CHƯƠNG 1. ÔNG SHERLOCK HOLMES
Ngài Sherlock Holmes thường dậy rất muộn vào buổi sáng, ngoại trừ những lần khá thường xuyên anh thức trắng cả đêm. Lúc này anh đang ngồi ở bàn điểm tâm. Tôi đứng trên tấm thảm lót trước lò sưởi, cầm lên cây gậy mà vị khách đêm qua đã bỏ quên. Đó là một khúc gỗ đẹp, dày dặn, phần đầu phình to - thuộc loại vẫn được gọi là "Luật sư Penang1". Ngay phía dưới đầu gậy là một vòng bạc rộng gần một inch, trên có khắc dòng chữ: "Tặng James Mortimer, M.R.C.S.2, từ những người bạn của ông tại C.C.H.," kèm theo năm "1884". Quả thực, đó chính là kiểu gậy mà một bác sĩ gia đình thời xưa thường mang theo - trang nghiêm, chắc chắn và gợi lên cảm giác an tâm.
"Nào, Watson, anh nghĩ gì về nó?"
Holmes ngồi xoay lưng về phía tôi, và tôi chưa hề để lộ bất kỳ dấu hiệu nào về việc mình đang làm.
"Làm sao anh biết tôi đang làm gì? Chắc hẳn anh có mắt ở sau gáy rồi."
"Ít nhất thì tôi cũng có một chiếc bình cà phê mạ bạc được đánh bóng sáng loáng đặt ngay trước mặt," anh đáp. "Nhưng hãy nói tôi nghe, Watson, anh nghĩ sao về cây gậy của vị khách này? Chúng ta đã quá kém may mắn khi để vuột mất ông ấy mà không biết mục đích chuyến viếng thăm là gì, vậy nên món đồ lưu niệm tình cờ này trở nên quan trọng. Hãy để tôi nghe anh phác họa chân dung con người này qua việc quan sát nó xem nào."
"Tôi nghĩ," tôi nói, cố gắng hết sức làm theo phương pháp của bạn mình, "rằng Bác sĩ Mortimer là một thầy thuốc lớn tuổi, thành đạt và rất được kính nể, bởi những người quen biết đã dành tặng ông biểu hiện của sự trân trọng này."
"Tốt!" Holmes nói. "Tuyệt vời!"
"Tôi cũng nghĩ rất có khả năng ông là một bác sĩ nông thôn, người phải đi bộ rất nhiều để thăm bệnh."
"Vì sao lại vậy?"
"Bởi cây gậy này, dù ban đầu rất đẹp, nhưng đã bị va đập nhiều đến mức tôi khó có thể hình dung một bác sĩ thành thị lại mang theo nó. Phần đầu bọc sắt dày đã mòn đi trông thấy, như vậy rõ ràng ông đã cùng nó đi bộ rất nhiều."
"Hoàn toàn hợp lý!" Holmes nói.
"Tiếp nữa, còn có cụm từ 'những người bạn tại C.C.H.' Tôi đoán đó là một Hội săn bắn nào đó - một hội săn địa phương mà ông có thể đã hỗ trợ phẫu thuật cho các hội viên, và họ đã tặng ông một món quà nhỏ để đền đáp."
"Thật đấy, Watson, anh đã vượt lên chính mình rồi," Holmes nói, đẩy ghế ra sau và châm một điếu thuốc. "Tôi buộc lòng phải nói rằng, trong tất cả những ghi chép anh đã dày công viết về những thành tựu nho nhỏ của tôi, anh vẫn thường xuyên đánh giá thấp năng lực của chính mình. Có thể bản thân anh không tự phát sáng, nhưng anh lại là người dẫn truyền ánh sáng. Có những con người tuy không sở hữu trí tuệ thiên tài nhưng lại sở hữu khả năng đặc biệt trong việc khơi dậy nó. Tôi thú nhận, anh bạn thân mến, rằng tôi mang ơn anh rất nhiều."
