🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG 5: PHẢI LÀM SAO ĐÂY?

Nhưng trên lầu thì câu chuyện lại mang một sắc thái khác hẳn. Lấy ví dụ, một buổi sáng nọ, sau bữa điểm tâm, nhà vua bước vào phòng ngân khố rồi ngồi xuống đếm tiền. Công việc này chẳng mang đến cho ngài lấy một chút vui thú nào.

- Nghĩ mà xem, - ngài lẩm bẩm một mình, - từng đồng tiền vàng trong này, mỗi đồng nặng tới một phần tư ounce, ấy thế mà cô con gái ruột bằng xương bằng thịt của ta lại chẳng nặng nổi một mảy may nào!

Rồi ngài bỗng sinh lòng căm ghét lũ tiền vàng của mình, nhất là khi chúng cứ ườn ra đấy với nụ cười mãn nguyện phô diễn trên những gương mặt vàng khè đầy tự mãn.

Hoàng hậu đang ngồi trong phòng khách, dùng bánh mì với mật ong. Nhưng mới cắn được miếng thứ hai, bà đã bật khóc tức tưởi và chẳng tài nào nuốt trôi.

Nhà vua nghe thấy tiếng nức nở của bà. Đang lúc muốn tìm ai đó để gây sự - mà nhất là chính hoàng hậu của mình - ngài vội ném mấy đồng tiền vàng vào hộp, chụp vương miện lên đầu rồi sầm sập lao thẳng vào phòng khách.

- Chuyện gì thế này? - ngài thốt lên. - Nàng khóc lóc vì cái gì thế, hoàng hậu?

- Thiếp không nuốt nổi, - hoàng hậu đáp, mắt dán vào hũ mật ong đầy vẻ rầu rĩ.

- Thảo nào! - nhà vua vặc lại. - Nàng vừa mới điểm tâm xong cơ mà - những hai quả trứng gà tây và ba con cá cơm.

- Ôi, đâu phải vì thế! - Hoàng hậu nức nở. - Là vì con gái của thiếp, con gái của thiếp!

- Thì con gái nàng bị làm sao chứ? Nó có kẹt trên ống khói hay rơi tõm xuống giếng đâu. Nàng cứ lắng nghe tiếng nó cười mà xem.

Ấy vậy mà nhà vua cũng không sao kìm được một tiếng thở dài. Ngài vội vàng ho lấp liếm rồi nói tiếp-

- Đầu óc nhẹ nhõm, vô tư1 thì cũng tốt thôi, ta dám chắc là vậy, dù con bé có là con của chúng ta hay không.

- Nhưng đầu óc lơ lửng, thiếu suy nghĩ thì lại là chuyện xấu, - hoàng hậu đáp lời, ánh mắt xa xăm như thế đang nhìn thấu tận tương lai.

- Đôi tay nhẹ nhàng, khéo léo thì lại là chuyện tốt, - nhà vua nói.

- Nhưng táy máy, hay ăn cắp vặt thì lại là chuyện xấu, - hoàng hậu phản pháo.

- Bước chân thanh thoát, nhanh nhẹn thì lại là chuyện tốt, - nhà vua tiếp tục.

- Nhưng mà... - hoàng hậu vừa định nói thì nhà vua đã ngang nhiên cắt ngang.

- Thực ra, - ngài cất giọng với cái điệu bộ của một kẻ vừa kết liễu một cuộc tranh luận - mà đối thủ trong cuộc tranh luận ấy chỉ là tưởng tượng, thành thử ngài đương nhiên nắm phần thắng, - thực ra, thân thể nhẹ nhõm thì xét cho cùng vẫn luôn là một chuyện tốt đẹp.

- Nhưng tâm trí hời hợt, nông cạn thì xét cho cùng lại là một chuyện cực kỳ tồi tệ, - hoàng hậu vặn lại, và bà bắt đầu đánh mất vẻ điềm tĩnh của mình.

Câu trả lời cuối cùng này khiến nhà vua khá là bối rối. Ngài quay gót trở về phòng ngân khố. Nhưng chưa đi được nửa đường, giọng của hoàng hậu đã đuổi theo sát sạt.

- Và tóc sáng màu2 cũng là một chuyện tồi tệ nốt! - bà gào lên, nhất quyết phải giành câu chốt hạ khi máu nóng đã dâng lên tận đỉnh đầu.

Tóc của hoàng hậu thì đen như màn đêm; trong khi tóc của nhà vua, thủa xưa từng như vậy - và tóc của con gái ngài, vào lúc này đây, lại vàng rực như buổi sớm mai. Nhưng không phải vì bị chê bai mái tóc mà ngài khựng sững lại; chính việc chơi chữ bằng từ "sáng màu" mới là vấn đề cốt lõi. Bởi lẽ nhà vua cực kỳ ghét cay ghét đắng mọi trò đùa cợt, và nhất là trò chơi chữ. Hơn nữa, ngài không sao phân định nổi hoàng hậu đang ám chỉ "tóc sáng màu" hay "món thừa kế ít ỏi" của ngài; bởi trời ơi, làm sao bà có thể nhấn nhá từng nguyên âm cho rành rọt khi chính mình đang sôi máu lên như thế chứ?

