CHƯƠNG 4. NGÀI HENRY BASKERVILLE
Bữa sáng của chúng tôi đã được dọn dẹp từ sớm. Holmes khoác áo choàng tắm, kiên nhẫn chờ đợi cuộc hẹn đã định. Vị khách hàng đến thật đúng hẹn - đồng hồ vừa điểm mười giờ thì bác sĩ Mortimer được mời lên, theo sau là vị nam tước trẻ tuổi. Người thứ hai là một quý ông nhỏ nhắn, lanh lợi, đôi mắt đen láy, trạc ba mươi tuổi. Thân hình ngài rắn rỏi, cặp lông mày đen rậm cùng khuôn mặt cương nghị toát lên vẻ hiếu chiến. Ngài mặc một bộ đồ vải tuýt nhuốm sắc đỏ nhạt, mang dáng dấp dạn dày sương gió của một kẻ quen sống ngoài trời. Thế nhưng, trong ánh mắt kiên định và phong thái điềm tĩnh, tự tin kia, vẫn toát lên khí chất của một bậc quý ông đích thực.
"Đây là Ngài Henry Baskerville," bác sĩ Mortimer giới thiệu.
"À, vâng," vị nam tước lên tiếng. "Và chuyện lạ là, thưa ông Sherlock Holmes, nếu người bạn đồng hành của tôi đây không đề nghị đến gặp ông sáng nay, thì chính tôi cũng sẽ tìm đến. Tôi biết ông là bậc thầy trong việc giải quyết những rắc rối nho nhỏ, và sáng nay tôi vừa vớ phải một rắc rối khiến tôi phải đau đầu hơn mức mình có thể xoay xở."
"Mời Ngài ngồi, Ngài Henry. Có phải ý Ngài là chính Ngài đã gặp đôi ba chuyện kỳ lạ kể từ lúc đặt chân đến London?"
"Chẳng có gì ghê gớm lắm đâu, ông Holmes ạ. Hẳn chỉ là một trò đùa thôi. Chính là bức thư này - nếu có thể gọi đây là một bức thư - vừa đến tay tôi sáng nay."
Ngài đặt một phong bì lên bàn. Tất cả chúng tôi cùng cúi xuống xem xét. Đó là phong bì loại thường, màu xam xám. Địa chỉ đề "Ngài Henry Baskerville, Khách sạn Northumberland" được viết bằng những nét chữ thô kệch; dấu bưu điện đóng ở Charing Cross1, và ngày gửi là tối hôm trước.
"Ai biết Ngài sẽ đến Khách sạn Northumberland?" Holmes hỏi, hướng cặp mắt sắc sảo về phía vị khách.
"Không ai biết được cả. Chúng tôi chỉ mới quyết định sau khi tôi gặp bác sĩ Mortimer."
"Nhưng hẳn bác sĩ Mortimer đã trú tại đó rồi chứ?"
"Không, tôi ở nhà một người bạn," vị bác sĩ đáp.
"Chúng tôi không để lộ bất cứ dấu hiệu nào cho thấy mình định đến khách sạn đó."
"Hừm! Có vẻ như ai đó đang theo dõi nhất cử nhất động của ngài rất sát sao." Holmes rút từ trong phong bì ra một nửa tờ giấy foolscap2 được gấp làm tư. Anh mở nó ra và trải phẳng trên mặt bàn. Chạy ngang giữa trang giấy là một câu duy nhất được ghép lại từ những con chữ in sẵn cắt ra dán vào. Dòng chữ ấy viết rằng:
Nếu ngài coi trọng cuộc sống hoặc lý trí của mình thì hãy tránh xa khỏi vùng đầm lầy.
Chỉ duy nhất hai chữ "vùng đầm lầy" là được viết tay bằng mực.
"Nào," Ngài Henry Baskerville lên tiếng, "có lẽ ông sẽ cho tôi hay, ông Holmes, rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây, và kẻ nào lại quan tâm đến chuyện của tôi đến mức này vậy?"
"Ông nghĩ sao về việc này, bác sĩ Mortimer? Dù sao đi nữa, hẳn ông cũng phải thừa nhận rằng chẳng có gì là siêu nhiên ở đây chứ?"
"Không, thưa ngài, nhưng rất có khả năng bức thư đến từ một kẻ tin chắc rằng chuyện này mang bản chất siêu nhiên."
"Chuyện gì cơ?" Ngài Henry gắt giọng. "Có vẻ như tất cả các ông ở đây đều biết rõ về chuyện của tôi hơn cả chính tôi vậy."
"Ngài sẽ được chia sẻ mọi điều chúng tôi biết trước khi rời khỏi căn phòng này, Ngài Henry. Tôi xin hứa với ngài điều đó," Sherlock Holmes đáp. "Còn lúc này, với sự cho phép của ngài, chúng ta hãy tập trung vào tài liệu hết sức thú vị này - thứ chắc chắn đã được cắt dán và gửi đi từ tối hôm qua. Watson này, anh có tờ Times3 hôm qua không?"
"Nó ở trong góc kia."
"Làm ơn đưa cho tôi - trang trong ấy, trang có các bài xã luận." Anh lướt nhanh mắt qua tờ báo, đảo lên đảo xuống từng cột chữ. "Bài xã luận về thương mại tự do này quả là tuyệt tác. Cho phép tôi trích đọc cho ngài nghe một đoạn nhé.
‘Ngài có thể bị dụ dỗ mà tưởng tượng rằng ngành nghề kinh doanh riêng của mình hay nền công nghiệp của mình sẽ được khuyến khích bởi một mức thuế bảo hộ, nhưng lý trí cho thấy rằng về lâu về dài, những chính sách như vậy chắc chắn sẽ giữ của cải tránh xa khỏi đất nước, làm suy giảm giá trị hàng nhập khẩu của chúng ta và hạ thấp đời sống chung trên hòn đảo này.’
"Anh thấy thế nào, Watson?" Holmes reo lên đầy phấn khích, xoa hai tay vào nhau vẻ khoan khoái. "Anh không nghĩ đó là một quan điểm đáng khâm phục sao?"
Bác sĩ Mortimer nhìn Holmes với ánh mắt tò mò đầy tính chuyên môn, còn Ngài Henry Baskerville thì quay đôi mắt đen đầy hoang mang về phía tôi.
"Tôi chẳng rành lắm về thuế quan và mấy thứ tương tự," ngài nói, "nhưng hình như chúng ta đã hơi lạc đề so với mảnh giấy nhắn kia rồi."
"Trái lại, tôi cho rằng chúng ta đang lần theo dấu vết rất chính xác đấy, Ngài Henry. Anh Watson đây hiểu rõ phương pháp của tôi hơn ngài, nhưng tôi e rằng ngay cả anh ấy cũng chưa nắm bắt được hết ý nghĩa của câu văn này."
"Không, tôi thú thực là chẳng thấy mối liên hệ nào cả."
