CHƯƠNG III. CÔN TRÙNG TRONG GƯƠNG
Dĩ nhiên, việc trước mắt là phải quan sát một vòng vùng đất sắp bước qua. "Y hệt như đang học địa lý vậy," Alice thầm nghĩ, khi kiễng chân lên với hy vọng nhìn xa hơn một chút. "Sông ngòi chính - chẳng thấy dòng nào. Núi non chính - mình đang đứng trên ngọn duy nhất rồi, nhưng chắc nó chẳng có tên đâu. Thành thị chính - ơ kìa, mấy sinh vật gì đang làm mật dưới kia thế? Không thể là ong được - biết rồi đấy, chẳng ai thấy ong từ xa cả dặm đâu -" và cô bé đứng lặng một lúc, chăm chú quan sát một con đang hì hục giữa những bông hoa, cắm vòi vào sâu trong từng bông, "cứ y như một con ong thực thụ vậy," Alice nghĩ.
Thế nhưng, nó nào có giống ong thật: thực ra đó là một con voi - Alice chợt nhận ra, dù ý nghĩ ấy ban đầu khiến cô bé vô cùng sửng sốt. "Thế thì mấy bông hoa kia phải lớn cỡ nào!" là ý nghĩ vừa chợt đến. "Trông như những ngôi nhà tranh bị dỡ mái, rồi gắn thêm cuống hoa vào vậy - và chắc hẳn chúng phải làm ra một khối mật kếch xù! Mình nghĩ mình sẽ xuống và - không, mình chưa đi vội đâu," cô bé tự nhủ, giữ mình lại ngay khi sắp sửa lao xuống đồi, và cố tìm một cái cớ cho sự bất chợt rụt rè của mình. "Xuống giữa bọn chúng mà không có một cành cây dài thật dài để xua đi thì chẳng ích gì - và sẽ thật buồn cười nếu chúng hỏi thăm chuyến đi dạo của mình. Mình sẽ đáp - 'Ồ, cũng thú vị -'" (nói tới đó, cô bé hất nhẹ đầu theo thói quen), "'chỉ hơi bụi và nóng, lại còn bị mấy con voi trêu chọc suốt thôi!'"
"Mình nghĩ mình sẽ đi đường khác," cô bé nói sau một hồi do dự: "và có lẽ sẽ ghé thăm lũ voi sau. Hơn nữa, mình thực sự muốn tiến vào Ô Vuông Thứ Ba!1"
Thế là, với cái cớ đó, cô bé chạy xuống đồi và nhảy qua con suối nhỏ đầu tiên trong số sáu con suối.
-
-
-
"Xin vui lòng cho xem vé!" Nhân viên soát vé nói, thò đầu qua cửa sổ. Tức thì, mọi người đồng loạt giơ vé lên - những tấm vé to gần bằng người họ, dường như lấp đầy cả toa tàu.
"Nào! Cho tôi xem vé của cô bé nào!" Nhân viên soát vé nói tiếp, nhìn Alice một cách cáu kỉnh. Rất nhiều giọng nói đồng thanh vang lên ("giống như điệp khúc một bài hát vậy," Alice nghĩ): "Đừng bắt chú ấy phải đợi chứ, cô bé! Cháu có biết thời gian của chú ấy đáng giá một nghìn bảng2 mỗi phút không!"
"Cháu e là cháu không có vé," Alice đáp, giọng hoảng sợ. "Ở nơi cháu đến chẳng có phòng bán vé nào cả." Điệp khúc những giọng nói lại vang lên: "Ở nơi cô bé ấy đến chẳng có chỗ cho phòng bán vé đâu. Đất ở đó đáng giá một nghìn bảng mỗi inch đấy!"
"Đừng có viện cớ," Nhân viên soát vé nói. "Đáng lẽ cô bé phải mua một tấm từ người lái tàu." Một lần nữa, điệp khúc những giọng nói cất lên: "Người lái tàu ấy. Cháu có biết chỉ riêng khói tàu đã đáng giá một nghìn bảng một luồng rồi không!"
Alice thầm nghĩ, "Thế thì nói cũng chẳng ích gì." Lần này, những giọng nói không hùa theo nữa, vì cô bé chẳng nói gì cả. Nhưng điều khiến cô bé vô cùng kinh ngạc là tất cả họ đều nghĩ thành một điệp khúc (cháu hy vọng cháu hiểu nghĩ thành điệp khúc nghĩa là gì - vì tôi phải thú nhận rằng tôi thì không hiểu): "Tốt nhất là đừng nói gì cả. Ngôn ngữ đáng giá một nghìn bảng mỗi từ đấy!"
"Đêm nay mình sẽ mơ thấy một nghìn bảng cho xem, mình biết chắc mà!" Alice nghĩ.
Suốt lúc đó, Nhân viên soát vé cứ nhìn cô bé - trước qua một chiếc kính viễn vọng, sau qua một chiếc kính hiển vi, và cuối cùng qua một chiếc ống nhòm điệp khúc. Cuối cùng, chú ấy nói, "Cô bé đang đi nhầm hướng rồi," rồi đóng cửa sổ và bỏ đi.
