CHƯƠNG I. XUỐNG HANG THỎ
Alice bắt đầu phát ngán đến tận cổ vì cứ phải ngồi ườn ra bên bờ sông cạnh chị gái mà chẳng có lấy một việc gì để làm. Đôi lần cô bé liếc trộm cuốn sách chị đang đọc, nhưng trong ấy làm gì có hình vẽ hay đối thoại nào, 'mà một cuốn sách,' Alice tự nhủ, 'nếu không có tranh ảnh hay đối thoại thì còn ra cái thứ gì nữa cơ chứ?'
Thế là cô bé bắt đầu tự hỏi lòng mình (cố gắng hết sức có thể, bởi cái ngày oi ả này khiến cô thấy rũ người ra, vừa buồn ngủ vừa lờ đờ), rằng liệu niềm vui xâu một vòng hoa cúc có đáng để mình phải nhọc công đứng dậy đi hái hay không, thì đột nhiên một chú Thỏ Trắng với đôi mắt hồng vụt chạy ngang qua ngay sát bên cô.
Tự thân chuyện ấy thì chẳng có gì quá đỗi đặc biệt; và Alice cũng không thấy có gì quá kỳ quặc khi cô nghe thấy Thỏ lẩm bẩm một mình:
- Ôi trời! Ôi trời ơi! Mình sẽ trễ giờ mất thôi!
(mãi sau này khi ngẫm lại, cô bé mới chợt nhận ra lẽ ra khi ấy mình nên thấy khó hiểu mới phải, nhưng vào lúc đó mọi chuyện dường như hết sức tự nhiên); thế nhưng khi chú Thỏ thực sự rút ra một chiếc đồng hồ quả quýt từ trong túi áo ghi-lê, rồi nhìn đồng hồ, đoạn lại hối hả chạy tiếp, Alice liền vùng đứng dậy, bởi trong đầu cô bé vừa lóe lên một ý nghĩ: rằng mình chưa từng thấy một con thỏ nào lại có túi áo ghi-lê, hay có hẳn một chiếc đồng hồ mà rút ra từ đó cả. Lòng hiếu kỳ bùng cháy, cô bé phóng băng qua cánh đồng đuổi theo chú Thỏ, và thật may mắn làm sao khi cô vừa kịp trông thấy nó chui tọt xuống một cái hang thỏ lớn nằm dưới hàng rào.
Thỏ Trắng xem đồng hồ
Ngay tức khắc, Alice cũng lao xuống theo, chẳng buồn bận tâm lấy một giây rằng làm thế nào trên đời này mình sẽ ra ngoài trở lại được.
Cái hang thỏ ban đầu chạy thẳng tuột như một đường hầm suốt một quãng, rồi đột ngột chúc thẳng xuống, bất thình lình đến nỗi Alice chẳng có lấy một khoảnh khắc để kịp nghĩ đến chuyện dừng lại trước khi cô nhận ra mình đang rơi tõm xuống một cái giếng sâu hun hút.
Hoặc là cái giếng rất sâu, hoặc là cô bé rơi rất chậm, bởi cô có thừa thì giờ trong lúc rơi để nhìn quanh quất và tự hỏi điều gì sắp diễn ra kế tiếp. Trước tiên, cô cố cúi nhìn xuống dưới để xem mình sắp rơi đến đâu, nhưng trời tối quá, chẳng tài nào thấy nổi thứ gì; kế đó cô nhìn sang đôi bên vách giếng, và nhận ra chúng được xếp đầy những tủ đựng chén bát và những kệ sách; đây đó cô còn thấy cả bản đồ lẫn tranh ảnh được treo trên những chiếc móc. Cô bé chộp lấy một hũ đựng từ một trong các kệ sách khi rơi ngang qua; trên nhãn hũ có đề dòng chữ "MỨT CAM", nhưng cô vô cùng thất vọng vì nó trống rỗng. Cô không dám ném cái hũ đi bởi sợ nó rơi trúng đầu ai đó ở phía dưới, bèn khéo léo đặt nó trở lại vào một trong những chiếc tủ chạn khi rơi qua.
