🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG 10: NGẮM TRĂNG

Sáng tinh sương hôm sau, hoàng tử lên đường tìm thức ăn. Chẳng mấy chốc, chàng bắt gặp một túp lều của người gác rừng, và trong suốt những ngày kế tiếp, nơi ấy đã cung ứng cho chàng đầy đủ mọi thứ mà một chàng hoàng tử gan dạ có thể cho là cần thiết. Và vì giờ đây đồ ăn thức uống đã đủ để nuôi sống mình, chàng chẳng thèm bận tâm đến những nhu cầu chưa từng hiện hữu. Mỗi lần Nỗi Lo Âu1 mon men ghé thăm, hoàng tử lại tiễn nó ra khỏi cửa với phong thái đường bệ nhất của bậc đế vương. Khi từ chỗ điểm tâm quay về vách đá nơi mình canh gác, chàng trông thấy công chúa đang lơ lửng trôi trên mặt hồ, có nhà vua và hoàng hậu - những người chàng nhận ra nhờ vương miện trên đầu họ - cùng cả một đoàn tùy tùng đông đúc trên những con thuyền nhỏ xinh xắn, với những tán lọng rực rỡ đủ sắc cầu vồng, cờ đuôi nheo và dải lụa còn sặc sỡ hơn thế nữa. Hôm ấy trời nắng chang chang, và chẳng bao lâu sau, hoàng tử bị cái nóng thiêu đốt đến độ bắt đầu thèm khát làn nước lạnh và nàng công chúa mát rượi. Nhưng chàng buộc phải nhẫn nại chịu đựng cho đến tận hoàng hôn; bởi trên thuyền người ta có mang theo lương thực, và phải đợi đến khi mặt trời lặn, đám đông vui vẻ kia mới bắt đầu thưa thớt dần. Hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác lần lượt quay vào bờ, theo sau thuyền của nhà vua và hoàng hậu, cho đến khi chỉ còn sót lại đúng một chiếc - có vẻ là thuyền riêng của công chúa. Nhưng nàng vẫn chưa muốn về nhà vào lúc ấy, và hoàng tử ngỡ rằng mình thấy nàng ra lệnh cho con thuyền chèo vào bờ mà chẳng có nàng. Dù thế nào đi nữa, con thuyền cũng đã rời đi; và giờ đây, giữa cả một đoàn người rực rỡ sắc màu ban nãy, chỉ còn sót lại một đốm trắng bé nhỏ. Thế rồi, hoàng tử bắt đầu cất tiếng hát. Và đây là những lời chàng đã hát:-

Hỡi tiểu thư kiều diễm,
Trắng tựa cánh thiên nga,
Xin hãy ngước mắt nhìn,
Xua tan màn đêm tối
Bằng chính sức mạnh ấy
Từ đôi mắt của nàng.

Đôi cánh tay như tuyết,
Tựa mái chèo bằng tuyết,
Xin hãy chèo nàng tới,
Vỗ làn nước thầm thì.
Dịu dàng và khoan thai,
Xin hãy chèo nàng tới.

Ta lướt theo sau nàng
Trên mặt hồ bao la,
Sắc trắng của rạng ngời!
Theo dòng nước nàng rẽ
Dõi theo, dõi theo nàng.
Sắc trắng của rạng ngời!

Hãy ôm trọn lấy nàng,
Hỡi làn nước biếc xanh;
Đừng lìa xa nàng nhé,
Mà hãy làm tươi mới
Những nụ hôn chân thành
Và mát lành quanh nàng.

Hãy bao bọc lấy ta,
Hỡi làn nước buồn bã,
Đã lìa xa nàng rồi.
Hãy ủi an ta nhé,
Vì các ngươi đã từng
Hôn nàng trước khi xa.

Ngay trước khi chàng vừa dứt khúc hát, công chúa đã lặng lẽ có mặt ngay phía dưới vách đá nơi chàng ngồi, và đang ngước mắt lên kiếm tìm chàng. Đôi tai nàng quả thật đã chỉ lối dẫn đường chẳng sai một ly.

- Nàng có muốn chơi một cú rơi2 không, công chúa? - hoàng tử cất tiếng hỏi, mắt nhìn xuống.

- A! Thì ra anh ở đây! Vâng, nếu anh sẵn lòng, thưa hoàng tử, - công chúa thưa, đôi mắt ngước lên.

- Làm sao nàng biết tôi cũng là một hoàng tử vậy, công chúa? - hoàng tử hỏi.

- Bởi vì anh là một chàng trai trẻ quá đỗi đáng yêu, thưa hoàng tử, - công chúa đáp.

- Vậy thì hãy lên đây với tôi nào, công chúa.

- Anh kéo tôi lên đi, hoàng tử.

