Kaa’s Hunting
Vằn vện là niềm vui của Báo, sừng sỏ là kiêu hãnh của Trâu.
Hãy giữ mình sạch sẽ, vì sức mạnh của kẻ săn mồi thể hiện qua độ bóng bẩy của bộ da.
Nếu thấy Bò mộng có thể húc tung, hay Hươu Sambhur có thể đâm chém;
Chẳng cần phải báo tin: ta đã rành rẽ điều đó từ mười mùa trước rồi.
Đừng bắt nạt gấu con của kẻ lạ, mà hãy gọi chúng là Anh Chị Em,
Vì dẫu chúng nhỏ bé và mập mạp, mẹ chúng có thể là một con Gấu dữ.
"Chẳng ai sánh bằng ta!" Sói con kiêu ngạo sau chuyến săn đầu tiên;
Nhưng rừng rậm thì bao la còn Sói con thì nhỏ bé. Hãy để nó suy ngẫm và học sự tĩnh lặng.
Maxims of Baloo
Những chuyện được kể lại ở đây đã xảy ra một dạo trước khi Mowgli bị trục xuất khỏi Bầy Sói Seeonee, hay trả thù con cọp Shere Khan. Đó là vào những ngày tháng Baloo đang truyền dạy cho con Luật Rừng1. Lão gấu nâu to lớn, già nua và nghiêm nghị ấy vô cùng khoan khoái khi có được một cậu học trò thông minh đến thế. Bởi lẽ những con sói non chỉ học Luật Rừng vừa đủ để áp dụng cho bầy và bộ tộc của chúng, rồi tót đi ngay tắp lự khi vừa đọc thuộc Lời Ca Đi Săn-"Bước chân không gây tiếng động; đôi mắt nhìn thấu đêm đen; đôi tai nghe thấu tiếng gió trong hang ổ, và hàm răng trắng sắc nhọn, tất cả những điều này là dấu hiệu của anh em ta, ngoại trừ con chó rừng Tabaqui và con linh cẩu mà ta căm ghét." Nhưng Mowgli, vì là một đứa trẻ loài người, nên phải học hỏi nhiều hơn thế. Thỉnh thoảng báo đen Bagheera sẽ thong thả dạo bước qua rừng để xem thú cưng của mình học hành đến đâu, và thường gầm gừ khoan khoái, tựa đầu vào thân cây trong lúc lắng nghe Mowgli trả bài trong ngày cho Baloo. Cậu bé leo trèo thoăn thoắt gần như bơi lội, và bơi lội điêu luyện gần như chạy bộ. Vì thế Baloo, Người Thầy dạy Luật, đã truyền dạy cho em cả Luật của Rừng và Nước: làm sao để phân biệt được cành mục với cành chắc; làm thế nào để ăn nói lịch sự với những con ong rừng khi em bắt gặp tổ của chúng treo lơ lửng cao năm mươi feet trên không; phải nói gì với dơi Mang khi em vô tình quấy rầy nó trên cành cây vào lúc giữa trưa; và làm sao để đánh tiếng cảnh báo những con rắn nước trong đầm trước khi em lao ùm xuống giữa bầy. Chẳng ai trong Người Rừng thích bị quấy rầy, và tất thảy đều chực chờ tấn công kẻ xâm nhập. Thêm vào đó, Mowgli còn được dạy Tiếng Gọi Đi Săn của Kẻ Lạ, thứ phải được lặp đi lặp lại thật to cho đến khi có lời hồi đáp, mỗi khi một Người Rừng đi săn bên ngoài lãnh thổ của mình. Tiếng gọi ấy dịch ra có nghĩa là: "Hãy cho tôi quyền đi săn ở đây vì tôi đang đói." Và câu trả lời đáp lại sẽ là: "Vậy hãy săn vì thức ăn, nhưng không vì thú vui."
Điều này cho thấy Mowgli đã phải học thuộc lòng nhiều đến nhường nào, và em đâm ra chán chường vì cứ phải lải nhải đi lải nhải lại một thứ đến cả trăm lần. Nhưng, như Baloo từng trần tình với Bagheera, vào một ngày nọ Mowgli bị tát và bỏ chạy trong cơn hờn dỗi: "Đứa trẻ loài người là đứa trẻ loài người, và con phải học mọi Luật Rừng."
"Nhưng hãy nghĩ xem em ấy còn nhỏ bé dường nào," Báo Đen nói, kẻ hẳn sẽ chiều hư Mowgli nếu được làm theo ý mình. "Làm sao cái đầu nhỏ xíu của em ấy chứa cho nổi những bài thuyết giáo dài thườn thượt của ông?"
"Trong rừng có thứ gì quá nhỏ bé để thoát khỏi cái chết không? Không. Đó là lý do tôi dạy con những điều này, và đó cũng là lý do tôi đánh con, rất nhẹ, khi con quên bài."
"Nhẹ ư! Ông thì biết gì về sự nhẹ nhàng hả, lão Bàn Chân Sắt?" Bagheera gầm gừ. "Hôm nay mặt em ấy bầm dập hết cả lên vì sự 'nhẹ nhàng' của ông đấy. Hừ."
"Thà để tôi, người thương con, đánh con bầm dập từ đầu đến chân còn hơn là để con rước họa vào thân vì thói ngu dốt," Baloo đáp lại vô cùng nghiêm túc. "Tôi hiện đang dạy con Mật Ngữ của Rừng để bảo vệ con khỏi loài chim và Loài Rắn, và tất cả những kẻ đi săn bằng bốn chân, ngoại trừ bầy đàn của chính con. Giờ đây con có thể yêu cầu sự bảo hộ từ tất cả mọi người trong rừng, miễn là con nhớ kỹ những từ đó. Chẳng lẽ điều ấy không đáng một trận đòn mọn sao?"
"Chà, vậy ông hãy lo mà đừng giết chết đứa trẻ đi. Em ấy chẳng phải gốc cây để ông mài những cái vuốt cùn của mình đâu. Nhưng Mật Ngữ đó là gì vậy? Tôi thà đi giúp người khác còn hơn ngửa tay đi xin sự giúp đỡ"-Bagheera vươn một chân ra và chiêm ngưỡng những cái vuốt sắc như đục có màu xanh thép ở cuối bàn chân-"tuy thế tôi vẫn muốn nghe thử."
"Tôi sẽ gọi Mowgli và con sẽ nói cho ông nghe-nếu con chịu. Lại đây, người anh em nhỏ!"
"Đầu em đang ong ong như tổ ong đây," một giọng nói hờn dỗi bé xíu cất lên trên đỉnh đầu họ, và Mowgli trượt xuống một thân cây với vẻ đầy tức giận và uất ức, nói thêm khi chân vừa chạm đất: "Em đến vì anh Bagheera chứ không phải vì thầy đâu, thầy Baloo già béo ụ!"
"Với tôi thì sao cũng được," Baloo nói, dù lão bị tổn thương và buồn bã sâu sắc. "Vậy thì hãy nói cho Bagheera nghe Mật Ngữ của Rừng mà thầy đã dạy con hôm nay đi."
"Mật Ngữ cho loài nào ạ?" Mowgli hỏi, thích thú ra oai. "Rừng rậm có nhiều ngôn ngữ lắm. Em biết tuốt."
"Con biết một ít, nhưng chẳng được bao nhiêu đâu. Ông xem kìa, ôi Bagheera, chúng chẳng bao giờ biết nói lời cảm tạ thầy giáo. Chưa một con sói con nào từng quay lại cất lời cảm ơn lão Baloo vì những bài học. Vậy hãy nói từ dành cho Người Đi Săn đi-hỡi học giả vĩ đại."
"Chúng ta chung một dòng máu, các người và ta," Mowgli nói, phát âm rành rọt theo giọng Gấu mà tất thảy Người Đi Săn đều dùng.
"Tốt. Giờ đến mật ngữ dành cho loài chim."
Mowgli lặp lại câu nói, ngân dài với tiếng huýt sáo của Diều hâu ở cuối câu.
"Giờ dành cho Loài Rắn," Bagheera nói.
Câu trả lời là một tiếng rít dài không thể diễn tả nổi, và Mowgli đá tung hai chân ra sau, vỗ tay tự tán thưởng bản thân, rồi nhảy phắt lên lưng Bagheera. Em ngồi vắt vẻo trên đó, nện gót chân xuống bộ lông bóng mượt và làm ra những khuôn mặt xấu xí nhất có thể nghĩ ra để trêu tức Baloo.
"Đấy-đấy! Điều đó hoàn toàn xứng đáng để chịu vài vết bầm," con gấu nâu ân cần lên tiếng. "Một ngày nào đó con sẽ nhớ đến thầy." Rồi lão quay sang kể cho Bagheera nghe lão đã phải cầu xin Mật Ngữ từ voi rừng Hathi ra sao, người tường tận mọi ngóc ngách về những điều này, và Hathi đã đưa Mowgli xuống đầm nước để học Mật Ngữ Loài Rắn từ một con rắn nước như thế nào, vì Baloo vốn không thể phát âm được, và làm thế nào Mowgli giờ đây đã an toàn tuyệt đối trước mọi tai nạn trong rừng, vì cả rắn, chim lẫn thú đều không được phép làm hại em.
"Vậy thì chẳng còn ai phải sợ hãi nữa," Baloo kết luận, vỗ bình bịch vào cái bụng đầy lông lá của mình đầy tự hào.
"Ngoại trừ bộ tộc của chính em ấy," Bagheera thầm thì; rồi nói lớn với Mowgli: "Cẩn thận sườn anh chứ, người anh em nhỏ! Em cứ nhảy chồm chồm lên xuống làm cái trò gì thế?"
Mowgli đã cố thu hút sự chú ý bằng cách giật mạnh lông vai Bagheera và đá dồn dập. Khi cả hai quay sang lắng nghe, em hét lên to nhất có thể: "Và vì thế em sẽ có một bộ tộc cho riêng mình, và dẫn dắt họ băng qua các cành cây suốt cả ngày."
"Lại trò ngốc nghếch gì mới đây, hỡi kẻ mộng mơ bé nhỏ?" Bagheera hỏi.
"Vâng, và ném cành cây và bùn đất vào thầy Baloo già," Mowgli thao thao bất tuyệt. "Họ đã hứa với em điều này rồi. Ah!"
"Whoof!" Bàn chân to tướng của Baloo hất văng Mowgli khỏi lưng Bagheera, và khi em nằm bẹp giữa hai bàn chân trước to lớn, em có thể thấy con Gấu đang sôi máu.
"Mowgli," Baloo gằn giọng, "con đã giao du với Bandar-log2-Loài Khỉ."
Mowgli lấm lét nhìn Bagheera xem liệu Báo Đen có tức giận không, và mắt Bagheera đã trở nên lạnh lẽo, cứng đanh như đá ngọc thạch.
"Con đã kết giao với Loài Khỉ-những con vượn xám-loài vô pháp vô thiên-kẻ ăn tạp. Đó là một nỗi nhục nhã ê chề."
"Khi thầy Baloo làm đau đầu con," Mowgli cãi lại (em vẫn đang nằm ngửa), "con bỏ đi, và bầy vượn xám từ trên cây đu xuống thương xót con. Chẳng ai khác đoái hoài đến con cả." Em sụt sịt.
"Sự thương xót của Loài Khỉ!" Baloo khịt mũi khinh miệt. "Sự tĩnh lặng của dòng suối núi! Cái mát rượi của mặt trời mùa hè! Rồi sao nữa, hỡi đứa trẻ loài người?"
"Và rồi, và rồi, họ nhét cho con các loại hạt và những món ngon, và họ-họ ẵm bế con trên tay lên ngọn cây và nói rằng con là anh em ruột thịt của họ chỉ khác mỗi tội không có đuôi, và một ngày nào đó con sẽ trở thành thủ lĩnh của họ."
"Chúng không có thủ lĩnh," Bagheera lạnh lùng ngắt lời. "Chúng nói dối. Chúng lúc nào cũng chỉ biết lừa gạt."
"Họ rất tử tế và bảo con quay lại. Tại sao chưa bao giờ có ai đưa con đến sống cùng Loài Khỉ? Họ đứng trên hai chân giống hệt con. Họ không nện con bằng những bàn chân cứng ngắc. Họ đùa giỡn suốt cả ngày. Để con đứng lên! Thầy Baloo xấu tính, để con lên! Con sẽ đi chơi với họ lần nữa."
"Nghe đây, đứa trẻ loài người," Gấu gầm lên, và giọng lão vang vọng như sấm rền trong một đêm oi ả. "Thầy đã dạy con tường tận mọi Luật Rừng của mọi giống loài trong rừng-ngoại trừ Loài Khỉ sống vất vưởng trên cây. Chúng làm gì có luật lệ. Chúng là những kẻ bị ruồng bỏ. Chúng không có ngôn ngữ riêng, mà dùng những từ ngữ ăn cắp được khi nghe lỏm, rình rập và chờ đợi trên các cành cây. Lối sống của chúng không phải là lối sống của chúng ta. Chúng không có thủ lĩnh. Chúng không có ký quyết. Chúng khoác lác, huyên thuyên và làm bộ làm tịch rằng chúng là một giống loài vĩ đại chuẩn bị làm những việc kinh thiên động địa trong rừng, nhưng chỉ cần một quả hạch rơi xuống cũng đủ khiến chúng chuyển sang cười cợt và quên sạch sành sanh mọi thứ. Người trong rừng chúng ta tuyệt đối không giao du với chúng. Chúng ta không uống nước nơi khỉ uống; không dạo bước nơi khỉ đi; không đi săn nơi chúng săn; không nhắm mắt xuôi tay nơi chúng chết. Con đã bao giờ nghe thầy hé nửa lời nhắc đến bọn Bandar-log cho đến ngày hôm nay chưa?"
"Dạ chưa," Mowgli lí nhí, vì khu rừng đã chìm vào tĩnh mịch đáng sợ sau khi Baloo trút cơn thịnh nộ.
"Người Rừng gạt phăng chúng ra khỏi miệng và khỏi tâm trí. Chúng đông nhan nhản, độc ác, bẩn thỉu, không biết nhục nhã là gì, và chúng khao khát cháy bỏng, nếu chúng có bất kỳ khao khát nào bền vững, là được Người Rừng chú ý tới. Nhưng chúng ta chẳng thèm màng đến chúng ngay cả khi chúng ném quả hạch và phân rác lên đầu chúng ta."
Lão vừa dứt lời thì một trận mưa quả hạch và cành cây trút xuống rào rào qua các tầng lá; và họ có thể nghe rõ tiếng ho hắng, hú hét và nhảy nhót điên cuồng tít trên cao giữa những cành nhánh mỏng mảnh.
"Loài Khỉ là loài bị cấm kỵ," Baloo nói, "bị cấm kỵ tuyệt đối đối với Người Rừng. Hãy khắc cốt ghi tâm điều đó."
"Bị cấm kỵ," Bagheera hùa theo, "nhưng tôi vẫn thiết nghĩ Baloo đáng lẽ phải cảnh báo em về bọn chúng từ trước."
"Tôi-tôi ư? Làm sao tôi đoán được con lại đi đàn đúm với thứ rác rưởi như thế. Loài Khỉ! Phù!"
Một trận mưa mới lại trút ào ạt xuống đầu họ và cả hai vội vã lủi đi, mang theo cả Mowgli. Những gì Baloo nói về bầy khỉ là sự thật hoàn toàn. Chúng thuộc về ngọn cây, và vì dã thú hiếm khi buồn ngước nhìn lên, nên khỉ và Người Rừng chẳng có dịp nào đụng chạm nhau. Nhưng hễ đánh hơi thấy một con sói ốm, hay một con hổ bị thương, hoặc một con gấu, bầy khỉ sẽ bu lại hành hạ, và sẽ ném gậy gộc, quả hạch vào bất cứ dã thú nào để mua vui và với hy vọng hão huyền được chú ý. Rồi chúng sẽ tru tréo, hét lên những bài hát vô nghĩa lý, thách thức Người Rừng trèo lên cây phân tài cao thấp với chúng, hoặc sẽ tự châm ngòi cho những trận chiến nảy lửa vì những chuyện ruồi bu giữa nội bộ bầy đàn, rồi bỏ mặc xác khỉ chết còng queo lại nơi Người Rừng có thể thấy. Lúc nào chúng cũng làm như sắp sửa bầu ra một thủ lĩnh, và ban hành những luật lệ cùng phong tục riêng, nhưng chúng chẳng bao giờ làm nên trò trống gì, vì trí nhớ của chúng không tài nào giữ được qua ngày hôm sau, thế nên chúng đành tặc lưỡi thỏa hiệp bằng cách bịa ra một câu nói, "Những gì Bandar-log nghĩ bây giờ, rừng rậm sẽ nghĩ sau," và điều đó an tự tâm hồn chúng ghê gớm. Không dã thú nào với tới được chúng, nhưng mặt khác cũng không dã thú nào buồn để tâm đến chúng, và đó là lý do bọn chúng vô cùng hả hê khi Mowgli đến chơi đùa cùng, và khi chúng nghe thấy tiếng Baloo tức giận gầm rống dường nào.