"Ấy vậy mà, Watson thân mến, mối liên hệ ấy lại vô cùng chặt chẽ - chặt chẽ đến mức câu này được trích xuất trực tiếp từ câu kia. ‘Ngài,’ ‘của mình,’ ‘của mình,’ ‘cuộc sống,’ ‘lý trí,’ ‘coi trọng,’ ‘tránh xa,’ ‘khỏi.’ Đến đây anh đã thấy những từ này được lấy từ đâu ra chưa?"
"Trời đất ơi, ông nói đúng! Quả thật là quá thông minh!" Ngài Henry thốt lên.
"Nếu còn bất kỳ nghi ngờ nào, thì sự thật rằng hai chữ ‘tránh xa’ và ‘khỏi’ được cắt dính liền thành một mảnh đã giải quyết nốt rồi."
"Ồ, giờ thì - đúng là như vậy!"
"Quả thực, ông Holmes, điều này vượt xa mọi điều tôi có thể tưởng tượng nổi," bác sĩ Mortimer thốt lên, sững sờ nhìn bạn tôi. "Việc ai đó nói rằng mấy chữ này được lấy từ một tờ báo thì tôi còn hiểu được; nhưng việc ông chỉ đích danh đó là tờ nào, và còn nói thêm rằng chúng đến từ một bài xã luận, thì thực sự là một trong những điều phi thường nhất tôi từng được chứng kiến. Ông đã làm thế nào vậy?"
"Tôi đoán, thưa bác sĩ, ông có thể phân biệt được hộp sọ của một người da đen với hộp sọ của một người Eskimo chứ?"
"Hẳn nhiên rồi."
"Nhưng bằng cách nào?"
"Bởi vì đó là lĩnh vực tôi đặc biệt yêu thích. Những điểm khác biệt rất rõ ràng. Cung mày, góc mặt, độ cong của xương hàm trên, rồi-"
"Thì đây cũng là lĩnh vực tôi đặc biệt yêu thích, và những điểm khác biệt cũng rõ ràng không kém. Trong mắt tôi, sự khác biệt giữa phông chữ bourgeois có chèn chì4 của một bài báo trên tờ Times với nét in cẩu thả của một tờ báo chiều giá nửa xu, cũng lớn lao như sự khác biệt giữa người da đen và người Eskimo trong mắt ông vậy. Nhận diện kiểu chữ là một trong những nhánh kiến thức cơ bản nhất đối với một chuyên gia đặc biệt về tội phạm, mặc dù tôi phải thú nhận rằng có lần, khi còn rất trẻ, tôi đã từng nhầm tờ Leeds Mercury với tờ Western Morning News. Nhưng bài xã luận của tờ Times thì hoàn toàn không thể lẫn vào đâu được, và những từ này không thể đến từ bất cứ nguồn nào khác. Vì sự việc diễn ra vào ngày hôm qua, nên khả năng rất cao là chúng ta sẽ tìm thấy những từ này trong số báo ngày hôm qua."
"Vậy theo những gì tôi hiểu được từ ông, ông Holmes," Ngài Henry Baskerville nói, "ai đó đã cắt thông điệp này ra bằng một cây kéo-"
"Kéo cắt móng tay," Holmes đáp. "Ngài có thể thấy đó là một cây kéo có lưỡi rất ngắn, bởi kẻ cắt đã phải nhấp kéo hai lần trên cụm từ ‘tránh xa’."
"Đúng là như vậy. Vậy là có kẻ đã cắt thông điệp này bằng một cây kéo lưỡi ngắn, rồi dán nó bằng hồ-"
"Keo dán," Holmes nói.
"Bằng keo dán lên giấy. Nhưng tôi muốn biết tại sao chữ ‘vùng đầm lầy’ lại phải viết tay?"
"Bởi vì hắn không thể tìm thấy từ đó trên mặt báo. Những từ khác đều rất thông dụng và có thể tìm thấy ở bất kỳ số báo nào, nhưng ‘vùng đầm lầy’ thì ít phổ biến hơn nhiều."
"Ồ, tất nhiên rồi, thế là rõ. Ông có đọc được điều gì khác từ thông điệp này không, ông Holmes?"
"Còn một vài dấu hiệu nữa, dù kẻ soạn thư đã hết sức cẩn thận xóa bỏ mọi manh mối. Địa chỉ, như ngài thấy đấy, được viết bằng những nét chữ thô kệch. Nhưng tờ Times là một tờ báo hiếm khi rơi vào tay ai ngoài những người có học thức. Do đó, ta có thể suy luận rằng bức thư này được soạn bởi một kẻ có học, hắn cố tình giả làm một kẻ vô học; và việc hắn nỗ lực che giấu nét chữ cho thấy rằng ngài có thể đã biết, hoặc sẽ biết nét chữ ấy. Ngoài ra, ngài hãy để ý rằng các con chữ không được dán thành một đường thẳng tắp, mà một số từ nhô cao hơn hẳn những từ còn lại. Chữ ‘cuộc sống,’ chẳng hạn, nằm chệch hẳn khỏi vị trí thích hợp của nó. Điều đó có thể là dấu hiệu của sự bất cẩn, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của sự bối rối và vội vã. Nhìn chung, tôi nghiêng về giả thuyết thứ hai, bởi sự việc này rõ ràng là nghiêm trọng, và khó có chuyện kẻ soạn một bức thư như vậy lại bất cẩn. Nếu hắn đang vội, thì điều đó đặt ra một câu hỏi thú vị: tại sao hắn lại phải vội? Bởi bất kỳ bức thư nào gửi đi trước sáng sớm cũng sẽ đến tay Ngài Henry trước khi ngài rời khách sạn. Phải chăng kẻ soạn thư sợ bị gián đoạn - và bị gián đoạn bởi ai?"
"Đến đây là chúng ta bắt đầu bước vào vùng suy đoán rồi," bác sĩ Mortimer nhận xét.
"Nói đúng hơn, là vùng mà ở đó chúng ta cân nhắc các khả năng và chọn ra khả năng có xác suất cao nhất. Đó chính là cách vận dụng trí tưởng tượng một cách khoa học, nhưng chúng tôi luôn có những cơ sở vật chất nhất định để bắt đầu suy luận. Và giờ đây, ông hẳn sẽ gọi điều tôi sắp nói là suy đoán, nhưng tôi gần như chắc chắn rằng địa chỉ này đã được viết trong một khách sạn."
"Làm thế quái nào ông có thể nói như vậy?"
