CHƯƠNG VIII. SÂN BÓNG CROQUET CỦA NỮ HOÀNG
Một cây hồng lớn sừng sững ngay gần lối vào khu vườn. Những bông hồng trên cây nở trắng muốt, thế nhưng lại có ba người thợ làm vườn đang tất bật sơn chúng thành màu đỏ. Alice thấy chuyện này hết sức kỳ lạ, bèn tiến lại gần để quan sát. Vừa đến nơi, cô đã nghe một người lên tiếng:

- Cẩn thận đấy, Năm! Đừng có bắn sơn lên người tôi như thế!
- Tôi có cố ý đâu, - Năm hờn dỗi đáp. - Bảy huých vào cùi chỏ tôi đấy chứ.
Nghe vậy, Bảy ngẩng mặt lên:
- Phải rồi, Năm! Lúc nào cũng đổ tội cho người khác!
- Cậu tốt nhất đừng có lên tiếng! - Năm nói. - Mới hôm qua tôi còn nghe Nữ hoàng bảo cậu đáng bị chém đầu!
- Vì chuyện gì? - người đầu tiên hỏi.
- Đó đâu phải việc của cậu, Hai! - Bảy nói.
- Có đấy, đó chính là việc của anh ấy! - Năm xen vào, - để tôi nói cho anh ấy biết - là vì cậu mang rễ hoa tulip cho đầu bếp thay vì hành tây.
Bảy quẳng cọ xuống, vừa mới bắt đầu "Chà, trong tất cả những điều bất công -" thì mắt anh ta tình cờ bắt gặp Alice đang đứng nhìn, thế là anh ta khựng lại ngay. Những người kia cũng ngoảnh lại, rồi tất cả cùng cúi rạp người chào thật thấp.
- Các chú có thể cho cháu biết, - Alice hơi rụt rè hỏi, - tại sao các chú lại đi sơn những bông hồng đó không ạ?
Năm và Bảy chẳng nói gì, chỉ cùng nhìn sang Hai. Hai bắt đầu, giọng trầm trầm:
- Thực ra là thế này, thưa tiểu thư, cây này đáng lẽ phải là một cây hồng đỏ, thế mà chúng tôi lại trồng nhầm thành cây trắng. Nếu Nữ hoàng phát hiện ra, tất cả chúng tôi sẽ bị chặt đầu hết, tiểu thư biết đấy. Cho nên tiểu thư thấy đó, chúng tôi đang cố hết sức, trước khi bà ấy đến, để - Ngay lúc ấy, Năm - người nãy giờ vẫn luôn sốt ruột nhìn quanh khu vườn - bỗng hét toáng lên:
- Nữ hoàng! Nữ hoàng! Lập tức, ba người thợ làm vườn nằm rạp sấp mặt xuống đất. Tiếng bước chân rầm rập vang lên, và Alice nhìn quanh, háo hức muốn trông thấy Nữ hoàng.
Đầu tiên là mười người lính mang gậy. Tất cả bọn họ đều có hình dáng giống hệt ba người thợ làm vườn, người dẹt và dài ngoằng, tay chân mọc ra ở các góc. Tiếp theo là mười vị cận thần, mình mẩy nạm đầy kim cương, đi sóng đôi như những người lính. Sau đó là bọn trẻ hoàng gia. Có tất cả mười đứa, và những đứa bé đáng yêu ấy nhảy múa tung tăng tay trong tay, thành từng cặp, mình mẩy đều trang trí bằng hình những trái tim. Kế đến là các vị khách, phần lớn là các vị Vua và Nữ hoàng, và trong số đó Alice nhận ra Thỏ Trắng. Ông ta đang huyên thuyên một cách vội vàng, lo lắng, mỉm cười với mọi điều người khác nói, rồi bước qua mà chẳng hề để ý đến cô. Tiếp sau là Bồi Cơ, bưng chiếc vương miện của Nhà vua trên một tấm đệm nhung đỏ. Và cuối cùng, khép lại đám rước hoành tráng ấy, chính là VUA VÀ NỮ HOÀNG CƠ.
Alice khá phân vân, không biết mình có nên nằm sấp mặt xuống đất như ba người thợ làm vườn hay không. Nhưng cô chẳng nhớ mình từng nghe thấy quy tắc nào như vậy trong các đám rước cả. 'Với lại,' cô tự nhủ, 'đám rước còn có ý nghĩa gì nữa, nếu tất cả mọi người đều phải nằm sấp mặt xuống, đến nỗi chẳng ai nhìn thấy nó?' Thế là cô cứ đứng yên tại chỗ và chờ đợi.