Chúng vốn dĩ chẳng bao giờ có chủ đích làm gì xa xôi hơn-Bandar-log chẳng bao giờ thực sự có chủ đích gì cả; nhưng một con trong bầy đã lóe lên điều mà nó cho là một ý tưởng xuất chúng, và nó rêu rao với tất cả những con khác rằng Mowgli sẽ là một nhân tố hữu dụng để giữ lại trong bầy, vì em biết cách đan các cành cây vào nhau để chắn gió; vậy nên, nếu tóm được em, chúng có thể ép em truyền nghề lại. Lẽ dĩ nhiên Mowgli, mang trong mình dòng máu của một tiều phu, được thừa hưởng mọi bản năng, và thường vô thức dựng những túp lều nhỏ bằng cành cây rụng mà chẳng cần mảy may suy nghĩ xem mình làm bằng cách nào. Loài Khỉ, dòm ngó từ trên cây, coi trò chơi của em là một phép thuật vô cùng kỳ diệu. Lần này, chúng kháo nhau, chúng thực sự sắp có một thủ lĩnh và vươn mình trở thành giống loài thông minh nhất trong rừng-thông minh đến mức mọi cư dân khác sẽ phải ngoái nhìn và ghen tị. Vì vậy chúng âm thầm bám theo Baloo, Bagheera và Mowgli xuyên qua rừng rậm cho đến giờ ngủ trưa, và Mowgli, người đang vô cùng hổ thẹn về bản thân, đã vùi mình ngủ giữa Báo và Gấu, hạ quyết tâm sẽ không bao giờ dính dáng gì đến Loài Khỉ nữa.
Điều tiếp theo em còn nhớ là cảm giác có những bàn tay tóm chặt lấy chân và tay mình-những bàn tay nhỏ thó, cứng cáp và khỏe mạnh-và rồi một đám cành cây quất ràn rạt vào mặt em, và rồi em đang hoảng hồn trừng mắt nhìn xuống qua những cành cây đung đưa trong khi Baloo đánh thức cả khu rừng bằng những tiếng rống trầm đục và Bagheera chồm lên thân cây với hàm răng nhe ra đầy đe dọa. Bọn Bandar-log tru lên đắc thắng và chuồn tót lên những cành cây cao tít tắp nơi Bagheera không tài nào dám đuổi theo, gào lên: "Hắn đã chú ý đến chúng ta! Bagheera đã chú ý đến chúng ta. Tất cả Người Rừng đều ngưỡng mộ kỹ năng và sự xảo quyệt của chúng ta." Rồi chúng khơi mào cuộc tẩu thoát; và cuộc bay nhảy của Loài Khỉ qua vương quốc cây cối là một trong những cảnh tượng ngoạn mục không bút nào tả xiết. Chúng có những con đường mòn chính và những lối đi giao nhau, lên đồi xuống dốc, tất cả được vạch ra rành rọt ở độ cao năm mươi đến bảy mươi hoặc một trăm feet so với mặt đất, và nhờ những lộ trình này chúng có thể đi lại tự do ngay cả trong đêm đen mịt mù nếu cần thiết. Hai con khỉ vạm vỡ nhất kẹp chặt Mowgli dưới nách và đu theo em băng qua các ngọn cây, mỗi lần tung mình xa tít tắp tận hai mươi feet. Nếu chỉ có một thân một mình, chúng có thể phi nhanh gấp đôi, nhưng sức nặng của đứa bé đã ghì chúng lại. Dẫu cho ốm mệt và chóng mặt, Mowgli vẫn không thể không đắm chìm trong sự lao đi hoang dại ấy, dẫu cho những cái nhìn thoáng qua mặt đất tít mù tắp bên dưới khiến em khiếp vía, và sự chững lại rồi giật mạnh kinh hồn bạt vía ở cuối mỗi cú đu đưa chỉ vờn qua khoảng không trống rỗng làm tim em tưởng chừng muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Nhóm hộ tống lao vun vút lên một cái cây cho đến khi em cảm nhận những cành ngọn mỏng manh nhất nứt răng rắc và oằn mình xuống dưới sức nặng của chúng, rồi với một tiếng ho và một tiếng hú, chúng quăng mình vào không trung hướng ra ngoài và lao cắm đầu xuống, rồi chộp lấy những cành thấp của cái cây tiếp theo bằng tay hoặc bằng chân. Đôi khi em có thể phóng tầm mắt xa hàng dặm qua khu rừng xanh tĩnh lặng, giống như người thợ buồm chót vót trên ngọn cột buồm có thể nhìn thấu xa hàng dặm qua biển cả mênh mông, rồi những cành lá lại quất rát rạt vào mặt em, và em cùng hai kẻ canh gác lại suýt rơi tuột xuống chạm đất. Cứ thế, nhảy chồm, va đập, hú hét và la ó ỏm tỏi, cả bộ tộc Bandar-log càn quét dọc theo những con đường trên cây với người tù nhân Mowgli bé nhỏ của chúng.
Một lúc sau em sợ hãi tột độ vì tưởng mình sắp rơi. Rồi em trở nên tức giận nhưng đủ khôn ngoan để biết rằng không nên cựa quậy giãy giụa, và rồi em bắt đầu động não. Điều cốt yếu đầu tiên là phải gửi lời cầu cứu lại cho Baloo và Bagheera, vì, với tốc độ bầy khỉ đang lao đi, em thừa biết bạn bè mình sẽ bị bỏ lại đằng sau một khoảng cách rất xa. Nhìn xuống dưới thì vô ích, vì em chỉ có thể thấy mặt trên của muôn vàn cành cây, vì thế em ngước nhìn lên và thấy, tít xa vời vợi trong bầu trời xanh, diều hâu Rann đang chao lượn và lượn vòng khi anh ta mải miết theo dõi khu rừng để chực chờ mọi thứ chết đi. Rann tinh mắt thấy bầy khỉ đang tha lôi thứ gì đó, bèn xà xuống vài trăm thước để xem liệu gánh nặng của chúng có thể bỏ vào bụng được không. Anh ta huýt sáo kinh ngạc tột độ khi thấy Mowgli bị kéo xềnh xệch lên ngọn cây và nghe em cất Tiếng Gọi Diều Hâu cầu cứu-"Chúng ta chung một dòng máu, anh và tôi." Những tầng sóng cành lá vội vã khép lại phía trên em bé, nhưng Rann đã kịp chao liệng đến cái cây tiếp theo đúng lúc để thấy khuôn mặt nhỏ nhắn màu nâu lại ló lên. "Hãy đánh dấu dấu vết của tôi!" Mowgli hét lên. "Báo cho Baloo của Bầy Seeonee và Bagheera của Đá Hội Đồng3."
"Nhân danh ai, hỡi người anh em?" Rann chưa từng giáp mặt Mowgli bao giờ, mặc dù tất nhiên anh ta đã nghe danh em từ lâu.
"Mowgli, Con Ếch. Họ gọi tôi là Đứa Trẻ Loài Người! Hãy đánh dấu dấu vết của tôi!"
Những từ cuối cùng bị gào thét lên giữa không trung khi em bị quăng lơ lửng, nhưng Rann khẽ gật đầu và bay vút lên cho đến khi trông anh ta chẳng lớn hơn một hạt bụi li ti, và ở đó anh ta lơ lửng, dùng đôi mắt tinh anh như kính viễn vọng quan sát sự đung đưa của các ngọn cây khi đoàn hộ tống Mowgli lao vút đi.

"Chúng không bao giờ đi xa được đâu," anh ta cười khúc khích. "Chúng không bao giờ hoàn thành đến nơi đến chốn những gì chúng xắn tay vào định làm. Bandar-log lúc nào cũng táy máy chọc ngoáy vào những thứ mới mẻ. Lần này, nếu mắt tôi không lòa, thì chúng đã tự rước họa vào thân rồi, vì Baloo nào phải tay mơ lính mới và Bagheera, như tôi biết rõ, có thể vồ lấy mạng nhiều thứ hơn là đàn dê."
Thế là anh ta thong dong chao liệng trên đôi cánh, rút chân lại thu vào dưới mình, và điềm nhiên chờ đợi.
Trong lúc đó, Baloo và Bagheera đang sục sôi vì giận dữ và đau buồn. Bagheera trèo cây hăng hái chưa từng thấy, nhưng những nhánh cây mỏng manh thi nhau gãy gập dưới sức nặng của ông, làm ông trượt tuột xuống, móng vuốt cào xước cộm vỏ cây.
"Sao ông không dặn dò em ấy hả?" ông gầm lên với Baloo đáng thương, kẻ đang lạch bạch chạy nước kiệu với hy vọng mong manh bắt kịp bầy khỉ. "Ông nện em ấy thừa sống thiếu chết phỏng có ích gì nếu ông chẳng thèm buông lời cảnh báo?"
"Nhanh lên! Ôi nhanh lên nào! Chúng ta-chúng ta vẫn có thể đuổi kịp bọn chúng!" Baloo hổn hển đáp.
"Với cái tốc độ rùa bò đó ư! Thậm chí đến một con bò đực mang thương tích còn chẳng thèm mỏi mắt nhìn. Hỡi Người Dạy Luật-kẻ nện sói con tàn nhẫn-ông mà lăn lộn thế này thêm một dặm nữa thì có nước vỡ bụng mất thôi. Ngồi yên và động não đi! Phải vạch ra một kế hoạch. Giờ chẳng phải lúc cắm đầu đuổi theo. Bọn chúng có thể ném em ấy xuống nếu chúng ta bám riết quá gắt gao."
"Arrula! Whoo! Có khi bọn chúng đã quăng con xuống vì mỏi tay rồi cũng nên. Ai mà tin nổi lũ Bandar-log cơ chứ? Hãy trùm xác dơi chết lên đầu tôi! Hãy cho tôi gặm xương đen vỡ vụn! Hãy ném tôi vào tổ ong rừng để bầy ong đốt tôi đến chết, và chôn tôi cùng loài Linh Cẩu đi, vì tôi là con gấu khổ đau nhất thế gian này! Arulala! Wahooa! Ôi Mowgli, Mowgli! Tại sao ta lại không răn đe con về Loài Khỉ, thay vì đập vỡ đầu con cơ chứ? Giờ thì có lẽ ta đã đánh bay sạch sành sanh bài học hôm nay khỏi trí nhớ của con, và con sẽ bơ vơ giữa rừng thẳm mà chẳng mảy may nhớ đến một câu Mật Ngữ."
Baloo ôm đầu, rên rỉ lăn lộn thảm thiết.
"Ít ra cách đây không lâu, em ấy đã đọc làu làu mọi Mật Ngữ cho tôi nghe cơ mà," Bagheera mất kiên nhẫn càu nhàu. "Baloo à, ông chẳng có tí trí nhớ lẫn lòng tự trọng nào cả. Cả khu rừng sẽ nghĩ gì nếu tôi, một con Báo Đen, lại cuộn tròn người như Nhím Ikki mà tru tréo ỉ ôi?"
"Tôi thèm bận tâm gì đến chuyện rừng nghĩ sao cơ chứ? Có khi con đã bỏ mạng rồi."
"Trừ phi và cho đến khi bọn chúng quăng em ấy từ trên cành cao xuống để làm trò tiêu khiển, hoặc rửng mỡ đoạt mạng em ấy, tôi vẫn chẳng mảy may lo lắng cho đứa trẻ. Em ấy tinh khôn, được dạy dỗ đàng hoàng, và trên hết, em ấy sở hữu ánh mắt khiến Người Rừng phải kiêng dè. Nhưng (và đây mới là điều tệ hại), em ấy lại sa vào tay lũ Bandar-log, và cái bọn sống vất vưởng trên ngọn cây ấy thì có biết nể sợ bất cứ ai trong bộ tộc chúng ta đâu." Bagheera trầm tư liếm láp một chân trước.
"Tôi đúng là đồ ngốc! Ôi, con gấu nâu béo ú chỉ biết đào rễ cây ngu ngốc là tôi đây," Baloo bất chợt đứng phắt dậy, hất tung người gạt đi nỗi sầu não. "Voi rừng Hathi nói quả không sai: 'Mỗi loài đều cất giấu một nỗi sợ riêng'; và bọn chúng, bọn Bandar-log, khiếp sợ trăn đá Kaa. Bác ấy trèo cây cừ khôi chẳng kém gì bọn chúng. Bác ấy chuyên bắt trộm khỉ non trong màn đêm. Chỉ một tiếng xì xào nhắc đến tên bác ấy cũng đủ làm những cái đuôi ma mãnh của bọn chúng lạnh toát. Chúng ta hãy mau đi tìm Kaa."
"Ông ấy sẽ làm được gì cho chúng ta? Ông ấy đâu có thuộc bộ tộc chúng ta, vì ông ấy làm gì có chân-mà đôi mắt ông ấy thì quỷ quyệt vô ngần," Bagheera, vốn đa nghi bẩm sinh và chẳng mấy tường tận về Kaa, đáp lời.
"Bác ấy rất già dặn và vô cùng xảo quyệt. Hơn hết thảy, bác ấy lúc nào cũng cồn cào vì đói," Baloo tràn trề hy vọng. "Cứ hứa thưởng cho bác ấy thật nhiều dê là được."
"Ông ấy có thể ngủ vùi một tháng trời sau một bữa no nê. Biết đâu giờ ông ấy đang say giấc nồng, và kể cả khi ông ấy thức giấc, lỡ như ông ấy thích tự mình đi săn dê thì sao?" Bagheera bắt bẻ.
"Nếu thế thì, ông và tôi cùng nhau, hỡi tay thợ săn lão luyện, chúng ta thừa sức ép bác ấy phải hiểu chuyện." Baloo cọ bộ lông màu nâu nhạt của mình vào Báo Đen, và họ sóng bước lên đường đi tìm Trăn Đá Kaa.
Họ bắt gặp Kaa đang nằm ườn trên một gờ đá ấm áp trong nắng xế chiều, đắc ý chiêm ngưỡng bộ áo mới lộng lẫy, vì ông ta vừa ẩn mình suốt mười ngày qua để lột xác. Giờ đây trông ông ta thật uy dũng-cái đầu to bè trườn lui trườn tới trên mặt đất, uốn lượn thân hình dài ba mươi feet thành những đường cong và nút thắt kỳ dị, liếm mép tặc lưỡi khi mường tượng về một bữa tối thịnh soạn.
"Bác ấy chưa ăn đâu," Baloo thở phào nhẹ nhõm ngay khi nhìn thấy bộ da màu nâu và vàng lốm đốm tuyệt đẹp. "Cẩn thận đấy, Bagheera! Bác ấy thường bị lòa một chút sau khi lột xác, và quất đòn tấn công thì nhanh như chớp."
Kaa không phải là rắn độc-thực ra ông ta khá khinh miệt và coi lũ rắn độc là bọn hèn nhát-nhưng sức mạnh của ông ta nằm ở đòn siết nghẹt thở, và một khi ông ta đã cuộn những vòng thân khổng lồ quanh bất cứ kẻ nào, thì mọi chuyện xem như đã an bài.
"Chúc đi săn tốt lành!" Baloo cất tiếng chào, ngồi chồm hổm xuống. Giống như mọi loài rắn khác, Kaa hơi lãng tai, và lúc đầu không nghe thấy tiếng gọi. Rồi ông ta cuộn mình, cúi thấp đầu, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất trắc.
"Chúc tất cả đi săn tốt lành," ông ta đáp lời. "Oho, Baloo, các vị có việc gì ở đây thế? Chúc đi săn tốt lành, Bagheera. Ít nhất một người trong chúng ta đang đói meo. Có tin tức gì về con mồi đang di chuyển không? Một con nai cái, hay thậm chí là một chú nai tơ? Ta đang trống rỗng như một cái giếng cạn đáy đây."
"Chúng tôi đang đi săn," Baloo hờ hững đáp. Lão thừa biết không thể hấp tấp với Kaa. Ông ta quá lớn.
"Cho ta đi cùng với," Kaa nói. "Một cú tát nhẹ hều chẳng bõ bèn gì với các vị, Bagheera hay Baloo, nhưng ta-ta phải nằm phục ngày này qua ngày khác trên những lối mòn trong rừng rậm, trèo cây suốt nửa đêm chỉ chực chờ vớ bở được một con vượn non. Psshaw! Cành cây dạo này chẳng còn săn chắc như hồi ta còn trẻ. Toàn cành khô với cành mục."
