IV. VỤ ÁN TẠI TRANG VIÊN THREE GABLES
Trong muôn vàn cuộc phiêu lưu cùng Sherlock Holmes, có lẽ hiếm câu chuyện nào mở màn đường đột và nhuốm màu kịch tính như vụ án tại trang viên The Three Gables. Đã mấy ngày qua, tôi không có dịp gặp gỡ Holmes, thành thử chẳng mảy may hay biết anh đang dồn tâm trí vào bí ẩn mới nào. Dẫu vậy, sáng hôm ấy, bầu không khí có phần cởi mở hơn. Anh vừa ân cần mời tôi an tọa trên chiếc ghế bành thấp cũ kỹ bên lò sưởi, còn bản thân thì cuộn mình nơi chiếc ghế đối diện, thong thả ngậm tẩu thuốc trên môi, thì gã khách lạ bất thần ập tới. Có lẽ phải ví von gã như một con bò tót điên cuồng lao sầm sập vào nhà mới lột tả hết được cảnh tượng kinh hồn bạt vía lúc bấy giờ.
Cánh cửa xé toạc ra, để lộ một gã da đen vạm vỡ xông thẳng vào phòng. Bộ dạng gã hẳn sẽ là một trò hề lố bịch nếu như sự hung hãn không toát ra quá rõ ràng. Gã diện bộ vest kẻ caro xám chói lóa, kèm theo chiếc cà vạt lụa màu cá hồi phấp phới một cách đầy khoa trương. Khuôn mặt to bè cùng chiếc mũi tẹt hếch lên xấc xược, trong khi đôi mắt đen ngầu sưng sỉa phóng ra những tia nhìn độc ác, không ngừng đảo quanh dò xét hai chúng tôi.
"Ai trong hai người là ông Holmes?" gã cộc lốc buông lời.
Holmes khẽ nhấc tẩu thuốc khỏi môi, nở một nụ cười nhạt uể oải.
"Ồ! Là ông, đúng không?" gã khách nói, chậm rãi vòng qua góc bàn bằng những bước chân rón rén, đầy vẻ đe dọa. "Nghe cho rõ đây, ông Holmes. Ông hãy tránh xa chuyện của người khác ra. Để người ta tự lo việc của họ. Rõ chưa, ông Holmes?"
"Cứ nói tiếp đi," Holmes điềm nhiên đáp. "Khá lắm."
"Ồ! Khá lắm, phải không?" tên man rợ gầm gừ. "Sẽ chẳng khá khẩm gì đâu nếu tôi phải tự tay chỉnh đốn ông một trận. Thể loại như ông tôi từng xử lý nhiều rồi, và đảm bảo lúc tôi xong việc thì bộ dạng chúng nó chẳng còn nguyên vẹn đâu. Nhìn cho kỹ đây, ông Holmes!"
Gã vung nắm đấm to lù lù như cục bướu sượt ngang mũi bạn tôi. Thế nhưng, Holmes chỉ điềm tĩnh quan sát nó kỹ lưỡng với vẻ vô cùng thích thú.
"Anh sinh ra đã mang cục nợ này rồi sao?" anh hỏi. "Hay nó cứ thế phình to dần lên?"
Chẳng rõ do sự điềm tĩnh lạnh lùng của Holmes, hay tiếng lách cách khe khẽ khi tôi kịp với tay cầm lấy thanh cời lửa. Dù là lý do gì, thái độ của gã khách lạ lập tức xẹp xuống, bớt hẳn vẻ hùng hổ.
"Thôi được, tôi đã tử tế cất lời cảnh báo rồi đấy," gã nói. "Tôi có một người bạn đang để mắt đến khu vực Harrow1-ông hiểu ý tôi chứ-và anh ấy không hề muốn ông xọc mũi vào. Rõ chưa? Ông chẳng đại diện cho luật pháp, tôi cũng thế. Và nếu ông cứ cố tình xen vào, thì ông sẽ phải đụng độ tôi đấy. Khắc cốt ghi tâm điều đó đi."
"Từ lâu tôi đã rất muốn gặp anh," Holmes điềm đạm đáp. "Tôi sẽ không mời anh ngồi, bởi tôi chẳng mấy thiện cảm với cái mùi của anh. Cơ mà, anh có phải là tay đấm bốc Steve Dixie không nhỉ?"
"Chính là cái tên này, thưa ông Holmes. Và ông chắc chắn sẽ ăn đủ trái đắng nếu còn dám lôi thôi với tôi."
"Đó chắc chắn là hạ sách cuối cùng của anh rồi," Holmes hờ hững nói, ánh mắt dán chặt vào cái khuôn miệng gớm ghiếc của gã khách. "Thế còn vụ sát hại cậu thanh niên Perkins bên ngoài quán bar Holborn2 thì sao-- Ơ hay! Sao anh chưa cút đi?"
Gã da đen giật lùi lại, nét mặt hắn chợt xám ngoét. "Tôi sẽ không nghe những chuyện nhảm nhí như thế," hắn lúng búng. "Tôi thì dính dáng gì đến cái tên Perkins này, ông Holmes? Hồi thằng ranh đó gặp rắc rối, tôi đang bận tập luyện ở võ đài Bull Ring3 tít tận Birmingham kia mà."
"Phải rồi, anh cứ việc đem câu chuyện đó mà kể cho ngài thẩm phán nghe, Steve ạ," Holmes điềm nhiên tiếp lời. "Tôi đã để mắt theo dõi anh và Barney Stockdale--"
"Lạy Chúa rủ lòng thương! Ông Holmes--"
"Đủ rồi. Cút đi. Khi nào cần, tôi khắc sẽ tìm đến anh."
"Chào buổi sáng, ông Holmes. Tôi hy vọng ông không mang ác cảm gì về chuyến viếng thăm này chứ?"
"Chắc chắn là có đấy, trừ phi anh khai ra kẻ nào đã phái anh đến đây."
"Chà, chuyện đó cũng chẳng phải bí mật gì đâu, ông Holmes. Chính là cái gã mà ông vừa mới nhắc tên đó."
"Thế ai đã giật dây hắn làm trò này?"
"Có Chúa chứng giám, tôi hoàn toàn mù tịt, ông Holmes. Hắn chỉ bảo, 'Steve, mày đi gặp ông Holmes, bắn tiếng với ổng rằng mạng sống của ổng sẽ không được bảo đảm nếu còn dám bén mảng đến khu Harrow.' Đó là tất cả sự thật."
Không màng nán lại đợi thêm bất kỳ câu hỏi nào, vị khách của chúng tôi lao tót ra khỏi phòng với vẻ cuống cuồng, hấp tấp hệt như lúc gã xông vào. Holmes khẽ gõ tàn thuốc trong tẩu, buông một tiếng cười khúc khích nho nhỏ.
"Tôi rất mừng vì anh đã không phải đập vỡ cái sọ đặc sệt của hắn, Watson ạ. Tôi đã để ý thấy từng cử động của anh với thanh cời lửa. Thực chất thì hắn cũng chỉ là một gã vô hại, một đứa trẻ to xác, ngốc nghếch, thích lớn tiếng dọa nạt nhưng lại rất dễ bị hù dọa lại, như anh vừa thấy đấy. Hắn là một tay chân thuộc băng đảng của Spencer John, dạo gần đây có nhúng chàm vào một vài vụ việc bẩn thỉu mà có lẽ tôi sẽ làm cho ra nhẽ khi có thời gian. Kẻ chỉ đạo trực tiếp của hắn, Barney, lại là một gã xảo quyệt hơn nhiều. Bọn chúng chuyên nhận đâm thuê chém mướn, dằn mặt tống tiền, và những trò đê tiện tương tự. Tuy nhiên, điều tôi thực sự muốn biết lúc này là: ai mới là kẻ đứng trong bóng tối giật dây bọn chúng trong phi vụ đặc biệt này?"
"Nhưng cớ sao chúng lại muốn đe dọa anh?"
"Chính là vì vụ án ở Harrow Weald. Lời đe dọa ban nãy đã thôi thúc tôi phải đích thân xem xét vấn đề này. Bởi lẽ, nếu có kẻ đã phải hao tâm tổn trí dằn mặt tôi đến vậy, thì ắt hẳn đằng sau phải ẩn chứa một bí mật không hề nhỏ."
"Rốt cuộc đó là chuyện gì vậy?"
"Tôi vừa định kể cho anh nghe thì màn hài kịch lố lăng này ập tới. Đây là lá thư của phu nhân Maberley. Nếu anh muốn đồng hành cùng tôi, chúng ta sẽ gửi điện báo cho bà ấy và lập tức khởi hành ngay."
KÍNH GỬI ÔNG SHERLOCK HOLMES, (tôi lẩm nhẩm đọc)-
Tôi đang phải đối mặt với một chuỗi những sự việc vô cùng kỳ lạ liên quan đến ngôi nhà này, và tôi vô cùng trân trọng nếu nhận được lời khuyên từ ông. Ông có thể ghé qua nhà tôi vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày mai. Ngôi nhà nằm cách Ga Weald một quãng đi bộ ngắn. Tôi tin rằng người chồng quá cố của mình, ông Mortimer Maberley, cũng từng là một trong những vị khách hàng thuở ban đầu của ông.
Trân trọng, MARY MABERLEY.
Địa chỉ được ghi là "Trang viên The Three Gables, Harrow Weald."
"Sự tình là vậy đó!" Holmes hồ hởi nói. "Và bây giờ, nếu anh đã thu xếp được thời gian, Watson, chúng ta sẽ lên đường."
Một chuyến tàu ngắn nối tiếp bằng một cuốc xe ngựa còn ngắn hơn đã đưa chúng tôi đến trước ngôi nhà, một căn biệt thự xây bằng gạch và gỗ, nằm lọt thỏm giữa một mẫu cỏ hoang vu. Phía trên các cửa sổ tầng lầu nhô ra ba mái che nhỏ xíu, như một nỗ lực yếu ớt nhằm biện minh cho cái tên "Ba Mái Nhà" của nó. Phía sau lưng là một rặng thông còi cọc, ủ rũ. Nhìn tổng thể, chốn này toát lên một vẻ nghèo nàn và chán chường. Dẫu vậy, khi bước vào trong, chúng tôi nhận thấy ngôi nhà được bài trí nội thất rất tươm tất. Quý bà ra đón tiếp chúng tôi là một phụ nữ luống tuổi vô cùng duyên dáng, toát lên phong thái của một người học thức và vô cùng tinh tế.
"Tôi vẫn nhớ rất rõ phu quân của bà, thưa bà," Holmes lên tiếng, "mặc dù đã nhiều năm trôi qua kể từ dạo ông ấy nhờ tôi giúp đỡ trong một vấn đề nhỏ."
"Có lẽ cái tên của con trai tôi, Douglas, sẽ quen thuộc với ông hơn."
Holmes nhìn bà với vẻ vô cùng thích thú.
"Trời đất! Bà là thân mẫu của Douglas Maberley sao? Tôi có biết cậu ấy một chút. Nhưng hẳn nhiên là cả London này đều biết tiếng cậu ấy. Cậu ta quả là một chàng trai tuyệt vời! Bây giờ cậu ấy đang ở đâu?"
"Nó mất rồi, thưa ông Holmes, mất rồi! Nó vốn là Tùy viên tại Rome, và vừa qua đời ở đó vì bệnh viêm phổi hồi tháng trước."
