Chương II. CÁI BÓNG
Bà Darling hét lên một tiếng kinh hãi. Như thể được đánh động bởi một hồi chuông báo nguy, cánh cửa bật mở, và Nana lao vào. Cô chó bảo mẫu vừa trở về sau buổi tản bộ buổi tối. Lập tức, Nana gầm gừ xông thẳng về phía cậu bé lạ mặt, kẻ vừa nhẹ nhàng lao mình qua bậu cửa sổ. Bà Darling lại thét lên lần nữa, nhưng lần này là vì quá đỗi lo sợ cho sinh mạng của cậu bé. Đinh ninh rằng cậu đã rơi xuống mà bỏ mạng, bà hốt hoảng chạy ùa xuống phố để tìm kiếm thân thể bé nhỏ ấy. Nhưng chẳng có cậu bé nào ở đó cả. Ngước nhìn lên khoảng không bao la, giữa màn đêm đen thăm thẳm, bà chỉ thấy duy nhất một vệt sáng mỏng manh lướt qua mà bà ngỡ là một vì sao đổi ngôi.
Lúc quay trở lại phòng trẻ, bà phát hiện Nana đang ngậm chặt một thứ gì đó trong mõm. Hóa ra, đó chính là cái bóng của cậu bé. Khoảnh khắc cậu lao ra ngoài không trung, Nana đã dập sập cánh cửa sổ lại thật lẹ làng. Tuy quá trễ để tóm được cậu, nhưng cái bóng thì đã chẳng thể thoát thân. Cánh cửa đóng sầm xuống với một tiếng "rầm" chát chúa, và cắt phăng đi cái bóng mỏng tang.
Bạn cứ tin chắc đi, bà Darling đã ngắm nghía và săm soi cái bóng ấy vô cùng cẩn thận, nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là một cái bóng bình thường như bao cái bóng khác.
Riêng Nana thì chẳng mảy may do dự về cách xử trí món đồ này. Cô chó liền đem vắt nó ra ngoài bệ cửa sổ, ngụ ý rành rành: "Thằng nhóc chắc chắn sẽ quay lại tìm. Cứ treo ở đây cho cậu ta dễ lấy, đỡ phải quấy rầy giấc ngủ của lũ trẻ."
Ngặt một nỗi, bà Darling không đời nào chịu để nó treo lủng lẳng ngoài cửa sổ như thế. Trông nó chẳng khác gì mớ đồ giặt đang phơi, thật làm mất đi vẻ trang nghiêm của ngôi nhà. Bà định bụng mang cho ông Darling xem, nhưng lúc bấy giờ ông lại đang vò đầu bứt tai tính toán khoản tiền sắm áo khoác mùa đông cho John và Michael. Ông thậm chí còn phải quấn một chiếc khăn ướt sũng quanh đầu để ép cho trí óc được tỉnh táo, nên sẽ thật quá đáng nếu làm phiền ông lúc này. Hơn nữa, bà thừa biết chồng mình sẽ lại cằn nhằn câu gì: "Tất cả chỉ tại cái thói rước một con chó về làm bảo mẫu mà ra!"
Sau cùng, bà quyết định cuộn tròn cái bóng lại rồi cất gọn gàng vào trong một ngăn kéo, tự nhủ sẽ đợi đến một dịp thuận tiện mới hé lời với chồng. Ôi, chao ôi!
Cơ hội cuối cùng cũng tìm đến vào một tuần sau đó, đúng vào cái ngày thứ Sáu khó quên ấy. Lẽ dĩ nhiên phải là một ngày thứ Sáu1.
"Đáng lý ra em phải thật cẩn trọng vào cái ngày thứ Sáu ấy," sau này bà thường thủ thỉ với chồng, trong lúc Nana có lẽ đang nép mình bên cạnh, khẽ nắm lấy tay bà.
"Không, không," ông Darling luôn cất lời, "Anh mới là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả mọi chuyện. Chính anh, George Darling, đã gây ra cớ sự này. Lỗi tại anh, lỗi tại anh." Ông vốn là người từng được hưởng một nền giáo dục cổ điển2.
Đêm này qua đêm khác, họ ngồi đó hồi tưởng lại ngày thứ Sáu định mệnh, cho đến khi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất in hằn sâu vào tâm trí, xuyên thấu sang tận mặt bên kia tựa như hình ảnh lỗi trên một đồng xu đúc hỏng.
"Giá như em đừng nhận lời mời dùng bữa tối tại nhà số 27," bà Darling nói.
"Giá như anh đừng đổ thuốc của mình vào bát của Nana," ông Darling đáp lời.
"Giá như tôi cứ vờ như mình thích thứ thuốc ấy," đôi mắt ướt át của Nana như thầm oán trách.
"Chỉ tại em quá ham mê tiệc tùng, George ạ."
"Tất cả là do thói đùa dai tai hại của anh, mình ạ."
"Chỉ tại tôi quá để tâm đến những chuyện vặt vãnh, thưa cậu chủ và cô chủ kính mến."
Sau những lời dằn vặt ấy, một hay nhiều người trong số họ sẽ gục ngã trong tuyệt vọng; Nana thầm nghĩ, "Đúng thế, quả đúng là như thế, người ta chẳng bao giờ nên để một con chó làm bảo mẫu." Đã không biết bao lần ông Darling phải rút khăn tay ra để lau những giọt nước mắt lăn dài trên má Nana.
"Tên ác quỷ đó!" ông Darling sẽ bật khóc nức nở, và tiếng sủa của Nana vang lên như một lời phụ họa đầy bi thương. Thế nhưng, bà Darling chẳng bao giờ nỡ buông lời trách mắng Peter; có một thứ gì đó đọng lại nơi khóe miệng bên phải luôn cản bà buông lời mắng nhiếc cậu bé.
