🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG I: BÊN BỜ SÔNG.

Suốt cả buổi sáng, Chuột Chũi hì hục dọn dẹp để đón mùa xuân tới cho ngôi nhà nhỏ của cậu. Nào là dùng chổi quét tước, lấy giẻ lau chùi; rồi trèo lên bậc thang, leo lên cả ghế, khệ nệ với một cây cọ và cả một thùng nước vôi; cứ thế cho đến khi bụi bám nghẹt đầy cổ họng, cay xè đôi mắt, những giọt vôi rơi vãi lốm đốm khắp bộ lông đen mượt, lưng thì đau mỏi còn đôi tay thì rã rời rệu rã. Phía trên không trung, bên dưới lòng đất và mọi nơi quanh cậu, mùa xuân đang cựa mình tỉnh giấc. Bầu không khí mùa xuân len lỏi vào tận ngôi nhà bé nhỏ, tăm tối và thấp lè tè ấy, mang theo thứ tinh thần của những khát khao và một sự bứt rứt thật thiêng liêng. Chẳng trách sao tự nhiên cậu lại ném phịch chiếc cọ xuống sàn, càu nhàu: "Mặc xác nó!" và "Ôi dào!" rồi "Dẹp hết mấy cái trò dọn dẹp mùa xuân này đi!" Cậu lao tót ra khỏi cửa mà chẳng thèm màng tới chiếc áo khoác. Hình như có thứ gì đó phía trên kia đang hối hả vẫy gọi, và cậu cứ thế lao thẳng đến cái đường hầm nhỏ dốc ngược - thứ đối với cậu cũng giống như lối đi rải sỏi sang trọng của những loài vật may mắn có nhà cửa nằm gần với mặt trời và không khí tươi mát. Cậu bắt đầu cào cào và bới bới, moi móc và lách mình, rồi lại lách mình và moi móc, bới bới và cào cào. Đôi chân bé xíu làm việc thoăn thoắt không ngừng trong khi miệng cứ lẩm bẩm: "Lên nào! Lên nào!" Cho đến khi đánh "póp" một cái! Mõm cậu đã thò ra ngoài tận hưởng ánh nắng mặt trời, và cậu thấy mình đang lăn lộn khoan khoái trên thảm cỏ ấm áp của một đồng cỏ thênh thang.

"Tuyệt cú mèo!" cậu tự nhủ. "Cái này khoái hơn hẳn trò quét vôi!" Ánh nắng chiếu rọi sưởi ấm bộ lông, những làn gió mơn trớn vuốt ve vầng trán đang nóng rực. Sau một khoảng thời gian dài dằng dặc chôn mình trong tầng hầm tĩnh lặng, tiếng hót líu lo rộn ràng của bầy chim truyền đến tai cậu vang dội như một tiếng hét lớn lao đầy niềm vui. Tràn trề sức sống, hân hoan tận hưởng mùa xuân và bỏ lại sau lưng đống dọn dẹp, cậu nhảy cẫng lên bằng cả bốn chân rồi rảo bước tung tăng khắp đồng cỏ cho đến khi chạm đến bờ rào phía bên kia.

"Đứng lại đã!" một lão thỏ già chặn ở khe hở hàng rào, cao giọng quát. "Chìa ra sáu xu1 nếu muốn đi qua con đường tư nhân này!" Chẳng thèm chần chừ, Chuột Chũi với vẻ nóng nảy và đầy khinh khỉnh đã húc lão ngã lăn quay. Cậu vội vàng chạy dọc theo mép hàng rào, buông lời trêu chọc bầy thỏ khi chúng hớt hải ngó đầu ra khỏi hang xem có chuyện gì ầm ĩ. "Sốt hành tây! Nước sốt hành tây!2" cậu mỉa mai, rồi lẩn biến mất hút trước khi bọn chúng kịp nặn ra một câu đối đáp cho tử tế. Thế rồi cả đám thỏ bắt đầu xúm lại càu nhàu với nhau. "Sao cậu ngu ngốc thế! Sao cậu không bảo hắn--" "Thế sao cậu không nói--" "Đáng lẽ cậu phải nhắc hắn--" và cứ thế, theo một kịch bản thường tình; nhưng, dĩ nhiên là lúc đó đã quá muộn màng, chuyện lúc nào mà chẳng vậy.

Mọi thứ dường như quá đỗi tuyệt vời. Cậu rong ruổi dạo bước hết chỗ này đến chỗ khác, băng qua những cánh đồng cỏ xanh mướt, chạy dọc theo các bờ rào, len lỏi qua những bụi cây. Đi đến đâu cậu cũng thấy bầy chim đang bận rộn xây tổ, những nụ hoa đang e ấp chớm nở, những mầm non đang vươn mình khát sống-mọi thứ đều ngập tràn niềm vui, nhộn nhịp tiến triển và hăng say sức sống. Lương tâm cậu chẳng những không bị cắn rứt, không rỉ tai hai chữ "quét vôi!" đáng ghét, mà cậu còn cảm thấy ngất ngây vui sướng khi được là kẻ lười biếng độc nhất giữa vô số những công dân đang hối hả bận rộn này. Suy cho cùng, có lẽ phần tuyệt vời nhất của một kỳ nghỉ không hẳn là lúc bản thân mình được nghỉ ngơi, mà là khoảnh khắc thảnh thơi đứng nhìn những kẻ khác đang phải cắm cúi làm việc.

