CHƯƠNG V. LEN VÀ NƯỚC
Vừa dứt lời, cô bé chụp lấy chiếc khăn choàng và đưa mắt tìm chủ nhân. Ngay khoảnh khắc ấy, Hậu Trắng lao vụt ra khỏi khu rừng, hai cánh tay dang rộng như thể đang bay. Alice lịch sự tiến lên đón bà cùng chiếc khăn choàng.
"Cháu rất mừng vì tình cờ có mặt ở đây," Alice nói, vừa giúp bà khoác lại khăn.
Hậu Trắng chỉ nhìn cô bé với vẻ bất lực đầy sợ hãi, miệng lẩm bẩm thì thầm gì đó nghe như "bánh mì phết bơ, bánh mì phết bơ." Alice cảm thấy nếu muốn trò chuyện tử tế thì cô bé phải tự mình bắt đầu. Thế nên cô bé rụt rè cất tiếng: "Có phải cháu đang hầu chuyện Hậu Trắng không ạ?"
"Chà, đúng vậy, nếu cô bé gọi thế là sửa soạn đồ," Hậu nói. "Nhưng đó hoàn toàn không phải là ý niệm của ta về việc này."
Alice nghĩ chẳng ích gì khi cãi nhau ngay từ đầu câu chuyện, nên cô bé mỉm cười: "Nếu Bệ hạ chỉ cháu cách bắt đầu cho đúng, cháu sẽ cố gắng hết sức."
"Nhưng ta hoàn toàn không muốn làm thế!" Hậu đáng thương rên rỉ. "Ta đã tự sửa soạn đồ suốt hai tiếng đồng hồ rồi."
Alice thầm nghĩ giá như bà chịu nhờ ai đó mặc đồ giúp thì tốt hơn, vì bà trông thật luộm thuộm. "Mọi thứ đều xộc xệch," cô bé nghĩ, "và trên người bà ấy toàn ghim là ghim! - Cháu sửa lại chiếc khăn choàng cho Bệ hạ nhé?" cô bé nói lớn.
"Ta không biết nó bị làm sao nữa!" Hậu nói bằng giọng sầu não. "Ta nghĩ chắc nó đang khó ở. Ta đã ghim nó ở chỗ này, rồi lại ghim ở chỗ kia, nhưng chẳng làm sao cho nó vừa ý được!"
"Nó không thể nào ngay ngắn được, Bệ hạ biết đấy, nếu Bệ hạ ghim tất cả về một bên," Alice nói, vừa nhẹ nhàng chỉnh lại khăn cho bà. "Và, ôi trời ơi, tóc của Bệ hạ sao lại rối bù thế này!"
"Cái lược bị mắc kẹt trong đó rồi!" Hậu thở dài. "Và ta đã đánh mất chiếc lược chải hôm qua."
Alice cẩn thận gỡ chiếc lược ra và hết sức cố gắng chải lại mái tóc cho gọn gàng. "Đấy, trông Bệ hạ khá hơn rồi đấy!" cô bé nói, sau khi đã tháo và ghim lại hầu hết những chiếc ghim băng. "Nhưng thực sự Bệ hạ nên có một người hầu gái!"
"Ta chắc chắn sẽ rất vui lòng nhận cô bé!" Hậu nói. "Hai xu một tuần, và mứt vào mỗi ngày cách nhật."
Alice không nhịn được cười: "Cháu không muốn Bệ hạ thuê cháu đâu - và cháu cũng chẳng thích mứt."
"Mứt rất ngon đấy," Hậu nói.
"Chà, dù sao thì hôm nay cháu cũng không muốn ăn."
"Dù cô bé có muốn ăn thì cũng không được," Hậu nói. "Quy định là, mứt dành cho ngày mai và mứt dành cho ngày hôm qua - nhưng không bao giờ có mứt vào ngày hôm nay1."
"Thỉnh thoảng thì nó phải là 'mứt cho ngày hôm nay' chứ," Alice phản đối.
"Không, không thể nào," Hậu đáp. "Đó là mứt cho mọi ngày khác: hôm nay đâu phải là bất kỳ ngày khác nào, cô bé biết đấy."
"Cháu không hiểu ý Bệ hạ," Alice nói. "Thật là rối rắm khủng khiếp!"
"Đó là hậu quả của việc sống ngược," Hậu ân cần nói. "Lúc đầu việc đó luôn khiến người ta hơi chóng mặt -"
"Sống ngược!" Alice kinh ngạc nhắc lại. "Cháu chưa bao giờ nghe nói đến chuyện như vậy!"
"- nhưng nó có một ưu điểm lớn, đó là trí nhớ của người ta sẽ hoạt động theo cả hai chiều."
"Cháu chắc chắn trí nhớ của cháu chỉ hoạt động theo một chiều," Alice nhận xét. "Cháu không thể nhớ những việc trước khi chúng xảy ra."
"Đó là một loại trí nhớ tồi tàn khi chỉ hoạt động ngược về quá khứ," Hậu nhận xét.
"Vậy Bệ hạ nhớ những việc loại nào rõ nhất?" Alice đánh bạo hỏi.
"Ồ, những việc sẽ xảy ra vào tuần sau nữa," Hậu đáp với giọng hờ hững. "Chẳng hạn, bây giờ nhé," bà tiếp tục, vừa nói vừa dán một miếng băng cá nhân lớn lên ngón tay, "có chuyện về Sứ giả của Nhà Vua. Hắn ta đang ở trong tù, đang bị trừng phạt: và phiên tòa thậm chí đến thứ Tư tuần sau mới bắt đầu: và dĩ nhiên tội ác là thứ đến cuối cùng."
