Hải cẩu trắng

Ồ! Lặng yên nào, bé cưng của mẹ, màn đêm đã lùi lại phía sau,
Và vùng nước từng lấp lánh lục lam giờ đã hóa đen ngòm.
Vầng trăng vắt ngang đỉnh sóng bạc đầu, đang đưa mắt kiếm tìm chúng ta
Đang náu mình nghỉ ngơi giữa những hõm sóng xạc xào.
Nơi muôn trùng sóng vỗ nhấp nhô, hãy để đó làm chiếc gối êm ái của con,
À ơi, đôi chân chèo xíu xiu đã mỏi nhừ, hãy cuộn tròn say giấc nhé!
Bão giông chẳng thể đánh thức con, và bầy cá mập cũng chẳng đuổi kịp con đâu,
Khi con đang an giấc nồng nàn trong vòng tay biển cả vỗ về êm ru!

Khúc hát ru của Hải cẩu

Tất cả những chuyện này đã xảy ra cách đây vài năm tại một nơi gọi là Novastoshnah11, hay Mũi Đông Bắc, trên Đảo St. Paul, xa tít tắp ở vùng Biển Bering. Limmershin, chú chim hồng tước mùa đông, đã kể cho tôi nghe câu chuyện này khi bị gió bạt lên cột buồm của một chiếc tàu hơi nước đang trên đường tới Nhật Bản. Tôi đã mang chú xuống khoang tàu của mình, ủ ấm và cho ăn suốt vài ngày cho đến khi chú chắp cánh bay đủ sức trở về St. Paul. Limmershin là một chú chim nhỏ với dáng vẻ lạ kỳ, nhưng lại có tài kể chuyện rất đỗi chân thực.

Chốn Novastoshnah vốn vắng bóng người lai vãng nếu không vì công việc. Những cư dân duy nhất coi bãi biển này là nơi tề tựu thường niên chính là loài hải cẩu. Mỗi bận hè sang, hàng trăm ngàn con hải cẩu lại từ những vùng biển xám ngắt lạnh lẽo bơi về đây, bởi lẽ Novastoshnah tự hào sở hữu điều kiện sinh sống cho loài hải cẩu tốt hơn bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.

Sea Catch nắm rõ điều đó. Cứ mỗi độ xuân về, dù đang lưu lạc ở phương trời nào, gã cũng sẽ bơi như một quả ngư lôi xé nước thẳng tiến tới Novastoshnah. Tại đây, gã dành trọn một tháng trời chỉ để kịch chiến với đồng loại, cốt giành lấy một vùng cắm trại đắc địa trên các mỏm đá, càng sát mép nước càng tốt. Sea Catch là một tay hải cẩu lông xám khổng lồ mười lăm tuổi đời, sở hữu bờm rậm rạp trên vai cùng những chiếc răng nanh dài sắc lẹm đầy hung tợn. Khi chống hai chân chèo trước để nhổm dậy, gã cao cách mặt đất hơn bốn feet, và nếu có ai đủ gan dạ để đặt gã lên bàn cân, hẳn gã phải nặng ngót nghét bảy trăm pound. Dù mang trên mình chằng chịt những vết sẹo từ các trận thư hùng khốc liệt, Sea Catch vẫn luôn sẵn sàng nghênh chiến. Gã có thói quen nghiêng đầu sang một bên, như thể e dè không dám nhìn thẳng mặt kẻ thù; nhưng rồi gã sẽ lao ra chớp nhoáng, cắm phập hàm răng sắc nhọn vào cổ đối thủ. Kẻ kia chỉ còn nước cắm cổ bỏ chạy nếu muốn giữ mạng, bởi lẽ Sea Catch chẳng bao giờ biết nương tay.

Dẫu vậy, chiếu theo Luật của Bãi Biển, gã tuyệt nhiên không truy sát kẻ bại trận. Gã chỉ khao khát một chốn nương thân sát mép sóng cho gia đình mình. Nhưng ngặt một nỗi, có đến bốn, năm chục ngàn con hải cẩu khác cũng chung mục đích ấy mỗi khi xuân về, biến bãi biển thành một chiến trường rùng rợn của những tiếng huýt sáo, tiếng rống, tiếng gầm gừ và tiếng phì phò bạo liệt.

Đứng từ một ngọn đồi nhỏ mang tên Đồi Hutchinson, người ta có thể phóng tầm mắt bao quát vùng đất trải dài ba dặm rưỡi, ken đặc những con hải cẩu đang hỗn chiến; và những con sóng cũng điểm xuyết vô vàn cái đầu vội vã nhô lên bờ để lao vào cuộc quyết đấu đẫm máu. Chúng chiến đấu giữa những con sóng vỡ bờ, trên bãi cát mịn màng, và trên cả những tảng đá bazan nhẵn thín của khu vực sinh sản. Bởi lẽ, giống hệt như con người, chúng cũng kiên định bất chấp và chẳng đời nào chịu nhượng bộ. Trái lại, những nàng vợ hải cẩu sẽ không bao giờ dạo bước lên đảo cho đến tận cuối tháng Năm hay đầu tháng Sáu, vì họ không muốn bị xé xác giữa vòng vây bạo lực; và những con hải cẩu trẻ lên hai, lên ba và bốn tuổi, do chưa bận tâm đến chuyện gia thất, thường đi sâu vào đất liền chừng nửa dặm, băng qua hàng ngũ của những chiến binh. Chúng thản nhiên chơi đùa trên những đụn cát thành từng bầy đàn đông đúc, chà xát sạch trụi thảm cỏ xanh mọc nơi đó. Đám này được gọi là holluschickie22-những gã độc thân-và có lẽ số lượng của chúng ước chừng lên đến hai, ba trăm ngàn chỉ tính riêng tại bãi biển Novastoshnah.

Vào một mùa xuân nọ, Sea Catch vừa mới khép lại trận thư hùng thứ bốn mươi lăm thì Matkah, cô vợ với bộ lông mượt mà và ánh mắt dịu hiền, duyên dáng bước lên từ biển khơi. Gã liền túm lấy phần gáy của cô, quẳng vào khu vực của mình rồi càu nhàu: "Đến muộn như mọi khi. Em đã lặn đi đâu vậy?"

Vì suốt bốn tháng ròng rã bám trụ trên bãi biển mà không thèm đoái hoài đến chuyện ăn uống, tính khí của Sea Catch luôn ở trạng thái tồi tệ. Biết ý, Matkah chẳng hề đôi co. Cô đảo mắt quanh một vòng rồi âu yếm đáp: "Mình thật chu đáo. Mình lại giành được chỗ cũ rồi."

"Đương nhiên là anh phải giành được chứ," Sea Catch hãnh diện. "Nhìn anh này!"

Trên cơ thể gã, hơn hai mươi vết thương đang rướm máu; một con mắt tưởng chừng sắp lọt thỏm ra ngoài, và hai bên sườn bị xé toạc thành từng dải thịt.

"Ôi, cánh đàn ông các anh, rặt một thói như nhau!" Matkah cất lời, lấy chân chèo sau quạt nhè nhẹ cho mình. "Sao các anh không thể cư xử biết điều và nhường nhịn nhau chỗ ở trong hòa bình cơ chứ? Trông mình cứ tơi tả như vừa kịch chiến với bọn Cá Voi Sát Thủ vậy."

"Anh chẳng làm gì ngoài việc đâm chém từ giữa tháng Năm đến giờ. Bãi biển mùa này đông đúc một cách đáng xấu hổ. Anh đã đụng độ ít nhất một trăm gã hải cẩu dạt tới từ Bãi biển Lukannon, đang lùng sục tìm nhà. Tại sao chúng không thể yên vị ở nơi chúng thuộc về chứ?"

"Em cứ nghĩ vợ chồng mình sẽ yên ổn hơn nhiều nếu dời đến Đảo Rái Cá, thay vì phải chen chúc ở chốn này," Matkah thở dài.

"Xì! Chỉ có lũ choai choai holluschickie mới dạt ra Đảo Rái Cá. Đặt chân đến đó, thiên hạ lại bảo đôi ta hèn mạt. Phải giữ thể diện chứ, em."

Sea Catch kiêu hãnh vùi đầu vào giữa đôi vai vạm vỡ và vờ chợp mắt trong vài phút, nhưng thực chất gã luôn cảnh giác cao độ, ánh mắt láo liên tìm kiếm một trận thư hùng mới. Giờ đây, khi toàn bộ bầy hải cẩu cùng thê tử đã tề tựu đông đủ trên bờ, tiếng ồn ào của chúng có thể vọng xa hàng dặm ngoài khơi, lấn át cả những cơn bão thịnh nộ nhất. Theo một ước tính khiêm tốn, bãi biển đang là nhà của hơn một triệu con hải cẩu-những lão hải cẩu già, những bà mẹ, bầy hải cẩu sơ sinh cho đến đám holluschickie. Tất cả đang cuốn vào vòng xoáy của những trận hỗn chiến, xô đẩy, la hét, trườn bò và nô đùa, túa xuống biển rồi lại ngoi lên bờ thành từng bầy từng đàn. Chúng rải rác khắp mọi tấc đất xa đến tận chân trời, và va vào nhau thành từng lữ đoàn dày đặc giữa làn sương mù. Lớp sương giăng mắc dường như luôn ôm trọn lấy Novastoshnah, chỉ trừ những khoảnh khắc ngắn ngủi mặt trời ló dạng, nhuộm lên vạn vật sắc ngọc trai và cầu vồng rực rỡ.

