CHƯƠNG VIII. "ĐÓ LÀ PHÁT MINH CỦA RIÊNG TÔI"
Một lát sau, tiếng động dần lắng xuống, cho đến khi mọi thứ chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Alice ngước đầu lên, hơi hoảng hốt. Xung quanh chẳng còn một bóng người. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cô bé: chắc hẳn mình đã mơ về Sư tử, Kỳ lân và những Sứ giả Anglo-Saxon kỳ quặc kia. Thế nhưng chiếc đĩa lớn vẫn nằm ngay dưới chân, đúng chỗ cô bé vừa cố gắng cắt chiếc bánh mận. "Vậy ra mình không hề mơ," cô bé tự nhủ, "trừ phi-trừ phi tất cả chúng ta đều ở trong cùng một giấc mơ. Mình chỉ hy vọng đó là giấc mơ của mình, chứ không phải của Vua Đỏ! Mình không thích làm kẻ trong giấc mơ của người khác," cô bé nói tiếp, giọng hơi than vãn: "Mình rất muốn đi đánh thức ông ấy dậy để xem chuyện gì sẽ xảy ra!"
Đúng lúc ấy, dòng suy nghĩ của cô bé bị cắt ngang bởi một tiếng hét vang trời: "Á ha! Á ha! Chiếu tướng!" Một Hiệp sĩ mặc áo giáp đỏ rực phi ngựa nước đại về phía cô bé, vung vẩy một cây gậy lớn. Vừa đến gần, con ngựa đột ngột dừng lại. "Cô bé là tù binh của ta!" Hiệp sĩ Đỏ gầm lên, rồi gã lộn nhào khỏi lưng ngựa.
Dù giật mình, Alice lại lo cho gã hơn là cho bản thân. Cô bé hơi lo lắng nhìn gã khi gã cố trèo lên ngựa lần nữa. Vừa ngồi yên vị trên yên, gã lại mở miệng: "Cô bé là-" nhưng một giọng nói khác cắt ngang: "Á ha! Á ha! Chiếu tướng!" Alice ngạc nhiên quay lại tìm kẻ thù mới.
Lần này là một Hiệp sĩ Trắng. Ông phi ngựa đến sát Alice, rồi cũng lộn nhào khỏi lưng ngựa y hệt Hiệp sĩ Đỏ. Sau đó ông trèo lên lại, và hai Hiệp sĩ ngồi trên yên, nhìn nhau hồi lâu không nói lời nào. Alice ngơ ngác nhìn từ người này sang người kia.
"Cô bé là tù binh của ta, ngươi biết đấy!" cuối cùng Hiệp sĩ Đỏ lên tiếng.
"Đúng vậy, nhưng ta đã đến và giải cứu cô bé!" Hiệp sĩ Trắng đáp.
"Chà, vậy thì chúng ta phải đánh nhau vì cô bé thôi," Hiệp sĩ Đỏ nói. Gã cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm-đang treo trên yên ngựa, có hình dáng hơi giống đầu ngựa-rồi đội lên.
"Tất nhiên ngươi sẽ tuân thủ Luật Chiến đấu chứ?" Hiệp sĩ Trắng nhận xét, vừa nói vừa đội mũ của mình.
"Ta luôn làm thế," Hiệp sĩ Đỏ đáp. Cả hai bắt đầu giáng những cú đánh vào nhau với cơn thịnh nộ dữ dội đến mức Alice phải nấp sau một gốc cây để tránh những nhát đòn.
"Không biết Luật Chiến đấu là gì nhỉ," cô bé tự nhủ khi lén nhìn ra khỏi chỗ nấp để theo dõi trận chiến. "Hình như có một Luật là: nếu Hiệp sĩ này đánh trúng Hiệp sĩ kia, ông ta sẽ hất đối thủ khỏi ngựa; còn nếu đánh trượt, ông ta sẽ tự ngã nhào. Một Luật khác hình như là họ cầm gậy bằng cánh tay, cứ như thể họ là những con rối Punch và Judy vậy. Họ rơi xuống ồn ào thật đấy! Cứ như cả bộ đồ nghề nhóm lửa đổ sầm vào tấm chắn lò sưởi! Và lũ ngựa mới ngoan ngoãn làm sao! Chúng để họ trèo lên trèo xuống cứ như thể chúng là những cái bàn!"
Còn một Luật Chiến đấu khác mà Alice chưa kịp nhận ra: hình như họ luôn ngã cắm đầu xuống đất, và trận chiến kết thúc khi cả hai cùng ngã theo cách đó, nằm sóng soài cạnh nhau. Khi đứng dậy, họ bắt tay nhau. Rồi Hiệp sĩ Đỏ trèo lên ngựa và phóng đi mất.
"Đó là một chiến thắng vẻ vang, đúng không?" Hiệp sĩ Trắng thở hổn hển bước tới, buông lời hỏi.
"Cháu không biết," Alice ngờ vực đáp. "Cháu chẳng muốn làm tù binh của ai cả. Cháu chỉ muốn làm một Nữ hoàng thôi."
"Cô bé sẽ được như vậy khi băng qua con suối tiếp theo," Hiệp sĩ Trắng nói. "Tôi sẽ đưa cô bé đến cuối khu rừng an toàn - rồi sau đó tôi phải quay về, cô bé biết đấy. Nước đi của tôi kết thúc ở đó."
"Cháu cảm ơn ông nhiều lắm," Alice nói. "Để cháu giúp ông cởi mũ bảo hiểm nhé?" Rõ ràng ông chẳng thể tự mình làm nổi việc đó; nhưng cuối cùng cô bé cũng xoay xở lắc được ông ra khỏi chiếc mũ.
"Giờ thì tôi có thể thở dễ dàng hơn rồi," Hiệp sĩ nói, dùng cả hai tay vén mái tóc bù xù ra sau, rồi hướng khuôn mặt hiền lành cùng đôi mắt to dịu dàng về phía Alice. Cô bé nghĩ suốt đời mình chưa từng thấy một người lính nào kỳ lạ đến thế.
Ông mặc một bộ áo giáp thiếc chẳng vừa vặn chút nào, và trên vai còn đeo lộn ngược một chiếc hộp gỗ thông nhỏ hình thù kỳ quái, nắp thì mở tung. Alice nhìn chiếc hộp với vẻ vô cùng tò mò.
"Tôi thấy cô bé đang chiêm ngưỡng chiếc hộp nhỏ của tôi." Hiệp sĩ cất giọng thân thiện. "Đó là phát minh của riêng tôi - để đựng quần áo và bánh mì kẹp. Cô bé thấy đấy, tôi đeo nó lộn ngược để mưa không thể lọt vào trong."
"Nhưng đồ đạc có thể rơi ra ngoài," Alice nhẹ nhàng nhận xét. "Ông có biết nắp hộp đang mở không?"
