I. VỤ ÁN VỊ THÂN CHỦ DANH TIẾNG
"Giờ thì chẳng còn gì e ngại nữa," Sherlock Holmes đã bình luận như vậy khi, lần thứ mười trong suốt những năm qua, tôi ngỏ ý xin phép anh công bố câu chuyện dưới đây. Thế là cuối cùng, tôi cũng nhận được cái gật đầu để ghi chép lại một sự kiện mà xét trên nhiều phương diện, chính là khoảnh khắc chói lọi nhất trong sự nghiệp của người bạn tôi.
Cả Holmes và tôi đều có một thú vui khó cưỡng là tắm hơi kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Chính trong lúc thả hồn theo làn khói thuốc giữa bầu không khí thư thái dễ chịu của phòng sấy, tôi nhận thấy anh trở nên cởi mở và ra dáng một con người bằng xương bằng thịt hơn bất cứ nơi nào khác. Ở tầng trên của cơ sở tại Đại lộ Northumberland có một góc tĩnh lặng, nơi đặt hai chiếc ghế dài sát nhau. Và trên hai chiếc ghế ấy, chúng tôi đã nằm ườn vào ngày 3 tháng 9 năm 1902, cái ngày mà câu chuyện của tôi chính thức bắt đầu. Tôi hỏi anh dạo này có vụ nào mới không. Thay cho câu trả lời, anh thò cánh tay dài, gầy guộc nhưng đầy linh hoạt ra khỏi tấm khăn tắm đang quấn quanh người, rồi rút một phong thư từ túi trong của chiếc áo khoác treo ngay cạnh đó.
"Có thể chỉ là một kẻ ngốc nghếch, huênh hoang, mà cũng có thể là một vấn đề liên quan tới mạng sống," anh cất giọng khi đưa bức thư cho tôi. "Tôi cũng chẳng biết gì hơn ngoài những dòng ngắn ngủi này."
Bức thư được gửi đến từ Câu lạc bộ Carlton1, đề ngày tối hôm trước. Nội dung như sau:
"Ngài James Damery gửi lời chào trân trọng tới ông Sherlock Holmes, và dự định sẽ đến thăm ông vào lúc bốn rưỡi chiều mai. Ngài James xin bày tỏ rằng vấn đề ngài muốn thỉnh thị ý kiến của ông Holmes là vô cùng tế nhị, đồng thời cũng cực kỳ hệ trọng. Vì vậy, ngài tin tưởng ông Holmes sẽ nỗ lực hết sức để sắp xếp cuộc gặp này, và mong ông sẽ hồi âm xác nhận qua điện thoại tới Câu lạc bộ Carlton."
"Khỏi phải nói, tôi đã xác nhận ngay rồi, anh Watson," Holmes lên tiếng khi tôi trả lại tờ giấy. "Anh có biết gì về cái tên Damery này không?"
"Tôi chỉ biết cái tên ấy rất quen thuộc trong giới Thượng lưu."
"Chà, tôi có thể cung cấp cho anh thêm một vài chi tiết. Ngài ấy khá nổi tiếng trong việc dàn xếp những rắc rối tế nhị cần được bưng bít khỏi giới báo chí. Anh hẳn còn nhớ những cuộc đàm phán của ngài ấy với ngài George Lewis trong vụ án Di chúc Hammerford. Ngài ấy là một người từng trải, mang trong mình khả năng ngoại giao thiên bẩm. Bởi vậy, tôi có lý do để hy vọng rằng đây không phải là một trò đùa, và ngài ấy thực sự đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta."
"Chúng ta ư?"
"Phải, nếu anh sẵn lòng, anh Watson."
"Tôi sẽ rất vinh hạnh."
"Vậy anh đã nắm được giờ hẹn rồi đấy-bốn rưỡi. Cho đến lúc đó, chúng ta có thể tạm gạt chuyện này ra khỏi đầu."
Vào thời điểm ấy, tôi đang sống tại căn hộ riêng trên phố Queen Anne, nhưng tôi đã có mặt ở phố Baker trước giờ hẹn. Đúng bốn giờ ba mươi, Đại tá, ngài James Damery được mời vào. Chẳng cần phải miêu tả quá nhiều, hẳn nhiều người sẽ nhớ ngay đến một quý ông to lớn, bộc trực và cương trực, với khuôn mặt chữ điền cạo râu nhẵn nhụi, và trên hết, là giọng nói trầm ấm, vô cùng lọt tai. Sự thẳng thắn tỏa sáng từ đôi mắt màu xám tro kiểu Ireland, còn nét hài hước đôn hậu lại thường trực quanh đôi môi luôn vương nụ cười. Từ chiếc mũ chóp lấp lánh, chiếc áo khoác sẫm màu, cho đến từng chi tiết nhỏ nhất như chiếc kẹp ngọc trai cài trên dải cà vạt lụa đen hay đôi ghệt màu hoa oải hương phủ ngoài đôi giày da bóng lộn, tất cả đều toát lên sự cầu kỳ trong cách ăn mặc đã làm nên thương hiệu của ngài. Vóc dáng cao lớn cùng phong thái uy quyền của vị quý tộc dường như choáng ngợp cả căn phòng nhỏ.
"Tất nhiên, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để gặp Bác sĩ Watson," ngài cất lời cùng một cái cúi chào lịch lãm. "Sự hợp tác của anh ấy có thể sẽ rất cần thiết. Bởi lần này, ông Holmes, chúng ta đang phải đối mặt với một kẻ máu mặt, quen dùng bạo lực và thực sự sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Dám chắc rằng không có gã đàn ông nào ở châu Âu nguy hiểm hơn hắn."
"Tôi cũng từng có vài đối thủ được gán cho cái danh xưng mỹ miều đó," Holmes mỉm cười đáp lời. "Ngài không hút thuốc sao? Vậy ngài thứ lỗi nếu tôi châm tẩu nhé. Nếu mục tiêu của ngài còn nguy hiểm hơn cả Giáo sư Moriarty quá cố hay Đại tá Sebastian Moran đang sống sờ sờ, thì hắn quả thực đáng để diện kiến. Xin hỏi tên hắn là gì?"
"Ngài đã bao giờ nghe đến Nam tước Gruner chưa?"
"Ý ngài là gã sát nhân người Áo?"
Đại tá Damery giơ hai bàn tay đeo găng da cừu lên và bật cười sảng khoái. "Quả không có gì qua mắt được ông, ông Holmes! Tuyệt vời! Vậy ra ông đã sớm nhìn nhận hắn như một tên sát nhân?"
"Công việc của tôi là theo dõi sát sao hồ sơ tội phạm trên khắp Lục địa. Bất cứ ai từng đọc về vụ án ở Prague cũng không thể mảy may nghi ngờ về tội ác của hắn! Chính một kẽ hở pháp lý mang tính kỹ thuật thuần túy cùng cái chết đáng ngờ của một nhân chứng đã cứu vớt đời hắn! Tôi dám chắc hắn đã sát hại vợ mình trong cái gọi là 'tai nạn' ở Đèo Splügen, chắc chắn như thể tôi đã tận mắt chứng kiến hắn ra tay. Tôi cũng biết hắn đã mò tới Anh, và sớm có linh cảm rằng không chóng thì chày, hắn cũng sẽ ném cho tôi vài việc để làm. Chà, Nam tước Gruner đang ủ mưu gì đây? Tôi đồ rằng không phải để khơi lại tấn bi kịch cũ rích kia chứ?"
"Không, nghiêm trọng hơn thế rất nhiều. Bắt tội ác phải trả giá là điều quan trọng, nhưng ngăn chặn nó ngay từ trong trứng nước còn quan trọng hơn. Thật kinh khủng, ông Holmes, khi phải trơ mắt đứng nhìn một biến cố thảm khốc, một âm mưu tàn độc đang thành hình ngay trước mắt, biết tỏng nó sẽ dẫn tới đâu mà lại hoàn toàn bất lực không thể cản ngăn. Liệu có ai có thể rơi vào một tình cảnh éo le hơn thế?"
"Có lẽ là không."
"Vậy chắc ngài cũng sẽ thấu hiểu cho thân chủ mà tôi đang đại diện."
"Tôi vẫn chưa hiểu lắm. Ngài chỉ đóng vai trò trung gian. Vậy thân chủ thực sự là ai?"
"Ông Holmes, tôi phải khẩn khoản cầu xin ngài đừng vặn vẹo tôi câu hỏi đó. Điều cốt yếu là tôi có thể đảm bảo với ngài ấy rằng danh tiếng lẫy lừng của ngài ấy sẽ không bị vấy bẩn vì dính líu đến chuyện này. Động cơ của ngài ấy, xét đến tận cùng, hoàn toàn xuất phát từ danh dự và tinh thần nghĩa hiệp, nhưng ngài ấy muốn được giấu tên. Tôi không cần phải nhắc lại rằng thù lao của ngài sẽ được thanh toán hậu hĩnh, và ngài sẽ có toàn quyền tự do hành động. Hẳn danh tính thực sự của thân chủ ngài đâu có quan trọng đến thế?"
"Tôi rất tiếc," Holmes điềm nhiên đáp. "Tôi đã quen với việc giải quyết sự bí ẩn ở một phía trong các vụ án của mình, nhưng nếu bí ẩn bao trùm cả hai phía thì e là hơi phiền. Ngài James, tôi e rằng tôi buộc phải từ chối."
Vị khách của chúng tôi tỏ ra vô cùng bối rối. Khuôn mặt to lớn, nhạy cảm của ngài sầm lại vì kích động và thất vọng tràn trề.
"Ông khó lòng lường hết được hậu quả từ quyết định của mình đâu, ông Holmes," ngài nói. "Ông đang đẩy tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan cực kỳ nghiêm trọng, bởi tôi hoàn toàn tin chắc rằng ông sẽ tự hào đảm nhận vụ án nếu tôi có thể cung cấp đủ mọi sự thật, thế mà một lời hứa danh dự lại ngăn cấm tôi tiết lộ tất cả. Ít nhất, tôi có thể trình bày tất cả những gì trong tầm hạn cho phép trước ông không?"
"Cứ tự nhiên, miễn là ngài hiểu rằng tôi không hứa hẹn bất cứ điều gì."
"Tôi hiểu. Trước tiên, chắc hẳn ngài đã nghe danh Tướng de Merville?"
"De Merville lẫy lừng ở Khyber2 phải không? Vâng, tôi đã nghe nói về ngài ấy."
"Ngài ấy có một cô con gái, Violet de Merville, trẻ trung, giàu có, xinh đẹp, đa tài, một trang tuyệt sắc giai nhân về mọi phương diện. Chính cô gái ấy, cô tiểu thư đáng yêu, ngây thơ ấy, là người mà chúng tôi đang dốc sức cứu rỗi khỏi nanh vuốt của một con quỷ."
"Nam tước Gruner có ảnh hưởng gì đến cô ấy sao?"
"Một thứ ảnh hưởng mãnh liệt nhất trong mọi loại ảnh hưởng khi liên quan đến phụ nữ-sự trói buộc của tình yêu. Hắn ta, như ngài có thể đã nghe phong phanh, sở hữu vẻ ngoài vô cùng bảnh bao, với phong thái lịch lãm đầy mê hoặc, giọng nói ngọt ngào, cùng vẻ lãng mạn, bí ẩn cực kỳ thu hút phái yếu. Người ta đồn rằng hắn đã khiến không biết bao nhiêu bóng hồng phải khuất phục và hắn luôn biết cách tận dụng tối đa điều đó."
"Nhưng làm thế nào một gã như vậy lại có thể tiếp cận một tiểu thư khuê các như Violet de Merville?"
"Đó là trong một chuyến du ngoạn trên du thuyền ở Địa Trung Hải. Hành khách, dù được chọn lọc kỹ lưỡng, vẫn phải tự chi trả tiền vé. Rõ ràng là ban tổ chức khó lòng nhận diện được chân tướng thực sự của vị Nam tước cho đến khi sự đã rồi. Tên ác ôn đó đã bám riết lấy cô tiểu thư, và hắn đã thành công tới mức chiếm trọn trái tim cô. Nói rằng cô ấy yêu hắn e là còn chưa đủ. Cô ấy si mê hắn, cô ấy bị hắn ám ảnh. Trong mắt cô ấy giờ đây chẳng còn ai khác trên cõi đời này ngoài hắn. Cô ấy bỏ ngoài tai mọi lời gièm pha về hắn. Mọi biện pháp đều đã được tung ra để thức tỉnh cô ấy khỏi cơn cuồng si, nhưng vô vọng. Tóm lại, cô ấy dự định sẽ lên xe hoa với hắn vào tháng tới. Vì cô ấy đã đủ tuổi trưởng thành và lại sở hữu một ý chí sắt đá, thật khó mà tìm ra cách ngăn cản cô ấy."
"Cô ấy có biết về vụ tai tiếng ở Áo không?"
"Con quỷ xảo quyệt đó đã thú nhận với cô ấy mọi vụ bê bối ồn ào về quá khứ của mình, nhưng luôn khéo léo bóp méo câu chuyện để biến mình thành một nạn nhân ngây thơ chịu nhiều oan khuất. Cô ấy hoàn toàn tin tưởng vào phiên bản của hắn và phớt lờ mọi lời can ngăn."
"Trời đất! Nhưng chắc chắn ngài đã vô tình thốt ra tên thân chủ của mình rồi? Hẳn đó là Tướng de Merville."
Vị khách của chúng tôi cựa quậy không yên trên ghế.
"Tôi có thể lừa ngài bằng cách hùa theo như vậy, ông Holmes, nhưng điều đó là sai sự thật. De Merville giờ chỉ còn là một cái bóng của chính mình. Vị tướng oai phong lẫm liệt ngày nào đã hoàn toàn suy sụp tinh thần bởi biến cố này. Ngài ấy đã đánh mất lòng can đảm vốn chưa từng vơi cạn trên chiến trường, giờ hóa thành một ông lão yếu ớt, lú lẫn, hoàn toàn bất lực trước một tên vô lại xảo quyệt, mạnh mẽ như gã người Áo này. Tuy nhiên, thân chủ của tôi là một cố nhân, một người đã gắn bó thân thiết với Tướng quân trong nhiều năm và luôn dành sự quan tâm như một người cha đối với cô gái trẻ này từ thuở cô còn mặc váy ngắn. Ngài ấy không thể khoanh tay đứng nhìn tấn bi kịch này khép lại mà không làm gì để cản trở nó. Scotland Yard3 không có quyền can thiệp vào chuyện này. Chính ngài ấy đã gợi ý mời ngài vào cuộc, nhưng như tôi đã nói, với điều kiện tiên quyết là ngài ấy không trực tiếp dính líu. Tôi không nghi ngờ gì, ông Holmes, với quyền lực to lớn của ngài, ngài có thể dễ dàng lần ra thân chủ của tôi thông qua tôi, nhưng tôi phải khẩn khoản yêu cầu ngài, như một vấn đề danh dự, kiềm chế không làm như vậy, và đừng bóc trần vỏ bọc ẩn danh của ngài ấy."
Holmes nhoẻn một nụ cười kỳ quặc.
"Tôi nghĩ tôi có thể an tâm hứa điều đó," anh nói. "Tôi có thể nói thêm rằng câu chuyện của ngài đã khơi gợi sự hứng thú trong tôi, và tôi sẵn sàng xem xét nó. Làm thế nào để tôi giữ liên lạc với ngài đây?"
"Cứ tìm tôi ở Câu lạc bộ Carlton. Nhưng trong trường hợp khẩn cấp, có một đường dây điện thoại riêng, 'XX.31'."
Holmes ghi chép lại và ngồi yên, vẫn giữ nụ cười trên môi, với cuốn sổ tay mở sẵn trên đầu gối.
"Xin vui lòng cho biết địa chỉ hiện tại của Nam tước?"
"Vernon Lodge, gần Kingston. Đó là một dinh thự lớn. Hắn đã trúng quả đậm trong vài phi vụ đầu cơ mờ ám và hiện là một kẻ lắm tiền nhiều của, điều này, tất nhiên, khiến hắn trở thành một đối thủ khó nhằn hơn."
"Hắn có đang ở nhà lúc này không?"
"Có."
"Ngoài những gì ngài vừa kể, ngài có thể cung cấp thêm bất kỳ thông tin nào về gã đàn ông này không?"
"Hắn chuộng những thú vui xa xỉ. Hắn là một kẻ đam mê ngựa. Trong một thời gian ngắn, hắn đã chơi polo tại Hurlingham4, nhưng sau đó vụ lùm xùm ở Prague bị rò rỉ và hắn buộc phải rời đi. Hắn thích sưu tập sách và tranh ảnh. Hắn mang trong mình một tâm hồn nghệ sĩ đáng nể. Tôi tin rằng hắn là một chuyên gia được công nhận về gốm sứ Trung Hoa, thậm chí còn viết hẳn một cuốn sách về chủ đề này."
"Một tâm trí phức tạp," Holmes bình luận. "Những tên tội phạm tầm cỡ đều có chung đặc điểm đó. Người bạn cũ của tôi, Charlie Peace5, là một bậc thầy vĩ cầm. Wainwright6 cũng là một họa sĩ không tồi. Tôi có thể kể ra vô số ví dụ nữa. Chà, Ngài James, ngài có thể nhắn nhủ với thân chủ của ngài rằng tôi đang hướng sự chú ý của mình sang Nam tước Gruner. Tôi không thể hứa hẹn gì hơn. Tôi có mạng lưới thông tin riêng của mình, và dám nói rằng chúng ta có thể tìm ra phương kế để gỡ rối vấn đề này."
