do?”
“Take your husband into your confidence.”
“I could not, Mr. Holmes, I could not! On the one side seemed certain ruin, on the other, terrible as it seemed to take my husband’s paper, still in a matter of politics I could not understand the consequences, while in a matter of love and trust they were only too clear to me. I did it, Mr. Holmes! I took an impression of his key. This man, Lucas, furnished a duplicate. I opened his despatch-box, took the paper, and conveyed it to Godolphin Street.”
“What happened there, madam?”
“I tapped at the door as agreed. Lucas opened it. I followed him into his room, leaving the hall door ajar behind me, for I feared to be alone with the man. I remember that there was a woman outside as I entered. Our business was soon done. He had my letter on his desk, I handed him the document. He gave me the letter. At this instant there was a sound at the door. There were steps in the passage. Lucas quickly turned back the drugget, thrust the document into some hiding-place there, and covered it over.
“What happened after that is like some fearful dream. I have a vision of a dark, frantic face, of a woman’s voice, which screamed in French, ‘My waiting is not in vain. At last, at last I have found you with her!’ There was a savage struggle. I saw him with a chair in his hand, a knife gleamed in hers. I rushed from the horrible scene, ran from the house, and only next morning in the paper did I learn the dreadful result. That night I was happy, for I had my letter, and I had not seen yet what the future would bring.
“It was the next morning that I realized that I had only exchanged one trouble for another. My husband’s anguish at the loss of his paper went to my heart. I could hardly prevent myself from there and then kneeling down at his feet and telling him what I had done. But that again would mean a confession of the past. I came to you that morning in order to understand the full enormity of my offence. From the instant that I grasped it my whole mind was turned to the one thought of getting back my husband’s paper. It must still be where Lucas had placed it, for it was concealed before this dreadful woman entered the room. If it had not been for her coming, I should not have known where his hiding-place was. How was I to get into the room? For two days I watched the place, but the door was never left open. Last night I made a last attempt. What I did and how I succeeded, you have already learned. I brought the paper back with me, and thought of destroying it, since I could see no way of returning it without confessing my guilt to my husband. Heavens, I hear his step upon the stair!”
The European Secretary burst excitedly into the room. “Any news, Mr. Holmes, any news?” he cried.
“I have some hopes.”
“Ah, thank heaven!” His face became radiant. “The Prime Minister is lunching with me. May he share your hopes? He has nerves of steel, and yet I know that he has hardly slept since this terrible event. Jacobs, will you ask the Prime Minister to come up? As to you, dear, I fear that this is a matter of politics. We will join you in a few minutes in the dining-room.”
The Prime Minister’s manner was subdued, but I could see by the gleam of his eyes and the twitchings of his bony hands that he shared the excitement of his young colleague.
“I understand that you have something to report, Mr. Holmes?”
“Purely negative as yet,” my friend answered. “I have inquired at every point where it might be, and I am sure that there is no danger to be apprehended.”
“But that is not enough, Mr. Holmes. We cannot live forever on such a volcano. We must have something definite.”
“I am in hopes of getting it. That is why I am here. The more I think of the matter the more convinced I am that the letter has never left this house.”
“Mr. Holmes!”
“If it had it would certainly have been public by now.”
“But why should anyone take it in order to keep it in his house?”
“I am not convinced that anyone did take it.”
“Then how could it leave the despatch-box?”
“I am not convinced that it ever did leave the despatch-box.”
“Mr. Holmes, this joking is very ill-timed. You have my assurance that it left the box.”
“Have you examined the box since Tuesday morning?”
“No. It was not necessary.”
“You may conceivably have overlooked it.”
“Impossible, I say.”
“But I am not convinced of it. I have known such things to happen. I presume there are other papers there. Well, it may have got mixed with them.”
“It was on the top.”
“Someone may have shaken the box and displaced it.”
“No, no, I had everything out.”
“Surely it is easily decided, Hope,” said the Premier. “Let us have the despatch-box brought in.”
The Secretary rang the bell.
“Jacobs, bring down my despatch-box. This is a farcical waste of time, but still, if nothing else will satisfy you, it shall be done. Thank you, Jacobs, put it here. I have always had the key on my watch-chain. Here are the papers, you see. Letter from Lord Merrow, report from Sir Charles Hardy, memorandum from Belgrade, note on the Russo-German grain taxes, letter from Madrid, note from Lord Flowers--Good heavens! what is this? Lord Bellinger! Lord Bellinger!”
The Premier snatched the blue envelope from his hand.
“Yes, it is it-and the letter is intact. Hope, I congratulate you.”
“Thank you! Thank you! What a weight from my heart. But this is inconceivable-impossible. Mr. Holmes, you are a wizard, a sorcerer! How did you know it was there?”
“Because I knew it was nowhere else.”
“I cannot believe my eyes!” He ran wildly to the door. “Where is my wife? I must tell her that all is well. Hilda! Hilda!” we heard his voice on the stairs.
The Premier looked at Holmes with twinkling eyes.
“Come, sir,” said he. “There is more in this than meets the eye. How came the letter back in the box?”
Holmes turned away smiling from the keen scrutiny of those wonderful eyes.
“We also have our diplomatic secrets,” said he and, picking up his hat, he turned to the door.
THE END