Khi đám rước tiến đến trước mặt Alice, tất cả dừng lại và nhìn cô chằm chằm. Nữ hoàng nghiêm giọng hỏi:
- Đây là ai?
Bà quay sang Bồi Cơ, nhưng gã này chỉ biết cúi chào và cười trừ đáp lại.
- Đồ ngốc! - Nữ hoàng mắng, rồi hất đầu đầy vẻ sốt ruột. Quay sang Alice, bà tiếp: - Mi tên gì, con nhãi kia?
- Cháu tên là Alice, thưa bệ hạ, - Alice đáp, hết sức lịch sự. Nhưng trong thâm tâm, cô tự nhủ thêm: 'Chà, suy cho cùng thì họ cũng chỉ là một bộ bài thôi mà. Mình có cần phải sợ họ đâu!'
- Và những kẻ này là ai? - Nữ hoàng hỏi, chỉ tay vào ba người thợ làm vườn đang nằm quanh gốc hồng. Bởi vì, các bạn thấy đấy, khi họ nằm sấp mặt như thế, và hoa văn trên lưng họ giống hệt phần còn lại của bộ bài, bà chẳng thể nào phân biệt nổi họ là thợ làm vườn, lính, cận thần, hay là ba đứa con của chính mình.
- Sao cháu biết được? - Alice buột miệng, chính cô cũng ngạc nhiên trước lòng can đảm của mình. - Đó đâu phải là việc của cháu.
Mặt Nữ hoàng đỏ bừng giận dữ. Bà lườm cô một hồi như một con thú hoang, rồi gầm lên:
- Chặt đầu nó! Chặt -

- Vớ vẩn! - Alice cất tiếng, thật to và dứt khoát, khiến Nữ hoàng lập tức im bặt.
Nhà vua đặt tay lên cánh tay bà, rụt rè can:
- Xin hoàng hậu hãy cân nhắc: nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà!
Nữ hoàng giận dữ quay đi, ra lệnh cho Bồi Cơ:
- Lật chúng dậy!
Bồi Cơ làm theo, hết sức cẩn thận, chỉ bằng một chân.
- Đứng lên! - Nữ hoàng quát, giọng the thé vang to. Ba người thợ làm vườn nhảy bật dậy ngay, rồi bắt đầu cúi đầu chào Nhà vua, Nữ hoàng, bọn trẻ hoàng gia, và tất thảy mọi người khác.
- Dừng lại ngay! - Nữ hoàng hét lên. - Các ngươi làm ta chóng mặt quá. Rồi quay sang cây hồng, bà tiếp:
- Các ngươi đã làm gì ở đây?
- Muôn tâu bệ hạ, - Hai đáp, giọng hết sức khép nép, vừa nói vừa quỳ một gối xuống, - chúng thần đang cố gắng -
- Ta hiểu rồi! - Nữ hoàng ngắt lời, vì nãy giờ bà vẫn đang chăm chú xem xét những bông hồng. - Chặt đầu chúng!
Thế rồi đám rước lại di chuyển tiếp. Ba người lính nán lại phía sau để thi hành án với những người thợ làm vườn bất hạnh, và họ vội chạy đến bên Alice cầu xin sự che chở.
- Các chú sẽ không bị chém đầu đâu! - Alice tuyên bố, rồi cô giấu họ vào một chậu hoa lớn đứng gần đó. Ba người lính đi loanh quanh một hai phút để lùng sục, sau đó lặng lẽ bước đều đuổi theo những người khác.
- Đã chặt đầu chúng chưa? - Nữ hoàng hét vọng lại.
- Đầu của chúng đã biến mất, muôn tâu bệ hạ! - những người lính đồng thanh hét đáp.
- Tốt lắm! - Nữ hoàng hét lớn. - Mi có biết chơi croquet1 không?
Những người lính im lặng, rồi cùng nhìn sang Alice, vì câu hỏi hiển nhiên là nhắm vào cô.
- Có ạ! - Alice hét đáp.
- Vậy thì theo ta! - Nữ hoàng gầm lên. Alice bèn nhập vào đám rước, trong lòng vô cùng tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
- Hôm nay... hôm nay quả là một ngày đẹp trời! - một giọng rụt rè vang lên bên cạnh cô. Cô đang sánh bước cùng Thỏ Trắng, và ông ta cứ lo lắng liếc trộm vào mặt cô.