Khi vị khách của chúng tôi rời đi, Holmes ngồi chìm đắm trong suy tư lâu đến mức tôi có cảm giác anh đã quên béng sự hiện diện của tôi. Tuy nhiên, cuối cùng anh đã nhanh chóng trở lại thực tại.
"Chà, anh Watson, anh có cao kiến gì không?" anh hỏi.
"Tôi nghĩ anh nên đi gặp chính cô gái đó."
"Anh Watson thân mến, nếu người cha già tội nghiệp, tiều tụy của cô ấy còn không thể lay chuyển nổi cô ấy, thì làm sao tôi, một kẻ xa lạ, có thể xoay chuyển tình thế? Dù vậy, gợi ý này vẫn có chút giá trị nếu mọi nỗ lực khác đều đi vào ngõ cụt. Nhưng tôi nghĩ chúng ta phải tiếp cận từ một góc độ khác. Tôi cho rằng Shinwell Johnson có thể sẽ hữu ích đấy."
Tôi chưa có dịp nhắc đến Shinwell Johnson trong những hồi ký này vì tôi hiếm khi chọn kể lại các vụ án trong giai đoạn sau của sự nghiệp của bạn tôi. Vào những năm đầu thế kỷ, anh ta đã trở thành một trợ thủ đắc lực. Johnson, tôi rất buồn phải nói, ban đầu đã ghi danh mình như một tên tội phạm cộm cán và từng bóc lịch hai kỳ tại Parkhurst7. Cuối cùng, anh ta đã hoàn lương và bắt tay với Holmes, đóng vai trò là tai mắt của anh trong thế giới ngầm tội phạm rộng lớn của London, và thường xuyên thu thập được những manh mối mang tính sống còn. Nếu Johnson là một "kẻ chỉ điểm" của cảnh sát, anh ta hẳn đã bị vạch trần từ lâu, nhưng vì anh ta chỉ giải quyết những vụ án không bao giờ bị lôi thẳng ra tòa, nên hành tung của anh ta chưa bao giờ bị đồng bọn phát giác. Nhờ cái mác từng hai lần vào tù ra tội, anh ta có thể đàng hoàng ra vào mọi hộp đêm, nhà trọ và sòng bạc trong thành phố, và chính khả năng quan sát nhạy bén cùng bộ óc lanh lợi đã biến anh ta thành một đặc tình thu thập thông tin lý tưởng. Và giờ đây, Sherlock Holmes đang dự định tìm đến sự trợ giúp của anh ta.
Tôi không thể lập tức bám gót người bạn mình, bởi còn bận rộn với một vài công việc chuyên môn cấp bách của riêng mình. Dẫu vậy, theo lịch hẹn, tôi đã gặp anh vào tối hôm ấy tại nhà hàng Simpson's8. Nơi đó, ngồi bên một chiếc bàn nhỏ nép cạnh khung cửa sổ phía trước, phóng tầm mắt xuống nhịp sống hối hả trên mặt phố Strand, anh bắt đầu kể lại cho tôi nghe đôi chút về những diễn biến đã qua.
"Johnson đang lùng sục," anh mở lời. "Anh ta có thể gom nhặt được vài mảnh vụn rác rưởi từ những ngóc ngách tăm tối nhất của thế giới ngầm. Bởi lẽ chính tại nơi đáy sâu ấy, giữa những gốc rễ đen đúa của tội ác, chúng ta mới có thể bới tìm những bí mật của gã đàn ông này."
"Thế nhưng, nếu quý cô đó đã chẳng màng đến những điều tiếng nhan nhản ngoài kia, thì cớ sao bất kỳ phát hiện mới mẻ nào của anh lại có thể khiến cô ấy từ bỏ mục đích của mình cơ chứ?"
"Ai mà đoán được, anh Watson? Trái tim và tâm trí của phụ nữ vốn dĩ là những bài toán mãi mãi không có lời giải đối với phái nam chúng ta. Giết người có lẽ sẽ được dung thứ hoặc giải thích biện minh, ấy thế nhưng đôi khi, vài tội lỗi vụn vặt hơn lại khiến người ta day dứt khôn nguôi. Nam tước Gruner đã nói với tôi--"
"Hắn đã nói với anh ư!"
"Ồ, phải rồi, tôi chưa kể cho anh nghe về kế hoạch của mình! Chà, anh Watson, tôi vốn thích giáp lá cà với đối thủ của mình. Tôi thích được trực tiếp chạm mặt hắn ta và tự mình cân đong đo đếm cái chất liệu đã tạo nên con người hắn. Khi đã giao phó chỉ thị cho Johnson, tôi liền bắt một chiếc xe ngựa ra Kingston và bắt gặp ngài Nam tước đang trong một tâm trạng vô cùng niềm nở."
"Hắn có nhận ra anh không?"
"Chẳng hề khó khăn chút nào, bởi tôi chỉ cần gửi vào tấm danh thiếp của mình. Hắn ta là một đối thủ xuất sắc, lạnh lẽo như băng giá, với chất giọng mượt mà, êm ái tựa như một trong những vị bác sĩ tư vấn thời thượng của anh vậy, và cũng độc địa tựa một con rắn hổ mang. Chảy trong huyết quản hắn là dòng máu đó, một quý tộc thực thụ của giới tội phạm, với đôi chút bỡn cợt phảng phất không khí của một buổi tiệc trà chiều, che đậy toàn bộ sự tàn nhẫn lạnh lùng của nấm mồ đằng sau nó. Phải, tôi thực sự thấy thú vị khi Nam tước Adelbert Gruner đã lọt vào tầm ngắm của mình."
"Anh bảo hắn niềm nở sao?"
"Một con mèo đang gừ gừ vì nghĩ rằng nó vừa tóm được những con chuột ngon lành. Đôi khi, sự niềm nở của một vài kẻ lại mang mầm mống chết chóc hơn hẳn sự bạo lực từ những tâm hồn thô lỗ. Lời chào hỏi của hắn mang đậm nét đặc trưng. 'Tôi khá chắc rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ hân hạnh được gặp ông, ông Holmes,' hắn nói. 'Hẳn là Tướng de Merville đã cậy nhờ ông ngăn cản cuộc hôn nhân của tôi với con gái ngài ấy, Violet. Sự tình đúng là như vậy, phải không?'
"Tôi đã gật đầu thừa nhận.
"'Ông bạn thân mến,' hắn tiếp lời, 'ông sẽ chỉ đang tự tay hủy hoại thanh danh lẫy lừng của chính mình mà thôi. Đây không phải là một vụ án mà ông nắm phần thắng. Ông sẽ chỉ hoài công vô ích, đó là chưa kể đến việc phải gánh chịu không ít rủi ro. Hãy để tôi thành tâm khuyên ông nên rút lui ngay từ lúc này.'
"'Thật kỳ lạ,' tôi đáp lại, 'nhưng đó cũng chính xác là lời khuyên mà tôi định dành cho ngài. Tôi hết sức nể trọng trí tuệ của ngài, ngài Nam tước, và chút ít những gì tôi vừa chứng kiến về tính cách của ngài hoàn toàn không làm suy giảm đi sự nể trọng ấy. Hãy để tôi nói chuyện với ngài như những người đàn ông chân chính. Chẳng ai muốn bới móc lại quá khứ của ngài để rồi khiến ngài phải chịu đựng những sự phiền toái không đáng có. Mọi chuyện đã qua, và giờ đây ngài đang xuôi chèo mát mái, nhưng nếu ngài cứ ngoan cố bám lấy cuộc hôn nhân này, ngài sẽ đánh thức một bầy kẻ thù hùng mạnh, những kẻ sẽ không bao giờ để ngài yên ổn cho đến khi họ biến nước Anh này thành chảo lửa đối với ngài. Trò chơi này liệu có đáng không? Chắc chắn ngài sẽ khôn ngoan hơn nếu buông tha cho cô ấy. Sẽ chẳng mấy tốt đẹp cho ngài nếu những sự thật trong quá khứ của ngài đến tai cô ấy đâu.'
"Nam tước có những chỏm râu mép nhỏ xíu được vuốt sáp dựng đứng dưới mũi, trông tựa như cặp ăng-ten ngắn ngủn của một con côn trùng. Chúng khẽ rung lên vì thích thú khi hắn lắng nghe, và rồi cuối cùng, hắn bật ra một tràng cười khúc khích nhẹ nhàng.
"'Xin thứ lỗi cho sự thích thú của tôi, ông Holmes,' hắn nói, 'nhưng quả thật nực cười khi chứng kiến ông đang cố gắng chơi một ván bài mà trong tay chẳng cầm lấy một quân bài nào. Tôi không nghĩ có ai lại có thể diễn trò đó giỏi hơn ông, nhưng dù sao thì trông cũng khá thảm hại. Chẳng có một quân bài mang màu sắc nào ở đó đâu, ông Holmes, chẳng có gì ngoài con bài nhỏ nhất trong những con bài nhỏ nhất.'
"'Ngài nghĩ vậy sao.'
"'Tôi biết rõ là vậy. Hãy để tôi lật bài ngửa với ông, bởi lẽ ván bài của tôi mạnh đến mức tôi hoàn toàn có thể tự tin phô bày nó ra. Tôi đã may mắn giành trọn vẹn tình cảm của người phụ nữ này. Tình yêu ấy đã được trao cho tôi bất chấp việc tôi đã bộc bạch vô cùng rõ ràng về toàn bộ những sự cố đáng tiếc trong quá khứ của mình. Tôi cũng đã cảnh báo cô ấy rằng sẽ có những kẻ độc ác và mưu mô-tôi hy vọng ông tự nhận ra mình trong số đó-tìm đến và thêu dệt những điều này, và tôi cũng đã chỉ cho cô ấy cách đối phó với chúng. Ông đã từng nghe nói về ám thị sau thôi miên chưa, ông Holmes? Chà, rồi ông sẽ thấy nó phát huy tác dụng ra sao, bởi một người có cá tính mạnh mẽ hoàn toàn có thể sử dụng thuật thôi miên mà chẳng cần đến bất kỳ động tác thô thiển hay những trò hề múa may nào cả. Vì vậy, cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để đón tiếp ông, và tôi chẳng mảy may nghi ngờ việc cô ấy sẽ ban cho ông một cuộc hẹn, bởi dẫu sao cô ấy cũng khá dễ bảo trước ý chí của cha mình-chỉ trừ một vấn đề nhỏ duy nhất mà thôi.'
"Chà, anh Watson, dường như câu chuyện đã đến hồi kết, thế nên tôi đã cáo lui với một thái độ đĩnh đạc và lạnh nhạt nhất mà tôi có thể bày ra, nhưng, ngay khi bàn tay tôi vừa chạm vào tay nắm cửa, hắn đã gọi với lại.
"'Nhân tiện, ông Holmes,' hắn nói, 'ông có biết Le Brun, tay mật vụ người Pháp không?'
"'Có,' tôi đáp.
"'Ông có biết chuyện gì đã xảy đến với anh ta không?'
"'Tôi nghe phong thanh rằng anh ta đã bị một đám du côn ở quận Montmartre đánh đập đến tàn phế suốt đời.'
"'Hoàn toàn chính xác, ông Holmes. Thật tình cờ, anh ta cũng đã từng xoi mói vào công việc của tôi chỉ một tuần trước đó. Đừng làm thế, ông Holmes; đó chẳng phải là một việc làm mang lại may mắn đâu. Vài kẻ đã phải tự mình nếm trải điều đó rồi. Lời cuối cùng của tôi dành cho ông là, đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng. Tạm biệt!'
"Vậy đấy, anh Watson. Giờ thì anh đã nắm được toàn bộ tình hình rồi."
"Gã đó có vẻ nguy hiểm."
"Cực kỳ nguy hiểm. Tôi vốn chẳng bận tâm đến những kẻ thùng rỗng kêu to, nhưng gã này thuộc tuýp người luôn nói ít hơn những gì hắn toan tính."
"Anh có nhất thiết phải can thiệp không? Việc hắn kết hôn với cô gái đó liệu có thực sự quan trọng đến vậy?"
"Xét đến việc hắn gần như chắc chắn đã sát hại người vợ trước của mình, tôi phải nói rằng điều đó mang tính sống còn. Hơn nữa, vì thân chủ của chúng ta! Thôi được rồi, chúng ta không cần phải bàn luận thêm về vấn đề này. Khi anh dùng xong tách cà phê, tốt nhất anh nên theo tôi về nhà, bởi anh bạn Shinwell vui tính sẽ có mặt ở đó cùng với bản báo cáo của anh ta."
Quả đúng như vậy, chúng tôi đã bắt gặp anh ta, một người đàn ông to con, thô kệch, khuôn mặt đỏ gay, sần sùi lở loét, với đôi mắt đen láy sinh động là minh chứng duy nhất cho một trí tuệ cực kỳ xảo quyệt ẩn sâu bên trong. Có vẻ như anh ta đã lặn ngụp xuống cái vương quốc đặc quyền của riêng mình, và bên cạnh anh ta trên chiếc ghế dài là một ngọn đuốc mà anh ta vừa mang lên trong nhân dạng của một người phụ nữ trẻ mảnh khảnh. Cô ấy rực rỡ như một ngọn lửa với khuôn mặt tái nhợt, dữ dội, còn vương nét thanh xuân, nhưng lại hằn sâu những vết xước của tội lỗi và đau buồn đến mức người ta dễ dàng đọc được những năm tháng kinh hoàng đã để lại dấu vết phong cùi tàn phá trên người cô.
"Đây là cô Kitty Winter," Shinwell Johnson lên tiếng, vẫy vẫy bàn tay béo múp của mình thay cho lời giới thiệu. "Những gì cô ấy không biết-chà, cô ấy sẽ tự mình giãi bày. Tôi đã tìm thấy cô ấy, thưa ông Holmes, chỉ trong vòng một giờ sau khi nhận được tin nhắn của ông."
"Tôi rất dễ tìm," người phụ nữ trẻ cất giọng. "Địa ngục, London, lúc nào cũng chực chờ nuốt chửng tôi. Cùng một địa chỉ với Porky Shinwell. Chúng tôi là chỗ quen biết cũ, Porky, anh và tôi. Nhưng, lạy Chúa! có một kẻ khác lẽ ra phải bị đày xuống tận đáy địa ngục sâu hơn chúng tôi rất nhiều nếu trên đời này thực sự còn tồn tại thứ gọi là công lý! Đó chính là kẻ mà ông đang săn lùng, ông Holmes."
Holmes mỉm cười. "Tôi hiểu rằng chúng tôi đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của cô, cô Winter."
"Nếu tôi có thể góp một tay tống cổ hắn vào nơi hắn thuộc về, tôi sẽ sát cánh cùng ông đến cùng," vị khách của chúng tôi tuyên bố, với một nguồn năng lượng dữ dội. Có một sự căm hận sục sôi trên khuôn mặt trắng bệch, cương quyết và trong đôi mắt rực lửa của cô ấy mà phụ nữ hiếm khi, và đàn ông thì không bao giờ, có thể đạt tới. "Ông không cần bận tâm đào xới quá khứ của tôi, ông Holmes. Điều đó chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng bộ dạng tôi lúc này là do Adelbert Gruner ban tặng. Giá như tôi có thể lôi cổ hắn xuống!" Cô tuyệt vọng cào xé hai bàn tay vào không trung. "Ôi, giá như tôi có thể kéo hắn xuống cái hố đen nơi hắn đã đẩy biết bao người ngã xuống!"
"Cô đã nắm được tình hình hiện tại chưa?"
"Porky Shinwell đã kể cho tôi nghe. Hắn đang giăng bẫy một con ngốc tội nghiệp khác và lần này lại muốn kết hôn với cô ta. Ông muốn ngáng đường hắn. Chà, chắc chắn ông đã biết thừa về con ác quỷ này để có thể ngăn cản bất kỳ cô gái tử tế nào còn đủ tỉnh táo muốn ở chung một giáo xứ với hắn."
"Cô ấy không còn tỉnh táo nữa. Cô ấy đang yêu say đắm mù quáng. Cô ấy đã được nghe kể tuốt luốt về hắn. Cô ấy chẳng màng gì cả."
"Đã được kể về vụ giết người luôn sao?"
"Đúng."
"Lạy Chúa, cô ta hẳn phải gan góc lắm!"
"Cô ấy coi tất thảy những lời đó chỉ là trò vu khống hèn hạ."
"Ông không thể phơi bày bằng chứng ra trước đôi mắt mù lòa của cô ấy sao?"
"Chà, cô có thể giúp chúng tôi làm việc đó không?"
"Chẳng phải tôi đây chính là một bằng chứng sống sờ sờ hay sao? Nếu tôi đứng trước mặt cô ấy và kể cho cô ấy nghe cách hắn đã chà đạp tôi--"
"Cô sẽ sẵn lòng làm điều này chứ?"
"Tôi có muốn không á? Tôi lại không muốn quá cơ!"
"Chà, có lẽ cũng đáng để đánh cược một phen. Nhưng hắn đã tự thú hầu hết những tội lỗi của mình và đã được cô ấy xí xóa, và theo tôi hiểu thì cô ấy sẽ không muốn xới lại vấn đề này nữa."