"Một đứa trẻ nhỏ thế này," quý ông ngồi đối diện cô bé (ông ta mặc đồ làm bằng giấy trắng) lên tiếng, "đáng lẽ phải biết cháu đang đi hướng nào, ngay cả khi cháu không biết tên mình!"
Một con Dê ngồi cạnh quý ông mặc đồ trắng, nhắm nghiền mắt và lớn giọng: "Cô bé đáng lẽ phải biết đường đến phòng bán vé, ngay cả khi cô bé không biết bảng chữ cái!"
Có một con Bọ Cánh Cứng ngồi cạnh con Dê (toa tàu này quả thực đầy ắp những hành khách kỳ quặc), và vì quy luật dường như là tất cả phải lần lượt lên tiếng, nên nó tiếp lời: "Nó sẽ phải quay lại từ đây như hành lý ký gửi thôi!"
Alice không thể nhìn thấy ai ngồi phía sau Bọ Cánh Cứng, nhưng ngay sau đó một giọng khàn khàn cất lên: "Đổi đầu máy-" rồi buộc phải dừng lại.
"Nghe như giọng một con ngựa vậy," Alice thầm nghĩ. Và một giọng nói vô cùng nhỏ bé, ngay sát tai cô, vang lên: "Cháu có thể làm một trò đùa chơi chữ về điều đó đấy - kiểu như 'con ngựa' (horse) và 'khàn khàn' (hoarse)3 ấy, cháu biết mà."
Sau đó, một giọng nói rất nhẹ nhàng từ xa vọng lại: "Cô bé phải được dán nhãn 'Thiếu nữ, cẩn thận dễ vỡ,' cháu biết đấy -"
Và rồi những giọng nói khác lại nối tiếp ("Sao mà có nhiều người trong toa tàu thế nhỉ!" Alice nghĩ): "Cô bé phải đi qua đường bưu điện, vì cô bé có một cái đầu trên cổ -" "Cô bé phải được gửi đi như một tin nhắn qua điện tín -" "Cô bé phải tự mình kéo tàu trong suốt phần đường còn lại -" và vân vân.
Nhưng quý ông mặc đồ giấy trắng chồm người tới và thì thầm vào tai cô bé: "Đừng bận tâm đến những gì bọn họ nói, cháu yêu, nhưng hãy lấy một tấm vé khứ hồi mỗi khi tàu dừng lại nhé."
"Chắc chắn là cháu sẽ không làm thế đâu!" Alice nói, giọng hơi thiếu kiên nhẫn. "Cháu vốn chẳng thuộc về chuyến đi bằng tàu hỏa này chút nào - vừa nãy cháu còn đang ở trong một khu rừng - và cháu ước gì mình có thể quay lại đó."
"Cháu có thể làm một trò đùa chơi chữ về điều đó đấy," giọng nói nhỏ bé ngay sát tai cô cất lên. "Kiểu như 'cháu sẽ làm thế nếu cháu có thể' (you would if you could - wood/would)4, cháu biết mà."
"Đừng có trêu chọc nữa," Alice nói, nhìn quanh quất để tìm xem giọng nói đó phát ra từ đâu nhưng vô ích. "Nếu bác nóng lòng muốn có một trò đùa đến thế, sao bác không tự mình làm một cái đi?"
Giọng nói nhỏ bé thở dài thườn thượt. Rõ ràng là nó rất không vui, và đáng lẽ Alice đã nói một câu đầy thương xót để an ủi nó. "Giá như nó chỉ thở dài như những người khác!" cô bé nghĩ. Nhưng đó là một tiếng thở dài nhỏ bé đến kỳ diệu, nhỏ đến mức cô bé sẽ chẳng thể nghe thấy gì, nếu nó không vang lên ngay sát tai cô. Hậu quả là tiếng thở dài khiến tai cô bé buồn buồn, và làm tâm trí cô bé hoàn toàn xao lãng khỏi nỗi bất hạnh của sinh vật nhỏ bé đáng thương kia.
"Bác biết cháu là một người bạn," giọng nói nhỏ bé tiếp tục. "Một người bạn thân thiết, và một người bạn cũ. Và cháu sẽ không làm hại bác, mặc dù bác là một con côn trùng."
"Côn trùng loại gì ạ?" Alice hỏi, giọng hơi lo lắng. Điều cô bé thực sự muốn biết là liệu nó có thể chích hay không, nhưng cô bé nghĩ hỏi như vậy sẽ không được lịch sự cho lắm.
"Sao cơ, thế cháu không -" giọng nói nhỏ bé bắt đầu, nhưng lại bị lấn át bởi một tiếng rít chói tai từ đầu máy, khiến tất cả mọi người đều giật nảy mình hoảng hốt, cả Alice cũng vậy.
