CHƯƠNG II. KHU VƯỜN CỦA NHỮNG BÔNG HOA SỐNG
"Chắc hẳn mình sẽ thấy khu vườn rõ hơn nhiều," Alice thầm nghĩ, "nếu có thể lên tới đỉnh ngọn đồi kia - và kia là một con đường thẳng tắp dẫn lên đó… ít nhất thì, không, nó chẳng dẫn lên đó chút nào -" (sau khi đi được vài bước dọc theo con đường và ngoặt qua mấy khúc cua gấp) "nhưng mình tin rằng cuối cùng nó cũng sẽ tới nơi. Mà sao nó uốn éo kỳ quặc thế nhỉ! Trông cứ như cái đồ mở nút chai hơn là một con đường! Chà, rẽ lối này chắc lên đồi được - không, không phải! Lối này lại dẫn thẳng về nhà! Thôi, mình thử đường khác vậy."
Và cô bé làm thế thật: đi lên rồi lại đi xuống, thử hết ngã rẽ này đến ngã rẽ khác, nhưng lần nào cũng quay trở lại ngôi nhà, dù có làm gì đi nữa. Có lần, ngoặt một góc thật nhanh hơn bình thường một chút, cô bé suýt đâm sầm vào nhà trước khi kịp dừng lại.
"Chẳng ích gì khi nói chuyện với mi," Alice cất tiếng, ngước nhìn ngôi nhà và làm như nó đang cãi lại mình. "Ta chưa vào lại đâu. Ta biết rằng ta sẽ lại phải chui qua Tấm Gương - trở về căn phòng cũ - và mọi cuộc phiêu lưu của ta sẽ chấm dứt!"
Thế là cô bé quay lưng lại với ngôi nhà, kiên quyết bước xuống con đường, quyết tâm đi thẳng cho tới khi chạm đến ngọn đồi. Được vài phút, mọi chuyện đều êm đẹp, và cô bé vừa kịp thốt lên: "Lần này mình sẽ tới nơi -" thì con đường bỗng xoắn lại và rung lên (như sau này cô bé kể lại), và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô bé thấy mình đang bước thẳng vào ngưỡng cửa nhà.
"Ối, tệ quá!" cô bé kêu lên. "Mình chưa từng thấy ngôi nhà nào lại ngang ngược như thế này! Chưa hề!"
Tuy vậy, ngọn đồi vẫn sờ sờ ngay trước mắt, nên chẳng còn cách nào khác ngoài việc bắt đầu lại. Lần này cô bé tới một luống hoa lớn, viền quanh là những khóm hoa cúc, với một cây liễu mọc ở chính giữa.
"Ôi Hoa Huệ Tây," Alice nói, hướng về phía một bông hoa đang đung đưa duyên dáng trong gió, "cháu ước gì cô có thể nói chuyện!"
"Bọn cô có thể nói chuyện," Hoa Huệ Tây đáp: "khi có ai đó đáng để nói chuyện cùng."
Alice kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời suốt một lúc lâu - dường như cô bé bị đứt hơi mất rồi. Cuối cùng, vì Hoa Huệ Tây chỉ tiếp tục lặng lẽ đung đưa, cô bé lại cất tiếng, giọng rụt rè - gần như thì thầm. "Và tất cả các loài hoa đều biết nói sao ạ?"
"Giỏi như cháu vậy," Hoa Huệ Tây nói. "Và còn to hơn nhiều."
"Bọn cô mà bắt chuyện trước thì chẳng lịch sự chút nào, cháu biết đấy," Hoa Hồng lên tiếng, "và cô thực sự đã tự hỏi khi nào thì cháu mới chịu mở miệng! Cô tự nhủ, 'Khuôn mặt con bé cũng có chút ý nghĩa đấy, dẫu không phải là một khuôn mặt thông minh!' Nhưng mà màu sắc của cháu thì đúng chuẩn rồi, và cái đó ăn đứt biết bao nhiêu thứ khác."
"Cô chẳng thèm quan tâm đến màu sắc," Hoa Huệ Tây nhận xét. "Giá như những cánh hoa của con bé cuộn lại thêm một chút nữa thì cũng tạm ổn."
Alice không thích bị chê bai, nên cô bé bắt đầu đặt câu hỏi. "Có khi nào các cô sợ khi phải ở ngoài này một mình, mà chẳng có ai chăm sóc không ạ?"
"Có cái cây ở giữa kia kìa," Hoa Hồng nói: "nếu không thì nó để làm gì hả cháu?"
"Nhưng nó có thể làm gì nếu có nguy hiểm xảy ra?" Alice hỏi.
"Nó sủa 'Bough-wough!'" một bông Hoa Cúc kêu lên: "đó là lý do tại sao những cành cây của nó lại được gọi là 'boughs1' (cành cây) đấy!"
