I. Vụ Mất Tích Con Ngựa Đua Silver Blaze
"Tôi e rằng mình phải đi rồi, Watson à," Holmes cất tiếng vào một buổi sáng nọ, giữa lúc chúng tôi đang cùng nhau dùng bữa điểm tâm.
"Đi ư! Đi đâu vậy?"
"Đến Dartmoor; đến King's Pyland."
Tôi chẳng hề ngạc nhiên. Thật ra, điều duy nhất khiến tôi băn khoăn là tại sao anh vẫn chưa dính dáng gì đến vụ án quái lạ này - cái vụ án đang là đề tài bàn tán duy nhất trên khắp mọi nẻo đường của nước Anh. Suốt cả ngày hôm qua, người bạn đồng hành của tôi cứ đi đi lại lại quanh phòng, cằm gục xuống ngực, đôi lông mày nhíu chặt, tay không ngừng nhồi thứ thuốc lá đen đặc nhất vào tẩu, và tuyệt nhiên làm ngơ trước mọi câu hỏi hay nhận xét của tôi. Từng số báo mới nhất đều được người giao báo mang lên đầy đủ, vậy mà anh chỉ liếc sơ qua rồi quẳng hết vào một góc. Dẫu anh im lặng đến thế, tôi vẫn biết rõ tâm trí anh đang nghiền ngẫm điều gì. Giữa lúc này, chỉ có một vấn đề duy nhất đủ sức khuấy động công chúng và thách thức tài năng phân tích của anh: đó là sự biến mất đầy bí ẩn của con ngựa được yêu thích nhất cho giải Wessex Cup1, cùng với vụ sát hại thảm khốc người huấn luyện của nó. Vì thế, khi anh đột ngột tuyên bố sẽ lên đường đến tận hiện trường, thì đó chính là điều tôi vừa chờ đợi vừa mong mỏi.
"Tôi rất vui được đi cùng anh, nếu tôi không làm vướng chân anh," tôi đáp.
"Watson thân mến, anh sẽ ban cho tôi một đặc ân lớn đấy nếu cùng đi. Và tôi tin rằng thời gian của anh sẽ không bị phí phạm đâu, bởi có những điểm trong vụ này hứa hẹn sẽ khiến nó trở nên hoàn toàn độc nhất vô nhị. Tôi nghĩ chúng ta vừa kịp để bắt chuyến tàu ở Paddington2, và tôi sẽ nói sâu hơn về vụ việc trên đường đi. Anh sẽ giúp tôi rất nhiều nếu mang theo chiếc ống nhòm tuyệt vời của anh đấy."
Thế là chừng một giờ sau, tôi thấy mình đã yên vị trong góc một toa xe hạng nhất đang lao vun vút về phía Exeter3, còn Sherlock Holmes, với gương mặt sắc sảo và háo hức khôn nguôi, ngồi nép dưới vành chiếc mũ du lịch có nắp che tai, đang cắm cúi lật giở xấp báo mới mua ở Paddington. Mãi đến khi chúng tôi đã bỏ Reading lại phía sau khá xa, anh mới nhét tờ báo cuối cùng xuống gầm ghế rồi chìa hộp xì gà về phía tôi.
"Chúng ta đang chạy khá nhanh đấy," anh nhận xét, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi liếc xuống đồng hồ. "Vận tốc hiện tại là năm mươi ba dặm rưỡi một giờ."
"Tôi chưa để ý đến mấy cột mốc một phần tư dặm4," tôi thú nhận.
"Tôi cũng vậy. Nhưng các cột điện báo dọc tuyến đường này cách nhau đúng sáu mươi thước, và phép tính thì đơn giản thôi. Tôi đoán là anh đã xem xét vụ sát hại John Straker cùng sự biến mất của Silver Blaze rồi chứ?"
"Tôi đã đọc những gì tờ Telegraph5 và Chronicle đăng tải."
"Đây là một trong những vụ án mà nghệ thuật suy luận nên được dùng để sàng lọc chi tiết, chứ không phải để thu thập thêm bằng chứng mới. Thảm kịch này quá đỗi bất thường, quá trọn vẹn, và có tầm quan trọng cá nhân đối với quá nhiều người, đến nỗi chúng ta đang ngập trong một biển những phỏng đoán, ước đoán và giả thuyết. Cái khó ở đây là phải tách cho được bộ khung của sự thật - cái sự thật tuyệt đối không thể chối cãi - ra khỏi những lời thêu dệt của đám nhà lý thuyết và phóng viên. Rồi sau đó, khi đã đứng vững trên nền tảng hợp lý ấy, nhiệm vụ của chúng ta mới là xem xét những suy luận nào có thể rút ra được, và đâu là những điểm đặc biệt mà toàn bộ bí ẩn xoay quanh. Tối thứ Ba vừa rồi, tôi đã nhận được điện tín từ cả Đại tá Ross, chủ nhân của con ngựa, và từ Thanh tra Gregory, người đang phụ trách vụ án - cả hai đều mời tôi hợp tác."
"Tối thứ Ba!" tôi thốt lên. "Vậy mà bây giờ đã là sáng thứ Năm rồi. Sao anh không xuống đó ngay từ hôm qua?"
"Bởi vì tôi đã phạm một sai lầm, Watson thân mến - điều mà tôi e rằng xảy ra thường xuyên hơn bất kỳ ai có thể nghĩ, nếu họ chỉ biết tôi qua những cuốn hồi ký của anh. Sự thật là, tôi không thể tin được rằng con ngựa xuất sắc nhất nước Anh lại có thể bị giấu nhẹm đi lâu đến vậy, nhất là ở một nơi thưa thớt dân cư như vùng bắc Dartmoor. Suốt từng giờ ngày hôm qua, tôi đều mong nghe tin nó đã được tìm thấy, và kẻ bắt cóc nó chính là kẻ đã giết John Straker. Thế nhưng, khi một buổi sáng nữa lại trôi qua, và tôi thấy ngoài việc bắt giữ chàng thanh niên Fitzroy Simpson ra thì chẳng có gì được thực hiện, tôi cảm thấy đã đến lúc mình phải hành động. Dù sao đi nữa, ở một vài khía cạnh, tôi vẫn thấy ngày hôm qua không hề uổng phí."
"Vậy là anh đã hình thành được một giả thuyết rồi sao?"
"Ít nhất thì tôi cũng đã nắm được các sự thật cốt lõi của vụ án. Tôi sẽ trình bày cho anh nghe; bởi chẳng có cách nào làm sáng tỏ một vụ án cho bằng việc kể lại nó cho một người khác. Và tôi khó lòng mong đợi sự hợp tác của anh, nếu tôi không cho anh thấy điểm xuất phát của chúng ta nằm ở đâu."
Tôi tựa lưng vào đệm ghế, thong thả phì phèo điếu xì gà, trong khi Holmes hơi rướn người về phía trước. Ngón trỏ dài và gầy guộc của anh gõ nhịp vào lòng bàn tay trái, đánh dấu từng điểm chính, rồi anh phác họa cho tôi toàn bộ chuỗi sự kiện đã dẫn đến chuyến đi này của chúng tôi.
"Silver Blaze," anh bắt đầu, "thuộc dòng dõi Isonomy, và thừa hưởng trọn vẹn thành tích lừng lẫy của vị tổ tiên danh tiếng ấy. Nó hiện đang ở tuổi lên năm, và đã lần lượt mang về từng giải thưởng trên đường đua cho Đại tá Ross, người chủ may mắn của nó. Cho đến trước khi thảm họa xảy ra, nó là con ngựa được yêu thích nhất cho giải Wessex Cup, với tỷ lệ cá cược ba ăn một. Ấy vậy mà nó luôn là ứng cử viên hàng đầu trong lòng công chúng mê đua ngựa, và chưa từng làm họ thất vọng; đến mức dù tỷ lệ cược chỉ có vậy, những số tiền khổng lồ vẫn được đổ dồn vào nó. Bởi thế, rõ ràng có rất nhiều kẻ mang lợi ích sâu sắc trong việc ngăn không cho Silver Blaze có mặt ở vạch xuất phát vào ngày thứ Ba tới.
"Tất nhiên, sự thật này đã được dự liệu từ trước tại King's Pyland, nơi đặt chuồng ngựa huấn luyện của Đại tá. Mọi biện pháp phòng ngừa đều đã được thực hiện để bảo vệ con ngựa cưng này. Người huấn luyện, John Straker, vốn là một nài ngựa đã giải nghệ - từng khoác áo đua của Đại tá Ross trước khi ông trở nên quá nặng cân để ngồi lên ghế cân6. Ông đã phục vụ Đại tá năm năm trên cương vị nài ngựa và bảy năm với tư cách huấn luyện viên, và luôn tỏ ra là một người hầu cần mẫn, trung thực. Dưới quyền ông là ba cậu bé giúp việc; bởi cơ ngơi này khá nhỏ, chỉ vỏn vẹn bốn con ngựa. Mỗi đêm, một trong ba cậu bé sẽ thức canh trong chuồng, trong khi hai người kia ngủ trên gác xép. Cả ba đều có tư cách đạo đức rất tốt. Bản thân John Straker là người đã có gia đình, sống trong một căn biệt thự nhỏ cách chuồng ngựa chừng hai trăm thước. Ông không có con, chỉ nuôi một người giúp việc, và cuộc sống cũng khá khẩm. Vùng nông thôn quanh đó rất vắng vẻ, nhưng cách chừng nửa dặm về phía bắc có một cụm biệt thự nhỏ do một nhà thầu ở Tavistock xây lên, dành cho những người ốm yếu cùng những ai muốn tận hưởng bầu không khí trong lành của Dartmoor. Bản thân Tavistock nằm cách hai dặm về phía tây, còn băng qua cánh đồng hoang, cũng cách chừng hai dặm, là cơ sở huấn luyện lớn hơn của Mapleton - thuộc quyền sở hữu của Lãnh chúa Backwater và do Silas Brown quản lý. Mọi hướng khác của vùng đồng hoang đều là chốn hoang vu tuyệt đối, chỉ lác đác vài người du mục lang thang sinh sống. Đó là bức tranh toàn cảnh vào buổi tối thứ Hai, khi thảm họa ập đến.
"Chiều hôm ấy, lũ ngựa đã được tập luyện và cho uống nước như thường lệ, và các chuồng ngựa đều đã khóa lại vào lúc chín giờ. Hai trong số các cậu bé đi bộ lên nhà người huấn luyện để ăn tối trong bếp, trong khi cậu thứ ba, Ned Hunter, ở lại canh gác. Vài phút sau chín giờ, cô hầu gái Edith Baxter mang bữa tối xuống chuồng ngựa cho Hunter - một đĩa thịt cừu nấu cà ri. Cô không mang theo nước, vì trong chuồng đã có sẵn vòi, và quy định là cậu bé trực ca không được uống bất cứ thứ gì khác. Cô mang theo một chiếc đèn lồng, bởi trời rất tối và con đường chạy ngang qua vùng đồng hoang trống trải.
"Edith Baxter chỉ còn cách chuồng ngựa chừng ba mươi thước, thì một người đàn ông từ trong bóng tối bước ra và gọi cô đứng lại. Khi ông ta tiến vào vầng sáng vàng hắt ra từ chiếc đèn lồng, cô thấy đó là một người có phong thái lịch thiệp, mặc bộ vest vải tuýt màu xám, đội mũ vải. Ông ta đi ghệt và cầm một cây gậy nặng có núm tròn. Thế nhưng, điều khiến cô ấn tượng nhất lại là khuôn mặt nhợt nhạt khác thường cùng thái độ đầy lo lắng của ông ta. Tuổi của ông ta, cô đoán, có lẽ ngoài ba mươi chứ không dưới.
"'Cô có thể cho tôi biết tôi đang ở đâu không?' ông ta hỏi. 'Tôi suýt nữa thì đành ngủ lại trên đồng hoang, thì nhìn thấy ánh đèn lồng của cô.'
"'Ông đang ở gần chuồng ngựa huấn luyện King's Pyland,' cô đáp.
"'Ồ, thật sao! Quả là một sự may mắn!' ông ta reo lên. 'Tôi nghe nói có một cậu bé canh chuồng ngựa ngủ một mình ở đây mỗi đêm. Có lẽ đây chính là bữa tối của cậu ta mà cô đang mang đây. Giờ thì tôi tin chắc rằng cô sẽ không quá kiêu kỳ mà từ chối kiếm thêm chút tiền để sắm một chiếc váy mới đâu, phải không nào?' Ông ta rút từ túi áo gi-lê ra một mảnh giấy trắng được gấp lại. 'Hãy đảm bảo cậu bé nhận được tờ giấy này ngay trong tối nay, và cô sẽ có được chiếc váy đẹp nhất mà tiền bạc có thể mua được.'
"Cô hoảng sợ trước thái độ thành khẩn đến kỳ lạ của ông ta, bèn chạy vụt qua mặt ông ta đến bên cửa sổ - nơi cô vẫn thường dùng để trao thức ăn. Cửa sổ đã được mở sẵn, và Hunter đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ phía trong. Cô vừa kịp bắt đầu kể cho cậu nghe về những gì vừa xảy ra, thì người lạ mặt đã lại tiến đến gần.
"'Chào buổi tối,' ông ta cất tiếng, mắt nhìn qua khung cửa sổ. 'Tôi muốn nói với cậu một lời.' Cô gái thề rằng, khi ông ta nói, cô nhìn thấy góc của một gói giấy nhỏ thò ra từ bàn tay đang nắm chặt của ông ta.
"'Ông định làm gì ở đây?' cậu bé hỏi.
"'Là công việc có thể bỏ thêm chút đỉnh vào túi cậu đấy,' người kia đáp. 'Cậu có hai con ngựa tham gia giải Wessex Cup - Silver Blaze và Bayard. Cho tôi biết chút thông tin nội bộ đi, cậu sẽ chẳng thiệt đâu. Có phải sự thật là với mức tạ đó, Bayard có thể chấp con kia cả trăm thước trong cự ly năm furlong, và phe chuồng ngựa đã đặt tiền vào nó không?'
"'À, thì ra ông là một trong những gã môi giới chết tiệt đó!' cậu bé quát lên. 'Để tôi cho ông thấy chúng tôi tiếp đón loại người như ông ở King's Pyland ra sao nhé.' Cậu bật dậy, lao băng qua chuồng ngựa để tháo xích con chó. Cô gái bỏ chạy về phía ngôi nhà, nhưng khi chạy, cô ngoái lại và thấy người lạ mặt đang rướn người qua cửa sổ. Thế nhưng, chỉ một phút sau, lúc Hunter ùa ra cùng con chó săn, thì ông ta đã biến mất tăm, và dù cậu đã chạy vòng quanh mọi tòa nhà, cậu cũng chẳng tìm thấy bất cứ dấu vết nào."
"Khoan đã," tôi ngắt lời. "Cậu bé canh chuồng ngựa, khi lao ra ngoài với con chó, có để cánh cửa mở khóa lại phía sau không?"
"Tuyệt vời, Watson, tuyệt vời!" người bạn đồng hành của tôi thì thầm. "Tầm quan trọng của chi tiết ấy đập vào tôi mạnh đến nỗi tôi đã gửi hẳn một bức điện đặc biệt đến Dartmoor hôm qua để làm rõ vấn đề. Cậu bé đã khóa cửa trước khi rời đi. Còn cửa sổ, tôi xin nói thêm, không đủ rộng để một người đàn ông trưởng thành lọt qua.