"Tôi dám cá là hắn không đời nào kể cho cô ta nghe tất cả," cô Winter quả quyết. "Tôi đã từng thoáng biết đến một hoặc hai vụ giết người khác bên cạnh cái vụ làm rùm beng mặt báo kia. Hắn sẽ nhắc đến một ai đó bằng cái giọng êm ru của mình, rồi dán mắt nhìn tôi bằng ánh nhìn lạnh tanh và tuyên bố: 'Ông ta sẽ chết trong vòng một tháng.' Đó tuyệt nhiên không phải là những lời dọa suông. Nhưng tôi chẳng mấy bận tâm-ông thấy đấy, lúc đó bản thân tôi cũng đang say đắm hắn. Dù hắn có làm ra chuyện tày trời gì thì tôi cũng cam chịu, y hệt như cái con ngốc tội nghiệp này! Chỉ có duy nhất một điều khiến tôi phải rùng mình. Vâng, lạy Chúa! nếu không nhờ cái lưỡi dối trá, nọc độc của hắn xoa dịu và giải thích, tôi đã rũ bỏ hắn ngay trong đêm ấy. Đó là một cuốn sổ mà hắn giữ khư khư-một cuốn sổ bìa da màu nâu có khóa gài, với biểu tượng gia huy nạm vàng bên ngoài. Tôi đoán đêm đó hắn đã ngà ngà say, nếu không hắn đã chẳng bao giờ phơi bày nó ra cho tôi xem."
"Vậy rốt cuộc trong đó chứa thứ gì?"
"Tôi nói cho ông biết, ông Holmes, gã đàn ông này có thú vui sưu tập phụ nữ, và hắn cực kỳ tự mãn về bộ sưu tập của mình, y như cái cách mà bọn đàn ông hay sưu tập bướm đêm hay bướm vờn vậy. Hắn cất giấu tất cả trong cuốn sổ đó. Những bức ảnh chụp lấy ngay, tên tuổi, chi tiết cặn kẽ, mọi thứ về họ. Đó là một cuốn sổ tàn bạo-một cuốn sổ mà chẳng có người đàn ông nào, ngay cả khi hắn chui lên từ cống rãnh, có thể gom góp lại. Nhưng dù sao thì đó cũng là bảo bối của Adelbert Gruner. 'Những linh hồn ta đã hủy hoại.' Hắn có thể đã khắc dòng chữ đó bên ngoài nếu hắn muốn. Tuy nhiên, điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì, bởi cuốn sổ sẽ không giúp ích được gì cho ông, và, cho dù nó có tác dụng, ông cũng chẳng có cách nào chạm tay vào nó."
"Nó được cất giấu ở đâu?"
"Làm sao tôi có thể dám chắc nó ở đâu vào lúc này? Đã hơn một năm trời kể từ ngày tôi trốn chạy khỏi hắn. Hồi đó tôi biết rõ hắn cất nó ở đâu. Hắn là một kẻ tỉ mỉ, ngăn nắp tựa loài mèo trong nhiều khía cạnh, vì vậy rất có thể nó vẫn đang yên vị trong ngăn kéo của chiếc tủ cũ kỹ nơi phòng làm việc phía trong. Ông có rành rẽ căn nhà của hắn không?"
"Tôi đã từng bước vào phòng làm việc," Holmes đáp.
"Thế à? Ông hành động quả thật không hề chậm chạp nếu chỉ mới bắt tay vào việc sáng nay. Có lẽ gã Adelbert thân yêu lần này đã đụng độ phải một đối thủ xứng tầm. Căn phòng làm việc phía ngoài là nơi trưng bày mớ đồ gốm sứ Trung Quốc-chiếc tủ kính đồ sộ nằm giữa các cửa sổ. Kế đó, ngay sau lưng chiếc bàn làm việc của hắn là cánh cửa dẫn vào phòng làm việc phía trong-một căn phòng nhỏ hẹp, nơi hắn cất giữ giấy tờ và những thứ linh tinh."
"Hắn không sợ bị trộm viếng thăm sao?"
"Adelbert không phải là một kẻ hèn nhát. Ngay cả kẻ thù không đội trời chung của hắn cũng chẳng thể buông lời gièm pha điều đó về hắn. Hắn thừa sức tự bảo vệ bản thân. Hắn lắp đặt hệ thống chuông báo động chống trộm vào ban đêm. Thêm vào đó, có thứ gì đáng giá cho một tên trộm bợ đi chứ-trừ phi chúng vơ vét toàn bộ số đồ gốm sứ cầu kỳ rắc rối này?"
"Không khả thi đâu," Shinwell Johnson chen ngang, bằng giọng điệu quả quyết của một kẻ lão luyện trong nghề. "Chẳng có tay tiêu thụ đồ gian nào lại dại dột ôm vào loại hàng mà anh không thể nấu chảy cũng chẳng thể đẩy đi."
"Hoàn toàn chính xác," Holmes gật gù. "Chà, bây giờ, cô Winter, nếu cô có thể ghé qua đây vào tối mai lúc năm giờ, trong khoảng thời gian đó tôi sẽ cân nhắc xem liệu gợi ý gặp gỡ riêng quý cô này của cô có thể thu xếp ổn thỏa hay không. Tôi vô cùng biết ơn sự hợp tác nhiệt tình của cô. Tôi không cần phải nhắc lại rằng thân chủ của tôi sẽ đền đáp vô cùng hậu hĩnh--"
"Không có chuyện đó đâu, ông Holmes," người phụ nữ trẻ gắt lên. "Tôi làm việc này không vì tiền. Hãy để tôi được chứng kiến gã đàn ông này giãy giụa trong vũng bùn lầy, và đó chính là phần thưởng xứng đáng nhất cho tất cả những nỗ lực của tôi-trong vũng bùn với gót chân tôi giẫm đạp lên khuôn mặt đáng nguyền rủa của hắn. Đó chính là cái giá của tôi. Tôi sẽ đồng hành cùng ông vào ngày mai, hoặc bất cứ lúc nào miễn là ông vẫn đang bám theo hắn. Porky ở đây luôn có thể báo cho ông biết nơi tìm thấy tôi."
Tôi không gặp lại Holmes cho đến tối hôm sau, khi chúng tôi lại cùng dùng bữa tại nhà hàng trên phố Strand. Nhận được câu hỏi về kết quả của cuộc gặp gỡ, anh chỉ biết nhún vai. Kế đó, anh bắt đầu kể lại câu chuyện mà tôi xin phép được thuật lại dưới đây. Lối kể chuyện khô khan, trần trụi của anh thiết tưởng cần được đắp điếm đôi chút cho bớt phần gai góc.
"Việc hẹn gặp chẳng có chút khó khăn nào," Holmes nói. "Bởi cô gái đó dường như muốn tỏ ra vô cùng hiếu thuận trong mọi chuyện vặt vãnh, hòng bù đắp cho sự ngang ngạnh, bất hiếu trắng trợn trong việc hứa hôn. Viên Tướng đã nhắn tin rằng mọi thứ đã sẵn sàng, và cô Winter, với tính khí nóng nảy thường ngày, cũng đã có mặt đúng hẹn. Đúng năm rưỡi, một cỗ xe ngựa thả chúng tôi xuống trước số 104 Quảng trường Berkeley9, nơi vị cựu binh già đang cư ngụ. Đó là một trong những tòa dinh thự xám xịt và đồ sộ ở London, mang vẻ u tịch, cổ kính đến mức có thể khiến một nhà thờ hóa ra cũng chỉ là nơi phù phiếm. Một gã gia nhân mặc đồng phục dẫn chúng tôi vào gian phòng khách rộng lớn treo rèm vàng. Tại đó, người phụ nữ ấy đang đợi chúng tôi. Cô ta đoan trang, nhợt nhạt, lạnh lùng, cứng nhắc và xa cách tựa như một bức tượng tuyết tạc trên đỉnh núi non lạnh lẽo.
"Thực tình, tôi không biết phải miêu tả cô ta thế nào cho anh hiểu rõ, Watson ạ. Có lẽ anh nên tự mình gặp cô ta trước khi chúng ta kết thúc vụ này, và rồi tự dùng cái tài múa bút của mình mà phác họa lại. Cô ta rất đẹp, nhưng lại mang một vẻ đẹp thoát tục, siêu phàm của một kẻ cuồng tín, đầu óc chỉ quẩn quanh những lý tưởng cao xa. Tôi từng thấy những khuôn mặt tương tự trong các bức họa của những bậc thầy thời Trung cổ. Thật không thể tưởng tượng nổi làm thế nào mà một gã đàn ông sặc mùi thú tính lại có thể đặt những cái chân nhớp nhúa của hắn lên một sinh vật tưởng chừng như thuộc về thế giới bên kia như vậy. Hẳn anh từng nhận ra quy luật hấp dẫn giữa các thái cực, giữa tâm linh và thú tính, giữa kẻ tiền sử và thiên thần. Chưa bao giờ tôi thấy một trường hợp nào tồi tệ hơn thế.
"Dĩ nhiên, cô ta thừa biết mục đích chúng ta tới đây. Tên ác ôn đó đã không phí hoài một giây một phút nào để tiêm nhiễm nọc độc vào tâm trí cô ta, chống lại chúng ta. Tuy nhiên, sự xuất hiện của cô Winter dường như khiến cô ta khá ngạc nhiên. Cô ta vẫy tay chỉ chúng tôi vào ghế ngồi bằng cái phong thái y hệt một Mẹ bề trên đang hạ mình tiếp đón hai kẻ hành khất mắc bệnh hủi. Nếu có lúc nào đó anh cảm thấy tự cao tự đại, Watson thân mến ạ, hãy đến học một khóa trị liệu của cô Violet de Merville.
"'Thưa ông,' cô ta cất lời, giọng lạnh ngắt như cơn gió thổi từ một tảng băng. 'Cái tên của ông tôi nghe đã quen tai. Nếu tôi hiểu không lầm, ông đến đây để bôi nhọ vị hôn phu của tôi, Nam tước Gruner. Việc tôi đồng ý gặp ông hoàn toàn chỉ vì thể theo nguyện vọng của cha tôi, và tôi xin báo trước để ông hay rằng bất luận ông có nói gì đi chăng nữa, thì cũng không thể lay chuyển nổi tâm trí tôi dù chỉ là một mảy may.'
"Tôi thực sự thấy xót xa cho cô ấy, Watson ạ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ về cô ta như thể đang nghĩ về chính con gái ruột của mình. Xưa nay tôi hiếm khi dùng tài hùng biện. Tôi giải quyết vấn đề bằng lý trí chứ không phải trái tim. Thế nhưng lúc đó, tôi đã thực sự cầu khẩn cô ta bằng tất cả những lời lẽ nồng nhiệt nhất mà tôi có thể moi móc được từ sâu thẳm con người mình. Tôi đã vẽ ra trước mắt cô ta bức tranh tăm tối về tình cảnh bi đát của một người phụ nữ chỉ nhận ra bản chất thật của một gã đàn ông khi đã thành vợ hắn-một người phụ nữ phải nhẫn nhục chịu đựng những cái vuốt ve từ những bàn tay nhuốm máu và đôi môi dâm ô đê tiện. Tôi không giấu giếm cô ta bất cứ điều gì-từ sự nhục nhã, nỗi thống khổ, sợ hãi cho đến sự tuyệt vọng tột cùng. Mọi lời lẽ tâm huyết của tôi đều không thể mang lại một chút huyết sắc nào cho đôi gò má tựa ngà voi ấy, hay khơi lên dù chỉ một tia sáng cảm xúc trong đôi mắt vô hồn kia. Bất giác, tôi nhớ đến những gì tên vô lại đã nói về ám thị sau thôi miên. Người ta thực sự có thể tin rằng cô ta đang sống trên cõi đời này trong một giấc mộng mị cuồng tín nào đó. Ấy thế nhưng, trong câu trả lời của cô ta lại chẳng có chút gì là lơ mơ hay thiếu minh mẫn.
"'Tôi đã kiên nhẫn lắng nghe ông, ông Holmes,' cô ta nói. 'Ảnh hưởng của những lời đó đối với tâm trí tôi đúng y như tôi đã lường trước. Tôi nhận thức rõ ràng rằng Adelbert, vị hôn phu của tôi, từng trải qua một quá khứ giông bão. Trong quãng đời ấy, anh đã phải gánh chịu những hận thù cay độc và những lời phỉ báng oan uổng nhất. Ông cũng chỉ là kẻ cuối cùng trong chuỗi dài những kẻ đã mang những lời dối trá vu khống đến trước mặt tôi. Có thể ông có ý tốt, mặc dù tôi được biết ông là một kẻ rình mò đánh thuê, kẻ sẵn sàng phụng sự cho Nam tước cũng như chống lại anh ấy. Nhưng dù sao đi nữa, tôi muốn ông hiểu cho một lần và mãi mãi, rằng tôi yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tôi. Những ý kiến đánh giá của miệng lưỡi thế gian đối với tôi chẳng qua cũng chỉ như tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Nếu bản tính cao thượng của anh ấy từng có lúc sa ngã trong một phút yếu lòng, thì biết đâu tôi được đặc phái đến đây là để nâng đỡ tâm hồn anh ấy trở về với sự chân thực và cao cả vốn có. Tôi không rõ,' đến đây cô ta liếc mắt về phía người bạn đồng hành của tôi, 'cô gái trẻ này có thể là ai.'
"Tôi vừa định mở lời đáp lại thì cô gái kia đã gắt lên như một cơn cuồng phong. Nếu anh đã từng chứng kiến cảnh nước lửa tương khắc, thì đó chính là cảnh tượng giữa hai người phụ nữ ấy.
"'Tôi sẽ nói cho cô biết tôi là ai,' cô ta rít lên, bật phắt dậy khỏi ghế, khuôn mặt méo xệch đi vì căm phẫn-'Tôi là nhân tình gần đây nhất của hắn. Tôi là một trong hàng trăm con người mà hắn đã từng quyến rũ, lợi dụng, vắt kiệt và rồi ném vào đống rác rưởi, y hệt như những gì hắn sắp sửa làm với cô. Nhưng đống rác rưởi của cô nhiều khả năng sẽ là một nấm mồ, và có lẽ thế lại là tốt nhất. Tôi nói cho cô hay, đồ đàn bà ngu ngốc, nếu cô lấy gã đàn ông này thì hắn chính là án tử của cô. Có thể cô sẽ vỡ nát con tim hoặc có thể bị bẻ gãy cổ, nhưng bằng cách này hay cách khác, hắn sẽ đoạt mạng cô. Tôi nói ra những điều này không phải vì lòng thương xót gì cô. Cô sống hay chết mặc xác cô. Tôi nói ra vì tôi căm thù hắn, để chọc tức hắn và trả thù cho những gì hắn đã gây ra với tôi. Nhưng rốt cuộc thì kết cục cũng như nhau thôi. Và cô không cần phải nhìn tôi bằng nửa con mắt như thế, thưa quý cô đài các, bởi vì chẳng chóng thì chầy cô cũng sẽ trở nên thấp hèn hơn cả tôi trước khi cô kết thúc chuyện này.'
"'Tôi không muốn thảo luận thêm về những vấn đề như vậy,' cô de Merville lạnh lùng đáp trả. 'Để tôi nói một lần và mãi mãi, rằng tôi nhận thức được ba đoạn tăm tối trong cuộc đời của vị hôn phu tôi, khi mà anh ấy đã vô tình vướng vào những người phụ nữ mưu mô thủ đoạn. Và tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự ăn năn chân thành của anh ấy đối với bất kỳ điều gì không phải anh ấy có thể đã làm.'
"'Ba đoạn!' người đồng hành của tôi hét lên. 'Đồ ngốc! Đồ ngốc không thể tả!'
"'Ông Holmes, tôi yêu cầu ông chấm dứt cuộc gặp này ngay lập tức,' giọng nói lạnh lùng kia lại cất lên. 'Tôi đã làm tròn bổn phận chiều theo ý cha trong việc tiếp ông, nhưng tôi không có nghĩa vụ phải nghe những lời nói sảng của người này.'
"Buông kèm một câu chửi thề, cô Winter lao tới. Nếu tôi không kịp thời tóm chặt lấy cổ tay cô ấy thì có lẽ cô ấy đã lao vào túm tóc người phụ nữ điên rồ kia. Tôi lôi cô ấy ra phía cửa, và thật may mắn là đã đưa được cô ấy trở lại xe ngựa mà không gây ra một cảnh tượng ồn ào nào giữa thanh thiên bạch nhật, bởi cô ấy đang phát điên lên vì giận dữ. Cứ ngẫm lại mà xem, ngay cả bản thân tôi, dù rất điềm tĩnh, cũng cảm thấy vô cùng tức giận, Watson ạ. Sự lạnh lùng xa cách đầy đắc thắng và cái thái độ tự mãn đến tột độ của người phụ nữ mà chúng ta đang ra sức cứu rỗi thật sự mang lại một cảm giác khó chịu không thể diễn tả bằng lời. Vậy nên, bây giờ anh đã nắm rõ tình thế hiện tại của chúng ta. Rõ ràng là tôi phải toan tính một nước cờ mới, bởi nước cờ vừa rồi đã hoàn toàn thất bại. Tôi sẽ giữ liên lạc với anh, Watson, vì rất có khả năng anh sẽ phải sắm vai của mình, mặc dù rất có thể động thái tiếp theo sẽ đến từ phe họ chứ không phải chúng ta."