"Nếu ông xem xét kỹ lưỡng, ông sẽ thấy rằng cả bút lẫn mực đều gây rắc rối cho người viết. Ngòi bút đã bắn mực hai lần chỉ trong một từ, và cạn mực đến ba lần trong một địa chỉ ngắn, chứng tỏ trong lọ mực chỉ còn rất ít. Ấy vậy mà, một cây bút riêng hay một lọ mực cá nhân hiếm khi bị để trong tình trạng tồi tệ như vậy, và sự kết hợp của cả hai thì lại càng hiếm hơn. Nhưng ông biết bút và mực ở khách sạn rồi đấy - ở đó hiếm khi có được thứ gì khá hơn. Quả thực, tôi gần như không chút do dự mà khẳng định rằng, nếu chúng ta lục tung các sọt rác của những khách sạn quanh khu Charing Cross cho đến khi tìm thấy phần còn lại của bài xã luận tờ Times bị cắt xén, thì chúng ta có thể tóm ngay được kẻ đã gửi thông điệp kỳ lạ này. Ô kìa! Ô kìa! Cái gì đây?"
Anh chăm chú xem xét tờ giấy foolscap nơi những dòng chữ được dán lên, đưa nó cách mắt chỉ chừng một hoặc hai inch.
"Sao vậy?"
"Không có gì," anh đáp, rồi ném nó xuống. "Chỉ là một nửa tờ giấy trắng, thậm chí không có hình mờ. Tôi nghĩ chúng ta đã vắt được gần như tất cả những gì có thể từ bức thư kỳ lạ này rồi. Và giờ thì, Ngài Henry, có điều gì thú vị khác xảy đến với ngài kể từ khi ngài đến London không?"
"Ồ không, ông Holmes. Tôi nghĩ là không."
"Ngài không để ý thấy ai theo dõi hay canh chừng ngài sao?"
"Nghe cứ như tôi vừa bước chân vào một cuốn tiểu thuyết rẻ tiền vậy," vị khách của chúng tôi đáp. "Tại sao quái quỷ gì lại có người theo dõi hay canh chừng tôi cơ chứ?"
"Chúng ta sẽ bàn đến chuyện đó sau. Ngài không còn điều gì khác muốn báo cho chúng tôi trước khi chúng ta đi sâu vào vấn đề này sao?"
"Chà, điều đó còn tùy vào những gì ông cho là đáng để báo cáo."
"Tôi cho rằng bất cứ điều gì khác thường, nằm ngoài thói quen sinh hoạt hàng ngày, đều rất đáng để báo cáo."
Ngài Henry mỉm cười. "Tôi chưa hiểu nhiều về cuộc sống ở Anh, vì tôi đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình ở Mỹ và Canada. Nhưng tôi hy vọng rằng việc bị mất một chiếc giày không phải là một phần trong thói quen sinh hoạt bình thường ở đây."
"Ngài đã làm mất một chiếc giày sao?"
"Thưa ngài thân mến," bác sĩ Mortimer kêu lên, "nó chỉ bị để nhầm chỗ thôi. Ngài sẽ tìm thấy nó khi quay về khách sạn. Làm phiền ông Holmes bằng những chuyện vụn vặt như thế này thì có ích gì chứ?"
"Nhưng chính ông ấy đã hỏi tôi về bất cứ điều gì khác thường cơ mà."
"Chính xác," Holmes nói, "dù sự việc có vẻ ngớ ngẩn đến đâu đi chăng nữa. Ngài nói ngài đã làm mất một chiếc giày?"
"Chà, phải nói là để nhầm chỗ thì đúng hơn. Tối qua tôi đặt cả đôi ngoài cửa phòng, thế mà sáng nay chỉ còn lại một chiếc. Tôi chẳng thể hiểu nổi cái gã đánh giày ấy. Tệ hại nhất là tôi mới mua đôi giày đó tối qua ở phố Strand, và còn chưa kịp xỏ chân vào nữa."
"Nếu ngài chưa hề đi chúng, tại sao ngài lại để chúng ra ngoài để đánh bóng?"
"Đó là đôi giày màu nâu nhạt, chưa từng được đánh véc-ni bao giờ. Vì thế tôi mới để ra ngoài."
"Vậy tôi hiểu rằng, vừa mới đặt chân đến London hôm qua, ngài đã ra phố ngay và mua một đôi giày?"
"Tôi đã đi mua sắm kha khá thứ. Bác sĩ Mortimer đây đã tháp tùng tôi. Ông thấy đấy, nếu tôi sắp trở thành một điền chủ dưới ấy, thì tôi phải ăn mặc cho ra dáng, và có lẽ hồi ở miền Tây tôi đã hơi xuề xòa trong cách ăn mặc. Trong số những món đồ khác, tôi đã mua đôi giày nâu này - trả sáu đô la - thế mà bị lấy cắp mất một chiếc trước cả khi tôi kịp xỏ chân vào."
"Có vẻ như đó là một món đặc biệt vô giá trị để lấy cắp," Sherlock Holmes nhận định. "Tôi thú nhận rằng mình cũng đồng quan điểm với bác sĩ Mortimer, rằng chiếc giày bị mất sẽ sớm được tìm thấy thôi."
"Và giờ đây, thưa các quý ông," vị nam tước nói với giọng quả quyết, "có vẻ như tôi đã kể khá đủ những điều ít ỏi mình biết rồi. Đã đến lúc ông thực hiện lời hứa và kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện về mục đích chúng ta đang cùng hướng tới."
"Yêu cầu của ngài hoàn toàn chính đáng," Holmes đáp. "Bác sĩ Mortimer, tôi nghĩ tốt nhất là ông hãy thuật lại câu chuyện của mình, y như cách ông đã kể cho chúng tôi nghe trước đây."
Được khích lệ như vậy, người bạn khoa học của chúng tôi lôi giấy tờ trong túi ra và trình bày toàn bộ sự việc, hệt như ông đã làm vào buổi sáng hôm trước. Ngài Henry Baskerville lắng nghe với sự chú tâm sâu sắc nhất, thỉnh thoảng lại buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc.
"Chà, xem ra tôi đã được thừa hưởng một gia tài đi kèm với một lời nguyền ghê gớm," ngài nói khi câu chuyện dài kết thúc. "Lẽ dĩ nhiên, tôi đã nghe kể về con chó săn từ hồi còn nằm nôi. Đó là câu chuyện cửa miệng của cả gia tộc, dù trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ phải nghiêm túc tin vào nó. Nhưng về cái chết của bác tôi - chà, mọi thứ dường như đang quay cuồng trong đầu tôi, và tôi vẫn chưa thể hiểu cho thấu đáo được. Các ông xem ra vẫn chưa hoàn toàn quyết định được liệu đây là vụ việc dành cho cảnh sát, hay cho một vị mục sư."
"Hoàn toàn chính xác."
"Và giờ đây lại thêm chuyện bức thư gửi cho tôi ở khách sạn. Tôi cho rằng nó cũng nằm trong một phần của chuỗi sự kiện này."
"Điều này dường như cho thấy có kẻ nào đó biết nhiều hơn chúng ta về những gì đang diễn ra trên vùng đầm lầy," bác sĩ Mortimer nói.
"Và cũng cho thấy," Holmes bổ sung, "rằng kẻ đó không hẳn mang ác ý với ngài, bởi hắn đã cảnh báo ngài về mối nguy hiểm."