Chính giữa khung cảnh hỗn mang ấy, Kotick-đứa con bé bỏng của Matkah-đã chào đời. Cậu bé mang vẻ ngoài giống hệt bao chú hải cẩu sơ sinh khác, phần đầu và đôi vai to lớn, cùng cặp mắt xanh nhạt như màu nước biển, nhưng có một đặc điểm trên bộ lông của cậu khiến hải cẩu mẹ phải chăm chú ngắm nhìn.

"Sea Catch, mình ơi," cuối cùng cô cất tiếng, "con của chúng ta sẽ có lông màu trắng đấy!"

"Vỏ nghêu rỗng và rong biển khô!" Sea Catch khịt mũi chế nhạo. "Trên đời này đào đâu ra thứ gì gọi là hải cẩu trắng."

"Em cũng chẳng biết làm sao," Matkah đáp; "nhưng bây giờ thì có rồi đấy." Và cô cất cao bài hát ru khe khẽ, điệu ngâm nga dịu dàng mà mọi hải cẩu mẹ đều dành tặng cho núm ruột của mình:

Con chớ vội bơi khi chưa tròn sáu tuần tuổi,
Kẻo chiếc đầu sẽ chìm nghỉm, gót chân thì chới với;
Bởi những cơn bão hè cùng bọn Cá Voi Sát Thủ
Luôn là hiểm họa rình rập những chú hải cẩu non.

Luôn là hiểm họa rình rập những chú hải cẩu non, chuột cưng ạ,
Một mối nguy tồi tệ nhất có thể bủa vây;
Nhưng hãy mạnh mẽ vẫy vùng và khôn lớn,
Rồi con sẽ vút bơi chẳng bao giờ lạc lối.
Hỡi Đứa Con Của Biển Khơi!

Lẽ dĩ nhiên, ban đầu chú nhóc làm sao thấu hiểu ý nghĩa của lời ca. Cậu chỉ biết lạch bạch bò trườn quanh mẹ, tự học cách nép sang một bên mỗi khi người cha lao vào những trận chiến, để mặc cho hai con thú khổng lồ lăn lộn và gầm gừ trên những tảng đá trơn trượt. Matkah thường xuyên ra biển săn mồi, khiến cậu bé chỉ được bú sữa hai ngày một lần; nhưng mỗi bữa ăn, cậu đều ngấu nghiến no nê và lớn nhanh như thổi.

Khám phá đầu tiên của Kotick là bò sâu vào đất liền. Tại đó, cậu hội ngộ với hàng chục ngàn chú hải cẩu đồng trang lứa. Chúng quấn quýt chơi đùa hệt như những chú cún con, rủ nhau ngủ vùi trên bãi cát sạch tinh tươm, rồi lại thức giấc và tiếp tục nô đùa. Lũ hải cẩu trưởng thành bận bịu ở khu vực sinh sản chẳng màng đoái hoài đến chúng, trong khi đám holluschickie lại thu mình trong lãnh thổ riêng, nên bầy trẻ thơ được tận hưởng một không gian vui chơi tuyệt vời.

Mỗi bận trở về từ chuyến đánh bắt nơi biển sâu, Matkah sẽ tiến thẳng đến sân chơi của bầy trẻ, cất tiếng gọi tha thiết như cừu mẹ gọi đàn, rồi kiên nhẫn chờ đợi tiếng đáp lời của Kotick. Vừa nghe thấy tiếng con, cô lập tức bơi thẳng một mạch về phía cậu, dùng hai chiếc chân chèo trước hất tung những đứa trẻ khác văng tứ tung sang hai bên. Bãi cát luôn chật ních hàng trăm bà mẹ đang nháo nhác tìm con, còn lũ trẻ thì lúc nào cũng tinh nghịch hiếu động. Nhưng, như Matkah từng dặn dò Kotick, "Miễn là con không đầm mình trong vùng nước bùn lầy lội để chuốc lấy mầm bệnh ghẻ lở, đừng chà xát những vết xước vào lớp cát cứng, và tuyệt đối không bơi ra xa khi biển cả nổi cơn thịnh nộ, thì sẽ chẳng có gì làm hại được con ở chốn này."

Loài hải cẩu non cũng chẳng thể bơi lội ngay tắp lự như những đứa trẻ loài người, song chúng luôn cảm thấy bứt rứt cho đến khi thuần thục kỹ năng này. Lần đầu tiên Kotick men theo triều xuống mép nước, một con sóng dữ đã cuốn phăng cậu ra khỏi vùng an toàn. Cái đầu to lớn của cậu chìm nghỉm, trong khi đôi chân chèo xíu xiu phía sau cứ chới với vểnh lên hệt như lời mẹ kể trong bài hát. Nếu con sóng tiếp theo không kịp thời đánh dạt cậu vào bờ, hẳn cậu đã phải bỏ mạng nơi đáy biển.

Sau bài học nhớ đời ấy, cậu chuyển sang nằm thư giãn trong những vũng nước nhỏ trên bãi biển, để mặc cho lớp bọt sóng vừa đủ che lấp và nâng bổng cơ thể khi cậu quẫy đạp; nhưng cậu vẫn luôn nơm nớp đề phòng những con sóng lớn mang theo hiểm họa khôn lường. Mất ròng rã hai tuần lễ, cậu mới học được cách sử dụng đôi chân chèo. Suốt quãng thời gian đó, cậu cứ vùng vẫy ra vào dòng nước, sặc sụa ho và càu nhàu bực dọc, bò lên bãi cát chợp mắt một lát, rồi lại tiếp tục lao xuống, cho đến khi vỡ lẽ ra rằng: cậu thực sự thuộc về biển cả.

Từ đây, bạn có thể mường tượng ra những khoảnh khắc vui đùa vô tư lự của cậu bên lũ bạn: cùng lặn ngụp dưới những lớp sóng cuộn trào; cưỡi trên đỉnh vòm sóng bạc đầu rồi đáp xuống vỡ òa trong màn bọt nước trắng xóa mỗi khi sóng lớn chồm lên tít bãi cát; hay đứng thẳng bằng đuôi, đưa vây gãi đầu ra vẻ sành sỏi như những lão hải cẩu già; và chơi trò "Tôi là Vua của Lâu đài" trên những tảng đá phủ đầy rong rêu trơn tuột nhô lên mặt nước. Thỉnh thoảng, cậu thoáng thấy một chiếc vây mỏng tang, sắc lẹm hệt vây cá mập, lặng lẽ rẽ nước lướt sát bờ. Cậu thừa biết đó là Cá Voi Sát Thủ, loài Grampus hung tợn chuyên ăn thịt hải cẩu non mỗi khi săn được. Những lúc ấy, Kotick sẽ lao vút về bãi biển nhanh như một mũi tên tẩm độc, bỏ lại chiếc vây lững lờ bơi đi chậm chạp, ra chiều như chẳng màng kiếm tìm thứ gì.

Khi tháng Mười khép lại, bầy hải cẩu lục rục rời Đảo St. Paul vươn ra vùng biển sâu thẳm. Chúng đi theo từng gia đình, từng bộ lạc. Không còn cảnh gầm gừ, cắn xé tranh giành lãnh địa sinh sản nữa. Giờ đây, đám holluschickie trẻ tuổi có thể tự do đùa giỡn ở bất cứ nơi đâu chúng muốn. "Năm tới," Matkah ân cần bảo Kotick, "con cũng sẽ trở thành một gã holluschickie thực thụ. Nhưng năm nay, con phải học cách bắt cá đã."

Hai mẹ con cùng nhau băng qua Thái Bình Dương bao la. Matkah tận tình chỉ cho con trai cách ngủ ngửa, đôi chân chèo ép sát vào hai bên mạn sườn, chỉ để lấp ló chiếc mũi nhỏ xíu trên mặt nước. Quả thực, chẳng có chiếc nôi nào êm ái, bồng bềnh hơn những đợt sóng trải dài tít tắp của Thái Bình Dương. Đôi lúc, Kotick cảm thấy làn da mình ngứa râm ran khắp chốn. Matkah giải thích rằng con đang học "cảm giác của nước". Những cơn ngứa ngáy, châm chích ấy chính là lời cảnh báo thời tiết xấu sắp ập tới, và con phải vút đi thật nhanh để tránh bão.

{9166}

Sâu mười sải nước

"Chẳng bao lâu nữa con sẽ biết mình phải bơi về đâu," mẹ cậu dặn dò, "nhưng bây giờ chúng ta hãy đi theo bác Heo Biển Porpoise, bác ấy thông thái lắm." Vừa lúc ấy, một đàn heo biển đang ngụp lặn xé toạc màn nước lao vụt đi. Chú nhóc Kotick lập tức bơi đuổi theo nhanh hết mức có thể. "Làm sao bác biết phải đi hướng nào?" cậu vừa thở hổn hển vừa hỏi. Con đầu đàn đảo con mắt trắng dã rồi lặn sâu xuống. "Đuôi ta ngứa ran, nhóc ạ," nó ồm ồm đáp. "Điều đó báo hiệu một cơn bão đang chực chờ ngay sau lưng ta. Bám sát ta nào! Khi cháu bơi tới phía nam của vùng Nước Dính [tức là Đường Xích Đạo] mà thấy đuôi ngứa ran, chứng tỏ bão đang đón lõng phía trước, cháu phải bẻ lái lên hướng bắc. Đi theo ta mau! Dòng nước ở đây có vẻ không ổn rồi."

