CHƯƠNG 3. VẤN ĐỀ NAN GIẢI
Tôi thú thật, khi nghe những lời ấy, một cơn rùng mình lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Giọng vị bác sĩ run run, để lộ rằng chính ông cũng đang bị khuấy động sâu sắc bởi câu chuyện vừa kể. Holmes rướn hẳn người về phía trước, ánh lên niềm phấn khích, và trong mắt anh lóe lên cái tia sắc lạnh, khô khốc - thứ ánh nhìn chỉ xuất hiện mỗi khi anh bị cuốn hút đến tột cùng.
"Ông đã tận mắt trông thấy điều này?"
"Rõ như tôi đang nhìn ngài lúc này vậy."
"Và ông không nói gì sao?"
"Nói thì có ích gì chứ?"
"Sao không một ai khác nhìn thấy?"
"Những dấu vết nằm cách thi thể chừng hai mươi thước, và chẳng ai buồn để tâm đến chúng. Tôi ngờ rằng chính mình cũng sẽ chẳng mảy may chú ý, nếu không biết đến truyền thuyết kia."
"Trên đầm lầy có nhiều chó chăn cừu không?"
"Không nghi ngờ gì nữa, nhưng đây không phải là chó chăn cừu."
"Ông bảo nó rất lớn?"
"Khổng lồ."
"Nhưng nó chưa tiến lại gần thi thể?"
"Chưa."
"Đêm ấy thời tiết ra sao?"
"Ẩm ướt và buốt giá."
"Nhưng không thực sự có mưa?"
"Không."
"Lối đi thủy tùng ấy trông như thế nào?"
"Hai bên là hàng rào thủy tùng cổ thụ, cao mười hai feet và ken dày không thể xuyên qua. Lối đi ở giữa rộng chừng tám feet."
"Giữa hàng rào và lối đi có thứ gì không?"
"Có, mỗi bên là một dải cỏ rộng khoảng sáu feet."
"Tôi hiểu rằng hàng rào thủy tùng bị khoét một lỗ tại một điểm để đặt một cánh cổng?"
"Vâng, một cánh cổng nhỏ dẫn thẳng ra đầm lầy."
"Còn lối mở nào khác không?"
"Không."
"Như vậy, muốn vào trong lối đi thủy tùng, người ta hoặc phải đi từ ngôi nhà xuống, hoặc phải vào bằng cổng đầm lầy?"
"Còn một lối ra qua ngôi nhà mùa hè ở phía cuối lối đi nữa."
"Ngài Charles đã tới đó chưa?"
"Chưa; ngài ấy nằm cách chỗ đó chừng năm mươi thước."
"Bây giờ, bác sĩ Mortimer, xin hãy cho tôi biết - và điểm này cực kỳ quan trọng - những dấu vết ông nhìn thấy nằm trên lối đi chứ không phải trên cỏ?"
"Trên cỏ thì không dấu vết nào có thể in lại được."
"Chúng ở cùng phía với cánh cổng đầm lầy, phải không?"
"Vâng; chúng nằm sát mép lối đi, cùng phía với cánh cổng đầm lầy."
"Ông làm tôi vô cùng hứng thú. Một điểm nữa. Cánh cổng nhỏ ấy có đóng không?"
"Đóng và khóa bằng ổ khóa."
"Nó cao bao nhiêu?"
"Khoảng bốn feet."
"Như vậy bất kỳ ai cũng có thể trèo qua?"
"Vâng."
"Và bên cạnh cánh cổng nhỏ, ông đã thấy những dấu vết gì?"
"Không có gì đặc biệt cả."
"Lạy Chúa! Không ai kiểm tra sao?"
"Có, chính tôi đã kiểm tra."
"Và không tìm thấy gì ư?"
"Mọi thứ rất lộn xộn. Rõ ràng Ngài Charles đã đứng đó năm hoặc mười phút."
"Làm sao ông biết được?"
"Vì tàn thuốc đã rơi hai lần từ điếu xì gà của ngài ấy."
"Tuyệt vời! Đây mới đúng là một đồng nghiệp hợp ý ta, Watson ạ. Còn những dấu vết?"
"Ngài ấy đã để lại dấu vết của chính mình khắp mảnh sỏi nhỏ đó. Tôi chẳng thể nhận ra bất kỳ dấu vết nào khác."
Sherlock Holmes đập tay xuống đầu gối, vẻ mặt đầy bực dọc.
"Giá như lúc đó tôi có mặt ở đấy!" anh kêu lên. "Đây rõ ràng là một vụ án hấp dẫn lạ thường, mở ra biết bao cơ hội cho một chuyên gia khoa học. Cái lối đi rải sỏi ấy đáng lý đã là một trang tài liệu vô giá để tôi có thể đọc ra không biết bao nhiêu điều - vậy mà giờ đây hẳn đã bị mưa xóa nhòa và bị lũ guốc gỗ của đám nông dân tò mò chà đạp tan hoang. Ôi, bác sĩ Mortimer, bác sĩ Mortimer, nghĩ đến việc ông đã không gọi tôi! Ông thực sự phải chịu trách nhiệm không nhỏ đâu."