Anh chưa từng nói nhiều đến thế trước đây, và tôi phải thừa nhận những lời ấy đem đến cho tôi niềm vui tột độ. Bởi lẽ, tôi thường cảm thấy phật lòng trước thái độ thờ ơ của anh đối với sự ngưỡng mộ của tôi cũng như những nỗ lực tôi đã bỏ ra để công bố các phương pháp của anh. Tôi cũng lấy làm tự hào khi nghĩ rằng mình đã nắm vững hệ thống của anh đến độ có thể áp dụng nó theo cách giành được sự tán thưởng từ chính anh. Lúc này, Holmes cầm cây gậy từ tay tôi và quan sát nó trong vài phút bằng mắt thường. Sau đó, với vẻ mặt đầy hứng thú, anh đặt điếu thuốc xuống, mang cây gậy lại bệ cửa sổ và xem xét nó một lần nữa dưới một thấu kính lồi.
"Thú vị đấy, dù khá cơ bản," anh nói khi trở về góc ngồi ưa thích trên ghế dài. "Chắc chắn có vài manh mối trên cây gậy này. Nó cho chúng ta cơ sở để đưa ra đôi ba suy luận."
"Có điều gì tôi đã bỏ sót sao?" tôi hỏi, mang chút vẻ tự mãn. "Tôi tin là mình không bỏ qua chi tiết quan trọng nào chứ?"
"Tôi e rằng, Watson thân mến, phần lớn những kết luận của anh đều sai. Khi tôi nói anh đã khơi dậy năng lực của tôi, thành thực mà nói, ý tôi là khi ghi nhận những lập luận sai lầm của anh, đôi lúc tôi lại được dẫn dắt đến sự thật. Không phải anh hoàn toàn sai trong trường hợp này. Người đàn ông này quả thực là một bác sĩ nông thôn. Và ông ta đi bộ khá nhiều."
"Vậy là tôi đã đúng."
"Đúng đến mức đó."
"Nhưng đó là tất cả."
"Không, không, Watson thân mến, không phải tất cả - hoàn toàn không phải tất cả. Ví dụ, tôi cho rằng một món quà dành cho bác sĩ thì khả năng đến từ một bệnh viện cao hơn nhiều so với từ một hội săn bắn. Và khi những chữ cái 'C.C.' được đặt trước chữ 'bệnh viện' đó, thì cụm từ 'Charing Cross' tự nhiên sẽ xuất hiện một cách rất hợp lý."
"Có thể anh đúng."
"Khả năng cao là theo hướng đó. Và nếu chúng ta lấy điều này làm giả thuyết làm việc, ta sẽ có một xuất phát điểm mới để phác họa chân dung vị khách vô danh này."
"Vậy thì, giả sử 'C.C.H.' quả thực là 'Bệnh viện Charing Cross', chúng ta có thể rút ra những suy luận gì tiếp theo?"
"Không có điều gì nảy ra trong đầu anh sao? Anh biết phương pháp của tôi mà. Hãy áp dụng chúng đi!"
"Tôi chỉ có thể nghĩ đến kết luận hiển nhiên là người đàn ông này từng hành nghề ở thành phố trước khi về vùng nông thôn."
"Tôi nghĩ chúng ta có thể đi xa hơn một chút. Hãy nhìn vấn đề theo hướng này. Vào dịp nào thì một món quà như thế có khả năng được trao tặng nhất? Đến lúc nào thì bạn bè của ông ta lại cùng nhau gửi tặng một kỷ vật thể hiện thiện chí? Rõ ràng là vào thời điểm Bác sĩ Mortimer rời khỏi vị trí công tác ở bệnh viện để tự mở phòng khám riêng. Chúng ta biết đã có một buổi lễ trao quà. Chúng ta tin rằng đã có sự chuyển dịch từ một bệnh viện thành thị sang một phòng khám nông thôn. Vậy thì, liệu có gượng ép quá không nếu suy luận rằng món quà này được trao đúng vào dịp chuyển dịch đó?"
"Điều này dường như chắc chắn là vậy."
