CHƯƠNG VI. CON HEO VÀ HẠT TIÊU
Cô bé đứng nhìn ngôi nhà một hai phút, lòng phân vân không biết nên làm gì tiếp theo. Ngay lúc ấy, một người hầu mặc đồng phục từ trong rừng chạy vội ra. Alice đoán anh ta là người hầu vì bộ đồng phục anh ta đang mặc - chứ nếu chỉ nhìn khuôn mặt thôi, hẳn cô bé đã gọi anh ta là cá rồi. Anh chàng dùng các đốt ngón tay gõ lớn vào cửa. Cánh cửa mở ra, một người hầu mặc đồng phục khác xuất hiện, với khuôn mặt tròn xoe và đôi mắt to như mắt ếch. Alice để ý thấy cả hai người hầu đều có mái tóc rắc phấn trắng xoăn tít trên đầu. Tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra, cô bé rón rén bước ra khỏi rừng một đoạn để lắng nghe.

Người hầu Cá rút từ dưới nách ra một lá thư lớn, to gần bằng chính anh ta, rồi trao nó cho người kia. Anh ta cất giọng trang trọng:
- Gửi Phu nhân. Một lời mời từ Nữ hoàng đến chơi croquet.
Người hầu Ếch lặp lại với cùng một giọng điệu trang trọng ấy, chỉ đảo thứ tự các từ đi một chút:
- Từ Nữ hoàng. Một lời mời gửi Phu nhân đến chơi croquet.
Rồi cả hai cùng cúi chào thật thấp, khiến những lọn tóc xoăn của họ vướng vào nhau.
Alice cười rũ rượi trước cảnh tượng ấy, đến mức cô bé phải chạy ngược vào rừng vì sợ họ nghe thấy tiếng mình. Khi cô bé thò đầu nhìn trộm ra lần nữa, người hầu Cá đã đi mất, còn người kia thì đang ngồi bệt trên mặt đất ngay gần cửa, mắt nhìn chằm chằm lên trời với vẻ ngốc nghếch không đâu bằng.
Alice rụt rè tiến đến cửa và gõ.
- Gõ cửa chẳng ích gì đâu, - Người hầu lên tiếng, - và điều đó là vì hai lý do. Thứ nhất, ta đang ở cùng phía cửa với cô bé. Thứ hai, bên trong họ đang làm ồn dữ dội đến mức chẳng ai có thể nghe thấy cô bé đâu.
Quả thật, một thứ tiếng ồn kỳ lạ đang vọng ra từ bên trong - tiếng la hét, tiếng hắt hơi liên tục, và thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng loảng xoảng lớn, như thể ai đó vừa đập vỡ một cái đĩa hay ấm đun nước ra từng mảnh.
- Vậy thì, làm ơn cho cháu hỏi, - Alice nói, - làm sao cháu vào được ạ?
- Sẽ có chút ý nghĩa nếu cô bé gõ cửa, - Người hầu tiếp tục, chẳng buồn để ý đến cô bé, - nếu như chúng ta có cánh cửa ở giữa. Ví dụ nhé, nếu cô bé ở bên trong, cô bé gõ cửa, và ta sẽ để cô bé ra ngoài - cô bé hiểu chứ?
Suốt thời gian nói chuyện, chú ta cứ nhìn chằm chằm lên trời, và Alice thấy điều này thật vô phép tắc làm sao. 'Nhưng có lẽ chú ấy không kìm được,' cô bé tự nhủ, 'mắt chú ấy nằm ở rất gần đỉnh đầu mà. Nhưng dù sao thì chú ấy cũng phải trả lời câu hỏi của mình chứ.'
- Làm sao cháu vào được ạ? - cô bé lặp lại, lần này nói lớn hơn.
- Ta sẽ ngồi đây, - Người hầu nhận định, - cho đến ngày mai-
Ngay lúc ấy, cửa ngôi nhà bật mở, và một chiếc đĩa lớn bay vèo ra ngoài, phóng thẳng vào đầu Người hầu. Nó sượt qua mũi chú ta rồi vỡ tan tành vào một gốc cây phía sau.
- -hoặc có lẽ là ngày mốt, - Người hầu nói tiếp với cùng một giọng điệu, y như thể chưa từng có chuyện gì vừa xảy ra.
- Làm sao cháu vào được ạ? - Alice hỏi lại, lớn giọng hơn nữa.
- Cô bé có chắc là mình được vào không đã chứ? - Người hầu đáp. - Đó mới là câu hỏi đầu tiên, cô bé biết đấy.
