CHƯƠNG XII. LỜI KHAI CỦA ALICE
- Có cháu đây! - Alice hét lên. Trong cơn bối rối, cô bé đã quên bẵng mình vừa phổng lên khổng lồ thế nào chỉ trong vài phút trước, và cô bật dậy vội vã đến nỗi gấu váy quét ngang hàng ghế bồi thẩm đoàn, hất tung toàn bộ các bồi thẩm viên lên đầu đám đông phía dưới. Họ nằm ngổn ngang la liệt trên sàn, khiến cô chợt nhớ lại một cách sống động cái bình cá vàng mà cô đã lỡ tay làm đổ tuần trước.

- Ôi trời, cháu xin lỗi! - cô thốt lên, giọng đầy hoảng hốt, rồi bắt đầu nhặt họ lên nhanh hết mức có thể, bởi tai nạn cái bình cá vàng cứ lởn vởn ám ảnh trong tâm trí, và cô mang máng nghĩ rằng mình phải gom họ lại ngay tức khắc và đặt trở lại bục bồi thẩm, nếu không họ sẽ chết mất.
- Phiên tòa không thể tiếp tục, - Nhà vua tuyên bố, giọng hết sức nghiêm nghị, - cho đến khi toàn bộ bồi thẩm viên đã trở về đúng vị trí của mình - toàn bộ, - ông nhấn mạnh, và trừng mắt nhìn Alice khi nói câu ấy.
Alice nhìn xuống hàng ghế bồi thẩm đoàn và phát hiện ra rằng, trong lúc hấp tấp, cô đã đặt chú Thằn Lằn lộn ngược đầu xuống dưới. Cái sinh vật tội nghiệp nhỏ bé đang vẫy đuôi một cách ảo não, hoàn toàn bất lực không sao cựa quậy nổi. Cô vội vàng kéo nó ra và dựng lại cho ngay ngắn; 'dù gì thì cũng chẳng có gì khác biệt là bao,' cô tự nhủ; 'mình nghĩ đặt nó chiều nào trong cái phiên tòa này thì cũng hệt như nhau, vô dụng cả thôi.'
Ngay khi bồi thẩm đoàn đã hoàn hồn đôi chút sau cú sốc bị hất tung, và những tấm bảng đá cùng bút chì của họ đã được tìm thấy rồi trả về tận tay, họ liền cặm cụi bắt tay vào việc hết sức siêng năng - ghi chép lại toàn bộ sự cố vừa rồi. Ngoại trừ chú Thằn Lằn, kẻ dường như quá choáng váng không làm nổi việc gì khác ngoài há hốc miệng ngồi nhìn trân trân lên trần pháp đình.
- Ngươi biết gì về chuyện này? - Nhà vua hỏi Alice.
- Chẳng biết gì cả ạ, - Alice đáp.
- Tuyệt nhiên không một điều gì? - Nhà vua gặng.
- Tuyệt nhiên không một điều gì, - Alice đáp.
- Điều đó rất quan trọng, - Nhà vua nói rồi quay sang phía bồi thẩm đoàn. Họ vừa kịp bắt đầu ghi điều này lên bảng thì Thỏ Trắng đã xen vào:
- Không quan trọng, ý của bệ hạ là như vậy, dĩ nhiên rồi ạ, - thỏ ta nói bằng một giọng hết sức cung kính, nhưng đồng thời lại nhăn mặt cau mày về phía đức vua khi cất lời.
- Không quan trọng, dĩ nhiên rồi, ý ta là thế, - Nhà vua vội vàng sửa lời, rồi tiếp tục lẩm bẩm một mình, - quan trọng - không quan trọng - không quan trọng - quan trọng - - cứ như thể ông ta đang cân nhắc thử xem từ nào nghe thuận tai hơn.
Vài bồi thẩm viên viết xuống chữ "quan trọng", còn vài người khác thì ghi "không quan trọng". Alice có thể nhìn thấy rõ điều này, bởi cô đứng đủ gần để liếc trộm bảng của họ; 'nhưng mấy thứ ấy thì có tí xíu ý nghĩa nào đâu,' cô nhủ thầm.
Đúng lúc ấy, Nhà vua - người nãy giờ vẫn đang cắm cúi viết lia lịa vào cuốn sổ tay - bỗng the thé gọi lớn:
- Trật tự! - rồi đọc từ cuốn sổ của mình:
- Điều luật Bốn Mươi Hai1. Mọi kẻ nào cao hơn một dặm đều phải rời khỏi pháp đình.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Alice.