Đó chỉ là một trong vô vàn bài học của Kotick, và cậu nhóc lúc nào cũng miệt mài học hỏi. Matkah dạy con trai cách bơi đuổi theo đàn cá tuyết và cá bơn dọc theo những rạn đá ngầm dưới đáy biển, cách lôi tuột một con cá nhám ra khỏi hang giữa đám rong rêu rậm rạp. Cậu học cách bơi dọc theo những xác tàu đắm nằm dưới đáy sâu hàng trăm sải, lao vun vút như một viên đạn xuyên qua các ô cửa sổ trong lúc lũ cá hoảng loạn tháo chạy. Cậu còn biết cách nhảy múa trên đỉnh những ngọn sóng khi sấm chớp rạch nát bầu trời, rồi lịch sự vẫy chân chèo chào hỏi mấy bác hải âu cụt đuôi Albatross cùng bầy chim ưng biển Man-of-war Hawk khi chúng lao vút xuống nương theo chiều gió. Matkah chỉ cậu cách ép sát hai chân chèo vào sườn, uốn cong đuôi rồi vọt lên khỏi mặt nước cao ba bốn feet hệt như một chú cá heo; cách né cho xa đám cá chuồn đầy xương xẩu; cách cắn toạc mảng thịt trên vai con cá tuyết khi đang lao với tốc độ kinh hoàng ở độ sâu mười sải nước; và tuyệt đối không bao giờ tò mò nán lại nhòm ngó bất kỳ chiếc thuyền hay tàu bè nào, nhất là những chiếc thuyền chèo tay. Hết sáu tháng trôi qua, những gì Kotick chưa biết về nghệ thuật săn mồi dưới biển sâu có lẽ đều là những thứ chẳng đáng bận tâm. Và suốt khoảng thời gian đằng đẵng ấy, chưa một lần cậu đặt chân chèo lên mặt đất khô cằn.

Thế rồi, một ngày nọ, khi đang thả mình ngủ mơ màng trong làn nước ấm áp ngoài khơi hòn đảo Juan Fernandez, cậu bỗng thấy toàn thân rã rời, lười biếng. Cảm giác ấy hệt như cơn uể oải mùa xuân thấm đẫm vào đôi chân con người. Cậu chợt nhớ cồn cào những bãi cát bằng phẳng, vững chãi của vùng Novastoshnah cách đó cả bảy ngàn dặm. Cậu nhớ những trò chơi tinh nghịch cùng chúng bạn, nhớ mùi rong biển ngai ngái, nhớ tiếng gầm rống uy dũng và cả những trận chiến nảy lửa của loài hải cẩu. Ngay khoảnh khắc ấy, Kotick ngoảnh mặt về hướng bắc, nhịp nhàng quạt chân chèo bơi đi. Dọc đường, cậu bắt gặp hàng chục bạn đồng lứa cũng đang hối hả bơi về chốn cũ. Bọn chúng hồ hởi chào hỏi: "Chào Kotick! Năm nay bọn mình đều là holluschickie rồi, chúng ta sẽ tha hồ nhảy Vũ điệu Lửa giữa những con sóng bạc đầu ngoài khơi Lukannon và lăn lộn trên thảm cỏ non nớt. Cơ mà, cậu lấy đâu ra bộ lông lạ đời thế kia?"

Bộ lông của Kotick giờ đây đã gần như trắng muốt. Dù trong lòng rất đỗi tự hào, cậu chỉ đáp gọn lỏn: "Bơi nhanh lên nào! Xương cốt tôi đang rêm mình vì thèm đất liền lắm rồi." Thế là cả bầy cùng nhau rẽ sóng tìm về bãi biển chôn nhau cắt rốn. Vừa tới nơi, chúng đã nghe thấy tiếng gầm thét văng vẳng của những gã hải cẩu già, hệt như những người cha đang điên cuồng ẩu đả giữa lớp sương mù cuộn xoáy.

Đêm đó, Kotick đã hòa mình vào Vũ điệu Lửa cùng những người bạn một tuổi. Suốt từ Novastoshnah tới Lukannon, những đêm mùa hè biến mặt biển thành một biển lửa lấp lánh. Mỗi cú quạt chèo của lũ hải cẩu lại vạch lên một vệt sáng rực rỡ như dầu cháy, mỗi cú vọt lên không trung là một tia chớp chói lòa. Bọt tung trắng xóa vỡ ra thành những vệt sọc và vòng xoáy lân quang tuyệt mỹ. Tàn cuộc vui, chúng kéo nhau luồn lách vào sâu trong đất liền, tìm đến lãnh địa riêng của đám holluschickie, nằm lăn lộn giữa đám lúa mì hoang dã vươn cao. Tại đây, chúng say sưa kể lại những chiến tích oai hùng suốt tháng ngày phiêu dạt giữa đại dương. Chúng rôm rả nhắc về Thái Bình Dương hệt như đám trẻ con thao thao bất tuyệt về khu rừng vừa nhặt được mẻ hạt dẻ ngon lành. Nếu ai thấu hiểu được thứ ngôn ngữ ấy, người đó dư sức vẽ nên tấm bản đồ hoàn hảo nhất về đại dương vĩ đại chưa từng được khám phá. Lúc bấy giờ, đám holluschickie ba, bốn tuổi từ trên Đồi Hutchinson rầm rập chạy xuống, hống hách nạt nộ: "Tránh đường mau, mấy ranh con! Biển kia sâu thẳm lắm, tụi mày còn lâu mới tường tận hết mọi ngóc ngách của nó. Đợi đến lúc tụi mày bơi vòng qua Mũi Sừng33 rồi hẵng hay. Này, con nhóc một tuổi kia, mày xoáy đâu ra bộ lông trắng toát thế hả?"

"Ta chẳng lấy của ai cả," Kotick gắt gỏng. "Nó tự mọc ra thôi." Vừa lúc cậu chuẩn bị xông tới quật ngã kẻ vừa lớn tiếng chọc ngoáy thì từ sau cồn cát, hai người đàn ông tóc đen sạm, khuôn mặt đỏ au bẹt bẹt lù lù bước tới. Lần đầu tiên chạm trán con người, Kotick giật thót, khụ khặc trong họng rồi cúi gầm đầu xuống. Đám holluschickie cũng chỉ biết lùi lại vài thước, ngoan ngoãn ngồi đờ đẫn nhòm một cách ngốc nghếch. Hai người đàn ông đó chẳng phải ai xa lạ, chính là Kerick Booterin - tay thủ lĩnh sừng sỏ của đám thợ săn hải cẩu trên đảo - và con trai lão, Patalamon. Họ đi từ một ngôi làng nhỏ xíu cách bãi sinh sản chưa đầy nửa dặm để săm soi xem nên lùa lũ hải cẩu nào vào lò mổ. Đám hải cẩu bị lùa đi hệt như bầy cừu non ngoan ngoãn, để rồi sau đó sẽ bị lột da làm thành những chiếc áo khoác đắt tiền.

"Hô!" Patalamon kinh ngạc thốt lên. "Cha nhìn kìa! Có một con hải cẩu trắng bóc!"

Khuôn mặt Kerick Booterin thoáng chốc xám ngoét dưới lớp dầu mỡ và nhọ nồi nhem nhuốc. Lão là người Aleut44, mà dân Aleut thì vốn dĩ chẳng màng gì đến chuyện tắm rửa sạch sẽ. Lão run rẩy lầm rầm một lời cầu nguyện: "Đừng chạm vào nó, Patalamon. Từ lúc cha sinh ra đến giờ... chưa từng thấy con hải cẩu nào có màu trắng. Chắc hẳn đó là oan hồn của lão Zaharrof đấy. Lão đã bỏ mạng trong cơn bão lớn hồi năm ngoái."

"Con thề là sẽ chẳng bén mảng lại gần nó đâu," Patalamon rùng mình lùi bước. "Xui xẻo chết đi được. Cha thực sự nghĩ nó là lão Zaharrof hiện hồn về báo oán sao? Con vẫn còn nợ lão mấy quả trứng mòng biển chưa kịp trả đấy."

"Đừng nhìn nó nữa," Kerick gằn giọng giục. "Chặn bầy hải cẩu bốn tuổi kia lại mau! Hôm nay tụi lính phải lột da hai trăm con, nhưng đang bận đầu mùa, tay nghề chúng hãy còn non lắm. Gom một trăm con là đủ chỉ tiêu rồi. Nhanh cái tay lên!"

Patalamon lôi cặp xương vai hải cẩu ra gõ lách cách liên hồi ngay trước mũi đàn holluschickie. Cả bầy khựng lại, thở hắt ra phì phò mệt nhọc. Thấy anh ta tiến tới gần, bầy hải cẩu lạch bạch lết đi. Kerick xua chúng luồn sâu vào đất liền, tuyệt nhiên chẳng con nào dám ngoái lại tìm đám bạn cũ. Hàng trăm ngàn con hải cẩu khác giương mắt trân trân nhìn đồng loại bị lùa đi, nhưng chúng vẫn thản nhiên đùa nghịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ duy nhất Kotick là cứ thắc mắc mãi. Thế nhưng, chẳng một ai có thể giải đáp cho cậu, ngoại trừ sự thật phũ phàng rằng năm nào con người cũng xua hải cẩu đi y hệt vậy suốt một đến hai tháng trời.