"Hoặc cũng có thể, vì mục đích riêng của mình, hắn muốn dọa cho tôi bỏ chạy."
"Chà, tất nhiên, điều đó cũng có thể xảy ra. Tôi rất biết ơn ông, bác sĩ Mortimer, vì đã giới thiệu cho tôi một vấn đề mở ra vài ba khả năng hết sức thú vị. Nhưng điểm mấu chốt thực tiễn mà hiện giờ chúng ta cần quyết định, Ngài Henry ạ, chính là: liệu ngài có nên đến Trang viên Baskerville hay không?"
"Tại sao tôi lại không nên đến?"
"Dường như đang có nguy hiểm."
"Ý ông là nguy hiểm từ con ác quỷ của gia tộc này, hay nguy hiểm từ con người?"
"Chà, đó chính là điều chúng ta phải tìm ra."
"Dù là gì đi chăng nữa, câu trả lời của tôi vẫn không thay đổi. Chẳng có ác quỷ nào dưới địa ngục, ông Holmes ạ, và cũng chẳng có con người nào trên mặt đất này có thể ngăn cản tôi trở về ngôi nhà của tổ tiên mình. Ông có thể coi đây là câu trả lời cuối cùng của tôi." Đôi lông mày đen của ngài nhíu chặt lại, và khuôn mặt ngài bừng lên một màu đỏ thẫm khi ngài nói. Rõ ràng, dòng máu nóng của gia tộc Baskerville vẫn chưa hề tắt lịm ở người đại diện cuối cùng này. "Trong lúc này," ngài nói tiếp, "tôi hầu như chưa có đủ thời gian để suy ngẫm về tất cả những gì các ông vừa kể. Đối với một con người, thật là cả một gánh nặng khi phải thấu hiểu và quyết định ngay trong một buổi nói chuyện duy nhất. Tôi muốn có một giờ yên tĩnh ở một mình để đưa ra quyết định. Này nhé, ông Holmes, bây giờ là mười một rưỡi, và tôi sẽ quay về khách sạn ngay đây. Giả sử ông và bạn ông, bác sĩ Watson, ghé qua dùng bữa trưa với chúng tôi lúc hai giờ. Khi ấy, tôi sẽ có thể cho ông biết rõ ràng hơn về cách mà sự việc này tác động đến tôi."
"Như vậy có tiện cho anh không, Watson?"
"Hoàn toàn tiện."
"Vậy xin ngài cứ chờ chúng tôi. Tôi có nên gọi một chiếc xe ngựa giúp ngài không?"
"Tôi thích đi bộ hơn, vì chuyện này làm tôi khá bối rối."
"Tôi rất sẵn lòng đi dạo cùng ngài," người bạn đồng hành của ngài lên tiếng.
"Vậy chúng ta sẽ gặp lại nhau lúc hai giờ. Tạm biệt, và chúc một buổi sáng tốt lành!"
Chúng tôi nghe tiếng bước chân khách bước xuống cầu thang, rồi tiếng cánh cửa trước đóng sầm lại. Trong nháy mắt, Holmes đã lột xác từ một kẻ mơ màng uể oải thành một con người hành động.
"Mũ và giày, Watson, nhanh lên! Không được phí một giây nào!" Anh lao vào phòng mình trong bộ áo choàng tắm và chỉ vài giây sau đã quay trở ra, khoác vội chiếc áo măng tô. Chúng tôi cùng nhau hối hả xuống cầu thang rồi ùa ra phố. Bác sĩ Mortimer và Baskerville vẫn còn hiện rõ trước mắt, cách chúng tôi chừng hai trăm thước về hướng phố Oxford.
"Tôi có nên chạy lên gọi họ lại không?"
"Tuyệt đối không, Watson thân mến. Tôi hoàn toàn mãn nguyện với sự đồng hành của anh, miễn là anh có thể chịu đựng nổi tôi. Mấy người bạn của chúng ta thật khôn ngoan, vì quả thực đây là một buổi sáng tuyệt đẹp để tản bộ."
Anh sải bước nhanh hơn cho đến khi khoảng cách giữa đôi bên chỉ còn một nửa. Rồi, vẫn giữ một khoảng trống chừng trăm thước phía sau, chúng tôi lần theo họ vào phố Oxford và men xuống phố Regent. Có một lần hai người bạn của chúng tôi dừng lại, chăm chú nhìn vào một tủ kính cửa hàng, và Holmes cũng làm y hệt. Một lát sau, anh khẽ bật ra một tiếng xuýt xoa hài lòng, và lần theo ánh mắt hau háu của anh, tôi trông thấy một chiếc xe ngựa hai bánh5 có một người đàn ông ngồi bên trong vừa dừng ở phía bên kia đường, giờ đang từ từ lăn bánh về phía trước.
"Tên của chúng ta kia rồi, Watson! Đi nào! Ít nhất ta cũng sẽ nhìn rõ mặt hắn, dù có chẳng làm được gì hơn."
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một bộ râu đen rậm rạp và một đôi mắt sắc lẹm quay ngoắt lại nhìn chúng tôi qua ô cửa sổ bên hông chiếc xe ngựa. Tức thì, nắp sập trên nóc xe bật mở, một tiếng quát vọng lên chỗ người đánh xe, và cỗ xe lao đi như điên cuồng dọc phố Regent. Holmes sốt sắng đảo mắt tìm một chiếc xe khác, nhưng chẳng có chiếc trống nào trong tầm mắt. Anh liền lao vào cuộc truy đuổi cuồng nhiệt giữa dòng xe cộ ngược xuôi, song khoảng cách ban đầu đã quá lớn, và chiếc xe ngựa nhanh chóng mất hút.
"Đấy!" Holmes cay đắng thốt lên, thở hổn hển và mặt tái đi vì bực dọc khi bước ra khỏi dòng xe cộ. "Đã bao giờ có sự xui xẻo và cả sự xử lý tồi tệ đến thế này chưa? Watson, Watson, nếu anh là người trung thực, anh cũng sẽ ghi lại chuyện này làm đối trọng với những thành công của tôi!"
"Kẻ đó là ai?"
"Tôi không hề có một manh mối nào."
"Một kẻ bám đuôi?"
"Chà, qua những gì chúng ta đã nghe, rõ ràng Baskerville đã bị ai đó theo sát gót kể từ khi ngài đặt chân đến thị trấn. Làm sao người ta có thể biết nhanh đến vậy rằng Khách sạn Northumberland là nơi ngài chọn lưu trú? Nếu chúng đã theo dõi ngài ngày đầu tiên, tôi suy luận rằng chúng cũng sẽ theo dõi ngài ngày thứ hai. Có lẽ anh đã để ý thấy tôi đã hai lần thong thả bước ra cửa sổ trong lúc bác sĩ Mortimer đang đọc bản truyền thuyết của ông ấy."
"Vâng, tôi nhớ."
