🎧 Nghe chương này

CHƯƠNG 9: THẢ TÔI XUỐNG NƯỚC LẠI ĐI.

Vào khoảng thời gian này, cách xứ Lagobel cả ngàn dặm, con trai của một vị vua nọ đã lên đường đi tìm con gái của một vị hoàng hậu. Chàng rong ruổi khắp chốn, vậy mà mỗi lần gặp được một nàng công chúa, chàng lại phát hiện ra ở nàng ẩn chứa điều gì đó không trọn vẹn. Dĩ nhiên, chàng chẳng thể nào cưới một người phụ nữ bình thường, cho dù nàng ta có xinh đẹp đến mấy; thế nhưng chẳng có nàng công chúa nào thực sự xứng tầm với chàng. Tôi cũng không dám quả quyết liệu vị hoàng tử này có đang tiến gần đến độ hoàn mỹ đến nỗi chàng đòi hỏi người khác cũng phải hoàn mỹ như mình hay không. Tất cả những gì tôi biết, ấy là chàng mang đầy đủ phẩm chất của một chàng trai ưu tú: đẹp trai, dũng cảm, hào hiệp, xuất thân danh giá và cư xử mực thước - tóm lại, chẳng khác gì bao vị hoàng tử khác trên đời.

Trong những cuộc phiêu bạt của mình, chàng cũng từng nghe phong phanh đôi lời đồn đại về nàng công chúa của chúng ta; nhưng vì ai nấy đều bảo nàng bị trúng lời nguyền, nên chàng chưa từng nghĩ rằng nàng lại có thể khiến mình say đắm. Bởi lẽ, một chàng hoàng tử đích thực thì biết làm gì với một nàng công chúa đã đánh mất trọng lực đây? Ai mà biết được tiếp theo nàng sẽ đánh mất thứ gì nữa? Biết đâu nàng lại mất luôn hình hài mà trở nên tàng hình, hoặc mất đi chính bản thể vật lý của mình; hay nói ngắn gọn hơn, mất đi khả năng tạo ra những cảm nhận cơ bản trên hệ thần kinh; để rồi chàng chẳng thể nào biết được nàng còn tồn tại hay đã tan biến vào hư không. Tất nhiên, chàng chẳng buồn bỏ công dò hỏi thêm về nàng làm gì.

Một ngày kia, chàng để lạc đoàn tùy tùng giữa một khu rừng rậm rạp. Những khu rừng thuộc loại này quả thực rất hữu ích trong việc giúp các hoàng tử rũ bỏ đám cận thần - hệt như một chiếc rây lọc giữ lại toàn bộ phần cặn bã vậy. Nhờ thế, các chàng mới có thể trốn thoát mà theo đuổi vận mệnh của riêng mình. Về mặt này, các hoàng tử quả có lợi thế hơn hẳn so với những nàng công chúa, những người thường bị ép gả trước khi kịp có cho mình chút niềm vui riêng nào trong đời. Tôi ước sao, đôi lúc, các nàng công chúa của chúng ta cũng có dịp lạc vào một khu rừng như thế.

Một buổi chiều tối đẹp đến nao lòng nọ, sau nhiều ngày lang thang triền miên, chàng nhận ra mình đang tiến dần đến vùng rìa của khu rừng; cây cối đã thưa thớt đến độ chàng có thể trông thấy ánh hoàng hôn len lỏi qua từng tán lá; và chẳng bao lâu sau, chàng bước ra một bãi đất hoang rộng lớn. Ở đây, chàng bắt gặp những dấu vết cho thấy có người sinh sống quanh vùng; nhưng lúc này trời đã muộn, và chẳng còn bóng ai ngoài đồng để chỉ đường cho chàng nữa.