Cậu những tưởng niềm hạnh phúc của mình đã hoàn toàn trọn vẹn, nhưng khi đang mải mê lang thang vô định, cậu chợt đứng sững lại ngay bên bờ một con sông đầy ắp nước. Trong suốt cuộc đời mình, cậu chưa từng thấy một con sông nào cả-đó là một con vật bóng bẩy, uốn lượn ngoằn ngoèo, một cơ thể căng tràn đang mải miết rượt đuổi và reo vui, trào lên cuộn lấy mọi thứ bằng tiếng róc rách rồi bỏ lại chúng với tiếng cười giòn giã, để tiếp tục lao mình về phía những người bạn chơi mới vừa vùng vẫy thoát ra, rồi lại bị bắt lấy và giữ chặt. Mọi thứ trên dòng sông đều rung rinh và run rẩy-những tia sáng lấp lánh rực rỡ, tiếng xạc xào và dòng xoáy, tiếng rầm rì và bọt nước sủi tăm. Chuột Chũi như bị bỏ bùa, đắm chìm và say sưa mê mẩn. Cậu chạy lon ton dọc bờ sông, giống như một đứa trẻ chập chững bước bên cạnh người đàn ông đang kể những câu chuyện kỳ thú đầy sức hút. Cuối cùng, khi đã thấm mệt, cậu ngồi phịch xuống bờ. Dòng sông vẫn không ngừng rì rầm kể chuyện cho cậu nghe, đó là một dòng chảy róc rách tuôn trào những câu chuyện tuyệt vời nhất thế gian, được ấp ủ và gửi gắm từ trái tim của đất mẹ, để rồi rốt cuộc kể lại cho đại dương vô tận chẳng bao giờ biết thỏa mãn.

Ngồi trên bãi cỏ và phóng tầm mắt sang bờ bên kia, Chuột Chũi bị thu hút bởi một cái hang tối om nằm sát mép nước. Cậu mơ màng mường tượng đó hẳn là một chốn nương náu ấm cúng cho một loài vật có nhu cầu giản dị, yêu thích một chốn đi về nhỏ xinh bên sông, đủ cao để tránh nước lũ và cách biệt khỏi mọi ồn ào, bụi bặm. Đang lúc mải mê ngắm nhìn, một đốm sáng nhỏ xíu lấp lánh chợt nhấp nháy tận sâu thẳm trong hang, vụt tắt rồi lại lóe lên như một vì sao tí hon. Lạ thay, sao lại có một vì sao nằm ở vị trí kỳ quặc nhường ấy; và đốm sáng này lại quá rực rỡ và nhỏ bé so với một con đom đóm. Trong lúc cậu mải miết dõi theo, đốm sáng bỗng nháy mắt với cậu, hé lộ mình là một con mắt. Kế đó, một khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu dần hiện ra quanh con mắt ấy, tựa hồ một chiếc khung ôm lấy bức tranh.

Một khuôn mặt màu nâu nhỏ nhắn, điểm xuyết vài sợi râu.

Một khuôn mặt tròn trĩnh, nghiêm nghị, ngời lên tia sáng lấp lánh trong đôi mắt từng thu hút sự chú ý của cậu ban nãy.

Đôi tai nhỏ nhắn gọn gàng cùng bộ lông mượt mà, dày dặn.

Đó là Chuột Nước!

Hai con vật đứng ngây ra đó, dò xét nhau đầy cẩn trọng.

"Chào cậu, Chuột Chũi!" Chuột Nước cất lời.

"Chào anh, Chuột Nước!" Chuột Chũi đáp lời.

"Cậu có muốn sang đây không?" một lát sau, Chuột Nước mới lên tiếng hỏi.

"Ồ, nói thì dễ lắm," Chuột Chũi đáp với chút hờn dỗi, bởi cậu còn quá lạ lẫm với dòng sông, cũng như nhịp sống và mọi nếp sinh hoạt chốn bờ bãi này.

Chuột Nước chẳng nói chẳng rằng, chỉ cúi xuống tháo một sợi dây thừng rồi kéo mạnh. Kế đó, anh nhẹ bước xuống một chiếc thuyền con mà Chuột Chũi nãy giờ chưa hề để mắt tới. Chiếc thuyền nhỏ nhắn sơn màu xanh bên ngoài và màu trắng bên trong, vừa vặn cho hai chỗ ngồi. Gần như ngay lập tức, toàn bộ trái tim Chuột Chũi đã bị nó chinh phục, dẫu cậu vẫn chưa mường tượng hết công dụng của món đồ này.

Chuột Nước thoăn thoắt chèo thuyền sang bờ bên kia rồi buộc dây lại. Anh giơ chân trước ra đỡ lấy Chuột Chũi đang rụt rè bước xuống. "Tựa vào đây!" Chuột Nước nói. "Nào, bước lẹ lên!" Trong nỗi ngạc nhiên và sướng vui tột độ, Chuột Chũi nhận ra mình đang thực sự yên vị ở băng ghế sau của một chiếc thuyền thứ thiệt.

"Hôm nay quả là một ngày tuyệt diệu!" Chuột Chũi reo lên khi Chuột Nước đẩy thuyền rời bờ và cầm lại mái chèo. "Anh biết không, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa từng được ngồi trên thuyền."

"Cái gì?" Chuột Nước há hốc mồm kinh ngạc. "Chưa bao giờ ngồi trên một-cậu chưa bao giờ-chao ôi-vậy bấy lâu nay cậu làm cái quái gì thế?"

"Ngồi thuyền tuyệt đến thế ư?" Chuột Chũi rụt rè vặn hỏi, dẫu trong lòng đã rõ mười mươi khi ngả lưng vào nệm êm và đưa mắt ngắm nghía những mái chèo, những cọc chèo cùng bao món đồ nghề quyến rũ, lắng nghe nhịp thuyền khẽ tròng trành dưới chân.

"Tuyệt ư? Đó là điều tuyệt vời duy nhất trên đời," Chuột Nước đáp lời đầy trịnh trọng, rướn người về phía trước lấy nhịp chèo. "Tin tôi đi cậu bạn trẻ, chẳng có gì-tuyệt đối không có gì-đáng giá bằng một nửa cái thú cứ lúi húi mãi trên những chiếc thuyền. Chỉ đơn giản là lúi húi," anh mơ màng buông lời, "lúi húi-trên-những-chiếc thuyền; lúi húi--"

"Coi chừng phía trước kìa, Chuột Nước!" Chuột Chũi chợt thảng thốt ré lên.

