CHƯƠNG 15. NHÌN LẠI VỤ ÁN
Đêm cuối tháng Mười một, sương mù phủ dày đặc bên ngoài cửa sổ phố Baker, còn trong căn phòng khách, tôi và Holmes ngồi đối diện nhau bên bếp lửa đỏ rực. Kể từ sau cái kết thê thảm của chuyến đi Devonshire, anh đã dấn mình vào hai vụ án vô cùng hệ trọng. Vụ thứ nhất, anh lột trần trò bẩn thỉu của Đại tá Upwood trong vụ bê bối bài bạc lừng danh ở Câu lạc bộ Nonpareil1. Vụ thứ hai, anh cứu người phụ nữ bất hạnh - phu nhân Montpensier - khỏi lưỡi hái của bản án giết người đang treo lơ lửng trên đầu bà, vốn liên quan đến cái chết của cô con gái riêng, tiểu thư Carére. Trớ trêu thay, sáu tháng sau người ta lại tìm thấy cô gái ấy vẫn còn sống nhăn, và đã yên bề kết hôn tận New York xa xôi. Thành công liên tiếp trong những vụ án hóc búa và quan trọng khiến bạn tôi đang ở tâm trạng vô cùng phấn chấn. Nhờ thế, tôi mới có thể thuyết phục anh ngồi lại bàn luận về những chi tiết trong bí ẩn nhà Baskerville. Tôi đã kiên nhẫn chờ đợi cơ hội này từ lâu, bởi tôi biết rõ anh không bao giờ để các vụ án đan xen vào nhau. Bộ óc logic và minh mẫn của anh sẽ không cho phép nó rời bỏ công việc trước mắt để lặn ngụp vào ký ức đã qua. Thế nhưng chiều nay, ngài Henry và bác sĩ Mortimer vừa ghé thăm chúng tôi - họ đang ở London để thu xếp cho một chuyến hải hành dài ngày, mong vực lại tinh thần suy sụp của ngài Henry. Vậy nên, chủ đề này tự nhiên được đưa ra bàn luận cũng là lẽ đương nhiên.
"Toàn bộ diễn biến sự việc," Holmes cất lời, "nếu nhìn từ góc độ của kẻ tự xưng là Stapleton, thì thực ra rất đơn giản và trực tiếp. Chỉ có chúng ta, những kẻ ban đầu chẳng có cách nào thấu được động cơ của hắn, lại chỉ biết được một phần sự thật, mới thấy mọi thứ dường như rối rắm vô cùng. Tôi may mắn có được lợi thế từ hai cuộc trò chuyện với bà Stapleton. Giờ đây vụ án đã sáng tỏ đến độ tôi không còn thấy điều gì là bí mật đối với chúng ta nữa. Anh sẽ tìm thấy đôi dòng ghi chép về vấn đề này dưới mục B trong danh mục hồ sơ được lập chỉ mục của tôi."
"Có lẽ anh có thể phác họa lại toàn bộ diễn biến từ trí nhớ cho tôi nghe được không?"
"Tất nhiên rồi, dù tôi không dám đảm bảo mình sẽ nhớ hết từng tình tiết. Sự tập trung tinh thần cao độ có một cách kỳ quặc là quét sạch những gì đã qua khỏi tâm trí. Một luật sư nắm rõ vụ án trong lòng bàn tay, có thể tranh biện sắc bén với chuyên gia trong chính lĩnh vực của ông ta, vậy mà chỉ một hai tuần sau phiên tòa, tất cả lại tan biến như chưa từng có. Mỗi vụ án của tôi cũng thế, vụ sau thế chỗ vụ trước, và chính nàng Carére đã làm nhạt nhòa ký ức của tôi về Dinh thự Baskerville. Ngày mai, rất có thể một vấn đề vụn vặt nào đó lại được đưa đến trước mặt tôi, và nó sẽ lại đẩy bật cô gái Pháp xinh đẹp cùng gã Upwood bỉ ổi ra khỏi tâm trí mà thôi. Dẫu sao, trong phạm vi vụ án con chó săn, tôi sẽ kể cho anh nghe diễn biến sát nhất có thể. Còn anh, hãy nhắc cho tôi những gì tôi lỡ quên.
"Những cuộc điều tra của tôi đã xác nhận không chút nghi ngờ rằng bức chân dung gia đình không hề nói dối, và gã này chính là dòng máu Baskerville. Hắn là con trai của Rodger Baskerville - em trai của ngài Charles, kẻ mang tiếng xấu xa đã trốn sang Nam Mỹ và được cho là đã chết ở đó mà không hề kết hôn. Nhưng sự thật, hắn ta đã cưới vợ và có một đứa con trai. Chính là gã này đây, mang trùng tên cha. Hắn lấy Beryl Garcia, một trong những mỹ nhân của Costa Rica. Sau khi biển thủ một khoản công quỹ kếch xù, hắn đổi sang họ Vandeleur rồi lẩn trốn sang Anh. Tại đây, hắn mở một trường học ở vùng đông Yorkshire. Cái lý do đưa đẩy hắn thử sức với lĩnh vực đặc thù này thật tình cờ: trên chuyến tàu vượt đại dương trở về, hắn làm quen với một gia sư trẻ mắc bệnh lao, và đã khéo léo lợi dụng năng lực của người này để biến công việc kinh doanh trở nên khởi sắc. Nhưng rồi gia sư Fraser đã qua đời vì căn bệnh nan y. Ngôi trường từ chỗ khởi đầu thuận lợi dần trượt dài: tai tiếng nối tiếp tai tiếng, rồi thành bê bối thực sự. Vợ chồng Vandeleur nhận thấy cần phải thay tên đổi họ một lần nữa, và cái tên Stapleton ra đời. Hắn mang theo số tài sản còn sót lại, cùng những kế hoạch tương lai và niềm đam mê nghiên cứu côn trùng học, thẳng tiến về miền nam nước Anh. Tôi đã tra cứu tại Bảo tàng Anh và được biết hắn quả thực là một chuyên gia có tiếng trong lĩnh vực này. Cái tên Vandeleur đã được gắn vĩnh viễn với một loài bướm đêm mà hắn là người đầu tiên mô tả từ thời còn ở Yorkshire.