- Rất đẹp ạ, - Alice đáp. - Thế còn Nữ Công Tước đâu rồi ạ?
- Suỵt! Suỵt! - Thỏ Trắng thì thào, giọng hấp tấp. Ông ta vừa nói vừa lo lắng ngoảnh ra sau, rồi nhón gót lên, ghé sát miệng vào tai cô mà thì thầm: - Bà ấy đang chịu án tử hình.
- Vì chuyện gì cơ ạ? - Alice hỏi.
- Cô vừa nói 'Thật là tội nghiệp!' đúng không? - Thỏ Trắng hỏi lại.
- Không, cháu có nói thế đâu, - Alice đáp. - Cháu đâu có nghĩ bà ấy tội nghiệp chút nào. Cháu hỏi là 'Vì chuyện gì cơ?'
- Bà ấy đã tát Nữ hoàng - - Thỏ Trắng vừa bắt đầu thì Alice bật lên một tiếng cười ré nhỏ.
- Ôi, suỵt! - Thỏ Trắng thì thầm, giọng đầy hoảng sợ. - Nữ hoàng sẽ nghe thấy cô đấy! Cô thấy đấy, bà ấy đến hơi muộn, và Nữ hoàng đã nói -
- Vào vị trí! - Nữ hoàng quát lên, giọng vang như sấm rền, và tất cả mọi người lập tức chạy tán loạn khắp bốn phương, va vào nhau loạng choạng; thế nhưng chỉ trong một hai phút, ai nấy đều đã ổn định chỗ đứng, và trận đấu bắt đầu. Alice thầm nghĩ, chưa bao giờ cô trông thấy một sân chơi croquet nào kỳ quặc đến thế trong cả cuộc đời mình: mặt sân toàn những gờ những rãnh gập ghềnh; bóng chơi là những con nhím còn sống, gậy đánh bóng là những con chim hồng hạc cũng còn sống, và đám lính thì phải gập đôi người xuống, hai tay hai chân chống cả xuống đất, để làm thành những chiếc cổng vòng.
Cái khó lớn nhất mà Alice gặp phải lúc ban đầu là điều khiển con chim hồng hạc của mình: cô đã xoay sở nhét gọn thân nó xuống dưới cánh tay, khá là thoải mái, còn hai cái chân thì buông thõng, nhưng thường thì cứ mỗi lần cô vừa nắn thẳng được cái cổ nó ra, chuẩn bị dùng đầu nó giáng cho con nhím một cú, thì con chim lại tự vặn mình ngoặt lại, ngước lên nhìn thẳng vào mặt cô với một vẻ mặt ngơ ngác đến nỗi cô không thể nhịn cười mà phá lên: rồi khi cô đã đè được đầu nó xuống, sắp sửa bắt đầu lại, thì thật là bực mình làm sao khi thấy con nhím đã tự tháo mình ra khỏi thế cuộn tròn và đang lững thững bò đi mất; chưa kể đủ thứ chuyện khác, còn luôn có một cái gờ hay một cái rãnh chắn ngang đường mỗi lần cô muốn lăn con nhím đến nơi, và bởi đám lính đang gập đôi người làm cổng vòng cứ liên tục đứng thẳng dậy rồi bỏ đi sang những chỗ khác trong sân, Alice chẳng mấy chốc mà đi đến kết luận rằng đây đích thị là một trò chơi vô cùng khó nhằn.

Tất cả người chơi đều đánh cùng một lúc, chẳng ai thèm đợi đến lượt mình, suốt buổi chỉ cãi cọ om sòm và tranh giành nhau những con nhím; chỉ trong một thời gian rất ngắn, Nữ hoàng đã sôi máu điên cuồng, dậm chân thình thịch xuống đất, và thét lên "Chặt đầu hắn!" hoặc "Chặt đầu nó!" cứ như mỗi phút một lần.
Alice bắt đầu cảm thấy hết sức bất an: quả thực, cho đến giờ cô vẫn chưa hề xảy ra bất cứ cuộc đụng độ nào với Nữ hoàng, nhưng cô biết chuyện đó có thể ập đến bất kỳ lúc nào, 'mà đến lúc đó,' cô nghĩ bụng, 'thì điều gì sẽ xảy ra với mình đây? Ở cái xứ này họ khoái chặt đầu người ta một cách kinh khủng; phép lạ lớn nhất chính là làm sao vẫn còn có người sống sót nổi!'