Đã quá muộn. Chiếc thuyền đâm sầm vào bờ. Tay chèo mộng mơ vui vẻ ngã chỏng gọng dưới đáy thuyền, hai gót chân chĩa thẳng lên trời.

"-trên thuyền-hay cùng với những chiếc thuyền," Chuột Nước vẫn bình thản tiếp lời, đoạn đứng dậy phá lên cười giòn giã. "Ngồi trong hay ngoài thuyền thì cũng thế cả thôi. Chẳng có điều gì là thực sự quan trọng, đó mới chính là sự quyến rũ của cái thú này. Dù cậu có nhổ neo hay không; dù có cập bến hay lại trôi dạt đến một bến bờ xa lạ, hoặc thậm chí chẳng bao giờ đến được đâu, cậu vẫn cứ luôn tay luôn chân, dẫu chẳng làm một việc gì cụ thể. Và hễ xong việc này lại có ngay việc khác gọi tên, cậu có thể làm nếu thích, nhưng tốt hơn cả là mặc kệ nó. Nghe tôi này! Nếu sáng nay cậu chẳng có việc gì bận tâm, hay là ta cứ buông thuyền xuôi dòng, dành trọn một ngày thong dong trên sông nước nhé?"

Chuột Chũi ngoe nguẩy mấy ngón chân trong niềm vui sướng thuần khiết, rướn ngực buông một tiếng thở phào mãn nguyện vô ngần, rồi khoan khoái ngả lưng vào lớp nệm êm ái. "Quả là một ngày tuyệt vời!" Chuột Chũi reo lên. "Ta khởi hành ngay thôi!"

"Vậy thì giữ cho chắc nhé!" Chuột Nước dặn dò. Anh quàng sợi dây thừng qua một chiếc vòng trên bến đỗ, thoăn thoắt trèo lên hang của mình, và chỉ một thoáng sau đã lục tục quay trở ra, lặc lè vác theo một chiếc giỏ mây đan mập mạp đựng đồ ăn trưa.

"Giấu cái này xuống dưới chân cậu ấy," Chuột Nước dặn Chuột Chũi trong lúc chuyền giỏ đồ xuống thuyền. Xong xuôi, anh tháo thừng và nắm lấy mái chèo.

"Trong đó có gì thế?" Chuột Chũi không khỏi bồn chồn vì tò mò.

"Thịt gà nguội," Chuột Nước tuôn một tràng đáp gọn lỏn; " lưỡinguộidămbôngnguộithịtbònguộidưachuộtmuốisaladbánhmìkiểuphápsandwichcảixoongthịthộpbiagừngnướcchanhnướcsoda--"

"Ôi dừng lại, dừng lại đi," Chuột Chũi ngây ngất thốt lên: "Thế này là quá nhiều rồi!"

"Cậu nghĩ vậy thật sao?" Chuột Nước hỏi đầy nghiêm túc. "Đây chỉ là vài món lặt vặt tôi luôn mang theo trong những chuyến du ngoạn cỏn con; vậy mà bọn thú khác lúc nào cũng chê tôi bủn xỉn và chuẩn bị quá sức qua loa đấy!"

Chuột Chũi chẳng còn để lọt tai lời nào. Say sưa chìm đắm trong cuộc sống mới mẻ vừa mở ra trước mắt, đê mê với cơ man nào là những tia sáng lấp lánh, những gợn sóng lăn tăn, những hương thơm, thanh âm và ánh nắng dạt dào, cậu buông thõng một chân xuống nước và thả hồn vào những giấc mộng dài giữa ban ngày. Chuột Nước vốn là một anh bạn nhỏ bé tốt bụng, cứ đều đặn khua chèo và cố giữ ý để không phá bĩnh cậu bạn mới.

"Tôi cực kỳ chuộng bộ cánh của cậu đấy, cậu bạn ạ," Chuột Nước lên tiếng sau khi chừng nửa giờ đồng hồ trôi qua. "Mai này hễ rủng rỉnh tiền nong, nhất định tôi cũng sắm một chiếc áo khoác bằng nhung đen để mặc lúc hút thuốc mới được."

"Tôi xin lỗi," Chuột Chũi giật mình, cố xốc lại tinh thần. "Anh hẳn sẽ nghĩ tôi thô lỗ lắm; nhưng tất cả những điều này đều quá đỗi mới mẻ đối với tôi. Vậy ra-đây-chính là-một-con Sông sao!"

" dòng Sông," Chuột Nước từ tốn sửa lời.

"Và anh thực sự sống bên dòng sông này sao? Quả là một cuộc sống sung sướng làm sao!"

"Kề bên nó, hòa cùng nó, lướt trên nó và đắm chìm trong nó," Chuột Nước tự hào tuyên bố. "Nó là anh chị em, là dì dượng, là bầu bạn, là cái ăn cái uống, và (chắc chắn rồi) là bồn tắm gội của tôi. Nó là cả thế giới của tôi, và tôi chẳng thiết tha một thế giới nào khác. Những gì nó không có thì cũng chẳng đáng để bận tâm, và những gì nó không tường tận thì cũng chẳng đáng để tỏ tường. Chúa ơi! Quãng thời gian chúng tôi đã cùng nhau trải qua mới tuyệt làm sao! Mùa đông hay mùa hè, mùa xuân hay mùa thu, dòng sông luôn mang theo những niềm vui và sự huyên náo của riêng mình. Như khi nước lũ dâng cao vào độ tháng Hai, cả hầm chứa và tầng hầm của tôi ngập ngụa trong thứ đồ uống tôi chẳng hề khát khao, và dòng nước nâu đục ngầu cuộn chảy ngang qua khung cửa sổ căn phòng ngủ tiện nghi nhất của tôi; hay khi nước rút cạn, phơi ra những bãi bùn thơm nức mùi bánh mận3 cùng những bụi cói và cỏ dại kết đặc tắc nghẽn cả lạch nước, lúc ấy tôi lại được thảnh thơi dạo bước khô ráo trên hầu khắp lòng sông, nhặt nhạnh được bao thức ăn tươi rói, và lượm lặt cả những món đồ mà bọn người bất cẩn vô tình đánh rơi khỏi thuyền!"

