Chương XV. "LẦN NÀY LÀ HOOK HOẶC TA"
Những điều kỳ lạ vẫn thường lặng lẽ xảy đến với mỗi chúng ta trên đường đời, mà đôi khi, ta chẳng hề hay biết vào khoảnh khắc chúng vừa chớm nở. Chẳng hạn như, ta chợt nhận ra mình đã ù đặc một bên tai từ bao giờ, có lẽ từ nửa giờ trước cũng nên. Giờ đây, một trải nghiệm tương tự đang đến với Peter ngay trong đêm tối mịt mùng ấy. Lần cuối cùng chúng ta thấy cậu, cậu vẫn đang thoăn thoắt trườn qua hòn đảo, một ngón tay đặt hờ lên môi, tay kia lăm lăm thanh gươm ngắn. Cậu đã thấy con cá sấu trườn ngang qua mà chẳng mảy may nhận ra điều gì khác thường, mãi đến khi sực nhớ rằng nó chẳng còn phát ra tiếng "tích tắc" quen thuộc. Thoạt đầu, một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng khiến cậu hơi chờn chợn, nhưng cậu nhanh chóng suy luận ra ngay: chiếc đồng hồ chắc chắn đã hết cót.
Chẳng màng bận tâm đến cảm nhận của sinh vật tội nghiệp khi đột ngột mất đi người bạn đồng hành thân thiết, tâm trí Peter nhanh chóng nảy số, tính toán cách biến thảm họa này thành lợi thế cho mình. Cậu quyết định tự tặc lưỡi tạo ra tiếng "tích tắc", để lũ dã thú tưởng lầm cậu là gã bò sát khổng lồ kia mà ngoan ngoãn tránh đường. Quả thực, màn giả giọng của cậu xuất sắc đến độ gây ra một hậu quả ngoài dự kiến. Con cá sấu là một trong số những thính giả bất đắc dĩ của âm thanh ấy, và nó lẳng lặng bám theo chân cậu. Nào ai biết được nó lếch thếch theo sau để đòi lại thứ đồ đã mất, hay đơn thuần lẽo đẽo như một người bạn cũ, đinh ninh rằng chính bản thân nó đang phát ra nhịp điệu ấy trở lại. Rốt cuộc thì, cũng như những kẻ mù quáng bám víu vào một thói quen, nó chỉ là một con vật ngốc nghếch.
Peter nhàn nhã đi đến bờ biển bình yên vô sự, và cứ thế thẳng bước, đôi chân cậu chạm nhẹ xuống mặt nước tự nhiên đến mức tưởng như chẳng hề hay biết mình vừa rẽ sóng bước sang một môi trường khác. Đã có bao loài vật bỏ đất liền để trầm mình xuống dòng nước như thế, nhưng quả thực tôi chưa từng thấy một con người nào làm vậy. Trên đường bơi, trong đầu cậu chỉ quẩn quanh duy nhất một ý niệm: "Lần này là Hook hoặc ta." Cậu đã tặc lưỡi điệu "tích tắc" lâu đến nỗi giờ đây nhịp điệu ấy cứ tự động bật ra mà bản thân cậu cũng chẳng buồn để ý. Nếu kịp nhận ra, hẳn cậu đã khựng lại, bởi lẽ ý tưởng mượn tiếng đồng hồ để hù dọa trên chiếc thuyền buồm dẫu là một mưu kế thiên tài, lại chưa từng lóe lên trong đầu cậu.
Thế nên, thay vì vậy, cậu cứ ngỡ mình đã thoăn thoắt trèo lên mạn thuyền êm ru như một chú chuột; để rồi kinh ngạc khôn xiết khi thấy cả lũ hải tặc đang co rúm người lại, run bần bật trước mặt mình. Đứng ngay giữa đám lâu la là Hook, trông thảm hại tột độ, hệt như lão vừa nghe thấy tiếng gọi tử thần của con cá sấu bạo chúa.
Con cá sấu! Ngay lúc bóng hình con vật lướt qua tâm trí, Peter chợt nghe thấy tiếng "tích tắc". Ban đầu, cậu cứ ngỡ âm thanh ấy thực sự phát ra từ gã bò sát, bèn hốt hoảng ngoái đầu nhìn lại. Thế rồi cậu chợt vỡ lẽ, hóa ra chính mình mới là tác giả của âm thanh đó, và chỉ trong chớp mắt, đầu óc nhanh nhạy của cậu đã tỏ tường mọi sự. "Mình mới thông minh làm sao!" cậu thầm reo lên đắc ý, đoạn ra hiệu cho bọn trẻ giữ im lặng, đừng vội vỗ tay tán thưởng.