Câu ấy thì không thể chối cãi được. Chỉ có điều Alice không thích bị hỏi xoáy như thế chút nào. 'Thật là kinh khủng,' cô bé lầm bầm một mình, 'cái cách mà tất cả các sinh vật ở đây cãi lý với mình. Đủ để làm người ta phát điên mất!'
Người hầu dường như cho rằng đây là dịp tốt để lặp lại nhận định của mình, tất nhiên kèm theo vài biến tấu nho nhỏ.
- Ta sẽ ngồi đây, - chú ta nói, - lúc này lúc khác, trong nhiều ngày liền.
- Nhưng cháu phải làm gì bây giờ? - Alice hỏi.
- Bất cứ điều gì cô bé thích, - Người hầu đáp, rồi bắt đầu huýt sáo.
- Ôi, nói chuyện với chú ấy thật vô ích, - Alice kêu lên đầy tuyệt vọng. - Chú ấy hoàn toàn ngớ ngẩn! Rồi cô bé tự mở cửa và bước vào.
Cánh cửa mở thẳng vào một gian bếp rộng, từ đầu này sang đầu kia đặc quánh khói mù mịt. Nữ Công tước ngồi giữa phòng trên một chiếc ghế đẩu ba chân, tay bế một đứa bé sơ sinh. Chị đầu bếp thì cúi rạp người bên bếp lò, hì hục khuấy một cái vạc to tướng mà Alice đoán là đang đựng đầy súp.
'Trong nồi súp này nhất định là có quá trời tiêu!' Alice thầm nghĩ, cố gắng hết sức để khỏi bật ra tiếng hắt hơi.
Quả thực trong không khí cũng nồng nặc tiêu. Ngay cả Nữ Công tước thỉnh thoảng cũng hắt hơi; còn đứa bé thì cứ hắt hơi rồi lại gào khóc, luân phiên không ngừng nghỉ lấy một giây. Hai thứ duy nhất trong bếp không hắt hơi chính là chị đầu bếp và một con mèo to tướng đang ngồi bên lò sưởi, miệng nó nhếch lên thành một nụ cười ngoác tới tận hai bên mang tai.

- Xin phu nhân vui lòng cho cháu biết, - Alice cất tiếng, giọng hơi rụt rè, vì cô bé không chắc liệu mình lên tiếng trước có được coi là phải phép hay không, - tại sao con mèo của phu nhân lại cười như vậy ạ?
- Đấy là mèo Cheshire1, - Nữ Công tước đáp, - thế nên nó mới cười. Còn mày - đồ con heo!
Từ cuối cùng bà ta quát lên một cách hung bạo đến bất thình lình, khiến Alice giật bắn cả mình. Nhưng rồi cô bé chợt nhận ra lời ấy nhắm vào đứa bé chứ không phải mình, thế là cô bé trấn tĩnh lại và tiếp tục câu chuyện:
- Cháu chưa từng biết rằng mèo Cheshire lúc nào cũng cười cả ạ. Mà nói thật thì cháu còn chẳng biết mèo có thể cười nữa cơ.
- Tất cả chúng nó đều cười được, - Nữ Công tước nói, - và hầu hết đều cười cả đấy.
- Cháu chưa từng thấy con mèo nào làm vậy, - Alice đáp, hết sức lịch sự và trong lòng khá hài lòng vì đã gợi chuyện thành công.
- Cô bé chẳng biết gì mấy nhỉ, - Nữ Công tước phán, - và đó là sự thật.
Alice chẳng ưa chút nào cái giọng điệu của câu nhận xét vừa rồi. Cô bé nghĩ bụng tốt hơn hết là nên chuyển sang một đề tài khác. Trong lúc cô bé đang vắt óc tìm đề tài, chị đầu bếp nhấc vạc súp khỏi bếp, rồi ngay tức khắc bắt đầu ném mọi thứ trong tầm với về phía Nữ Công tước và đứa bé - ban đầu là mấy thứ đồ dùng nhà bếp; sau đó là một trận mưa xoong nồi, đĩa đựng và bát tô. Nữ Công tước thản nhiên như không, cho dù đồ đạc ném trúng người bà ta bôm bốp. Còn đứa bé thì vốn đã gào khóc dữ dội từ nãy, nên chẳng tài nào biết được liệu những cú ném trúng đó có làm nó đau hay không.
- Ôi, làm ơn cô cẩn thận với những thứ cô đang ném đi! - Alice kêu toáng lên, nhảy cẫng cả người vì quá đỗi hoảng hốt. - Trời ơi, cái mũi tội nghiệp của nó! - khi một chiếc nồi to khác thường bay vèo qua cái mũi và suýt soạt hất văng nó đi mất.