"Tôi thực sự lấy làm tiếc. Thật khó mà tin được cái chết lại có thể tìm đến một người như cậu ấy. Tôi chưa từng biết ai lại tràn trề nhựa sống đến vậy. Cậu ấy sống đầy cuồng nhiệt-trong từng hơi thở của mình!"
"Quá cuồng nhiệt, ông Holmes ạ. Và đó cũng chính là nguyên nhân dẫn đến sự hủy hoại của nó. Ông nhớ về nó như những gì nó đã từng-vui vẻ và huy hoàng. Ông không hề chứng kiến hình ảnh một kẻ u sầu, ủ rũ và đăm chiêu mà nó đã biến thành. Trái tim nó đã tan nát. Chỉ trong vòng một tháng, tôi như thể phải tận mắt nhìn cậu con trai dũng cảm của mình héo mòn thành một gã đàn ông mệt mỏi và đầy hoài nghi."
"Vì một chuyện tình-hay vì một người phụ nữ sao?"
"Hoặc một ác quỷ cũng nên. Nhưng chà, tôi mời ông đến đây không phải để than vãn về đứa con trai tội nghiệp của mình, thưa ông Holmes."
"Bác sĩ Watson và tôi luôn sẵn lòng phục vụ bà."
"Đã có một số chuyện hết sức kỳ lạ xảy ra. Tôi dọn đến sống ở ngôi nhà này được hơn một năm nay, và vì muốn tận hưởng một cuộc sống ẩn dật nên tôi cũng ít khi qua lại với hàng xóm láng giềng. Ba ngày trước, tôi nhận được cuộc gọi từ một gã đàn ông tự xưng là người môi giới bất động sản. Anh ta bảo rằng ngôi nhà này hoàn toàn phù hợp với một thân chủ của anh ta, và nếu tôi đồng ý nhượng lại, tiền bạc không thành vấn đề. Tôi thấy chuyện này thật lạ lùng, bởi ngoài kia có thiếu gì những ngôi nhà trống trải khác xem chừng cũng phù hợp không kém, nhưng lẽ tự nhiên là tôi vẫn tò mò trước lời đề nghị của anh ta. Vì vậy, tôi đã đưa ra một mức giá cao hơn năm trăm bảng so với số tiền tôi bỏ ra để mua nơi này. Lạ thay, anh ta lập tức gật đầu cái rụp, rồi còn nói thêm rằng thân chủ của mình muốn mua luôn cả đồ đạc nội thất và hỏi xem tôi có thể ra giá cho chúng luôn không. Một số món đồ ở đây được mang từ ngôi nhà cũ của tôi sang, và như ông thấy đấy, chúng đều là hàng tốt, nên tôi đã ngã giá một con số tròn trĩnh kha khá. Với yêu cầu này, anh ta cũng đồng ý ngay tắp lự. Tôi vốn luôn ôm mộng được đi du lịch, và quả thực món hời này béo bở đến mức có vẻ như tôi sẽ được tự do tận hưởng phần đời còn lại của mình.
"Ngày hôm qua, gã đàn ông đó đã quay lại cùng bản hợp đồng được soạn thảo sẵn. May mắn thay, tôi đã cho ông Sutro, vị luật sư của tôi đang sống ở Harrow, xem qua tờ giấy ấy. Ông ấy bảo với tôi: 'Đây là một văn bản hết sức kỳ quặc. Bà có biết rằng một khi đặt bút ký vào đó, về mặt pháp lý, bà sẽ không được mang bất cứ thứ gì ra khỏi nhà không-thậm chí là cả tài sản cá nhân của bà?' Khi gã đó quay lại vào buổi tối, tôi đã chỉ ra điểm bất thường này, và khẳng định rõ tôi chỉ định bán đồ đạc nội thất mà thôi.
"'Không, không; là tất cả mọi thứ,' anh ta khăng khăng.
"'Thế còn quần áo của tôi thì sao? Còn đồ trang sức của tôi nữa?'
"'Chà, chà, có thể linh động một chút cho những vật dụng cá nhân của bà. Nhưng tuyệt đối không một món đồ nào được mang ra khỏi nhà mà chưa qua kiểm tra. Thân chủ của tôi là một người vô cùng phóng khoáng, nhưng ông ấy có những sở thích kỳ quái và cách thức làm việc riêng. Với ông ấy, một là có tất cả, hai là không có gì.'
"'Vậy thì đành là không có gì,' tôi đáp lời. Câu chuyện bị bỏ dở ở đó, nhưng toàn bộ sự việc có vẻ quá đỗi bất thường đối với tôi nên tôi nghĩ--"
Ngay lúc này, chúng tôi bị cắt ngang bởi một tình huống hết sức dị thường.
Holmes giơ tay lên ra hiệu giữ im lặng. Rồi anh sải bước thật nhanh ngang qua căn phòng, mở toang cánh cửa, lôi tuột vào trong một người phụ nữ cao lớn, gầy nhom đang bị anh tóm chặt lấy vai. Cô ta lảo đảo bước vào với những cú giằng co vụng về, trông chẳng khác nào một con gà mái cồng kềnh, lóng ngóng bị lôi xềnh xệch ra khỏi chuồng, miệng không ngừng kêu quàng quạc.
"Bỏ tôi ra! Các người đang làm cái quái gì vậy?" cô ta ré lên.
"Sao thế, Susan, chuyện này là thế nào?"
"Chà, thưa bà, tôi đang định vào hỏi xem liệu mấy vị khách có ở lại dùng bữa trưa không thì người đàn ông này bỗng dưng nhảy xổ vào người tôi."
"Tôi đã lắng nghe động tĩnh của cô ả suốt năm phút qua rồi, nhưng không muốn cắt ngang câu chuyện vô cùng thú vị của bà. Chỉ là hơi thở khò khè một chút thôi, Susan nhỉ? Cô thở có phần quá sức so với loại công việc rình mò này đấy."
Susan quay gương mặt sưng sỉa xen lẫn vẻ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào người vừa bắt giữ mình. "Rốt cuộc ông là ai cơ chứ, và ông lấy quyền gì mà lôi kéo tôi thế này hả?"
"Chỉ là tôi muốn hỏi một câu ngay trước mặt cô thôi. Thưa bà Maberley, bà có tiết lộ với ai rằng bà dự định viết thư cho tôi để xin ý kiến tư vấn không?"
"Không, thưa ông Holmes, tôi chẳng nói với ai cả."
"Thế ai là người đem gửi bức thư của bà?"
"Là Susan đi gửi."
"Chính xác. Này, Susan, cô đã viết thư hay nhắn nhe cho ai để báo rằng bà chủ của cô đang tìm đến tôi xin lời khuyên?"
"Đấy là một lời dối trá. Tôi chẳng gửi tin nhắn cho ai sất."
"Này, Susan, những kẻ mang hơi thở khò khè thường không sống được lâu đâu, cô biết đấy. Và nói dối lại là một thói xấu tệ hại. Cô đã tuồn tin cho ai?"
"Susan!" bà chủ của cô ta thảng thốt kêu lên, "Tôi cứ tin rằng cô là một người phụ nữ tử tế, hóa ra lại xảo trá đến vậy. Giờ thì tôi mới nhớ ra lúc trước tôi có thoáng thấy cô to nhỏ chuyện trò với ai đó qua bờ rào."
"Đó là việc riêng của tôi," người phụ nữ đáp ráo hoảnh với vẻ hờn dỗi.
"Giả sử tôi nói toạc ra rằng người cô vừa buôn chuyện cùng chính là Barney Stockdale thì sao nhỉ?" Holmes nhếch mép.
"Chà, nếu ông đã biết tỏng rồi thì còn cất công hỏi han làm quái gì nữa?"
"Ban đầu tôi vẫn chưa dám chắc, nhưng giờ thì tôi biết rõ rồi. Chà, Susan, mười bảng sẽ là của cô nếu cô chịu mở lời cho tôi biết ai là kẻ đứng sau giật dây Barney."
"Là một người có dư dả một ngàn bảng cho mỗi mười bảng mà ông kiếm được trên cái thế gian này."
"Vậy ra đó là một gã đàn ông giàu nứt đố đổ vách? Không; cô vừa nhoẻn miệng cười-là một người phụ nữ giàu có mới phải. Giờ chúng ta đã lật bài ngửa đến mức này rồi, cô cũng có thể khai ra cái tên đó và đút túi tờ mười bảng chứ nhỉ."
"Tôi thà trừng mắt nhìn ông sa xuống địa ngục trước còn hơn."
"Ôi, Susan! Cẩn thận ngôn từ của cô kìa!"
"Tôi sẽ dọn đồ khỏi chốn này. Tôi đã chịu đựng cái nhà này quá đủ rồi. Ngày mai tôi sẽ gọi người đến dọn rương của mình đi." Cô ta vùng vằng bỏ đi về phía cửa.
"Tạm biệt cô, Susan. Thuốc giảm ho Paregoric4 là thứ mà cô đang rất cần đấy... Giờ thì," anh tiếp lời, nét mặt thoắt cái chuyển từ vẻ cợt nhả sang nghiêm nghị ngay khi cánh cửa vừa khép lại sau lưng người phụ nữ với gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, "băng đảng này đang manh động thật sự. Hãy xem cái cách chúng bám sát ván bài này mà xem. Bức thư bà gửi cho tôi được đóng dấu bưu điện lúc mười giờ đêm. Vậy mà Susan vẫn kịp tuồn tin cho Barney. Barney có đủ thời gian để chạy đến bẩm báo với chủ nhân của gã và nhận chỉ thị; ông ta hay bà ta-từ nụ cười nhếch mép của Susan khi ả đinh ninh rằng tôi đoán sai, tôi nghiêng về trường hợp thứ hai hơn-đã vạch ra một kế hoạch. Black Steve được gọi đến, và tôi bị dằn mặt vào đúng mười một giờ sáng ngày hôm sau. Tốc độ làm việc quả là đáng nể đấy, bà thấy không."
"Nhưng rốt cuộc chúng muốn gì cơ chứ?"
"Đúng thế, đó mới chính là mấu chốt của vấn đề. Ai là người từng ở trong ngôi nhà này trước bà?"
"Một thuyền trưởng hải quân đã về hưu, tên là Ferguson."
"Ông ta có điểm gì đáng chú ý không?"
"Tôi chưa từng nghe thấy bất kỳ điều gì dị thường về ông ấy."
"Tôi đang trăn trở không biết liệu ông ta có chôn giấu thứ gì ở đây chăng. Tất nhiên, ngày nay nếu muốn giấu giếm của cải, người ta sẽ gửi thẳng vào ngân hàng Bưu điện. Tuy nhiên, vẫn luôn có những kẻ gàn dở ngoài kia. Thế giới sẽ tẻ nhạt biết bao nếu vắng bóng họ. Ban đầu tôi đã thoáng nghĩ đến giả thuyết về một món vật phẩm vô giá nào đó được cất giấu. Nhưng nếu quả đúng như vậy, cớ gì chúng lại muốn thu mua cả đồ đạc của bà? Bà hẳn không tình cờ sở hữu một bức danh họa của Raphael5 hay một ấn bản kịch Shakespeare đầu tiên6 nào đó mà bản thân không hề hay biết chứ?"
"Không đâu, tôi chẳng nghĩ mình có thứ gì quý hiếm hơn bộ ấm trà Crown Derby7."