"Tôi không thể gọi ngài, anh Holmes, vì làm thế đồng nghĩa với việc tiết lộ những sự thật này cho thiên hạ, và tôi đã trình bày lý do vì sao mình không muốn như vậy. Vả lại, vả lại-"
"Sao ông lại ngập ngừng?"
"Có một cảnh giới mà ngay cả những thám tử tinh tường và dày dạn kinh nghiệm nhất cũng phải bó tay."
"Ý ông là chuyện này mang màu sắc siêu nhiên?"
"Tôi không dám khẳng định."
"Không, nhưng rõ ràng là ông đang nghĩ như vậy."
"Kể từ sau thảm kịch, anh Holmes ạ, tôi đã nghe được vài sự việc rất khó dung hòa với những quy luật thông thường của Tự nhiên."
"Thí dụ như?"
"Tôi phát hiện ra rằng trước khi sự việc khủng khiếp xảy ra, đã có vài người trông thấy một sinh vật trên đầm lầy, khớp với mô tả về con ác quỷ nhà Baskerville, và không thể nào là một loài động vật mà khoa học từng biết đến. Tất cả đều khẳng định đó là một con vật khổng lồ, phát sáng, gớm ghiếc và kỳ quái. Tôi đã tra hỏi từng người - một người là dân quê cứng cỏi, một người thợ rèn, và một nông dân sống ngay trên đầm lầy - tất cả đều kể cùng một câu chuyện về bóng ma rùng rợn ấy, khớp hoàn toàn với con chó săn địa ngục trong truyền thuyết. Tôi cam đoan với ngài rằng cả một bầu không khí kinh hãi đang bao trùm khắp vùng, và phải là kẻ cực kỳ gan dạ mới dám băng qua đầm lầy vào ban đêm."
"Và ông, một người được đào tạo khoa học, lại tin rằng đó là chuyện siêu nhiên?"
"Tôi chẳng biết mình nên tin vào điều gì nữa."
Holmes nhún vai. "Từ trước đến nay, tôi vẫn tự giới hạn các cuộc điều tra của mình trong phạm vi thế giới này," anh nói. "Tôi đã chiến đấu với cái ác theo cách khiêm tốn của mình, nhưng đương đầu với chính Chúa tể của Cái ác thì e rằng là một nhiệm vụ quá sức. Dù sao đi nữa, ông vẫn phải thừa nhận rằng dấu chân ấy là có thật."
"Con chó săn nguyên bản cũng đủ thực để xé toạc cổ họng một con người, thế nhưng nó vẫn là loài ác quỷ."
"Tôi thấy ông đã hoàn toàn ngả sang phía những người tin vào siêu nhiên rồi. Nhưng giờ, bác sĩ Mortimer, xin cho tôi biết điều này. Nếu ông giữ quan điểm đó, tại sao ông lại tìm đến tôi? Ông vừa mới bảo rằng điều tra cái chết của Ngài Charles là vô ích, rồi ngay sau đó lại muốn tôi thực hiện cuộc điều tra ấy."
"Tôi không nói là tôi muốn ngài làm điều đó."
"Vậy thì tôi có thể giúp gì cho ông đây?"
"Bằng cách cho tôi lời khuyên về việc nên làm gì với Ngài Henry Baskerville, người sẽ đến ga Waterloo1 -" bác sĩ Mortimer liếc đồng hồ - "trong đúng một giờ mười lăm phút nữa."
"Ngài ấy là người thừa kế?"
"Vâng. Sau cái chết của Ngài Charles, chúng tôi đã lần hỏi về vị quý ngài trẻ tuổi này và được biết ngài ấy đang làm nông ở Canada. Theo những gì người ta kể lại, ngài ấy là một thanh niên xuất sắc về mọi mặt. Lúc này tôi không nói với tư cách một bác sĩ, mà với tư cách người được ủy thác và là người thi hành di chúc của Ngài Charles."
"Tôi cho rằng không còn ai khác đòi quyền thừa kế chứ?"
"Không có. Người họ hàng duy nhất khác mà chúng tôi lần ra được là Rodger Baskerville, con trai út trong số ba anh em, mà Ngài Charles đáng thương là anh cả. Người em thứ hai, mất khi còn trẻ, chính là cha của cậu thanh niên Henry này. Người thứ ba, Rodger, là một kẻ lạc loài trong gia đình. Cậu ta thừa hưởng cái bản tính ngang tàng lâu đời của dòng họ Baskerville và nghe đâu mang khuôn mặt giống hệt bức chân dung cổ của Hugo. Cậu ta đã gây rối ở Anh đến mức không thể sống nổi, đành phải bỏ trốn sang Trung Mỹ, và chết ở đó vào năm 1876 vì bệnh sốt vàng da. Henry là người cuối cùng của dòng tộc Baskerville. Trong một giờ năm phút nữa, tôi sẽ gặp ngài ấy tại ga Waterloo. Sáng nay tôi vừa nhận được điện tín báo ngài ấy đã tới Southampton. Giờ đây, anh Holmes, ngài khuyên tôi nên làm gì với người thanh niên ấy?"
"Tại sao ngài ấy lại không nên trở về ngôi nhà của tổ tiên mình?"