Con Ngựa, kẻ vừa thò đầu ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ rụt đầu vào và nói: "Chỉ là một con suối mà chúng ta phải nhảy qua thôi." Mọi người có vẻ hài lòng với câu trả lời này, mặc dù Alice cảm thấy hơi lo lắng trước ý nghĩ về việc xe lửa có thể nhảy. "Dù sao thì điều đó cũng sẽ đưa chúng ta vào Ô Vuông Thứ Tư, cũng an ủi phần nào!" cô bé thầm nghĩ. Khoảnh khắc tiếp theo, cô bé cảm thấy toa tàu bốc thẳng lên không trung, và trong cơn hoảng sợ, cô bé đã tóm lấy thứ gần tay mình nhất, và đó tình cờ lại là râu của con Dê.
-
-
-
Nhưng bộ râu dường như tan chảy khi cô bé chạm vào, và cô bé thấy mình đang ngồi yên lặng dưới một gốc cây - trong khi Muỗi Mắt (bởi vì đó chính là con côn trùng mà cô bé đã nói chuyện) đang giữ thăng bằng trên một cành cây ngay phía trên đầu cô bé, và quạt cho cô bé bằng đôi cánh của nó.
Đó chắc chắn là một con Muỗi Mắt rất lớn: "khoảng bằng kích thước của một con gà," Alice nghĩ. Dù vậy, cô bé cũng chẳng thể cảm thấy lo lắng với nó được, sau khi hai người đã trò chuyện với nhau một lúc lâu.
"- Thế là cháu không thích tất cả các loại côn trùng à?" Muỗi Mắt tiếp tục, giọng điềm tĩnh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Cháu thích chúng khi chúng biết nói," Alice đáp. "Ở nơi cháu đến, chẳng có con nào biết nói cả."
"Thế cháu thích thú với những loại côn trùng nào, ở nơi cháu đến?" Muỗi Mắt hỏi.
"Cháu hoàn toàn không thích thú với côn trùng," Alice giải thích, "vì cháu hơi sợ chúng - ít nhất là những loài to lớn. Nhưng cháu có thể kể cho bác nghe tên của một vài loài trong số đó."
"Tất nhiên là chúng biết thưa khi được gọi tên chứ?" Muỗi Mắt hờ hững nhận xét.
"Cháu chưa bao giờ thấy chúng làm thế cả."
"Thế chúng có tên để làm gì," Muỗi Mắt nói, "nếu chúng không thưa khi được gọi tên?"
"Chẳng có ích gì cho chúng cả," Alice đáp; "nhưng cháu đoán là nó có ích cho những người đã đặt tên cho chúng. Nếu không, thì vạn vật có tên để làm gì cơ chứ?"
"Bác không thể trả lời được," Muỗi Mắt đáp. "Xa hơn một chút, trong khu rừng dưới kia, vạn vật đều không có tên - tuy nhiên, hãy tiếp tục với danh sách côn trùng của cháu đi; cháu đang lãng phí thời gian đấy."
"Chà, có loài Ruồi Ngựa (Horse-fly)," Alice bắt đầu, vừa nói vừa nhẩm đếm tên trên những ngón tay.
"Được rồi," Muỗi Mắt nói: "nhìn lên giữa bụi cây kia, cháu sẽ thấy một con Ruồi Ngựa Bập Bênh (Rocking-horse-fly)5, nếu cháu chịu khó quan sát. Nó được làm hoàn toàn bằng gỗ, và di chuyển bằng cách đu mình từ cành này sang cành khác."
"Nó sống bằng gì ạ?" Alice hỏi, với sự tò mò tột độ.
"Nhựa cây và mùn cưa," Muỗi Mắt đáp. "Tiếp tục với danh sách đi."
Alice nhìn lên con Ruồi Ngựa Bập Bênh với sự thích thú cao độ, và quả quyết rằng chắc hẳn nó vừa mới được sơn lại, trông nó mới sáng bóng và dính dính làm sao; và rồi cô bé tiếp tục.
"Và còn có loài Chuồn Chuồn (Dragon-fly)."
"Nhìn lên cành cây phía trên đầu cháu đi," Muỗi Mắt nói, "và ở đó cháu sẽ thấy một con Chuồn Chuồn Bánh Trái (Snap-dragon-fly)6. Cơ thể nó được làm bằng bánh pudding mận, đôi cánh làm bằng lá nhựa ruồi, và cái đầu là một quả nho khô đang bốc cháy trong rượu brandy."
"Thế nó sống bằng gì ạ?"
"Cháo lúa mì và bánh băm," Muỗi Mắt đáp; "và nó làm tổ trong một chiếc hộp quà Giáng sinh."
"Và sau đó là loài Bướm (Butterfly)," Alice tiếp tục, sau khi đã quan sát kỹ con côn trùng với cái đầu rực lửa, và thầm nghĩ, "Mình tự hỏi liệu đó có phải là lý do khiến côn trùng thích lao vào ngọn nến đến vậy không - bởi vì chúng muốn biến thành Chuồn Chuồn Bánh Trái!"
"Bò dưới chân cháu," Muỗi Mắt nói (Alice hơi hoảng hốt rụt chân lại), "cháu có thể quan sát thấy một con Bướm Bánh Phết Bơ (Bread-and-Butterfly)7. Đôi cánh của nó là những lát bánh mì phết bơ mỏng, cơ thể là một lớp vỏ bánh, và đầu là một cục đường."
"Thế nó sống bằng gì ạ?"