"Điều đó khó lòng mà biện minh cho toàn bộ sự bí ẩn này. Thêm vào đó, tại sao chúng không đường hoàng nói thẳng ra thứ chúng muốn? Nếu chúng thèm khát bộ ấm trà của bà, chúng hoàn toàn có thể ra giá cho riêng món đồ ấy mà chẳng cần phải cất công thu mua lại toàn bộ tư dinh của bà, từ ổ khóa, cổ phiếu cho đến từng thùng rượu. Không, theo cách tôi nhìn nhận vấn đề, hẳn phải có một thứ gì đó bà đang nắm giữ mà bản thân không hề hay biết, và một khi đã tỏ tường, bà nhất quyết sẽ không chịu buông tay."
"Đó cũng là những gì tôi đang nghĩ," tôi phụ họa.
"Bác sĩ Watson cũng đồng tình, vậy là vấn đề đã rõ như ban ngày rồi."
"Chà, thưa ông Holmes, rốt cuộc nó có thể là thứ gì được cơ chứ?"
"Để xem liệu bằng phép suy luận logic thuần túy này, chúng ta có thể làm sáng tỏ vấn đề hơn được không. Bà đã dọn đến sống ở ngôi nhà này tròn một năm."
"Cũng ngót nghét hai năm rồi."
"Vậy càng tốt. Trong suốt khoảng thời gian đằng đẵng đó, chẳng một bóng người nào đến đây gõ cửa đòi hỏi từ bà bất cứ thứ gì. Thế mà đùng một cái, chỉ trong vỏn vẹn ba hay bốn ngày, bà lại liên tục nhận được những lời đề nghị dồn dập. Bà có thể rút ra được kết luận gì từ điều đó?"
"Nó chỉ có thể mang một ý nghĩa duy nhất," tôi lên tiếng, "vật đó, bất kể nó là gì đi chăng nữa, hẳn là chỉ vừa mới được đưa vào trong ngôi nhà này."
"Lại một điểm nữa đã được gỡ rối," Holmes gật gù. "Bây giờ, thưa bà Maberley, liệu có món đồ nào mới được đưa đến đây không?"
"Không hề; cả năm nay tôi chưa sắm sửa thêm thứ gì mới mẻ cả."
"Thật sao! Điều đó quả là đáng lưu tâm. Chà, tôi cho rằng cách tốt nhất hiện nay là cứ để mọi việc diễn tiến thêm một thời gian nữa cho đến khi chúng ta có trong tay những manh mối rõ ràng hơn. Vị luật sư nọ của bà có phải là người thạo việc không?"
"Ông Sutro là một người vô cùng tài cán."
"Bà còn người hầu gái nào khác phụ việc trong nhà không, hay cô nàng Susan xinh đẹp vừa đóng sầm cánh cửa trước của bà kia là người duy nhất?"
"Tôi vẫn còn một cô giúp việc trẻ nữa."
"Hãy thử ngỏ lời nhờ ông Sutro ngủ lại trong nhà một hai đêm xem sao. Có thể bà sẽ cần người bảo vệ đấy."
"Bảo vệ khỏi ai cơ?"
"Ai mà lường trước được? Vấn đề này quả thực còn quá mịt mờ. Nếu tôi không thể tìm ra thứ chúng đang săn lùng, tôi buộc lòng phải tiếp cận vụ việc từ một hướng khác, và cố gắng truy lùng kẻ chủ mưu đứng trong bóng tối. Gã môi giới bất động sản nọ có để lại địa chỉ nào không?"
"Chỉ có mỗi tấm danh thiếp cùng chức danh nghề nghiệp của anh ta thôi. Haines-Johnson, Đấu giá viên kiêm Định giá viên."
"Tôi e rằng chúng ta sẽ chẳng thể tìm thấy tên anh ta trong Danh bạ đâu. Những kẻ làm ăn lương thiện đời nào lại đi giấu giếm nơi chốn kinh doanh của mình. Chà, bà nhớ báo cho tôi biết nếu có bất kỳ diễn biến mới nào nhé. Tôi đã chính thức nhận lời giải quyết vụ án của bà, và bà có thể hoàn toàn yên tâm rằng tôi sẽ bám trụ với nó đến cùng."
Khi chúng tôi đi ngang qua sảnh, ánh mắt tinh tường, chẳng bỏ sót bất cứ thứ gì của Holmes đã vô tình lướt qua những chiếc rương và hộp đang nằm xếp xó ở một góc. Những chiếc nhãn mác dán trên chúng vẫn còn đang bóng loáng.
"'Milano.' 'Lucerne.' Những thứ này được chuyển đến từ Ý."
"Đó là những món đồ của cậu Douglas tội nghiệp nhà tôi."
"Bà vẫn chưa mở chúng ra xem sao? Bà nhận được đống đồ này bao lâu rồi?"
"Chúng được gửi tới đây vào tuần trước."
"Nhưng rõ ràng bà từng nói-chà, chắc chắn đây chính là mắt xích còn khuyết thiếu. Ai mà biết được bên trong đống đồ đó lại chẳng ẩn chứa một thứ gì đó vô giá?"
"Chuyện đó là không thể nào đâu, ông Holmes. Cậu Douglas tội nghiệp chỉ sống dựa vào những đồng lương ít ỏi và một khoản trợ cấp hằng năm khiêm tốn. Cậu ấy thì đào đâu ra thứ gì có giá trị chứ?"
Holmes chìm sâu vào những dòng suy tưởng.
"Đừng chần chừ thêm nữa, thưa bà Maberley," cuối cùng anh cũng lên tiếng. "Hãy cho người khuân tất cả đống rương này lên phòng ngủ của bà. Tiến hành kiểm tra chúng càng sớm càng tốt và xem xem bên trong rốt cuộc chứa đựng thứ gì. Ngày mai tôi sẽ ghé qua để nghe bà báo cáo lại."
Bầu không khí rõ ràng cho thấy The Three Gables đang bị giăng lưới giám sát hết sức nghiêm ngặt, bởi ngay khi chúng tôi rảo bước vòng qua bức tường rào cao ngất nghểu án ngữ ở cuối ngõ, gã võ sĩ quyền anh da đen đã đứng lù lù ở đó, lẩn khuất trong bóng tối. Chúng tôi bắt gặp gã một cách đầy bất ngờ, và ở cái chốn vắng vẻ quạnh hiu này, trông gã thật tàn độc và đầy rẫy sự đe dọa. Holmes điềm nhiên vỗ tay vào túi áo mình.
"Đang tìm súng đấy à, ông Holmes?"
"Không; tôi đang tìm lọ nước hoa của mình, Steve ạ."
"Ông cũng biết đùa đấy, ông Holmes nhỉ?"
"Sẽ chẳng vui vẻ gì cho anh đâu, Steve, một khi tôi đã quyết định bám đuôi anh. Sáng nay tôi đã có lời cảnh báo anh rất đàng hoàng rồi mà."
"Chà, thưa ông Holmes, tôi đã nghiền ngẫm những gì ông dặn dò, và tôi cũng chẳng muốn bới móc thêm về chuyện của thằng nhãi Perkins nữa. Nếu có gì tôi có thể giúp được ông, thưa ông Holmes, tôi sẵn sàng làm."
"Chà, vậy thì, hãy khai mau xem ai là kẻ đứng sau sai sử anh trong vụ này?"
"Có Chúa chứng giám! Ông Holmes, trước nay tôi luôn thật lòng với ông. Tôi nào có biết. Ông chủ Barney của tôi chỉ thị cho tôi như vậy, và tôi chỉ biết cắm đầu làm theo thôi."
"Chà, hãy ghi khắc những lời này cho kỹ, Steve, rằng người phụ nữ đang sống trong ngôi nhà đó, và mọi thứ nằm dưới mái nhà đó, đều nằm dưới sự bảo hộ của tôi. Đừng bao giờ quên điều đó."
"Tuân lệnh, ông Holmes. Tôi sẽ ghi tạc trong lòng."
"Tôi đã dọa cho gã sợ xanh mắt mèo và phải lo sốt vó cho sự an nguy của chính bản thân gã rồi, Watson ạ," Holmes cất lời nhận xét khi hai chúng tôi tiếp tục rảo bước. "Tôi dám cá là gã sẽ sẵn sàng trở mặt phản bội lại kẻ đã thuê mình nếu gã thực sự biết kẻ đó là ai. Thật may mắn khi tôi lại có đôi chút hiểu biết về băng đảng Spencer John, và Steve chính là một trong số những tên đàn em dưới trướng chúng. Bây giờ, Watson này, đây chính là vụ án dành cho Langdale Pike, và tôi sẽ đi gặp anh ta ngay bây giờ. Khi tôi quay lại, biết đâu tôi sẽ có cái nhìn thấu suốt hơn về mớ bòng bong này."
Suốt cả ngày hôm đó tôi không gặp lại Holmes, nhưng tôi hoàn toàn có thể mường tượng ra anh đã dành thời gian như thế nào, bởi Langdale Pike vốn là cuốn bách khoa toàn thư sống của anh về tất thảy mọi vấn đề dính líu đến những vụ bê bối trong giới thượng lưu. Sinh vật kỳ quặc và luôn mang vẻ uể oải này đã dành trọn những khoảng thời gian thức giấc của mình bên khung cửa sổ lồi của một câu lạc bộ trên Phố St. James8, đóng vai trò như một trạm thu phát sóng cho mọi lời đồn thổi trên khắp chốn Thủ đô. Người ta kháo nhau rằng, anh ta đã rủng rỉnh bỏ túi một khoản thu nhập khổng lồ lên đến bốn con số nhờ vào những mẩu tin vặt vãnh mà anh ta đều đặn gửi cho các tờ báo lá cải hàng tuần nhằm phục vụ nhu cầu tò mò của công chúng. Giả như ẩn sâu bên dưới những bề chìm đục ngầu của cuộc sống chốn London phồn hoa có tồn tại một vòng xoáy hay luồng nước ngầm kỳ lạ nào đó, thì hẳn nó đã được đánh dấu bằng một độ chính xác tự động nhờ vào chiếc la bàn mang hình hài con người đang hiện diện trên bề mặt này. Holmes đã âm thầm tiếp tay giúp Langdale thu thập thông tin, và đôi khi, đổi lại, anh cũng nhận được sự hỗ trợ từ nhân vật này.
Khi tôi gặp lại bạn mình trong phòng riêng vào sáng sớm hôm sau, nhìn thần thái của anh, tôi hiểu rằng mọi sự đều ổn thỏa. Thế nhưng, dù vậy, một điều bất ngờ hết sức khó chịu vẫn đang chờ đón chúng tôi. Nó mang hình hài của bức điện tín sau đây:
"Hãy đến ngay. Nhà của thân chủ đã bị đột nhập đêm qua. Cảnh sát đang kiểm soát hiện trường.
"SUTRO."
Holmes huýt sáo. "Vở kịch đã tiến đến hồi khủng hoảng, và còn nhanh hơn tôi dự liệu. Đằng sau vụ này hẳn có một thế lực rất mạnh thúc đẩy, Watson ạ, và điều đó chẳng làm tôi ngạc nhiên sau những gì tôi đã nghe được. Sutro này, đương nhiên, là luật sư của bà ấy. Tôi e rằng tôi đã sai lầm khi không yêu cầu anh nán lại canh gác suốt đêm. Rõ ràng gã này đã tỏ ra là một chỗ dựa quá ọp ẹp. Chà, chẳng còn cách nào khác - lại phải một phen nữa lên đường đến Harrow Weald."