"Tôi đang lùng sục những kẻ lảng vảng trên phố, nhưng chẳng thấy ai. Chúng ta đang đương đầu với một kẻ thông minh, Watson ạ. Vụ này có gốc rễ rất sâu, và dù cuối cùng tôi vẫn chưa thể xác quyết được liệu thế lực đang tiếp cận chúng ta là thiện hay ác, tôi vẫn luôn ý thức được sức mạnh và mưu đồ của chúng. Khi mấy người bạn của chúng ta rời đi, tôi lập tức bám theo, hy vọng đánh dấu được cái bóng vô hình vẫn đeo đuổi họ. Nhưng hắn ta ranh mãnh đến mức không tin tưởng vào việc đi bộ - hắn đã lợi dụng một chiếc xe ngựa, nhờ đó có thể lởn vởn phía sau hoặc phóng vụt qua mặt họ mà chẳng bị ai chú ý. Cách làm ấy còn có thêm một lợi thế: nếu họ bắt xe ngựa, hắn đã sẵn sàng bám theo ngay. Tuy nhiên, phương pháp này cũng lộ ra một nhược điểm rõ ràng."
"Nó đặt hắn vào tay gã đánh xe."
"Chính xác."
"Tiếc thật, chúng ta đã không kịp lấy biển số!"
"Watson thân mến, dù tôi có vụng về như đã thể hiện, chắc anh không thực sự tưởng rằng tôi lại bỏ qua việc chép biển số đấy chứ? Số 2704 chính là kẻ của chúng ta. Nhưng lúc này điều đó cũng chẳng giúp ích gì."
"Tôi không hiểu làm sao anh có thể làm được hơn thế."
"Khi phát hiện ra chiếc xe ngựa, lẽ ra tôi phải lập tức quay ngoắt người và bước theo hướng ngược lại. Rồi sau đó thong thả thuê một chiếc xe thứ hai mà bám theo chiếc thứ nhất ở một khoảng cách an toàn. Hoặc, hay hơn nữa, tôi nên đi thẳng đến Khách sạn Northumberland và đợi sẵn ở đó. Khi gã vô danh của chúng ta theo chân Baskerville về đến nhà, chúng ta đã có thể lấy chính trò của hắn mà chơi lại hắn, và xem hắn đi đâu. Nhưng sự thật là, vì một chút nôn nóng thiếu thận trọng - thứ đã bị đối thủ của chúng ta khai thác với sự nhạy bén và tốc độ phi thường - chúng ta đã tự phơi bày mình và đánh mất con mồi."
Suốt cuộc đối thoại này, chúng tôi vẫn thong dong tản bộ dọc phố Regent, còn bác sĩ Mortimer và người bạn đồng hành của ông đã khuất dạng từ lâu.
"Chẳng còn lý do gì để tiếp tục đeo bám họ nữa," Holmes nói. "Cái bóng đã biến mất và sẽ không quay lại. Chúng ta phải xem trong tay mình còn những quân bài nào, và quyết định cách đánh chúng. Anh có dám thề rằng mình đã nhìn rõ khuôn mặt gã đàn ông trong xe không?"
"Tôi chỉ có thể thề về bộ râu thôi."
"Tôi cũng vậy - và từ đó tôi suy ra rằng rất có thể đó là râu giả. Một kẻ thông minh đang thi hành một nhiệm vụ tế nhị như thế chẳng có lý do gì để nuôi râu, trừ phi là để che giấu đường nét khuôn mặt. Vào đây nào, Watson!"
Anh rẽ vào một trong những văn phòng chuyển phát tin nhắn của quận6. Người quản lý ở đó niềm nở chào đón anh.
"À, Wilson, tôi thấy anh vẫn chưa quên vụ việc nhỏ mà tôi đã có may mắn giúp được anh nhỉ?"
"Không thưa ngài, tôi thực sự chưa quên. Ngài đã cứu vãn danh dự của tôi, và có lẽ cả mạng sống của tôi nữa."
"Anh bạn thân mến, anh nói quá lời rồi. Tôi nhớ mang máng, Wilson ạ, rằng trong số những cậu bé của anh có một cậu nhóc tên Cartwright từng thể hiện chút năng khiếu trong công việc điều tra."
"Vâng thưa ngài, cậu ấy vẫn đang làm ở chỗ chúng tôi."
"Anh có thể gọi cậu ấy ra đây được không? - cảm ơn anh! À, và tôi sẽ rất cảm kích nếu anh đổi giúp tôi tờ năm bảng7 này."
Một cậu bé mười bốn tuổi với gương mặt sáng sủa, lanh lợi bước ra theo tiếng gọi của người quản lý. Cậu đứng đó, ngước nhìn vị thám tử lừng danh với ánh mắt đầy kính trọng.
"Đưa cho tôi cuốn Danh bạ Khách sạn nào," Holmes nói. "Cảm ơn cậu. Nào, Cartwright, ở đây có tên của hai mươi ba khách sạn, tất cả đều nằm trong khu vực lân cận Charing Cross. Cậu thấy rõ chưa?"
"Vâng, thưa ngài."
"Cậu sẽ lần lượt ghé qua từng nơi."
"Vâng, thưa ngài."
"Ở mỗi nơi, việc đầu tiên cậu làm là đưa cho người khuân vác đứng ngoài cửa một đồng shilling8. Đây là hai mươi ba shilling dành cho việc đó."
"Vâng, thưa ngài."
"Cậu sẽ nói với ông ta rằng cậu muốn xem đống giấy lộn của ngày hôm qua. Cậu sẽ bảo rằng có một bức điện tín quan trọng đã bị thất lạc và cậu đang cố tìm lại nó. Cậu hiểu rồi chứ?"
"Vâng, thưa ngài."
"Nhưng thứ cậu thực sự cần tìm lại chính là trang giữa của tờ Times - một trang báo bị cắt xé nham nhở với những lỗ thủng trên đó. Đây là một bản sao của tờ Times. Chính là trang này đây. Cậu dễ dàng nhận ra nó chứ?"
"Vâng, thưa ngài."
"Ở mỗi khách sạn, người khuân vác ngoài cửa sẽ nhờ gọi người gác cửa ở sảnh ra. Cậu cũng sẽ đưa cho người này một đồng shilling. Đây là hai mươi ba shilling nữa. Rồi cậu sẽ biết được rằng, trong khoảng hai mươi trên tổng số hai mươi ba trường hợp, đống giấy lộn của ngày hôm trước đã bị đem đốt hoặc bị dọn đi mất. Còn lại ba trường hợp, họ sẽ cho cậu xem một chồng giấy, và cậu sẽ lần tìm trang báo này của tờ Times trong đống đó. Khả năng tìm thấy là cực kỳ mong manh. Còn đây là mười shilling dự phòng cho những tình huống khẩn cấp. Hãy gửi cho tôi một bản báo cáo bằng điện tín về phố Baker trước buổi tối. Còn bây giờ, Watson, việc duy nhất còn lại của chúng ta là dùng điện tín để truy ra danh tính của người đánh xe ngựa mang biển số 2704. Sau đó, ta sẽ ghé qua một trong những phòng tranh trên phố Bond, giết thời gian cho đến giờ hẹn ở khách sạn."
