CHƯƠNG 5. BA MANH MỐI ĐỨT ĐOẠN
Sherlock Holmes sở hữu một năng lực hết sức đặc biệt - anh có thể gạt bỏ mọi suy tư khỏi tâm trí theo ý muốn. Suốt hai giờ đồng hồ liền, vụ việc kỳ lạ mà chúng tôi vừa dấn thân vào dường như đã bị lãng quên hoàn toàn. Anh đắm mình vào những bức họa của các danh họa Bỉ hiện đại, và từ lúc rời phòng tranh cho đến khi đặt chân tới Khách sạn Northumberland, anh chẳng nói về điều gì khác ngoài nghệ thuật - một lĩnh vực mà anh chỉ nắm được những khái niệm sơ đẳng nhất.
"Ngài Henry Baskerville đang chờ các vị trên lầu," viên thư ký thông báo. "Ngài ấy dặn tôi phải dẫn các vị lên ngay khi các vị tới."
"Anh có phiền không nếu tôi xem qua sổ đăng ký của khách sạn?" Holmes hỏi.
"Hoàn toàn không ạ."
Lật cuốn sổ, tôi thấy có hai cái tên đã được ghi thêm sau tên của Baskerville. Một là Theophilus Johnson cùng gia đình, đến từ Newcastle; người kia là bà Oldmore cùng hầu gái, đến từ High Lodge, Alton.
"Hẳn đây là anh chàng Johnson mà tôi từng quen," Holmes nói với người khuân vác. "Một luật sư, đúng không nhỉ? Tóc hoa râm và đi khập khiễng?"
"Không, thưa ngài. Đây là ông Johnson, chủ một mỏ than. Một quý ông rất năng động, tuổi chẳng hơn ngài là bao."
"Vậy chắc anh đã nhầm về nghề nghiệp của ông ta?"
"Không đâu ạ! Ông ấy đã nghỉ ở khách sạn này nhiều năm rồi, chúng tôi biết rất rành về ông ấy."
"À, thế thì rõ rồi. Còn bà Oldmore nữa - tôi thoáng thấy cái tên này quen quen. Xin thứ lỗi cho tính tò mò của tôi, nhưng thường thì khi đến thăm một người bạn, người ta hay vô tình chạm mặt một người quen khác."
"Bà ấy là một quý bà tàn tật, thưa ngài. Chồng bà từng làm thị trưởng Gloucester. Cứ mỗi lần lên phố là bà ấy lại ghé chỗ chúng tôi."
"Cảm ơn anh. Té ra tôi không quen biết bà ấy." Rồi khi chúng tôi cùng bước lên lầu, anh hạ giọng nói tiếp: "Qua mấy câu hỏi vừa rồi, chúng ta đã xác lập được một sự thật vô cùng quan trọng đấy, Watson ạ. Giờ thì ta đã biết rằng những kẻ đang quan tâm sát sao đến người bạn của chúng ta không hề thuê phòng trong cùng khách sạn với ngài ấy. Điều này có nghĩa là: trong khi chúng, như ta đã chứng kiến, hết sức sốt sắng theo dõi ngài ấy, thì chúng cũng rất muốn ngài ấy không thể nhìn thấy mình. Đây quả là một chi tiết đáng để suy ngẫm."
"Nó gợi lên điều gì vậy?"
"Nó gợi lên - ồ, anh bạn thân mến của tôi, cái quái quỷ gì đang diễn ra thế kia?"
Vừa vòng qua đầu cầu thang, chúng tôi đã đụng ngay phải Ngài Henry Baskerville. Mặt ngài đỏ bừng vì giận dữ, một tay cầm một chiếc giày cũ kỹ bám đầy bụi. Ngài tức đến nỗi nói năng lắp bắp, và khi cất tiếng, chất giọng địa phương miền Tây của ngài còn đặc sệt hơn bất kỳ lúc nào chúng tôi từng nghe vào buổi sáng.
"Hình như bọn họ coi tôi là thằng ngốc trong cái khách sạn này thì phải!" ngài gầm lên. "Bọn họ sẽ sớm nhận ra là mình đã chọc nhầm người, trừ phi chúng biết điều mà cẩn thận. Quỷ tha ma bắt, nếu gã đó không tìm ra chiếc giày bị mất của tôi thì rắc rối to đấy. Tôi có thể chịu đựng những trò đùa dai nhất, ông Holmes ạ, nhưng lần này bọn họ đã đi quá giới hạn rồi."
"Ngài vẫn đang tìm chiếc giày của mình ư?"
"Đúng vậy thưa ông, và tôi nhất quyết phải tìm cho ra."
"Nhưng chẳng phải ngài đã nói đó là một chiếc giày màu nâu mới tinh sao?"
"Đúng thế. Vậy mà bây giờ nó lại thành một chiếc giày đen cũ rích."
"Cái gì cơ! Ngài không định nói là - ?"
"Chính xác là điều tôi định nói đấy. Tôi chỉ có đúng ba đôi giày trên đời - đôi nâu mới, đôi đen cũ, và đôi giày da bóng tôi đang đi đây. Đêm qua chúng lấy mất một chiếc màu nâu, và hôm nay chúng lại nẫng mất một chiếc màu đen. Này, anh đã tìm thấy nó chưa? Nói đi, anh kia, đừng có đứng trân trân ra đấy!"
Một người phục vụ người Đức hốt hoảng chạy đến.
"Không, thưa ngài. Tôi đã hỏi thăm khắp cả khách sạn, nhưng không ai biết gì về nó cả."
"Thôi được. Hoặc chiếc giày đó phải được trả lại trước khi mặt trời lặn, hoặc tôi sẽ gặp thẳng quản lý và tuyên bố dọn ra khỏi cái khách sạn này ngay lập tức."
"Chắc chắn sẽ tìm thấy thưa ngài - tôi xin hứa với ngài, chỉ cần ngài kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi."