Sau khi đi thêm chừng một giờ đồng hồ, con ngựa của chàng - vốn đã kiệt sức vì làm việc quá tải suốt thời gian dài và thiếu ăn - gục ngã xuống, không sao gượng dậy nổi. Thế là chàng đành tiếp tục cuộc hành trình trên đôi chân trần của mình. Cuối cùng, chàng tiến vào một khu rừng khác - không phải rừng hoang vu, mà là một khu rừng đã có bàn tay con người chăm chút, với một lối mòn nhỏ dẫn chàng đến bên bờ một hồ nước. Dọc theo con đường ấy, chàng hoàng tử lặng lẽ bước đi trong màn đêm đang dần buông phủ. Bất chợt, chàng khựng lại và lắng tai nghe. Những âm thanh kỳ lạ từ phía bên kia mặt nước vọng tới. Thực ra, đó chính là tiếng cười của nàng công chúa. Mà, quả thật trong tiếng cười của nàng có gì đó rất khác thường, như tôi đã từng bóng gió từ trước; bởi lẽ để có được một tiếng cười thực sự sảng khoái, trước hết người ta phải có đủ trọng lực để nuôi dưỡng nó. Và có lẽ đó chính là lý do vị hoàng tử đã nhầm tiếng cười với tiếng la hét.

Phóng tầm mắt ra khơi mặt hồ, chàng trông thấy một vật thể màu trắng lấp ló dưới làn nước. Ngay lập tức, chàng xé toạc chiếc áo choàng, đá phăng đôi giày sandal, rồi lao mình xuống dòng nước lạnh. Chẳng mấy chốc, chàng đã bơi đến chỗ vật thể màu trắng ấy, và phát hiện ra đó là một người phụ nữ. Ánh sáng khi ấy không đủ để chàng nhận ra nàng là một vị công chúa, nhưng vẫn thừa đủ để chàng biết rằng đó là một quý cô - bởi vì người ta thực sự chẳng cần nhiều ánh sáng đến thế để nhận ra điều ấy đâu.

Tôi chẳng tài nào biết được mọi chuyện rốt cuộc đã xảy ra như thế nào - rằng liệu có phải nàng đang giả vờ chết đuối hay không, hay là chàng đã khiến nàng hoảng sợ, hay do chàng đã đỡ lấy nàng ở một tư thế khiến nàng phải bối rối - nhưng có một điều chắc chắn: chàng đã đưa được nàng vào bờ theo một cách thức hết sức nhục nhã đối với một người vốn biết bơi, và suýt chút nữa thì khiến nàng chết đuối nhiều hơn tất cả những gì nàng từng hình dung ra; bởi lẽ cứ mỗi lần nàng cố gắng lên tiếng, nước lại tràn vào cổ họng nàng.

Nơi chàng bồng nàng tới, bờ hồ chỉ nhô cao hơn mặt nước chừng một hoặc hai feet; thế là chàng bèn dùng hết sức nhấc bổng nàng lên khỏi mặt nước, định đặt nàng nằm xuống trên bờ. Thế nhưng, bởi trọng lực của nàng biến mất ngay tại khoảnh khắc nàng rời khỏi mặt nước, nàng liền bay vút thẳng lên không trung, vừa la hét vừa mắng chửi om sòm.

- Cái đồ tồi, tồi, TỒI, TỒI tệ nhà anh kia! - nàng thét lên.

Trước nay chưa từng có một ai có thể thành công trong việc khiến nàng nổi trận lôi đình đến mức ấy. - Khi vị hoàng tử nhìn thấy nàng đang bay vút lên cao, chàng đinh ninh rằng hẳn là mình đã bị trúng bùa ngải và đã nhìn lầm một con thiên nga khổng lồ thành một bậc quý cô. Nhưng nàng công chúa liền tóm lấy một quả nón nằm tít trên ngọn của một cây thông cao lớn. Quả nón ấy liền bị tuột ra; nhưng nàng lại tóm được một quả nón khác; và, thực chất thì, nàng đã tự hãm được đà bay của mình lại bằng cách lần lượt vơ lấy những quả nón ấy, rồi để chúng rơi xuống đất khi cuống của chúng bị gãy rời. Trong lúc đó, chàng hoàng tử vẫn đứng dưới nước, trố mắt ra mà nhìn, và quên khuấy mất việc phải leo lên bờ. Nhưng khi nàng công chúa khuất hẳn khỏi tầm mắt, chàng liền lồm cồm bò lên bờ, rồi đi về phía gốc cây. Tại đây, chàng nhìn thấy nàng đang men dọc theo một trong những nhánh cây để trèo xuống phần thân chính. Thế nhưng, trong bóng tối âm u của khu rừng, vị hoàng tử lại tiếp tục rơi vào trạng thái hoang mang tột độ, không tài nào hiểu nổi cái hiện tượng kỳ lạ này là gì; cho đến khi nàng chạm được xuống mặt đất, và vừa trông thấy chàng đứng đó, nàng liền túm lấy chàng mà nói rằng, -

- Tôi sẽ mách cha tôi.