"Chị không biết cái đó sao?" một bông Hoa Cúc khác thét lên, và rồi tất cả cùng hò hét, cho tới khi không khí như đặc quánh bởi những giọng nói the thé nhỏ xíu. "Tất cả im đi!" Hoa Huệ Tây quát, giận dữ đung đưa từ bên này sang bên kia, run lên vì kích động. "Chúng biết cô không với tới chúng mà!" cô nàng thở hổn hển, thò cái đầu đang run rẩy về phía Alice, "nếu không thì chúng đã chẳng dám!"
"Không sao đâu ạ!" Alice dỗ dành, rồi cúi xuống chỗ mấy bông hoa cúc đang bắt đầu ồn ào trở lại, cô bé thì thầm: "Nếu các em không ngậm miệng lại thì chị sẽ hái các em đấy!"
Lập tức mọi thứ im bặt, vài bông hoa cúc hồng tái mét sang trắng bệch.
"Đúng vậy!" Hoa Huệ Tây nói. "Lũ hoa cúc là đồ tồi tệ nhất. Hễ một đứa mở mồm là cả bọn hùa vào, mà nghe cái cách chúng ồn ào thế đủ làm người ta héo úa!"
"Sao các cô có thể nói chuyện hay đến vậy ạ?" Alice nói, mong xoa dịu bầu không khí bằng một lời khen. "Cháu đã từng đến rất nhiều khu vườn trước đây, nhưng chưa từng thấy bông hoa nào biết nói cả."
"Cháu hãy đặt tay xuống và chạm vào đất đi," Hoa Huệ Tây bảo. "Rồi cháu sẽ biết tại sao."
Alice làm theo. "Cứng quá," cô bé nói, "nhưng cháu không thấy điều đó có liên quan gì."
"Ở hầu hết các khu vườn," Hoa Huệ Tây giải thích, "người ta làm luống hoa quá mềm - thành ra những bông hoa lúc nào cũng ngủ thiếp đi."
Đó quả là một lý do chính đáng, và Alice khá hài lòng. "Cháu chưa từng nghĩ tới điều đó!" cô bé nói.
"Theo cô thì cháu chẳng nghĩ gì cả," Hoa Hồng gay gắt.
"Ta chưa từng thấy ai trông ngốc nghếch hơn đâu," một bông Hoa Tử La Lan buông lời, bất ngờ đến nỗi Alice giật nảy mình; vì trước đó nó chưa hề lên tiếng.
"Cháu câm đi!" Hoa Huệ Tây gắt. "Cứ như thể cháu đã từng gặp ai khác ngoài vườn vậy! Cháu cứ chui đầu dưới mấy chiếc lá và ngáy khò khò ở đó, cho đến khi chẳng biết trên đời xảy ra chuyện gì, cứ như thể cháu chỉ là một nụ hoa ấy!"
"Ngoài cháu ra, còn ai khác trong vườn không ạ?" Alice hỏi, làm ngơ lời nhận xét của Hoa Hồng.
"Có một bông hoa khác biết đi lại giống cháu," Hoa Hồng nói. "Cô tự hỏi làm thế nào cháu làm được điều đó -" ("Hễ cái gì cô cũng tự hỏi," Hoa Huệ Tây xen vào) "- nhưng cô ấy rậm rạp hơn cháu."
"Cô ấy có giống cháu không ạ?" Alice háo hức hỏi, vì trong đầu cô bé loé lên ý nghĩ: "Ồ, có một cô bé khác trong vườn, ở đâu đó quanh đây!"
"Chà, cô ấy cũng có hình thù kỳ cục như cháu," Hoa Hồng nói, "nhưng cô ấy đỏ hơn - và những cánh hoa của cô ấy ngắn hơn, cô nghĩ vậy."
"Những cánh hoa của cô ấy xếp sít vào nhau, gần giống như một bông thược dược," Hoa Huệ Tây ngắt lời: "chứ không lộn xộn đủ chỗ như của cháu đâu."
"Nhưng đó không phải lỗi của cháu," Hoa Hồng dịu dàng nói thêm: "cháu biết đấy, cháu đang bắt đầu tàn - và khi đó người ta chẳng thể tránh khỏi việc những cánh hoa trở nên hơi xộc xệch."
Alice chẳng ưa ý nghĩ đó chút nào, nên để đổi chủ đề, cô bé hỏi: "Cô ấy có hay ra ngoài này không ạ?"
"Cô dám chắc cháu sẽ sớm gặp cô ấy thôi," Hoa Hồng đáp. "Cô ấy thuộc họ nhà gai mà."
"Cô ấy mọc gai ở đâu thế ạ?" Alice tò mò.
"Tất nhiên là quanh đầu rồi," Hoa Hồng nói. "Cô tự hỏi sao cháu lại chẳng có gai. Cô cứ tưởng đó là quy luật thông thường chứ."
"Bà ấy đang tới!" Hoa Thúy Cúc thốt lên. "Cháu nghe thấy tiếng bước chân của bà ấy-thịch, thịch, thịch-dọc theo lối đi rải sỏi kia kìa!"