-
Một khu vực trung tâm và điểm giao thông quan trọng tại London, nơi có nhà ga lớn và bưu điện trung tâm, thường được coi là tâm điểm của thành phố. ↩
-
Một khổ giấy truyền thống của Anh (khoảng 216 × 343 mm), lớn hơn khổ A4 một chút, thường dùng cho văn bản hành chính hoặc sổ sách thời xưa. ↩
-
The Times là một nhật báo uy tín và lâu đời bậc nhất của Anh. Thời bấy giờ, nó được xem là tờ báo chuẩn mực dành cho tầng lớp tri thức, quý tộc và thượng lưu. ↩
-
Thuật ngữ ngành in ấn: 'bourgeois' là cỡ chữ khoảng 9 point, còn 'chèn chì' (leaded) nghĩa là có các thanh chì mỏng lót giữa các dòng để tạo khoảng cách, giúp văn bản in trên báo Times trông thoáng và sang trọng hơn báo rẻ tiền. ↩
-
Loại xe ngựa do một con ngựa kéo (tiếng Anh: hansom cab), phương tiện di chuyển công cộng phổ biến nhất ở London thế kỷ 19, đặc trưng bởi chỗ ngồi của người xà ích được thiết kế nhô cao ở phía sau. ↩
-
Vào thế kỷ 19, khi điện thoại chưa phổ biến, London có các dịch vụ (District Messenger Service) thuê các cậu bé chạy việc để mang thư từ, bưu kiện hoặc tin nhắn khẩn cấp đi khắp thành phố. ↩
-
Năm bảng Anh (five pounds) là một mệnh giá tiền rất lớn vào cuối thế kỷ 19, vì vậy Holmes cần phải đổi ra tiền lẻ để có những đồng shilling trả công lặt vặt. ↩
-
Một đơn vị tiền tệ cũ của Anh (1 bảng = 20 shilling, 1 shilling = 12 xu). Một shilling là khoản tiền boa khá hào phóng thời bấy giờ, đủ để mua được một bữa ăn tương đối cho người lao động. ↩
Chapter 4. Sir Henry Baskerville
Our breakfast table was cleared early, and Holmes waited in his dressing-gown for the promised interview. Our clients were punctual to their appointment, for the clock had just struck ten when Dr. Mortimer was shown up, followed by the young baronet. The latter was a small, alert, dark-eyed man about thirty years of age, very sturdily built, with thick black eyebrows and a strong, pugnacious face. He wore a ruddy-tinted tweed suit and had the weather-beaten appearance of one who has spent most of his time in the open air, and yet there was something in his steady eye and the quiet assurance of his bearing which indicated the gentleman.
“This is Sir Henry Baskerville,” said Dr. Mortimer.
“Why, yes,” said he, “and the strange thing is, Mr. Sherlock Holmes, that if my friend here had not proposed coming round to you this morning I should have come on my own account. I understand that you think out little puzzles, and I’ve had one this morning which wants more thinking out than I am able to give it.”
“Pray take a seat, Sir Henry. Do I understand you to say that you have yourself had some remarkable experience since you arrived in London?”
“Nothing of much importance, Mr. Holmes. Only a joke, as like as not. It was this letter, if you can call it a letter, which reached me this morning.”
He laid an envelope upon the table, and we all bent over it. It was of common quality, greyish in colour. The address, “Sir Henry Baskerville, Northumberland Hotel,” was printed in rough characters; the post-mark “Charing Cross,” and the date of posting the preceding evening.
“Who knew that you were going to the Northumberland Hotel?” asked Holmes, glancing keenly across at our visitor.
“No one could have known. We only decided after I met Dr. Mortimer.”
“But Dr. Mortimer was no doubt already stopping there?”
“No, I had been staying with a friend,” said the doctor.
“There was no possible indication that we intended to go to this hotel.”
“Hum! Someone seems to be very deeply interested in your movements.” Out of the envelope he took a half-sheet of foolscap paper folded into four. This he opened and spread flat upon the table. Across the middle of it a single sentence had been formed by the expedient of pasting printed words upon it. It ran:
As you value your life or your reason keep away from the moor.
The word “moor” only was printed in ink.
“Now,” said Sir Henry Baskerville, “perhaps you will tell me, Mr. Holmes, what in thunder is the meaning of that, and who it is that takes so much interest in my affairs?”
“What do you make of it, Dr. Mortimer? You must allow that there is nothing supernatural about this, at any rate?”
“No, sir, but it might very well come from someone who was convinced that the business is supernatural.”
“What business?” asked Sir Henry sharply. “It seems to me that all you gentlemen know a great deal more than I do about my own affairs.”
“You shall share our knowledge before you leave this room, Sir Henry. I promise you that,” said Sherlock Holmes. “We will confine ourselves for the present with your permission to this very interesting document, which must have been put together and posted yesterday evening. Have you yesterday’s Times, Watson?”
“It is here in the corner.”
“Might I trouble you for it-the inside page, please, with the leading articles?” He glanced swiftly over it, running his eyes up and down the columns. “Capital article this on free trade. Permit me to give you an extract from it.
‘You may be cajoled into imagining that your own special trade or your own industry will be encouraged by a protective tariff, but it stands to reason that such legislation must in the long run keep away wealth from the country, diminish the value of our imports, and lower the general conditions of life in this island.’
“What do you think of that, Watson?” cried Holmes in high glee, rubbing his hands together with satisfaction. “Don’t you think that is an admirable sentiment?”
Dr. Mortimer looked at Holmes with an air of professional interest, and Sir Henry Baskerville turned a pair of puzzled dark eyes upon me.
“I don’t know much about the tariff and things of that kind,” said he, “but it seems to me we’ve got a bit off the trail so far as that note is concerned.”
“On the contrary, I think we are particularly hot upon the trail, Sir Henry. Watson here knows more about my methods than you do, but I fear that even he has not quite grasped the significance of this sentence.”
“No, I confess that I see no connection.”
“And yet, my dear Watson, there is so very close a connection that the one is extracted out of the other. ‘You,’ ‘your,’ ‘your,’ ‘life,’ ‘reason,’ ‘value,’ ‘keep away,’ ‘from the.’ Don’t you see now whence these words have been taken?”
“By thunder, you’re right! Well, if that isn’t smart!” cried Sir Henry.
“If any possible doubt remained it is settled by the fact that ‘keep away’ and ‘from the’ are cut out in one piece.”
“Well, now-so it is!”
“Really, Mr. Holmes, this exceeds anything which I could have imagined,” said Dr. Mortimer, gazing at my friend in amazement. “I could understand anyone saying that the words were from a newspaper; but that you should name which, and add that it came from the leading article, is really one of the most remarkable things which I have ever known. How did you do it?”
