CHƯƠNG III. BÍ ẨN Ở LAURISTON GARDENS
Tôi thú thật mình khá sửng sốt trước minh chứng mới mẻ này về tính thực tiễn trong những lý thuyết của người bạn đồng hành. Lòng kính phục của tôi dành cho khả năng phân tích của anh tăng vọt một cách lạ lùng. Dẫu vậy, trong thâm tâm tôi vẫn còn vương vất chút hoài nghi rằng toàn bộ sự việc này là một màn kịch dàn dựng sẵn, cốt để làm tôi lóa mắt - dù tôi chẳng tài nào đoán nổi anh ta vì động cơ trần tục gì mà lại bày trò đánh lừa tôi. Khi tôi nhìn anh, anh đã đọc xong lá thư, và đôi mắt anh mang một vẻ đờ đẫn, trống rỗng - dấu hiệu của một tâm trí đang tập trung cao độ.
“Làm thế quái nào mà anh suy ra được điều đó?” tôi hỏi.
“Suy ra được cái gì cơ?” anh cáu kỉnh đáp.
“Thì chuyện anh ta là một trung sĩ Thủy quân Lục chiến đã giải ngũ ấy.”
“Tôi không có thời giờ cho mấy chuyện vặt vãnh,” anh đáp cộc lốc; rồi mỉm cười, “Xin lỗi vì sự thô lỗ của tôi nhé. Anh đã cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi; nhưng có lẽ thế cũng tốt. Vậy ra anh thực sự không nhìn ra gã đó là một trung sĩ Thủy quân Lục chiến sao?”
“Quả thực là không.”
“Biết được điều ấy còn dễ hơn là giải thích tại sao tôi biết. Nếu có ai bảo anh chứng minh hai với hai là bốn, anh có thể gặp chút khó khăn đấy, nhưng anh vẫn hoàn toàn chắc chắn về sự thật đó. Ngay từ bên kia đường, tôi đã nhìn thấy một cái mỏ neo lớn màu xanh xăm trên mu bàn tay gã. Chi tiết ấy nồng nặc mùi biển cả. Thế nhưng gã lại mang dáng dấp quân nhân và để râu quai nón đúng kiểu nhà binh. Vậy là ta có lính thủy đánh bộ. Gã mang chút vẻ tự cao và phảng phất uy quyền. Hẳn anh cũng để ý thấy cách gã ngẩng cao đầu và vung vẩy cây gậy. Một người đàn ông trung niên, điềm đạm, đáng kính - tất cả hiện rõ trên gương mặt - những sự kiện ấy khiến tôi tin rằng gã từng là một trung sĩ.”
“Thật kỳ diệu!” tôi thốt lên.
“Chuyện thường thôi,” Holmes nói, dù qua nét mặt anh, tôi đoán anh khá hài lòng trước vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ lộ rõ của tôi. “Lúc nãy tôi vừa bảo là không còn tội phạm nữa. Có vẻ như tôi đã sai rồi - anh xem cái này đi!” Anh ném cho tôi tờ giấy mà người đưa thư vừa mang đến.
“Trời ơi,” tôi kêu lên khi lướt mắt qua tờ giấy, “thật kinh khủng!”
“Có vẻ như vụ này hơi khác thường một chút,” anh bình thản nhận xét. “Anh phiền đọc to lên cho tôi nghe nhé?”
Đây là bức thư tôi đã đọc cho anh nghe:
“Kính gửi Ngài Sherlock Holmes,-
“Đã xảy ra một vụ việc nghiêm trọng trong đêm qua tại số 3, Lauriston Gardens, đoạn rẽ khỏi đường Brixton. Người đi tuần của chúng tôi nhìn thấy ánh sáng ở đó vào khoảng hai giờ sáng, và vì đây là một căn nhà bỏ hoang nên đã nghi ngờ có điều chẳng lành. Anh ấy phát hiện cửa mở, và trong căn phòng phía trước - nơi trống trơn không đồ đạc - đã tìm thấy thi thể của một quý ông ăn mặc bảnh bao. Trong túi nạn nhân có danh thiếp mang tên ‘Enoch J. Drebber, Cleveland, Ohio, Hoa Kỳ’. Không hề có dấu hiệu trộm cướp, cũng chẳng có bất kỳ bằng chứng nào về nguyên nhân cái chết của người đàn ông này. Trong phòng có vết máu, nhưng trên thi thể lại không hề có thương tích. Chúng tôi không sao hiểu nổi làm cách nào ông ta lại lọt vào được căn nhà hoang ấy; quả thực, toàn bộ vụ việc là một câu đố. Nếu ông có thể ghé qua căn nhà vào bất kỳ lúc nào trước mười hai giờ, ông sẽ gặp tôi ở đó. Tôi vẫn giữ nguyên mọi thứ như hiện trạng cho đến khi nhận được hồi âm từ ông. Còn nếu ông không thể đến, tôi sẽ cung cấp đầy đủ chi tiết hơn, và sẽ coi đó là một ân huệ lớn lao nếu ông rủ lòng cho tôi xin ý kiến.
Trân trọng,
“Tobias Gregson.”
“Gregson là kẻ thông minh nhất trong đám người ở Scotland Yard,” bạn tôi nhận xét; “anh ta và Lestrade là hai kẻ khá nhất trong một lũ tồi tệ. Cả hai đều nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng, nhưng lại hành động theo lối mòn - một cách kinh khủng. Họ cũng luôn đâm thọc lẫn nhau. Ghen tuông nhau chẳng khác gì một cặp người đẹp chuyên nghiệp. Sẽ có vài điều thú vị xoay quanh vụ án này nếu cả hai cùng được đưa vào cuộc truy lùng.”
Tôi kinh ngạc trước cách anh thản nhiên tuôn một tràng như thế. “Chắc chắn là không thể lãng phí một giây phút nào nữa,” tôi kêu lên, “tôi đi gọi xe ngựa cho anh nhé?”
“Tôi không chắc mình có nên đi hay không. Tôi là con quỷ lười biếng vô phương cứu chữa nhất từng xỏ chân vào giày - ý tôi là, mỗi khi cơn lười ập đến, vì đôi lúc tôi cũng khá hoạt bát đấy chứ.”
“Chà, đó chính là cơ hội mà anh hằng trông đợi còn gì.”
“Bạn thân mến, điều ấy thì can hệ gì tới tôi chứ. Giả sử tôi tháo gỡ được toàn bộ mớ bòng bong này, anh có thể chắc chắn rằng Gregson, Lestrade cùng đồng bọn sẽ đút túi hết công trạng. Đó là hệ quả của việc làm một nhân vật không chính thức đấy.”
“Nhưng anh ta cầu xin anh giúp đỡ cơ mà.”