"Trà loãng pha thêm chút kem."
Một khúc mắc mới lại nảy ra trong đầu Alice. "Giả sử nó không thể tìm thấy thứ đó thì sao ạ?" cô bé gợi ý.
"Thế thì tất nhiên nó sẽ chết."
"Nhưng chuyện đó hẳn phải xảy ra thường xuyên lắm," Alice trầm ngâm nhận xét.
"Nó luôn luôn xảy ra," Muỗi Mắt nói.
Sau đó, Alice im lặng một hoặc hai phút, suy tư. Trong lúc đó, Muỗi Mắt tự mua vui bằng cách bay vo ve hết vòng này đến vòng khác quanh đầu cô bé: cuối cùng nó đậu lại và nhận xét, "Bác đoán là cháu không muốn mất tên của mình đâu nhỉ?"
"Chắc chắn là không rồi ạ," Alice đáp, giọng hơi lo lắng.
"Thế mà bác lại không chắc đâu," Muỗi Mắt tiếp tục bằng giọng hờ hững: "hãy thử nghĩ xem sẽ tiện lợi đến mức nào nếu cháu có thể tìm cách về nhà mà không mang theo nó! Chẳng hạn như, nếu bà gia sư muốn gọi cháu vào học, bà ấy sẽ hét lên 'Lại đây -,' và đến đó bà ấy sẽ phải dừng lại, vì sẽ không có cái tên nào để gọi cả, và tất nhiên cháu sẽ không phải đi, cháu biết đấy."
"Chắc chắn là chuyện đó sẽ chẳng bao giờ thành công đâu," Alice nói: "bà gia sư sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện miễn học cho cháu vì lý do đó đâu. Nếu bà ấy không thể nhớ tên cháu, bà ấy sẽ gọi cháu là 'Tiểu thư!' giống như những người hầu vẫn làm."
"Chà, nếu bà ấy gọi 'Tiểu thư,' (Miss) và không nói gì thêm," Muỗi Mắt nhận xét, "thì tất nhiên cháu sẽ lỡ (miss)8 bài học của mình rồi. Đó là một trò đùa chơi chữ đấy. Bác ước gì cháu là người đã nói ra câu đó."
"Tại sao bác lại ước cháu là người đã nói ra câu đó?" Alice hỏi. "Trò đùa đó dở tệ."
Nhưng Muỗi Mắt chỉ thở dài thườn thượt, trong khi hai giọt nước mắt lớn lăn dài trên má nó.
"Bác không nên đùa," Alice nói, "nếu nó khiến bác không vui đến vậy."
Sau đó lại là một trong những tiếng thở dài u sầu nhỏ bé ấy vang lên, và lần này con Muỗi Mắt đáng thương dường như đã thực sự thở hắt ra, bởi vì, khi Alice ngước lên, chẳng có gì trên cành cây cả, và, vì cô bé đang bắt đầu cảm thấy khá lạnh do ngồi yên quá lâu, cô bé liền đứng dậy và đi tiếp.
Cô bé rảo bước nhanh đến một cánh đồng trống, phía bên kia là một khu rừng - trông nó u ám hơn nhiều so với khu rừng trước đó, và Alice cảm thấy hơi rụt rè khi phải bước vào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô bé quyết định sẽ cứ tiến tới: "Vì mình chắc chắn sẽ không quay trở lại đâu," cô bé thầm nhủ, và đây cũng là con đường duy nhất dẫn đến Ô Vuông Thứ Tám.
"Đây hẳn là khu rừng," cô bé trầm ngâm tự nhủ, "nơi vạn vật chẳng có tên. Mình tự hỏi, khi mình bước vào đó, cái tên của mình sẽ ra sao nhỉ? Mình không muốn đánh mất nó chút nào - bởi họ sẽ phải đặt cho mình một cái tên khác, mà kiểu gì cũng là một cái tên xấu xí. Nhưng mà thế lại vui, khi mình thử tìm xem sinh vật nào đã lấy mất cái tên cũ của mình! Chuyện đó giống hệt những mẩu quảng cáo, cháu biết đấy, khi người ta bị lạc mất chó - 'sẽ thưa khi được gọi là "Dash:" đeo vòng cổ bằng đồng' - thử tưởng tượng mà xem, mình gọi mọi thứ mình gặp là 'Alice,' cho đến khi có một con lên tiếng thưa! Chỉ có điều, nếu chúng khôn ngoan, chúng sẽ chẳng thưa gì đâu."
Cô bé vừa đi vừa lải nhải như thế cho đến khi tới khu rừng: ở đó thật mát mẻ và râm mát. "Chà, dù sao thì cũng dễ chịu thật," cô bé nói khi bước dưới những tán cây, "sau khi đã quá nóng nực, lại được bước vào - bước vào cái gì nhỉ?" Cô bé ngừng lại, khá ngạc nhiên vì không thể nghĩ ra từ đó. "Ý mình là bước dưới - bước dưới - bước dưới cái này đây, cháu biết đấy!" Vừa nói cô bé vừa đặt tay lên thân cây. "Mình tự hỏi nó tự gọi mình là gì nhỉ? Mình thực sự tin rằng nó chẳng có tên - chà, chắc chắn là chẳng có rồi!"