- Ồ không, nàng sẽ không làm thế đâu! - chàng hoàng tử đáp.

- Có, tôi sẽ làm thế, - nàng khăng khăng. - Anh có cái quyền gì mà dám kéo tôi ra khỏi mặt nước, rồi lại ném tôi xuống tận dưới đáy của bầu không khí1 hả? Tôi có bao giờ làm hại gì đến anh đâu.

- Xin nàng hãy thứ lỗi cho tôi. Tôi không hề cố ý làm nàng bị đau.

- Tôi không tin là anh có não đâu; và đó quả là một sự mất mát còn tồi tệ hơn nhiều so với cái trọng lực khốn khiếp của anh đấy. Tôi thấy thương hại anh quá.

Đến lúc này, chàng hoàng tử mới nhận ra rằng mình đã vô tình chạm trán với nàng công chúa bị trúng lời nguyền, và đã lỡ làm nàng phật ý. Nhưng trước khi chàng kịp suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo, thì nàng lại nổi cơn thịnh nộ, giậm chân một cái thật mạnh đến mức suýt chút nữa thì nàng lại bay vút lên không trung, nếu như không nhờ vào việc nàng vẫn đang bám chặt lấy cánh tay của chàng, -

- Thả tôi lên trên đó ngay lập tức.

- Thả nàng lên trên đâu cơ, hỡi người đẹp? - chàng hoàng tử hỏi.

Chàng gần như đã phải lòng nàng ngay từ giây phút ấy rồi; bởi lẽ cơn thịnh nộ của nàng lại khiến nàng trở nên quyến rũ hơn bất kỳ ai từng được chiêm ngưỡng nàng trước đây; và, theo những gì chàng có thể nhìn thấy - mà chắc chắn là chàng chẳng thể thấy được bao nhiêu - thì nàng chẳng hề có lấy một tì vết nào cả, dĩ nhiên là, ngoại trừ việc nàng chẳng có lấy chút trọng lực nào. Tuy nhiên, sẽ chẳng có một vị hoàng tử nào lại đi đánh giá một nàng công chúa bằng cân nặng của nàng ta cả. Chàng sẽ khó lòng mà ước lượng được vẻ đẹp của đôi bàn chân nàng thông qua độ sâu của vết lõm mà nó có thể tạo ra trên bùn đất.

- Thả nàng lên trên đâu cơ, hỡi người đẹp? - chàng hoàng tử hỏi.

- Xuống dưới nước chứ đâu, đồ ngốc nhà anh! - nàng công chúa đáp.

- Vậy thì đi thôi, - chàng hoàng tử nói.

Chiếc váy ướt sũng cùng với cái dáng đi lơ lửng quen thuộc đã khiến nàng công chúa phải níu chặt lấy chàng hoàng tử; còn chàng thì gần như không thể nào xua đi được ý nghĩ rằng mình đang trôi bồng bềnh trong một giấc mộng đẹp đến nao lòng - dẫu cho nàng vẫn đang trút lên chàng một trận mưa mắng mỏ nhưng lại êm ái như một bản nhạc. Thế nên, chàng hoàng tử cũng chẳng có cớ gì để vội vã cả. Họ thong thả men theo bờ hồ, tiến về một phía hoàn toàn khác, nơi mặt vách đá dựng đứng cao ít nhất phải đến hai mươi lăm feet. Khi cả hai đã đứng ngay sát mép bờ, chàng quay sang nàng công chúa, cất lời hỏi:

- Tôi phải thả nàng xuống cách nào đây?

- Việc của anh đấy, - nàng đáp trả, giọng đầy cộc cằn. - Anh đã lôi tôi ra khỏi đó - vậy thì thả tôi trở lại đi.

- Được thôi, - chàng hoàng tử nói.

Rồi chàng ôm trọn nàng vào lòng, cả hai cùng nhảy ùm xuống mặt nước từ trên mỏm đá cao. Nàng công chúa chỉ vừa kịp cất lên một tiếng cười ré lên đầy khoan khoái trước khi làn nước mát lạnh nuốt trọn lấy họ. Khi trồi lên khỏi mặt nước, nàng mới nhận ra rằng, trong khoảnh khắc một hai giây ngắn ngủi ấy, nàng thậm chí còn chẳng thể cười nổi - bởi lẽ cú lao xuống dữ dội đến mức khiến nàng phải vất vả lắm mới lấy lại được hơi thở của mình.