"Giờ đây, anh sẽ nhận thấy ông ta không thể thuộc biên chế bác sĩ chính thức của bệnh viện, vì chỉ những người đã ổn định phòng khám tại London mới có thể nắm giữ vị trí như thế, và một người như vậy sẽ chẳng trôi dạt về nông thôn làm gì. Vậy ông ta từng là gì? Nếu ở trong bệnh viện nhưng không thuộc đội ngũ chính thức, thì ông ta chỉ có thể là bác sĩ nội trú ngoại khoa hoặc bác sĩ nội trú y khoa - chẳng hơn một sinh viên năm cuối là mấy. Và ông ta đã rời đi cách đây năm năm - ngày tháng được khắc trên cây gậy. Thế là, vị bác sĩ gia đình đứng tuổi, nghiêm nghị trong hình dung của anh đã tan biến vào hư vô, Watson thân mến ạ. Thay vào đó là một gã trai trẻ dưới ba mươi, thân thiện, không tham vọng, hơi đãng trí và là chủ nhân của một chú chó cưng - mà tôi ước lượng đại khái là lớn hơn chó sục và nhỏ hơn chó ngao."
Tôi bật cười, không sao tin nổi, khi Sherlock Holmes ngả lưng ra ghế và thổi những vòng khói lam lững lờ tan vào trần nhà.
"Về phần sau thì tôi đành chịu, không có cách gì kiểm chứng được anh," tôi nói, "nhưng ít ra cũng chẳng khó khăn gì để tra ra vài chi tiết về tuổi tác và sự nghiệp chuyên môn của vị khách này." Tôi bước tới chiếc kệ sách y khoa nhỏ của mình, rút cuốn Niên giám Y khoa xuống và lật tìm tên ông ta. Có vài người mang họ Mortimer, nhưng chỉ có một người khớp với vị khách của chúng tôi. Tôi đọc to lên hồ sơ của ông ấy.
"Mortimer, James, M.R.C.S., 1882, Grimpen, Dartmoor, Devon. Bác sĩ nội trú khoa Ngoại, từ năm 1882 đến 1884, tại Bệnh viện Charing Cross. Từng đoạt giải Jackson về Bệnh lý học So sánh với tiểu luận nhan đề 'Liệu bệnh tật có phải là sự thoái hóa?'. Thành viên thông tấn của Hội Bệnh lý học Thụy Điển. Tác giả của 'Một số hiện tượng dị thường của hiện tượng lại giống' đăng trên tập san Lancet năm 1882, và 'Chúng ta có đang tiến bộ không?' đăng trên Journal of Psychology tháng 3 năm 1883. Cán bộ y tế phụ trách các giáo xứ Grimpen, Thorsley và High Barrow."
"Không thấy đả động gì đến hội săn bắn địa phương nhỉ, Watson," Holmes nói, nụ cười ánh lên vẻ tinh nghịch, "nhưng đích thị là một bác sĩ nông thôn, đúng như anh đã quan sát rất tinh tường. Tôi nghĩ những suy luận của mình là hoàn toàn có cơ sở. Còn về các tính từ, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã nói: thân thiện, không tham vọng và đãng trí. Kinh nghiệm cho tôi thấy rằng trên cõi đời này, chỉ có người thân thiện mới được tặng quà tri ân, chỉ có người không tham vọng mới từ bỏ sự nghiệp ở London để lui về thôn quê, và chỉ có người đãng trí mới bỏ quên cây gậy thay vì tấm danh thiếp sau khi đã ngồi chờ suốt một tiếng đồng hồ trong phòng khách của anh."
"Còn con chó thì sao?"
"Nó có thói quen ngoạm cây gậy này mà chạy theo sau chủ. Cây gậy khá nặng, nên con chó phải ngoạm thật chặt ở đoạn giữa, và dấu răng nó hằn lại trông rất rõ. Qua khoảng cách giữa các vết răng, tôi cho rằng hàm của con chó này quá rộng so với giống chó sục, nhưng lại chưa đủ rộng để là chó ngao. Nó có thể là - phải rồi, lạy Chúa, nó đúng là một con chó spaniel lông xoăn."