"Giờ ta hãy bàn đến giai đoạn trong cuộc đời hắn - cái giai đoạn đã chứng tỏ sức hút mãnh liệt nhất đối với chúng ta. Gã này, rõ ràng là đã lần ra và phát hiện rằng chỉ còn đúng hai mạng người đứng chắn giữa hắn với cả một khối gia sản kếch xù. Khi mới đặt chân đến Devonshire, tôi tin rằng kế hoạch của hắn hãy còn rất mơ hồ, nhưng cái ý đồ đen tối đã lộ rõ ngay từ đầu qua cách hắn mang vợ theo bên mình và giới thiệu cô ấy là em gái. Việc dùng cô làm mồi nhử - cái ý tưởng ấy rõ ràng đã thành hình trong đầu hắn từ sớm, dẫu cho những chi tiết cụ thể của âm mưu thì có lẽ hắn còn chưa định đoạt được sẽ sắp đặt ra sao. Mục đích tối hậu của hắn là chiếm đoạt gia sản, và vì mục đích đó, hắn sẵn lòng vận dụng bất kỳ công cụ nào, đón nhận bất kỳ rủi ro nào. Bước đi đầu tiên: hắn lập tức tìm cách cư ngụ càng gần tòa dinh thự tổ tiên càng tốt. Bước đi thứ hai: hắn ra sức kết thân với ngài Charles Baskerville cùng toàn bộ những người láng giềng quanh vùng.
"Chính vị nam tước đã đích thân kể cho hắn nghe về con chó săn của dòng họ. Và như thế, ngài đã tự tay dọn đường cho cái chết của chính mình. Stapleton - tôi sẽ tiếp tục gọi hắn bằng cái tên ấy - biết rằng tim ông lão rất yếu và chỉ một cú sốc thôi cũng đủ giết chết ông. Hắn moi được điều đó từ bác sĩ Mortimer. Hắn cũng nghe nói rằng ngài Charles vốn cực kỳ mê tín và tin tuyệt đối vào cái truyền thuyết rùng rợn kia. Bộ óc xảo quyệt của hắn lập tức phóng ra một cách thức giết chết vị nam tước, mà hầu như không thể nào buộc tội được kẻ sát nhân thực sự.
"Một khi ý tưởng đã thành hình, hắn bắt tay vào thực hiện với một sự tinh vi đáng nể. Một kẻ mưu mô hạng thường ắt đã hài lòng với việc kiếm một con chó dữ. Nhưng nghĩ ra cách dùng thủ thuật nhân tạo để biến con vật thành hiện thân của quỷ dữ - đó quả là một nước cờ thiên tài của hắn. Con chó được hắn mua ở London, từ tiệm Ross và Mangles, những tay buôn trên đường Fulham. Nó là con to khỏe và hung hăng nhất mà họ có. Hắn đưa nó về bằng tuyến đường sắt Bắc Devon, rồi cuốc bộ một quãng dài băng qua đầm lầy, ngõ hầu đưa được nó về đến nhà mà không gây ra lấy một ánh mắt tò mò nào. Hắn đã sớm thuộc nằm lòng địa hình đầm lầy Grimpen trong những lần đi săn côn trùng trước đó, và nhờ vậy tìm được một nơi ẩn náu an toàn cho con thú. Hắn xích nó ở đấy và chờ đợi thời cơ.
"Nhưng thời cơ mãi chẳng chịu đến. Ông lão già yếu ấy không tài nào bị dụ ra khỏi khuôn viên dinh thự vào ban đêm. Hết lần này đến lần khác, Stapleton rình rập cùng con chó săn, nhưng đều vô ích. Chính trong những lần lùng sục trong vô vọng ấy mà một người nông dân đã nhìn thấy hắn, hay nói đúng hơn là đồng bọn của hắn, và truyền thuyết về con chó quỷ một lần nữa lại nhận được bằng chứng xác nhận mới. Hắn từng hy vọng vợ mình có thể dụ ngài Charles vào chỗ chết, nhưng ở điểm này, cô ấy lại tỏ ra cứng cỏi một cách bất ngờ. Cô nhất quyết không chịu lôi kéo ông lão vào một mối quan hệ tình cảm mà rồi sẽ đẩy ông vào tay kẻ thù. Những lời đe dọa, và thậm chí - tôi rất tiếc phải nói ra - cả những trận đòn roi, cũng không làm cô lay chuyển. Cô không muốn dính dáng gì đến chuyện này hết, và trong suốt một thời gian, Stapleton rơi vào thế bế tắc hoàn toàn.
"Rồi hắn tìm được lối thoát, nhờ cơ hội ngài Charles - người đã kết thân với hắn - giao cho hắn đứng ra làm người đại diện từ thiện trong trường hợp của cô gái bất hạnh Laura Lyons. Bằng cách tự xưng mình là người độc thân, hắn giành được toàn quyền chi phối cô, và hắn khiến cô hiểu rằng nếu cô chịu ly hôn chồng thì hắn sẽ cưới cô. Kế hoạch của hắn bỗng nhiên được đẩy nhanh đến chóng mặt khi hắn biết ngài Charles sắp sửa rời khỏi Dinh thự, làm theo lời khuyên của bác sĩ Mortimer - cái lời khuyên mà hắn giả vờ đồng tình. Hắn buộc phải hành động ngay, nếu không con mồi sẽ vuột khỏi tầm tay. Thế là hắn gây sức ép, buộc bà Lyons viết bức thư kia, van nài ông lão cho cô một cuộc gặp vào buổi tối trước ngày ông khởi hành đi London. Sau đó, bằng một lý lẽ bề ngoài nghe thật hợp lý, hắn tìm cách ngăn không cho cô đến điểm hẹn. Và như vậy, hắn đã có được cái cơ hội bấy lâu hằng mong đợi.
"Tối hôm ấy, lúc đánh xe từ Coombe Tracey quay về, hắn kịp tạt qua chỗ giấu con chó săn, bôi lên mình nó thứ sơn quái quỷ của hắn, rồi dong con thú vòng đến chiếc cổng - nơi hắn có đầy đủ lý do để chắc mẩm rằng ông lão sẽ đang đứng chờ. Bị chủ kích động, con chó phóng qua cánh cổng phụ và lao theo vị nam tước bất hạnh, kẻ đang hét lên kinh hoàng, chạy thục mạng dọc con đường rợp bóng thủy tùng. Trong cái đường hầm tăm tối ấy, hẳn đó là một cảnh tượng kinh hoàng tột độ: một sinh vật đen thui khổng lồ, với cái hàm rực lửa và đôi mắt sáng rực như than hồng, nhảy xổ vào con mồi. Ngài Charles ngã lăn ra chết ở cuối con đường - trái tim yếu ớt và nỗi kinh hoàng tột cùng đã cùng nhau cướp đi mạng sống của ngài. Con chó săn vẫn chạy trên mép cỏ, trong khi vị nam tước chạy trên đường mòn, bởi vậy chẳng để lại dấu vết nào khác ngoài dấu chân người. Khi thấy ông nằm bất động, con sinh vật có lẽ đã tiến lại gần đánh hơi, nhưng nhận ra ông đã chết nên quay lưng bỏ đi. Chính vào lúc ấy nó đã để lại dấu chân - cái dấu chân mà bác sĩ Mortimer đã thực sự trông thấy. Con chó săn sau đó bị gọi lại và vội vã bị đưa về hang ổ của nó ở đầm lầy Grimpen, để lại đằng sau một bí ẩn làm đau đầu các nhà chức trách, gieo rắc hoang mang khắp cả vùng, và cuối cùng đã lọt vào tầm ngắm của chúng ta.