Cô bé đứng lặng một phút, suy nghĩ, rồi đột nhiên bắt đầu lại: "Thế là chuyện đó thực sự đã xảy ra rồi! Và bây giờ, mình là ai? Mình sẽ nhớ ra, nếu có thể! Mình quyết tâm làm điều đó!" Nhưng quyết tâm cũng chẳng giúp được bao nhiêu. Sau một hồi căng óc suy nghĩ, tất cả những gì cô bé có thể nói chỉ là: "L, mình biết nó bắt đầu bằng chữ L!"
Đúng lúc ấy, một con Hươu Sao thong thả đi ngang qua. Nó nhìn Alice bằng đôi mắt to dịu dàng, chẳng tỏ ra sợ hãi chút nào. "Lại đây! Lại đây nào!" Alice nói, đưa tay ra cố vuốt ve nó; nhưng nó chỉ hơi lùi lại một chút, rồi lại đứng nhìn cô bé.
"Bạn gọi mình là gì?" cuối cùng con Hươu Sao cất tiếng. Một giọng nói ngọt ngào, mềm mỏng làm sao!
"Mình ước gì mình biết!" Alice tội nghiệp nghĩ thầm. Cô bé đáp lại, giọng hơi buồn bã: "Lúc này thì, không là gì cả."
"Nghĩ lại đi," nó nói, "thế không được đâu."
Alice cố suy nghĩ, nhưng chẳng ích gì. "Làm ơn, bạn có thể nói cho mình biết bạn gọi bản thân mình là gì không?" cô bé rụt rè nói. "Mình nghĩ điều đó có thể giúp ích một chút."
"Mình sẽ nói cho bạn biết, nếu bạn đi xa thêm một chút nữa," Hươu Sao đáp. "Mình không thể nhớ ra ở đây được."
Thế là họ cùng nhau đi xuyên qua khu rừng, vòng tay Alice âu yếm quàng qua chiếc cổ mềm mại của Hươu Sao. Cho đến khi họ bước ra một cánh đồng trống khác, và tại đây con Hươu Sao bất ngờ tung mình lên không trung, giũ mình thoát khỏi vòng tay Alice. "Mình là một con Hươu Sao!" nó thốt lên đầy hân hoan, "và, ôi trời ơi! bạn là một đứa trẻ con người!" Một ánh nhìn hoảng hốt bất chợt thoáng qua đôi mắt nâu xinh đẹp của nó, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó đã lao đi với tốc độ tối đa.
Alice đứng nhìn theo, suýt khóc vì tức tưởi khi đánh mất người bạn đồng hành nhỏ bé đáng yêu một cách quá đột ngột. "Dù sao thì, bây giờ mình đã biết tên mình rồi," cô bé nói, "đó cũng phần nào là một an ủi. Alice - Alice - mình sẽ không quên nó nữa. Và bây giờ, mình tự hỏi mình nên đi theo cái biển chỉ đường nào trong số này đây?"
Đó không phải một câu hỏi quá khó, vì chỉ có một con đường xuyên qua khu rừng, và cả hai biển chỉ đường đều chỉ dọc theo con đường đó. "Mình sẽ tự giải quyết," Alice thầm nhủ, "khi con đường chia ngả và chúng chỉ về những hướng khác nhau."
Nhưng điều này dường như khó xảy ra. Cô bé cứ đi mãi, đi mãi, một quãng đường rất dài, nhưng bất cứ nơi nào con đường rẽ nhánh, chắc chắn ở đó có hai biển chỉ đường cùng chỉ về một hướng - một cái ghi "ĐẾN NHÀ CỦA TWEEDLEDUM9" và cái kia ghi "ĐẾN NHÀ CỦA TWEEDLEDEE."
"Mình thực sự tin rằng," cuối cùng Alice lên tiếng, "chúng sống chung một nhà! Lạ thật, sao trước đây mình chưa bao giờ nghĩ đến điều đó nhỉ - Nhưng mình không thể ở lại đó lâu. Mình sẽ chỉ ghé qua, nói 'xin chào?' và hỏi đường ra khỏi khu rừng. Giá như mình có thể đến được Ô Vuông Thứ Tám trước khi trời tối!" Thế là cô bé tiếp tục lang thang, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình, cho đến khi, vừa rẽ qua một khúc quanh gấp, cô bé bất ngờ đâm sầm vào hai người đàn ông nhỏ thó, mập mạp. Bất ngờ đến mức cô bé không thể kìm được mà giật lùi lại, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô bé đã lấy lại bình tĩnh - cảm thấy chắc chắn rằng đó hẳn phải là họ.