"Nhưng thỉnh thoảng chẳng lẽ lại không có lúc tẻ nhạt sao?" Chuột Chũi đánh bạo hỏi. "Chỉ có anh và dòng sông, chẳng một bóng ai để bầu bạn chuyện trò?"

"Chẳng một bóng ai để-chà, tôi không nên khắt khe với cậu," Chuột Nước bao dung đáp. "Cậu là người mới đến, dĩ nhiên cậu chẳng thể biết được. Bờ sông ngày nay đông đúc đến độ nhiều cư dân đã dọn đi hẳn rồi đấy: Ồ không, nơi đây chẳng còn giữ được nét tĩnh lặng như thuở xưa nữa. Rái cá, chim bói cá, le le, gà nước, cả lũ cứ lượn lờ quanh đây cất tiếng gọi léo nhéo cả ngày và lúc nào cũng chực chờ cậu giúp chúng làm một việc gì đó-làm như thể người ta chẳng có chút việc riêng nào để bận tâm không bằng!"

"Vậy có gì nằm ở phía bên kia thế?" Chuột Chũi hỏi, vẫy chân chỉ về dải rừng cây mờ mịt làm nền tối ôm trọn những cánh đồng cỏ ven sông ở bờ bên kia.

"Đó á? Ồ, đó chỉ là Khu Rừng Hoang," Chuột Nước đáp gọn lỏn. "Cư dân bờ sông chúng tôi chẳng mấy khi lai vãng tới đó."

"Những kẻ ở đó không-không phải là những người tốt sao?" Chuột Chũi hỏi, giọng có phần e dè.

"Chà-à-à," Chuột Nước ậm ừ, "để tôi xem nào. Bọn sóc thì cũng tàm tạm. bọn thỏ-vài con trong số chúng thì tử tế, nhưng thỏ vốn là một lũ tạp nham. Và đương nhiên, còn có bác Lửng nữa. Bác ấy định cư ngay giữa lòng rừng; mà dù cậu có đắp vàng, bác ấy cũng chẳng thèm dọn đi nơi khác đâu. Bác Lửng già đáng kính! Chẳng ai dám can dự vào chuyện của bác ấy. Mà tốt nhất là bọn chúng đừng có rớ vào," anh buông thêm một câu đầy ngụ ý.

"Sao cơ, ai lại dám can dự vào chuyện của bác ấy chứ?" Chuột Chũi gặng hỏi.

"Chà, đương nhiên là-còn-những kẻ khác nữa," Chuột Nước giải thích, giọng có phần ngập ngừng. "Lũ chồn-chồn ecmin-cáo-vân vân. Xét theo một khía cạnh nào đó thì bọn chúng cũng đàng hoàng-tôi lại rất thân thiện với chúng-chào hỏi nhau khi chạm mặt, và đủ mọi xã giao khác-nhưng thỉnh thoảng bọn chúng lại dở chứng, điều đó thì không thể phủ nhận được, và rồi-chà, cậu không thể thực sự trao niềm tin cho bọn chúng được đâu, sự thật là vậy đấy."

Chuột Chũi thừa hiểu rằng việc bới móc vào những rắc rối có thể xảy ra ở phía trước, hay thậm chí chỉ là bóng gió xa xôi về nó, đều hoàn toàn đi ngược lại quy chuẩn ứng xử của muôn loài; thế nên cậu vội lảng sang chuyện khác.

"Thế còn phía sau Khu Rừng Hoang thì sao?" cậu hỏi. "Nơi tất cả chìm trong một màu xanh xám mịt mờ, và người ta thấy lấp ló những chóp nhọn có thể là đồi núi hoặc cũng có thể không, và thứ gì đó mờ mờ tựa khói tỏa từ các thị trấn, hay đó chỉ là những đám mây trôi dạt?"

"Bên kia Khu Rừng Hoang là Thế Giới Rộng Lớn," Chuột Nước đáp. "Đó là một chốn vô nghĩa, đối với cậu hay tôi đều vậy. Tôi chưa từng đặt chân đến đó, và cũng chẳng bao giờ có ý định đó, và cậu cũng thế, nếu cậu còn chút tỉnh táo trong đầu. Xin cậu đừng bao giờ nhắc đến nó nữa. Nào! Cuối cùng cũng tới vũng nước đọng êm đềm của chúng ta rồi, đây chính là nơi ta sẽ dùng bữa trưa."

Rẽ khỏi dòng chảy chính, thuyền trôi vào một khúc sông khép kín trông tựa như một hồ nước nhỏ bọc giữa đất liền. Thảm cỏ xanh mướt mượt mà trải thoai thoải xuống tận hai bên bờ. Dưới mặt nước phẳng lặng, những nhánh rễ cây ngoằn ngoèo ánh lên sắc nâu óng ả. Ngay trước mắt họ, đập tràn tung bọt trắng xóa như một bờ vai lấp lánh ánh bạc. Sát bên đập, bánh guồng nước chầm chậm xoay tròn, rỉ rả buông từng giọt nước, tựa vào một căn nhà máy xay xám xịt với mái đầu hồi cổ kính. Cả không gian ngập chìm trong tiếng rầm rì êm ả, trầm đục và nghèn nghẹt, dẫu đôi lúc vẫn giòn giã vang lên dăm ba thanh âm trong trẻo. Khung cảnh tuyệt mĩ đến nỗi Chuột Chũi chỉ biết giơ cả hai chân trước lên không trung, nín thở xuýt xoa, "Ôi chao! Ôi chao! Ôi chao!"