Ngay lúc cả hai vừa ngoi lên -

- Nàng thấy cú rơi vừa rồi thế nào? - chàng hoàng tử hỏi.

Sau một thoáng gắng gượng, nàng công chúa vừa thở hổn hển vừa đáp:

- Cái mà anh gọi là CÚ RƠI đấy à?

- Đúng vậy, - chàng hoàng tử đáp. - Tôi thì thấy đó là một trải nghiệm rất đỗi dễ chịu đấy.

- Tôi lại thấy nó chẳng khác nào đang bay ngược lên trời cả, - nàng vặn lại.

- Hẳn là tôi cũng có cùng cái cảm giác lâng lâng ấy rồi, - chàng hoàng tử nhượng bộ.

Dường như nàng công chúa không nắm bắt được ẩn ý của chàng, bởi lẽ nàng liền đáp trả bằng chính câu hỏi của chàng:

- Thế ANH thấy cú rơi này thế nào?

- Tuyệt diệu hơn tất thảy mọi điều, - chàng đáp. - Bởi lẽ tôi đã được cùng rơi với một tạo vật hoàn mỹ nhất mà tôi từng được chiêm ngưỡng.

- Đừng nói thêm lời nào nữa. Tôi phát ngán những lời sáo rỗng ấy rồi, - nàng nói.

Có lẽ nàng cũng thừa hưởng cái ác cảm với lối chơi chữ chẳng khác gì đức vua cha của mình.

- Vậy nàng không thích rơi xuống nước sao? - chàng hoàng tử hỏi.

- Đó là trò vui tuyệt diệu nhất mà tôi từng có trong đời đấy, - nàng đáp. - Tôi chưa từng được nếm trải cảm giác rơi bao giờ cả. Tôi ước gì mình có thể học được cách làm điều đó. Cứ thử nghĩ mà xem - tôi là kẻ duy nhất trong vương quốc của cha tôi không biết rơi!

Nói đến đây, nàng công chúa tội nghiệp thoáng ánh lên một nét buồn man mác.

- Tôi rất sẵn lòng được cùng rơi với nàng bất kỳ lúc nào nàng muốn, - chàng hoàng tử chân thành ngỏ ý.

- Cảm ơn anh. Tôi cũng không rõ nữa. Có lẽ làm như thế thì không được coi là đúng mực cho lắm. Nhưng tôi cũng chẳng thèm bận tâm. Dù sao thì, chúng ta cũng đã rơi ùm xuống nước cả rồi, vậy thì cùng bơi với nhau một lát đi.

- Vô cùng sẵn lòng, - chàng hoàng tử đáp.

Và thế là hai người cùng nhau rời đi, bơi lội, lặn ngụp và thả mình bồng bềnh trên mặt nước, cho đến khi tai họ chợt nghe thấy những tiếng kêu thất thanh vọng lại từ dọc bờ hồ, và mắt họ bắt gặp những luồng đèn đang quét qua quét lại khắp mọi hướng. Lúc này trời đã khá khuya, và chẳng có lấy một vầng trăng nào soi sáng.

- Tôi phải về nhà thôi, - nàng công chúa cất tiếng. - Tiếc quá, vì chuyện này đang vui mà.

- Tôi cũng vậy, - chàng hoàng tử đáp. - Nhưng tôi lại thấy mừng vì tôi chẳng có cái nhà nào để về - ít nhất là tôi cũng không biết chắc nhà mình đang nằm ở đâu.

- Tôi ước gì mình cũng chẳng có nhà để mà về, - nàng công chúa vặn lại. - Thật là ngớ ngẩn hết sức! Tôi có ý định, - nàng nói tiếp, - chơi khăm tất cả bọn họ một vố. Tại sao họ không thể để tôi được yên cơ chứ? Họ có đời nào chịu tin tưởng mà để tôi ở lại dưới hồ nước này dẫu chỉ một đêm thôi đâu! - Anh có thấy chỗ ánh đèn xanh lục đang le lói ngoài kia không? Đó là cửa sổ phòng tôi đấy. Giờ nếu anh chỉ cần bơi cùng tôi tới đó thật êm, thật khẽ, rồi khi chúng ta đã ở ngay bên dưới ban công rồi, anh hãy cho tôi một cú đẩy - bay vọt lên trên giống như cái cách mà anh vẫn gọi ấy - y hệt như lúc nãy anh đã làm, thì tôi sẽ tóm được vào thành ban công, rồi lẻn vào trong qua đường cửa sổ. Còn khi đó thì họ cứ việc mà lùng sục tôi cho đến tận sáng mai!