"Giả sử hắn ta không bao giờ phạm tội ác đó thì sao?" Alice nói.
"Thế thì chẳng phải tốt hơn sao?" Hậu nói, vừa dùng một mẩu ruy băng quấn miếng băng cá nhân quanh ngón tay.
Alice cảm thấy điều đó thật không thể chối cãi. "Tất nhiên như thế sẽ tốt hơn," cô bé nói, "nhưng việc hắn ta bị trừng phạt thì sẽ không tốt chút nào."
"Cô bé sai ở chỗ đó, dù sao đi nữa," Hậu nói. "Cô bé đã từng bị phạt bao giờ chưa?"
"Chỉ vì những lỗi lầm thôi," Alice đáp.
"Và cô bé trở nên tốt hơn sau những lần đó, ta biết mà!" Hậu nói đầy vẻ đắc thắng.
"Vâng, nhưng lúc đó cháu đã làm những việc mà cháu bị phạt," Alice nói. "Điều đó tạo nên sự khác biệt hoàn toàn."
"Nhưng nếu cô bé không làm chúng," Hậu nói, "thì điều đó lại càng tốt hơn; tốt hơn, và tốt hơn, và tốt hơn!" Giọng bà the thé lên theo mỗi chữ "tốt hơn", cho đến cuối cùng biến thành một tiếng rít.
Alice vừa mới bắt đầu nói "Có một sự nhầm lẫn ở đâu đó -" thì Hậu bỗng la hét to đến mức cô bé đành bỏ lửng câu nói. "Ôi, ôi, ôi!" Hậu hét lên, lắc mạnh tay như thể muốn vẩy nó ra. "Ngón tay ta đang chảy máu! Ôi, ôi, ôi, ôi!"
Tiếng hét của bà nghe chẳng khác gì tiếng còi đầu máy hơi nước, khiến Alice phải lấy cả hai tay bịt chặt tai.
"Có chuyện gì vậy ạ?" cô bé hỏi, ngay khi có cơ hội để tiếng mình được lắng nghe. "Bệ hạ bị kim đâm vào ngón tay ạ?"
"Ta chưa bị đâm," Hậu nói, "nhưng ta sắp bị rồi - ôi, ôi, ôi!"
"Khi nào thì Bệ hạ nghĩ nó sẽ xảy ra?" Alice hỏi, cảm thấy rất buồn cười.
"Khi ta cài lại chiếc khăn choàng," Hậu đáng thương rên rỉ. "Chiếc trâm sẽ tuột ra ngay bây giờ. Ôi, ôi!" Ngay khi bà vừa dứt lời, chiếc trâm bung ra và Hậu vội vã chộp lấy nó, cố gắng cài lại.
"Cẩn thận!" Alice kêu lên. "Bệ hạ đang cầm nó lệch rồi!" Cô bé chộp lấy chiếc trâm, nhưng đã quá muộn: chiếc kim ghim đã trượt đi và Hậu bị đâm vào ngón tay.
"Điều đó giải thích cho việc chảy máu, cô bé thấy chưa," bà nói với Alice kèm theo một nụ cười. "Bây giờ cô bé đã hiểu cách mọi việc diễn ra ở đây rồi chứ."
"Nhưng sao bây giờ Bệ hạ không hét lên?" Alice hỏi, hai tay vẫn sẵn sàng bịt tai lại lần nữa.
"Tại sao ư, ta đã hét xong xuôi hết rồi," Hậu nói. "Hét lại lần nữa thì có ích lợi gì chứ?"
Lúc này trời đã sáng dần. "Cháu nghĩ con quạ chắc đã bay đi rồi," Alice nói. "Cháu rất mừng vì nó đã đi khỏi. Cháu cứ tưởng đêm đang buông xuống."
"Ta ước gì ta cũng có thể cố gắng để được mừng rỡ!" Hậu nói. "Chỉ là ta không bao giờ nhớ được quy tắc. Sống trong khu rừng này, chắc hẳn cô bé rất hạnh phúc, và được mừng rỡ bất cứ khi nào cô bé muốn!"
"Chỉ là ở đây rất cô đơn!" Alice sầu não nói; và khi nghĩ đến nỗi cô đơn của mình, hai giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Ôi, đừng làm thế!" Hậu đáng thương khóc lóc, vặn vẹo hai bàn tay trong tuyệt vọng. "Hãy cân nhắc xem cô bé đã lớn thế nào rồi. Hãy cân nhắc xem hôm nay cô bé đã đi một chặng đường dài ra sao. Hãy cân nhắc xem bây giờ là mấy giờ. Cân nhắc bất cứ điều gì cũng được, chỉ xin đừng khóc!"
Alice không nhịn được cười khi nghe vậy, ngay cả khi những giọt nước mắt vẫn còn lưng tròng. "Bệ hạ có thể nhịn khóc bằng cách cân nhắc mọi thứ không?" cô bé hỏi.
"Đó là cách người ta làm," Hậu quả quyết nói. "Không ai có thể làm hai việc cùng một lúc, cô bé biết đấy. Để bắt đầu, hãy cân nhắc tuổi của cô bé nào - cô bé mấy tuổi rồi?"
"Cháu đúng bảy tuổi rưỡi."