Họ cứ ngồi lặng lẽ trong căn phòng trẻ trống hoác, trìu mến nhớ lại từng chi tiết vụn vặt của cái buổi tối kinh hoàng ấy. Mọi chuyện khởi đầu thật êm đềm, hệt như hàng trăm buổi tối bình yên khác, với cảnh Nana cặm cụi đun nước tắm cho Michael rồi cõng cậu bé trên lưng mang đi tắm.
"Con không đi ngủ đâu," cậu bé hét toáng lên, làm như thể mình vẫn nắm quyền quyết định tối cao trong chuyện này, "Con không, con không đi ngủ đâu. Nana, còn chưa tới sáu giờ cơ mà. Ôi trời đất ơi, con sẽ không thèm thương mi nữa đâu, Nana. Con đã bảo mi là con không tắm, con không, con không!"
Đúng lúc đó, bà Darling bước vào phòng, khoác trên mình chiếc váy dạ hội màu trắng. Bà chủ ý thay đồ từ sớm bởi Wendy rất thích ngắm mẹ diện váy dạ hội, lấp lánh cùng sợi dây chuyền mà George đã tặng. Trên tay, bà còn đang đeo chiếc vòng của Wendy; bà đã mượn nó. Wendy luôn tỏ ra thích thú mỗi khi cho mẹ mượn chiếc vòng tay của mình.
Bà bắt gặp hai đứa con lớn đang say sưa chơi trò đóng giả làm ba mẹ vào đúng cái ngày Wendy chào đời, và John đang cất cao giọng:
"Tôi vô cùng hân hạnh được thông báo với em, bà Darling, rằng giờ đây em đã chính thức trở thành một người mẹ," cậu bé bắt chước y hệt cái giọng điệu mà ông Darling hẳn đã dùng trong thực tế.
Nghe vậy, Wendy liền nhảy cẫng lên vì vui sướng, hệt như phản ứng của bà Darling lúc ấy.
Kế đến là sự ra đời của John, mang theo vẻ vô cùng trang trọng mà cậu tự cho là xứng tầm với sự xuất hiện của một bé trai. Vừa lúc đó, Michael tắm xong bước ra và nài nỉ xin cũng được chào đời, nhưng John lại phũ phàng gạt đi, bảo rằng họ chẳng cần thêm một đứa con nào nữa.
Michael tủi thân đến mức chực khóc. "Chẳng có ai cần em cả," cậu bé nức nở, và dĩ nhiên, người phụ nữ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy kia sao có thể làm ngơ trước cảnh tượng ấy.
"Mẹ cần con," bà dịu dàng nói, "Mẹ rất muốn có thêm một đứa con thứ ba."
"Là con trai hay con gái hở mẹ?" Michael rụt rè hỏi, giọng điệu chẳng mấy hy vọng.
"Là một bé trai."
Chỉ chờ có thế, cậu bé liền lao vút vào vòng tay âu yếm của mẹ. Quả là một khoảnh khắc nhỏ bé để ông bà Darling và Nana phải hoài niệm lúc này, nhưng nó hẳn sẽ chẳng còn nhỏ bé nữa nếu họ biết đó chính là đêm cuối cùng của Michael trong căn phòng trẻ thơ.
Họ cứ thế đắm chìm vào những hoài niệm.
"Lúc ấy anh đã lao vào như một cơn lốc, đúng không?" ông Darling hay nói thế, giọng đầy tự trào; và quả thực, trông ông hệt như một cơn lốc.
Có lẽ cũng nên dành đôi chút cảm thông cho ông. Ông đang chuẩn bị phục trang để đi dự tiệc, mọi thứ đều trôi chảy cho đến khi ông đụng tới chiếc cà vạt. Thật khó tin nhưng phải thừa nhận rằng, người đàn ông cực kỳ sành sỏi về các con số cổ phiếu, cổ phần3 kia lại chẳng mảy may biết cách thắt một chiếc cà vạt. Đôi lúc, cái mớ vải vóc ấy ngoan ngoãn đầu hàng mà chẳng hề chống cự, song cũng có những khi, thà rằng ông gạt bỏ chút tự ái cá nhân để dùng loại cà vạt thắt sẵn thì cả nhà đã được nhờ.
Đây chính là một trong những lần trớ trêu như vậy. Ông xồng xộc lao vào phòng trẻ, tay vung vẩy cái thứ vải nhăn nhúm quái quỷ ấy.
"Sao thế, ba thân yêu?"
"Sao à!" ông gào lên; ông thực sự đã gào lên. "Cái cà vạt này, nó nhất quyết không chịu thắt lại." Giọng ông chuyển sang vẻ châm biếm đầy đe dọa. "Không chịu ngoan ngoãn nằm trên cổ anh! Nó chỉ thích thắt quanh cột giường thôi! Ồ phải, anh đã thắt nó quanh cái cột giường đến cả hai chục lần, nhưng quanh cổ anh thì không! Ồ không đời nào! Nó xin được miễn!"
Dường như cảm thấy bà Darling chưa mấy bận tâm, ông bèn hắng giọng nói tiếp, "Anh cảnh báo em điều này, mẹ bọn trẻ ạ, nếu tối nay cái cà vạt này không được thắt nếp trên cổ anh, chúng ta sẽ chẳng có bữa tối tiệc tùng nào sất. Và nếu anh không đi ăn tối, anh sẽ không bao giờ bước chân đến văn phòng nữa. Còn nếu anh đoạn tuyệt với văn phòng, cả anh và em sẽ chết đói, rồi các con của chúng ta sẽ bị tống khứ ra ngoài đường."