- Tuân lệnh, với tất cả niềm vinh hạnh, - chàng hoàng tử ga-lăng đáp lời.

Và thế là hai người liền bơi đi, nhẹ nhàng như những làn sóng lăn tăn.

- Đêm mai nàng có ở lại dưới hồ nước này không? - chàng hoàng tử đánh bạo cất lời hỏi.

- Chắc chắn là tôi sẽ ở đây. Mà tôi không nghĩ vậy đâu. Có lẽ thế. - đó là một câu trả lời có phần kỳ quặc của nàng công chúa.

Nhưng chàng hoàng tử đủ thông minh để không gặng hỏi nàng thêm lời nào nữa. Thay vào đó, khi nhẹ nhàng nâng nàng lên để từ biệt, chàng khẽ thì thầm:

- Đừng kể cho ai biết nhé.

Câu trả lời duy nhất nàng công chúa đáp lại là một cái nhìn đầy tinh nghịch. Lúc này nàng đã ở cách phía trên đầu chàng gần một thước rồi. Cái nhìn ấy dường như muốn nói: "Đừng sợ. Trò vui này quá đỗi tuyệt diệu không nên bị phá hỏng theo cách đó."

Ở dưới nước, nàng trông hoàn toàn giống hệt bao người khác - giống đến mức hoàn hảo - đến nỗi ngay cả lúc này đây, chàng hoàng tử vẫn khó lòng tin vào mắt mình khi nhìn thấy nàng từ từ bay lên cao, tay bám lấy thành ban công, rồi biến mất xuyên qua khung cửa sổ. Chàng quay lưng lại, trong thâm tâm vẫn còn mường tượng rằng biết đâu mình sẽ lại thấy nàng đang ở ngay bên cạnh. Nhưng giờ đây, dưới mặt hồ chỉ còn lại mỗi mình chàng. Vậy là chàng lặng lẽ bơi đi, và dõi theo những luồng ánh sáng đang lướt dọc bờ hồ suốt nhiều giờ liền sau khi nàng công chúa đã về tới phòng ngủ an toàn. Ngay khi những luồng sáng ấy tắt hẳn, chàng liền bơi vào bờ tìm chiếc áo choàng cùng thanh kiếm của mình. Sau đôi chút lúng túng, cuối cùng chàng cũng tìm lại được chúng. Rồi chàng cố men theo con đường ngắn nhất vòng quanh hồ sang phía bờ bên kia. Ở đây khu rừng trở nên hoang dã hơn, và bờ hồ dốc đứng hơn - nhô lên sát ngay chân những ngọn núi đang vây quanh mặt hồ từ tứ phía, những ngọn núi ngày đêm không ngừng gửi xuống hồ bao thông điệp qua những dòng suối bạc lấp lánh, từ sáng tới tận đêm khuya, và kéo dài suốt cả một đêm trường. Chẳng mấy chốc, chàng đã tìm được một vị trí mà từ đó có thể nhìn thấy ánh đèn xanh lục trong phòng nàng công chúa, và là nơi mà - dẫu cho có ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật - chàng cũng không phải đối mặt với bất kỳ nguy cơ nào về việc bị phát hiện từ phía bờ hồ bên kia. Đó là một kiểu hang động nằm trong mỏm đá, nơi chàng tự sắp cho mình một chiếc giường bằng lá khô, rồi ngả lưng xuống trong cơn mệt mỏi khôn cùng - mệt đến mức cơn đói cũng chẳng thể nào giữ nổi cho chàng tỉnh táo thêm được nữa. Và suốt cả đêm dài hôm ấy, chàng đã mơ thấy mình đang bơi cùng nàng công chúa.



  1. "Dưới đáy của bầu không khí" (bottom of the air): Do thiếu hụt trọng lực, khái niệm "trên" và "dưới" của công chúa hoàn toàn đảo ngược so với người thường.