'Chà!' Alice tự nhủ, 'sau một cú rơi thế này thì mình sẽ chẳng coi chuyện lăn cầu thang vào đâu nữa! Ở nhà mọi người sẽ nghĩ mình dũng cảm đến nhường nào! Ấy thế chứ, mình sẽ chẳng thốt ra lấy nửa lời than vãn, kể cả có bị ngã từ trên nóc nhà xuống đi nữa!' (Điều này rất có khả năng là đúng thật như vậy.)
Rơi, rơi mãi, rơi miết. Cú rơi này liệu có chẳng bao giờ kết thúc không?
- Mình tự hỏi nãy giờ mình đã rơi được bao nhiêu dặm rồi nhỉ? - cô bé cất tiếng nói to. - Chắc mình phải sắp tới gần tâm trái đất rồi. Để mình thử tính xem nào: tầm ấy hẳn phải sâu chừng bốn nghìn dặm, mình đoán là như vậy-
(bởi, bạn thấy đấy, Alice đã được học một vài điều kiểu như thế trong những giờ học ở trường, và dẫu đây chẳng phải là một cơ hội quá lý tưởng để phô kiến thức, bởi có ai ở đó mà nghe cô đâu, nhưng nhắc lại vẫn là một cách luyện tập tốt)
- -phải, cỡ khoảng cách ấy là đúng rồi-nhưng mà thế thì mình tự hỏi mình đã rơi tới Vĩ độ hay Kinh độ nào rồi nhỉ?
(Alice chẳng biết Vĩ độ nghĩa là gì, Kinh độ là gì cũng không nốt, nhưng cô nghĩ đó là những từ nghe thật kêu và thật oai.)
Ít lâu sau, cô bé lại tiếp tục:
- Mình tự hỏi liệu mình có rơi xuyên thẳng qua trái đất luôn không nhỉ! Buồn cười làm sao nếu mình trồi lên giữa đám người đang đi dạo với cái đầu chúc ngược xuống đất! Những người Antipathies1 chăng, mình nghĩ là thế-
(cô bé khá vui vì lần này chẳng có ai nghe thấy, bởi cái từ ấy nghe chẳng đúng chút nào cả)
- -nhưng bạn biết không, mình sẽ phải hỏi họ tên của xứ sở đó là gì mới được. Thưa bà, làm ơn cho cháu hỏi đây là New Zealand hay là Australia ạ?
(và cô bé còn cố nhún gối chào trong khi nói nữa-thử tưởng tượng xem, nhún gối chào trong lúc đang rơi lơ lửng giữa không trung! Bạn nghĩ mình có làm được không nào?)
- Và cô ấy sẽ nghĩ mình là một con bé hỗn xược và dốt nát đến nhường nào khi hỏi một câu như thế! Không, không bao giờ được phép hỏi cả: biết đâu mình sẽ thấy tên xứ sở ấy được ghi ở đâu đó thì sao.
Rơi, rơi, rơi mãi. Có việc gì khác để làm đâu, thành thử Alice chẳng mấy chốc lại bắt đầu nói chuyện tiếp:
- Tối nay Dinah sẽ nhớ mình lắm đây, mình đoán là thế!
(Dinah là con mèo cưng của cô.)
- Mình mong là người ta sẽ nhớ để cho em ấy đĩa sữa vào giờ uống trà. Dinah yêu quý! Chị ước gì em đang ở dưới này với chị! Trên không trung thì làm gì có con chuột nào, chị e là vậy, nhưng em có thể bắt một con dơi cơ mà, mà dơi thì trông rất giống chuột, em biết đấy. Nhưng liệu mèo có ăn dơi không nhỉ, mình tự hỏi?
Và đến đây Alice bắt đầu thấy khá buồn ngủ, rồi cô tiếp tục lẩm bẩm với chính mình, trong cơn mơ màng ngái ngủ:
- Mèo có ăn dơi không? Mèo có ăn dơi không?
và thi thoảng lại:
- Dơi có ăn mèo không?
bởi lẽ, bạn thấy đấy, vì cô chẳng thể trả lời được câu nào, nên đặt câu hỏi theo chiều nào với cô cũng chẳng mấy quan trọng nữa. Cô bé cảm thấy mình đang gà gật, và cô vừa mới bắt đầu mơ thấy mình đang tay trong tay dạo bước cùng Dinah, và đang hết sức nghiêm túc hỏi nó rằng:
- Nào, Dinah, em hãy nói cho chị biết sự thật đi: em đã bao giờ ăn một con dơi chưa?
thì bỗng nhiên, bịch! bịch! cô bé rơi xuống một đống cành cây khô và lá mục, và cú rơi đã kết thúc.