"Tôi không biết," Hiệp sĩ nói, một nét bực dọc thoáng qua khuôn mặt. "Vậy thì mọi thứ chắc hẳn đã rơi ra ngoài hết rồi! Và cái hộp chẳng còn tác dụng gì nếu không có chúng." Vừa nói ông vừa tháo chiếc hộp ra, và ngay khi định ném nó vào bụi cây, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu. Ông cẩn thận treo nó lên một cái cây. "Cô bé có đoán được tại sao tôi làm thế không?" ông hỏi Alice.
Alice lắc đầu.
"Với hy vọng lũ ong sẽ làm tổ trong đó - rồi tôi sẽ có mật ong."
"Nhưng ông đã có một cái tổ ong - hay thứ gì đó tương tự - buộc vào yên ngựa rồi mà," Alice nói.
"Đúng, đó là một cái tổ ong rất tốt," Hiệp sĩ nói bằng giọng bất mãn, "một trong những loại tốt nhất đấy. Nhưng chưa có con ong nào bén mảng tới gần nó cả. Còn thứ kia là bẫy chuột. Tôi cho là bọn chuột đã xua đuổi lũ ong - hoặc bầy ong xua đuổi bọn chuột, tôi chẳng biết cái nào nữa."
"Cháu thắc mắc không biết cái bẫy chuột để làm gì," Alice nói. "Bọn chuột đâu có xuất hiện trên lưng ngựa."
"Có lẽ là không," Hiệp sĩ đáp: "nhưng nhỡ chúng có đến, tôi không muốn chúng chạy lung tung khắp nơi."
"Cô bé thấy đấy," ông tiếp lời sau một hồi im lặng, "tốt nhất là nên chuẩn bị cho mọi tình huống. Đó là lý do con ngựa của tôi đeo tất cả những chiếc vòng chân quanh móng."
"Nhưng chúng dùng để làm gì ạ?" Alice hỏi, giọng vô cùng tò mò.
"Để phòng ngừa vết cắn của cá mập," Hiệp sĩ đáp. "Đó là một phát minh của riêng tôi. Và bây giờ, giúp tôi trèo lên nào. Tôi sẽ đi cùng cô bé đến cuối khu rừng - Cái đĩa dùng để làm gì thế?"
"Nó để đựng bánh mận ạ," Alice đáp.
"Tốt hơn hết chúng ta nên mang nó theo," Hiệp sĩ nói. "Nó sẽ rất tiện dụng nếu chúng ta tìm thấy bánh mận. Giúp tôi nhét nó vào cái túi này."
Việc này mất rất nhiều thời gian mới xoay xở xong, mặc dù Alice đã cẩn thận giữ cho miệng túi mở rộng. Hiệp sĩ rất vụng về khi nhét chiếc đĩa vào: hai ba lần đầu thử, chính ông lại ngã cắm đầu vào túi thay vì chiếc đĩa. "Nó hơi chật chội, cô bé thấy đấy," ông nói, khi cuối cùng họ cũng nhét được nó vào; "Có quá nhiều chân nến trong túi." Và ông treo nó lên yên ngựa, vốn dĩ đã chất đầy những bó cà rốt, đồ nghề nhóm lửa, cùng vô số thứ linh tinh khác.
"Tôi hy vọng cô bé đã buộc tóc thật chặt rồi?" ông tiếp tục, khi họ khởi hành.
"Chỉ theo cách thông thường thôi ạ," Alice cười đáp.
"Thế thì chưa đủ đâu," ông lo lắng nói. "Cô bé thấy đấy, gió ở đây rất mạnh. Nó đặc như súp vậy."
"Ông đã phát minh ra cách nào để giữ tóc không bị gió thổi bay chưa?" Alice hỏi.
"Chưa," Hiệp sĩ nói. "Nhưng tôi đã có cách để giữ tóc không bị rụng."
"Cháu rất muốn nghe thử xem sao."
"Đầu tiên cô bé lấy một cái gậy thẳng đứng," Hiệp sĩ nói. "Sau đó cô bé để tóc bò lên cái gậy đó, như một cây ăn quả. Lý do tóc rụng là vì nó rủ xuống - mọi thứ không bao giờ rơi ngược lên trên, cô bé biết đấy. Đây là một cách do chính tôi phát minh. Cô bé có thể thử nếu muốn."
Kế hoạch đó nghe có vẻ chẳng thoải mái chút nào, Alice nghĩ bụng. Trong vài phút cô bé im lặng rảo bước, băn khoăn về ý tưởng đó, thi thoảng lại phải dừng lại để giúp đỡ vị Hiệp sĩ tội nghiệp - người chắc chắn không phải là một tay cưỡi ngựa cừ khôi.
Mỗi khi con ngựa dừng lại (điều mà nó rất hay làm), ông ngã về phía trước; và mỗi khi nó đi tiếp (thường khá đột ngột), ông lại ngã về phía sau. Ngoài việc đó ra thì ông ngồi trên ngựa khá vững, ngoại trừ thi thoảng ông có thói quen ngã sang một bên. Vì ông thường ngã về phía Alice đang đi bộ, nên cô bé sớm nhận ra cách tốt nhất là đừng đi quá gần con ngựa.
"Cháu e là ông không có nhiều kinh nghiệm cưỡi ngựa," cô bé đánh bạo lên tiếng, khi đang đỡ ông dậy sau cú ngã thứ năm.
Hiệp sĩ trông rất đỗi ngạc nhiên, và có chút phật ý trước lời nhận xét đó. "Điều gì khiến cô bé nói thế?" ông hỏi, trong lúc lồm cồm trèo lại lên yên ngựa, một tay nắm lấy tóc Alice để giữ mình khỏi ngã nhào sang phía bên kia.
"Bởi vì người ta không hay ngã nhiều như vậy khi họ đã thực hành nhiều lần."
"Tôi đã thực hành rất nhiều," Hiệp sĩ vô cùng nghiêm trang nói: "thực hành rất nhiều!"
Alice chẳng nghĩ ra được câu nào hay hơn ngoài việc thốt lên "Thật vậy sao?" nhưng cô bé cố nói bằng giọng chân thành nhất có thể. Sau đó họ tiếp tục đi trong im lặng một đoạn. Hiệp sĩ nhắm mắt lầm bầm một mình, còn Alice thì lo lắng chờ đợi cú ngã tiếp theo.
"Nghệ thuật cưỡi ngựa vĩ đại," Hiệp sĩ đột nhiên cất tiếng lớn, vừa nói vừa vung vẩy cánh tay phải, "là giữ -" Tới đây câu nói kết thúc đột ngột như lúc bắt đầu, khi Hiệp sĩ ngã phịch bằng đầu xuống đúng lối đi mà Alice đang bước tới. Lần này cô bé khá hoảng sợ, và cất giọng đầy lo lắng khi đỡ ông dậy: "Cháu hy vọng không có khúc xương nào bị gãy ạ?"