Cô đang dáo dác ngó quanh tìm lối thoát, và tự hỏi liệu mình có thể chuồn êm mà không bị ai phát hiện hay không, thì cô nhận ra một hiện tượng lạ lùng đang lơ lửng giữa không trung: thoạt đầu nó khiến cô bối rối vô cùng, nhưng sau khi chăm chú quan sát chừng một hai phút, cô nhận ra đó là một nụ cười nhe răng, và cô tự nhủ 'Ấy là ngài mèo Cheshire2 đây mà: giờ thì mình đã có người để chuyện trò rồi.'
- Cô bé dạo này ra sao? - con Mèo cất tiếng hỏi, ngay khi vừa kịp có đủ cái miệng để nói nên lời.
Alice đợi cho đến khi đôi mắt xuất hiện, rồi mới khẽ gật đầu. 'Nói chuyện với ngài ấy cũng vô ích thôi,' cô nghĩ bụng, 'chừng nào tai của ngài ấy chưa hiện ra, hoặc ít nhất là một bên tai đã.' Chỉ một phút sau, toàn bộ cái đầu đã hiện ra trọn vẹn, và Alice bèn đặt con chim hồng hạc của mình xuống, rồi bắt đầu kể về trận đấu, lòng cảm thấy mừng rỡ vô cùng vì cuối cùng cũng có người lắng nghe mình. Con Mèo thì có vẻ cho rằng từng ấy phần của nó hiện ra là đã đủ lắm rồi, và chẳng có thêm một bộ phận nào xuất hiện thêm nữa.
- Cháu không nghĩ họ chơi công bằng tí nào hết, - Alice mở lời, bằng một giọng than phiền ra mặt, - và tất cả bọn họ cứ cãi nhau ầm ĩ đến nỗi người ta không sao nghe nổi tiếng mình nói nữa-và hình như họ chẳng có bất cứ luật lệ nào rõ ràng; ít nhất, nếu có luật, thì cũng chẳng một ai thèm tuân theo-và ngài mèo ơi, ngài không thể nào tưởng tượng nổi mọi thứ đều còn sống thì sẽ rối tinh rối mù như thế nào đâu; lấy ví dụ nhé, cái cổng vòng kế tiếp mà cháu phải chui qua thì lại đang đi dạo tản bộ ở tít đầu bên kia sân-còn vừa nãy đáng lẽ cháu đã đánh trúng con nhím của Nữ hoàng rồi, nếu như nó không bỏ chạy mất tiêu khi thấy con nhím của cháu xông tới!
- Cô bé thấy Nữ hoàng ra sao nào? - con Mèo khẽ hỏi.
- Chẳng thích tí nào, - Alice đáp: - bà ấy vô cùng- Ngay đúng lúc đó, cô chợt nhận ra Nữ hoàng đang đứng sát ngay sau lưng mình, lắng tai nghe: thế là cô nói tiếp:
- -có năng lực giành chiến thắng, đến nỗi hầu như chẳng bõ công mà chơi cho hết cả ván.
Nữ hoàng mỉm cười rồi bước đi.
- Con nhóc này đang nói chuyện với ai thế? - Nhà vua bước tới chỗ Alice, chăm chú nhìn cái đầu của con Mèo với vẻ tò mò khôn xiết.
- Đấy là bạn của cháu ạ - ngài Mèo Cheshire, - Alice thưa. - Xin phép bệ hạ cho cháu được giới thiệu.
- Bộ mặt của nó ta nhìn chẳng ưa chút nào, - Nhà vua phán. - Nhưng mà thôi, con mèo đó có thể hôn tay ta, nếu nó muốn.
- Mèo xin được phép từ chối ạ, - con Mèo đáp lời.
- Chớ có xấc láo! - Nhà vua quát. - Và đừng có nhìn ta như thế! - Ông vừa nói vừa lùi ra sau lưng Alice mà nấp.
- Mèo thì vẫn có quyền nhìn vua3 chứ ạ, - Alice lên tiếng. - Cháu đã đọc thấy điều đó trong một cuốn sách nào đó rồi, nhưng cháu không nhớ là sách gì nữa.
