CHƯƠNG 7: THỬ DÙNG TRIẾT HỌC SIÊU HÌNH.
Sau một thời gian dài né tránh chủ đề đau lòng ấy, cuối cùng nhà vua và hoàng hậu cũng quyết định tổ chức một cuộc họp ba người để bàn cho ra lẽ. Thế là họ cho gọi công chúa đến. Nàng bước vào - hay nói đúng hơn, nàng trượt vào, lướt vào, rồi bay từ món đồ nội thất này sang món đồ nội thất khác. Cuối cùng, nàng đặt mình xuống một chiếc ghế bành, trong tư thế của một người đang ngồi. Nhưng liệu có thể gọi đó là "ngồi" hay không, khi mà mặt ghế chẳng hề nâng đỡ lấy nàng một chút nào - điều ấy, người kể chuyện này không dám tự tiện phán xét.
- Con gái yêu, - nhà vua cất lời, - giờ đây con phải nhận ra rằng mình không hoàn toàn giống với những người khác.
- Ôi, cha thật là hài hước! Con có một cái mũi, hai con mắt, và đủ thứ khác nữa. Cha cũng vậy. Mẹ cũng thế.
- Này, nghiêm túc một chút đi con gái, chỉ một lần thôi, - hoàng hậu nói.
- Không đâu ạ, con cảm ơn mẹ; con không thích đâu.
- Con gái không muốn có thể bước đi như những người khác sao? - nhà vua hỏi.
- Không hề, con nghĩ là không. Cha mẹ chỉ toàn bò thôi. Chậm ơi là chậm!
- Con cảm thấy thế nào hả con gái? - ngài tiếp tục, sau một thoáng lúng túng.
- Rất khỏe ạ, con cảm ơn cha.
- Ý cha là, con cảm thấy mình giống cái gì?
- Chẳng giống cái gì hết, theo như con biết.
- Con phải cảm thấy giống một điều gì đó chứ.
- Con cảm thấy giống một nàng công chúa, có một người cha cực kỳ hài hước, và một người mẹ cực kỳ đáng yêu!
- Thật tình! - hoàng hậu vừa mở lời thì công chúa đã ngắt ngang.
- À vâng, - nàng nói thêm, - Con nhớ ra rồi. Đôi lúc con có một cảm giác rất kỳ lạ - cứ như thể con là người duy nhất có lý trí trên toàn cõi thế gian này vậy.
Nàng đã cố giữ vẻ đoan trang hết sức có thể. Nhưng rồi một tràng cười sặc sụa bật ra, nàng ngả người ra sau ghế, rồi lăn lộn trên sàn nhà trong cơn khoái trá tột cùng. Nhà vua nhấc nàng lên - dễ dàng hơn cả khi người ta nhấc một chiếc chăn lông vũ - rồi đặt nàng trở lại cái vị trí tương đối so với chiếc ghế. Còn giới từ chính xác nào để diễn tả cái mối quan hệ ấy, thì tôi thật sự không nắm rõ.
- Con không mong ước điều gì sao? - nhà vua hỏi tiếp. Ngài đã nhận ra rằng nổi giận với nàng chỉ tổ vô ích.
- Ôi, cha yêu! - Có chứ ạ, - nàng đáp.
- Điều gì vậy, con gái cưng?
- Con đã ao ước điều đó từ - ôi, lâu lắm rồi! - từ tối hôm qua.
- Vậy nói cho cha biết đó là gì nào.
- Cha phải hứa sẽ cho con đã nhé?
Nhà vua suýt nữa buột miệng nói Có, nhưng hoàng hậu - người khôn ngoan hơn - đã kịp ngăn ngài lại bằng một cái lắc đầu.
- Nói cho cha biết trước đã, - ngài bảo.
- Không, không. Cha hứa trước đi ạ.
- Cha không dám. Rốt cuộc đó là gì?