- Cháu đâu có cao tới một dặm, - Alice nói.
- Ngươi có đấy, - Nhà vua bảo.
- Cao gần hai dặm ấy chứ, - Nữ hoàng thêm vào.
- Chà, dẫu sao thì cháu cũng sẽ không đi đâu hết, - Alice nói; - với lại, đó đâu phải là điều luật chính thức đâu: mọi người vừa mới bịa ra nó đấy thôi.
- Đó là điều luật cổ xưa nhất trong toàn bộ sách luật, - Nhà vua đáp.
- Vậy thì nó phải là Điều luật Số Một mới đúng chứ, - Alice phản bác.
Nhà vua tái nhợt mặt, vội vã gập sổ lại. - Hãy đưa ra phán quyết của bồi thẩm đoàn đi, - ông ta nói với họ bằng một giọng trầm và run rẩy.
- Vẫn còn thêm bằng chứng nữa, tâu bệ hạ, - Thỏ Trắng nói, nhảy cẫng lên đầy vội vã; - tờ giấy này vừa được nhặt lên ạ.
- Trong đó có gì? - Nữ hoàng hỏi.
- Thần chưa mở ra, - Thỏ Trắng thưa, - nhưng nó có vẻ là một bức thư, do tù nhân viết cho - cho ai đó.
- Hẳn là vậy rồi, - Nhà vua nói, - trừ phi nó được viết cho chẳng ai hết, mà điều đó thì chẳng bình thường tí nào, ngươi biết đấy.
- Nó được gửi cho ai? - một bồi thẩm viên hỏi.
- Nó chẳng gửi cho ai hết, - Thỏ Trắng đáp; - thực ra, chẳng có gì được viết ở bên ngoài cả. - Thỏ vừa nói vừa mở tờ giấy ra, rồi nói thêm: - Mà cuối cùng thì nó cũng chẳng phải thư từ gì: nó là một bài thơ.
- Đó có phải nét chữ của tù nhân không? - một bồi thẩm viên khác hỏi.
- Không phải, - Thỏ Trắng nói, - và đó mới là điều kỳ lạ nhất. - (Cả bồi thẩm đoàn đều tỏ ra hoang mang.)
- Hắn chắc hẳn đã giả mạo chữ viết của người khác, - Nhà vua phán. (Cả bồi thẩm đoàn lại bừng sáng lên.)
- Tâu bệ hạ, - Bồi Cơ cất tiếng, - thần không hề viết ra nó, và họ không thể chứng minh thần đã làm thế: chẳng có cái tên nào được ký ở cuối cả.
- Nếu ngươi không ký tên, - Nhà vua nói, - thì mọi chuyện lại càng tệ hơn thôi. Ngươi ắt hẳn phải có ý đồ gì mờ ám, chứ không thì ngươi đã ký tên mình đàng hoàng như một kẻ lương thiện rồi.
Cả pháp đình vang lên một tràng vỗ tay rào rào: đây quả là câu nói thông minh thực sự đầu tiên mà Nhà vua thốt ra trong ngày hôm ấy.
- Điều đó chứng tỏ hắn có tội, - Nữ hoàng tuyên bố.
- Nó chẳng chứng tỏ điều gì hết! - Alice phản bác. - Trời đất ạ, các người thậm chí còn chưa biết bài thơ nói về cái gì cơ mà!
- Đọc đi, - Nhà vua ra lệnh.
Thỏ Trắng đeo kính lên.
- Thần nên bắt đầu từ đâu, tâu bệ hạ? - Thỏ hỏi.
- Bắt đầu từ đoạn đầu, - Nhà vua nghiêm trang phán, - và tiếp tục cho đến khi kết thúc: rồi dừng lại.
Đây là những vần thơ mà Thỏ Trắng đọc lên:-
"Họ bảo ta rằng ngươi đã đến chỗ nàng,
Và nhắc về ta với hắn:
Nàng cho ta là kẻ đàng hoàng tử tế,
Nhưng bảo ta chẳng biết lặn.
Hắn mách họ rằng ta chẳng đi xa
(Chúng ta biết đó là thật):
Nếu nàng quyết đẩy sự tình đi quá đà,
Ngươi rồi sẽ điêu đứng thế nào ?