"Chắc sức nặng khổng lồ của bác cũng góp phần làm chúng mau gãy đấy," Baloo nói.
"Ta có chiều dài vô cùng lý tưởng-một chiều dài lý tưởng," Kaa tự hào khoe. "Nhưng mặc kệ đi, lỗi là ở đám cây mới mọc yếu ớt này. Bận săn gần nhất, ta suýt chút nữa là rớt đài-thật sự là suýt nữa thì-và tiếng động khi ta trượt ngã, do cái đuôi quấn quanh cành không được chặt, đã đánh thức lũ Bandar-log, và thế là bọn chúng gào thét chửi rủa ta bằng những lời lẽ thậm tệ nhất."
"Giun đất vàng khè, đồ không chân," Bagheera lẩm bẩm trong râu, làm ra vẻ đang cố hồi tưởng lại điều gì.
"Sssss! Có thật chúng dám gọi ta như thế không?" Kaa rít lên một tiếng xé toạc không gian.
"Đại loại thế, tháng trước chúng đã gào lên về phía chúng tôi, nhưng chúng tôi đâu thèm bận tâm. Bọn chúng bạ gì nói nấy-kể cả chuyện xỏ xiên rằng ông đã rụng sạch răng, và chẳng dám đối đầu với con vật nào lớn hơn một con dê con, bởi vì (cái bọn Bandar-log này làm gì biết xấu hổ)-bởi vì ông khiếp sợ sừng của những con dê đực," Bagheera tiếp lời bằng chất giọng ngọt xớt.
Một con rắn, đặc biệt là loài trăn đá già nua và cẩn trọng như Kaa, hiếm khi để lộ sự phẫn nộ, nhưng Baloo và Bagheera có thể thấy rõ những búi cơ nuốt mồi khổng lồ hai bên quai hàm Kaa đang gợn sóng và phình to căng mọng.
"Bọn Bandar-log đã dời căn cứ rồi," ông ta cất giọng chậm rãi. "Hôm nay khi ta trườn ra sưởi nắng, ta đã loáng thoáng nghe tiếng chúng hú hét trên những ngọn cây."
"Chính-chính bọn Bandar-log là mục tiêu mà chúng tôi đang bám theo lúc này," Baloo nói, nhưng từng chữ cứ nghẹn ứ nơi cổ họng lão, bởi trong ký ức của lão, đây là lần đầu tiên một Người Rừng lại hạ mình để tâm đến hành tung của bọn khỉ.
"Hẳn không phải chuyện vặt vãnh khi hai thợ săn lừng lẫy-những thủ lĩnh kiêu hãnh của rừng già-lại đi lùng sục dấu vết lũ Bandar-log," Kaa lịch thiệp đáp, lòng hiếu kỳ đã bắt đầu trỗi dậy.
"Thực ra," Baloo mở lời, "tôi chẳng qua chỉ là một Người Dạy Luật già nua và đôi khi hơi lẩm cẩm của bầy sói con Seeonee, còn Bagheera đây-"
"Là Bagheera," Báo Đen kiêu hãnh cất tiếng, hàm răng ngậm lại đánh 'tách' một cái, bởi ông vốn chẳng chuộng sự khiêm nhường. "Rắc rối là thế này, Kaa ạ. Cái bọn trộm quả hạch và nhặt lá cọ mạt hạng ấy đã nẫng mất đứa trẻ loài người của chúng tôi, kẻ mà ông có lẽ đã từng nghe danh."
"Ta có nghe tin đồn từ Ikki (cái đám lông nhím rườm rà ấy làm nó hay tự cao tự đại) về một sinh vật loài người sống lẫn trong bầy sói, nhưng ta vốn không tin. Ikki toàn kể chuyện nghe hơi nồi chõ, lại còn hay bịa đặt vô cùng tồi tệ."
"Nhưng đó là sự thật trăm phần trăm. Em ấy là một đứa trẻ loài người tuyệt diệu vô song," Baloo tự hào kể. "Đứa trẻ loài người ngoan ngoãn nhất, tinh khôn nhất và dũng cảm nhất-học trò cưng của chính tôi, người chắc chắn sẽ làm rạng danh Baloo khắp mọi nẻo rừng già; và hơn cả thế, tôi-chúng tôi-yêu thương em ấy hết mực, bác Kaa ạ."
"Ts! Ts!" Kaa tặc lưỡi, lắc lư cái đầu qua lại. "Ta cũng từng biết mùi vị của tình yêu là thế nào. Ta có khối chuyện để kể rằng-"
"Chuyện đó đành đợi một đêm trời quang mây tạnh, khi tất cả chúng ta đã no nê mới có thể ngồi nhâm nhi kể lể xứng đáng," Bagheera vội vã ngắt lời. "Đứa trẻ loài người của chúng tôi hiện đang nằm trong móng vuốt lũ Bandar-log, và chúng tôi biết tỏng rằng trong tất cả Người Rừng, chúng chỉ khiếp sợ mỗi Kaa."
"Chúng sợ mỗi ta. Chúng có lý do chính đáng để sợ," Kaa nói. "Ba hoa, ngu ngốc, viển vông-viển vông, ngu ngốc và ba hoa, lũ khỉ ranh mãnh là vậy. Nhưng một sinh vật loài người sa chân vào tay chúng thì họa nhiều hơn phúc. Chúng hái hạt ăn cho sướng miệng rồi ném tạch xuống. Chúng đu bám một cành cây nửa ngày trời, định bụng làm những trò vĩ đại, rồi lại bẻ rắc làm đôi. Rơi vào tay chúng thì đúng là thảm họa. Chúng còn dám gọi ta là-'cá vàng' nữa cơ đấy?"
"Giun-giun-giun đất," Bagheera tiếp lời, "cùng vô vàn từ ngữ mạt sát khác mà hiện giờ tôi thấy xấu hổ đến mức chẳng dám thốt ra."
"Ta phải uốn nắn lại lũ nhãi nhép ấy, dạy chúng biết tôn trọng chủ nhân của mình. Aaa-ssp! Ta sẽ đánh thức cái trí nhớ cá vàng lãng đãng của chúng. Thế bây giờ, chúng tha đứa trẻ đi hướng nào?"
"Chỉ có rừng già mới tỏ tường. Tôi đồ là về hướng mặt trời lặn," Baloo rền rĩ. "Chúng tôi cứ tưởng bác sẽ đánh hơi được, bác Kaa à."
"Ta ư? Sao mà biết cho được? Ta chỉ tóm cổ chúng khi chúng lảng vảng ngáng đường, chứ ta hơi đâu đi săn Bandar-log, hay đám cóc nhái-hay thứ váng xanh lợm giọng trên những vũng nước lầy lội, vì cái giống ấy chẳng bõ dính răng."
"Nhìn lên, nhìn lên! Lên, lên trên này! Hillo! Illo! Illo, nhìn lên đây, hỡi Baloo của Bầy Sói Seeonee!"
Baloo ngước lên xem giọng nói lanh lảnh vẳng lại từ đâu, và đó là diều hâu Rann đang chao liệng xà xuống, ánh mặt trời nhảy múa trên những nếp gấp ngược của đôi cánh kiêu hãnh. Đã gần chập tối, lẽ ra Rann phải đi ngủ, nhưng anh ta đã rà soát khắp nẻo rừng già để tìm kiếm Gấu Nâu và không may lỡ mất bóng dáng lão giữa tán lá rậm rạp.
"Có chuyện gì thế?" Baloo gọi lớn.
"Tôi đã thấy Mowgli bị bầy Bandar-log vây chặt. Cậu bé nhờ tôi báo tin cho các ngài. Tôi đã theo sát gót chúng. Bọn Bandar-log đã lôi tuột cậu bé qua sông, thẳng tiến đến thành phố của loài khỉ-đến Thành phố Lạnh lẽo4. Chúng có thể tá túc ở đó một đêm, mười đêm, hoặc chỉ một canh giờ. Tôi đã cắt cử bọn dơi tiếp tục bám đuôi khi trời sụp tối. Đó là tin báo của tôi. Chúc mọi người ở dưới đi săn tốt lành!"
"Chúc ngươi bụng no mồi và đánh một giấc thật say sưa, Rann," Bagheera ngửa cổ gầm vang đáp lại. "Ta sẽ ghi nhớ công lao của ngươi trong lần đi săn tới, và sẽ để dành riêng cái đầu ngon nhất cho ngươi, hỡi diều hâu cừ khôi nhất rừng già!"
"Chẳng có gì đáng bận tâm đâu. Chẳng có gì đâu. Cậu bé thuộc làu Mật Ngữ. Tôi đâu thể làm ngơ," và Rann lại dang cánh lượn vòng, vút lên tìm chỗ ngủ yên tĩnh của mình.
"Em ấy không hề bỏ quên cái lưỡi của mình," Baloo mừng rỡ thốt lên xen lẫn một tiếng cười khúc khích đầy tự hào. "Thật phi thường khi một đứa trẻ còn non nớt đến thế lại nhớ được Mật Ngữ của loài chim trong lúc bị lôi xềnh xệch qua vô vàn cành cây!"
"Bài học đó đã khắc cốt ghi tâm em ấy rồi," Bagheera quả quyết. "Dù sao thì tôi cũng rất tự hào về em ấy, và bây giờ chúng ta phải nhắm thẳng đến Thành phố Lạnh lẽo."
Tất cả bọn họ đều rành rọt nơi đó nằm ở đâu, nhưng Người Rừng hiếm khi lảng vảng tới, vì nơi họ gọi là Thành phố Lạnh lẽo (Cold Lairs) thực chất là một tòa thành cổ bị bỏ hoang, bị lãng quên và chôn vùi trong rừng rậm hoang vu. Dã thú hiếm khi đoái hoài đến một chốn mà con người từng sinh sống. Lợn rừng thì thi thoảng ghé ngang, nhưng những bộ tộc đi săn thì tuyệt nhiên không. Hơn nữa, loài khỉ lúc nhúc ở đó nhiều đến mức có thể nói là chúng sống ở mọi ngóc ngách, và chẳng có con vật nào trọng danh dự lại muốn lân la đến gần trong tầm mắt, ngoại trừ những đợt hạn hán khô cháy, khi các bồn chứa và hồ nước nứt nẻ chỉ còn đọng lại chút nước xăm xắp.

"Mất chừng nửa đêm hành trình-với tốc độ thần tốc nhất," Bagheera nhẩm tính, và Baloo lộ vẻ nghiêm trọng thấy rõ. "Tôi sẽ cắm cúi chạy nhanh nhất có thể," lão bồn chồn đáp.
"Chúng tôi không dám chần chừ đợi ông đâu. Cứ lẽo đẽo theo sau nhé, Baloo. Chúng ta phải lao như bay thôi-Kaa và tôi."
"Dù có chân hay không, ta thừa sức theo kịp bốn chân của các vị," Kaa đáp cộc lốc. Baloo ráng sức lấy đà tăng tốc được một nhịp nhưng rồi đành ngồi phịch xuống thở phì phò, thế là họ đành bỏ lão lạch bạch tụt lại phía sau, trong khi Bagheera chồm người phóng về phía trước với nhịp phi nước kiệu xé gió của loài báo. Kaa nín thinh, nhưng dẫu Bagheera có sải bước nhanh nhường nào, con Trăn Đá khổng lồ vẫn trườn đi thoăn thoắt ngang hàng với ông. Khi họ băng qua một dòng suối vắt vẻo trên đồi, Bagheera vượt lên chốc lát vì ông nhảy vọt qua còn Kaa phải trườn xuống bơi, phần đầu và hai feet phần cổ vươn cao khỏi mặt nước, nhưng khi vừa lên đoạn đường bằng phẳng, Kaa lại dễ dàng san lấp khoảng cách.
"Nhân danh Ổ Khóa Vỡ đã giải thoát tôi," Bagheera lên tiếng khi bóng tối đổ ập xuống, "ông đâu có phải là kẻ chậm chạp!"
"Ta đang đói cồn cào," Kaa nói. "Hơn nữa, chúng lại dám gọi ta là con ếch đốm."
"Giun-giun đất, lại còn là màu vàng khè nữa chứ."
"Thế nào cũng mặc. Đi tiếp thôi," nói đoạn, Kaa dường như dán chặt thân mình trên mặt đất, dùng đôi mắt điềm tĩnh soi đường, lách qua những con đường ngắn nhất, và trườn đi bám sát không rời.
Tại Thành phố Lạnh lẽo, bầy khỉ chẳng thèm bận tâm mảy may đến những người bạn của Mowgli. Chúng đã mang cậu bé tới Thành Phố Mất Tích và giờ đây đang vô cùng đắc ý với chiến tích của mình. Mowgli chưa từng nhìn thấy một thành phố Ấn Độ nào trước đây. Dẫu nơi này gần như chỉ còn là đống hoang tàn đổ nát, nhưng trong mắt cậu, nó vẫn toát lên vẻ kỳ vĩ và tráng lệ lạ thường. Một vị quân vương thuở xa xưa nào đó đã cất công xây dựng cơ ngơi này trên một ngọn đồi nhỏ. Dấu tích của những con đường đá đắp cao dẫn lối lên những cánh cổng hoang tàn vẫn còn lờ mờ hiện hữu, nơi những mảnh gỗ mục gãy nát cuối cùng đang buông mình vắt vẻo trên những chiếc bản lề han rỉ, mòn vẹt vì thời gian. Rễ cây chọc thủng, đan xen vươn ra từ khắp các bức tường; những bờ tường răng cưa nay đã vỡ lở, rêu phong, còn dây leo dại thì buông thõng từ ô cửa sổ của tháp canh thành từng búi um tùm, lủng lẳng đung đưa trong gió.
Ngự trị trên đỉnh đồi là một cung điện nguy nga nhưng chẳng còn mái che. Lớp đá cẩm thạch lát trên những khoảng sân và đài phun nước nay đã nứt nẻ, loang lổ những vệt hoen ố đỏ xanh. Ngay cả những viên sỏi lát sân, nơi bầy voi của nhà vua từng oai vệ đứng năm xưa, cũng bị cỏ dại và những chồi non tàn nhẫn chọc thủng, bẩy tung lên. Từ vị trí cung điện, ta có thể phóng tầm mắt bao quát những dãy nhà trơ trọi mái tiếp nối nhau tạo thành một đô thị, trông xa tựa như những chiếc tổ ong hoang phế ngập ngụa bóng tối. Tại quảng trường ngã tư đường là những khối đá vô định hình, tàn tích của một pho tượng thần vĩ đại thuở nào; những hố sâu và mảng sụt lún nơi góc phố nhắc nhớ về những giếng nước công cộng ngày cũ, còn những mái vòm đền đài vỡ vụn thì bị rễ của bầy sung dại bám chặt và nảy mầm ngay trên sườn. Bọn khỉ xưng xưng gọi nơi này là thành phố của chúng, giở thói trưởng giả học làm sang, ra vẻ khinh miệt Người Rừng chỉ vì họ sống giữa chốn thâm sơn cùng cốc. Thế nhưng, thực tâm chúng mù tịt chẳng biết những tòa nhà này được dựng lên để làm gì hay phải sử dụng ra sao. Chúng thường tụ tập, ngồi thành vòng tròn trong sảnh hội đồng của nhà vua, vừa gãi rận vừa làm bộ tịch như con người. Có lúc, chúng lại chạy lăng xăng ra vào những căn nhà không mái, gom nhặt lặt vặt mấy mẩu thạch cao hay gạch vụn chất vào một góc, để rồi phút chốc lại quên béng mình đã cất giấu ở đâu. Thế là chúng bắt đầu cãi cọ, chí chóe khóc lóc ỏm tỏi trong đám đông hỗn độn, trước khi lại tản mác đi chơi đùa dọc theo các bậc thềm trong khu vườn ngự uyển. Ở đó, chúng tiêu khiển bằng cách rung bần bật những gốc hồng hay cây cam chỉ để trố mắt nhìn hoa trái rụng tơi bời. Chúng sục sạo khắp các lối đi, đường hầm tối tăm trong cung điện cùng hàng trăm căn buồng nhỏ xíu đen ngòm, thế mà chẳng bao giờ não bộ chúng nạp nổi việc mình đã thấy gì và chưa thấy gì. Chúng cứ thế trôi dạt, tụ tập thành từng nhóm dăm ba con hay cả bầy lúc nhúc, huênh hoang khoác lác với nhau rằng chúng đang hành xử hệt như con người thực thụ. Chúng chui vào các bồn chứa để uống nước, quậy đục ngầu cả lên, rồi lại xông vào cắn xé nhau giành giật chỗ nước ấy. Cuối cùng, cả bầy lại ùa ra và đồng thanh hô hố tự mãn: "Khắp chốn rừng xanh này, đố có ai thông minh, tốt bụng, tài giỏi, dũng mãnh và hiền hòa được như bọn Bandar-log ta đây!" Trò hề đó cứ lặp đi lặp lại không hồi kết, cho đến khi chúng chán ngấy cái thành phố này và lại dắt díu nhau trở về ngự trên những vòm cây cao, luôn nuôi ảo vọng rằng Người Rừng rồi sẽ phải để mắt đến chúng.