"Nghe có vẻ đương nhiên, phải không? Nhưng xin ngài hãy nghĩ mà xem, mọi người nhà Baskerville khi đặt chân đến đó đều gặp phải một số mệnh nghiệt ngã. Tôi cảm thấy chắc chắn rằng nếu Ngài Charles còn có thể nói với tôi trước khi mất, ngài ấy sẽ cảnh báo tôi đừng đưa cậu thanh niên này - hậu duệ cuối cùng của một dòng tộc cổ kính, và là người thừa kế cả một khối gia sản khổng lồ - đến nơi chết chóc ấy. Ấy vậy cũng không thể phủ nhận rằng sự thịnh vượng của toàn bộ vùng nông thôn hoang vu, nghèo khó kia lại phụ thuộc vào sự hiện diện của ngài ấy. Tất cả những công việc tốt đẹp mà Ngài Charles đã gầy dựng sẽ sụp đổ nếu Tòa dinh thự không có người cư ngụ. Tôi e rằng lợi ích cá nhân rõ ràng trong vấn đề này có thể đã làm tôi mất đi sự sáng suốt - và đó chính là lý do tôi mang vụ án này đến gặp ngài, mong được ngài chỉ giáo."
Holmes trầm ngâm một lát.
"Nói cho thật rõ ràng nhé," anh cất lời. "Theo quan điểm của ông, có một thế lực siêu nhiên nào đó đang khiến vùng Dartmoor trở thành chốn hiểm nguy đối với bất kỳ ai mang dòng máu Baskerville - đó chính là điều ông tin, phải không?"
"Ít ra tôi cũng có thể khẳng định rằng, có không ít bằng chứng cho thấy điều đó hoàn toàn có thể xảy ra."
"Chính xác. Nhưng thử nghĩ mà xem, nếu giả thuyết siêu nhiên của ông đúng, thì con quỷ ấy cũng có thể gieo tai họa cho chàng trai trẻ ngay tại London dễ dàng như khi anh ta ở Devonshire vậy. Một con ác quỷ mà quyền năng chỉ gói gọn trong phạm vi địa phương, chẳng khác nào một ủy ban giáo xứ, thì quả là chuyện khó lòng tin nổi."
"Anh Holmes này, anh xem nhẹ vấn đề này quá mức đấy. Có lẽ anh sẽ không còn thái độ đó nếu anh tận mắt đối diện với những sự việc này. Vậy lời khuyên của anh, theo như tôi hiểu, là chàng trai trẻ ở Devonshire cũng sẽ an toàn như khi ở London thôi. Ngài ấy sẽ đến trong vòng năm mươi phút nữa. Anh định khuyên tôi điều gì?"
"Lời khuyên của tôi, thưa ông, rất đơn giản thôi. Ông hãy bắt một chiếc xe ngựa, gọi con chó spaniel2 của ông - cái giống đang cào cấu cánh cửa nhà tôi kia kìa - rồi tiến thẳng đến ga Waterloo để đón Ngài Henry Baskerville."
"Rồi sau đó?"
"Sau đó, ông sẽ không hé răng nói bất cứ điều gì với ngài ấy, cho đến khi tôi đã suy xét thấu đáo mọi khía cạnh của vụ việc này."
"Anh cần bao lâu để suy xét?"
"Hai mươi tư giờ. Vào lúc mười giờ sáng mai, bác sĩ Mortimer, tôi sẽ vô cùng biết ơn nếu ông có thể ghé qua đây gặp tôi. Và sẽ rất thuận lợi cho những sắp xếp tiếp theo của tôi, nếu ông dẫn theo cả Ngài Henry Baskerville."
"Tôi sẽ làm vậy, anh Holmes ạ." Ông vội vã ghi cuộc hẹn lên cổ tay áo sơ mi của mình, rồi hấp tấp rời đi với cái dáng điệu vừa lạ lùng vừa dò dẫm, đãng trí quen thuộc. Holmes gọi giật ông lại khi ông vừa chạm tới đầu cầu thang.
"Chỉ một câu hỏi cuối cùng thôi, bác sĩ Mortimer. Ông có nói rằng trước cái chết của Ngài Charles Baskerville, đã có vài người trông thấy bóng ma này trên đầm lầy?"
"Ba người đã trông thấy."
"Vậy sau đó, có ai còn nhìn thấy nó không?"
"Tôi chưa hề nghe nói đến trường hợp nào nữa."
"Cảm ơn ông. Chào buổi sáng."
Holmes ngả người vào ghế, khóe môi thoáng nét hài lòng kín đáo - cái vẻ chỉ xuất hiện mỗi khi anh vừa chạm tay vào một nhiệm vụ vừa đúng ý mình.
"Sắp ra ngoài rồi à, Watson?"
"Trừ phi tôi giúp được gì cho anh."
"Không đâu, anh bạn thân mến. Chính vào lúc hành động, tôi mới cần đến sự trợ giúp của anh. Nhưng vụ này mới thật tuyệt diệu - độc đáo đến mức khó tin, xét từ mọi góc cạnh. Tiện đường qua tiệm Bradley, anh nhắn hộ ông ấy gửi lên cho tôi một pound thuốc lá sợi loại nặng nhất được không? Cảm ơn anh. Mà tốt nhất là anh nên thu xếp thế nào để khỏi phải về trước tối nay. Đến lúc ấy, tôi rất vui được cùng anh đối chiếu những ấn tượng về bài toán cực kỳ lý thú vừa được gửi gắm cho chúng ta sáng nay."