"Hunter chờ cho đến khi những người bạn đồng nghiệp trở về, rồi gửi tin báo cho người huấn luyện và kể lại toàn bộ sự việc. Straker tỏ ra rất kích động khi nghe câu chuyện, dù dường như ông chưa nhận ra hết ý nghĩa thực sự của nó. Dù vậy, nó cũng khiến ông thấp thỏm không yên, và bà Straker, lúc thức giấc vào lúc một giờ sáng, đã thấy chồng mình đang mặc quần áo. Trước những câu hỏi của bà, ông nói rằng ông không sao ngủ được vì quá lo cho lũ ngựa, và ông định đi bộ xuống chuồng để xem mọi thứ có ổn thỏa hay không. Bà van nài ông ở nhà, bởi bà có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên ô cửa kính, nhưng bất chấp những lời cầu khẩn ấy, ông vẫn khoác chiếc áo mưa rộng thùng thình và bước ra khỏi nhà.
"Bà Straker thức dậy vào lúc bảy giờ sáng thì thấy chồng mình vẫn chưa về. Bà vội vàng mặc quần áo, gọi cô hầu gái, rồi cùng nhau lên đường ra chuồng ngựa. Cánh cửa đang mở toang; bên trong, Hunter nằm co quắp trên một chiếc ghế, chìm trong trạng thái mê man hoàn toàn; chuồng của con ngựa cưng thì trống rỗng, và chẳng còn dấu vết nào của người huấn luyện nó.
"Hai cậu bé ngủ trên gác xép chất rơm, phía trên căn phòng để yên cương, nhanh chóng bị đánh thức. Họ chẳng nghe thấy gì trong đêm, bởi cả hai đều ngủ rất say. Hunter thì rõ ràng đang chịu ảnh hưởng của một loại thuốc mê cực mạnh; chẳng thể hỏi han gì được từ cậu, nên họ đành để cậu ngủ cho tỉnh thuốc, trong khi hai cậu bé kia cùng hai người phụ nữ chạy ra ngoài tìm kiếm những người mất tích. Họ vẫn còn nuôi hy vọng rằng người huấn luyện, vì một lý do nào đó, đã dắt con ngựa ra ngoài tập luyện từ sớm. Thế nhưng, khi trèo lên ngọn đồi nhỏ gần nhà - nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ vùng đồng hoang lân cận - họ chẳng những không thấy bóng dáng con ngựa cưng, mà còn nhận ra một điều gì đó báo hiệu rằng họ đang đối diện với một thảm kịch.
"Cách chuồng ngựa chừng một phần tư dặm, chiếc áo khoác ngoài của John Straker bay phấp phới trên một bụi kim tước. Ngay phía sau bụi cây là một chỗ trũng hình lòng chảo trên đồng hoang, và dưới đáy chỗ trũng ấy, người ta tìm thấy thi thể của người huấn luyện xấu số. Đầu ông bị đập vỡ bởi một cú đánh dã man từ một thứ hung khí nặng, và đùi ông mang một vết cắt dài, ngọt lịm - rõ ràng là do một dụng cụ vô cùng sắc bén gây ra. Dẫu vậy, có thể thấy Straker đã chống trả quyết liệt trước những kẻ tấn công mình: trong tay phải, ông nắm chặt một con dao nhỏ nhuốm đầy máu đến tận cán, còn tay trái thì siết lấy một chiếc cravat lụa đỏ đen. Cô hầu gái nhận ra đó chính là chiếc cravat mà người lạ mặt ghé thăm chuồng ngựa tối hôm trước đã đeo.
"Hunter, sau khi tỉnh lại khỏi cơn mê, cũng khá chắc chắn về chủ nhân của chiếc cravat. Cậu còn chắc chắn không kém rằng chính kẻ lạ mặt ấy, khi đứng nơi khung cửa sổ, đã bỏ thuốc vào đĩa thịt cừu cà ri của cậu, qua đó tước đi người canh gác ban đêm của chuồng ngựa.
"Về phần con ngựa mất tích, vô số dấu vết in hằn trên lớp bùn dưới đáy chỗ trũng chết chóc ấy cho thấy nó đã có mặt ở đó vào lúc cuộc giằng co diễn ra. Thế nhưng, kể từ sáng hôm đó, nó đã biến mất, và dù một khoản tiền thưởng hậu hĩnh đã được treo ra, cùng với việc tất cả những người du mục ở Dartmoor đều đang trong tình trạng cảnh giác cao độ, vẫn không có một tin tức nào về nó. Cuối cùng, kết quả phân tích cho thấy phần thức ăn thừa trong bữa tối của cậu bé canh chuồng có chứa một lượng đáng kể thuốc phiện dạng bột, trong khi những người trong nhà cũng dùng cùng món ấy vào đêm hôm đó lại không hề gặp bất kỳ triệu chứng gì.
"Đó là những sự thật chính của vụ án, đã được lột bỏ mọi suy đoán và trình bày một cách trần trụi nhất có thể. Giờ tôi sẽ tóm lược những gì phía cảnh sát đã làm.
"Thanh tra Gregory, người được giao phó vụ này, là một sĩ quan cực kỳ có năng lực. Nếu ông ấy được trời phú cho thêm chút trí tưởng tượng, hẳn ông đã có thể vươn tới những đỉnh cao trong sự nghiệp. Ngay khi có mặt, ông đã nhanh chóng tìm ra và bắt giữ người đàn ông mà mọi mối nghi ngờ đều tự nhiên đổ dồn vào. Chẳng có gì khó khăn để tìm ra ông ta, bởi ông ta đang sống trong một căn biệt thự thuộc cụm nhà tôi vừa nhắc đến. Tên ông ta, theo như người ta biết, là Fitzroy Simpson. Ông ta xuất thân danh giá, học vấn xuất sắc, nhưng đã phung phí sạch cả một gia tài vào các trường đua, và giờ kiếm sống bằng nghề ghi cá cược một cách kín đáo và lịch thiệp tại các câu lạc bộ thể thao ở London. Xem xét cuốn sổ cá cược của ông ta cho thấy ông ta đã ghi những khoản cược lên đến năm nghìn bảng Anh chống lại con ngựa cưng.
"Khi bị bắt, ông ta tình nguyện khai rằng mình đã xuống Dartmoor với hy vọng thu thập được chút thông tin về những con ngựa của King's Pyland, và cả về Desborough - con ngựa được yêu thích thứ hai, hiện do Silas Brown phụ trách tại chuồng Mapleton. Ông ta không hề tìm cách chối bỏ việc mình đã hành xử đúng như lời miêu tả vào buổi tối hôm trước, nhưng khăng khăng rằng mình không có ý đồ đen tối nào, mà chỉ đơn giản muốn thu thập thông tin tận nguồn. Khi bị đưa ra chiếc cravat của chính mình, mặt ông ta tái nhợt đi, và ông ta hoàn toàn không thể giải thích được vì sao nó lại nằm trong tay người đàn ông bị sát hại. Bộ quần áo ướt sũng của ông ta cho thấy ông ta đã ra ngoài trong cơn bão đêm trước, và cây gậy ông ta mang theo - một cây gậy luật sư Penang7 bọc chì nặng trịch - chính xác là loại hung khí có thể, bằng những cú giáng liên tiếp, gây ra vết thương khủng khiếp khiến người huấn luyện thiệt mạng.
"Ở chiều ngược lại, trên người ông ta không hề có lấy một vết thương nào, trong khi tình trạng con dao của Straker lại cho thấy ít nhất một trong những kẻ tấn công ông hẳn phải mang dấu ấn của ông trên cơ thể. Toàn bộ câu chuyện là như thế đấy, Watson, và nếu anh có thể rọi cho tôi chút ánh sáng nào, tôi sẽ vô cùng mang ơn anh."
Tôi đã lắng nghe bằng tất cả sự chú tâm lời tường thuật mà Holmes, với sự sáng rõ đặc trưng của mình, bày ra trước mắt tôi. Dù hầu hết các sự kiện đều không xa lạ gì với tôi, tôi vẫn chưa thực sự nắm bắt được tầm quan trọng tương đối của chúng, cũng như mối liên hệ giữa chúng với nhau.
"Liệu có khả năng nào," tôi gợi ý, "rằng vết cắt trên người Straker là do chính con dao của ông ta gây ra, trong lúc co giật sau khi bị chấn thương sọ não không?"
"Điều đó không chỉ khả dĩ; mà còn rất có thể xảy ra," Holmes đáp. "Trong trường hợp đó, một trong những điểm chính có lợi cho bị cáo sẽ tan biến mất."
"Nhưng," tôi tiếp lời, "ngay cả lúc này, tôi vẫn chưa hiểu nổi giả thuyết mà phía cảnh sát đang theo đuổi là gì."
"Tôi e rằng bất kỳ giả thuyết nào chúng ta đưa ra cũng đều vấp phải những phản bác hết sức nghiêm trọng," người bạn đồng hành của tôi đáp. "Cảnh sát hình dung, tôi đoán thế, rằng gã Fitzroy Simpson này, sau khi đánh thuốc mê cậu bé coi chuồng, và bằng một cách nào đó đã kiếm được chiếc chìa khóa dự phòng, đã mở cửa chuồng rồi dắt con ngựa ra ngoài, rõ ràng là với ý định mang nó đi luôn. Dây cương của nó không cánh mà bay, vậy nên Simpson hẳn đã đeo dây cương vào cho nó. Rồi sau đó, để ngỏ cánh cửa phía sau lưng, hắn đang dắt ngựa băng qua đồng hoang thì bị người huấn luyện bắt gặp, hoặc bị đuổi kịp. Một cuộc ẩu đả, tất nhiên, đã nổ ra. Simpson dùng cây gậy nặng của mình đập nát hộp sọ người huấn luyện, mà chẳng hề hấn gì trước con dao nhỏ mà Straker dùng để chống trả; và sau đó, kẻ trộm hoặc đã dắt con ngựa đến một nơi cất giấu bí mật nào đấy, hoặc con ngựa đã lồng lên trong lúc giằng co và hiện đang lang thang đâu đó trên vùng đồng hoang. Đó là cách nhìn của cảnh sát về vụ án, và dù nó nghe có vẻ khó tin đến đâu, thì mọi cách giải thích khác còn khó tin hơn nữa. Dù sao, tôi sẽ nhanh chóng xem xét vấn đề ngay khi có mặt tại hiện trường, và cho đến lúc ấy, tôi thực sự không thấy chúng ta có thể tiến xa hơn vị trí hiện tại bằng cách nào."
Chiều đã buông xuống khi chúng tôi đặt chân đến thị trấn nhỏ Tavistock, nép mình như phần nhô của một tấm khiên giữa vòng tròn khổng lồ của Dartmoor. Hai quý ông đang chờ chúng tôi ở nhà ga - một người cao lớn, tóc vàng, với mái tóc và bộ râu xồm xoàm như bờm sư tử cùng đôi mắt xanh nhạt sắc lạ thường; người kia nhỏ nhắn, lanh lợi, vô cùng chỉn chu và chải chuốt, mặc áo khoác dài, đi ghệt, tóc mai cắt tỉa gọn gàng và đeo kính một mắt. Người sau là Đại tá Ross, một tay chơi thể thao lừng danh; còn người kia là Thanh tra Gregory, một người đang nhanh chóng tạo dựng tên tuổi trong ngành thám tử Anh quốc.
"Tôi rất mừng là anh đã xuống đây, ông Holmes," Đại tá nói. "Thanh tra đây đã làm tất cả những gì có thể nghĩ ra, nhưng tôi muốn lật tung từng viên đá để trả thù cho Straker tội nghiệp và tìm lại con ngựa của tôi."
"Có tiến triển mới nào không?" Holmes hỏi.
"Tôi rất tiếc phải nói rằng chúng tôi hầu như chưa đạt được gì," vị thanh tra đáp. "Chúng tôi có một chiếc xe ngựa mui trần đợi bên ngoài, và vì chắc chắn các anh muốn xem qua hiện trường trước khi trời tối, chúng ta có thể vừa đi vừa trao đổi."
Chỉ một phút sau, tất cả chúng tôi đã an vị trong một chiếc xe ngựa mui trần êm ái, lạch cạch băng qua thị trấn Devonshire cổ kính và kỳ lạ. Thanh tra Gregory đắm mình trong vụ án, tuôn ra một tràng nhận xét liên hồi, trong khi Holmes thỉnh thoảng lại xen vào một câu hỏi hay một lời cảm thán. Đại tá Ross ngả lưng ra sau, khoanh tay, mũ kéo sụp xuống mắt, còn tôi thì say mê lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai nhà thám tử. Gregory đang triển khai giả thuyết của mình, gần như chính xác những gì Holmes đã dự đoán trên tàu.
"Lưới đã giăng khá chặt quanh Fitzroy Simpson," ông nhận xét, "và bản thân tôi tin rằng hắn chính là thủ phạm. Đồng thời tôi cũng nhận thấy bằng chứng chỉ thuần túy là gián tiếp, và một diễn biến mới có thể dễ dàng lật ngược nó."
"Còn con dao của Straker thì sao?"
"Chúng tôi gần như đã đi đến kết luận rằng ông ấy tự làm mình bị thương khi ngã xuống."
"Bác sĩ Watson, bạn tôi, cũng đã gợi ý điều đó với tôi trên đường xuống đây. Nếu vậy, nó sẽ tống cổ Simpson vào thế bất lợi."
"Không còn nghi ngờ gì nữa. Hắn không có dao, cũng không có bất kỳ dấu hiệu thương tích nào. Bằng chứng chống lại hắn rõ ràng là rất vững chắc. Hắn có lợi ích lớn lao trong sự biến mất của con ngựa cưng. Hắn bị tình nghi đã đánh thuốc mê cậu bé giữ ngựa, hắn chắc chắn đã ở ngoài trời trong cơn bão, hắn có một cây gậy nặng trong tay, và cravat của hắn được tìm thấy trong tay người chết. Tôi thực sự nghĩ chúng ta có đủ bằng chứng để đưa ra trước bồi thẩm đoàn8 rồi."
Holmes lắc đầu. "Một luật sư khôn khéo sẽ xé tan tất cả thành từng mảnh vụn," anh nói. "Tại sao hắn lại dắt ngựa ra khỏi chuồng? Nếu hắn muốn làm hại nó, sao hắn không làm ngay tại chỗ? Có tìm thấy chìa khóa dự phòng nào trong người hắn không? Tiệm thuốc nào đã bán cho hắn thuốc phiện dạng bột? Và trên hết, một kẻ lạ nước lạ cái ở vùng này như hắn có thể giấu một con ngựa - một con ngựa như thế này - ở đâu? Lời giải thích của hắn về tờ giấy mà hắn nhờ cô hầu gái chuyển cho cậu bé giữ ngựa là gì?"
"Hắn nói đó là một tờ mười bảng. Một tờ đã được tìm thấy trong ví của hắn. Nhưng những khó khăn khác mà anh nêu ra cũng chẳng đáng gờm như vẻ ngoài của chúng đâu. Hắn đâu có lạ gì vùng này. Hắn đã hai lần trọ tại Tavistock vào mùa hè. Thuốc phiện rất có thể được mang từ London xuống. Chìa khóa, sau khi dùng xong, có thể đã bị vứt bỏ. Con ngựa rất có thể đang nằm dưới đáy một trong những cái hố hay hầm mỏ cũ trên đồng hoang."
"Vậy hắn nói gì về chiếc cravat?"
"Hắn thừa nhận đó là của hắn, và tuyên bố đã đánh rơi nó. Nhưng có một yếu tố mới xuất hiện trong vụ án, có thể giải thích việc hắn dắt ngựa ra ngoài."
Holmes vểnh tai lên.
"Chúng tôi đã phát hiện những dấu vết cho thấy một nhóm dân du mục đã cắm trại vào đêm thứ Hai, chỉ cách hiện trường vụ án mạng chưa đầy một dặm. Đến thứ Ba thì họ đã dọn đi. Bây giờ, giả sử giữa Simpson và những người du mục này có một thỏa thuận nào đó, phải chăng hắn đang dắt ngựa đến cho họ thì bị đuổi kịp, và giờ họ đang giữ nó?"
"Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra."
"Chúng tôi đang lùng sục khắp vùng đồng hoang để tìm những người du mục này. Tôi cũng đã kiểm tra mọi chuồng ngựa và nhà phụ ở Tavistock, trong bán kính mười dặm."
"Tôi hiểu là có một trại huấn luyện ngựa khác khá gần đây?"
"Đúng vậy, và đó là một yếu tố chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua. Vì Desborough, con ngựa của họ, đang xếp thứ hai trên bảng tỷ lệ cá cược, họ có lợi ích trong sự biến mất của con ngựa cưng. Silas Brown, tay huấn luyện viên, bị đồn là đã đặt cược những khoản tiền lớn vào sự kiện này, và hắn cũng chẳng ưa gì Straker tội nghiệp. Tuy nhiên, chúng tôi đã lục soát các chuồng ngựa của hắn, và không có gì liên kết hắn với vụ việc."
"Còn có gì liên kết gã Simpson này với lợi ích của trại Mapleton không?"
"Hoàn toàn không."
Holmes ngả lưng vào thành xe, và cuộc trò chuyện chấm dứt. Vài phút sau, người đánh xe dừng lại trước một căn biệt thự nhỏ xinh xắn bằng gạch đỏ, có mái hiên nhô ra, nằm sát bên đường. Xa hơn một chút, phía bên kia bãi cỏ, là một dãy nhà phụ dài lợp ngói xám. Về mọi hướng khác, những đường cong thấp của vùng đồng hoang, nhuốm sắc đồng thau của những cây dương xỉ đang tàn, trải dài đến tận chân trời, chỉ bị cắt ngang bởi những ngọn tháp của Tavistock, và xa về phía tây là một cụm nhà đánh dấu trại huấn luyện Mapleton. Tất cả chúng tôi đều nhảy xuống, ngoại trừ Holmes - anh vẫn ngồi tựa lưng, đôi mắt dán chặt vào bầu trời phía trước, chìm đắm hoàn toàn trong dòng suy tưởng của riêng mình. Mãi đến khi tôi chạm vào cánh tay anh, anh mới giật mình tỉnh khỏi cơn mơ và bước xuống xe.
"Xin lỗi," anh nói, quay sang Đại tá Ross, người đang nhìn anh với chút ngạc nhiên. "Tôi mơ màng giữa ban ngày mất rồi." Trong mắt anh lóe lên một tia sáng, và thái độ của anh ẩn chứa một niềm phấn khích bị kiềm nén, khiến tôi - vốn đã quá quen với cách hành xử của anh - tin chắc rằng anh đã nắm được một manh mối nào đó, dù tôi không tài nào đoán nổi anh tìm thấy nó ở đâu.
"Có lẽ ông muốn đến thẳng hiện trường vụ án, ông Holmes?" Gregory nói.
"Tôi nghĩ tôi muốn nán lại đây một lát và tìm hiểu sâu hơn một hai chi tiết. Straker đã được đưa về đây rồi, tôi đoán vậy?"
"Đúng vậy; ông ấy đang nằm trên lầu. Cuộc thẩm tra của tòa sẽ diễn ra vào ngày mai."
"Ông ấy đã phục vụ ngài được vài năm rồi, Đại tá Ross?"
"Tôi luôn thấy ông ấy là một người hầu tuyệt hảo."
"Tôi đoán ngài đã lập danh sách những vật dụng trong túi ông ấy lúc tử vong, thưa thanh tra?"
"Tôi có những thứ đó trong phòng khách, nếu anh muốn xem qua."
"Rất sẵn lòng." Tất cả chúng tôi nối đuôi nhau vào phòng khách và ngồi quanh chiếc bàn trung tâm trong khi vị thanh tra mở khóa một chiếc hộp thiếc vuông và bày ra trước mặt chúng tôi một đống vật dụng nhỏ. Ở đó có một hộp diêm sáp, một mẩu nến mỡ dài hai inch, một chiếc tẩu rễ thạch nam khắc chữ A.D.P., một túi da hải cẩu đựng nửa ounce thuốc lá Cavendish sợi dài, một chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc kèm dây chuyền vàng, năm đồng sovereign9 vàng, một ống bút chì bằng nhôm, vài tờ giấy, và một con dao cán ngà voi với lưỡi dao cực kỳ thanh mảnh và không thể uốn cong, có đóng dấu Weiss & Co., London.
"Con dao này thật kỳ lạ," Holmes nói, nhấc nó lên và xem xét tỉ mỉ. "Tôi thấy có vết máu trên đó, nên tôi đoán đây chính là con dao được tìm thấy trong tay người chết. Watson, con dao này hẳn thuộc lĩnh vực chuyên môn của anh?"
"Đó là thứ chúng tôi gọi là dao mổ đục thủy tinh thể," tôi nói.
"Tôi cũng nghĩ thế. Một lưỡi dao rất thanh mảnh, được thiết kế cho những thao tác cực kỳ tinh vi. Thật kỳ quặc khi một người đàn ông lại mang theo thứ này trong một chuyến đi lặn lội như vậy, nhất là khi nó không gập lại được để bỏ vào túi."
"Đầu mũi dao được bảo vệ bởi một miếng bần mà chúng tôi tìm thấy bên cạnh thi thể ông ấy," vị thanh tra nói. "Vợ ông ấy cho biết con dao vốn nằm trên bàn trang điểm, và ông ấy đã cầm nó lên khi rời khỏi phòng. Đúng là một vũ khí tồi tàn, nhưng có lẽ là thứ tốt nhất ông ấy có thể chộp được vào lúc đó."
"Rất có thể. Còn những giấy tờ này thì sao?"
"Ba tờ là hóa đơn mua cỏ khô đã thanh toán. Một tờ là thư ủy nhiệm của Đại tá Ross. Còn tờ này là hóa đơn của một tiệm may nón, trị giá ba mươi bảy bảng mười lăm shilling, do bà Lesurier ở phố Bond10 lập cho William Derbyshire. Bà Straker nói với chúng tôi rằng Derbyshire là bạn của chồng bà và thỉnh thoảng thư từ của ông ta được gửi về đây."
"Bà Derbyshire có vẻ có gu thời trang hơi đắt đỏ đây," Holmes nhận xét, liếc nhìn tờ hóa đơn. "Hai mươi hai guinea11 cho một bộ trang phục thì quả là cao đấy. Nhưng dường như chẳng còn gì để khai thác thêm, và giờ chúng ta có thể xuống hiện trường vụ án."
Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng khách, một người phụ nữ đang đợi sẵn ngoài hành lang bước tới một bước và đặt tay lên tay áo vị thanh tra. Khuôn mặt bà hốc hác, gầy guộc và háo hức, hằn sâu dấu vết của nỗi kinh hoàng mới xảy ra.
"Các ông đã bắt được chúng chưa? Các ông đã tìm thấy chúng chưa?" bà hổn hển.
"Chưa, bà Straker ạ. Nhưng ông Holmes đây đã từ London xuống để giúp chúng tôi, và chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể."
"Tôi chắc chắn đã từng gặp bà ở Plymouth, trong một bữa tiệc ngoài vườn cách đây không lâu, bà Straker?" Holmes nói.
"Không, thưa ngài; ngài nhầm rồi ạ."
"Trời ơi! Sao nhỉ, tôi có thể thề là đúng thế. Bà mặc một bộ váy lụa màu xám nhạt viền lông đà điểu."
"Tôi chưa bao giờ có bộ váy nào như vậy, thưa ngài," bà đáp.
"A, thế thì rõ rồi," Holmes nói. Và với một lời xin lỗi, anh theo chân vị thanh tra ra ngoài. Một quãng đi bộ ngắn băng qua đồng hoang đưa chúng tôi đến chỗ trũng nơi thi thể được phát hiện. Ngay mép chỗ trũng là bụi kim tước - nơi chiếc áo khoác đã được treo lên.
"Tôi hiểu là đêm đó không có gió," Holmes nói.
"Không có; nhưng mưa rất to."
"Nếu vậy thì chiếc áo khoác ngoài không phải bị gió thổi bay vào bụi kim tước, mà đã được đặt ở đó."
"Vâng, nó được trải ngang qua bụi cây."
"Điều này làm tôi rất thích thú. Tôi để ý thấy mặt đất đã bị giẫm nát khá nhiều. Không nghi ngờ gì, vô số bàn chân đã qua lại đây kể từ đêm thứ Hai."
"Một tấm thảm đã được trải ở góc bên kia, và tất cả chúng tôi đều đứng trên đó."
"Tuyệt."
"Trong chiếc túi này, tôi có một chiếc ủng của Straker, một chiếc giày của Fitzroy Simpson, và một chiếc móng sắt của Silver Blaze bị rơi ra."
"Thanh tra thân mến, anh đã vượt cả chính mình rồi đấy!" Holmes cầm lấy chiếc túi, bước xuống chỗ trũng, rồi đẩy tấm thảm vào một vị trí trung tâm hơn. Sau đó, anh nằm sấp xuống, tựa cằm lên hai tay, và cẩn thận nghiên cứu vũng bùn bị giẫm nát trước mặt. "Chà!" anh bỗng kêu lên. "Cái gì thế này?" Đó là một que diêm sáp đã cháy dở, bị bùn phủ dày đến mức thoạt nhìn như một mảnh gỗ nhỏ.
"Tôi không thể hiểu nổi làm sao tôi lại bỏ sót nó," vị thanh tra nói, giọng bực bội.
"Nó vô hình, bị chôn vùi trong bùn. Tôi chỉ thấy nó vì tôi đang tìm kiếm nó."
"Cái gì! Anh đã đoán trước sẽ tìm thấy nó sao?"
"Tôi đã nghĩ rằng điều đó không phải là không thể."
Anh lấy những đôi ủng ra khỏi túi, và so sánh dấu vết của từng chiếc với những dấu vết trên mặt đất. Sau đó, anh trèo lên mép chỗ trũng và bò lồm ngồm giữa những bụi dương xỉ và bụi cây.
"Tôi e rằng chẳng còn dấu vết nào khác đâu," vị thanh tra nói. "Tôi đã lùng sục mặt đất rất kỹ trong phạm vi một trăm thước về mọi hướng."
"Thật vậy sao!" Holmes nói, đứng thẳng dậy. "Tôi sẽ không trơ trẽn đến mức làm lại điều đó sau những gì anh nói đâu. Nhưng tôi muốn tản bộ một vòng trên đồng hoang trước khi trời tối, để có thể nắm rõ địa hình cho ngày mai, và tôi nghĩ tôi sẽ bỏ chiếc móng ngựa này vào túi để lấy may."
Đại tá Ross, người đã bắt đầu lộ rõ dấu hiệu sốt ruột trước phương pháp làm việc trầm lặng và có hệ thống của người bạn đồng hành của tôi, liếc nhìn đồng hồ. "Tôi mong là anh sẽ cùng tôi về nhà, thưa thanh tra," ông nói. "Có vài điểm tôi muốn xin lời khuyên của anh, nhất là việc liệu chúng ta có nên rút tên con ngựa của mình khỏi danh sách tham gia tranh Cúp hay không."
"Chắc chắn là không," Holmes kêu lên, giọng đầy quả quyết. "Tôi sẽ để tên nó lại."
Đại tá cúi đầu. "Tôi rất vui khi có được ý kiến của anh, thưa ngài," ông nói. "Anh sẽ thấy chúng tôi ở nhà Straker tội nghiệp sau khi anh kết thúc cuộc tản bộ, rồi chúng ta có thể cùng nhau lái xe vào Tavistock."
Ông quay lại cùng với vị Thanh tra, trong khi Holmes và tôi thong thả sánh bước băng qua đồng hoang. Mặt trời đã bắt đầu khuất sau dãy chuồng ngựa của Mapleton, và dải bình nguyên dốc dài trước mặt chúng tôi nhuốm một màu vàng rực, đậm dần thành sắc nâu đỏ tươi rói nơi những bụi dương xỉ úa và đám gai góc hứng lấy ánh chiều tà. Nhưng bao vẻ đẹp lộng lẫy ấy của phong cảnh hoàn toàn trôi qua vô ích trước mắt người bạn đồng hành của tôi, kẻ đang chìm ngập trong những suy tư sâu thẳm nhất.
"Này Watson," cuối cùng anh cất tiếng. "Tạm thời ta hãy gác câu hỏi ai đã giết John Straker sang một bên, và chỉ tập trung vào việc con ngựa đã biến đi đâu. Nào, giả sử nó đã trốn thoát trong lúc hoặc ngay sau thảm kịch, thì nó có thể đã đi về đâu? Ngựa vốn là loài sống theo bầy đàn. Nếu bị bỏ mặc, bản năng sẽ thôi thúc nó quay về King's Pyland, hoặc chạy sang Mapleton. Tại sao nó lại lang thang vô định trên đồng hoang? Đến giờ này đáng lẽ phải có người trông thấy nó rồi mới phải. Và tại sao đám dân du mục lại bắt cóc nó? Bọn họ luôn rút đi ngay khi nghe động đến rắc rối, vì chẳng ai trong số chúng muốn bị cảnh sát sờ gáy. Họ không thể hy vọng bán được một con ngựa như thế. Gánh rủi ro thì lớn mà lợi lộc chẳng được gì. Điều đó chắc chắn là hiển nhiên."
"Vậy thì nó đang ở đâu?"
"Tôi đã nói rồi, nó nhất định phải đến King's Pyland hoặc Mapleton. Nó không có ở King's Pyland. Vậy thì nó ở Mapleton. Ta hãy lấy đó làm giả thuyết hành động và xem nó dẫn ta đến đâu. Phần đồng hoang này, như vị Thanh tra đã nhận xét, rất cứng và khô. Nhưng nó thoai thoải thấp dần về phía Mapleton, và anh có thể thấy từ đây rằng đằng kia có một chỗ trũng dài, hẳn là đã rất lầy lội vào cái đêm thứ Hai ấy. Nếu giả định của chúng ta là đúng, thì con ngựa ắt đã phải băng qua đó, và đó chính là nơi chúng ta nên tìm kiếm dấu vết của nó."
Suốt cuộc trò chuyện này, chúng tôi đã bước đi thoăn thoắt, và chỉ vài phút sau đã đặt chân đến chỗ trũng vừa nhắc tới. Theo yêu cầu của Holmes, tôi men xuống sườn dốc bên phải, còn anh đi sang bên trái, nhưng tôi chưa bước được năm mươi bước thì đã nghe thấy anh hét lên một tiếng, và nhìn thấy anh đang vẫy tay ra hiệu về phía tôi. Dấu vết móng ngựa in rành rành trên nền đất mềm trước mặt anh, và chiếc móng sắt mà anh lấy từ trong túi ra vừa như in với vết hằn.
"Anh thấy giá trị của trí tưởng tượng chưa," Holmes nói. "Đó chính là phẩm chất duy nhất mà Gregory còn thiếu. Chúng ta đã hình dung ra những gì có thể đã xảy ra, hành động dựa trên giả định ấy, và nhận ra mình đã đúng. Tiến lên nào."
Chúng tôi băng qua vùng đáy sình lầy và tiếp tục đi gần nửa dặm trên nền cỏ khô cứng. Rồi mặt đất lại dốc xuống, và một lần nữa chúng tôi bắt gặp những dấu vết. Sau đó chúng mất hút trong khoảng nửa dặm, nhưng chỉ để rồi lại hiện ra khi chúng tôi đã ở khá gần Mapleton. Chính Holmes là người trông thấy chúng trước, và anh đứng đó, chỉ tay với vẻ mặt đắc thắng. Dấu chân của một người đàn ông hiện rõ bên cạnh dấu móng ngựa.
"Trước đó con ngựa chỉ đi một mình," tôi kêu lên.
"Đúng thế. Trước đó nó chỉ có một mình. Khoan, cái gì đây?"