Sinh ra và lớn lên dưới sự rèn giũa nghiêm ngặt của Luật Rừng, Mowgli chẳng mảy may ưa thích, lại càng không thể hiểu nổi cái lối sống kỳ quặc này. Đám khỉ lôi tuột cậu vào Thành phố Lạnh lẽo khi bóng chiều đã ngả, và thay vì an giấc nghỉ ngơi như thói quen của cậu sau mỗi chuyến đi dài, bọn chúng lại cầm tay nhau nhảy múa quay cuồng và gào thét những bài ca ngớ ngẩn. Một con khỉ chồm lên diễn thuyết, rêu rao với đồng bọn rằng việc bắt được Mowgli là cột mốc lịch sử chói lọi của loài Bandar-log, bởi lẽ cậu bé này sẽ dạy chúng cách bện cành cây và mây tre thành những túp lều che mưa chắn gió. Nghe vậy, Mowgli tiện tay nhặt nhạnh vài cọng dây leo rồi bắt đầu đan chúng vào nhau. Lũ khỉ xúm xít quanh cố bắt chước cậu, nhưng chỉ được dăm ba phút, chúng lại đâm chán. Bọn chúng liền quay ngoắt sang trò giật đuôi nhau hoặc nhảy chồm chồm trên bốn chân, miệng ho khùng khục hưng phấn.
"Ta muốn ăn," Mowgli lên tiếng. "Ta là khách lạ ở nhánh rừng này. Hãy mang thức ăn tới cho ta, bằng không thì để ta tự đi săn lấy."
Nghe thế, tầm hai ba chục con khỉ vội vã lao vụt đi kiếm quả hạch và đu đủ dại cho cậu bé. Nhưng khổ nỗi, giữa đường chúng lại xông vào tẩn nhau kịch liệt, rồi lại thấy rắc rối lằng nhằng quá nên bỏ quách luôn ý định mang chút trái cây còn sót lại quay về. Đau nhức, đói meo lại thêm phần bực dọc, Mowgli đành thơ thẩn bước qua thành phố trống hoác, thi thoảng cậu lại cất lên Tiếng Gọi Đi Săn của Kẻ Lạ. Đáng buồn thay, đáp lại cậu chỉ là khoảng không thinh lặng. Cậu bé cảm nhận sâu sắc rằng mình đã thực sự sa chân vào một nơi ác địa. "Tất thảy những gì thầy Baloo nói về bọn Bandar-log đều chẳng sai lấy nửa lời," cậu thầm nhủ. "Bọn chúng không có Luật Rừng, không có Tiếng Gọi Đi Săn, cũng chẳng có lấy một vị thủ lĩnh-xung quanh chỉ rặt những lời lảm nhảm nhức đầu và những đôi tay táy máy ăn cắp vặt. Nếu ta có chết đói hay mất mạng ở cái chốn này, thì lỗi lầm hoàn toàn là do ta tự chuốc lấy. Nhưng dù thế nào, ta cũng phải tìm đường quay về với bến rừng quen thuộc. Chắc mẩm thầy Baloo sẽ nện ta một trận ra trò, nhưng dẫu sao điều đó còn vạn lần hạnh phúc hơn là chạy rông đuổi bắt mấy cánh hoa hồng ngớ ngẩn cùng với bọn khỉ này." Ngay khi Mowgli vừa cất bước định mon men ra phía tường thành thì bầy khỉ đã túm chặt lấy cậu lôi tuột lại. Chúng rền rĩ chê trách rằng cậu chẳng biết trân trọng cái phước lớn bằng trời của mình, rồi ra sức cấu véo để ép cậu phải bộc lộ sự hàm ơn. Cậu bé chỉ biết nghiến răng chịu đựng, lầm lũi cất bước theo chân bọn khỉ đang gào rú ỏm tỏi tiến lên một dãy bậc thềm cao. Bên dưới bậc thềm ấy là những bồn chứa sa thạch đỏ lấp xấp phân nửa là nước mưa đọng lại. Chính giữa đó chễm chệ một vọng lâu cẩm thạch trắng từng là chốn nghỉ ngơi mùa hè, nay đã hoang tàn rệu rã. Nơi này vốn được xây dựng dành riêng cho những vị hoàng hậu đã hóa người thiên cổ từ cả trăm năm trước. Phần mái vòm sập xệ đã bít kín lối đi ngầm dẫn ra cung điện mà các hoàng hậu thuở nào từng thướt tha dạo bước. Nhưng điều kỳ diệu là những bức bình phong chạm trổ cẩm thạch bao quanh tường vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những tấm lưới đá trắng muốt như sữa tinh xảo tuyệt trần, điểm xuyết những viên mã não, hồng ngọc, ngọc bích và cả ngọc lưu ly lấp lánh. Mỗi độ trăng nhô lên sau đỉnh đồi, ánh nguyệt quang sẽ xuyên thấu qua những khe hở, in hằn những vệt bóng râm kỳ ảo xuống mặt đất tựa hồ một tấm thảm nhung đen tuyền tuyệt mỹ. Tuy toàn thân rã rời vì đau đớn, cơn buồn ngủ và cái đói cồn cào, Mowgli vẫn không nén nổi tiếng cười bật ra khi bọn Bandar-log bắt đầu vây lấy cậu. Hết chục con này đến chục con khác thay nhau lải nhải rót vào tai cậu về sự vĩ đại, khôn ngoan, mạnh mẽ và nhân từ của chúng, đồng thời không quên dè bỉu sự ngốc nghếch của cậu khi muốn rời bỏ cái ổ này. "Chúng ta vĩ đại! Chúng ta tự do! Chúng ta thật xuất chúng! Chúng ta là giống loài vĩ đại nhất của đại ngàn này! Tất thảy chúng ta đều khẳng định như vậy, thế nên điều đó chắc chắn là chân lý!" chúng thi nhau rú lên. "Bởi nhóc con là thính giả mới toanh, lại có khả năng truyền lời của chúng ta đến tai bọn Người Rừng để mai này chúng phải nể trọng bọn ta, nên hôm nay, ta sẽ kể cho nhóc nghe mọi thứ về bản thân vô song vĩ đại của bọn này." Mowgli chẳng thèm phản đối. Hàng trăm hàng ngàn con khỉ lít nhít đặc nghẹt trên các bậc thềm chỉ để dỏng tai nghe những nhà hùng biện tự phong của chúng ca tụng giống loài Bandar-log. Cứ mỗi khi một tay diễn giả nào đó phải dừng lại lấy hơi, thì cả bầy lại đồng thanh la ó: "Điều này là chân lý! Tất cả chúng ta đều khẳng định thế!" Mowgli chỉ biết gật gù, chớp mắt và đáp "Đúng vậy" hễ khi nào chúng quăng cho cậu một câu hỏi. Đầu óc cậu quay cuồng như bị nhồi vào cối giã trước cái thứ tạp âm đinh tai nhức óc. "Khéo lão chó rừng Tabaqui đã cắn lây dại cho cả cái đám này rồi cũng nên," cậu tự nhủ thầm, "và giờ thì tất cả chúng nó đều lên cơn điên. Đích thị là chứng bệnh dại dewanee rồi. Chẳng lẽ bọn chúng không biết ngủ là gì sao? Kìa, có một đám mây đang trôi đến che khuất mặt trăng. Giá mà đám mây đó đủ lớn thì mình có thể thừa cơ bóng tối chuồn lẹ đi. Nhưng ôi chao, mình rã rời quá rồi."
Cũng chính đám mây ấy lúc này đang lọt vào tầm mắt theo dõi sát sao của hai người bạn tốt ở dưới con hào đổ nát nơi chân tường thành. Bagheera và Kaa quá rành rẽ sự xảo quyệt và nguy hiểm của Loài Khỉ một khi chúng ỷ vào quân số đông đúc, thế nên họ chẳng dại gì mà mạo hiểm. Bọn khỉ vốn là bọn nhát cáy, chẳng bao giờ dám xông vào đánh giáp lá cà trừ phi chúng nắm chắc thế thượng phong với tỷ lệ một trăm chọi một. Và dĩ nhiên, hiếm có kẻ nào trong chốn rừng thiêng nước độc lại muốn đụng độ với cái tỷ lệ chết chóc dường ấy.
"Ta sẽ vòng sang bức tường phía tây," Kaa rít nhẹ, "rồi nương theo độ dốc thuận lợi mà trườn xuống thật nhanh. Cả trăm con khỉ dẫu có nhào lên lưng ta thì cũng chẳng làm gì được, thế nhưng-"
"Tôi hiểu," Bagheera ngắt lời. "Giá mà có ông bạn Baloo ở đây thì tốt biết mấy. Nhưng giờ chúng ta đành tùy cơ ứng biến vậy. Ngay khi đám mây kia nuốt trọn mặt trăng, tôi sẽ tấn công lên bậc thềm. Bọn chúng đang tụ tập hội đồng gì đó quanh đứa trẻ ở trên kia."
"Chúc đi săn tốt lành," Kaa gầm gừ đáp trả, rồi nhè nhẹ lướt đi, tan vào màn đêm hướng về phía vách tường tây. Trùng hợp thay, đó lại là vách tường nguyên vẹn nhất, thành thử con trăn khổng lồ phải chững lại mất một lúc mới lần mò được đường bò vắt vẻo qua những phiến đá. Đám mây đã che khuất mặt trăng, và khi Mowgli đang tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo thì em nghe thấy những bước chân nhẹ bẫng của Bagheera trên bậc thềm. Báo Đen đã phóng lên dốc gần như không một tiếng động và đang tung đòn-ông biết rõ không nên phí thời gian vào việc cắn xé-phóng sang trái rồi sang phải giữa bọn khỉ đang ngồi thành vòng tròn năm mươi sáu mươi lớp quanh Mowgli. Một tiếng rống hoảng sợ và thịnh nộ vang lên, và rồi khi Bagheera vấp phải những thân hình đang lăn lộn giãy giụa dưới chân, một con khỉ hét lớn: "Chỉ có một mống tòi ra đây thôi! Giết quách hắn đi! Giết!" Một đám đông nhốn nháo gồm những con khỉ cắn, cào, xé và kéo ập xuống người Bagheera, trong khi năm sáu con tóm lấy Mowgli, kéo em lên bức tường vọng lâu và đẩy em qua lỗ hổng trên mái vòm vỡ. Một cậu bé được con người huấn luyện hẳn sẽ bị bầm dập nặng nề, vì cú ngã cao tới mười lăm feet, nhưng Mowgli rơi xuống theo cách Baloo đã dạy, và đáp đất bằng đôi chân của mình.

"Cứ nằm yên dưới đó," bầy khỉ gào vọng xuống, "đợi đến khi bọn tao làm thịt xong tên bạn của mày, bọn tao sẽ quay lại chơi đùa với mày sau-tất nhiên là nếu lũ Rắn Độc dưới đó còn dung tha cho mày cái mạng cùi."
"Chúng ta chung một dòng máu, các vị và tôi," Mowgli nhanh nhảu cất lên Tiếng Gọi Loài Rắn. Cậu có thể nghe rõ mồn một tiếng sột soạt cùng tiếng xì xì lạnh gáy vang lên râm ran khắp đống đổ nát quanh mình. Để chắc ăn, cậu vội vàng cất Tiếng Gọi thêm lần thứ hai.
"Chính là vậyyyyy! Cụp hết mang xuống ngay!" nửa tá giọng nói âm u, rin rít cất lên đáp lời (chẳng có gì lạ, bởi mọi phế tích ở xứ Ấn Độ này sớm muộn gì cũng thành đại bản doanh của loài rắn, và cái vọng lâu mùa hè cũ nát kia dĩ nhiên là ổ của nhung nhúc rắn hổ mang). "Cứ đứng yên đó, người anh em nhỏ, chớ nhúc nhích kẻo gót chân cậu lại giẫm phải bọn ta."
Mowgli ngoan ngoãn đứng bất động như bức tượng, chỉ dám khẽ hé mắt nhìn qua tấm lưới chạm trổ. Cậu nín thở lắng nghe những tạp âm điên cuồng của trận ác chiến đang xoay vần quanh Báo Đen-tiếng gào thét man dại, tiếng móng vuốt va đập lách cách, tiếng giãy giụa tuyệt vọng, và cả những tràng ho nghẹn ngào từ sâu thẳm lồng ngực của Bagheera. Vị báo dũng mãnh liên tục thoái lui rồi lại hung hãn lồng lộn, gầm gừ xoay mình, tả xung hữu đột hòng phá vòng vây ken đặc của kẻ thù. Lần đầu tiên kể từ lúc chào đời, Bagheera đang phải dốc cạn sức bình sinh để tranh đoạt lấy mạng sống của chính mình.
"Chắc mẩm thầy Baloo đang ở quanh đây; anh Bagheera sẽ chẳng đời nào đơn thương độc mã xông tới," Mowgli thầm nghĩ. Đoạn cậu vận hết hơi tàn hét lớn: "Lao xuống hồ nước đi, anh Bagheera! Lăn thẳng đến các bồn chứa nước! Lăn và phi thân xuống đó! Chạy thật nhanh đến chỗ có nước!"
Bagheera nghe rành rọt tiếng kêu ấy. Lời báo bình an của cậu em nhỏ như bơm thêm nguồn nhuệ khí mới vào huyết quản Báo Đen. Ông liều chết nhích từng tấc một, kiên cường chống trả trong câm lặng, chĩa thẳng hướng về phía các bồn chứa. Đột nhiên, từ mạn tường đổ nát giáp ranh mép rừng, tiếng gầm ra trận sấm sét của Baloo rung chuyển cả không gian. Lão gấu xám già nua đã vắt kiệt chút sức tàn, dẫu lão chẳng thể có mặt sớm hơn. "Bagheera," lão rống lên ồm ồm, "tôi đến đây! Tôi đang trèo lên! Nhanh thôi! Ahuwora! Chó chết thật, đá trượt cả dưới chân tôi! Khôn hồn thì đợi ông, hỡi cái lũ Bandar-log bẩn thỉu rác rưởi nhất trần đời!" Lão thở dốc ồng ộc, nặng nề nhấc mình qua các bậc thềm, nhưng chưa đầy giây sau, cái đầu to tướng của lão đã mất hút dưới một cơn sóng khỉ cuồn cuộn. Lão bình tĩnh thụp mình xuống bằng đôi chân sau kiên cố, dang rộng hai chi trước vạm vỡ gom chặt lấy nhiều khỉ nhất có thể vào vòng tay mình. Và rồi, lão bắt đầu vung những cú tát ngàn cân giáng bùm-bùm-bùm đều đặn, uy lực chẳng kém những nhịp chèo quạt nước của một guồng quay mãnh liệt. Một tiếng nước đổ sập cùng tiếng quẫy bùm báo cho Mowgli biết rằng Bagheera đã xuất sắc mở đường máu, phóng mình xuống bồn nước an toàn, nơi bọn khỉ nhát gan chẳng dám bén mảng theo. Báo Đen nằm đó thở hồng hộc, chỉ để lộ phần đầu ngoi lên khỏi mặt nước. Trên bờ, hàng chục con khỉ ken đặc thành ba lớp phòng thủ trên các bậc thềm đỏ ối, lồng lộn nhảy chồm chồm vì giận dữ, nhăm nhe phục kích lao vào cắn xé nếu ông cả gan mò lên bờ giải vây cho Baloo. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Bagheera phải cố nghểnh chiếc cằm ướt sũng nước lên, và trong tiếng thở thoi thóp tuyệt vọng, ông thốt ra Tiếng Gọi Loài Rắn để cầu xin sự chở che-"Chúng ta chung một dòng máu, các vị và ta"-ông những tưởng Kaa đã nhát gan quay đầu tháo chạy vào cái phút sinh tử này. Ngay cả Baloo, dù đang chìm nghỉm một nửa thân hình dưới đống khỉ nhung nhúc bên mép bậc thềm, cũng phải nén lại một tràng cười khoái trá khi chứng kiến tay Báo Đen kiêu hãnh phải mở miệng kêu cứu.