- Nếu ai nấy đều cứ lo chuyện của riêng mình, - Nữ Công tước nói bằng một giọng gầm gừ khàn khàn, - thì thế giới sẽ quay vòng nhanh hơn bây giờ nhiều.
- Như thế thì chẳng có lợi gì đâu ạ, - Alice đáp, lòng mừng rỡ vì cuối cùng cũng có cơ hội khoe một chút kiến thức của mình. - Phu nhân chỉ thử nghĩ xem chuyện đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến ngày và đêm thôi! Phu nhân thấy đấy, trái đất mất những hai mươi tư tiếng đồng hồ để quay quanh trục2 của nó-
- Nhắc đến rìu2, - Nữ Công tước cắt ngang, - chém đầu nó đi!
Alice hốt hoảng liếc sang chị đầu bếp, xem chị ta có định làm theo lời ra lệnh đó không. Nhưng chị đầu bếp đang bận rộn khuấy súp và hình như chẳng để tâm nghe ngóng gì cả. Thế là cô bé lại tiếp tục:
- Hai mươi tư tiếng, cháu nghĩ là thế. Hay là mười hai tiếng nhỉ? Cháu-
- Ôi, đừng có làm ta phải bận tâm, - Nữ Công tước gạt đi. - Cả đời ta chưa từng chịu đựng nổi những con số! Vừa dứt lời, bà ta quay sang nựng nịu đứa bé, cất giọng hát ru nó theo một giai điệu kiểu gì đó, rồi giật thót nó lên thật mạnh vào cuối mỗi câu hát:
- Hãy ăn nói cộc cằn với thằng con bé bỏng của ngươi,
Và quất cho nó một trận mỗi khi nó hắt hơi:
Nó làm vậy chỉ để chọc tức mà thôi,
Bởi vì nó thừa biết làm thế sẽ khiến người ta phát bực.
ĐIỆP KHÚC
(Cả chị đầu bếp lẫn đứa bé cùng hùa theo):
- Oa! oa! oa!
Trong lúc Nữ Công tước hát sang đoạn hai của bài hát, bà ta cứ tung hất đứa bé lên xuống một cách hung bạo không ngừng. Cái sinh linh bé nhỏ tội nghiệp ấy gào khóc thảm thiết đến nỗi Alice gần như không tài nào nghe nổi lời bài hát:
- Ta nghiêm khắc dạy dỗ con trai ta,
Ta đánh nó mỗi khi nó hắt hơi;
Bởi vì nó có thể thỏa sức tận hưởng
Hương vị tiêu mỗi khi nào nó muốn!
ĐIỆP KHÚC
- Oa! oa! oa!
- Này! Cô bé có thể bế nó một lát, nếu cô bé thích! - Nữ Công tước vừa nói với Alice vừa quẳng đứa bé về phía cô bé. - Ta phải đi chuẩn bị để chơi croquet với Nữ hoàng đây.
Nói rồi bà ta hấp tấp rời khỏi phòng. Chị đầu bếp ném theo bà ta một cái chảo rán lúc bà ta bước ra khỏi cửa, nhưng nó chỉ bay sượt qua mà thôi.
Alice tóm được đứa bé với đôi chút chật vật, bởi sinh vật tí hon ấy mang một hình hài hết sức kỳ quặc, tứ chi thì vung vẩy khắp mọi hướng, 'cứ hệt như một con sao biển,' Alice thầm nghĩ. Cái sinh vật bé bỏng tội nghiệp đang khịt mũi rền vang tựa một cỗ máy hơi nước khi Alice đỡ lấy nó, rồi liên tục gập người vào rồi lại bung thẳng ra, khiến trong một hai phút đầu, Alice chỉ còn nước dồn hết sức lực mà ghì chặt lấy nó.
Ngay khoảnh khắc Alice tìm ra cách bế sao cho xuôi - ấy là vặn xoắn nó thành một kiểu nút thắt, rồi ghì chặt lấy tai phải và chân trái của nó, để nó không tài nào tuột ra được - cô bé liền bế nó bước thẳng ra ngoài trời. 'Nếu mình không đem đứa bé này theo,' Alice ngẫm nghĩ, 'thì kiểu gì trong một hai hôm tới họ cũng giết quách nó đi thôi: mà bỏ mặc nó ở lại thì có khác gì tội giết người đâu?' Mấy lời cuối cùng cô bé buột ra thành tiếng, và sinh vật tí hon đáp trả bằng một tiếng ủn ỉn (lúc này thì nó đã ngừng hắt hơi rồi).