"Mình phải bám theo mới được," cậu kiên quyết, đôi mắt mở to bàng hoàng. Cậu lầm lũi lê chân chèo bám sát phía sau bầy hải cẩu.

"Cha ơi, con hải cẩu trắng đang rảo bước bám đuôi chúng ta kìa," Patalamon hoảng hốt kêu lên. "Chưa từng có con hải cẩu nào tự dẫn xác đến tận lò mổ bao giờ!"

"Suỵt! Cấm con quay mặt lại," Kerick rít lên. "Chắc chắn là vong hồn Zaharrof rồi! Ta phải mời cha xứ đến làm phép mới được."

Quãng đường đến lò mổ chỉ nhỉnh hơn nửa dặm, nhưng họ phải nhích đi cả tiếng đồng hồ. Kerick thừa biết nếu ép chúng di chuyển quá nhanh, cơ thể chúng sẽ bị nóng lên, đến lúc lột da, lông sẽ rụng lả tả. Vậy nên, cả bọn lê lết vô cùng chậm chạp. Chúng đi qua Eo biển Sư tử, rẽ ngang Nhà Webster, rồi dừng chân tại Nhà Muối - một nơi khuất hẳn tầm nhìn của lũ hải cẩu ngoài bãi biển. Kotick thở hổn hển lẽo đẽo theo sau, lòng ngổn ngang hàng vạn câu hỏi. Cậu ngỡ mình đang bị dẫn dắt đến nơi tận cùng thế giới, dù tiếng gầm rú vọng lại từ bãi sinh sản sau lưng vẫn ầm ầm vang dội như một chuyến tàu lửa xé gió trong đường hầm. Kế đến, Kerick thản nhiên thả phịch mình xuống thảm rêu, lôi cọc cạch chiếc đồng hồ thiếc nặng trịch ra canh giờ. Lão nhẩn nha chờ bầy hải cẩu hạ nhiệt chừng ba mươi phút. Không gian tĩnh lặng đến mức Kotick có thể nghe rõ từng giọt sương mù đọng lại, tí tách nhỏ giọt từ vành mũ của lão. Sau đó, từ đâu xuất hiện mười hoặc mười hai người đàn ông. Mỗi gã lăm lăm trong tay một chiếc dùi cui bọc sắt dài tới ba bốn feet. Kerick chỉ điểm một hai con trong bầy bị đồng loại cắn rách thịt hoặc cơ thể quá nóng. Những gã đàn ông lập tức dùng đôi ủng thô kệch, khâu bằng da cổ họng hải mã, đạp phăng chúng văng ra rìa. Rồi Kerick cất tiếng hô: "Bắt đầu!" Tức thì, đám thợ săn vung dùi cui giáng liên tiếp vào đầu bầy hải cẩu khốn khổ với tốc độ chóng mặt.

Chưa đầy mười phút, Kotick bé nhỏ bàng hoàng không còn nhận ra những người bạn đồng loại của mình nữa. Bộ da của chúng bị xẻ toạc từ mũi đến tận chân chèo sau, bị lột trần trụi rồi quăng thành một đống gớm ghiếc trên mặt đất. Chừng ấy là quá sức chịu đựng đối với Kotick. Cậu quay phắt đầu, phi nước đại thục mạng (đúng vậy, một con hải cẩu có thể lướt đi kinh hoàng trong một quãng đường ngắn) trở lại biển khơi. Bộ ria mép lưa thưa mới mọc của cậu dựng đứng cả lên vì khiếp hãi. Khi đến Eo biển Sư tử, nơi những gã sư tử biển khổng lồ thường ngồi chễm chệ bên rìa những đợt sóng vỡ tung bọt trắng, cậu cắm đầu lộn vòng chân chèo lao thẳng vào làn nước buốt lạnh. Cậu chao đảo ngụp lặn, cố hít lấy hít để từng ngụm khí với nỗi thống khổ tột cùng. "Có chuyện quái gì ở đây thế?" một gã Sư tử biển gầm gừ đánh tiếng, vì thường thì lũ sư tử biển hiếm khi lại gần nhau.

"Scoochnie! Ochen scoochnie!"55 ("Cháu cô đơn, cháu vô cùng cô đơn!") Kotick nghẹn ngào thốt lên. "Bọn họ đang tàn sát tất thảy bọn holluschickie trên khắp các bãi biển kia kìa!"

Sư tử biển ngoái đầu lướt nhìn vào bờ. "Vớ vẩn!" bác ấy khịt mũi đáp. "Đám bạn nhóc vẫn đang gào thét đinh tai nhức óc như mọi khi đấy thôi. Chắc nhóc vừa tình cờ chứng kiến lão Kerick xử lý một bầy. Lão ta rành rọt chuyện đó suốt ba chục năm nay rồi."

"Chuyện đó thật kinh tởm," Kotick rùng mình đáp lời, lùi lại vài nhịp khi một con sóng chồm qua người. Cậu khéo léo giữ thăng bằng bằng một cú quạt chân chèo kiểu xoắn ốc tuyệt đẹp, giúp bản thân đứng vững cách mép tảng đá lởm chởm chỉ đúng ba inch.

"Làm tốt lắm, nhóc tì một tuổi!" Sư tử biển buông lời tán thưởng, vốn dĩ bác ấy luôn nể nang những tài năng bơi lội cừ khôi. "Ta đoán chuyện này có vẻ tồi tệ khi nhìn qua lăng kính của nhóc. Thế nhưng, nếu bọn hải cẩu nhà cậu cứ dạt về đây hết năm này tháng nọ, tất lẽ con người sẽ mò ra. Trừ phi nhóc rảo quanh tìm được một hòn đảo chưa từng in dấu chân người, bằng không, lũ hải cẩu các cậu sẽ mãi mãi chịu kiếp bị xua đuổi và thảm sát."

"Lẽ nào lại không có hòn đảo nào như thế sao hở bác?" Kotick ngập ngừng hỏi.

"Ta đã mải miết đuổi theo lũ cá bơn poltoo ròng rã hai thập kỷ, ấy vậy mà chưa từng mon men tới một nơi như thế. Nhưng nghe này... trông nhóc có vẻ rất thích bắt chuyện với mấy bậc bề trên, vậy cớ sao nhóc không mạnh dạn đến Đảo Hải Mã mà hỏi chuyện ngài Sea Vitch thử xem? Ngài ấy có thể cung cấp chút manh mối đấy. Thôi nào, đừng có vội vàng rẽ sóng bơi đi như thế chứ. Từ đây tới đó phải bơi miết sáu dặm đường. Nếu ta là nhóc, ta sẽ dạt lên bờ chợp mắt một lát lấy sức trước đã, nhóc tì ạ."

Ngẫm thấy đó là lời khuyên chí lý, Kotick bơi vòng về lãnh địa quen thuộc, uể oải leo lên bờ chợp mắt khoảng nửa giờ. Toàn thân cậu cứ chốc chốc lại co giật liên hồi, một phản xạ tự nhiên của giống loài hải cẩu sau cú sốc kinh hoàng. Nghỉ ngơi xong xuôi, cậu cắm đầu bơi một mạch tới Đảo Hải Mã. Đó là một rạn đá nhỏ nhắn, nhô cao lác đác, nằm chếch chuẩn xác về hướng đông bắc tính từ Novastoshnah. Khắp nơi lởm chởm gờ đá xen lẫn tổ mòng biển, và cũng là đại bản doanh nơi bầy hải mã quây quần sinh sống.

Cậu đổ bộ ngay sát sườn lão Sea Vitch. Đó là một con hải mã già nua khổng lồ, xấu xí đến ma chê quỷ hờn của vùng Bắc Thái Bình Dương. Lão mang trên mình đầy rẫy mụn nhọt sưng vù, chiếc cổ ngấn mỡ béo ngậy cùng cặp ngà dài ngoẵng. Gã này nổi tiếng thô lỗ, cục cằn, hiếm khi cư xử cho ra hồn trừ những lúc chìm đắm trong giấc mộng. Hiện tại, lão đang ngủ say sưa với đôi chân chèo sau dập dềnh nửa ngập nửa phơi trong làn sóng vỗ.

"Dậy đi!" Kotick sủa ầm ĩ để át đi mớ âm thanh chói tai của đám mòng biển nhiều chuyện.

"Hả! Hô! Hừm! Chuyện quái gì đấy?" Sea Vitch lầm bầm. Lão điên tiết vung ngà giáng thẳng một cú chí mạng vào mạng sườn gã hải mã nằm kề bên, gọi gã đó dậy. Tên vừa bị đánh thức lại quay sang nện kẻ kế tiếp, và chuỗi hỗn loạn cứ thế lây lan. Cuối cùng, cả bọn bật dậy bừng bừng sát khí, giương mắt thao láo nhìn quanh quất mọi hướng, ngoại trừ đúng cái hướng cần nhìn.

{0174}

Chúng đều tỉnh giấc và nhìn chằm chằm về mọi hướng trừ hướng cần nhìn.

