CHƯƠNG IV
TRONG ĐÓ EEYORE ĐÁNH MẤT MỘT CHIẾC ĐUÔI VÀ POOH TÌM THẤY MỘT CHIẾC

Chú Lừa Xám Già, Eeyore, đang đứng thui thủi một mình trong một góc rừng mọc đầy cây tật lê. Chú dang rộng hai chân trước, ngoẹo đầu sang một bên và bắt đầu ngẫm nghĩ về sự đời. Đôi khi, chú sầu não tự hỏi: "Tại sao nhỉ?". Đôi khi, chú lại thắc mắc: "Vì cớ gì?". Rồi có khi chú lại trăn trở: "Với tư cách gì cơ chứ?". Mà cũng có lúc, chính chú cũng chẳng biết mình đang nghĩ cái gì nữa. Vì thế, khi thấy Winnie-the-Pooh lạch bạch bước tới, Eeyore mừng rơn vì có cớ để tạm ngừng dòng suy tưởng. Chú cất lời chào bằng một vẻ mặt rầu rĩ: "Dạo này cậu thế nào?"
"Thế còn cậu thì sao?" Winnie-the-Pooh hỏi thăm.
Eeyore chầm chậm lắc đầu qua lại.
"Chẳng ra sao cả," cậu đáp lời. "Đã lâu lắm rồi tớ chẳng thấy ra sao cả."
"Chà chà," Pooh an ủi, "Tớ rất tiếc khi nghe vậy. Để tớ xem thử nào."
Thế là Eeyore cứ đứng trân trân ở đó, buồn bã cúi gằm mặt xuống đất, trong lúc Winnie-the-Pooh đi lòng vòng quanh cậu bạn.

"Ủa, có chuyện gì xảy ra với cái đuôi của cậu vậy?" Pooh ngạc nhiên thốt lên.
"Chuyện gì đã xảy ra với nó cơ?" Eeyore hỏi vặn lại.
"Nó đâu mất tiêu rồi!"
"Cậu có chắc không đấy?"
"Chà, một cái đuôi thì hoặc là có ở đó, hoặc là không. Làm sao mà nhầm lẫn chuyện này cho được. Và đuôi của cậu thì không có ở đó!"
"Vậy chứ cái gì ở đó?"
"Chẳng có cái gì cả."

"Để tớ tự xem nào," Eeyore lẩm bẩm. Cậu từ từ ngoái đầu lại nhìn về chỗ mà lẽ ra cái đuôi vẫn ngự trị hồi nãy. Nhận ra mình chẳng bắt kịp được góc nhìn đó, cậu lại xoay đầu ngoái sang hướng ngược lại, cứ thế xoay vòng vòng cho đến khi về lại đúng vị trí ban đầu. Kế đó, cậu cúi gập đầu xuống để nhìn xuyên qua hai chân trước. Cuối cùng, cậu buông một tiếng thở dài sườn sượt, buồn bã thừa nhận: "Tớ tin là cậu nói đúng."
"Tất nhiên là tớ đúng rồi," Pooh khẳng định chắc nịch.
"Điều đó Giải thích Rất nhiều thứ," Eeyore ủ rũ rên rỉ. "Nó Giải thích Mọi thứ. Thảo nào."
"Chắc là cậu để quên nó ở đâu đó rồi," Winnie-the-Pooh đoán chừng.
"Ai đó đã lấy mất nó rồi," Eeyore lầm bầm. "Thật Giống Bọn Họ," cậu thở dài chêm thêm sau một hồi im lặng khá lâu.