Ngài lại quay gót sầm sập bước về phía bà. Trông bà vẫn còn hậm hực lắm, vì bà biết mình đã sai - hay nói cho đúng hơn, bà biết rằng NGÀI nghĩ bà đã sai.

- Hoàng hậu thân yêu của ta, - ngài cất lời, - bất kỳ sự lập lờ, dối trá nào cũng đều vô cùng đáng chê trách giữa những người đã thành hôn, thuộc bất kỳ tầng lớp nào đi nữa - nói chi đến vua và hoàng hậu; và hình thức lập lờ đáng chê trách bậc nhất, chính là cái trò chơi chữ.

- Đấy! - hoàng hậu buông một tiếng. - Thiếp chưa từng biết nói đùa là gì, hễ mở miệng ra là hỏng chuyện ngay. Thiếp quả là người đàn bà bất hạnh nhất trên cõi đời này!

Trông bà tiều tụy và rầu rĩ đến thế, khiến nhà vua không nỡ đứng nhìn thêm nữa. Ngài đành bước đến, dang rộng đôi tay ôm trọn lấy bà vào lòng. Họ cùng ngồi xuống bên nhau, và bắt đầu bàn bạc.

- Nàng có chịu đựng nổi chuyện này không? - nhà vua cất tiếng hỏi, giọng trầm ấm nhưng đượm vẻ lo âu.

- Không, thiếp không thể, - hoàng hậu đáp, đôi mắt lại long lanh ngấn lệ.

- Vậy chúng ta phải làm sao đây? - nhà vua hỏi tiếp, bàn tay siết nhẹ lấy tay bà.

- Thiếp thực sự không biết, - hoàng hậu thở dài. Rồi như một tia sáng le lói len vào tâm trí, bà khẽ nói. - Nhưng hay là... bệ hạ thử đi xin lỗi xem sao?

- Ý nàng là xin lỗi bà chị già của ta ấy hả? - nhà vua nhướn mày, giọng thoáng chút hoài nghi.

- Vâng, - hoàng hậu đáp, ánh mắt van nài.

- Được thôi, ta cũng không ngại, - nhà vua nói.

Thế là sáng sớm hôm sau, nhà vua đích thân tìm đến dinh thự của công chúa Makemnoit, cúi mình đưa ra một lời xin lỗi nhún nhường hết mực, rồi tha thiết van nài bà ta hãy rủ lòng gỡ bỏ lời nguyền. Nhưng bà công chúa, với gương mặt cố giữ vẻ nghiêm trang đến lạnh lùng, chỉ tuyên bố tỉnh queo rằng mình chẳng hay biết gì về chuyện ấy cả. Ấy thế nhưng, đôi mắt bà ta lại ánh lên một sắc hồng kỳ quặc - thứ ánh sáng lấp ló không thể che giấu nổi niềm khoái trá đang nhảy múa trong lòng. Rồi bà ta ban cho nhà vua và hoàng hậu một lời khuyên, rằng hãy cứ kiên nhẫn và tự sửa đổi lấy bản thân mình. Nhà vua quay về cung trong nỗi buồn nặng trĩu, tuyệt vọng ngập tràn. Hoàng hậu cố hết sức an ủi ông.

- Chúng ta đành đợi cho đến khi con bé khôn lớn thêm chút nữa vậy. Biết đâu đến lúc ấy, chính con bé sẽ gợi ra được điều gì đó. Ít nhất thì con bé cũng sẽ hiểu mình đang cảm thấy thế nào và có thể giải thích mọi chuyện cho chúng ta hay.

- Nhưng lỡ như con bé kết hôn thì sao? - nhà vua buột miệng thốt lên, đột nhiên hoảng hốt trước chính ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.

- Thì đã làm sao chứ? - hoàng hậu nhẹ nhàng đáp lại. - Bệ hạ cứ thử tưởng tượng mà xem! Lỡ như con bé có con! Chỉ trong vòng một trăm năm tới thôi, cả bầu không khí trên vương quốc này e rằng sẽ đầy rẫy những đứa trẻ bay lơ lửng như những sợi tơ nhện giăng mắc giữa tiết trời mùa thu vậy.

- Đó đâu phải là việc của chúng ta, - nhà vua điềm tĩnh đáp. - Hơn nữa, đến lúc ấy thì lũ trẻ cũng đã tự biết cách lo liệu cho bản thân chúng rồi.

Một tiếng thở dài nặng nề là câu trả lời duy nhất của nhà vua.

Nhà vua đã định tham khảo ý kiến của các ngự y trong triều; nhưng rồi ông lại sợ rằng bọn họ sẽ lôi đứa con gái bé bỏng của mình ra mà coi như một thứ vật thí nghiệm.



  1. Nguyên tác tiếng Anh sử dụng chuỗi chơi chữ với tiền tố "light-" để miêu tả các tính trạng: light-headed (nhẹ đầu / vô tư), light-minded (lơ lửng / thiếu suy nghĩ), light-handed (nhẹ tay / khéo léo), light-fingered (táy máy / hay ăn cắp vặt), light-footed (bước chân thanh thoát). 

  2. Một pha chơi chữ (pun) bằng tiếng Anh dựa trên hiện tượng đồng âm. "Tóc sáng màu" (light-haired - /laɪt heəd/) và "món thừa kế ít ỏi" (light-heired - /laɪt eəd/).