Vừa nói, anh vừa đứng dậy và đi đi lại lại trong phòng. Đến lúc này, anh dừng lại bên hốc cửa sổ. Giọng nói của anh tràn đầy sự quả quyết đến nỗi tôi phải ngước lên nhìn trong vẻ kinh ngạc.
"Nhưng anh bạn thân mến, làm sao anh có thể chắc chắn đến thế được?"
"Vì một lý do hết sức đơn giản: chính con chó ấy hiện đang đứng ở bậc thềm cửa nhà chúng ta, và kia là tiếng chuông của chủ nhân nó. Tôi xin anh, đừng nhúc nhích, Watson. Ông ấy là đồng nghiệp của anh, và sự có mặt của anh có thể giúp ích cho tôi. Đây chính là khoảnh khắc đầy kịch tính của số phận đấy, Watson ạ - khi anh nghe thấy một bước chân trên cầu thang đang bước thẳng vào cuộc đời mình, mà anh chẳng biết đó là điều tốt hay điều xấu. Bác sĩ James Mortimer, một con người của khoa học, tìm đến Sherlock Holmes, chuyên gia về tội phạm, để làm gì đây? Mời vào!"
Ngoại hình của vị khách khiến tôi sửng sốt, bởi tôi vẫn đinh ninh mình sắp gặp một ông bác sĩ nông thôn điển hình. Ấy vậy mà người đàn ông bước vào lại cao lêu nghêu, gầy nhẳng, với chiếc mũi dài ngoằng tựa mỏ chim nhô hẳn ra giữa đôi mắt xám sắc lẹm. Hai con mắt ấy đặt sát vào nhau và ánh lên những tia lấp lánh rực rỡ sau cặp kính gọng vàng. Trang phục của ông mang dáng dấp của người có chuyên môn, nhưng lại khá xuềnh xoàng - chiếc áo khoác đuôi tôm đã bạc màu còn quần thì sờn rách đôi chỗ. Dù tuổi hãy còn trẻ, tấm lưng dài của ông đã bắt đầu còng xuống, và ông tiến về phía trước với cái đầu hơi chúi, toát lên vẻ chăm chú hiền lành của một người suốt ngày cắm cúi quan sát.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, mắt ông đã bắt gặp cây gậy đang nằm trong tay Holmes. Ông liền chạy ào tới, miệng reo lên đầy vui sướng.
"Tôi mừng quá!" ông thốt lên. "Nãy giờ tôi cứ băn khoăn không biết mình đã bỏ quên nó ở đây hay ở Văn phòng Vận chuyển nữa. Có đổi cả thế giới tôi cũng không chịu mất cây gậy này đâu."
"Tôi hiểu rồi - một món quà," Holmes nói.
"Vâng, thưa ngài."
"Từ Bệnh viện Charing Cross?"
"Từ một vài người bạn ở đó, nhân dịp đám cưới của tôi."
"Ôi trời, trời ơi, thế thì hỏng rồi!" Holmes kêu lên, lắc đầu.
Bác sĩ Mortimer chớp chớp mắt sau cặp kính, thoáng chút kinh ngạc. "Tại sao lại hỏng ạ?"
"Chỉ là ông đã làm đảo lộn mấy suy luận nho nhỏ của chúng tôi mất rồi. Ông vừa nhắc đến đám cưới của mình phải không?"
"Vâng, thưa ngài. Tôi đã lập gia đình, và cũng vì thế mà phải rời bệnh viện, từ bỏ luôn mọi hy vọng về một phòng khám chuyên gia tư vấn. Việc tạo dựng một mái ấm riêng là điều không thể trì hoãn."
"Thôi được, thôi được, xét cho cùng thì chúng tôi cũng đâu có sai nhiều nhặn gì," Holmes ôn tồn. "Và bây giờ, Bác sĩ James Mortimer-"
"Chỉ là Ông thôi, thưa ngài, cứ gọi tôi là Ông thôi - một thành viên M.R.C.S. khiêm tốn."