"Này! Cháu ở đây cơ mà," Kotick lên tiếng gọi, thân mình dập dềnh nhấp nhô theo từng đợt sóng trông chẳng khác nào con sên trắng nhỏ xíu.

"Chà! Cứ... lột da ta đi thì hơn!" Sea Vitch gắt gỏng. Cả đám trố mắt trân trân nhìn Kotick bằng cái điệu bộ hệt như một câu lạc bộ quy tụ rặt những lão già buồn ngủ đang hau háu săm soi một thằng nhóc tì vắt mũi chưa sạch. Kotick lúc này chẳng còn tâm trạng để lọt tai bất kỳ từ ngữ nào liên quan đến chuyện lột da. Cậu đã ám ảnh đến phát ngấy rồi. Bức xúc, cậu hét toán lên: "Ngài có biết nơi chốn nào an toàn cho loài hải cẩu mà con người không bao giờ đặt chân tới không?"

"Tự xách cổ đi mà tìm hiểu," Sea Vitch hằn học hất hàm, nặng nề cụp mắt xuống. "Biến đi chỗ khác chơi. Bọn ta đang bận lắm ranh con ạ."

Kotick nhún mình lấy đà vọt lên không trung thực hiện cú nhảy điệu nghệ kiểu cá heo, rồi há mỏ gào hết cỡ: "Đồ ăn nghêu! Đồ bới nghêu!" Cậu thừa biết tẩy của Sea Vitch. Chẳng qua lão chỉ là cái vỏ bọc dữ dằn, chứ cả đời lão có tự bắt nổi một con cá nào đâu, suốt ngày chỉ quanh quẩn sục sạo dưới lớp bùn lầy mò nghêu và nhai rong biển. Đương nhiên, rặt một đám chim muông nhiều chuyện như Chickies, Gooverooskies và Epatkas - bao gồm lũ mòng biển Burgomaster, Kittiwake và đám chim hải âu cổ rụt Puffin - những kẻ vốn dĩ chuyên chọc gậy bánh xe chỉ chực chờ cơ hội hùa theo réo gọi. Theo lời kể của Limmershin, ròng rã suốt năm phút đồng hồ, cả cái Đảo Hải Mã huyên náo đến mức dù có nổ súng cũng chẳng nghe thấy gì. Toàn bộ cư dân trên đảo nhao nhao xỉa xói: "Đồ ăn nghêu! Lão Stareek già nua lẩm cẩm!". Ở dưới nước, Sea Vitch xấu hổ lộn vòng từ bên này sang bên kia, miệng thì lầm bầm nguyền rủa, ho sặc sụa vì uất ức.

"Giờ thì ngài chịu nhả chữ ra chưa?" Kotick thở đứt quãng, cất tiếng chất vấn.

"Vác xác đi mà hỏi thằng Bò Biển66," Sea Vitch gầm gừ. "Nếu cái mạng hắn còn chưa dứt, hắn có thể khai sáng cho cái thứ ranh con nhà ngươi biết."

"Nhưng làm sao cháu nhận diện được Bò Biển khi gặp ngài ấy?" Kotick thắc mắc, lượn thân mình bơi dạt ra xa một chút.

"Hắn là cái sinh vật duy nhất dưới biển khơi này xấu xí kinh tởm hơn cả Sea Vitch cơ!" Một con mòng biển Burgomaster lượn vòng ngay dưới mũi Sea Vitch, gào toáng lên. "Vừa xấu đau xấu đớn, lại còn cư xử tồi tệ hơn gấp bội! Lão Stareek già khú!"

Kotick lẳng lặng bơi về Novastoshnah, bỏ mặc đám mòng biển rách việc đằng sau lưng còn đang inh ỏi réo gọi. Lúc này, cậu mới xót xa nhận ra rằng chẳng một kẻ nào bận tâm san sẻ hay mảy may đoái hoài đến khao khát mỏi mòn của cậu về một vùng đất bình yên, nơi nương náu cuối cùng của loài hải cẩu. Họ dửng dưng bảo cậu rằng chuyện con người săn lùng bọn holluschickie vốn là một phần tất yếu của cuộc sống thường nhật. Họ khuyên cậu nếu không đành lòng chứng kiến những điều tồi tệ thì tốt nhất là đừng có lảng vảng quanh khu lò mổ. Nhưng nào có con hải cẩu nào tường tận cái viễn cảnh máu me rợn người ấy như Kotick, và chính điều đó đã tạo ra hố sâu ngăn cách giữa cậu và đồng loại. Thêm vào đó, Kotick còn khoác lên mình bộ lông trắng khác người cơ chứ.

"Những gì con phải làm bây giờ," lão Sea Catch ồm ồm nói, sau khi dỏng tai nghe xong chuyến phiêu lưu dở khóc dở cười của con trai, "là ăn no chóng lớn để trở thành một gã hải cẩu khổng lồ uy dũng như cha. Chừng nào con chiếm lĩnh được một khu sinh sản trên bãi biển, lũ người sẽ tự khắc để con yên thân. Gắng nhịn đi con, chỉ năm năm nữa thôi là con đủ sức tự bảo vệ mạng sống của chính mình rồi." Ngay cả người mẹ Matkah vô cùng dịu dàng cũng lên tiếng khuyên nhủ: "Con vĩnh viễn không thể chấm dứt cảnh giết chóc đó được đâu. Hãy ra biển đùa nghịch cho khuây khỏa đi, Kotick." Cậu nhóc lầm lũi quay gót. Đêm đó, Kotick lại quạt chân nhảy Vũ điệu Lửa, nhưng lại mang trong lồng ngực một trái tim trĩu nặng u sầu.

Mùa thu năm ấy, cậu rời bãi biển sớm nhất có thể, mang theo một quyết tâm mãnh liệt trong cái đầu bướng bỉnh: cậu sẽ lên đường tìm kiếm Bò Biển, nếu sinh vật đó thực sự tồn tại dưới đáy đại dương. Cậu cũng quyết tâm tìm bằng được một hòn đảo bình yên, nơi có những bãi cát bằng phẳng vững chãi cho loài hải cẩu sinh sôi, nơi mà bàn tay con người mãi mãi không thể chạm tới. Thế là cậu đơn độc cất bước thám hiểm, băng qua Thái Bình Dương mênh mông từ Bắc chí Nam. Có những ngày cậu bơi ròng rã suốt ngày đêm trọn vẹn ba trăm dặm. Cậu trải qua biết bao cuộc phiêu lưu không thể kể xiết, vô số lần suýt mất mạng dưới hàm Cá mập Phơi nắng, Cá mập Đốm và Cá mập Đầu búa. Cậu đụng độ hết thảy những kẻ ranh ma lọc lừa lảng vảng khắp các nẻo đường biển, trạm trán cả những bầy cá lờ đờ ra vẻ lịch thiệp, và cả đám sò điệp lốm đốm đỏ tươi-bọn sinh vật đã thả neo một chỗ suốt hàng trăm năm và sinh ra thói kiêu ngạo tột cùng vì điều đó. Thế nhưng, cậu chưa từng một lần bắt gặp Bò Biển, cũng chưa tìm thấy hòn đảo nào khiến lòng mình ưng ý.

Cứ hễ tìm được một bãi biển đủ tốt và bằng phẳng, có cả sườn dốc phía sau làm nơi vui đùa cho loài hải cẩu, thì y như rằng phía chân trời lại phảng phất những luồng khói bốc lên từ các con tàu săn cá voi đang sục sôi nồi mỡ. Hơn ai hết, Kotick quá rành điều đó có nghĩa là gì. Ở những nơi khác, cậu cay đắng nhận ra loài hải cẩu từng ghé đến đều đã bị tàn sát không còn một mống. Và Kotick thừa hiểu một chân lý: nơi nào có dấu chân loài người bước qua một lần, nhất định chúng sẽ còn quay lại.

Cậu bèn lân la trò chuyện cùng một lão hải âu cụt đuôi. Lão ta mách bảo cậu rằng Đảo Kerguelen chính là chốn tuyệt vời để tìm kiếm nền hòa bình và sự tĩnh lặng. Thế nhưng, khi Kotick lặn lội bơi đến đó, cậu suýt chút nữa đã bị đập tan xác vào những vách đá đen hiểm ác giữa một trận bão tuyết dữ dội đầy sấm chớp. Mặc dù vậy, khi rẽ sóng bơi ra khỏi cơn bão, cậu vẫn nhận ra ngay cả chốn hoang vu này cũng từng là bãi sinh sản của loài hải cẩu. Bi kịch đó lặp lại ở tất thảy những hòn đảo mà cậu từng đặt chân đến.