"Nhớ đấy. Đó là món đồ cuối cùng của tôi bị mất trong cái ổ trộm cắp này." Rồi ngài quay sang Holmes, giọng dịu lại: "Thôi được rồi, ông Holmes, mong ông thứ lỗi vì đã làm phiền ông về một chuyện vặt vãnh như vậy - "
"Tôi lại nghĩ chuyện này rất đáng bận tâm đấy."
"Sao cơ? Ông trông có vẻ rất nghiêm túc về chuyện này."
"Ngài giải thích nó như thế nào?"
"Tôi chẳng buồn giải thích. Nó có vẻ là chuyện điên rồ và kỳ quặc nhất từng xảy ra với tôi."
"Có lẽ là kỳ quặc nhất - " Holmes trầm ngâm.
"Còn bản thân ông nghĩ sao?"
"Chà, tôi không dám tự nhận là mình đã hiểu được nó đâu. Vụ án này của ngài hết sức phức tạp, Ngài Henry ạ. Khi đặt cạnh cái chết của chú ngài, tôi không chắc liệu trong số năm trăm vụ án hệ trọng mà tôi từng xử lý, có vụ nào lại rắc rối sâu xa đến vậy hay không. Nhưng chúng ta đang nắm trong tay vài manh mối, và khả năng cao là một trong số chúng sẽ dẫn ta đến sự thật. Có thể chúng ta sẽ lãng phí thời gian nếu đi theo manh mối sai, nhưng sớm muộn gì rồi cũng phải tìm ra manh mối đúng."
Chúng tôi đã có một bữa trưa thật vui vẻ, và trong suốt bữa ăn chẳng mấy ai nhắc đến công việc đã đưa chúng tôi xích lại gần nhau. Mãi đến khi lui về phòng khách riêng sau đó, Holmes mới lên tiếng hỏi ngài Baskerville về những dự định sắp tới.
"Tôi sẽ về Trang viên Baskerville."
"Và khi nào thì đi?"
"Cuối tuần này."
"Nói chung," Holmes chậm rãi nói, "tôi cho rằng quyết định của ngài là sáng suốt. Tôi đã có đủ bằng chứng cho thấy ngài đang bị theo dõi ngay tại London này, và giữa hàng triệu con người trong thành phố rộng lớn này, thật khó lòng truy ra được chúng là ai hay mục đích của chúng là gì. Nếu ý đồ của chúng là xấu xa, chúng có thể ra tay hại ngài, và chúng tôi sẽ bất lực không sao ngăn cản nổi. Này bác sĩ Mortimer, ông có biết rằng sáng nay ông đã bị theo dõi ngay từ lúc rời khỏi nhà tôi không?"
Bác sĩ Mortimer giật thót người. "Bị theo dõi! Bởi ai chứ?"
"Tiếc thay, đó lại là điều tôi không thể nói cho ông biết. Trong số hàng xóm hay người quen của ông ở Dartmoor1, có ai là một người đàn ông với bộ râu đen rậm rạp không?"
"Không - hay là, để tôi nghĩ xem nào - à, có đấy. Barrymore, viên quản gia của Ngài Charles, chính là một người có bộ râu đen rậm rạp."
"Hà! Barrymore hiện đang ở đâu?"
"Ông ta đang trông coi Trang viên."
"Tốt nhất là chúng ta nên xác minh xem ông ta có thực sự ở đó không, hay liệu có khả năng ông ta đang lởn vởn ở London hay không."
"Làm sao ngài xác minh được điều đó?"
"Đưa tôi một mẫu giấy ghi điện báo. 'Mọi thứ đã sẵn sàng cho Ngài Henry chưa?' Thế là đủ rồi. Gửi đến ông Barrymore, Trang viên Baskerville. Bưu điện gần nhất ở đâu? Grimpen. Tốt lắm. Chúng ta sẽ gửi thêm một bức điện thứ hai cho ông trưởng bưu điện Grimpen: 'Điện tín gửi ông Barrymore phải được trao tận tay. Nếu vắng mặt, đề nghị hoàn trả bức điện về cho Ngài Henry Baskerville, Khách sạn Northumberland.' Như vậy, trước chiều nay chúng ta sẽ biết được liệu Barrymore có đang yên vị tại Devonshire hay không."
"Đúng thế," Baskerville nói. "Nhân tiện, bác sĩ Mortimer, rốt cuộc Barrymore này là ai vậy?"
"Ông ta là con trai của người quản gia cũ, người đã qua đời. Gia đình họ đã trông nom Tòa lâu đài suốt bốn thế hệ rồi. Theo như tôi biết thì ông ta và vợ là một đôi vợ chồng tử tế chẳng kém gì ai trong vùng."
"Thế nhưng," Baskerville nhận xét, "cũng rành rành một điều: chừng nào chưa có ai trong gia đình chủ nhân ở Trang viên, thì những người này cứ thế mà hưởng một ngôi nhà tuyệt đẹp mà chẳng phải động tay vào việc gì."
"Quả đúng là như vậy."
"Barrymore có được hưởng lợi lộc gì từ bản di chúc của Ngài Charles không?" Holmes hỏi.
"Ông ta và vợ mỗi người được nhận năm trăm bảng."
"Hà! Họ có biết mình sắp được nhận khoản tiền này không?"
"Có chứ. Ngài Charles vốn rất thích kể về các điều khoản trong di chúc của mình."
"Điều này thật thú vị."
"Tôi hy vọng," bác sĩ Mortimer nói, "rằng ngài sẽ không nhìn tất cả những ai được thừa hưởng di sản của Ngài Charles bằng con mắt nghi ngờ, bởi lẽ chính tôi cũng được ngài ấy để lại cho một nghìn bảng."
"Thật sao! Còn ai nữa không?"
"Có khá nhiều khoản nhỏ dành cho các cá nhân, và một số tiền lớn dành cho các tổ chức từ thiện công cộng. Toàn bộ phần còn lại đều thuộc về Ngài Henry."
"Và phần còn lại ấy trị giá bao nhiêu?"
"Bảy trăm bốn mươi nghìn bảng."