Và quả thực đúng là như vậy. Đòn giáng trả của họ đã giáng xuống-hay nói đúng hơn là đòn giáng của hắn, bởi tôi chẳng bao giờ tin được vị tiểu thư đài các kia lại có dính líu đến chuyện tày đình đó. Tôi nghĩ mình có thể chỉ cho anh thấy chính xác cái phiến đá lát đường nơi tôi đã đứng chôn chân khi mắt tôi vô tình bắt gặp tấm áp phích ấy, và một cơn ớn lạnh chạy dọc từ sống lưng chạm đến tận tâm can tôi. Nó nằm ngay giữa "Khách sạn Grand" và Ga Charing Cross, nơi một gã bán báo cụt chân đang phô bày những tờ báo buổi tối của mình. Hôm ấy chỉ mới là hai ngày sau cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng tôi. Ở đó, những dòng chữ đen in đậm trên nền giấy vàng khè đập vào mắt tôi, mang theo thứ tin tức kinh hoàng:
+-------------+
| CUỘC TẤN |
| CÔNG GIẾT |
| NGƯỜI NHẮM |
| VÀO SHERLOCK|
| HOLMES. |
+-------------+
Tôi nghĩ mình đã chết sững ở đó trong vài phút đồng hồ. Sau đó, tôi chỉ còn nhớ mang máng cái cảnh mình lao tới giật phăng một tờ báo, mặc kệ tiếng la ó phản đối của gã bán báo vì tôi chưa kịp trả tiền. Cuối cùng, tôi đứng nép vào cửa sổ của một tiệm thuốc tây trong lúc lật cuống cuồng tìm kiếm cái đoạn tin định mệnh ấy. Dòng tin viết:
"Chúng tôi vô cùng thương tiếc phải báo tin rằng ông Sherlock Holmes, vị thám tử tư lừng danh, đã trở thành nạn nhân của một cuộc tấn công mưu sát vào sáng nay, hiện đang trong tình trạng nguy kịch. Hiện chưa có thông tin chi tiết chính xác, nhưng sự việc dường như xảy ra vào khoảng mười hai giờ trưa trên phố Regent, ngay bên ngoài Café Royal. Cuộc tấn công được thực hiện bởi hai gã đàn ông được vũ trang bằng gậy gộc. Ông Holmes đã bị đánh liên tiếp vào đầu và cơ thể, phải chịu những vết thương mà các bác sĩ mô tả là cực kỳ nghiêm trọng. Ông đã được tức tốc đưa đến Bệnh viện Charing Cross, và sau đó một mực nằng nặc đòi được đưa về căn hộ của mình ở phố Baker. Những kẻ thủ ác dường như là những kẻ ăn mặc lịch sự, đã trốn thoát khỏi đám đông vây quanh bằng cách chạy xuyên qua Café Royal và tẩu thoát ra phố Glasshouse ở phía sau. Không nghi ngờ gì nữa, bọn chúng là những tên tội phạm vốn luôn có lý do để oán hận năng lực và sự tinh anh của nạn nhân."
Chắc tôi không cần phải nói thêm rằng mắt tôi chỉ kịp lướt qua đoạn tin ấy trước khi nhảy bổ lên một cỗ xe ngựa và phóng như bay đến phố Baker. Tôi nhìn thấy Ngài Leslie Oakshott, vị bác sĩ phẫu thuật lừng danh, đang đứng ở sảnh và cỗ xe ngựa kín của ngài ấy đang chờ sẵn dưới lề đường.
"Không có gì nguy hiểm đến tính mạng," ngài ấy thông báo. "Hai vết thương rách da đầu và một số vết bầm dập nghiêm trọng. Cần phải khâu vài mũi. Tôi đã tiêm morphine và hiện tại anh ấy rất cần được nghỉ ngơi yên tĩnh, nhưng một cuộc trò chuyện ngắn chừng vài phút thì không bị cấm đoán hoàn toàn."
Với sự cho phép đó, tôi rón rén bước vào căn phòng tối om. Người bệnh vẫn hoàn toàn tỉnh táo, và tôi nghe thấy tên mình được gọi lên trong một tiếng thì thầm khàn đặc. Rèm cửa đã được kéo xuống che khuất ba phần tư ánh sáng, nhưng một vệt nắng tà vẫn lọt qua khe hở, chiếu xiên thẳng vào cái đầu quấn băng trắng toát của người bị thương. Một mảng máu đỏ thẫm đã rịn ra, nhuốm ướt lớp gạc lanh trắng. Tôi ngồi xuống mép giường bên cạnh anh và cúi đầu.
"Không sao đâu, Watson. Đừng làm ra cái vẻ kinh hoàng như vậy," anh thì thầm bằng một giọng vô cùng yếu ớt. "Nó không tệ như vẻ ngoài đâu."
"Tạ ơn Chúa vì điều đó!"
"Anh cũng biết tôi là một tay chơi gậy có hạng mà. Tôi đã kịp đỡ được hầu hết các đòn đánh của chúng. Nhưng gã thứ hai thực sự là kẻ quá sức đối với tôi."
"Tôi có thể làm gì đây, Holmes? Dĩ nhiên chính là gã khốn kiếp đó đã đứng sau xúi giục bọn chúng. Tôi sẽ đi dần cho hắn một trận nhừ tử nếu anh ra lệnh."
"Watson, anh bạn già tốt bụng của tôi! Không, chúng ta chẳng thể làm gì được hắn trừ phi cảnh sát tóm được bọn tay sai kia. Nhưng việc tẩu thoát của chúng đã được lên kế hoạch quá hoàn hảo. Chúng ta có thể chắc chắn về điều đó. Đợi đã nào. Tôi đã có kế hoạch của riêng mình. Điều đầu tiên là phải phóng đại thương tích của tôi lên. Thế nào bọn chúng cũng sẽ tìm đến anh để dò la tin tức. Phóng đại nó lên, Watson. Cứ nói rằng tôi thật may mắn nếu sống sót qua tuần này-chấn động não-hôn mê sâu-anh muốn thêm thắt gì cũng được! Anh không thể làm quá lên được đâu."
"Nhưng còn Ngài Leslie Oakshott thì sao?"
"Ồ, ngài ấy không sao đâu. Ngài ấy sẽ chỉ nhìn thấy khía cạnh tồi tệ nhất của tôi. Tôi sẽ tự lo liệu việc đó."
"Còn gì nữa không?"
"Có. Bảo Shinwell Johnson đưa cô gái đó đi trốn đi. Lũ vô lại đó giờ sẽ chuyển hướng mục tiêu sang cô ấy. Dĩ nhiên là chúng thừa biết cô ấy đã cùng tôi tham gia vụ này. Nếu chúng đã dám hạ thủ với tôi thì chẳng có lý do gì chúng lại chịu buông tha cho cô ấy cả. Việc này vô cùng khẩn cấp. Hãy làm ngay tối nay."
"Tôi sẽ đi ngay bây giờ. Còn gì nữa không?"
"Đặt cái tẩu thuốc của tôi lên bàn-và cả chiếc dép đựng thuốc lá nữa. Đúng rồi! Hãy ghé vào đây mỗi buổi sáng và chúng ta sẽ cùng lên kế hoạch cho chiến dịch sắp tới."
Tối hôm đó, tôi đã thu xếp ổn thỏa với Johnson để đưa cô Winter đến ẩn náu tại một vùng ngoại ô hẻo lánh và đảm bảo rằng cô ấy sẽ án binh bất động ở đó cho đến khi giông bão qua đi.
Suốt sáu ngày liền, dư luận đinh ninh rằng Holmes đang thoi thóp bên bờ vực thẳm của cái chết. Các bản tin y tế liên tục đưa ra những tiên lượng vô cùng bi đát, còn báo chí thì thi nhau đăng tải những dòng tin rùng rợn. Thế nhưng, qua những chuyến ghé thăm thường xuyên, tôi biết rõ tình trạng của anh không đến mức tồi tệ như người ta tưởng. Chính thể trạng dẻo dai cùng ý chí sắt đá của anh đã tạo nên những điều kỳ diệu. Anh đang bình phục với một tốc độ đáng kinh ngạc. Thậm chí, đôi lúc tôi còn ngờ rằng anh đã khỏe lại nhanh hơn rất nhiều so với dáng vẻ ốm yếu mà anh cố tình phô bày, kể cả là trước mắt tôi. Ở người đàn ông này luôn tồn tại một nét bí ẩn kỳ lạ, một thứ cá tính luôn tạo ra những hiệu ứng đầy kịch tính, nhưng lại khiến ngay cả người bạn thân thiết nhất cũng phải vắt óc suy đoán xem thực chất anh đang toan tính kế hoạch gì. Anh đã đẩy triết lý 'kẻ mưu sự an toàn nhất là kẻ mưu sự một mình' lên đến mức cực đoan. Tôi là người kề cận anh hơn bất kỳ ai, vậy mà giữa chúng tôi, tôi luôn cảm nhận được một khoảng cách vô hình không thể san lấp.
Vào ngày thứ bảy, các mũi khâu đã được cắt bỏ, dẫu cho các tờ báo chiều hôm đó vẫn còn đưa tin về chứng viêm quầng của anh. Cũng chính trên những tờ báo ấy, có một mẩu tin khiến tôi, dù ốm đau hay khỏe mạnh, cũng buộc phải mang đến ngay cho anh bạn của mình. Tin tức đó hết sức ngắn gọn: Trong danh sách hành khách trên con tàu Ruritania của hãng Cunard, nhổ neo từ Liverpool vào thứ Sáu tới, có tên Nam tước Adelbert Gruner. Hắn ta có một số thương vụ tài chính quan trọng cần giải quyết tại Hoa Kỳ trước khi cử hành hôn lễ với cô Violet de Merville, ái nữ duy nhất của... vân vân và vân vân. Holmes lặng lẽ lắng nghe, nét mặt nhợt nhạt của anh toát lên một vẻ lạnh lùng, đăm chiêu, đủ để tôi hiểu rằng tin tức này đã giáng một đòn mạnh vào tâm trí anh.
"Thứ Sáu!" anh thốt lên. "Chỉ còn đúng ba ngày nữa. Tôi đồ rằng tên vô lại này muốn cao chạy xa bay để thoát khỏi vòng nguy hiểm. Nhưng hắn sẽ không thoát được đâu, anh Watson! Nhân danh Chúa, hắn sẽ không thể làm thế! Bây giờ, anh Watson, tôi muốn anh giúp tôi một việc."
"Tôi luôn sẵn lòng, anh Holmes."
"Tốt lắm, vậy thì, hãy dành trọn hai mươi tư giờ tới để nghiên cứu thật tường tận về nghệ thuật gốm sứ Trung Hoa."
Anh chẳng đưa ra lấy nửa lời giải thích, và tôi cũng chẳng buồn gặng hỏi. Bằng kinh nghiệm bao năm gắn bó, tôi hiểu rằng sự vâng lời tuyệt đối là điều khôn ngoan nhất. Dẫu vậy, khi rời khỏi phòng anh và rảo bước dọc theo Phố Baker, đầu óc tôi không ngừng quay cuồng với câu hỏi: Làm thế quái nào tôi có thể thực hiện được một mệnh lệnh kỳ quặc đến vậy? Rốt cuộc, tôi quyết định bắt xe ngựa tới Thư viện London ở Quảng trường St. James, trình bày ngọn ngành vấn đề với anh bạn Lomax, phó thủ thư ở đó, và rồi trở về phòng với một cuốn sách khá đồ sộ kẹp dưới nách.
Người ta thường kháo nhau rằng, một vị luật sư bào chữa có thể miệt mài nhồi nhét kiến thức của một vụ án kỹ lưỡng đến mức anh ta đủ sức chất vấn một chuyên gia vào ngày thứ Hai, nhưng rồi lại quên sạch sành sanh mọi thứ mớ lý thuyết khiên cưỡng ấy khi ngày thứ Bảy đến. Quả thực, ngay lúc này đây, tôi chẳng hề mong mỏi cái viễn cảnh phải sắm vai một bậc thầy về gốm sứ chút nào. Vậy mà suốt buổi tối hôm ấy, kéo dài qua cả một đêm dài với đôi chút chợp mắt ngắn ngủi, và vắt sang tận sáng hôm sau, tôi đã vùi mình vào mớ kiến thức khổng lồ và cố gắng ghi nhớ hàng loạt những cái tên lạ hoắc. Ở đó, tôi học cách nhận biết dấu ấn của các nghệ nhân trang trí lỗi lạc, về bí ẩn của chu kỳ niên đại, về những hoa văn đặc trưng của thời Hồng Vũ và vẻ đẹp tinh mỹ của thời Vĩnh Lạc, về các tuyệt tác của Đường Anh, cùng những ánh hào quang rực rỡ thuở sơ khai của triều đại nhà Tống và nhà Nguyên. Tôi đã nạp đầy thứ kiến thức hàn lâm ấy vào đầu khi bước đến gặp Holmes vào tối hôm sau. Lúc này, anh đã rời khỏi giường bệnh, dù rằng chẳng ai có thể mường tượng ra điều đó nếu chỉ đọc những bản tin đã đăng. Anh ngồi lọt thỏm trong sâu thẳm chiếc ghế bành quen thuộc, đầu vẫn quấn đầy băng gạc, tựa cằm lên tay.
"Chà, anh Holmes," tôi cất lời, "nếu ai đó tin vào những tờ báo kia, hẳn họ sẽ nghĩ anh đang hấp hối mất."
"Đó," anh đáp, "chính xác là ấn tượng mà tôi muốn tạo ra. Và giờ thì, anh Watson, anh đã học thuộc bài chưa?"
"Ít ra thì tôi cũng đã cố gắng hết sức."
"Tốt. Liệu anh có thể duy trì một cuộc đàm đạo sâu sắc về chủ đề này không?"
"Tôi tin là mình làm được."
"Vậy thì hãy đưa cho tôi chiếc hộp nhỏ trên bệ lò sưởi kia."
Anh nhẹ nhàng mở nắp, cẩn thận lấy ra một vật nhỏ được bọc trong lớp lụa phương Đông tuyệt đẹp. Khi lớp lụa được gỡ ra, một chiếc đĩa nhỏ vô cùng tinh xảo với sắc xanh thẫm tuyệt mỹ hiện ra trước mắt tôi.
"Phải hết sức nhẹ tay, anh Watson. Đây là món đồ sứ vỏ trứng đích thực của triều đại nhà Minh. Dám chắc chưa từng có món đồ nào tinh xảo hơn lọt qua cửa nhà đấu giá Christie. Một bộ hoàn chỉnh của tuyệt tác này đáng giá bằng cả một gia tài của bậc đế vương-thực tình mà nói, thật khó để tìm thấy một bộ trọn vẹn nào bên ngoài Hoàng cung Bắc Kinh. Bất kỳ một kẻ sành sỏi thực thụ nào khi chiêm ngưỡng nó cũng sẽ phải phát điên lên vì khao khát."
"Tôi phải làm gì với nó đây?"
Holmes đưa cho tôi một tấm danh thiếp có in dòng chữ: "Bác sĩ Hill Barton, 369 Phố Half Moon."
"Đó sẽ là tên của anh vào tối nay, anh Watson. Anh sẽ đến yết kiến Nam tước Gruner. Tôi có chút hiểu biết về thói quen của hắn, và vào lúc tám giờ rưỡi, rất có thể hắn đang rảnh rỗi. Một bức thư đã được gửi đi để đánh tiếng trước về chuyến viếng thăm của anh, và anh sẽ nói với hắn rằng anh mang đến một mẫu vật độc nhất vô nhị thuộc bộ sưu tập gốm sứ thời Minh. Anh vẫn có thể giữ nguyên thân phận bác sĩ, bởi đó là vai diễn mà anh có thể đảm nhận một cách tự nhiên nhất mà không cần phải dối trá. Anh là một nhà sưu tập, bộ đồ sứ này vô tình lọt vào tay anh, anh đã nghe danh sự say mê của Nam tước đối với lĩnh vực này, và anh không ngần ngại nhượng lại nó nếu được giá."
"Vậy giá cả thế nào?"
"Hỏi hay lắm, anh Watson. Anh chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại thảm hại nếu không nắm rõ giá trị món hàng của chính mình. Chiếc đĩa này do chính Ngài James mang đến cho tôi, và theo tôi được biết, nó xuất thân từ bộ sưu tập của thân chủ ngài ấy. Sẽ chẳng có gì là phóng đại nếu anh khẳng định rằng trên thế gian này hiếm có món đồ nào sánh ngang được với nó."
"Có lẽ tôi nên đề nghị một chuyên gia đứng ra định giá bộ đồ sứ này."
"Tuyệt vời, anh Watson! Hôm nay anh quả là sáng suốt. Hãy nhắc đến nhà Christie hoặc Sotheby. Chính sự tinh tế sẽ ngăn anh tự định giá cho món đồ của mình."
"Nhưng rủi hắn từ chối tiếp tôi thì sao?"
"Ồ, không đâu, hắn chắc chắn sẽ gặp anh. Hắn ta mắc chứng cuồng sưu tập ở giai đoạn trầm trọng nhất-đặc biệt là trong lĩnh vực mà hắn được tôn sùng như một chuyên gia. Ngồi xuống đi, anh Watson, tôi sẽ đọc cho anh chép bức thư. Không cần chờ hồi âm. Anh chỉ việc thông báo rằng anh đang đến, cùng với lý do của chuyến đi."