Alice háo hức đưa mắt nhìn quanh, và nhận ra đó chính là Nữ Hoàng Đỏ. "Bà ấy cao hơn trước nhiều quá!" Đó là điều đầu tiên cô bé thốt lên. Đúng vậy thật: khi Alice lần đầu tiên bắt gặp bà trong đống tro tàn, bà chỉ cao vẻn vẹn ba phân-thế mà giờ đây, bà sừng sững trước mặt, cao hơn hẳn Alice đến nửa cái đầu!
"Ấy là nhờ không khí trong lành đấy," Hoa Hồng lên tiếng. "Không khí ngoài này quả thực tuyệt diệu."
"Cháu nghĩ cháu sẽ ra chào bà ấy," Alice nói, bởi dẫu cho mấy bông hoa có thú vị đến đâu, cô bé vẫn cảm thấy được trò chuyện với một Nữ Hoàng thực thụ còn oai vệ hơn biết mấy.
"Cháu không thể làm thế đâu," Hoa Hồng đáp. "Cô khuyên cháu nên đi theo hướng ngược lại kìa."
Nghe mà thật vô lý, nhưng Alice chẳng nói gì thêm, liền một mực tiến thẳng về phía Nữ Hoàng Đỏ. Lạ thay, chỉ trong nháy mắt cô bé đã mất dấu bà ta, và rồi tự thấy mình đang bước thẳng vào trước cửa ngôi nhà.
Hơi bực dọc, Alice lùi lại. Sau khi đảo mắt tìm Nữ Hoàng khắp nơi (cuối cùng cô bé cũng thấy bà ở tít đằng xa), cô bé nghĩ, lần này thử làm theo lời Hoa Hồng-đi theo hướng ngược lại xem sao.
Và điều đó thành công mỹ mãn. Chưa đầy một phút sau, Alice đã thấy mình đối diện trực diện với Nữ Hoàng Đỏ, và cả ngọn đồi mà cô bé vẫn hướng tới bấy lâu cũng hiện ra trước mắt.
"Ngươi từ đâu tới?" Nữ Hoàng Đỏ cất giọng. "Và ngươi định đi đâu? Ngẩng mặt lên, nói năng cho đàng hoàng, và đừng có bẻ ngón tay liên hồi như thế."
Alice vâng lời từng chỉ dẫn, và cố gắng hết sức giải thích rằng mình đã lạc đường.
"Ta không biết ngươi định nói đến con đường của ngươi theo nghĩa nào," Nữ Hoàng lên tiếng, "chứ tất cả mọi con đường quanh đây đều thuộc về ta-thế nhưng tại sao ngươi lại ra ngoài này cơ chứ?" Bà dịu giọng hơn khi nói tiếp. "Hãy nhún gối chào trong lúc ngươi đang nghĩ xem nên nói gì, làm thế đỡ mất thì giờ."
Alice hơi ngỡ ngàng, nhưng cô bé quá kính nể Nữ Hoàng nên chẳng dám thắc mắc. "Mình sẽ thử cách này khi về nhà," cô bé thầm nhủ, "lần sau nếu mình có hơi trễ bữa tối."
"Đến lúc ngươi phải trả lời rồi đấy," Nữ Hoàng nói, liếc nhìn đồng hồ. "Khi nói, hãy há miệng rộng hơn một chút, và nhớ phải luôn luôn nói 'Tâu Bệ hạ.'"
"Thần chỉ muốn xem khu vườn trông như thế nào, tâu Bệ hạ-"
"Tốt lắm," Nữ Hoàng vừa nói vừa xoa đầu Alice-một cử chỉ mà cô bé chẳng ưa chút nào-"mà, khi ngươi nói 'khu vườn',-ta từng thấy những khu vườn mà so với chúng, nơi đây chẳng khác gì một vùng hoang vu."
Alice không dám cãi, bèn nói tiếp: "-và thần nghĩ thần sẽ cố tìm đường lên đỉnh ngọn đồi kia-"
"Khi ngươi nói 'ngọn đồi'," Nữ Hoàng ngắt lời, "ta có thể chỉ cho ngươi những ngọn đồi mà so với chúng, ngươi sẽ chẳng ngần ngại gọi nó là một thung lũng."
"Không, thần sẽ không gọi thế đâu," cuối cùng Alice cũng phản đối, vì quá bất ngờ. "Một ngọn đồi thì không thể nào là một thung lũng được, Bệ hạ biết đấy. Thật là vô nghĩa-"
Nữ Hoàng Đỏ lắc đầu. "Ngươi cứ việc gọi nó là 'vô nghĩa' nếu muốn," bà nói, "nhưng ta từng nghe những điều vô nghĩa đến nỗi so với chúng, điều đó còn hợp lý như một cuốn từ điển vậy!"
Alice lại vội nhún gối chào, vì qua giọng điệu của Nữ Hoàng, cô bé sợ rằng bà đã hơi phật ý. Và thế là cả hai cùng bước đi trong im lặng cho tới khi lên tới đỉnh ngọn đồi nhỏ.