Ta trao nàng một, họ trao hắn hai,
Ngươi trao ta ba hoặc hơn thế;
Tất cả từ hắn quay về tay ngươi,
Dẫu trước kia chúng thuộc về ta.
Nếu ta hoặc nàng lỡ vướng vào đâu
Dính dáng đến chuyện lôi thôi,
Hắn tin cậy ngươi gỡ rối cho họ,
Y hệt như lúc ban đầu thôi.
Ý nghĩ của ta là ngươi đã từng
(Trước khi nàng lên cơn giận)
Là một chướng ngại chen giữa lưng chừng
Hắn, và chúng ta, và nó.
Đừng để hắn biết nàng thích chúng nhất,
Vì điều này phải mãi là
Một bí mật, giấu kín với tất thảy,
Giữa chỉ riêng ngươi và ta."
- Đây là tang chứng quan trọng nhất mà chúng ta được nghe từ nãy đến giờ, - Nhà vua vừa nói vừa xoa tay hài lòng; - vậy bây giờ hãy để bồi thẩm đoàn-
- Nếu bất kỳ ai trong số họ có thể giải thích được nó, - Alice ngắt lời (cô bé đã phổng lên rất lớn trong vài phút qua, đến nỗi chẳng còn chút sợ hãi nào khi cắt ngang lời nhà vua), - tôi sẽ cho người đó sáu xu2. Riêng tôi thì không tin trong đó có lấy một mảy may ý nghĩa nào hết.
Cả bồi thẩm đoàn đều viết lên bảng: "Cô ta không tin có một mảy may ý nghĩa nào trong đó," nhưng chẳng ai trong số họ cố gắng giải thích tờ giấy cả.
- Nếu chẳng có ý nghĩa nào trong đó, - Nhà vua nói, - thế thì đỡ được cả đống rắc rối, các khanh biết đấy, vì chúng ta chẳng cần phải cố công tìm kiếm ý nghĩa làm gì. Ấy thế mà ta cũng chẳng rõ nữa, - ông nói tiếp, trải bài thơ ra trên đầu gối và nheo một mắt nhìn; - hình như rốt cuộc ta cũng thấy có đôi chút ý nghĩa trong đó. '-nhưng bảo ta chẳng biết lặn-' ngươi không biết bơi, phải không? - ông hỏi thêm, quay sang Bồi Cơ.
Bồi Cơ lắc đầu buồn bã. - Trông thần có giống vậy không ạ? - hắn đáp. (Hắn ta chắc chắn không thể, vì được làm hoàn toàn bằng bìa các tông.)
- Tốt rồi, tạm ổn cho đến giờ, - Nhà vua nói, rồi tiếp tục lẩm nhẩm bài thơ một mình: - 'Chúng ta biết đó là thật-' tất nhiên đó là bồi thẩm đoàn rồi-'Ta trao nàng một, họ trao hắn hai-' chà, đó hẳn là những gì hắn đã làm với mấy chiếc bánh tart, các khanh biết đấy-
- Nhưng, đoạn sau lại là 'tất cả từ hắn quay về tay ngươi,' - Alice nói.
- Chà, chúng kia kìa! - Nhà vua reo lên hớn hở, chỉ tay về phía những chiếc bánh tart trên bàn. - Không gì có thể rõ ràng hơn thế nữa. Rồi còn đây nữa-'trước khi nàng lên cơn giận-' hoàng hậu đâu có bao giờ lên cơn, nhỉ, ta nghĩ vậy? - ông quay sang hỏi Nữ hoàng.

- Chưa bao giờ! - Nữ hoàng gầm lên giận dữ, tiện tay ném luôn một lọ mực vào chú Thằn Lằn lúc bà vừa dứt lời. (Bill nhỏ bé tội nghiệp đã ngừng viết trên bảng bằng một ngón tay, vì nó thấy chẳng để lại dấu vết gì; nhưng giờ đây nó lại hối hả bắt tay vào viết tiếp, dùng chính thứ mực đang chảy dài trên mặt mình, chừng nào mực còn chưa khô.)
- Vậy thì mấy chữ đó chẳng hợp với hoàng hậu rồi3, - Nhà vua vừa nói vừa mỉm cười nhìn quanh pháp đình. Một bầu im lặng chết chóc bao trùm.
- Đó là một cách chơi chữ đấy! - Nhà vua nói thêm với giọng hờn dỗi, và tất cả mọi người cùng cười ồ lên. - Hãy để bồi thẩm đoàn đưa ra phán quyết, - Nhà vua phán, chừng khoảng lần thứ hai mươi trong ngày.