"Cô bé không cần phải nói 'đúng,'" Hậu nhận xét. "Ta có thể tin điều đó mà không cần từ đó. Bây giờ ta sẽ cho cô bé một điều để tin. Ta vừa tròn một trăm lẻ một tuổi, năm tháng và một ngày."
"Cháu không thể tin điều đó được!" Alice nói.
"Cô bé không thể sao?" Hậu nói với giọng thương hại. "Hãy thử lại xem: hít một hơi thật sâu, và nhắm mắt lại."
Alice cười lớn. "Cố gắng cũng vô ích thôi," cô bé nói. "Người ta không thể tin vào những điều không tưởng."
"Ta dám chắc là cô bé chưa thực hành nhiều," Hậu nói. "Khi ta ở tuổi cô bé, ta luôn làm thế nửa giờ mỗi ngày. Chà, đôi khi ta còn tin đến tận sáu điều không tưởng trước bữa sáng cơ đấy. Chiếc khăn choàng lại tuột kìa!"
Chiếc trâm lại bung ra ngay khi bà vừa nói, và một cơn gió bất chợt thổi bay chiếc khăn choàng của Hậu qua một con suối nhỏ. Hậu lại dang rộng hai tay, bay theo chiếc khăn, và lần này bà đã thành công trong việc tự mình bắt lấy nó. "Ta bắt được nó rồi!" bà hét lên đầy đắc thắng. "Bây giờ cô bé sẽ thấy ta tự ghim nó lại, hoàn toàn một mình!"
"Vậy cháu hy vọng ngón tay của Bệ hạ bây giờ đã khá hơn?" Alice rất lịch sự nói, trong lúc lội qua con suối nhỏ để theo Hậu.
* * * * * *
* * * * * *
* * * * * *
"Ồ, đỡ hơn nhiều rồi!" Hậu ré lên, giọng bà ta càng lúc càng the thé hơn. "Đỡ hơ-ơn nhiề-ều! Nhiề-ều hơ-ơn! Hơ-ơ-ơ-ơn nhiề-ều! Be-e-ehh!" Tiếng cuối cùng kéo dài thành một tiếng be be thảm thiết, y hệt tiếng kêu của một con cừu, đến nỗi Alice giật bắn mình.
Cô bé nhìn Hậu - nhưng kỳ lạ thay, bà ta bỗng nhiên quấn mình trong một mớ len dày cộm. Alice dụi mắt, dụi lại lần nữa. Cô bé hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Có phải cô bé đang đứng trong một cửa hiệu? Và người ngồi phía bên kia quầy kia - chẳng lẽ thực sự là một con Cừu? Có dụi mắt đến đâu, cô bé cũng chẳng thể làm sáng tỏ thêm điều gì: cô bé đang ở trong một cửa hàng nhỏ tối mờ, hai khuỷu tay chống lên quầy gỗ, và đối diện với cô bé là một con Cừu già đang đan len trên chiếc ghế bành, thỉnh thoảng ngừng tay, đưa cặp kính khổng lồ lên nhìn cô bé.
"Tiểu thư muốn mua gì?" cuối cùng Cừu lên tiếng, thoáng ngước mắt khỏi mũi đan.
"Cháu... cháu vẫn chưa biết rõ ạ," Alice khẽ khàng đáp. "Cháu muốn ngắm nhìn một vòng trước, nếu được phép ạ."
"Cô bé có thể nhìn đằng trước, và nhìn hai bên, nếu cô bé thích," Cừu nói, "nhưng đừng hòng nhìn khắp xung quanh - trừ phi cô bé có mắt ở sau gáy."
Và cái rủi là, Alice lại chẳng hề có đôi mắt nào như thế. Thế nên cô bé đành quay người, lững thững bước dọc theo các kệ hàng, đưa mắt nhìn khắp lượt.
Cửa hiệu dường như chất chứa đủ thứ kỳ lạ trên đời - nhưng điều quái đản nhất trong tất cả là: hễ cô bé nhìn chằm chằm vào một kệ nào đó, cố xác định xem thứ gì đang nằm trên đó, thì cái kệ ấy lập tức trống rỗng như chưa từng có gì, trong khi những kệ bên cạnh vẫn chật ních đồ đạc.
"Trời ơi, mọi thứ ở đây cứ trôi nổi lung tung hết cả!" cuối cùng cô bé thốt lên, giọng đầy bực dọc, sau khi đã mất cả phút đồng hồ rượt đuổi vô ích theo một vật sáng loáng, trông lúc thì giống con búp bê, lúc lại giống hộp đồ khâu, và lần nào cũng ở ngay kệ phía trên kệ cô bé đang nhìn. "Nhưng cái thứ này là thứ chọc tức nhất trong tất cả - mà cháu sẽ nói cho bà hay điều này -" cô bé chợt nảy ra một ý, "Cháu sẽ lần theo nó lên đến tận kệ cao nhất. Cháu cá là nó không thể chui qua trần nhà được đâu!"
Nhưng kế hoạch đó cũng thất bại thảm hại: "cái thứ" kia nhẹ nhàng chui tọt qua trần nhà, thoăn thoắt như thể nó đã quá quen với chuyện đó rồi.
"Cô bé là con nít hay là con quay2 thế?" Cừu lên tiếng, tay nhặt lên một đôi kim đan khác. "Chẳng mấy chốc mà cô bé làm ta chóng mặt lên mất, nếu cứ xoay vòng vòng như thế." Bà ta giờ đây đang đan bằng mười bốn cặp kim một lúc, đến nỗi Alice không thể không trố mắt nhìn bà trong sửng sốt.