"Đó là toàn bộ sự thật về cái chết của ngài Charles Baskerville. Anh có thể thấy sự xảo quyệt đến tột cùng của nó, bởi quả thực gần như không thể nào lập hồ sơ buộc tội kẻ giết người thực sự. Đồng phạm duy nhất của hắn là kẻ sẽ chẳng bao giờ tố cáo hắn, và chính cái bản chất kỳ quái, khó tin của thủ đoạn lại càng làm cho nó thêm phần hiệu nghiệm. Cả hai người phụ nữ có liên quan đến vụ án - bà Stapleton và bà Laura Lyons - mỗi người đều bị bỏ lại với một nỗi ngờ vực mạnh mẽ nhắm vào Stapleton. Bà Stapleton biết rõ hắn có âm mưu với ông lão, và cũng biết rõ về sự tồn tại của con chó săn. Bà Lyons thì không hay biết cả hai điều ấy, nhưng bà bị ám ảnh bởi cái chết đã xảy ra vào đúng thời điểm của một cuộc hẹn không hề bị hủy bỏ - một cuộc hẹn mà chỉ có một mình hắn biết. Thế nhưng, cả hai người đều nằm dưới sự chi phối của hắn, và hắn chẳng có gì phải sợ họ. Nửa đầu của nhiệm vụ đã được hoàn thành một cách mỹ mãn. Nhưng phần khó khăn hơn thì vẫn còn ở phía trước.
"Rất có thể Stapleton không hề hay biết về sự tồn tại của một người thừa kế ở tận Canada. Nhưng dù sao thì hắn cũng sẽ sớm biết được điều đó từ người bạn của mình - bác sĩ Mortimer. Chính ông này đã kể cho hắn nghe mọi chi tiết về sự xuất hiện của Henry Baskerville. Ý đồ đầu tiên của Stapleton là ra tay giết chết chàng trai trẻ người Canada này ngay tại London, không cần để anh ta đặt chân xuống Devonshire. Kể từ khi vợ hắn từ chối giúp hắn giăng bẫy ông lão, Stapleton không còn tin tưởng cô nữa. Hắn cũng chẳng dám để cô ra khỏi tầm mắt quá lâu, vì sợ sẽ đánh mất đi sức khống chế đối với cô. Chính vì lẽ đó mà hắn đưa vợ lên London cùng mình. Qua điều tra, tôi phát hiện ra rằng họ trọ tại Khách sạn tư nhân Mexborough trên phố Craven. Đây thực chất là một trong những địa điểm mà đặc vụ của tôi đã ghé thăm để tìm kiếm bằng chứng. Tại nơi này, hắn giam lỏng vợ trong phòng. Còn bản thân hắn thì cải trang với một bộ râu giả, theo dõi bác sĩ Mortimer tới tận phố Baker, rồi sau đó tới nhà ga và Khách sạn Northumberland. Vợ hắn có lờ mờ đoán ra được kế hoạch của chồng. Nhưng cô quá đỗi khiếp sợ hắn - một nỗi sợ bắt nguồn từ những trận ngược đãi tàn bạo - đến mức không dám viết thư để cảnh báo cho người đàn ông mà cô biết đang gặp nguy hiểm. Bởi nếu bức thư ấy rơi vào tay Stapleton, thì chính mạng sống của cô cũng khó mà giữ nổi. Cuối cùng, như chúng ta đã biết, cô chọn cách cắt rời từng chữ để ghép thành một thông điệp, rồi ghi địa chỉ bằng một nét chữ tay giả mạo. Bức thư ấy đã đến tay ngài nam tước, và mang đến cho ngài lời cảnh báo đầu tiên về mối hiểm họa đang rình rập.
"Đối với Stapleton, việc chiếm được một món đồ tùy thân của ngài Henry là vô cùng quan trọng. Bởi như vậy, phòng khi buộc phải sử dụng đến con chó săn, hắn sẽ luôn có phương tiện để cho nó đánh hơi. Với bản tính nhanh nhạy và táo tợn cố hữu, hắn lập tức bắt tay vào thực hiện ý đồ này. Và chúng ta không còn nghi ngờ gì nữa, rằng tên đánh giày hay cô hầu phòng của khách sạn đã được hối lộ hậu hĩnh để tiếp tay cho hắn. Nhưng, thật trớ trêu thay, chiếc giày đầu tiên mà bọn chúng lấy được lại là một chiếc giày mới, và vì thế nó hoàn toàn vô dụng đối với mục đích của hắn. Hắn bèn trả lại chiếc giày mới và lấy đi một chiếc giày cũ khác. Chính sự kiện tưởng chừng vụn vặt này lại vô cùng đáng giá, vì nó đã thuyết phục tôi một cách chắc chắn rằng chúng ta đang đối phó với một con chó săn bằng xương bằng thịt. Bởi lẽ, không một giả thiết nào khác có thể cắt nghĩa được sự khao khát mãnh liệt muốn chiếm cho bằng được chiếc giày cũ, cùng với sự thờ ơ dửng dưng đối với chiếc giày mới của hắn. Một sự việc càng kỳ quặc và khó hiểu bao nhiêu, thì lại càng xứng đáng được xem xét thấu đáo bấy nhiêu. Và chính cái điểm tưởng chừng như sẽ khiến vụ án thêm phức tạp, thì lại là điểm có nhiều khả năng làm sáng tỏ nó nhất - miễn là ta biết cân nhắc kỹ lưỡng và xử lý một cách khoa học.