Đúng lúc đó, Ed Teynte - tay quản lý quân nhu - từ mạn trước ló mặt ra, đủng đỉnh đi dọc theo boong tàu. Giờ thì, hỡi quý độc giả, hãy nhìn đồng hồ để canh giờ cho những việc sắp sửa diễn ra. Peter tung một nhát đâm chuẩn xác và sâu hoắm. John nhanh như chớp bịt chặt miệng gã hải tặc xấu số, chặn đứng tiếng rên rỉ hấp hối nghẹn ngào. Hắn ngã sấp xuống. Bốn cậu bé tức tốc vươn tay đỡ lấy cái xác, không để phát ra nửa tiếng động. Peter khẽ ra hiệu, và thi thể gã chìm nghỉm xuống biển khơi. Chỉ một tiếng "tõm" nặng nề vang lên, rồi vạn vật lại chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Nãy giờ đã bao lâu rồi nhỉ?
"Một!" (Slightly đã bắt đầu đếm).
Chỉ vừa khít thời gian, Peter nhón gót lướt đi thoăn thoắt, trườn vào trong khoang thuyền tối om; bởi lẽ ngoài kia, đang có nhiều hơn một gã hải tặc lấy hết can đảm ngó nghiêng xung quanh. Lúc này, chúng có thể nghe rõ từng nhịp thở dốc của nhau, đủ để tin chắc rằng âm thanh kinh hoàng kia đã lướt qua.
"Nó đi rồi, thưa thuyền trưởng," Smee vừa nói vừa lấy vạt áo lau qua đôi mắt kính. "Mọi thứ yên tĩnh lại rồi."
Chậm rãi, Hook ló đầu ra khỏi lớp bèo nhún quanh cổ áo. Lão căng tai dỏng nghe, chăm chú đến mức tưởng như có thể bắt được cả tàn âm của tiếng "tích tắc". Nhưng chẳng có lấy một tiếng động, và lão dứt khoát đứng thẳng lưng lên, lấy lại uy phong.
"Vậy thì nâng ly cho Tấm ván Johnny!" lão trơ tráo gào lên. Nỗi hằn học với lũ trẻ càng dâng cao gấp bội, bởi chúng đã lỡ chứng kiến phút giây lão đánh mất vẻ oai phong lẫm liệt. Lão cất cao giọng điệu độc ác:
"Yo ho, yo ho, tấm ván vui vẻ này,
Ngươi cứ thế bước đi,
Cho đến khi nó chìm xuống và ngươi cũng chìm xuống
Gặp Davy Jones1 dưới đáy biển sâu!"
Để gieo thêm nỗi kinh hoàng cho đám tù binh, dẫu có phần làm sứt mẻ thanh danh, lão vừa hát vừa nhảy nhót dọc theo một tấm ván tưởng tượng, khuôn mặt nheo lại thành những cái nhăn nhó gớm ghiếc chĩa về phía chúng. Bài ca vừa dứt, lão gầm lên: "Các ngươi có muốn nếm vài roi mèo2 trước khi bước ván không?"
Nghe vậy, lũ trẻ đồng loạt quỳ sụp xuống. "Không, không!" chúng nức nở van xin, thảm thiết đến mức gã hải tặc nào trông thấy cũng phải mỉm cười đắc ý.
"Lôi cây roi mèo ra đây, Jukes," Hook ra lệnh. "Nó nằm trong khoang ấy."
Trong khoang ư! Peter đang ở ngay trong khoang! Lũ trẻ vội đưa mắt nhìn nhau.