"Sao bà ấy có thể đan với từng ấy kim được nhỉ?" cô bé bối rối thầm nghĩ. "Cứ mỗi phút trôi qua, trông bà ấy lại càng giống một con nhím hơn!"
"Cô bé có biết chèo thuyền không?" Cừu hỏi, vừa nói vừa trao cho cô bé một cặp kim đan.
"Dạ có, một chút-nhưng không phải trên cạn-và cũng không phải bằng kim đan-" Alice vừa mới bắt đầu đáp, thì bỗng nhiên những chiếc kim trong tay cô bé hóa thành mái chèo, và cô nhận ra họ đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ, lướt nhẹ giữa hai bờ sông. Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải gắng sức hết mình.
"Vớt mái chèo!" Cừu hét lên, tay cầm thêm một đôi kim đan khác.
Câu nói ấy nghe chẳng giống một lời nhận xét cần hồi đáp, nên Alice chẳng nói gì, chỉ cắm cúi chèo. Cô bé cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ nơi dòng nước này, bởi thỉnh thoảng mái chèo lại bị kẹt cứng, hầu như không thể rút lên nổi.
"Vớt mái chèo! Vớt mái chèo!" Cừu lại réo lên, tay lấy thêm kim đan. "Cô bé sắp bắt được cua3 rồi đấy!"
"Một chú cua nhỏ xinh xắn!" Alice thầm nghĩ. "Chắc mình sẽ thích lắm đây!"
"Chẳng lẽ cô bé không nghe ta nói 'Vớt mái chèo' hay sao?" Cừu giận dữ quát lên, giật cả một bó kim đan.
"Cháu thực sự có nghe ạ," Alice đáp. "Bà đã nói câu đó rất nhiều lần-và rất to nữa. Làm ơn cho cháu hỏi, những con cua ở đâu vậy ạ?"
"Trong nước, dĩ nhiên rồi!" Cừu nói, cắm vài cây kim đan lên tóc vì hai tay đã đầy. "Vớt mái chèo, ta đã bảo!"
"Tại sao bà cứ nói 'vớt mái chèo4' mãi thế ạ?" cuối cùng Alice bực tức lên tiếng. "Cháu có phải là chim đâu!"
"Phải rồi," Cừu đáp. "Cô bé là một con ngỗng con bé bỏng."
Câu nói ấy làm Alice hơi phật ý, nên cả hai cùng im lặng trong một hai phút, trong khi con thuyền nhẹ nhàng lướt tới. Đôi khi nó lướt qua những bụi cỏ dại (khiến mái chèo càng bị mắc kẹt dưới nước, tệ hơn bao giờ hết), đôi khi đi dưới những tán cây, nhưng suốt dọc đường, đôi bờ sông cao vút vẫn cứ cau có nhìn xuống đầu họ.
"Ôi, làm ơn kìa! Có những bụi sậy thơm!" Alice bỗng reo lên trong niềm vui sướng tột độ. "Thực sự có kìa-và chúng mới đẹp làm sao!"
"Cô bé không cần phải nói 'làm ơn' với ta về chúng đâu," Cừu nói, mắt vẫn không rời món đồ đan. "Ta không trồng chúng ở đó, và ta cũng chẳng định mang chúng đi."
"Không, nhưng ý cháu là-làm ơn, chúng ta có thể ghé lại hái một ít được không ạ?" Alice nài nỉ. "Làm ơn, nếu bà không phiền, chỉ cần dừng thuyền lại một phút thôi."
"Làm sao ta có thể dừng nó được?" Cừu lên tiếng. "Nếu cô bé ngừng chèo, nó sẽ tự dừng thôi."
Thế là con thuyền được mặc sức thả trôi theo dòng, cho đến khi nhẹ nhàng lướt vào giữa những bụi sậy đang đung đưa. Rồi những ống tay áo nhỏ xíu được cẩn thận xắn lên, những cánh tay bé nhỏ thọc sâu xuống nước đến tận khuỷu để nắm lấy bụi sậy thật dài phía dưới trước khi bẻ gãy chúng-và trong thoáng chốc, Alice quên bẵng Cừu cùng công việc đan len, khi cô bé cúi người qua mạn thuyền, những lọn tóc xõa tung vừa chạm mặt nước-trong khi đôi mắt sáng rỡ háo hức bắt lấy hết bó sậy thơm ngát này đến bó sậy thơm ngát khác.
"Giá mà chiếc thuyền đừng lật úp!" cô bé thầm nhủ. "Ôi, bụi kia mới đẹp làm sao! Chỉ tiếc là cháu không với tới được." Và quả thực có một điều thực sự rất trêu ngươi ("gần như thể nó cố tình như vậy," cô bé nghĩ) rằng, dù đã gắng hái được rất nhiều nhành sậy xinh đẹp khi lướt qua, nhưng luôn có một nhánh sậy khác đáng yêu hơn mà cô bé không tài nào với tới.
"Những nhánh đẹp nhất bao giờ cũng ở xa hơn!" cuối cùng cô thốt lên, kèm một tiếng thở dài về sự bướng bỉnh của những bụi sậy khi cứ mọc mãi tít tắp phía xa. Rồi với đôi má ửng hồng, mái tóc và bàn tay ướt sũng, cô bé lồm cồm bò về lại chỗ ngồi, và bắt đầu sắp xếp những kho báu mới tìm được.