Đó quả là một văn bản tuyệt diệu: ngắn gọn, nhã nhặn, và dư sức khơi dậy trí tò mò mãnh liệt của một kẻ sành sỏi. Một người đưa thư trong vùng đã được phái đi để chuyển bức thư đó một cách hợp tình hợp lý. Ngay buổi tối hôm ấy, với chiếc đĩa quý giá nâng niu trên tay và tấm danh thiếp của Bác sĩ Hill Barton cất gọn trong túi áo, tôi lên đường dấn thân vào cuộc phiêu lưu của riêng mình.
Dinh thự đồ sộ cùng khuôn viên lộng lẫy minh chứng rõ ràng cho những gì Ngài James đã nói: Nam tước Gruner quả thực sở hữu một khối tài sản kếch xù. Con đường xe chạy quanh co, trải dài với những bụi cây quý hiếm được cắt tỉa công phu hai bên, dẫn thẳng vào một khoảng sân rộng rải sỏi, điểm xuyết những bức tượng uy nghi. Nơi này được xây dựng từ thời kỳ hoàng kim bởi một vị vua vàng vùng Nam Phi. Ngôi nhà trải dài, thấp tầng với những ngọn tháp nhỏ nhắn vươn lên ở các góc, dẫu mang hình hài của một cơn ác mộng về mặt kiến trúc, nhưng lại toát lên vẻ hoành tráng và vững chãi đến choáng ngợp. Một gã quản gia có vẻ ngoài đường bệ, đủ sức làm rạng rỡ cả một hàng ghế giám mục, cung kính đón tôi vào, rồi giao tôi cho một người hầu khoác áo nhung gấm lộng lẫy, người đã dẫn tôi bước vào sự hiện diện của vị Nam tước.
Hắn đang đứng trước một chiếc tủ lớn mở toang, án ngự giữa hai khung cửa sổ, nơi trưng bày một phần bộ sưu tập đồ cổ Trung Hoa của hắn. Nghe tiếng bước chân, hắn quay lại, trên tay là một chiếc bình nhỏ màu nâu.
"Xin mời ngồi, thưa bác sĩ," hắn cất lời. "Tôi đang mải mê ngắm nghía những kho báu của mình và tự hỏi liệu mình có thực sự đủ khả năng để rước thêm món nào về không. Mẫu vật nhỏ nhắn từ thời nhà Đường này, có niên đại từ tận thế kỷ thứ bảy, hẳn sẽ khiến ông lưu tâm. Dám chắc ông chưa từng chiêm ngưỡng một tác phẩm nào có độ chế tác tinh xảo hay lớp men rực rỡ đến thế. Vậy, thưa bác sĩ, ông có mang theo chiếc đĩa thời Minh như đã nói không?"
Tôi cẩn thận mở lớp lụa và trao chiếc đĩa cho hắn. Hắn ngồi xuống bàn làm việc, kéo chiếc đèn lại gần, bởi bóng tối đã bắt đầu buông xuống, và tự mình săm soi nó. Ánh đèn vàng rực hắt lên khuôn mặt hắn, tạo cho tôi một cơ hội tuyệt vời để từ tốn quan sát từng đường nét.
Hắn ta quả thực là một người đàn ông sở hữu vẻ ngoài quyến rũ đến lạ kỳ. Danh tiếng về vẻ đẹp trai khuynh đảo khắp châu Âu của hắn hoàn toàn không phải là hư danh. Về vóc dáng, hắn chỉ cao hơn mức trung bình một chút, nhưng lại được nhào nặn với những đường nét uyển chuyển và nhanh nhẹn. Khuôn mặt ngăm đen của hắn phảng phất nét huyền bí phương Đông, nổi bật với đôi mắt to, đen thăm thẳm và có phần đờ đẫn-một đôi mắt dư sức gieo rắc bùa mê khó cưỡng lên bất kỳ người phụ nữ nào. Mái tóc và bộ ria mép của hắn đen nhánh; bộ ria được cắt tỉa ngắn, vuốt nhọn và chải sáp vô cùng bóng bẩy. Mọi đường nét trên khuôn mặt hắn đều hài hòa và dễ mến, ngoại trừ khuôn miệng thẳng tắp với đôi môi mỏng dính. Nếu trên đời này tồn tại khuôn miệng của một kẻ sát nhân, thì chắc chắn đó phải là khuôn miệng của hắn-một vết cắt tàn nhẫn, lạnh lẽo vắt ngang khuôn mặt, khép chặt, kiên định và vô cùng đáng sợ. Việc hắn cạo đi bộ ria mép che khuất khuôn miệng ấy quả là một quyết định tồi tệ, bởi đó chính là tín hiệu nguy hiểm mà Tạo hóa đã ban tặng, như một lời cảnh báo rùng rợn dành cho những nạn nhân xấu số của hắn. Giọng nói của hắn đầy mê hoặc, và cung cách cư xử thì hoàn hảo đến từng chi tiết. Dựa vào vẻ bề ngoài, tôi đoán hắn chỉ trạc ngoài ba mươi, dù sau này hồ sơ cá nhân tiết lộ hắn đã bước sang tuổi bốn mươi hai.
"Tuyệt mỹ... thực sự tuyệt mỹ!" cuối cùng hắn cũng thốt lên. "Và ông bảo ông sở hữu cả một bộ sáu chiếc tương tự thế này sao. Điều khiến tôi băn khoăn là tại sao tôi lại chưa từng nghe danh về những kiệt tác nhường này. Theo tôi biết, toàn nước Anh chỉ có độc một chiếc đĩa sánh ngang được với tuyệt phẩm này, và món đồ đó thì chắc chắn không bao giờ xuất hiện trên thị trường. Liệu có đường đột quá không nếu tôi hỏi ông, thưa Bác sĩ Hill Barton, làm cách nào ông có được món bảo vật này?"
"Điều đó có thực sự quan trọng đến vậy không?" tôi hỏi lại, cố giữ vẻ hờ hững nhất có thể. "Ngài thừa sức nhận ra đây là đồ thật, và về mặt giá cả, tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự thẩm định của một chuyên gia."
"Thật đáng ngờ," hắn nói, một tia nhìn hồ nghi xẹt qua đôi mắt đen láy. "Khi giao dịch những món đồ mang giá trị lớn thế này, lẽ dĩ nhiên người ta muốn nắm rõ mọi ngóc ngách của vụ mua bán. Đồ thật thì chắc chắn rồi, tôi không có chút mảyắp nghi ngờ nào về điều đó. Nhưng giả dụ-tôi buộc phải tính đến mọi rủi ro có thể xảy ra-rằng sau này có bằng chứng cho thấy ông không hề có quyền bán món đồ này thì sao?"
"Tôi xin đảm bảo sẽ chịu mọi trách nhiệm trước bất kỳ khiếu nại nào thuộc loại đó."
"Tất nhiên, điều đó lại mở ra một vấn đề khác: giá trị lời cam kết của ông."
"Ngân hàng của tôi sẽ trả lời cho ngài câu hỏi đó."
"Hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, toàn bộ vụ thương lượng này vẫn khiến tôi cảm thấy có chút gì đó khuất tất."
"Ngài có thể mua hoặc không," tôi đáp lời với vẻ dửng dưng thường tình. "Tôi mang món hàng này đến cho ngài trước tiên vì được biết ngài là một tay chơi sành sỏi, nhưng nếu ngài không hứng thú, tôi cũng chẳng thiếu nơi để gõ cửa."
"Ai đã nói với ông tôi là một chuyên gia sành sỏi?"
"Tôi được biết ngài từng chắp bút một cuốn sách về chủ đề này."
"Vậy ông đã đọc cuốn sách đó chưa?"
"Tôi chưa có dịp."
"Trời đất ơi, chuyện này ngày càng trở nên khó hiểu! Ông tự nhận mình là một nhà sưu tầm sành sỏi, nắm trong tay một bảo vật vô giá, vậy mà lại chưa từng cất công lật giở một cuốn sách có thể chỉ cho ông ý nghĩa thực sự và giá trị to lớn của thứ ông đang sở hữu. Ông giải thích sự mâu thuẫn này thế nào đây?"
"Tôi là một người vô cùng bận rộn. Tôi là một bác sĩ đang hành nghề."
"Đó không phải là một câu trả lời thỏa đáng. Nếu một người đã trót đam mê một thú vui nào đó, anh ta sẽ theo đuổi nó đến cùng, bất chấp những công việc khác có bề bộn đến đâu. Trong thư, chính ông đã khẳng định mình là một người sành sỏi cơ mà."
"Quả thực tôi là vậy."
"Liệu tôi có thể đặt vài câu hỏi để kiểm tra ông không? Tôi buộc phải thẳng thắn với ông, thưa bác sĩ-nếu ông thực sự là một bác sĩ-rằng sự việc này ngày càng bốc mùi mờ ám. Tôi muốn hỏi ông, ông biết gì về Hoàng đế Shomu và mối liên hệ giữa ngài ấy với đền Shoso-in gần Nara? Trời ơi, câu hỏi đó làm ông lúng túng đến thế sao? Vậy hãy kể cho tôi nghe đôi điều về triều đại Bắc Ngụy và vị trí của nó trong lịch sử gốm sứ xem nào."
Tôi bật dậy khỏi ghế, làm ra vẻ tức giận tột độ.
"Thật không thể dung thứ được, thưa ngài," tôi gắt lên. "Tôi đến đây là để ban cho ngài một đặc ân, chứ không phải để bị khảo bài như một đứa trẻ lên ba. Kiến thức của tôi về những chủ đề này có thể chưa sánh kịp ngài, nhưng tôi dứt khoát sẽ không trả lời những câu hỏi được ném ra với thái độ xấc xược như vậy."
Hắn trừng mắt nhìn tôi chằm chằm. Vẻ đờ đẫn thường trực trong đôi mắt hắn đã bay biến sạch, thay vào đó là những tia nhìn rực lửa. Đôi môi tàn nhẫn hé mở, để lộ ra một hàm răng trắng ởn.
"Màn kịch gì đây? Ông lẻn vào đây như một tên gián điệp. Ông là tay sai của Holmes. Đây là cái bẫy mà các người đang giăng ra để lừa tôi. Tôi nghe nói gã đó sắp chết đến nơi, nên đã phái công cụ của mình đến theo dõi tôi. Ông đã tự tiện xông vào đây, và thề có Chúa! Việc ông bước ra khỏi đây sẽ khó khăn hơn lúc ông bước vào rất nhiều đấy."
Hắn chồm dậy, và tôi vô thức lùi lại, thủ thế chuẩn bị đón nhận một đòn tấn công, bởi gã đàn ông trước mặt đã điên cuồng vì tức giận. Có lẽ hắn đã nghi ngờ tôi ngay từ phút đầu chạm mặt; và chắc chắn cuộc thẩm vấn chéo vừa rồi đã phơi bày toàn bộ sự thật; rõ ràng tôi chẳng còn hy vọng gì để tiếp tục lừa gạt hắn. Hắn thọc tay vào một ngăn kéo bên hông bàn, lục lọi một cách điên dại. Đột nhiên, một âm thanh lạ đập vào màng nhĩ khiến hắn khựng lại, đứng im phăng phắc và vểnh tai lên nghe ngóng.
"A!" hắn kêu lên. "A!" và lao vút vào căn phòng phía sau.
Chỉ mất hai bước chân là tôi đã tới được cánh cửa mở toang, và tâm trí tôi sẽ mãi khắc ghi một cảnh tượng rùng rợn diễn ra bên trong. Cửa sổ mở ra khu vườn đang mở toang. Đứng cạnh đó, hệt như một bóng ma khủng khiếp với cái đầu quấn đầy băng gạc rướm máu, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch, không ai khác chính là Sherlock Holmes. Ngay tắp lự, anh trườn qua bậu cửa, và tôi nghe tiếng cơ thể anh va đập mạnh vào những bụi nguyệt quế bên ngoài. Với một tiếng gầm rú điên cuồng, chủ nhân của ngôi nhà lao theo anh tới chỗ cửa sổ.
Và rồi! Mọi chuyện diễn ra nhanh như một cái chớp mắt, nhưng tôi vẫn kịp chứng kiến toàn bộ sự việc. Một cánh tay-cánh tay của một người phụ nữ-đột ngột vươn ra từ giữa đám lá cây um tùm. Cùng lúc đó, viên Nam tước thét lên một tiếng kinh hoàng-một tiếng thét xé lòng sẽ mãi ám ảnh tâm trí tôi. Hắn ôm chặt lấy mặt, lảo đảo chạy vòng quanh phòng, đập đầu sầm sập vào tường trong cơn điên dại. Rồi hắn gục xuống tấm thảm, lăn lộn và quằn quại, trong khi những tiếng gào thét thê lương liên tiếp vang vọng khắp ngôi nhà.
"Nước! Vì Chúa, hãy cho tôi nước!" hắn gào lên thảm thiết.
Tôi chộp lấy chiếc bình nước thon dài trên chiếc bàn gần đó và lao đến cứu hắn. Cùng lúc ấy, gã quản gia và đám người hầu từ ngoài sảnh cũng hớt hải chạy ùa vào. Tôi nhớ mang máng rằng một người trong số họ đã ngất lịm đi khi tôi quỳ xuống bên cạnh người đàn ông đáng thương, xoay khuôn mặt tàn tạ của hắn ra trước ánh đèn. Axit vitriol10 đang tàn phá khuôn mặt hắn, sùi bọt ở khắp nơi và thi nhau rỉ xuống tai và cằm. Một con mắt đã chuyển sang màu trắng dã và đờ đẫn. Con mắt còn lại thì đỏ ngầu và sưng vù. Những đường nét thanh tú mà tôi từng chiêm ngưỡng vài phút trước giờ đây trông hệt như một bức họa tuyệt đẹp vừa bị gã họa sĩ điên rồ dùng một miếng bọt biển ướt nhẹp và bẩn thỉu quệt mạnh qua. Mọi thứ bị xóa nhòa, biến dạng, mất đi nhân tính, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.
Chỉ bằng vài lời ngắn gọn, tôi đã giải thích rõ ràng những gì vừa xảy ra, kéo dài cho đến khi vụ tạt axit ập đến. Một vài người đã leo qua cửa sổ, những người khác thì đổ xô ra bãi cỏ, nhưng bóng tối đã buông xuống và trời bắt đầu đổ mưa. Giữa những tiếng la hét thất thanh, nạn nhân cuồng loạn gào thét, nguyền rủa kẻ đã trả thù mình. "Đó là con ả ác quỷ đó, Kitty Winter!" hắn gào lên. "Ôi, con quỷ cái! Cô ta sẽ phải trả giá đắt cho chuyện này! Cô ta sẽ phải trả giá! Ôi, Chúa trên cao, nỗi đau này vượt quá giới hạn chịu đựng của con mất rồi!"
Tôi vội vã dùng dầu lau sạch khuôn mặt hắn, đắp những miếng bông gòn lên vùng da đang bong tróc, và tiêm morphin dưới da. Trước cú sốc quá lớn này, mọi nghi ngờ về tôi trong tâm trí hắn đã tan biến sạch, hắn bấu chặt lấy tay tôi, cầu khẩn như thể tôi nắm giữ phép màu có thể làm trong sáng lại đôi mắt lờ đờ như cá chết đang trừng trừng nhìn tôi. Có lẽ tôi đã rơi nước mắt trước sự hủy hoại nhường ấy, nếu như tôi không nhớ quá rõ lối sống đê tiện của hắn đã dẫn đến một sự thay đổi gớm ghiếc đến nhường nào. Cảm giác nhớp nháp khi những bàn tay nóng rẫy của hắn chạm vào người thật đáng ghê tởm, và tôi như trút được gánh nặng khi vị bác sĩ gia đình của hắn, nối gót bởi một chuyên gia y tế, xuất hiện để tiếp quản bệnh nhân. Một viên thanh tra cảnh sát cũng đã có mặt, và tôi bèn trao cho anh ta tấm danh thiếp thật của mình. Việc che giấu thân phận lúc này thật vô ích và ngớ ngẩn, bởi diện mạo của tôi ở Scotland Yard cũng nhẵn mặt chẳng kém gì Holmes. Sau đó, tôi rời khỏi ngôi nhà u ám và đầy rẫy nỗi kinh hoàng ấy. Chỉ trong vòng một giờ sau, tôi đã có mặt tại Phố Baker.
Holmes đang ngồi thu mình trên chiếc ghế quen thuộc, trông nhợt nhạt và rã rời. Dù đã chai sạn với những vết thương, ngay cả tinh thần thép của anh cũng bị chấn động bởi chuỗi sự kiện đêm nay, và anh kinh hãi lắng nghe tôi thuật lại sự biến dạng khủng khiếp của Nam tước.
"Cái giá của tội ác, anh Watson-cái giá của tội ác!" anh thì thầm. "Sớm muộn gì thì ngày này cũng phải đến. Có Chúa mới biết, hắn đã gây ra quá đủ tội lỗi rồi," anh nói thêm, tay với lấy một cuốn sổ bìa nâu đặt trên bàn. "Đây chính là cuốn sổ mà cô ta đã nhắc tới. Nếu thứ này không thể hủy bỏ cuộc hôn nhân kia, thì e rằng chẳng còn cách nào khác. Nhưng nó sẽ làm được, anh Watson ạ. Chắc chắn là vậy. Không một người phụ nữ nào có lòng tự trọng lại có thể chịu đựng được những thứ nhơ nhuốc bên trong nó."