Ngay cả khi nghe những lời dọa dẫm ấy, bà Darling vẫn giữ thái độ điềm nhiên. "Để em thử xem sao, anh yêu," bà dỗ dành. Thực ra, đó chính là mục đích thực sự khiến ông tìm đến bà. Bằng đôi bàn tay mát lạnh và điêu luyện, bà nhanh chóng thắt xong chiếc cà vạt cho chồng, trong lúc lũ trẻ đứng quây quần xung quanh, nín thở chờ xem số phận mình được định đoạt ra sao. Vài gã đàn ông hẳn sẽ phật ý khi thấy vợ giải quyết vấn đề quá đỗi nhẹ nhàng, nhưng bản tính ông Darling vốn dĩ quá tốt đẹp để vướng bận chuyện đó. Ông hờ hững buông lời cảm ơn, tức thì ném cơn thịnh nộ ra sau đầu, và chỉ phút chốc sau đã thấy ông cõng Michael trên lưng, nhảy múa tưng bừng quanh phòng.
"Chúng ta đã từng có những trận nô đùa rộn rã biết bao!" giờ đây bà Darling bồi hồi cất lời, khi bao ký ức lại ùa về.
"Trận nô đùa cuối cùng của chúng ta!" ông Darling cất giọng rên rỉ xót xa.
"Ôi George, anh còn nhớ lúc Michael bất chợt quay sang hỏi em không, ‘Làm sao mẹ quen được con hả mẹ?’"
"Anh nhớ chứ!"
"Bọn trẻ đáng yêu nhường nào, anh có thấy vậy không, George?"
"Và chúng là của chúng ta, trọn vẹn là của chúng ta! Vậy mà giờ đây, chúng đã bỏ đi mất rồi."
Cuộc vui buộc phải khép lại khi Nana xuất hiện. Chẳng may ông Darling lại va phải cô chó, khiến chiếc quần dính đầy những lông. Xui xẻo thay, đó không chỉ là chiếc quần mới tinh tươm, mà còn là chiếc quần đầu tiên của ông được may viền thêu tinh tế. Ông đã phải cắn chặt môi để nén lại những giọt nước mắt chực trào. Dĩ nhiên, bà Darling lập tức ân cần phủi sạch đám lông chó cho chồng, nhưng ông vẫn không ngừng càu nhàu, lải nhải rằng việc chọn một con chó làm bảo mẫu quả là một sai lầm tai hại.
"George à, Nana thực sự là một báu vật đấy."
"Chẳng có gì phải bàn cãi về chuyện đó, nhưng thỉnh thoảng anh cứ có cảm giác gợn gợn rằng nó đang coi lũ trẻ nhà mình như những chú cún con vậy."
"Ôi không đâu, anh yêu, em tin chắc nó đủ thông minh để biết bọn trẻ có linh hồn."
"Anh thì tự hỏi điều đó đấy," ông Darling trầm ngâm đáp, "Anh thực sự tự hỏi." Nhận thấy đây là thời điểm thích hợp, vợ ông bèn nắm lấy cơ hội kể cho chồng nghe về cậu bé bí ẩn kia. Thoạt tiên, ông gạt phắt câu chuyện đi, nhưng rồi khuôn mặt ông thoáng vẻ đăm chiêu khi bà đưa ra cái bóng.
"Anh chẳng quen ai sở hữu cái bóng như thế này cả," ông nói, đưa mắt xem xét nó cẩn thận, "nhưng trông dáng vẻ thì có vẻ đích thị là một kẻ vô lại."
"Chúng ta vẫn đang nói về chuyện đó mà, em nhớ không," ông Darling cất tiếng, "ngay cái lúc Nana ngậm thìa thuốc của Michael bước vào. Mi sẽ chẳng bao giờ ngậm chai thuốc trong miệng nữa đâu, Nana ạ, và tất cả là lỗi tại ta."
Dẫu là một đấng nam nhi mạnh mẽ, ông Darling lại cư xử có phần ngớ ngẩn trước chuyện thuốc thang. Nếu ông có một điểm yếu chí mạng, thì đó chính là ảo tưởng rằng cả đời mình luôn là một kẻ dũng cảm nuốt trọn mọi thứ thuốc đắng ngắt. Thế nên lúc này, khi thấy Michael rụt cổ né tránh chiếc thìa trên miệng Nana, ông liền lớn tiếng trách mắng: "Ra dáng đàn ông lên xem nào, Michael."
"Không; con không uống đâu!" Michael hư đốn gào khóc. Bà Darling đành bước ra khỏi phòng để lấy cho cậu bé một viên sô-cô-la, một hành động mà ông Darling cho là minh chứng rõ rệt của sự yếu mềm.
"Mẹ nó à, em đừng có nuông chiều con quá," ông gọi với theo bóng bà. "Michael, hồi bằng tuổi con, ba nốc cạn thuốc mà chẳng hề hé răng than vãn lấy nửa lời. Ba chỉ nói, 'Cảm ơn ba mẹ hiền từ đã cho con thuốc để con mau khỏe lại.'"
Bản thân ông thực sự tin vào lời nói dối ấy. Cả Wendy, lúc này đang xúng xính trong chiếc váy ngủ, cũng tin sái cổ. Cô bé bèn lên tiếng để động viên Michael: "Thứ thuốc ba thỉnh thoảng vẫn uống còn khó nuốt hơn nhiều, phải không ba?"
"Khó nuốt hơn vạn lần ấy chứ," ông Darling dõng dạc tuyên bố đầy tự hào, "và ba sẽ uống ngay bây giờ để làm gương cho con, Michael, nếu như ba không vô tình làm mất cái chai đó."
Thực ra, ông không hẳn là làm mất nó; chỉ là vào một đêm khuya vắng, ông đã lén lút trèo lên nóc tủ quần áo rồi giấu tịt nó trên đó. Có điều ông chẳng hề hay biết rằng, cô hầu gái mẫn cán Liza đã tìm thấy nó và đặt ngay ngắn trở lại trên bồn rửa mặt của ông.