"Không có gì đáng kể," Hiệp sĩ nói, cứ như thể ông chẳng bận tâm gì đến việc gãy hai ba khúc xương. "Nghệ thuật cưỡi ngựa vĩ đại, như tôi đang nói, là - giữ thăng bằng cho chuẩn xác. Giống thế này, cô bé biết đấy -"
Ông buông dây cương, vung cả hai tay ra để diễn tả cho Alice hiểu ý mình, và lần này ông ngã ngửa ra, nằm bẹp ngay dưới chân con ngựa.
"Thực hành rất nhiều!" ông cứ lặp đi lặp lại mãi trong suốt khoảng thời gian Alice giúp ông đứng dậy. "Thực hành rất nhiều!"
"Thật quá nực cười!" Alice kêu lên, lần này thì mất hết kiên nhẫn. "Lẽ ra ông nên có một con ngựa gỗ có bánh xe mới phải!"
"Cái loại đó có đi êm không?" Hiệp sĩ hỏi với vẻ vô cùng thích thú, vừa nói vừa vòng tay ôm lấy cổ con ngựa, vừa kịp lúc để cứu vãn bản thân khỏi bị ngã một lần nữa.
"Êm hơn nhiều so với một con ngựa sống," Alice nói, khẽ thét lên một tràng cười, mặc dù cô bé đã cố gắng hết sức để nhịn lại.
"Tôi sẽ sắm một con," Hiệp sĩ đăm chiêu tự nhủ. "Một hoặc hai con - vài con."
Sau đó là một khoảng lặng ngắn, rồi Hiệp sĩ lại tiếp tục. "Tôi là một tay cừ khôi trong việc phát minh ra nhiều thứ. Này, tôi dám chắc cô bé có để ý thấy, lần trước khi cô bé đỡ tôi dậy, trông tôi khá trầm ngâm?"
"Ông có vẻ hơi nghiêm trọng," Alice nói.
"Chà, ngay lúc đó tôi đang phát minh ra một cách mới để trèo qua cổng - cô bé có muốn nghe thử không?"
"Cháu rất sẵn lòng ạ," Alice lịch sự đáp.
"Tôi sẽ cho cô bé biết làm thế nào tôi lại nghĩ ra cách đó," Hiệp sĩ nói. "Cô bé thấy đấy, tôi tự nhủ: 'Khó khăn duy nhất nằm ở đôi chân: cái đầu thì đã đủ cao rồi.' Thế là, đầu tiên tôi đặt đầu mình lên đỉnh cổng - rồi tôi trồng chuối - lúc này chân tôi đã đủ cao, cô bé thấy đấy - và thế là tôi qua được, cô bé hiểu chứ."
"Vâng, cháu đoán là ông sẽ qua được khi làm xong việc đó," Alice đăm chiêu nói: "nhưng ông không nghĩ là việc đó sẽ khá khó khăn sao?"
"Tôi chưa thử cách đó," Hiệp sĩ nghiêm trang nói: "nên tôi không thể chắc chắn được - nhưng tôi e là việc đó sẽ hơi khó khăn một chút."
Ông trông rất đỗi bực bội trước ý nghĩ đó, đến nỗi Alice phải vội vàng đổi chủ đề. "Chiếc mũ bảo hiểm của ông mới kỳ lạ làm sao!" cô bé vui vẻ nói. "Đó cũng là phát minh của ông ạ?"
Hiệp sĩ tự hào cúi xuống nhìn chiếc mũ bảo hiểm đang treo trên yên ngựa. "Đúng vậy," ông nói, "nhưng tôi đã phát minh ra một cái còn tốt hơn thế này - giống hình một viên đường phèn nón1. Hồi trước khi tôi hay đội nó, hễ tôi ngã ngựa, nó luôn chạm đất ngay lập tức. Thế là tôi chỉ phải rơi một đoạn rất ngắn, cô bé thấy đấy. Tuy nhiên, chắc chắn là có nguy cơ rơi vào trong mũ. Việc đó đã từng xảy ra với tôi một lần - và điều tồi tệ nhất là, trước khi tôi kịp chui ra, gã Hiệp sĩ Trắng kia lại đi tới và đội nó lên. Gã tưởng đó là mũ bảo hiểm của mình."
Vị Hiệp sĩ trông thật nghiêm trọng về chuyện này đến mức Alice không dám cười. "Cháu e là ông hẳn đã làm gã bị thương," cô bé run run cất lời, "khi ngồi trên đỉnh đầu gã."
"Tất nhiên là tôi đã phải đá gã," Hiệp sĩ nói một cách rất nghiêm túc. "Và rồi gã cởi mũ bảo hiểm ra lần nữa - nhưng phải mất hàng giờ đồng hồ mới lôi tôi ra được. Lúc đó tôi bị kẹt nhanh như - như chớp2 vậy, cô bé biết đấy."
"Nhưng đó là một kiểu nhanh khác mà," Alice phản đối.
Hiệp sĩ lắc đầu. "Tôi có thể đoan chắc với cô bé, tôi bị kẹt đủ mọi loại nhanh!" ông nói. Ông giơ hai tay lên đầy phấn khích khi thốt ra điều này, và ngay lập tức lăn khỏi yên ngựa, rồi ngã nhào cắm đầu xuống một cái mương sâu.
Alice chạy tới bờ mương để tìm ông. Cô bé hơi giật mình trước cú ngã, vì một lúc khá lâu trước đó ông vẫn giữ thăng bằng rất tốt, và cô bé sợ rằng lần này có khi ông bị thương thật. Tuy nhiên, mặc dù chẳng nhìn thấy gì ngoài lòng bàn chân ông, cô bé cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi nghe thấy ông vẫn tiếp tục trò chuyện bằng giọng điệu thường ngày. "Đủ mọi loại nhanh," ông lặp lại: "nhưng quả là gã đã bất cẩn khi đội mũ bảo hiểm của người khác lên - lại còn có người ở trong đó nữa chứ."
"Làm thế nào ông có thể tiếp tục nói chuyện rành rọt như vậy, trong khi đang lộn ngược đầu xuống đất?" Alice hỏi, trong lúc cô bé kéo chân ông ra khỏi mương, và đặt ông ngồi thành một đống trên bờ.
Hiệp sĩ tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi. "Việc cơ thể tôi tình cờ ở đâu thì có quan trọng gì chứ?" ông đáp. "Trí óc tôi vẫn tiếp tục làm việc bình thường thôi. Thực ra, đầu tôi càng lộn ngược xuống dưới, tôi càng nghĩ ra nhiều phát minh mới."
"Bây giờ, cái thứ thông minh nhất thuộc loại đó mà tôi từng làm," ông tiếp tục sau một lúc ngừng lại, "là phát minh ra một món bánh pudding mới trong khi đang ăn món thịt."
"Vừa kịp lúc để nấu cho món tiếp theo ạ?" Alice nói.