Holmes nhướn mày kinh ngạc. "Tôi không ngờ số tiền lại khổng lồ đến thế," anh nói.
"Ngài Charles vốn nổi tiếng là người giàu có, nhưng chúng tôi phải đến khi kiểm kê tài sản mới biết ngài ấy giàu đến mức nào. Tổng giá trị khối tài sản lên đến gần một triệu bảng."
"Lạy Chúa! Một món tiền cược đủ lớn để kẻ nào đó sẵn sàng chơi một ván bài liều mạng. Và thêm một câu hỏi nữa, bác sĩ Mortimer. Cứ giả sử có chuyện chẳng lành xảy đến với người bạn trẻ của chúng ta đây - mong ngài thứ lỗi cho cái giả thuyết khó nghe này! - thì ai sẽ là người thừa kế khối tài sản?"
"Vì Rodger Baskerville, em trai của Ngài Charles, đã qua đời mà chưa kết hôn, nên tài sản sẽ được chuyển cho dòng họ Desmond, những người anh em họ xa. James Desmond là một vị mục sư cao tuổi ở Westmoreland."
"Cảm ơn ông. Những chi tiết này đều rất đáng lưu tâm. Ông đã từng gặp ông James Desmond chưa?"
"Rồi. Ông ấy có lần xuống thăm Ngài Charles. Ông ấy là một người đàn ông có vẻ ngoài đáng kính và sống một cuộc đời đạo hạnh. Tôi nhớ rằng ông ấy đã từ chối nhận bất kỳ khoản trợ cấp nào từ Ngài Charles, dù ngài ấy đã hết lời nài ép."
"Và con người với lối sống giản dị ấy sẽ là kẻ thừa kế hàng ngàn bảng của Ngài Charles."
"Ông ấy sẽ là người thừa kế khối tài sản, bởi đó là tài sản được truyền theo thứ tự kế vị. Ông ấy cũng sẽ thừa hưởng cả số tiền, trừ phi người chủ hiện tại có di chúc khác - và dĩ nhiên, người chủ hiện tại có toàn quyền định đoạt số tiền ấy theo ý mình."
"Thế ngài đã lập di chúc chưa, Ngài Henry?"
"Chưa, ông Holmes ạ, tôi chưa kịp lập. Tôi đâu có thời gian, bởi mãi đến hôm qua tôi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy rằng tiền bạc phải đi liền với tước vị và đất đai. Đó hẳn là ý nguyện của ông chú tội nghiệp của tôi. Làm sao người chủ sở hữu có thể khôi phục lại thời hoàng kim của dòng họ Baskerville, nếu không có đủ tiền để duy trì cơ ngơi? Nhà cửa, đất đai và tiền bạc phải gắn liền với nhau."
"Hoàn toàn chí lý. Nào, Ngài Henry, tôi hoàn toàn đồng tình với ngài về sự sáng suốt của việc ngài lên đường ngay về Devonshire không chậm trễ. Chỉ có một điều kiện duy nhất tôi buộc phải đưa ra. Ngài tuyệt đối không được đi một mình."
"Bác sĩ Mortimer sẽ đi cùng tôi."
"Nhưng bác sĩ Mortimer còn phòng khám phải chăm lo, và nhà ông ấy cách nhà ngài hàng dặm đường. Dù có thiện chí đến mấy, ông ấy cũng khó lòng giúp được ngài. Không, Ngài Henry, ngài phải mang theo một người - một người đáng tin cậy, người sẽ luôn kề vai sát cánh bên ngài."
"Liệu chính ông có thể đi cùng tôi không, ông Holmes?"
"Nếu tình hình trở nên gay cấn, tôi sẽ cố gắng đích thân có mặt. Nhưng ngài hẳn cũng hiểu, với khối lượng công việc tư vấn khổng lồ cùng những lời cầu cứu dồn dập gửi đến tôi từ khắp mọi nơi, tôi không thể vắng mặt khỏi London trong một khoảng thời gian vô định được. Ngay lúc này đây, một trong những cái tên đáng kính bậc nhất nước Anh đang bị tống tiền và bôi nhọ, và chỉ mình tôi mới có thể ngăn chặn một vụ bê bối thảm khốc. Ngài thấy đấy, việc tôi đến Dartmoor là điều không tưởng."
"Vậy ông muốn tiến cử ai?"
Holmes đặt tay lên cánh tay tôi. "Nếu bạn tôi đây chịu đảm nhận việc này, thì chẳng có người đàn ông nào xứng đáng hơn để kề vai sát cánh cùng ngài trong cơn nguy khốn. Không ai có thể khẳng định điều đó một cách đầy tự tin hơn tôi."
Lời đề nghị ấy khiến tôi hoàn toàn sửng sốt, nhưng trước khi tôi kịp trả lời, Baskerville đã nắm chặt lấy tay tôi và lắc mạnh đầy nhiệt thành.
"Ôi, ông thật là tốt bụng quá, bác sĩ Watson," ngài nói. "Ông thấy hoàn cảnh của tôi rồi đấy, và ông am hiểu sự việc này chẳng kém gì tôi. Nếu ông cùng xuống Trang viên Baskerville và giúp tôi vượt qua chuyện này, tôi sẽ không bao giờ quên ơn ông."
Lời hứa hẹn về một chuyến phiêu lưu luôn có sức cám dỗ mãnh liệt đối với tôi, và tôi thấy mình được vinh dự bởi những lời của Holmes cũng như bởi sự nồng nhiệt mà vị nam tước đón chào tôi như một người bạn đồng hành.
"Tôi sẽ đi, với tất cả niềm vinh hạnh," tôi đáp. "Tôi không nghĩ mình có thể dành thời gian vào việc gì tốt hơn thế này."
"Và anh sẽ báo cáo lại cho tôi thật tỉ mỉ," Holmes nói. "Khi cơn khủng hoảng ập đến - và nó chắc chắn sẽ đến - tôi sẽ chỉ dẫn anh cách hành động. Tôi đoán mọi thứ có thể sẵn sàng vào thứ Bảy chứ?"