Tôi hiểu rằng sự tách biệt và cô tịch là điều không thể thiếu đối với người bạn của mình trong những giờ phút trí óc anh dồn hết vào công việc. Đó là lúc anh nghiền ngẫm từng mảnh ghép của chứng cứ, dựng nên những giả thuyết đối chọi nhau, đặt cái này lên bàn cân với cái kia, rồi tự mình phân định đâu mới là điều cốt lõi và đâu chỉ là thứ bên lề. Thế nên, tôi đã dành trọn cả ngày ở câu lạc bộ, và mãi đến tối mới quay trở về phố Baker. Khi tôi đứng trước cửa phòng khách một lần nữa, đồng hồ đã điểm gần chín giờ.
Khoảnh khắc tôi đẩy cửa bước vào, ấn tượng đầu tiên ập đến là dường như có một đám cháy vừa mới bùng lên - gian phòng đặc quánh khói đến nỗi ánh sáng từ chiếc đèn bàn cũng trở nên nhòe nhoẹt, mờ ảo. Nhưng rồi nỗi lo trong tôi nhanh chóng tan biến, bởi chính thứ khói hăng nồng, cay xè của loại thuốc lá thô ráp và cực mạnh đã khiến tôi nghẹn cứng nơi cuống họng, ho sặc sụa không ngớt. Xuyên qua màn khói dày đặc, tôi lờ mờ nhận ra Holmes trong bộ áo choàng tắm, thu mình cuộn tròn trên chiếc ghế bành, chiếc tẩu đất sét đen ngậm chặt nơi khóe môi. Quanh anh, những cuộn giấy la liệt khắp nơi.
"Cảm lạnh đấy à, Watson?" anh cất tiếng.
"Không, là cái bầu không khí nhiễm độc này."
"Tôi đoán là nó cũng khá dày đặc đấy, nếu anh đã nhắc đến."
"Dày đặc ư! Chẳng khác nào địa ngục."
"Vậy thì mở tung cửa sổ ra đi! Tôi để ý thấy anh đã ở câu lạc bộ suốt cả ngày."
"Holmes thân mến!"
"Tôi đoán không sai chứ?"
"Dĩ nhiên là không, nhưng làm sao anh biết?"
Anh bật cười thích thú trước vẻ mặt ngỡ ngàng đến lúng túng của tôi. "Có một sự mới mẻ rất thú vị ở anh, Watson à, và chính điều đó khiến tôi không bao giờ cưỡng lại được nhã hứng lấy anh ra làm phép thử cho vài ba tuyệt kỹ nho nhỏ của mình. Một quý ông bước ra khỏi nhà vào một ngày mưa phùn gió bấc, đường sá lầy lội. Để rồi khi trở về vào buổi tối, mũ ông ta vẫn bóng loáng, giày vẫn sạch tinh tươm. Thế thì hẳn ông ta đã ngồi lì một chỗ suốt cả ngày. Mà ông ta lại chẳng phải là mẫu người có nhiều bằng hữu thân tình. Vậy thì ông ta còn có thể ở đâu được nữa? Chẳng phải mọi thứ quá đỗi rành rành rồi sao?"
"Ừ thì, cũng khá là hiển nhiên."
"Cái thế giới này ngập tràn những điều hiển nhiên như thế, nhưng hiếm ai buồn để mắt đến. Nào, anh thử đoán xem tôi đã ở đâu?"
"Cũng ngồi lì một chỗ ở nhà chứ đâu."
"Trái lại, tôi đã đến Devonshire."
"Bằng đường tinh thần ư?"
"Chính xác. Thể xác tôi vẫn nán lại trên chiếc ghế bành này, và tôi vô cùng tiếc nuối khi nhận ra rằng, trong lúc tôi vắng mặt, nó đã ngấu nghiến hết hai bình cà phê lớn cùng một lượng thuốc lá khủng khiếp không tả xiết. Sau khi anh rời đi, tôi đã sai người đến chỗ Stamford lấy tấm bản đồ Đo đạc Quân sự3 của vùng đầm lầy ấy, và tinh thần tôi đã sải cánh bay lượn trên từng tấc đất ở đó suốt cả ngày trời. Tôi có thể tự hào mà nói rằng mình giờ đây đã có thể một mình tìm đường ở chốn ấy."
"Tôi đoán đó là một tấm bản đồ tỷ lệ lớn?"
"Rất lớn."
Anh mở rộng một phần tấm bản đồ và đặt lên đầu gối. "Đây chính là khu vực mà chúng ta đang quan tâm. Nơi nằm ở trung tâm đó là Trang viên Baskerville."
"Bao quanh đó có một khoảnh rừng phải không?"