"Đó là cuốn nhật ký tình ái của hắn sao?"
"Hay nói đúng hơn là cuốn nhật ký nhục dục của hắn. Gọi nó là gì cũng được. Ngay từ giây phút người phụ nữ đó tiết lộ về nó, tôi đã nhận ra đây là một vũ khí mang sức mạnh hủy diệt, miễn là chúng ta có thể đoạt được nó. Lúc ấy, tôi không hề hé răng nửa lời về ý định của mình, bởi e rằng cô ta có thể vô tình làm lộ chuyện. Nhưng tôi đã suy tính rất kỹ. Về sau, vụ tấn công nhắm vào tôi đã vô tình tạo cơ hội tuyệt vời để gã Nam tước lầm tưởng rằng hắn không cần phải đề phòng tôi nữa. Đó là tất cả những gì thuận lợi nhất. Tôi định nán lại chờ thêm một thời gian, nhưng chuyến đi Mỹ của hắn đã buộc tôi phải hành động tức khắc. Hắn sẽ chẳng bao giờ ngốc nghếch để lại một tài liệu mang tính sát thương cao như vậy ở nhà. Do đó, chúng ta phải ra tay ngay. Đột nhập vào ban đêm là điều không tưởng. Hắn luôn giăng sẵn các biện pháp phòng bị. Nhưng có một kẽ hở vào buổi tối, nếu như tôi có thể chắc chắn rằng sự chú ý của hắn đang bị đánh lạc hướng. Đó chính là lúc anh và chiếc đĩa màu xanh ấy xuất hiện. Dù vậy, tôi phải xác định được chính xác vị trí của cuốn sổ, và tôi biết mình chỉ có vỏn vẹn vài phút để hành động, bởi thời gian của tôi phụ thuộc hoàn toàn vào mớ kiến thức về gốm sứ Trung Hoa của anh. Vì thế, tôi đã quyết định đón cô gái ấy vào phút chót. Nhưng làm sao tôi có thể ngờ được thứ gói nhỏ mà cô ta giấu giếm cẩn thận dưới lớp áo choàng lại là gì cơ chứ? Tôi đinh ninh cô ta đi theo hoàn toàn là vì kế hoạch của tôi, nhưng xem ra cô ta lại có toan tính của riêng mình."
"Hắn đoán được tôi là người do anh phái tới."
"Tôi e là hắn sẽ làm vậy. Nhưng anh đã cầm chân hắn đủ lâu để tôi lấy được cuốn sổ, dẫu chưa đủ để tôi có thể tẩu thoát mà không bị phát hiện. A, Ngài James, thật mừng vì ngài đã đến!"
Người bạn lịch lãm của chúng tôi đã xuất hiện theo lời nhắn gọi từ trước. Ngài chăm chú lắng nghe Holmes thuật lại toàn bộ diễn biến câu chuyện.
"Ông đã làm nên những điều kỳ diệu-những điều thật sự kỳ diệu!" ngài thốt lên, sau khi đã nghe trọn vẹn câu chuyện. "Nhưng nếu những vết thương kia khủng khiếp như lời Bác sĩ Watson mô tả, thì chắc chắn mục đích ngăn cản cuộc hôn nhân của chúng ta đã thành công mỹ mãn mà chẳng cần phải dùng đến cuốn sổ kinh tởm này."
Holmes khẽ lắc đầu.
"Những người phụ nữ mang bản tính như cô de Merville không hành xử theo lẽ thường đâu. Cô ấy sẽ càng yêu hắn say đắm hơn, coi hắn như một kẻ tử đạo phải chịu nỗi đau thể xác. Không, không. Chính cái vỏ bọc đạo đức giả tạo của hắn, chứ không phải hình hài thể xác, mới là thứ chúng ta phải đập tan. Cuốn sổ đó sẽ kéo cô ấy trở lại thực tại-và tôi không nghĩ ra điều gì khác có sức mạnh làm được việc đó. Nó được viết bằng chính nét chữ của hắn. Cô ấy không thể nào chối bỏ sự thật ấy được."
Ngài James mang theo cả cuốn sổ và chiếc đĩa quý giá rời đi. Vì thời gian cũng đã khá muộn, tôi cùng bước xuống phố với ngài. Một chiếc xe ngựa brougham11 đang chờ sẵn. Ngài bước lên xe, vội mở vạt áo khoác che đi những huy hiệu gia tộc gắn trên bảng điều khiển, nhưng ánh sáng chói lòa từ ngọn đèn đường nhà chúng tôi vẫn đủ để tôi nhìn rõ chúng. Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Sau đó, tôi quay gót và bước lên cầu thang trở lại phòng Holmes.
"Tôi đã đoán ra thân chủ của chúng ta là ai rồi," tôi thốt lên, nôn nóng muốn chia sẻ tin tức chấn động này. "Trời đất ơi, anh Holmes, ngài ấy chính là--"
"Đó là một người bạn trung thành và một quý ông hào hiệp," Holmes ngắt lời, giơ tay ra hiệu cho tôi dừng lại. "Hãy để điều đó mãi mãi là một bí mật, như vậy là quá đủ cho chúng ta rồi."
Tôi không rõ cuốn sổ buộc tội ấy đã được sử dụng bằng cách nào. Có thể Ngài James đã tự tay giải quyết nó. Hoặc khả năng cao hơn là một nhiệm vụ tế nhị nhường ấy đã được giao lại cho người cha của cô gái trẻ. Dù sao đi nữa, kết quả đạt được hoàn toàn đúng như mong đợi. Ba ngày sau, một mẩu tin xuất hiện trên tờ The Morning Post12, thông báo rằng hôn lễ giữa Nam tước Adelbert Gruner và cô Violet de Merville sẽ bị hủy bỏ. Cũng trên chính tờ báo đó, thông tin về phiên điều trần đầu tiên tại tòa án cảnh sát liên quan đến cáo buộc tạt axit nghiêm trọng nhắm vào cô Kitty Winter được đăng tải. Tuy nhiên, những tình tiết giảm nhẹ được đưa ra trong phiên tòa đã khiến bản án-như mọi người vẫn còn nhớ-trở thành mức án nhẹ nhất có thể cho một tội danh nhường ấy. Sherlock Holmes từng bị đe dọa truy tố vì tội trộm cắp, nhưng khi mục đích cuối cùng là vì chính nghĩa và thân chủ lại là một người mang danh tiếng lẫy lừng, thì ngay cả bộ luật cứng nhắc của nước Anh cũng trở nên đầy tính nhân văn và linh hoạt. Cuối cùng, anh bạn của tôi vẫn không phải bước lên bục của những kẻ đứng trước vành móng ngựa.
-
Carlton Club, một câu lạc bộ danh giá ở London, được thành lập vào năm 1832 dành riêng cho những thành viên thuộc đảng Bảo thủ, nổi tiếng với sự bảo mật khắt khe và là nơi tụ họp của giới quý tộc quyền lực. ↩
-
Đèo Khyber, một con đèo chiến lược quan trọng nối liền Afghanistan và Pakistan (lúc đó thuộc Ấn Độ thuộc Anh). Nơi đây từng diễn ra nhiều cuộc giao tranh ác liệt trong lịch sử, ám chỉ Tướng de Merville là một vị tướng dày dặn kinh nghiệm chiến trường. ↩
-
Trụ sở của Cảnh sát Đô thành London (Metropolitan Police), nơi tập trung lực lượng thám tử và điều tra viên của Anh. ↩
-
Hurlingham Club ở London, một câu lạc bộ thể thao và xã hội độc quyền, nổi tiếng với môn thể thao polo (mã cầu) chỉ dành cho giới quý tộc và thượng lưu Anh. ↩
-
Charles Peace (1832-1879), một tên trộm và kẻ giết người khét tiếng ở Anh, nhưng cũng là một nghệ sĩ violin điêu luyện. Holmes dùng nhân vật này để minh chứng cho việc nhiều tội phạm sừng sỏ thường có tài năng nghệ thuật. ↩
-
Thomas Griffiths Wainewright (1794-1847), một nghệ sĩ, nhà phê bình nghệ thuật nổi bật, nhưng đồng thời cũng là một kẻ lừa đảo và giết người hàng loạt khét tiếng thời Victoria. ↩
-
Nhà tù HM Prison Parkhurst nằm trên đảo Isle of Wight, Anh, nổi tiếng là nơi giam giữ những tội phạm nguy hiểm nhất và có an ninh nghiêm ngặt trong thời đại Victoria. ↩
-
Simpson's-in-the-Strand, một nhà hàng lâu đời và danh tiếng bậc nhất ở London, thường xuyên được nhắc đến trong các câu chuyện về Sherlock Holmes như một địa điểm dùng bữa yêu thích của giới tinh hoa. ↩
-
Berkeley Square, một quảng trường danh giá ở West End của London, nơi tập trung những dinh thự xa hoa, sang trọng của giới quý tộc và những nhân vật có địa vị cao trong xã hội Anh. ↩
-
Tên gọi cổ của axit sulfuric (H₂SO₄), một chất lỏng ăn mòn cực mạnh, thường được sử dụng trong các vụ tấn công tạt axit hòng hủy hoại dung nhan nạn nhân vào thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. ↩
-
Một loại xe ngựa bốn bánh kín, được đặt theo tên của Lord Brougham, thiết kế đặc biệt cho quý tộc Anh thế kỷ 19, đặc trưng bởi sự sang trọng, nhẹ nhàng và tính riêng tư cao. ↩
-
Một tờ báo bảo thủ lâu đời ra đời từ cuối thế kỷ 18 ở London, chuyên đăng tải các tin tức xã hội, chính trị và đặc biệt là những thông báo quan trọng của giới thượng lưu Anh. ↩
THE ADVENTURE OF THE ILLUSTRIOUS CLIENT
"It can't hurt now," was Mr. Sherlock Holmes's comment when, for the tenth time in as many years, I asked his leave to reveal the following narrative. So it was that at last I obtained permission to put on record what was, in some ways, the supreme moment of my friend's career.
Both Holmes and I had a weakness for the Turkish Bath. It was over a smoke in the pleasant lassitude of the drying-room that I have found him less reticent and more human than anywhere else. On the upper floor of the Northumberland Avenue establishment there is an isolated corner where two couches lie side by side, and it was on these that we lay upon September 3, 1902, the day when my narrative begins. I had asked him whether anything was stirring, and for answer he had shot his long, thin, nervous arm out of the sheets which enveloped him and had drawn an envelope from the inside pocket of the coat which hung beside him.
"It may be some fussy, self-important fool, it may be a matter of life or death," said he, as he handed me the note. "I know no more than this message tells me."
It was from the Carlton Club, and dated the evening before. This is what I read:
"Sir James Damery presents his compliments to Mr. Sherlock Holmes, and will call upon him at 4.30 to-morrow. Sir James begs to say that the matter upon which he desires to consult Mr. Holmes is very delicate, and also very important. He trusts, therefore, that Mr. Holmes will make every effort to grant this interview, and that he will confirm it over the telephone to the Carlton Club."
"I need not say that I have confirmed it, Watson," said Holmes, as I returned the paper. "Do you know anything of this man Damery?"
"Only that his name is a household word in Society."
"Well, I can tell you a little more than that. He has rather a reputation for arranging delicate matters which are to be kept out of the papers. You may remember his negotiations with Sir George Lewis over the Hammerford Will case. He is a man of the world with a natural turn for diplomacy. I am bound, therefore, to hope that it is not a false scent and that he has some real need for our assistance."
"Our?"
"Well, if you will be so good, Watson."
"I shall be honoured."
"Then you have the hour-four-thirty. Until then we can put the matter out of our heads."
I was living in my own rooms in Queen Anne Street at the time, but I was round at Baker Street before the time named. Sharp to the half-hour, Colonel Sir James Damery was announced. It is hardly necessary to describe him, for many will remember that large, bluff, honest personality, that broad, clean-shaven face, above all, that pleasant, mellow voice. Frankness shone from his grey Irish eyes, and good humour played round his mobile, smiling lips. His lucent top-hat, his dark frock-coat, indeed, every detail, from the pearl pin in the black satin cravat to the lavender spats over the varnished shoes, spoke of the meticulous care in dress for which he was famous. The big, masterful aristocrat dominated the little room.
"Of course, I was prepared to find Dr. Watson," he remarked, with a courteous bow. "His collaboration may be very necessary, for we are dealing on this occasion, Mr. Holmes, with a man to whom violence is familiar and who will, literally, stick at nothing. I should say that there is no more dangerous man in Europe."
"I have had several opponents to whom that flattering term has been applied," said Holmes, with a smile. "Don't you smoke? Then you will excuse me if I light my pipe. If your man is more dangerous than the late Professor Moriarty, or than the living Colonel Sebastian Moran, then he is indeed worth meeting. May I ask his name?"
"Have you ever heard of Baron Gruner?
"You mean the Austrian murderer?"
Colonel Damery threw up his kid-gloved hands with a laugh. "There is no getting past you, Mr. Holmes! Wonderful! So you have already sized him up as a murderer?"
"It is my business to follow the details of Continental crime. Who could possibly have read what happened at Prague and have any doubts as to the man's guilt! It was a purely technical legal point and the suspicious death of a witness that saved him! I am as sure that he killed his wife when the so-called 'accident' happened in the Splügen Pass as if I had seen him do it. I knew, also, that he had come to England, and had a presentiment that sooner or later he would find me some work to do. Well, what has Baron Gruner been up to? I presume it is not this old tragedy which has come up again?"
"No, it is more serious than that. To revenge crime is important, but to prevent it is more so. It is a terrible thing, Mr. Holmes, to see a dreadful event, an atrocious situation, preparing itself before your eyes, to clearly understand whither it will lead and yet to be utterly unable to avert it. Can a human being be placed in a more trying position?"
"Perhaps not."
"Then you will sympathize with the client in whose interests I am acting."
"I did not understand that you were merely an intermediary. Who is the principal?"
"Mr. Holmes, I must beg you not to press that question. It is important that I should be able to assure him that his honoured name has been in no way dragged into the matter. His motives are, to the last degree, honourable and chivalrous, but he prefers to remain unknown. I need not say that your fees will be assured and that you will be given a perfectly free hand. Surely the actual name of your client is immaterial?"
"I am sorry," said Holmes. "I am accustomed to have mystery at one end of my cases, but to have it at both ends is too confusing. I fear, Sir James, that I must decline to act."
Our visitor was greatly disturbed. His large, sensitive face was darkened with emotion and disappointment.
"You hardly realize the effect of your own action, Mr. Holmes," said he. "You place me in a most serious dilemma, for I am perfectly certain that you would be proud to take over the case if I could give you the facts, and yet a promise forbids me from revealing them all. May I, at least, lay all that I can before you?"
"By all means, so long as it is understood that I commit myself to nothing."
"That is understood. In the first place, you have no doubt heard of General de Merville?"
"De Merville of Khyber fame? Yes, I have heard of him."
"He has a daughter, Violet de Merville, young, rich, beautiful, accomplished, a wonder-woman in every way. It is this daughter, this lovely, innocent girl, whom we are endeavouring to save from the clutches of a fiend."
"Baron Gruner has some hold over her, then?"
"The strongest of all holds where a woman is concerned-the hold of love. The fellow is, as you may have heard, extraordinarily handsome, with a most fascinating manner, a gentle voice, and that air of romance and mystery which means so much to a woman. He is said to have the whole sex at his mercy and to have made ample use of the fact.
"But how came such a man to meet a lady of the standing of Miss Violet de Merville?"
"It was on a Mediterranean yachting voyage. The company, though select, paid their own passages. No doubt the promoters hardly realized the Baron's true character until it was too late. The villain attached himself to the lady, and with such effect that he has completely and absolutely won her heart. To say that she loves him hardly expresses it. She dotes upon him, she is obsessed by him. Outside of him there is nothing on earth. She will not hear one word against him. Everything has been done to cure her of her madness, but in vain. To sum up, she proposes to marry him next month. As she is of age and has a will of iron, it is hard to know how to prevent her."
"Does she know about the Austrian episode?"
"The cunning devil has told her every unsavoury public scandal of his past life, but always in such a way as to make himself out to be an innocent martyr. She absolutely accepts his version and will listen to no other."
"Dear me! But surely you have inadvertently let out the name of your client? It is no doubt General de Merville."
Our visitor fidgeted in his chair.
"I could deceive you by saying so, Mr. Holmes, but it would not be true. De Merville is a broken man. The strong soldier has been utterly demoralized by this incident. He has lost the nerve which never failed him on the battlefield and has become a weak, doddering old man, utterly incapable of contending with a brilliant, forceful rascal like this Austrian. My client, however, is an old friend, one who has known the General intimately for many years and taken a paternal interest in this young girl since she wore short frocks. He cannot see this tragedy consummated without some attempt to stop it. There is nothing in which Scotland Yard can act. It was his own suggestion that you should be called in, but it was, as I have said, on the express stipulation that he should not be personally involved in the matter. I have no doubt, Mr. Holmes, with your great powers you could easily trace my client back through me, but I must ask you, as a point of honour, to refrain from doing so, and not to break in upon his incognito."
Holmes gave a whimsical smile.
"I think I may safely promise that," said he. "I may add that your problem interests me, and that I shall be prepared to look into it. How shall I keep in touch with you?"