“Đúng thế. Anh ta biết tôi giỏi hơn và thừa nhận điều đó với tôi; nhưng anh ta thà cắt lưỡi mình đi còn hơn là thú nhận điều đó với bất kỳ người thứ ba nào. Tuy nhiên, ta cũng nên đi xem thử. Tôi sẽ tự mình giải quyết. Cùng lắm thì cười vào mũi họ nếu chẳng thu được gì khác. Đi nào!”
Anh vội vàng khoác áo choàng vào rồi lăng xăng đi lại với vẻ mặt cho thấy cơn hăng hái đã thay chỗ cho sự hờ hững ban nãy.
“Lấy mũ đi,” anh nói.
“Anh muốn tôi đi cùng sao?”
“Phải, nếu anh không có việc gì hay ho hơn để làm.” Một phút sau, cả hai chúng tôi đã ngồi trên một chiếc xe ngựa hai bánh, lao vun vút về phía đường Brixton.
Đó là một buổi sáng u ám và đầy sương mù. Một tấm màn xám xịt buông lơ lửng trên những nóc nhà, trông tựa như hình ảnh phản chiếu của những con phố lầy lội màu bùn bên dưới. Người bạn đồng hành của tôi đang ở trong tâm trạng vô cùng phấn chấn. Anh thao thao bất tuyệt về những cây vĩ cầm Cremona1, và về sự khác biệt giữa một chiếc Stradivarius2 với một chiếc Amati3. Về phần mình, tôi lặng thinh, bởi thời tiết ảm đạm cùng cái công việc u sầu mà chúng tôi đang can dự khiến tinh thần tôi chùng hẳn xuống.
“Hình như anh chẳng mấy để tâm đến vụ việc trước mắt nhỉ,” cuối cùng tôi cũng lên tiếng, cắt ngang bài luận về âm nhạc của Holmes.
“Vẫn chưa có dữ liệu nào cả,” anh đáp. “Dựng lên lý thuyết trước khi thu thập đủ mọi bằng chứng là một sai lầm chết người. Nó bóp méo các phán đoán.”
“Anh sẽ sớm có dữ liệu thôi,” tôi nhận xét, vừa giơ tay chỉ. “Đây là đường Brixton, và kia chính là căn nhà, nếu tôi không nhầm to.”
“Đúng rồi. Dừng xe, bác tài, dừng lại!” Chúng tôi vẫn còn cách đó khoảng một trăm thước, thế nhưng anh nhất quyết đòi xuống, và chúng tôi đi bộ nốt quãng đường còn lại.
Số 3 Lauriston Gardens mang một vẻ ngoài hăm dọa, đầy điềm gở. Đó là một trong bốn căn nhà nằm lùi lại một quãng so với mặt đường - hai căn đã có người ở, hai căn bỏ hoang. Căn nhà trống quay mặt ra phố với ba tầng cửa sổ trống rỗng, u sầu, tối tăm và ảm đạm; chỉ có đâu đó một tấm biển “Cho thuê” mọc lên như một vết đục thủy tinh thể trên những ô kính đã nhòa đi. Một khu vườn nhỏ, rải rác mấy bụi cây còi cọc, ngăn cách mỗi căn nhà với mặt đường. Có một lối đi hẹp vắt ngang qua khu vườn, mang màu hơi vàng, tựa như hỗn hợp của đất sét và sỏi. Toàn bộ nơi này lầy lội hết cả vì trận mưa trút suốt đêm qua. Khu vườn được bao quanh bởi một bức tường gạch cao ba foot, bên trên cắm thêm hàng rào gỗ. Tựa mình vào bức tường ấy là một viên cảnh sát vạm vỡ, xung quanh anh ta tụm lại một nhóm nhỏ những kẻ lêu lổng - tất cả đang rướn cổ, căng mắt, nuôi hy vọng hão huyền rằng có thể liếc trộm được chút gì đó về những diễn biến bên trong.
Tôi vốn hình dung Sherlock Holmes sẽ lập tức hấp tấp lao vào nhà và vùi đầu vào công cuộc nghiên cứu bí ẩn. Nhưng dường như chẳng có gì xa rời ý định của anh hơn thế. Với một vẻ thờ ơ - mà trong hoàn cảnh này, đối với tôi, gần như giáp ranh với sự làm bộ - anh thong thả đi tới đi lui trên vỉa hè, rồi nhìn đờ đẫn xuống mặt đất, lên bầu trời, sang những căn nhà đối diện và dãy hàng rào. Sau màn quan sát ấy, anh chầm chậm bước xuống lối đi, hay nói đúng hơn, bước xuống mép cỏ men theo lối đi, ánh mắt ghim chặt vào mặt đất. Anh dừng lại hai lần; và có một lần tôi trông thấy anh mỉm cười, rồi nghe anh buông ra một tiếng kêu mãn nguyện. Trên nền đất sét ẩm ướt hằn đầy dấu chân, nhưng bởi cảnh sát đã giẫm đạp qua lại trên đó, nên tôi không tài nào hiểu nổi bạn đồng hành của mình hy vọng moi ra được điều gì. Ấy thế mà tôi đã từng có những bằng chứng phi thường về sự nhạy bén đến kinh ngạc trong năng lực nhận thức của anh, đến mức tôi chẳng chút nghi ngờ rằng anh hoàn toàn có thể nhìn thấy vô số điều đang ẩn giấu khỏi tầm mắt tôi.
Tại cửa nhà, chúng tôi được đón tiếp bởi một người đàn ông cao lớn, mặt trắng bệch, tóc vàng hoe. Trên tay ông ta cầm một cuốn sổ. Ông ta lao tới và xiết chặt tay bạn tôi với vẻ dạt dào xúc cảm. “Ông đến thật là tốt quá,” ông ta nói. “Tôi đã giữ nguyên mọi thứ, không hề đụng chạm gì tới.”
“Ngoại trừ chỗ kia!” bạn tôi đáp, chỉ tay về phía lối đi. “Dẫu có một bầy trâu giẫm qua đó đi nữa, thì cũng không thể tạo ra một mớ hỗn độn tệ hơn thế này. Nhưng mà, tôi chẳng nghi ngờ gì: hẳn là anh đã rút ra những kết luận của riêng mình rồi, Gregson, trước khi anh cho phép chuyện này xảy ra.”
“Tôi có quá nhiều việc phải làm bên trong căn nhà,” viên thám tử lảng tránh. “Đồng nghiệp của tôi, ông Lestrade, đang có mặt ở đây. Tôi đã nhờ ông ấy trông coi việc đó.”
Holmes liếc sang tôi, rồi nhướng mày đầy mỉa mai. “Với hai con người như anh và Lestrade túc trực ngay tại hiện trường, thì e rằng chẳng còn lại bao nhiêu thứ cho một bên thứ ba đi tìm hiểu nữa,” anh nói.