Chuột Nước cẩn thận đưa thuyền tấp vào bờ và cột chặt dây neo. Sau khi đỡ cậu bạn Chuột Chũi vẫn còn bỡ ngỡ bước lên bờ an toàn, anh xách giỏ đồ ăn trưa ra. Chuột Chũi tha thiết nài xin như một đặc ân để được tự tay dỡ toàn bộ đồ đạc; và Chuột Nước vui vẻ chiều ý cậu. Anh nằm ườn dài trên thảm cỏ tận hưởng phút thư giãn, mặc cho người bạn đang rạo rực phấn khích giũ bung tấm khăn và trải phẳng phiu. Chuột Chũi háo hức tháo tung từng gói đồ bí ẩn, cẩn thận sắp xếp các món ăn đâu vào đấy, miệng không ngớt thốt lên, "Ôi chao! Ôi chao!" trước mỗi món ngon vừa được hé lộ. Khi vạn sự đã tinh tươm, Chuột Nước cất lời, "Nào, nhào vô thôi, cậu bạn!" và Chuột Chũi sướng rơn răm rắp nghe lời. Kể ra cũng phải, sáng sớm hôm ấy cậu đã hì hục dọn dẹp nhà cửa đón xuân, cứ như cái cách mà thiên hạ vẫn làm, chẳng màng ngơi tay cắn miếng bánh hay nhấp ngụm nước nào. Lại thêm biết bao chuyện kì thú đã xảy ra kể từ cái thời khắc xa xôi ấy, mà nay ngẫm lại, cậu cứ ngỡ đã dăm bữa nửa tháng trôi qua.

"Cậu đang mải nhìn gì thế?" một lát sau Chuột Nước lên tiếng hỏi, khi cơn đói cồn cào đã vơi đi đôi chút, và ánh mắt Chuột Chũi rốt cuộc cũng có thể dứt khỏi tấm khăn trải bàn.

"Tôi đang nhìn," Chuột Chũi đáp lời, "vào một dải bong bóng lững lờ trôi dọc theo mặt nước kia kìa. Trông ngồ ngộ làm sao."

"Bong bóng à? Ồ hô!" Chuột Nước reo lên, rồi vui vẻ cất một tiếng gọi thân tình.

Một chiếc mõm to bè, ướt sũng nhô lên khỏi mép bờ. Rái Cá trườn mình lên bãi cỏ, lắc mạnh người giũ sạch nước khỏi bộ lông nhung.

"Đồ tham ăn!" cậu ta lên tiếng, đánh mắt về phía đống thức ăn. "Sao cậu lại giấu tớ, cậu Chuột Nước?"

"Chỉ là hứng lên thì làm một bữa thôi mà," Chuột Nước giải thích. "À nhân tiện-đây là bạn tôi, cậu Chuột Chũi."

"Rất hân hạnh được biết anh," Rái Cá nói, và hai con vật nhanh chóng kết thân với nhau.

"Ngoài kia huyên náo kinh khủng!" Rái Cá lại làu bàu. "Hôm nay dường như cả thế giới đều đổ xô ra sông thì phải. Tớ phải chuồn lên vũng nước đọng này để bòn mót chút tĩnh lặng, ai dè lại đụng ngay các cậu!-À tớ không có ý đó-xin lỗi nhé-các cậu hiểu ý tớ mà."

Chợt có tiếng sột soạt vang lên sau lưng họ, phát ra từ một bờ rào mọc um tùm những đám lá khô từ năm ngoái. Một cái đầu vằn vện thò ra dáo dác nhìn quanh, kéo theo sau là một bờ vai rộng bè bè nhô cao.

"Lại đây đi, bác Lửng già ơi!" Chuột Nước lớn tiếng gọi.

Lửng lon ton chạy tới vài bước, rồi chợt càu nhàu, "Hừm! Lại cái bọn đàn đúm," xong quay nguẩy lưng lẩn đi khuất dạng.

"Bác ấy đích thị là kiểu người như vậy đó!" Chuột Nước đầy vẻ thất vọng nhận xét. "Cứ thấy đám đông là ghét cay ghét đắng! Thế là cả ngày hôm nay chúng ta đừng hòng ló mặt thấy bác ấy nữa. Chà, kể tớ nghe xem, còn ai đang ở ngoài sông vậy?"

"Điển hình là Cóc đang ở ngoài đó," Rái Cá đáp lời. "Ngự trên chiếc thuyền đua4 bóng lộn mới toanh; quần áo mới, cái gì cũng mới cáu cạnh!"

Hai con vật nhìn nhau rồi phá lên cười.

"Có dạo, cậu ta chẳng màng làm gì sất, suốt ngày chỉ cắm mặt vào chèo thuyền buồm," Chuột Nước kể lể. "Rồi cậu ta lại đâm chán, lôi thuyền sào5 ra nghịch. Chẳng có gì khiến cậu ta khoái chí bằng việc chống sào bì bõm suốt ngày đêm, để rồi bày ra cả một mớ hỗn độn. Năm ngoái thì lại phát cuồng vì nhà thuyền6, báo hại cả bọn tôi bị lôi đến ở cùng trên cái mớ bùng nhùng ấy, lại còn phải nai lưng ra giả vờ thích thú lắm. Cậu ta từng hùng hồn tuyên bố sẽ dành trọn phần đời còn lại lênh đênh trên nhà thuyền đấy. Rốt cuộc thì chuyện nào cũng như chuyện nấy; dù có bắt tay vào làm việc gì đi chăng nữa, cậu ta cũng sẽ sớm cả thèm chóng chán, rồi lại rùng rùng lao vào một thú vui mới toanh."