- Không, không! - Nữ hoàng quát. - Kết án trước - phán quyết sau.
- Nhảm nhí hết sức! - Alice buột miệng. - Cái ý tưởng kết án trước thật nực cười!
- Câm miệng! - Nữ hoàng gào lên, mặt tái dại chuyển sang màu tím.
- Tôi không câm! - Alice đáp trả.
- Chém đầu nó cho ta! - Nữ hoàng rống lên hết cỡ. Chẳng ai nhúc nhích.
- Ai thèm quan tâm đến các người? - Alice nói (lúc này cô bé đã lớn hết cỡ). - Các người chẳng qua chỉ là một bộ bài thôi!

Ngay lúc ấy, toàn bộ bộ bài đồng loạt vút bay lên không trung rồi lao thẳng xuống người cô bé. Alice thét lên một tiếng nhỏ - nửa vì hoảng sợ, nửa vì tức giận - và cố sức đánh đuổi chúng đi. Và rồi cô chợt nhận ra mình đang nằm trên bờ cỏ, đầu tựa lên đùi chị gái. Chị cô đang nhẹ nhàng phủi những chiếc lá khô rơi từ trên cây xuống gương mặt cô bé.
- Dậy đi nào, Alice thân yêu! - chị cô cất tiếng. - Chà, em ngủ một giấc dài quá đấy!
- Ôi, em vừa có một giấc mơ kỳ lạ lắm! - Alice thốt lên. Rồi cô bé kể cho chị nghe, bằng tất cả những gì mình có thể nhớ được, về những Cuộc Phiêu Lưu kỳ lạ ấy - những cuộc phiêu lưu mà chị cô vừa mới đọc. Khi cô bé kể xong, chị cô hôn lên má em và bảo: - Đúng là một giấc mơ kỳ lạ thật rồi, em yêu ạ. Nhưng giờ thì chạy vào uống trà đi, trời muộn mất rồi đấy. - Thế là Alice đứng dậy và chạy đi, vừa chạy vừa nghĩ - và cô bé hoàn toàn có quyền nghĩ như thế - rằng đó quả là một giấc mơ tuyệt vời biết bao.
Nhưng chị cô bé vẫn ngồi yên ngay tại nơi cô vừa rời đi, tựa đầu vào tay, ngắm nhìn mặt trời lặn, và nghĩ về cô bé Alice nhỏ nhắn cùng tất cả những Cuộc Phiêu Lưu tuyệt vời của em, cho đến khi chính mình cũng bắt đầu lim dim mơ màng theo một cách nào đó. Và đây là giấc mơ của chị:-
Đầu tiên, chị mơ về chính cô bé Alice. Một lần nữa, đôi bàn tay nhỏ bé lại đan vào nhau đặt trên đầu gối chị, và đôi mắt sáng rực, háo hức đang ngước nhìn chị - chị có thể nghe thấy chính âm điệu giọng nói của em gái mình, và nhìn thấy cái hất đầu nhỏ nhắn đầy vẻ kỳ quặc để gạt đi những lọn tóc lòa xòa lúc nào cũng chọc vào mắt em. Và trong khi chị vẫn còn lắng nghe, hay dường như đang lắng nghe, toàn bộ không gian xung quanh chị bỗng trở nên sống động, tràn ngập những sinh vật kỳ lạ bước ra từ giấc mơ của cô em gái nhỏ.
Đám cỏ dài xào xạc dưới chân chị khi Thỏ Trắng hối hả chạy vụt qua. Chuột hoảng hốt bì bõm lội qua vũng nước ngay bên cạnh. Chị có thể nghe thấy tiếng lách cách của những tách trà khi Thỏ Tháng Ba và các bạn đang chia sẻ bữa tiệc không bao giờ kết thúc của họ, và giọng nói the thé của Nữ Hoàng ra lệnh mang những vị khách bất hạnh ra hành quyết. Lại một lần nữa, đứa bé lợn hắt hơi trên đầu gối của Nữ Tước, trong khi bát đĩa vỡ loảng xoảng vây quanh nó. Lại một lần nữa, tiếng thét của Gryphon, tiếng rít của chiếc bút chì trên bảng đá của Thằn Lằn, và tiếng nghẹt thở của lũ chuột lang bị đè nén - tất cả tràn ngập bầu không khí, hòa lẫn với tiếng nức nở xa xăm của Rùa Giả đau khổ.