Limmershin kể ra một danh sách dài những hòn đảo ấy, chú chim này cho biết Kotick đã dành ròng rã năm mùa để thám hiểm, mỗi năm chỉ nghỉ ngơi bốn tháng tại Novastoshnah. Suốt khoảng thời gian đó, bầy holluschickie vẫn luôn lấy cậu và cái ý tưởng về hòn đảo trong mơ của cậu ra làm trò cười. Cậu đã đặt chân đến tận quần đảo Galapagos, một vùng đất khô cằn khủng khiếp nằm vắt ngang Đường Xích Đạo, nơi cậu suýt thì bị nung chín. Cậu trôi dạt đến tận Quần đảo Georgia, quần đảo Orkney, Đảo Ngọc Lục Bảo, Đảo Nightingale Nhỏ, Đảo Gough, Đảo Bouvet, quần đảo Crossets, rồi lặn lội tới tận một chấm đảo bé tí teo nằm phía nam Mũi Hảo Vọng. Nhưng hỡi ôi, dù đi đến đâu, Người Của Biển cũng chỉ nói với cậu một sự thật phũ phàng giống hệt nhau. Hải cẩu đã từng đến những hòn đảo đó vào một thời điểm nào đó, thế nhưng con người đã đến và tàn sát họ đến tận cùng. Ngay cả khi cậu bơi hàng nghìn dặm rời xa Thái Bình Dương để đến một nơi gọi là Mũi Corrientes (lúc ấy cậu đang trên đường quay về từ Đảo Gough), cậu chỉ tìm thấy vài trăm con hải cẩu ghẻ lở co cụm trên một tảng đá, và chúng cũng chua xót thừa nhận rằng con người đã mò đến tận nơi này.

Sự thật phũ phàng ấy suýt bóp nát trái tim cậu. Cậu bèn quay vòng qua Mũi Sừng để trở về những bãi biển của riêng mình. Trên đường đi lên phía bắc, cậu trườn lên một hòn đảo xanh rì cây cối, tình cờ phát hiện một cụ hải cẩu già, rất già đang thoi thóp. Kotick liền lặn ngụp bắt cá cho cụ ăn và trút bầu tâm sự, kể lại hết thảy những nỗi u sầu chất chứa trong lòng. "Bây giờ," Kotick buồn bã nói, "con đang quay trở lại Novastoshnah, và nếu con có bị lùa vào lò mổ cùng với đám holluschickie, con cũng chẳng còn thiết tha gì nữa."

Cụ hải cẩu già cất giọng thều thào: "Hãy gắng thử thêm một lần nữa. Ta là kẻ cuối cùng còn sống sót của Bãi sinh sản Masafuera đã mất. Vào những ngày kinh hoàng khi con người đồ tể hàng trăm nghìn đồng loại của chúng ta, đã có một câu chuyện truyền miệng lan truyền khắp các bãi biển rằng: một ngày nào đó, sẽ có một con hải cẩu trắng từ phương Bắc xuất hiện, dẫn dắt giống loài chúng ta đến một chốn bình yên. Ta đã quá già, và ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ sống đến ngày đó, nhưng những thế hệ khác sẽ được chứng kiến. Hãy gắng thử thêm một lần nữa đi, con."

Nghe vậy, Kotick vuốt cong bộ ria mép của mình (một bộ ria trông thật oai vệ) và đáp lời: "Con là con hải cẩu trắng duy nhất từng được sinh ra trên các bãi biển, và con cũng là con hải cẩu duy nhất, dù mang màu lông đen hay trắng, từng ấp ủ ước vọng đi tìm kiếm những hòn đảo mới."

Chính lời nói đó đã khích lệ tinh thần cậu vô cùng. Khi cậu trở về Novastoshnah vào mùa hè năm đó, Matkah, mẹ cậu, đã ân cần nài nỉ cậu lấy vợ và ổn định cuộc sống. Giờ đây, cậu chẳng còn là một holluschick nhãi nhép nữa, mà đã vạm vỡ thành một con sea-catch trưởng thành hoàn toàn, khoác trên vai cái bờm trắng xoăn tít, cơ thể nặng nề, to lớn và dữ tợn hệt như cha cậu. "Xin mẹ cho con thêm một mùa nữa thôi," cậu nói. "Mẹ hãy nhớ rằng, con sóng thứ bảy luôn là con sóng vươn xa nhất trên bờ cát."

Kỳ lạ thay, có một cô nàng hải cẩu lại mang cùng suy nghĩ, nàng muốn nán chuyện lứa đôi lại đến tận năm sau. Thế là Kotick đã cùng nàng khiêu vũ điệu Vũ điệu Lửa dọc theo Bãi biển Lukannon suốt đêm trước ngày cậu bắt đầu chuyến viễn du cuối cùng. Lần này, cậu hướng về phía tây, bám theo dấu vết của một bầy cá bơn khổng lồ, bởi lẽ cậu cần ngấu nghiến ít nhất một trăm pound cá mỗi ngày để giữ cho cơ thể luôn vạm vỡ nhất. Cậu rượt đuổi chúng cho đến khi kiệt sức, rồi cuộn tròn mình lại và thiếp đi trên những hõm nước lững lờ của con sóng cạn đang dồn dập đổ về Đảo Đồng. Vốn thuộc nằm lòng vùng bờ biển này, nên vào khoảng nửa đêm, khi cảm nhận một cú va chạm nhẹ vào thảm rong rêu, cậu chỉ lẩm bẩm: "Hừm, thủy triều đêm nay chảy xiết gớm," rồi trở mình lặn xuống nước, lờ đờ mở mắt và vươn vai. Nhưng ngay tức khắc, cậu giật bắn người lên như một con mèo. Trước mắt cậu là những sinh vật khổng lồ đang sục sạo trong vùng nước nông và hì hục nhai ngấu nghiến những dải rong rêu dày đặc.

"Nhân danh Làn sóng Bạc đầu của Magellan77!" cậu lẩm bẩm sau bộ ria mép. "Dưới Đáy Biển sâu thăm thẳm, rốt cuộc những kẻ này là ai?"

Đám người ấy chẳng hề mang dáng vẻ của hải mã, sư tử biển, hải cẩu, gấu, cá voi, cá mập, cá, mực, hay lũ sò điệp mà Kotick từng chạm trán. Chúng dài ngoẵng từ hai mươi đến ba mươi feet, không hề có chân chèo sau, thay vào đó là một cái đuôi hình thù như chiếc xẻng, thoạt nhìn tựa hồ được đẽo gọt từ một tảng da ướt nhẹp. Đầu của chúng là những thứ ngốc nghếch nhất mà người ta có thể mường tượng ra. Mỗi khi không chúi mõm ăn cỏ, chúng lại giữ thăng bằng bằng chóp đuôi dưới làn nước sâu, vẻ mặt đầy nghiêm trang cúi chào nhau và phe phẩy hai chiếc chân chèo trước hệt như một gã béo ịch đang vẫy tay chào.

"E hèm!" Kotick hắng giọng. "Cá béo không, thưa các vị?" Những sinh vật khổng lồ kia đáp lại bằng cách cúi chào và vẫy vẫy chân chèo, trông hệt như gã Người Hầu Ếch. Khi chúng hì hục nhai cỏ trở lại, Kotick tò mò quan sát và nhận ra môi trên của chúng chẻ làm đôi, có thể co giật, tách rộng ra cỡ chừng một foot rồi khép chặt lại với một nạm rong biển vướng giữa kẽ nứt. Chúng cứ thế tống mớ thức ăn vào miệng, nhai một cách đường bệ và trang nghiêm.

"Ăn uống gì mà luộm thuộm quá," Kotick phán một câu xanh rờn. Đám sinh vật ấy lại tiếp tục cúi chào, khiến Kotick bắt đầu mất sạch kiên nhẫn. "Tốt thôi," cậu cáu kỉnh. "Nếu lỡ các vị có vô tình sở hữu thêm một khớp xương ở chân chèo trước, thì cũng đâu cần phải làm màu khoe khoang đến thế. Tôi thừa nhận các vị cúi chào cực kỳ duyên dáng, nhưng cái tôi muốn biết là tên của các vị kìa." Những bờ môi nứt nẻ ấy lại co giật, ngoe nguẩy; đôi mắt xanh biếc bóng loáng cứ trân trân nhìn cậu, nhưng tuyệt nhiên chẳng rặn ra được một từ nào.

"Chà!" Kotick thốt lên. "Các vị là những kẻ duy nhất tôi từng gặp còn gớm ghiếc hơn cả lão Sea Vitch-và lối cư xử thì còn tồi tệ hơn gấp vạn lần."

Thế rồi trong một thoáng chớp nhoáng, cậu sực nhớ lại những lời mà gã mòng biển Burgomaster đã the thé hét vào mặt mình hồi cậu mới là một nhóc tì một tuổi ở Đảo Hải Mã. Cậu sung sướng lộn nhào ngửa ra sau mặt nước, bởi giờ đây cậu thừa biết rằng: cuối cùng mình đã tìm thấy Bò Biển.

Bầy bò biển lại mải mê sục sạo, gặm cỏ và nhóp nhép nhai rong rêu. Kotick dồn dập hỏi chúng bằng mọi thứ ngôn ngữ cậu nhặt nhạnh được trong suốt những chuyến viễn du mệt mỏi; mà thực ra, Người Của Biển cũng nói nhiều thứ tiếng chẳng kém gì loài người. Dẫu vậy, bầy bò biển vẫn câm như hến, bởi lẽ Bò Biển nào đâu biết nói. Cổ của chúng chỉ có sáu đốt xương thay vì bảy đốt như bình thường, và dưới đáy đại dương, người ta thường kháo nhau rằng chính điều đó đã tước đi khả năng giao tiếp của chúng, ngay cả với đồng loại. Nhưng bù lại, như bạn biết đấy, chúng sở hữu một khớp phụ ở chân chèo trước, và bằng cách phe phẩy cái chân chèo ấy lên xuống, qua lại, chúng tạo ra một thứ gì đó giống như một loại mã điện báo lóng ngóng, vụng về để đáp lời.