"Bản tính cậu ấy cũng tốt thôi," Rái Cá trầm ngâm bình phẩm, "Ngặt nỗi chẳng có chút kiên định nào-đặc biệt là mỗi khi ngự trên một chiếc thuyền!"

Từ chỗ bãi cỏ, họ có thể phóng tầm mắt băng qua hòn đảo nhỏ chắn ngang để ngắm nhìn dòng chảy chính. Ngay lúc ấy, một chiếc thuyền đua vùn vụt lao vào tầm mắt. Kẻ chèo thuyền-một gã lùn tịt, ục ịch-đang cật lực vung mái chèo làm nước bắn tung tóe, khiến chiếc thuyền cứ chao đảo ngả nghiêng. Dẫu vậy, gã vẫn dốc sức chèo lấy chèo để. Chuột Nước nhổm dậy cất tiếng gọi, nhưng Cóc-chính là gã chứ ai-chỉ lắc quầy quậy cái đầu, khuôn mặt nhăn nhó đầy nghiêm nghị, dồn hết tâm trí vào công việc hệ trọng của mình.

"Kiểu gì cậu ta cũng lộn cổ xuống sông trong chốc lát nữa cho xem, cứ tròng trành thế kia cơ mà," Chuột Nước tặc lưỡi, rồi ngồi phịch xuống.

"Chắc chắn là thế rồi," Rái Cá cười khúc khích. "Tớ đã kể cho các cậu nghe giai thoại mặn mòi về Cóc và gã gác âu thuyền7 chưa nhỉ? Chuyện là thế này. Cóc...."

Một con phù du đi lạc lảo đảo bay ngang qua dòng nước, mang theo vẻ say sưa chuếnh choáng thường thấy ở lũ bọ non tơ mới bước vào đời. Một xoáy nước bất ngờ trỗi lên, đi kèm tiếng "tóp!" khô khốc, và con phù du đã bốc hơi không để lại dấu vết.

Rái Cá cũng vậy.

Chuột Chũi cúi đầu nhìn xuống. Giọng nói của người bạn vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng bãi cỏ nơi cậu ta vừa ngả ngớn nay đã trống trơn. Chẳng thấy bóng dáng Rái Cá đâu, dù có phóng mắt đến tận chân trời.

Tuy nhiên, lững lờ trên mặt sông lại điểm xuyết một dải bong bóng nhỏ.

Chuột Nước cất tiếng ngân nga một điệu nhạc, và Chuột Chũi sực nhớ ra quy tắc ứng xử bất thành văn của muôn loài là cấm tiệt mọi lời bình phẩm về sự bốc hơi đột ngột của bạn bè vào bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do gì, hay thậm chí là chẳng vì lý do nào sất.

"Chà, chà," Chuột Nước cất lời, "tôi thiết nghĩ chúng ta cũng nên nhổ neo thôi. Không biết ai trong hai ta ra tay đóng gói cái giỏ đồ ăn này thì chu toàn hơn nhỉ?" Anh nói mà mặt mũi ráo hoảnh, chẳng lấy gì làm sốt sắng cho cam.

"Ồ, xin cứ để tôi làm cho," Chuột Chũi hồ hởi nhận việc. Thành thử, lẽ dĩ nhiên, Chuột Nước đành nhường phần việc ấy cho cậu.

Cái sự gói ghém giỏ đồ ăn chẳng bao giờ mang lại cảm giác hứng thú như lúc tháo tung nó ra. Chẳng bao giờ là như vậy cả. Thế nhưng Chuột Chũi vẫn quyết tâm tận hưởng trọn vẹn mọi thứ. Mặc dù ngay khi cậu vừa nhét đồ xong xuôi và buộc chặt quai giỏ, một chiếc đĩa chợt chình ình hiện ra trừng trừng nhìn cậu từ dưới đám cỏ. Và khi mọi chuyện ngỡ đã êm xuôi, Chuột Nước lại chỉ ngay một chiếc nĩa tơ hơ giữa thanh thiên bạch nhật mà đáng lý ra ai cũng phải thấy. Cuối cùng, ôi kìa! cái lọ mù tạt, thứ mà cậu đã đè mông ngồi lên từ thuở nảo thuở nào-dẫu cho bao phen dở khóc dở cười, thì bằng cách nào đó, mọi việc rốt cục cũng xong xuôi êm đẹp, mà cậu chẳng đến nỗi phải nổi đóa bực mình.

Nắng chiều dần buông, Chuột Nước nhẹ nhàng chèo thuyền đưa cả hai về nhà. Trong tâm trạng mơ màng, anh tự lẩm nhẩm vài vần thơ với chính mình, chẳng màng để ý đến người bạn đồng hành. Còn Chuột Chũi, với cái bụng no căng, đang tràn trề vẻ tự mãn và kiêu hãnh. Cậu cho rằng mình đã hoàn toàn quen với việc ngồi thuyền (hay ít nhất là cậu tưởng thế), và đôi tay bắt đầu cảm thấy bồn chồn muốn làm gì đó. Một lát sau, cậu cất tiếng nài nỉ:

"Anh Chuột Nước này! Xin hãy để tôi chèo một lát nhé!"

Chuột Nước mỉm cười lắc đầu.

"Chưa được đâu, cậu bạn trẻ của tôi ơi," anh đáp, "hãy đợi cho đến khi cậu được hướng dẫn vài bài học đã. Trông vậy chứ không hề dễ đâu."