Gregson xoa hai tay vào nhau, nét mặt lộ rõ vẻ tự mãn. “Tôi nghĩ chúng tôi đã làm hết những gì có thể làm rồi,” ông ta đáp. “Dẫu sao thì đây cũng là một vụ án quái dị, và tôi biết sở thích của ông đối với những thứ kiểu như vậy mà.”
“Anh không tới đây bằng xe ngựa sao?” Sherlock Holmes hỏi.
“Không, thưa ngài.”
“Lestrade cũng vậy à?”
“Không, thưa ngài.”
“Vậy thì chúng ta hãy vào xem căn phòng.” Nói rồi, với câu nhận xét lạc đề ấy, anh sải bước thẳng vào trong nhà. Gregson lẽo đẽo theo sau, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Một lối đi ngắn, lát những tấm ván trần phủ đầy bụi, dẫn đến gian bếp và mấy căn phòng phụ phía sau. Từ lối đi ấy, hai cánh cửa tỏa ra hai hướng - một bên trái, một bên phải. Một trong hai cánh cửa rõ ràng đã bị đóng im ỉm suốt nhiều tuần. Cánh cửa còn lại thuộc về phòng ăn - nơi mà vụ việc bí ẩn đã xảy ra. Holmes bước vào, còn tôi thì lặng lẽ theo sau, lồng ngực mang một cảm giác nằng nặng mà chỉ sự hiện diện của cái chết mới có thể gợi lên.
Căn phòng vuông vức, rộng rãi, càng có vẻ mênh mông hơn vì gần như chẳng có lấy một món đồ đạc nào. Tường phủ một lớp giấy dán lòe loẹt, thô thiển, thế nhưng chỗ thì đã ố vàng vết nấm mốc, chỗ thì những mảng giấy lớn bong tróc rũ xuống, phơi bày lớp vữa thạch cao vàng phía dưới. Đối diện cửa ra vào là một lò sưởi sặc sỡ với bệ lò bằng đá cẩm thạch trắng giả. Ở góc bệ lò, người ta gắn một mẩu nến sáp đỏ. Cửa sổ độc nhất của căn phòng bẩn thỉu đến độ ánh sáng lọt vào trở nên mờ ảo, chập chờn, trùm lên vạn vật một sắc xám xịt buồn tẻ - cảm giác này càng bị khuếch đại thêm bởi lớp bụi dày đặc bao phủ toàn bộ căn phòng.
Sau này tôi mới ghi nhận hết những chi tiết ấy. Còn ngay lúc đó, mọi sự chú ý của tôi đều đổ dồn vào một hình bóng duy nhất - bất động, méo mó, nằm sóng soài trên sàn ván, với cặp mắt vô hồn mù lòa trợn trừng nhìn lên trần nhà đã ngả màu. Đó là thi thể một người đàn ông, trạc khoảng bốn mươi ba hay bốn mươi bốn tuổi, vóc người tầm trung, vai rộng, tóc đen xoăn tít và bộ râu ngắn lởm chởm. Ông ta mặc một chiếc áo choàng đuôi tôm bằng dạ dày cùng áo gilet, quần sáng màu; cổ áo và cổ tay áo trắng tinh tươm. Một chiếc mũ chóp cao được chải chuốt gọn ghẽ nằm ngay trên sàn, bên cạnh thi thể. Hai bàn tay ông ta nắm chặt, hai cánh tay dang rộng, còn đôi chân thì khóa chặt vào nhau, cứ như cuộc vật lộn cuối cùng trước lúc chết đã nhuốm đầy nỗi thống khổ tột cùng. Gương mặt cứng đờ hằn in một vẻ kinh hoàng, và theo tôi, cả sự căm hận nữa - một biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trên bất kỳ đường nét khuôn mặt con người nào. Sự nhăn nhúm khủng khiếp và đầy dữ tợn ấy, hòa với vầng trán thấp, chiếc mũi tẹt cùng hàm răng hô, khiến người chết toát lên một vẻ ngoài kỳ quái giống như vượn người - càng thêm phần rùng rợn bởi tư thế vặn vẹo mất tự nhiên của tử thi. Tôi đã từng chứng kiến cái chết dưới nhiều dáng hình, nhưng chưa bao giờ nó hiện ra trước mắt tôi với vẻ ghê rợn đến nhường này, ngay giữa căn hộ tối tăm, hôi hám, trông ra một trong những trục huyết mạch chính của vùng ngoại ô London.
Lestrade, dáng vẻ gầy gò và giống như chồn sương như mọi bận, đang đứng kề bên bậu cửa, lên tiếng chào bạn đồng hành của tôi và cả tôi.
“Vụ này sẽ gây chấn động đấy, thưa ông,” anh ta nhận xét. “Nó vượt xa mọi thứ tôi từng chứng kiến, mà tôi thì có phải tay mơ đâu.”
“Không có manh mối nào ư?” Gregson hỏi.
“Hoàn toàn không,” Lestrade chen vào.
Sherlock Holmes bước tới gần thi thể, quỳ xuống và chăm chú xem xét. “Anh có chắc chắn là không có vết thương nào không?” anh hỏi, tay chỉ vào vô số vệt máu và giọt máu loang lổ khắp xung quanh.
“Chắc chắn!” cả hai viên thám tử đồng thanh kêu lên.
“Thế thì, dĩ nhiên rồi, chỗ máu này thuộc về một người thứ hai - có lẽ chính là kẻ sát nhân, nếu như một vụ giết người đã được thực hiện. Điều này khiến tôi nhớ lại những tình tiết xoay quanh cái chết của Van Jansen ở Utrecht, hồi năm '34. Ông có nhớ vụ đó không, Gregson?”
“Không, thưa ông.”
“Hãy đọc nó đi - ông thực sự nên làm thế. Chẳng có gì mới mẻ dưới ánh mặt trời này. Mọi chuyện đều đã xảy ra từ trước cả rồi.”
Vừa nói, những ngón tay lanh lẹ của anh vừa thoăn thoắt lướt khắp - chỗ này, chỗ kia, rồi khắp mọi nơi - sờ nắn, ấn mạnh, mở nút, dò xét, trong khi đôi mắt anh khoác lên vẻ xa xăm như tôi đã từng nhận thấy trước đây. Cuộc khám nghiệm tiến hành nhanh đến mức khó ai có thể hình dung nổi mức độ tỉ mỉ ẩn sau từng động tác. Cuối cùng, anh cúi xuống, ngửi đôi môi của người chết, rồi liếc mắt nhìn đế đôi bốt da bóng loáng của ông ta.
“Người này hoàn toàn chưa bị di chuyển sao?” anh hỏi.
“Chỉ vừa đủ để phục vụ cho việc khám nghiệm của chúng tôi mà thôi.”
“Các anh có thể đưa ông ta đến nhà xác ngay bây giờ,” anh nói. “Chẳng còn gì để tìm hiểu thêm ở đây nữa.”