Dấu vết đôi bất ngờ ngoặt gắt và quay ngược về hướng King's Pyland. Holmes huýt sáo, và cả hai chúng tôi cùng men theo. Mắt anh dán chặt vào dấu vết, nhưng tôi tình cờ liếc sang bên cạnh, và sửng sốt nhận ra những dấu vết y hệt đang quay trở lại theo chiều ngược lại.
"Cho anh một điểm, Watson," Holmes nói, khi tôi chỉ cho anh thấy. "Anh đã cứu chúng ta khỏi một chuyến đi bộ dài vô ích, thứ sẽ dẫn ta quay lại đúng dấu vết của chính mình. Hãy đi theo dấu quay về."
Chúng tôi không phải đi xa. Dấu vết kết thúc ngay tại lối đi trải nhựa đường dẫn lên cổng chuồng ngựa Mapleton. Khi chúng tôi đến gần, một người chăn ngựa chạy ùa ra từ bên trong.
"Chúng tôi không muốn có kẻ lảng vảng quanh đây," cậu ta nói.
"Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi," Holmes đáp, ngón trỏ và ngón cái của anh thọc trong túi áo gi-lê. "Liệu tôi có đến quá sớm để gặp chủ của cậu, ông Silas Brown, nếu tôi ghé thăm vào lúc năm giờ sáng mai không?"
"Lạy Chúa, thưa ngài, nếu có ai đó còn thức vào giờ ấy thì đó chính là ông ấy, vì ông ấy luôn là người dậy đầu tiên. Nhưng ông ấy kia rồi, thưa ngài, ngài có thể tự mình hỏi ông ấy. Không, thưa ngài, không; chỗ làm của tôi còn đáng giá hơn là để ông ấy bắt gặp tôi chạm vào tiền của ngài. Để sau vậy, nếu ngài cho phép."
Khi Sherlock Holmes cất lại đồng nửa crown mà anh vừa rút ra khỏi túi, một người đàn ông lớn tuổi với vẻ mặt hung dữ sải bước ra khỏi cổng, tay phe phẩy chiếc roi ngựa.
"Cái gì thế này, Dawson!" lão gầm lên. "Không được tán gẫu! Quay lại làm việc của cậu đi! Còn các anh, các anh muốn cái quái gì ở đây?"
"Mười phút nói chuyện với ông thôi, thưa ông bạn tốt của tôi," Holmes nói bằng cái giọng ngọt xớt nhất.
"Tôi không có thời gian nói chuyện với lũ ăn không ngồi rồi. Chúng tôi không muốn có người lạ lai vãng ở đây. Cút ngay đi, nếu không các người sẽ được nếm mùi răng chó đấy."
Holmes rướn người về phía trước và thì thầm điều gì đó vào tai lão huấn luyện ngựa. Lão ta giật bắn mình dữ dội và đỏ bừng mặt đến tận mang tai.
"Đó là một lời nói dối!" lão gào lên, "một lời nói dối trắng trợn!"
"Rất tốt. Chúng ta sẽ tranh cãi về chuyện đó ngay tại đây, trước mắt thiên hạ, hay là thảo luận trong phòng khách của ông?"
"Ồ, vào đi nếu ông muốn."
Holmes mỉm cười. "Tôi sẽ không để anh phải đợi quá vài phút đâu, Watson," anh nói. "Nào, ông Brown, tôi hoàn toàn tùy ông định đoạt."
Hai mươi phút trôi qua, và những ráng đỏ rực cuối chân trời đã phai hẳn thành sắc xám trước khi Holmes và lão huấn luyện ngựa xuất hiện trở lại. Chưa bao giờ tôi chứng kiến một sự thay đổi nào ghê gớm như những gì đã xảy ra với Silas Brown trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Khuôn mặt lão tái nhợt như tro tàn, những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, và hai bàn tay lão run lẩy bẩy đến nỗi chiếc roi ngựa đung đưa như một cành cây trước gió. Cái vẻ hống hách, ngạo mạn lúc trước đã biến mất hoàn toàn, và lão ta khép nép lẽo đẽo theo chân người bạn đồng hành của tôi y như một con chó đi bên cạnh chủ.
"Những chỉ thị của ông sẽ được thực hiện. Mọi thứ sẽ được làm đúng như vậy," lão nói.
"Không được có bất kỳ sai sót nào," Holmes nói, mắt nhìn chằm chằm vào lão. Lão ta nao núng trước vẻ đe dọa trong ánh mắt anh.
"Ồ không, sẽ không có sai sót nào hết. Nó sẽ ở đó. Tôi có nên thay đổi nó trước hay không?"
Holmes suy nghĩ một thoáng rồi bật cười. "Không, đừng làm thế," anh nói; "Tôi sẽ viết thư cho ông về việc đó. Không được giở trò, nhớ đấy, nếu không-"
"Ồ, ông có thể tin tôi, ông có thể tin tôi mà!"
"Phải, tôi nghĩ là tôi có thể. Nào, ông sẽ nhận được tin từ tôi vào ngày mai." Anh quay gót, phớt lờ bàn tay run rẩy mà lão kia chìa ra, và chúng tôi lên đường trở về King's Pyland.
"Một sự pha trộn hoàn hảo hơn giữa kẻ bắt nạt, đồ hèn nhát và kẻ lén lút so với lão Silas Brown này thì tôi hiếm khi gặp trong đời," Holmes nhận xét khi chúng tôi cùng lê bước dọc theo con đường.
"Vậy lão ta đang giữ con ngựa?"
"Lão đã cố gân cổ chối bay chối biến, nhưng tôi đã mô tả cho lão chính xác đến từng chi tiết những hành động của lão vào buổi sáng hôm đó, đến mức lão tin chắc rằng tôi đã theo dõi lão từng bước. Tất nhiên anh đã để ý thấy những đầu mũi giày vuông đặc trưng trong các dấu chân, và rằng chính đôi ủng của lão ta vừa khít với chúng. Hơn nữa, đương nhiên là chẳng có tên thuộc hạ nào dám làm một việc như vậy. Tôi đã mô tả cho lão việc, theo thói quen thường lệ, lão là kẻ xuống chuồng đầu tiên, và đã nhận ra một con ngựa lạ đang lang thang ngoài đồng hoang. Lão đã tiến ra chỗ nó như thế nào, và nỗi kinh ngạc của lão khi nhận ra, từ cái đốm trắng trên trán - thứ đã đặt tên cho con ngựa cưng - rằng vận may đã đặt vào tay lão con ngựa duy nhất có thể đánh bại con ngựa mà lão đã đặt cược. Rồi tôi mô tả việc thôi thúc đầu tiên của lão là dẫn nó về King's Pyland, và việc lòng tham đã xui khiến lão giấu con ngựa cho đến khi cuộc đua kết thúc ra sao, và việc lão đã dắt nó về rồi cất giấu nó ở Mapleton thế nào. Khi tôi kể cho lão nghe mọi chi tiết, lão đã bỏ cuộc và chỉ còn biết nghĩ đến việc cứu lấy cái mạng của chính mình."
"Nhưng chuồng ngựa của lão đã bị khám xét rồi cơ mà?"
"Ồ, một tay chơi ngựa già đời như lão ta có vô khối mánh khóe để qua mặt thiên hạ."
"Nhưng anh không sợ khi để con ngựa trong tay lão ta lúc này sao, khi lão có đủ mọi lý do để làm hại nó?"
"Bạn thân mến của tôi ơi, lão ta sẽ bảo vệ nó như chính con ngươi của mắt mình vậy. Lão biết rằng hy vọng duy nhất để được khoan hồng chính là phải giao nộp nó nguyên vẹn."
"Đại tá Ross chẳng gây cho tôi ấn tượng là một người dễ dàng khoan hồng trong bất kỳ hoàn cảnh nào."
"Vấn đề không nằm ở Đại tá Ross. Tôi theo đuổi phương pháp riêng của mình, và tiết lộ nhiều hay ít là tùy ý tôi. Đó là cái lợi của việc không mang danh nghĩa chính thức. Tôi không biết anh có để ý không, Watson, nhưng thái độ của vị Đại tá có phần hơi kẻ cả với tôi. Giờ đây tôi đang có ý định trêu ngươi ông ta một chút. Đừng nói gì với ông ta về con ngựa."
"Chắc chắn là không rồi, trừ khi có sự cho phép của anh."
"Và tất nhiên, tất cả những chuyện này chỉ là tiểu tiết so với câu hỏi thực sự: ai đã giết John Straker."
"Và anh sẽ dồn toàn tâm toàn lực cho việc đó chứ?"
"Ngược lại, chúng ta sẽ cùng nhau trở về London bằng chuyến tàu đêm."
Tôi chết lặng trước những lời của bạn mình. Chúng tôi mới chỉ đặt chân đến Devonshire được vài tiếng đồng hồ, và việc anh định từ bỏ một cuộc điều tra mà anh đã khởi đầu rực rỡ đến vậy đối với tôi là điều hoàn toàn không thể lý giải nổi. Tôi không thể moi thêm được lời nào từ anh cho đến khi chúng tôi quay lại dinh thự của vị huấn luyện ngựa. Đại tá và vị Thanh tra đang đợi chúng tôi trong phòng khách.
"Bạn tôi và tôi sẽ trở về thành phố bằng chuyến tàu tốc hành đêm nay," Holmes nói. "Chúng tôi đã được hít thở chút không khí Dartmoor tuyệt vời của các ngài."
Vị Thanh tra mở to mắt sửng sốt, còn khóe môi Đại tá nhếch lên thành một nụ cười khẩy.
"Vậy là anh đã tuyệt vọng trong việc bắt giữ kẻ sát hại Straker tội nghiệp," ông ta nói.
Holmes nhún vai. "Có những trở ngại nghiêm trọng trên con đường phía trước," anh đáp. "Tuy nhiên, tôi hoàn toàn hy vọng rằng con ngựa của ngài sẽ xuất phát đúng vào thứ Ba, và tôi xin ngài hãy chuẩn bị sẵn nài ngựa cho nó. Tôi có thể xin một tấm ảnh của ông John Straker chăng?"
Vị Thanh tra rút một tấm ảnh từ trong phong bì và trao cho anh.
"Gregory thân mến, anh đoán trước được mọi yêu cầu của tôi. Nếu tôi có thể yêu cầu anh đợi ở đây một lát, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô hầu gái."
"Tôi phải nói rằng tôi khá thất vọng với vị chuyên gia tư vấn đến từ London của chúng ta," Đại tá Ross buông lời thẳng thừng, khi bạn tôi rời khỏi phòng. "Tôi không thấy chúng ta tiến thêm được bước nào so với lúc anh ta vừa mới đến."
"Ít nhất thì ngài cũng có được sự đảm bảo của anh ấy rằng con ngựa của ngài sẽ chạy đua," tôi nói.
"Phải, tôi có sự đảm bảo của anh ta," Đại tá đáp, kèm theo một cái nhún vai. "Tôi thà có con ngựa còn hơn."
Tôi đang định nói vài lời bênh vực bạn mình thì anh bước vào phòng.
"Nào, thưa các quý ông," anh nói, "Tôi đã hoàn toàn sẵn sàng lên đường đến Tavistock."
Khi chúng tôi bước lên xe, một trong những cậu bé trông coi chuồng ngựa đã giữ cửa mở cho chúng tôi. Một ý nghĩ bất chợt dường như vụt đến với Holmes, bởi anh rướn người về phía trước và chạm nhẹ vào tay áo cậu bé.
"Cậu có một đàn cừu trong bãi cỏ phải không," anh nói. "Ai chăm sóc chúng?"
"Cháu làm, thưa ngài."
"Cậu có nhận thấy điều gì bất thường với chúng trong thời gian gần đây không?"
"Dạ, thưa ngài, cũng không có gì to tát lắm đâu ạ; nhưng ba con trong số chúng bị què, thưa ngài."
Tôi có thể thấy Holmes vô cùng mãn nguyện, bởi anh khúc khích cười và xoa hai tay vào nhau.
"Một cú bắn xa đấy, Watson; một cú bắn rất xa," anh nói, nhéo nhẹ cánh tay tôi. "Gregory, tôi đề nghị anh chú ý đến dịch bệnh kỳ lạ này trong đàn cừu. Đánh xe đi!"
Đại tá Ross vẫn giữ nguyên vẻ mặt biểu lộ sự đánh giá thấp kém mà ông ta dành cho năng lực của người bạn đồng hành cùng tôi, nhưng tôi nhận thấy qua nét mặt của vị Thanh tra rằng sự chú ý của ông đã được khơi dậy một cách sắc bén.
"Anh coi chuyện đó là quan trọng sao?" ông hỏi.
"Cực kỳ quan trọng."
"Có điểm cụ thể nào anh muốn tôi để tâm không?"
"Hãy chú ý đến sự kiện kỳ lạ về con chó trong đêm."
"Nhưng con chó có làm gì trong đêm đâu."
"Đó chính là sự kiện kỳ lạ đấy," Sherlock Holmes nhận định.
Bốn ngày sau, Holmes và tôi lại lên tàu đi Winchester để theo dõi cuộc đua giành giải Wessex Cup. Đại tá Ross đón chúng tôi ngay bên ngoài nhà ga, đúng như lịch hẹn, và chiếc xe ngựa bốn bánh của ông lăn bánh đưa cả ba đến trường đua, nằm ở rìa thị trấn. Gương mặt Đại tá nặng trĩu ưu tư, và thái độ của ông thì lạnh nhạt đến tột cùng.
"Tôi chẳng thấy tăm hơi con ngựa của mình đâu," ông buông lời.
"Tôi cho rằng ngài sẽ nhận ra nó khi nhìn thấy nó chứ?" Holmes đáp.
Đại tá giận tím mặt. "Tôi đã lăn lộn trên trường đua suốt hai mươi năm trời, và chưa từng có ai dám hỏi tôi một câu như thế," ông gằn giọng. "Một đứa trẻ con cũng nhận ra Silver Blaze, với cái trán trắng muốt và cái chân trước bên phải lốm đốm của nó."
"Tỷ lệ cá cược thế nào rồi ạ?"
"À, đó mới là chuyện kỳ lạ. Hôm qua anh còn có thể bắt được tỷ lệ mười lăm ăn một, nhưng rồi nó cứ tụt dần, tụt dần, cho đến lúc này thì khó mà bắt nổi ba ăn một."
"Hừm!" Holmes khẽ nhướn mày. "Có kẻ nào đó đã biết được điều gì đó, rành rành ra đấy."
Khi chiếc xe ngựa dừng hẳn trong khu vực khép kín gần khán đài chính, tôi lướt mắt nhìn tấm thẻ để đọc danh sách ngựa tham gia. Trên đó ghi:-
Wessex Plate. 50 sovereign cho mỗi con, cộng thêm 1000 sovereign cho ngựa bốn và năm tuổi. Về nhì, £300. Về ba, £200. Đường đua mới (một dặm và năm furlong). 1. The Negro của ông Heath Newton (mũ đỏ, áo khoác màu quế). 2. Pugilist của Đại tá Wardlaw (mũ hồng, áo khoác màu xanh và đen). 3. Desborough của Lãnh chúa Backwater (mũ vàng và tay áo vàng). 4. Silver Blaze của Đại tá Ross (mũ đen, áo khoác đỏ). 5. Iris của Công tước Balmoral (sọc vàng và đen). 6. Rasper của Lãnh chúa Singleford (mũ tím, tay áo đen).
"Chúng tôi đã rút con ngựa kia ra rồi," Đại tá cất giọng. "Giờ thì dồn hết hy vọng vào lời hứa của anh đấy. Nhưng mà, chuyện gì đây? Silver Blaze lại đang là ứng cử viên sáng giá nhất ư?"
