CHƯƠNG X

TRONG ĐÓ CHRISTOPHER ROBIN TỔ CHỨC MỘT BỮA TIỆC CHO POOH, VÀ CHÚNG TA NÓI LỜI TẠM BIỆT

A drawing to start chapter 10 shows Christopher Robin in front of a huge old tree-house and Owl flying down to meet him.


Vào một ngày nọ, ánh nắng lại chan hòa khắp Khu Rừng, mang theo hương thơm ngát của hoa táo gai. Khắp nơi, những dòng suối róc rách reo vui khi tìm lại được dáng vẻ duyên dáng thuở nào. Những vũng nước nhỏ nằm mơ màng, miên man nhớ về những ngày tháng huy hoàng và bao điều lớn lao mà chúng từng làm được. Trong không gian ấm áp và thanh bình ấy của Khu Rừng, chim cu gáy đang cẩn thận thử giọng, lắng nghe xem tự mình có ưng ý với âm thanh đó không. Trong khi ấy, những chú bồ câu rừng cứ thủ thỉ than vãn với nhau bằng một điệu bộ lười biếng, thong dong rằng mọi chuyện đều do lỗi của kẻ khác, nhưng xem chừng điều đó cũng chẳng to tát gì cho cam. Vào đúng một ngày tuyệt đẹp như thế, Christopher Robin cất lên một tiếng huýt sáo theo cách rất riêng của cậu, và Cú bay ra khỏi Khu Rừng Trăm Mẫu xem cậu bạn cần gì.

"Cú này," Christopher Robin lên tiếng, "tớ sắp tổ chức một bữa tiệc."

"Cậu định thế à, phải không?" Cú hỏi lại.

"Và đó sẽ là một bữa tiệc vô cùng đặc biệt. Bữa tiệc này là để vinh danh những gì Pooh đã làm, khi cậu ấy thực hiện những hành động dũng cảm để cứu Lợn Con thoát khỏi trận lụt."

"Ồ, ra là thế à, phải không?" Cú nói.

"Ừ, thế nên cậu làm ơn báo tin cho Pooh nhanh nhất có thể nhé. Báo cho tất cả những người bạn khác nữa, bởi vì ngày mai bữa tiệc sẽ bắt đầu rồi."

"Ồ, ngay ngày mai à, phải không?" Cú đáp, vẫn cố tỏ ra nhiệt tình và hữu ích nhất có thể.

"Vậy cậu đi báo cho mọi người giúp tớ nhé, Cú?"

Cú cố vắt óc tìm một câu gì đó thật uyên bác để đáp lời, nhưng chẳng nghĩ ra được gì, thế là cậu đành cất cánh bay đi báo tin cho những người bạn khác. Và người đầu tiên cậu tìm đến chính là Pooh.

"Pooh," cậu cất giọng, "Christopher Robin sắp tổ chức một bữa tiệc đấy."

"Ồ!" Pooh thốt lên. Rồi khi nhận ra Cú đang chờ đợi mình nói thêm điều gì đó, cậu liền hỏi: "Liệu ở đó có mấy cái bánh nhỏ xíu phủ kem đường màu hồng không nhỉ?"

Cú cảm thấy việc bàn luận về mấy cái bánh nhỏ xíu phủ kem đường màu hồng thì thật là hạ thấp phẩm giá của mình. Vì vậy, cậu chỉ truyền đạt lại chính xác từng lời của Christopher Robin cho Pooh nghe, rồi vỗ cánh bay đi tìm Eeyore.


In this drawing we see Pooh in front of his mirror. He's holding cymbals made of pie-tins above his head.


"Một Bữa Tiệc dành cho Mình sao?" Pooh tự lẩm bẩm. "Tuyệt quá đi mất!" Rồi cậu bắt đầu tự hỏi, không biết tất cả những con vật khác có biết đó là một Bữa Tiệc Đặc Biệt Của Pooh không. Liệu Christopher Robin đã kể cho mọi người nghe về sự tích Gấu NổiTrí Tuệ Của Pooh chưa? Cả về tất cả những con tàu tuyệt vời mà cậu đã tự tay phát minh và giương buồm nữa chứ? Cậu bắt đầu lo lắng, nhỡ đâu mọi người đã quên bẵng mất chuyện đó thì sao. Thật tồi tệ biết bao nếu chẳng ai biết rõ bữa tiệc này được tổ chức vì lý do gì. Càng nghĩ ngợi, bữa tiệc càng trở nên rối rắm trong tâm trí cậu, giống hệt như một giấc mơ mà mọi chuyện đều trật lất. Và giấc mơ ấy bắt đầu tự cất lên thành lời hát trong đầu cậu, cho đến khi nó biến thành một bài hát thực sự. Đó là một:

BÀI HÁT CỦA POOH LO LẮNG.

Hoan hô Pooh 3 tiếng!

(Cho Ai cơ?)

Cho Pooh-

(Tại sao, cậu ấy đã làm gì?)

Tớ tưởng cậu phải biết chứ;

Cậu ấy đã cứu bạn mình khỏi bị ướt sũng!

Hoan hô Gấu 3 tiếng!

(Ở đâu cơ?)

Cho Gấu-

Cậu ấy nào có biết bơi,

Nhưng cậu ấy đã giải cứu bạn mình!

(Cậu ấy giải cứu ai cơ?)

Ồ, hãy nghe đây!

Tớ đang nói về Pooh-

(Về ai cơ?)

Về Pooh!

(Tớ xin lỗi nhé, tớ cứ hay quên).

À, Pooh là một chú Gấu có Trí Tuệ Khổng Lồ

(Cứ nói lại lần nữa xem nào!)

Có trí tuệ khổng lồ-

(Khổng lồ cái gì cơ?)

À, cậu ấy ăn rất nhiều,

Và tớ cũng chẳng rõ cậu ấy có biết bơi hay không,

Nhưng cậu ấy đã xoay xở để nổi lềnh bềnh

Trên một loại thuyền

(Trên loại gì cơ?)

À, một loại hũ-

Vậy nên bây giờ hãy dành cho cậu ấy ba tiếng hoan hô vang dội

(Vậy bây giờ hãy dành cho cậu ấy ba cái gì vang dội cơ?)

Và cầu chúc cậu ấy sẽ ở bên chúng ta mãi mãi về sau,

Ngày càng thêm khỏe mạnh, khôn ngoan và giàu có!

Hoan hô Pooh 3 tiếng!

(Cho ai cơ?)

Cho Pooh-

Hoan hô Gấu 3 tiếng!

(Ở đâu cơ?)

Cho Gấu-

Hoan hô Winnie-the-Pooh tuyệt vời 3 tiếng!

(Ai đó làm ơn nói cho tớ biết đi-CẬU ẤY ĐÃ LÀM GÌ CƠ?)

Trong khi những dòng suy nghĩ ấy đang cuộn chảy trong tâm trí Pooh, thì Cú đang mải trò chuyện cùng Eeyore.

"Eeyore này," Cú cất tiếng, "Christopher Robin sắp mở một bữa tiệc đấy."

"Thú vị thật," Eeyore đáp lời. "Tớ đoán chừng họ sẽ quẳng xuống cho tớ dăm ba mẩu thức ăn thừa nát bét. Thật là Tử tế và Chu đáo quá đi mất. Không có chi, xin đừng bận tâm."


In this drawing, Eeyore is looking like Eeyore, except for the large bow on his tail.


"Cậu có một Lời Mời đấy."

"Trông nó ra làm sao?"

"Là một Lời Mời cơ mà!"


Here's a drawing of Owl. His claws are clawing at Eeyore.


"Ừ, tớ nghe rồi. Thế ai lỡ tay làm rơi nó vậy?"

"Đó chẳng phải thứ để nhét vào bụng đâu, mà là lời báo mời cậu đến dự tiệc. Vào ngày mai."

Eeyore chậm rãi lắc đầu.

"Ý cậu là Lợn Con rồi. Cái cậu nhóc bé tẹo có đôi tai lúc nào cũng vểnh lên vì phấn khích ấy. Là Lợn Con đấy. Tớ sẽ đi báo tin cho cậu ấy."


Here's a drawing of Piglet considering a pitcher, set in a wide bowl, on a stand.


"Không, không đâu!" Cú kêu lên, bắt đầu có vẻ cuống quýt. "Là mời cậu cơ mà!"

"Cậu chắc chứ?"

"Tất nhiên là tớ chắc rồi. Christopher Robin dặn rành rành là: 'Tất cả mọi người! Hãy báo cho tất cả mọi người.'"

"Tất cả mọi người, ngoại trừ Eeyore chứ gì?"

"Tất cả mọi người mà," Cú phụng phịu đáp lại.

"À!" Eeyore cất giọng đều đều. "Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đây, không nghi ngờ gì nữa. Nhưng dù sao thì tớ cũng sẽ đến. Có điều, đừng đổ lỗi cho tớ nếu ngày mai trời đổ cơn mưa đấy nhé."

Nhưng trời không hề mưa. Christopher Robin đã ghép vài thanh gỗ dài thành một chiếc bàn lớn, và tất cả mọi người quây quần ngồi quanh đó. Christopher Robin ngồi ở một đầu bàn, Pooh ngồi ở đầu kia. Ở giữa họ, một bên là Cú, Eeyore và Lợn Con, còn bên kia là Thỏ, Roo Bé Bỏng và Kanga. Bọn bè bạn cùng bà con họ hàng nhà Thỏ thì rải rác khắp bãi cỏ, dạt dào hy vọng chờ đợi lỡ có ai đó bắt chuyện với họ, đánh rơi thứ gì đó, hay hỏi họ xem bây giờ là mấy giờ.

Đó là bữa tiệc đầu tiên mà Roo từng được tham dự, nên em vô cùng phấn khích. Ngay khi vừa yên vị, em đã bắt đầu nói liếng thoắng.

"Chào anh Pooh!" em ré lên.

"Chào em Roo!" Pooh đáp.

Roo nhún nhảy tưng tưng trên ghế một lúc rồi lại cất giọng.

"Chào anh Lợn Con!" em lại ré lên.

Lợn Con chỉ vẫy vẫy một cái chân để đáp lại, vì cậu chàng đang nhồm nhoàm thức ăn đến mức chẳng thể cất lời.

"Chào anh Eeyore!" Roo nói.

Eeyore trao cho em một cái gật đầu u ám. "Trời sắp mưa tới nơi rồi, em cứ chờ xem nó có mưa không," anh chàng nói.

Roo ngước nhìn lên xem trời có mưa không, nhưng trời chẳng hề mưa, thế là em cất tiếng: "Cháu chào bác Cú!"-Cú bèn đáp lại bằng một chất giọng vô cùng thân thiện: "Chào cháu, cậu bé nhỏ của bác," rồi lại quay sang tiếp tục thao thao bất tuyệt kể cho Christopher Robin nghe về một tai nạn suýt nữa thì xảy ra với một người bạn của bác mà Christopher Robin không hề quen biết. Kanga liền dặn dò Roo: "Uống hết sữa đi đã con yêu, rồi nói chuyện sau nhé." Thế là Roo vừa ực sữa, vừa cố sức giải thích rằng em có thể làm cả hai việc ấy cùng một lúc... và hệ quả là em bị sặc, khiến mẹ phải vỗ lưng và lau khô cho em mất một lúc khá lâu sau đó.


Here's a drawing of Kanga tending to Roo. Roo has dropped a cup.


Khi mọi người gần như đã ăn no nê, Christopher Robin gõ nhẹ chiếc thìa lên bàn. Tất cả mọi người liền ngừng bặt chuyện trò, không gian trở nên im lặng phăng phắc, ngoại trừ Roo đang vướng phải những tiếng nấc cụt cuối cùng của một cơn nấc lớn và đang cố vờ như thể đó là tiếng nấc phát ra từ một người họ hàng nào đó của Thỏ.


In this drawing, Christopher Robin is standing at the table speaking to the whole party, At the table are Rabbit, Kanga and Roo, Pooh, Piglet, Eeyore and Owl. Rabbit's friends and relations are all around.


"Bữa tiệc này," Christopher Robin cất giọng trịnh trọng, "là một bữa tiệc được tổ chức để tôn vinh một người vì những gì người ấy đã làm. Tất thảy chúng ta đều biết người ấy là ai. Bữa tiệc này là của cậu ấy, vinh danh những thành quả của cậu ấy, và tớ có một món quà đặc biệt dành cho cậu ấy. Nó đây rồi!" Nói đoạn, cậu bé đưa tay sờ soạng xung quanh một chút rồi thì thầm tự hỏi, "Ơ kìa, nó đâu rồi nhỉ?"

Trong lúc cậu bé còn đang lúi húi tìm kiếm, Eeyore hắng giọng một cách đầy ấn tượng và bắt đầu bài phát biểu của mình.

"Thưa các vị," cậu trầm ngâm nói, "bao gồm cả những nhân vật râu ria không quan trọng, quả là một vinh hạnh lớn lao... hay có lẽ tôi nên nói là, cho đến tận lúc này, sự hiện diện của các vị tại bữa tiệc của tôi là một niềm vinh hạnh. Những gì tôi đã làm chẳng có gì đáng nói cả. Bất kỳ ai trong số các vị-ngoại trừ Thỏ, Cú và Kanga-cũng đều sẽ làm như thế. Ồ, và cả Pooh nữa chứ. Đương nhiên, những lời tôi vừa nói không áp dụng cho Lợn Con và Roo, vì hai đứa còn quá nhỏ. Phải, bất kỳ ai trong số các vị cũng sẽ hành động như vậy. Chẳng qua, người đó tình cờ lại là Tôi mà thôi. Tôi cũng xin nói thêm rằng, tôi làm vậy không phải vì trông ngóng cái thứ mà Christopher Robin đang tìm kiếm kia"-nói đến đây, cậu đưa một chân trước lên che miệng, thì thầm nhưng cố ý để ai cũng nghe thấy: "Thử tìm dưới gầm bàn xem sao!"-"mà bởi vì tôi cảm thấy rằng, tất cả chúng ta đều nên chung tay giúp sức trong khả năng của mình. Tôi thiết nghĩ, tất thảy chúng ta đều nên--"

"H-hức!" Roo vô tình nấc lên một tiếng rõ to.

"Roo, con yêu!" Kanga nhẹ nhàng trách móc.

"Là con nấc đấy ạ?" Roo tròn xoe mắt hỏi, giọng đầy vẻ ngạc nhiên.

"Eeyore đang lảm nhảm chuyện gì thế nhỉ?" Lợn Con xích lại gần, thì thầm vào tai Pooh.

"Tớ cũng chẳng biết nữa," Pooh thở dài, giọng ỉu xìu.

"Tớ cứ đinh ninh đây là bữa tiệc của cậu cơ đấy."

"Lúc đầu tớ cũng từng nghĩ vậy. Nhưng xem ra tớ đoán sai rồi."

"Tớ thà đây là bữa tiệc của cậu còn hơn là của Eeyore," Lợn Con quả quyết.

"Tớ cũng mong thế," Pooh buồn bã gật đầu đồng tình.

"H-hức!" Roo lại nấc lên tiếng nữa.

"NHƯ-TÔI-ĐANG-NÓI," Eeyore cao giọng, điệu bộ vô cùng nghiêm nghị, "như tôi đang nói dở lúc bị ngắt lời bởi đủ thứ Âm Thanh Lớn ồn ào này, tôi cảm thấy rằng--"

"Nó đây rồi!" Christopher Robin reo lên mừng rỡ. "Chuyền nó xuống cho chú gấu Pooh ngốc nghếch già nua đáng yêu của tớ nào. Nó dành cho Pooh đấy."

"Cho Pooh sao?" Eeyore kinh ngạc.

"Tất nhiên rồi. Chú gấu cừ khôi nhất trên toàn thế giới cơ mà."

"Lẽ ra tôi phải đoán được mới đúng," Eeyore thở dài thườn thượt. "Dù sao thì cũng chẳng thể phàn nàn được. Tôi cũng có những người bạn của riêng mình chứ bộ. Vừa mới hôm qua có người đứng lại nói chuyện với tôi cơ đấy. Mà hình như là tuần trước, hay tuần trước nữa nhỉ, lúc Thỏ đâm sầm vào tôi rồi quạu cọ càu nhàu 'Phiền thật!'. Ôi, cái Vòng Quay Xã Hội1 này! Lúc nào cũng ồn ào và lắm chuyện xảy ra."


In the drawing, Pooh is opening a present. Rabbit, Kanga, Piglet, Roo, and Owl are around, very excited.


Chẳng ai thèm bận tâm đến lời than vãn của Eeyore, vì tất thảy đều đang vây quanh hối thúc Pooh: "Mở nó ra đi, Pooh ơi!", "Bên trong là gì thế, Pooh?", "Tớ biết tỏng là gì rồi nhé!", "Thôi đi, cậu làm gì mà biết!" cùng vô vàn những bình luận đầy tính "hữu ích" đại loại như thế. Khỏi phải nói, Pooh đang cố gắng mở gói quà nhanh nhất có thể, nhưng cậu cẩn thận tháo từng nút thắt chứ nhất quyết không cắt đứt sợi dây, vì cậu luôn tâm niệm rằng không biết chừng một mẩu dây ngắn ngủi lại có lúc Hữu Ích. Cuối cùng, lớp giấy gói cũng được mở tung.

Ngay khi nhìn thấy món quà bên trong, Pooh sung sướng đến mức suýt ngất lịm đi. Đó là một chiếc Hộp Bút Chì Đặc Biệt. Bên trong xếp ngay ngắn những chiếc bút chì khắc chữ "B" thay cho Gấu (Bear), những chiếc khắc chữ "HB" thay cho Gấu Giúp Đỡ (Helping Bear), và cả những chiếc khắc chữ "BB" dành cho Gấu Dũng Cảm (Brave Bear)2 nữa. Trong hộp còn có một con dao nhỏ xinh để gọt bút chì, một cục tẩy bằng cao su Ấn Độ3 thượng hạng để xóa sạch mọi lỗi chính tả mà cậu trót viết sai, và một cây thước kẻ thẳng tắp để kẻ những đường thẳng cho các chữ cái cứ thế mà tự tin bước đi trên đó. Trên thước còn đánh dấu sẵn các vạch chia đơn vị inch, phòng khi cậu muốn đo xem một thứ gì đó dài bao nhiêu inch. Nào đâu chỉ có thế, trong hộp còn có cả Bút Chì Xanh Dương, Bút Chì Đỏ và Bút Chì Xanh Lá Cây, để cậu thỏa sức viết nên những điều đặc biệt bằng đủ sắc màu xanh, đỏ rực rỡ. Và tuyệt vời làm sao, tất cả những món đồ đáng yêu vô ngần ấy đều được đặt gọn ghẽ trong những ngăn chứa nhỏ xíu của riêng chúng, nằm bên trong một chiếc Hộp Đựng Đặc Biệt cứ ấn vào là đóng lại cái "rụp". Và tất thảy những điều tuyệt diệu này đều thuộc về Pooh.

"Ôi...!" Pooh chỉ thốt lên được một tiếng, ngập tràn hạnh phúc.

"Tuyệt quá, Pooh ơi!" Tất cả mọi người, ngoại trừ Eeyore, cùng cất tiếng reo vui đồng thanh.

"Cảm-ơn," Pooh xúc động, phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ đầy biết ơn trong cổ họng.

Chỉ riêng Eeyore vẫn hậm hực lẩm bẩm một mình: "Lại cái trò viết lách vớ vẩn này. Bút chì với chả bút trỏ. Cứ làm quá lên, tôi thấy chẳng có gì hay ho sất. Toàn những thứ ngớ ngẩn. Chẳng được cái tích sự gì."

Mãi một lúc sau, khi tất cả mọi người đều đã nói lời "Tạm biệt" và "Cảm ơn" Christopher Robin, Pooh cùng Lợn Con mới lặng lẽ rảo bước về nhà. Cả hai chìm đắm trong những suy tư miên man dưới ráng chiều hoàng hôn vàng rực rỡ, và cứ thế đi bên nhau một quãng đường dài trong sự tĩnh lặng yên bình.


We see Pooh and Piglet walking into the sunset. Pooh is carrying his present.


"Pooh này, khi thức dậy vào mỗi buổi sáng," Lợn Con cuối cùng cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng, "điều đầu tiên cậu tự nói với chính mình là gì thế?"

"Tớ sẽ tự hỏi: Bữa sáng nay có món gì ngon nhỉ?" Pooh thật thà đáp. "Thế còn cậu thì sao, Lợn Con?"

"Tớ thì sẽ thầm nghĩ: Không biết hôm nay sẽ có chuyện gì thú vị chờ đợi mình nhỉ?" Lợn Con mỉm cười.

Pooh gật gù, ngẫm nghĩ một lúc.

"À, thì ra cũng là cùng một ý cả thôi," cậu thong thả nói.


"Và rồi chuyện gì đã xảy ra nữa ạ?" Christopher Robin tò mò hỏi.

"Khi nào cơ?"

"Sáng hôm sau ấy."

"Ba cũng không biết nữa."

"Lúc nào đó ba có thể nghĩ thêm rồi kể tiếp cho con và Pooh nghe được không ạ?"

"Nếu con thật sự muốn thế."

"Pooh rất muốn nghe ạ," Christopher Robin quả quyết.

Cậu bé buông một tiếng thở dài thườn thượt, nắm lấy một bên chân chú gấu cưng nhấc lên rồi rảo bước về phía cửa, kéo lê Winnie-the-Pooh lệt bệt theo sau. Đến ngưỡng cửa, cậu dừng lại, ngoái đầu nhìn tôi và nài nỉ: "Ba có đến xem con tắm không?"

"Ba sẽ đến," tôi đáp.

"Hộp bút chì của Pooh có xịn hơn hộp của con không ba?"

"Cả hai hộp đều tuyệt vời và giống hệt nhau," tôi mỉm cười trả lời.

Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu rồi bước ra ngoài... và chỉ một lát sau, tôi văng vẳng nghe thấy tiếng Winnie-the-Pooh-bụp, bụp, bụp-lộc cộc nảy trên từng bậc cầu thang lũn cũn bám gót theo cậu.


In a drawing to end the book,  we see Christopher Robin dragging his toy bear up the stairs. Toys with Piglet ears, kanga pockets and donkey mane are upstairs.


Được in tại Canada
bởi Warwick Bros. & Rutter, Limited
Nhà in và Đóng sách
Toronto


[Ghi chú của Người chuyển biên: Ở gần cuối Chương VI, chi tiết về Kanga đã được hiệu chỉnh lại thành "... và thứ Ba hằng tuần Kanga đều dành trọn một ngày ở bên người bạn tuyệt vời Pooh của cô..."]



  1. Bản gốc tiếng Anh là 'the Social Round' - một thuật ngữ dùng để chỉ lối sống bận rộn, tiệc tùng và xã giao liên miên của tầng lớp thượng lưu. Eeyore dùng cụm từ này mang tính tự trào và mỉa mai, bởi cuộc sống của chú lừa này vốn dĩ vô cùng hiu hắt. 

  2. Nguyên gốc là cách chơi chữ đáng yêu của tác giả dựa trên hệ thống phân loại độ cứng của ruột bút chì: B (Black), HB (Hard Black), BB (Rất Đen/Mềm). Tuy nhiên, qua lăng kính ngây ngô của trẻ thơ, chữ B được giải thích thành Bear (Gấu), HB là Helping Bear (Gấu Giúp Đỡ) và BB là Brave Bear (Gấu Dũng Cảm). 

  3. Nguyên gốc là 'India-rubber', một thuật ngữ cũ phổ biến ở Anh vào đầu thế kỷ 20 để chỉ cục tẩy (gôm) làm từ cao su thiên nhiên nhập khẩu từ châu Á. Ngày nay, từ này đã nhường chỗ cho 'rubber' (Anh-Anh) hoặc 'eraser' (Anh-Mỹ).