BÁC SĨ JEKYLL KHÁ THOẢI MÁI

Hai tuần sau, may mắn làm sao, vị bác sĩ mở một bữa tối ấm cúng quây quần chừng năm, sáu người bạn cũ. Tất thảy đều là những kẻ thông tuệ, đáng kính và sành rượu vang; và như thường lệ, ông Utterson đã khéo léo nán lại sau khi những vị khách khác lần lượt cáo từ. Việc này chẳng có gì mới mẻ - nó đã lặp đi lặp lại đến hàng chục lần rồi. Ở nơi nào Utterson được yêu mến, thì ở nơi ấy ông được mến mộ hết lòng. Các vị chủ nhà thường thích giữ chân vị luật sư khô khan này ở lại thêm chút nữa, khi những thực khách vô tư lự và hoạt ngôn kia đã khuất bóng sau ngưỡng cửa; họ ưa được ngồi lại một lát trong bầu không khí tĩnh lặng mà ông tỏa ra, tập làm quen với sự yên ắng, để tâm hồn lắng dịu trong cái thinh lặng đầy hàm dưỡng của con người ấy, sau bao mỏi mệt và náo nhiệt của cuộc vui. Bác sĩ Jekyll cũng chẳng phải là ngoại lệ; và khi ông đang ngồi phía bên kia lò sưởi lúc này - một người đàn ông năm mươi tuổi, to lớn, khỏe khoắn, gương mặt nhẵn nhụi, có lẽ hơi thoáng chút ranh mãnh, nhưng toát lên tất thảy dấu hiệu của một tâm hồn tài hoa và nhân hậu - bạn có thể nhận ra ngay trong ánh mắt ông một thứ tình cảm chân thành và ấm áp mà ông dành cho Utterson.

"Tôi vẫn luôn muốn nói chuyện với anh, Jekyll," người kia lên tiếng trước. "Anh biết rõ bản di chúc ấy của anh chứ?"

Một người tinh ý ắt hẳn đã nhận ra chủ đề này khiến ông khó chịu biết bao; thế nhưng vị bác sĩ vẫn vui vẻ gạt đi. "Utterson tội nghiệp của tôi ơi," ông nói, "anh thật chẳng may khi vớ phải một thân chủ như tôi. Chưa từng có ai khổ sở vì bản di chúc của tôi nhiều như anh đâu; họa chăng chỉ có mỗi gã học giả hủ lậu Lanyon kia, với cái thứ mà anh ta gọi là những tà thuyết khoa học1 của tôi. Ồ, tôi biết anh ta là người tốt mà - anh đừng có cau mày như thế - một con người xuất chúng, và tôi vẫn luôn định sẽ gặp gỡ anh ta nhiều hơn; nhưng suy cho cùng thì vẫn là một gã bảo thủ chính hiệu; một kẻ ngu muội lại còn huênh hoang. Chưa bao giờ tôi thất vọng về ai đến thế, như với Lanyon."

"Anh thừa biết tôi chưa từng tán thành chuyện ấy," Utterson đáp, lạnh lùng phớt lờ câu chuyện mới mà Jekyll vừa lái sang.

"Ý anh là bản di chúc của tôi sao? Có chứ, tất nhiên là tôi biết," vị bác sĩ nói, thoáng chút gay gắt. "Anh đã bảo với tôi bao lần rồi."

"Phải, và tôi sẽ nói lại với anh thêm một lần nữa," vị luật sư tiếp lời. "Tôi vừa biết thêm đôi điều về cậu thanh niên Hyde ấy."

Khuôn mặt to lớn điển trai của bác sĩ Jekyll bỗng chốc tái nhợt đến tận bờ môi, và một bóng tối u ám bao trùm xuống đôi mắt ông. "Tôi không muốn nghe thêm gì nữa hết," ông nói. "Tôi tưởng chúng ta đã nhất trí với nhau là gác lại chuyện này rồi chứ."

"Những gì tôi nghe được thật ghê tởm," Utterson buông lời.

"Điều ấy cũng chẳng thể thay đổi được gì. Anh đâu có hiểu hoàn cảnh của tôi," vị bác sĩ đáp, giọng có phần lúng túng. "Tôi đang ở trong một tình thế vô cùng khổ sở, Utterson à; hoàn cảnh của tôi hết sức kỳ lạ - một hoàn cảnh hết sức kỳ lạ. Đó là một trong những chuyện chẳng thể nào giải quyết nổi bằng lời nói."