"Nhưng rõ ràng là một người có tư duy rất chính xác."
"Một kẻ học đòi khoa học, thưa ngài Holmes - một kẻ chỉ biết nhặt nhạnh vỏ sò trên bãi cát của đại dương mênh mông vô định. Tôi đoán vị đây chính là Ngài Sherlock Holmes mà tôi đang được hân hạnh thưa chuyện, chứ không phải là-"
"Không, đây là bạn tôi, Bác sĩ Watson."
"Rất hân hạnh được gặp ngài. Tôi từng nghe danh ngài được nhắc đến bên cạnh người bạn đồng hành của mình. Ngài khiến tôi vô cùng thích thú, thưa ngài Holmes. Quả thực tôi khó lòng hình dung nổi lại có một hộp sọ dài đến vậy, hay một sự phát triển gờ trên ổ mắt rõ rệt đến thế. Ngài có phiền lòng không nếu tôi luồn ngón tay dọc theo rãnh đỉnh đầu của ngài? Một bản đúc hộp sọ của ngài - chừng nào chưa có được bản gốc - sẽ trở thành món đồ trang trí vô giá cho bất kỳ bảo tàng nhân chủng học nào. Tôi không hề có ý xu nịnh, nhưng tôi quả thực thèm muốn có được chiếc hộp sọ của ngài."
Sherlock Holmes khẽ vẫy tay, mời vị khách kỳ dị của chúng tôi an tọa xuống ghế. "Tôi nhận thấy ông là người say mê chìm đắm trong những dòng suy tư của chính mình, thưa ông," anh cất lời, "cũng như tôi vẫn thường đắm mình trong những suy tưởng của tôi vậy. Qua ngón trỏ của ông, tôi thấy ông tự tay cuốn thuốc lá. Xin đừng ngại, cứ tự nhiên châm một điếu đi ạ."
Người đàn ông liền rút giấy và thuốc lá ra, rồi bằng một sự khéo léo đáng kinh ngạc, ông xoắn cả hai vào nhau thành một điếu thuốc gọn gàng. Những ngón tay ông dài và run rẩy, nhanh thoăn thoắt và không ngừng ngọ nguậy - hệt như đôi râu của một con côn trùng.
Holmes giữ im lặng, nhưng những cái liếc mắt sắc như dao của anh đã cho tôi thấy rõ niềm hứng thú anh dành cho người bạn đồng hành kỳ quặc của chúng tôi. Cuối cùng, anh lên tiếng: "Tôi đoán chừng, thưa ông, rằng không phải chỉ vì muốn đo đạc hộp sọ của tôi mà ông đã hạ cố ghé thăm tôi vào tối qua, và rồi cả hôm nay nữa chứ?"
"Không, thưa ngài, không hẳn vậy; mặc dù tôi cũng rất lấy làm vui vì có dịp được làm điều đó. Tôi tìm đến ngài, ngài Holmes, bởi tôi nhận ra mình là một kẻ thiếu thực tế, và bởi tôi bỗng nhiên phải đối diện với một vấn đề vô cùng nghiêm trọng và hết sức phi thường. Có điều, tôi thừa nhận ngài là chuyên gia hàng đầu thứ hai ở châu Âu -"
"Thật vậy sao, thưa ông! Tôi có thể tò mò hỏi ai là người vinh dự được đứng đầu đây?" Holmes hỏi, giọng pha chút gay gắt.
"Đối với một bộ óc khoa học chuẩn xác, thì công trình của Ngài Bertillon3 hẳn luôn có một sức hấp dẫn mạnh mẽ."
"Vậy thì chẳng phải ông nên tìm đến ông ấy mà tham khảo ý kiến hay sao?"
"Tôi đã nói rồi mà, thưa ngài - là đối với bộ óc khoa học chuẩn xác. Nhưng xét trên phương diện một người giải quyết những vấn đề thực tiễn, thì thiên hạ đều thừa nhận rằng ngài là độc nhất vô nhị. Tôi hy vọng, thưa ngài, rằng tôi đã không vô tình -"
"Chỉ một chút thôi," Holmes ngắt lời. "Tôi nghĩ, Bác sĩ Mortimer ạ, ông sẽ làm một việc khôn ngoan hơn nếu không vòng vo tam quốc nữa, mà vui lòng cho tôi biết thẳng chính xác bản chất sự việc mà ông cần tôi giúp đỡ là gì."