- Thôi được, con mèo đó phải bị tống khứ đi! - Nhà vua tuyên bố, bằng một giọng hết sức quả quyết. Rồi ông gọi Nữ hoàng, lúc ấy đang đi lướt ngang qua: - Thưa hoàng hậu! Trẫm muốn hoàng hậu cho đuổi con mèo ấy đi!
Nữ hoàng chỉ có duy nhất một cách để giải quyết mọi rắc rối, bất kể lớn hay nhỏ.
- Chặt đầu nó! - bà phán, thậm chí còn chẳng buồn ngoái đầu lại.
- Trẫm sẽ đích thân đi gọi đao phủ, - Nhà vua hăm hở nói, rồi tất tả chạy đi ngay.
Alice nghĩ cô cũng nên quay lại xem trận đấu đang diễn ra thế nào thì hơn, bởi cô nghe thấy giọng Nữ hoàng từ đằng xa vọng lại, gầm lên trong cơn thịnh nộ. Cô đã nghe thấy bà tuyên án tử hình ba kỳ thủ chỉ vì họ bỏ lỡ lượt chơi của mình. Tình hình khiến cô vô cùng lo ngại, bởi cuộc chơi đang ở trong tình trạng hỗn loạn đến nỗi cô chẳng thể nào biết được khi nào thì đến lượt mình, hay là không. Thế là cô lên đường đi tìm con nhím của mình.
Con nhím thì đang mải mê đánh nhau với một con nhím khác, và Alice thầm nghĩ đây quả là một cơ hội tuyệt diệu để dùng con này đập con kia. Cái khó duy nhất là con chim hồng hạc của cô đã bỏ sang tận phía bên kia của khu vườn mất rồi. Alice có thể thấy nó từ xa, đang cố gắng bay lên một cái cây trong tuyệt vọng.
Đến lúc cô tóm được con chim và mang nó quay trở lại, thì trận chiến đã kết thúc từ lâu, và cả hai con nhím đều đã biến mất tăm khỏi tầm mắt. 'Nhưng cũng chẳng hề gì,' Alice tự nhủ, 'bởi toàn bộ đám cổng vòng ở phía bên này sân bóng đều đã bỏ đi cả rồi.' Vậy là cô kẹp chặt con chim hồng hạc dưới cánh tay, để nó khỏi trốn đi mất nữa, rồi quay lại chỗ người bạn của mình để trò chuyện thêm một lát.
Khi trở lại chỗ mèo Cheshire, cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy một đám đông kha khá đang bu quanh nó. Một cuộc tranh cãi kịch liệt đang diễn ra giữa đao phủ, Nhà vua và Nữ hoàng. Cả ba người cùng nói một lúc, trong khi tất cả những người còn lại đứng im thin thít, nét mặt đầy bất an khó chịu.

Ngay khoảnh khắc Alice xuất hiện, cả ba người liền quay sang yêu cầu cô phân xử, rồi ai nấy đều lặp lại lập luận của mình cho cô nghe. Chỉ có điều, bởi tất cả bọn họ đều nói cùng một lúc, nên cô thấy thực sự rất khó mà nắm bắt được chính xác họ đang nói những gì.
Lập luận của đao phủ là: thần không thể nào chặt một cái đầu mà lại chẳng có cái thân để mà chặt cái đầu ấy ra được. Rằng từ trước tới nay thần chưa từng phải làm một việc tương tự như thế bao giờ, và thần cũng chẳng có ý định bắt đầu tập tành cái việc ấy ở độ tuổi này của mình đâu.
Lập luận của Nhà vua là: bất kỳ thứ gì có đầu thì đều có thể bị chặt đầu, và rằng ngươi đừng có đứng đấy mà ăn nói vớ vẩn.
Lập luận của Nữ hoàng là: nếu chuyện này không được giải quyết ngay tức khắc, thì ta sẽ cho hành quyết tất cả mọi người có mặt ở đây, không chừa một mống nào. (Và chính câu nói cuối cùng này đã khiến cho toàn bộ những người xung quanh tái mặt đi, trông ai nấy đều hết sức nghiêm trọng và lo lắng.)
Alice chẳng nghĩ ra được điều gì hay ho hơn để nói, ngoài câu:
- Nó là của Nữ Công Tước đấy ạ. Có lẽ tốt nhất bệ hạ nên hỏi bà ấy về việc này.
- Bà ta đang ở trong ngục đấy, - Nữ hoàng quay sang bảo đao phủ. - Ngươi đi lôi bà ta ra đây ngay! - Và đao phủ phóng vụt đi như một mũi tên.