"Thời gian đó có phù hợp với bác sĩ Watson không?"
"Hoàn toàn phù hợp."
"Vậy thì thứ Bảy này, trừ khi có gì thay đổi, chúng ta sẽ gặp nhau ở chuyến tàu mười giờ rưỡi khởi hành từ Paddington."
Chúng tôi vừa đứng lên toan rời đi thì Baskerville bỗng bật lên một tiếng reo đầy đắc thắng. Ngài lao vội vào một góc phòng, thò tay xuống gầm tủ và lôi ra một chiếc giày màu nâu.
"Chiếc giày mất tích của tôi đây rồi!" ngài kêu lên.
"Ước gì mọi rắc rối của chúng ta cũng tan biến dễ dàng như thế!" Sherlock Holmes đáp lời.
"Nhưng chuyện này quả thực hết sức kỳ lạ," bác sĩ Mortimer nhận định. "Trước bữa trưa, tôi đã lục soát căn phòng này vô cùng kỹ lưỡng."
"Tôi cũng làm y như vậy," Baskerville nói. "Chẳng bỏ sót một xó xỉnh nào."
"Khi ấy, trong phòng tuyệt đối không hề có chiếc giày nào cả."
"Nếu đúng là thế, thì hẳn tên bồi phòng đã lén đặt nó vào đây lúc chúng ta đang dùng bữa trưa."
Người hầu bàn người Đức được gọi lên, nhưng gã một mực chối bay và khẳng định chẳng hay biết gì về sự việc này. Mọi cuộc tra vấn đều không moi ra được thêm điều gì sáng tỏ. Thế là lại thêm một mảnh ghép nữa rơi vào chuỗi những bí ẩn vụn vặt tưởng như vô nghĩa đang nối đuôi nhau xuất hiện với tốc độ chóng mặt. Tạm gác sang một bên toàn bộ câu chuyện rùng rợn về cái chết của Ngài Charles, thì chỉ trong vòng hai ngày thôi, chúng tôi đã phải đối mặt với hàng loạt sự kiện khó lý giải nối tiếp nhau: nào là bức thư được ghép bằng chữ in, nào là kẻ bám đuôi với bộ râu đen rậm rịt trên chiếc xe ngựa, rồi vụ mất chiếc giày nâu mới tinh, tiếp đến là vụ mất chiếc giày đen đã cũ, và giờ đây - chiếc giày nâu mới lại bỗng dưng quay trở về. Trên suốt quãng đường xe ngựa trở lại phố Baker, Holmes ngồi lặng thinh như pho tượng. Qua đôi lông mày nhíu chặt và gương mặt căng thẳng đầy sắc sảo của anh, tôi hiểu rằng tâm trí anh, cũng như tâm trí tôi lúc này, đang miệt mài ráp nối một bức tranh tổng thể - một khuôn khổ đủ lớn để dung nạp tất thảy những tình tiết quái dị và tưởng chừng chẳng hề liên quan ấy. Suốt cả buổi chiều, rồi kéo dài đến tận khi màn đêm buông xuống, anh vẫn ngồi đó, chìm nghỉm trong làn khói thuốc và trong dòng suy tư không dứt.
Ngay trước giờ ăn tối, hai bức điện tín được trao đến tận tay. Bức thứ nhất viết:
Vừa hay tin Barrymore đang ở ngay tại Trang viên. BASKERVILLE.
Bức thứ hai:
Đã lùng sục hai mươi ba khách sạn theo đúng chỉ dẫn, nhưng rất tiếc phải trình báo - không tài nào tìm ra trang báo bị cắt của tờ Times. CARTWRIGHT.
"Thế là hai manh mối cùng đứt phựt, Watson ạ. Chẳng có gì kích thích bằng một vụ án mà vạn sự đều chống lại mình. Ta buộc phải lần theo một dấu vết khác thôi."
"Ta vẫn còn gã đánh xe ngựa - kẻ đã chở tên bám đuôi."
"Chính xác. Tôi đã đánh điện lên Cơ quan Đăng ký Chính thức để lấy tên tuổi và địa chỉ của hắn. Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên chút nào nếu đây chính là lời hồi đáp cho câu hỏi của tôi."
Ấy vậy mà tiếng chuông cửa vang lên ngay sau đó lại mang đến một điều còn mỹ mãn hơn cả một lời hồi đáp. Cánh cửa bật mở, và một gã đàn ông vẻ ngoài thô kệch sải bước vào - không thể nhầm lẫn, chính là con người ấy.
"Tôi nhận được tin từ trụ sở rằng có một quý ông ở địa chỉ này đang dò hỏi về chiếc xe số 2704," gã cất tiếng. "Tôi đánh chiếc xe này đã bảy năm trời và chưa từng dính một lời kêu ca nào. Tôi đến thẳng từ bãi xe tới đây là để hỏi thẳng ngài - liệu ngài có điều chi bất mãn về tôi chăng?"
"Tôi chẳng có gì để phàn nàn về anh đâu, anh bạn tốt ạ," Holmes đáp. "Trái hẳn lại, tôi sẽ thưởng cho anh nửa đồng sovereign nếu anh chịu trả lời rành rọt mấy câu hỏi của tôi."
"Chà, hôm nay quả là một ngày làm ăn khấm khá và tôi thì không hề mắc một lỗi lầm nào," gã đánh xe cười toe toét. "Ngài muốn hỏi gì, thưa ngài?"
"Trước hết, tên và địa chỉ của anh - phòng khi tôi cần đến anh thêm lần nữa."
"John Clayton, số 3 phố Turpey, khu Borough. Xe ngựa của tôi đỗ ngoài bãi Shipley, gần Ga Waterloo."
Sherlock Holmes ghi chép cẩn thận.
"Giờ thì, Clayton, hãy kể cho tôi nghe tất tần tật về vị khách đã ghé qua ngôi nhà này lúc mười giờ sáng nay, quan sát một hồi, rồi sau đó bám đuôi hai quý ông dọc phố Regent."