"Chà, không phải món tiếp theo," Hiệp sĩ nói bằng giọng trầm ngâm, chậm rãi: "không, chắc chắn không phải món tiếp theo."
"Vậy thì phải là ngày hôm sau rồi. Cháu cho là ông sẽ không có hai món bánh pudding trong cùng một bữa tối đâu nhỉ?"
"Chà, không phải ngày hôm sau," Hiệp sĩ lặp lại y như trước: "không phải ngày hôm sau. Thực ra," ông tiếp tục, cúi gằm mặt xuống, và giọng ông mỗi lúc một trầm đi, "Tôi không tin món bánh pudding đó đã từng được nấu! Thực ra, tôi không tin món bánh pudding đó sẽ được nấu! Nhưng mà nó lại là một phát minh bánh pudding rất đỗi thông minh."
"Ông định dùng nguyên liệu gì để làm ra nó thế?" Alice hỏi, hy vọng có thể làm ông vui lên, vì vị Hiệp sĩ tội nghiệp có vẻ khá chán nản về chuyện này.
"Nó bắt đầu bằng giấy thấm," Hiệp sĩ rên rỉ đáp.
"Cháu e là món đó sẽ chẳng ngon lành gì-"
"Chỉ có thế không thì đúng là chẳng ngon lành gì," ông ngắt lời, giọng khá háo hức: "nhưng cô bé không thể tưởng tượng được nó sẽ tạo ra sự khác biệt đến nhường nào khi trộn với những thứ khác-như thuốc súng và sáp niêm phong đâu. Và đến đây thì tôi phải rời xa cô bé rồi." Họ vừa đi tới cuối khu rừng.
Alice chỉ biết lộ vẻ mặt hoang mang: cô bé đang bận suy nghĩ về món bánh pudding.
"Cô bé đang buồn," Hiệp sĩ lo lắng nói: "hãy để tôi hát cho cô bé nghe một bài để an ủi nhé."
"Bài hát có dài lắm không ạ?" Alice hỏi, vì ngày hôm nay cô bé đã nghe quá nhiều thơ ca rồi.
"Nó dài," Hiệp sĩ đáp, "nhưng rất, rất hay. Bất cứ ai nghe tôi hát bài này-hoặc là nó sẽ mang những giọt nước mắt đến trên đôi mắt họ, hoặc là-"
"Hoặc là gì ạ?" Alice hỏi, bởi vì Hiệp sĩ đột nhiên dừng lại.
"Hoặc là không, cô bé hiểu chứ. Tên của bài hát được gọi là 'Đôi Mắt Cá Haddock'."
"Ồ, đó là tên của bài hát, đúng không ạ?" Alice nói, cố tỏ ra hứng thú.
"Không, cô bé không hiểu rồi," Hiệp sĩ nói, trông có vẻ hơi bực dọc. "Đó là tên được gọi. Còn cái tên thực sự là 'Ông Lão Già Nua'."
"Vậy lẽ ra cháu nên nói 'Đó là những gì bài hát được gọi'?" Alice tự sửa sai.
"Không, cô bé không nên thế: đó lại là một điều hoàn toàn khác! Bài hát có tên là 'Cách thức và Phương tiện': nhưng đó chỉ là những gì nó được gọi thôi, cô bé biết đấy!"
"Chà, vậy thì bài hát là gì ạ?" Alice lúc này đã hoàn toàn bối rối, lên tiếng hỏi.
"Tôi đang nói đến chuyện đó đây," Hiệp sĩ nói. "Bài hát thực sự là 'Ngồi Trên Cổng': và giai điệu là một phát minh của riêng tôi."
Nói rồi, ông cho ngựa dừng lại và buông thõng dây cương trên cổ nó; sau đó, ông bắt đầu chậm rãi đánh nhịp bằng một tay, và với một nụ cười mỉm nở trên khuôn mặt ngây ngô hiền lành, cứ như thể đang chìm đắm vào giai điệu bài hát của chính mình.
Trong tất cả những điều kỳ lạ mà Alice chứng kiến trong hành trình Qua Tấm Gương, đây là điều mà cô bé luôn ghi nhớ rõ ràng nhất. Nhiều năm sau, cô bé vẫn có thể tái hiện lại toàn bộ khung cảnh ấy, cứ như thể nó mới diễn ra vào ngày hôm qua - đôi mắt xanh hiền hòa và nụ cười nhân hậu của vị Hiệp sĩ; ánh nắng hoàng hôn lấp lánh xuyên qua kẽ tóc ông, và chiếu rọi vào bộ áo giáp của ông thành một quầng sáng chói lòa làm cô bé lóa mắt; con ngựa thong thả lượn lờ, với sợi dây cương buông thõng trên cổ, đang gặm cỏ ngay dưới chân cô bé; và những chiếc bóng đen sẫm của khu rừng phía sau. Cô bé thu nhận tất cả mọi thứ như một bức tranh, khi một tay che mắt, tựa lưng vào một gốc cây, theo dõi cặp đôi kỳ lạ, và lắng nghe, trong một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, giai điệu sầu muộn của bài hát.
"Nhưng giai điệu đâu phải do ông ấy phát minh," cô bé tự nhủ: "đó là bài 'Ta trao nàng tất cả, ta chẳng thể cho hơn3'." Cô bé đứng đó, hết sức chăm chú lắng nghe, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào hoen trên mi.
"Ta sẽ kể ông nghe mọi điều ta có thể;
Chẳng có mấy chuyện để kể rành.
Ta thấy một ông lão đã già nua,
Đang ngồi trên một cánh cổng.
'Ông là ai, hỡi ông lão?' Ta hỏi,
'và làm sao ông sống qua ngày?'
Và câu trả lời của ông lọt qua tâm trí ta
Như nước chảy qua một chiếc rây.
Ông đáp 'Tôi tìm kiếm những con bướm
Ngủ vùi giữa những cánh đồng lúa mì:
Tôi biến chúng thành bánh nướng nhân thịt cừu,
Và đem bán trên đường phố.
Tôi bán chúng cho những người đàn ông,' ông nói,
'Những kẻ giăng buồm trên biển bão bùng;
Và đó là cách tôi kiếm miếng bánh mì -
Một khoản tiền còm, nếu ngài cho phép.'
Nhưng ta đang mải nghĩ về một kế hoạch
Để nhuộm xanh bộ râu mép của mình,
Và luôn sử dụng một chiếc quạt to
Đến nỗi chẳng ai nhìn thấy chúng.
Thế nên, không có câu trả lời nào để đáp lại
Trước những gì ông lão vừa nói,
Ta hét lên, 'Nào, hãy nói ta nghe ông sống bằng gì!'
Và giáng một cú mạnh xuống đầu ông.