"Chính xác. Tôi đoán lối đi thủy tùng, tuy không được ghi bằng cái tên ấy trên bản đồ, hẳn phải chạy dọc theo đường này, còn đầm lầy thì - như anh thấy đấy - nằm ở phía bên phải của nó. Cụm nhà nhỏ này là xóm Grimpen, nơi người bạn bác sĩ Mortimer của chúng ta đã đặt trụ sở hành nghề. Trong bán kính năm dặm, như anh có thể nhìn ra, chỉ lác đác vài ba nóc nhà. Đây là Trang viên Lafter, cái tên từng được nhắc đến trong câu chuyện. Còn chỗ này có một căn nhà được đánh dấu, rất có thể là nơi trú ngụ của vị nhà tự nhiên học kia - nếu tôi không nhầm, gã ta tên là Stapleton. Đây là hai nông trang nằm chênh vênh trên bãi đầm lầy: High Tor và Foulmire. Cách đó mười bốn dặm là nhà tù lớn Princetown4, nơi giam giữ các phạm nhân. Nằm giữa và bao bọc quanh những điểm rải rác này là cả một vùng đầm lầy mênh mông, hoang lạnh, trải dài tít tắp không một bóng hình sự sống. Đó chính là sân khấu nơi tấn bi kịch đã diễn ra, và cũng là nơi chúng ta có thể sẽ góp phần dựng lại nó."
"Xem ra đó phải là một nơi hết sức hoang dã và dữ dội."
"Ừ, bối cảnh quả thực rất xứng với vở kịch. Nếu thực sự ác quỷ đã có lúc nhúng tay vào công việc của phàm nhân -"
"Nghĩa là chính anh cũng đang nghiêng về cách giải thích có yếu tố siêu nhiên sao?"
"Những tay sai của ác quỷ thì cũng có thể bằng xương bằng thịt, chẳng phải vậy ư? Có hai câu hỏi đang chờ chúng ta ngay từ vạch xuất phát. Một là, liệu có tội ác nào đã thực sự xảy ra hay không; hai là, nếu có, thì đó là tội gì, và đã được thực hiện ra sao? Tất nhiên rồi, nếu phỏng đoán của bác sĩ Mortimer là chính xác, và chúng ta đang phải đương đầu với những thế lực nằm ngoài mọi quy luật thông thường của Giới Tự nhiên, thì cuộc điều tra của chúng ta coi như xong. Nhưng chúng ta buộc phải dốc cạn mọi giả thuyết khác trước khi phải viện đến cái giả thuyết này. Tôi nghĩ chúng ta nên đóng cửa sổ lại, nếu anh không phiền. Nghe thì có vẻ kỳ quặc, nhưng tôi nhận thấy bầu không khí đậm đặc như thế này lại giúp tôi tập trung tư tưởng hơn. Tôi thì chưa đến nỗi phải chui tọt vào một chiếc hộp kín để suy tư, nhưng đó hẳn là cái kết luận tất yếu từ những niềm tin của tôi. Nào, anh đã suy nghĩ thấu đáo về vụ án này trong đầu mình chưa?"
"Có chứ, tôi đã suy nghĩ khá nhiều về nó suốt ngày hôm nay."
"Anh nghĩ sao?"
"Thực sự là rất khó hiểu."
"Nó chắc chắn sở hữu những nét rất riêng. Có vài điểm trong đó khác biệt hẳn với những vụ khác. Ví dụ nhé, sự thay đổi trong các dấu chân. Anh nghĩ sao về chi tiết đó?"
"Mortimer nói rằng người đàn ông ấy đã đi kiễng gót dọc theo đoạn đó của con hẻm."
"Ông ấy chỉ đang nhắc lại lời của một gã ngốc nghếch nào đó ở phiên điều tra thôi. Thử hỏi làm sao một người đàn ông lại đi kiễng gót dọc theo con hẻm chứ?"
"Vậy theo anh thì sao?"
"Ông ấy đã chạy, Watson ạ - chạy trong tuyệt vọng, chạy để giữ lấy mạng sống, chạy cho đến khi trái tim ông ấy vỡ tung - rồi gục sấp mặt xuống đất mà chết."
"Chạy trốn cái gì mới được?"
"Đó chính là câu hỏi của chúng ta. Có những dấu hiệu cho thấy con người ấy đã phát cuồng vì kinh hãi trước cả khi ông ấy bắt đầu cất bước chạy."
"Làm sao anh dám nói như thế?"
"Tôi suy đoán rằng nguồn cơn của nỗi kinh hoàng đó đã ập đến với ông ấy từ phía đầm lầy. Nếu đúng là như vậy, và đây dường như là khả năng cao nhất, thì chỉ có một người đã mất trí mới chạy ra xa khỏi ngôi nhà thay vì lao về phía đó. Nếu lời khai của người gypsy có thể tin được, ông ấy đã chạy và kêu cứu về phía mà cơ hội nhận được sự trợ giúp là thấp nhất. Và còn nữa, ông ấy đang chờ đợi ai vào cái đêm hôm ấy, và tại sao ông ấy lại chờ người đó nơi lối đi thủy tùng thay vì ở trong chính ngôi nhà của mình?"
"Ý anh là ngài ấy đã chờ đợi một ai đó ư?"
"Người đàn ông này đã lớn tuổi và thể trạng yếu ớt. Chúng ta có thể hiểu được nếu đó chỉ là một cuộc dạo chơi buổi tối, nhưng mặt đất hôm ấy ẩm ướt và đêm thì lạnh buốt. Liệu có hợp lý không khi ông ấy đứng chờ suốt năm hay mười phút, như bác sĩ Mortimer - một người có vẻ thực tế hơn tôi tưởng - đã suy luận ra từ mẩu xì gà còn sót lại?"