- Đừng có mà ủn ỉn nữa, - Alice phán, - đấy hoàn toàn không phải là cách thể hiện bản thân cho đứng đắn đâu nhé.
Đứa bé lại ủn ỉn thêm lần nữa, Alice bèn sốt ruột dòm thẳng vào mặt nó để xem nó làm sao. Không còn nghi ngờ gì được nữa, nó sở hữu một cái mũi cực kỳ hếch ngược lên, trông hao hao cái mõm hơn là một cái mũi thực thụ; đôi mắt nó cũng ngày một bé tí lại so với tiêu chuẩn của một đứa trẻ con: nói chung thì Alice chẳng ưa nổi vẻ ngoài của cái sinh vật này một chút nào. 'Nhưng biết đâu nó chỉ đang thút thít thôi,' cô tự trấn an, rồi lại dòm vào mắt nó lần nữa, ngó thử xem có giọt nước mắt nào chăng.
Không, chẳng có giọt nước mắt nào hết.
- Nếu cưng đang có ý định biến thành một con heo đấy, cưng ạ, - Alice nghiêm giọng bảo, - thì chị đây sẽ chẳng còn dây dưa gì với cưng nữa hết. Nhớ cho kỹ vào!
Sinh vật bé nhỏ tội nghiệp lại nức lên (hoặc là ủn ỉn, cũng chẳng biết đâu mà lần), và hai chị em cứ thế lẳng lặng đi tiếp một quãng.
Alice vừa mới chớm tự nhủ: 'Thế bây giờ, mình phải làm cái quái gì với cái của nợ này khi tha nó về tận nhà đây?' thì nó lại ủn ỉn lên một tiếng, hung hãn đến nỗi cô bé phải cúi xuống nhìn mặt nó trong nỗi kinh hoàng. Lần này thì không thể nhầm vào đâu được nữa: nó chẳng khác gì, chẳng hơn gì một con heo chính hiệu, và cô bé chợt thấy mình thật nực cười nếu cứ tiếp tục ẵm nó đi thêm bước nào nữa.

Thế là cô bé thả cái sinh vật tí hon ấy xuống, và cảm thấy nhẹ cả người khi trông thấy nó lẳng lặng chạy lon ton thẳng vào rừng. 'Nếu nó lớn lên,' cô bé thầm nghĩ, 'hẳn nó sẽ trở thành một đứa trẻ xấu xí khủng khiếp: nhưng mình ngẫm thấy, nó lại thành ra một con heo trống khá là bảnh bao đấy chứ.' Rồi cô bé bắt đầu lan man nghĩ về mấy đứa trẻ khác mình quen biết, những đứa mà hóa thân thành heo chắc sẽ rất nên cơm cháo, và vừa đang lẩm nhẩm với chính mình: 'giá mà người ta biết được cái cách chính xác để biến tụi nó thành…' thì cô bé thoáng giật bắn người khi nhác thấy ngài mèo Cheshire đang điềm nhiên ngồi chễm chệ trên một cành cây, cách chừng vài thước.
Ngài Mèo chỉ khẽ nhếch mép cười khi trông thấy Alice. Trông ngài có vẻ hiền lành, cô bé nghĩ vậy; nhưng ngài lại sở hữu những móng vuốt rất dài và hằng hà sa số răng, thế nên cô bé thấy mình nên đối xử với ngài bằng tất cả sự kính cẩn.

- Ngài Mèo Cheshire, - cô bé cất tiếng, hơi e dè đôi chút, bởi cô hoàn toàn không biết liệu ngài có thích cái tên ấy hay không: nhưng ngài chỉ nhếch mép cười rộng thêm một chút xíu. 'Thôi được rồi, tính đến giờ thì ngài vẫn hài lòng,' Alice tự nhủ, rồi cô bé nói tiếp. - Xin ngài làm ơn cho cháu biết, từ đây cháu nên đi lối nào ạ?
- Chuyện đó tùy thuộc phần nhiều vào việc cô bé muốn tới đâu, - ngài Mèo đáp.
- Cháu chẳng bận tâm lắm là ở đâu- - Alice nói.
- Vậy thì cô bé đi lối nào cũng chẳng quan trọng gì, - ngài Mèo bảo.
- -miễn sao cháu tới được một nơi nào đó, - Alice nói thêm như một lời giải thích.
- Ồ, cô bé chắc chắn sẽ tới được thôi, - ngài Mèo đáp, - chỉ cần cô bé chịu đi đủ lâu.
Alice thấy điều này thật chẳng thể nào chối cãi, bèn thử sang một câu hỏi khác.
- Những người sống quanh đây thuộc hạng người nào vậy ạ?