"Rõ, thưa thuyền trưởng!" Jukes hớn hở đáp lời rồi sải bước dài đi thẳng vào trong khoang. Bọn trẻ dõi mắt nhìn theo bóng hắn; chúng gần như chẳng màng bận tâm đến việc Hook đang cất giọng hát bài ca hải tặc, để mặc cho bầy chó của lão hùa theo phụ họa:
"Yo ho, yo ho, roi mèo cào xé, Chín cái đuôi sắc lẹm, ngươi biết mà, Và khi roi quất hằn lên lưng ngươi-"
Sẽ chẳng ai biết được trọn vẹn câu hát cuối cùng, bởi lẽ khúc ca chợt đứt đoạn giữa chừng vì một tiếng thét rợn người vọng ra từ phía khoang tàu. Tiếng thét xé toạc không gian, vang vọng khắp boong thuyền, rồi lịm đi tắt ngấm. Ngay sau đó là một tiếng gáy lảnh lót vang lên. Đối với bọn trẻ, thanh âm ấy xiết bao quen thuộc, nhưng đối với đám hải tặc, nó lại trở thành nỗi kinh hoàng tột độ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả tiếng thét kinh hãi ban nãy.
"Cái quái gì thế?" Hook gầm lên gắt gỏng.
"Hai," Slightly trịnh trọng đếm.
Tên hải tặc gốc Ý Cecco chần chừ một thoáng rồi lách mình len vào khoang. Gã bước lảo đảo trở ra, nét mặt xám ngoét và hốc hác đầy kinh hãi.
"Có chuyện gì với Bill Jukes thế, đồ chó?" Hook rít lên đầy giận dữ, sừng sững vươn mình đứng chắn trước mặt gã.
"Chuyện của hắn là hắn đã chết rồi, bị đâm chết rồi," Cecco đáp lại bằng một chất giọng trống rỗng.
"Bill Jukes chết rồi sao!" Cả đám hải tặc giật nảy mình, hoảng loạn la hét.
"Trong khoang tối đen như mực," Cecco lắp bắp bằng giọng run rẩy, "nhưng rõ ràng có một thứ gì đó kinh khủng gớm ghiếc đang ẩn nấp trong ấy: cái thứ mà các người vừa nghe thấy tiếng gáy."
Niềm phấn khích tột độ của lũ trẻ lẫn sắc mặt sầm sì của bầy hải tặc, tất cả đều lọt thỏm vào tầm mắt tinh tường của Hook.
"Cecco," lão đanh thép ra lệnh bằng chất giọng sắc lạnh nhất, "quay lại đó ngay và lôi cổ con gà trống ấy ra đây cho ta."
Cecco, kẻ vẫn tự xưng là tay gan dạ nhất trong số những kẻ can trường, bỗng co rúm người lại trước thuyền trưởng của mình. Gã rên rỉ thốt lên: "Không, đừng mà"; nhưng Hook lại ung dung đưa tay vuốt ve chiếc móc sắt sắc nhọn của lão.
"Ngươi vừa bảo là ngươi sẽ đi cơ mà, Cecco?" Lão lẩm bẩm buông lời đe dọa.
Cecco đành lầm lũi bước đi, đôi tay vung vẩy tuyệt vọng. Chẳng còn tiếng hát nào vang lên nữa, tất cả giờ đây đều nín thở dỏng tai nghe ngóng; và rồi lại một tiếng thét chết chóc nữa vang lên, kéo theo sau đó là tiếng gáy lảnh lót quen thuộc.
Chẳng một ai cất lời, ngoại trừ Slightly. "Ba," cậu bé điềm nhiên lên tiếng.
Hook vẫy tay tập hợp bầy chó của lão. "Sấm sét giáng xuống cái sự kỳ quái này," lão quát lên sấm sét, "kẻ nào dám đứng ra lôi con gà trống đó đến đây cho ta?"
"Cứ đợi Cecco bước ra đã," Starkey càu nhàu, và những tên hải tặc khác cũng hùa theo gào lên phản đối.
"Ta đồ rằng ta vừa nghe thấy ngươi xung phong đấy chứ, Starkey," Hook thủng thẳng nói, tay vẫn vuốt ve chiếc móc sắt rợn người.
"Không, thề có sấm sét!" Starkey thét lên hoảng loạn.
"Nhưng chiếc móc của ta lại nghĩ là có đấy," Hook lạnh lùng đáp, bước sấn tới chỗ hắn. "Ta tự hỏi liệu có nên chiều theo ý chiếc móc của mình không nhỉ, Starkey?"
"Tôi thà bị treo cổ còn hơn là chui vào trong đó!" Starkey ngoan cố cự tuyệt, và một lần nữa gã lại nhận được sự đồng tình của cả thủy thủ đoàn.