Pooh cảm thấy mình nên nói một câu gì đó có ích, ngặt nỗi lại chẳng biết phải nói gì. Thế là cậu quyết định thay vì nói, mình sẽ làm một việc gì đó có ích.
"Eeyore này," cậu dõng dạc tuyên bố một cách vô cùng trang trọng, "Tớ, Winnie-the-Pooh, sẽ đi tìm lại cái đuôi cho cậu."
"Cảm ơn cậu, Pooh," Eeyore đáp lời. "Cậu đúng là một người bạn đích thực," cậu rưng rưng. "Chứ không giống như Một Vài Người," cậu lầm bầm.
Thế là Winnie-the-Pooh hăm hở lên đường đi tìm chiếc đuôi bị mất cho Eeyore.
Vào buổi sáng mùa xuân trong trẻo tuyệt diệu ấy, Pooh bắt đầu lên đường. Trên vòm trời xanh thẳm, những đám mây nhỏ xốp bồng bềnh vui đùa tinh nghịch. Thỉnh thoảng chúng lại nhảy nhót chắn ngang ông mặt trời như thể định tắt phụt ánh nắng, nhưng rồi thoắt cái lại trượt đi, nhường chỗ cho những đám mây khác rủ nhau kéo tới. Xuyên qua lớp mây bồng bềnh lấp ló, những tia nắng vàng ươm rực rỡ rọi xuống. Đâu đó, rặng cây nhỏ quanh năm khoác một màu áo linh sam trầm mặc giờ đây bỗng chốc trông thật già nua, lôi thôi so với lớp ren xanh nõn nà mà những cây sồi vừa kiêu kỳ khoác lên mình. Băng qua những khoảng rừng rậm rạp và cả những lùm cây thưa thớt, Gấu cứ thế cất bước. Cậu lững thững đi xuống những sườn dốc thoai thoải ngập tràn cỏ kim tước và thạch nam, lội qua những dòng suối cạn lô nhô đá sỏi, hì hục trèo lên đôi bờ dốc sa thạch dựng đứng rồi lại vòng ra bãi thạch nam ngút ngàn. Cuối cùng, sau một hồi cuốc bộ đến mệt lử và bụng đói cồn cào, cậu cũng đặt chân tới Rừng Trăm Mẫu. Đơn giản vì Owl sống ở Rừng Trăm Mẫu.
"Nếu có ai trên đời này biết được điều gì về một điều gì đó," Gấu tự lẩm bẩm, "thì chắc chắn người đó phải là Owl, vì cậu ấy luôn biết một điều gì đó về một điều gì đó," mình nói vậy đấy, "bằng không thì tên mình chẳng phải là Winnie-the-Pooh nữa," mình quả quyết. "Mà tên mình đích thị là vậy rồi còn gì," mình lại lẩm bẩm. "Đấy thấy chưa."
Owl sống tại Cây Dẻ, một dinh thự cổ kính đầy duyên dáng. Nó tráng lệ hơn bất kỳ ngôi nhà nào khác trong rừng, hoặc ít nhất là dưới con mắt của Gấu thì nó là như thế, bởi nơi này được trang bị cả một cái gõ cửa lẫn một sợi dây kéo chuông1. Ngay bên dưới cái gõ cửa có treo một tấm biển đề:
XIN HẢY BẤM CHÔNG NẾU CẦN TRẢ LỜI.2
Và dưới sợi dây kéo chuông lại có một tấm biển khác ghi:
XIN GỎ CỬA NẾU KHÔNG CẦN TRẢ LỜI.3