"The Carlton Club will find me. But, in case of emergency, there is a private telephone call, 'XX.31.'"
Holmes noted it down and sat, still smiling, with the open memorandum-book upon his knee.
"The Baron's present address, please?"
"Vernon Lodge, near Kingston. It is a large house. He has been fortunate in some rather shady speculations and is a rich man, which, naturally, makes him a more dangerous antagonist."
"Is he at home at present?"
"Yes."
"Apart from what you have told me, can you give me any further information about the man?"
"He has expensive tastes. He is a horse fancier. For a short time he played polo at Hurlingham, but then this Prague affair got noised about and he had to leave. He collects books and pictures. He is a man with a considerable artistic side to his nature. He is, I believe, a recognized authority upon Chinese pottery, and has written a book upon the subject."
"A complex mind," said Holmes. "All great criminals have that. My old friend Charlie Peace was a violin virtuoso. Wainwright was no mean artist. I could quote many more. Well, Sir James, you will inform your client that I am turning my mind upon Baron Gruner. I can say no more. I have some sources of information of my own, and dare say we may find some means of opening matter up."
When our visitor had left us, Holmes sat so long in deep thought that it seemed to me that he had forgotten my presence. At last, however, he came briskly back to earth.
"Well, Watson, any views?" he asked.
"I should think you had better see the young lady herself."
"My dear Watson, if her poor old broken father cannot move her, how shall I, a stranger, prevail? And yet there is something in the suggestion if all else fails. But I think we must begin from a different angle. I rather fancy that Shinwell Johnson might be a help."
I have not had occasion to mention Shinwell Johnson in these memoirs because I have seldom drawn my cases from the latter phases of my friend's career. During the first years of the century he became a valuable assistant. Johnson, I grieve to say, made his name first as a very dangerous villain and served two terms at Parkhurst. Finally, he repented and allied himself to Holmes, acting as his agent in the huge criminal underworld of London, and obtaining information which often proved to be of vital importance. Had Johnson been a "nark" of the police he would soon have been exposed, but as he dealt with cases which never came directly into the courts, his activities were never realized by his companions. With the glamour of his two convictions upon him, he had the entrée of every night-club, doss-house, and gambling-den in the town, and his quick observation and active brain made him an ideal agent for gaining information. It was to him that Sherlock Holmes now proposed to turn.
It was not possible for me to follow the immediate steps taken by my friend, for I had some pressing professional business of my own, but I met him by appointment that evening at Simpson's, where, sitting at a small table in the front window, and looking down at the rushing stream of life in the Strand, he told me something of what had passed.
"Johnson is on the prowl," said he. "He may pick up some garbage in the darker recesses of the underworld, for it is down there, amid the black roots of crime, that we must hunt for this man's secrets."
"But, if the lady will not accept what is already known, why should any fresh discovery of yours turn her from her purpose?"
"Who knows, Watson? Woman's heart and mind are insoluble puzzles to the male. Murder might be condoned or explained, and yet some smaller offence might rankle. Baron Gruner remarked to me--"
"He remarked to you!"
"Oh, to be sure, I had not told you of my plans! Well, Watson, I love to come to close grips with my man. I like to meet him eye to eye and read for myself the stuff that he is made of. When I had given Johnson his instructions, I took a cab out to Kingston and found the Baron in a most affable mood."
"Did he recognize you?"
"There was no difficulty about that, for I simply sent in my card. He is an excellent antagonist, cool as ice, silky voiced and soothing as one of your fashionable consultants, and poisonous as a cobra. He has breed in him, a real aristocrat of crime, with a superficial suggestion of afternoon tea and all the cruelty of the grave behind it. Yes, I am glad to have had my attention called to Baron Adelbert Gruner."
"You say he was affable?"
"A purring cat who thinks he sees prospective mice. Some people's affability is more deadly than the violence of coarser souls. His greeting was characteristic. 'I rather thought I should see you sooner or later, Mr. Holmes,' said he. 'You have been engaged, no doubt, by General de Merville to endeavour to stop my marriage with his daughter, Violet. That is so, is it not?'
"I acquiesced.
"'My dear man,' said he, 'you will only ruin your own well-deserved reputation. It is not a case in which you can possibly succeed. You will have barren work, to say nothing of incurring some danger. Let me very strongly advise you to draw off at once.'
"'It is curious,' I answered, 'but that was the very advice which I had intended to give you. I have a respect for your brains, Baron, and the little which I have seen of your personality has not lessened it. Let me put it to you as man to man. No one wants to rake up your past and make you unduly uncomfortable. It is over, and you are now in smooth waters, but if you persist in this marriage you will raise up a swarm of powerful enemies who will never leave you alone until they have made England too hot to hold you. Is the game worth it? Surely you would be wiser if you left the lady alone. It would not be pleasant for you if these facts of your past were brought to her notice.'
"The Baron has little waxed tips of hair under his nose, like the short antennae of an insect. These quivered with amusement as he listened, and he finally broke into a gentle chuckle.
"'Excuse my amusement, Mr. Holmes,' said he, 'but it is really funny to see you trying to play a hand with no cards in it. I don't think anyone could do it better, but it is rather pathetic, all the same. Not a colour card there, Mr. Holmes, nothing but the smallest of the small.'
"'So you think.'
"'So I know. Let me make the thing clear to you, for my own hand is so strong that I can afford to show it. I have been fortunate enough to win the entire affection of this lady. This was given to me in spite of the fact that I told her very clearly of all the unhappy incidents in my past life. I also told her that certain wicked and designing persons-I hope you recognize yourself-would come to her and tell her these things, and I warned her how to treat them. You have heard of post-hypnotic suggestion, Mr. Holmes? Well, you will see how it works, for a man of personality can use hypnotism without any vulgar passes or tomfoolery. So she is ready for you and, I have no doubt, would give you an appointment, for she is quite amenable to her father's will-save only in the one little matter.'
"Well, Watson, there seemed to be no more to say, so I took my leave with as much cold dignity as I could summon, but, as I had my hand on the door-handle, he stopped me.
"'By the way, Mr. Holmes,' said he, 'did you know Le Brun, the French agent?'
"'Yes,' said I.
"'Do you know what befell him?'
"'I heard that he was beaten by some Apaches in the Montmartre district and crippled for life.'
"'Quite true, Mr. Holmes. By a curious coincidence he had been inquiring into my affairs only a week before. Don't do it, Mr. Holmes; it's not a lucky thing to do. Several have found that out. My last word to you is, go your own way and let me go mine. Good-bye!'
"So there you are, Watson. You are up to date now."
"The fellow seems dangerous."
"Mighty dangerous. I disregard the blusterer, but this is the sort of man who says rather less than he means."
"Must you interfere? Does it really matter if he marries the girl?"
"Considering that he undoubtedly murdered his last wife, I should say it mattered very much. Besides, the client! Well, well, we need not discuss that. When you have finished your coffee you had best come home with me, for the blithe Shinwell will be there with his report."
We found him sure enough, a huge, coarse, red-faced, scorbutic man, with a pair of vivid black eyes which were the only external sign of the very cunning mind within. It seems that he had dived down into what was peculiarly his kingdom, and beside him on the settee was a brand which he had brought up in the shape of a slim, flame-like young woman with a pale, intense face, youthful, and yet so worn with sin and sorrow that one read the terrible years which had left their leprous mark upon her.
"This is Miss Kitty Winter," said Shinwell Johnson, waving his fat hand as an introduction. "What she don't know-well, there, she'll speak for herself. Put my hand right on her, Mr. Holmes, within an hour of your message."
"I'm easy to find," said the young woman. "Hell, London, gets me every time. Same address for Porky Shinwell. We're old mates, Porky, you and I. But, by Gripes! there is another who ought to be down in a lower hell than we if there was any justice in the world! That is the man you are after, Mr. Holmes."
Holmes smiled. "I gather we have your good wishes, Miss Winter."
"If I can help to put him where he belongs, I'm yours to the rattle," said our visitor, with fierce energy. There was an intensity of hatred in her white, set face and her blazing eyes such as woman seldom and man never can attain. "You needn't go into my past, Mr. Holmes. That's neither here nor there. But what I am Adelbert Gruner made me. If I could pull him down!" She clutched frantically with her hands into the air. "Oh, if I could only pull him into the pit where he has pushed so many!"
"You know how the matter stands?"
"Porky Shinwell has been telling me. He's after some other poor fool and wants to marry her this time. You want to stop it. Well, you surely know enough about this devil to prevent any decent girl in her senses wanting to be in the same parish with him."
"She is not in her senses. She is madly in love. She has been told all about him. She cares nothing."
"Told about the murder?"
"Yes."
"My Lord, she must have a nerve!"
"She puts them all down as slanders."
"Couldn't you lay proofs before her silly eyes?"
"Well, can you help us do so?"
"Ain't I a proof myself? If I stood before her and told her how he used me--"
"Would you do this?"
"Would I? Would I not!"
"Well, it might be worth trying. But he has told her most of his sins and had pardon from her, and I understand she will not reopen the question."
"I'll lay he didn't tell her all," said Miss Winter. "I caught a glimpse of one or two murders besides the one that made such a fuss. He would speak of someone in his velvet way and then look at me with a steady eye and say: 'He died within a month.' It wasn't hot air, either. But I took little notice-you see, I loved him myself at that time. Whatever he did went with me, same as with this poor fool! There was just one thing that shook me. Yes, by Gripes! if it had not been for his poisonous, lying tongue that explains and soothes, I'd have left him that very night. It's a book he has-a brown leather book with a lock, and his arms in gold on the outside. I think he was a bit drunk that night, or he would not have shown it to me."
"What was it, then?"
"I tell you, Mr. Holmes, this man collects women, and takes a pride in his collection, as some men collect moths or butterflies. He had it all in that book. Snapshot photographs, names, details, everything about them. It was a beastly book-a book no man, even if he had come from the gutter, could have put together. But it was Adelbert Gruner's book all the same. 'Souls I have ruined.' He could have put that on the outside if he had been so minded. However, that's neither here nor there, for the book would not serve you, and, if it would, you can't get it."
"Where is it?"
"How can I tell you where it is now? It's more than a year since I left him. I know where he kept it then. He's a precise, tidy cat of a man in many of his ways, so maybe it is still in the pigeon-hole of the old bureau in the inner study. Do you know his house?"
"I've been in the study," said Holmes.
"Have you, though? You haven't been slow on the job if you only started this morning. Maybe dear Adelbert has met his match this time. The outer study is the one with the Chinese crockery in it-big glass cupboard between the windows. Then behind his desk is the door that leads to the inner study-a small room where he keeps papers and things."
"Is he not afraid of burglars?"
"Adelbert is no coward. His worst enemy couldn't say that of him. He can look after himself. There's a burglar alarm at night. Besides, what is there for a burglar-unless they got away with all this fancy crockery?"
"No good," said Shinwell Johnson, with the decided voice of the expert. "No fence wants stuff of that sort that you can neither melt nor sell."
"Quite so," said Holmes. "Well, now, Miss Winter, if you would call here to-morrow evening at five, I would consider in the meanwhile whether your suggestion of seeing this lady personally may not be arranged. I am exceedingly obliged to you for your co-operation. I need not say that my clients will consider liberally--"
"None of that, Mr. Holmes," cried the young woman. "I am not out for money. Let me see this man in the mud, and I've got all I worked for-in the mud with my foot on his cursed face. That's my price. I'm with you to-morrow or any other day so long as you are on his track. Porky here can tell you always where to find me."
I did not see Holmes again until the following evening, when we dined once more at our Strand restaurant. He shrugged his shoulders when I asked him what luck he had had in his interview. Then he told the story, which I would repeat in this way. His hard, dry statement needs some little editing to soften it into the terms of real life.
"There was no difficulty at all about the appointment," said Holmes, "for the girl glories in showing abject filial obedience in all secondary things in an attempt to atone for her flagrant breach of it in her engagement. The General 'phoned that all was ready, and the fiery Miss W. turned up according to schedule, so that at half-past five a cab deposited us outside 104 Berkeley Square, where the old soldier resides-one of those awful grey London castles which would make a church seem frivolous. A footman showed us into a great yellow-curtained drawing-room, and there was the lady awaiting us, demure, pale, self-contained, as inflexible and remote as a snow image on a mountain.
"I don't quite know how to make her clear to you, Watson. Perhaps you may meet her before we are through, and you can use your own gift of words. She is beautiful, but with the ethereal other-world beauty of some fanatic whose thoughts are set on high. I have seen such faces in the pictures of the old masters of the Middle Ages. How a beast-man could have laid his vile paws upon such a being of the beyond I cannot imagine. You may have noticed how extremes call to each other, the spiritual to the animal, the cave-man to the angel. You never saw a worse case than this.
"She knew what we had come for, of course-that villain had lost no time in poisoning her mind against us. Miss Winter's advent rather amazed her, I think, but she waved us into our respective chairs like a Reverend Abbess receiving two rather leprous mendicants. If your head is inclined to swell, my dear Watson, take a course of Miss Violet de Merville.
"'Well, sir,' said she, in a voice like the wind from an iceberg, 'your name is familiar to me. You have called, as I understand, to malign my fiancé, Baron Gruner. It is only by my father's request that I see you at all, and I warn you in advance that anything you can say could not possibly have the slightest effect upon my mind.'
"I was sorry for her, Watson. I thought of her for the moment as I would have thought of a daughter of my own. I am not often eloquent. I use my head, not my heart. But I really did plead with her with all the warmth of words that I could find in my nature. I pictured to her the awful position of the woman who only wakes to a man's character after she is his wife-a woman who has to submit to be caressed by bloody hands and lecherous lips. I spared her nothing-the shame, the fear, the agony, the hopelessness of it all. All my hot words could not bring one tinge of colour to those ivory cheeks or one gleam of emotion to those abstracted eyes. I thought of what the rascal had said about a post-hypnotic influence. One could really believe that she was living above the earth in some ecstatic dream. Yet there was nothing indefinite in her replies.
"'I have listened to you with patience, Mr. Holmes,' said she. 'The effect upon my mind is exactly as predicted. I am aware that Adelbert, that my fiancé, has had a stormy life in which he has incurred bitter hatreds and most unjust aspersions. You are only the last of a series who have brought their slanders before me. Possibly you mean well, though I learn that you are a paid agent who would have been equally willing to act for the Baron as against him. But in any case I wish you to understand once for all that I love him and that he loves me, and that the opinion of all the world is no more to me than the twitter of those birds outside the window. If his noble nature has ever for an instant fallen, it may be that I have been specially sent to raise it to its true and lofty level. I am not clear,' here she turned her eyes upon my companion, 'who this young lady may be.'
"I was about to answer when the girl broke in like a whirlwind. If ever you saw flame and ice face to face, it was those two women.
"'I'll tell you who I am,' she cried, springing out of her chair, her mouth all twisted with passion-'I am his last mistress. I am one of a hundred that he has tempted and used and ruined and thrown into the refuse heap, as he will you also. Your refuse heap is more likely to be a grave, and maybe that's the best. I tell you, you foolish woman, if you marry this man he'll be the death of you. It may be a broken heart or it may be a broken neck, but he'll have you one way or the other. It's not out of love for you I'm speaking. I don't care a tinker's curse whether you live or die. It's out of hate for him and to spite him and to get back on him for what he did to me. But it's all the same, and you needn't look at me like that, my fine lady, for you may be lower than I am before you are through with it.'
"'I should prefer not to discuss such matters,' said Miss de Merville coldly. 'Let me say once for all that I am aware of three passages in my fiancé's life in which he became entangled with designing women, and that I am assured of his hearty repentance for any evil that he may have done.'
"'Three passages!' screamed my companion. 'You fool! You unutterable fool!'
"'Mr. Holmes, I beg that you will bring this interview to an end,' said the icy voice. 'I have obeyed my father's wish in seeing you, but I am not compelled to listen to the ravings of this person.'
"With an oath Miss Winter darted forward, and if I had not caught her wrist she would have clutched this maddening woman by the hair. I dragged her towards the door, and was lucky to get her back into the cab without a public scene, for she was beside herself with rage. In a cold way I felt pretty furious myself, Watson, for there was something indescribably annoying in the calm aloofness and supreme self-complaisance of the woman whom we were trying to save. So now once again you know exactly how we stand, and it is clear that I must plan some fresh opening move, for this gambit won't work. I'll keep in touch with you, Watson, for it is more than likely that you will have your part to play, though it is just possible that the next move may lie with them rather than with us."
And it did. Their blow fell-or his blow rather, for never could I believe that the lady was privy to it. I think I could show you the very paving-stone upon which I stood when my eyes fell upon the placard, and a pang of horror passed through my very soul. It was between the "Grand Hotel" and Charing Cross Station, where a one-legged news-vendor displayed his evening papers. The date was just two days after the last conversation. There, black upon yellow, was the terrible news-sheet:
+-------------+
| MURDEROUS |
| ATTACK |
| UPON |
| SHERLOCK |
| HOLMES. |
+-------------+
I think I stood stunned for some moments. Then I have a confused recollection of snatching at a paper, of the remonstrance of the man, whom I had not paid, and, finally, of standing in the doorway of a chemist's shop while I turned up the fateful paragraph. This was how it ran:
"We learn with regret that Mr. Sherlock Holmes, the well-known private detective, was the victim this morning of a murderous assault which has left him in a precarious position. There are no exact details to hand, but the event seems to have occurred about twelve o'clock in Regent Street, outside the Café Royal. The attack was made by two men armed with sticks, and Mr. Holmes was beaten about the head and body, receiving injuries which the doctors describe as most serious. He was carried to Charing Cross Hospital, and afterwards insisted upon being taken to his rooms in Baker Street. The miscreants who attacked him appear to have been respectably dressed men, who escaped from the bystanders by passing through the Café Royal and out into Glasshouse Street behind it. No doubt they belonged to that criminal fraternity which has so often had occasion to bewail the activity and ingenuity of the injured man."