“I presume, Doctor, that you could tell the skull of a negro from that of an Esquimau?”
“Most certainly.”
“But how?”
“Because that is my special hobby. The differences are obvious. The supra-orbital crest, the facial angle, the maxillary curve, the-”
“But this is my special hobby, and the differences are equally obvious. There is as much difference to my eyes between the leaded bourgeois type of a Times article and the slovenly print of an evening half-penny paper as there could be between your negro and your Esquimau. The detection of types is one of the most elementary branches of knowledge to the special expert in crime, though I confess that once when I was very young I confused the Leeds Mercury with the Western Morning News. But a Times leader is entirely distinctive, and these words could have been taken from nothing else. As it was done yesterday the strong probability was that we should find the words in yesterday’s issue.”
“So far as I can follow you, then, Mr. Holmes,” said Sir Henry Baskerville, “someone cut out this message with a scissors-”
“Nail-scissors,” said Holmes. “You can see that it was a very short-bladed scissors, since the cutter had to take two snips over ‘keep away.’”
“That is so. Someone, then, cut out the message with a pair of short-bladed scissors, pasted it with paste-”
“Gum,” said Holmes.
“With gum on to the paper. But I want to know why the word ‘moor’ should have been written?”
“Because he could not find it in print. The other words were all simple and might be found in any issue, but ‘moor’ would be less common.”
“Why, of course, that would explain it. Have you read anything else in this message, Mr. Holmes?”
“There are one or two indications, and yet the utmost pains have been taken to remove all clues. The address, you observe is printed in rough characters. But the Times is a paper which is seldom found in any hands but those of the highly educated. We may take it, therefore, that the letter was composed by an educated man who wished to pose as an uneducated one, and his effort to conceal his own writing suggests that that writing might be known, or come to be known, by you. Again, you will observe that the words are not gummed on in an accurate line, but that some are much higher than others. ‘Life,’ for example is quite out of its proper place. That may point to carelessness or it may point to agitation and hurry upon the part of the cutter. On the whole I incline to the latter view, since the matter was evidently important, and it is unlikely that the composer of such a letter would be careless. If he were in a hurry it opens up the interesting question why he should be in a hurry, since any letter posted up to early morning would reach Sir Henry before he would leave his hotel. Did the composer fear an interruption-and from whom?”
“We are coming now rather into the region of guesswork,” said Dr. Mortimer.
“Say, rather, into the region where we balance probabilities and choose the most likely. It is the scientific use of the imagination, but we have always some material basis on which to start our speculation. Now, you would call it a guess, no doubt, but I am almost certain that this address has been written in a hotel.”
“How in the world can you say that?”
“If you examine it carefully you will see that both the pen and the ink have given the writer trouble. The pen has spluttered twice in a single word and has run dry three times in a short address, showing that there was very little ink in the bottle. Now, a private pen or ink-bottle is seldom allowed to be in such a state, and the combination of the two must be quite rare. But you know the hotel ink and the hotel pen, where it is rare to get anything else. Yes, I have very little hesitation in saying that could we examine the waste-paper baskets of the hotels around Charing Cross until we found the remains of the mutilated Times leader we could lay our hands straight upon the person who sent this singular message. Halloa! Halloa! What’s this?”
He was carefully examining the foolscap, upon which the words were pasted, holding it only an inch or two from his eyes.
“Well?”
“Nothing,” said he, throwing it down. “It is a blank half-sheet of paper, without even a water-mark upon it. I think we have drawn as much as we can from this curious letter; and now, Sir Henry, has anything else of interest happened to you since you have been in London?”
“Why, no, Mr. Holmes. I think not.”
“You have not observed anyone follow or watch you?”
“I seem to have walked right into the thick of a dime novel,” said our visitor. “Why in thunder should anyone follow or watch me?”
“We are coming to that. You have nothing else to report to us before we go into this matter?”
“Well, it depends upon what you think worth reporting.”
“I think anything out of the ordinary routine of life well worth reporting.”
Sir Henry smiled. “I don’t know much of British life yet, for I have spent nearly all my time in the States and in Canada. But I hope that to lose one of your boots is not part of the ordinary routine of life over here.”
“You have lost one of your boots?”
“My dear sir,” cried Dr. Mortimer, “it is only mislaid. You will find it when you return to the hotel. What is the use of troubling Mr. Holmes with trifles of this kind?”
“Well, he asked me for anything outside the ordinary routine.”
“Exactly,” said Holmes, “however foolish the incident may seem. You have lost one of your boots, you say?”
“Well, mislaid it, anyhow. I put them both outside my door last night, and there was only one in the morning. I could get no sense out of the chap who cleans them. The worst of it is that I only bought the pair last night in the Strand, and I have never had them on.”
“If you have never worn them, why did you put them out to be cleaned?”
“They were tan boots and had never been varnished. That was why I put them out.”
“Then I understand that on your arrival in London yesterday you went out at once and bought a pair of boots?”
“I did a good deal of shopping. Dr. Mortimer here went round with me. You see, if I am to be squire down there I must dress the part, and it may be that I have got a little careless in my ways out West. Among other things I bought these brown boots-gave six dollars for them-and had one stolen before ever I had them on my feet.”
“It seems a singularly useless thing to steal,” said Sherlock Holmes. “I confess that I share Dr. Mortimer’s belief that it will not be long before the missing boot is found.”
“And, now, gentlemen,” said the baronet with decision, “it seems to me that I have spoken quite enough about the little that I know. It is time that you kept your promise and gave me a full account of what we are all driving at.”
“Your request is a very reasonable one,” Holmes answered. “Dr. Mortimer, I think you could not do better than to tell your story as you told it to us.”
Thus encouraged, our scientific friend drew his papers from his pocket and presented the whole case as he had done upon the morning before. Sir Henry Baskerville listened with the deepest attention and with an occasional exclamation of surprise.
“Well, I seem to have come into an inheritance with a vengeance,” said he when the long narrative was finished. “Of course, I’ve heard of the hound ever since I was in the nursery. It’s the pet story of the family, though I never thought of taking it seriously before. But as to my uncle’s death-well, it all seems boiling up in my head, and I can’t get it clear yet. You don’t seem quite to have made up your mind whether it’s a case for a policeman or a clergyman.”
“Precisely.”
“And now there’s this affair of the letter to me at the hotel. I suppose that fits into its place.”
“It seems to show that someone knows more than we do about what goes on upon the moor,” said Dr. Mortimer.
“And also,” said Holmes, “that someone is not ill-disposed towards you, since they warn you of danger.”
“Or it may be that they wish, for their own purposes, to scare me away.”
“Well, of course, that is possible also. I am very much indebted to you, Dr. Mortimer, for introducing me to a problem which presents several interesting alternatives. But the practical point which we now have to decide, Sir Henry, is whether it is or is not advisable for you to go to Baskerville Hall.”
“Why should I not go?”
“There seems to be danger.”