Đâu ngờ rằng Kaa mới chỉ vừa trườn vắt qua được bức tường phía tây. Lão đáp đất bằng một cú quăng mình ngoạn mục, hất tung một phiến đá ốp văng tõm xuống lòng hào. Chẳng dại gì mà vứt bỏ lợi thế địa hình, lão từ tốn cuộn rồi lại duỗi thân mình liên tục vài bận, cốt để đảm bảo từng tấc trên cái cơ thể dài thượt khổng lồ ấy đã bôi trơn sẵn sàng cho màn thảm sát. Trong lúc đó, cuộc giáp lá cà với Baloo vẫn văng vẳng tiếng gào thét, bầy khỉ ở bồn nước bao vây Bagheera thì la ó chói tai, còn bọn Dơi Mang thì chao liệng mang hung tin về trận đại chiến rải rắc khắp cõi rừng rậm. Tin tức lan truyền đến mức voi Hathi cũng phải rống lên những hồi cảnh báo. Tít tắp tận phương xa, những bầy Khỉ rải rác bừng tỉnh giấc, thoăn thoắt chuyền cành vượt ngàn tán cây để ứng cứu đám đồng loại tại Thành phố Lạnh lẽo. Âm vang của trận chiến cuồng nộ ấy đã đánh thức tất thảy lũ chim ban ngày trong phạm vi nhiều dặm. Rồi Kaa lao vút tới, chớp nhoáng và đầy khát khao máu me sát sinh. Thứ vũ khí tối thượng của loài trăn bự chính là những cú mổ trời giáng bằng đầu, được hậu thuẫn bởi toàn bộ sức mạnh và trọng lượng khổng lồ của cả cơ thể cuộn trào. Cứ mường tượng một ngọn giáo sắc lẹm, hay một mũi dùi chuyên dụng phá thành, hoặc giả như một chiếc búa tạ nặng chừng nửa tấn được điều khiển bởi một bộ não điềm nhiên, máu lạnh ngự trị ngay trên cán cầm, bạn sẽ phần nào hình dung được phong thái chiến đấu kinh hồn của Kaa. Một con trăn cỡ dăm ba feet vung đòn trúng ngực đã đủ sức quật ngã một người đàn ông lực lưỡng, huống hồ gì Kaa sừng sững sở hữu thân hình dài đến ba mươi feet. Đòn khai mạc của lão bổ thẳng tắp vào chính giữa đám lâu la đang bu quanh Baloo. Đòn đánh dũng mãnh giáng xuống trong sự câm lặng tuyệt đối, cái mõm ngậm chặt phầm phập, và chẳng hề cần đến đòn thứ hai. Biển khỉ vội vã vỡ trận, tản mác trốn chạy, thi nhau rú lên kinh hãi: "Kaa! Là Kaa! Chạy mau! Chạy đi!"

Qua bao thế hệ, loài khỉ đã luôn sống trong nỗi khiếp sợ tột độ, răm rắp tuân phục vì những giai thoại kinh hoàng mà người lớn vẫn rỉ tai nhau về trăn Kaa. Trong lời kể, lão là tên trộm màn đêm xảo quyệt, kẻ có khả năng lướt qua những cành lá im lìm tựa đám rêu mọc vô hại, rồi đột ngột nẫng trọn con khỉ vạm vỡ nhất từng tồn tại. Họ cũng đồn về một Kaa già cỗi, kẻ ngụy trang thành cành củi khô hay gốc cây mục nát hoàn hảo đến độ đánh lừa cả những con khỉ lõi đời nhất, để rồi khoảnh khắc chúng nhận ra thì đã nằm gọn trong nanh vuốt của cái "cành cây" oan nghiệt ấy. Đối với bọn khỉ, Kaa chính là hiện thân cho mọi nỗi kinh hoàng của khu rừng này. Chẳng kẻ nào đo lường nổi giới hạn sức mạnh của lão, chẳng kẻ nào đủ gan dạ nhìn xoáy vào đôi mắt lạnh lẽo đó, và tuyệt nhiên chưa từng có sinh linh nào toàn mạng thoát khỏi vòng siết tử thần của lão trăn khổng lồ. Thế nên, bầy khỉ chỉ biết cắm cổ tháo chạy, vừa chạy vừa lắp bắp trong nỗi hoảng loạn tột độ, tẩu tán lên các vách tường và mái nhà hoang. Phần Baloo thì thở phào một hơi trút được gánh nặng sinh tử. Dẫu lớp lông gấu của lão dày dặn hơn Bagheera vạn lần, nhưng trận ác chiến vừa rồi cũng khiến lão bầm dập thương tích đầy mình. Đột nhiên, Kaa há to chiếc mõm rộng ngoác, lần đầu tiên bật ra một tiếng rít dài và đanh lạnh. Âm thanh ấy vang vọng, làm lũ khỉ từ đằng xa vội vàng kéo tới chi viện bỗng khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ. Chúng co rúm người vì kinh hãi, mặc cho những cành cây trĩu nặng oằn mình, nứt toác dưới sức nặng của chúng. Đám khỉ đu bám trên vách tường và các mái nhà hoang cũng im bặt. Trong khoảng tĩnh lặng rợn ngợp bao trùm cả thành phố, Mowgli lắng nghe thấy tiếng Bagheera đang rùng mình giũ sạch lớp nước ướt sũng khỏi bộ lông khi bước lên từ dưới hồ. Phút chốc, sự im lặng bị xé toạc, tiếng huyên náo lại bùng nổ dữ dội. Bầy khỉ hoảng loạn nhảy tót lên những đoạn tường cao vút. Chúng bu bám quanh cổ những bức tượng đá đồ sộ, rền rĩ tru tréo khi lướt mình thoăn thoắt qua các bờ tường răng cưa sứt mẻ. Trong khi đó, Mowgli đứng nhảy múa khoái trá trong vọng lâu, em dán mắt qua ô lưới đá, cất tiếng hụ của loài cú qua kẽ răng cửa hòng biểu lộ sự mỉa mai và khinh bỉ tột cùng.
"Lôi đứa trẻ ra khỏi cái bẫy ấy đi; tôi cạn kiệt sức lực rồi," Bagheera thều thào thở dốc. "Mang em ấy chuồn lẹ thôi. Lỡ đâu bọn chúng phản công lại thì khốn."
"Bọn nhãi nhép ấy sẽ chẳng dám hó hé nửa lời cho đến khi ta hạ lệnh. Ngài cứ yên tâm ở đấyyyyy!" Kaa rít lên, và cả đô thị hoang phế lại chìm vào sự câm lặng đáng sợ. "Ta không thể đến sớm hơn đâu, Người Anh Em ạ, nhưng dường như ta vừa bắt được tiếng ngài gọi cầu cứu thì phải"-lão trăn hướng ánh mắt về phía Báo Đen buông lời châm chọc.
"Tôi... ừ thì, chắc là trong lúc giao chiến loạn cào cào, tôi lỡ buột miệng kêu lên một tiếng," Bagheera chống chế. "Baloo, ông bạn già có bị thương nặng lắm không?"
"Đến giờ tôi còn không dám chắc là bọn nó chưa xé tôi ra thành hàng trăm mảnh gấu con tơi tả cơ đấy," Baloo lầm bầm, khó nhọc giũ rũ rượi từng cái chân một. "Ái chà chà! Đau buốt xương! Bác Kaa này, tôi tin chắc rằng tôi và Bagheera đều nợ bác mạng sống ngày hôm nay."
"Nề hà gì ba chuyện đó. Mà sinh vật loài người đâu rồi?"
"Cháu ở đây, bị nhốt trong cái bẫy này mất rồi. Cháu không tài nào trèo ra được," Mowgli hét vọng lên. Mái vòm đổ vỡ đang chực chờ sập xuống ngay trên đỉnh đầu cậu.
"Mang nó đi khuất mắt cho bọn tôi nhờ. Thằng nhóc cứ nhảy nhót điên cuồng như con Công Mao vậy. Nó sẽ đè bẹp dí con cái của bọn tôi mất," lũ rắn hổ mang ẩn sâu trong khe kẽ làu bàu phàn nàn.
"Hừm!" Kaa bật một tiếng cười khẩy mỉa mai, "thế mới nói sinh vật loài người này quen thói giao du kết bạn khắp tứ phương thiên hạ. Lùi lại nào, chú em con người. Và hãy lẩn trốn cho kỹ đi, hỡi các vị Rắn Độc. Ta chuẩn bị ủi sập bức tường này đây."
Kaa nheo mắt soi xét một hồi, đoạn tìm thấy một khe nứt đổi màu trên mảng lưới cẩm thạch, hé lộ một điểm yếu chí mạng. Lão dùng đầu gõ nhè nhẹ hai ba nhịp để nhắm tọa độ lấy đà. Tiếp đó, lão vươn người, nhấc bổng cả khúc mình dài sáu feet lên khỏi mặt đất, rồi vận mười thành công lực giáng sáu cú bổ sấm sét liên tiếp bằng mũi. Tấm bình phong uy nghi vỡ vụn, nổ tung thành một đám mây bụi mù mịt lẫn gạch vụn. Từ trong đám khói bụi ấy, Mowgli phi thân qua lỗ hổng, sà thẳng vào vòng tay của Baloo và Bagheera-mỗi cánh tay cậu dang rộng quàng chặt lấy một chiếc cổ thô ráp bự chảng của hai người thầy.
"Con có sao không?" Baloo nhẹ nhàng ôm lấy cậu bé, giọng nghẹn ngào hỏi han.
"Con bị đau mình mẩy, bụng đói meo và có phần sưng tím chút đỉnh. Nhưng trời ơi, bọn chúng đã hành hạ các thầy ra nông nỗi này, hỡi những Người Anh Em của con! Máu đang rỉ kìa."
"Bọn chọc ngoáy kia cũng lãnh đủ đấy thôi," Bagheera vừa đưa lưỡi liếm mép vừa lia ánh mắt sắc lạnh nhìn những cái xác khỉ chất đống trên các bậc thềm và la liệt quanh hồ nước.
"Nề hà gì ba cái sẹo cỏn con này, miễn là con được bình yên vô sự, ôi niềm kiêu hãnh của tất cả những chú ếch nhỏ của thầy!" Baloo cất tiếng rên rỉ vỗ về.
"Cái tội tày đình đó chúng ta sẽ tính sổ sau," Bagheera ngắt lời bằng một âm điệu khô khốc, lạnh băng mà Mowgli chẳng hề ưa chút nào. "Nhưng trước tiên, bác Kaa đang hiện diện ở đây. Bác ấy là ân nhân mà chúng ta trót mang ơn nặng trong trận thư hùng này, và chính em cũng nợ bác ấy một mạng sống. Hãy tỏ lòng biết ơn ngài ấy theo đúng phong tục của Luật Rừng chúng ta đi, Mowgli."
Mowgli ngoái đầu nhìn lại, bất giác đập ngay vào mắt là cái thủ cấp khổng lồ của con Trăn đá đang lắc lư đung đưa chỉ cách chóp đầu cậu chừng một foot.
"Hóa ra hình thù của sinh vật loài người là thế này đây," Kaa chậm rãi lên tiếng. "Da thịt nhóc con này mềm mại phết, và trông bộ dạng cũng chẳng sai khác là bao so với đám Bandar-log tẻ nhạt. Cẩn thận nhé, chú em con người, lỡ đâu vào một buổi chạng vạng tối trời nào đấy, khi ta vừa lột da mắt còn tèm nhèm, ta lại mờ mắt tưởng nhầm chú em là một con khỉ thì họa vô đơn chí đấy."
"Chúng ta chung một dòng máu, thưa ngài," Mowgli thành kính đáp lời. "Đêm nay, cháu mang ơn cứu mạng từ ngài. Con mồi đầu tiên mà cháu hạ gục được sẽ thuộc về ngài, mỗi khi ngài cảm thấy bụng đói cồn cào, ôi ngài Kaa vĩ đại."
"Đội ơn chú em rất nhiều, Người Anh Em Nhỏ," Kaa điềm đạm đáp, ánh mắt lão bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Vậy cho ta hỏi khí không phải, một tay thợ săn dũng mãnh dường này thì có thể hạ sát được thứ gì cơ chứ? Ta mạo muội hỏi để mai này biết đường bám gót cậu trong những chuyến đi săn sắp tới."
"Cháu thú thực là chưa giết được thứ gì cả,-cháu hãy còn quá nhỏ bé,-nhưng cháu thừa sức dồn một bầy dê về phía những ai đang cần lót dạ. Khi nào ngài thấy trống rỗng trong dạ dày, cứ đến tìm cháu để xem lời cháu nói có bốc phét hay không. Cháu cũng có chút đỉnh tài mọn với thứ này [cậu chìa đôi bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt], giả như có lúc nào ngài vô phúc sập bẫy, cháu có thể hoàn trả trọn vẹn món nợ ân tình mà cháu đang gánh của ngài, của anh Bagheera, và của cả thầy Baloo đứng đây. Chúc tất cả các vị có một chuyến săn may mắn, hỡi những bậc tiền bối đáng kính."
"Nói hay lắm," Baloo gầm gừ tán thưởng, hài lòng ra mặt vì Mowgli đã dâng lên một lời cảm tạ hoàn hảo không tì vết. Trăn khổng lồ khẽ gục đầu tựa nhẹ lên vai Mowgli mất chừng một phút. "Một trái tim quả cảm song hành cùng một chiếc lưỡi khéo léo lịch thiệp," ông nhận xét. "Những phẩm chất quý giá đó sẽ còn đưa cậu tiến xa ở chốn rừng thiêng nước độc này, hỡi sinh vật loài người bé nhỏ. Nhưng thôi, giờ thì mau chóng tản bộ cùng bạn bè cậu đi. Về ngủ một giấc đi, mặt trăng sắp lặn nhường chỗ cho bóng tối rồi, và những việc đẫm máu sắp sửa diễn ra không phải là thứ dành cho đôi mắt trẻ thơ của cậu chứng kiến đâu."
Mặt trăng từ từ lặn khuất sau rặng đồi. Trên các bờ thành và lan can, từng bầy khỉ run rẩy rúc chặt vào nhau, nom hệt như những mớ tua rua rách nát đang phất phơ đong đưa trong gió. Baloo khệ nệ lê bước xuống hồ uống nước, Bagheera thì bắt đầu liếm láp, chải chuốt lại bộ lông cho gọn gàng. Cùng lúc ấy, Kaa trườn ra giữa bậc thềm đá. Lão đập mạnh hai hàm vào nhau tạo nên một tiếng "tách" khô khốc, vang rền, tức thì thâu tóm mọi ánh mắt đờ đẫn của bầy khỉ hướng về phía mình.
"Trăng đã lặn rồi," ông ta cất giọng ồm ồm. "Có còn đủ sáng để nhìn không?"
Từ trên những bức tường rêu phong, một tiếng rên rỉ đồng loạt dội xuống, nghe như tiếng gió rít qua những ngọn cây: "Chúng tôi vẫn thấy, ôi ngài Kaa."
"Tốt lắm. Giờ thì bắt đầu vũ điệu-Vũ Điệu Đói Khát của Kaa. Hãy ngồi yên và chiêm ngưỡng."
Nói đoạn, lão vặn mình lộn hai ba vòng tạo thành một vòng tròn lớn, cái đầu từ từ đu đưa từ phải sang trái. Rồi lão bắt đầu uốn éo thân hình đồ sộ cuộn thành những vòng lặp và hình số tám, rồi lại trườn mình xếp thành những hình tam giác nhão nhoẹt, trơn tuột. Những hình khối ấy dần tan chảy, hóa thành hình vuông và hình ngũ giác, rồi lại cuộn trào lên thành những ụ thịt nhấp nhô uốn lượn. Không một giây ngừng nghỉ, không một khắc vội vàng, và tiếng rít trầm trầm cất lên thành một khúc ca ngân nga không dứt. Bóng tối mỗi lúc một đặc quánh lại, che khuất dần những khúc cuộn mình miệt mài biến đổi, mờ dần vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy tiếng sột soạt ma quái của lớp vảy rắn đang miết trên mặt đá.
Baloo và Bagheera chết trân tại chỗ, cứng đờ như hai bức tượng đá. Từ sâu trong cổ họng chúng phát ra những tiếng gầm gừ khe khẽ, lông gáy dựng đứng cả lên. Chỉ riêng Mowgli là đứng mở to đôi mắt, đầy vẻ hiếu kỳ mà quan sát ngạc nhiên.
"Bandar-log," giọng của Kaa rốt cuộc cũng cất lên phá vỡ bầu không khí, "các ngươi có thể nhúc nhích tay chân mà không có lệnh của ta không? Nói đi!"