Tất cả những tấm biển này đều do một tay Christopher Robin nắn nót viết ra. Cậu bé là người duy nhất trong khu rừng biết cách đánh vần đàng hoàng. Bởi lẽ Owl, mặc dù vô cùng thông thái trên rất nhiều phương diện, cậu có thể đọc, viết và thậm chí là đánh vần làu làu cái tên mình là WOL4, nhưng chẳng hiểu sao cứ đụng đến mấy từ khó nhằn kiểu như BỆNH SỞI hay BÁNH MÌ QUẾT BƠ thì vị học giả của chúng ta lại hoàn toàn lúng túng.
Winnie-the-Pooh cẩn thận đọc qua hai tấm biển. Trước tiên cậu chậm rãi đọc từ trái sang phải, rồi phòng hờ lỡ mình có bỏ sót điều gì, cậu cẩn thận đọc ngược lại từ phải sang trái. Xong xuôi, để ăn chắc hơn nữa, cậu vừa gõ vừa kéo cái gõ cửa, rồi lại vừa kéo vừa gõ sợi dây chuông. Cậu dõng dạc gọi bằng một giọng rõ to: "Owl ơi! Tớ cần một câu trả lời! Gấu đang lên tiếng đây." Và cánh cửa hé mở, Owl ngó đầu ra ngoài.
"Chào, Pooh," cậu cất tiếng. "Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Tồi tệ và Buồn bã lắm," Pooh thở dài, "vì Eeyore, một người bạn của tớ, đã đánh mất cái đuôi rồi. Cậu ấy đang rầu rĩ lắm cơ. Thế nên cậu có thể làm ơn chỉ cho tớ cách tìm lại cái đuôi cho cậu ấy được không?"
"Chà," Owl hắng giọng, ra vẻ đăm chiêu, "thủ tục thông thường trong những trường hợp như thế này là như sau."
"Thủ tục thông thường nghĩa là cái gì vậy?" Pooh ngơ ngác hỏi. "Vì tớ chỉ là một chú Gấu Có Rất Ít Trí Óc, mấy cái từ dài ngoằng cứ hay Làm Khó tớ quá chừng."
"Nó có nghĩa là Việc Cần Làm."
"Miễn là nó có nghĩa như vậy thì tớ cũng chẳng bận tâm đâu," Pooh khiêm nhường đáp.
"Việc cần làm là thế này. Đầu tiên, chúng ta phải Ban Hành một Phần Thưởng. Sau đó..."
"Khoan đã nào," Pooh vội giơ một chân lên ngắt lời. "Chúng ta phải làm gì cơ? Cái điều cậu vừa nói ấy? Cậu vừa hắt xì hơi đúng ngay cái lúc định nói cho tớ nghe.5"
"Tớ đâu có hắt xì hơi."
"Rõ ràng cậu vừa hắt xì hơi mà, Owl."
"Thứ lỗi cho tớ nhé, Pooh, nhưng tớ thực sự không hắt xì hơi. Cậu không thể nào hắt xì hơi mà bản thân lại không hề hay biết được."
"Chà, cậu đâu thể nào biết được, trừ phi cái hắt xì hơi ấy vừa mới tuột ra khỏi mũi."
"Những gì tớ vừa nói là, 'Đầu tiên chúng ta phải Ban Hành một Phần Thưởng'."
"Cậu lại vừa làm thế nữa rồi kìa," Pooh thở dài rầu rĩ.
"Là một Phần Thưởng!" Owl cao giọng lặp lại. "Chúng ta phải viết một thông báo để cho mọi người biết rằng chúng ta sẽ trao một món quà gì đó thật to lớn cho bất cứ ai tìm thấy cái đuôi của Eeyore."

"Tớ hiểu rồi, tớ hiểu rồi," Pooh gật gật cái đầu đắc ý. "Mà nhắc đến mấy thứ to lớn," cậu mơ màng tiếp lời, "thường thì tớ hay lót dạ bằng một thứ gì đó nho nhỏ vào tầm giờ này-khoảng thời gian này vào buổi sáng ấy mà," vừa nói cậu vừa ném một ánh nhìn đầy thòm thèm về phía chiếc tủ nằm trong góc phòng khách nhà Owl; "chỉ cần một ngụm sữa đặc nho nhỏ, hay một chút xíu mật ong cũng được..."
"Vậy thì," Owl dõng dạc nói tiếp, "chúng ta sẽ viết một tờ thông báo, sau đó đem dán nó khắp khu rừng."
"Một chút xíu mật ong thôi," Gấu tự lẩm bẩm trong miệng, "hoặc-hoặc không có cũng được, tùy tình hình vậy." Cậu buông một tiếng thở dài thườn thượt, rồi cố gắng hết sức để dỏng tai lên nghe Owl trình bày.
Nhưng Owl lại cứ thế thao thao bất tuyệt, và cậu ta càng lúc càng dùng nhiều từ ngữ dài ngoằng phức tạp hơn, cho đến tận khi cậu vòng lại đúng cái nơi mình vừa bắt đầu. Rồi cậu hùng hồn giải thích rằng người chắp bút cho bản thông báo này sẽ là Christopher Robin.
"Cậu ấy chính là người đã viết mấy tấm biển treo trên cửa trước nhà tớ đấy. Cậu có để ý thấy chúng không hả, Pooh?"
Đã một lúc khá lâu Pooh cứ thay phiên gật gù đáp "Có" rồi lại "Không", đôi mắt thì cứ díu lại lim dim trước tràng giang đại hải những lời Owl nói. Và bởi vì lần trước cậu vừa mới đáp "Có, có," nên lần này cậu liền thốt ra "Không, không hề," dù kỳ thực cậu chẳng mảy may biết Owl đang nói về cái giống gì.
"Cậu chưa thấy chúng sao?" Owl ngạc nhiên hỏi vặn lại. "Thế thì phải ra ngoài này xem chúng ngay đi."
Thế là họ cùng nhau bước ra ngoài. Pooh đăm đăm nhìn cái tay nắm gõ cửa cùng tấm biển treo bên dưới. Cậu lại nhìn sang cái dây chuông và tấm biển phía dưới nó. Càng ngắm nghía cái dây chuông, cậu càng có cảm giác râm ran rằng mình đã từng bắt gặp một thứ giống hệt thế này, ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó trước đây.
"Cái dây chuông đẹp đấy chứ, phải không?" Owl lên tiếng.
Pooh gật gù.
"Nó làm tớ nhớ tới một thứ gì đó," cậu đáp, "nhưng tớ không tài nào nghĩ ra nổi đó là thứ gì. Cậu lấy nó ở đâu ra vậy?"