Trong vài phút, Alice đứng lặng thinh, đưa mắt nhìn ra tứ phía bao quát khắp xứ sở-và quả là một xứ sở vô cùng kỳ lạ. Vô vàn dòng suối tí hon chảy thẳng băng từ bờ này sang bờ kia, còn phần đất ở giữa được chia thành từng mảnh vuông vắn bởi hàng rào xanh mướt nối liền các dòng suối.
"Thần dám chắc nó được vạch ra y hệt một bàn cờ vua khổng lồ!" cuối cùng Alice thốt lên. "Đáng lẽ phải có vài quân cờ đang di chuyển quanh đây mới phải-à, chúng đây rồi!" Cô bé reo lên đầy phấn khích, tim đập thình thịch vì háo hức. "Kia là một ván cờ vua khổng lồ đang được chơi-trên toàn thế giới-nếu đây thực sự là thế giới. Ôi, thú vị biết bao! Thần ước gì mình là một trong số họ! Thần chẳng ngại làm một Quân Tốt đâu, miễn là được tham gia-dĩ nhiên thần vẫn thích làm Nữ Hoàng nhất."
Cô bé e dè liếc sang Nữ Hoàng khi nói lời ấy, nhưng người bạn đồng hành chỉ mỉm cười hiền hậu và đáp: "Chuyện đó dễ ợt. Ngươi có thể làm Quân Tốt của Hậu Trắng, nếu ngươi muốn, vì Lily còn quá nhỏ không biết chơi; và ngươi đang đứng ở Ô Thứ Hai: khi ngươi tiến đến Ô Thứ Tám, ngươi sẽ trở thành một Nữ Hoàng2-" Ngay khoảnh khắc ấy, chẳng hiểu vì lý do gì, cả hai bỗng nhiên bắt đầu chạy.
Sau này, khi nghĩ lại, Alice không tài nào hình dung nổi họ đã bắt đầu chạy như thế nào. Tất cả những gì cô bé nhớ là họ đang chạy tay trong tay, và Nữ Hoàng chạy nhanh đến nỗi cô bé phải cố gắng hết sức mới theo kịp. Nữ Hoàng liên tục la lên: "Nhanh hơn! Nhanh hơn!" Nhưng Alice cảm thấy mình không thể chạy nhanh hơn được nữa, dù cô bé chẳng còn hơi sức đâu để thốt ra lời.
Điều kỳ lạ nhất là những cái cây và mọi thứ xung quanh họ chẳng hề thay đổi vị trí. Dù họ có lao nhanh đến đâu, họ dường như chẳng bao giờ vượt qua được một vật gì. "Mình tự hỏi, liệu mọi thứ có di chuyển cùng chúng ta không?" - Alice tội nghiệp và bối rối nghĩ thầm. Nữ Hoàng như thể đọc được suy nghĩ của cô bé, bởi bà liền hét lên: "Nhanh hơn! Đừng có cố nói chuyện!"
Thực ra Alice cũng chẳng có ý định làm điều đó. Cô bé cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ nói chuyện nổi nữa, vì đã kiệt sức đến nghẹt thở. Vậy mà Nữ Hoàng vẫn cứ hét "Nhanh hơn! Nhanh hơn!" và kéo cô bé về phía trước. "Chúng ta gần tới nơi chưa?" - cuối cùng Alice cũng thở hổn hển, cố thốt ra được.
"Gần tới nơi!" - Nữ Hoàng lặp lại. "Trời đất, chúng ta đã vượt qua nó mười phút trước rồi! Nhanh lên!" Và họ lại tiếp tục chạy trong im lặng. Gió rít bên tai Alice, và cô bé có cảm giác như gió sắp thổi bay tóc khỏi đầu mình.
"Bây giờ! Bây giờ!" - Nữ Hoàng hét lên. "Nhanh lên! Nhanh lên!" Họ chạy nhanh đến nỗi cuối cùng dường như đang lướt trên không trung, chân hầu như không chạm đất. Rồi đột nhiên, đúng lúc Alice đã kiệt quệ hoàn toàn, họ dừng lại. Cô bé thấy mình đang ngồi trên mặt đất, thở không ra hơi và chóng mặt.
Nữ Hoàng đỡ cô bé dựa vào một gốc cây, rồi dịu dàng nói: "Giờ ngươi có thể nghỉ ngơi một chút."
Alice vô cùng ngạc nhiên, đưa mắt nhìn quanh. "Trời ạ, thần tin là nãy giờ chúng ta vẫn ở dưới cái cây này! Mọi thứ vẫn y như cũ!"
"Tất nhiên là vậy rồi," - Nữ Hoàng nói - "ngươi muốn nó thế nào cơ chứ?"
"Chà, ở đất nước của chúng thần," - Alice nói, vẫn còn hơi thở dốc - "nếu Bệ hạ chạy thật nhanh trong một thời gian dài, như chúng ta vừa làm, thì Bệ hạ thường sẽ tới một nơi nào đó khác cơ."