Gã đàn ông lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, pha chút bối rối. "Lạy Chúa, tôi kể cho ngài nghe thì có thêm được ích gì nữa đâu, vì ngài tỏ ra đã biết ngần ấy chuyện rồi còn gì," gã nói. "Sự thực là, vị khách ấy bảo tôi rằng ông ta là một thám tử và dặn tôi không được hé môi với bất kỳ ai về ông ta."
"Này anh bạn thân mến; đây là một việc vô cùng hệ trọng, và anh có thể tự dấn mình vào một tình thế khá là tệ hại nếu anh cố giấu giếm tôi bất cứ điều gì. Anh nói vị khách của anh bảo anh rằng ông ta là thám tử ư?"
"Vâng, ông ấy bảo thế."
"Ông ấy nói điều này vào lúc nào?"
"Lúc ông ấy rời khỏi xe tôi."
"Ông ấy có nói gì thêm nữa không?"
"Ông ấy có nhắc đến tên mình."
Holmes liếc sang tôi một cái nhìn đắc thắng thoáng qua. "Ồ, ông ta có nhắc đến tên mình, phải không? Quả là bất cẩn. Vậy cái tên mà ông ta nhắc đến là gì?"
"Tên ông ấy," gã đánh xe đáp, "là ngài Sherlock Holmes."
Chưa bao giờ tôi thấy bạn mình hoàn toàn sững sờ đến thế trước câu trả lời của người đánh xe ngựa. Trong một thoáng, anh ngồi im lìm trong niềm kinh ngạc câm lặng. Rồi anh bật ra một tràng cười vô cùng sảng khoái.
"Một đòn giáng trả, Watson - một đòn giáng trả không thể cãi vào đâu được!" anh thốt lên. "Tôi cảm nhận được một thanh kiếm cũng sắc lẹm và uyển chuyển y như của chính mình. Phen này hắn đã giáng cho tôi một đòn ngoạn mục thực sự. Vậy là tên hắn là Sherlock Holmes, phải không?"
"Vâng, thưa ngài, đó là tên của vị khách."
"Tuyệt diệu! Nào, kể cho tôi nghe anh đón ông ta ở đâu và mọi chuyện diễn biến ra sao."
"Ông ấy gọi tôi lúc chín rưỡi ở Quảng trường Trafalgar. Ông ấy nói mình là thám tử và hứa trả tôi hai đồng guinea2 nếu tôi làm đúng y hệt những gì ông ấy muốn suốt cả ngày và không được hỏi một câu nào. Tôi vui vẻ ưng thuận ngay. Đầu tiên, chúng tôi đánh xe xuống Khách sạn Northumberland rồi nán lại ở đó cho đến khi hai vị quý ông bước ra và vẫy một chiếc xe ngựa từ bãi đỗ. Chúng tôi bám sát chiếc xe của họ cho đến lúc nó tấp vào một nơi nào đó gần đây."
"Chính là cánh cửa này," Holmes nói.
"Chà, tôi không dám chắc chắn về điều đó, nhưng tôi đánh cuộc rằng vị khách của tôi thông tỏ mọi chuyện. Chúng tôi dừng xe cách đó chừng nửa đoạn đường và chờ suốt một tiếng rưỡi đồng hồ. Rồi hai vị quý ông đi bộ ngang qua chỗ chúng tôi, và chúng tôi bám theo dọc phố Baker rồi dọc theo-"
"Tôi biết rồi," Holmes ngắt lời.
"-cho đến khi chúng tôi đi được ba phần tư con đường Regent. Ngay sau đó, vị khách của tôi bật tung nắp xe và hét lên bảo tôi phải phóng thẳng đến Ga Waterloo với tốc độ nhanh nhất. Tôi quất roi vào con ngựa cái, và chúng tôi tới nơi chỉ trong vòng chưa đầy mười phút. Rồi ông ấy trả tôi đủ hai đồng guinea, hệt như một người hào phóng, và đi thẳng vào ga. Chỉ có điều, ngay lúc sắp khuất dạng, ông ấy quay lại và nói: 'Có lẽ anh sẽ thấy thú vị khi biết rằng mình vừa chở ngài Sherlock Holmes.' Nhờ thế mà tôi mới biết được cái tên ấy."
"Tôi hiểu rồi. Và anh không còn thấy ông ta nữa?"
"Không, sau khi ông ấy đã khuất vào trong ga."
"Vậy anh sẽ miêu tả ngài Sherlock Holmes ấy như thế nào?"
Gã đánh xe gãi đầu. "Chà, ông ấy đâu phải là một quý ông dễ miêu tả. Tôi đoán ông ta trạc bốn mươi tuổi, cao tầm thước, thấp hơn ngài chừng hai hoặc ba inch, thưa ngài. Ăn mặc như một tay quý tộc, có một bộ râu đen được tỉa vuông vức ở phần đuôi, và một khuôn mặt tái nhợt. Tôi chẳng biết mình còn có thể nói gì thêm ngoài chừng đó nữa."
"Màu mắt của ông ta thì sao?"
"Ồ, tôi không thể nói được."
"Không còn điều gì khác mà anh có thể nhớ ư?"
"Không, thưa ngài; chẳng còn gì nữa ạ."
"Chà, được rồi, đây là nửa đồng sovereign của anh. Vẫn còn một đồng nữa đang đợi anh nếu anh có thể mang đến bất kỳ thông tin gì khác. Chúc ngủ ngon!"
"Chúc ngủ ngon, thưa ngài, và cảm tạ ngài!"
John Clayton rời đi cùng những tiếng cười khúc khích. Holmes quay sang tôi, nhún vai cùng một nụ cười cam chịu.