Gregson đã chuẩn bị sẵn một chiếc cáng cùng bốn người đàn ông. Nghe tiếng anh ta gọi, họ bước vào phòng, rồi người lạ mặt được nâng lên và khiêng ra ngoài. Ngay lúc họ nhấc ông ta lên, một chiếc nhẫn rơi xuống leng keng và lăn dọc theo sàn nhà. Lestrade chộp lấy nó và trố mắt nhìn với vẻ bối rối.
"Có một người phụ nữ đã ở đây," anh ta kêu lên. "Đây là nhẫn cưới của phụ nữ."
Nói rồi, anh ta chìa nó ra trên lòng bàn tay. Tất cả chúng tôi xúm lại quanh anh ta và chăm chú nhìn. Không còn nghi ngờ gì nữa - chiếc vòng vàng trơn ấy đã từng tô điểm cho ngón tay của một cô dâu.
"Việc này khiến vấn đề càng thêm rối rắm," Gregson nhận xét. "Mà có trời mới biết, trước đó mọi chuyện cũng đã đủ phức tạp lắm rồi."
"Anh có chắc là nó không giúp mọi chuyện sáng tỏ hơn chăng?" Holmes quan sát. "Nhưng chẳng thể học được gì bằng cách cứ đứng nhìn chằm chằm vào nó như thế. Anh đã tìm thấy những gì trong túi của ông ta?"
"Tất cả đều ở đây," Gregson đáp, chỉ tay về một đống đồ vật vứt lộn xộn trên một trong những bậc thang dưới cùng. "Một chiếc đồng hồ vàng, số 97163, hiệu Barraud, London. Dây chuyền Albert4 bằng vàng, rất nặng và chắc chắn. Nhẫn vàng có chạm biểu tượng của Hội Tam Điểm5. Ghim cài áo bằng vàng - hình đầu chó mặt xệ, mắt đính hồng ngọc. Hộp đựng danh thiếp bằng da Nga6, bên trong là những tấm danh thiếp của Enoch J. Drebber ở Cleveland, khớp với chữ E. J. D. trên đồ lót. Không có ví tiền, nhưng có một khoản tiền lẻ, khoảng bảy bảng mười ba shilling. Cuốn Decameron của Boccaccio7 bản bỏ túi, với tên Joseph Stangerson ghi trên tờ gác sách. Hai lá thư - một gửi cho E. J. Drebber, một gửi cho Joseph Stangerson."
"Địa chỉ ở đâu?"
"American Exchange8, phố Strand9 - lưu để chờ gọi. Cả hai đều từ Công ty Tàu thủy Guion10, nhắc đến việc tàu của họ khởi hành từ Liverpool. Rõ ràng người đàn ông xấu số này đang chuẩn bị trở về New York."
"Anh đã dò hỏi được gì về người tên Stangerson này chưa?"
"Tôi đã cho làm ngay lập tức, thưa ông," Gregson trả lời. "Tôi đã cho đăng quảng cáo trên tất cả các tờ báo, và một người của tôi đã đến American Exchange, nhưng anh ta vẫn chưa quay lại."
"Anh đã đánh điện đến Cleveland chưa?"
"Chúng tôi đã đánh điện vào sáng nay."
"Lời nhắn của anh viết thế nào?"
"Chúng tôi chỉ trình bày chi tiết các tình huống, và nói rằng chúng tôi rất biết ơn nếu nhận được bất kỳ thông tin nào có thể giúp ích."
"Anh đã không yêu cầu chi tiết cụ thể về bất kỳ điểm nào mà anh thấy quan trọng sao?"
"Tôi đã hỏi về Stangerson."
"Chỉ có thế thôi sao? Không có tình huống nào mà toàn bộ vụ án này dường như xoay quanh ư? Anh sẽ không đánh điện lại chứ?"
"Tôi đã nói tất cả những gì cần nói rồi," Gregson đáp, giọng hờn dỗi.
Sherlock Holmes khúc khích cười một mình, và dường như sắp đưa ra vài lời nhận xét thì Lestrade - người vẫn đang ở căn phòng phía trước trong khi chúng tôi trò chuyện ngoài sảnh - lại xuất hiện, xoa xoa hai bàn tay với vẻ phô trương và đầy tự mãn.
"Anh Gregson," anh ta lên tiếng, "tôi vừa có một phát hiện vô cùng quan trọng, một phát hiện mà đáng lẽ đã bị bỏ sót nếu tôi không kiểm tra cẩn thận các bức tường."
Đôi mắt của gã đàn ông nhỏ thó sáng lên lấp lánh khi nói, và anh ta rõ ràng đang ở trong trạng thái hân hoan kìm nén vì đã ghi được một điểm trước người đồng nghiệp.
"Lại đây nào," anh ta nói, hối hả quay trở lại căn phòng - bầu không khí ở đó dường như đã quang đãng hơn kể từ khi cái xác chết rùng rợn được mang đi. "Giờ thì, đứng ngay đó đi!"
Anh ta quẹt một que diêm vào đế giày và đưa nó lên sát bức tường.
"Nhìn kìa!" anh ta nói, giọng đắc thắng.
Tôi đã có nhận xét trước đó rằng lớp giấy dán tường đã bong ra từng mảng. Ở ngay góc này của căn phòng, một mảng giấy lớn đã bị tróc sạch, để lộ ra một khoảng thạch cao thô ráp hình vuông màu vàng. Ngang qua khoảng trống trơ trọi ấy, có viết ngoằn ngoèo bằng những nét chữ đỏ như máu một từ duy nhất -
RACHE.
"Ông nghĩ sao về chuyện này?" viên thám tử reo lên, với vẻ mặt của một kẻ đang phô diễn màn trình diễn của mình. "Chỗ này suýt bị bỏ qua vì nó nằm ở góc tối nhất của căn phòng, và chẳng ai buồn nghĩ đến việc tìm kiếm ở đó cả. Kẻ sát nhân đã viết nó bằng chính máu của hắn - hoặc ả. Cứ nhìn vết nhòe này nơi nó nhỏ giọt xuống tường mà xem! Dù sao thì điều đó cũng gạt bỏ cái ý tưởng về một vụ tự tử. Nhưng tại sao góc đó lại được chọn để viết? Tôi sẽ nói cho anh biết. Hãy nhìn cây nến trên bệ lò sưởi kia. Vào thời điểm đó, nó đã được thắp sáng, và nếu nó sáng, thì góc này sẽ là phần sáng nhất chứ không phải tối nhất của bức tường."
"Thế bây giờ khi anh đã tìm thấy nó rồi, thì điều đó có ý nghĩa gì?" Gregson hỏi, với một giọng đầy chê bai.