Cái đầu của con Mèo bắt đầu mờ dần đi ngay từ lúc ông ta vừa khuất bóng. Và đến khi ông ta quay trở lại, dẫn theo Nữ Công Tước, thì nó đã hoàn toàn biến mất. Nhà vua và đao phủ bèn chạy tới chạy lui điên cuồng để tìm kiếm nó, trong khi tất cả những người còn lại quay về với trận đấu dang dở.
-
Croquet: Một trò chơi thể thao phổ biến ở giới quý tộc Anh thời Victoria, dùng gậy gỗ (mallet) để đánh bóng chui qua các cổng vòng (hoop) cắm trên bãi cỏ. Trò chơi này đòi hỏi sự từ tốn và chuẩn xác, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của sân bóng trong truyện. ↩
-
Mèo Cheshire (Cheshire Cat): Xuất phát từ thành ngữ "grin like a Cheshire cat" (cười ngoác miệng như mèo vùng Cheshire). Nguồn gốc của thành ngữ này có nhiều cách giải thích, nhưng tác giả Lewis Carroll đã khéo léo hiện thực hóa nó thành một chú mèo có khả năng tàng hình, chỉ để lại nụ cười. ↩
-
Mèo thì vẫn có quyền nhìn vua: Nguyên tác là "A cat may look at a king" - một câu tục ngữ tiếng Anh cổ, mang ý nghĩa rằng ngay cả người thấp kém nhất cũng có những quyền cơ bản trước những người quyền cao chức trọng. ↩
CHAPTER VIII. The Queen’s Croquet-Ground
A large rose-tree stood near the entrance of the garden: the roses growing on it were white, but there were three gardeners at it, busily painting them red. Alice thought this a very curious thing, and she went nearer to watch them, and just as she came up to them she heard one of them say, “Look out now, Five! Don’t go splashing paint over me like that!”
“I couldn’t help it,” said Five, in a sulky tone; “Seven jogged my elbow.”
On which Seven looked up and said, “That’s right, Five! Always lay the blame on others!”
“You’d better not talk!” said Five. “I heard the Queen say only yesterday you deserved to be beheaded!”
“What for?” said the one who had spoken first.
“That’s none of your business, Two!” said Seven.
“Yes, it is his business!” said Five, “and I’ll tell him-it was for bringing the cook tulip-roots instead of onions.”
Seven flung down his brush, and had just begun “Well, of all the unjust things-” when his eye chanced to fall upon Alice, as she stood watching them, and he checked himself suddenly: the others looked round also, and all of them bowed low.
“Would you tell me,” said Alice, a little timidly, “why you are painting those roses?”
Five and Seven said nothing, but looked at Two. Two began in a low voice, “Why the fact is, you see, Miss, this here ought to have been a red rose-tree, and we put a white one in by mistake; and if the Queen was to find it out, we should all have our heads cut off, you know. So you see, Miss, we’re doing our best, afore she comes, to-” At this moment Five, who had been anxiously looking across the garden, called out “The Queen! The Queen!” and the three gardeners instantly threw themselves flat upon their faces. There was a sound of many footsteps, and Alice looked round, eager to see the Queen.
First came ten soldiers carrying clubs; these were all shaped like the three gardeners, oblong and flat, with their hands and feet at the corners: next the ten courtiers; these were ornamented all over with diamonds, and walked two and two, as the soldiers did. After these came the royal children; there were ten of them, and the little dears came jumping merrily along hand in hand, in couples: they were all ornamented with hearts. Next came the guests, mostly Kings and Queens, and among them Alice recognised the White Rabbit: it was talking in a hurried nervous manner, smiling at everything that was said, and went by without noticing her. Then followed the Knave of Hearts, carrying the King’s crown on a crimson velvet cushion; and, last of all this grand procession, came THE KING AND QUEEN OF HEARTS.
Alice was rather doubtful whether she ought not to lie down on her face like the three gardeners, but she could not remember ever having heard of such a rule at processions; “and besides, what would be the use of a procession,” thought she, “if people had all to lie down upon their faces, so that they couldn’t see it?” So she stood still where she was, and waited.
When the procession came opposite to Alice, they all stopped and looked at her, and the Queen said severely “Who is this?” She said it to the Knave of Hearts, who only bowed and smiled in reply.
“Idiot!” said the Queen, tossing her head impatiently; and, turning to Alice, she went on, “What’s your name, child?”
