CHƯƠNG 12: HOÀNG TỬ Ở ĐÂU?
Kể từ cái đêm công chúa rời bỏ chàng một cách quá đỗi đột ngột, hoàng tử chưa một lần nào được gặp lại nàng. Chàng từng thoáng thấy bóng nàng đôi ba lần dưới mặt hồ; nhưng theo những gì chàng dò hỏi được, nàng chẳng còn bơi lội ở đó vào ban đêm nữa. Chàng cứ ngồi đó, bên bờ hồ, cất giọng hát và mỏi mòn kiếm tìm nữ thần sông nước1 của mình trong vô vọng. Còn nàng - tựa như một nữ thần thực sự - cũng đang héo mòn cùng với hồ nước, chìm dần theo dòng nước rút, tiều tụy dần theo từng tấc hồ cạn kiệt. Khi hoàng tử phát hiện ra mực nước đang thay đổi, chàng vô cùng hoảng hốt và bối rối. Chàng không thể nào biết được: liệu hồ nước đang chết dần vì bị nàng ruồng bỏ, hay chính vì hồ đã bắt đầu cạn nên nàng mới không chịu tới? Nhưng ít nhất, chàng đã quyết tâm phải tìm hiểu cho ra ngọn ngành.
Thế rồi chàng cải trang, tìm đến cung điện và xin được yết kiến quan nội vụ. Dung mạo của chàng lập tức giúp chàng đạt được điều mong muốn. Quan nội vụ vốn là người khá tinh tế, ngài nhận ra lời thỉnh cầu của chàng thanh niên này không hề tầm thường như vẻ bề ngoài của nó. Ngài cũng thầm nghĩ, chẳng ai đoán trước được giải pháp cho những khó khăn hiện tại có thể đến từ phương trời nào. Chính vì vậy, ngài đã chấp thuận cho hoàng tử làm thợ đánh giày cho công chúa. Hoàng tử quả là khôn khéo khi xin một công việc nhàn hạ đến thế, bởi công chúa - khác xa với các nàng công chúa khác - chẳng thể nào làm bẩn giày được bao nhiêu.
Chàng nhanh chóng nắm rõ mọi chuyện về công chúa. Chàng gần như phát điên lên được; thế nhưng, sau bao ngày lang thang quanh hồ và lặn xuống từng vũng nước sâu cuối cùng còn sót lại, tất cả những gì chàng có thể làm chỉ là... đánh bóng thêm một chút cho đôi bốt xinh xắn vốn chưa từng được ngó ngàng tới.
Công chúa cứ giam mình trong phòng, buông rèm che kín mít để chẳng còn phải nhìn thấy hồ nước đang ngày một cạn kiệt kia nữa. Thế nhưng, nàng không tài nào gạt nó ra khỏi tâm trí, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Hồ nước ám ảnh nàng đến mức nàng có cảm giác như chính linh hồn mình cũng đang khô cạn dần từ bên trong - ban đầu chỉ là những vũng bùn lầy nhơ nhớp, rồi đến cơn điên loạn, và cuối cùng là cái chết. Nàng cứ ủ rũ héo hon trước những đổi thay ấy, cùng với tất thảy những điều kinh khủng kéo theo, cho đến khi nàng gần như phát cuồng phát dại.
Còn về phần hoàng tử - nàng đã hoàn toàn quên bẵng chàng mất rồi. Dẫu trước kia nàng từng vui sướng biết bao khi có chàng sánh bước dưới làn nước, thì giờ đây, khi nước chẳng còn, nàng cũng chẳng còn mảy may bận tâm đến chàng. Và dường như, nàng cũng đã quên luôn cả vua cha lẫn mẫu hậu của mình.
Hồ nước vẫn tiếp tục cạn khô. Những vũng bùn lầy lội nhỏ xíu bắt đầu nhô lên, lấp loáng đều đặn giữa thứ ánh sáng hắt hiu lờ mờ của mặt nước. Rồi chúng lớn dần thành những bãi bùn mênh mông, lan tràn ra khắp nơi, để lộ những tảng đá nhấp nhô lởm chởm. Cá quẫy đành đạch trong vũng cạn, lươn trườn bò lúc nhúc trên bùn. Người người đổ xô đi khắp nơi để bắt cá, bắt lươn, và lùng sục bất cứ thứ gì có thể đã rơi xuống lòng hồ từ những chiếc thuyền của hoàng gia.
Cuối cùng, hồ nước cũng gần như biến mất hẳn. Chỉ còn sót lại đây đó vài vũng nước nơi những chỗ sâu nhất chưa kịp cạn kiệt.
Một ngày kia, một đám trẻ con tình cờ lang thang đến tận bờ của một vũng nước nằm ngay chính giữa lòng hồ. Đó là một vùng trũng sâu, lởm chởm những tảng đá lớn. Cúi mình nhìn xuống dưới, chúng thấy thấp thoáng dưới đáy một vật gì đó đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng rực, lung linh dưới ánh mặt trời. Một cậu bé liền nhảy ùm xuống, lặn sâu tìm cho bằng được vật lạ ấy. Thì ra, đó là một tấm kim bài bằng vàng, trên mặt có khắc chữ. Lũ trẻ liền mang vật quý ấy đến dâng lên nhà vua.