"Ý nghĩa gì ư? À, điều đó có nghĩa là kẻ viết định viết cái tên phụ nữ Rachel, nhưng đã bị làm phiền trước khi hắn - hoặc ả - viết kịp xong. Anh cứ nhớ lời tôi đi, khi vụ án này được làm sáng tỏ, anh sẽ thấy rằng một người phụ nữ nào đó tên Rachel có dính líu đến chuyện này. Ông cứ việc cười, thưa ông Sherlock Holmes. Ông có thể rất thông minh và tài giỏi, nhưng con chó săn già vẫn là giỏi nhất, khi mọi chuyện đã ngã ngũ."
"Tôi thực sự xin lỗi anh!" người bạn đồng hành của tôi thốt lên - chính anh là người đã khiến gã đàn ông nhỏ thó kia nổi giận khi bật ra một tràng cười phá lên. "Anh chắc chắn xứng đáng với công lao là người đầu tiên trong số chúng ta phát hiện ra điều này, và đúng như anh nói, nó mang đầy đủ dấu vết cho thấy nó được viết bởi người tham gia thứ hai trong bí ẩn đêm qua. Tôi vẫn chưa có thời gian để kiểm tra căn phòng này, nhưng với sự cho phép của anh, tôi sẽ làm điều đó ngay bây giờ."
Vừa nói, anh vừa rút từ trong túi ra một cuộn thước dây và một chiếc kính lúp tròn lớn. Với hai dụng cụ ấy, anh rảo bước không một tiếng động vòng quanh căn phòng, thỉnh thoảng lại dừng lại, đôi khi quỳ xuống, và có lúc nằm ụp hẳn mặt xuống sàn nhà. Anh mải mê với công việc của mình đến nỗi dường như đã quên mất sự hiện diện của chúng tôi, vì suốt thời gian đó anh cứ lẩm bẩm một mình trong hơi thở, liên tục buông ra những tràng thốt lên, rên rỉ, huýt sáo và những tiếng kêu khe khẽ gợi lên sự khích lệ và hy vọng. Khi quan sát anh, tôi không sao cưỡng lại được sự liên tưởng đến một con chó săn cáo thuần chủng được huấn luyện bài bản, khi nó lao tới tấp qua những bụi rậm, rên rỉ trong cơn háo hức, cho đến lúc tìm lại được dấu mùi đã mất. Trong suốt hai mươi phút hoặc hơn, anh tiếp tục công việc tìm kiếm của mình, đo đạc với độ chính xác tỉ mỉ nhất những khoảng cách giữa các dấu vết mà đối với tôi là hoàn toàn vô hình, và thỉnh thoảng lại áp thước dây lên tường một cách cũng khó hiểu không kém. Ở một chỗ, anh cẩn thận thu thập một nhúm bụi nhỏ xíu màu xám trên sàn nhà, rồi gói ghém nó vào trong một phong bì. Cuối cùng, anh dùng kính lúp xem xét dòng chữ trên bức tường, soi qua từng chữ cái với sự chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất. Xong xuôi, anh có vẻ hài lòng, vì anh lại nhét thước dây và kính lúp vào túi.
"Người ta nói rằng thiên tài chính là khả năng làm việc tỉ mỉ không giới hạn," anh mỉm cười nhận xét. "Đó là một định nghĩa rất tồi, nhưng nó lại đúng với công việc thám tử."
Gregson và Lestrade đã quan sát những thao tác của người bạn đồng hành nghiệp dư của họ với một sự tò mò đáng kể, pha lẫn đôi chút khinh miệt. Rõ ràng là họ không thể đánh giá đúng một sự thật - điều mà tôi đã bắt đầu nhận ra - rằng những hành động nhỏ nhất của Sherlock Holmes đều hướng đến một mục đích cụ thể và thiết thực.
"Ông nghĩ sao về chuyện này, thưa ông?" cả hai cùng hỏi.
"Sẽ là cướp mất công lao của các anh trong vụ án này nếu tôi mạn phép giúp đỡ," bạn tôi nhận xét. "Hiện tại các anh đang làm rất tốt, đến nỗi thật đáng tiếc nếu có ai đó xen vào." Cả một trời mỉa mai chất chứa trong giọng nói của anh khi ông thốt ra câu ấy. "Nếu các anh cho tôi biết tiến triển của cuộc điều tra," anh nói tiếp, "tôi sẽ rất sẵn lòng cung cấp cho các anh bất kỳ sự trợ giúp nào trong khả năng. Còn trong lúc này, tôi muốn nói chuyện với viên cảnh sát đã tìm thấy thi thể. Các anh có thể cho tôi biết tên và địa chỉ của anh ta không?"
Lestrade liếc nhìn cuốn sổ tay của mình. "John Rance," anh ta đáp. "Hiện anh ấy đang không trực. Ông sẽ tìm thấy anh ấy tại số 46, Audley Court, Cổng Công viên Kennington."
Holmes ghi lại địa chỉ.
"Đi thôi, Bác sĩ," anh nói. "Chúng ta sẽ đi tìm anh ta. Tôi sẽ nói cho các anh một điều có thể giúp ích trong vụ án này," anh nói tiếp, quay sang hai viên thám tử. "Đã có một vụ giết người xảy ra, và kẻ sát nhân là một người đàn ông. Hắn cao hơn sáu foot11, đang ở độ tuổi sung sức, bàn chân nhỏ so với chiều cao, đi đôi bốt mũi vuông thô kệch và hút loại xì gà Trichinopoly12. Hắn đến đây cùng với nạn nhân bằng một chiếc xe ngựa bốn bánh, do một con ngựa kéo có ba chiếc móng cũ và một chiếc móng mới ở chân trước bên phải. Rất có khả năng kẻ sát nhân có một khuôn mặt đỏ gay, và móng tay trên bàn tay phải của hắn dài bất thường. Đây mới chỉ là một vài dấu hiệu, nhưng chúng có thể hữu ích cho các anh."
Lestrade và Gregson liếc nhìn nhau với một nụ cười hoài nghi.
"Nếu người đàn ông này bị giết, thì hắn đã ra tay bằng cách nào?" Lestrade hỏi.
"Thuốc độc," Sherlock Holmes đáp cộc lốc, rồi sải bước ra ngoài. "Còn một điều nữa này, Lestrade," anh nói thêm, dừng lại nơi ngưỡng cửa quay đầu lại: "'Rache,' trong tiếng Đức có nghĩa là 'trả thù'; vậy nên đừng lãng phí thời gian của anh để đi tìm Cô Rachel nữa."
Với đòn hồi mã thương ấy, anh bước thẳng ra ngoài, bỏ lại hai đối thủ cạnh tranh đang đứng há hốc mồm phía sau.