"Nhưng ngài ấy ra ngoài đi dạo vào mỗi buổi tối cơ mà."
"Tôi cho rằng không thể nào ông ấy lại rình chờ ở cổng dẫn ra đầm lầy vào mỗi buổi tối được. Ngược lại, chứng cứ cho thấy ông ấy luôn tìm cách tránh xa đầm lầy. Ấy vậy mà cái đêm hôm đó ông ấy đã đứng đợi ở đó. Lại còn là cái đêm ngay trước khi ông ấy khởi hành đi London. Mọi thứ đang dần thành hình rồi, Watson. Vụ án đang trở nên mạch lạc đấy. Có thể làm phiền anh đưa cho tôi cây vĩ cầm được không, và chúng ta hãy tạm gác lại mọi suy tư sâu thêm về vụ này cho đến khi có cái may mắn được diện kiến bác sĩ Mortimer và Ngài Henry Baskerville vào sáng mai."
-
Một nhà ga đường sắt lớn ở trung tâm thủ đô London, nơi đón các chuyến tàu từ miền nam và tây nam nước Anh (bao gồm cả các cảng biển). ↩
-
Tên gọi giống chó này bắt nguồn từ chữ 'espaigneul' trong tiếng Pháp cổ (nghĩa là 'đến từ Tây Ban Nha'). Đây là giống chó thân thiện, thính nhạy, chuyên đánh hơi và lùa chim. ↩
-
Dịch từ chữ 'Ordnance Survey map'. Ordnance Survey là cơ quan lập bản đồ quốc gia của Anh, ban đầu phục vụ mục đích quân sự, nổi tiếng với các bản đồ địa hình cực kỳ chi tiết. ↩
-
Còn được biết đến với tên gọi nhà tù Dartmoor. Đây là một trại giam vô cùng kiên cố nằm ở thị trấn Princetown giữa đầm lầy hoang vu, chuyên giam giữ những phạm nhân nguy hiểm nhất. ↩
Chapter 3. The Problem
I confess at these words a shudder passed through me. There was a thrill in the doctor’s voice which showed that he was himself deeply moved by that which he told us. Holmes leaned forward in his excitement and his eyes had the hard, dry glitter which shot from them when he was keenly interested.
“You saw this?”
“As clearly as I see you.”
“And you said nothing?”
“What was the use?”
“How was it that no one else saw it?”
“The marks were some twenty yards from the body and no one gave them a thought. I don’t suppose I should have done so had I not known this legend.”
“There are many sheep-dogs on the moor?”
“No doubt, but this was no sheep-dog.”
“You say it was large?”
“Enormous.”
“But it had not approached the body?”
“No.”
“What sort of night was it?”
“Damp and raw.”
“But not actually raining?”
“No.”
“What is the alley like?”
“There are two lines of old yew hedge, twelve feet high and impenetrable. The walk in the centre is about eight feet across.”
“Is there anything between the hedges and the walk?”
“Yes, there is a strip of grass about six feet broad on either side.”
“I understand that the yew hedge is penetrated at one point by a gate?”
“Yes, the wicket-gate which leads on to the moor.”
“Is there any other opening?”
“None.”
“So that to reach the yew alley one either has to come down it from the house or else to enter it by the moor-gate?”
“There is an exit through a summer-house at the far end.”
“Had Sir Charles reached this?”
“No; he lay about fifty yards from it.”
“Now, tell me, Dr. Mortimer-and this is important-the marks which you saw were on the path and not on the grass?”
“No marks could show on the grass.”
“Were they on the same side of the path as the moor-gate?”
“Yes; they were on the edge of the path on the same side as the moor-gate.”
“You interest me exceedingly. Another point. Was the wicket-gate closed?”
“Closed and padlocked.”
“How high was it?”
“About four feet high.”
“Then anyone could have got over it?”
“Yes.”
“And what marks did you see by the wicket-gate?”
“None in particular.”
“Good heaven! Did no one examine?”
“Yes, I examined, myself.”
“And found nothing?”
“It was all very confused. Sir Charles had evidently stood there for five or ten minutes.”
“How do you know that?”
“Because the ash had twice dropped from his cigar.”
“Excellent! This is a colleague, Watson, after our own heart. But the marks?”
“He had left his own marks all over that small patch of gravel. I could discern no others.”
Sherlock Holmes struck his hand against his knee with an impatient gesture.
“If I had only been there!” he cried. “It is evidently a case of extraordinary interest, and one which presented immense opportunities to the scientific expert. That gravel page upon which I might have read so much has been long ere this smudged by the rain and defaced by the clogs of curious peasants. Oh, Dr. Mortimer, Dr. Mortimer, to think that you should not have called me in! You have indeed much to answer for.”
“I could not call you in, Mr. Holmes, without disclosing these facts to the world, and I have already given my reasons for not wishing to do so. Besides, besides-”
“Why do you hesitate?”
“There is a realm in which the most acute and most experienced of detectives is helpless.”
“You mean that the thing is supernatural?”
“I did not positively say so.”
“No, but you evidently think it.”