"Rồi tiếp đến, chúng ta có chuyến viếng thăm của những người bạn vào sáng hôm sau. Họ luôn bị Stapleton bám đuôi theo sát trong chiếc xe ngựa. Từ việc hắn biết rõ phòng của chúng ta, ngoại hình của tôi, cũng như cách hành xử của hắn nói chung, tôi có khuynh hướng cho rằng sự nghiệp phạm tội của Stapleton không chỉ giới hạn trong mỗi vụ Baskerville này. Một điều thật đáng chú ý: trong vòng ba năm trở lại đây, đã xảy ra bốn vụ trộm lớn ở miền tây, mà chưa một kẻ thủ ác nào bị bắt giữ. Vụ gần đây nhất xảy ra tại Tòa án Folkestone vào tháng Năm, nổi tiếng vì tên trộm đã bắn chết một cậu bé hầu phòng ngay tại chỗ, một cách máu lạnh, khi cậu bé tình cờ bắt gặp hắn đang hành sự trong bộ dạng đeo mặt nạ. Tôi không chút nghi ngờ gì về việc Stapleton đã dùng con đường trộm cướp này để bù đắp cho nguồn tài chính đang cạn kiệt của mình. Và trong suốt nhiều năm qua, hắn đã trở thành một kẻ táo tợn và cực kỳ nguy hiểm.
"Chúng ta từng được chứng kiến sự nhanh trí của hắn ngay trong buổi sáng hôm đó, khi hắn thành công trốn thoát khỏi tầm tay chúng ta. Và cả sự trơ tráo của hắn nữa, khi dám nhờ người đánh xe ngựa chuyển lại chính cái tên tôi. Kể từ giây phút ấy, hắn hiểu rằng tôi đã chính thức tiếp nhận vụ án ở London, và vì vậy hắn không còn bất cứ cơ hội nào để ra tay ở đây nữa. Hắn bèn rút lui về Dartmoor, và lặng lẽ chờ đợi sự xuất hiện của ngài nam tước."
"Khoan đã!" tôi lên tiếng. "Anh đã thuật lại diễn biến sự việc rất chính xác, nhưng vẫn còn một điểm anh chưa làm sáng tỏ. Con chó săn ở đâu trong suốt thời gian chủ nó lưu lại London?"
"Tôi đã lưu tâm đến vấn đề này và nó thực sự hệ trọng. Không còn gì phải bàn cãi, Stapleton có một kẻ tâm phúc, dù tôi chưa dám chắc hắn từng liều lĩnh chia sẻ toàn bộ kế hoạch với người này. Ở Nhà Merripit có một lão bộc tên là Anthony. Mối quan hệ giữa lão với gia đình Stapleton có thể truy ngược về rất nhiều năm, xa tới tận thời Stapleton còn làm thầy giáo, vì vậy lão hẳn phải biết chủ nhân và nữ chủ nhân của mình thực chất là vợ chồng. Con người này đã biến mất và trốn khỏi đất nước. Điều đáng chú ý là Anthony không phải một cái tên thông dụng ở Anh, trong khi Antonio lại cực kỳ phổ biến tại khắp các xứ nói tiếng Tây Ban Nha hay châu Mỹ gốc Tây Ban Nha. Lão ta, cũng giống như chính bà Stapleton, nói tiếng Anh khá tốt nhưng mang một giọng ngọng nghịu kỳ lạ. Chính mắt tôi đã trông thấy lão già này băng qua đầm lầy Grimpen theo đúng con đường Stapleton đã đánh dấu. Vì vậy, rất có thể trong những lúc chủ vắng nhà, chính lão là kẻ chăm sóc con chó săn, dù lão có lẽ chẳng bao giờ hay biết con thú ấy được dùng vào mục đích gì.
"Kế đó, vợ chồng Stapleton xuống Devonshire, và ngài Henry cùng anh cũng nhanh chóng theo gót họ. Giờ tôi xin nói đôi lời về vị trí của tôi vào thời điểm ấy. Có lẽ anh vẫn còn nhớ, lúc kiểm tra mảnh giấy dán những con chữ in sẵn, tôi đã xem xét hình mờ rất kỹ lưỡng. Khi đưa tờ giấy lên cách mắt vài inch, tôi thoáng nhận ra mùi nước hoa nhài trắng. Có đến bảy mươi lăm loại nước hoa mà một chuyên gia tội phạm học buộc phải phân biệt được, và trong kinh nghiệm của tôi, không ít vụ án xoay chuyển cục diện chỉ nhờ nhận ra chúng kịp thời. Mùi hương ấy gợi đến sự hiện diện của một người đàn bà, và suy nghĩ của tôi bắt đầu hướng về phía nhà Stapleton. Thế là tôi đã khẳng định được sự tồn tại của con chó săn, đồng thời đoán ra kẻ chủ mưu từ trước cả lúc chúng ta đặt chân đến miền tây.
"Kế sách của tôi là bám sát Stapleton. Tuy nhiên, rõ ràng tôi không thể làm điều đó nếu đi cùng anh, bởi hắn sẽ đề cao cảnh giác tột độ. Bởi vậy, tôi đã đánh lừa tất cả mọi người, kể cả anh, và bí mật lên đường trong khi lẽ ra tôi vẫn phải ở London. Những gian khổ tôi chịu đựng cũng chẳng ghê gớm như anh hình dung đâu, dù những chi tiết vặt vãnh kiểu ấy không bao giờ được phép cản trở công cuộc điều tra. Tôi chủ yếu trú tại Coombe Tracey, và chỉ lui tới túp lều trên đầm lầy khi cần kề cận hiện trường. Cartwright xuống cùng tôi, trong lớp cải trang thành một cậu bé nhà quê, thằng bé đã giúp tôi rất nhiều. Tôi trông cậy vào nó để có thức ăn và quần áo sạch sẽ. Trong lúc tôi theo dõi Stapleton, Cartwright thường xuyên bám theo anh, nhờ vậy tôi có thể nắm trong tay mọi mối dây.
"Tôi đã nói với anh rằng những báo cáo của anh đến tay tôi rất nhanh, được chuyển tiếp tức thì từ phố Baker xuống Coombe Tracey. Chúng giúp ích cho tôi vô cùng, đặc biệt là mẩu tiểu sử vô tình chân thực về Stapleton. Nhờ đó tôi đã xác định được danh tính của gã đàn ông và người đàn bà ấy, rồi cuối cùng biết rõ mình đang đứng ở đâu. Vụ án trở nên khá rắc rối vì vụ tên tù vượt ngục và mối liên hệ giữa hắn với gia đình Barrymore. Anh cũng đã làm sáng tỏ khúc mắc này một cách hết sức hiệu quả, dù tôi cũng đã đi đến những kết luận tương tự từ quan sát của riêng mình.