-
Thế giới trong gương được thiết kế như một bàn cờ vua khổng lồ. Alice bắt đầu hành trình của mình ở tư cách một quân Tốt trắng và cần đi qua các ô vuông để đến được hàng cuối cùng nhằm phong Hậu. ↩
-
Sự phóng đại châm biếm về giá trị của mọi thứ trong kỷ nguyên bùng nổ đường sắt ở Anh thời Victoria, khi xe lửa thay đổi hoàn toàn quan niệm về thời gian và khoảng cách. ↩
-
Tổn thất biên dịch: Chơi chữ đồng âm (pun) trong tiếng Anh, dựa trên việc từ 'horse' (con ngựa) và 'hoarse' (khàn khàn) có cách phát âm giống hệt nhau. ↩
-
Tổn thất biên dịch: Chơi chữ đồng âm trong tiếng Anh giữa 'wood' (khu rừng - nơi Alice đang muốn quay lại) và 'would' (sẽ, muốn). ↩
-
Sự kết hợp chơi chữ (portmanteau) giữa 'rocking-horse' (ngựa gỗ bập bênh - một món đồ chơi) và 'horse-fly' (ruồi trâu/ruồi ngựa). ↩
-
Sự kết hợp giữa 'dragon-fly' (chuồn chuồn) và 'snap-dragon' (một trò chơi truyền thống dịp Giáng sinh của Anh, người chơi cố gắng gắp nho khô ra khỏi một bát rượu brandy đang bốc cháy). ↩
-
Sự kết hợp giữa 'butterfly' (con bướm) và 'bread-and-butter' (bánh mì phết bơ - món ăn nhẹ quen thuộc ở Anh). ↩
-
Tổn thất biên dịch: Chơi chữ đồng âm đồng tự trong tiếng Anh giữa 'Miss' (danh xưng Tiểu thư dùng cho cô gái trẻ) và 'miss' (bỏ lỡ). ↩
-
Tweedledum và Tweedledee là hai nhân vật nổi tiếng trong các bài đồng dao truyền thống của Anh. Hai cái tên này thường được dùng để chỉ hai người có ngoại hình hoặc hành động quá giống nhau đến mức khó phân biệt. ↩
CHAPTER III. Looking-Glass Insects
Of course the first thing to do was to make a grand survey of the country she was going to travel through. “It’s something very like learning geography,” thought Alice, as she stood on tiptoe in hopes of being able to see a little further. “Principal rivers-there are none. Principal mountains-I’m on the only one, but I don’t think it’s got any name. Principal towns-why, what are those creatures, making honey down there? They can’t be bees-nobody ever saw bees a mile off, you know-” and for some time she stood silent, watching one of them that was bustling about among the flowers, poking its proboscis into them, “just as if it was a regular bee,” thought Alice.
However, this was anything but a regular bee: in fact it was an elephant-as Alice soon found out, though the idea quite took her breath away at first. “And what enormous flowers they must be!” was her next idea. “Something like cottages with the roofs taken off, and stalks put to them-and what quantities of honey they must make! I think I’ll go down and-no, I won’t just yet,” she went on, checking herself just as she was beginning to run down the hill, and trying to find some excuse for turning shy so suddenly. “It’ll never do to go down among them without a good long branch to brush them away-and what fun it’ll be when they ask me how I like my walk. I shall say-‘Oh, I like it well enough-’” (here came the favourite little toss of the head), “‘only it was so dusty and hot, and the elephants did tease so!’”
“I think I’ll go down the other way,” she said after a pause: “and perhaps I may visit the elephants later on. Besides, I do so want to get into the Third Square!”
So with this excuse she ran down the hill and jumped over the first of the six little brooks.
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
“Tickets, please!” said the Guard, putting his head in at the window. In a moment everybody was holding out a ticket: they were about the same size as the people, and quite seemed to fill the carriage.
“Now then! Show your ticket, child!” the Guard went on, looking angrily at Alice. And a great many voices all said together (“like the chorus of a song,” thought Alice), “Don’t keep him waiting, child! Why, his time is worth a thousand pounds a minute!”
“I’m afraid I haven’t got one,” Alice said in a frightened tone: “there wasn’t a ticket-office where I came from.” And again the chorus of voices went on. “There wasn’t room for one where she came from. The land there is worth a thousand pounds an inch!”
“Don’t make excuses,” said the Guard: “you should have bought one from the engine-driver.” And once more the chorus of voices went on with “The man that drives the engine. Why, the smoke alone is worth a thousand pounds a puff!”
Alice thought to herself, “Then there’s no use in speaking.” The voices didn’t join in this time, as she hadn’t spoken, but to her great surprise, they all thought in chorus (I hope you understand what thinking in chorus means-for I must confess that I don’t), “Better say nothing at all. Language is worth a thousand pounds a word!”
“I shall dream about a thousand pounds tonight, I know I shall!” thought Alice.
All this time the Guard was looking at her, first through a telescope, then through a microscope, and then through an opera-glass. At last he said, “You’re travelling the wrong way,” and shut up the window and went away.
“So young a child,” said the gentleman sitting opposite to her (he was dressed in white paper), “ought to know which way she’s going, even if she doesn’t know her own name!”
A Goat, that was sitting next to the gentleman in white, shut his eyes and said in a loud voice, “She ought to know her way to the ticket-office, even if she doesn’t know her alphabet!”
There was a Beetle sitting next to the Goat (it was a very queer carriage-full of passengers altogether), and, as the rule seemed to be that they should all speak in turn, he went on with “She’ll have to go back from here as luggage!”