Chúng tôi nhận thấy The Three Gables giờ đây mang một diện mạo hoàn toàn khác so với cái vẻ ngăn nắp, chỉn chu của hôm trước. Một nhóm nhỏ những kẻ tò mò đã tụ tập ở cổng vườn, trong khi mấy viên cảnh sát đang lùng sục khắp các ô cửa sổ và những luống hoa phong lữ. Vào đến bên trong, chúng tôi gặp một quý ông lớn tuổi, tóc hoa râm, tự giới thiệu là luật sư, cùng với một viên Thanh tra mặt mũi hồng hào, lanh lợi, người đã chào đón Holmes như thể một người bạn cũ thân tình.
"Chà, ông Holmes, tôi e rằng chẳng còn chỗ nào cho ông xen vào vụ này nữa rồi," ông ta nói. "Đơn thuần chỉ là một vụ trộm vặt, tầm thường, nằm trọn trong tầm tay của lực lượng cảnh sát già nua tội nghiệp chúng tôi. Không cần đến chuyên gia đâu."
"Tôi tin chắc vụ việc đang nằm trong những bàn tay rất có năng lực," Holmes đáp. "Ông vừa nói đây chỉ là một vụ trộm thông thường thôi sao?"
"Đúng thế. Chúng tôi biết khá rõ đám đó là những kẻ nào và có thể lần ra chúng ở đâu. Chính là băng đảng của Barney Stockdale, có cả gã da đen to xác trong đó - chúng đã bị bắt gặp lởn vởn quanh khu vực này."
"Tuyệt! Vậy chúng đã lấy được những gì?"
"Chà, có vẻ như chúng chẳng vơ vát được bao nhiêu. Bà Maberley đã bị đánh thuốc mê bằng chloroform, và ngôi nhà thì bị-- À! Người phụ nữ ấy đây rồi."
Người bạn hôm qua của chúng tôi bước vào phòng, sắc mặt tái nhợt và trông vô cùng yếu ớt, phải vịn vào một cô hầu gái nhỏ nhắn.
"Ông đã cho tôi một lời khuyên sáng suốt, ông Holmes," bà nói, kèm theo một nụ cười buồn bã. "Than ôi, tôi đã không nghe theo! Tôi không muốn làm phiền ông Sutro, và thế là tôi chẳng được ai bảo vệ."
"Mãi sáng nay tôi mới hay tin," vị luật sư giải thích.
"Ông Holmes đã khuyên tôi nên có một người bạn ở lại trong nhà. Tôi đã phớt lờ lời khuyên ấy, và giờ thì tôi phải trả giá."
"Trông bà thật tiều tụy," Holmes nói. "Có lẽ bà khó lòng đủ sức để thuật lại cho tôi nghe những gì đã xảy ra."
"Mọi thứ đều đã ở trong này," viên Thanh tra lên tiếng, vỗ vỗ vào cuốn sổ tay dày cộp của mình.
"Tuy nhiên, nếu người phụ nữ này chưa đến nỗi quá kiệt sức--"
"Thực sự thì cũng chẳng có bao nhiêu chuyện để kể. Tôi không nghi ngờ gì việc con Susan độc ác ấy đã sắp đặt sẵn lối vào cho bọn chúng. Chúng hẳn đã thuộc nằm lòng từng tấc đất của ngôi nhà này. Tôi có tỉnh lại trong một thoáng khi miếng giẻ tẩm chloroform bị ấn vào miệng mình, nhưng rồi tôi không rõ mình đã mê man trong bao lâu nữa. khi tôi tỉnh dậy, một gã đang đứng ở đầu giường, còn một gã khác vừa đứng thẳng dậy, tay ôm một bọc đồ lấy từ trong đống hành lý của con trai tôi - cái rương đã bị lục tung và đồ đạc vung vãi khắp sàn nhà. Trước khi hắn kịp tẩu thoát, tôi đã chồm dậy và túm chặt lấy hắn."
"Bà đã liều lĩnh quá đấy," viên Thanh tra nhận xét.
"Tôi đã bám chặt được hắn, nhưng hắn hất tôi ra, và tên kia thì có thể đã đánh tôi, vì tôi chẳng nhớ thêm được gì nữa. Cô hầu gái Mary nghe thấy tiếng động và bắt đầu thét lên qua cửa sổ. Tiếng la của cô ấy đã gọi cảnh sát đến, nhưng bọn vô lại thì đã tẩu thoát mất rồi."
"Chúng đã lấy đi những gì?"
"Chà, tôi không nghĩ có bất cứ thứ gì có giá trị bị mất. Tôi dám chắc trong rương của con trai tôi chẳng có gì đáng giá."
"Bọn chúng có để lại manh mối gì không?"
"Có một tờ giấy mà tôi nghĩ mình đã giật được từ tay gã đàn ông mà tôi túm lấy. Nó nằm nhàu nát dưới sàn nhà. Đó là nét chữ của con trai tôi."
"Vậy thì cũng chẳng có mấy tác dụng," viên Thanh tra nói. "Ngược lại, nếu nó nằm trong tay tên trộm--"
"Chính xác," Holmes tiếp lời. "Quả là một suy luận thực tế đến mức thô thiển! Dù sao thì tôi cũng tò mò muốn xem qua nó."
Viên Thanh tra rút ra từ cuốn sổ tay bỏ túi một tờ giấy khổ lớn đã được gấp lại.
"Tôi chẳng bao giờ bỏ sót bất cứ thứ gì, dù là nhỏ nhặt nhất," ông ta nói với một vẻ hơi khoa trương. "Đó chính là lời khuyên của tôi dành cho ông đấy, ông Holmes. Hai mươi lăm năm trong nghề, tôi đã học được bài học của mình. Luôn luôn có khả năng có dấu vân tay hay thứ gì đó tương tự."
Holmes xem xét tờ giấy.
"Ông hiểu nó ra sao, thưa Thanh tra?"
"Theo những gì tôi thấy, thì có vẻ như đây là phần kết của một cuốn tiểu thuyết quái dị nào đó."
"Nó quả thực có thể chứng minh là phần kết của một câu chuyện quái dị," Holmes nói. "Ông có để ý đến con số ở đầu trang giấy không. Nó là hai trăm bốn mươi lăm. Vậy hai trăm bốn mươi bốn trang lẻ còn lại thì đang ở đâu?"
"Chà, tôi cho là lũ trộm đã lấy mất rồi. Chúc chúng may mắn với món hàng đó!"
"Xem nào, đột nhập vào một căn nhà chỉ để lấy trộm những thứ giấy tờ như thế này hẳn là một điều kỳ quặc. Nó có gợi ý gì cho ông không, thưa Thanh tra?"
"Có chứ, thưa ông; nó gợi ý rằng, trong cơn vội vã, bọn vô lại đã vớ đại lấy bất cứ thứ gì vừa tầm tay nhất. Tôi chúc chúng vui vẻ với những gì đã vớ được."
"Nhưng tại sao chúng lại nhắm vào đồ đạc của con trai tôi?" bà Maberley thắc mắc.
"Chà, sau khi chẳng tìm thấy gì quý giá ở tầng dưới, chúng bèn thử vận may trên gác. Đó là cách tôi giải thích. Còn ông hiểu thế nào, ông Holmes?"
"Tôi phải suy nghĩ về chuyện này đã, thưa Thanh tra. Lại đây bên cửa sổ với tôi, Watson." Rồi khi chúng tôi đã đứng cùng nhau, anh đọc to mảnh giấy. Nó bắt đầu ở giữa chừng một câu và chạy như thế này:
"... khuôn mặt rịn đầy máu vì những vết cắt và những cú đấm, nhưng điều đó chẳng thấm vào đâu so với nỗi rỉ máu trong tim anh khi anh nhìn thấy gương mặt đáng yêu ấy, cái gương mặt mà anh đã sẵn sàng hy sinh chính mạng sống của mình, đang nhìn xuống nỗi đau đớn và sự tủi nhục của anh. Nàng mỉm cười - vâng, có Chúa chứng giám! nàng mỉm cười, như một con quỷ nhẫn tâm chẳng khác gì bản chất thâm độc của chính nàng, khi anh ngước lên nhìn nàng. Chính vào khoảnh khắc đó, tình yêu đã chết và lòng căm hận đã ra đời. Con người phải sống vì một điều gì đó. Nếu không phải vì vòng tay của nàng, thưa phu nhân, thì ắt hẳn sẽ là vì sự sụp đổ của nàng và sự trả thù trọn vẹn của tôi."
"Ngữ pháp lạ thật!" Holmes nhận xét, kèm theo một nụ cười, khi anh trả lại tờ giấy cho viên Thanh tra. "Ông có nhận thấy chữ 'anh' đột ngột chuyển thành 'của tôi' không. Tác giả đã bị câu chuyện của chính mình cuốn đi mãnh liệt đến mức vào khoảnh khắc cao trào, anh ta đã tưởng tượng mình chính là nhân vật chính."
"Có vẻ đây là một thứ văn chương hết sức tồi tệ," viên Thanh tra nói, vừa cất tờ giấy trở lại vào cuốn sổ. "Sao cơ! ông định đi rồi sao, ông Holmes?"
"Tôi không nghĩ mình còn bất cứ việc gì để làm ở đây nữa, khi mà vụ án đã ở trong những bàn tay tài năng như thế này. Nhân tiện, thưa bà Maberley, bà vừa nói rằng bà muốn đi du lịch phải không?"
"Đó luôn là giấc mơ của tôi, ông Holmes."
"Bà muốn đi đâu - Cairo, Madeira, hay Riviera9?"
"Ồ, nếu có đủ tiền, tôi sẽ đi một vòng quanh thế giới."
"Quá hợp lý. Một vòng quanh thế giới. Chà, chào buổi sáng bà. Có thể tôi sẽ gửi cho bà vài dòng vào buổi tối." Khi chúng tôi đi ngang qua cửa sổ, tôi thoáng thấy nụ cười và cái lắc đầu của viên Thanh tra. "Mấy gã thông minh này lúc nào cũng có một chút điên điên." Đó chính là điều tôi đọc được từ nụ cười của viên Thanh tra.
"Giờ thì, Watson, chúng ta đã đi đến chặng cuối của cuộc hành trình nhỏ này rồi," Holmes lên tiếng khi chúng tôi lại hòa mình vào sự huyên náo của khu trung tâm London. "Tôi cho rằng tốt nhất là nên làm cho ra nhẽ ngay lập tức. Sẽ rất tuyệt nếu anh đi cùng tôi, bởi lẽ có thêm một nhân chứng bao giờ cũng an toàn hơn khi phải giao thiệp với một người phụ nữ như Isadora Klein."
Chúng tôi vẫy một chiếc xe ngựa và hối hả lao đến một địa chỉ nằm trên Quảng trường Grosvenor. Holmes nãy giờ vẫn chìm đắm trong suy tưởng, bỗng nhiên bừng tỉnh.
"Nhân tiện, Watson, tôi đồ rằng anh đã nhìn thấu toàn bộ sự việc rồi chứ?"
"Không, tôi không dám nhận là mình đã tường tận mọi ngóc ngách. Tôi chỉ đoán chúng ta đang trên đường tới gặp người đàn bà giật dây đằng sau tất cả những trò quỷ quái này."