"Không có lệnh của ngài, chúng tôi không thể nhúc nhích tay chân, ôi ngài Kaa!" bầy khỉ nhất loạt đáp rền.
"Tốt! Tất cả hãy bước lại gần ta thêm một bước."
Hàng bầy khỉ lảo đảo dấn bước về phía trước một cách vô thức. Đáng sợ thay, cả Baloo cùng Bagheera cũng cứng đờ, vô hồn bước lên một bước hệt như chúng.
"Gần hơn nữa!" Kaa rít lên the thé, và tất cả lại răm rắp nhích thêm một bước.
Thấy vậy, Mowgli bèn đặt tay lên vai Baloo và Bagheera ra sức kéo họ đi. Hai con dã thú khổng lồ giật nảy mình, bừng tỉnh như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.
"Cứ giữ tay trên vai anh," Bagheera thều thào trong kinh hãi. "Giữ chặt ở đó, nếu không anh sẽ phải quay lại... phải quay lại chỗ ông ấy mất. Aah!"
"Chỉ là bác Kaa đang vẽ mấy cái vòng tròn vớ vẩn trên bụi đất thôi mà," Mowgli hồn nhiên đáp. "Chúng ta đi thôi." Thế rồi, cả ba luồn qua một khe hở trên bờ thành vỡ nát, lao vội vào rừng thẳm.
"Phù!" Baloo thở hắt ra khi cả bọn đã đứng yên vị dưới bóng những tán cây tĩnh lặng. "Tôi sẽ không bao giờ liên minh với bác ấy nữa đâu," dứt lời lão rùng mình giũ mạnh toàn thân.
"Ông ấy sở hữu những quyền năng vượt xa chúng ta," Bagheera vẫn còn run rẩy. "Chỉ một chút nữa thôi, nếu tôi cứ nấn ná ở lại, chắc tôi đã tự bước thẳng vào họng ông ấy rồi."
"Sẽ có vô số kẻ phải dấn thân vào con đường đó trước khi trăng lên lại," Baloo trầm ngâm. "Bác ấy sắp có một chuyến đi săn no nê... theo cách của riêng bác ấy."
"Nhưng tất cả những chuyện đó rốt cuộc có nghĩa là gì?" Mowgli ngơ ngác hỏi, bởi lẽ cậu chẳng hề hay biết gì về thứ ma thuật thôi miên của loài trăn đá. "Em chẳng thấy gì ngoài một con rắn khổng lồ cứ mải miết lượn những vòng tròn ngớ ngẩn cho đến tận lúc trời tối mịt. Đã thế mũi ngài ấy lại còn sưng vù lên nữa chứ. Hô! Hô!"
"Mowgli," Bagheera bực dọc gắt lên, "mũi ông ấy sưng tấy lên là vì em đấy! Đôi tai, mạng sườn và bàn chân của anh, cùng với cổ và vai của ông Baloo lỗ chỗ vết cắn cũng là vì em. Có lẽ cả ông Baloo và anh sẽ chẳng còn thiết tha gì việc đi săn trong nhiều ngày tới nữa đâu."
"Không sao đâu," Baloo xoa dịu; "ít ra thì chúng ta cũng mang được con về đây rồi."
"Đành là vậy, nhưng em ấy đã bắt chúng ta phải trả một cái giá quá đắt bằng thời gian lẽ ra có thể đi săn, bằng những vết thương rỉ máu, bằng từng nhúm lông xơ xác-lưng anh trụi lủi đi đến quá nửa rồi đây này-và cuối cùng, đắt giá nhất là bằng cả danh dự. Bởi vì, em phải khắc cốt ghi tâm điều này, Mowgli: anh, một con Báo Đen kiêu hãnh, đã bị ép phải hạ mình cầu xin ông Kaa bảo vệ; và cả ông Baloo lẫn anh đều bị ma thuật của Vũ Điệu Đói Khát thôi miên cho đến mụ mị đần độn, chẳng khác nào mấy con chim non yếu ớt. Tất thảy những nông nỗi đó, hỡi cậu bé loài người, đều bắt nguồn từ việc em kết chạ chạy chơi với đám Bandar-log vô pháp vô thiên kia mà ra."
"Dạ đúng... mọi chuyện là sự thật," Mowgli buồn bã cúi đầu. "Em quả là một đứa trẻ loài người tồi tệ, trong lòng em giờ cũng đang đau buồn lắm."
"Hừm! Luật Rừng quy định thế nào hả ông Baloo?"
Baloo vốn chẳng nỡ để Mowgli phải chịu thêm đau khổ, nhưng thân là người dạy Luật, lão không thể uốn cong phép tắc. Lão đành lầm bầm trong cổ họng: "Sự hối hận không xua đi được hình phạt. Nhưng Bagheera này, xin ông hãy nhớ cho, con nó hãy còn nhỏ dại lắm."
"Tôi sẽ nhớ điều đó. Nhưng em ấy đã tự mình gây họa, thì giờ phải chịu nhận phạt đòn. Mowgli, em có điều gì muốn thanh minh không?"
"Dạ không. Là em đã làm sai. Thầy Baloo và anh đều đã vì em mà mang thương tích. Hình phạt là hoàn toàn công bằng ạ."
Bagheera liền giáng cho em sáu cái tát "nhẹ nhàng" theo đúng tiêu chuẩn yêu thương của loài báo-những cú tát mà có lẽ chẳng mảy may làm một con báo con thức giấc. Thế nhưng đối với một cậu bé loài người mới lên bảy, lực đạo đó mạnh chẳng kém gì một trận đòn chí tử nổ đom đóm mắt mà chẳng ai muốn nếm thử trong đời. Xong xuôi đâu đấy, Mowgli hắt hơi một cái, rồi cứ thế lẳng lặng tự đứng thẳng dậy, không kêu ca nửa lời.
"Giờ thì xong rồi đấy," Bagheera dịu dàng cất lời, "nhảy lên lưng anh đi, người em trai nhỏ, chúng ta sẽ về nhà."
Một trong những điểm vĩ đại và tuyệt vời nhất của Luật Rừng chính là ở chỗ: khi hình phạt đã được thực thi, mọi món nợ ân oán đều tự khắc được thanh toán sòng phẳng. Tuyệt nhiên sẽ chẳng bao giờ có những lời phàn nàn hay thù hằn dai dẳng về sau.
Mowgli gục đầu lên tấm lưng vững chãi của Bagheera, và chẳng mấy chốc chìm vào một giấc ngủ thiếp đi say sưa, say đến mức em chẳng mảy may tỉnh giấc ngay cả khi đã được hạ xuống ổ rơm ấm áp tại nhà.
-
Luật Rừng (The Law of the Jungle) trong tác phẩm không mang nghĩa tiêu cực 'cá lớn nuốt cá bé' như cách hiểu hiện đại. Nó là một hệ thống các quy tắc đạo đức, ứng xử và kỷ luật sinh tồn nghiêm ngặt của các loài vật, phản ánh tư tưởng kỷ luật và trật tự của quân đội Anh thế kỷ 19. ↩
-
Từ ghép gốc tiếng Hindi, trong đó 'Bandar' nghĩa là khỉ và 'log' nghĩa là người/bầy đàn. Bandar-log chỉ bầy khỉ vô chính phủ, không có luật lệ, đại diện cho đám đông hỗn loạn, hay bắt chước, hời hợt và thiếu tính kỷ luật. ↩
-
Đá Hội Đồng (Council Rock) là nơi bầy sói Seeonee tụ họp để biểu quyết các vấn đề quan trọng của bộ lạc. Nó đại diện cho một thiết chế dân chủ sơ khai và trật tự cộng đồng trong rừng rậm. ↩
-
Bản gốc là 'Cold Lairs'. 'Lairs' mang nghĩa hang ổ của dã thú. Nơi này ám chỉ những tàn tích đền đài cổ xưa của các vương triều Ấn Độ bị rừng rậm nuốt chửng, là biểu tượng của nền văn minh loài người đã sụp đổ và nhường chỗ cho hoang dã. ↩
Kaa’s Hunting
His spots are the joy of the Leopard: his horns are the Buffalo’s pride.
Be clean, for the strength of the hunter is known by the gloss of his hide.
If ye find that the Bullock can toss you, or the heavy-browed Sambhur can gore;
Ye need not stop work to inform us: we knew it ten seasons before.
Oppress not the cubs of the stranger, but hail them as Sister and Brother,
For though they are little and fubsy, it may be the Bear is their mother.
“There is none like to me!” says the Cub in the pride of his earliest kill;
But the jungle is large and the Cub he is small. Let him think and be still.
Maxims of Baloo
All that is told here happened some time before Mowgli was turned out of the Seeonee Wolf Pack, or revenged himself on Shere Khan the tiger. It was in the days when Baloo was teaching him the Law of the Jungle. The big, serious, old brown bear was delighted to have so quick a pupil, for the young wolves will only learn as much of the Law of the Jungle as applies to their own pack and tribe, and run away as soon as they can repeat the Hunting Verse-“Feet that make no noise; eyes that can see in the dark; ears that can hear the winds in their lairs, and sharp white teeth, all these things are the marks of our brothers except Tabaqui the Jackal and the Hyaena whom we hate.” But Mowgli, as a man-cub, had to learn a great deal more than this. Sometimes Bagheera the Black Panther would come lounging through the jungle to see how his pet was getting on, and would purr with his head against a tree while Mowgli recited the day’s lesson to Baloo. The boy could climb almost as well as he could swim, and swim almost as well as he could run. So Baloo, the Teacher of the Law, taught him the Wood and Water Laws: how to tell a rotten branch from a sound one; how to speak politely to the wild bees when he came upon a hive of them fifty feet above ground; what to say to Mang the Bat when he disturbed him in the branches at midday; and how to warn the water-snakes in the pools before he splashed down among them. None of the Jungle People like being disturbed, and all are very ready to fly at an intruder. Then, too, Mowgli was taught the Strangers’ Hunting Call, which must be repeated aloud till it is answered, whenever one of the Jungle-People hunts outside his own grounds. It means, translated, “Give me leave to hunt here because I am hungry.” And the answer is, “Hunt then for food, but not for pleasure.”
All this will show you how much Mowgli had to learn by heart, and he grew very tired of saying the same thing over a hundred times. But, as Baloo said to Bagheera, one day when Mowgli had been cuffed and run off in a temper, “A man’s cub is a man’s cub, and he must learn all the Law of the Jungle.”
“But think how small he is,” said the Black Panther, who would have spoiled Mowgli if he had had his own way. “How can his little head carry all thy long talk?”
“Is there anything in the jungle too little to be killed? No. That is why I teach him these things, and that is why I hit him, very softly, when he forgets.”
“Softly! What dost thou know of softness, old Iron-feet?” Bagheera grunted. “His face is all bruised today by thy-softness. Ugh.”
“Better he should be bruised from head to foot by me who love him than that he should come to harm through ignorance,” Baloo answered very earnestly. “I am now teaching him the Master Words of the Jungle that shall protect him with the birds and the Snake People, and all that hunt on four feet, except his own pack. He can now claim protection, if he will only remember the words, from all in the jungle. Is not that worth a little beating?”
“Well, look to it then that thou dost not kill the man-cub. He is no tree trunk to sharpen thy blunt claws upon. But what are those Master Words? I am more likely to give help than to ask it”-Bagheera stretched out one paw and admired the steel-blue, ripping-chisel talons at the end of it-“still I should like to know.”
“I will call Mowgli and he shall say them-if he will. Come, Little Brother!”
“My head is ringing like a bee tree,” said a sullen little voice over their heads, and Mowgli slid down a tree trunk very angry and indignant, adding as he reached the ground: “I come for Bagheera and not for thee, fat old Baloo!”
“That is all one to me,” said Baloo, though he was hurt and grieved. “Tell Bagheera, then, the Master Words of the Jungle that I have taught thee this day.”
“Master Words for which people?” said Mowgli, delighted to show off. “The jungle has many tongues. I know them all.”
“A little thou knowest, but not much. See, O Bagheera, they never thank their teacher. Not one small wolfling has ever come back to thank old Baloo for his teachings. Say the word for the Hunting-People, then-great scholar.”
“We be of one blood, ye and I,” said Mowgli, giving the words the Bear accent which all the Hunting People use.
“Good. Now for the birds.”
Mowgli repeated, with the Kite’s whistle at the end of the sentence.
“Now for the Snake-People,” said Bagheera.
The answer was a perfectly indescribable hiss, and Mowgli kicked up his feet behind, clapped his hands together to applaud himself, and jumped on to Bagheera’s back, where he sat sideways, drumming with his heels on the glossy skin and making the worst faces he could think of at Baloo.
“There-there! That was worth a little bruise,” said the brown bear tenderly. “Some day thou wilt remember me.” Then he turned aside to tell Bagheera how he had begged the Master Words from Hathi the Wild Elephant, who knows all about these things, and how Hathi had taken Mowgli down to a pool to get the Snake Word from a water-snake, because Baloo could not pronounce it, and how Mowgli was now reasonably safe against all accidents in the jungle, because neither snake, bird, nor beast would hurt him.
“No one then is to be feared,” Baloo wound up, patting his big furry stomach with pride.
“Except his own tribe,” said Bagheera, under his breath; and then aloud to Mowgli, “Have a care for my ribs, Little Brother! What is all this dancing up and down?”
Mowgli had been trying to make himself heard by pulling at Bagheera’s shoulder fur and kicking hard. When the two listened to him he was shouting at the top of his voice, “And so I shall have a tribe of my own, and lead them through the branches all day long.”
“What is this new folly, little dreamer of dreams?” said Bagheera.
“Yes, and throw branches and dirt at old Baloo,” Mowgli went on. “They have promised me this. Ah!”
“Whoof!” Baloo’s big paw scooped Mowgli off Bagheera’s back, and as the boy lay between the big fore-paws he could see the Bear was angry.
“Mowgli,” said Baloo, “thou hast been talking with the Bandar-log-the Monkey People.”
Mowgli looked at Bagheera to see if the Panther was angry too, and Bagheera’s eyes were as hard as jade stones.
“Thou hast been with the Monkey People-the gray apes-the people without a law-the eaters of everything. That is great shame.”
“When Baloo hurt my head,” said Mowgli (he was still on his back), “I went away, and the gray apes came down from the trees and had pity on me. No one else cared.” He snuffled a little.
“The pity of the Monkey People!” Baloo snorted. “The stillness of the mountain stream! The cool of the summer sun! And then, man-cub?”
“And then, and then, they gave me nuts and pleasant things to eat, and they-they carried me in their arms up to the top of the trees and said I was their blood brother except that I had no tail, and should be their leader some day.”
“They have no leader,” said Bagheera. “They lie. They have always lied.”
“They were very kind and bade me come again. Why have I never been taken among the Monkey People? They stand on their feet as I do. They do not hit me with their hard paws. They play all day. Let me get up! Bad Baloo, let me up! I will play with them again.”
“Listen, man-cub,” said the Bear, and his voice rumbled like thunder on a hot night. “I have taught thee all the Law of the Jungle for all the peoples of the jungle-except the Monkey-Folk who live in the trees. They have no law. They are outcasts. They have no speech of their own, but use the stolen words which they overhear when they listen, and peep, and wait up above in the branches. Their way is not our way. They are without leaders. They have no remembrance. They boast and chatter and pretend that they are a great people about to do great affairs in the jungle, but the falling of a nut turns their minds to laughter and all is forgotten. We of the jungle have no dealings with them. We do not drink where the monkeys drink; we do not go where the monkeys go; we do not hunt where they hunt; we do not die where they die. Hast thou ever heard me speak of the Bandar-log till today?”
“No,” said Mowgli in a whisper, for the forest was very still now Baloo had finished.
“The Jungle-People put them out of their mouths and out of their minds. They are very many, evil, dirty, shameless, and they desire, if they have any fixed desire, to be noticed by the Jungle People. But we do not notice them even when they throw nuts and filth on our heads.”
He had hardly spoken when a shower of nuts and twigs spattered down through the branches; and they could hear coughings and howlings and angry jumpings high up in the air among the thin branches.
“The Monkey-People are forbidden,” said Baloo, “forbidden to the Jungle-People. Remember.”
“Forbidden,” said Bagheera, “but I still think Baloo should have warned thee against them.”
“I-I? How was I to guess he would play with such dirt. The Monkey People! Faugh!”