"Manh mối thứ ba của chúng ta cũng đứt phựt nốt, và ta kết thúc ngay tại vạch xuất phát," anh nói. "Một tên lưu manh xảo quyệt làm sao! Hắn biết rõ số nhà của chúng ta, biết rằng Ngài Henry Baskerville đã tìm đến tôi xin lời khuyên, nhận ra tôi là ai trên phố Regent, lại còn phỏng đoán được rằng tôi đã nắm được biển số xe ngựa và ắt sẽ lần ra người đánh xe - để rồi gửi lại cái lời nhắn trơ trẽn này. Tôi nói cho anh hay, Watson, lần này chúng ta đã đụng phải một kẻ thù xứng tầm. Tôi đã bị chiếu tướng ngay giữa London rồi. Tôi chỉ còn biết chúc anh may mắn hơn khi đến Devonshire. Nhưng tôi chẳng yên tâm chút nào về việc này."
"Về việc gì cơ?"
"Về việc cử anh đi. Đây là một vụ án tồi tệ, Watson ạ, một vụ án cực kỳ nguy hiểm và tồi tệ, và càng dấn sâu vào tôi càng thấy bất an. Đúng đấy, anh bạn thân mến ạ, anh có thể cười, nhưng tôi xin hứa với anh rằng tôi sẽ vô cùng sung sướng khi được đón anh bình an vô sự trở về con phố Baker này một lần nữa."
-
Một vùng đầm lầy rộng lớn, cằn cỗi ở hạt Devonshire, nổi tiếng với sương mù dày đặc, địa hình hoang vu cùng những truyền thuyết bí ẩn và rùng rợn. ↩
-
Guinea là đơn vị tiền tệ cũ của Anh (trị giá 1 bảng và 1 shilling). Nó nhỉnh hơn 1 bảng Anh và thường dùng trong các giao dịch sang trọng. Hai đồng guinea là mức giá rất cao cho một cuốc xe ngựa, cho thấy kẻ bám đuôi sẵn sàng vung tiền mua chuộc sự im lặng. ↩
Chapter 5. Three Broken Threads
Sherlock Holmes had, in a very remarkable degree, the power of detaching his mind at will. For two hours the strange business in which we had been involved appeared to be forgotten, and he was entirely absorbed in the pictures of the modern Belgian masters. He would talk of nothing but art, of which he had the crudest ideas, from our leaving the gallery until we found ourselves at the Northumberland Hotel.
“Sir Henry Baskerville is upstairs expecting you,” said the clerk. “He asked me to show you up at once when you came.”
“Have you any objection to my looking at your register?” said Holmes.
“Not in the least.”
The book showed that two names had been added after that of Baskerville. One was Theophilus Johnson and family, of Newcastle; the other Mrs. Oldmore and maid, of High Lodge, Alton.
“Surely that must be the same Johnson whom I used to know,” said Holmes to the porter. “A lawyer, is he not, grey-headed, and walks with a limp?”
“No, sir, this is Mr. Johnson, the coal-owner, a very active gentleman, not older than yourself.”
“Surely you are mistaken about his trade?”
“No, sir! he has used this hotel for many years, and he is very well known to us.”
“Ah, that settles it. Mrs. Oldmore, too; I seem to remember the name. Excuse my curiosity, but often in calling upon one friend one finds another.”
“She is an invalid lady, sir. Her husband was once mayor of Gloucester. She always comes to us when she is in town.”
“Thank you; I am afraid I cannot claim her acquaintance. We have established a most important fact by these questions, Watson,” he continued in a low voice as we went upstairs together. “We know now that the people who are so interested in our friend have not settled down in his own hotel. That means that while they are, as we have seen, very anxious to watch him, they are equally anxious that he should not see them. Now, this is a most suggestive fact.”
“What does it suggest?”
“It suggests-halloa, my dear fellow, what on earth is the matter?”
As we came round the top of the stairs we had run up against Sir Henry Baskerville himself. His face was flushed with anger, and he held an old and dusty boot in one of his hands. So furious was he that he was hardly articulate, and when he did speak it was in a much broader and more Western dialect than any which we had heard from him in the morning.
“Seems to me they are playing me for a sucker in this hotel,” he cried. “They’ll find they’ve started in to monkey with the wrong man unless they are careful. By thunder, if that chap can’t find my missing boot there will be trouble. I can take a joke with the best, Mr. Holmes, but they’ve got a bit over the mark this time.”
“Still looking for your boot?”
“Yes, sir, and mean to find it.”
“But, surely, you said that it was a new brown boot?”
“So it was, sir. And now it’s an old black one.”
“What! you don’t mean to say-?”
“That’s just what I do mean to say. I only had three pairs in the world-the new brown, the old black, and the patent leathers, which I am wearing. Last night they took one of my brown ones, and today they have sneaked one of the black. Well, have you got it? Speak out, man, and don’t stand staring!”
An agitated German waiter had appeared upon the scene.
“No, sir; I have made inquiry all over the hotel, but I can hear no word of it.”
“Well, either that boot comes back before sundown or I’ll see the manager and tell him that I go right straight out of this hotel.”
“It shall be found, sir-I promise you that if you will have a little patience it will be found.”
“Mind it is, for it’s the last thing of mine that I’ll lose in this den of thieves. Well, well, Mr. Holmes, you’ll excuse my troubling you about such a trifle-”
“I think it’s well worth troubling about.”
“Why, you look very serious over it.”
“How do you explain it?”
“I just don’t attempt to explain it. It seems the very maddest, queerest thing that ever happened to me.”
“The queerest perhaps-” said Holmes thoughtfully.
“What do you make of it yourself?”
“Well, I don’t profess to understand it yet. This case of yours is very complex, Sir Henry. When taken in conjunction with your uncle’s death I am not sure that of all the five hundred cases of capital importance which I have handled there is one which cuts so deep. But we hold several threads in our hands, and the odds are that one or other of them guides us to the truth. We may waste time in following the wrong one, but sooner or later we must come upon the right.”
We had a pleasant luncheon in which little was said of the business which had brought us together. It was in the private sitting-room to which we afterwards repaired that Holmes asked Baskerville what were his intentions.
“To go to Baskerville Hall.”
“And when?”
“At the end of the week.”