"Chính xác! Nhưng cái tên Isadora Klein chẳng gợi lên cho anh điều gì ư? Hiển nhiên, cô ta từng là một tuyệt sắc giai nhân lừng lẫy. Chưa từng có một người phụ nữ nào sánh kịp. Cô ta mang trong mình dòng máu Tây Ban Nha thuần chủng, huyết mạch đích thực của những kẻ chinh phục độc đoán, và gia tộc cô ta vốn là những thủ lĩnh tại Pernambuco10 qua bao thế hệ. Cô ta kết hôn với một ông trùm ngành đường người Đức lớn tuổi tên Klein, để rồi chẳng bao lâu sau chễm chệ trở thành góa phụ giàu có và quyến rũ bậc nhất thế gian. Tiếp nối sau đó là một thời kỳ phiêu lưu tình ái, khi cô ta tự do buông thả theo những sở thích cá nhân. Cô ta có vài người tình, và Douglas Maberley, một trong những người đàn ông nổi bật nhất London, cũng nằm trong số đó. Theo những lời đồn thổi, đối với anh ta, đây không đơn thuần chỉ là một cuộc phiêu lưu chớp nhoáng. Anh ta chẳng phải hạng bướm lượn chốn phù hoa, mà là một người đàn ông mạnh mẽ, kiêu hãnh, kẻ đã dốc cạn trái tim và kỳ vọng nhận lại tất cả. Thế nhưng, cô ta lại đích thị là một 'người đẹp không chút rủ lòng thương11' bước ra từ tiểu thuyết. Một khi thói bốc đồng đã được thỏa mãn, mọi chuyện coi như chấm dứt, và nếu kẻ lỡ bước si tình không chịu tin vào lời cự tuyệt, cô ta thừa thủ đoạn để khiến anh ta phải mở mắt."
"Ra vậy, đó chính là câu chuyện của cậu ta--"
"À! Giờ thì anh đang bắt đầu xâu chuỗi mọi thứ lại rồi đấy. Tôi nghe đồn cô ta sắp kết hôn với vị Công tước trẻ tuổi xứ Lomond, người đáng tuổi con mình. Mẹ của ngài Công tước có thể nhắm mắt làm ngơ chuyện chênh lệch tuổi tác, nhưng một vụ bê bối động trời lại là chuyện hoàn toàn khác, thế nên cô ta buộc phải hành động-- À! Chúng ta đến nơi rồi."
Đó là một trong những căn góc tráng lệ nhất khu West End. Một người hầu nam với phong thái cứng nhắc như cỗ máy cầm lấy danh thiếp của chúng tôi, rồi quay trở ra buông lời báo rằng phu nhân không có nhà.
"Vậy thì chúng ta sẽ nán lại chờ cho đến khi cô ta có mặt," Holmes đáp lại với vẻ hân hoan.
Cỗ máy liền dở chứng.
"Không có ở nhà nghĩa là không tiếp các ông," người hầu nam gắt gỏng.
"Tuyệt," Holmes ung dung đáp. "Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta chẳng cần phải chờ đợi nữa. Phiền anh chuyển mảnh giấy này cho bà chủ."
Anh vội vã ngoáy vài ba chữ lên tờ giấy xé từ cuốn sổ tay, gấp gọn lại và ấn vào tay gã gia nhân.
"Anh viết gì thế, Holmes?" tôi tò mò hỏi.
"Chỉ đơn giản là: 'Vậy thì có cần đến cảnh sát không?'. Tôi tin bấy nhiêu đó là đủ để chúng ta được mời vào."
Quả nhiên là vậy-và còn với một tốc độ nhanh đến chóng mặt. Chỉ phút chốc sau, chúng tôi đã đặt chân vào một không gian tựa cõi mộng Nghìn lẻ một đêm12. Căn phòng khách rộng lớn và xa hoa, chìm trong ánh sáng mờ ảo được tô điểm bởi vài ngọn đèn điện hắt sắc hồng. Tôi chợt nghĩ, hẳn người đàn bà này đã bước sang cái tuổi mà dẫu có là một mỹ nhân kiêu ngạo đến đâu, ánh sáng nửa vời vẫn luôn là sự lựa chọn được ưu ái hơn cả. Cô ta khẽ nâng mình khỏi chiếc ghế tràng kỷ khi chúng tôi bước vào: vóc dáng cao ráo, phong thái uy quyền như một bà hoàng, đường nét cơ thể hoàn mỹ, gương mặt xinh đẹp tựa hồ mang một chiếc mặt nạ không cảm xúc, với đôi mắt Tây Ban Nha tuyệt đẹp phóng ánh nhìn sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống chúng tôi.
"Sự đường đột này là sao-và cả mảnh giấy xúc phạm này nữa?" cô ta chất vấn, tay giơ cao tờ giấy.
"Tôi thiết nghĩ mình không cần phải giải thích, thưa phu nhân. Tôi dành quá nhiều sự tôn trọng cho trí thông minh của phu nhân để phải làm việc thừa thãi đó-dù tôi buộc phải thú nhận rằng, sự thông minh ấy dạo gần đây đã mắc phải những sai lầm thật đáng kinh ngạc."
"Thế nghĩa là sao, thưa ông?"
"Là khi phu nhân lầm tưởng rằng đám du côn đánh thuê của mình có thể dọa nạt và tống cổ tôi khỏi công việc đang làm. Chắc chắn chẳng có gã đàn ông nào lại dấn thân vào cái nghề của tôi nếu không vì bị những hiểm nguy lôi cuốn. Hóa ra, chính phu nhân là người đã dồn ép tôi phải nhúng tay vào vụ án của chàng thanh niên Maberley."
"Tôi hoàn toàn không hiểu ông đang nói gì. Tôi thì có liên quan gì đến đám du côn đánh thuê chứ?"
Holmes mệt mỏi quay mặt đi.
"Phải, có lẽ tôi đã đánh giá thấp trí thông minh của phu nhân. Thôi được, chúc buổi chiều tốt lành!"
"Khoan đã! Ông định đi đâu?"
"Đến Scotland Yard."
Cả hai chưa kịp bước qua nửa căn phòng, cô ta đã vội vã lao theo và níu chặt lấy cánh tay Holmes. Chỉ trong chớp mắt, thái độ lạnh lùng như thép đã tan chảy thành sự mềm mỏng tựa nhung nhụa.
"Xin hãy nán lại và ngồi xuống, thưa các quý ông. Chúng ta hãy cùng nhau thảo luận về chuyện này. Tôi cảm nhận được rằng mình có thể thành thật với ông, ông Holmes ạ. Ông sở hữu sự tinh tế của một quý ông. Và bản năng của một người phụ nữ luôn đủ nhạy bén để nhận ra điều đó. Tôi sẽ đối đãi với ông như một người bạn."
"Tôi không dám hứa sẽ đáp lại thịnh tình ấy, thưa phu nhân. Tôi không phải là hiện thân của luật pháp, nhưng tôi đại diện cho công lý trong giới hạn quyền lực nhỏ nhoi của mình. Tôi sẵn lòng lắng nghe, và sau đó, tôi sẽ cho phu nhân biết tôi định hành xử ra sao."
"Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi quả thật ngu ngốc khi dọa dẫm một người đàn ông dũng cảm như ông."
"Điều thực sự ngu ngốc, thưa phu nhân, là phu nhân đã tự đặt mình dưới quyền sinh sát của một lũ lưu manh rác rưởi, những kẻ sẵn sàng quay lưng tống tiền hoặc bán đứng phu nhân bất cứ lúc nào."
"Không, không! Tôi đâu có đơn giản đến thế. Vì đã hứa sẽ thành thật, tôi có thể tiết lộ rằng ngoài vợ chồng Barney và Susan Stockdale, tuyệt nhiên không một ai mường tượng ra kẻ giật dây bọn chúng là ai. Còn đối với hai kẻ đó, chà, đây đâu phải lần đầu tiên--" Cô ta mỉm cười và khẽ gật đầu, toát lên vẻ thân mật đầy quyến rũ và lơi lả.
"Tôi hiểu. Phu nhân đã từng thử thách chúng từ trước."
"Chúng là những con chó săn ngoan ngoãn, biết cách hành sự trong im lặng."
"Những con chó săn kiểu ấy, sớm muộn gì cũng sinh thói phản chủ và cắn lại chính bàn tay đã ném xương cho chúng. Chúng sẽ bị tóm cổ vì vụ trộm này. Cảnh sát đã đánh hơi thấy dấu vết rồi."
"Chúng sẽ phải gánh chịu những gì đáng phải nhận. Bọn chúng được trả tiền để làm thế mà. Tôi sẽ hoàn toàn đứng ngoài vòng xoáy này."
"Trừ khi tôi lôi phu nhân vào."
"Không, không đâu; ông sẽ chẳng làm thế. Ông là một quý ông. Đó là bí mật thầm kín của một người phụ nữ mà."
"Trước hết, phu nhân phải trả lại bản thảo kia đã."
Cô ta bật cười khanh khách rồi uyển chuyển bước về phía lò sưởi. Nơi đó chỉ còn lại một đống tro tàn xám xịt mà cô ta vừa chọc nát bươm bằng thanh cời lửa. "Tôi có nên hoàn trả mớ này không nhỉ?" cô ta hỏi. Hình ảnh cô ta đứng đó, ranh mãnh và tinh tế, nở một nụ cười ngạo nghễ thách thức chúng tôi, khiến tôi có cảm giác rằng trong số tất cả những kẻ thủ ác mà Holmes từng chạm trán, đây chính là đối thủ khiến anh khó xử nhất. Thế nhưng, vị thám tử của chúng ta lại hoàn toàn miễn nhiễm trước mọi cám dỗ tình cảm.
"Hành động này đã tự định đoạt số phận của phu nhân," anh lạnh nhạt buông lời. "Phu nhân hành sự rất mau lẹ, thưa phu nhân, nhưng e rằng lần này phu nhân đã đi quá giới hạn rồi."
Cô ta giận dữ ném phăng thanh cời lửa xuống sàn, tạo nên một tiếng loảng xoảng chói tai.
"Ông thật quá đáng!" cô ta thốt lên. "Liệu tôi có thể giãi bày ngọn nguồn câu chuyện với ông được không?"
"Tôi cứ ngỡ chính tôi mới là người kể lại nó cho phu nhân nghe chứ."
"Nhưng ông phải nhìn nhận sự việc qua lăng kính của tôi, ông Holmes. Ông phải thấu hiểu nó từ góc độ của một người phụ nữ khi trơ mắt nhìn toàn bộ tham vọng cả đời sắp sửa sụp đổ tan tành ngay phút chót. Liệu một người phụ nữ trong hoàn cảnh đó có đáng bị lên án khi ả chỉ cố gắng tự bảo vệ mình?"
"Tội lỗi khởi nguồn vẫn là của phu nhân."
"Đúng, đúng thế! Tôi thừa nhận. Douglas quả là một chàng trai dễ thương, ngặt nỗi anh ấy lại chẳng hề ăn khớp với những kế hoạch vĩ đại của tôi. Anh ấy muốn kết hôn-kết hôn đấy, ông Holmes ạ-với một kẻ xuất thân thường dân chẳng có lấy một xu dính túi. Mọi thứ thấp kém hơn sự ràng buộc ấy đều không thể khiến anh ta thỏa mãn. Rồi anh ta đâm ra cố chấp mù quáng. Chỉ vì tôi đã trót trao thân gửi phận, anh ta ngộ nhận rằng tôi có nghĩa vụ phải tiếp tục hiến dâng, và chỉ dâng hiến cho riêng mình anh ta mà thôi. Sự trói buộc ấy thật ngột ngạt và không thể nào chịu đựng nổi. Cuối cùng, tôi buộc lòng phải khiến anh ta tỉnh mộng."
"Bằng cách vung tiền thuê đám lưu manh đến nện anh ta một trận nhừ tử ngay dưới cửa sổ phòng phu nhân."