"Con biết chai thuốc ấy ở đâu, ba ơi," Wendy hớn hở reo lên, luôn tỏ ra sốt sắng trong việc giúp đỡ người khác. "Để con mang tới cho." Và cô bé phóng vút đi trước khi ông kịp há miệng ngăn cản. Ngay lập tức, tinh thần ông tụt dốc thảm hại.
"John," ông thì thào, khẽ rùng mình ớn lạnh, "đó quả thực là thứ thuốc kinh tởm nhất trần đời. Nó là cái loại ngọt lợ, deo dẻo, buồn nôn kinh khủng ấy."
"Sẽ nhanh qua thôi mà ba," John hồn nhiên an ủi, và rồi Wendy lao xộc vào phòng, tay bưng ly thuốc sóng sánh.
"Con đã vắt chân lên cổ để lấy nhanh nhất có thể đấy," cô bé thở hổn hển báo cáo.
"Tốc độ của con quả là đáng kinh ngạc đấy," ba cô bé vặn vẹo bằng một phép lịch sự đầy tính mỉa mai mà Wendy hoàn toàn không thể nhận ra. "Michael uống trước đi," ông ngang ngạnh đùn đẩy.
"Ba uống trước đi," Michael cự nự, cậu nhóc vốn dĩ rất đa nghi.
"Ba sẽ nôn thốc nôn tháo ra đấy, con biết không hả," ông Darling buông lời hăm dọa.
"Thôi nào, ba," John giục giã.
"Ngậm ngay miệng lại, John," ba cậu quắt thước nạt nộ.
Wendy ngơ ngác không hiểu chuyện gì. "Con tưởng ba uống thứ này dễ như trở bàn tay cơ mà, thưa ba."
"Đó chẳng phải là vấn đề," ông gân cổ cãi. "Vấn đề nằm ở chỗ, trong ly của ba có nhiều thuốc hơn hẳn trong thìa của Michael." Trái tim đầy kiêu hãnh của ông như muốn vỡ vụn. "Và điều đó thật bất công: ba sẽ gào lên điều đó cho đến tận lúc trút hơi thở cuối cùng; nó hoàn toàn không công bằng."
"Ba, con đang đợi đây," Michael lạnh lùng cất giọng.
"Con nói con đang đợi nghe êm tai nhỉ; ba cũng đang đợi đây này."
"Ba là đồ nhát gan."
"Con cũng là đồ nhát gan."
"Con không sợ."
"Ba cũng không sợ."
"Vậy thì, ba uống đi."
"Vậy thì, con uống đi."
Chợt Wendy nảy ra một sáng kiến tuyệt vời. "Tại sao cả hai người không uống cùng một lúc nhỉ?"
"Chắc chắn rồi," ông Darling vỗ đùi đánh đét. "Con sẵn sàng chưa, Michael?"
Wendy dõng dạc hô khẩu lệnh, một, hai, ba, và Michael nhắm mắt nhắm mũi nuốt ực chỗ thuốc của mình, thế nhưng ông Darling lại nhanh tay giấu tịt ly thuốc ra sau lưng.
Michael ré lên một tiếng giận dữ tột độ, và "Ôi ba!" Wendy thất vọng kêu lên.
"Con nói 'Ôi ba' là có ý gì cơ chứ?" ông Darling nhăn nhó chất vấn. "Dừng ngay cái trò ầm ĩ đó lại đi, Michael. Ba định uống phần của ba đấy chứ, nhưng ba... ba lỡ nhịp mất rồi."
Thật kinh khủng khi phải hứng chịu ánh nhìn của cả ba đứa trẻ lúc này, cứ như thể chúng chẳng còn chút ngưỡng mộ nào dành cho ông nữa. "Này, các con nhìn đây," ông khẩn khoản phân bua, ngay khoảnh khắc Nana lững thững bước vào phòng tắm. "Ba vừa nghĩ ra một trò đùa tuyệt cú mèo. Ba sẽ lén đổ thuốc của ba vào bát của Nana, và nó sẽ uống ngon lành vì tưởng đó là sữa cho xem!"
Màu sắc của thứ thuốc đó quả thực giống hệt sữa; ngặt nỗi lũ trẻ lại chẳng chia sẻ được khiếu hài hước quái gở của ba chúng, và chúng nhìn ông bằng ánh mắt đầy trách móc khi ông nhẫn tâm đổ thuốc vào bát của Nana. "Thật là một trò vui nổ trời!" ông gượng gạo thốt lên, và lũ trẻ không nỡ vạch trần ông khi bà Darling cùng Nana quay trở lại.
"Nana, cô chó ngoan," ông vừa nói vừa mơn trớn vuốt ve lớp lông mượt mà, "Ta đã đặc biệt đổ thêm một ít sữa vào bát của mi đấy, Nana."
Nana mừng rỡ vẫy đuôi, lăng xăng chạy đến chỗ bát thuốc, và bắt đầu thè lưỡi liếm láp. Sau đó cô chó ngước lên nhìn ông Darling, chẳng hề mang vẻ hằn học hay tức giận: cô chó chỉ lặng lẽ để lộ một giọt nước mắt to tròn màu đỏ tía khiến ai nấy đều phải xót xa cho những giống chó cao quý, rồi lủi thủi rúc vào chiếc chuồng của mình.
Ông Darling cảm thấy vô cùng hổ thẹn về bản thân, nhưng ông vẫn nhất quyết không chịu nhún nhường. Giữa một bầu không khí im lặng đến rợn người, bà Darling cúi xuống ngửi cái bát. "Ôi trời, George," bà thốt lên, "đây rõ ràng là thuốc của anh mà!"
"Đó chỉ là một trò đùa thôi mà," ông gầm lên bực tức, trong khi bà dịu dàng dỗ dành mấy đứa con trai, còn Wendy thì dang tay ôm chặt lấy Nana. "Ích lợi gì cơ chứ," ông cay đắng buông lời, "anh đã vắt kiệt cả sức lực để cố gắng chọc cười cho cái nhà này vui vẻ mà xem ra chẳng ai trân trọng."