- Về hướng đó, - ngài Mèo nói, vung cái chân phải khoanh thành một vòng tròn, - có một bác Thợ Làm Mũ3 sống ở đấy: còn về hướng đó, - ngài vung cái chân còn lại, - có một bác Thỏ Tháng Ba4. Cô bé muốn ghé thăm ai cũng được: cả hai đều điên như nhau thôi.
- Nhưng cháu đâu có muốn đến sống giữa những người điên, - Alice nhận xét.
- Ồ, cô bé chẳng thể nào tránh khỏi chuyện đó được đâu, - ngài Mèo nói, - tất thảy chúng ta ở đây đều điên. Ta điên. Cô bé điên.
- Làm sao ngài biết được cháu điên? - Alice hỏi.
- Cô bé phải thế thôi, - ngài Mèo nói, - chứ không thì cô bé đã chẳng mò tới tận chốn này làm gì.
Alice chẳng thấy điều đó chứng minh được cái gì; tuy vậy cô bé vẫn tiếp tục:
- Thế làm sao ngài biết rằng chính ngài cũng điên?
- Để bắt đầu nhé, - ngài Mèo nói, - một con chó thì không điên. Cô bé đồng ý với điều đó chứ?
- Cháu cho là vậy, - Alice đáp.
- Thế thì, - ngài Mèo tiếp, - cô bé thấy chưa, chó gầm gừ khi nó giận dữ, và vẫy đuôi khi nó hài lòng. Còn ta thì gầm gừ khi ta hài lòng, và vẫy đuôi khi ta giận dữ. Vì lẽ đó, ta điên.
- Cháu vẫn gọi tiếng ấy là gừ gừ, chứ không phải gầm gừ đâu ạ, - Alice nói.
- Cô bé muốn gọi nó là gì cũng được, - ngài Mèo đáp. - Cô bé có chơi croquet với Nữ Hoàng hôm nay không?
- Cháu rất thích được chơi ạ, - Alice nói, - nhưng cháu vẫn chưa được mời.
- Rồi cô bé sẽ gặp ta ở đấy thôi, - ngài Mèo nói, rồi biến mất.
Alice không mấy ngạc nhiên trước việc này, cô bé đã trở nên quá quen thuộc với những chuyện kỳ quái cứ liên tiếp xảy đến rồi. Giữa lúc cô còn đang nhìn chằm chằm vào chỗ ngài vừa ngồi, thì ngài bỗng dưng lại hiện ra.
- À này, chuyện gì đã xảy đến với đứa bé thế? - ngài Mèo hỏi. - Ta suýt thì quên khuấy mất.
- Nó biến thành một con heo rồi ạ, - Alice bình thản đáp, cứ như thể việc ngài quay trở lại là chuyện hết sức tự nhiên.
- Ta cũng đoán là nó sẽ thế mà, - ngài Mèo nói, rồi lại biến mất.
Alice chờ một lát, nửa mong được gặp lại ngài, nhưng ngài không xuất hiện, và độ một hai phút sau cô bé bèn bước tiếp về hướng được cho là nơi Thỏ Tháng Ba sống. 'Mình đã từng gặp thợ làm mũ rồi,' cô bé tự nhủ; 'Thỏ Tháng Ba hẳn sẽ thú vị hơn nhiều, và có khi vì đang là tháng Năm nên ông ấy cũng chẳng điên dại đến thế đâu-ít nhất là không điên như hồi tháng Ba.' Vừa dứt lời, cô bé ngước lên, và lại thấy ngài Mèo, đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây.
- Cô bé vừa nói heo hay meo thế? - ngài Mèo hỏi.
- Cháu nói là heo, - Alice đáp, - và cháu ước gì ngài đừng cứ đùng đùng xuất hiện rồi lại biến mất như thế nữa: ngài làm người ta chóng hết cả mặt.
- Thôi được, - ngài Mèo nói; và lần này ngài biến mất một cách hết sức chậm rãi, khởi đầu từ chóp đuôi, rồi kết thúc ở nụ cười nhếch mép, cái nụ cười còn nán lại một lúc khá lâu sau khi toàn bộ phần còn lại của ngài đã tan biến.

'Chà! Mình đã từng thấy một con mèo không có nụ cười,' Alice nghĩ; 'nhưng một nụ cười mà chẳng có mèo! Đúng là chuyện kỳ lạ nhất mình từng thấy trong cả cuộc đời!'