A fresh shower came down on their heads and the two trotted away, taking Mowgli with them. What Baloo had said about the monkeys was perfectly true. They belonged to the tree-tops, and as beasts very seldom look up, there was no occasion for the monkeys and the Jungle-People to cross each other’s path. But whenever they found a sick wolf, or a wounded tiger, or bear, the monkeys would torment him, and would throw sticks and nuts at any beast for fun and in the hope of being noticed. Then they would howl and shriek senseless songs, and invite the Jungle-People to climb up their trees and fight them, or would start furious battles over nothing among themselves, and leave the dead monkeys where the Jungle-People could see them. They were always just going to have a leader, and laws and customs of their own, but they never did, because their memories would not hold over from day to day, and so they compromised things by making up a saying, “What the Bandar-log think now the jungle will think later,” and that comforted them a great deal. None of the beasts could reach them, but on the other hand none of the beasts would notice them, and that was why they were so pleased when Mowgli came to play with them, and they heard how angry Baloo was.
They never meant to do any more-the Bandar-log never mean anything at all; but one of them invented what seemed to him a brilliant idea, and he told all the others that Mowgli would be a useful person to keep in the tribe, because he could weave sticks together for protection from the wind; so, if they caught him, they could make him teach them. Of course Mowgli, as a woodcutter’s child, inherited all sorts of instincts, and used to make little huts of fallen branches without thinking how he came to do it. The Monkey-People, watching in the trees, considered his play most wonderful. This time, they said, they were really going to have a leader and become the wisest people in the jungle-so wise that everyone else would notice and envy them. Therefore they followed Baloo and Bagheera and Mowgli through the jungle very quietly till it was time for the midday nap, and Mowgli, who was very much ashamed of himself, slept between the Panther and the Bear, resolving to have no more to do with the Monkey People.
The next thing he remembered was feeling hands on his legs and arms-hard, strong, little hands-and then a swash of branches in his face, and then he was staring down through the swaying boughs as Baloo woke the jungle with his deep cries and Bagheera bounded up the trunk with every tooth bared. The Bandar-log howled with triumph and scuffled away to the upper branches where Bagheera dared not follow, shouting: “He has noticed us! Bagheera has noticed us. All the Jungle-People admire us for our skill and our cunning.” Then they began their flight; and the flight of the Monkey-People through tree-land is one of the things nobody can describe. They have their regular roads and crossroads, up hills and down hills, all laid out from fifty to seventy or a hundred feet above ground, and by these they can travel even at night if necessary. Two of the strongest monkeys caught Mowgli under the arms and swung off with him through the treetops, twenty feet at a bound. Had they been alone they could have gone twice as fast, but the boy’s weight held them back. Sick and giddy as Mowgli was he could not help enjoying the wild rush, though the glimpses of earth far down below frightened him, and the terrible check and jerk at the end of the swing over nothing but empty air brought his heart between his teeth. His escort would rush him up a tree till he felt the thinnest topmost branches crackle and bend under them, and then with a cough and a whoop would fling themselves into the air outward and downward, and bring up, hanging by their hands or their feet to the lower limbs of the next tree. Sometimes he could see for miles and miles across the still green jungle, as a man on the top of a mast can see for miles across the sea, and then the branches and leaves would lash him across the face, and he and his two guards would be almost down to earth again. So, bounding and crashing and whooping and yelling, the whole tribe of Bandar-log swept along the tree-roads with Mowgli their prisoner.
For a time he was afraid of being dropped. Then he grew angry but knew better than to struggle, and then he began to think. The first thing was to send back word to Baloo and Bagheera, for, at the pace the monkeys were going, he knew his friends would be left far behind. It was useless to look down, for he could only see the topsides of the branches, so he stared upward and saw, far away in the blue, Rann the Kite balancing and wheeling as he kept watch over the jungle waiting for things to die. Rann saw that the monkeys were carrying something, and dropped a few hundred yards to find out whether their load was good to eat. He whistled with surprise when he saw Mowgli being dragged up to a treetop and heard him give the Kite call for-“We be of one blood, thou and I.” The waves of the branches closed over the boy, but Rann balanced away to the next tree in time to see the little brown face come up again. “Mark my trail!” Mowgli shouted. “Tell Baloo of the Seeonee Pack and Bagheera of the Council Rock.”
“In whose name, Brother?” Rann had never seen Mowgli before, though of course he had heard of him.
“Mowgli, the Frog. Man-cub they call me! Mark my trail!”
The last words were shrieked as he was being swung through the air, but Rann nodded and rose up till he looked no bigger than a speck of dust, and there he hung, watching with his telescope eyes the swaying of the treetops as Mowgli’s escort whirled along.

Baloo in the forest
“They never go far,” he said with a chuckle. “They never do what they set out to do. Always pecking at new things are the Bandar-log. This time, if I have any eye-sight, they have pecked down trouble for themselves, for Baloo is no fledgling and Bagheera can, as I know, kill more than goats.”
So he rocked on his wings, his feet gathered up under him, and waited.
Meantime, Baloo and Bagheera were furious with rage and grief. Bagheera climbed as he had never climbed before, but the thin branches broke beneath his weight, and he slipped down, his claws full of bark.
“Why didst thou not warn the man-cub?” he roared to poor Baloo, who had set off at a clumsy trot in the hope of overtaking the monkeys. “What was the use of half slaying him with blows if thou didst not warn him?”
“Haste! O haste! We-we may catch them yet!” Baloo panted.
“At that speed! It would not tire a wounded cow. Teacher of the Law-cub-beater-a mile of that rolling to and fro would burst thee open. Sit still and think! Make a plan. This is no time for chasing. They may drop him if we follow too close.”
“Arrula! Whoo! They may have dropped him already, being tired of carrying him. Who can trust the Bandar-log? Put dead bats on my head! Give me black bones to eat! Roll me into the hives of the wild bees that I may be stung to death, and bury me with the Hyaena, for I am most miserable of bears! Arulala! Wahooa! O Mowgli, Mowgli! Why did I not warn thee against the Monkey-Folk instead of breaking thy head? Now perhaps I may have knocked the day’s lesson out of his mind, and he will be alone in the jungle without the Master Words.”
Baloo clasped his paws over his ears and rolled to and fro moaning.
“At least he gave me all the Words correctly a little time ago,” said Bagheera impatiently. “Baloo, thou hast neither memory nor respect. What would the jungle think if I, the Black Panther, curled myself up like Ikki the Porcupine, and howled?”
“What do I care what the jungle thinks? He may be dead by now.”
“Unless and until they drop him from the branches in sport, or kill him out of idleness, I have no fear for the man-cub. He is wise and well taught, and above all he has the eyes that make the Jungle-People afraid. But (and it is a great evil) he is in the power of the Bandar-log, and they, because they live in trees, have no fear of any of our people.” Bagheera licked one forepaw thoughtfully.
“Fool that I am! Oh, fat, brown, root-digging fool that I am,” said Baloo, uncoiling himself with a jerk, “it is true what Hathi the Wild Elephant says: `To each his own fear’; and they, the Bandar-log, fear Kaa the Rock Snake. He can climb as well as they can. He steals the young monkeys in the night. The whisper of his name makes their wicked tails cold. Let us go to Kaa.”
“What will he do for us? He is not of our tribe, being footless-and with most evil eyes,” said Bagheera.
“He is very old and very cunning. Above all, he is always hungry,” said Baloo hopefully. “Promise him many goats.”
“He sleeps for a full month after he has once eaten. He may be asleep now, and even were he awake what if he would rather kill his own goats?” Bagheera, who did not know much about Kaa, was naturally suspicious.
“Then in that case, thou and I together, old hunter, might make him see reason.” Here Baloo rubbed his faded brown shoulder against the Panther, and they went off to look for Kaa the Rock Python.
They found him stretched out on a warm ledge in the afternoon sun, admiring his beautiful new coat, for he had been in retirement for the last ten days changing his skin, and now he was very splendid-darting his big blunt-nosed head along the ground, and twisting the thirty feet of his body into fantastic knots and curves, and licking his lips as he thought of his dinner to come.
“He has not eaten,” said Baloo, with a grunt of relief, as soon as he saw the beautifully mottled brown and yellow jacket. “Be careful, Bagheera! He is always a little blind after he has changed his skin, and very quick to strike.”
Kaa was not a poison snake-in fact he rather despised the poison snakes as cowards-but his strength lay in his hug, and when he had once lapped his huge coils round anybody there was no more to be said. “Good hunting!” cried Baloo, sitting up on his haunches. Like all snakes of his breed Kaa was rather deaf, and did not hear the call at first. Then he curled up ready for any accident, his head lowered.
“Good hunting for us all,” he answered. “Oho, Baloo, what dost thou do here? Good hunting, Bagheera. One of us at least needs food. Is there any news of game afoot? A doe now, or even a young buck? I am as empty as a dried well.”
“We are hunting,” said Baloo carelessly. He knew that you must not hurry Kaa. He is too big.
“Give me permission to come with you,” said Kaa. “A blow more or less is nothing to thee, Bagheera or Baloo, but I-I have to wait and wait for days in a wood-path and climb half a night on the mere chance of a young ape. Psshaw! The branches are not what they were when I was young. Rotten twigs and dry boughs are they all.”
“Maybe thy great weight has something to do with the matter,” said Baloo.
“I am a fair length-a fair length,” said Kaa with a little pride. “But for all that, it is the fault of this new-grown timber. I came very near to falling on my last hunt-very near indeed-and the noise of my slipping, for my tail was not tight wrapped around the tree, waked the Bandar-log, and they called me most evil names.”
“Footless, yellow earth-worm,” said Bagheera under his whiskers, as though he were trying to remember something.
“Sssss! Have they ever called me that?” said Kaa.
“Something of that kind it was that they shouted to us last moon, but we never noticed them. They will say anything-even that thou hast lost all thy teeth, and wilt not face anything bigger than a kid, because (they are indeed shameless, these Bandar-log)-because thou art afraid of the he-goat’s horns,” Bagheera went on sweetly.
Now a snake, especially a wary old python like Kaa, very seldom shows that he is angry, but Baloo and Bagheera could see the big swallowing muscles on either side of Kaa’s throat ripple and bulge.
“The Bandar-log have shifted their grounds,” he said quietly. “When I came up into the sun today I heard them whooping among the tree-tops.”
“It-it is the Bandar-log that we follow now,” said Baloo, but the words stuck in his throat, for that was the first time in his memory that one of the Jungle-People had owned to being interested in the doings of the monkeys.
“Beyond doubt then it is no small thing that takes two such hunters-leaders in their own jungle I am certain-on the trail of the Bandar-log,” Kaa replied courteously, as he swelled with curiosity.
“Indeed,” Baloo began, “I am no more than the old and sometimes very foolish Teacher of the Law to the Seeonee wolf-cubs, and Bagheera here-”
“Is Bagheera,” said the Black Panther, and his jaws shut with a snap, for he did not believe in being humble. “The trouble is this, Kaa. Those nut-stealers and pickers of palm leaves have stolen away our man-cub of whom thou hast perhaps heard.”
“I heard some news from Ikki (his quills make him presumptuous) of a man-thing that was entered into a wolf pack, but I did not believe. Ikki is full of stories half heard and very badly told.”
“But it is true. He is such a man-cub as never was,” said Baloo. “The best and wisest and boldest of man-cubs-my own pupil, who shall make the name of Baloo famous through all the jungles; and besides, I-we-love him, Kaa.”
“Ts! Ts!” said Kaa, weaving his head to and fro. “I also have known what love is. There are tales I could tell that-”
“That need a clear night when we are all well fed to praise properly,” said Bagheera quickly. “Our man-cub is in the hands of the Bandar-log now, and we know that of all the Jungle-People they fear Kaa alone.”
“They fear me alone. They have good reason,” said Kaa. “Chattering, foolish, vain-vain, foolish, and chattering, are the monkeys. But a man-thing in their hands is in no good luck. They grow tired of the nuts they pick, and throw them down. They carry a branch half a day, meaning to do great things with it, and then they snap it in two. That man-thing is not to be envied. They called me also-`yellow fish’ was it not?”
“Worm-worm-earth-worm,” said Bagheera, “as well as other things which I cannot now say for shame.”
“We must remind them to speak well of their master. Aaa-ssp! We must help their wandering memories. Now, whither went they with the cub?”
“The jungle alone knows. Toward the sunset, I believe,” said Baloo. “We had thought that thou wouldst know, Kaa.”
“I? How? I take them when they come in my way, but I do not hunt the Bandar-log, or frogs-or green scum on a water-hole, for that matter.”
“Up, Up! Up, Up! Hillo! Illo! Illo, look up, Baloo of the Seeonee Wolf Pack!”
Baloo looked up to see where the voice came from, and there was Rann the Kite, sweeping down with the sun shining on the upturned flanges of his wings. It was near Rann’s bedtime, but he had ranged all over the jungle looking for the Bear and had missed him in the thick foliage.
“What is it?” said Baloo.
“I have seen Mowgli among the Bandar-log. He bade me tell you. I watched. The Bandar-log have taken him beyond the river to the monkey city-to the Cold Lairs. They may stay there for a night, or ten nights, or an hour. I have told the bats to watch through the dark time. That is my message. Good hunting, all you below!”
“Full gorge and a deep sleep to you, Rann,” cried Bagheera. “I will remember thee in my next kill, and put aside the head for thee alone, O best of kites!”
“It is nothing. It is nothing. The boy held the Master Word. I could have done no less,” and Rann circled up again to his roost.
“He has not forgotten to use his tongue,” said Baloo with a chuckle of pride. “To think of one so young remembering the Master Word for the birds too while he was being pulled across trees!”
“It was most firmly driven into him,” said Bagheera. “But I am proud of him, and now we must go to the Cold Lairs.”
They all knew where that place was, but few of the Jungle People ever went there, because what they called the Cold Lairs was an old deserted city, lost and buried in the jungle, and beasts seldom use a place that men have once used. The wild boar will, but the hunting tribes do not. Besides, the monkeys lived there as much as they could be said to live anywhere, and no self-respecting animal would come within eyeshot of it except in times of drought, when the half-ruined tanks and reservoirs held a little water.

The “Cold Lairs”
“It is half a night’s journey-at full speed,” said Bagheera, and Baloo looked very serious. “I will go as fast as I can,” he said anxiously.
“We dare not wait for thee. Follow, Baloo. We must go on the quick-foot-Kaa and I.”
“Feet or no feet, I can keep abreast of all thy four,” said Kaa shortly. Baloo made one effort to hurry, but had to sit down panting, and so they left him to come on later, while Bagheera hurried forward, at the quick panther-canter. Kaa said nothing, but, strive as Bagheera might, the huge Rock-python held level with him. When they came to a hill stream, Bagheera gained, because he bounded across while Kaa swam, his head and two feet of his neck clearing the water, but on level ground Kaa made up the distance.
“By the Broken Lock that freed me,” said Bagheera, when twilight had fallen, “thou art no slow goer!”
“I am hungry,” said Kaa. “Besides, they called me speckled frog.”
“Worm-earth-worm, and yellow to boot.”
“All one. Let us go on,” and Kaa seemed to pour himself along the ground, finding the shortest road with his steady eyes, and keeping to it.
In the Cold Lairs the Monkey-People were not thinking of Mowgli’s friends at all. They had brought the boy to the Lost City, and were very much pleased with themselves for the time. Mowgli had never seen an Indian city before, and though this was almost a heap of ruins it seemed very wonderful and splendid. Some king had built it long ago on a little hill. You could still trace the stone causeways that led up to the ruined gates where the last splinters of wood hung to the worn, rusted hinges. Trees had grown into and out of the walls; the battlements were tumbled down and decayed, and wild creepers hung out of the windows of the towers on the walls in bushy hanging clumps.
A great roofless palace crowned the hill, and the marble of the courtyards and the fountains was split, and stained with red and green, and the very cobblestones in the courtyard where the king’s elephants used to live had been thrust up and apart by grasses and young trees. From the palace you could see the rows and rows of roofless houses that made up the city looking like empty honeycombs filled with blackness; the shapeless block of stone that had been an idol in the square where four roads met; the pits and dimples at street corners where the public wells once stood, and the shattered domes of temples with wild figs sprouting on their sides. The monkeys called the place their city, and pretended to despise the Jungle-People because they lived in the forest. And yet they never knew what the buildings were made for nor how to use them. They would sit in circles on the hall of the king’s council chamber, and scratch for fleas and pretend to be men; or they would run in and out of the roofless houses and collect pieces of plaster and old bricks in a corner, and forget where they had hidden them, and fight and cry in scuffling crowds, and then break off to play up and down the terraces of the king’s garden, where they would shake the rose trees and the oranges in sport to see the fruit and flowers fall. They explored all the passages and dark tunnels in the palace and the hundreds of little dark rooms, but they never remembered what they had seen and what they had not; and so drifted about in ones and twos or crowds telling each other that they were doing as men did. They drank at the tanks and made the water all muddy, and then they fought over it, and then they would all rush together in mobs and shout: “There is no one in the jungle so wise and good and clever and strong and gentle as the Bandar-log.” Then all would begin again till they grew tired of the city and went back to the tree-tops, hoping the Jungle-People would notice them.