"Ông quả thực nắm rõ mọi thứ như lòng bàn tay. Chà, sự thật đúng là vậy. Barney và bọn đàn em đã tống cổ anh ta đi, và tôi thừa nhận, chúng đã ra tay hơi quá trớn. Nhưng rồi anh ta đã đáp trả thế nào? Làm sao tôi có thể ngờ một quý ông lại giở trò hèn hạ đến vậy? Anh ta cặm cụi viết một cuốn sách để phơi bày chính câu chuyện của mình. Trong đó, dĩ nhiên tôi sắm vai con sói độc ác; còn anh ta là chú cừu non tội nghiệp. Mọi thứ đều rành rành trên trang giấy, dưới lớp vỏ bọc của những cái tên giả, hiển nhiên là thế; nhưng liệu có ai ở cái chốn London này lại mù mờ đến mức không nhận ra sự thật đằng sau chứ? Ông nghĩ sao về chuyện đó, thưa ông Holmes?"
"Chà, dẫu sao cậu ta cũng chỉ hành xử trong phạm vi quyền hạn của mình."
"Cứ như thể bầu không khí của nước Ý đã ngấm sâu vào trong máu, mang theo cái tinh thần tàn nhẫn của thời Ý cổ đại truyền vào người anh ta vậy. Anh ta viết thư và gửi kèm một bản thảo cuốn sách cho tôi, cốt chỉ để tôi bị sự chờ đợi giày vò đến chết đi sống lại. Anh ta rành rọt báo rằng có hai bản thảo-một dành cho tôi, và bản còn lại nằm trong tay nhà xuất bản."
"Làm thế nào phu nhân biết chắc bản thảo kia chưa đến tay nhà xuất bản?"
"Tôi thừa biết nhà xuất bản của anh ấy là ai. Ông biết đấy, đó đâu phải là cuốn tiểu thuyết đầu tay. Tôi đã cất công điều tra và phát hiện ra gã kia vẫn chưa nhận được bất cứ tin tức gì từ Ý. Rồi cái chết đột ngột của Douglas ập đến. Chừng nào bản thảo kia còn tồn tại trên cõi đời này, tôi sẽ vĩnh viễn không có lấy một ngày bình yên. Dĩ nhiên, nó chắc chắn phải nằm lẫn lộn trong mớ di vật của anh ấy, và sớm muộn gì cũng được chuyển về tay mẹ anh ấy. Thế là tôi giao phó việc này cho băng đảng của Barney. Một con ả trong số chúng đã luồn lách vào nhà xin làm hầu gái. Ban đầu tôi thực sự muốn giải quyết êm đẹp một cách lương thiện. Tôi thề có trời đất chứng giám cho lòng thành của mình. Tôi đã sẵn sàng vung tiền mua đứt ngôi nhà lẫn toàn bộ đồ đạc bên trong. Tôi đã đưa ra cái giá trên trời, bất kể bà ấy có đòi hỏi nhường nào đi chăng nữa. Chỉ khi mọi nỗ lực đàm phán đều đi vào ngõ cụt, tôi mới buộc lòng phải dùng đến hạ sách. Giờ thì, ông Holmes, cứ cho là tôi đã quá tàn nhẫn với Douglas đi-và, có Chúa mới thấu tôi ân hận nhường nào!-nhưng thử hỏi, tôi còn biết phải xoay sở ra sao khi toàn bộ tương lai của mình đang ngàn cân treo sợi tóc?"
Sherlock Holmes khẽ nhún vai.
"Chà, chà," anh cất giọng, "Có lẽ tôi lại phải bao che cho một tội ác tày đình như thường lệ rồi. Cho tôi hỏi, một chuyến du lịch vòng quanh thế giới với tiêu chuẩn hạng nhất sẽ ngốn hết bao nhiêu tiền?"
Người đàn bà trân trân nhìn anh trong sự kinh ngạc tột độ.
"Năm ngàn bảng liệu có đủ không?"
"Chà, quả thực tôi cũng nghĩ đến con số đó!"
"Rất tốt. Vậy thì phiền phu nhân ký cho tôi một tấm séc đúng với số tiền đó, và tôi sẽ đích thân đảm bảo nó được trao tận tay bà Maberley. Phu nhân nợ bà ấy một chuyến đi đổi gió sau tất cả những gì đã gây ra. Trong lúc chờ đợi, thưa phu nhân"-anh đưa ngón trỏ lên vẫy vẫy đầy vẻ cảnh cáo-"hãy cẩn thận! Hãy thật cẩn thận! Phu nhân không thể cứ mãi đùa giỡn với dao sắc mà không có ngày bị đứt đôi bàn tay ngọc ngà ấy đâu."
-
Harrow là một khu vực ngoại ô nằm ở phía tây bắc London, nổi tiếng với ngôi trường nam sinh danh giá cùng tên. ↩
-
Holborn là một khu vực sầm uất tại trung tâm London, nổi tiếng với nhiều quán rượu và địa điểm sinh hoạt lịch sử của các tầng lớp xã hội. ↩
-
Bull Ring là một khu vực thương mại lâu đời ở Birmingham, từng là nơi tổ chức các trận đấu thể thao và tụ tập của tầng lớp lao động. ↩
-
Paregoric (cồn nha phiến long não) là một loại thuốc ho truyền thống chứa hàm lượng nhỏ thuốc phiện (opium), từng được sử dụng rất phổ biến như một loại thuốc không kê đơn trong quá khứ. ↩
-
Raffaello Sanzio (thường được gọi là Raphael), là một danh họa vĩ đại thời kỳ Phục hưng Ý, các tác phẩm của ông có giá trị vô giá. ↩
-
Ám chỉ bản 'First Folio' (1623), ấn bản đầu tiên tập hợp các vở kịch của William Shakespeare, được xem là một trong những cuốn sách hiếm và đắt giá nhất trong lịch sử văn học. ↩
-
Royal Crown Derby là một trong những hãng sản xuất đồ gốm sứ cao cấp lâu đời và danh tiếng bậc nhất nước Anh, biểu tượng cho sự xa xỉ và tinh xảo. ↩
-
St. James's Street là con phố nổi tiếng ở London, nơi tập trung các câu lạc bộ quý ông (gentlemen's clubs) danh giá, trung tâm giao lưu và trao đổi tin tức của giới thượng lưu. ↩
-
Riviera (thường chỉ French Riviera hoặc Italian Riviera) là vùng duyên hải Địa Trung Hải tuyệt đẹp, điểm đến nghỉ dưỡng xa hoa quen thuộc của giới thượng lưu châu Âu. ↩
-
Một bang ở vùng Đông Bắc Brazil, từng là trung tâm sản xuất đường khổng lồ trên thế giới, nơi các gia tộc quý tộc cai quản những đồn điền rộng lớn. ↩
-
Cụm từ mượn từ tựa đề bài thơ nổi tiếng 'La Belle Dame sans Merci' của John Keats, dùng để chỉ những người phụ nữ có sắc đẹp mê hồn nhưng lạnh lùng, tàn nhẫn, gieo rắc bi kịch cho những kẻ si tình. ↩
-
Ám chỉ tập truyện dân gian Ả Rập nổi tiếng (Arabian Nights), thường được dùng như một biểu tượng văn hóa để miêu tả những khung cảnh huyền bí, lộng lẫy và xa hoa tột bậc. ↩
THE ADVENTURE OF THE THREE GABLES
I don't think that any of my adventures with Mr. Sherlock Holmes opened quite so abruptly, or so dramatically, as that which I associate with The Three Gables. I had not seen Holmes for some days, and had no idea of the new channel into which his activities had been directed. He was in a chatty mood that morning, however, and had just settled me into the well-worn low arm-chair on one side of the fire, while he had curled down with his pipe in his mouth upon the opposite chair, when our visitor arrived. If I had said that a mad bull had arrived, it would give a clearer impression of what occurred.
The door had flown open and a huge negro had burst into the room. He would have been a comic figure if he had not been terrific, for he was dressed in a very loud grey check suit with a flowing salmon-coloured tie. His broad face and flattened nose were thrust forward, as his sullen dark eyes, with a smouldering gleam of malice in them, turned from one of us to the other.
"Which of you genelmen is Masser Holmes?" he asked.
Holmes raised his pipe with a languid smile.
"Oh! it's you, is it?" said our visitor, coming with an unpleasant, stealthy step round the angle of the table. "See here, Masser Holmes, you keep your hands out of other folks' business. Leave folks to manage their own affairs. Got that, Masser Holmes?"
"Keep on talking," said Holmes. "It's fine."
"Oh! it's fine, is it?" growled the savage. "It won't be so damn fine if I have to trim you up a bit. I've handled your kind before now, and they didn't look fine when I was through with them. Look at that, Masser Holmes!"
He swung a huge knotted lump of a fist under my friend's nose. Holmes examined it closely with an air of great interest. "Were you born so?" he asked. "Or did it come by degrees?"
It may have been the icy coolness of my friend, or it may have been the slight clatter which I made as I picked up the poker. In any case, our visitor's manner became less flamboyant.
"Well, I've given you fair warnin'," said he. "I've a friend that's interested out Harrow way-you know what I'm meaning-and he don't intend to have no buttin' in by you. Got that? You ain't the law, and I ain't the law either, and if you come in I'll be on hand also. Don't you forget it."
"I've wanted to meet you for some time," said Holmes. "I won't ask you to sit down, for I don't like the smell of you, but aren't you Steve Dixie, the bruiser?
"That's my name, Masser Holmes, and you'll get put through it for sure if you give me any lip."
"It is certainly the last thing you need," said Holmes, staring at our visitor's hideous mouth. "But it was the killing of young Perkins outside the Holborn Bar-- What! you're not going?"
The negro had sprung back, and his face was leaden. "I won't listen to no such talk," said he. "What have I to do with this 'ere Perkins, Masser Holmes? I was trainin' at the Bull Ring in Birmingham when this boy done gone get into trouble."
"Yes, you'll tell the magistrate about it, Steve," said Holmes. "I've been watching you and Barney Stockdale--"
"So help me the Lord! Masser Holmes--"
"That's enough. Get out of it. I'll pick you up when I want you."
"Good mornin', Masser Holmes. I hope there ain't no hard feelin's about this 'ere visit?"
"There will be unless you tell me who sent you."
"Why, there ain't no secret about that, Masser Holmes. It was that same genelman that you have just done gone mention."
"And who set him on to it?"
"S'elp me. I don't know, Masser Holmes. He just say, 'Steve, you go see Mr. Holmes, and tell him his life ain't safe if he go down Harrow way.' That's the whole truth."
Without waiting for any further questioning, our visitor bolted out of the room almost as precipitately as he had entered. Holmes knocked out the ashes of his pipe with a quiet chuckle.
"I am glad you were not forced to break his woolly head, Watson. I observed your manoeuvres with the poker. But he is really rather a harmless fellow, a great muscular, foolish, blustering baby, and easily cowed, as you have seen. He is one of the Spencer John gang and has taken part in some dirty work of late which I may clear up when I have time. His immediate principal, Barney, is a more astute person. They specialize in assaults, intimidation, and the like. What I want to know is, who is at the back of them on this particular occasion?"
"But why do they want to intimidate you?"
"It is this Harrow Weald case. It decides me to look into the matter, for if it is worth anyone's while to take so much trouble, there must be something in it."
"But what is it?"
"I was going to tell you when we had this comic interlude. Here is Mrs. Maberley's note. If you care to come with me we will wire her and go out at once."
DEAR MR. SHERLOCK HOLMES, (I read)-
I have had a succession of strange incidents occur to me in connection with this house, and I should much value your advice. You would find me at home any time to-morrow. The house is within a short walk of the Weald Station. I believe that my late husband, Mortimer Maberley, was one of your early clients.