"Tớ tình cờ bắt gặp nó trong Rừng. Nó vắt vẻo ngang qua một lùm cây, lúc đầu tớ cứ ngỡ có ai đó sống ở đấy nên đã kéo thử, nhưng chẳng có động tĩnh gì sất. Sau đó, tớ lại giật một cú thật mạnh, thế là nó tuột luôn ra nằm gọn trong tay tớ. Vì xem chừng chẳng có ai cần tới nó nữa, nên tớ bèn mang về nhà, và--"
"Owl này," Pooh trịnh trọng ngắt lời, "cậu nhầm to rồi. Có người cần nó đấy."
"Ai cơ?"
"Eeyore. Người bạn thân thiết Eeyore của tớ. Cậu ấy-cậu ấy đã rất thích nó."
"Thích nó á?"
"Gắn bó với nó luôn ấy chứ," Winnie-the-Pooh rầu rĩ đáp.

Nói đoạn, Pooh liền tháo sợi dây chuông xuống rồi mang về trả lại cho Eeyore. Khi Christopher Robin đóng đinh chiếc đuôi về đúng vị trí cũ, Eeyore mừng rỡ nhảy nhót tưng bừng khắp khu rừng. Cậu ngoe nguẩy cái đuôi hăng say tới mức Winnie-the-Pooh nhìn mà cũng thấy hơi váng đầu. Thế là Pooh đành lật đật chạy về nhà, tìm chút gì lót dạ để lấy lại sức. Tầm nửa giờ sau, lau miệng sạch sẽ, cậu đầy tự hào cất tiếng hát:
Ai đã tìm ra chiếc Đuôi?
"Tớ," Pooh nói,
"Vào lúc hai giờ kém mười lăm
(Dù thực ra là mười một giờ kém mười lăm mới đúng),
Chính Tớ đã tìm ra chiếc Đuôi!"


