🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG 3: ĐỨA BÉ KHÔNG THỂ LÀ CON CỦA CHÚNG TA.

Người cô tàn ác đã tước đoạt toàn bộ trọng lực1 của đứa trẻ. Nếu các bạn hỏi tôi điều này được thực hiện như thế nào, tôi sẽ trả lời: "Theo cách dễ dàng nhất trên đời. Bà ta chỉ cần phá hủy đi trọng lực mà thôi." Bởi lẽ vị công chúa ấy vốn là một triết gia, và bà ta thông thuộc mọi ngóc ngách của các định luật vạn vật hấp dẫn cũng tường tận như cách bà ta biết rõ từng nút thắt trên dây giày của chính mình. Là một phù thủy, bà ta có thể bãi bỏ những định luật ấy chỉ trong nháy mắt; hoặc ít ra cũng đủ sức làm kẹt cứng bánh răng và gỉ sét các ổ trục của chúng, khiến cả bộ máy vận hành phải ngừng hoạt động hoàn toàn. Nhưng chúng ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến những gì xảy ra sau đó, thay vì bận tâm đến cách mà sự việc đã diễn ra.

Rắc rối đầu tiên nảy sinh từ sự tước đoạt không may ấy đã xuất hiện ngay khi bà vú vừa bế đứa bé lên và bắt đầu đung đưa. Chỉ trong một khoảnh khắc, cô bé vụt bay khỏi vòng tay bà, lao thẳng về phía trần nhà. May mắn thay, sức cản của không khí đã kìm hãm đà bay của cô bé khi nàng chỉ còn cách trần nhà chừng ba tấc. Cô bé lơ lửng ở đó, vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngang y hệt như lúc còn trong vòng tay bà vú, không ngừng quẫy đạp và cười khúc khích đầy kinh ngạc. Bà vú hốt hoảng chạy ngay đến chiếc chuông gọi người hầu, rồi van nài anh hầu nam vừa kịp chạy đến hãy mau mang chiếc thang trong nhà lên. Chân tay run lẩy bẩy, bà trèo lên thang, đứng hẳn trên bậc cao nhất, rướn người hết cỡ mới mong tóm được phần đuôi chiếc áo dài đang lững lờ trôi của đứa bé.

Khi sự thật kỳ lạ này lan ra khắp chốn, cả hoàng cung chìm trong một cơn náo loạn kinh hoàng. Nhà vua phát hiện ra sự việc cũng y hệt như những gì bà vú đã trải qua. Ngài sững sờ tột độ khi chẳng cảm thấy một chút sức nặng nào lúc đứa trẻ được đặt vào vòng tay mình. Ngài bắt đầu đung đưa cô bé lên trên thay vì xuống dưới, và cô bé cứ thế từ từ trôi lên phía trần nhà - hệt như lần trước, lơ lửng trong niềm thoải mái và mãn nguyện vô bờ, minh chứng bằng những tràng cười giòn tan, lảnh lót vang khắp gian phòng. Nhà vua đứng sững, ngước mắt lên nhìn, kinh ngạc đến cạn lời. Ngài run rẩy dữ dội đến nỗi bộ râu rung bần bật như ngọn cỏ trước gió. Cuối cùng, ngài quay sang hoàng hậu - người lúc ấy cũng đang kinh hãi chẳng kém gì ngài - thở hổn hển, trợn tròn mắt, rồi lắp bắp thốt lên,-

- Đứa bé không thể là con của chúng ta, hoàng hậu à!

Hoàng hậu vốn thông minh hơn nhà vua rất nhiều, và nàng đã sớm linh cảm rằng "hậu quả tồi tệ này ắt hẳn phải có nguyên do của nó."

- Thiếp chắc chắn con bé là con của chúng ta, - nàng đáp. - Nhưng lẽ ra chúng ta phải trông nom con bé cẩn thận hơn trong lễ rửa tội. Những kẻ không được mời thì đáng lẽ không nên xuất hiện ở đó.

- Ồ, hô! - nhà vua kêu lên, dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào trán mình, - Ta hiểu hết rồi. Ta đã nhìn thấu mụ ta. Nàng không thấy sao, hoàng hậu? Chính công chúa Makemnoit đã ếm bùa lên con bé.

- Đó chính xác là điều thiếp vừa nói, - hoàng hậu đáp.

- Xin nàng thứ lỗi cho ta, tình yêu của ta; ta đã không nghe rõ lời nàng. - John! Mang chiếc thang mà ta vẫn dùng để bước lên ngai vàng ra đây.

Bởi ngài là một vị vua nhỏ bé, nhưng lại sở hữu một chiếc ngai vàng to lớn - giống như rất nhiều vị vua khác trên đời.

Chiếc thang ngai vàng được mang tới, dựng lên trên mặt bàn, và John trèo lên bậc cao nhất. Nhưng cậu chẳng thể với tới công chúa nhỏ, lúc này đang lơ lửng giữa không trung như một áng mây nhỏ chất chứa đầy tiếng cười trẻ thơ, không ngừng vỡ òa thành những tràng ríu rít lanh lảnh.

- Cầm lấy chiếc kẹp này đi, John, - nhà vua ra lệnh; rồi sau khi đã trèo lên mặt bàn, ngài đưa chiếc kẹp cho cậu.

Giờ đây John đã có thể với tới đứa bé, và công chúa nhỏ được đưa xuống bằng chiếc kẹp gắp.



  1. Trọng lực: Nguyên gốc là "gravity". Đây là một cách chơi chữ tài tình của tác giả, vì "gravity" trong tiếng Anh vừa có nghĩa là lực hấp dẫn (sức nặng vật lý), vừa mang nghĩa là sự nghiêm túc, trang trọng.