Và Wendy vẫn kiên quyết ôm chặt lấy Nana. "Đúng thế đấy," ông hét toáng lên. "Cứ cưng chiều nó đi! Chẳng có ai thèm cưng chiều tôi cả. Ồ không đâu! Tôi chỉ là cái cột trụ gánh vác cả cái gia đình này, cớ sao tôi lại cần được cưng chiều cơ chứ-tại sao, tại sao, tại sao!"
"George," bà Darling thiết tha khẩn khoản, "xin anh đừng lớn tiếng thế; bọn người hầu4 sẽ nghe thấy mất." Thật kỳ lạ là không hiểu sao họ lại có cái thói quen gọi cô hầu gái Liza nhỏ bé bằng cái danh xưng "bọn người hầu".
"Mặc kệ chúng chứ!" ông gắt gỏng đáp lời một cách bất cần. "Có lôi cả thế giới vào đây tôi cũng chẳng sợ. Nhưng tôi tuyệt đối từ chối để cái con chó đó lên mặt hống hách trong phòng trẻ của tôi thêm một giờ phút nào nữa."
Lũ trẻ òa khóc nức nở, và Nana cuống cuồng chạy đến chỗ ông với ánh mắt van nài tha thiết, nhưng ông lạnh lùng xua cô chó lùi lại. Ông lại thấy bản thân mình bừng bừng khí thế của một người đàn ông mạnh mẽ. "Vô ích thôi, vô ích," ông rống lên; "nơi thích hợp dành cho mi là ngoài sân kia, và mi phải bước ngay ra đó để bị xích lại, ngay lập tức."
"George, George," bà Darling hốt hoảng thì thầm, "hãy nhớ lại những gì em vừa kể với anh về cậu bé bí ẩn đó đi."
Than ôi, ông nào có chịu lọt tai. Ông đã quyết tâm phải chứng tỏ cho bằng được ai mới là người chủ thực sự trong cái ngôi nhà này. Khi những lời ra lệnh gắt gao không thể lôi nổi Nana ra khỏi chuồng, ông bèn chuyển sang dùng những lời đường mật để dụ dỗ nó ra, rồi bất thần tóm lấy nó một cách thô bạo, xộc xệch kéo lê nó ra khỏi phòng trẻ. Tự thâm tâm, ông thấy vô cùng hổ thẹn về hành động của chính mình, nhưng ông vẫn nhắm mắt làm ngơ. Tất cả âu cũng là do cái bản tính quá đỗi ủy mị của ông, luôn cồn cào khao khát được người khác ngưỡng mộ. Sau khi đã nhẫn tâm xích cô chó ở sân sau, người cha khốn khổ ấy lững thững bước đến ngồi gục xuống ở hành lang, tì chặt những đốt ngón tay thô ráp lên đôi mắt vương lệ của mình.
Trong lúc đó, bà Darling đã dỗ bọn trẻ chìm vào giấc ngủ giữa một sự tĩnh lặng hiếm hoi, rồi cẩn thận thắp sáng những ngọn đèn ngủ. Bọn trẻ vẫn nghe văng vẳng tiếng sủa của Nana. John sụt sùi: "Đó là vì ba đang xích nó ngoài sân," nhưng Wendy lại tinh ý hơn nhiều.
"Đó không phải là tiếng sủa tủi thân của Nana đâu," cô bé cất lời, hoàn toàn chẳng mường tượng được chuyện gì sắp ập tới; "đó là tiếng sủa mỗi khi nó đánh hơi thấy hiểm nguy."
Nguy hiểm!
"Chị có chắc không, Wendy?"
"Ồ, chắc chắn mà."
Bà Darling khẽ rùng mình, bước vội tới bên cửa sổ. Chốt cửa đã được gài chặt. Bà phóng tầm mắt ra ngoài, nơi màn đêm đang được điểm xuyết bởi vô vàn tinh tú. Các vì sao đang rủ nhau tụ tập quanh ngôi nhà, đong đầy vẻ hiếu kỳ như muốn tận mắt chứng kiến điều sắp xảy ra nơi đây, nhưng bà chẳng mảy may để tâm đến cảnh tượng ấy, cũng không hề nhận ra có vài ngôi sao bé xíu đang tinh nghịch nháy mắt với mình. Dẫu vậy, một nỗi sợ hãi vô hình vẫn siết lấy trái tim bà, khiến bà bất giác thốt lên: "Ôi, giá như tối nay em không phải đi dự tiệc!"
Ngay cả Michael, dẫu đã chìm vào nửa giấc nồng, dường như cũng cảm nhận được sự bồn chồn của mẹ. Cậu nhóc cất tiếng hỏi: "Có thứ gì có thể làm hại chúng ta không hả mẹ, khi mà những ngọn đèn ngủ đã được thắp lên?"
"Sẽ không có gì đâu, cục cưng ạ," bà dịu dàng đáp; "đó chính là những đôi mắt mà một người mẹ để lại để canh chừng cho các con của mình."
Bà nhẹ bước từ giường này sang giường khác, khe khẽ hát những câu thần chú êm đềm ru lũ trẻ say giấc, và cậu bé Michael vòng tay ôm siết lấy bà. "Mẹ ơi," cậu thỏ thẻ, "con vui lắm vì có mẹ." Đó là những lời cuối cùng bà được nghe từ cậu trong một quãng thời gian dài đằng đẵng.