Yours faithfully,
MARY MABERLEY.
The address was "The Three Gables, Harrow Weald."
"So that's that!" said Holmes. "And now, if you can spare the time, Watson, we will get upon our way."
A short railway journey, and a shorter drive, brought us to the house, a brick and timber villa, standing in its own acre of undeveloped grassland. Three small projections above the upper windows made a feeble attempt to justify its name. Behind was a grove of melancholy, half-grown pines, and the whole aspect of the place was poor and depressing. None the less, we found the house to be well furnished, and the lady who received us was a most engaging elderly person, who bore every mark of refinement and culture.
"I remember your husband well, madam," said Holmes, "though it is some years since he used my services in some trifling matter."
"Probably you would be more familiar with the name of my son Douglas."
Holmes looked at her with great interest.
"Dear me! Are you the mother of Douglas Maberley? I knew him slightly. But, of course, all London knew him. What a magnificent creature he was! Where is he now?"
"Dead, Mr. Holmes, dead! He was Attaché at Rome, and he died there of pneumonia last month."
"I am sorry. One could not connect death with such a man. I have never known anyone so vitally alive. He lived intensely-every fibre of him!"
"Too intensely, Mr. Holmes. That was the ruin of him. You remember him as he was-debonair and splendid. You did not see the moody, morose, brooding creature into which he developed. His heart was broken. In a single month I seemed to see my gallant boy turn into a worn-out cynical man."
"A love affair-a woman?"
"Or a fiend. Well, it was not to talk of my poor lad that I asked you to come, Mr. Holmes."
"Dr. Watson and I are at your service."
"There have been some very strange happenings. I have been in this house more than a year now, and as I wished to lead a retired life I have seen little of my neighbours. Three days ago I had a call from a man who said that he was a house agent. He said that this house would exactly suit a client of his and that if I would part with it money would be no object. It seemed to me very strange, as there are several empty houses on the market which appear to be equally eligible, but naturally I was interested in what he said. I therefore named a price which was five hundred pounds more than I gave. He at once closed with the offer, but added that his client desired to buy the furniture as well and would I put a price upon it. Some of this furniture is from my old home, and it is, as you see, very good, so that I named a good round sum. To this also he at once agreed. I had always wanted to travel, and the bargain was so good a one that it really seemed that I should be my own mistress for the rest of my life.
"Yesterday the man arrived with the agreement all drawn out. Luckily I showed it to Mr. Sutro, my lawyer, who lives in Harrow. He said to me, 'This is a very strange document. Are you aware that if you sign it you could not legally take anything out of the house-not even your own private possessions?' When the man came again in the evening I pointed this out, and I said that I meant only to sell the furniture.
"'No, no; everything,' said he.
"'But my clothes? My jewels?'
"'Well, well, some concession might be made for your personal effects. But nothing shall go out of the house unchecked. My client is a very liberal man, but he has his fads and his own way of doing things. It is everything or nothing with him.'
"'Then it must be nothing,' said I. And there the matter was left, but the whole thing seemed to me to be so unusual that I thought--"
Here we had a very extraordinary interruption.
Holmes raised his hand for silence. Then he strode across the room, flung open the door, and dragged in a great gaunt woman whom he had seized by the shoulder. She entered with ungainly struggles, like some huge awkward chicken, torn squawking out of its coop.
"Leave me alone! What are you a-doin' of?" she screeched.
"Why, Susan, what is this?"
"Well, ma'am, I was comin' in to ask if the visitors was stayin' for lunch when this man jumped out at me."
"I have been listening to her for the last five minutes, but did not wish to interrupt your most interesting narrative. Just a little wheezy, Susan, are you not? You breathe too heavily for that kind of work."
Susan turned a sulky but amazed face upon her captor. "Who be you, anyhow, and what right have you a-pullin' me about like this?"
"It was merely that I wished to ask a question in your presence. Did you, Mrs. Maberley, mention to anyone that you were going to write to me and consult me?"
"No, Mr. Holmes, I did not."
"Who posted your letter?"
"Susan did."
"Exactly. Now, Susan, to whom was it that you wrote or sent a message to say that your mistress was asking advice from me?"
"It's a lie. I sent no message."
"Now, Susan, wheezy people may not live long, you know. It's a wicked thing to tell fibs. Whom did you tell?"
"Susan!" cried her mistress, "I believe you are a bad, treacherous woman. I remember now that I saw you speaking to someone over the hedge."
"That was my own business," said the woman sullenly.
"Suppose I tell you that it was Barney Stockdale to whom you spoke?" said Holmes.
"Well, if you know, what do you want to ask for?"
"I was not sure, but I know now. Well now, Susan, it will be worth ten pounds to you if you will tell me who is at the back of Barney."
"Someone that could lay down a thousand pounds for every ten you have in the world."
"So, a rich man? No; you smiled-a rich woman. Now we have got so far, you may as well give the name and earn the tenner."
"I'll see you in hell first."
"Oh, Susan! Language!"
"I am clearing out of here. I've had enough of you all. I'll send for my box to-morrow." She flounced for the door.
"Good-bye, Susan. Paregoric is the stuff.... Now," he continued, turning suddenly from lively to severe when the door had closed behind the flushed and angry woman, "this gang means business. Look how close they play the game. Your letter to me had the 10 p.m. postmark. And yet Susan passes the word to Barney. Barney has time to go to his employer and get instructions; he or she-I incline to the latter from Susan's grin when she thought I had blundered-forms a plan. Black Steve is called in, and I am warned off by eleven o'clock next morning. That's quick work, you know."
"But what do they want?"
"Yes, that's the question. Who had the house before you?"
"A retired sea captain, called Ferguson."
"Anything remarkable about him?"
"Not that ever I heard of."
"I was wondering whether he could have buried something. Of course, when people bury treasure nowadays they do it in the Post Office bank. But there are always some lunatics about. It would be a dull world without them. At first I thought of some buried valuable. But why, in that case, should they want your furniture? You don't happen to have a Raphael or a first folio Shakespeare without knowing it?"
"No, I don't think I have anything rarer than a Crown Derby tea-set."
"That would hardly justify all this mystery. Besides, why should they not openly state what they want? If they covet your tea-set, they can surely offer a price for it without buying you out, lock, stock, and barrel. No, as I read it, there is something which you do not know that you have, and which you would not give up if you did know."
"That is how I read it," said I.
"Dr. Watson agrees, so that settles it."
"Well, Mr. Holmes, what can it be?"
"Let us see whether by this purely mental analysis we can get it to a finer point. You have been in this house a year."
"Nearly two."
"All the better. During this long period no one wants anything from you. Now suddenly within three or four days you have urgent demands. What would you gather from that?"
"It can only mean," said I, "that the object, whatever it may be, has only just come into the house."
"Settled once again," said Holmes. "Now, Mrs. Maberley, has any object just arrived?"
"No; I have bought nothing new this year."
"Indeed! That is very remarkable. Well, I think we had best let matters develop a little further until we have clearer data. Is that lawyer of yours a capable man?"
"Mr. Sutro is most capable."
"Have you another maid, or was the fair Susan, who has just banged your front door, alone?"
"I have a young girl."
"Try and get Sutro to spend a night or two in the house. You might possibly want protection."
"Against whom?"
"Who knows? The matter is certainly obscure. If I can't find what they are after, I must approach the matter from the other end, and try to get at the principal. Did this house-agent man give any address?"
"Simply his card and occupation. Haines-Johnson, Auctioneer and Valuer."
"I don't think we shall find him in the Directory. Honest business men don't conceal their place of business. Well, you will let me know any fresh development. I have taken up your case, and you may rely upon it that I shall see it through."
As we passed through the hall Holmes's eyes, which missed nothing, lighted upon several trunks and cases which were piled in the corner. The labels shone out upon them.
"'Milano.' 'Lucerne.' These are from Italy."
"They are poor Douglas's things."
"You have not unpacked them? How long have you had them?"
"They arrived last week."
"But you said-why, surely this might be the missing link. How do we know that there is not something of value there?"
"There could not possibly be, Mr. Holmes. Poor Douglas had only his pay and a small annuity. What could he have of value?"
Holmes was lost in thought.
"Delay no longer, Mrs. Maberley," he said at last. "Have these things taken upstairs to your bedroom. Examine them as soon as possible and see what they contain. I will come to-morrow and hear your report."
It was quite evident that The Three Gables was under very close surveillance, for as we came round the high hedge at the end of the lane there was the negro prize-fighter standing in the shadow. We came on him quite suddenly, and a grim and menacing figure he looked in that lonely place. Holmes clapped his hand to his pocket.
"Lookin' for your gun, Masser Holmes?"
"No; for my scent-bottle, Steve."
"You are funny, Masser Holmes, ain't you?"
"It won't be funny for you, Steve, if I get after you. I gave you fair warning this morning."
"Well, Masser Holmes, I done gone think over what you said, and I don't want no more talk about that affair of Masser Perkins. S'pose I can help you, Masser Holmes, I will."
"Well, then, tell me who is behind you on this job?"
"So help me the Lord! Masser Holmes, I told you the truth before. I don't know. My boss Barney gives me orders and that's all."
"Well, just bear in mind, Steve, that the lady in that house, and everything under that roof, is under my protection. Don't you forget it."
"All right, Masser Holmes. I'll remember.'
"I've got him thoroughly frightened for his own skin, Watson," Holmes remarked as we walked on. "I think he would double-cross his employer if he knew who he was. It was lucky I had some knowledge of the Spencer John crowd, and that Steve was one of them. Now, Watson, this is a case for Langdale Pike, and I am going to see him now. When I get back I may be clearer in the matter."
I saw no more of Holmes during the day, but I could well imagine how he spent it, for Langdale Pike was his human book of reference upon all matters of social scandal. This strange, languid creature spent his waking hours in the bow window of a St. James's Street club, and was the receiving-station, as well as the transmitter, for all the gossip of the Metropolis. He made, it was said, a four-figure income by the paragraphs which he contributed every week to the garbage papers which cater for an inquisitive public. If ever, far down in the turbid depths of London life, there was some strange swirl or eddy, it was marked with automatic exactness by this human dial upon the surface. Holmes discreetly helped Langdale to knowledge, and on occasion was helped in turn.
When I met my friend in his room early next morning, I was conscious from his bearing that all was well, but none the less a most unpleasant surprise was awaiting us. It took the shape of the following telegram:
"Please come out at once. Client's house burgled in the night. Police in possession.
"SUTRO."
Holmes whistled. "The drama has come to a crisis, and quicker than I had expected. There is a great driving-power at the back of this business, Watson, which does not surprise me after what I have heard. This Sutro, of course, is her lawyer. I made a mistake, I fear, in not asking you to spend the night on guard. This fellow has clearly proved a broken reed. Well, there is nothing for it but another journey to Harrow Weald."
We found The Three Gables a very different establishment to the orderly household of the previous day. A small group of idlers had assembled at the garden gate, while a couple of constables were examining the windows and the geranium beds. Within we met a grey old gentleman, who introduced himself as the lawyer, together with a bustling, rubicund Inspector, who greeted Holmes as an old friend.
"Well, Mr. Holmes, no chance for you in this case, I'm afraid. Just a common, ordinary burglary, and well within the capacity of the poor old police. No experts need apply."
"I am sure the case is in very good hands," said Holmes. "Merely a common burglary, you say?"