"Vào thời điểm anh phát hiện ra tôi trên đầm lầy, tôi đã thấu suốt toàn bộ sự việc, nhưng vẫn chưa có đủ chứng cứ để đưa ra trước tòa. Ngay cả âm mưu Stapleton nhắm vào ngài Henry trong đêm hôm ấy, với kết cục là cái chết của gã tù nhân bất hạnh, cũng chẳng giúp chúng ta thêm được bao nhiêu trong việc buộc tội giết người đối với hắn. Dường như chẳng còn cách nào khác ngoài việc bắt quả tang hắn tại trận, và muốn vậy, chúng ta buộc phải dùng ngài Henry làm mồi nhử - đơn độc và bề ngoài như không một ai bảo vệ. Chúng ta đã làm đúng như thế, và đánh đổi bằng một cú sốc nặng nề giáng xuống thân chủ, chúng ta đã kết thúc vụ án một cách thành công và đẩy Stapleton vào chỗ diệt vong. Việc ngài Henry phải đương đầu với hiểm nguy ấy, tôi buộc lòng thú nhận, là một khiếm khuyết đáng trách trong cách tôi điều hành vụ án này. Nhưng chúng ta không tài nào lường trước được cái cảnh tượng kinh hoàng và tê liệt mà con quái thú phô bày, cũng chẳng thể đoán được lớp sương mù đã giúp nó áp sát chúng ta ở một cự ly quá ngắn đến vậy. Chúng ta đã đạt được mục đích với một cái giá mà cả vị bác sĩ chuyên khoa lẫn bác sĩ Mortimer đều cam đoan với tôi rằng chỉ là tạm thời. Một chuyến đi xa sẽ giúp người bạn của chúng ta không chỉ phục hồi hệ thần kinh đang suy sụp, mà còn chữa lành cả những vết thương trong tâm hồn. Tình yêu của ngài dành cho người đàn bà ấy thật sâu đậm và chân thành, và với ngài, điều đau buồn nhất trong toàn bộ câu chuyện tăm tối này chính là việc ngài đã bị nàng lừa dối.
"Giờ đây chỉ còn việc làm rõ vai trò của người đàn bà ấy trong toàn bộ sự việc. Không còn nghi ngờ gì nữa, Stapleton đã chi phối nàng bằng một thứ ảnh hưởng ghê gớm - có thể là tình yêu, có thể là nỗi sợ hãi, hoặc rất có thể là cả hai, bởi chúng tuyệt nhiên không phải những cảm xúc loại trừ lẫn nhau. Dù là gì thì sự chi phối ấy cũng cực kỳ hiệu nghiệm. Theo lệnh hắn, nàng sẵn sàng đóng giả làm em gái hắn, dù hắn đã chạm đến ranh giới cuối cùng của quyền lực khi tìm cách ép nàng trực tiếp trở thành kẻ tòng phạm trong tội giết người. Nàng sẵn lòng cảnh báo ngài Henry trong chừng mực có thể mà không làm liên lụy đến chồng, và hết lần này đến lần khác nàng đã cố gắng làm điều đó. Bản thân Stapleton dường như cũng mang máu ghen tuông. Khi thấy vị nam tước tán tỉnh vợ mình, dù đó là một phần trong chính kế hoạch của hắn, hắn vẫn không sao kìm nén được cơn thịnh nộ, để lộ ra cái tâm hồn nóng nảy mà vẻ ngoài điềm đạm bấy lâu đã che giấu quá tài tình. Bằng cách khuyến khích mối thân tình ấy, hắn đã bảo đảm rằng ngài Henry sẽ thường xuyên ghé thăm Nhà Merripit và sớm muộn gì hắn cũng sẽ có được cơ hội mình hằng mong đợi. Thế nhưng, vào chính ngày xảy ra cơn khủng hoảng, vợ hắn đột ngột quay lưng lại. Nàng đã biết đôi chút về cái chết của tên tù nhân, và nàng biết rằng con chó săn đang bị nhốt trong nhà phụ vào buổi tối ngài Henry đến dùng bữa. Nàng buộc tội chồng về tội ác hắn sắp sửa gây ra, và một trận cãi vã dữ dội bùng nổ. Trong cơn cuồng nộ, lần đầu tiên hắn để nàng thấy rằng nàng có một tình địch ngay trong trái tim hắn. Lòng chung thủy của nàng lập tức biến thành thù hận cay đắng, và hắn hiểu rằng nàng sẽ phản bội hắn. Thế là hắn trói nàng lại, không cho nàng cơ hội cảnh báo ngài Henry. Hẳn hắn hy vọng rằng khi cả vùng quy cái chết của vị nam tước cho lời nguyền gia tộc - điều mà chắc chắn họ sẽ làm - hắn có thể thuyết phục vợ chấp nhận sự đã rồi và im lặng mãi mãi về những gì nàng biết. Trong chuyện này, theo tôi, dù sao thì hắn cũng đã tính toán sai lầm. Và ngay cả nếu chúng ta không có mặt ở đó, số phận hắn e cũng chẳng thoát khỏi một kết cục bi thảm. Một người đàn bà mang trong mình dòng máu Tây Ban Nha không dễ dàng bỏ qua một tổn thương như vậy. Và giờ đây, Watson thân mến, chẳng cần phải xem lại ghi chép gì nữa, tôi không thể kể cho anh nghe chi tiết hơn về vụ án kỳ lạ này. Tôi không thấy còn điều gì trọng yếu nào chưa được giải thích nữa."
"Hắn không thể trông mong dọa ngài Henry chết khiếp như cách đã làm với ông bác già bằng con chó săn ma quỷ của mình."
"Con thú vốn hung dữ lại còn bị bỏ đói đến kiệt quệ. Ngay cả khi sự xuất hiện của nó không đủ khiến nạn nhân sợ hãi đến chết, thì ít ra nó cũng làm tê liệt mọi ý chí phản kháng."
"Không còn nghi ngờ gì nữa. Giờ chỉ vướng lại một khó khăn cuối cùng. Nếu quả thực Stapleton được hưởng quyền thừa kế, thì làm sao hắn có thể giải thích nổi chuyện một kẻ thừa kế như hắn lại lén lút sống dưới một cái tên giả ngay sát bên cạnh khối gia sản ấy? Làm thế nào hắn đòi lại được tài sản mà không khơi dậy những ngờ vực và một cuộc điều tra?"