-
Tên gọi đùa (Penang lawyer) của một loại gậy chống có núm to làm từ thân cây cọ ở đảo Penang (Malaysia), từng được dùng phổ biến để tự vệ hoặc "giải quyết tranh chấp" trên đường phố thời xưa. ↩
-
Viết tắt của "Member of the Royal College of Surgeons" (Thành viên Hiệp hội Phẫu thuật Hoàng gia Anh). Tại Anh, các bác sĩ phẫu thuật có bằng cấp này thường được gọi là "Ngài" (Mr.) thay vì "Bác sĩ" (Dr.), thể hiện một truyền thống y khoa lâu đời. ↩
-
Alphonse Bertillon (1853-1914) là một chuyên gia sinh trắc học người Pháp, người đã phát minh ra hệ thống nhận dạng tội phạm bằng cách đo đạc các bộ phận cơ thể (nhân trắc học) trước khi phương pháp lấy dấu vân tay ra đời. ↩
Chapter 1. Mr. Sherlock Holmes
Mr. Sherlock Holmes, who was usually very late in the mornings, save upon those not infrequent occasions when he was up all night, was seated at the breakfast table. I stood upon the hearth-rug and picked up the stick which our visitor had left behind him the night before. It was a fine, thick piece of wood, bulbous-headed, of the sort which is known as a “Penang lawyer.” Just under the head was a broad silver band nearly an inch across. “To James Mortimer, M.R.C.S., from his friends of the C.C.H.,” was engraved upon it, with the date “1884.” It was just such a stick as the old-fashioned family practitioner used to carry-dignified, solid, and reassuring.
“Well, Watson, what do you make of it?”
Holmes was sitting with his back to me, and I had given him no sign of my occupation.
“How did you know what I was doing? I believe you have eyes in the back of your head.”
“I have, at least, a well-polished, silver-plated coffee-pot in front of me,” said he. “But, tell me, Watson, what do you make of our visitor’s stick? Since we have been so unfortunate as to miss him and have no notion of his errand, this accidental souvenir becomes of importance. Let me hear you reconstruct the man by an examination of it.”
“I think,” said I, following as far as I could the methods of my companion, “that Dr. Mortimer is a successful, elderly medical man, well-esteemed since those who know him give him this mark of their appreciation.”
“Good!” said Holmes. “Excellent!”
“I think also that the probability is in favour of his being a country practitioner who does a great deal of his visiting on foot.”
“Why so?”
“Because this stick, though originally a very handsome one has been so knocked about that I can hardly imagine a town practitioner carrying it. The thick-iron ferrule is worn down, so it is evident that he has done a great amount of walking with it.”
“Perfectly sound!” said Holmes.
“And then again, there is the ‘friends of the C.C.H.’ I should guess that to be the Something Hunt, the local hunt to whose members he has possibly given some surgical assistance, and which has made him a small presentation in return.”
“Really, Watson, you excel yourself,” said Holmes, pushing back his chair and lighting a cigarette. “I am bound to say that in all the accounts which you have been so good as to give of my own small achievements you have habitually underrated your own abilities. It may be that you are not yourself luminous, but you are a conductor of light. Some people without possessing genius have a remarkable power of stimulating it. I confess, my dear fellow, that I am very much in your debt.”
He had never said as much before, and I must admit that his words gave me keen pleasure, for I had often been piqued by his indifference to my admiration and to the attempts which I had made to give publicity to his methods. I was proud, too, to think that I had so far mastered his system as to apply it in a way which earned his approval. He now took the stick from my hands and examined it for a few minutes with his naked eyes. Then with an expression of interest he laid down his cigarette, and carrying the cane to the window, he looked over it again with a convex lens.