Trên một mặt của tấm kim bài, người ta đọc thấy những dòng chữ được khắc như sau:-
"Chỉ cái chết mới cứu rỗi được cái chết.
Tình yêu là cái chết, nên cũng thật can trường -
Tình yêu có thể lấp đầy nấm mồ sâu nhất.
Tình yêu vẫn tiếp tục yêu dưới làn sóng."2
Những lời ấy, vào lúc bấy giờ, thực sự là bí ẩn đối với nhà vua cùng toàn thể bá quan văn võ trong triều. Thế nhưng, mặt sau của tấm kim bài lại hé lộ thêm đôi chút manh mối. Dòng chữ khắc trên mặt sau ấy có nội dung như sau:-
"Nếu hồ nước sắp sửa biến mất, họ phải tìm ra cái lỗ mà nước đã theo đó rút đi. Nhưng cố gắng lấp nó lại bằng những cách thông thường sẽ chỉ là vô ích. Chỉ có một cách duy nhất mang lại hiệu quả. - Thân thể của một người đàn ông còn sống mới có thể bịt kín được dòng nước. Người ấy phải tự nguyện hiến dâng thân mình; và hồ nước phải cướp lấy mạng sống của chàng khi hồ đầy lên. Nếu không, vật hiến tế sẽ chẳng có tác dụng gì. Nếu vương quốc này không thể tìm ra một bậc anh hùng như thế, thì số phận nó đã an bài - đã đến lúc nó phải lụi tàn."
-
Nữ thần sông nước (bản gốc: Nereid): Trong thần thoại Hy Lạp, Nereid là các tiên nữ biển cả, con gái của thần biển Nereus. ↩
-
Nguyên tác tiếng Anh là một đoạn thơ gieo vần "ave" (save - brave - grave - wave), tạo nên nhịp điệu dồn dập, vừa mang âm hưởng của một lời tiên tri, vừa như một khúc tráng ca bi lụy: "Death alone from death can save. / Love is death, and so is brave- / Love can fill the deepest grave. / Love loves on beneath the wave." ↩
12. Where Is the Prince?
Never since the night when the princess left him so abruptly had the prince had a single interview with her. He had seen her once or twice in the lake; but as far as he could discover, she had not been in it any more at night. He had sat and sung, and looked in vain for his Nereid; while she, like a true Nereid, was wasting away with her lake, sinking as it sank, withering as it dried. When at length he discovered the change that was taking place in the level of the water, he was in great alarm and perplexity. He could not tell whether the lake was dying because the lady had forsaken it; or whether the lady would not come because the lake had begun to sink. But he resolved to know so much at least.
He disguised himself, and, going to the palace, requested to see the lord chamberlain. His appearance at once gained his request; and the lord chamberlain, being a man of some insight, perceived that there was more in the prince's solicitation than met the ear. He felt likewise that no one could tell whence a solution of the present difficulties might arise. So he granted the prince's prayer to be made shoeblack to the princess. It was rather cunning in the prince to request such an easy post, for the princess could not possibly soil as many shoes as other princesses.
He soon learned all that could be told about the princess. He went nearly distracted; but after roaming about the lake for days, and diving in every depth that remained, all that he could do was to put an extra polish on the dainty pair of boots that was never called for.
For the princess kept her room, with the curtains drawn to shut out the dying lake, But she could not shut it out of her mind for a moment. It haunted her imagination so that she felt as if the lake were her soul, drying up within her, first to mud, then to madness and death. She thus brooded over the change, with all its dreadful accompaniments, till she was nearly distracted. As for the prince, she had forgotten him. However much she had enjoyed his company in the water, she did not care for him without it. But she seemed to have forgotten her father and mother too. The lake went on sinking. Small slimy spots began to appear, which glittered steadily amidst the changeful shine of the water. These grew to broad patches of mud, which widened and spread, with rocks here and there, and floundering fishes and crawling eels swarming. The people went everywhere catching these, and looking for anything that might have dropped from the royal boats.
At length the lake was all but gone, only a few of the deepest pools remaining unexhausted.
It happened one day that a party of youngsters found themselves on the brink of one of these pools in the very centre of the lake. It was a rocky basin of considerable depth. Looking in, they saw at the bottom something that shone yellow in the sun. A little boy jumped in and dived for it. It was a plate of gold covered with writing. They carried it to the king. On one side of it stood these words:-
"Death alone from death can save.
Love is death, and so is brave-
Love can fill the deepest grave.
Love loves on beneath the wave."
Now this was enigmatical enough to the king and courtiers. But the reverse of the plate explained it a little. Its writing amounted to this:-
"If the lake should disappear, they must find the hole through which the water ran. But it would be useless to try to stop it by any ordinary means. There was but one effectual mode.-The body of a living man could alone stanch the flow. The man must give himself of his own will; and the lake must take his life as it filled. Otherwise the offering would be of no avail. If the nation could not provide one hero, it was time it should perish."