Thế nhưng, đối với cô bé, nào có hề hấn gì khi những nhành sậy đã bắt đầu héo úa, đánh mất toàn bộ hương thơm và vẻ đẹp ngay từ khoảnh khắc cô hái chúng lên? Ngay cả những nhánh sậy thơm thực sự, bạn biết đấy, cũng chỉ tươi tắn được trong gang tấc thôi-còn những nhành sậy này, vốn là những nhành sậy trong mơ, đã tan chảy chẳng khác gì tuyết khi nằm thành đống dưới chân cô bé. Nhưng Alice hầu như không nhận ra điều ấy, bởi có quá nhiều điều kỳ lạ khác để nghĩ suy.
Họ chưa đi được bao xa thì lưỡi của một trong những mái chèo bị kẹt cứng dưới nước và nhất quyết không chịu rời ra (sau này Alice đã giải thích như vậy), và hậu quả là cán chèo đập thẳng vào dưới cằm cô bé. Bất chấp một loạt tiếng thét yếu ớt "Ôi, ôi, ôi!" từ Alice đáng thương, cú va quật ấy đã hất cô bé khỏi chỗ ngồi, ngã nhào xuống giữa đống sậy.
Tuy nhiên, cô bé chẳng hề hấn gì, và chẳng mấy chốc đã đứng dậy được. Suốt khoảng thời gian đó, Cừu vẫn thản nhiên đan len, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. "Đó là một con cua khá ngon mà cô bé vừa bắt được đấy!" bà nhận xét, khi Alice trở lại chỗ ngồi, vô cùng nhẹ nhõm khi thấy mình vẫn còn trên thuyền.
"Vậy ạ? Cháu không thấy nó," Alice nói, thận trọng nhìn qua mạn thuyền xuống làn nước tăm tối. "Cháu ước gì nó đừng vuột mất-cháu rất muốn ngắm một chú cua nhỏ để mang về nhà!" Nhưng Cừu chỉ khẽ cười khẩy, rồi lại tiếp tục đan lát.
"Ở đây có nhiều cua không ạ?" Alice hỏi.
"Cua, và đủ thứ khác," Cừu nói. "Vô vàn sự lựa chọn, chỉ cần cô bé đưa ra quyết định. Nào, cô bé muốn mua gì nào?"
"Để mua ạ!" Alice lặp lại, giọng nửa kinh ngạc nửa hoảng sợ - vì mái chèo, con thuyền và dòng sông, tất cả đều tan biến trong chốc lát, và cô bé lại thấy mình đang đứng trong cửa hàng nhỏ tối tăm.
"Cháu muốn mua một quả trứng, làm ơn," cô bé rụt rè nói. "Bà bán thế nào ạ?"
"Năm xu một phần tư5 cho một quả - Hai xu cho hai quả," Cừu đáp.
"Vậy mua hai quả lại rẻ hơn một quả sao?" Alice cất giọng ngạc nhiên, tay lôi ví ra.
"Chỉ là cô bé phải ăn cả hai quả, nếu cô bé mua hai," Cừu nói.
"Vậy cháu lấy một quả thôi, làm ơn," Alice nói, đặt tiền xuống quầy hàng. Bởi cô bé thầm nghĩ, "Chúng có thể hoàn toàn chẳng ngon lành gì đâu, mình biết mà."
Cừu nhận lấy tiền và cất vào một chiếc hộp. Rồi bà nói: "Ta không bao giờ trao đồ vật vào tay người khác - như thế sẽ không được đâu - cô bé phải tự lấy nó." Vừa dứt lời, bà đi về phía cuối cửa hàng và đặt quả trứng thẳng đứng trên một kệ hàng.
"Cháu tự hỏi tại sao lại không được nhỉ?" Alice nghĩ thầm, khi mò mẫm tìm đường giữa những cái bàn và ghế, vì phía cuối cửa hàng tối om. "Quả trứng dường như càng lúc càng xa hơn khi cháu càng đi về phía nó. Để xem nào, đây có phải là một cái ghế không? Chà, nó có cả cành cây nữa, cháu thề đấy! Thật kỳ quặc khi thấy cây cối mọc ở đây! Và thực sự có một con suối nhỏ ở đây này! Chà, đây đúng là cửa hàng kỳ quặc nhất mà cháu từng thấy!"
* * * * * *
\* \* \* \* \* \*
* * * * * *
Thế là cô bé tiếp tục bước, mỗi bước đi lại càng thêm kinh ngạc, vì mọi thứ đều biến thành một cái cây ngay khi cô bé tiến đến gần, và cô bé hoàn toàn mong đợi quả trứng cũng sẽ làm như vậy.
