🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG 14: HOÀNG TỬ THẬT TỐT BỤNG

Hoàng tử đi thay xiêm áo để chuẩn bị cho buổi lễ, vì chàng đã quyết tâm ra đi như một hoàng tử.

Khi công chúa nghe tin có một người đàn ông nguyện chết vì mình, nàng vui mừng khôn xiết. Nàng nhảy khỏi giường, dù còn yếu, và nhảy múa khắp phòng vì sung sướng. Nàng không quan tâm người đó là ai; điều đó chẳng liên quan gì đến nàng. Cái lỗ trong hồ nước cần được lấp lại; và nếu chỉ cần một người đàn ông là đủ, thì cứ lấy một người.

Khoảng một hoặc hai giờ sau, mọi thứ đã sẵn sàng. Người hầu vội vã giúp nàng mặc quần áo, rồi họ đưa nàng ra bờ hồ. Khi nhìn thấy hồ, nàng hét lên và lấy tay che mặt. Họ đưa nàng sang chiếc thuyền nhỏ đã được đặt sẵn trên đó.

Nước hồ chưa đủ sâu để thuyền nổi, nhưng họ hy vọng chẳng mấy chốc sẽ đủ. Họ đặt nàng lên những chiếc gối êm ái, để vào thuyền nào rượu, nào trái cây và những thứ ngon lành khác, rồi căng một tấm vải che lên tất cả.

Chỉ vài phút sau, hoàng tử xuất hiện. Công chúa nhận ra chàng ngay lập tức, nhưng không cho là đáng để chào hỏi.

- Tôi ở đây, - hoàng tử cất tiếng. - Hãy đưa tôi xuống.

- Người ta bảo tôi đó chỉ là một gã thợ đánh giày1, - công chúa đáp.

- Chính là tôi, - hoàng tử nói. - Tôi đã đánh bóng đôi ủng nhỏ của nàng mỗi ngày ba lần, bởi đó là tất cả những gì thuộc về nàng mà tôi có thể chạm tới. Hãy đưa tôi xuống.

Đám cận thần chẳng buồn để bụng giọng điệu thẳng thừng của chàng; họ chỉ rỉ tai nhau rằng chàng đang vin vào tình thế mà ăn nói hỗn hào.

Nhưng biết làm sao để đưa chàng xuống đây? Chiếc đĩa vàng chẳng hề ghi một dòng hướng dẫn nào về việc này. Hoàng tử nhìn xuống miệng lỗ và chỉ thấy vỏn vẹn một cách duy nhất. Chàng thòng cả hai chân xuống dưới, ngồi lên phiến đá, rướn mình về phía trước, rồi dùng hai tay bịt kín khoảng hở còn sót lại. Trong cái tư thế chẳng mấy dễ chịu ấy, chàng đành chấp nhận số phận của mình, quay sang đám đông mà phán:

- Giờ thì các người có thể lui đi.

Nhà vua đã về cung dùng bữa tối từ trước đó tự bao giờ.

- Giờ thì các ngươi có thể lui đi, - công chúa nhại lại y hệt lời chàng, như một con vẹt.

Đám đông tuân lệnh nàng và lũ lượt rút lui.

Chẳng mấy chốc, một con sóng nhỏ tràn qua tảng đá, làm ướt một bên đầu gối của hoàng tử. Nhưng chàng nào có bận lòng. Chàng bắt đầu cất giọng hát, và bài ca chàng hát là thế này:

Như một thế gian chẳng có giếng lành,2
Rực lấp lánh giữa thung xanh rừng thẳm;
Như một thế gian thiếu vắng tia sáng
Của dòng khe uốn khúc chảy về khơi;
Như một thế gian không còn bóng dáng
Của biển rộng mênh mang trải ngút ngàn;
Như một thế gian nơi mưa chẳng bao giờ
Lấp lánh rơi trên đồng bằng chan nắng;-
Thế giới của nàng cũng sẽ thế thôi, hỡi trái tim tôi,
Nếu chẳng có tình yêu tuôn chảy trong nàng.

Như một thế gian thiếu vắng thanh âm
Của những mạch ngầm róc rách chảy;
Hay tiếng tăm rền của nguồn suối cội
Lang thang vọng ra từ cõi tối tăm;
Hay tiếng ầm ào, cuồn cuộn tuôn trào
Của sông dài mải miết xuôi về bể;
Hay những hạt mưa ngân giai điệu rơi
Trên tán sồi già dang rộng cành lá;
Hay giọng nói uy nghiêm của đại dương vô tận,
Khi từng đợt sóng dâng mình hân hoan;-
Thế giới của nàng cũng sẽ thế thôi, hỡi linh hồn tôi,
Nếu chẳng có tình yêu cất tiếng hát trong nàng.