Alice không hề hấn gì, và cô bé bật dậy ngay trong chớp mắt. Cô ngước nhìn lên, nhưng trên đầu chỉ toàn một màn đêm đen kịt. Trước mặt cô là một lối đi dài hun hút, và Thỏ Trắng vẫn còn trong tầm mắt, đang hớt hải chạy dọc theo lối đó. Không có lấy một khoảnh khắc nào để lãng phí: Alice lao đi như một cơn gió, vừa kịp nghe thấy nó rẽ qua một góc cua và nói:
- Ôi đôi tai và bộ ria của ta, trễ lắm rồi!
Cô bé bám sát ngay sau nó khi rẽ qua góc cua, nhưng chú Thỏ đã biến mất tăm - cô thấy mình đang đứng trong một căn sảnh dài và thấp, được thắp sáng bởi một hàng đèn treo lủng lẳng trên trần.
Có rất nhiều cánh cửa dọc quanh căn sảnh, nhưng tất cả đều bị khóa. Sau khi Alice đã đi hết một lượt dọc bên này rồi sang bên kia, thử từng cánh cửa một, cô bé buồn bã bước ra giữa sảnh, tự hỏi làm sao mình có thể ra ngoài trở lại được đây.
Đột nhiên, cô bé bắt gặp một cái bàn nhỏ ba chân, hoàn toàn làm bằng thủy tinh khối. Trên đó chẳng có gì ngoài một chiếc chìa khóa vàng bé xíu, và suy nghĩ đầu tiên của Alice là có lẽ nó thuộc về một trong những cánh cửa trong căn sảnh. Nhưng, than ôi! Hoặc là ổ khóa quá lớn, hoặc là chìa khóa quá nhỏ - tóm lại, nó chẳng mở được cánh cửa nào. Tuy nhiên, khi đi vòng thứ hai, cô bé bắt gặp một tấm rèm thấp mà trước đó cô không hề chú ý tới. Đằng sau tấm rèm là một cánh cửa nhỏ xíu, cao chừng mười lăm inch. Cô thử tra chiếc chìa khóa vàng nhỏ bé vào ổ khóa, và vô cùng vui sướng khi thấy nó vừa vặn!
Alice tìm thấy cánh cửa phía sau tấm màn
Alice mở cửa và phát hiện ra nó dẫn vào một lối đi nhỏ, chẳng lớn hơn một cái hang chuột là bao. Cô bé quỳ xuống, nhìn dọc theo lối đi về phía khu vườn đáng yêu nhất mà bạn từng thấy. Ôi, cô mong mỏi được thoát khỏi căn sảnh tối tăm đó biết bao, để được lang thang giữa những luống hoa rực rỡ và những đài phun nước mát lạnh kia! Nhưng cô thậm chí không chui lọt được cái đầu qua khung cửa. 'Và ngay cả khi đầu mình lọt qua được,' Alice tội nghiệp nghĩ, 'thì cũng chẳng ích gì nếu không có đôi vai. Ôi, mình ước gì mình có thể thu nhỏ lại như một chiếc kính viễn vọng! Mình nghĩ mình có thể làm được, giá như mình biết cách bắt đầu.' Vì bạn thấy đấy, gần đây có quá nhiều chuyện bất thường đã xảy ra, đến nỗi Alice bắt đầu nghĩ rằng thực sự chẳng có mấy chuyện là không thể.
Đứng đợi bên cánh cửa tí hon ấy rõ ràng chẳng đi đến đâu, thế nên cô bé bèn quay lại phía chiếc bàn, le lói một tia hy vọng mong manh là sẽ tìm thấy chiếc chìa khóa nào khác trên mặt bàn, hoặc chí ít cũng là một cuốn sách hướng dẫn cách thu nhỏ con người như thể người ta là kính viễn vọng: lần này, cô phát hiện trên bàn có một cái chai nho nhỏ,
- Cái chai này ban nãy làm gì đã có ở đây. - Alice buột miệng.