"Một đất nước chậm chạp!" - Nữ Hoàng thốt lên. "Còn ở đây, ngươi thấy đấy, ngươi phải chạy hết sức ngươi có thể mới giữ được vị trí cũ3. Nếu muốn đi tới nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế!"
"Xin Bệ hạ cho phép thần không thử!" - Alice nói. "Thần hoàn toàn mãn nguyện với việc ở lại đây. Chỉ là thần thật sự rất nóng và khát!"
"Ta biết ngươi thích gì!" - Nữ Hoàng tốt bụng nói, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. "Ăn bánh quy không?"
Alice nghĩ sẽ không lịch sự nếu nói "Không," dù đó hoàn toàn chẳng phải thứ cô bé muốn. Thế nên cô bé nhận lấy và cố gắng nuốt trôi bằng mọi cách. Cái bánh rất khô; và Alice nghĩ suốt cuộc đời mình chưa bao giờ bị nghẹn đến thế.
"Trong khi ngươi đang lấy lại sức," - Nữ Hoàng nói - "ta sẽ tiến hành đo đạc một chút." Bà lấy một dải ruy băng có vạch chia inch từ trong túi ra, rồi bắt đầu đo đạc mặt đất và cắm những chiếc cọc nhỏ chỗ này chỗ kia.
"Ở khoảng cách hai thước," - bà nói, vừa cắm một chiếc cọc để đánh dấu - "ta sẽ chỉ đường cho ngươi. Ăn thêm cái bánh quy nữa nhé?"
"Dạ không, cảm ơn Bệ hạ," - Alice đáp - "một cái là quá đủ rồi ạ!"
"Đã giải tỏa cơn khát chưa, ta hy vọng thế?" - Nữ Hoàng hỏi.
Alice không biết phải trả lời sao, nhưng may mắn thay Nữ Hoàng chẳng đợi câu trả lời mà nói tiếp. "Ở khoảng cách ba thước ta sẽ nhắc lại những chỉ dẫn đó - phòng khi ngươi quên. Ở khoảng cách bốn thước, ta sẽ nói lời tạm biệt. Và ở khoảng cách năm thước, ta sẽ đi!"
Bà đã cắm xong tất cả những chiếc cọc. Alice vô cùng thích thú theo dõi khi bà trở lại chỗ gốc cây, rồi chậm rãi bước dọc theo hàng cọc.
Tại chiếc cọc thứ hai, bà quay lại và nói: "Quân tốt đi hai ô trong nước đi đầu tiên, ngươi biết đấy. Nên ngươi sẽ đi qua Ô Thứ Ba rất nhanh - ta nghĩ là bằng tàu hỏa - và chẳng mấy chốc ngươi sẽ thấy mình ở Ô Thứ Tư. Ô đó thuộc về Tweedledum và Tweedledee4. Ô Thứ Năm phần lớn là nước. Ô Thứ Sáu thuộc về Humpty Dumpty5. Nhưng sao ngươi chẳng nói gì thế?"
"Thần - thần không biết là mình phải nói - ngay lúc này ạ," - Alice ấp úng.
"Ngươi đáng lẽ nên nói: 'Bệ hạ thật tốt bụng khi kể cho thần nghe tất cả những điều này.' Tuy nhiên, chúng ta cứ coi như đã nói rồi đi. Ô Thứ Bảy toàn là rừng - nhưng một trong các Hiệp Sĩ sẽ chỉ đường cho ngươi. Và ở Ô Thứ Tám, chúng ta sẽ cùng làm Nữ Hoàng, và lúc đó sẽ ngập tràn tiệc tùng và niềm vui!" Alice đứng dậy, nhún gối chào, rồi lại ngồi xuống.
Đến chiếc cọc tiếp theo, Nữ Hoàng lại quay lại. Lần này bà nói: "Hãy nói tiếng Pháp khi ngươi không nghĩ ra từ tiếng Anh cho một thứ gì đó. Hướng mũi chân ra ngoài khi đi. Và hãy nhớ ngươi là ai!" Lần này bà không đợi Alice nhún gối chào, mà đi nhanh tới chiếc cọc tiếp theo. Tại đây bà quay lại trong chốc lát để nói "tạm biệt," rồi vội vã đi tới chiếc cọc cuối cùng.
Chuyện xảy ra thế nào, Alice không bao giờ biết được. Nhưng đúng lúc bà chạm đến chiếc cọc cuối cùng, thì bà biến mất. Dù bà tan biến vào không khí, hay bà đã chạy vụt vào rừng ("và bà ấy có thể chạy rất nhanh!" - Alice nghĩ thầm), thì cũng chẳng có cách nào đoán được. Nhưng bà đã biến mất, và Alice bắt đầu nhớ ra rằng mình là một Quân Tốt, và rằng đã đến lúc cô bé phải di chuyển.