- Nhớ nhé, cha phải giữ lời đấy. - Điều con muốn là - được buộc vào đầu một sợi dây, một sợi dây thật là dài, rồi được thả bay lên như một con diều. Ôi, sẽ vui biết mấy! Con sẽ làm mưa bằng nước hoa hồng, và làm mưa đá bằng những viên kẹo mút, rồi làm tuyết rơi bằng kem đánh bông, và - và - và -
Một tràng cười vỡ òa cắt ngang lời nàng. Và nàng đã suýt bay trở lại xuống sàn nhà, nếu nhà vua không giật mình bật dậy và kịp thời tóm lấy nàng. Nhận thấy chẳng thể moi ra được điều gì ngoài những lời nói suông, ngài bèn rung chuông, rồi sai hai thị nữ đưa nàng đi.
- Giờ thì, thưa hoàng hậu, - ngài nói, quay sang nàng, - chúng ta phải làm gì đây?
- Chỉ còn mỗi một cách thôi, - nàng đáp. - Chúng ta hãy đến thỉnh giáo học viện Triết học Siêu hình.
- Tuyệt diệu! - nhà vua reo lên. - Chúng ta sẽ làm ngay.
Đứng đầu học viện ấy là hai vị triết gia người Trung Hoa vô cùng uyên bác - danh xưng của họ là Hum-Drum và Kopy-Keck1. Nhà vua lập tức triệu vời; và chẳng mấy chốc, cả hai đã có mặt. Trong một bài diễn từ dài lê thê, ngài kể lại cho họ nghe những điều mà chính họ còn rõ hơn ai hết - bởi lẽ cả vương quốc này có ai mà chẳng biết? - ấy là tình trạng hết sức kỳ quặc của con gái ngài đối với chính quả địa cầu mà nàng đang sống bên trên; rồi ngài yêu cầu hai vị cùng nhau luận bàn, tìm xem đâu là căn nguyên và phương thuốc khả dĩ cho tình trạng BẤT ỔN ĐỊNH2 của nàng. Nhà vua cố tình nhấn mạnh vào chữ ấy, nhưng chẳng hề nhận ra lối chơi chữ của chính mình. Hoàng hậu bật cười; còn Hum-Drum cùng Kopy-Keck thì lắng nghe với vẻ khiêm cung tuyệt đối, rồi lui ra trong thinh lặng.
Cuộc thỉnh giáo chủ yếu xoay quanh việc mỗi người trình bày và bảo vệ - lần thứ một ngàn - những học thuyết tâm đắc của riêng mình. Bởi tình trạng của công chúa đã mở ra một phạm vi vô cùng thú vị để thảo luận về mọi vấn đề nảy sinh từ sự phân chia tư tưởng - nói cho cùng, chính là toàn bộ nền Triết học Siêu hình của Đế quốc Trung Hoa. Nhưng công bằng mà nói, họ cũng không hoàn toàn phớt lờ câu hỏi thiết thực nhất: phải làm gì đây?
Hum-Drum là một nhà Duy Vật, còn Kopy-Keck là một nhà Duy Tâm. Người trước chậm rãi và hay lên mặt dạy đời; người sau thì nhanh nhảu và nông nổi. Kẻ nhanh nhảu thường giành phần nói trước; còn kẻ chậm rãi bao giờ cũng là người chốt lại cuối cùng.
- Tôi xin nhắc lại lời tôi đã khẳng định trước đây, - Kopy-Keck mở đầu, với vẻ hùng hổ thấy rõ. - Công chúa không hề có một khiếm khuyết nào, dù ở thể xác hay linh hồn; chỉ có điều chúng bị ghép vào nhau sai cách mà thôi. Giờ ông hãy nghe tôi nói đây, Hum-Drum, tôi sẽ trình bày thật ngắn gọn suy nghĩ của tôi. Đừng lên tiếng. Đừng trả lời tôi. Tôi sẽ không nghe ông nói cho đến khi tôi nói xong. - Vào khoảnh khắc quyết định ấy, khi các linh hồn đi tìm nơi trú ngụ đã được định sẵn cho mình, hai linh hồn khao khát đã gặp nhau, va chạm, bật ra, rồi lạc đường - và mỗi linh hồn đã đến nhầm chỗ. Linh hồn của công chúa là một trong hai linh hồn ấy, và nàng đã đi lạc rất xa. Nói cho đúng ra, nàng hoàn toàn không thuộc về thế giới này, mà thuộc về một hành tinh khác - tôi đoán là sao Thủy3. Xu hướng hướng về hành tinh thực của nàng đã phá hủy mọi ảnh hưởng tự nhiên mà địa cầu này đáng lẽ phải tác động lên thể xác nàng. Nàng chẳng mảy may quan tâm đến điều gì ở nơi đây cả. Giữa nàng và thế giới này chẳng có lấy một mối liên hệ nào.