“On the whole,” said Holmes, “I think that your decision is a wise one. I have ample evidence that you are being dogged in London, and amid the millions of this great city it is difficult to discover who these people are or what their object can be. If their intentions are evil they might do you a mischief, and we should be powerless to prevent it. You did not know, Dr. Mortimer, that you were followed this morning from my house?”
Dr. Mortimer started violently. “Followed! By whom?”
“That, unfortunately, is what I cannot tell you. Have you among your neighbours or acquaintances on Dartmoor any man with a black, full beard?”
“No-or, let me see-why, yes. Barrymore, Sir Charles’s butler, is a man with a full, black beard.”
“Ha! Where is Barrymore?”
“He is in charge of the Hall.”
“We had best ascertain if he is really there, or if by any possibility he might be in London.”
“How can you do that?”
“Give me a telegraph form. ‘Is all ready for Sir Henry?’ That will do. Address to Mr. Barrymore, Baskerville Hall. What is the nearest telegraph-office? Grimpen. Very good, we will send a second wire to the postmaster, Grimpen: ‘Telegram to Mr. Barrymore to be delivered into his own hand. If absent, please return wire to Sir Henry Baskerville, Northumberland Hotel.’ That should let us know before evening whether Barrymore is at his post in Devonshire or not.”
“That’s so,” said Baskerville. “By the way, Dr. Mortimer, who is this Barrymore, anyhow?”
“He is the son of the old caretaker, who is dead. They have looked after the Hall for four generations now. So far as I know, he and his wife are as respectable a couple as any in the county.”
“At the same time,” said Baskerville, “it’s clear enough that so long as there are none of the family at the Hall these people have a mighty fine home and nothing to do.”
“That is true.”
“Did Barrymore profit at all by Sir Charles’s will?” asked Holmes.
“He and his wife had five hundred pounds each.”
“Ha! Did they know that they would receive this?”
“Yes; Sir Charles was very fond of talking about the provisions of his will.”
“That is very interesting.”
“I hope,” said Dr. Mortimer, “that you do not look with suspicious eyes upon everyone who received a legacy from Sir Charles, for I also had a thousand pounds left to me.”
“Indeed! And anyone else?”
“There were many insignificant sums to individuals, and a large number of public charities. The residue all went to Sir Henry.”
“And how much was the residue?”
“Seven hundred and forty thousand pounds.”
Holmes raised his eyebrows in surprise. “I had no idea that so gigantic a sum was involved,” said he.
“Sir Charles had the reputation of being rich, but we did not know how very rich he was until we came to examine his securities. The total value of the estate was close on to a million.”
“Dear me! It is a stake for which a man might well play a desperate game. And one more question, Dr. Mortimer. Supposing that anything happened to our young friend here-you will forgive the unpleasant hypothesis!-who would inherit the estate?”
“Since Rodger Baskerville, Sir Charles’s younger brother died unmarried, the estate would descend to the Desmonds, who are distant cousins. James Desmond is an elderly clergyman in Westmoreland.”
“Thank you. These details are all of great interest. Have you met Mr. James Desmond?”
“Yes; he once came down to visit Sir Charles. He is a man of venerable appearance and of saintly life. I remember that he refused to accept any settlement from Sir Charles, though he pressed it upon him.”
“And this man of simple tastes would be the heir to Sir Charles’s thousands.”
“He would be the heir to the estate because that is entailed. He would also be the heir to the money unless it were willed otherwise by the present owner, who can, of course, do what he likes with it.”
“And have you made your will, Sir Henry?”
“No, Mr. Holmes, I have not. I’ve had no time, for it was only yesterday that I learned how matters stood. But in any case I feel that the money should go with the title and estate. That was my poor uncle’s idea. How is the owner going to restore the glories of the Baskervilles if he has not money enough to keep up the property? House, land, and dollars must go together.”
“Quite so. Well, Sir Henry, I am of one mind with you as to the advisability of your going down to Devonshire without delay. There is only one provision which I must make. You certainly must not go alone.”
“Dr. Mortimer returns with me.”
“But Dr. Mortimer has his practice to attend to, and his house is miles away from yours. With all the goodwill in the world he may be unable to help you. No, Sir Henry, you must take with you someone, a trusty man, who will be always by your side.”
“Is it possible that you could come yourself, Mr. Holmes?”
“If matters came to a crisis I should endeavour to be present in person; but you can understand that, with my extensive consulting practice and with the constant appeals which reach me from many quarters, it is impossible for me to be absent from London for an indefinite time. At the present instant one of the most revered names in England is being besmirched by a blackmailer, and only I can stop a disastrous scandal. You will see how impossible it is for me to go to Dartmoor.”
“Whom would you recommend, then?”
Holmes laid his hand upon my arm. “If my friend would undertake it there is no man who is better worth having at your side when you are in a tight place. No one can say so more confidently than I.”
The proposition took me completely by surprise, but before I had time to answer, Baskerville seized me by the hand and wrung it heartily.
“Well, now, that is real kind of you, Dr. Watson,” said he. “You see how it is with me, and you know just as much about the matter as I do. If you will come down to Baskerville Hall and see me through I’ll never forget it.”
The promise of adventure had always a fascination for me, and I was complimented by the words of Holmes and by the eagerness with which the baronet hailed me as a companion.
“I will come, with pleasure,” said I. “I do not know how I could employ my time better.”
“And you will report very carefully to me,” said Holmes. “When a crisis comes, as it will do, I will direct how you shall act. I suppose that by Saturday all might be ready?”
“Would that suit Dr. Watson?”
“Perfectly.”
“Then on Saturday, unless you hear to the contrary, we shall meet at the ten-thirty train from Paddington.”
We had risen to depart when Baskerville gave a cry of triumph, and diving into one of the corners of the room he drew a brown boot from under a cabinet.
“My missing boot!” he cried.
“May all our difficulties vanish as easily!” said Sherlock Holmes.
“But it is a very singular thing,” Dr. Mortimer remarked. “I searched this room carefully before lunch.”