Nương tử ơi, xin giữ lấy niềm vui của thế giới nàng;
Xin giữ cho những dòng nước mãi trong tầm mắt.
Tình yêu đã ban cho tôi sức mạnh để bước,
Vì nàng, mà xuống tận những vực sâu thăm thẳm,
Nơi ánh sáng và tiếng ngân của nước
Chẳng bao giờ xuyên nổi màn đêm mịt mùng;
Tôi nguyện cầu, xin hãy để một ý niệm về tôi
Tuôn trào như mạch giếng nhỏ trong nàng;
Kẻo linh hồn không tình yêu của nàng lại hóa thành
Một mảnh đất khô cằn, cháy khát.

- Hát thêm nữa đi, hoàng tử. Nó khiến mọi thứ bớt buồn tẻ hơn, - công chúa nói.

Nhưng hoàng tử đã thấm mệt, chẳng thể cất nổi lời ca nào nữa, và một bầu im lặng dài buông xuống phủ trùm.

- Anh quả là tốt bụng, hoàng tử ạ, - cuối cùng công chúa cũng lên tiếng, giọng nói khá thờ ơ khi nàng nằm dài trong thuyền, đôi mắt nhắm nghiền.

"Tôi lấy làm tiếc vì chẳng thể đáp lại lời khen ấy," hoàng tử thầm nghĩ; "nhưng suy cho cùng, nàng vẫn hoàn toàn xứng đáng để tôi hiến dâng mạng sống mình."

Lại một đợt sóng nhỏ, rồi thêm một đợt nữa, và nối tiếp một đợt khác, lần lượt tràn qua phiến đá, làm ướt đẫm cả hai đầu gối của hoàng tử; thế nhưng chàng chẳng hề lên tiếng hay nhúc nhích. Hai tiếng - ba tiếng - bốn tiếng đồng hồ cứ thế lặng lẽ trôi qua trôi qua, công chúa dường như đã ngủ say, còn hoàng tử thì nhẫn nại vô cùng. Dẫu vậy, chàng không khỏi thất vọng với cảnh ngộ hiện tại, bởi chàng chẳng nhận được lấy một chút an ủi nào như mình từng hy vọng.

Cuối cùng, chàng không sao chịu đựng thêm được nữa.

- Công chúa! - chàng cất tiếng gọi.

Nhưng cũng đúng vào khoảnh khắc ấy, công chúa bừng tỉnh, vùng dậy và reo lên:

- Tôi nổi lên được rồi! Tôi nổi lên được rồi!

Và chiếc thuyền con khẽ va vào tảng đá.

- Công chúa! - hoàng tử lặp lại, lòng phấn chấn hẳn lên khi thấy nàng đã tỉnh táo hoàn toàn và đang háo hức nhìn xuống mặt nước.

- Gì thế? - nàng hỏi, mắt vẫn không thèm ngoảnh lại.

- Phụ vương của nàng đã hứa rằng nàng sẽ nhìn tôi, thế mà nàng còn chưa một lần nhìn tôi lấy một lần.

- Phụ vương hứa thế ư? Vậy thì tôi đoán mình phải làm theo thôi. Nhưng tôi buồn ngủ quá!

- Vậy thì hãy ngủ đi, người yêu dấu, và đừng bận tâm đến tôi nữa, - chàng hoàng tử tội nghiệp đáp.

- Quả thực, anh rất tốt, - công chúa nói. - Tôi nghĩ mình sẽ ngủ tiếp đây.

- Nhưng trước hết, xin nàng hãy cho tôi một ly rượu vang và một chiếc bánh quy đã, - hoàng tử cất giọng hết sức nhún nhường.

- Sẵn lòng thôi, - công chúa đáp, kèm theo một cái ngáp dài.

Thế nhưng, nàng vẫn với lấy rượu và bánh, rồi nhoài người qua mạn thuyền về phía chàng, và chính vì thế nàng buộc phải nhìn chàng.

- Ô kìa, hoàng tử, - nàng thốt lên, - trông anh không được khỏe! Anh có chắc là mình không bận lòng về chuyện này chứ?

- Không một chút nào, - chàng trả lời, lúc này quả thực đã vô cùng kiệt sức. - Chỉ là tôi sẽ chết trước khi việc này mang lại ích lợi gì cho nàng, trừ phi tôi được ăn chút gì đó.