Chuột Chũi im lặng trong một hay hai phút. Thế nhưng, cậu lại bắt đầu cảm thấy ghen tị khi nhìn Chuột Nước vung mái chèo lướt đi một cách nhịp nhàng và quá đỗi dễ dàng. Lòng kiêu hãnh lại rỉ tai xúi giục rằng cậu cũng có thể làm giỏi chẳng kém gì. Bất thình lình, cậu bật dậy và vồ lấy đôi mái chèo. Đòn tấn công chớp nhoáng đến mức Chuột Nước - người vẫn đang thả hồn trên mặt nước và ngâm nga những vần thơ - hoàn toàn mất đà và ngã ngửa khỏi chỗ ngồi, đôi chân chổng lên trời lần thứ hai trong ngày. Cùng lúc đó, Chuột Chũi đắc thắng giành lấy vị trí chèo và nắm chặt mái chèo với sự tự tin ngút ngàn.

"Dừng lại đi, cậu ngốc kỳ cục kia!" Chuột Nước hét lớn từ dưới đáy thuyền. "Cậu không làm được đâu! Cậu sẽ làm lật thuyền mất!"

Mặc kệ lời cảnh báo, Chuột Chũi hất mạnh mái chèo ra phía sau một cách điệu nghệ rồi thọc mạnh xuống. Mái chèo trượt hẳn khỏi mặt nước! Đôi chân cậu văng lên quá đầu, và cậu ngã nhào, đè sầm lên người Chuột Nước đang nằm bẹp dí bên dưới. Vô cùng hoảng hốt, cậu luống cuống chộp lấy mạn thuyền, và chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo-Tùm!

Chiếc thuyền lật úp, hất tung cậu chìm lỉm và vùng vẫy giữa dòng sông lạnh ngắt.

Ôi chao, nước mới lạnh lẽo làm sao, và ôi, cái cảm giác ướt sũng này thật là tồi tệ! Tiếng nước sôi réo ù ù bên tai khi cậu chìm xuống, chìm xuống, rồi lại chìm xuống! Ánh mặt trời trông mới rực rỡ và chào đón làm sao khi cậu ngoi lên mặt nước, vừa ho sặc sụa vừa thở dốc! Và rồi sự tuyệt vọng bủa vây mới đen tối làm sao khi cậu cảm thấy mình lại tiếp tục chìm nghỉm! Ngay lúc đó, một bàn chân vững chãi tóm chặt lấy gáy cậu. Đó là Chuột Nước! Rõ ràng là anh đang cười-Chuột Chũi có thể cảm nhận được cơn buồn cười tuôn dọc theo cánh tay anh, truyền xuống bàn chân, rồi ngấm thẳng vào... gáy của mình.

Chuột Nước nhanh trí vớt một mái chèo nhét xuống dưới nách Chuột Chũi, rồi làm tương tự ở bên nách kia. Vừa bơi từ phía sau, anh vừa đẩy người bạn đang luống cuống bất lực vào bờ. Anh kéo cậu lên và đặt cậu ngồi phịch xuống thảm cỏ, trông cậu chẳng khác nào một cục bùn ướt sũng và nhão nhoét.

Sau khi xoa bóp và vắt bớt nước ra khỏi bộ lông ướt rượt của Chuột Chũi, anh nói:

"Nào, anh bạn! Hãy chạy dọc theo con đường mòn kéo thuyền này, chạy càng hăng càng tốt cho đến khi người cậu ấm áp và khô ráo trở lại. Trong lúc đó, tôi sẽ lặn xuống vớt cái giỏ đồ ăn trưa nhé."

Thế là Chuột Chũi thiểu não, bên ngoài ướt sũng bơ phờ còn bên trong thì tràn trề xấu hổ, cứ lóc cóc chạy đi chạy lại cho đến khi bộ lông khô ráo hẳn. Trong khi đó, Chuột Nước lại lao mình xuống dòng sông vớt chiếc thuyền trôi dạt, lật ngửa lại và buộc chặt nó vào bờ. Anh kiên nhẫn nhặt nhạnh từng món đồ đang bồng bềnh trên mặt nước, và cuối cùng lặn thành công để lôi kỳ được chiếc giỏ đồ ăn trưa nặng trĩu lên bờ.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng để tiếp tục cuộc hành trình, Chuột Chũi ỉu xìu ngồi thu lu ở đuôi thuyền. Lúc chiếc thuyền lại rẽ nước lướt đi, cậu cất giọng nhỏ nhẹ, vỡ vụn vì xúc động:

"Anh Chuột Nước, người bạn hào phóng của tôi ơi! Tôi thực sự vô cùng xin lỗi vì hành động ngu ngốc và vô ơn của mình. Trái tim tôi như ngừng đập khi nghĩ đến việc suýt chút nữa tôi đã làm mất chiếc giỏ đồ ăn trưa tuyệt đẹp ấy. Quả thật, tôi đã hành xử như một kẻ ngốc, và tôi biết điều đó. Anh sẽ bỏ qua chuyện này và tha thứ cho tôi chứ, để mọi chuyện lại vui vẻ như trước nhé?"

"Không sao cả, chuyện nhỏ mà!" Chuột Nước vui vẻ đáp. "Một chút ướt át thì có nhằm nhò gì với một con Chuột Nước chứ? Phần lớn thời gian tôi vùng vẫy dưới nước còn nhiều hơn cả trên cạn ấy chứ. Cậu đừng bận tâm về chuyện đó nữa. Và nghe này, tôi nghĩ tốt hơn hết là cậu hãy đến ở lại nhà tôi một thời gian. Chỗ của tôi rất đỗi đơn sơ mộc mạc-cậu biết đấy, chẳng xa hoa như dinh thự của Cóc đâu-nhưng cậu sẽ thích nó cho xem. Dù sao thì tôi vẫn có thể lo cho cậu một chỗ nghỉ ngơi thật thoải mái. Tôi sẽ dạy cậu chèo thuyền và bơi lội, chẳng mấy chốc cậu sẽ thạo việc sông nước như bất kỳ ai trong chúng tôi thôi."