Trời hửng sáng, cái bờm của Kotick đã dựng ngược cả lên, nhưng cơn thịnh nộ của cậu cũng dần trôi tuột về nơi yên nghỉ của đám cua chết. Thế rồi, Bò Biển bắt đầu chậm chạp bơi về phía bắc. Thi thoảng chúng lại dừng lại để tổ chức vài cuộc họp hội đồng ngớ ngẩn với màn cúi chào quen thuộc. Kotick lẳng lặng bơi theo sau, tự nhủ thầm: "Những kẻ ngu ngốc nhường này hẳn đã bị tàn sát từ thủa nảo thủa nào nếu chúng không tìm ra được một hòn đảo an toàn để trú ngụ. Và nơi nào đã đủ tốt cho Bò Biển, thì chắc chắn cũng đủ tốt cho Sea Catch. Mặc dù vậy, mình vẫn ước gì lũ này chịu bơi nhanh lên một chút."

Thật là một hành trình rã rời đối với Kotick. Bầy bò biển lề mề không bao giờ vượt quá bốn mươi hay năm mươi dặm mỗi ngày. Đêm đến, chúng lại dừng chân để nhai cỏ, luôn luôn bám rịt lấy bờ biển. Trong khi đó, Kotick bơi vòng quanh chúng, vọt lên đầu, rồi lặn xuống bụng, làm đủ trò nhưng vẫn chẳng thể nào thúc ép đám ù lì này bơi nhanh thêm lấy nửa dặm. Càng tiến về phía bắc, chúng càng siêng năng tổ chức các cuộc họp hội đồng cúi chào cách nhau vài giờ. Kotick suýt chút nữa cắn đứt cả bộ ria mép vì mất kiên nhẫn. Chỉ đến khi lờ mờ nhận ra chúng đang bơi xuôi theo một dòng nước ấm, cậu mới bắt đầu dành cho chúng chút tôn trọng.

Một đêm nọ, chúng đột ngột chìm sâu xuống làn nước lấp lánh-chìm lỉm như những hòn đá-và đó là lần đầu tiên kể từ lúc quen biết, cậu thấy chúng bơi với tốc độ xé nước. Kotick bám sát theo sau, sửng sốt tột độ trước tốc độ kinh hoàng ấy, bởi trong mơ cậu cũng không dám nghĩ loài Bò Biển lại là những tay bơi cừ khôi đến thế. Chúng nhắm thẳng về phía một vách đá cắm phập xuống vùng nước sâu thăm thẳm cạnh bờ biển, rồi lao vụt vào một cái hốc tối đen như mực nằm tận chân vách đá, sâu đến hai mươi sải dưới đáy đại dương. Đó là một chặng bơi dằng dặc, rất đỗi dài, khiến Kotick thèm khát hít thở một ngụm không khí trong lành đến cháy phổi trước khi cậu kịp vọt ra khỏi đường hầm tối tăm mà lũ bò biển đã dẫn cậu đi qua.

"Ôi cái bờm của tôi ơi!" cậu ngoi lên mặt nước vỗ bộp một cái, vừa thở dốc hổn hển vừa phì phò giữa vùng nước mênh mông ở đầu bên kia đường hầm, thốt lên. "Đúng là một cú lặn dài đứt hơi, nhưng quả thực hoàn toàn xứng đáng."

Bầy bò biển giờ đây đã tản ra khắp nơi, lững lờ gặm cỏ dọc theo bờ cát tuyệt mỹ nhất mà Kotick từng chứng kiến. Có những dải đá nhẵn thín trải dài hàng dặm, một nơi hoàn hảo không tì vết cho loài hải cẩu sinh sôi. Có những sân chơi trải đầy cát cứng dốc thoai thoải lùi sâu vào đất liền, có cả những con sóng bạc đầu vỗ bờ mời gọi hải cẩu đắm mình nhảy múa, những thảm cỏ dài êm ái để tha hồ lăn lộn, và cả những cồn cát nhấp nhô để leo lên trượt xuống. Thế nhưng, điều tuyệt vời nhất, điều khiến Kotick tin tưởng tuyệt đối qua cảm giác của nước-thứ trực giác chẳng bao giờ dối lừa một sea catch đích thực-chính là sự thật rằng: chưa từng có một bóng người nào đặt chân đến chốn thần tiên này.

Việc đầu tiên cậu làm là dạo quanh thăm dò để chắc chắn vùng này dồi dào cá tôm. Kế đó, cậu thong thả bơi dọc bờ biển, đếm những hòn đảo cát thấp tuyệt đẹp đang ẩn hiện kỳ ảo sau lớp sương mù cuộn xoáy mờ ảo. Phía xa xa về hướng bắc, hướng ra biển khơi bao la, là một hệ thống phòng thủ kiên cố gồm những cồn cát, bãi cạn và những rạn đá ngầm sắc nhọn, sẵn sàng nghiền nát bất cứ con tàu nào dám bén mảng đến bãi biển trong vòng bán kính sáu dặm. Nằm kẹp giữa các hòn đảo và đất liền là một vùng nước sâu thẳm trải dài đến tận những vách đá sừng sững, và ẩn đâu đó dưới những vách đá dựng đứng ấy chính là lối vào bí mật của đường hầm.

"Nơi này đích thị là một Novastoshnah thứ hai, nhưng tuyệt vời hơn gấp mười lần," Kotick hân hoan thốt lên. "Lũ Bò Biển hóa ra lại thông thái hơn mình tưởng. Con người chẳng tài nào trèo xuống nổi những vách đá này, ngay cả khi họ phát hiện ra nó. Và những rạn bãi cạn hướng ra đại dương kia sẽ nghiền nát bất cứ con tàu nào thành từng mảnh vụn. Nếu trên đời thực sự tồn tại một chốn an toàn giữa đại dương bao la, thì chính là đây."

Lúc này, cậu bắt đầu nhớ đến nàng hải cẩu xinh đẹp mà mình đã bỏ lại quê nhà. Tuy nhiên, dẫu đang nóng lòng khao khát quay về Novastoshnah, cậu vẫn cẩn thận dành thời gian khám phá trọn vẹn vùng đất mới này một cách tỉ mỉ, để chắc chắn có thể giải đáp tường tận mọi câu hỏi của bầy đàn.

Xong xuôi, cậu lặn sâu xuống, xác định lại lần nữa vị trí chính xác của miệng đường hầm, rồi lao vút như tên bắn hướng về phương nam. Thật sự, ngoại trừ lũ bò biển hay những con hải cẩu bướng bỉnh, chẳng một ai dám mơ đến sự hiện diện của một vùng đất thần tiên như thế. Và khi ngoái đầu nhìn lại những vách đá hùng vĩ kia, ngay cả Kotick cũng khó lòng tin nổi rằng chính mình vừa mới bơi lội tung tăng dưới bóng của chúng.

Sáu ngày ròng rã bơi miết chẳng ngơi nghỉ, Kotick mới về đến nhà. Ngay khi cậu vừa trườn lên bờ phía trên Eo biển Sư tử, người đầu tiên cậu bắt gặp chính là cô hải cẩu nọ vẫn hằng chờ đợi cậu. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt Kotick, cô biết ngay cậu đã tìm thấy hòn đảo của riêng mình.

Thế nhưng bầy hải cẩu choai choai, cha cậu-Sea Catch, cùng tất thảy đám hải cẩu trên bãi đều cười ồ lên mỉa mai khi nghe Kotick kể về vùng đất mới. Một gã hải cẩu trẻ, trạc tuổi Kotick, lên giọng thách thức: "Nghe lọt tai đấy, Kotick, nhưng ngươi đừng hòng từ xó xỉnh vô danh nào đó chui ra rồi tùy tiện ra lệnh cho bọn ta phải rời đi. Nhớ cho kỹ, bọn ta đã phải đổ máu chiến đấu để giành lấy lãnh địa sinh sản, thứ mà ngươi chưa từng mó tay vào. Ngươi chỉ khoái rình mò, la liếm ngoài biển khơi mà thôi."

Đám hải cẩu xung quanh lại được thể cười ré lên. Gã hải cẩu trẻ kia vênh váo, lắc lư cái đầu từ bên này sang bên nọ. Hắn mới lấy vợ năm nay, nên cứ thích làm mình làm mẩy, ra vẻ ta đây bề trên.

"Ta chẳng có lãnh địa nào để mà chiến đấu," Kotick điềm nhiên đáp. "Ta chỉ muốn chỉ cho các người một chốn an toàn. Đánh nhau thì ích lợi gì chứ?"

"Ồ, nếu ngươi định giở trò chuồn êm, thì dĩ nhiên ta chẳng còn gì để nói," gã hải cẩu trẻ nhoẻn miệng cười một cách vô cùng xấu xí.

"Nếu ta thắng, ngươi sẽ đi cùng ta chứ?" Kotick dằn từng tiếng. Một tia sáng xanh lạnh lẽo lóe lên trong mắt cậu. Rốt cuộc, cậu phẫn nộ vì vẫn phải dùng đến vũ lực.

"Được thôi," gã hải cẩu trẻ hất hàm bất cần. "Nếu ngươi thắng, ta sẽ đi."