Và quấn quanh cổ chai là một mảnh nhãn giấy, trên đó in mấy chữ "UỐNG TÔI ĐI" đẹp đẽ hết sức bằng những con chữ lớn.
Alice cầm chai có chữ “UỐNG TÔI ĐI” (Drink Me)
Nói là "Uống tôi đi" thì nghe cũng xuôi tai đấy, nhưng cô bé Alice khôn ngoan sẽ chẳng có chuyện hấp tấp mà làm cái việc đó đâu. 'Không đâu, mình phải xem xét đã,' cô bé tự nhủ, 'xem thử nó có bị gắn nhãn 'thuốc độc' hay không'; bởi lẽ cô từng đọc qua dăm ba câu chuyện nhỏ khá lý thú về những đứa trẻ bị bỏng, bị mãnh thú nuốt chửng, cùng đủ thứ chuyện chẳng vui vẻ gì khác, tất cả chỉ vì chúng cứng đầu không chịu ghi nhớ những nguyên tắc đơn giản mà bè bạn đã dạy cho: tỉ như, que cời lò nung đỏ rực mà cầm lâu thì kiểu gì cũng bỏng tay; hay như cắt dao sâu vào ngón tay thì đương nhiên máu phải chảy; và cô chẳng đời nào quên được rằng, nếu con người ta tu ừng ực từ một cái chai có dán chữ "thuốc độc", thì sớm muộn gì dạ dày cũng sẽ réo lên những hồi khốn khổ.
Tuy thế, cái chai này không hề có dán nhãn "thuốc độc", thế là Alice mạnh dạn nếm thử một ngụm, và nhận ra nó ngon tuyệt cú mèo, (nói cho chính xác, hương vị của nó pha trộn một cách kỳ lạ giữa bánh tart anh đào, bánh sữa trứng, dứa, gà tây nướng, kẹo bơ cứng, và bánh mì nướng phết bơ nóng giòn rụm,) đến nỗi cô bé đánh một hơi cạn sạch chẳng mấy chốc.
* * * * * *
\* \* \* \* \* \*
* * * * * *
- Ôi lạ quá đi! - Alice kêu lên. - Chắc chắn là mình đang co rút lại y như một cái kính viễn vọng rồi.
Và đúng là thế thật: thoắt cái, cô chỉ còn cao vỏn vẹn mười inch, và gương mặt cô bừng sáng lên sung sướng khi nghĩ đến chuyện giờ đây mình đã vừa khít để chui qua cánh cửa tí hon bước vào khu vườn diễm lệ kia. Tuy nhiên, trước hết, cô nán lại vài phút để chắc chắn mình có tiếp tục teo tóp thêm nữa hay không: cô cảm thấy hơi lo lắng về ý nghĩ này; 'vì anh biết không, mọi chuyện rốt cuộc có thể kết thúc,' Alice tự thì thầm, 'bằng việc mình lụi hẳn đi mất, như một ngọn nến tàn vậy. Để xem, lúc ấy thì trông mình sẽ như thế nào nhỉ?' Và cô bé cố hết sức hình dung xem ngọn lửa của một cây nến trông ra làm sao sau khi nó đã tắt hẳn, bởi cô thực sự chẳng nhớ nổi là mình từng được trông thấy một thứ như thế bao giờ chưa.
Một lát sau, nhận thấy chẳng có biến chuyển gì thêm nữa, cô quyết định tiến thẳng ra khu vườn ngay lập tức; nhưng, hỡi ôi cho Alice tội nghiệp! khi tới được chỗ cánh cửa, cô mới tá hỏa phát hiện ra mình đã bỏ quên chiếc chìa khóa vàng tí xíu kia rồi, và lúc quay lại bàn để lấy thì cô chợt nhận ra mình không cách nào với tới nó được nữa: cô có thể trông thấy chiếc chìa khóa rõ mồn một qua lớp kính, và cô đã vận hết sức bình sinh để leo lên một cái chân bàn, nhưng nó trơn như bôi mỡ; sau khi đã vắt kiệt sức lực vì bao nỗ lực vô vọng, sinh linh bé bỏng tội nghiệp bèn ngồi phịch xuống nền và bật khóc nức nở.