Giọng điệu hiền lành của ông lão tiếp tục câu chuyện:
Ông đáp 'Tôi đi theo con đường của mình,
Và khi tôi tìm thấy một con suối trên núi,
Tôi thiêu rụi nó trong ngọn lửa;
Và từ đó họ chế tạo ra một thứ gọi là
Dầu Macassar của Rolands4 -
Vậy mà chỉ với hai xu rưỡi là tất cả
Những gì họ trả cho công sức của tôi.'
Nhưng ta đang mải nghĩ về một cách
Để nuôi sống bản thân bằng bột nhão,
Và rồi cứ tiếp tục từ ngày này qua ngày khác
Trở nên béo lên một chút.
Ta lắc mạnh ông lão từ bên này sang bên kia,
Đến mức mặt ông tái mét:
'Nào, hãy nói ta nghe ông sống bằng gì,' Ta thét lên,
'Và ông đang làm cái nghề gì!'
Ông đáp 'Tôi săn lùng đôi mắt cá haddock
Giữa những bụi thạch nam tươi sáng,
Và chế biến chúng thành cúc áo gi lê
Trong màn đêm tĩnh lặng.
Và tôi không bán chúng để lấy vàng
Hay những đồng xu lấp lánh ánh bạc
Mà chỉ đổi lấy nửa xu đồng,
Và nhiêu đó sẽ mua được chín cái.
'Đôi khi tôi đào tìm những ổ bánh mì bơ,
Hoặc bẫy cua bằng những nhánh cây quết vôi;
Đôi khi tôi tìm quanh những mô đất cỏ
Để nhặt nhạnh bánh xe ngựa Hansom5.
Và đó là cách' (ông lão nháy mắt một cái)
'Mà tôi kiếm được tài sản của mình -
Và tôi sẽ rất vui lòng được nâng ly
Chúc sức khỏe cao quý của Ngài.'
Lúc ấy ta mới nghe thấy lời ông lão, bởi vì ta vừa
Hoàn thành xong bản thiết kế của mình
Để giữ cho cây cầu Menai6 khỏi bị rỉ sét
Bằng cách luộc nó trong rượu vang.
Ta cảm ơn ông rất nhiều vì đã kể cho ta nghe
Cách ông kiếm được tài sản của mình,
Nhưng chủ yếu là vì lời chúc của ông rằng ông
Có thể được nâng ly chúc sức khỏe cao quý của ta.
Và giờ đây, nếu tình cờ ta nhúng
Những ngón tay của mình vào keo dán
Hay điên rồ nhét bàn chân phải
Vào một chiếc giày bên trái,
Hay nếu ta đánh rơi xuống ngón chân mình
Một quả tạ rất đỗi nặng nề,
Ta lại khóc, vì nó gợi ta nhớ quá nhiều,
Về người đàn ông già nua mà ta từng biết -
Với ánh mắt hiền lành, với giọng nói chậm rãi,
Với mái tóc trắng hơn cả tuyết,
Với khuôn mặt rất giống một con quạ,
Với đôi mắt, như những cục than, rực sáng,
Người dường như đang quẫn trí với nỗi đau khổ của mình,
Người đung đưa cơ thể ra trước và ra sau,
Và lẩm bẩm trong miệng những âm thanh trầm đục,
Cứ như thể miệng ông nhét đầy bột nhào,
Người khịt mũi như một con trâu -
Buổi chiều mùa hè năm ấy, đã rất lâu rồi,
Đang ngồi trên một cánh cổng."
Khi Hiệp sĩ cất lên những lời cuối cùng của bản tình ca, ông thu dây cương và quay đầu ngựa, bước dọc theo con đường họ vừa đi qua. "Cô bé chỉ còn vài thước nữa thôi," ông nói, "xuống hết ngọn đồi này, băng qua con suối nhỏ kia, rồi cô bé sẽ trở thành một Nữ hoàng-Nhưng cô bé sẽ ở lại tiễn tôi đi trước chứ?" ông nói thêm khi thấy Alice háo hức quay nhìn về phía ông chỉ. "Tôi sẽ không đi lâu đâu. Cô bé sẽ đợi và vẫy khăn tay khi tôi đến khúc quanh kia chứ? Tôi nghĩ điều đó sẽ khích lệ tôi lắm đấy."
"Tất nhiên là cháu sẽ đợi," Alice đáp: "và cảm ơn ông rất nhiều vì đã đi xa đến thế này-và cả bài hát nữa-cháu rất thích bài hát ấy."
"Tôi cũng hy vọng vậy," Hiệp sĩ ngập ngừng: "nhưng cô bé đã không khóc nhiều như tôi tưởng."
Họ bắt tay nhau, rồi Hiệp sĩ chầm chậm cưỡi ngựa đi vào khu rừng. "Chắc việc tiễn ông ấy đi cũng không mất nhiều thời gian đâu," Alice tự nhủ khi đứng nhìn theo bóng ông. "Lại ngã cắm đầu như thường lệ kìa! Dù sao thì trèo lên lại cũng khá dễ dàng-đó là kết quả của việc treo quá nhiều thứ quanh con ngựa-" Cô bé lẩm bẩm một mình, mắt dõi theo con ngựa đủng đỉnh rảo bước dọc con đường, và vị Hiệp sĩ cứ ngã nhào xuống, hết bên này rồi lại sang bên kia. Sau cú ngã thứ tư hay thứ năm gì đó, ông đi tới khúc quanh. Lúc ấy cô bé vẫy chiếc khăn tay chào ông, và đứng đợi mãi cho đến khi bóng ông khuất dạng.
"Cháu hy vọng nó đã khích lệ được ông ấy," cô bé thì thầm khi quay lưng chạy xuống đồi: "và bây giờ, tiến thẳng tới con suối cuối cùng, để trở thành một Nữ hoàng! Nghe thật vĩ đại làm sao!" Chỉ vài bước chân đã đưa cô bé đến mép suối. "Cuối cùng cũng tới Ô thứ Tám!" cô bé thốt lên, rồi nhảy bật qua.
* * * * * * *
\* \* \* \* \* \*
* * * * * * *
Cô bé gieo mình xuống nghỉ ngơi trên một bãi cỏ mềm mại như rêu, điểm xuyết những luống hoa nhỏ bé. "Ôi, mình vui mừng biết bao khi đến được đây! Và cái gì ở trên đầu mình thế này?" cô bé hoảng hốt thốt lên, khi đưa tay sờ lên một vật gì đó rất nặng, đội khít ôm trọn lấy đầu mình.
"Nhưng làm sao mà nó lại ở trên đó mà mình chẳng hề hay biết chứ?" cô bé tự hỏi, nhấc nó ra và đặt lên đùi để đoán xem nó có thể là cái gì.
Đó là một chiếc vương miện bằng vàng.