"Đó quả là một trở ngại đáng gờm, và tôi e rằng anh đã kỳ vọng hơi nhiều khi mong tôi giải đáp thấu đáo chuyện ấy. Quá khứ và hiện tại thuộc phạm vi điều tra của tôi, nhưng một kẻ sẽ hành xử ra sao trong tương lai lại là một câu hỏi không dễ trả lời chút nào. Bà Stapleton đã không ít lần nghe chồng mình bàn luận về vấn đề này. Có ba lối thoát khả dĩ. Hắn có thể đòi quyền thừa kế từ Nam Mỹ, thiết lập danh tính của mình trước chính quyền Anh tại đó và nhờ vậy đoạt lấy gia tài mà chẳng cần phải đặt chân trở lại nước Anh; hoặc hắn có thể cải trang kín đáo trong khoảng thời gian ngắn ngủi cần có mặt ở London; hoặc cũng có thể hắn sẽ trao cho một kẻ đồng lõa đầy đủ bằng chứng và giấy tờ, để kẻ ấy đứng ra làm người thừa kế danh nghĩa, đổi lại hắn sẽ giữ một phần thu nhập. Xét từ những gì chúng ta đã biết về hắn, tôi không hề nghi ngờ rằng hắn sẽ tìm ra cách vượt qua trở ngại này. Còn bây giờ, Watson thân mến ạ, chúng ta đã trải qua mấy tuần lao lực miệt mài rồi, và tôi nghĩ, trong một buổi tối thế này, ta có thể hướng tâm trí mình sang những điều dễ chịu hơn. Tôi đã đặt được một lô ghế riêng xem vở Les Huguenots2. Anh đã từng nghe anh em nhà De Reszkes3 hát chưa? Vậy phiền anh sửa soạn trong vòng nửa giờ nữa nhé, dọc đường chúng ta sẽ ghé Marcini's dùng chút bữa tối."
HẾT
-
"Nonpareil" là một từ gốc Pháp mang ý nghĩa "vô song" hay "không ai sánh bằng". Các câu lạc bộ quý ông (gentlemen's club) ở London thời kỳ Victoria là những địa điểm khép kín sang trọng, nơi nam giới thuộc giới thượng lưu thường xuyên lui tới để giao lưu, bàn chuyện chính trị và giải trí, trong đó đánh bạc là một hoạt động rất phổ biến. ↩
-
Một vở opera quy mô lớn của nhà soạn nhạc Giacomo Meyerbeer, ra mắt năm 1836. Tác phẩm lấy bối cảnh cuộc chiến tranh tôn giáo khốc liệt ở Pháp vào thế kỷ 16 và là một trong những vở diễn được tầng lớp trí thức và quý tộc London cuối thế kỷ 19 vô cùng ưa chuộng. ↩
-
Chỉ Jean và Édouard de Reszke, hai anh em ca sĩ opera huyền thoại người Ba Lan. Vào thời điểm câu chuyện diễn ra, họ là những ngôi sao có sức hút lớn nhất tại nhà hát hoàng gia Covent Garden (London), thường xuyên biểu diễn và nhận được sự hâm mộ cuồng nhiệt từ giới thượng lưu Anh. ↩
Chapter 15. A Retrospection
It was the end of November, and Holmes and I sat, upon a raw and foggy night, on either side of a blazing fire in our sitting-room in Baker Street. Since the tragic upshot of our visit to Devonshire he had been engaged in two affairs of the utmost importance, in the first of which he had exposed the atrocious conduct of Colonel Upwood in connection with the famous card scandal of the Nonpareil Club, while in the second he had defended the unfortunate Mme. Montpensier from the charge of murder which hung over her in connection with the death of her step-daughter, Mlle. Carére, the young lady who, as it will be remembered, was found six months later alive and married in New York. My friend was in excellent spirits over the success which had attended a succession of difficult and important cases, so that I was able to induce him to discuss the details of the Baskerville mystery. I had waited patiently for the opportunity for I was aware that he would never permit cases to overlap, and that his clear and logical mind would not be drawn from its present work to dwell upon memories of the past. Sir Henry and Dr. Mortimer were, however, in London, on their way to that long voyage which had been recommended for the restoration of his shattered nerves. They had called upon us that very afternoon, so that it was natural that the subject should come up for discussion.
“The whole course of events,” said Holmes, “from the point of view of the man who called himself Stapleton was simple and direct, although to us, who had no means in the beginning of knowing the motives of his actions and could only learn part of the facts, it all appeared exceedingly complex. I have had the advantage of two conversations with Mrs. Stapleton, and the case has now been so entirely cleared up that I am not aware that there is anything which has remained a secret to us. You will find a few notes upon the matter under the heading B in my indexed list of cases.”
“Perhaps you would kindly give me a sketch of the course of events from memory.”
“Certainly, though I cannot guarantee that I carry all the facts in my mind. Intense mental concentration has a curious way of blotting out what has passed. The barrister who has his case at his fingers’ ends and is able to argue with an expert upon his own subject finds that a week or two of the courts will drive it all out of his head once more. So each of my cases displaces the last, and Mlle. Carére has blurred my recollection of Baskerville Hall. Tomorrow some other little problem may be submitted to my notice which will in turn dispossess the fair French lady and the infamous Upwood. So far as the case of the hound goes, however, I will give you the course of events as nearly as I can, and you will suggest anything which I may have forgotten.
“My inquiries show beyond all question that the family portrait did not lie, and that this fellow was indeed a Baskerville. He was a son of that Rodger Baskerville, the younger brother of Sir Charles, who fled with a sinister reputation to South America, where he was said to have died unmarried. He did, as a matter of fact, marry, and had one child, this fellow, whose real name is the same as his father’s. He married Beryl Garcia, one of the beauties of Costa Rica, and, having purloined a considerable sum of public money, he changed his name to Vandeleur and fled to England, where he established a school in the east of Yorkshire. His reason for attempting this special line of business was that he had struck up an acquaintance with a consumptive tutor upon the voyage home, and that he had used this man’s ability to make the undertaking a success. Fraser, the tutor, died however, and the school which had begun well sank from disrepute into infamy. The Vandeleurs found it convenient to change their name to Stapleton, and he brought the remains of his fortune, his schemes for the future, and his taste for entomology to the south of England. I learned at the British Museum that he was a recognized authority upon the subject, and that the name of Vandeleur has been permanently attached to a certain moth which he had, in his Yorkshire days, been the first to describe.
“We now come to that portion of his life which has proved to be of such intense interest to us. The fellow had evidently made inquiry and found that only two lives intervened between him and a valuable estate. When he went to Devonshire his plans were, I believe, exceedingly hazy, but that he meant mischief from the first is evident from the way in which he took his wife with him in the character of his sister. The idea of using her as a decoy was clearly already in his mind, though he may not have been certain how the details of his plot were to be arranged. He meant in the end to have the estate, and he was ready to use any tool or run any risk for that end. His first act was to establish himself as near to his ancestral home as he could, and his second was to cultivate a friendship with Sir Charles Baskerville and with the neighbours.