-
Chiếc dây kéo chuông (bell-pull) là thiết kế đặc trưng của các dinh thự cổ tại Anh, thường nối với hệ thống chuông bên trong nhà để gọi người hầu. Việc Owl gắn thiết bị này trước cửa tổ của mình tạo ra sự tương phản hài hước giữa tự nhiên hoang dã và thói phô trương của giới quý tộc. ↩
-
Trong nguyên tác tiếng Anh, dòng chữ viết sai chính tả ('PLES RING IF AN RNSER IS REQIRD'). Bản dịch tiếng Việt tái tạo sự ngô nghê này bằng cách cố ý viết sai chính tả ('HẢY', 'CHÔNG') để thể hiện trình độ học vấn vừa đáng yêu vừa buồn cười của cư dân Rừng Trăm Mẫu. ↩
-
Tương tự, nguyên tác ('PLEZ CNOKE IF AN RNSR IS NOT REQID') mắc hàng loạt lỗi chính tả. Dụng ý tác giả là khắc họa Christopher Robin tuy là người duy nhất 'biết chữ' trong rừng nhưng vẫn chỉ là một cậu bé đang học vần. ↩
-
Một chi tiết hài hước và mỉa mai. Owl rất tự hào về sự thông thái của mình nhưng lại đánh vần sai chính tên tiếng Anh của mình từ 'OWL' (Cú) thành 'WOL'. ↩
-
Đây là một trường hợp 'tổn thất biên dịch' (translation loss) điển hình. Trong nguyên gốc tiếng Anh, Owl dùng từ 'Issue' (ban hành). Pooh vốn ít chữ, nhầm âm của từ 'Issue' với tiếng hắt hơi ('Achoo'). Sự nhầm lẫn ngộ nghĩnh này dựa vào hiện tượng đồng âm trong tiếng Anh nên khó thể hiện trọn vẹn qua bản dịch tiếng Việt. ↩
CHAPTER IV
IN WHICH EEYORE LOSES A TAIL AND POOH FINDS ONE

The Old Grey Donkey, Eeyore, stood by himself in a thistly corner of the forest, his front feet well apart, his head on one side, and thought about things. Sometimes he thought sadly to himself, "Why?" and sometimes he thought, "Wherefore?" and sometimes he thought, "Inasmuch as which?"-and sometimes he didn't quite know what he was thinking about. So when Winnie-the-Pooh came stumping along, Eeyore was very glad to be able to stop thinking for a little, in order to say "How do you do?" in a gloomy manner to him.
"And how are you?" said Winnie-the-Pooh.
Eeyore shook his head from side to side.
"Not very how," he said. "I don't seem to have felt at all how for a long time."
"Dear, dear," said Pooh, "I'm sorry about that. Let's have a look at you."
So Eeyore stood there, gazing sadly at the ground, and Winnie-the-Pooh walked all round him once.

"Why, what's happened to your tail?" he said in surprise.
"What has happened to it?" said Eeyore.
"It isn't there!"
"Are you sure?"
"Well, either a tail is there or it isn't there. You can't make a mistake about it. And yours isn't there!"
"Then what is?"
"Nothing."

"Let's have a look," said Eeyore, and he turned slowly round to the place where his tail had been a little while ago, and then, finding that he couldn't catch it up, he turned round the other way, until he came back to where he was at first, and then he put his head down and looked between his front legs, and at last he said, with a long, sad sigh, "I believe you're right."
"Of course I'm right," said Pooh.
"That Accounts for a Good Deal," said Eeyore gloomily. "It Explains Everything. No Wonder."
"You must have left it somewhere," said Winnie-the-Pooh.
"Somebody must have taken it," said Eeyore. "How Like Them," he added, after a long silence.

Pooh felt that he ought to say something helpful about it, but didn't quite know what. So he decided to do something helpful instead.
"Eeyore," he said solemnly, "I, Winnie-the-Pooh, will find your tail for you."
"Thank you, Pooh," answered Eeyore. "You're a real friend," said he. "Not like Some," he said.
So Winnie-the-Pooh went off to find Eeyore's tail.
It was a fine spring morning in the forest as he started out. Little soft clouds played happily in a blue sky, skipping from time to time in front of the sun as if they had come to put it out, and then sliding away suddenly so that the next might have his turn. Through them and between them the sun shone bravely; and a copse which had worn its firs all the year round seemed old and dowdy now beside the new green lace which the beeches had put on so prettily. Through copse and spinney marched Bear; down open slopes of gorse and heather, over rocky beds of streams, up steep banks of sandstone into the heather again; and so at last, tired and hungry, to the Hundred Acre Wood. For it was in the Hundred Acre Wood that Owl lived.
"And if anyone knows anything about anything," said Bear to himself, "it's Owl who knows something about something," he said, "or my name's not Winnie-the-Pooh," he said. "Which it is," he added. "So there you are."
Owl lived at The Chestnuts, an old-world residence of great charm, which was grander than anybody else's, or seemed so to Bear, because it had both a knocker and a bell-pull. Underneath the knocker there was a notice which said:
PLES RING IF AN RNSER IS REQIRD.
Underneath the bell-pull there was a notice which said:
PLEZ CNOKE IF AN RNSR IS NOT REQID.