-
Cremona là một thành phố ở Ý, nơi nổi danh từ thế kỷ 16 như một trung tâm chế tác đàn vĩ cầm (violin) với chất lượng âm thanh tuyệt hảo và mức giá vô cùng đắt đỏ. ↩
-
Dòng đàn vĩ cầm lừng danh do gia đình Stradivari người Ý chế tác vào thế kỷ 17 và 18, được giới chuyên môn coi là những cây đàn có âm thanh chuẩn mực và đắt giá nhất thế giới. ↩
-
Một gia tộc nổi tiếng khác ở Cremona (Ý) chuyên chế tác đàn vĩ cầm. Amati là dòng đàn tiên phong, định hình nên hình dáng tiêu chuẩn của đàn violin hiện đại. ↩
-
Một kiểu dây xích đeo đồng hồ quả quýt đút túi dành cho nam giới, thường luồn qua khuy áo gilet, được đặt theo tên của Hoàng tế Albert (chồng Nữ hoàng Victoria của Anh). ↩
-
Freemasonry (Hội Tam Điểm) là một tổ chức huynh đệ kín lâu đời và quy mô lớn trên thế giới, thường sử dụng các biểu tượng đặc trưng như chiếc bay, thước vuông và compa. ↩
-
Một loại da cao cấp được thuộc thủ công theo phương pháp truyền thống của Nga, nổi tiếng với độ bền, khả năng chống thấm nước tốt và có mùi hương đặc trưng do sử dụng dầu bạch dương. ↩
-
Một kiệt tác văn học thời Phục hưng của nhà văn người Ý Giovanni Boccaccio, gồm 100 câu chuyện kể về những người lánh nạn dịch hạch đen. ↩
-
Một tổ chức dịch vụ thời bấy giờ chuyên phục vụ người Mỹ ở nước ngoài, nơi họ có thể nhận thư tín lưu giữ, đọc báo Mỹ và thực hiện các giao dịch tài chính, đổi tiền. ↩
-
Một con phố lớn và sầm uất ở trung tâm London, nổi tiếng với nhiều khách sạn hạng sang, rạp hát và văn phòng thương mại sầm uất vào thế kỷ 19. ↩
-
Guion Line là một hãng tàu vận tải chở khách có thật ở thế kỷ 19, chuyên khai thác các tuyến hành trình vượt Đại Tây Dương giữa các cảng của Anh và Mỹ. ↩
-
Foot (số nhiều là feet) là đơn vị đo chiều dài phổ biến của Anh và Mỹ. Một foot dài xấp xỉ 30,48 cm. Sáu foot tương đương khoảng 1,83 mét. ↩
-
Một loại xì gà có thật được sản xuất tại thành phố Trichinopoly (nay là Tiruchirappalli) thuộc miền nam Ấn Độ, đặc trưng bởi phần đầu xì gà được cắt bằng, giá thành rẻ và có hương vị đậm đà. ↩
CHAPTER III. THE LAURISTON GARDENS MYSTERY
I confess that I was considerably startled by this fresh proof of the practical nature of my companion’s theories. My respect for his powers of analysis increased wondrously. There still remained some lurking suspicion in my mind, however, that the whole thing was a pre-arranged episode, intended to dazzle me, though what earthly object he could have in taking me in was past my comprehension. When I looked at him he had finished reading the note, and his eyes had assumed the vacant, lack-lustre expression which showed mental abstraction.
“How in the world did you deduce that?” I asked.
“Deduce what?” said he, petulantly.
“Why, that he was a retired sergeant of Marines.”
“I have no time for trifles,” he answered, brusquely; then with a smile, “Excuse my rudeness. You broke the thread of my thoughts; but perhaps it is as well. So you actually were not able to see that that man was a sergeant of Marines?”
“No, indeed.”
“It was easier to know it than to explain why I knew it. If you were asked to prove that two and two made four, you might find some difficulty, and yet you are quite sure of the fact. Even across the street I could see a great blue anchor tattooed on the back of the fellow’s hand. That smacked of the sea. He had a military carriage, however, and regulation side whiskers. There we have the marine. He was a man with some amount of self-importance and a certain air of command. You must have observed the way in which he held his head and swung his cane. A steady, respectable, middle-aged man, too, on the face of him-all facts which led me to believe that he had been a sergeant.”
“Wonderful!” I ejaculated.
“Commonplace,” said Holmes, though I thought from his expression that he was pleased at my evident surprise and admiration. “I said just now that there were no criminals. It appears that I am wrong-look at this!” He threw me over the note which the commissionaire had brought.
“Why,” I cried, as I cast my eye over it, “this is terrible!”
“It does seem to be a little out of the common,” he remarked, calmly. “Would you mind reading it to me aloud?”
This is the letter which I read to him-
“My Dear Mr. Sherlock Holmes,-
“There has been a bad business during the night at 3, Lauriston Gardens, off the Brixton Road. Our man on the beat saw a light there about two in the morning, and as the house was an empty one, suspected that something was amiss. He found the door open, and in the front room, which is bare of furniture, discovered the body of a gentleman, well dressed, and having cards in his pocket bearing the name of ‘Enoch J. Drebber, Cleveland, Ohio, U.S.A.’ There had been no robbery, nor is there any evidence as to how the man met his death. There are marks of blood in the room, but there is no wound upon his person. We are at a loss as to how he came into the empty house; indeed, the whole affair is a puzzler. If you can come round to the house any time before twelve, you will find me there. I have left everything in statu quo until I hear from you. If you are unable to come I shall give you fuller details, and would esteem it a great kindness if you would favour me with your opinion.
Yours faithfully,
“Tobias Gregson.”
“Gregson is the smartest of the Scotland Yarders,” my friend remarked; “he and Lestrade are the pick of a bad lot. They are both quick and energetic, but conventional-shockingly so. They have their knives into one another, too. They are as jealous as a pair of professional beauties. There will be some fun over this case if they are both put upon the scent.”
I was amazed at the calm way in which he rippled on. “Surely there is not a moment to be lost,” I cried, “shall I go and order you a cab?”
“I’m not sure about whether I shall go. I am the most incurably lazy devil that ever stood in shoe leather-that is, when the fit is on me, for I can be spry enough at times.”
“Why, it is just such a chance as you have been longing for.”
“My dear fellow, what does it matter to me. Supposing I unravel the whole matter, you may be sure that Gregson, Lestrade, and Co. will pocket all the credit. That comes of being an unofficial personage.”
“But he begs you to help him.”
“Yes. He knows that I am his superior, and acknowledges it to me; but he would cut his tongue out before he would own it to any third person. However, we may as well go and have a look. I shall work it out on my own hook. I may have a laugh at them if I have nothing else. Come on!”
He hustled on his overcoat, and bustled about in a way that showed that an energetic fit had superseded the apathetic one.
“Get your hat,” he said.
“You wish me to come?”
“Yes, if you have nothing better to do.” A minute later we were both in a hansom, driving furiously for the Brixton Road.
It was a foggy, cloudy morning, and a dun-coloured veil hung over the house-tops, looking like the reflection of the mud-coloured streets beneath. My companion was in the best of spirits, and prattled away about Cremona fiddles, and the difference between a Stradivarius and an Amati. As for myself, I was silent, for the dull weather and the melancholy business upon which we were engaged, depressed my spirits.