Hoàng tử bèn tháo chiếc khăn quàng cổ ra, rồi đến thắt lưng đeo kiếm, rồi đến tấm áo choàng của mình, buộc tất cả lại thành một sợi dây rồi thòng xuống. Nhưng sợi dây vẫn còn ngắn quá. Chàng bèn tháo nốt chiếc khăn quấn đầu ra mà nối thêm vào, lúc ấy độ dài đã gần đủ; và sau cùng, túi tiền3 của chàng đã kết nối trọn vẹn sợi dây. Công chúa chỉ vừa đủ tầm với để túm lấy cái nút thắt bằng túi tiền ấy, và trong nháy mắt, nàng đã đứng ngay bên cạnh chàng. Tảng đá này nhô cao hơn tảng đá trước đó rất nhiều, nên cú lao vút xuống nước và cú nhảy phóng mình thật kinh hồn khiếp đảm. Công chúa sướng đến say lịm cả người, và chuyến bơi lội sau đó của hai người thì tuyệt không bút nào tả xiết.

Đêm này qua đêm khác, họ tìm đến nhau và cùng bơi lội trong lòng hồ nước trong vắt và sâu thẳm. Niềm vui của hoàng tử lớn đến nỗi - không rõ có phải do cách công chúa nhìn nhận mọi sự đã lan truyền sang chàng, hay thực sự chàng đang váng đầu vì hạnh phúc - chàng thường mơ màng tưởng tượng rằng mình đang bơi trên bầu trời chứ chẳng phải trong mặt hồ. Nhưng mỗi lần chàng thốt lên rằng mình như đang ở chốn thiên đường, công chúa lại cười nhạo chàng một cách đáng sợ.

Khi vầng trăng nhô lên, nàng trăng lại mang đến cho họ một niềm vui mới mẻ. Dưới ánh trăng, vạn vật hiện lên thật lạ lùng và tươi mới - một vẻ tươi mới nhuốm màu cổ kính, úa tàn nhưng chẳng bao giờ thực sự phai nhạt. Vào những đêm trăng gần tròn, một trong những thú vui lớn nhất của họ là lặn thật sâu xuống lòng nước, rồi khẽ xoay người, ngước nhìn xuyên qua làn nước để ngắm vệt sáng lớn lung linh ngay bên trên đầu mình. Vệt sáng ấy run rẩy, dập dềnh, khi thì lan rộng ra, lúc lại thu hẹp lại, tưởng chừng như đang tan chảy thành muôn mảnh, rồi bỗng chốc đông đặc lại. Sau đó, họ cùng lao vút lên, xuyên thủng qua vệt sáng ấy; và kìa! Bên trên kia, vầng trăng chân thực - xa xôi, trong trẻo, tĩnh lặng và lạnh lẽo, nhưng đẹp đẽ vô ngần - lại nằm gọn dưới đáy một hồ nước sâu thẳm và xanh biếc hơn lòng hồ của họ, đúng như lời công chúa vẫn thường nói.

Chẳng bao lâu sau, hoàng tử nhận ra rằng khi ở dưới nước, công chúa hóa ra lại rất giống những con người bình thường. Không như lúc ở trên bờ, dưới làn nước, nàng không còn hấp tấp trong từng câu hỏi, cũng chẳng cộc lốc trong mỗi lời đáp. Nàng không còn cười quá nhiều nữa; và mỗi khi nàng cười, tiếng cười ấy cũng trở nên dịu dàng hơn. Nói cho cùng, dưới mặt nước lặng lẽ, nàng hiện ra khiêm nhường và nữ tính hơn bội phần so với con người nàng khi đứng trên bờ.

Thế nhưng, mỗi khi hoàng tử - kẻ đã thực sự sa vào lưới tình ngay từ giây phút rơi xuống mặt hồ - cất lời giãi bày tâm tình cùng nàng, nàng chỉ ngoảnh mặt về phía chàng và cười. Lát sau, vẻ bối rối dần hiện lên trên gương mặt nàng, tựa hồ nàng đang cố nắm bắt điều chàng muốn nói mà chẳng tài nào hiểu thấu. Chính vẻ bối rối ấy đã tiết lộ cho chàng một điều: dường như lời chàng đang chạm đến một ý niệm xa lạ nào đó nơi nàng. Thế nhưng, vừa mới đặt chân lên khỏi mặt hồ, nàng đã đổi khác ngay tức thì - khác đến mức hoàng tử buộc lòng tự nhủ: "Nếu mình cưới nàng, thì xem ra chẳng còn đường nào khác: hai đứa ta sẽ phải hóa thành người cá, thẳng tiến ra ngoài đại dương khơi mà sống ngay tức khắc."



  1. Nguyên gốc là "Care" hoặc "Anxiety". 

  2. Nguyên gốc là "have a fall". 

  3. Vào thời kỳ này, túi tiền (purse) thường có dạng một dải lụa dài có dây rút ở hai đầu, vừa dùng để đựng tiền xu vừa có thể làm thắt lưng, do đó đủ dài và dai để nối thêm vào sợi dây thòng lọng.