"Năm ăn bốn chống lại Silver Blaze!" tiếng rao từ trường đua vang lên inh ỏi. "Năm ăn bốn chống lại Silver Blaze! Năm ăn mười lăm chống lại Desborough! Năm ăn bốn cho phần còn lại!"
"Các con số đã lên kìa," tôi buột miệng. "Cả sáu con đều có mặt."
"Cả sáu đều có mặt ư? Thế thì ngựa của tôi đang chạy," Đại tá kêu lên, giọng run lên vì phấn khích tột độ. "Nhưng tôi chẳng thấy nó. Màu áo của tôi vẫn chưa đi ngang qua đây."
"Mới chỉ có năm con đi qua thôi. Con này ắt hẳn là nó."
Tôi vừa dứt lời thì một con ngựa màu hồng sẫm dũng mãnh từ khu vực cân đo lao vụt ra, phi nước đại sải dài ngang qua chỗ chúng tôi. Trên lưng nó là hai màu đen và đỏ lừng danh của Đại tá.
"Đó không phải ngựa của tôi," người chủ ngựa hét lên. "Con thú kia không có một sợi lông trắng nào trên mình. Ông đã chơi trò quỷ quái gì thế này, ông Holmes?"
"Nào, nào, cứ xem nó chạy thế nào đã," bạn tôi thản nhiên đáp, không một chút nao núng. Trong mấy phút liền, anh chăm chú dán mắt qua ống nhòm của tôi. "Tuyệt vời! Một cú xuất phát tuyệt hảo!" anh bất chợt kêu lên. "Chúng kia rồi, đang vòng qua khúc cua!"
Từ trên xe ngựa, chúng tôi có một góc nhìn bao quát tuyệt đẹp khi bầy ngựa lao vào đoạn đường thẳng. Sáu con bám sát nhau đến mức chỉ cần một tấm thảm cũng đủ phủ kín tất cả. Nhưng khi chạy được nửa đường, sắc vàng của chuồng Mapleton bắt đầu vươn lên dẫn trước. Ấy vậy mà chưa kịp đến chỗ chúng tôi, cú bứt phá của Desborough đã cạn hết sức. Con ngựa của Đại tá vọt lên với một cú lao tới đầy uy lực, băng qua vạch đích trước đối thủ trọn sáu chiều dài thân ngựa. Iris của Công tước Balmoral về thứ ba một cách thê thảm cách xa phía sau.
"Dù sao thì đó vẫn là cuộc đua của tôi," Đại tá thở hổn hển, tay đưa lên xoa xoa đôi mắt. "Tôi thú thực là tôi không hiểu mô tê gì hết. Anh không nghĩ mình đã giữ bí mật đủ lâu rồi sao, ông Holmes?"
"Chắc chắn rồi, thưa Đại tá. Ngài sẽ được biết tất cả. Nào, tất cả chúng ta hãy cùng đi vòng qua và xem xét con ngựa nhé. Nó đây rồi," anh nói tiếp khi cả ba tiến vào khu vực cân đo, nơi vốn chỉ dành riêng cho những người chủ ngựa và bằng hữu của họ. "Ngài chỉ cần rửa mặt và chân nó bằng cồn, rồi ngài sẽ thấy nó chính là con Silver Blaze già cỗi như thuở nào."
"Anh khiến tôi sững sờ quá đỗi!"
"Tôi đã tìm thấy nó trong tay một kẻ lừa đảo, và đã mạn phép cho nó chạy đua y nguyên như lúc nó được gửi đến."
"Ngài thân mến ơi, anh đã làm nên những điều kỳ diệu. Con ngựa trông thật khỏe khoắn và tràn trề sinh lực. Cả đời nó chưa bao giờ chạy hay hơn thế. Tôi nợ anh hàng ngàn lời xin lỗi vì đã nghi ngờ tài năng của anh. Anh đã ban cho tôi một đặc ân lớn lao khi tìm lại được con ngựa. Và anh sẽ còn ban cho tôi một đặc ân lớn lao hơn nữa, nếu anh tóm được kẻ đã sát hại John Straker."
"Tôi đã làm điều đó rồi," Holmes lặng lẽ đáp.
Đại tá và tôi cùng trợn tròn mắt nhìn anh trong nỗi kinh ngạc tột cùng. "Anh đã tóm được hắn ư? Hắn đang ở đâu thế?"
"Hắn ở ngay đây."
"Ở đây! Ở đâu cơ?"
"Trước mặt tôi, vào chính lúc này."
Mặt Đại tá đỏ bừng lên vì giận dữ. "Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng mình đang mang ơn anh, ông Holmes ạ," ông rít lên, "nhưng tôi buộc phải coi những lời anh vừa nói hoặc là một trò đùa hết sức tồi tệ, hoặc là một sự xúc phạm trắng trợn."
Sherlock Holmes bật cười. "Tôi cam đoan với ngài rằng tôi không hề gán ghép ngài với tội ác ấy, thưa Đại tá," anh ôn tồn. "Kẻ sát nhân thực sự đang đứng ngay sau lưng ngài." Anh bước tới và đặt bàn tay mình lên chiếc cổ bóng mượt của con ngựa thuần chủng.
"Con ngựa!" cả Đại tá và tôi cùng đồng thanh thốt lên.
"Đúng vậy, con ngựa. Và tội của nó cũng có thể được giảm nhẹ phần nào, nếu tôi nói rằng hành động ấy là để tự vệ, và rằng John Straker là một kẻ hoàn toàn không xứng đáng với lòng tin của ngài. Nhưng chuông đã điểm rồi, và vì tôi đang định kiếm chút đỉnh trong cuộc đua tiếp theo này, tôi xin phép hoãn lời giải thích cặn kẽ đến một thời điểm thích hợp hơn vậy."
Tối hôm ấy, chúng tôi ngồi thu mình trong góc một toa xe lửa kiểu Pullman12, lao vun vút trên đường trở về London. Tôi hình dung chuyến đi này ngắn ngủi đối với Đại tá Ross cũng như đối với chính mình, khi cả hai cùng chăm chú lắng nghe người bạn đồng hành tường thuật lại những sự kiện đã diễn ra tại trường đua ngựa ở Dartmoor vào đêm thứ Hai, và cách thức mà anh đã làm sáng tỏ tất cả.
"Tôi phải thú nhận," anh nói, "rằng bất kỳ giả thuyết nào tôi từng xây dựng dựa trên các bản tin trên báo chí đều hoàn toàn sai lệch. Ấy vậy mà manh mối vẫn ở đó, chỉ tiếc rằng chúng đã bị vùi lấp dưới những chi tiết khác, khiến ý nghĩa thực sự bị che khuất. Tôi đến Devonshire với niềm tin vững chắc rằng Fitzroy Simpson chính là thủ phạm, dẫu tất nhiên tôi cũng nhận thấy bằng chứng chống lại hắn chưa hề trọn vẹn. Phải đến khi tôi còn ngồi trong xe ngựa, ngay lúc chúng ta vừa đến nhà người huấn luyện viên, thì ý nghĩa to lớn của món thịt cừu nấu cà ri mới chợt lóe lên trong đầu tôi. Có lẽ các anh còn nhớ lúc đó tôi hơi lơ đãng, và vẫn nán lại trong xe sau khi mọi người đã xuống. Tôi đang tự vấn trong lòng, làm sao mình lại có thể bỏ qua một manh mối hiển nhiên đến nhường ấy."
"Tôi thú thực," Đại tá nói, "rằng ngay cả bây giờ tôi vẫn chưa thấy món đó giúp ích được gì cho chúng ta."
"Đó chính là mắt xích đầu tiên trong chuỗi suy luận của tôi. Thuốc phiện dạng bột không phải là hoàn toàn không có vị. Mùi vị của nó không đến nỗi khó chịu, nhưng vẫn đủ để nhận ra. Nếu bị trộn lẫn vào bất kỳ món ăn thông thường nào, người ăn chắc chắn sẽ phát hiện ra và rất có thể sẽ bỏ dở. Nhưng một món cà ri lại chính là phương tiện hoàn hảo để che giấu mùi vị ấy. Không một giả định nào có thể cho rằng kẻ lạ mặt Fitzroy Simpson lại có thể khiến món cà ri được dọn lên trong bữa tối ở nhà người huấn luyện viên vào chính cái đêm hôm ấy. Và nếu giả định rằng hắn tình cờ mang theo thuốc phiện dạng bột vào đúng buổi tối mà người ta cũng tình cờ dọn lên một món ăn có thể ngụy trang được mùi vị thuốc - thì quả là một sự trùng hợp kỳ dị đến mức phi lý. Điều đó là bất khả thi. Thế là Simpson bị loại khỏi vụ án, và mọi nghi ngờ của chúng ta liền đổ dồn về phía Straker cùng vợ ông ta - hai người duy nhất có quyền chọn món thịt cừu nấu cà ri cho bữa tối hôm ấy. Thuốc phiện đã được bỏ vào sau khi phần thức ăn được để riêng cho cậu bé chăn ngựa, vì những người khác đều đã dùng đúng món ấy trong bữa tối mà không hề gặp phải tác dụng phụ nào. Vậy thì ai trong số họ đã có thể tiếp cận đĩa thức ăn đó mà không bị cô hầu gái nhìn thấy?
"Trước khi giải đáp câu hỏi ấy, tôi đã nắm bắt được ý nghĩa của sự im lặng của con chó - một suy luận đúng đắn luôn dẫn dắt đến những suy luận khác. Vụ việc của Simpson đã cho tôi biết rằng trong chuồng ngựa có nuôi một con chó, ấy thế mà khi có kẻ lẻn vào và dắt ngựa ra, nó lại không sủa đủ lớn để đánh thức hai cậu bé đang ngủ trên gác xép phía trên. Rõ ràng, vị khách nửa đêm hôm ấy là một người mà con chó đã vô cùng quen thuộc.
"Tôi đã bị thuyết phục - hay gần như bị thuyết phục - rằng John Straker đã mò xuống chuồng ngựa lúc nửa đêm và dắt Silver Blaze ra ngoài. Để làm gì? Dĩ nhiên là vì một mục đích không mấy lương thiện, bằng không thì hà cớ gì ông ta phải đánh thuốc mê chính cậu bé chăn ngựa của mình? Nhưng động cơ thực sự thì lúc đó tôi vẫn chưa rõ. Xưa nay từng có những trường hợp các huấn luyện viên kiếm được những khoản tiền khổng lồ bằng cách đặt cược chống lại chính con ngựa của mình thông qua người đại diện, rồi sau đó dùng thủ đoạn gian lận để ngăn nó chiến thắng. Đôi khi chỉ đơn giản là kéo ghìm của nài ngựa. Nhưng cũng có khi là những chiêu trò tinh vi và chắc chắn hơn. Ở đây thì đó là thủ đoạn gì? Tôi đã hy vọng những món đồ trong túi áo ông ta có thể giúp tôi đi đến một kết luận.
"Và chúng quả thực đã làm được điều đó. Ngài hẳn không thể quên con dao kỳ lạ được tìm thấy trong tay người chết - một con dao mà chẳng một người tỉnh táo nào lại chọn làm vũ khí. Như Bác sĩ Watson đã cho chúng ta biết, đó là loại dao được dùng cho những ca phẫu thuật tinh vi bậc nhất trong y học. Và đúng vào đêm hôm đó, nó đã được sử dụng cho một ca phẫu thuật rất tinh vi. Với kinh nghiệm dày dạn về giới trường đua, thưa Đại tá Ross, ngài ắt hẳn phải biết rằng người ta hoàn toàn có thể rạch một đường nhỏ vào gân khoeo của ngựa, khéo léo luồn lưỡi dao ngay dưới lớp da, đến mức không để lại bất cứ dấu vết nào. Một con ngựa bị đối xử như vậy rồi sẽ dần dần nảy sinh một tật đi hơi khập khiễng - thứ mà người ta sẽ dễ dàng gán cho việc bong gân trong lúc tập luyện, hay một chút thấp khớp nào đó, chứ không bao giờ bị nghi ngờ là một trò chơi bẩn."
"Tên khốn kiếp! Quân vô lại!" Đại tá thốt lên.
"Tới đây thì chúng ta đã có lời giải thích vì sao John Straker lại muốn dắt con ngựa ra khỏi đồng cỏ. Một sinh vật dũng mãnh như thế, khi cảm nhận được mũi dao đâm vào, ắt hẳn sẽ hí vang đến mức đánh thức cả những kẻ ngủ say nhất. Buộc phải làm việc đó ở ngoài trời mới mong kín đáo được."
"Tôi quả thật mù quáng!" Đại tá kêu lên. "Tất nhiên rồi - đó chính là lý do ông ta cần đến ngọn nến và phải quẹt que diêm!"
"Không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng trong lúc kiểm tra đồ đạc của ông ta, tôi đã may mắn khám phá ra không chỉ phương thức gây án, mà còn cả động cơ đằng sau đó. Là một người từng trải, thưa Đại tá, ngài thừa biết rằng chẳng mấy người đàn ông lại mang theo hóa đơn của kẻ khác trong túi mình. Đa số chúng ta đã có quá đủ hóa đơn của chính mình để mà lo liệu rồi. Tôi liền kết luận ngay rằng Straker đang sống một cuộc đời hai mặt và duy trì một cơ ngơi thứ hai nào đó. Bản chất của tờ hóa đơn cho thấy có một người phụ nữ dính líu trong vụ này, lại là người có gu thẩm mỹ khá đắt đỏ. Dù ngài có hào phóng với những người hầu cận của mình đến đâu, cũng thật khó mà tưởng tượng họ có thể sắm cho phụ nữ của mình những bộ váy dạo phố giá tới hai mươi guinea. Tôi đã hỏi bà Straker về chiếc váy mà bà ấy hoàn toàn không hề hay biết. Sau khi tự thuyết phục mình rằng chiếc váy đó chưa từng đến tay bà, tôi liền ghi lại địa chỉ của tiệm may nón và cảm thấy rằng, chỉ cần tìm đến đó cùng bức ảnh của Straker, tôi có thể dễ dàng hạ bệ cái tên Derbyshire thần thoại kia.
"Kể từ giây phút ấy, mọi thứ đều trở nên sáng rõ. Straker đã dắt con ngựa đến một chỗ trũng, nơi ánh sáng từ ngọn nến của ông ta sẽ không bị ai nhìn thấy. Trong lúc tẩu thoát, Simpson đã đánh rơi chiếc cravat của mình, và Straker đã nhặt nó lên - có lẽ với ý nghĩ rằng ông ta có thể dùng nó để buộc chân con ngựa. Khi đã xuống tới chỗ trũng, ông ta lẻn ra phía sau lưng Silver Blaze và quẹt sáng một ngọn lửa; thế nhưng con vật bất chợt hoảng sợ trước luồng sáng chói lòa đột ngột, và bằng bản năng kỳ lạ của loài vật, nó cảm nhận được có một ý đồ xấu xa nào đó, liền tung cú đá hậu dữ dội. Chiếc móng sắt giáng trúng ngay vào trán Straker. Bất chấp cơn mưa, ông ta đã cởi áo khoác ngoài để tiện cho công việc tinh vi của mình, và chính vì thế, khi ngã vật xuống, con dao trong tay đã cứa một đường sâu vào đùi ông. Tôi giải thích như vậy có rõ ràng chưa ạ?"
"Tuyệt vời!" Đại tá thốt lên. "Tuyệt hảo! Cứ như thể anh đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện vậy!"
"Cú suy đoán cuối cùng, tôi phải thú thực là một phát bắn khá xa. Tôi chợt nhận ra rằng một kẻ khôn ngoan như Straker sẽ không dám thực hiện công việc cắt gân tinh vi ấy mà chưa hề qua luyện tập chút nào. Ông ta đã thực hành trên cái gì? Mắt tôi rơi vào bầy cừu, và tôi đã đặt ra một câu hỏi - hơi đường đột một chút - nhưng nó đã cho thấy dự đoán của tôi là hoàn toàn chính xác.