“You don’t seem to give much thought to the matter in hand,” I said at last, interrupting Holmes’ musical disquisition.
“No data yet,” he answered. “It is a capital mistake to theorize before you have all the evidence. It biases the judgment.”
“You will have your data soon,” I remarked, pointing with my finger; “this is the Brixton Road, and that is the house, if I am not very much mistaken.”
“So it is. Stop, driver, stop!” We were still a hundred yards or so from it, but he insisted upon our alighting, and we finished our journey upon foot.
Number 3, Lauriston Gardens wore an ill-omened and minatory look. It was one of four which stood back some little way from the street, two being occupied and two empty. The latter looked out with three tiers of vacant melancholy windows, which were blank and dreary, save that here and there a “To Let” card had developed like a cataract upon the bleared panes. A small garden sprinkled over with a scattered eruption of sickly plants separated each of these houses from the street, and was traversed by a narrow pathway, yellowish in colour, and consisting apparently of a mixture of clay and of gravel. The whole place was very sloppy from the rain which had fallen through the night. The garden was bounded by a three-foot brick wall with a fringe of wood rails upon the top, and against this wall was leaning a stalwart police constable, surrounded by a small knot of loafers, who craned their necks and strained their eyes in the vain hope of catching some glimpse of the proceedings within.
I had imagined that Sherlock Holmes would at once have hurried into the house and plunged into a study of the mystery. Nothing appeared to be further from his intention. With an air of nonchalance which, under the circumstances, seemed to me to border upon affectation, he lounged up and down the pavement, and gazed vacantly at the ground, the sky, the opposite houses and the line of railings. Having finished his scrutiny, he proceeded slowly down the path, or rather down the fringe of grass which flanked the path, keeping his eyes riveted upon the ground. Twice he stopped, and once I saw him smile, and heard him utter an exclamation of satisfaction. There were many marks of footsteps upon the wet clayey soil, but since the police had been coming and going over it, I was unable to see how my companion could hope to learn anything from it. Still I had had such extraordinary evidence of the quickness of his perceptive faculties, that I had no doubt that he could see a great deal which was hidden from me.
At the door of the house we were met by a tall, white-faced, flaxen-haired man, with a notebook in his hand, who rushed forward and wrung my companion’s hand with effusion. “It is indeed kind of you to come,” he said, “I have had everything left untouched.”
“Except that!” my friend answered, pointing at the pathway. “If a herd of buffaloes had passed along there could not be a greater mess. No doubt, however, you had drawn your own conclusions, Gregson, before you permitted this.”
“I have had so much to do inside the house,” the detective said evasively. “My colleague, Mr. Lestrade, is here. I had relied upon him to look after this.”
Holmes glanced at me and raised his eyebrows sardonically. “With two such men as yourself and Lestrade upon the ground, there will not be much for a third party to find out,” he said.
Gregson rubbed his hands in a self-satisfied way. “I think we have done all that can be done,” he answered; “it’s a queer case though, and I knew your taste for such things.”
“You did not come here in a cab?” asked Sherlock Holmes.
“No, sir.”
“Nor Lestrade?”
“No, sir.”
“Then let us go and look at the room.” With which inconsequent remark he strode on into the house, followed by Gregson, whose features expressed his astonishment.
A short passage, bare planked and dusty, led to the kitchen and offices. Two doors opened out of it to the left and to the right. One of these had obviously been closed for many weeks. The other belonged to the dining-room, which was the apartment in which the mysterious affair had occurred. Holmes walked in, and I followed him with that subdued feeling at my heart which the presence of death inspires.
It was a large square room, looking all the larger from the absence of all furniture. A vulgar flaring paper adorned the walls, but it was blotched in places with mildew, and here and there great strips had become detached and hung down, exposing the yellow plaster beneath. Opposite the door was a showy fireplace, surmounted by a mantelpiece of imitation white marble. On one corner of this was stuck the stump of a red wax candle. The solitary window was so dirty that the light was hazy and uncertain, giving a dull grey tinge to everything, which was intensified by the thick layer of dust which coated the whole apartment.
All these details I observed afterwards. At present my attention was centred upon the single grim motionless figure which lay stretched upon the boards, with vacant sightless eyes staring up at the discoloured ceiling. It was that of a man about forty-three or forty-four years of age, middle-sized, broad shouldered, with crisp curling black hair, and a short stubbly beard. He was dressed in a heavy broadcloth frock coat and waistcoat, with light-coloured trousers, and immaculate collar and cuffs. A top hat, well brushed and trim, was placed upon the floor beside him. His hands were clenched and his arms thrown abroad, while his lower limbs were interlocked as though his death struggle had been a grievous one. On his rigid face there stood an expression of horror, and as it seemed to me, of hatred, such as I have never seen upon human features. This malignant and terrible contortion, combined with the low forehead, blunt nose, and prognathous jaw gave the dead man a singularly simious and ape-like appearance, which was increased by his writhing, unnatural posture. I have seen death in many forms, but never has it appeared to me in a more fearsome aspect than in that dark grimy apartment, which looked out upon one of the main arteries of suburban London.
Lestrade, lean and ferret-like as ever, was standing by the doorway, and greeted my companion and myself.
“This case will make a stir, sir,” he remarked. “It beats anything I have seen, and I am no chicken.”
“There is no clue?” said Gregson.
“None at all,” chimed in Lestrade.
Sherlock Holmes approached the body, and, kneeling down, examined it intently. “You are sure that there is no wound?” he asked, pointing to numerous gouts and splashes of blood which lay all round.
“Positive!” cried both detectives.
“Then, of course, this blood belongs to a second individual-presumably the murderer, if murder has been committed. It reminds me of the circumstances attendant on the death of Van Jansen, in Utrecht, in the year ‘34. Do you remember the case, Gregson?”
“No, sir.”
“Read it up-you really should. There is nothing new under the sun. It has all been done before.”
As he spoke, his nimble fingers were flying here, there, and everywhere, feeling, pressing, unbuttoning, examining, while his eyes wore the same far-away expression which I have already remarked upon. So swiftly was the examination made, that one would hardly have guessed the minuteness with which it was conducted. Finally, he sniffed the dead man’s lips, and then glanced at the soles of his patent leather boots.
“He has not been moved at all?” he asked.
“No more than was necessary for the purposes of our examination.”
“You can take him to the mortuary now,” he said. “There is nothing more to be learned.”
Gregson had a stretcher and four men at hand. At his call they entered the room, and the stranger was lifted and carried out. As they raised him, a ring tinkled down and rolled across the floor. Lestrade grabbed it up and stared at it with mystified eyes.
“There’s been a woman here,” he cried. “It’s a woman’s wedding-ring.”