Thế là chị cứ ngồi đó, đôi mắt nhắm nghiền, và gần như tin rằng mình đang ở Xứ Sở Thần Tiên, dù chị biết chỉ cần mở mắt ra lần nữa thôi, tất thảy mọi thứ sẽ thay đổi trở về với thực tại tẻ nhạt. Cỏ sẽ lại chỉ xào xạc trong gió, và mặt vũng nước sẽ gợn sóng theo nhịp đung đưa của đám sậy. Tiếng tách trà lách cách sẽ biến thành tiếng leng keng của lục lạc cừu, và tiếng hét the thé của Nữ Hoàng sẽ trở thành giọng nói của cậu bé chăn cừu. Còn tiếng hắt hơi của đứa bé, tiếng thét của Gryphon, cùng tất thảy những âm thanh kỳ quặc khác - chị biết vậy - sẽ tan vào tiếng ồn ào hỗn độn của khu sân nông trại tất bật, trong lúc tiếng rống xa xa của đàn gia súc sẽ thế chỗ cho những tiếng nức nở nặng nề của Rùa Giả.
Cuối cùng, chị hình dung ra viễn cảnh về cô em gái nhỏ này của mình, trong tương lai, sẽ trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Và chị tự hỏi: liệu em sẽ giữ được gì qua tất thảy những năm tháng trưởng thành ấy? Em sẽ giữ được trái tim đơn sơ và chan chứa yêu thương của tuổi thơ. Rồi em sẽ quây quần bên mình những đứa trẻ nhỏ khác, và làm cho đôi mắt của chúng sáng rực lên đầy háo hức với biết bao câu chuyện kỳ lạ, có lẽ thậm chí cả giấc mơ Xứ Sở Thần Tiên ngày xưa nữa. Em sẽ biết cảm thông với tất thảy những nỗi buồn giản đơn của lũ trẻ, và tìm thấy niềm vui trong tất cả những niềm vui giản dị của chúng, bằng cách nhớ lại chính tuổi thơ của mình, và những ngày hè hạnh phúc năm nào.
KẾT THÚC
-
Con số 42 xuất hiện rất nhiều lần trong các tác phẩm của Lewis Carroll và được coi là một con số biểu tượng hoặc trò đùa toán học yêu thích của ông. ↩
-
Nguyên văn là "sixpence" - đồng sáu xu, một đơn vị tiền tệ phổ biến ở Anh vào thế kỷ 19. Việc Alice sẵn sàng cho sáu xu cho thấy cô bé không hề tin bài thơ có bất kỳ giá trị hay ý nghĩa logic nào. ↩
-
Một lỗi mất mát dịch thuật điển hình. Trong tiếng Anh, tác giả dùng từ "fit" với hai nghĩa: vừa là "nổi cơn thịnh nộ" (have a fit), vừa là "phù hợp" (fit). Nhà vua lý luận rằng Hoàng hậu chưa bao giờ "lên cơn" (fit) nên câu thơ không "hợp" (fit) với bà. Đây là một câu chơi chữ thông minh của tác giả mà tiếng Việt khó truyền tải hết. ↩
CHAPTER XII. Alice’s Evidence
“Here!” cried Alice, quite forgetting in the flurry of the moment how large she had grown in the last few minutes, and she jumped up in such a hurry that she tipped over the jury-box with the edge of her skirt, upsetting all the jurymen on to the heads of the crowd below, and there they lay sprawling about, reminding her very much of a globe of goldfish she had accidentally upset the week before.
“Oh, I beg your pardon!” she exclaimed in a tone of great dismay, and began picking them up again as quickly as she could, for the accident of the goldfish kept running in her head, and she had a vague sort of idea that they must be collected at once and put back into the jury-box, or they would die.
“The trial cannot proceed,” said the King in a very grave voice, “until all the jurymen are back in their proper places-all,” he repeated with great emphasis, looking hard at Alice as he said so.
Alice looked at the jury-box, and saw that, in her haste, she had put the Lizard in head downwards, and the poor little thing was waving its tail about in a melancholy way, being quite unable to move. She soon got it out again, and put it right; “not that it signifies much,” she said to herself; “I should think it would be quite as much use in the trial one way up as the other.”
As soon as the jury had a little recovered from the shock of being upset, and their slates and pencils had been found and handed back to them, they set to work very diligently to write out a history of the accident, all except the Lizard, who seemed too much overcome to do anything but sit with its mouth open, gazing up into the roof of the court.