Mowgli, who had been trained under the Law of the Jungle, did not like or understand this kind of life. The monkeys dragged him into the Cold Lairs late in the afternoon, and instead of going to sleep, as Mowgli would have done after a long journey, they joined hands and danced about and sang their foolish songs. One of the monkeys made a speech and told his companions that Mowgli’s capture marked a new thing in the history of the Bandar-log, for Mowgli was going to show them how to weave sticks and canes together as a protection against rain and cold. Mowgli picked up some creepers and began to work them in and out, and the monkeys tried to imitate; but in a very few minutes they lost interest and began to pull their friends’ tails or jump up and down on all fours, coughing.
“I wish to eat,” said Mowgli. “I am a stranger in this part of the jungle. Bring me food, or give me leave to hunt here.”
Twenty or thirty monkeys bounded away to bring him nuts and wild pawpaws. But they fell to fighting on the road, and it was too much trouble to go back with what was left of the fruit. Mowgli was sore and angry as well as hungry, and he roamed through the empty city giving the Strangers’ Hunting Call from time to time, but no one answered him, and Mowgli felt that he had reached a very bad place indeed. “All that Baloo has said about the Bandar-log is true,” he thought to himself. “They have no Law, no Hunting Call, and no leaders-nothing but foolish words and little picking thievish hands. So if I am starved or killed here, it will be all my own fault. But I must try to return to my own jungle. Baloo will surely beat me, but that is better than chasing silly rose leaves with the Bandar-log.”
No sooner had he walked to the city wall than the monkeys pulled him back, telling him that he did not know how happy he was, and pinching him to make him grateful. He set his teeth and said nothing, but went with the shouting monkeys to a terrace above the red sandstone reservoirs that were half-full of rain water. There was a ruined summer-house of white marble in the center of the terrace, built for queens dead a hundred years ago. The domed roof had half fallen in and blocked up the underground passage from the palace by which the queens used to enter. But the walls were made of screens of marble tracery-beautiful milk-white fretwork, set with agates and cornelians and jasper and lapis lazuli, and as the moon came up behind the hill it shone through the open work, casting shadows on the ground like black velvet embroidery. Sore, sleepy, and hungry as he was, Mowgli could not help laughing when the Bandar-log began, twenty at a time, to tell him how great and wise and strong and gentle they were, and how foolish he was to wish to leave them. “We are great. We are free. We are wonderful. We are the most wonderful people in all the jungle! We all say so, and so it must be true,” they shouted. “Now as you are a new listener and can carry our words back to the Jungle-People so that they may notice us in future, we will tell you all about our most excellent selves.” Mowgli made no objection, and the monkeys gathered by hundreds and hundreds on the terrace to listen to their own speakers singing the praises of the Bandar-log, and whenever a speaker stopped for want of breath they would all shout together: “This is true; we all say so.” Mowgli nodded and blinked, and said “Yes” when they asked him a question, and his head spun with the noise. “Tabaqui the Jackal must have bitten all these people,” he said to himself, “and now they have madness. Certainly this is dewanee, the madness. Do they never go to sleep? Now there is a cloud coming to cover that moon. If it were only a big enough cloud I might try to run away in the darkness. But I am tired.”
That same cloud was being watched by two good friends in the ruined ditch below the city wall, for Bagheera and Kaa, knowing well how dangerous the Monkey-People were in large numbers, did not wish to run any risks. The monkeys never fight unless they are a hundred to one, and few in the jungle care for those odds.
“I will go to the west wall,” Kaa whispered, “and come down swiftly with the slope of the ground in my favor. They will not throw themselves upon my back in their hundreds, but-”
“I know it,” said Bagheera. “Would that Baloo were here, but we must do what we can. When that cloud covers the moon I shall go to the terrace. They hold some sort of council there over the boy.”
“Good hunting,” said Kaa grimly, and glided away to the west wall. That happened to be the least ruined of any, and the big snake was delayed awhile before he could find a way up the stones. The cloud hid the moon, and as Mowgli wondered what would come next he heard Bagheera’s light feet on the terrace. The Black Panther had raced up the slope almost without a sound and was striking-he knew better than to waste time in biting-right and left among the monkeys, who were seated round Mowgli in circles fifty and sixty deep. There was a howl of fright and rage, and then as Bagheera tripped on the rolling kicking bodies beneath him, a monkey shouted: “There is only one here! Kill him! Kill.” A scuffling mass of monkeys, biting, scratching, tearing, and pulling, closed over Bagheera, while five or six laid hold of Mowgli, dragged him up the wall of the summerhouse and pushed him through the hole of the broken dome. A man-trained boy would have been badly bruised, for the fall was a good fifteen feet, but Mowgli fell as Baloo had taught him to fall, and landed on his feet.

The monkey fight
“Stay there,” shouted the monkeys, “till we have killed thy friends, and later we will play with thee-if the Poison-People leave thee alive.”
“We be of one blood, ye and I,” said Mowgli, quickly giving the Snake’s Call. He could hear rustling and hissing in the rubbish all round him and gave the Call a second time, to make sure.
“Even ssso! Down hoods all!” said half a dozen low voices (every ruin in India becomes sooner or later a dwelling place of snakes, and the old summerhouse was alive with cobras). “Stand still, Little Brother, for thy feet may do us harm.”
Mowgli stood as quietly as he could, peering through the open work and listening to the furious din of the fight round the Black Panther-the yells and chatterings and scufflings, and Bagheera’s deep, hoarse cough as he backed and bucked and twisted and plunged under the heaps of his enemies. For the first time since he was born, Bagheera was fighting for his life.
“Baloo must be at hand; Bagheera would not have come alone,” Mowgli thought. And then he called aloud: “To the tank, Bagheera. Roll to the water tanks. Roll and plunge! Get to the water!”
Bagheera heard, and the cry that told him Mowgli was safe gave him new courage. He worked his way desperately, inch by inch, straight for the reservoirs, halting in silence. Then from the ruined wall nearest the jungle rose up the rumbling war-shout of Baloo. The old Bear had done his best, but he could not come before. “Bagheera,” he shouted, “I am here. I climb! I haste! Ahuwora! The stones slip under my feet! Wait my coming, O most infamous Bandar-log!” He panted up the terrace only to disappear to the head in a wave of monkeys, but he threw himself squarely on his haunches, and, spreading out his forepaws, hugged as many as he could hold, and then began to hit with a regular bat-bat-bat, like the flipping strokes of a paddle wheel. A crash and a splash told Mowgli that Bagheera had fought his way to the tank where the monkeys could not follow. The Panther lay gasping for breath, his head just out of the water, while the monkeys stood three deep on the red steps, dancing up and down with rage, ready to spring upon him from all sides if he came out to help Baloo. It was then that Bagheera lifted up his dripping chin, and in despair gave the Snake’s Call for protection-“We be of one blood, ye and I”-for he believed that Kaa had turned tail at the last minute. Even Baloo, half smothered under the monkeys on the edge of the terrace, could not help chuckling as he heard the Black Panther asking for help.
Kaa had only just worked his way over the west wall, landing with a wrench that dislodged a coping stone into the ditch. He had no intention of losing any advantage of the ground, and coiled and uncoiled himself once or twice, to be sure that every foot of his long body was in working order. All that while the fight with Baloo went on, and the monkeys yelled in the tank round Bagheera, and Mang the Bat, flying to and fro, carried the news of the great battle over the jungle, till even Hathi the Wild Elephant trumpeted, and, far away, scattered bands of the Monkey-Folk woke and came leaping along the tree-roads to help their comrades in the Cold Lairs, and the noise of the fight roused all the day birds for miles round. Then Kaa came straight, quickly, and anxious to kill. The fighting strength of a python is in the driving blow of his head backed by all the strength and weight of his body. If you can imagine a lance, or a battering ram, or a hammer weighing nearly half a ton driven by a cool, quiet mind living in the handle of it, you can roughly imagine what Kaa was like when he fought. A python four or five feet long can knock a man down if he hits him fairly in the chest, and Kaa was thirty feet long, as you know. His first stroke was delivered into the heart of the crowd round Baloo. It was sent home with shut mouth in silence, and there was no need of a second. The monkeys scattered with cries of-“Kaa! It is Kaa! Run! Run!”

‘Kaa’ the python
Generations of monkeys had been scared into good behavior by the stories their elders told them of Kaa, the night thief, who could slip along the branches as quietly as moss grows, and steal away the strongest monkey that ever lived; of old Kaa, who could make himself look so like a dead branch or a rotten stump that the wisest were deceived, till the branch caught them. Kaa was everything that the monkeys feared in the jungle, for none of them knew the limits of his power, none of them could look him in the face, and none had ever come alive out of his hug. And so they ran, stammering with terror, to the walls and the roofs of the houses, and Baloo drew a deep breath of relief. His fur was much thicker than Bagheera’s, but he had suffered sorely in the fight. Then Kaa opened his mouth for the first time and spoke one long hissing word, and the far-away monkeys, hurrying to the defense of the Cold Lairs, stayed where they were, cowering, till the loaded branches bent and crackled under them. The monkeys on the walls and the empty houses stopped their cries, and in the stillness that fell upon the city Mowgli heard Bagheera shaking his wet sides as he came up from the tank. Then the clamor broke out again. The monkeys leaped higher up the walls. They clung around the necks of the big stone idols and shrieked as they skipped along the battlements, while Mowgli, dancing in the summerhouse, put his eye to the screenwork and hooted owl-fashion between his front teeth, to show his derision and contempt.
“Get the man-cub out of that trap; I can do no more,” Bagheera gasped. “Let us take the man-cub and go. They may attack again.”
“They will not move till I order them. Stay you sssso!” Kaa hissed, and the city was silent once more. “I could not come before, Brother, but I think I heard thee call”-this was to Bagheera.
“I-I may have cried out in the battle,” Bagheera answered. “Baloo, art thou hurt?
“I am not sure that they did not pull me into a hundred little bearlings,” said Baloo, gravely shaking one leg after the other. “Wow! I am sore. Kaa, we owe thee, I think, our lives-Bagheera and I.”
“No matter. Where is the manling?”
“Here, in a trap. I cannot climb out,” cried Mowgli. The curve of the broken dome was above his head.
“Take him away. He dances like Mao the Peacock. He will crush our young,” said the cobras inside.
“Hah!” said Kaa with a chuckle, “he has friends everywhere, this manling. Stand back, manling. And hide you, O Poison People. I break down the wall.”
Kaa looked carefully till he found a discolored crack in the marble tracery showing a weak spot, made two or three light taps with his head to get the distance, and then lifting up six feet of his body clear of the ground, sent home half a dozen full-power smashing blows, nose-first. The screen-work broke and fell away in a cloud of dust and rubbish, and Mowgli leaped through the opening and flung himself between Baloo and Bagheera-an arm around each big neck.
“Art thou hurt?” said Baloo, hugging him softly.
“I am sore, hungry, and not a little bruised. But, oh, they have handled ye grievously, my Brothers! Ye bleed.”
“Others also,” said Bagheera, licking his lips and looking at the monkey-dead on the terrace and round the tank.
“It is nothing, it is nothing, if thou art safe, oh, my pride of all little frogs!” whimpered Baloo.
“Of that we shall judge later,” said Bagheera, in a dry voice that Mowgli did not at all like. “But here is Kaa to whom we owe the battle and thou owest thy life. Thank him according to our customs, Mowgli.”
Mowgli turned and saw the great Python’s head swaying a foot above his own.
“So this is the manling,” said Kaa. “Very soft is his skin, and he is not unlike the Bandar-log. Have a care, manling, that I do not mistake thee for a monkey some twilight when I have newly changed my coat.”
“We be one blood, thou and I,” Mowgli answered. “I take my life from thee tonight. My kill shall be thy kill if ever thou art hungry, O Kaa.”
“All thanks, Little Brother,” said Kaa, though his eyes twinkled. “And what may so bold a hunter kill? I ask that I may follow when next he goes abroad.”
“I kill nothing,-I am too little,-but I drive goats toward such as can use them. When thou art empty come to me and see if I speak the truth. I have some skill in these [he held out his hands], and if ever thou art in a trap, I may pay the debt which I owe to thee, to Bagheera, and to Baloo, here. Good hunting to ye all, my masters.”
“Well said,” growled Baloo, for Mowgli had returned thanks very prettily. The Python dropped his head lightly for a minute on Mowgli’s shoulder. “A brave heart and a courteous tongue,” said he. “They shall carry thee far through the jungle, manling. But now go hence quickly with thy friends. Go and sleep, for the moon sets, and what follows it is not well that thou shouldst see.”
The moon was sinking behind the hills and the lines of trembling monkeys huddled together on the walls and battlements looked like ragged shaky fringes of things. Baloo went down to the tank for a drink and Bagheera began to put his fur in order, as Kaa glided out into the center of the terrace and brought his jaws together with a ringing snap that drew all the monkeys’ eyes upon him.
“The moon sets,” he said. “Is there yet light enough to see?”
From the walls came a moan like the wind in the tree-tops-“We see, O Kaa.”
“Good. Begins now the dance-the Dance of the Hunger of Kaa. Sit still and watch.”
He turned twice or thrice in a big circle, weaving his head from right to left. Then he began making loops and figures of eight with his body, and soft, oozy triangles that melted into squares and five-sided figures, and coiled mounds, never resting, never hurrying, and never stopping his low humming song. It grew darker and darker, till at last the dragging, shifting coils disappeared, but they could hear the rustle of the scales.
Baloo and Bagheera stood still as stone, growling in their throats, their neck hair bristling, and Mowgli watched and wondered.
“Bandar-log,” said the voice of Kaa at last, “can ye stir foot or hand without my order? Speak!”
“Without thy order we cannot stir foot or hand, O Kaa!”
“Good! Come all one pace nearer to me.”
The lines of the monkeys swayed forward helplessly, and Baloo and Bagheera took one stiff step forward with them.
“Nearer!” hissed Kaa, and they all moved again.
Mowgli laid his hands on Baloo and Bagheera to get them away, and the two great beasts started as though they had been waked from a dream.
“Keep thy hand on my shoulder,” Bagheera whispered. “Keep it there, or I must go back-must go back to Kaa. Aah!”
“It is only old Kaa making circles on the dust,” said Mowgli. “Let us go.” And the three slipped off through a gap in the walls to the jungle.
“Whoof!” said Baloo, when he stood under the still trees again. “Never more will I make an ally of Kaa,” and he shook himself all over.
“He knows more than we,” said Bagheera, trembling. “In a little time, had I stayed, I should have walked down his throat.”
“Many will walk by that road before the moon rises again,” said Baloo. “He will have good hunting-after his own fashion.”
“But what was the meaning of it all?” said Mowgli, who did not know anything of a python’s powers of fascination. “I saw no more than a big snake making foolish circles till the dark came. And his nose was all sore. Ho! Ho!”
“Mowgli,” said Bagheera angrily, “his nose was sore on thy account, as my ears and sides and paws, and Baloo’s neck and shoulders are bitten on thy account. Neither Baloo nor Bagheera will be able to hunt with pleasure for many days.”
“It is nothing,” said Baloo; “we have the man-cub again.”
“True, but he has cost us heavily in time which might have been spent in good hunting, in wounds, in hair-I am half plucked along my back-and last of all, in honor. For, remember, Mowgli, I, who am the Black Panther, was forced to call upon Kaa for protection, and Baloo and I were both made stupid as little birds by the Hunger Dance. All this, man-cub, came of thy playing with the Bandar-log.”
“True, it is true,” said Mowgli sorrowfully. “I am an evil man-cub, and my stomach is sad in me.”
“Mf! What says the Law of the Jungle, Baloo?”
Baloo did not wish to bring Mowgli into any more trouble, but he could not tamper with the Law, so he mumbled: “Sorrow never stays punishment. But remember, Bagheera, he is very little.”
“I will remember. But he has done mischief, and blows must be dealt now. Mowgli, hast thou anything to say?”
“Nothing. I did wrong. Baloo and thou are wounded. It is just.”
Bagheera gave him half a dozen love-taps from a panther’s point of view (they would hardly have waked one of his own cubs), but for a seven-year-old boy they amounted to as severe a beating as you could wish to avoid. When it was all over Mowgli sneezed, and picked himself up without a word.
“Now,” said Bagheera, “jump on my back, Little Brother, and we will go home.”
One of the beauties of Jungle Law is that punishment settles all scores. There is no nagging afterward.
Mowgli laid his head down on Bagheera’s back and slept so deeply that he never waked when he was put down in the home-cave.