Ngôi nhà số 27 dẫu chỉ cách đó vài thước, nhưng ngoài trời tuyết đang lất phất rơi, buộc ông bà Darling phải cẩn trọng nhón chân để giày khỏi lấm bẩn. Họ là những bóng người duy nhất rảo bước trên con phố vắng, và mọi vì sao trên cao đều đang chăm chú dõi theo. Các vì sao kiều diễm là thế, nhưng chúng lại không được quyền can dự vào bất cứ việc gì, vĩnh viễn chỉ có thể đứng nhìn. Đó là hình phạt giáng xuống cho một lỗi lầm thuở xa xưa nào đó, lâu đến mức giờ đây chẳng một vì sao nào còn nhớ nổi nguyên do. Chính vì thế, những ngôi sao già cỗi dần trở nên đờ đẫn và hiếm khi chịu cất lời (với các vì sao, nháy mắt chính là ngôn ngữ giao tiếp), thế nhưng những ngôi sao nhỏ tuổi thì vẫn luôn ấp ủ đầy trí tò mò. Thực tình, chúng chẳng mấy thân thiện với Peter đâu, bởi cậu nhóc có cái tật tinh quái chuyên lẻn ra sau lưng rồi chu mỏ cố thổi tắt chúng. Dẫu vậy, vốn bản tính ham vui, đêm nay chúng quyết định đứng về phe cậu, nôn nóng mong cho người lớn mau mau đi khuất mắt. Vậy nên, ngay khoảnh khắc cánh cửa ngôi nhà số 27 vừa khép lại sau lưng vợ chồng Darling, cả bầu trời bỗng chốc xôn xao, và ngôi sao nhỏ bé nhất trong dải Ngân Hà lanh lảnh hét vang:
"Bây giờ, Peter!"
-
Trong văn hóa truyền thống phương Tây, thứ Sáu thường được xem là ngày mang lại xui xẻo (liên quan đến ngày Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập giá hoặc truyền thuyết thứ Sáu ngày 13). Lời kể 'Lẽ dĩ nhiên phải là một ngày thứ Sáu' đóng vai trò như một điềm báo trước cho những biến cố sắp ập đến với gia đình Darling. ↩
-
Trong văn bản gốc, ông Darling đã thốt lên cụm từ tiếng Latinh 'Mea culpa, mea culpa' (lỗi tại tôi). Sự hài hước nằm ở chỗ tác giả dùng chi tiết ông 'được hưởng một nền giáo dục cổ điển' (tức được học tiếng Latinh và Hy Lạp cổ - tiêu chuẩn của tầng lớp trung lưu Anh bấy giờ) chỉ để giải thích cho việc ông hay dùng từ Latinh rườm rà nhằm kịch tính hóa lỗi lầm của bản thân. Khi dịch nghĩa sang tiếng Việt, lớp nghĩa châm biếm này đã bị ẩn đi. ↩
-
Nghề nghiệp liên quan đến chứng khoán tại Trung tâm Tài chính London (The City) là biểu tượng cho sự thực dụng của nam giới trung lưu Anh thời bấy giờ. Tác giả cố tình đặt sự giỏi giang ngoài xã hội này cạnh sự vụng về khi thắt cà vạt ở nhà để châm biếm những lố bịch của thế giới người lớn, tạo sự tương phản với thế giới thần tiên của trẻ thơ. ↩
-
Gia đình Darling có tài chính eo hẹp nên chỉ thuê được một cô hầu gái nhỏ là Liza. Việc họ cố tình dùng đại từ số nhiều 'bọn người hầu' (the servants) phản ánh thói chuộng hư vinh của tầng lớp trung lưu Anh thời Edward, luôn khao khát thể hiện mình có một gia thế quyền quý với đội ngũ gia nhân đông đảo. ↩
Chapter II. THE SHADOW
Mrs. Darling screamed, and, as if in answer to a bell, the door opened, and Nana entered, returned from her evening out. She growled and sprang at the boy, who leapt lightly through the window. Again Mrs. Darling screamed, this time in distress for him, for she thought he was killed, and she ran down into the street to look for his little body, but it was not there; and she looked up, and in the black night she could see nothing but what she thought was a shooting star.
She returned to the nursery, and found Nana with something in her mouth, which proved to be the boy’s shadow. As he leapt at the window Nana had closed it quickly, too late to catch him, but his shadow had not had time to get out; slam went the window and snapped it off.
You may be sure Mrs. Darling examined the shadow carefully, but it was quite the ordinary kind.
Nana had no doubt of what was the best thing to do with this shadow. She hung it out at the window, meaning “He is sure to come back for it; let us put it where he can get it easily without disturbing the children.”
But unfortunately Mrs. Darling could not leave it hanging out at the window, it looked so like the washing and lowered the whole tone of the house. She thought of showing it to Mr. Darling, but he was totting up winter great-coats for John and Michael, with a wet towel around his head to keep his brain clear, and it seemed a shame to trouble him; besides, she knew exactly what he would say: “It all comes of having a dog for a nurse.”
She decided to roll the shadow up and put it away carefully in a drawer, until a fitting opportunity came for telling her husband. Ah me!
The opportunity came a week later, on that never-to-be-forgotten Friday. Of course it was a Friday.
“I ought to have been specially careful on a Friday,” she used to say afterwards to her husband, while perhaps Nana was on the other side of her, holding her hand.
“No, no,” Mr. Darling always said, “I am responsible for it all. I, George Darling, did it. Mea culpa, mea culpa.” He had had a classical education.
They sat thus night after night recalling that fatal Friday, till every detail of it was stamped on their brains and came through on the other side like the faces on a bad coinage.
“If only I had not accepted that invitation to dine at 27,” Mrs. Darling said.
“If only I had not poured my medicine into Nana’s bowl,” said Mr. Darling.
“If only I had pretended to like the medicine,” was what Nana’s wet eyes said.
“My liking for parties, George.”
“My fatal gift of humour, dearest.”
“My touchiness about trifles, dear master and mistress.”
Then one or more of them would break down altogether; Nana at the thought, “It’s true, it’s true, they ought not to have had a dog for a nurse.” Many a time it was Mr. Darling who put the handkerchief to Nana’s eyes.