Chuột Chũi xúc động trước những lời an ủi tử tế của anh đến nghẹn ngào không thốt nên lời; cậu đành phải dùng mu bàn chân quệt đi vài giọt nước mắt ứa ra. Thấy vậy, Chuột Nước tinh ý nhìn lảng sang hướng khác. Một lúc sau, tinh thần Chuột Chũi đã phấn chấn trở lại. Cậu thậm chí còn sẵn sàng đốp chát thẳng thừng với một cặp gà nước dám rúc rích chọc ghẹo bộ dạng lếch thếch của mình.

Khi cả hai về đến nhà, Chuột Nước nhanh chóng nhóm một ngọn lửa sáng rực sưởi ấm phòng khách. Anh lấy cho Chuột Chũi một chiếc áo choàng ngủ cùng đôi dép đi trong nhà, rồi đặt cậu ngồi vào chiếc ghế bành êm ái trước lò sưởi. Trong suốt khoảng thời gian chờ đến giờ ăn tối, Chuột Nước kể cho cậu nghe vô vàn câu chuyện kỳ thú về dòng sông. Đối với một sinh vật quanh năm sống dưới lòng đất như Chuột Chũi, những câu chuyện ấy quả thực đầy sức cuốn hút. Đó là những chuyện về các đập tràn nước chảy xiết, những trận lũ quét ập đến bất ngờ, hay những con cá chó dữ tợn búng mình vọt lên khỏi mặt nước. Còn cả chuyện về những chiếc thuyền hơi nước ném ra những cái chai thuỷ tinh cứng ngắc-mà nói đúng hơn, chắc chắn đã có những cái chai văng ra từ thuyền hơi nước, nên đành phải đổ lỗi cho chính những chiếc thuyền ấy vậy. Rồi cả chuyện về những con diệc và cái thói kén cá chọn canh của chúng khi chọn người để cất lời bắt chuyện; những chuyến phiêu lưu kỳ bí dưới đường ống cống, những đêm trăng buông câu cùng Rái Cá, hay những chuyến du ngoạn xa xôi bên bác Lửng. Bữa tối hôm đó là một bữa ăn ngập tràn niềm vui. Thế nhưng, ngay sau khi dọn dẹp, Chuột Chũi đã buồn ngủ rũ rượi, đành để người chủ nhà chu đáo hộ tống lên gác, bước vào căn phòng ngủ tốt nhất. Nơi đó, cậu sớm ngả đầu xuống gối trong sự bình yên và mãn nguyện tột độ, thiếp đi trong âm thanh sóng vỗ dào dạt của Dòng Sông-người bạn mới quen-ngay bên dưới bệ cửa sổ.

Ngày hôm nay mới chỉ là điểm khởi đầu cho vô số những ngày tháng tuyệt vời đang chờ đón Chuột Chũi-kẻ vừa thoát khỏi chốn ngột ngạt để tận hưởng bầu không khí tự do. Mỗi ngày trôi qua lại có vẻ dài hơn và ngập tràn những điều thú vị, hòa nhịp cùng mùa hè đang dần chín mọng. Cậu học bơi, học chèo thuyền, và say sưa đắm mình vào niềm vui hân hoan của dòng nước chảy. Thỉnh thoảng, khi áp đôi tai sát vào những cọng lau sậy xạc xào, cậu lại bắt được đôi chút những điều bí mật mà cơn gió vẫn không ngớt thì thầm giữa không gian.



  1. "Sáu xu" (sixpence) là một đồng tiền xu bằng bạc cũ của Anh, có giá trị bằng nửa shilling. Việc lão thỏ già đòi thu phí qua "con đường tư nhân" (private road) là một chi tiết hài hước phản ánh thói quen thu phí đường bộ hoặc phí cầu đường thường thấy trong xã hội loài người ở Anh thời bấy giờ. 

  2. "Sốt hành tây" (Onion-sauce) là một loại nước xốt truyền thống của Anh thường được dùng kèm với món thịt thỏ nướng (roast rabbit). 

  3. Bánh mận (plum-cake) là một loại bánh ngọt truyền thống của Anh chứa nhiều nho khô và trái cây sấy. Tác giả ví mùi bùn ven sông với mùi bánh mận để tạo ra một cảm giác thân thuộc, ngọt ngào và ấm cúng thay vì miêu tả thứ mùi bùn lầy thông thường, qua đó thể hiện tình yêu của Chuột Nước với mọi ngóc ngách của dòng sông. 

  4. Thuyền đua (wager-boat / scull) là loại thuyền dài, hẹp và cực kỳ nhẹ dành cho môn thể thao chèo thuyền, đòi hỏi kỹ năng giữ thăng bằng rất tốt. 

  5. Thuyền sào (punt) là một loại thuyền bằng gỗ đáy bằng, mũi vuông, chuyên dùng ở những vùng nước nông. Người lái thuyền đứng ở đuôi và dùng một cây sào dài chống xuống đáy sông để đẩy thuyền đi (punting). Đây là một thú vui trên sông rất thịnh hành ở Anh thời Edwardian, đặc biệt là tại Oxford và Cambridge. 

  6. Nhà thuyền (house-boat) là những chiếc thuyền lớn được thiết kế không có động cơ, dùng làm như một ngôi nhà nổi trên mặt nước. Vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, việc sở hữu hoặc thuê nhà thuyền để nghỉ dưỡng mùa hè dọc sông Thames trở thành một trào lưu thời thượng của giới trung lưu và thượng lưu Anh. 

  7. Âu thuyền (lock) là một hệ thống khoang buồng có cổng đóng mở, dùng để nâng hoặc hạ mực nước, giúp thuyền bè di chuyển qua các đoạn sông có độ cao khác nhau. Gã gác âu thuyền (lock-keeper) là người túc trực để vận hành các cổng này. Hệ thống âu thuyền là một phần không thể thiếu của giao thông đường thủy trên dòng sông Thames.