-
Trong nguyên tác là "jam to-morrow and jam yesterday - but never jam to-day". "Jam tomorrow" từ đó đã trở thành một thành ngữ phổ biến trong tiếng Anh, chỉ những lời hứa hẹn hão huyền về một điều tốt đẹp trong tương lai nhưng không bao giờ thành hiện thực. Ngoài ra, tác giả Lewis Carroll cũng chơi chữ ẩn dụ: trong tiếng Latin, "jam" (đọc là "yam") có nghĩa là "bây giờ" (now), ngầm ý thời gian ở xứ sở này luôn là ngày mai hoặc hôm qua, không có hiện tại. ↩
-
Trong nguyên tác, tác giả dùng từ "teetotum" (con quay nhiều mặt có ghi chữ). Đây là một món đồ chơi kiêm dụng cụ gieo xúc xắc rất phổ biến của trẻ em thời Victoria. Cừu dùng từ này để mỉa mai việc Alice cứ xoay mòng mòng chóng mặt để nhìn quanh cửa tiệm. ↩
-
Nguyên tác là "catching a crab". Đây là một thuật ngữ lóng trong môn chèo thuyền, chỉ tai nạn khi người chèo mắc lỗi kỹ thuật, để mái chèo bị kẹt sâu dưới dòng nước khiến họ bị cán chèo đập vào người và ngã bật ngửa ra sau (giống như tai nạn của Alice ở đoạn sau). Vì không biết thuật ngữ này, Alice lại hiểu nhầm theo nghĩa đen là bắt được một con cua thật dưới nước. ↩
-
Trong nguyên tác tiếng Anh, Cừu hô thuật ngữ chèo thuyền "Feather!" (nghĩa là xoay ngang lưỡi chèo song song mặt nước để giảm lực cản gió). Nhưng "feather" cũng có nghĩa đen là "lông chim", khiến Alice hiểu nhầm và đáp: "Cháu có phải là chim đâu!". Bản dịch tiếng Việt ưu tiên dịch sát nghĩa hành động ("vớt mái chèo") nên đã để lỡ mất phép chơi chữ (pun) này, khiến câu đáp của Alice trở nên khó hiểu với độc giả Việt Nam. ↩
-
Nguyên tác là "Fivepence farthing". Farthing là một đồng xu cũ của Anh, có giá trị bằng một phần tư (1/4) đồng xu penny. Việc Cừu định giá một quả trứng đắt hơn rất nhiều so với hai quả (hơn 5 xu so với 2 xu) là một tình huống ngược đời mang đậm chất vô nghĩa (nonsense) đặc trưng của tác phẩm. ↩
CHAPTER V. Wool and Water
She caught the shawl as she spoke, and looked about for the owner: in another moment the White Queen came running wildly through the wood, with both arms stretched out wide, as if she were flying, and Alice very civilly went to meet her with the shawl.
“I’m very glad I happened to be in the way,” Alice said, as she helped her to put on her shawl again.
The White Queen only looked at her in a helpless frightened sort of way, and kept repeating something in a whisper to herself that sounded like “bread-and-butter, bread-and-butter,” and Alice felt that if there was to be any conversation at all, she must manage it herself. So she began rather timidly: “Am I addressing the White Queen?”
“Well, yes, if you call that a-dressing,” The Queen said. “It isn’t my notion of the thing, at all.”
Alice thought it would never do to have an argument at the very beginning of their conversation, so she smiled and said, “If your Majesty will only tell me the right way to begin, I’ll do it as well as I can.”
“But I don’t want it done at all!” groaned the poor Queen. “I’ve been a-dressing myself for the last two hours.”
It would have been all the better, as it seemed to Alice, if she had got some one else to dress her, she was so dreadfully untidy. “Every single thing’s crooked,” Alice thought to herself, “and she’s all over pins!-may I put your shawl straight for you?” she added aloud.
“I don’t know what’s the matter with it!” the Queen said, in a melancholy voice. “It’s out of temper, I think. I’ve pinned it here, and I’ve pinned it there, but there’s no pleasing it!”
“It can’t go straight, you know, if you pin it all on one side,” Alice said, as she gently put it right for her; “and, dear me, what a state your hair is in!”
“The brush has got entangled in it!” the Queen said with a sigh. “And I lost the comb yesterday.”
Alice carefully released the brush, and did her best to get the hair into order. “Come, you look rather better now!” she said, after altering most of the pins. “But really you should have a lady’s maid!”
“I’m sure I’ll take you with pleasure!” the Queen said. “Twopence a week, and jam every other day.”
Alice couldn’t help laughing, as she said, “I don’t want you to hire me-and I don’t care for jam.”
“It’s very good jam,” said the Queen.
“Well, I don’t want any to-day, at any rate.”
“You couldn’t have it if you did want it,” the Queen said. “The rule is, jam to-morrow and jam yesterday-but never jam to-day.”
“It must come sometimes to ‘jam to-day,’” Alice objected.
“No, it can’t,” said the Queen. “It’s jam every other day: to-day isn’t any other day, you know.”
“I don’t understand you,” said Alice. “It’s dreadfully confusing!”
“That’s the effect of living backwards,” the Queen said kindly: “it always makes one a little giddy at first-”
“Living backwards!” Alice repeated in great astonishment. “I never heard of such a thing!”
“-but there’s one great advantage in it, that one’s memory works both ways.”
“I’m sure mine only works one way,” Alice remarked. “I can’t remember things before they happen.”
“It’s a poor sort of memory that only works backwards,” the Queen remarked.
“What sort of things do you remember best?” Alice ventured to ask.
“Oh, things that happened the week after next,” the Queen replied in a careless tone. “For instance, now,” she went on, sticking a large piece of plaster on her finger as she spoke, “there’s the King’s Messenger. He’s in prison now, being punished: and the trial doesn’t even begin till next Wednesday: and of course the crime comes last of all.”
“Suppose he never commits the crime?” said Alice.
“That would be all the better, wouldn’t it?” the Queen said, as she bound the plaster round her finger with a bit of ribbon.
Alice felt there was no denying that. “Of course it would be all the better,” she said: “but it wouldn’t be all the better his being punished.”
“You’re wrong there, at any rate,” said the Queen: “were you ever punished?”
“Only for faults,” said Alice.
“And you were all the better for it, I know!” the Queen said triumphantly.
“Yes, but then I had done the things I was punished for,” said Alice: “that makes all the difference.”