“That fiend!” Mr. Darling would cry, and Nana’s bark was the echo of it, but Mrs. Darling never upbraided Peter; there was something in the right-hand corner of her mouth that wanted her not to call Peter names.
They would sit there in the empty nursery, recalling fondly every smallest detail of that dreadful evening. It had begun so uneventfully, so precisely like a hundred other evenings, with Nana putting on the water for Michael’s bath and carrying him to it on her back.
“I won’t go to bed,” he had shouted, like one who still believed that he had the last word on the subject, “I won’t, I won’t. Nana, it isn’t six o’clock yet. Oh dear, oh dear, I shan’t love you any more, Nana. I tell you I won’t be bathed, I won’t, I won’t!”
Then Mrs. Darling had come in, wearing her white evening-gown. She had dressed early because Wendy so loved to see her in her evening-gown, with the necklace George had given her. She was wearing Wendy’s bracelet on her arm; she had asked for the loan of it. Wendy loved to lend her bracelet to her mother.
She had found her two older children playing at being herself and father on the occasion of Wendy’s birth, and John was saying:
“I am happy to inform you, Mrs. Darling, that you are now a mother,” in just such a tone as Mr. Darling himself may have used on the real occasion.
Wendy had danced with joy, just as the real Mrs. Darling must have done.
Then John was born, with the extra pomp that he conceived due to the birth of a male, and Michael came from his bath to ask to be born also, but John said brutally that they did not want any more.
Michael had nearly cried. “Nobody wants me,” he said, and of course the lady in the evening-dress could not stand that.
“I do,” she said, “I so want a third child.”
“Boy or girl?” asked Michael, not too hopefully.
“Boy.”
Then he had leapt into her arms. Such a little thing for Mr. and Mrs. Darling and Nana to recall now, but not so little if that was to be Michael’s last night in the nursery.
They go on with their recollections.
“It was then that I rushed in like a tornado, wasn’t it?” Mr. Darling would say, scorning himself; and indeed he had been like a tornado.
Perhaps there was some excuse for him. He, too, had been dressing for the party, and all had gone well with him until he came to his tie. It is an astounding thing to have to tell, but this man, though he knew about stocks and shares, had no real mastery of his tie. Sometimes the thing yielded to him without a contest, but there were occasions when it would have been better for the house if he had swallowed his pride and used a made-up tie.
This was such an occasion. He came rushing into the nursery with the crumpled little brute of a tie in his hand.
“Why, what is the matter, father dear?”
“Matter!” he yelled; he really yelled. “This tie, it will not tie.” He became dangerously sarcastic. “Not round my neck! Round the bed-post! Oh yes, twenty times have I made it up round the bed-post, but round my neck, no! Oh dear no! begs to be excused!”
He thought Mrs. Darling was not sufficiently impressed, and he went on sternly, “I warn you of this, mother, that unless this tie is round my neck we don’t go out to dinner to-night, and if I don’t go out to dinner to-night, I never go to the office again, and if I don’t go to the office again, you and I starve, and our children will be flung into the streets.”
Even then Mrs. Darling was placid. “Let me try, dear,” she said, and indeed that was what he had come to ask her to do, and with her nice cool hands she tied his tie for him, while the children stood around to see their fate decided. Some men would have resented her being able to do it so easily, but Mr. Darling had far too fine a nature for that; he thanked her carelessly, at once forgot his rage, and in another moment was dancing round the room with Michael on his back.
“How wildly we romped!” says Mrs. Darling now, recalling it.
“Our last romp!” Mr. Darling groaned.
“O George, do you remember Michael suddenly said to me, ‘How did you get to know me, mother?’”
“I remember!”
“They were rather sweet, don’t you think, George?”
“And they were ours, ours! and now they are gone.”
The romp had ended with the appearance of Nana, and most unluckily Mr. Darling collided against her, covering his trousers with hairs. They were not only new trousers, but they were the first he had ever had with braid on them, and he had had to bite his lip to prevent the tears coming. Of course Mrs. Darling brushed him, but he began to talk again about its being a mistake to have a dog for a nurse.
“George, Nana is a treasure.”
“No doubt, but I have an uneasy feeling at times that she looks upon the children as puppies.”
“Oh no, dear one, I feel sure she knows they have souls.”
“I wonder,” Mr. Darling said thoughtfully, “I wonder.” It was an opportunity, his wife felt, for telling him about the boy. At first he pooh-poohed the story, but he became thoughtful when she showed him the shadow.
“It is nobody I know,” he said, examining it carefully, “but it does look a scoundrel.”
“We were still discussing it, you remember,” says Mr. Darling, “when Nana came in with Michael’s medicine. You will never carry the bottle in your mouth again, Nana, and it is all my fault.”
Strong man though he was, there is no doubt that he had behaved rather foolishly over the medicine. If he had a weakness, it was for thinking that all his life he had taken medicine boldly, and so now, when Michael dodged the spoon in Nana’s mouth, he had said reprovingly, “Be a man, Michael.”
“Won’t; won’t!” Michael cried naughtily. Mrs. Darling left the room to get a chocolate for him, and Mr. Darling thought this showed want of firmness.
“Mother, don’t pamper him,” he called after her. “Michael, when I was your age I took medicine without a murmur. I said, ‘Thank you, kind parents, for giving me bottles to make me well.’”
He really thought this was true, and Wendy, who was now in her night-gown, believed it also, and she said, to encourage Michael, “That medicine you sometimes take, father, is much nastier, isn’t it?”
“Ever so much nastier,” Mr. Darling said bravely, “and I would take it now as an example to you, Michael, if I hadn’t lost the bottle.”
He had not exactly lost it; he had climbed in the dead of night to the top of the wardrobe and hidden it there. What he did not know was that the faithful Liza had found it, and put it back on his wash-stand.
“I know where it is, father,” Wendy cried, always glad to be of service. “I’ll bring it,” and she was off before he could stop her. Immediately his spirits sank in the strangest way.