“The baronet himself told him about the family hound, and so prepared the way for his own death. Stapleton, as I will continue to call him, knew that the old man’s heart was weak and that a shock would kill him. So much he had learned from Dr. Mortimer. He had heard also that Sir Charles was superstitious and had taken this grim legend very seriously. His ingenious mind instantly suggested a way by which the baronet could be done to death, and yet it would be hardly possible to bring home the guilt to the real murderer.
“Having conceived the idea he proceeded to carry it out with considerable finesse. An ordinary schemer would have been content to work with a savage hound. The use of artificial means to make the creature diabolical was a flash of genius upon his part. The dog he bought in London from Ross and Mangles, the dealers in Fulham Road. It was the strongest and most savage in their possession. He brought it down by the North Devon line and walked a great distance over the moor so as to get it home without exciting any remarks. He had already on his insect hunts learned to penetrate the Grimpen Mire, and so had found a safe hiding-place for the creature. Here he kennelled it and waited his chance.
“But it was some time coming. The old gentleman could not be decoyed outside of his grounds at night. Several times Stapleton lurked about with his hound, but without avail. It was during these fruitless quests that he, or rather his ally, was seen by peasants, and that the legend of the demon dog received a new confirmation. He had hoped that his wife might lure Sir Charles to his ruin, but here she proved unexpectedly independent. She would not endeavour to entangle the old gentleman in a sentimental attachment which might deliver him over to his enemy. Threats and even, I am sorry to say, blows refused to move her. She would have nothing to do with it, and for a time Stapleton was at a deadlock.
“He found a way out of his difficulties through the chance that Sir Charles, who had conceived a friendship for him, made him the minister of his charity in the case of this unfortunate woman, Mrs. Laura Lyons. By representing himself as a single man he acquired complete influence over her, and he gave her to understand that in the event of her obtaining a divorce from her husband he would marry her. His plans were suddenly brought to a head by his knowledge that Sir Charles was about to leave the Hall on the advice of Dr. Mortimer, with whose opinion he himself pretended to coincide. He must act at once, or his victim might get beyond his power. He therefore put pressure upon Mrs. Lyons to write this letter, imploring the old man to give her an interview on the evening before his departure for London. He then, by a specious argument, prevented her from going, and so had the chance for which he had waited.
“Driving back in the evening from Coombe Tracey he was in time to get his hound, to treat it with his infernal paint, and to bring the beast round to the gate at which he had reason to expect that he would find the old gentleman waiting. The dog, incited by its master, sprang over the wicket-gate and pursued the unfortunate baronet, who fled screaming down the yew alley. In that gloomy tunnel it must indeed have been a dreadful sight to see that huge black creature, with its flaming jaws and blazing eyes, bounding after its victim. He fell dead at the end of the alley from heart disease and terror. The hound had kept upon the grassy border while the baronet had run down the path, so that no track but the man’s was visible. On seeing him lying still the creature had probably approached to sniff at him, but finding him dead had turned away again. It was then that it left the print which was actually observed by Dr. Mortimer. The hound was called off and hurried away to its lair in the Grimpen Mire, and a mystery was left which puzzled the authorities, alarmed the countryside, and finally brought the case within the scope of our observation.
“So much for the death of Sir Charles Baskerville. You perceive the devilish cunning of it, for really it would be almost impossible to make a case against the real murderer. His only accomplice was one who could never give him away, and the grotesque, inconceivable nature of the device only served to make it more effective. Both of the women concerned in the case, Mrs. Stapleton and Mrs. Laura Lyons, were left with a strong suspicion against Stapleton. Mrs. Stapleton knew that he had designs upon the old man, and also of the existence of the hound. Mrs. Lyons knew neither of these things, but had been impressed by the death occurring at the time of an uncancelled appointment which was only known to him. However, both of them were under his influence, and he had nothing to fear from them. The first half of his task was successfully accomplished but the more difficult still remained.
“It is possible that Stapleton did not know of the existence of an heir in Canada. In any case he would very soon learn it from his friend Dr. Mortimer, and he was told by the latter all details about the arrival of Henry Baskerville. Stapleton’s first idea was that this young stranger from Canada might possibly be done to death in London without coming down to Devonshire at all. He distrusted his wife ever since she had refused to help him in laying a trap for the old man, and he dared not leave her long out of his sight for fear he should lose his influence over her. It was for this reason that he took her to London with him. They lodged, I find, at the Mexborough Private Hotel, in Craven Street, which was actually one of those called upon by my agent in search of evidence. Here he kept his wife imprisoned in her room while he, disguised in a beard, followed Dr. Mortimer to Baker Street and afterwards to the station and to the Northumberland Hotel. His wife had some inkling of his plans; but she had such a fear of her husband-a fear founded upon brutal ill-treatment-that she dare not write to warn the man whom she knew to be in danger. If the letter should fall into Stapleton’s hands her own life would not be safe. Eventually, as we know, she adopted the expedient of cutting out the words which would form the message, and addressing the letter in a disguised hand. It reached the baronet, and gave him the first warning of his danger.
“It was very essential for Stapleton to get some article of Sir Henry’s attire so that, in case he was driven to use the dog, he might always have the means of setting him upon his track. With characteristic promptness and audacity he set about this at once, and we cannot doubt that the boots or chamber-maid of the hotel was well bribed to help him in his design. By chance, however, the first boot which was procured for him was a new one and, therefore, useless for his purpose. He then had it returned and obtained another-a most instructive incident, since it proved conclusively to my mind that we were dealing with a real hound, as no other supposition could explain this anxiety to obtain an old boot and this indifference to a new one. The more outré and grotesque an incident is the more carefully it deserves to be examined, and the very point which appears to complicate a case is, when duly considered and scientifically handled, the one which is most likely to elucidate it.
“Then we had the visit from our friends next morning, shadowed always by Stapleton in the cab. From his knowledge of our rooms and of my appearance, as well as from his general conduct, I am inclined to think that Stapleton’s career of crime has been by no means limited to this single Baskerville affair. It is suggestive that during the last three years there have been four considerable burglaries in the west country, for none of which was any criminal ever arrested. The last of these, at Folkestone Court, in May, was remarkable for the cold-blooded pistolling of the page, who surprised the masked and solitary burglar. I cannot doubt that Stapleton recruited his waning resources in this fashion, and that for years he has been a desperate and dangerous man.
“We had an example of his readiness of resource that morning when he got away from us so successfully, and also of his audacity in sending back my own name to me through the cabman. From that moment he understood that I had taken over the case in London, and that therefore there was no chance for him there. He returned to Dartmoor and awaited the arrival of the baronet.”