“Since the tragedy, Mr. Holmes, there have come to my ears several incidents which are hard to reconcile with the settled order of Nature.”
“For example?”
“I find that before the terrible event occurred several people had seen a creature upon the moor which corresponds with this Baskerville demon, and which could not possibly be any animal known to science. They all agreed that it was a huge creature, luminous, ghastly, and spectral. I have cross-examined these men, one of them a hard-headed countryman, one a farrier, and one a moorland farmer, who all tell the same story of this dreadful apparition, exactly corresponding to the hell-hound of the legend. I assure you that there is a reign of terror in the district, and that it is a hardy man who will cross the moor at night.”
“And you, a trained man of science, believe it to be supernatural?”
“I do not know what to believe.”
Holmes shrugged his shoulders. “I have hitherto confined my investigations to this world,” said he. “In a modest way I have combated evil, but to take on the Father of Evil himself would, perhaps, be too ambitious a task. Yet you must admit that the footmark is material.”
“The original hound was material enough to tug a man’s throat out, and yet he was diabolical as well.”
“I see that you have quite gone over to the supernaturalists. But now, Dr. Mortimer, tell me this. If you hold these views, why have you come to consult me at all? You tell me in the same breath that it is useless to investigate Sir Charles’s death, and that you desire me to do it.”
“I did not say that I desired you to do it.”
“Then, how can I assist you?”
“By advising me as to what I should do with Sir Henry Baskerville, who arrives at Waterloo Station”-Dr. Mortimer looked at his watch-“in exactly one hour and a quarter.”
“He being the heir?”
“Yes. On the death of Sir Charles we inquired for this young gentleman and found that he had been farming in Canada. From the accounts which have reached us he is an excellent fellow in every way. I speak now not as a medical man but as a trustee and executor of Sir Charles’s will.”
“There is no other claimant, I presume?”
“None. The only other kinsman whom we have been able to trace was Rodger Baskerville, the youngest of three brothers of whom poor Sir Charles was the elder. The second brother, who died young, is the father of this lad Henry. The third, Rodger, was the black sheep of the family. He came of the old masterful Baskerville strain and was the very image, they tell me, of the family picture of old Hugo. He made England too hot to hold him, fled to Central America, and died there in 1876 of yellow fever. Henry is the last of the Baskervilles. In one hour and five minutes I meet him at Waterloo Station. I have had a wire that he arrived at Southampton this morning. Now, Mr. Holmes, what would you advise me to do with him?”
“Why should he not go to the home of his fathers?”
“It seems natural, does it not? And yet, consider that every Baskerville who goes there meets with an evil fate. I feel sure that if Sir Charles could have spoken with me before his death he would have warned me against bringing this, the last of the old race, and the heir to great wealth, to that deadly place. And yet it cannot be denied that the prosperity of the whole poor, bleak countryside depends upon his presence. All the good work which has been done by Sir Charles will crash to the ground if there is no tenant of the Hall. I fear lest I should be swayed too much by my own obvious interest in the matter, and that is why I bring the case before you and ask for your advice.”
Holmes considered for a little time.
“Put into plain words, the matter is this,” said he. “In your opinion there is a diabolical agency which makes Dartmoor an unsafe abode for a Baskerville-that is your opinion?”
“At least I might go the length of saying that there is some evidence that this may be so.”
“Exactly. But surely, if your supernatural theory be correct, it could work the young man evil in London as easily as in Devonshire. A devil with merely local powers like a parish vestry would be too inconceivable a thing.”
“You put the matter more flippantly, Mr. Holmes, than you would probably do if you were brought into personal contact with these things. Your advice, then, as I understand it, is that the young man will be as safe in Devonshire as in London. He comes in fifty minutes. What would you recommend?”
“I recommend, sir, that you take a cab, call off your spaniel who is scratching at my front door, and proceed to Waterloo to meet Sir Henry Baskerville.”
“And then?”
“And then you will say nothing to him at all until I have made up my mind about the matter.”
“How long will it take you to make up your mind?”
“Twenty-four hours. At ten o’clock tomorrow, Dr. Mortimer, I will be much obliged to you if you will call upon me here, and it will be of help to me in my plans for the future if you will bring Sir Henry Baskerville with you.”
“I will do so, Mr. Holmes.” He scribbled the appointment on his shirt-cuff and hurried off in his strange, peering, absent-minded fashion. Holmes stopped him at the head of the stair.
“Only one more question, Dr. Mortimer. You say that before Sir Charles Baskerville’s death several people saw this apparition upon the moor?”
“Three people did.”
“Did any see it after?”
“I have not heard of any.”
“Thank you. Good-morning.”
Holmes returned to his seat with that quiet look of inward satisfaction which meant that he had a congenial task before him.
“Going out, Watson?”
“Unless I can help you.”
“No, my dear fellow, it is at the hour of action that I turn to you for aid. But this is splendid, really unique from some points of view. When you pass Bradley’s, would you ask him to send up a pound of the strongest shag tobacco? Thank you. It would be as well if you could make it convenient not to return before evening. Then I should be very glad to compare impressions as to this most interesting problem which has been submitted to us this morning.”