-
Dịch từ chữ 'sugar-loaf'. Thời Victoria ở Anh, đường chưa được tinh chế thành dạng cát hay viên nhỏ mà thường được đúc thành các khối hình nón lớn (đường nón), khi dùng phải lấy kẹp cắt nhỏ ra. Ý nói chiếc mũ có hình dáng thuôn nhọn ở chóp. ↩
-
Tổn thất biên dịch (Translation loss): Trong tiếng Anh, Hiệp sĩ dùng từ 'fast'. Từ này có hai nghĩa: 'tốc độ cao' (fast as lightning) và 'bị kẹt chặt' (stuck fast). Hiệp sĩ dùng nghĩa thứ hai (bị kẹt), nhưng Alice lại hiểu theo nghĩa thứ nhất nên mới phản đối. Tiếng Việt khó truyền tải trọn vẹn sự chơi chữ đồng âm này. ↩
-
Câu này trích từ bài hát 'My Heart and Lute' (Trái tim và cây đàn Lute của tôi) do nhà thơ Ireland Thomas Moore sáng tác. Việc Hiệp sĩ Trắng tự nhận đây là sáng tác của mình mang ý nghĩa châm biếm. ↩
-
Rowland's Macassar Oil là một nhãn hiệu dầu dưỡng tóc phổ biến thời Victoria dành cho nam giới, được chiết xuất một phần từ dầu của cây Macassar (nay thuộc Indonesia). Nó phổ biến đến mức người ta phải thiết kế thêm một tấm vải phủ lên tựa ghế (antimacassar) để tránh dầu dính ra ghế. ↩
-
Hansom cab là loại xe kéo bằng một con ngựa, có hai bánh, với ghế ngồi của xà ích đặt ở trên cao phía sau khoang hành khách. Đây là loại 'taxi' rất phổ biến trên đường phố London thời Victoria. ↩
-
Cầu treo qua eo biển Menai (Menai Suspension Bridge) ở xứ Wales, khánh thành năm 1826. Đây là một trong những cây cầu treo bằng sắt hiện đại đầu tiên trên thế giới, do đó việc 'ngăn rỉ sét' là một vấn đề kỹ thuật rất được quan tâm thời bấy giờ. ↩
CHAPTER VIII. “It’s my own Invention”
After a while the noise seemed gradually to die away, till all was dead silence, and Alice lifted up her head in some alarm. There was no one to be seen, and her first thought was that she must have been dreaming about the Lion and the Unicorn and those queer Anglo-Saxon Messengers. However, there was the great dish still lying at her feet, on which she had tried to cut the plum-cake, “So I wasn’t dreaming, after all,” she said to herself, “unless-unless we’re all part of the same dream. Only I do hope it’s my dream, and not the Red King’s! I don’t like belonging to another person’s dream,” she went on in a rather complaining tone: “I’ve a great mind to go and wake him, and see what happens!”
At this moment her thoughts were interrupted by a loud shouting of “Ahoy! Ahoy! Check!” and a Knight dressed in crimson armour came galloping down upon her, brandishing a great club. Just as he reached her, the horse stopped suddenly: “You’re my prisoner!” the Knight cried, as he tumbled off his horse.
Startled as she was, Alice was more frightened for him than for herself at the moment, and watched him with some anxiety as he mounted again. As soon as he was comfortably in the saddle, he began once more “You’re my-” but here another voice broke in “Ahoy! Ahoy! Check!” and Alice looked round in some surprise for the new enemy.
This time it was a White Knight. He drew up at Alice’s side, and tumbled off his horse just as the Red Knight had done: then he got on again, and the two Knights sat and looked at each other for some time without speaking. Alice looked from one to the other in some bewilderment.
“She’s my prisoner, you know!” the Red Knight said at last.
“Yes, but then I came and rescued her!” the White Knight replied.
“Well, we must fight for her, then,” said the Red Knight, as he took up his helmet (which hung from the saddle, and was something the shape of a horse’s head), and put it on.
“You will observe the Rules of Battle, of course?” the White Knight remarked, putting on his helmet too.
“I always do,” said the Red Knight, and they began banging away at each other with such fury that Alice got behind a tree to be out of the way of the blows.
“I wonder, now, what the Rules of Battle are,” she said to herself, as she watched the fight, timidly peeping out from her hiding-place: “one Rule seems to be, that if one Knight hits the other, he knocks him off his horse, and if he misses, he tumbles off himself-and another Rule seems to be that they hold their clubs with their arms, as if they were Punch and Judy-What a noise they make when they tumble! Just like a whole set of fire-irons falling into the fender! And how quiet the horses are! They let them get on and off them just as if they were tables!”
Another Rule of Battle, that Alice had not noticed, seemed to be that they always fell on their heads, and the battle ended with their both falling off in this way, side by side: when they got up again, they shook hands, and then the Red Knight mounted and galloped off.
“It was a glorious victory, wasn’t it?” said the White Knight, as he came up panting.
“I don’t know,” Alice said doubtfully. “I don’t want to be anybody’s prisoner. I want to be a Queen.”
“So you will, when you’ve crossed the next brook,” said the White Knight. “I’ll see you safe to the end of the wood-and then I must go back, you know. That’s the end of my move.”
“Thank you very much,” said Alice. “May I help you off with your helmet?” It was evidently more than he could manage by himself; however, she managed to shake him out of it at last.
“Now one can breathe more easily,” said the Knight, putting back his shaggy hair with both hands, and turning his gentle face and large mild eyes to Alice. She thought she had never seen such a strange-looking soldier in all her life.
He was dressed in tin armour, which seemed to fit him very badly, and he had a queer-shaped little deal box fastened across his shoulder, upside-down, and with the lid hanging open. Alice looked at it with great curiosity.
“I see you’re admiring my little box.” the Knight said in a friendly tone. “It’s my own invention-to keep clothes and sandwiches in. You see I carry it upside-down, so that the rain can’t get in.”
“But the things can get out,” Alice gently remarked. “Do you know the lid’s open?”
“I didn’t know it,” the Knight said, a shade of vexation passing over his face. “Then all the things must have fallen out! And the box is no use without them.” He unfastened it as he spoke, and was just going to throw it into the bushes, when a sudden thought seemed to strike him, and he hung it carefully on a tree. “Can you guess why I did that?” he said to Alice.
Alice shook her head.
“In hopes some bees may make a nest in it-then I should get the honey.”
“But you’ve got a bee-hive-or something like one-fastened to the saddle,” said Alice.
“Yes, it’s a very good bee-hive,” the Knight said in a discontented tone, “one of the best kind. But not a single bee has come near it yet. And the other thing is a mouse-trap. I suppose the mice keep the bees out-or the bees keep the mice out, I don’t know which.”
“I was wondering what the mouse-trap was for,” said Alice. “It isn’t very likely there would be any mice on the horse’s back.”
“Not very likely, perhaps,” said the Knight: “but if they do come, I don’t choose to have them running all about.”
“You see,” he went on after a pause, “it’s as well to be provided for everything. That’s the reason the horse has all those anklets round his feet.”
“But what are they for?” Alice asked in a tone of great curiosity.