“Interesting, though elementary,” said he as he returned to his favourite corner of the settee. “There are certainly one or two indications upon the stick. It gives us the basis for several deductions.”
“Has anything escaped me?” I asked with some self-importance. “I trust that there is nothing of consequence which I have overlooked?”
“I am afraid, my dear Watson, that most of your conclusions were erroneous. When I said that you stimulated me I meant, to be frank, that in noting your fallacies I was occasionally guided towards the truth. Not that you are entirely wrong in this instance. The man is certainly a country practitioner. And he walks a good deal.”
“Then I was right.”
“To that extent.”
“But that was all.”
“No, no, my dear Watson, not all-by no means all. I would suggest, for example, that a presentation to a doctor is more likely to come from a hospital than from a hunt, and that when the initials ‘C.C.’ are placed before that hospital the words ‘Charing Cross’ very naturally suggest themselves.”
“You may be right.”
“The probability lies in that direction. And if we take this as a working hypothesis we have a fresh basis from which to start our construction of this unknown visitor.”
“Well, then, supposing that ‘C.C.H.’ does stand for ‘Charing Cross Hospital,’ what further inferences may we draw?”
“Do none suggest themselves? You know my methods. Apply them!”
“I can only think of the obvious conclusion that the man has practised in town before going to the country.”
“I think that we might venture a little farther than this. Look at it in this light. On what occasion would it be most probable that such a presentation would be made? When would his friends unite to give him a pledge of their good will? Obviously at the moment when Dr. Mortimer withdrew from the service of the hospital in order to start a practice for himself. We know there has been a presentation. We believe there has been a change from a town hospital to a country practice. Is it, then, stretching our inference too far to say that the presentation was on the occasion of the change?”
“It certainly seems probable.”
“Now, you will observe that he could not have been on the staff of the hospital, since only a man well-established in a London practice could hold such a position, and such a one would not drift into the country. What was he, then? If he was in the hospital and yet not on the staff he could only have been a house-surgeon or a house-physician-little more than a senior student. And he left five years ago-the date is on the stick. So your grave, middle-aged family practitioner vanishes into thin air, my dear Watson, and there emerges a young fellow under thirty, amiable, unambitious, absent-minded, and the possessor of a favourite dog, which I should describe roughly as being larger than a terrier and smaller than a mastiff.”
I laughed incredulously as Sherlock Holmes leaned back in his settee and blew little wavering rings of smoke up to the ceiling.
“As to the latter part, I have no means of checking you,” said I, “but at least it is not difficult to find out a few particulars about the man’s age and professional career.” From my small medical shelf I took down the Medical Directory and turned up the name. There were several Mortimers, but only one who could be our visitor. I read his record aloud.
“Mortimer, James, M.R.C.S., 1882, Grimpen, Dartmoor, Devon. House-surgeon, from 1882 to 1884, at Charing Cross Hospital. Winner of the Jackson prize for Comparative Pathology, with essay entitled ‘Is Disease a Reversion?’ Corresponding member of the Swedish Pathological Society. Author of ‘Some Freaks of Atavism’ (Lancet 1882). ‘Do We Progress?’ (Journal of Psychology, March, 1883). Medical Officer for the parishes of Grimpen, Thorsley, and High Barrow.”
“No mention of that local hunt, Watson,” said Holmes with a mischievous smile, “but a country doctor, as you very astutely observed. I think that I am fairly justified in my inferences. As to the adjectives, I said, if I remember right, amiable, unambitious, and absent-minded. It is my experience that it is only an amiable man in this world who receives testimonials, only an unambitious one who abandons a London career for the country, and only an absent-minded one who leaves his stick and not his visiting-card after waiting an hour in your room.”
“And the dog?”
“Has been in the habit of carrying this stick behind his master. Being a heavy stick the dog has held it tightly by the middle, and the marks of his teeth are very plainly visible. The dog’s jaw, as shown in the space between these marks, is too broad in my opinion for a terrier and not broad enough for a mastiff. It may have been-yes, by Jove, it is a curly-haired spaniel.”