“What do you know about this business?” the King said to Alice.
“Nothing,” said Alice.
“Nothing whatever?” persisted the King.
“Nothing whatever,” said Alice.
“That’s very important,” the King said, turning to the jury. They were just beginning to write this down on their slates, when the White Rabbit interrupted: “Unimportant, your Majesty means, of course,” he said in a very respectful tone, but frowning and making faces at him as he spoke.
“Unimportant, of course, I meant,” the King hastily said, and went on to himself in an undertone,
“important-unimportant-unimportant-important-” as if he were trying which word sounded best.
Some of the jury wrote it down “important,” and some “unimportant.” Alice could see this, as she was near enough to look over their slates; “but it doesn’t matter a bit,” she thought to herself.
At this moment the King, who had been for some time busily writing in his note-book, cackled out “Silence!” and read out from his book, “Rule Forty-two. All persons more than a mile high to leave the court.”
Everybody looked at Alice.
“I’m not a mile high,” said Alice.
“You are,” said the King.
“Nearly two miles high,” added the Queen.
“Well, I shan’t go, at any rate,” said Alice: “besides, that’s not a regular rule: you invented it just now.”
“It’s the oldest rule in the book,” said the King.
“Then it ought to be Number One,” said Alice.
The King turned pale, and shut his note-book hastily. “Consider your verdict,” he said to the jury, in a low, trembling voice.
“There’s more evidence to come yet, please your Majesty,” said the White Rabbit, jumping up in a great hurry; “this paper has just been picked up.”
“What’s in it?” said the Queen.
“I haven’t opened it yet,” said the White Rabbit, “but it seems to be a letter, written by the prisoner to-to somebody.”
“It must have been that,” said the King, “unless it was written to nobody, which isn’t usual, you know.”
“Who is it directed to?” said one of the jurymen.
“It isn’t directed at all,” said the White Rabbit; “in fact, there’s nothing written on the outside.” He unfolded the paper as he spoke, and added “It isn’t a letter, after all: it’s a set of verses.”
“Are they in the prisoner’s handwriting?” asked another of the jurymen.
“No, they’re not,” said the White Rabbit, “and that’s the queerest thing about it.” (The jury all looked puzzled.)
“He must have imitated somebody else’s hand,” said the King. (The jury all brightened up again.)
“Please your Majesty,” said the Knave, “I didn’t write it, and they can’t prove I did: there’s no name signed at the end.”
“If you didn’t sign it,” said the King, “that only makes the matter worse. You must have meant some mischief, or else you’d have signed your name like an honest man.”
There was a general clapping of hands at this: it was the first really clever thing the King had said that day.
“That proves his guilt,” said the Queen.
“It proves nothing of the sort!” said Alice. “Why, you don’t even know what they’re about!”
“Read them,” said the King.
The White Rabbit put on his spectacles. “Where shall I begin, please your Majesty?” he asked.
“Begin at the beginning,” the King said gravely, “and go on till you come to the end: then stop.”
These were the verses the White Rabbit read:-
“They told me you had been to her,
And mentioned me to him:
She gave me a good character,
But said I could not swim.
He sent them word I had not gone
(We know it to be true):
If she should push the matter on,
What would become of you?
I gave her one, they gave him two,
You gave us three or more;
They all returned from him to you,
Though they were mine before.
If I or she should chance to be
Involved in this affair,
He trusts to you to set them free,
Exactly as we were.
My notion was that you had been
(Before she had this fit)
An obstacle that came between
Him, and ourselves, and it.
Don’t let him know she liked them best,
For this must ever be
A secret, kept from all the rest,
Between yourself and me.”
“That’s the most important piece of evidence we’ve heard yet,” said the King, rubbing his hands; “so now let the jury-”
“If any one of them can explain it,” said Alice, (she had grown so large in the last few minutes that she wasn’t a bit afraid of interrupting him), “I’ll give him sixpence. I don’t believe there’s an atom of meaning in it.”
The jury all wrote down on their slates, “She doesn’t believe there’s an atom of meaning in it,” but none of them attempted to explain the paper.
“If there’s no meaning in it,” said the King, “that saves a world of trouble, you know, as we needn’t try to find any. And yet I don’t know,” he went on, spreading out the verses on his knee, and looking at them with one eye; “I seem to see some meaning in them, after all. “-said I could not swim-” you can’t swim, can you?” he added, turning to the Knave.