Cô bé chưa đi được bao xa thì ngôi nhà của Thỏ Tháng Ba đã hiện ra trước mắt: cô nghĩ chắc chắn đây đúng là nhà của ông ấy rồi, bởi những ống khói đều mang hình thù như những cái tai, và mái nhà thì được lợp bằng lông thú. Ngôi nhà to đến nỗi cô bé chẳng dám tới gần hơn trước khi gặm thêm một chút phần nấm bên tay trái, để nâng mình lên cao khoảng hai feet; ngay cả khi đã làm thế rồi, cô vẫn dè dặt rón rén bước về phía ngôi nhà, miệng lẩm bẩm: 'Nhỡ đâu rút cục ông ấy lại điên thật! Mình gần như ước là đã đi gặp bác Thợ Làm Mũ còn hơn!'
-
Mèo Cheshire (Cheshire Cat): Nguồn gốc có thể từ thành ngữ tiếng Anh "grin like a Cheshire cat" (cười ngoác miệng như mèo Cheshire), mang ý nghĩa cười rất tươi hoặc cười bí hiểm. ↩
-
Trục / rìu: Đây là một cách chơi chữ (pun) mượt mà của tác giả. Trong tiếng Anh, Alice nói trái đất quay quanh "trục" (axis /'æksis/), nhưng Nữ Công tước lại nghe nhầm thành "những chiếc rìu" (axes /'æksiz/), dẫn đến câu lệnh "Chém đầu nó đi!". ↩↩
-
Thợ Làm Mũ (Mad Hatter): Dựa trên thành ngữ "mad as a hatter" (điên như thợ làm mũ). Ở thế kỷ 19, thợ làm mũ thường xuyên sử dụng thủy ngân trong quá trình xử lý nỉ, dẫn đến ngộ độc thủy ngân gây rối loạn thần kinh và hành vi. ↩
-
Thỏ Tháng Ba (March Hare): Bắt nguồn từ thành ngữ "mad as a March hare" (điên như thỏ tháng ba). Vào mùa sinh sản tháng Ba, loài thỏ rừng thường có những hành vi nhảy nhót điên cuồng và thất thường. ↩
CHAPTER VI. Pig and Pepper
For a minute or two she stood looking at the house, and wondering what to do next, when suddenly a footman in livery came running out of the wood-(she considered him to be a footman because he was in livery: otherwise, judging by his face only, she would have called him a fish)-and rapped loudly at the door with his knuckles. It was opened by another footman in livery, with a round face, and large eyes like a frog; and both footmen, Alice noticed, had powdered hair that curled all over their heads. She felt very curious to know what it was all about, and crept a little way out of the wood to listen.
The Fish-Footman began by producing from under his arm a great letter, nearly as large as himself, and this he handed over to the other, saying, in a solemn tone, “For the Duchess. An invitation from the Queen to play croquet.” The Frog-Footman repeated, in the same solemn tone, only changing the order of the words a little, “From the Queen. An invitation for the Duchess to play croquet.”
Then they both bowed low, and their curls got entangled together.
Alice laughed so much at this, that she had to run back into the wood for fear of their hearing her; and when she next peeped out the Fish-Footman was gone, and the other was sitting on the ground near the door, staring stupidly up into the sky.
Alice went timidly up to the door, and knocked.
“There’s no sort of use in knocking,” said the Footman, “and that for two reasons. First, because I’m on the same side of the door as you are; secondly, because they’re making such a noise inside, no one could possibly hear you.” And certainly there was a most extraordinary noise going on within-a constant howling and sneezing, and every now and then a great crash, as if a dish or kettle had been broken to pieces.
“Please, then,” said Alice, “how am I to get in?”
“There might be some sense in your knocking,” the Footman went on without attending to her, “if we had the door between us. For instance, if you were inside, you might knock, and I could let you out, you know.” He was looking up into the sky all the time he was speaking, and this Alice thought decidedly uncivil. “But perhaps he can’t help it,” she said to herself; “his eyes are so very nearly at the top of his head. But at any rate he might answer questions.-How am I to get in?” she repeated, aloud.
“I shall sit here,” the Footman remarked, “till tomorrow-”
At this moment the door of the house opened, and a large plate came skimming out, straight at the Footman’s head: it just grazed his nose, and broke to pieces against one of the trees behind him.
“-or next day, maybe,” the Footman continued in the same tone, exactly as if nothing had happened.
“How am I to get in?” asked Alice again, in a louder tone.
“Are you to get in at all?” said the Footman. “That’s the first question, you know.”
It was, no doubt: only Alice did not like to be told so. “It’s really dreadful,” she muttered to herself, “the way all the creatures argue. It’s enough to drive one crazy!”
The Footman seemed to think this a good opportunity for repeating his remark, with variations. “I shall sit here,” he said, “on and off, for days and days.”
“But what am I to do?” said Alice.