“One moment!” said I. “You have, no doubt, described the sequence of events correctly, but there is one point which you have left unexplained. What became of the hound when its master was in London?”
“I have given some attention to this matter and it is undoubtedly of importance. There can be no question that Stapleton had a confidant, though it is unlikely that he ever placed himself in his power by sharing all his plans with him. There was an old manservant at Merripit House, whose name was Anthony. His connection with the Stapletons can be traced for several years, as far back as the school-mastering days, so that he must have been aware that his master and mistress were really husband and wife. This man has disappeared and has escaped from the country. It is suggestive that Anthony is not a common name in England, while Antonio is so in all Spanish or Spanish-American countries. The man, like Mrs. Stapleton herself, spoke good English, but with a curious lisping accent. I have myself seen this old man cross the Grimpen Mire by the path which Stapleton had marked out. It is very probable, therefore, that in the absence of his master it was he who cared for the hound, though he may never have known the purpose for which the beast was used.
“The Stapletons then went down to Devonshire, whither they were soon followed by Sir Henry and you. One word now as to how I stood myself at that time. It may possibly recur to your memory that when I examined the paper upon which the printed words were fastened I made a close inspection for the water-mark. In doing so I held it within a few inches of my eyes, and was conscious of a faint smell of the scent known as white jessamine. There are seventy-five perfumes, which it is very necessary that a criminal expert should be able to distinguish from each other, and cases have more than once within my own experience depended upon their prompt recognition. The scent suggested the presence of a lady, and already my thoughts began to turn towards the Stapletons. Thus I had made certain of the hound, and had guessed at the criminal before ever we went to the west country.
“It was my game to watch Stapleton. It was evident, however, that I could not do this if I were with you, since he would be keenly on his guard. I deceived everybody, therefore, yourself included, and I came down secretly when I was supposed to be in London. My hardships were not so great as you imagined, though such trifling details must never interfere with the investigation of a case. I stayed for the most part at Coombe Tracey, and only used the hut upon the moor when it was necessary to be near the scene of action. Cartwright had come down with me, and in his disguise as a country boy he was of great assistance to me. I was dependent upon him for food and clean linen. When I was watching Stapleton, Cartwright was frequently watching you, so that I was able to keep my hand upon all the strings.
“I have already told you that your reports reached me rapidly, being forwarded instantly from Baker Street to Coombe Tracey. They were of great service to me, and especially that one incidentally truthful piece of biography of Stapleton’s. I was able to establish the identity of the man and the woman and knew at last exactly how I stood. The case had been considerably complicated through the incident of the escaped convict and the relations between him and the Barrymores. This also you cleared up in a very effective way, though I had already come to the same conclusions from my own observations.
“By the time that you discovered me upon the moor I had a complete knowledge of the whole business, but I had not a case which could go to a jury. Even Stapleton’s attempt upon Sir Henry that night which ended in the death of the unfortunate convict did not help us much in proving murder against our man. There seemed to be no alternative but to catch him red-handed, and to do so we had to use Sir Henry, alone and apparently unprotected, as a bait. We did so, and at the cost of a severe shock to our client we succeeded in completing our case and driving Stapleton to his destruction. That Sir Henry should have been exposed to this is, I must confess, a reproach to my management of the case, but we had no means of foreseeing the terrible and paralyzing spectacle which the beast presented, nor could we predict the fog which enabled him to burst upon us at such short notice. We succeeded in our object at a cost which both the specialist and Dr. Mortimer assure me will be a temporary one. A long journey may enable our friend to recover not only from his shattered nerves but also from his wounded feelings. His love for the lady was deep and sincere, and to him the saddest part of all this black business was that he should have been deceived by her.
“It only remains to indicate the part which she had played throughout. There can be no doubt that Stapleton exercised an influence over her which may have been love or may have been fear, or very possibly both, since they are by no means incompatible emotions. It was, at least, absolutely effective. At his command she consented to pass as his sister, though he found the limits of his power over her when he endeavoured to make her the direct accessory to murder. She was ready to warn Sir Henry so far as she could without implicating her husband, and again and again she tried to do so. Stapleton himself seems to have been capable of jealousy, and when he saw the baronet paying court to the lady, even though it was part of his own plan, still he could not help interrupting with a passionate outburst which revealed the fiery soul which his self-contained manner so cleverly concealed. By encouraging the intimacy he made it certain that Sir Henry would frequently come to Merripit House and that he would sooner or later get the opportunity which he desired. On the day of the crisis, however, his wife turned suddenly against him. She had learned something of the death of the convict, and she knew that the hound was being kept in the outhouse on the evening that Sir Henry was coming to dinner. She taxed her husband with his intended crime, and a furious scene followed in which he showed her for the first time that she had a rival in his love. Her fidelity turned in an instant to bitter hatred, and he saw that she would betray him. He tied her up, therefore, that she might have no chance of warning Sir Henry, and he hoped, no doubt, that when the whole countryside put down the baronet’s death to the curse of his family, as they certainly would do, he could win his wife back to accept an accomplished fact and to keep silent upon what she knew. In this I fancy that in any case he made a miscalculation, and that, if we had not been there, his doom would none the less have been sealed. A woman of Spanish blood does not condone such an injury so lightly. And now, my dear Watson, without referring to my notes, I cannot give you a more detailed account of this curious case. I do not know that anything essential has been left unexplained.”
“He could not hope to frighten Sir Henry to death as he had done the old uncle with his bogie hound.”
“The beast was savage and half-starved. If its appearance did not frighten its victim to death, at least it would paralyze the resistance which might be offered.”
“No doubt. There only remains one difficulty. If Stapleton came into the succession, how could he explain the fact that he, the heir, had been living unannounced under another name so close to the property? How could he claim it without causing suspicion and inquiry?”
“It is a formidable difficulty, and I fear that you ask too much when you expect me to solve it. The past and the present are within the field of my inquiry, but what a man may do in the future is a hard question to answer. Mrs. Stapleton has heard her husband discuss the problem on several occasions. There were three possible courses. He might claim the property from South America, establish his identity before the British authorities there and so obtain the fortune without ever coming to England at all, or he might adopt an elaborate disguise during the short time that he need be in London; or, again, he might furnish an accomplice with the proofs and papers, putting him in as heir, and retaining a claim upon some proportion of his income. We cannot doubt from what we know of him that he would have found some way out of the difficulty. And now, my dear Watson, we have had some weeks of severe work, and for one evening, I think, we may turn our thoughts into more pleasant channels. I have a box for Les Huguenots. Have you heard the De Reszkes? Might I trouble you then to be ready in half an hour, and we can stop at Marcini’s for a little dinner on the way?”