“John,” he said, shuddering, “it’s most beastly stuff. It’s that nasty, sticky, sweet kind.”
“It will soon be over, father,” John said cheerily, and then in rushed Wendy with the medicine in a glass.
“I have been as quick as I could,” she panted.
“You have been wonderfully quick,” her father retorted, with a vindictive politeness that was quite thrown away upon her. “Michael first,” he said doggedly.
“Father first,” said Michael, who was of a suspicious nature.
“I shall be sick, you know,” Mr. Darling said threateningly.
“Come on, father,” said John.
“Hold your tongue, John,” his father rapped out.
Wendy was quite puzzled. “I thought you took it quite easily, father.”
“That is not the point,” he retorted. “The point is, that there is more in my glass than in Michael’s spoon.” His proud heart was nearly bursting. “And it isn’t fair: I would say it though it were with my last breath; it isn’t fair.”
“Father, I am waiting,” said Michael coldly.
“It’s all very well to say you are waiting; so am I waiting.”
“Father’s a cowardly custard.”
“So are you a cowardly custard.”
“I’m not frightened.”
“Neither am I frightened.”
“Well, then, take it.”
“Well, then, you take it.”
Wendy had a splendid idea. “Why not both take it at the same time?”
“Certainly,” said Mr. Darling. “Are you ready, Michael?”
Wendy gave the words, one, two, three, and Michael took his medicine, but Mr. Darling slipped his behind his back.
There was a yell of rage from Michael, and “O father!” Wendy exclaimed.
“What do you mean by ‘O father’?” Mr. Darling demanded. “Stop that row, Michael. I meant to take mine, but I-I missed it.”
It was dreadful the way all the three were looking at him, just as if they did not admire him. “Look here, all of you,” he said entreatingly, as soon as Nana had gone into the bathroom. “I have just thought of a splendid joke. I shall pour my medicine into Nana’s bowl, and she will drink it, thinking it is milk!”
It was the colour of milk; but the children did not have their father’s sense of humour, and they looked at him reproachfully as he poured the medicine into Nana’s bowl. “What fun!” he said doubtfully, and they did not dare expose him when Mrs. Darling and Nana returned.
“Nana, good dog,” he said, patting her, “I have put a little milk into your bowl, Nana.”
Nana wagged her tail, ran to the medicine, and began lapping it. Then she gave Mr. Darling such a look, not an angry look: she showed him the great red tear that makes us so sorry for noble dogs, and crept into her kennel.
Mr. Darling was frightfully ashamed of himself, but he would not give in. In a horrid silence Mrs. Darling smelt the bowl. “O George,” she said, “it’s your medicine!”
“It was only a joke,” he roared, while she comforted her boys, and Wendy hugged Nana. “Much good,” he said bitterly, “my wearing myself to the bone trying to be funny in this house.”
And still Wendy hugged Nana. “That’s right,” he shouted. “Coddle her! Nobody coddles me. Oh dear no! I am only the breadwinner, why should I be coddled-why, why, why!”
“George,” Mrs. Darling entreated him, “not so loud; the servants will hear you.” Somehow they had got into the way of calling Liza the servants.
“Let them!” he answered recklessly. “Bring in the whole world. But I refuse to allow that dog to lord it in my nursery for an hour longer.”
The children wept, and Nana ran to him beseechingly, but he waved her back. He felt he was a strong man again. “In vain, in vain,” he cried; “the proper place for you is the yard, and there you go to be tied up this instant.”
“George, George,” Mrs. Darling whispered, “remember what I told you about that boy.”
Alas, he would not listen. He was determined to show who was master in that house, and when commands would not draw Nana from the kennel, he lured her out of it with honeyed words, and seizing her roughly, dragged her from the nursery. He was ashamed of himself, and yet he did it. It was all owing to his too affectionate nature, which craved for admiration. When he had tied her up in the back-yard, the wretched father went and sat in the passage, with his knuckles to his eyes.
In the meantime Mrs. Darling had put the children to bed in unwonted silence and lit their night-lights. They could hear Nana barking, and John whimpered, “It is because he is chaining her up in the yard,” but Wendy was wiser.
“That is not Nana’s unhappy bark,” she said, little guessing what was about to happen; “that is her bark when she smells danger.”
Danger!
“Are you sure, Wendy?”
“Oh, yes.”
Mrs. Darling quivered and went to the window. It was securely fastened. She looked out, and the night was peppered with stars. They were crowding round the house, as if curious to see what was to take place there, but she did not notice this, nor that one or two of the smaller ones winked at her. Yet a nameless fear clutched at her heart and made her cry, “Oh, how I wish that I wasn’t going to a party to-night!”
Even Michael, already half asleep, knew that she was perturbed, and he asked, “Can anything harm us, mother, after the night-lights are lit?”
“Nothing, precious,” she said; “they are the eyes a mother leaves behind her to guard her children.”
She went from bed to bed singing enchantments over them, and little Michael flung his arms round her. “Mother,” he cried, “I’m glad of you.” They were the last words she was to hear from him for a long time.
No. 27 was only a few yards distant, but there had been a slight fall of snow, and Father and Mother Darling picked their way over it deftly not to soil their shoes. They were already the only persons in the street, and all the stars were watching them. Stars are beautiful, but they may not take an active part in anything, they must just look on for ever. It is a punishment put on them for something they did so long ago that no star now knows what it was. So the older ones have become glassy-eyed and seldom speak (winking is the star language), but the little ones still wonder. They are not really friendly to Peter, who had a mischievous way of stealing up behind them and trying to blow them out; but they are so fond of fun that they were on his side to-night, and anxious to get the grown-ups out of the way. So as soon as the door of 27 closed on Mr. and Mrs. Darling there was a commotion in the firmament, and the smallest of all the stars in the Milky Way screamed out:
“Now, Peter!”