- Bởi vậy, nàng phải được dạy dỗ, bằng biện pháp cưỡng chế nghiêm ngặt nhất, để biết quan tâm đến trái đất với tư cách là trái đất. Nàng phải nghiên cứu mọi khía cạnh trong lịch sử của nó - lịch sử động vật; lịch sử thực vật; lịch sử khoáng sản; lịch sử xã hội; lịch sử đạo đức; lịch sử chính trị; lịch sử khoa học; lịch sử văn học; lịch sử âm nhạc; lịch sử nghệ thuật; và trên hết, lịch sử triết học siêu hình của nó. Nàng phải bắt đầu từ triều đại Trung Hoa và kết thúc ở Nhật Bản. Nhưng trước tiên, nàng phải nghiên cứu địa chất học, và đặc biệt là lịch sử của các loài động vật đã tuyệt chủng - bản chất, tập tính, tình yêu, thù hận, và sự trả thù của chúng. Nàng phải-
- Dừng, dừ-ừ-ừng lại! - Hum-Drum gầm lên. - Giờ thì chắc chắn đến lượt tôi rồi. Niềm tin đã ăn sâu bén rễ và không thể lay chuyển của tôi là: những nguyên nhân gây ra các điểm bất thường rành rành trong tình trạng của công chúa hoàn toàn và duy nhất thuộc về thể chất. Dù thừa nhận như vậy cũng chẳng khác nào thú nhận rằng chúng đang tồn tại. Giờ hãy nghe ý kiến của tôi đây. - Vì một nguyên nhân nào đó, không quan trọng đối với cuộc điều tra của chúng ta, chuyển động của trái tim nàng đã bị đảo ngược. Cái cơ chế kết hợp kỳ diệu giữa lực hút và lực đẩy ấy đang vận hành sai hướng - tôi muốn nói đến trường hợp của vị công chúa bất hạnh này: nó hút vào nơi đáng lẽ phải đẩy ra, và đẩy ra nơi đáng lẽ phải hút vào. Chức năng của tâm nhĩ và tâm thất đã bị đảo lộn hoàn toàn. Máu được tống ra ngoài qua tĩnh mạch, và quay trở về qua động mạch. Hậu quả là máu đang chảy sai hướng xuyên suốt toàn bộ cơ thể nàng - phổi và tất thảy mọi thứ. Vậy thì có gì đáng bí ẩn không, khi trong tình hình ấy, ở khía cạnh trọng lực nàng cũng khác biệt so với người bình thường? Đề xuất chữa trị của tôi là thế này:-
- Hãy rạch tĩnh mạch lấy máu cho đến khi nàng bị giảm xuống đến ngưỡng an toàn cuối cùng. Nếu cần, hãy thực hiện việc ấy trong một bồn tắm nước ấm. Khi nàng đã bị đẩy xuống trạng thái ngạt thở hoàn toàn, hãy buộc một sợi dây ga-rô vào mắt cá chân trái, thắt chặt đến mức tối đa mà xương có thể chịu đựng được. Cùng lúc ấy, buộc một sợi dây khác với độ căng tương đương quanh cổ tay phải. Rồi bằng cách sử dụng những tấm đĩa được thiết kế riêng cho mục đích này, hãy đặt bàn chân và bàn tay còn lại của nàng dưới bình chứa của hai chiếc máy bơm không khí. Rút cạn không khí trong các bình chứa. Mang ra một panh rượu mạnh Pháp, và chờ đợi kết quả.