"Khi về đến London, tôi đã ghé thăm tiệm may nón. Bà chủ tiệm nhận ra Straker chính là một vị khách hàng trứ danh mang tên Derbyshire - một người có một bà vợ vô cùng phô trương, với sở thích mãnh liệt dành cho những bộ váy đắt tiền. Tôi không chút nghi ngờ rằng chính người đàn bà ấy đã đẩy ông ta lún sâu vào vũng nợ nần, và từ đó xô ông ta vào âm mưu khốn khổ này."
"Anh đã giải thích được mọi điều, ngoại trừ một thứ duy nhất," Đại tá kêu lên. "Con ngựa - nó đang ở đâu?"
"À, nó đã bỏ chạy thục mạng, và được một trong những người hàng xóm của ngài chăm sóc. Tôi nghĩ phải tính đến chuyện khoan hồng trong vấn đề ấy. Kìa, kia là ngã ba Clapham, nếu tôi không nhầm. Chúng ta sẽ tới Victoria trong vòng chưa đầy mười phút nữa. Nếu ngài muốn thưởng thức một điếu xì gà trong khoang của chúng tôi, thưa Đại tá, tôi sẽ rất vui lòng cung cấp thêm cho ngài bất kỳ chi tiết nào khác mà ngài có thể quan tâm."
-
Giải đua ngựa hư cấu do Arthur Conan Doyle sáng tạo, dựa trên các giải đua ngựa danh giá ngoài đời thực ở Anh. Đua ngựa là môn thể thao rất được tầng lớp quý tộc và thượng lưu Anh thời bấy giờ ưa chuộng. ↩
-
Một trong những nhà ga xe lửa chính ở trung tâm London, khánh thành năm 1838. Nơi đây là điểm xuất phát của các tuyến tàu chạy về phía tây và tây nam nước Anh, hướng đi đến Devon và Dartmoor. ↩
-
Một thành phố cổ nằm ở hạt Devon, Tây Nam nước Anh. Nó đóng vai trò như một trạm trung chuyển quan trọng trên tuyến đường sắt từ London đi về vùng hoang dã Dartmoor. ↩
-
Ở Anh, đơn vị đo khoảng cách phổ biến là dặm (mile, khoảng 1.6km). Các cột mốc nhỏ thường được đặt dọc tuyến đường sắt để đánh dấu khoảng cách một phần tư dặm (quarter-mile), giúp ước lượng vận tốc tàu. ↩
-
The Daily Telegraph và News Chronicle là hai tờ nhật báo nổi tiếng và có thật ở Anh vào cuối thế kỷ 19. Conan Doyle thường đưa tên các tờ báo thật vào truyện để tăng tính thời sự. ↩
-
Trong đua ngựa, nài ngựa (jockey) phải trải qua thủ tục cân trọng lượng (weighing-in) trước và sau cuộc đua để đảm bảo ngựa mang đúng số tạ quy định. Ghế cân (weighing chair) là thiết bị dùng cho việc này. ↩
-
"Penang lawyer" là một loại gậy ba-toong làm từ giống cọ đặc biệt ở đảo Penang (Malaysia). Nó thường có phần đầu rất nặng, đôi khi bọc chì, nên vừa là gậy chống vừa được dùng như một vũ khí tự vệ sát thương cao. ↩
-
Trong hệ thống pháp luật Anh quốc, bồi thẩm đoàn (jury) là một nhóm người dân bình thường được triệu tập để lắng nghe bằng chứng tại tòa và đưa ra phán quyết về việc bị cáo có tội hay vô tội. ↩
-
Sovereign là loại tiền xu bằng vàng của Anh, có mệnh giá bằng đúng 1 bảng Anh. Mang theo nhiều đồng sovereign trong người là dấu hiệu của sự dư dả về tài chính. ↩
-
Phố Bond (Bond Street) là con phố mua sắm lừng danh ở West End, London, nổi tiếng từ thế kỷ 18 như trung tâm của các cửa hàng thời trang xa xỉ và đắt tiền bậc nhất nước Anh. ↩
-
Guinea là đồng tiền vàng cũ của Anh, có giá trị bằng 21 shilling (1 bảng Anh và 1 shilling). Đồng guinea thường được dùng để định giá những món đồ xa xỉ hoặc chi phí của giới quý tộc. ↩
-
Pullman là loại toa xe lửa sang trọng được thiết kế bởi George Pullman vào thế kỷ 19, nổi tiếng với nội thất xa hoa, ghế ngồi thoải mái và chất lượng phục vụ cao cấp dành cho hành khách hạng nhất. ↩
I. Silver Blaze
I am afraid, Watson, that I shall have to go,” said Holmes, as we sat down together to our breakfast one morning.
“Go! Where to?”
“To Dartmoor; to King’s Pyland.”
I was not surprised. Indeed, my only wonder was that he had not already been mixed up in this extraordinary case, which was the one topic of conversation through the length and breadth of England. For a whole day my companion had rambled about the room with his chin upon his chest and his brows knitted, charging and recharging his pipe with the strongest black tobacco, and absolutely deaf to any of my questions or remarks. Fresh editions of every paper had been sent up by our news agent, only to be glanced over and tossed down into a corner. Yet, silent as he was, I knew perfectly well what it was over which he was brooding. There was but one problem before the public which could challenge his powers of analysis, and that was the singular disappearance of the favourite for the Wessex Cup, and the tragic murder of its trainer. When, therefore, he suddenly announced his intention of setting out for the scene of the drama it was only what I had both expected and hoped for.
“I should be most happy to go down with you if I should not be in the way,” said I.
“My dear Watson, you would confer a great favour upon me by coming. And I think that your time will not be misspent, for there are points about the case which promise to make it an absolutely unique one. We have, I think, just time to catch our train at Paddington, and I will go further into the matter upon our journey. You would oblige me by bringing with you your very excellent field-glass.”
And so it happened that an hour or so later I found myself in the corner of a first-class carriage flying along en route for Exeter, while Sherlock Holmes, with his sharp, eager face framed in his ear-flapped travelling-cap, dipped rapidly into the bundle of fresh papers which he had procured at Paddington. We had left Reading far behind us before he thrust the last one of them under the seat, and offered me his cigar-case.
“We are going well,” said he, looking out the window and glancing at his watch. “Our rate at present is fifty-three and a half miles an hour.”
“I have not observed the quarter-mile posts,” said I.
“Nor have I. But the telegraph posts upon this line are sixty yards apart, and the calculation is a simple one. I presume that you have looked into this matter of the murder of John Straker and the disappearance of Silver Blaze?”
“I have seen what the Telegraph and the Chronicle have to say.”
“It is one of those cases where the art of the reasoner should be used rather for the sifting of details than for the acquiring of fresh evidence. The tragedy has been so uncommon, so complete and of such personal importance to so many people, that we are suffering from a plethora of surmise, conjecture, and hypothesis. The difficulty is to detach the framework of fact-of absolute undeniable fact-from the embellishments of theorists and reporters. Then, having established ourselves upon this sound basis, it is our duty to see what inferences may be drawn and what are the special points upon which the whole mystery turns. On Tuesday evening I received telegrams from both Colonel Ross, the owner of the horse, and from Inspector Gregory, who is looking after the case, inviting my co-operation.”
“Tuesday evening!” I exclaimed. “And this is Thursday morning. Why didn’t you go down yesterday?”
“Because I made a blunder, my dear Watson-which is, I am afraid, a more common occurrence than any one would think who only knew me through your memoirs. The fact is that I could not believe it possible that the most remarkable horse in England could long remain concealed, especially in so sparsely inhabited a place as the north of Dartmoor. From hour to hour yesterday I expected to hear that he had been found, and that his abductor was the murderer of John Straker. When, however, another morning had come, and I found that beyond the arrest of young Fitzroy Simpson nothing had been done, I felt that it was time for me to take action. Yet in some ways I feel that yesterday has not been wasted.”
“You have formed a theory, then?”
“At least I have got a grip of the essential facts of the case. I shall enumerate them to you, for nothing clears up a case so much as stating it to another person, and I can hardly expect your co-operation if I do not show you the position from which we start.”
I lay back against the cushions, puffing at my cigar, while Holmes, leaning forward, with his long, thin forefinger checking off the points upon the palm of his left hand, gave me a sketch of the events which had led to our journey.
“Silver Blaze,” said he, “is from the Isonomy stock, and holds as brilliant a record as his famous ancestor. He is now in his fifth year, and has brought in turn each of the prizes of the turf to Colonel Ross, his fortunate owner. Up to the time of the catastrophe he was the first favourite for the Wessex Cup, the betting being three to one on him. He has always, however, been a prime favourite with the racing public, and has never yet disappointed them, so that even at those odds enormous sums of money have been laid upon him. It is obvious, therefore, that there were many people who had the strongest interest in preventing Silver Blaze from being there at the fall of the flag next Tuesday.
“The fact was, of course, appreciated at King’s Pyland, where the Colonel’s training-stable is situated. Every precaution was taken to guard the favourite. The trainer, John Straker, is a retired jockey who rode in Colonel Ross’s colours before he became too heavy for the weighing-chair. He has served the Colonel for five years as jockey and for seven as trainer, and has always shown himself to be a zealous and honest servant. Under him were three lads; for the establishment was a small one, containing only four horses in all. One of these lads sat up each night in the stable, while the others slept in the loft. All three bore excellent characters. John Straker, who is a married man, lived in a small villa about two hundred yards from the stables. He has no children, keeps one maid-servant, and is comfortably off. The country round is very lonely, but about half a mile to the north there is a small cluster of villas which have been built by a Tavistock contractor for the use of invalids and others who may wish to enjoy the pure Dartmoor air. Tavistock itself lies two miles to the west, while across the moor, also about two miles distant, is the larger training establishment of Mapleton, which belongs to Lord Backwater, and is managed by Silas Brown. In every other direction the moor is a complete wilderness, inhabited only by a few roaming gypsies. Such was the general situation last Monday night when the catastrophe occurred.
“On that evening the horses had been exercised and watered as usual, and the stables were locked up at nine o’clock. Two of the lads walked up to the trainer’s house, where they had supper in the kitchen, while the third, Ned Hunter, remained on guard. At a few minutes after nine the maid, Edith Baxter, carried down to the stables his supper, which consisted of a dish of curried mutton. She took no liquid, as there was a water-tap in the stables, and it was the rule that the lad on duty should drink nothing else. The maid carried a lantern with her, as it was very dark and the path ran across the open moor.
“Edith Baxter was within thirty yards of the stables, when a man appeared out of the darkness and called to her to stop. As he stepped into the circle of yellow light thrown by the lantern she saw that he was a person of gentlemanly bearing, dressed in a grey suit of tweeds, with a cloth cap. He wore gaiters, and carried a heavy stick with a knob to it. She was most impressed, however, by the extreme pallor of his face and by the nervousness of his manner. His age, she thought, would be rather over thirty than under it.
“‘Can you tell me where I am?’ he asked. ‘I had almost made up my mind to sleep on the moor, when I saw the light of your lantern.’
“‘You are close to the King’s Pyland training-stables,’ said she.
“‘Oh, indeed! What a stroke of luck!’ he cried. ‘I understand that a stable-boy sleeps there alone every night. Perhaps that is his supper which you are carrying to him. Now I am sure that you would not be too proud to earn the price of a new dress, would you?’ He took a piece of white paper folded up out of his waistcoat pocket. ‘See that the boy has this to-night, and you shall have the prettiest frock that money can buy.’
“She was frightened by the earnestness of his manner, and ran past him to the window through which she was accustomed to hand the meals. It was already opened, and Hunter was seated at the small table inside. She had begun to tell him of what had happened, when the stranger came up again.
“‘Good-evening,’ said he, looking through the window. ‘I wanted to have a word with you.’ The girl has sworn that as he spoke she noticed the corner of the little paper packet protruding from his closed hand.
“‘What business have you here?’ asked the lad.
“‘It’s business that may put something into your pocket,’ said the other. ‘You’ve two horses in for the Wessex Cup-Silver Blaze and Bayard. Let me have the straight tip and you won’t be a loser. Is it a fact that at the weights Bayard could give the other a hundred yards in five furlongs, and that the stable have put their money on him?’
“‘So, you’re one of those damned touts!’ cried the lad. ‘I’ll show you how we serve them in King’s Pyland.’ He sprang up and rushed across the stable to unloose the dog. The girl fled away to the house, but as she ran she looked back and saw that the stranger was leaning through the window. A minute later, however, when Hunter rushed out with the hound he was gone, and though he ran all round the buildings he failed to find any trace of him.”
“One moment,” I asked. “Did the stable-boy, when he ran out with the dog, leave the door unlocked behind him?”
“Excellent, Watson, excellent!” murmured my companion. “The importance of the point struck me so forcibly that I sent a special wire to Dartmoor yesterday to clear the matter up. The boy locked the door before he left it. The window, I may add, was not large enough for a man to get through.
“Hunter waited until his fellow-grooms had returned, when he sent a message to the trainer and told him what had occurred. Straker was excited at hearing the account, although he does not seem to have quite realized its true significance. It left him, however, vaguely uneasy, and Mrs. Straker, waking at one in the morning, found that he was dressing. In reply to her inquiries, he said that he could not sleep on account of his anxiety about the horses, and that he intended to walk down to the stables to see that all was well. She begged him to remain at home, as she could hear the rain pattering against the window, but in spite of her entreaties he pulled on his large mackintosh and left the house.
“Mrs. Straker awoke at seven in the morning, to find that her husband had not yet returned. She dressed herself hastily, called the maid, and set off for the stables. The door was open; inside, huddled together upon a chair, Hunter was sunk in a state of absolute stupor, the favourite’s stall was empty, and there were no signs of his trainer.
“The two lads who slept in the chaff-cutting loft above the harness-room were quickly aroused. They had heard nothing during the night, for they are both sound sleepers. Hunter was obviously under the influence of some powerful drug, and as no sense could be got out of him, he was left to sleep it off while the two lads and the two women ran out in search of the absentees. They still had hopes that the trainer had for some reason taken out the horse for early exercise, but on ascending the knoll near the house, from which all the neighbouring moors were visible, they not only could see no signs of the missing favourite, but they perceived something which warned them that they were in the presence of a tragedy.
“About a quarter of a mile from the stables John Straker’s overcoat was flapping from a furze-bush. Immediately beyond there was a bowl-shaped depression in the moor, and at the bottom of this was found the dead body of the unfortunate trainer. His head had been shattered by a savage blow from some heavy weapon, and he was wounded on the thigh, where there was a long, clean cut, inflicted evidently by some very sharp instrument. It was clear, however, that Straker had defended himself vigorously against his assailants, for in his right hand he held a small knife, which was clotted with blood up to the handle, while in his left he clasped a red and black silk cravat, which was recognised by the maid as having been worn on the preceding evening by the stranger who had visited the stables.
“Hunter, on recovering from his stupor, was also quite positive as to the ownership of the cravat. He was equally certain that the same stranger had, while standing at the window, drugged his curried mutton, and so deprived the stables of their watchman.
“As to the missing horse, there were abundant proofs in the mud which lay at the bottom of the fatal hollow that he had been there at the time of the struggle. But from that morning he has disappeared, and although a large reward has been offered, and all the gypsies of Dartmoor are on the alert, no news has come of him. Finally, an analysis has shown that the remains of his supper left by the stable-lad contain an appreciable quantity of powdered opium, while the people at the house partook of the same dish on the same night without any ill effect.
“Those are the main facts of the case, stripped of all surmise, and stated as baldly as possible. I shall now recapitulate what the police have done in the matter.