“And so did I,” said Baskerville. “Every inch of it.”
“There was certainly no boot in it then.”
“In that case the waiter must have placed it there while we were lunching.”
The German was sent for but professed to know nothing of the matter, nor could any inquiry clear it up. Another item had been added to that constant and apparently purposeless series of small mysteries which had succeeded each other so rapidly. Setting aside the whole grim story of Sir Charles’s death, we had a line of inexplicable incidents all within the limits of two days, which included the receipt of the printed letter, the black-bearded spy in the hansom, the loss of the new brown boot, the loss of the old black boot, and now the return of the new brown boot. Holmes sat in silence in the cab as we drove back to Baker Street, and I knew from his drawn brows and keen face that his mind, like my own, was busy in endeavouring to frame some scheme into which all these strange and apparently disconnected episodes could be fitted. All afternoon and late into the evening he sat lost in tobacco and thought.
Just before dinner two telegrams were handed in. The first ran:
Have just heard that Barrymore is at the Hall. BASKERVILLE.
The second:
Visited twenty-three hotels as directed, but sorry to report unable to trace cut sheet of Times. CARTWRIGHT.
“There go two of my threads, Watson. There is nothing more stimulating than a case where everything goes against you. We must cast round for another scent.”
“We have still the cabman who drove the spy.”
“Exactly. I have wired to get his name and address from the Official Registry. I should not be surprised if this were an answer to my question.”
The ring at the bell proved to be something even more satisfactory than an answer, however, for the door opened and a rough-looking fellow entered who was evidently the man himself.
“I got a message from the head office that a gent at this address had been inquiring for No. 2704,” said he. “I’ve driven my cab this seven years and never a word of complaint. I came here straight from the Yard to ask you to your face what you had against me.”
“I have nothing in the world against you, my good man,” said Holmes. “On the contrary, I have half a sovereign for you if you will give me a clear answer to my questions.”
“Well, I’ve had a good day and no mistake,” said the cabman with a grin. “What was it you wanted to ask, sir?”
“First of all your name and address, in case I want you again.”
“John Clayton, 3 Turpey Street, the Borough. My cab is out of Shipley’s Yard, near Waterloo Station.”
Sherlock Holmes made a note of it.
“Now, Clayton, tell me all about the fare who came and watched this house at ten o’clock this morning and afterwards followed the two gentlemen down Regent Street.”
The man looked surprised and a little embarrassed. “Why, there’s no good my telling you things, for you seem to know as much as I do already,” said he. “The truth is that the gentleman told me that he was a detective and that I was to say nothing about him to anyone.”
“My good fellow; this is a very serious business, and you may find yourself in a pretty bad position if you try to hide anything from me. You say that your fare told you that he was a detective?”
“Yes, he did.”
“When did he say this?”
“When he left me.”
“Did he say anything more?”
“He mentioned his name.”
Holmes cast a swift glance of triumph at me. “Oh, he mentioned his name, did he? That was imprudent. What was the name that he mentioned?”
“His name,” said the cabman, “was Mr. Sherlock Holmes.”
Never have I seen my friend more completely taken aback than by the cabman’s reply. For an instant he sat in silent amazement. Then he burst into a hearty laugh.
“A touch, Watson-an undeniable touch!” said he. “I feel a foil as quick and supple as my own. He got home upon me very prettily that time. So his name was Sherlock Holmes, was it?”
“Yes, sir, that was the gentleman’s name.”
“Excellent! Tell me where you picked him up and all that occurred.”
“He hailed me at half-past nine in Trafalgar Square. He said that he was a detective, and he offered me two guineas if I would do exactly what he wanted all day and ask no questions. I was glad enough to agree. First we drove down to the Northumberland Hotel and waited there until two gentlemen came out and took a cab from the rank. We followed their cab until it pulled up somewhere near here.”
“This very door,” said Holmes.
“Well, I couldn’t be sure of that, but I dare say my fare knew all about it. We pulled up halfway down the street and waited an hour and a half. Then the two gentlemen passed us, walking, and we followed down Baker Street and along-”
“I know,” said Holmes.
“Until we got three-quarters down Regent Street. Then my gentleman threw up the trap, and he cried that I should drive right away to Waterloo Station as hard as I could go. I whipped up the mare and we were there under the ten minutes. Then he paid up his two guineas, like a good one, and away he went into the station. Only just as he was leaving he turned round and he said: ‘It might interest you to know that you have been driving Mr. Sherlock Holmes.’ That’s how I come to know the name.”
“I see. And you saw no more of him?”
“Not after he went into the station.”
“And how would you describe Mr. Sherlock Holmes?”
The cabman scratched his head. “Well, he wasn’t altogether such an easy gentleman to describe. I’d put him at forty years of age, and he was of a middle height, two or three inches shorter than you, sir. He was dressed like a toff, and he had a black beard, cut square at the end, and a pale face. I don’t know as I could say more than that.”
“Colour of his eyes?”
“No, I can’t say that.”
“Nothing more that you can remember?”
“No, sir; nothing.”
“Well, then, here is your half-sovereign. There’s another one waiting for you if you can bring any more information. Good-night!”
“Good-night, sir, and thank you!”
John Clayton departed chuckling, and Holmes turned to me with a shrug of his shoulders and a rueful smile.
“Snap goes our third thread, and we end where we began,” said he. “The cunning rascal! He knew our number, knew that Sir Henry Baskerville had consulted me, spotted who I was in Regent Street, conjectured that I had got the number of the cab and would lay my hands on the driver, and so sent back this audacious message. I tell you, Watson, this time we have got a foeman who is worthy of our steel. I’ve been checkmated in London. I can only wish you better luck in Devonshire. But I’m not easy in my mind about it.”
“About what?”
“About sending you. It’s an ugly business, Watson, an ugly dangerous business, and the more I see of it the less I like it. Yes, my dear fellow, you may laugh, but I give you my word that I shall be very glad to have you back safe and sound in Baker Street once more.”