- Kết quả sẽ nhanh chóng hiện ra dưới hình dạng của Tử thần gớm ghiếc đấy, - Kopy-Keck nói.
- Nếu vậy, nàng vẫn sẽ chết trong khi chúng ta đang làm tròn bổn phận của mình, - Hum-Drum vặn lại.
Nhưng nhà vua và hoàng hậu dành quá nhiều tình thương cho đứa con gái bay bổng của mình nên không thể bắt nàng phải chịu đựng một trong hai kế hoạch của những triết gia vô lương tâm kia. Sự thật là, ngay cả kiến thức hoàn hảo nhất về các quy luật của tự nhiên cũng sẽ trở nên vô ích trong trường hợp của nàng; bởi vì nàng đơn giản là không thể phân loại được. Nàng là một dạng vật thể phi trọng lực thứ năm, mang trong mình tất cả những đặc tính khác của một vật thể có trọng lực.
-
Hum-Drum và Kopy-Keck: Hum-drum trong tiếng Anh có nghĩa là tẻ nhạt, buồn tẻ, lặp đi lặp lại. Kopy-keck (biến âm của copy-cat) mang nghĩa là kẻ chuyên đi bắt chước. ↩
-
Nguyên gốc là từ "unsettled", mang nghĩa đen là chưa được định hình, chưa an bài hoặc lơ lửng, và nghĩa bóng là trạng thái tâm lý bất ổn. ↩
-
Sao Thủy (Mercury) trong thần thoại và chiêm tinh học thường gắn liền với sự nhanh nhẹn, bay bổng, lanh lợi và không ổn định (thủy ngân - quicksilver). ↩
7. Try Metaphysics.
After a long avoidance of the painful subject, the king and queen resolved to hold a council of three upon it; and so they sent for the princess. In she came, sliding and flitting and gliding from one piece of furniture to another, and put herself at last in an armchair, in a sitting posture. Whether she could be said to sit, seeing she received no support from the seat of the chair, I do not pretend to determine.
"My dear child," said the king, "you must be aware by this time that you are not exactly like other people."
"Oh, you dear funny papa! I have got a nose, and two eyes, and all the rest. So have you. So has mamma."
"Now be serious, my dear, for once," said the queen.
"No, thank you, mamma; I had rather not."
"Would you not like to be able to walk like other people?" said the king.
"No indeed, I should think not. You only crawl. You are such slow coaches!"
"How do you feel, my child?" he resumed, after a pause of discomfiture.
"Quite well, thank you."
"I mean, what do you feel like?"
"Like nothing at all, that I know of."
"You must feel like something."
"I feel like a princess with such a funny papa, and such a dear pet of a queen-mamma!"
"Now really!" began the queen; but the princess interrupted her.
"Oh Yes," she added, "I remember. I have a curious feeling sometimes, as if I were the only person that had any sense in the whole world."
She had been trying to behave herself with dignity; but now she burst into a violent fit of laughter, threw herself backwards over the chair, and went rolling about the floor in an ecstasy of enjoyment. The king picked her up easier than one does a down quilt, and replaced her in her former relation to the chair. The exact preposition expressing this relation I do not happen to know.
"Is there nothing you wish for?" resumed the king, who had learned by this time that it was useless to be angry with her.
"Oh, you dear papa!-yes," answered she.
"What is it, my darling?"
"I have been longing for it-oh, such a time!-ever since last night." "Tell me what it is."
"Will you promise to let me have it?"
The king was on the point of saying Yes, but the wiser queen checked him with a single motion of her head. "Tell me what it is first," said he.
"No no. Promise first."
"I dare not. What is it?"
"Mind, I hold you to your promise.-It is-to be tied to the end of a string-a very long string indeed, and be flown like a kite. Oh, such fun! I would rain rose-water, and hail sugar-plums, and snow whipped-cream, and-and-and-"
A fit of laughing checked her; and she would have been off again over the floor, had not the king started up and caught her just in time. Seeing nothing but talk could be got out of her, he rang the bell, and sent her away with two of her ladies-in-waiting.