Gã chưa kịp nuốt lời thì đầu Kotick đã lao vút tới, cặp răng nanh sắc nhọn cắm phập vào lớp mỡ dày trên cổ hắn. Lập tức, Kotick dùng hai chi sau lấy đà, ngửa người ra sau kéo xệch kẻ thù lôi xuống bãi biển, lắc mạnh hắn như một con bù nhìn rồi quật ngã nhào xuống cát. Đoạn, Kotick quay ngoắt lại, gầm vang về phía bầy đàn: "Suốt năm mùa qua, ta đã vắt kiệt sức mình vì sự an nguy của các người! Ta đã tìm ra một hòn đảo để tất cả được sống yên ổn. Nhưng lũ ngu muội các người sẽ chẳng bao giờ chịu tin cho đến khi cái đầu của các người lìa khỏi cổ. Ngay tại đây, ta sẽ dạy cho các người một bài học. Đỡ đòn đi!"

Limmershin kể với tôi rằng, trong suốt cuộc đời bé nhỏ của mình-và hãy nhớ Limmershin từng chứng kiến hàng chục ngàn con hải cẩu khổng lồ xông sáo đánh nhau mỗi năm-nó chưa từng chứng kiến cơn cuồng nộ nào tàn khốc như cách Kotick càn quét các bãi sinh sản. Cậu lao thẳng vào lão "sea catch" to xác nhất trong tầm mắt, siết chặt cổ họng, húc dồn dập, đập tơi bời đến mức lão bự con phải gầm gừ xin tha. Quẳng lão sang một bên, cậu tiếp tục nghiền nát mục tiêu tiếp theo. Nên nhớ, Kotick chưa từng phải tuyệt thực suốt bốn tháng ròng như đám hải cẩu trưởng thành mỗi năm. Những chuyến bơi lặn miệt mài ngoài đại dương sâu thẳm đã trui rèn cơ thể cậu thành một khối cơ bắp hoàn mỹ, và lợi hại nhất là cậu chưa từng bung sức trong một trận chiến thực sự nào. Cái bờm trắng xoăn của cậu dựng đứng lên vì cơn thịnh nộ, đôi mắt rực lửa hừng hực, cặp nanh dài sắc lẹm chớp lóe sát khí; một cảnh tượng vừa kinh hoàng vừa lộng lẫy đến nghẹt thở. Lão Sea Catch, cha cậu, trố mắt nhìn thằng con trai xé toạc mọi chướng ngại vật, lôi tuột mấy lão cẩu già hoa râm hệt như giật mấy con cá bơn, đấm văng bầy hải cẩu độc thân ngã lộn nhào tứ phía. Lão không kìm được kích động, rống lên một tiếng sấm rền: "Nó có thể là một thằng đại ngốc, nhưng rõ ràng nó là chiến binh khét lẹt nhất trên các bãi biển! Tránh cha mày ra, con trai! Cha theo phe con!"

Kotick gầm lớn đáp lời. Lão Sea Catch lạch bạch xông thẳng vào vòng chiến, bộ ria mép dựng ngược, mũi thở phì phò như một đầu máy xe lửa đang phún khói. Ở phía xa, Matkah và cô hải cẩu nọ-người sắp trở thành vợ Kotick-thu mình nép sát vào nhau, đôi mắt ánh lên niềm tự hào đầy ngưỡng mộ dành cho những người đàn ông của đời họ. Đó là một trận quyết chiến vô tiền khoáng hậu. Hai cha con quét sạch bãi biển, đập nhừ tử bất cứ kẻ nào dám ngóc đầu kháng cự. Chỉ đến khi chẳng còn bóng dáng nào dám bén mảng, họ mới hiên ngang sát cánh, ưỡn ngực diễu hành dọc bờ biển, cất tiếng rống khải hoàn vang vọng cả vòm trời.

Đêm buông xuống. Dưới những vệt sáng huyền ảo của Bắc Cực Quang đang lập lòe xuyên qua làn sương mù lạnh lẽo, Kotick trèo lên một phiến đá trơ trọi. Cậu phóng tầm mắt nhìn xuống các bãi sinh sản la liệt những kẻ bại trận, thân hình tơi tả, máu rỉ không ngừng. "Bây giờ," cậu dõng dạc nói, "ta đã cho các người nếm đủ bài học rồi đấy."

"Lạy hồn mái tóc giả của ta!" Lão Sea Catch cảm thán, gắng gượng chống người nhổm dậy, cơ thể cứng đờ vì những vết cào xé nham nhở tứa máu. "Ngay cả loài Cá Voi Sát Thủ cũng chẳng thể xé xác bọn chúng thê thảm đến nhường này. Con trai, cha vô cùng tự hào về con. Thêm nữa, cha sẽ đi cùng con đến hòn đảo đó-nếu nơi ấy thực sự tồn tại trên cõi đời này."

"Nghe đây, hỡi những con heo nái ục ịch của biển cả! Kẻ nào dám đi cùng ta vượt qua đường hầm của Bò Biển? Trả lời mau, hay để ta phải đập cho một trận nữa?" Kotick gầm lên thị uy.

Dọc theo các bãi biển, một thứ âm thanh rì rầm dâng lên hệt như tiếng triều cường vỗ nhẹ vào bờ. "Chúng tôi sẽ đi," hàng ngàn giọng nói thều thào, kiệt quệ đồng thanh vang lên. "Chúng tôi sẽ đi theo ngài Kotick, ngài Hải cẩu Trắng."

Giây phút ấy, Kotick tự hào rụt đầu xuống giữa hai vai, nhắm nghiền mắt lại. Trông cậu chẳng còn chút gì của một con hải cẩu trắng muốt; cả cơ thể nhuộm một màu máu đỏ rực từ đầu đến đuôi. Thế nhưng, cậu kiêu hãnh đến mức phớt lờ cơn đau, chẳng thèm liếc nhìn hay chạm vào bất kỳ vết thương nào.

Một tuần sau, cậu cùng đội quân của mình-gần một vạn gã choai holluschickie và những lão hải cẩu già-nhổ neo hướng về phía bắc, tiến thẳng đến đường hầm của Bò Biển. Kotick lĩnh ấn tiên phong dẫn đầu bầy đàn, bỏ lại phía sau những tràng cười nhạo báng của đám hải cẩu cố thủ ở Novastoshnah, coi họ là những kẻ dở người. Tuy nhiên, khi mùa xuân năm sau gõ cửa, lúc hai bầy hội ngộ ngoài khơi các ngư trường Thái Bình Dương, bầy hải cẩu của Kotick đã dệt nên những câu chuyện tuyệt diệu về vùng đất hứa sau lưng đường hầm Bò Biển. Tin đồn lan xa, số lượng hải cẩu dứt áo rời Novastoshnah ngày một đông đảo. Dĩ nhiên, cuộc đại di cư không diễn ra trong một sớm một chiều, bởi lẽ đầu óc loài hải cẩu vốn chẳng lấy gì làm nhanh nhạy, chúng cần một thời gian dài để tiêu hóa mọi chuyện. Thế nhưng, năm tháng thoi đưa, ngày càng có nhiều sinh linh từ bỏ Novastoshnah, Lukannon cùng những bãi sinh sản cũ kỹ, để tìm về chốn tị nạn bình yên, khuất gió. Nơi ấy, Kotick chễm chệ ngự trị suốt mùa hè, vóc dáng ngày một vạm vỡ, đẫy đà và uy dũng vô song. Vây quanh cậu là bầy holluschickie tự do nô giỡn, giữa một vùng biển khơi tách biệt hoàn toàn khỏi dấu chân tàn bạo của con người.




  1. Tên gọi theo tiếng Nga của một mũi đất nằm trên đảo St. Paul thuộc vùng biển Bering. Đây là một trong những bãi sinh sản tự nhiên lớn nhất của loài hải cẩu lông. 

  2. Từ mượn bắt nguồn từ tiếng Nga "holostyak" (người độc thân). Thuật ngữ địa phương dùng để chỉ những con hải cẩu đực non, chưa đủ tuổi trưởng thành hoặc chưa giành được lãnh thổ và bạn tình. 

  3. Tức Mũi Horn (Cape Horn) ở điểm cực nam của Nam Mỹ. Nơi đây nổi tiếng là một vùng biển bão táp, hiểm ác bậc nhất thế giới, được coi là bài kiểm tra bản lĩnh tối thượng cho bất kỳ tay bơi nào. 

  4. Những người dân bản địa sinh sống ở quần đảo Aleut (Alaska) và một phần vùng Viễn Đông Nga, có truyền thống và kỹ năng săn bắt động vật biển sâu sắc. 

  5. Phiên âm từ tiếng Nga "Скучно, очень скучно", nghĩa là cực kỳ buồn chán hoặc cô đơn thê lương. Việc hải cẩu dùng tiếng Nga phản ánh ảnh hưởng từ ngôn ngữ của những thợ săn quanh vùng biển Bering. 

  6. Ám chỉ loài bò biển Steller (Steller's sea cow) khổng lồ. Trong lịch sử, loài này đã bị con người săn bắn đến tuyệt chủng vào năm 1768, nhưng tác giả mượn chi tiết này để thêu dệt nên một bầy sống sót ẩn náu dưới đáy đại dương sâu thẳm. 

  7. Nhắc đến Eo biển Magellan đầy khắc nghiệt ở cực nam Nam Mỹ. Đây là một lời cảm thán mang tính sử thi của các sinh vật biển, gợi lên sự dữ dội và vĩ đại của đại dương.