These notices had been written by Christopher Robin, who was the only one in the forest who could spell; for Owl, wise though he was in many ways, able to read and write and spell his own name WOL, yet somehow went all to pieces over delicate words like MEASLES and BUTTEREDTOAST.
Winnie-the-Pooh read the two notices very carefully, first from left to right, and afterwards, in case he had missed some of it, from right to left. Then, to make quite sure, he knocked and pulled the knocker, and he pulled and knocked the bell-rope, and he called out in a very loud voice, "Owl! I require an answer! It's Bear speaking." And the door opened, and Owl looked out.
"Hallo, Pooh," he said. "How's things?"
"Terrible and Sad," said Pooh, "because Eeyore, who is a friend of mine, has lost his tail. And he's Moping about it. So could you very kindly tell me how to find it for him?"
"Well," said Owl, "the customary procedure in such cases is as follows."
"What does Crustimoney Proseedcake mean?" said Pooh. "For I am a Bear of Very Little Brain, and long words Bother me."
"It means the Thing to Do."
"As long as it means that, I don't mind," said Pooh humbly.
"The thing to do is as follows. First, Issue a Reward. Then--"
"Just a moment," said Pooh, holding up his paw. "What do we do to this-what you were saying? You sneezed just as you were going to tell me."
"I didn't sneeze."
"Yes, you did, Owl."
"Excuse me, Pooh, I didn't. You can't sneeze without knowing it."
"Well, you can't know it without something having been sneezed."
"What I said was, 'First Issue a Reward'."
"You're doing it again," said Pooh sadly.
"A Reward!" said Owl very loudly. "We write a notice to say that we will give a large something to anybody who finds Eeyore's tail."

"I see, I see," said Pooh, nodding his head. "Talking about large somethings," he went on dreamily, "I generally have a small something about now-about this time in the morning," and he looked wistfully at the cupboard in the corner of Owl's parlour; "just a mouthful of condensed milk or whatnot, with perhaps a lick of honey--"
"Well, then," said Owl, "we write out this notice, and we put it up all over the forest."
"A lick of honey," murmured Bear to himself, "or-or not, as the case may be." And he gave a deep sigh, and tried very hard to listen to what Owl was saying.
But Owl went on and on, using longer and longer words, until at last he came back to where he started, and he explained that the person to write out this notice was Christopher Robin.
"It was he who wrote the ones on my front door for me. Did you see them, Pooh?"
For some time now Pooh had been saying "Yes" and "No" in turn, with his eyes shut, to all that Owl was saying, and having said, "Yes, yes," last time, he said "No, not at all," now, without really knowing what Owl was talking about.
"Didn't you see them?" said Owl, a little surprised. "Come and look at them now."
So they went outside. And Pooh looked at the knocker and the notice below it, and he looked at the bell-rope and the notice below it, and the more he looked at the bell-rope, the more he felt that he had seen something like it, somewhere else, sometime before.
"Handsome bell-rope, isn't it?" said Owl.
Pooh nodded.
"It reminds me of something," he said, "but I can't think what. Where did you get it?"

"I just came across it in the Forest. It was hanging over a bush, and I thought at first somebody lived there, so I rang it, and nothing happened, and then I rang it again very loudly, and it came off in my hand, and as nobody seemed to want it, I took it home, and--"
"Owl," said Pooh solemnly, "you made a mistake. Somebody did want it."
"Who?"
"Eeyore. My dear friend Eeyore. He was-he was fond of it."
"Fond of it?"
"Attached to it," said Winnie-the-Pooh sadly.

So with these words he unhooked it, and carried it back to Eeyore; and when Christopher Robin had nailed it on in its right place again, Eeyore frisked about the forest, waving his tail so happily that Winnie-the-Pooh came over all funny, and had to hurry home for a little snack of something to sustain him. And, wiping his mouth half an hour afterwards, he sang to himself proudly:
Who found the Tail?
"I," said Pooh,
"At a quarter to two
(Only it was quarter to eleven really),
I found the Tail!"