“Inspector Gregory, to whom the case has been committed, is an extremely competent officer. Were he but gifted with imagination he might rise to great heights in his profession. On his arrival he promptly found and arrested the man upon whom suspicion naturally rested. There was little difficulty in finding him, for he inhabited one of those villas which I have mentioned. His name, it appears, was Fitzroy Simpson. He was a man of excellent birth and education, who had squandered a fortune upon the turf, and who lived now by doing a little quiet and genteel book-making in the sporting clubs of London. An examination of his betting-book shows that bets to the amount of five thousand pounds had been registered by him against the favourite.
“On being arrested he volunteered the statement that he had come down to Dartmoor in the hope of getting some information about the King’s Pyland horses, and also about Desborough, the second favourite, which was in charge of Silas Brown at the Mapleton stables. He did not attempt to deny that he had acted as described upon the evening before, but declared that he had no sinister designs, and had simply wished to obtain first-hand information. When confronted with his cravat, he turned very pale, and was utterly unable to account for its presence in the hand of the murdered man. His wet clothing showed that he had been out in the storm of the night before, and his stick, which was a Penang-lawyer weighted with lead, was just such a weapon as might, by repeated blows, have inflicted the terrible injuries to which the trainer had succumbed.
“On the other hand, there was no wound upon his person, while the state of Straker’s knife would show that one at least of his assailants must bear his mark upon him. There you have it all in a nutshell, Watson, and if you can give me any light I shall be infinitely obliged to you.”
I had listened with the greatest interest to the statement which Holmes, with characteristic clearness, had laid before me. Though most of the facts were familiar to me, I had not sufficiently appreciated their relative importance, nor their connection to each other.
“Is it not possible,” I suggested, “that the incised wound upon Straker may have been caused by his own knife in the convulsive struggles which follow any brain injury?”
“It is more than possible; it is probable,” said Holmes. “In that case one of the main points in favour of the accused disappears.”
“And yet,” said I, “even now I fail to understand what the theory of the police can be.”
“I am afraid that whatever theory we state has very grave objections to it,” returned my companion. “The police imagine, I take it, that this Fitzroy Simpson, having drugged the lad, and having in some way obtained a duplicate key, opened the stable door and took out the horse, with the intention, apparently, of kidnapping him altogether. His bridle is missing, so that Simpson must have put this on. Then, having left the door open behind him, he was leading the horse away over the moor, when he was either met or overtaken by the trainer. A row naturally ensued. Simpson beat out the trainer’s brains with his heavy stick without receiving any injury from the small knife which Straker used in self-defence, and then the thief either led the horse on to some secret hiding-place, or else it may have bolted during the struggle, and be now wandering out on the moors. That is the case as it appears to the police, and improbable as it is, all other explanations are more improbable still. However, I shall very quickly test the matter when I am once upon the spot, and until then I cannot really see how we can get much further than our present position.”
It was evening before we reached the little town of Tavistock, which lies, like the boss of a shield, in the middle of the huge circle of Dartmoor. Two gentlemen were awaiting us in the station-the one a tall, fair man with lion-like hair and beard and curiously penetrating light blue eyes; the other a small, alert person, very neat and dapper, in a frock-coat and gaiters, with trim little side-whiskers and an eye-glass. The latter was Colonel Ross, the well-known sportsman; the other, Inspector Gregory, a man who was rapidly making his name in the English detective service.
“I am delighted that you have come down, Mr. Holmes,” said the Colonel. “The Inspector here has done all that could possibly be suggested, but I wish to leave no stone unturned in trying to avenge poor Straker and in recovering my horse.”
“Have there been any fresh developments?” asked Holmes.
“I am sorry to say that we have made very little progress,” said the Inspector. “We have an open carriage outside, and as you would no doubt like to see the place before the light fails, we might talk it over as we drive.”
A minute later we were all seated in a comfortable landau, and were rattling through the quaint old Devonshire city. Inspector Gregory was full of his case, and poured out a stream of remarks, while Holmes threw in an occasional question or interjection. Colonel Ross leaned back with his arms folded and his hat tilted over his eyes, while I listened with interest to the dialogue of the two detectives. Gregory was formulating his theory, which was almost exactly what Holmes had foretold in the train.
“The net is drawn pretty close round Fitzroy Simpson,” he remarked, “and I believe myself that he is our man. At the same time I recognise that the evidence is purely circumstantial, and that some new development may upset it.”
“How about Straker’s knife?”
“We have quite come to the conclusion that he wounded himself in his fall.”
“My friend Dr. Watson made that suggestion to me as we came down. If so, it would tell against this man Simpson.”
“Undoubtedly. He has neither a knife nor any sign of a wound. The evidence against him is certainly very strong. He had a great interest in the disappearance of the favourite. He lies under suspicion of having poisoned the stable-boy, he was undoubtedly out in the storm, he was armed with a heavy stick, and his cravat was found in the dead man’s hand. I really think we have enough to go before a jury.”
Holmes shook his head. “A clever counsel would tear it all to rags,” said he. “Why should he take the horse out of the stable? If he wished to injure it why could he not do it there? Has a duplicate key been found in his possession? What chemist sold him the powdered opium? Above all, where could he, a stranger to the district, hide a horse, and such a horse as this? What is his own explanation as to the paper which he wished the maid to give to the stable-boy?”
“He says that it was a ten-pound note. One was found in his purse. But your other difficulties are not so formidable as they seem. He is not a stranger to the district. He has twice lodged at Tavistock in the summer. The opium was probably brought from London. The key, having served its purpose, would be hurled away. The horse may be at the bottom of one of the pits or old mines upon the moor.”
“What does he say about the cravat?”
“He acknowledges that it is his, and declares that he had lost it. But a new element has been introduced into the case which may account for his leading the horse from the stable.”
Holmes pricked up his ears.
“We have found traces which show that a party of gypsies encamped on Monday night within a mile of the spot where the murder took place. On Tuesday they were gone. Now, presuming that there was some understanding between Simpson and these gypsies, might he not have been leading the horse to them when he was overtaken, and may they not have him now?”
“It is certainly possible.”
“The moor is being scoured for these gypsies. I have also examined every stable and out-house in Tavistock, and for a radius of ten miles.”
“There is another training-stable quite close, I understand?”
“Yes, and that is a factor which we must certainly not neglect. As Desborough, their horse, was second in the betting, they had an interest in the disappearance of the favourite. Silas Brown, the trainer, is known to have had large bets upon the event, and he was no friend to poor Straker. We have, however, examined the stables, and there is nothing to connect him with the affair.”
“And nothing to connect this man Simpson with the interests of the Mapleton stables?”
“Nothing at all.”
Holmes leaned back in the carriage, and the conversation ceased. A few minutes later our driver pulled up at a neat little red-brick villa with overhanging eaves which stood by the road. Some distance off, across a paddock, lay a long grey-tiled out-building. In every other direction the low curves of the moor, bronze-coloured from the fading ferns, stretched away to the sky-line, broken only by the steeples of Tavistock, and by a cluster of houses away to the westward which marked the Mapleton stables. We all sprang out with the exception of Holmes, who continued to lean back with his eyes fixed upon the sky in front of him, entirely absorbed in his own thoughts. It was only when I touched his arm that he roused himself with a violent start and stepped out of the carriage.
“Excuse me,” said he, turning to Colonel Ross, who had looked at him in some surprise. “I was day-dreaming.” There was a gleam in his eyes and a suppressed excitement in his manner which convinced me, used as I was to his ways, that his hand was upon a clue, though I could not imagine where he had found it.
“Perhaps you would prefer at once to go on to the scene of the crime, Mr. Holmes?” said Gregory.
“I think that I should prefer to stay here a little and go into one or two questions of detail. Straker was brought back here, I presume?”
“Yes; he lies upstairs. The inquest is to-morrow.”
“He has been in your service some years, Colonel Ross?”
“I have always found him an excellent servant.”
“I presume that you made an inventory of what he had in his pockets at the time of his death, Inspector?”
“I have the things themselves in the sitting-room, if you would care to see them.”
“I should be very glad.” We all filed into the front room and sat round the central table while the Inspector unlocked a square tin box and laid a small heap of things before us. There was a box of vestas, two inches of tallow candle, an A.D.P. briar-root pipe, a pouch of seal-skin with half an ounce of long-cut Cavendish, a silver watch with a gold chain, five sovereigns in gold, an aluminium pencil-case, a few papers, and an ivory-handled knife with a very delicate, inflexible blade marked Weiss & Co., London.
“This is a very singular knife,” said Holmes, lifting it up and examining it minutely. “I presume, as I see blood-stains upon it, that it is the one which was found in the dead man’s grasp. Watson, this knife is surely in your line?”
“It is what we call a cataract knife,” said I.
“I thought so. A very delicate blade devised for very delicate work. A strange thing for a man to carry with him upon a rough expedition, especially as it would not shut in his pocket.”
“The tip was guarded by a disk of cork which we found beside his body,” said the Inspector. “His wife tells us that the knife had lain upon the dressing-table, and that he had picked it up as he left the room. It was a poor weapon, but perhaps the best that he could lay his hands on at the moment.”
“Very possible. How about these papers?”
“Three of them are receipted hay-dealers’ accounts. One of them is a letter of instructions from Colonel Ross. This other is a milliner’s account for thirty-seven pounds fifteen made out by Madame Lesurier, of Bond Street, to William Derbyshire. Mrs. Straker tells us that Derbyshire was a friend of her husband’s and that occasionally his letters were addressed here.”
“Madam Derbyshire had somewhat expensive tastes,” remarked Holmes, glancing down the account. “Twenty-two guineas is rather heavy for a single costume. However there appears to be nothing more to learn, and we may now go down to the scene of the crime.”
As we emerged from the sitting-room a woman, who had been waiting in the passage, took a step forward and laid her hand upon the Inspector’s sleeve. Her face was haggard and thin and eager, stamped with the print of a recent horror.
“Have you got them? Have you found them?” she panted.
“No, Mrs. Straker. But Mr. Holmes here has come from London to help us, and we shall do all that is possible.”
“Surely I met you in Plymouth at a garden-party some little time ago, Mrs. Straker?” said Holmes.
“No, sir; you are mistaken.”
“Dear me! Why, I could have sworn to it. You wore a costume of dove-coloured silk with ostrich-feather trimming.”
“I never had such a dress, sir,” answered the lady.
“Ah, that quite settles it,” said Holmes. And with an apology he followed the Inspector outside. A short walk across the moor took us to the hollow in which the body had been found. At the brink of it was the furze-bush upon which the coat had been hung.
“There was no wind that night, I understand,” said Holmes.
“None; but very heavy rain.”
“In that case the overcoat was not blown against the furze-bush, but placed there.”
“Yes, it was laid across the bush.”
“You fill me with interest, I perceive that the ground has been trampled up a good deal. No doubt many feet have been here since Monday night.”
“A piece of matting has been laid here at the side, and we have all stood upon that.”
“Excellent.”
“In this bag I have one of the boots which Straker wore, one of Fitzroy Simpson’s shoes, and a cast horseshoe of Silver Blaze.”
“My dear Inspector, you surpass yourself!” Holmes took the bag, and, descending into the hollow, he pushed the matting into a more central position. Then stretching himself upon his face and leaning his chin upon his hands, he made a careful study of the trampled mud in front of him. “Hullo!” said he, suddenly. “What’s this?” It was a wax vesta half burned, which was so coated with mud that it looked at first like a little chip of wood.
“I cannot think how I came to overlook it,” said the Inspector, with an expression of annoyance.
“It was invisible, buried in the mud. I only saw it because I was looking for it.”
“What! You expected to find it?”
“I thought it not unlikely.”
He took the boots from the bag, and compared the impressions of each of them with marks upon the ground. Then he clambered up to the rim of the hollow, and crawled about among the ferns and bushes.
“I am afraid that there are no more tracks,” said the Inspector. “I have examined the ground very carefully for a hundred yards in each direction.”
“Indeed!” said Holmes, rising. “I should not have the impertinence to do it again after what you say. But I should like to take a little walk over the moor before it grows dark, that I may know my ground to-morrow, and I think that I shall put this horseshoe into my pocket for luck.”
Colonel Ross, who had shown some signs of impatience at my companion’s quiet and systematic method of work, glanced at his watch. “I wish you would come back with me, Inspector,” said he. “There are several points on which I should like your advice, and especially as to whether we do not owe it to the public to remove our horse’s name from the entries for the Cup.”
“Certainly not,” cried Holmes, with decision. “I should let the name stand.”
The Colonel bowed. “I am very glad to have had your opinion, sir,” said he. “You will find us at poor Straker’s house when you have finished your walk, and we can drive together into Tavistock.”
He turned back with the Inspector, while Holmes and I walked slowly across the moor. The sun was beginning to sink behind the stables of Mapleton, and the long, sloping plain in front of us was tinged with gold, deepening into rich, ruddy browns where the faded ferns and brambles caught the evening light. But the glories of the landscape were all wasted upon my companion, who was sunk in the deepest thought.
“It’s this way, Watson,” said he at last. “We may leave the question of who killed John Straker for the instant, and confine ourselves to finding out what has become of the horse. Now, supposing that he broke away during or after the tragedy, where could he have gone to? The horse is a very gregarious creature. If left to himself his instincts would have been either to return to King’s Pyland or go over to Mapleton. Why should he run wild upon the moor? He would surely have been seen by now. And why should gypsies kidnap him? These people always clear out when they hear of trouble, for they do not wish to be pestered by the police. They could not hope to sell such a horse. They would run a great risk and gain nothing by taking him. Surely that is clear.”
“Where is he, then?”
“I have already said that he must have gone to King’s Pyland or to Mapleton. He is not at King’s Pyland. Therefore he is at Mapleton. Let us take that as a working hypothesis and see what it leads us to. This part of the moor, as the Inspector remarked, is very hard and dry. But it falls away towards Mapleton, and you can see from here that there is a long hollow over yonder, which must have been very wet on Monday night. If our supposition is correct, then the horse must have crossed that, and there is the point where we should look for his tracks.”
We had been walking briskly during this conversation, and a few more minutes brought us to the hollow in question. At Holmes’ request I walked down the bank to the right, and he to the left, but I had not taken fifty paces before I heard him give a shout, and saw him waving his hand to me. The track of a horse was plainly outlined in the soft earth in front of him, and the shoe which he took from his pocket exactly fitted the impression.
“See the value of imagination,” said Holmes. “It is the one quality which Gregory lacks. We imagined what might have happened, acted upon the supposition, and find ourselves justified. Let us proceed.”
We crossed the marshy bottom and passed over a quarter of a mile of dry, hard turf. Again the ground sloped, and again we came on the tracks. Then we lost them for half a mile, but only to pick them up once more quite close to Mapleton. It was Holmes who saw them first, and he stood pointing with a look of triumph upon his face. A man’s track was visible beside the horse’s.
“The horse was alone before,” I cried.
“Quite so. It was alone before. Hullo, what is this?”
The double track turned sharp off and took the direction of King’s Pyland. Holmes whistled, and we both followed along after it. His eyes were on the trail, but I happened to look a little to one side, and saw to my surprise the same tracks coming back again in the opposite direction.
“One for you, Watson,” said Holmes, when I pointed it out. “You have saved us a long walk, which would have brought us back on our own traces. Let us follow the return track.”
We had not to go far. It ended at the paving of asphalt which led up to the gates of the Mapleton stables. As we approached, a groom ran out from them.
“We don’t want any loiterers about here,” said he.
“I only wished to ask a question,” said Holmes, with his finger and thumb in his waistcoat pocket. “Should I be too early to see your master, Mr. Silas Brown, if I were to call at five o’clock to-morrow morning?”
“Bless you, sir, if any one is about he will be, for he is always the first stirring. But here he is, sir, to answer your questions for himself. No, sir, no; it is as much as my place is worth to let him see me touch your money. Afterwards, if you like.”