-
Lối chơi chữ (pun) dựa trên sự đồng âm trong tiếng Anh. Từ 'bough' (cành cây) được phát âm là /baʊ/, gần giống với tiếng chó sủa 'bow-wow', tạo nên sự hài hước về một cái cây biết sủa để bảo vệ các loài hoa. ↩
-
Quy chiếu trực tiếp đến luật 'phong cấp' (promotion) trong môn cờ vua: khi quân Tốt đi tới tận cùng bên kia của bàn cờ (hàng thứ 8), nó sẽ được thăng cấp thành một quân cờ mạnh hơn, thường là quân Hậu. ↩
-
Nghịch lý nổi tiếng này phản ánh logic giấc mơ và nhại lại thuyết tương đối. Về sau, câu nói này đã truyền cảm hứng cho 'Giả thuyết Nữ hoàng Đỏ' (Red Queen's hypothesis) trong sinh học tiến hóa, cho rằng sinh vật phải liên tục tiến hóa chỉ để sinh tồn trong một môi trường luôn biến đổi. ↩
-
Tên hai nhân vật lấy từ một bài đồng dao nổi tiếng của Anh, thường dùng để chỉ hai cá nhân có vẻ ngoài và suy nghĩ giống hệt nhau, không thể phân biệt được. ↩
-
Nhân vật quả trứng hình người nổi bật trong kho tàng đồng dao Anh, tượng trưng cho sự mỏng manh, tự phụ và những tổn thương vỡ vụn không thể hàn gắn. ↩
CHAPTER II. The Garden of Live Flowers
“I should see the garden far better,” said Alice to herself, “if I could get to the top of that hill: and here’s a path that leads straight to it-at least, no, it doesn’t do that-” (after going a few yards along the path, and turning several sharp corners), “but I suppose it will at last. But how curiously it twists! It’s more like a corkscrew than a path! Well, this turn goes to the hill, I suppose-no, it doesn’t! This goes straight back to the house! Well then, I’ll try it the other way.”
And so she did: wandering up and down, and trying turn after turn, but always coming back to the house, do what she would. Indeed, once, when she turned a corner rather more quickly than usual, she ran against it before she could stop herself.
“It’s no use talking about it,” Alice said, looking up at the house and pretending it was arguing with her. “I’m not going in again yet. I know I should have to get through the Looking-glass again-back into the old room-and there’d be an end of all my adventures!”
So, resolutely turning her back upon the house, she set out once more down the path, determined to keep straight on till she got to the hill. For a few minutes all went on well, and she was just saying, “I really shall do it this time-” when the path gave a sudden twist and shook itself (as she described it afterwards), and the next moment she found herself actually walking in at the door.
“Oh, it’s too bad!” she cried. “I never saw such a house for getting in the way! Never!”
However, there was the hill full in sight, so there was nothing to be done but start again. This time she came upon a large flower-bed, with a border of daisies, and a willow-tree growing in the middle.
“O Tiger-lily,” said Alice, addressing herself to one that was waving gracefully about in the wind, “I wish you could talk!”
“We can talk,” said the Tiger-lily: “when there’s anybody worth talking to.”
Alice was so astonished that she could not speak for a minute: it quite seemed to take her breath away. At length, as the Tiger-lily only went on waving about, she spoke again, in a timid voice-almost in a whisper. “And can all the flowers talk?”
“As well as you can,” said the Tiger-lily. “And a great deal louder.”
“It isn’t manners for us to begin, you know,” said the Rose, “and I really was wondering when you’d speak! Said I to myself, ‘Her face has got some sense in it, though it’s not a clever one!’ Still, you’re the right colour, and that goes a long way.”
“I don’t care about the colour,” the Tiger-lily remarked. “If only her petals curled up a little more, she’d be all right.”
Alice didn’t like being criticised, so she began asking questions. “Aren’t you sometimes frightened at being planted out here, with nobody to take care of you?”
“There’s the tree in the middle,” said the Rose: “what else is it good for?”
“But what could it do, if any danger came?” Alice asked.
“It says ‘Bough-wough!’” cried a Daisy: “that’s why its branches are called boughs!”
“Didn’t you know that?” cried another Daisy, and here they all began shouting together, till the air seemed quite full of little shrill voices. “Silence, every one of you!” cried the Tiger-lily, waving itself passionately from side to side, and trembling with excitement. “They know I can’t get at them!” it panted, bending its quivering head towards Alice, “or they wouldn’t dare to do it!”
“Never mind!” Alice said in a soothing tone, and stooping down to the daisies, who were just beginning again, she whispered, “If you don’t hold your tongues, I’ll pick you!”
There was silence in a moment, and several of the pink daisies turned white.
“That’s right!” said the Tiger-lily. “The daisies are worst of all. When one speaks, they all begin together, and it’s enough to make one wither to hear the way they go on!”
“How is it you can all talk so nicely?” Alice said, hoping to get it into a better temper by a compliment. “I’ve been in many gardens before, but none of the flowers could talk.”