I need not say that my eyes had hardly glanced over the paragraph before I had sprung into a hansom and was on my way to Baker Street. I found Sir Leslie Oakshott, the famous surgeon in the hall and his brougham waiting at the kerb.
"No immediate danger," was his report. "Two lacerated scalp wounds and some considerable bruises. Several stitches have been necessary. Morphine has been injected and quiet is essential, but an interview of a few minutes would not be absolutely forbidden."
With this permission I stole into the darkened room. The sufferer was wide awake, and I heard my name in a hoarse whisper. The blind was three-quarters down, but one ray of sunlight slanted through and struck the bandaged head of the injured man. A crimson patch had soaked through the white linen compress. I sat beside him and bent my head.
"All right, Watson. Don't look so scared," he muttered in a very weak voice. "It's not as bad as it seems."
"Thank God for that!"
"I'm a bit of a single-stick expert, as you know. I took most of them on my guard. It was the second man that was too much for me."
"What can I do, Holmes? Of course, it was that damned fellow who set them on. I'll go and thrash the hide off him if you give the word."
"Good old Watson! No, we can do nothing there unless the police lay their hands on the men. But their get-away had been well prepared. We may be sure of that. Wait a little. I have my plans. The first thing is to exaggerate my injuries. They'll come to you for news. Put it on thick, Watson. Lucky if I live the week out-concussion-delirium-what you like! You can't overdo it."
"But Sir Leslie Oakshott?"
"Oh, he's all right. He shall see the worst side of me. I'll look after that."
"Anything else?"
"Yes. Tell Shinwell Johnson to get that girl out of the way. Those beauties will be after her now. They know, of course, that she was with me in the case. If they dared to do me in it is not likely they will neglect her. That is urgent. Do it to-night."
"I'll go now. Anything more?"
"Put my pipe on the table-and the tobacco-slipper. Right! Come in each morning and we will plan our campaign."
I arranged with Johnson that evening to take Miss Winter to a quiet suburb and see that she lay low until the danger was past.
For six days the public were under the impression that Holmes was at the door of death. The bulletins were very grave and there were sinister paragraphs in the papers. My continual visits assured me that it was not so bad as that. His wiry constitution and his determined will were working wonders. He was recovering fast, and I had suspicions at times that he was really finding himself faster than he pretended, even to me. There was a curious secretive streak in the man which led to many dramatic effects, but left even his closest friend guessing as to what his exact plans might be. He pushed to an extreme the axiom that the only safe plotter was he who plotted alone. I was nearer him than anyone else, and yet I was always conscious of the gap between.
On the seventh day the stitches were taken out, in spite of which there was a report of erysipelas in the evening papers. The same evening papers had an announcement which I was bound, sick or well, to carry to my friend. It was simply that among the passengers on the Cunard boat Ruritania, starting from Liverpool on Friday, was the Baron Adelbert Gruner, who had some important financial business to settle in the States before his impending wedding to Miss Violet de Merville, only daughter of, etc., etc. Holmes listened to the news with a cold, concentrated look upon his pale face, which told me that it hit him hard.
"Friday!" he cried. "Only three clear days. I believe the rascal wants to put himself out of danger's way. But he won't, Watson! By the Lord Harry, he won't! Now, Watson, I want you to do something for me."
"I am here to be used, Holmes."
"Well, then, spend the next twenty-four hours in an intensive study of Chinese pottery."
He gave no explanations and I asked for none. By long experience I had learned the wisdom of obedience. But when I had left his room I walked down Baker Street, revolving in my head how on earth I was to carry out so strange an order. Finally I drove to the London Library in St. James's Square, put the matter to my friend Lomax, the sub-librarian, and departed to my rooms with a goodly volume under my arm.
It is said that the barrister who crams up a case with such care that he can examine an expert witness upon the Monday has forgotten all his forced knowledge before the Saturday. Certainly I should not like now to pose as an authority upon ceramics. And yet all that evening, and all that night with a short interval for rest, and all next morning I was sucking in knowledge and committing names to memory. There I learned of the hall-marks of the great artist-decorators, of the mystery of cyclical dates, the marks of the Hung-wu and the beauties of the Yung-lo, the writings of Tang-ying, and the glories of the primitive period of the Sung and the Yuan. I was charged with all this information when I called upon Holmes next evening. He was out of bed now, though you would not have guessed it from the published reports, and he sat with his much-bandaged head resting upon his hand in the depth of his favourite arm-chair.
"Why, Holmes," I said, "if one believed the papers you are dying."
"That," said he, "is the very impression which I intended to convey. And now, Watson, have you learned your lessons?"
"At least I have tried to."
"Good. You could keep up an intelligent conversation on the subject?"
"I believe I could."
"Then hand me that little box from the mantel-piece."
He opened the lid and took out a small object most carefully wrapped in some fine Eastern silk. This he unfolded, and disclosed a delicate little saucer of the most beautiful deep-blue colour.
"It needs careful handling, Watson. This is the real egg-shell pottery of the Ming dynasty. No finer piece ever passed through Christie's. A complete set of this would be worth a king's ransom-in fact, it is doubtful if there is a complete set outside the Imperial palace of Peking. The sight of this would drive a real connoisseur wild."
"What am I to do with it?"
Holmes handed me a card upon which was printed: "Dr. Hill Barton, 369 Half Moon Street."
"That is your name for the evening, Watson. You will call upon Baron Gruner. I know something of his habits, and at half-past eight he would probably be disengaged. A note will tell him in advance that you are about to call, and you will say that you are bringing him a specimen of an absolutely unique set of Ming china. You may as well be a medical man, since that is a part which you can play without duplicity. You are a collector, this set has come your way, you have heard of the Baron's interest in the subject, and you are not averse to selling at a price."
"What price?"
"Well asked, Watson. You would certainly fall down badly if you did not know the value of your own wares. This saucer was got for me by Sir James, and comes, I understand, from the collection of his client. You will not exaggerate if you say that it could hardly be matched in the world."
"I could perhaps suggest that the set should be valued by an expert."
"Excellent, Watson! You scintillate to-day. Suggest Christie or Sotheby. Your delicacy prevents your putting a price for yourself."
"But if he won't see me?"
"Oh, yes, he will see you. He has the collection mania in its most acute form-and especially on this subject, on which he is an acknowledged authority. Sit down, Watson, and I will dictate the letter. No answer needed. You will merely say that you are coming, and why."
It was an admirable document, short, courteous, and stimulating to the curiosity of the connoisseur. A district messenger was duly dispatched with it. On the same evening, with the precious saucer in my hand and the card of Dr. Hill Barton in my pocket, I set off on my own adventure.
The beautiful house and grounds indicated that Baron Gruner was, as Sir James had said, a man of considerable wealth. A long winding drive, with banks of rare shrubs on either side, opened out into a great gravelled square adorned with statues. The place had been built by a South African gold king in the days of the great boom, and the long, low house with the turrets at the corners, though an architectural nightmare, was imposing in its size and solidity. A butler who would have adorned a bench of bishops showed me in, and handed me over to a plush-clad footman, who ushered me into the Baron's presence.
He was standing at the open front of a great case which stood between the windows, and which contained part of his Chinese collection. He turned as I entered with a small brown vase in his hand.
"Pray sit down, doctor," said he. "I was looking over my own treasures and wondering whether I could really afford to add to them. This little Tang specimen, which dates from the seventh century, would probably interest you. I am sure you never saw finer workmanship or a richer glaze. Have you the Ming saucer with you of which you spoke?"
I carefully unpacked it and handed it to him. He seated himself at his desk, pulled over the lamp, for it was growing dark, and set himself to examine it. As he did so the yellow light beat upon his own features, and I was able to study them at my ease.
He was certainly a remarkably handsome man. His European reputation for beauty was fully deserved. In figure he was not more than of middle size, but was built upon graceful and active lines. His face was swarthy, almost Oriental, with large, dark, languorous eyes which might easily hold an irresistible fascination for women. His hair and moustache were raven black, the latter short, pointed, and carefully waxed. His features were regular and pleasing, save only his straight, thin-lipped mouth. If ever I saw a murderer's mouth it was there-a cruel, hard gash in the face, compressed, inexorable, and terrible. He was ill-advised to train his moustache away from it, for it was Nature's danger-signal, set as a warning to his victims. His voice was engaging and his manners perfect. In age I should have put him at little over thirty, though his record afterwards showed that he was forty-two.
"Very fine-very fine indeed!" he said at last. "And you say you have a set of six to correspond. What puzzles me is that I should not have heard of such magnificent specimens. I only know of one in England to match this, and it is certainly not likely to be in the market. Would it be indiscreet if I were to ask you, Dr. Hill Barton, how you obtained this?"
"Does it really matter?" I asked, with as careless an air as I could muster. "You can see that the piece is genuine, and, as to the value, I am content to take an expert's valuation."
"Very mysterious," said he, with a quick, suspicious flash of his dark eyes. "In dealing with objects of such value, one naturally wishes to know all about the transaction. That the piece is genuine is certain. I have no doubts at all about that. But suppose-I am bound to take every possibility into account-that it should prove afterwards that you had no right to sell?"
"I would guarantee you against any claim of the sort."
"That, of course, would open up the question as to what your guarantee was worth."
"My bankers would answer that."
"Quite so. And yet the whole transaction strikes me as rather unusual."
"You can do business or not," said I, with indifference. "I have given you the first offer as I understood that you were a connoisseur, but I shall have no difficulty in other quarters."
"Who told you I was a connoisseur?"
"I was aware that you had written a book upon the subject."
"Have you read the book?"
"No."
"Dear me, this becomes more and more difficult for me to understand! You are a connoisseur and collector with a very valuable piece in your collection, and yet you have never troubled to consult the one book which would have told you of the real meaning and value of what you held. How do you explain that?"
"I am a very busy man. I am a doctor in practice."
"That is no answer. If a man has a hobby he follows it up, whatever his other pursuits may be. You said in your note that you were a connoisseur."
"So I am."
"Might I ask you a few questions to test you? I am obliged to tell you, doctor-if you are indeed a doctor-that the incident becomes more and more suspicious. I would ask you what do you know of the Emperor Shomu and how do you associate him with the Shoso-in near Nara? Dear me, does that puzzle you? Tell me a little about the Northern Wei dynasty and its place in the history of ceramics."
I sprang from my chair in simulated anger.
"This is intolerable, sir," said I. "I came here to do you a favour, and not to be examined as if I were a schoolboy. My knowledge on these subjects may be second only to your own, but I certainly shall not answer questions which have been put in so offensive a way."
He looked at me steadily. The languor had gone from his eyes. They suddenly glared. There was a gleam of teeth from between those cruel lips.
"What is the game? You are here as a spy. You are an emissary of Holmes. This is a trick that you are playing upon me. The fellow is dying, I hear, so he sends his tools to keep watch upon me. You've made your way in here without leave, and, by God! you may find it harder to get out than to get in."
He had sprung to his feet, and I stepped back, bracing myself for an attack, for the man was beside himself with rage. He may have suspected me from the first; certainly this cross-examination had shown him the truth; but it was clear that I could not hope to deceive him. He dived his hand into a side-drawer and rummaged furiously. Then something struck upon his ear, for he stood listening intently.
"Ah!" he cried. "Ah!" and dashed into the room behind him.
Two steps took me to the open door, and my mind will ever carry a clear picture of the scene within. The window leading out to the garden was wide open. Beside it, looking like some terrible ghost, his head girt with bloody bandages, his face drawn and white, stood Sherlock Holmes. The next instant he was through the gap, and I heard the crash of his body among the laurel bushes outside. With a howl of rage the master of the house rushed after him to the open window.
And then! It was done in an instant, and yet I clearly saw it. An arm-a woman's arm-shot out from among the leaves. At the same instant the Baron uttered a horrible cry-a yell which will always ring in my memory. He clapped his two hands to his face and rushed round the room, beating his head horribly against the walls. Then he fell upon the carpet, rolling and writhing, while scream after scream resounded through the house.
"Water! For God's sake, water!" was his cry.
I seized a carafe from a side-table and rushed to his aid. At the same moment the butler and several footmen ran in from the hall. I remember that one of them fainted as I knelt by the injured man and turned that awful face to the light of the lamp. The vitriol was eating into it everywhere and dripping from the ears and the chin. One eye was already white and glazed. The other was red and inflamed. The features which I had admired a few minutes before were now like some beautiful painting over which the artist has passed a wet and foul sponge. They were blurred, discoloured, inhuman, terrible.
In a few words I explained exactly what had occurred, so far as the vitriol attack was concerned. Some had climbed through the window and others had rushed out on to the lawn, but it was dark and it had begun to rain. Between his screams the victim raged and raved against the avenger. "It was that hell-cat, Kitty Winter!" he cried. "Oh, the she-devil! She shall pay for it! She shall pay! Oh, God in heaven, this pain is more than I can bear!"
I bathed his face in oil, put cotton wadding on the raw surfaces, and administered a hypodermic of morphia. All suspicion of me had passed from his mind in the presence of this shock, and he clung to my hands as if I might have the power even yet to clear those dead-fish eyes which gazed up at me. I could have wept over the ruin had I not remembered very clearly the vile life which had led up to so hideous a change. It was loathsome to feel the pawing of his burning hands, and I was relieved when his family surgeon, closely followed by a specialist, came to relieve me of my charge. An inspector of police had also arrived, and to him I handed my real card. It would have been useless as well as foolish to do otherwise, for I was nearly as well known by sight at the Yard as Holmes himself. Then I left that house of gloom and terror. Within an hour I was at Baker Street.
Holmes was seated in his familiar chair, looking very pale and exhausted. Apart from his injuries, even his iron nerves had been shocked by the events of the evening, and he listened with horror to my account of the Baron's transformation.
"The wages of sin, Watson-the wages of sin!" said he. "Sooner or later it will always come. God knows, there was sin enough," he added, taking up a brown volume from the table. "Here is the book the woman talked of. If this will not break off the marriage, nothing ever could. But it will, Watson. It must. No self-respecting woman could stand it."
"It is his love diary?"
"Or his lust diary. Call it what you will. The moment the woman told us of it I realized what a tremendous weapon was there, if we could but lay our hands on it. I said nothing at the time to indicate my thoughts, for this woman might have given it away. But I brooded over it. Then this assault upon me gave me the chance of letting the Baron think that no precautions need be taken against me. That was all to the good. I would have waited a little longer, but his visit to America forced my hand. He would never have left so compromising a document behind him. Therefore we had to act at once. Burglary at night is impossible. He takes precautions. But there was a chance in the evening if I could only be sure that his attention was engaged. That was where you and your blue saucer came in. But I had to be sure of the position of the book, and I knew I had only a few minutes in which to act, for my time was limited by your knowledge of Chinese pottery. Therefore I gathered the girl up at the last moment. How could I guess what the little packet was that she carried so carefully under her cloak? I thought she had come altogether on my business, but it seems she had some of her own."
"He guessed I came from you."
"I feared he would. But you held him in play just long enough for me to get the book, though not long enough for an unobserved escape. Ah, Sir James, I am very glad you have come!"
Our courtly friend had appeared in answer to a previous summons. He listened with the deepest attention to Holmes's account of what had occurred.
"You have done wonders-wonders!" he cried, when he had heard the narrative. "But if these injuries are as terrible as Dr. Watson describes, then surely our purpose of thwarting the marriage is sufficiently gained without the use of this horrible book."
Holmes shook his head.
"Women of the de Merville type do not act like that. She would love him the more as a disfigured martyr. No, no. It is his moral side, not his physical, which we have to destroy. That book will bring her back to earth-and I know nothing else that could. It is in his own writing. She cannot get past it."
Sir James carried away both it and the precious saucer. As I was myself overdue, I went down with him into the street. A brougham was waiting for him. He sprang in, gave a hurried order to the cockaded coachman, and drove swiftly away. He flung his overcoat half out of the window to cover the armorial bearings upon the panel, but I had seen them in the glare of our fanlight none the less. I gasped with surprise. Then I turned back and ascended the stair to Holmes's room.
"I have found out who our client is," I cried, bursting with my great news. "Why, Holmes, it is--"
"It is a loyal friend and a chivalrous gentleman," said Holmes, holding up a restraining hand. "Let that now and for ever be enough for us."
I do not know how the incriminating book was used. Sir James may have managed it. Or it is more probable that so delicate a task was entrusted to the young lady's father. The effect, at any rate, was all that could be desired. Three days later appeared a paragraph in The Morning Post to say that the marriage between Baron Adelbert Gruner and Miss Violet de Merville would not take place. The same paper had the first police-court hearing of the proceedings against Miss Kitty Winter on the grave charge of vitriol-throwing. Such extenuating circumstances came out in the trial that the sentence, as will be remembered, was the lowest that was possible for such an offence. Sherlock Holmes was threatened with a prosecution for burglary, but when an object is good and a client is sufficiently illustrious, even the rigid British law becomes human and elastic. My friend has not yet stood in the dock.