As Sherlock Holmes replaced the half-crown which he had drawn from his pocket, a fierce-looking elderly man strode out from the gate with a hunting-crop swinging in his hand.
“What’s this, Dawson!” he cried. “No gossiping! Go about your business! And you, what the devil do you want here?”
“Ten minutes’ talk with you, my good sir,” said Holmes in the sweetest of voices.
“I’ve no time to talk to every gadabout. We want no strangers here. Be off, or you may find a dog at your heels.”
Holmes leaned forward and whispered something in the trainer’s ear. He started violently and flushed to the temples.
“It’s a lie!” he shouted, “an infernal lie!”
“Very good. Shall we argue about it here in public or talk it over in your parlour?”
“Oh, come in if you wish to.”
Holmes smiled. “I shall not keep you more than a few minutes, Watson,” said he. “Now, Mr. Brown, I am quite at your disposal.”
It was twenty minutes, and the reds had all faded into greys before Holmes and the trainer reappeared. Never have I seen such a change as had been brought about in Silas Brown in that short time. His face was ashy pale, beads of perspiration shone upon his brow, and his hands shook until the hunting-crop wagged like a branch in the wind. His bullying, overbearing manner was all gone too, and he cringed along at my companion’s side like a dog with its master.
“Your instructions will be done. It shall all be done,” said he.
“There must be no mistake,” said Holmes, looking round at him. The other winced as he read the menace in his eyes.
“Oh no, there shall be no mistake. It shall be there. Should I change it first or not?”
Holmes thought a little and then burst out laughing. “No, don’t,” said he; “I shall write to you about it. No tricks, now, or-”
“Oh, you can trust me, you can trust me!”
“Yes, I think I can. Well, you shall hear from me to-morrow.” He turned upon his heel, disregarding the trembling hand which the other held out to him, and we set off for King’s Pyland.
“A more perfect compound of the bully, coward, and sneak than Master Silas Brown I have seldom met with,” remarked Holmes as we trudged along together.
“He has the horse, then?”
“He tried to bluster out of it, but I described to him so exactly what his actions had been upon that morning that he is convinced that I was watching him. Of course you observed the peculiarly square toes in the impressions, and that his own boots exactly corresponded to them. Again, of course no subordinate would have dared to do such a thing. I described to him how, when according to his custom he was the first down, he perceived a strange horse wandering over the moor. How he went out to it, and his astonishment at recognising, from the white forehead which has given the favourite its name, that chance had put in his power the only horse which could beat the one upon which he had put his money. Then I described how his first impulse had been to lead him back to King’s Pyland, and how the devil had shown him how he could hide the horse until the race was over, and how he had led it back and concealed it at Mapleton. When I told him every detail he gave it up and thought only of saving his own skin.”
“But his stables had been searched?”
“Oh, an old horse-faker like him has many a dodge.”
“But are you not afraid to leave the horse in his power now, since he has every interest in injuring it?”
“My dear fellow, he will guard it as the apple of his eye. He knows that his only hope of mercy is to produce it safe.”
“Colonel Ross did not impress me as a man who would be likely to show much mercy in any case.”
“The matter does not rest with Colonel Ross. I follow my own methods, and tell as much or as little as I choose. That is the advantage of being unofficial. I don’t know whether you observed it, Watson, but the Colonel’s manner has been just a trifle cavalier to me. I am inclined now to have a little amusement at his expense. Say nothing to him about the horse.”
“Certainly not without your permission.”
“And of course this is all quite a minor point compared to the question of who killed John Straker.”
“And you will devote yourself to that?”
“On the contrary, we both go back to London by the night train.”
I was thunderstruck by my friend’s words. We had only been a few hours in Devonshire, and that he should give up an investigation which he had begun so brilliantly was quite incomprehensible to me. Not a word more could I draw from him until we were back at the trainer’s house. The Colonel and the Inspector were awaiting us in the parlour.
“My friend and I return to town by the night-express,” said Holmes. “We have had a charming little breath of your beautiful Dartmoor air.”
The Inspector opened his eyes, and the Colonel’s lip curled in a sneer.
“So you despair of arresting the murderer of poor Straker,” said he.
Holmes shrugged his shoulders. “There are certainly grave difficulties in the way,” said he. “I have every hope, however, that your horse will start upon Tuesday, and I beg that you will have your jockey in readiness. Might I ask for a photograph of Mr. John Straker?”
The Inspector took one from an envelope and handed it to him.
“My dear Gregory, you anticipate all my wants. If I might ask you to wait here for an instant, I have a question which I should like to put to the maid.”
“I must say that I am rather disappointed in our London consultant,” said Colonel Ross, bluntly, as my friend left the room. “I do not see that we are any further than when he came.”
“At least you have his assurance that your horse will run,” said I.
“Yes, I have his assurance,” said the Colonel, with a shrug of his shoulders. “I should prefer to have the horse.”
I was about to make some reply in defence of my friend when he entered the room again.
“Now, gentlemen,” said he, “I am quite ready for Tavistock.”
As we stepped into the carriage one of the stable-lads held the door open for us. A sudden idea seemed to occur to Holmes, for he leaned forward and touched the lad upon the sleeve.
“You have a few sheep in the paddock,” he said. “Who attends to them?”
“I do, sir.”
“Have you noticed anything amiss with them of late?”
“Well, sir, not of much account; but three of them have gone lame, sir.”
I could see that Holmes was extremely pleased, for he chuckled and rubbed his hands together.
“A long shot, Watson; a very long shot,” said he, pinching my arm. “Gregory, let me recommend to your attention this singular epidemic among the sheep. Drive on, coachman!”
Colonel Ross still wore an expression which showed the poor opinion which he had formed of my companion’s ability, but I saw by the Inspector’s face that his attention had been keenly aroused.
“You consider that to be important?” he asked.
“Exceedingly so.”
“Is there any point to which you would wish to draw my attention?”
“To the curious incident of the dog in the night-time.”
“The dog did nothing in the night-time.”
“That was the curious incident,” remarked Sherlock Holmes.
Four days later Holmes and I were again in the train, bound for Winchester to see the race for the Wessex Cup. Colonel Ross met us by appointment outside the station, and we drove in his drag to the course beyond the town. His face was grave, and his manner was cold in the extreme.
“I have seen nothing of my horse,” said he.
“I suppose that you would know him when you saw him?” asked Holmes.
The Colonel was very angry. “I have been on the turf for twenty years, and never was asked such a question as that before,” said he. “A child would know Silver Blaze, with his white forehead and his mottled off-foreleg.”
“How is the betting?”
“Well, that is the curious part of it. You could have got fifteen to one yesterday, but the price has become shorter and shorter, until you can hardly get three to one now.”
“Hum!” said Holmes. “Somebody knows something, that is clear.”
As the drag drew up in the enclosure near the grand stand I glanced at the card to see the entries. It ran:-
Wessex Plate. 50 sovs each h ft with 1000 sovs added for four and five year olds. Second, £300. Third, £200. New course (one mile and five furlongs).
1. Mr. Heath Newton’s The Negro (red cap, cinnamon jacket).
2. Colonel Wardlaw’s Pugilist (pink cap, blue and black jacket).
3. Lord Backwater’s Desborough (yellow cap and sleeves).
4. Colonel Ross’s Silver Blaze (black cap, red jacket).
5. Duke of Balmoral’s Iris (yellow and black stripes).
6. Lord Singleford’s Rasper (purple cap, black sleeves).
“We scratched our other one, and put all hopes on your word,” said the Colonel. “Why, what is that? Silver Blaze favourite?”
“Five to four against Silver Blaze!” roared the ring. “Five to four against Silver Blaze! Five to fifteen against Desborough! Five to four on the field!”
“There are the numbers up,” I cried. “They are all six there.”
“All six there? Then my horse is running,” cried the Colonel in great agitation. “But I don’t see him. My colours have not passed.”
“Only five have passed. This must be he.”
As I spoke a powerful bay horse swept out from the weighing enclosure and cantered past us, bearing on its back the well-known black and red of the Colonel.
“That’s not my horse,” cried the owner. “That beast has not a white hair upon its body. What is this that you have done, Mr. Holmes?”
“Well, well, let us see how he gets on,” said my friend, imperturbably. For a few minutes he gazed through my field-glass. “Capital! An excellent start!” he cried suddenly. “There they are, coming round the curve!”
From our drag we had a superb view as they came up the straight. The six horses were so close together that a carpet could have covered them, but half way up the yellow of the Mapleton stable showed to the front. Before they reached us, however, Desborough’s bolt was shot, and the Colonel’s horse, coming away with a rush, passed the post a good six lengths before its rival, the Duke of Balmoral’s Iris making a bad third.
“It’s my race, anyhow,” gasped the Colonel, passing his hand over his eyes. “I confess that I can make neither head nor tail of it. Don’t you think that you have kept up your mystery long enough, Mr. Holmes?”
“Certainly, Colonel, you shall know everything. Let us all go round and have a look at the horse together. Here he is,” he continued, as we made our way into the weighing enclosure, where only owners and their friends find admittance. “You have only to wash his face and his leg in spirits of wine, and you will find that he is the same old Silver Blaze as ever.”
“You take my breath away!”
“I found him in the hands of a faker, and took the liberty of running him just as he was sent over.”
“My dear sir, you have done wonders. The horse looks very fit and well. It never went better in its life. I owe you a thousand apologies for having doubted your ability. You have done me a great service by recovering my horse. You would do me a greater still if you could lay your hands on the murderer of John Straker.”
“I have done so,” said Holmes quietly.
The Colonel and I stared at him in amazement. “You have got him! Where is he, then?”
“He is here.”
“Here! Where?”
“In my company at the present moment.”
The Colonel flushed angrily. “I quite recognise that I am under obligations to you, Mr. Holmes,” said he, “but I must regard what you have just said as either a very bad joke or an insult.”
Sherlock Holmes laughed. “I assure you that I have not associated you with the crime, Colonel,” said he. “The real murderer is standing immediately behind you.” He stepped past and laid his hand upon the glossy neck of the thoroughbred.
“The horse!” cried both the Colonel and myself.
“Yes, the horse. And it may lessen his guilt if I say that it was done in self-defence, and that John Straker was a man who was entirely unworthy of your confidence. But there goes the bell, and as I stand to win a little on this next race, I shall defer a lengthy explanation until a more fitting time.”
We had the corner of a Pullman car to ourselves that evening as we whirled back to London, and I fancy that the journey was a short one to Colonel Ross as well as to myself, as we listened to our companion’s narrative of the events which had occurred at the Dartmoor training-stables upon the Monday night, and the means by which he had unravelled them.
“I confess,” said he, “that any theories which I had formed from the newspaper reports were entirely erroneous. And yet there were indications there, had they not been overlaid by other details which concealed their true import. I went to Devonshire with the conviction that Fitzroy Simpson was the true culprit, although, of course, I saw that the evidence against him was by no means complete. It was while I was in the carriage, just as we reached the trainer’s house, that the immense significance of the curried mutton occurred to me. You may remember that I was distrait, and remained sitting after you had all alighted. I was marvelling in my own mind how I could possibly have overlooked so obvious a clue.”
“I confess,” said the Colonel, “that even now I cannot see how it helps us.”
“It was the first link in my chain of reasoning. Powdered opium is by no means tasteless. The flavour is not disagreeable, but it is perceptible. Were it mixed with any ordinary dish the eater would undoubtedly detect it, and would probably eat no more. A curry was exactly the medium which would disguise this taste. By no possible supposition could this stranger, Fitzroy Simpson, have caused curry to be served in the trainer’s family that night, and it is surely too monstrous a coincidence to suppose that he happened to come along with powdered opium upon the very night when a dish happened to be served which would disguise the flavour. That is unthinkable. Therefore Simpson becomes eliminated from the case, and our attention centres upon Straker and his wife, the only two people who could have chosen curried mutton for supper that night. The opium was added after the dish was set aside for the stable-boy, for the others had the same for supper with no ill effects. Which of them, then, had access to that dish without the maid seeing them?
“Before deciding that question I had grasped the significance of the silence of the dog, for one true inference invariably suggests others. The Simpson incident had shown me that a dog was kept in the stables, and yet, though some one had been in and had fetched out a horse, he had not barked enough to arouse the two lads in the loft. Obviously the midnight visitor was some one whom the dog knew well.
“I was already convinced, or almost convinced, that John Straker went down to the stables in the dead of the night and took out Silver Blaze. For what purpose? For a dishonest one, obviously, or why should he drug his own stable-boy? And yet I was at a loss to know why. There have been cases before now where trainers have made sure of great sums of money by laying against their own horses, through agents, and then preventing them from winning by fraud. Sometimes it is a pulling jockey. Sometimes it is some surer and subtler means. What was it here? I hoped that the contents of his pockets might help me to form a conclusion.
“And they did so. You cannot have forgotten the singular knife which was found in the dead man’s hand, a knife which certainly no sane man would choose for a weapon. It was, as Dr. Watson told us, a form of knife which is used for the most delicate operations known in surgery. And it was to be used for a delicate operation that night. You must know, with your wide experience of turf matters, Colonel Ross, that it is possible to make a slight nick upon the tendons of a horse’s ham, and to do it subcutaneously, so as to leave absolutely no trace. A horse so treated would develop a slight lameness, which would be put down to a strain in exercise or a touch of rheumatism, but never to foul play.”
“Villain! Scoundrel!” cried the Colonel.
“We have here the explanation of why John Straker wished to take the horse out on to the moor. So spirited a creature would have certainly roused the soundest of sleepers when it felt the prick of the knife. It was absolutely necessary to do it in the open air.”
“I have been blind!” cried the Colonel. “Of course that was why he needed the candle, and struck the match.”
“Undoubtedly. But in examining his belongings I was fortunate enough to discover not only the method of the crime, but even its motives. As a man of the world, Colonel, you know that men do not carry other people’s bills about in their pockets. We have most of us quite enough to do to settle our own. I at once concluded that Straker was leading a double life, and keeping a second establishment. The nature of the bill showed that there was a lady in the case, and one who had expensive tastes. Liberal as you are with your servants, one can hardly expect that they can buy twenty-guinea walking dresses for their ladies. I questioned Mrs. Straker as to the dress without her knowing it, and having satisfied myself that it had never reached her, I made a note of the milliner’s address, and felt that by calling there with Straker’s photograph I could easily dispose of the mythical Derbyshire.
“From that time on all was plain. Straker had led out the horse to a hollow where his light would be invisible. Simpson in his flight had dropped his cravat, and Straker had picked it up-with some idea, perhaps, that he might use it in securing the horse’s leg. Once in the hollow, he had got behind the horse and had struck a light; but the creature frightened at the sudden glare, and with the strange instinct of animals feeling that some mischief was intended, had lashed out, and the steel shoe had struck Straker full on the forehead. He had already, in spite of the rain, taken off his overcoat in order to do his delicate task, and so, as he fell, his knife gashed his thigh. Do I make it clear?”
“Wonderful!” cried the Colonel. “Wonderful! You might have been there!”
“My final shot was, I confess a very long one. It struck me that so astute a man as Straker would not undertake this delicate tendon-nicking without a little practice. What could he practice on? My eyes fell upon the sheep, and I asked a question which, rather to my surprise, showed that my surmise was correct.
“When I returned to London I called upon the milliner, who had recognised Straker as an excellent customer of the name of Derbyshire, who had a very dashing wife, with a strong partiality for expensive dresses. I have no doubt that this woman had plunged him over head and ears in debt, and so led him into this miserable plot.”
“You have explained all but one thing,” cried the Colonel. “Where was the horse?”
“Ah, it bolted, and was cared for by one of your neighbours. We must have an amnesty in that direction, I think. This is Clapham Junction, if I am not mistaken, and we shall be in Victoria in less than ten minutes. If you care to smoke a cigar in our rooms, Colonel, I shall be happy to give you any other details which might interest you.”