“Anything you like,” said the Footman, and began whistling.
“Oh, there’s no use in talking to him,” said Alice desperately: “he’s perfectly idiotic!” And she opened the door and went in.
The door led right into a large kitchen, which was full of smoke from one end to the other: the Duchess was sitting on a three-legged stool in the middle, nursing a baby; the cook was leaning over the fire, stirring a large cauldron which seemed to be full of soup.
“There’s certainly too much pepper in that soup!” Alice said to herself, as well as she could for sneezing.
There was certainly too much of it in the air. Even the Duchess sneezed occasionally; and as for the baby, it was sneezing and howling alternately without a moment’s pause. The only things in the kitchen that did not sneeze, were the cook, and a large cat which was sitting on the hearth and grinning from ear to ear.
“Please would you tell me,” said Alice, a little timidly, for she was not quite sure whether it was good manners for her to speak first, “why your cat grins like that?”
“It’s a Cheshire cat,” said the Duchess, “and that’s why. Pig!”
She said the last word with such sudden violence that Alice quite jumped; but she saw in another moment that it was addressed to the baby, and not to her, so she took courage, and went on again:-
“I didn’t know that Cheshire cats always grinned; in fact, I didn’t know that cats could grin.”
“They all can,” said the Duchess; “and most of ’em do.”
“I don’t know of any that do,” Alice said very politely, feeling quite pleased to have got into a conversation.
“You don’t know much,” said the Duchess; “and that’s a fact.”
Alice did not at all like the tone of this remark, and thought it would be as well to introduce some other subject of conversation. While she was trying to fix on one, the cook took the cauldron of soup off the fire, and at once set to work throwing everything within her reach at the Duchess and the baby-the fire-irons came first; then followed a shower of saucepans, plates, and dishes. The Duchess took no notice of them even when they hit her; and the baby was howling so much already, that it was quite impossible to say whether the blows hurt it or not.
“Oh, please mind what you’re doing!” cried Alice, jumping up and down in an agony of terror. “Oh, there goes his precious nose!” as an unusually large saucepan flew close by it, and very nearly carried it off.
“If everybody minded their own business,” the Duchess said in a hoarse growl, “the world would go round a deal faster than it does.”
“Which would not be an advantage,” said Alice, who felt very glad to get an opportunity of showing off a little of her knowledge. “Just think of what work it would make with the day and night! You see the earth takes twenty-four hours to turn round on its axis-”
“Talking of axes,” said the Duchess, “chop off her head!”
Alice glanced rather anxiously at the cook, to see if she meant to take the hint; but the cook was busily stirring the soup, and seemed not to be listening, so she went on again: “Twenty-four hours, I think; or is it twelve? I-”
“Oh, don’t bother me,” said the Duchess; “I never could abide figures!” And with that she began nursing her child again, singing a sort of lullaby to it as she did so, and giving it a violent shake at the end of every line:
“Speak roughly to your little boy,
And beat him when he sneezes:
He only does it to annoy,
Because he knows it teases.”
CHORUS.
(In which the cook and the baby joined):
“Wow! wow! wow!”
While the Duchess sang the second verse of the song, she kept tossing the baby violently up and down, and the poor little thing howled so, that Alice could hardly hear the words:-
“I speak severely to my boy,
I beat him when he sneezes;
For he can thoroughly enjoy
The pepper when he pleases!”
CHORUS.
“Wow! wow! wow!”
“Here! you may nurse it a bit, if you like!” the Duchess said to Alice, flinging the baby at her as she spoke. “I must go and get ready to play croquet with the Queen,” and she hurried out of the room. The cook threw a frying-pan after her as she went out, but it just missed her.
Alice caught the baby with some difficulty, as it was a queer-shaped little creature, and held out its arms and legs in all directions, “just like a star-fish,” thought Alice. The poor little thing was snorting like a steam-engine when she caught it, and kept doubling itself up and straightening itself out again, so that altogether, for the first minute or two, it was as much as she could do to hold it.
As soon as she had made out the proper way of nursing it, (which was to twist it up into a sort of knot, and then keep tight hold of its right ear and left foot, so as to prevent its undoing itself,) she carried it out into the open air. “If I don’t take this child away with me,” thought Alice, “they’re sure to kill it in a day or two: wouldn’t it be murder to leave it behind?” She said the last words out loud, and the little thing grunted in reply (it had left off sneezing by this time). “Don’t grunt,” said Alice; “that’s not at all a proper way of expressing yourself.”