Alice couldn’t see who was sitting beyond the Beetle, but a hoarse voice spoke next. “Change engines-” it said, and was obliged to leave off.
“It sounds like a horse,” Alice thought to herself. And an extremely small voice, close to her ear, said, “You might make a joke on that-something about ‘horse’ and ‘hoarse,’ you know.”
Then a very gentle voice in the distance said, “She must be labelled ‘Lass, with care,’ you know-”
And after that other voices went on (“What a number of people there are in the carriage!” thought Alice), saying, “She must go by post, as she’s got a head on her-” “She must be sent as a message by the telegraph-” “She must draw the train herself the rest of the way-” and so on.
But the gentleman dressed in white paper leaned forwards and whispered in her ear, “Never mind what they all say, my dear, but take a return-ticket every time the train stops.”
“Indeed I shan’t!” Alice said rather impatiently. “I don’t belong to this railway journey at all-I was in a wood just now-and I wish I could get back there.”
“You might make a joke on that,” said the little voice close to her ear: “something about ‘you would if you could,’ you know.”
“Don’t tease so,” said Alice, looking about in vain to see where the voice came from; “if you’re so anxious to have a joke made, why don’t you make one yourself?”
The little voice sighed deeply: it was very unhappy, evidently, and Alice would have said something pitying to comfort it, “If it would only sigh like other people!” she thought. But this was such a wonderfully small sigh, that she wouldn’t have heard it at all, if it hadn’t come quite close to her ear. The consequence of this was that it tickled her ear very much, and quite took off her thoughts from the unhappiness of the poor little creature.
“I know you are a friend,” the little voice went on; “a dear friend, and an old friend. And you won’t hurt me, though I am an insect.”
“What kind of insect?” Alice inquired a little anxiously. What she really wanted to know was, whether it could sting or not, but she thought this wouldn’t be quite a civil question to ask.
“What, then you don’t-” the little voice began, when it was drowned by a shrill scream from the engine, and everybody jumped up in alarm, Alice among the rest.
The Horse, who had put his head out of the window, quietly drew it in and said, “It’s only a brook we have to jump over.” Everybody seemed satisfied with this, though Alice felt a little nervous at the idea of trains jumping at all. “However, it’ll take us into the Fourth Square, that’s some comfort!” she said to herself. In another moment she felt the carriage rise straight up into the air, and in her fright she caught at the thing nearest to her hand, which happened to be the Goat’s beard.
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
But the beard seemed to melt away as she touched it, and she found herself sitting quietly under a tree-while the Gnat (for that was the insect she had been talking to) was balancing itself on a twig just over her head, and fanning her with its wings.
It certainly was a very large Gnat: “about the size of a chicken,” Alice thought. Still, she couldn’t feel nervous with it, after they had been talking together so long.
“-then you don’t like all insects?” the Gnat went on, as quietly as if nothing had happened.
“I like them when they can talk,” Alice said. “None of them ever talk, where I come from.”
“What sort of insects do you rejoice in, where you come from?” the Gnat inquired.
“I don’t rejoice in insects at all,” Alice explained, “because I’m rather afraid of them-at least the large kinds. But I can tell you the names of some of them.”
“Of course they answer to their names?” the Gnat remarked carelessly.
“I never knew them to do it.”
“What’s the use of their having names,” the Gnat said, “if they won’t answer to them?”
“No use to them,” said Alice; “but it’s useful to the people who name them, I suppose. If not, why do things have names at all?”
“I can’t say,” the Gnat replied. “Further on, in the wood down there, they’ve got no names-however, go on with your list of insects: you’re wasting time.”
“Well, there’s the Horse-fly,” Alice began, counting off the names on her fingers.
“All right,” said the Gnat: “half way up that bush, you’ll see a Rocking-horse-fly, if you look. It’s made entirely of wood, and gets about by swinging itself from branch to branch.”
“What does it live on?” Alice asked, with great curiosity.
“Sap and sawdust,” said the Gnat. “Go on with the list.”
Alice looked up at the Rocking-horse-fly with great interest, and made up her mind that it must have been just repainted, it looked so bright and sticky; and then she went on.
“And there’s the Dragon-fly.”
“Look on the branch above your head,” said the Gnat, “and there you’ll find a snap-dragon-fly. Its body is made of plum-pudding, its wings of holly-leaves, and its head is a raisin burning in brandy.”
“And what does it live on?”
“Frumenty and mince pie,” the Gnat replied; “and it makes its nest in a Christmas box.”
“And then there’s the Butterfly,” Alice went on, after she had taken a good look at the insect with its head on fire, and had thought to herself, “I wonder if that’s the reason insects are so fond of flying into candles-because they want to turn into Snap-dragon-flies!”
“Crawling at your feet,” said the Gnat (Alice drew her feet back in some alarm), “you may observe a Bread-and-Butterfly. Its wings are thin slices of Bread-and-butter, its body is a crust, and its head is a lump of sugar.”
“And what does it live on?”
“Weak tea with cream in it.”
A new difficulty came into Alice’s head. “Supposing it couldn’t find any?” she suggested.