- Đây rồi, - nàng nói, chìa ly rượu vang về phía chàng.

- A! Nàng phải đút cho tôi thôi. Tôi không dám động đậy tay. Nước sẽ tràn đi mất ngay tức khắc.

- Lạy Chúa! - công chúa kinh ngạc thốt lên; rồi nàng lập tức bắt đầu bón cho chàng từng mẩu bánh quy nhỏ cùng từng ngụm rượu vang.

Trong lúc nàng đút cho chàng ăn, thỉnh thoảng chàng lại khéo léo tìm cách hôn lên những đầu ngón tay nàng. Nàng dường như chẳng hề bận lòng về điều đó, theo cách này hay cách khác. Nhưng hoàng tử thì thấy khá hơn nhiều.

- Giờ thì vì lợi ích của chính nàng, công chúa ạ, - chàng nói, - tôi không thể để nàng đi ngủ được. Nàng phải ngồi đây và nhìn tôi, nếu không tôi sẽ chẳng thể nào trụ vững thêm được nữa.

- Được thôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì có thể để chiếu cố anh, - nàng đáp lại với một vẻ hạ cố; rồi nàng ngồi xuống, và quả thực đã nhìn chàng, rồi cứ thế tiếp tục nhìn chàng với một sự kiên định đáng kinh ngạc, nếu xét đến mọi chuyện đã và đang xảy ra.

Mặt trời khuất bóng, mặt trăng từ từ nhô lên khỏi đường chân trời. Và từng chút, từng chút một, nước cứ thế dâng cao dần lên thân thể hoàng tử. Giờ đây, nước đã ngập đến ngang thắt lưng chàng.

- Sao chúng ta không đi bơi nhỉ? - công chúa cất tiếng. - Xem ra quanh đây đã có khá nhiều nước rồi đấy.

- Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể bơi được nữa, - hoàng tử đáp.

- Ồ, tôi quên khuấy đi mất, - công chúa buông một câu, rồi chìm hẳn vào im lặng.

Thế rồi nước cứ thế dâng lên mãi, ngày một cao hơn, bao bọc lấy thân mình hoàng tử. Còn công chúa vẫn ngồi nguyên đấy, lặng lẽ quan sát chàng. Thỉnh thoảng, nàng lại đút cho chàng chút thức ăn. Đêm trôi qua lặng lẽ. Nước chẳng hề ngừng dâng. Vầng trăng cũng vươn mình lên cao mãi, rọi thứ ánh sáng rực rỡ lạnh lùng xuống gương mặt của vị hoàng tử đang cận kề cái chết. Nước đã ngập đến tận cổ chàng.

- Nàng sẽ hôn tôi chứ, công chúa? - chàng cất tiếng hỏi, giọng yếu ớt như hơi thở cuối cùng.

Và lúc ấy, vẻ thờ ơ lạnh nhạt trên gương mặt nàng bỗng tan biến hoàn toàn.

- Vâng, tôi sẽ hôn anh, - công chúa trả lời, rồi nàng cúi xuống, trao cho chàng một nụ hôn thật dài, ngọt ngào mà cũng thật lạnh lẽo.3

- Giờ thì, - chàng thốt lên cùng tiếng thở dài mãn nguyện, - tôi có thể chết trong hạnh phúc rồi.

Rồi chàng chẳng nói thêm lời nào nữa. Công chúa đưa cho chàng chút rượu vang lần cuối cùng: chàng đã vượt qua cái ngưỡng mà cơ thể có thể nuốt nổi thức ăn. Sau đó, nàng lại ngồi xuống, mắt không rời khỏi chàng. Nước vẫn cứ dâng lên, dâng lên không ngừng. Nước chạm đến cằm chàng. Nước chạm vào bờ môi dưới của chàng. Nước chạm vào kẽ giữa đôi môi chàng. Chàng mím chặt môi lại, cố ngăn dòng nước tràn vào. Công chúa bắt đầu cảm thấy có một điều gì đó thật khác lạ đang trỗi dậy trong lòng mình. Nước chạm đến bờ môi trên của chàng. Chàng thở gấp bằng mũi. Ánh mắt công chúa trở nên hoảng hốt. Nước tràn qua mũi chàng. Đôi mắt nàng giờ đây ngập tràn sợ hãi, và ánh lên một thứ ánh sáng kỳ lạ dưới ánh trăng. Đầu chàng ngửa dần ra phía sau; làn nước lạnh lẽo bao trùm lấy nó, và những bong bóng li ti - hơi thở cuối cùng của chàng - lần lượt nổi lên, xuyên qua mặt nước phẳng lặng. Công chúa hét lên một tiếng thất thanh, rồi lao mình xuống hồ.