“To guard against the bites of sharks,” the Knight replied. “It’s an invention of my own. And now help me on. I’ll go with you to the end of the wood-What’s the dish for?”
“It’s meant for plum-cake,” said Alice.
“We’d better take it with us,” the Knight said. “It’ll come in handy if we find any plum-cake. Help me to get it into this bag.”
This took a very long time to manage, though Alice held the bag open very carefully, because the Knight was so very awkward in putting in the dish: the first two or three times that he tried he fell in himself instead. “It’s rather a tight fit, you see,” he said, as they got it in a last; “There are so many candlesticks in the bag.” And he hung it to the saddle, which was already loaded with bunches of carrots, and fire-irons, and many other things.
“I hope you’ve got your hair well fastened on?” he continued, as they set off.
“Only in the usual way,” Alice said, smiling.
“That’s hardly enough,” he said, anxiously. “You see the wind is so very strong here. It’s as strong as soup.”
“Have you invented a plan for keeping the hair from being blown off?” Alice enquired.
“Not yet,” said the Knight. “But I’ve got a plan for keeping it from falling off.”
“I should like to hear it, very much.”
“First you take an upright stick,” said the Knight. “Then you make your hair creep up it, like a fruit-tree. Now the reason hair falls off is because it hangs down-things never fall upwards, you know. It’s a plan of my own invention. You may try it if you like.”
It didn’t sound a comfortable plan, Alice thought, and for a few minutes she walked on in silence, puzzling over the idea, and every now and then stopping to help the poor Knight, who certainly was not a good rider.
Whenever the horse stopped (which it did very often), he fell off in front; and whenever it went on again (which it generally did rather suddenly), he fell off behind. Otherwise he kept on pretty well, except that he had a habit of now and then falling off sideways; and as he generally did this on the side on which Alice was walking, she soon found that it was the best plan not to walk quite close to the horse.
“I’m afraid you’ve not had much practice in riding,” she ventured to say, as she was helping him up from his fifth tumble.
The Knight looked very much surprised, and a little offended at the remark. “What makes you say that?” he asked, as he scrambled back into the saddle, keeping hold of Alice’s hair with one hand, to save himself from falling over on the other side.
“Because people don’t fall off quite so often, when they’ve had much practice.”
“I’ve had plenty of practice,” the Knight said very gravely: “plenty of practice!”
Alice could think of nothing better to say than “Indeed?” but she said it as heartily as she could. They went on a little way in silence after this, the Knight with his eyes shut, muttering to himself, and Alice watching anxiously for the next tumble.
“The great art of riding,” the Knight suddenly began in a loud voice, waving his right arm as he spoke, “is to keep-” Here the sentence ended as suddenly as it had begun, as the Knight fell heavily on the top of his head exactly in the path where Alice was walking. She was quite frightened this time, and said in an anxious tone, as she picked him up, “I hope no bones are broken?”
“None to speak of,” the Knight said, as if he didn’t mind breaking two or three of them. “The great art of riding, as I was saying, is-to keep your balance properly. Like this, you know-”
He let go the bridle, and stretched out both his arms to show Alice what he meant, and this time he fell flat on his back, right under the horse’s feet.
“Plenty of practice!” he went on repeating, all the time that Alice was getting him on his feet again. “Plenty of practice!”
“It’s too ridiculous!” cried Alice, losing all her patience this time. “You ought to have a wooden horse on wheels, that you ought!”
“Does that kind go smoothly?” the Knight asked in a tone of great interest, clasping his arms round the horse’s neck as he spoke, just in time to save himself from tumbling off again.
“Much more smoothly than a live horse,” Alice said, with a little scream of laughter, in spite of all she could do to prevent it.
“I’ll get one,” the Knight said thoughtfully to himself. “One or two-several.”
There was a short silence after this, and then the Knight went on again. “I’m a great hand at inventing things. Now, I daresay you noticed, that last time you picked me up, that I was looking rather thoughtful?”
“You were a little grave,” said Alice.
“Well, just then I was inventing a new way of getting over a gate-would you like to hear it?”
“Very much indeed,” Alice said politely.
“I’ll tell you how I came to think of it,” said the Knight. “You see, I said to myself, ‘The only difficulty is with the feet: the head is high enough already.’ Now, first I put my head on the top of the gate-then I stand on my head-then the feet are high enough, you see-then I’m over, you see.”
“Yes, I suppose you’d be over when that was done,” Alice said thoughtfully: “but don’t you think it would be rather hard?”
“I haven’t tried it yet,” the Knight said, gravely: “so I can’t tell for certain-but I’m afraid it would be a little hard.”
He looked so vexed at the idea, that Alice changed the subject hastily. “What a curious helmet you’ve got!” she said cheerfully. “Is that your invention too?”
The Knight looked down proudly at his helmet, which hung from the saddle. “Yes,” he said, “but I’ve invented a better one than that-like a sugar loaf. When I used to wear it, if I fell off the horse, it always touched the ground directly. So I had a very little way to fall, you see-But there was the danger of falling into it, to be sure. That happened to me once-and the worst of it was, before I could get out again, the other White Knight came and put it on. He thought it was his own helmet.”
The knight looked so solemn about it that Alice did not dare to laugh. “I’m afraid you must have hurt him,” she said in a trembling voice, “being on the top of his head.”
“I had to kick him, of course,” the Knight said, very seriously. “And then he took the helmet off again-but it took hours and hours to get me out. I was as fast as-as lightning, you know.”
“But that’s a different kind of fastness,” Alice objected.
The Knight shook his head. “It was all kinds of fastness with me, I can assure you!” he said. He raised his hands in some excitement as he said this, and instantly rolled out of the saddle, and fell headlong into a deep ditch.
Alice ran to the side of the ditch to look for him. She was rather startled by the fall, as for some time he had kept on very well, and she was afraid that he really was hurt this time. However, though she could see nothing but the soles of his feet, she was much relieved to hear that he was talking on in his usual tone. “All kinds of fastness,” he repeated: “but it was careless of him to put another man’s helmet on-with the man in it, too.”
“How can you go on talking so quietly, head downwards?” Alice asked, as she dragged him out by the feet, and laid him in a heap on the bank.
The Knight looked surprised at the question. “What does it matter where my body happens to be?” he said. “My mind goes on working all the same. In fact, the more head downwards I am, the more I keep inventing new things.”
“Now the cleverest thing of the sort that I ever did,” he went on after a pause, “was inventing a new pudding during the meat-course.”
“In time to have it cooked for the next course?” said Alice. “Well, not the next course,” the Knight said in a slow thoughtful tone: “no, certainly not the next course.”
“Then it would have to be the next day. I suppose you wouldn’t have two pudding-courses in one dinner?”
“Well, not the next day,” the Knight repeated as before: “not the next day. In fact,” he went on, holding his head down, and his voice getting lower and lower, “I don’t believe that pudding ever was cooked! In fact, I don’t believe that pudding ever will be cooked! And yet it was a very clever pudding to invent.”