“My name is Alice, so please your Majesty,” said Alice very politely; but she added, to herself, “Why, they’re only a pack of cards, after all. I needn’t be afraid of them!”
“And who are these?” said the Queen, pointing to the three gardeners who were lying round the rose-tree; for, you see, as they were lying on their faces, and the pattern on their backs was the same as the rest of the pack, she could not tell whether they were gardeners, or soldiers, or courtiers, or three of her own children.
“How should I know?” said Alice, surprised at her own courage. “It’s no business of mine.”
The Queen turned crimson with fury, and, after glaring at her for a moment like a wild beast, screamed “Off with her head! Off-”
“Nonsense!” said Alice, very loudly and decidedly, and the Queen was silent.
The King laid his hand upon her arm, and timidly said “Consider, my dear: she is only a child!”
The Queen turned angrily away from him, and said to the Knave “Turn them over!”
The Knave did so, very carefully, with one foot.
“Get up!” said the Queen, in a shrill, loud voice, and the three gardeners instantly jumped up, and began bowing to the King, the Queen, the royal children, and everybody else.
“Leave off that!” screamed the Queen. “You make me giddy.” And then, turning to the rose-tree, she went on, “What have you been doing here?”
“May it please your Majesty,” said Two, in a very humble tone, going down on one knee as he spoke, “we were trying-”
“I see!” said the Queen, who had meanwhile been examining the roses. “Off with their heads!” and the procession moved on, three of the soldiers remaining behind to execute the unfortunate gardeners, who ran to Alice for protection.
“You shan’t be beheaded!” said Alice, and she put them into a large flower-pot that stood near. The three soldiers wandered about for a minute or two, looking for them, and then quietly marched off after the others.
“Are their heads off?” shouted the Queen.
“Their heads are gone, if it please your Majesty!” the soldiers shouted in reply.
“That’s right!” shouted the Queen. “Can you play croquet?”
The soldiers were silent, and looked at Alice, as the question was evidently meant for her.
“Yes!” shouted Alice.
“Come on, then!” roared the Queen, and Alice joined the procession, wondering very much what would happen next.
“It’s-it’s a very fine day!” said a timid voice at her side. She was walking by the White Rabbit, who was peeping anxiously into her face.
“Very,” said Alice: “-where’s the Duchess?”
“Hush! Hush!” said the Rabbit in a low, hurried tone. He looked anxiously over his shoulder as he spoke, and then raised himself upon tiptoe, put his mouth close to her ear, and whispered “She’s under sentence of execution.”
“What for?” said Alice.
“Did you say ‘What a pity!’?” the Rabbit asked.
“No, I didn’t,” said Alice: “I don’t think it’s at all a pity. I said ‘What for?’”
“She boxed the Queen’s ears-” the Rabbit began. Alice gave a little scream of laughter. “Oh, hush!” the Rabbit whispered in a frightened tone. “The Queen will hear you! You see, she came rather late, and the Queen said-”
“Get to your places!” shouted the Queen in a voice of thunder, and people began running about in all directions, tumbling up against each other; however, they got settled down in a minute or two, and the game began. Alice thought she had never seen such a curious croquet-ground in her life; it was all ridges and furrows; the balls were live hedgehogs, the mallets live flamingoes, and the soldiers had to double themselves up and to stand on their hands and feet, to make the arches.
The chief difficulty Alice found at first was in managing her flamingo: she succeeded in getting its body tucked away, comfortably enough, under her arm, with its legs hanging down, but generally, just as she had got its neck nicely straightened out, and was going to give the hedgehog a blow with its head, it would twist itself round and look up in her face, with such a puzzled expression that she could not help bursting out laughing: and when she had got its head down, and was going to begin again, it was very provoking to find that the hedgehog had unrolled itself, and was in the act of crawling away: besides all this, there was generally a ridge or furrow in the way wherever she wanted to send the hedgehog to, and, as the doubled-up soldiers were always getting up and walking off to other parts of the ground, Alice soon came to the conclusion that it was a very difficult game indeed.
The players all played at once without waiting for turns, quarrelling all the while, and fighting for the hedgehogs; and in a very short time the Queen was in a furious passion, and went stamping about, and shouting “Off with his head!” or “Off with her head!” about once in a minute.
Alice began to feel very uneasy: to be sure, she had not as yet had any dispute with the Queen, but she knew that it might happen any minute, “and then,” thought she, “what would become of me? They’re dreadfully fond of beheading people here; the great wonder is, that there’s any one left alive!”