I knew that seclusion and solitude were very necessary for my friend in those hours of intense mental concentration during which he weighed every particle of evidence, constructed alternative theories, balanced one against the other, and made up his mind as to which points were essential and which immaterial. I therefore spent the day at my club and did not return to Baker Street until evening. It was nearly nine o’clock when I found myself in the sitting-room once more.
My first impression as I opened the door was that a fire had broken out, for the room was so filled with smoke that the light of the lamp upon the table was blurred by it. As I entered, however, my fears were set at rest, for it was the acrid fumes of strong coarse tobacco which took me by the throat and set me coughing. Through the haze I had a vague vision of Holmes in his dressing-gown coiled up in an armchair with his black clay pipe between his lips. Several rolls of paper lay around him.
“Caught cold, Watson?” said he.
“No, it’s this poisonous atmosphere.”
“I suppose it is pretty thick, now that you mention it.”
“Thick! It is intolerable.”
“Open the window, then! You have been at your club all day, I perceive.”
“My dear Holmes!”
“Am I right?”
“Certainly, but how?”
He laughed at my bewildered expression. “There is a delightful freshness about you, Watson, which makes it a pleasure to exercise any small powers which I possess at your expense. A gentleman goes forth on a showery and miry day. He returns immaculate in the evening with the gloss still on his hat and his boots. He has been a fixture therefore all day. He is not a man with intimate friends. Where, then, could he have been? Is it not obvious?”
“Well, it is rather obvious.”
“The world is full of obvious things which nobody by any chance ever observes. Where do you think that I have been?”
“A fixture also.”
“On the contrary, I have been to Devonshire.”
“In spirit?”
“Exactly. My body has remained in this armchair and has, I regret to observe, consumed in my absence two large pots of coffee and an incredible amount of tobacco. After you left I sent down to Stamford’s for the Ordnance map of this portion of the moor, and my spirit has hovered over it all day. I flatter myself that I could find my way about.”
“A large-scale map, I presume?”
“Very large.”
He unrolled one section and held it over his knee. “Here you have the particular district which concerns us. That is Baskerville Hall in the middle.”
“With a wood round it?”
“Exactly. I fancy the yew alley, though not marked under that name, must stretch along this line, with the moor, as you perceive, upon the right of it. This small clump of buildings here is the hamlet of Grimpen, where our friend Dr. Mortimer has his headquarters. Within a radius of five miles there are, as you see, only a very few scattered dwellings. Here is Lafter Hall, which was mentioned in the narrative. There is a house indicated here which may be the residence of the naturalist-Stapleton, if I remember right, was his name. Here are two moorland farmhouses, High Tor and Foulmire. Then fourteen miles away the great convict prison of Princetown. Between and around these scattered points extends the desolate, lifeless moor. This, then, is the stage upon which tragedy has been played, and upon which we may help to play it again.”
“It must be a wild place.”
“Yes, the setting is a worthy one. If the devil did desire to have a hand in the affairs of men-”
“Then you are yourself inclining to the supernatural explanation.”
“The devil’s agents may be of flesh and blood, may they not? There are two questions waiting for us at the outset. The one is whether any crime has been committed at all; the second is, what is the crime and how was it committed? Of course, if Dr. Mortimer’s surmise should be correct, and we are dealing with forces outside the ordinary laws of Nature, there is an end of our investigation. But we are bound to exhaust all other hypotheses before falling back upon this one. I think we’ll shut that window again, if you don’t mind. It is a singular thing, but I find that a concentrated atmosphere helps a concentration of thought. I have not pushed it to the length of getting into a box to think, but that is the logical outcome of my convictions. Have you turned the case over in your mind?”
“Yes, I have thought a good deal of it in the course of the day.”
“What do you make of it?”
“It is very bewildering.”
“It has certainly a character of its own. There are points of distinction about it. That change in the footprints, for example. What do you make of that?”
“Mortimer said that the man had walked on tiptoe down that portion of the alley.”
“He only repeated what some fool had said at the inquest. Why should a man walk on tiptoe down the alley?”
“What then?”
“He was running, Watson-running desperately, running for his life, running until he burst his heart-and fell dead upon his face.”
“Running from what?”
“There lies our problem. There are indications that the man was crazed with fear before ever he began to run.”
“How can you say that?”
“I am presuming that the cause of his fears came to him across the moor. If that were so, and it seems most probable, only a man who had lost his wits would have run from the house instead of towards it. If the gipsy’s evidence may be taken as true, he ran with cries for help in the direction where help was least likely to be. Then, again, whom was he waiting for that night, and why was he waiting for him in the yew alley rather than in his own house?”
“You think that he was waiting for someone?”
“The man was elderly and infirm. We can understand his taking an evening stroll, but the ground was damp and the night inclement. Is it natural that he should stand for five or ten minutes, as Dr. Mortimer, with more practical sense than I should have given him credit for, deduced from the cigar ash?”
“But he went out every evening.”
“I think it unlikely that he waited at the moor-gate every evening. On the contrary, the evidence is that he avoided the moor. That night he waited there. It was the night before he made his departure for London. The thing takes shape, Watson. It becomes coherent. Might I ask you to hand me my violin, and we will postpone all further thought upon this business until we have had the advantage of meeting Dr. Mortimer and Sir Henry Baskerville in the morning.”