The baby grunted again, and Alice looked very anxiously into its face to see what was the matter with it. There could be no doubt that it had a very turn-up nose, much more like a snout than a real nose; also its eyes were getting extremely small for a baby: altogether Alice did not like the look of the thing at all. “But perhaps it was only sobbing,” she thought, and looked into its eyes again, to see if there were any tears.
No, there were no tears. “If you’re going to turn into a pig, my dear,” said Alice, seriously, “I’ll have nothing more to do with you. Mind now!” The poor little thing sobbed again (or grunted, it was impossible to say which), and they went on for some while in silence.
Alice was just beginning to think to herself, “Now, what am I to do with this creature when I get it home?” when it grunted again, so violently, that she looked down into its face in some alarm. This time there could be no mistake about it: it was neither more nor less than a pig, and she felt that it would be quite absurd for her to carry it further.
So she set the little creature down, and felt quite relieved to see it trot away quietly into the wood. “If it had grown up,” she said to herself, “it would have made a dreadfully ugly child: but it makes rather a handsome pig, I think.” And she began thinking over other children she knew, who might do very well as pigs, and was just saying to herself, “if one only knew the right way to change them-” when she was a little startled by seeing the Cheshire Cat sitting on a bough of a tree a few yards off.
The Cat only grinned when it saw Alice. It looked good-natured, she thought: still it had very long claws and a great many teeth, so she felt that it ought to be treated with respect.
“Cheshire Puss,” she began, rather timidly, as she did not at all know whether it would like the name: however, it only grinned a little wider. “Come, it’s pleased so far,” thought Alice, and she went on. “Would you tell me, please, which way I ought to go from here?”
“That depends a good deal on where you want to get to,” said the Cat.
“I don’t much care where-” said Alice.
“Then it doesn’t matter which way you go,” said the Cat.
“-so long as I get somewhere,” Alice added as an explanation.
“Oh, you’re sure to do that,” said the Cat, “if you only walk long enough.”
Alice felt that this could not be denied, so she tried another question. “What sort of people live about here?”
“In that direction,” the Cat said, waving its right paw round, “lives a Hatter: and in that direction,” waving the other paw, “lives a March Hare. Visit either you like: they’re both mad.”
“But I don’t want to go among mad people,” Alice remarked.
“Oh, you can’t help that,” said the Cat: “we’re all mad here. I’m mad. You’re mad.”
“How do you know I’m mad?” said Alice.
“You must be,” said the Cat, “or you wouldn’t have come here.”
Alice didn’t think that proved it at all; however, she went on “And how do you know that you’re mad?”
“To begin with,” said the Cat, “a dog’s not mad. You grant that?”
“I suppose so,” said Alice.
“Well, then,” the Cat went on, “you see, a dog growls when it’s angry, and wags its tail when it’s pleased. Now I growl when I’m pleased, and wag my tail when I’m angry. Therefore I’m mad.”
“I call it purring, not growling,” said Alice.
“Call it what you like,” said the Cat. “Do you play croquet with the Queen to-day?”
“I should like it very much,” said Alice, “but I haven’t been invited yet.”
“You’ll see me there,” said the Cat, and vanished.
Alice was not much surprised at this, she was getting so used to queer things happening. While she was looking at the place where it had been, it suddenly appeared again.
“By-the-bye, what became of the baby?” said the Cat. “I’d nearly forgotten to ask.”
“It turned into a pig,” Alice quietly said, just as if it had come back in a natural way.
“I thought it would,” said the Cat, and vanished again.
Alice waited a little, half expecting to see it again, but it did not appear, and after a minute or two she walked on in the direction in which the March Hare was said to live. “I’ve seen hatters before,” she said to herself; “the March Hare will be much the most interesting, and perhaps as this is May it won’t be raving mad-at least not so mad as it was in March.” As she said this, she looked up, and there was the Cat again, sitting on a branch of a tree.
“Did you say pig, or fig?” said the Cat.
“I said pig,” replied Alice; “and I wish you wouldn’t keep appearing and vanishing so suddenly: you make one quite giddy.”
“All right,” said the Cat; and this time it vanished quite slowly, beginning with the end of the tail, and ending with the grin, which remained some time after the rest of it had gone.
“Well! I’ve often seen a cat without a grin,” thought Alice; “but a grin without a cat! It’s the most curious thing I ever saw in my life!”
She had not gone much farther before she came in sight of the house of the March Hare: she thought it must be the right house, because the chimneys were shaped like ears and the roof was thatched with fur. It was so large a house, that she did not like to go nearer till she had nibbled some more of the lefthand bit of mushroom, and raised herself to about two feet high: even then she walked up towards it rather timidly, saying to herself “Suppose it should be raving mad after all! I almost wish I’d gone to see the Hatter instead!”