“But if you hadn’t done them,” the Queen said, “that would have been better still; better, and better, and better!” Her voice went higher with each “better,” till it got quite to a squeak at last.
Alice was just beginning to say “There’s a mistake somewhere-,” when the Queen began screaming so loud that she had to leave the sentence unfinished. “Oh, oh, oh!” shouted the Queen, shaking her hand about as if she wanted to shake it off. “My finger’s bleeding! Oh, oh, oh, oh!”
Her screams were so exactly like the whistle of a steam-engine, that Alice had to hold both her hands over her ears.
“What is the matter?” she said, as soon as there was a chance of making herself heard. “Have you pricked your finger?”
“I haven’t pricked it yet,” the Queen said, “but I soon shall-oh, oh, oh!”
“When do you expect to do it?” Alice asked, feeling very much inclined to laugh.
“When I fasten my shawl again,” the poor Queen groaned out: “the brooch will come undone directly. Oh, oh!” As she said the words the brooch flew open, and the Queen clutched wildly at it, and tried to clasp it again.
“Take care!” cried Alice. “You’re holding it all crooked!” And she caught at the brooch; but it was too late: the pin had slipped, and the Queen had pricked her finger.
“That accounts for the bleeding, you see,” she said to Alice with a smile. “Now you understand the way things happen here.”
“But why don’t you scream now?” Alice asked, holding her hands ready to put over her ears again.
“Why, I’ve done all the screaming already,” said the Queen. “What would be the good of having it all over again?”
By this time it was getting light. “The crow must have flown away, I think,” said Alice: “I’m so glad it’s gone. I thought it was the night coming on.”
“I wish I could manage to be glad!” the Queen said. “Only I never can remember the rule. You must be very happy, living in this wood, and being glad whenever you like!”
“Only it is so very lonely here!” Alice said in a melancholy voice; and at the thought of her loneliness two large tears came rolling down her cheeks.
“Oh, don’t go on like that!” cried the poor Queen, wringing her hands in despair. “Consider what a great girl you are. Consider what a long way you’ve come to-day. Consider what o’clock it is. Consider anything, only don’t cry!”
Alice could not help laughing at this, even in the midst of her tears. “Can you keep from crying by considering things?” she asked.
“That’s the way it’s done,” the Queen said with great decision: “nobody can do two things at once, you know. Let’s consider your age to begin with-how old are you?”
“I’m seven and a half exactly.”
“You needn’t say ‘exactually,’” the Queen remarked: “I can believe it without that. Now I’ll give you something to believe. I’m just one hundred and one, five months and a day.”
“I can’t believe that!” said Alice.
“Can’t you?” the Queen said in a pitying tone. “Try again: draw a long breath, and shut your eyes.”
Alice laughed. “There’s no use trying,” she said: “one can’t believe impossible things.”
“I daresay you haven’t had much practice,” said the Queen. “When I was your age, I always did it for half-an-hour a day. Why, sometimes I’ve believed as many as six impossible things before breakfast. There goes the shawl again!”
The brooch had come undone as she spoke, and a sudden gust of wind blew the Queen’s shawl across a little brook. The Queen spread out her arms again, and went flying after it, and this time she succeeded in catching it for herself. “I’ve got it!” she cried in a triumphant tone. “Now you shall see me pin it on again, all by myself!”
“Then I hope your finger is better now?” Alice said very politely, as she crossed the little brook after the Queen.
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
“Oh, much better!” cried the Queen, her voice rising to a squeak as she went on. “Much be-etter! Be-etter! Be-e-e-etter! Be-e-ehh!” The last word ended in a long bleat, so like a sheep that Alice quite started.
She looked at the Queen, who seemed to have suddenly wrapped herself up in wool. Alice rubbed her eyes, and looked again. She couldn’t make out what had happened at all. Was she in a shop? And was that really-was it really a sheep that was sitting on the other side of the counter? Rub as she could, she could make nothing more of it: she was in a little dark shop, leaning with her elbows on the counter, and opposite to her was an old Sheep, sitting in an arm-chair knitting, and every now and then leaving off to look at her through a great pair of spectacles.
“What is it you want to buy?” the Sheep said at last, looking up for a moment from her knitting.
“I don’t quite know yet,” Alice said, very gently. “I should like to look all round me first, if I might.”
“You may look in front of you, and on both sides, if you like,” said the Sheep: “but you can’t look all round you-unless you’ve got eyes at the back of your head.”
But these, as it happened, Alice had not got: so she contented herself with turning round, looking at the shelves as she came to them.
The shop seemed to be full of all manner of curious things-but the oddest part of it all was, that whenever she looked hard at any shelf, to make out exactly what it had on it, that particular shelf was always quite empty: though the others round it were crowded as full as they could hold.
“Things flow about so here!” she said at last in a plaintive tone, after she had spent a minute or so in vainly pursuing a large bright thing, that looked sometimes like a doll and sometimes like a work-box, and was always in the shelf next above the one she was looking at. “And this one is the most provoking of all-but I’ll tell you what-” she added, as a sudden thought struck her, “I’ll follow it up to the very top shelf of all. It’ll puzzle it to go through the ceiling, I expect!”
But even this plan failed: the “thing” went through the ceiling as quietly as possible, as if it were quite used to it.
“Are you a child or a teetotum?” the Sheep said, as she took up another pair of needles. “You’ll make me giddy soon, if you go on turning round like that.” She was now working with fourteen pairs at once, and Alice couldn’t help looking at her in great astonishment.
“How can she knit with so many?” the puzzled child thought to herself. “She gets more and more like a porcupine every minute!”