“What did you mean it to be made of?” Alice asked, hoping to cheer him up, for the poor Knight seemed quite low-spirited about it.
“It began with blotting paper,” the Knight answered with a groan.
“That wouldn’t be very nice, I’m afraid-”
“Not very nice alone,” he interrupted, quite eagerly: “but you’ve no idea what a difference it makes mixing it with other things-such as gunpowder and sealing-wax. And here I must leave you.” They had just come to the end of the wood.
Alice could only look puzzled: she was thinking of the pudding.
“You are sad,” the Knight said in an anxious tone: “let me sing you a song to comfort you.”
“Is it very long?” Alice asked, for she had heard a good deal of poetry that day.
“It’s long,” said the Knight, “but very, very beautiful. Everybody that hears me sing it-either it brings the tears into their eyes, or else-”
“Or else what?” said Alice, for the Knight had made a sudden pause.
“Or else it doesn’t, you know. The name of the song is called ‘Haddocks’ Eyes.’”
“Oh, that’s the name of the song, is it?” Alice said, trying to feel interested.
“No, you don’t understand,” the Knight said, looking a little vexed. “That’s what the name is called. The name really is ‘The Aged Aged Man.’”
“Then I ought to have said ‘That’s what the song is called’?” Alice corrected herself.
“No, you oughtn’t: that’s quite another thing! The song is called ‘Ways and Means’: but that’s only what it’s called, you know!”
“Well, what is the song, then?” said Alice, who was by this time completely bewildered.
“I was coming to that,” the Knight said. “The song really is ‘A-sitting On A Gate’: and the tune’s my own invention.”
So saying, he stopped his horse and let the reins fall on its neck: then, slowly beating time with one hand, and with a faint smile lighting up his gentle foolish face, as if he enjoyed the music of his song, he began.
Of all the strange things that Alice saw in her journey Through The Looking-Glass, this was the one that she always remembered most clearly. Years afterwards she could bring the whole scene back again, as if it had been only yesterday-the mild blue eyes and kindly smile of the Knight-the setting sun gleaming through his hair, and shining on his armour in a blaze of light that quite dazzled her-the horse quietly moving about, with the reins hanging loose on his neck, cropping the grass at her feet-and the black shadows of the forest behind-all this she took in like a picture, as, with one hand shading her eyes, she leant against a tree, watching the strange pair, and listening, in a half dream, to the melancholy music of the song.
“But the tune isn’t his own invention,” she said to herself: “it’s ‘I give thee all, I can no more.’” She stood and listened very attentively, but no tears came into her eyes.
“I’ll tell thee everything I can;
There’s little to relate.
I saw an aged aged man,
A-sitting on a gate.
‘Who are you, aged man?’ I said,
‘and how is it you live?’
And his answer trickled through my head
Like water through a sieve.
He said ‘I look for butterflies
That sleep among the wheat:
I make them into mutton-pies,
And sell them in the street.
I sell them unto men,’ he said,
‘Who sail on stormy seas;
And that’s the way I get my bread-
A trifle, if you please.’
But I was thinking of a plan
To dye one’s whiskers green,
And always use so large a fan
That they could not be seen.
So, having no reply to give
To what the old man said,
I cried, ‘Come, tell me how you live!’
And thumped him on the head.
His accents mild took up the tale:
He said ‘I go my ways,
And when I find a mountain-rill,
I set it in a blaze;
And thence they make a stuff they call
Rolands’ Macassar Oil-
Yet twopence-halfpenny is all
They give me for my toil.’
But I was thinking of a way
To feed oneself on batter,
And so go on from day to day
Getting a little fatter.
I shook him well from side to side,
Until his face was blue:
‘Come, tell me how you live,’ I cried,
‘And what it is you do!’
He said ‘I hunt for haddocks’ eyes
Among the heather bright,
And work them into waistcoat-buttons
In the silent night.
And these I do not sell for gold
Or coin of silvery shine
But for a copper halfpenny,
And that will purchase nine.
‘I sometimes dig for buttered rolls,
Or set limed twigs for crabs;
I sometimes search the grassy knolls
For wheels of Hansom-cabs.
And that’s the way’ (he gave a wink)
‘By which I get my wealth-
And very gladly will I drink
Your Honour’s noble health.’
I heard him then, for I had just
Completed my design
To keep the Menai bridge from rust
By boiling it in wine.
I thanked him much for telling me
The way he got his wealth,
But chiefly for his wish that he
Might drink my noble health.
And now, if e’er by chance I put
My fingers into glue
Or madly squeeze a right-hand foot
Into a left-hand shoe,
Or if I drop upon my toe
A very heavy weight,
I weep, for it reminds me so,
Of that old man I used to know-
Whose look was mild, whose speech was slow,
Whose hair was whiter than the snow,
Whose face was very like a crow,
With eyes, like cinders, all aglow,
Who seemed distracted with his woe,
Who rocked his body to and fro,
And muttered mumblingly and low,
As if his mouth were full of dough,
Who snorted like a buffalo-
That summer evening, long ago,
A-sitting on a gate.”
As the Knight sang the last words of the ballad, he gathered up the reins, and turned his horse’s head along the road by which they had come. “You’ve only a few yards to go,” he said, “down the hill and over that little brook, and then you’ll be a Queen-But you’ll stay and see me off first?” he added as Alice turned with an eager look in the direction to which he pointed. “I shan’t be long. You’ll wait and wave your handkerchief when I get to that turn in the road? I think it’ll encourage me, you see.”
“Of course I’ll wait,” said Alice: “and thank you very much for coming so far-and for the song-I liked it very much.”
“I hope so,” the Knight said doubtfully: “but you didn’t cry so much as I thought you would.”
So they shook hands, and then the Knight rode slowly away into the forest. “It won’t take long to see him off, I expect,” Alice said to herself, as she stood watching him. “There he goes! Right on his head as usual! However, he gets on again pretty easily-that comes of having so many things hung round the horse-” So she went on talking to herself, as she watched the horse walking leisurely along the road, and the Knight tumbling off, first on one side and then on the other. After the fourth or fifth tumble he reached the turn, and then she waved her handkerchief to him, and waited till he was out of sight.
“I hope it encouraged him,” she said, as she turned to run down the hill: “and now for the last brook, and to be a Queen! How grand it sounds!” A very few steps brought her to the edge of the brook. “The Eighth Square at last!” she cried as she bounded across,
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
and threw herself down to rest on a lawn as soft as moss, with little flower-beds dotted about it here and there. “Oh, how glad I am to get here! And what is this on my head?” she exclaimed in a tone of dismay, as she put her hands up to something very heavy, and fitted tight all round her head.
“But how can it have got there without my knowing it?” she said to herself, as she lifted it off, and set it on her lap to make out what it could possibly be.
It was a golden crown.