"Quite so. We know pretty well who the men are and where to find them. It is that gang of Barney Stockdale, with the big nigger in it-they've been seen about here."
"Excellent! What did they get?"
"Well, they don't seem to have got much. Mrs. Maberley was chloroformed and the house was-- Ah! here is the lady herself."
Our friend of yesterday, looking very pale and ill, had entered the room, leaning upon a little maid-servant.
"You gave me good advice, Mr. Holmes," said she, smiling ruefully. "Alas, I did not take it! I did not wish to trouble Mr. Sutro, and so I was unprotected."
"I only heard of it this morning," the lawyer explained.
"Mr. Holmes advised me to have some friend in the house. I neglected his advice, and I have paid for it."
"You look wretchedly ill," said Holmes. "Perhaps you are hardly equal to telling me what occurred."
"It is all here," said the Inspector, tapping a bulky notebook.
"Still, if the lady is not too exhausted--"
"There is really so little to tell. I have no doubt that wicked Susan had planned an entrance for them. They must have known the house to an inch. I was conscious for a moment of the chloroform rag which was thrust over my mouth, but I have no notion how long I may have been senseless. When I woke, one man was at the bedside and another was rising with a bundle in his hand from among my son's baggage, which was partially opened and littered over the floor. Before he could get away I sprang up and seized him."
"You took a big risk," said the Inspector.
"I clung to him, but he shook me off, and the other may have struck me, for I can remember no more. Mary the maid heard the noise and began screaming out of the window. That brought the police, but the rascals had got away."
"What did they take?"
"Well, I don't think there is anything of value missing. I am sure there was nothing in my son's trunks."
"Did the men leave no clue?"
"There was one sheet of paper which I may have torn from the man that I grasped. It was lying all crumpled on the floor. It is in my son's handwriting."
"Which means that it is not of much use," said the Inspector. "Now if it had been in the burglar's--"
"Exactly," said Holmes. "What rugged common sense! None the less, I should be curious to see it."
The Inspector drew a folded sheet of foolscap from his pocket-book.
"I never pass anything, however trifling," said he, with some pomposity. "That is my advice to you, Mr. Holmes. In twenty-five years' experience I have learned my lesson. There is always the chance of finger-marks or something."
Holmes inspected the sheet of paper.
"What do you make of it, Inspector?"
"Seems to be the end of some queer novel, so far as I can see."
"It may certainly prove to be the end of a queer tale," said Holmes. "You have noticed the number on the top of the page. It is two hundred and forty-five. Where are the odd two hundred and forty-four pages?"
"Well, I suppose the burglars got those. Much good may it do them!"
"It seems a queer thing to break into a house in order to steal such papers as that. Does it suggest anything to you, Inspector?"
"Yes, sir; it suggests that in their hurry the rascals just grabbed at what came first to hand. I wish them joy of what they got."
"Why should they go to my son's things?" asked Mrs. Maberley.
"Well, they found nothing valuable downstairs, so they tried their luck upstairs. That is how I read it. What do you make of it, Mr. Holmes?"
"I must think it over, Inspector. Come to the window, Watson." Then, as we stood together, he read over the fragment of paper. It began in the middle of a sentence and ran like this:
"... face bled considerably from the cuts and blows, but it was nothing to the bleeding of his heart as he saw that lovely face, the face for which he had been prepared to sacrifice his very life, looking out at his agony and humiliation. She smiled-yes, by Heaven! she smiled, like the heartless fiend she was, as he looked up at her. It was at that moment that love died and hate was born. Man must live for something. If it is not for your embrace, my lady, then it shall surely be for your undoing and my complete revenge."
"Queer grammar!" said Holmes, with a smile, as he handed the paper back to the Inspector. "Did you notice how the 'he' suddenly changed to 'my.' The writer was so carried away by his own story that he imagined himself at the supreme moment to be the hero."
"It seemed mighty poor stuff," said the Inspector, as he replaced it in his book. "What! are you off, Mr. Holmes?"
"I don't think there is anything more for me to do now that the case is in such capable hands. By the way, Mrs. Maberley, did you say you wished to travel?"
"It has always been my dream, Mr. Holmes."
"Where would you like to go-Cairo, Madeira, the Riviera?"
"Oh! if I had the money I would go round the world."
"Quite so. Round the world. Well, good morning. I may drop you a line in the evening." As we passed the window I caught a glimpse of the Inspector's smile and shake of the head. "These clever fellows have always a touch of madness." That was what I read in the Inspector's smile.
"Now, Watson, we are at the last lap of our little journey," said Holmes, when we were back in the roar of Central London once more. "I think we had best clear the matter up at once, and it would be well that you should come with me, for it is safer to have a witness when you are dealing with such a lady as Isadora Klein."
We had taken a cab and were speeding to some address in Grosvenor Square. Holmes had been sunk in thought, but he roused himself suddenly.
"By the way, Watson, I suppose you see it all clearly?"
"No, I can't say that I do. I only gather that we are going to see the lady who is behind all this mischief."
"Exactly! But does the name Isadora Klein convey nothing to you? She was, of course, the celebrated beauty. There was never a woman to touch her. She is pure Spanish, the real blood of the masterful Conquistadors, and her people have been leaders in Pernambuco for generations. She married the aged German sugar king, Klein, and presently found herself the richest as well as the most lovely widow upon earth. Then there was an interval of adventure when she pleased her own tastes. She had several lovers, and Douglas Maberley, one of the most striking men in London, was one of them. It was by all accounts more than an adventure with him. He was not a Society butterfly, but a strong, proud man who gave and expected all. But she is the 'belle dame sans merci' of fiction. When her caprice is satisfied, the matter is ended, and if the other party in the matter can't take her word for it, she knows how to bring it home to him."
"Then that was his own story--"
"Ah! you are piecing it together now. I hear that she is about to marry the young Duke of Lomond, who might almost be her son. His Grace's ma might overlook the age, but a big scandal would be a different matter, so it is imperative-- Ah! here we are."
It was one of the finest corner-houses of the West End. A machine-like footman took up our cards and returned with word that the lady was not at home. "Then we shall wait until she is," said Holmes cheerfully.
The machine broke down.
"Not at home means not at home to you," said the footman.
"Good," Holmes answered. "That means that we shall not have to wait. Kindly give this note to your mistress."
He scribbled three or four words upon a sheet of his notebook, folded it, and handed it to the man.
"What did you say, Holmes?" I asked.
"I simply wrote 'Shall it be the police, then?' I think that should pass us in."
It did-with amazing celerity. A minute later we were in an Arabian-nights' drawing-room, vast and wonderful, in a half gloom, picked out with an occasional pink electric light. The lady had come, I felt, to that time of life when even the proudest beauty finds the half-light more welcome. She rose from a settee as we entered: tall, queenly, a perfect figure, a lovely mask-like face, with two wonderful Spanish eyes which looked murder at us both.
"What is this intrusion-and this insulting message?" she asked, holding up the slip of paper.
"I need not explain, madame. I have too much respect for your intelligence to do so-though I confess that intelligence has been surprisingly at fault of late."
"How so, sir?"
"By supposing that your hired bullies could frighten me from my work. Surely no man would take up my profession if it were not that danger attracts him. It was you, then, who forced me to examine the case of young Maberley."
"I have no idea what you are talking about. What have I to do with hired bullies?"
Holmes turned away wearily.
"Yes, I have underrated your intelligence. Well, good afternoon!"
"Stop! Where are you going?"
"To Scotland Yard."
We had not got half-way to the door before she had overtaken us and was holding his arm. She had turned in a moment from steel to velvet.
"Come and sit down, gentlemen. Let us talk this matter over. I feel that I may be frank with you, Mr. Holmes. You have the feelings of a gentleman. How quick a woman's instinct is to find it out. I will treat you as a friend."
"I cannot promise to reciprocate, madame. I am not the law, but I represent justice so far as my feeble powers go. I am ready to listen, and then I will tell you how I will act."
"No doubt it was foolish of me to threaten a brave man like yourself."
"What was really foolish, madame, is that you have placed yourself in the power of a band of rascals who may blackmail or give you away."
"No, no! I am not so simple. Since I have promised to be frank, I may say that no one, save Barney Stockdale and Susan, his wife, have the least idea who their employer is. As to them, well, it is not the first--" She smiled and nodded, with a charming coquettish intimacy.
"I see. You've tested them before."
"They are good hounds who run silent."
"Such hounds have a way sooner or later of biting the hand that feeds them. They will be arrested for this burglary. The police are already after them."
"They will take what comes to them. That is what they are paid for. I shall not appear in the matter."
"Unless I bring you into it."
"No, no; you would not. You are a gentleman. It is a woman's secret."
"In the first place you must give back this manuscript."
She broke into a ripple of laughter, and walked to the fireplace. There was a calcined mass which she broke up with the poker. "Shall I give this back?" she asked. So roguish and exquisite did she look as she stood before us with a challenging smile that I felt of all Holmes's criminals this was the one whom he would find it hardest to face. However, he was immune from sentiment.
"That seals your fate," he said coldly. "You are very prompt in your actions, madame, but you have overdone it on this occasion."
She threw the poker down with a clatter.
"How hard you are!" she cried. "May I tell you the whole story?"
"I fancy I could tell it to you."
"But you must look at it with my eyes, Mr. Holmes. You must realize it from the point of view of a woman who sees all her life's ambition about to be ruined at the last moment. Is such a woman to be blamed if she protects herself?"
"The original sin was yours."
"Yes, yes! I admit it. He was a dear boy, Douglas, but it so chanced that he could not fit into my plans. He wanted marriage-marriage, Mr. Holmes-with a penniless commoner. Nothing less would serve him. Then he became pertinacious. Because I had given he seemed to think that I still must give, and to him only. It was intolerable. At last I had to make him realize it."
"By hiring ruffians to beat him under your own window."
"You do indeed seem to know everything. Well, it is true. Barney and the boys drove him away, and were, I admit, a little rough in doing so. But what did he do then? Could I have believed that a gentleman would do such an act? He wrote a book in which he described his own story. I, of course, was the wolf; he the lamb. It was all there, under different names, of course; but who in all London would have failed to recognize it? What do you say to that, Mr. Holmes?"
"Well, he was within his rights."
"It was as if the air of Italy had got into his blood and brought with it the old cruel Italian spirit. He wrote to me and sent me a copy of his book that I might have the torture of anticipation. There were two copies, he said-one for me, one for his publisher."
"How did you know the publisher's had not reached him?"
"I knew who his publisher was. It is not his only novel, you know. I found out that he had not heard from Italy. Then came Douglas's sudden death. So long as that other manuscript was in the world there was no safety for me. Of course, it must be among his effects, and these would be returned to his mother. I set the gang at work. One of them got into the house as servant. I wanted to do the thing honestly. I really and truly did. I was ready to buy the house and everything in it. I offered any price she cared to ask. I only tried the other way when everything else had failed. Now, Mr. Holmes, granting that I was too hard on Douglas-and, God knows, I am sorry for it!-what else could I do with my whole future at stake?"
Sherlock Holmes shrugged his shoulders.
"Well, well," said he, "I suppose I shall have to compound a felony as usual. How much does it cost to go round the world in first-class style?"
The lady stared in amazement.
"Could it be done on five thousand pounds?"
"Well, I should think so, indeed!"
"Very good. I think you will sign me a cheque for that, and I will see that it comes to Mrs. Maberley. You owe her a little change of air. Meantime, lady"-he wagged a cautionary forefinger-"have a care! Have a care! You can't play with edged tools for ever without cutting those dainty hands."