“Can you row?” the Sheep asked, handing her a pair of knitting-needles as she spoke.
“Yes, a little-but not on land-and not with needles-” Alice was beginning to say, when suddenly the needles turned into oars in her hands, and she found they were in a little boat, gliding along between banks: so there was nothing for it but to do her best.
“Feather!” cried the Sheep, as she took up another pair of needles.
This didn’t sound like a remark that needed any answer, so Alice said nothing, but pulled away. There was something very queer about the water, she thought, as every now and then the oars got fast in it, and would hardly come out again.
“Feather! Feather!” the Sheep cried again, taking more needles. “You’ll be catching a crab directly.”
“A dear little crab!” thought Alice. “I should like that.”
“Didn’t you hear me say ‘Feather’?” the Sheep cried angrily, taking up quite a bunch of needles.
“Indeed I did,” said Alice: “you’ve said it very often-and very loud. Please, where are the crabs?”
“In the water, of course!” said the Sheep, sticking some of the needles into her hair, as her hands were full. “Feather, I say!”
“Why do you say ‘feather’ so often?” Alice asked at last, rather vexed. “I’m not a bird!”
“You are,” said the Sheep: “you’re a little goose.”
This offended Alice a little, so there was no more conversation for a minute or two, while the boat glided gently on, sometimes among beds of weeds (which made the oars stick fast in the water, worse then ever), and sometimes under trees, but always with the same tall river-banks frowning over their heads.
“Oh, please! There are some scented rushes!” Alice cried in a sudden transport of delight. “There really are-and such beauties!”
“You needn’t say ‘please’ to me about ’em,” the Sheep said, without looking up from her knitting: “I didn’t put ’em there, and I’m not going to take ’em away.”
“No, but I meant-please, may we wait and pick some?” Alice pleaded. “If you don’t mind stopping the boat for a minute.”
“How am I to stop it?” said the Sheep. “If you leave off rowing, it’ll stop of itself.”
So the boat was left to drift down the stream as it would, till it glided gently in among the waving rushes. And then the little sleeves were carefully rolled up, and the little arms were plunged in elbow-deep to get the rushes a good long way down before breaking them off-and for a while Alice forgot all about the Sheep and the knitting, as she bent over the side of the boat, with just the ends of her tangled hair dipping into the water-while with bright eager eyes she caught at one bunch after another of the darling scented rushes.
“I only hope the boat won’t tipple over!” she said to herself. “Oh, what a lovely one! Only I couldn’t quite reach it.” And it certainly did seem a little provoking (“almost as if it happened on purpose,” she thought) that, though she managed to pick plenty of beautiful rushes as the boat glided by, there was always a more lovely one that she couldn’t reach.
“The prettiest are always further!” she said at last, with a sigh at the obstinacy of the rushes in growing so far off, as, with flushed cheeks and dripping hair and hands, she scrambled back into her place, and began to arrange her new-found treasures.
What mattered it to her just then that the rushes had begun to fade, and to lose all their scent and beauty, from the very moment that she picked them? Even real scented rushes, you know, last only a very little while-and these, being dream-rushes, melted away almost like snow, as they lay in heaps at her feet-but Alice hardly noticed this, there were so many other curious things to think about.
They hadn’t gone much farther before the blade of one of the oars got fast in the water and wouldn’t come out again (so Alice explained it afterwards), and the consequence was that the handle of it caught her under the chin, and, in spite of a series of little shrieks of “Oh, oh, oh!” from poor Alice, it swept her straight off the seat, and down among the heap of rushes.
However, she wasn’t hurt, and was soon up again: the Sheep went on with her knitting all the while, just as if nothing had happened. “That was a nice crab you caught!” she remarked, as Alice got back into her place, very much relieved to find herself still in the boat.
“Was it? I didn’t see it,” Said Alice, peeping cautiously over the side of the boat into the dark water. “I wish it hadn’t let go-I should so like to see a little crab to take home with me!” But the Sheep only laughed scornfully, and went on with her knitting.
“Are there many crabs here?” said Alice.
“Crabs, and all sorts of things,” said the Sheep: “plenty of choice, only make up your mind. Now, what do you want to buy?”
“To buy!” Alice echoed in a tone that was half astonished and half frightened-for the oars, and the boat, and the river, had vanished all in a moment, and she was back again in the little dark shop.
“I should like to buy an egg, please,” she said timidly. “How do you sell them?”
“Fivepence farthing for one-Twopence for two,” the Sheep replied.
“Then two are cheaper than one?” Alice said in a surprised tone, taking out her purse.
“Only you must eat them both, if you buy two,” said the Sheep.
“Then I’ll have one, please,” said Alice, as she put the money down on the counter. For she thought to herself, “They mightn’t be at all nice, you know.”
The Sheep took the money, and put it away in a box: then she said “I never put things into people’s hands-that would never do-you must get it for yourself.” And so saying, she went off to the other end of the shop, and set the egg upright on a shelf.
“I wonder why it wouldn’t do?” thought Alice, as she groped her way among the tables and chairs, for the shop was very dark towards the end. “The egg seems to get further away the more I walk towards it. Let me see, is this a chair? Why, it’s got branches, I declare! How very odd to find trees growing here! And actually here’s a little brook! Well, this is the very queerest shop I ever saw!”
* * * * * * *
* * * * * *
* * * * * * *
So she went on, wondering more and more at every step, as everything turned into a tree the moment she came up to it, and she quite expected the egg to do the same.