“Do you mean danger from this family fiend or do you mean danger from human beings?”
“Well, that is what we have to find out.”
“Whichever it is, my answer is fixed. There is no devil in hell, Mr. Holmes, and there is no man upon earth who can prevent me from going to the home of my own people, and you may take that to be my final answer.” His dark brows knitted and his face flushed to a dusky red as he spoke. It was evident that the fiery temper of the Baskervilles was not extinct in this their last representative. “Meanwhile,” said he, “I have hardly had time to think over all that you have told me. It’s a big thing for a man to have to understand and to decide at one sitting. I should like to have a quiet hour by myself to make up my mind. Now, look here, Mr. Holmes, it’s half-past eleven now and I am going back right away to my hotel. Suppose you and your friend, Dr. Watson, come round and lunch with us at two. I’ll be able to tell you more clearly then how this thing strikes me.”
“Is that convenient to you, Watson?”
“Perfectly.”
“Then you may expect us. Shall I have a cab called?”
“I’d prefer to walk, for this affair has flurried me rather.”
“I’ll join you in a walk, with pleasure,” said his companion.
“Then we meet again at two o’clock. Au revoir, and good-morning!”
We heard the steps of our visitors descend the stair and the bang of the front door. In an instant Holmes had changed from the languid dreamer to the man of action.
“Your hat and boots, Watson, quick! Not a moment to lose!” He rushed into his room in his dressing-gown and was back again in a few seconds in a frock-coat. We hurried together down the stairs and into the street. Dr. Mortimer and Baskerville were still visible about two hundred yards ahead of us in the direction of Oxford Street.
“Shall I run on and stop them?”
“Not for the world, my dear Watson. I am perfectly satisfied with your company if you will tolerate mine. Our friends are wise, for it is certainly a very fine morning for a walk.”
He quickened his pace until we had decreased the distance which divided us by about half. Then, still keeping a hundred yards behind, we followed into Oxford Street and so down Regent Street. Once our friends stopped and stared into a shop window, upon which Holmes did the same. An instant afterwards he gave a little cry of satisfaction, and, following the direction of his eager eyes, I saw that a hansom cab with a man inside which had halted on the other side of the street was now proceeding slowly onward again.
“There’s our man, Watson! Come along! We’ll have a good look at him, if we can do no more.”
At that instant I was aware of a bushy black beard and a pair of piercing eyes turned upon us through the side window of the cab. Instantly the trapdoor at the top flew up, something was screamed to the driver, and the cab flew madly off down Regent Street. Holmes looked eagerly round for another, but no empty one was in sight. Then he dashed in wild pursuit amid the stream of the traffic, but the start was too great, and already the cab was out of sight.
“There now!” said Holmes bitterly as he emerged panting and white with vexation from the tide of vehicles. “Was ever such bad luck and such bad management, too? Watson, Watson, if you are an honest man you will record this also and set it against my successes!”
“Who was the man?”
“I have not an idea.”
“A spy?”
“Well, it was evident from what we have heard that Baskerville has been very closely shadowed by someone since he has been in town. How else could it be known so quickly that it was the Northumberland Hotel which he had chosen? If they had followed him the first day I argued that they would follow him also the second. You may have observed that I twice strolled over to the window while Dr. Mortimer was reading his legend.”
“Yes, I remember.”
“I was looking out for loiterers in the street, but I saw none. We are dealing with a clever man, Watson. This matter cuts very deep, and though I have not finally made up my mind whether it is a benevolent or a malevolent agency which is in touch with us, I am conscious always of power and design. When our friends left I at once followed them in the hopes of marking down their invisible attendant. So wily was he that he had not trusted himself upon foot, but he had availed himself of a cab so that he could loiter behind or dash past them and so escape their notice. His method had the additional advantage that if they were to take a cab he was all ready to follow them. It has, however, one obvious disadvantage.”
“It puts him in the power of the cabman.”
“Exactly.”
“What a pity we did not get the number!”
“My dear Watson, clumsy as I have been, you surely do not seriously imagine that I neglected to get the number? No. 2704 is our man. But that is no use to us for the moment.”
“I fail to see how you could have done more.”
“On observing the cab I should have instantly turned and walked in the other direction. I should then at my leisure have hired a second cab and followed the first at a respectful distance, or, better still, have driven to the Northumberland Hotel and waited there. When our unknown had followed Baskerville home we should have had the opportunity of playing his own game upon himself and seeing where he made for. As it is, by an indiscreet eagerness, which was taken advantage of with extraordinary quickness and energy by our opponent, we have betrayed ourselves and lost our man.”
We had been sauntering slowly down Regent Street during this conversation, and Dr. Mortimer, with his companion, had long vanished in front of us.
“There is no object in our following them,” said Holmes. “The shadow has departed and will not return. We must see what further cards we have in our hands and play them with decision. Could you swear to that man’s face within the cab?”
“I could swear only to the beard.”
“And so could I-from which I gather that in all probability it was a false one. A clever man upon so delicate an errand has no use for a beard save to conceal his features. Come in here, Watson!”
He turned into one of the district messenger offices, where he was warmly greeted by the manager.
“Ah, Wilson, I see you have not forgotten the little case in which I had the good fortune to help you?”
“No, sir, indeed I have not. You saved my good name, and perhaps my life.”
“My dear fellow, you exaggerate. I have some recollection, Wilson, that you had among your boys a lad named Cartwright, who showed some ability during the investigation.”
“Yes, sir, he is still with us.”
“Could you ring him up?-thank you! And I should be glad to have change of this five-pound note.”
A lad of fourteen, with a bright, keen face, had obeyed the summons of the manager. He stood now gazing with great reverence at the famous detective.
“Let me have the Hotel Directory,” said Holmes. “Thank you! Now, Cartwright, there are the names of twenty-three hotels here, all in the immediate neighbourhood of Charing Cross. Do you see?”
“Yes, sir.”
“You will visit each of these in turn.”
“Yes, sir.”
“You will begin in each case by giving the outside porter one shilling. Here are twenty-three shillings.”
“Yes, sir.”
“You will tell him that you want to see the waste-paper of yesterday. You will say that an important telegram has miscarried and that you are looking for it. You understand?”
“Yes, sir.”
“But what you are really looking for is the centre page of the Times with some holes cut in it with scissors. Here is a copy of the Times. It is this page. You could easily recognize it, could you not?”
“Yes, sir.”
“In each case the outside porter will send for the hall porter, to whom also you will give a shilling. Here are twenty-three shillings. You will then learn in possibly twenty cases out of the twenty-three that the waste of the day before has been burned or removed. In the three other cases you will be shown a heap of paper and you will look for this page of the Times among it. The odds are enormously against your finding it. There are ten shillings over in case of emergencies. Let me have a report by wire at Baker Street before evening. And now, Watson, it only remains for us to find out by wire the identity of the cabman, No. 2704, and then we will drop into one of the Bond Street picture galleries and fill in the time until we are due at the hotel.”