She was looking about for some way of escape, and wondering whether she could get away without being seen, when she noticed a curious appearance in the air: it puzzled her very much at first, but, after watching it a minute or two, she made it out to be a grin, and she said to herself “It’s the Cheshire Cat: now I shall have somebody to talk to.”
“How are you getting on?” said the Cat, as soon as there was mouth enough for it to speak with.
Alice waited till the eyes appeared, and then nodded. “It’s no use speaking to it,” she thought, “till its ears have come, or at least one of them.” In another minute the whole head appeared, and then Alice put down her flamingo, and began an account of the game, feeling very glad she had someone to listen to her. The Cat seemed to think that there was enough of it now in sight, and no more of it appeared.
“I don’t think they play at all fairly,” Alice began, in rather a complaining tone, “and they all quarrel so dreadfully one can’t hear oneself speak-and they don’t seem to have any rules in particular; at least, if there are, nobody attends to them-and you’ve no idea how confusing it is all the things being alive; for instance, there’s the arch I’ve got to go through next walking about at the other end of the ground-and I should have croqueted the Queen’s hedgehog just now, only it ran away when it saw mine coming!”
“How do you like the Queen?” said the Cat in a low voice.
“Not at all,” said Alice: “she’s so extremely-” Just then she noticed that the Queen was close behind her, listening: so she went on, “-likely to win, that it’s hardly worth while finishing the game.”
The Queen smiled and passed on.
“Who are you talking to?” said the King, going up to Alice, and looking at the Cat’s head with great curiosity.
“It’s a friend of mine-a Cheshire Cat,” said Alice: “allow me to introduce it.”
“I don’t like the look of it at all,” said the King: “however, it may kiss my hand if it likes.”
“I’d rather not,” the Cat remarked.
“Don’t be impertinent,” said the King, “and don’t look at me like that!” He got behind Alice as he spoke.
“A cat may look at a king,” said Alice. “I’ve read that in some book, but I don’t remember where.”
“Well, it must be removed,” said the King very decidedly, and he called the Queen, who was passing at the moment, “My dear! I wish you would have this cat removed!”
The Queen had only one way of settling all difficulties, great or small. “Off with his head!” she said, without even looking round.
“I’ll fetch the executioner myself,” said the King eagerly, and he hurried off.
Alice thought she might as well go back, and see how the game was going on, as she heard the Queen’s voice in the distance, screaming with passion. She had already heard her sentence three of the players to be executed for having missed their turns, and she did not like the look of things at all, as the game was in such confusion that she never knew whether it was her turn or not. So she went in search of her hedgehog.
The hedgehog was engaged in a fight with another hedgehog, which seemed to Alice an excellent opportunity for croqueting one of them with the other: the only difficulty was, that her flamingo was gone across to the other side of the garden, where Alice could see it trying in a helpless sort of way to fly up into a tree.
By the time she had caught the flamingo and brought it back, the fight was over, and both the hedgehogs were out of sight: “but it doesn’t matter much,” thought Alice, “as all the arches are gone from this side of the ground.” So she tucked it away under her arm, that it might not escape again, and went back for a little more conversation with her friend.
When she got back to the Cheshire Cat, she was surprised to find quite a large crowd collected round it: there was a dispute going on between the executioner, the King, and the Queen, who were all talking at once, while all the rest were quite silent, and looked very uncomfortable.
The moment Alice appeared, she was appealed to by all three to settle the question, and they repeated their arguments to her, though, as they all spoke at once, she found it very hard indeed to make out exactly what they said.
The executioner’s argument was, that you couldn’t cut off a head unless there was a body to cut it off from: that he had never had to do such a thing before, and he wasn’t going to begin at his time of life.
The King’s argument was, that anything that had a head could be beheaded, and that you weren’t to talk nonsense.
The Queen’s argument was, that if something wasn’t done about it in less than no time she’d have everybody executed, all round. (It was this last remark that had made the whole party look so grave and anxious.)
Alice could think of nothing else to say but “It belongs to the Duchess: you’d better ask her about it.”
“She’s in prison,” the Queen said to the executioner: “fetch her here.” And the executioner went off like an arrow.
The Cat’s head began fading away the moment he was gone, and, by the time he had come back with the Duchess, it had entirely disappeared; so the King and the executioner ran wildly up and down looking for it, while the rest of the party went back to the game.