“Put your hand down, and feel the ground,” said the Tiger-lily. “Then you’ll know why.”
Alice did so. “It’s very hard,” she said, “but I don’t see what that has to do with it.”
“In most gardens,” the Tiger-lily said, “they make the beds too soft-so that the flowers are always asleep.”
This sounded a very good reason, and Alice was quite pleased to know it. “I never thought of that before!” she said.
“It’s my opinion that you never think at all,” the Rose said in a rather severe tone.
“I never saw anybody that looked stupider,” a Violet said, so suddenly, that Alice quite jumped; for it hadn’t spoken before.
“Hold your tongue!” cried the Tiger-lily. “As if you ever saw anybody! You keep your head under the leaves, and snore away there, till you know no more what’s going on in the world, than if you were a bud!”
“Are there any more people in the garden besides me?” Alice said, not choosing to notice the Rose’s last remark.
“There’s one other flower in the garden that can move about like you,” said the Rose. “I wonder how you do it-” (“You’re always wondering,” said the Tiger-lily), “but she’s more bushy than you are.”
“Is she like me?” Alice asked eagerly, for the thought crossed her mind, “There’s another little girl in the garden, somewhere!”
“Well, she has the same awkward shape as you,” the Rose said, “but she’s redder-and her petals are shorter, I think.”
“Her petals are done up close, almost like a dahlia,” the Tiger-lily interrupted: “not tumbled about anyhow, like yours.”
“But that’s not your fault,” the Rose added kindly: “you’re beginning to fade, you know-and then one can’t help one’s petals getting a little untidy.”
Alice didn’t like this idea at all: so, to change the subject, she asked “Does she ever come out here?”
“I daresay you’ll see her soon,” said the Rose. “She’s one of the thorny kind.”
“Where does she wear the thorns?” Alice asked with some curiosity.
“Why all round her head, of course,” the Rose replied. “I was wondering you hadn’t got some too. I thought it was the regular rule.”
“She’s coming!” cried the Larkspur. “I hear her footstep, thump, thump, thump, along the gravel-walk!”
Alice looked round eagerly, and found that it was the Red Queen. “She’s grown a good deal!” was her first remark. She had indeed: when Alice first found her in the ashes, she had been only three inches high-and here she was, half a head taller than Alice herself!
“It’s the fresh air that does it,” said the Rose: “wonderfully fine air it is, out here.”
“I think I’ll go and meet her,” said Alice, for, though the flowers were interesting enough, she felt that it would be far grander to have a talk with a real Queen.
“You can’t possibly do that,” said the Rose: “I should advise you to walk the other way.”
This sounded nonsense to Alice, so she said nothing, but set off at once towards the Red Queen. To her surprise, she lost sight of her in a moment, and found herself walking in at the front-door again.
A little provoked, she drew back, and after looking everywhere for the queen (whom she spied out at last, a long way off), she thought she would try the plan, this time, of walking in the opposite direction.
It succeeded beautifully. She had not been walking a minute before she found herself face to face with the Red Queen, and full in sight of the hill she had been so long aiming at.
“Where do you come from?” said the Red Queen. “And where are you going? Look up, speak nicely, and don’t twiddle your fingers all the time.”
Alice attended to all these directions, and explained, as well as she could, that she had lost her way.
“I don’t know what you mean by your way,” said the Queen: “all the ways about here belong to me-but why did you come out here at all?” she added in a kinder tone. “Curtsey while you’re thinking what to say, it saves time.”
Alice wondered a little at this, but she was too much in awe of the Queen to disbelieve it. “I’ll try it when I go home,” she thought to herself, “the next time I’m a little late for dinner.”
“It’s time for you to answer now,” the Queen said, looking at her watch: “open your mouth a little wider when you speak, and always say ‘your Majesty.’”
“I only wanted to see what the garden was like, your Majesty-”
“That’s right,” said the Queen, patting her on the head, which Alice didn’t like at all, “though, when you say ‘garden,’-I’ve seen gardens, compared with which this would be a wilderness.”
Alice didn’t dare to argue the point, but went on: “-and I thought I’d try and find my way to the top of that hill-”
“When you say ‘hill,’” the Queen interrupted, “I could show you hills, in comparison with which you’d call that a valley.”
“No, I shouldn’t,” said Alice, surprised into contradicting her at last: “a hill can’t be a valley, you know. That would be nonsense-”
The Red Queen shook her head, “You may call it ‘nonsense’ if you like,” she said, “but I’ve heard nonsense, compared with which that would be as sensible as a dictionary!”
Alice curtseyed again, as she was afraid from the Queen’s tone that she was a little offended: and they walked on in silence till they got to the top of the little hill.
For some minutes Alice stood without speaking, looking out in all directions over the country-and a most curious country it was. There were a number of tiny little brooks running straight across it from side to side, and the ground between was divided up into squares by a number of little green hedges, that reached from brook to brook.