'Thôi nào, khóc lóc mãi thế có ích gì chứ!' Alice nghiêm khắc tự bảo chính mình; 'Tao khuyên mày nên dừng lại ngay tức khắc!' Cô bé thường xuyên dành cho bản thân những lời khuyên rất mực chí lý, (dù cô rất ít khi chịu vâng theo), và thỉnh thoảng cô còn tự răn chính mình nghiêm khắc đến nỗi chảy cả nước mắt; lại có lần cô nhớ rành rành mình từng toan tự tát vào tai vì cái tội gian lận với chính mình trong một ván croquet cô tự chơi một mình, vì con nhỏ kỳ lạ ấy rất chi là thích đóng giả làm hai người. 'Nhưng giờ thì giả vờ làm hai người cũng phí công thôi,' Alice tội nghiệp ngẫm nghĩ, 'còn đâu nữa mà làm! Chà, giờ đến làm thành nổi cho ra một con người tử tế cũng chẳng có đủ nữa là!'
Loáng một hồi, mắt cô bắt gặp một chiếc hộp kính tí xíu nằm lăn lóc dưới gầm bàn: cô mở nó ra, và thấy bên trong có một chiếc bánh rất nhỏ, trên mặt bánh, mấy quả lý chua được xếp rất khéo léo thành dòng chữ "ĂN TÔI ĐI".
- Ừ thì mình sẽ ăn nó, - Alice nói - nếu nó khiến mình to lớn lên, mình sẽ với tới được chìa khóa; còn nếu nó làm mình nhỏ xíu thêm nữa, mình sẽ bò luồn qua được khe cửa; thế nên đằng nào mình cũng sẽ vào được khu vườn, và mình chẳng buồn bận tâm xem sẽ là cách nào đâu!
Cô cắn một miếng nhỏ xíu, rồi sốt ruột tự hỏi, 'To lên hay nhỏ đi? To lên hay nhỏ đi?', một tay đặt lên đỉnh đầu để dò thử xem nó đang phình ra hay teo vào theo chiều nào, và cô sững sờ hết sức khi thấy mình vẫn y nguyên kích cỡ: đúng ra thì, chuyện ăn bánh xong chẳng có gì xảy ra vốn là lẽ thường tình, nhưng Alice đã quá quen với cái sự chẳng có gì khác ngoài những điều quái dị liên tiếp ập tới, nên chuyện đời cứ bình thản trôi theo cách thông thường đối với cô bỗng hóa ra nhạt nhẽo và ngớ ngẩn lạ lùng.
Vậy rồi cô bắt tay vào việc một cách nghiêm chỉnh, và chỉ trong chớp mắt đã chén hết sạch cái bánh.
* * * * * *
\* \* \* \* \* \*
* * * * * *
-
Antipathies: Ở đây tác giả chơi chữ dựa trên sự nhầm lẫn của trẻ con (malapropism). Từ đúng mà Alice muốn nói là "Antipodes" (chỉ những người sống ở nửa bên kia bán cầu của Trái Đất, như Úc hay New Zealand so với Anh). Tuy nhiên, cô bé lại nhớ nhầm thành "Antipathies" (có nghĩa là "sự ác cảm" hay "sự ghét bỏ"). ↩
CHAPTER I. Down the Rabbit-Hole
Alice was beginning to get very tired of sitting by her sister on the bank, and of having nothing to do: once or twice she had peeped into the book her sister was reading, but it had no pictures or conversations in it, “and what is the use of a book,” thought Alice “without pictures or conversations?”
So she was considering in her own mind (as well as she could, for the hot day made her feel very sleepy and stupid), whether the pleasure of making a daisy-chain would be worth the trouble of getting up and picking the daisies, when suddenly a White Rabbit with pink eyes ran close by her.
There was nothing so very remarkable in that; nor did Alice think it so very much out of the way to hear the Rabbit say to itself, “Oh dear! Oh dear! I shall be late!” (when she thought it over afterwards, it occurred to her that she ought to have wondered at this, but at the time it all seemed quite natural); but when the Rabbit actually took a watch out of its waistcoat-pocket, and looked at it, and then hurried on, Alice started to her feet, for it flashed across her mind that she had never before seen a rabbit with either a waistcoat-pocket, or a watch to take out of it, and burning with curiosity, she ran across the field after it, and fortunately was just in time to see it pop down a large rabbit-hole under the hedge.