He had risen and paced the room as he spoke. Now he halted in the recess of the window. There was such a ring of conviction in his voice that I glanced up in surprise.
“My dear fellow, how can you possibly be so sure of that?”
“For the very simple reason that I see the dog himself on our very door-step, and there is the ring of its owner. Don’t move, I beg you, Watson. He is a professional brother of yours, and your presence may be of assistance to me. Now is the dramatic moment of fate, Watson, when you hear a step upon the stair which is walking into your life, and you know not whether for good or ill. What does Dr. James Mortimer, the man of science, ask of Sherlock Holmes, the specialist in crime? Come in!”
The appearance of our visitor was a surprise to me, since I had expected a typical country practitioner. He was a very tall, thin man, with a long nose like a beak, which jutted out between two keen, grey eyes, set closely together and sparkling brightly from behind a pair of gold-rimmed glasses. He was clad in a professional but rather slovenly fashion, for his frock-coat was dingy and his trousers frayed. Though young, his long back was already bowed, and he walked with a forward thrust of his head and a general air of peering benevolence. As he entered his eyes fell upon the stick in Holmes’s hand, and he ran towards it with an exclamation of joy. “I am so very glad,” said he. “I was not sure whether I had left it here or in the Shipping Office. I would not lose that stick for the world.”
“A presentation, I see,” said Holmes.
“Yes, sir.”
“From Charing Cross Hospital?”
“From one or two friends there on the occasion of my marriage.”
“Dear, dear, that’s bad!” said Holmes, shaking his head.
Dr. Mortimer blinked through his glasses in mild astonishment. “Why was it bad?”
“Only that you have disarranged our little deductions. Your marriage, you say?”
“Yes, sir. I married, and so left the hospital, and with it all hopes of a consulting practice. It was necessary to make a home of my own.”
“Come, come, we are not so far wrong, after all,” said Holmes. “And now, Dr. James Mortimer-”
“Mister, sir, Mister-a humble M.R.C.S.”
“And a man of precise mind, evidently.”
“A dabbler in science, Mr. Holmes, a picker up of shells on the shores of the great unknown ocean. I presume that it is Mr. Sherlock Holmes whom I am addressing and not-”
“No, this is my friend Dr. Watson.”
“Glad to meet you, sir. I have heard your name mentioned in connection with that of your friend. You interest me very much, Mr. Holmes. I had hardly expected so dolichocephalic a skull or such well-marked supra-orbital development. Would you have any objection to my running my finger along your parietal fissure? A cast of your skull, sir, until the original is available, would be an ornament to any anthropological museum. It is not my intention to be fulsome, but I confess that I covet your skull.”
Sherlock Holmes waved our strange visitor into a chair. “You are an enthusiast in your line of thought, I perceive, sir, as I am in mine,” said he. “I observe from your forefinger that you make your own cigarettes. Have no hesitation in lighting one.”
The man drew out paper and tobacco and twirled the one up in the other with surprising dexterity. He had long, quivering fingers as agile and restless as the antennæ of an insect.
Holmes was silent, but his little darting glances showed me the interest which he took in our curious companion. “I presume, sir,” said he at last, “that it was not merely for the purpose of examining my skull that you have done me the honour to call here last night and again today?”
“No, sir, no; though I am happy to have had the opportunity of doing that as well. I came to you, Mr. Holmes, because I recognized that I am myself an unpractical man and because I am suddenly confronted with a most serious and extraordinary problem. Recognizing, as I do, that you are the second highest expert in Europe-”
“Indeed, sir! May I inquire who has the honour to be the first?” asked Holmes with some asperity.
“To the man of precisely scientific mind the work of Monsieur Bertillon must always appeal strongly.”
“Then had you not better consult him?”
“I said, sir, to the precisely scientific mind. But as a practical man of affairs it is acknowledged that you stand alone. I trust, sir, that I have not inadvertently-”
“Just a little,” said Holmes. “I think, Dr. Mortimer, you would do wisely if without more ado you would kindly tell me plainly what the exact nature of the problem is in which you demand my assistance.”