The Knave shook his head sadly. “Do I look like it?” he said. (Which he certainly did not, being made entirely of cardboard.)
“All right, so far,” said the King, and he went on muttering over the verses to himself: “‘We know it to be true-’ that’s the jury, of course-‘I gave her one, they gave him two-’ why, that must be what he did with the tarts, you know-”
“But, it goes on ‘they all returned from him to you,’” said Alice.
“Why, there they are!” said the King triumphantly, pointing to the tarts on the table. “Nothing can be clearer than that. Then again-‘before she had this fit-’ you never had fits, my dear, I think?” he said to the Queen.
“Never!” said the Queen furiously, throwing an inkstand at the Lizard as she spoke. (The unfortunate little Bill had left off writing on his slate with one finger, as he found it made no mark; but he now hastily began again, using the ink, that was trickling down his face, as long as it lasted.)
“Then the words don’t fit you,” said the King, looking round the court with a smile. There was a dead silence.
“It’s a pun!” the King added in an offended tone, and everybody laughed, “Let the jury consider their verdict.” the King said, for about the twentieth time that day.
“No, no!” said the Queen. “Sentence first-verdict afterwards.”
“Stuff and nonsense!” said Alice loudly. “The idea of having the sentence first!”
“Hold your tongue!” said the Queen, turning purple.
“I won’t!” said Alice.
“Off with her head!” the Queen shouted at the top of her voice. Nobody moved.
“Who cares for you?” said Alice, (she had grown to her full size by this time). “You’re nothing but a pack of cards!”
At this the whole pack rose up into the air, and came flying down upon her: she gave a little scream, half of fright and half of anger, and tried to beat them off, and found herself lying on the bank, with her head in the lap of her sister, who was gently brushing away some dead leaves that had fluttered down from the trees upon her face.
“Wake up, Alice dear!” said her sister; “Why, what a long sleep you’ve had!”
“Oh, I’ve had such a curious dream!” said Alice, and she told her sister, as well as she could remember them, all these strange Adventures of hers that you have just been reading about; and when she had finished, her sister kissed her, and said, “It was a curious dream, dear, certainly: but now run in to your tea; it’s getting late.” So Alice got up and ran off, thinking while she ran, as well she might, what a wonderful dream it had been.
But her sister sat still just as she left her, leaning her head on her hand, watching the setting sun, and thinking of little Alice and all her wonderful Adventures, till she too began dreaming after a fashion, and this was her dream:-
First, she dreamed of little Alice herself, and once again the tiny hands were clasped upon her knee, and the bright eager eyes were looking up into hers-she could hear the very tones of her voice, and see that queer little toss of her head to keep back the wandering hair that would always get into her eyes-and still as she listened, or seemed to listen, the whole place around her became alive with the strange creatures of her little sister’s dream.
The long grass rustled at her feet as the White Rabbit hurried by-the frightened Mouse splashed his way through the neighbouring pool-she could hear the rattle of the teacups as the March Hare and his friends shared their never-ending meal, and the shrill voice of the Queen ordering off her unfortunate guests to execution-once more the pig-baby was sneezing on the Duchess’s knee, while plates and dishes crashed around it-once more the shriek of the Gryphon, the squeaking of the Lizard’s slate-pencil, and the choking of the suppressed guinea-pigs, filled the air, mixed up with the distant sobs of the miserable Mock Turtle.
So she sat on, with closed eyes, and half believed herself in Wonderland, though she knew she had but to open them again, and all would change to dull reality-the grass would be only rustling in the wind, and the pool rippling to the waving of the reeds-the rattling teacups would change to tinkling sheep-bells, and the Queen’s shrill cries to the voice of the shepherd boy-and the sneeze of the baby, the shriek of the Gryphon, and all the other queer noises, would change (she knew) to the confused clamour of the busy farm-yard-while the lowing of the cattle in the distance would take the place of the Mock Turtle’s heavy sobs.
Lastly, she pictured to herself how this same little sister of hers would, in the after-time, be herself a grown woman; and how she would keep, through all her riper years, the simple and loving heart of her childhood: and how she would gather about her other little children, and make their eyes bright and eager with many a strange tale, perhaps even with the dream of Wonderland of long ago: and how she would feel with all their simple sorrows, and find a pleasure in all their simple joys, remembering her own child-life, and the happy summer days.