“Then it would die, of course.”
“But that must happen very often,” Alice remarked thoughtfully.
“It always happens,” said the Gnat.
After this, Alice was silent for a minute or two, pondering. The Gnat amused itself meanwhile by humming round and round her head: at last it settled again and remarked, “I suppose you don’t want to lose your name?”
“No, indeed,” Alice said, a little anxiously.
“And yet I don’t know,” the Gnat went on in a careless tone: “only think how convenient it would be if you could manage to go home without it! For instance, if the governess wanted to call you to your lessons, she would call out ‘come here-,’ and there she would have to leave off, because there wouldn’t be any name for her to call, and of course you wouldn’t have to go, you know.”
“That would never do, I’m sure,” said Alice: “the governess would never think of excusing me lessons for that. If she couldn’t remember my name, she’d call me ‘Miss!’ as the servants do.”
“Well, if she said ‘Miss,’ and didn’t say anything more,” the Gnat remarked, “of course you’d miss your lessons. That’s a joke. I wish you had made it.”
“Why do you wish I had made it?” Alice asked. “It’s a very bad one.”
But the Gnat only sighed deeply, while two large tears came rolling down its cheeks.
“You shouldn’t make jokes,” Alice said, “if it makes you so unhappy.”
Then came another of those melancholy little sighs, and this time the poor Gnat really seemed to have sighed itself away, for, when Alice looked up, there was nothing whatever to be seen on the twig, and, as she was getting quite chilly with sitting still so long, she got up and walked on.
She very soon came to an open field, with a wood on the other side of it: it looked much darker than the last wood, and Alice felt a little timid about going into it. However, on second thoughts, she made up her mind to go on: “for I certainly won’t go back,” she thought to herself, and this was the only way to the Eighth Square.
“This must be the wood,” she said thoughtfully to herself, “where things have no names. I wonder what’ll become of my name when I go in? I shouldn’t like to lose it at all-because they’d have to give me another, and it would be almost certain to be an ugly one. But then the fun would be trying to find the creature that had got my old name! That’s just like the advertisements, you know, when people lose dogs-‘answers to the name of “Dash:” had on a brass collar’-just fancy calling everything you met ‘Alice,’ till one of them answered! Only they wouldn’t answer at all, if they were wise.”
She was rambling on in this way when she reached the wood: it looked very cool and shady. “Well, at any rate it’s a great comfort,” she said as she stepped under the trees, “after being so hot, to get into the-into what?” she went on, rather surprised at not being able to think of the word. “I mean to get under the-under the-under this, you know!” putting her hand on the trunk of the tree. “What does it call itself, I wonder? I do believe it’s got no name-why, to be sure it hasn’t!”
She stood silent for a minute, thinking: then she suddenly began again. “Then it really has happened, after all! And now, who am I? I will remember, if I can! I’m determined to do it!” But being determined didn’t help much, and all she could say, after a great deal of puzzling, was, “L, I know it begins with L!”
Just then a Fawn came wandering by: it looked at Alice with its large gentle eyes, but didn’t seem at all frightened. “Here then! Here then!” Alice said, as she held out her hand and tried to stroke it; but it only started back a little, and then stood looking at her again.
“What do you call yourself?” the Fawn said at last. Such a soft sweet voice it had!
“I wish I knew!” thought poor Alice. She answered, rather sadly, “Nothing, just now.”
“Think again,” it said: “that won’t do.”
Alice thought, but nothing came of it. “Please, would you tell me what you call yourself?” she said timidly. “I think that might help a little.”
“I’ll tell you, if you’ll move a little further on,” the Fawn said. “I can’t remember here.”
So they walked on together though the wood, Alice with her arms clasped lovingly round the soft neck of the Fawn, till they came out into another open field, and here the Fawn gave a sudden bound into the air, and shook itself free from Alice’s arms. “I’m a Fawn!” it cried out in a voice of delight, “and, dear me! you’re a human child!” A sudden look of alarm came into its beautiful brown eyes, and in another moment it had darted away at full speed.
Alice stood looking after it, almost ready to cry with vexation at having lost her dear little fellow-traveller so suddenly. “However, I know my name now.” she said, “that’s some comfort. Alice-Alice-I won’t forget it again. And now, which of these finger-posts ought I to follow, I wonder?”
It was not a very difficult question to answer, as there was only one road through the wood, and the two finger-posts both pointed along it. “I’ll settle it,” Alice said to herself, “when the road divides and they point different ways.”
But this did not seem likely to happen. She went on and on, a long way, but wherever the road divided there were sure to be two finger-posts pointing the same way, one marked “TO TWEEDLEDUM’S HOUSE” and the other “TO THE HOUSE OF TWEEDLEDEE.”
“I do believe,” said Alice at last, “that they live in the same house! I wonder I never thought of that before-But I can’t stay there long. I’ll just call and say ‘how d’you do?’ and ask them the way out of the wood. If I could only get to the Eighth Square before it gets dark!” So she wandered on, talking to herself as she went, till, on turning a sharp corner, she came upon two fat little men, so suddenly that she could not help starting back, but in another moment she recovered herself, feeling sure that they must be.