In another moment down went Alice after it, never once considering how in the world she was to get out again.
The rabbit-hole went straight on like a tunnel for some way, and then dipped suddenly down, so suddenly that Alice had not a moment to think about stopping herself before she found herself falling down a very deep well.
Either the well was very deep, or she fell very slowly, for she had plenty of time as she went down to look about her and to wonder what was going to happen next. First, she tried to look down and make out what she was coming to, but it was too dark to see anything; then she looked at the sides of the well, and noticed that they were filled with cupboards and book-shelves; here and there she saw maps and pictures hung upon pegs. She took down a jar from one of the shelves as she passed; it was labelled “ORANGE MARMALADE”, but to her great disappointment it was empty: she did not like to drop the jar for fear of killing somebody underneath, so managed to put it into one of the cupboards as she fell past it.
“Well!” thought Alice to herself, “after such a fall as this, I shall think nothing of tumbling down stairs! How brave they’ll all think me at home! Why, I wouldn’t say anything about it, even if I fell off the top of the house!” (Which was very likely true.)
Down, down, down. Would the fall never come to an end? “I wonder how many miles I’ve fallen by this time?” she said aloud. “I must be getting somewhere near the centre of the earth. Let me see: that would be four thousand miles down, I think-” (for, you see, Alice had learnt several things of this sort in her lessons in the schoolroom, and though this was not a very good opportunity for showing off her knowledge, as there was no one to listen to her, still it was good practice to say it over) “-yes, that’s about the right distance-but then I wonder what Latitude or Longitude I’ve got to?” (Alice had no idea what Latitude was, or Longitude either, but thought they were nice grand words to say.)
Presently she began again. “I wonder if I shall fall right through the earth! How funny it’ll seem to come out among the people that walk with their heads downward! The Antipathies, I think-” (she was rather glad there was no one listening, this time, as it didn’t sound at all the right word) “-but I shall have to ask them what the name of the country is, you know. Please, Ma’am, is this New Zealand or Australia?” (and she tried to curtsey as she spoke-fancy curtseying as you’re falling through the air! Do you think you could manage it?) “And what an ignorant little girl she’ll think me for asking! No, it’ll never do to ask: perhaps I shall see it written up somewhere.”
Down, down, down. There was nothing else to do, so Alice soon began talking again. “Dinah’ll miss me very much to-night, I should think!” (Dinah was the cat.) “I hope they’ll remember her saucer of milk at tea-time. Dinah my dear! I wish you were down here with me! There are no mice in the air, I’m afraid, but you might catch a bat, and that’s very like a mouse, you know. But do cats eat bats, I wonder?” And here Alice began to get rather sleepy, and went on saying to herself, in a dreamy sort of way, “Do cats eat bats? Do cats eat bats?” and sometimes, “Do bats eat cats?” for, you see, as she couldn’t answer either question, it didn’t much matter which way she put it. She felt that she was dozing off, and had just begun to dream that she was walking hand in hand with Dinah, and saying to her very earnestly, “Now, Dinah, tell me the truth: did you ever eat a bat?” when suddenly, thump! thump! down she came upon a heap of sticks and dry leaves, and the fall was over.
Alice was not a bit hurt, and she jumped up on to her feet in a moment: she looked up, but it was all dark overhead; before her was another long passage, and the White Rabbit was still in sight, hurrying down it. There was not a moment to be lost: away went Alice like the wind, and was just in time to hear it say, as it turned a corner, “Oh my ears and whiskers, how late it’s getting!” She was close behind it when she turned the corner, but the Rabbit was no longer to be seen: she found herself in a long, low hall, which was lit up by a row of lamps hanging from the roof.
There were doors all round the hall, but they were all locked; and when Alice had been all the way down one side and up the other, trying every door, she walked sadly down the middle, wondering how she was ever to get out again.