"Now, queen," he said, turning to her Majesty, "what IS to be done?"
"There is but one thing left," answered she. "Let us consult the college of Metaphysicians."
"Bravo!" cried the king; "we will."
Now at the head of this college were two very wise Chinese philosophers-by name Hum-Drum, and Kopy-Keck. For them the king sent; and straightway they came. In a long speech he communicated to them what they knew very well already-as who did not?-namely, the peculiar condition of his daughter in relation to the globe on which she dwelt; and requested them to consult together as to what might be the cause and probable cure of her INFIRMITY. The king laid stress upon the word, but failed to discover his own pun. The queen laughed; but Hum-Drum and Kopy-Keck heard with humility and retired in silence.
The consultation consisted chiefly in propounding and supporting, for the thousandth time, each his favourite theories. For the condition of the princess afforded delightful scope for the discussion of every question arising from the division of thought-in fact, of all the Metaphysics of the Chinese Empire. But it is only justice to say that they did not altogether neglect the discussion of the practical question, what was to be done.
Hum-Drum was a Materialist, and Kopy-Keck was a Spiritualist. The former was slow and sententious; the latter was quick and flighty: the latter had generally the first word; the former the last.
"I reassert my former assertion," began Kopy-Keck, with a plunge. "There is not a fault in the princess, body or soul; only they are wrong put together. Listen to me now, Hum-Drum, and I will tell you in brief what I think. Don't speak. Don't answer me. I won't hear you till I have done.- At that decisive moment, when souls seek their appointed habitations, two eager souls met, struck, rebounded, lost their way, and arrived each at the wrong place. The soul of the princess was one of those, and she went far astray. She does not belong by rights to this world at all, but to some other planet, probably Mercury. Her proclivity to her true sphere destroys all the natural influence which this orb would otherwise possess over her corporeal frame. She cares for nothing here. There is no relation between her and this world.
"She must therefore be taught, by the sternest compulsion, to take an interest in the earth as the earth. She must study every department of its history-its animal history; its vegetable history; its mineral history; its social history; its moral history; its political history, its scientific history; its literary history; its musical history; its artistical history; above all, its metaphysical history. She must begin with the Chinese dynasty and end with Japan. But first of all she must study geology, and especially the history of the extinct races of animals-their natures, their habits, their loves, their hates, their revenges. She must-"
"Hold, h-o-o-old!" roared Hum-Drum. "It is certainly my turn now. My rooted and insubvertible conviction is, that the causes of the anomalies evident in the princess's condition are strictly and solely physical. But that is only tantamount to acknowledging that they exist. Hear my opinion.- From some cause or other, of no importance to our inquiry, the motion of her heart has been reversed. That remarkable combination of the suction and the force-pump works the wrong way-I mean in the case of the unfortunate princess: it draws in where it should force out, and forces out where it should draw in. The offices of the auricles and the ventricles are subverted. The blood is sent forth by the veins, and returns by the arteries. Consequently it is running the wrong way through all her corporeal organism-lungs and all. Is it then at all mysterious, seeing that such is the case, that on the other particular of gravitation as well, she should differ from normal humanity? My proposal for the cure is this:-
"Phlebotomize until she is reduced to the last point of safety. Let it be effected, if necessary, in a warm bath. When she is reduced to a state of perfect asphyxy, apply a ligature to the left ankle, drawing it as tight as the bone will bear. Apply, at the same moment, another of equal tension around the right wrist. By means of plates constructed for the purpose, place the other foot and hand under the receivers of two air-pumps. Exhaust the receivers. Exhibit a pint of French brandy, and await the result."
"Which would presently arrive in the form of grim Death," said Kopy-Keck.
"If it should, she would yet die in doing our duty," retorted Hum-Drum.
But their Majesties had too much tenderness for their volatile offspring to subject her to either of the schemes of the equally unscrupulous philosophers. Indeed, the most complete knowledge of the laws of nature would have been unserviceable in her case; for it was impossible to classify her. She was a fifth imponderable body, sharing all the other properties of the ponderable.