He held it out, as he spoke, upon the palm of his hand. We all gathered round him and gazed at it. There could be no doubt that that circlet of plain gold had once adorned the finger of a bride.
“This complicates matters,” said Gregson. “Heaven knows, they were complicated enough before.”
“You’re sure it doesn’t simplify them?” observed Holmes. “There’s nothing to be learned by staring at it. What did you find in his pockets?”
“We have it all here,” said Gregson, pointing to a litter of objects upon one of the bottom steps of the stairs. “A gold watch, No. 97163, by Barraud, of London. Gold Albert chain, very heavy and solid. Gold ring, with masonic device. Gold pin-bull-dog’s head, with rubies as eyes. Russian leather card-case, with cards of Enoch J. Drebber of Cleveland, corresponding with the E. J. D. upon the linen. No purse, but loose money to the extent of seven pounds thirteen. Pocket edition of Boccaccio’s Decameron, with name of Joseph Stangerson upon the fly-leaf. Two letters-one addressed to E. J. Drebber and one to Joseph Stangerson.”
“At what address?”
“American Exchange, Strand-to be left till called for. They are both from the Guion Steamship Company, and refer to the sailing of their boats from Liverpool. It is clear that this unfortunate man was about to return to New York.”
“Have you made any inquiries as to this man, Stangerson?”
“I did it at once, sir,” said Gregson. “I have had advertisements sent to all the newspapers, and one of my men has gone to the American Exchange, but he has not returned yet.”
“Have you sent to Cleveland?”
“We telegraphed this morning.”
“How did you word your inquiries?”
“We simply detailed the circumstances, and said that we should be glad of any information which could help us.”
“You did not ask for particulars on any point which appeared to you to be crucial?”
“I asked about Stangerson.”
“Nothing else? Is there no circumstance on which this whole case appears to hinge? Will you not telegraph again?”
“I have said all I have to say,” said Gregson, in an offended voice.
Sherlock Holmes chuckled to himself, and appeared to be about to make some remark, when Lestrade, who had been in the front room while we were holding this conversation in the hall, reappeared upon the scene, rubbing his hands in a pompous and self-satisfied manner.
“Mr. Gregson,” he said, “I have just made a discovery of the highest importance, and one which would have been overlooked had I not made a careful examination of the walls.”
The little man’s eyes sparkled as he spoke, and he was evidently in a state of suppressed exultation at having scored a point against his colleague.
“Come here,” he said, bustling back into the room, the atmosphere of which felt clearer since the removal of its ghastly inmate. “Now, stand there!”
He struck a match on his boot and held it up against the wall.
“Look at that!” he said, triumphantly.
I have remarked that the paper had fallen away in parts. In this particular corner of the room a large piece had peeled off, leaving a yellow square of coarse plastering. Across this bare space there was scrawled in blood-red letters a single word-
RACHE.
“What do you think of that?” cried the detective, with the air of a showman exhibiting his show. “This was overlooked because it was in the darkest corner of the room, and no one thought of looking there. The murderer has written it with his or her own blood. See this smear where it has trickled down the wall! That disposes of the idea of suicide anyhow. Why was that corner chosen to write it on? I will tell you. See that candle on the mantelpiece. It was lit at the time, and if it was lit this corner would be the brightest instead of the darkest portion of the wall.”
“And what does it mean now that you have found it?” asked Gregson in a depreciatory voice.
“Mean? Why, it means that the writer was going to put the female name Rachel, but was disturbed before he or she had time to finish. You mark my words, when this case comes to be cleared up you will find that a woman named Rachel has something to do with it. It’s all very well for you to laugh, Mr. Sherlock Holmes. You may be very smart and clever, but the old hound is the best, when all is said and done.”
“I really beg your pardon!” said my companion, who had ruffled the little man’s temper by bursting into an explosion of laughter. “You certainly have the credit of being the first of us to find this out, and, as you say, it bears every mark of having been written by the other participant in last night’s mystery. I have not had time to examine this room yet, but with your permission I shall do so now.”
As he spoke, he whipped a tape measure and a large round magnifying glass from his pocket. With these two implements he trotted noiselessly about the room, sometimes stopping, occasionally kneeling, and once lying flat upon his face. So engrossed was he with his occupation that he appeared to have forgotten our presence, for he chattered away to himself under his breath the whole time, keeping up a running fire of exclamations, groans, whistles, and little cries suggestive of encouragement and of hope. As I watched him I was irresistibly reminded of a pure-blooded well-trained foxhound as it dashes backwards and forwards through the covert, whining in its eagerness, until it comes across the lost scent. For twenty minutes or more he continued his researches, measuring with the most exact care the distance between marks which were entirely invisible to me, and occasionally applying his tape to the walls in an equally incomprehensible manner. In one place he gathered up very carefully a little pile of grey dust from the floor, and packed it away in an envelope. Finally, he examined with his glass the word upon the wall, going over every letter of it with the most minute exactness. This done, he appeared to be satisfied, for he replaced his tape and his glass in his pocket.
“They say that genius is an infinite capacity for taking pains,” he remarked with a smile. “It’s a very bad definition, but it does apply to detective work.”
Gregson and Lestrade had watched the manœuvres of their amateur companion with considerable curiosity and some contempt. They evidently failed to appreciate the fact, which I had begun to realize, that Sherlock Holmes’ smallest actions were all directed towards some definite and practical end.
“What do you think of it, sir?” they both asked.
“It would be robbing you of the credit of the case if I was to presume to help you,” remarked my friend. “You are doing so well now that it would be a pity for anyone to interfere.” There was a world of sarcasm in his voice as he spoke. “If you will let me know how your investigations go,” he continued, “I shall be happy to give you any help I can. In the meantime I should like to speak to the constable who found the body. Can you give me his name and address?”
Lestrade glanced at his note-book. “John Rance,” he said. “He is off duty now. You will find him at 46, Audley Court, Kennington Park Gate.”
Holmes took a note of the address.
“Come along, Doctor,” he said; “we shall go and look him up. I’ll tell you one thing which may help you in the case,” he continued, turning to the two detectives. “There has been murder done, and the murderer was a man. He was more than six feet high, was in the prime of life, had small feet for his height, wore coarse, square-toed boots and smoked a Trichinopoly cigar. He came here with his victim in a four-wheeled cab, which was drawn by a horse with three old shoes and one new one on his off fore leg. In all probability the murderer had a florid face, and the finger-nails of his right hand were remarkably long. These are only a few indications, but they may assist you.”
Lestrade and Gregson glanced at each other with an incredulous smile.
“If this man was murdered, how was it done?” asked the former.
“Poison,” said Sherlock Holmes curtly, and strode off. “One other thing, Lestrade,” he added, turning round at the door: “‘Rache,’ is the German for ‘revenge’; so don’t lose your time looking for Miss Rachel.”
With which Parthian shot he walked away, leaving the two rivals open-mouthed behind him.