Suddenly she came upon a little three-legged table, all made of solid glass; there was nothing on it except a tiny golden key, and Alice’s first thought was that it might belong to one of the doors of the hall; but, alas! either the locks were too large, or the key was too small, but at any rate it would not open any of them. However, on the second time round, she came upon a low curtain she had not noticed before, and behind it was a little door about fifteen inches high: she tried the little golden key in the lock, and to her great delight it fitted!
Alice opened the door and found that it led into a small passage, not much larger than a rat-hole: she knelt down and looked along the passage into the loveliest garden you ever saw. How she longed to get out of that dark hall, and wander about among those beds of bright flowers and those cool fountains, but she could not even get her head through the doorway; “and even if my head would go through,” thought poor Alice, “it would be of very little use without my shoulders. Oh, how I wish I could shut up like a telescope! I think I could, if I only knew how to begin.” For, you see, so many out-of-the-way things had happened lately, that Alice had begun to think that very few things indeed were really impossible.
There seemed to be no use in waiting by the little door, so she went back to the table, half hoping she might find another key on it, or at any rate a book of rules for shutting people up like telescopes: this time she found a little bottle on it, (“which certainly was not here before,” said Alice,) and round the neck of the bottle was a paper label, with the words “DRINK ME,” beautifully printed on it in large letters.
It was all very well to say “Drink me,” but the wise little Alice was not going to do that in a hurry. “No, I’ll look first,” she said, “and see whether it’s marked ‘poison’ or not”; for she had read several nice little histories about children who had got burnt, and eaten up by wild beasts and other unpleasant things, all because they would not remember the simple rules their friends had taught them: such as, that a red-hot poker will burn you if you hold it too long; and that if you cut your finger very deeply with a knife, it usually bleeds; and she had never forgotten that, if you drink much from a bottle marked “poison,” it is almost certain to disagree with you, sooner or later.
However, this bottle was not marked “poison,” so Alice ventured to taste it, and finding it very nice, (it had, in fact, a sort of mixed flavour of cherry-tart, custard, pine-apple, roast turkey, toffee, and hot buttered toast,) she very soon finished it off.
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
“What a curious feeling!” said Alice; “I must be shutting up like a telescope.”
And so it was indeed: she was now only ten inches high, and her face brightened up at the thought that she was now the right size for going through the little door into that lovely garden. First, however, she waited for a few minutes to see if she was going to shrink any further: she felt a little nervous about this; “for it might end, you know,” said Alice to herself, “in my going out altogether, like a candle. I wonder what I should be like then?” And she tried to fancy what the flame of a candle is like after the candle is blown out, for she could not remember ever having seen such a thing.
After a while, finding that nothing more happened, she decided on going into the garden at once; but, alas for poor Alice! when she got to the door, she found she had forgotten the little golden key, and when she went back to the table for it, she found she could not possibly reach it: she could see it quite plainly through the glass, and she tried her best to climb up one of the legs of the table, but it was too slippery; and when she had tired herself out with trying, the poor little thing sat down and cried.
“Come, there’s no use in crying like that!” said Alice to herself, rather sharply; “I advise you to leave off this minute!” She generally gave herself very good advice, (though she very seldom followed it), and sometimes she scolded herself so severely as to bring tears into her eyes; and once she remembered trying to box her own ears for having cheated herself in a game of croquet she was playing against herself, for this curious child was very fond of pretending to be two people. “But it’s no use now,” thought poor Alice, “to pretend to be two people! Why, there’s hardly enough of me left to make one respectable person!”
Soon her eye fell on a little glass box that was lying under the table: she opened it, and found in it a very small cake, on which the words “EAT ME” were beautifully marked in currants. “Well, I’ll eat it,” said Alice, “and if it makes me grow larger, I can reach the key; and if it makes me grow smaller, I can creep under the door; so either way I’ll get into the garden, and I don’t care which happens!”
She ate a little bit, and said anxiously to herself, “Which way? Which way?”, holding her hand on the top of her head to feel which way it was growing, and she was quite surprised to find that she remained the same size: to be sure, this generally happens when one eats cake, but Alice had got so much into the way of expecting nothing but out-of-the-way things to happen, that it seemed quite dull and stupid for life to go on in the common way.
So she set to work, and very soon finished off the cake.
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *