CHƯƠNG II

NƠI POOH ĐI THĂM HỎI VÀ BỊ MẮC KẸT

Một bức tranh mở đầu chương 2, vẽ cảnh gấu Pooh đang rướn người cố chạm vào ngón chân trước gương.


Edward Bear, được bạn bè trìu mến gọi là Winnie-the-Pooh, hay ngắn gọn là Pooh, đang thong dong dạo bước qua khu rừng vào một ngày nọ, tự hào ngâm nga một giai điệu nhí nhảnh. Cậu vừa mới sáng tác ra khúc hát nho nhỏ này sáng nay, đúng lúc đang miệt mài với các Bài Tập Giảm Béo trước gương. Đó là một đoạn Tra-la-la, tra-la-la, khi cậu rướn người lên cao hết cỡ, rồi vấp vào đoạn Tra-la-la, tra-la-ôi, cứu với!-la, lúc cậu cố gập mình chạm tay vào ngón chân. Ăn sáng xong, cậu cứ nhẩm đi nhẩm lại giai điệu ấy cho tới lúc thuộc làu làu, và giờ thì cậu đang ư ử hát trơn tru từ đầu đến cuối. Khúc hát ấy thế này đây:

Tra-la-la, tra-la-la,

Tra-la-la, tra-la-la,

Rum-tum-tiddle-um-tum.

Tiddle-iddle, tiddle-iddle,

Tiddle-iddle, tiddle-iddle,

Rum-tum-tum-tiddle-um.


Hình ảnh Pooh thong thả dạo bước qua bãi cỏ, lướt ngang một gốc cây vặn vẹo, mắt dõi theo chú chim nhỏ đang bay lượn trên cao.


Chà, gấu ta vừa đi vừa vui vẻ ngâm nga, tự hỏi đám bạn mình lúc này đang làm gì, và tự biến thành người khác thì sẽ có cảm giác ra sao. Đang mải mê suy nghĩ, cậu chợt dừng bước trước một gờ đất thoai thoải đầy cát, và trên gờ đất ấy rành rành một cái hang lớn.

"Aha!" Pooh thốt lên. (Rum-tum-tiddle-um-tum.) "Nếu mình hiểu biết chút ít về thế giới này, thì cái hang kia đích thị là Rabbit," cậu tự nhủ, "mà Rabbit nghĩa là Bạn Bè," cậu tiếp tục, "và Bạn Bè thì chắc chắn đồng nghĩa với Thức Ăn cùng việc Lắng-Nghe-Mình-Ngâm-Nga và những điều tuyệt vời tương tự. Rum-tum-tum-tiddle-um."

Nghĩ vậy, cậu bèn cúi gập người, thò đầu vào cửa hang, rồi cất tiếng gọi to:

"Có ai ở nhà không?"

Bỗng có tiếng sột soạt bất ngờ vọng ra từ trong hang, rồi sau đó là một khoảng lặng thinh.

"Tớ vừa hỏi là, 'Có ai ở nhà không?'" Pooh gọi thêm lần nữa, to hơn hẳn.

"Không!" một giọng nói vang lên; rồi lại bồi thêm, "Cậu không cần phải hét toáng lên thế đâu. Tớ nghe thấy cậu rất rõ ngay từ lần đầu tiên rồi cơ mà."

"Trời ạ!" Pooh càu nhàu. "Thế là chẳng có ai ở đây ư?"

"Không có một ai cả."

Winnie-the-Pooh rút đầu ra khỏi hang, ngẩn ngơ suy nghĩ một lát, rồi tự nhủ thầm: "Chắc chắn phải có ai đó ở đấy, vì rõ ràng vừa có người nói 'Không có một ai cả'." Thế là cậu lại ló đầu vào hang, và lên tiếng:

"Chào Rabbit, không phải cậu đấy chứ?"

"Không," Rabbit đáp, nhưng lần này lại cố tình đổi giọng.

"Nhưng đó chẳng phải là giọng của Rabbit hay sao?"

"Tớ không nghĩ vậy," Rabbit đáp lời. "Giọng đó không có ý nghe giống thế đâu."

"Ồ!" Pooh thốt lên.

Cậu lại rụt đầu ra khỏi hang, vò đầu bứt tai suy tính thêm một chút, rồi lại ngó đầu vào, cất tiếng hỏi:

"Chà, vậy cậu có thể vui lòng cho tớ biết Rabbit đang ở đâu không?"

"Cậu ấy đi thăm người bạn tên là gấu Pooh rồi, đó là một người bạn tuyệt vời của cậu ấy."

"Nhưng người đó chính là tớ mà!" Gấu ta thốt lên, ngạc nhiên tột độ.

"Cậu là loại tớ nào chứ?"

"Gấu Pooh."

"Cậu có chắc không?" Rabbit hỏi lại, giọng điệu còn vẻ ngạc nhiên hơn nữa.

"Chắc, hoàn toàn chắc chắn," Pooh khẳng định.

"Ồ, chà, thế thì, mời cậu vào."


Một bức vẽ cho thấy gấu Pooh mới lọt được nửa người vào nhà của Rabbit; trông cậu chui vừa khít lỗ hang.


Thế là Pooh ra sức đẩy, đẩy và đẩy mãi tấm thân tròn trịa qua cửa hang, và cuối cùng thì cậu cũng lọt hẳn vào trong.

"Cậu nói đúng thật," Rabbit gật gù, đưa mắt nhìn Pooh từ đầu đến chân. "Đúng cậu rồi. Rất vui được gặp cậu."

"Thế cậu đã nghĩ người ngoài cửa là ai?"

"Chà, tớ cũng chẳng rõ lắm. Cậu biết sống trong Rừng thì thế nào rồi đấy. Người ta không thể tùy tiện cho bất cứ ai vào nhà mình được. Người ta phải luôn cẩn thận. Cậu ăn lót dạ chút gì nhé?"

Vốn dĩ Pooh luôn khoái nhấm nháp chút gì đó vào lúc mười một giờ sáng1, nên cậu vô cùng hớn hở khi thấy Rabbit lục lọi mang đĩa và cốc ra. Và khi Rabbit cất lời hỏi: "Cậu muốn dùng bánh mì phết mật ong hay sữa đặc?", gấu ta mừng rỡ đến mức đáp liền: "Cả hai luôn", rồi để trông bớt vẻ tham ăn, cậu liền vội vàng thêm thắt: "Nhưng thôi làm ơn đừng bận tâm đến bánh mì nhé." Thế rồi sau đó là một khoảng im lặng kéo dài... cho đến tận lúc cậu đứng dậy, mồm miệng dính lép nhép thầm ngâm nga tự nhủ, rồi bịn rịn bắt tay Rabbit, và bảo rằng mình phải tiếp tục lên đường thôi.

"Cậu phải đi sao?" Rabbit lịch sự hỏi han.

"Chà," Pooh ngập ngừng, "tớ có thể nán lại thêm chút nữa nếu... nếu cậu--" cậu đảo mắt, cố hết sức liếc nhìn về phía tủ thức ăn.

"Thực ra thì," Rabbit lên tiếng, "tớ cũng đang định ra ngoài ngay bây giờ đây."

"Ồ, chà, thế thì, tớ sẽ tiếp tục lên đường vậy. Tạm biệt nhé."

"Chà, tạm biệt nhé, nếu cậu chắc chắn là không muốn dùng thêm chút gì nữa."

"Thế còn thêm chút gì nữa không?" Pooh nhanh nhảu vớt vát.

Rabbit mở hé nắp mấy cái bát đĩa, rồi đáp: "Không, chẳng còn gì đâu."

"Tớ cũng đoán thế," Pooh gật gù tự an ủi mình. "Chà, tạm biệt nhé. Tớ phải lên đường đây."


Bức tranh tiếp theo mô tả Pooh đang chui ra khỏi nhà Rabbit được một nửa. Rabbit thì đứng thẫn thờ nhìn chằm chằm vào lon sữa đặc trống rỗng, cạnh bên là hũ mật ong cũng trống trơn nằm ngay trên bàn.


Thế là cậu bắt đầu lồm cồm trèo ra khỏi hang. Cậu dùng hai chân trước để kéo, hai chân sau hì hục đẩy, và một lát sau cái mũi của cậu đã thò ra ngoài đón gió... rồi đến đôi tai... rồi đến hai chân trước... rồi đến đôi vai... và rồi--

"Ôi, cứu tớ với!" Pooh than vãn. "Có lẽ tớ nên lùi lại thì hơn."

"Ôi, bực mình ghê!" Pooh lầm bầm. "Tớ đành phải trườn tới trước vậy."

"Tớ chẳng lùi được mà cũng chẳng tới được!" Pooh rên rỉ. "Ôi, cứu tớ với bực mình ghê!"

Đúng lúc đó, Rabbit cũng đang có nhã hứng ra ngoài tản bộ. Thấy cửa trước đã bị bít kín bưng, cậu đành lạch bạch đi ra bằng cửa sau, vòng lên chỗ Pooh và đứng ngắm nghía cậu bạn.


Trong bức vẽ này, Rabbit thấy đầu và hai chân trước của Pooh đang cố chui ra khỏi cửa trước của nhà Rabbit.


"Chào nhé, cậu bị kẹt rồi hả?" cậu hỏi.

"Kh-không hề," Pooh thản nhiên đáp. "Tớ chỉ đang nằm nghỉ ngơi, vừa suy tư vừa ngâm nga một chút thôi."

"Đây, đưa tay cho tớ nào."

Gấu Pooh ngoan ngoãn chìa một tay ra. Rabbit ra sức kéo, kéo, và kéo...

"Á!" Pooh ré lên. "Cậu làm tớ đau đấy!"

"Sự thật rành rành là," Rabbit nói, "cậu bị mắc kẹt cứng ngắc rồi."

"Tất cả là tại," Pooh cáu kỉnh phàn nàn, "không có những cái cửa trước đủ rộng rãi."

"Tất cả là tại," Rabbit nghiêm trang đáp lại, "cậu đã ăn quá nhiều thì có. Lúc nãy tớ đã ngờ ngợ rồi," Rabbit tiếp lời, "chỉ là tớ không tiện nói thẳng ra thôi," Rabbit lại nói, "rằng có một người trong hai chúng ta đang ăn uống quá đà," Rabbit nói thêm, "và tớ biết tỏng người đó không phải là tớ," cậu kết luận. "Chà chà, để tớ đi gọi Christopher Robin vậy."

Christopher Robin sống ở tận đầu kia của Khu Rừng. Khi cậu cùng Rabbit quay lại và trông thấy nửa thân trước của Pooh đang thò ra, cậu thốt lên: "Chú Gấu ngốc nghếch," với một chất giọng trìu mến đến độ mọi người tức thì cảm thấy tràn trề hy vọng.

"Tớ vừa mới thoáng nghĩ," Gấu ta lên tiếng, khẽ sụt sịt mũi, "rằng Rabbit có thể sẽ chẳng bao giờ dùng lại được cái Cửa Trước của cậu ấy nữa. Và tớ sẽ cực kỳ ghét điều đó," cậu bộc bạch.

"Tớ cũng thế," Rabbit hùa theo.

"Dùng lại Cửa Trước á?" Christopher Robin nói. "Dĩ nhiên là cậu ấy dùng lại được Cửa Trước chứ."

"Thế thì tốt," Rabbit đáp.

"Nếu bọn mình không lôi được cậu ra ngoài, Pooh ạ, thì đành phải đẩy cậu ngược vào trong thôi."

Rabbit đăm chiêu vuốt ve mấy cọng râu. Cậu chỉ ra rằng, một khi Pooh đã bị đẩy ngược vào trong, thì cậu ấy lại ở lỳ trong nhà. Và mặc dù chẳng có ai hân hoan chào đón Pooh nồng nhiệt bằng chính cậu, nhưng ngặt một nỗi, có người thì sinh ra để sống trên cây, kẻ lại hợp sống dưới lòng đất, và--

"Ý cậu bảo là tớ sẽ không bao giờ thoát ra được ư?" Pooh chột dạ hỏi.

"Ý tớ là," Rabbit ôn tồn giải thích, "một khi cậu đã đi được xa đến nhường này rồi, thì đẩy ngược lại kể cũng uổng công."

Christopher Robin gật gù đồng tình.

"Thế thì chỉ còn đúng một cách thôi," cậu bé tuyên bố. "Chúng tớ sẽ phải đợi đến khi cậu gầy bớt đi."

"Thế gầy bớt đi thì mất bao lâu cơ?" Pooh lo sốt vó.

"Chừng một tuần, tớ đoán thế."

"Nhưng tớ làm sao mà ở lì đây suốt một tuần được!"

"Cậu đây thì hoàn toàn ổn thỏa thôi, đồ Gấu ngốc nghếch ạ. Chuyện lôi cậu ra ngoài mới là phần gian nan cơ."

"Bọn tớ sẽ đọc sách cho cậu nghe," Rabbit hớn hở xoa dịu. "Và mong sao trời đừng có đổ Tuyết," cậu bồi thêm. "Mà này anh bạn hiền, cậu đang lấn chiếm một khoảng không gian khá bự trong nhà tớ đấy-cậu phiền không nếu tớ mượn cặp chân sau của cậu làm Giá Phơi Khăn? Bởi vì, tớ tính rồi, đằng nào chúng cũng đang ở ngay đấy-chả tích sự gì-vậy nên vắt tạm mấy chiếc khăn lên thì tiện quá đi mất."

"Một tuần cơ á!" Pooh ỉu xìu thốt lên. "Thế còn các Bữa Ăn thì tính sao?"

"Tớ e là chẳng có Bữa Ăn nào sất," Christopher Robin nói, "như vậy cậu mới gầy đi nhanh được. Bù lại bọn tớ sẽ đọc sách cho cậu."

Gấu ta toan buông một tiếng thở dài, nhưng rồi lập tức nhận ra mình chẳng thể làm thế vì đang bị chèn ép quá chật chội. Một giọt nước mắt lăn dài qua khóe mi, cậu thều thào:

"Vậy cậu có lòng thì xin hãy đọc một Cuốn Sách Tiếp Sức2, kiểu sách có khả năng chở che và vỗ về cho Một Chú Gấu Bị Kẹt Đang Trong Tình Cảnh Vô Cùng Chật Vật được không?"


Trong bức vẽ này, Pooh vẫn ở chính xác vị trí như trong bức tranh trước. Christopher Robin đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu đọc một cuốn sách có tựa đề "Hũ Mứt" cho Pooh nghe.


Thế là ròng rã suốt một tuần lễ, Christopher Robin cứ ngồi đọc sách cho nửa thân trên của Pooh ở mạn Bắc, trong khi Rabbit lại tận dụng nửa thân dưới của cậu chàng ở mạn Nam để phơi quần áo... và trong khoảng thời gian ấy, chú Gấu nhà ta cảm thấy cơ thể mình ngày một mi nhon hơn. Cho đến một ngày cuối tuần, Christopher Robin hô vang: "Bây giờ!"


Ở đây chúng ta nhìn thấy bên trong nhà của Rabbit, với cái mông của Pooh vẫn nằm ở ngay cửa. Hai chân của Pooh chĩa thẳng ra ngoài và Rabbit đang dùng chúng để vắt mấy cái khăn.


Thế rồi, cậu bé túm chặt lấy hai chân trước của Pooh, Rabbit thì ôm ngang hông Christopher Robin, còn tất cả bạn bè cùng hang hốc họ hàng nhà Rabbit lại bám lấy Rabbit, và tất cả bọn họ đồng tâm hiệp lực cùng nhau kéo...

Và trong một chốc lâu, Pooh chỉ kêu lên "Á!" ...

Và "Ôi!" ...


Đây là bức tranh vẽ Christopher Robin, Rabbit, bạn bè và họ hàng của Rabbit, Piglet, vài chú chuột và thậm chí cả một chú nhím, tất cả đang cùng nhau kéo Pooh, lúc này vẫn đang mắc kẹt.


Thế rồi bất thình lình, có một tiếng "Bốp!" vang lên rõ to từ cậu chàng, hệt như tiếng nổ giòn tan của một chiếc nút bần vừa bật văng ra khỏi miệng chai.

Và thế là Christopher Robin cùng Rabbit, tất cả bạn bè và họ hàng của Rabbit đều ngã lộn nhào ra phía sau... và chễm chệ nằm đè lên tất cả bọn họ chẳng ai khác ngoài Winnie-the-Pooh-cậu chàng đã được tự do!

Và rồi, với một cái gật đầu cảm tạ những người bạn tốt bụng của mình, chú Gấu lại tiếp tục chuyến dạo chơi xuyên qua khu rừng, đầy tự hào mà ngâm nga hát thầm một mình. Còn Christopher Robin thì dõi mắt trìu mến nhìn theo dáng cậu bạn, khe khẽ tự nhủ: "Chú Gấu ngốc nghếch!"




  1. Chi tiết này nhắc đến 'Elevenses', một nếp văn hóa truyền thống của người Anh. Đây là bữa ăn nhẹ vào giữa buổi sáng (khoảng 11 giờ), thường bao gồm trà và một chút bánh ngọt để lót dạ trước bữa trưa chính thức. 

  2. Bản gốc tiếng Anh dùng cụm từ 'A Sustaining Book'. Tính từ 'sustaining' thường được dùng để chỉ thức ăn bổ dưỡng, giúp duy trì năng lượng cơ thể. Tác giả chơi chữ khi áp dụng từ này cho một cuốn sách, với ngụ ý cuốn sách có thể thay thế thức ăn để 'nuôi dưỡng' và xoa dịu chú gấu đang phải nhịn đói.