“I declare it’s marked out just like a large chessboard!” Alice said at last. “There ought to be some men moving about somewhere-and so there are!” She added in a tone of delight, and her heart began to beat quick with excitement as she went on. “It’s a great huge game of chess that’s being played-all over the world-if this is the world at all, you know. Oh, what fun it is! How I wish I was one of them! I wouldn’t mind being a Pawn, if only I might join-though of course I should like to be a Queen, best.”
She glanced rather shyly at the real Queen as she said this, but her companion only smiled pleasantly, and said, “That’s easily managed. You can be the White Queen’s Pawn, if you like, as Lily’s too young to play; and you’re in the Second Square to begin with: when you get to the Eighth Square you’ll be a Queen-” Just at this moment, somehow or other, they began to run.
Alice never could quite make out, in thinking it over afterwards, how it was that they began: all she remembers is, that they were running hand in hand, and the Queen went so fast that it was all she could do to keep up with her: and still the Queen kept crying “Faster! Faster!” but Alice felt she could not go faster, though she had not breath left to say so.
The most curious part of the thing was, that the trees and the other things round them never changed their places at all: however fast they went, they never seemed to pass anything. “I wonder if all the things move along with us?” thought poor puzzled Alice. And the Queen seemed to guess her thoughts, for she cried, “Faster! Don’t try to talk!”
Not that Alice had any idea of doing that. She felt as if she would never be able to talk again, she was getting so much out of breath: and still the Queen cried “Faster! Faster!” and dragged her along. “Are we nearly there?” Alice managed to pant out at last.
“Nearly there!” the Queen repeated. “Why, we passed it ten minutes ago! Faster!” And they ran on for a time in silence, with the wind whistling in Alice’s ears, and almost blowing her hair off her head, she fancied.
“Now! Now!” cried the Queen. “Faster! Faster!” And they went so fast that at last they seemed to skim through the air, hardly touching the ground with their feet, till suddenly, just as Alice was getting quite exhausted, they stopped, and she found herself sitting on the ground, breathless and giddy.
The Queen propped her up against a tree, and said kindly, “You may rest a little now.”
Alice looked round her in great surprise. “Why, I do believe we’ve been under this tree the whole time! Everything’s just as it was!”
“Of course it is,” said the Queen, “what would you have it?”
“Well, in our country,” said Alice, still panting a little, “you’d generally get to somewhere else-if you ran very fast for a long time, as we’ve been doing.”
“A slow sort of country!” said the Queen. “Now, here, you see, it takes all the running you can do, to keep in the same place. If you want to get somewhere else, you must run at least twice as fast as that!”
“I’d rather not try, please!” said Alice. “I’m quite content to stay here-only I am so hot and thirsty!”
“I know what you’d like!” the Queen said good-naturedly, taking a little box out of her pocket. “Have a biscuit?”
Alice thought it would not be civil to say “No,” though it wasn’t at all what she wanted. So she took it, and ate it as well as she could: and it was very dry; and she thought she had never been so nearly choked in all her life.
“While you’re refreshing yourself,” said the Queen, “I’ll just take the measurements.” And she took a ribbon out of her pocket, marked in inches, and began measuring the ground, and sticking little pegs in here and there.
“At the end of two yards,” she said, putting in a peg to mark the distance, “I shall give you your directions-have another biscuit?”
“No, thank you,” said Alice: “one’s quite enough!”
“Thirst quenched, I hope?” said the Queen.
Alice did not know what to say to this, but luckily the Queen did not wait for an answer, but went on. “At the end of three yards I shall repeat them-for fear of your forgetting them. At the end of four, I shall say good-bye. And at the end of five, I shall go!”
She had got all the pegs put in by this time, and Alice looked on with great interest as she returned to the tree, and then began slowly walking down the row.
At the two-yard peg she faced round, and said, “A pawn goes two squares in its first move, you know. So you’ll go very quickly through the Third Square-by railway, I should think-and you’ll find yourself in the Fourth Square in no time. Well, that square belongs to Tweedledum and Tweedledee-the Fifth is mostly water-the Sixth belongs to Humpty Dumpty-But you make no remark?”
“I-I didn’t know I had to make one-just then,” Alice faltered out.
“You should have said, ‘It’s extremely kind of you to tell me all this’-however, we’ll suppose it said-the Seventh Square is all forest-however, one of the Knights will show you the way-and in the Eighth Square we shall be Queens together, and it’s all feasting and fun!” Alice got up and curtseyed, and sat down again.
At the next peg the Queen turned again, and this time she said, “Speak in French when you can’t think of the English for a thing-turn out your toes as you walk-and remember who you are!” She did not wait for Alice to curtsey this time, but walked on quickly to the next peg, where she turned for a moment to say “good-bye,” and then hurried on to the last.
How it happened, Alice never knew, but exactly as she came to the last peg, she was gone. Whether she vanished into the air, or whether she ran quickly into the wood (“and she can run very fast!” thought Alice), there was no way of guessing, but she was gone, and Alice began to remember that she was a Pawn, and that it would soon be time for her to move.