Đầu tiên, nàng nắm lấy một chân chàng, rồi đến chân kia, kéo và giật hết sức, nhưng chẳng thể nào lay chuyển nổi. Nàng dừng tay để thở, và chính khoảnh khắc ấy khiến nàng sững sờ nhận ra - chàng không còn cách nào để hít thở được nữa. Cơn điên cuồng quét qua nàng. Nàng vội tóm lấy chàng, nâng đầu chàng nhô lên khỏi mặt nước - điều mà lúc này nàng làm được dễ dàng, vì tay chàng đã không còn bịt cái lỗ kia nữa. Nhưng tất cả đều đã vô ích. Chàng đã ngừng thở rồi.

Tình yêu và dòng nước đã trao cho nàng tất thảy sức mạnh. Nàng lặn sâu xuống, ra sức kéo, kéo mãi bằng từng thớ thịt cuối cùng trong cơ thể, cho đến khi một chân chàng bật ra được. Chân còn lại theo đó cũng dễ dàng tuột theo. Làm cách nào nàng đưa được chàng lên thuyền, có lẽ nàng sẽ chẳng bao giờ kể lại nổi; nhưng khi vừa làm xong, nàng lịm đi ngay tức khắc. Tỉnh dậy, nàng vồ lấy mái chèo, giữ thăng bằng hết mức có thể, rồi cật lực chèo - chèo điên cuồng - dẫu cả đời nàng chưa từng cầm mái chèo bao giờ. Vòng qua những mỏm đá, vượt qua những vùng nước cạn, rẽ qua bãi bùn lầy, nàng vẫn chèo, chèo không ngơi nghỉ, cho đến khi thuyền cập vào bậc đá bến cung điện. Người hầu của nàng lúc này đã tụ tập trên bờ, vì họ đã nghe thấy tiếng nàng la thất thanh. Nàng ra lệnh cho họ khiêng hoàng tử về phòng riêng của nàng, đặt chàng nằm trên chính chiếc giường của nàng, rồi đốt lửa lên và lập tức sai người đi gọi thầy thuốc.

- Nhưng còn hồ nước, thưa Điện hạ! - quan nội vụ lên tiếng, ông ta vừa bị đánh thức bởi tiếng huyên náo và bước vào, trên đầu vẫn còn đội nguyên chiếc mũ ngủ.

- Ngươi hãy đi mà chết đuối trong đó đi! - nàng đáp.

Đây là lần thô lỗ cuối cùng công chúa từng mắc phải; và phải thừa nhận rằng, nàng có lý do chính đáng để nổi đóa với vị quan nội vụ.

Ngay cả nếu đó là chính nhà vua, thì ngài cũng chẳng nhận được kết cục nào khá khẩm hơn. Nhưng may thay, cả ngài lẫn hoàng hậu đều đang chìm trong giấc ngủ say. Còn quan nội vụ đã lẳng lặng quay về giường. Chẳng hiểu vì sao, các thầy thuốc chẳng thấy ai đến. Thế nên cuối cùng, chỉ còn lại công chúa và bà vú già túc trực bên hoàng tử. Nhưng bà vú già là một người đàn bà khôn ngoan, và bà biết rõ mình phải làm gì.

Họ đã thử đủ mọi cách, trong một khoảng thời gian tưởng chừng dài vô tận, nhưng chẳng cách nào mang lại kết quả. Công chúa gần như phát điên, giằng xé giữa hy vọng và nỗi sợ, thế nhưng nàng vẫn không ngừng cố gắng - hết cách này đến cách khác - và thử đi thử lại từng thứ một.

Cuối cùng, khi họ gần như đã buông xuôi tất cả, đúng vào khoảnh khắc mặt trời ló rạng, hoàng tử chầm chậm mở mắt.



  1. "Thợ đánh giày" (shoeblack) là một nghề mưu sinh phổ biến của giới lao động nghèo trên đường phố Anh quốc thế kỷ 19. 

  2. Bài hát của hoàng tử sử dụng hình ảnh nước (giếng, dòng khe, biển cả, cơn mưa) như một ẩn dụ sâu sắc cho tình yêu. Trong các tác phẩm của George MacDonald, nước thường tượng trưng cho sự sống tâm linh và cảm xúc. 

  3. Đây là một sự đảo ngược đầy thú vị của mô-típ cổ tích truyền thống.