“Jekyll,” Utterson cất lời, giọng trầm và nghiêm nghị, “anh biết tôi là người thế nào rồi: tôi là kẻ anh có thể đặt trọn niềm tin. Hãy thật lòng kể cho tôi nghe tất thảy mọi chuyện; và tôi không hề nghi ngờ rằng mình có thể giúp anh thoát khỏi vũng lầy này.”

“Utterson tốt bụng của tôi ơi,” vị bác sĩ đáp, giọng ông run lên vì xúc động, “anh thật là tốt, anh tốt quá đỗi, và tôi chẳng biết tìm đâu ra lời lẽ nào để bày tỏ lòng biết ơn với anh. Tôi tin anh tuyệt đối; tôi sẵn lòng tin anh hơn bất kỳ ai trên cõi đời này, phải, hơn cả chính bản thân tôi, nếu tôi có quyền lựa chọn; nhưng sự thực thì mọi chuyện không hề giống như anh đang hình dung đâu; nó chưa đến nỗi tồi tệ như vậy; và để trấn an trái tim nhân hậu của anh, tôi sẽ tiết lộ cho anh một điều: bất cứ lúc nào tôi muốn, tôi đều có thể trút bỏ ông Hyde. Tôi xin lấy danh dự của mình ra mà cam đoan với anh điều đó; và tôi mang ơn anh vô cùng; tôi chỉ xin nói thêm một lời nho nhỏ nữa thôi, Utterson, một lời mà tôi tin chắc anh sẽ không lấy làm phiền lòng: đây là chuyện riêng tư, và tôi khẩn thiết mong anh hãy để nó ngủ yên.”

Utterson lặng im một hồi lâu, ánh mắt dán chặt vào những ngọn lửa đang nhảy múa trong lò sưởi.

“Tôi chẳng nghi ngờ gì rằng anh hoàn toàn có lý,” cuối cùng ông cất tiếng, rồi đứng dậy.

“Thôi được rồi, nhưng vì chúng ta đã lỡ đề cập đến chuyện này,” vị bác sĩ tiếp lời, “và tôi tha thiết mong đây sẽ là lần sau cùng - có một điều tôi muốn anh thấu tỏ. Tôi thực lòng rất đỗi bận lòng về Hyde tội nghiệp. Tôi biết anh đã gặp cậu ta rồi; cậu ta đã kể với tôi như vậy; và tôi e rằng cậu ta đã cư xử có phần thô lỗ. Nhưng quả thực, tôi dành một mối quan tâm hết sức sâu nặng, vô cùng sâu nặng cho cậu thanh niên ấy; và nếu chẳng may tôi có mệnh hệ gì, Utterson, tôi mong anh hứa với tôi rằng anh sẽ lấy lòng bao dung mà đối đãi với cậu ta, và bảo vệ quyền lợi cho cậu ta. Tôi tin anh sẽ làm điều đó, nếu anh hay biết toàn bộ sự tình; và lòng tôi sẽ nhẹ đi khôn xiết nếu anh nhận lời.”

“Tôi không thể làm ra vẻ rằng sẽ có ngày mình ưa nổi cậu ta,” vị luật sư đáp.

“Tôi nào có đòi hỏi điều đó,” Jekyll nài nỉ, bàn tay run run đặt lên cánh tay người bạn; “tôi chỉ xin sự công bằng mà thôi; tôi chỉ xin anh, vì tôi, hãy giúp đỡ cậu ta khi tôi không còn hiện diện ở đây nữa.”

Một tiếng thở dài không sao kìm nén được thoát ra từ lồng ngực Utterson. “Thôi được vậy,” ông cất lời, “tôi hứa.”



  1. Phản ánh sự xung đột trong giới học thuật thời Victoria (thế kỷ 19). Những nghiên cứu y học vượt ra khỏi khuôn khổ thực nghiệm truyền thống để can thiệp vào khía cạnh tinh thần, tâm lý học hoặc phá vỡ các ranh giới đạo đức thường bị giới khoa học bảo thủ đương thời kỳ thị và coi là dị giáo.