"Đây là một cuộc binh biến đấy ư?" Hook cất tiếng hỏi, giọng điệu còn mượt mà và ngọt ngào hơn cả lúc nãy. "Ra là Starkey lại làm kẻ cầm đầu!"
"Thưa thuyền trưởng, xin rủ lòng thương xót!" Starkey thút thít van nài, toàn thân giờ đây đã run lên lẩy bẩy.
"Bắt tay một cái nào, Starkey," Hook cất giọng mỉa mai, chìa chiếc móc sắt ra.
Starkey đưa mắt nhìn quanh quất cầu cứu, nhưng tất cả đồng bọn đều đã quay lưng ruồng bỏ gã. Gã cứ lùi dần, lùi dần trong khi Hook từng bước sấn tới, và giờ thì những tia lửa đỏ rực đã hằn lên trong ánh mắt tàn độc của lão. Kèm theo một tiếng thét đầy tuyệt vọng, tên hải tặc nhảy phắt lên khẩu đại bác Long Tom3 rồi tự gieo mình xuống biển khơi sâu thẳm.
"Bốn," Slightly thản nhiên đếm.
"Và bây giờ," Hook nhã nhặn lên tiếng, "còn quý ngài nào muốn nhắc đến cái từ binh biến nữa không?" Giật lấy một chiếc đèn lồng và giơ cao chiếc móc với vẻ đe dọa đầy áp đảo, lão hắng giọng: "Ta sẽ đích thân vào lôi cổ con gà trống đó ra," rồi lao vụt vào bóng tối của khoang tàu.
"Năm." Slightly khao khát được thốt lên con số ấy biết bao. Cậu liếm môi chờ đợi sẵn sàng, thế nhưng Hook lại lảo đảo bước ra, chẳng còn thấy bóng dáng chiếc đèn lồng trên tay lão đâu nữa.
"Có thứ gì đó vừa thổi tắt đèn," lão nói, giọng điệu hơi run rẩy.
"Thứ gì đó cơ á!" Mullins lặp lại đầy hoang mang.
"Thế còn Cecco thì sao?" Noodler sốt sắng gặng hỏi.
"Hắn chết hệt như Jukes rồi," Hook đáp cộc lốc vô tình.
Sự miễn cưỡng không muốn quay lại khoang thuyền của lão khiến tất cả bọn chúng nảy sinh một ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp, và những âm thanh xì xầm nổi loạn lại bắt đầu rục rịch bùng lên. Bọn hải tặc vốn dĩ rất mê tín, Cookson vội kêu lên: "Người ta vẫn thường nói rằng dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy một con tàu đang bị nguyền rủa là khi trên tàu xuất hiện nhiều hơn số người mà ta có thể đếm được."
"Ta cũng từng nghe đồn rằng," Mullins thì thào sợ hãi, "hắn luôn là người cuối cùng bước lên những con tàu hải tặc. Hắn có cái đuôi nào không, thưa thuyền trưởng?"
"Họ còn bảo rằng," một gã khác lên tiếng, trừng trừng nhìn Hook với ánh mắt đầy hiểm độc, "khi hắn xuất hiện, hắn sẽ mang theo hình hài của kẻ độc ác nhất trên chuyến tàu."
"Hắn có đeo cái móc sắt nào không, thưa thuyền trưởng?" Cookson xấc xược buông lời móc mỉa; và rồi lần lượt từng tên thi nhau hùa theo: "Con tàu này bị nguyền rủa rồi!" Đứng nhìn cảnh tượng đó, lũ trẻ không sao nhịn được mà reo hò ầm ĩ đầy khoái trá. Hook gần như đã quên bẵng sự tồn tại của lũ tù binh nhí, nhưng khi lão quay ngoắt lại phía chúng, nét mặt lão lại bừng sáng lên.
"Các chàng trai," lão hét lớn với thủy thủ đoàn, "bây giờ ta có một ý này. Mở cửa khoang ra và lùa tất cả bọn chúng vào trong. Cứ để mặc chúng tự chiến đấu giành giật mạng sống với con gà trống kia. Nếu chúng giết được nó, ta lại càng có lợi; bằng không nếu nó giết chúng, ta cũng chẳng thiệt hại gì."
Đó là khoảnh khắc cuối cùng mà bầy chó của lão còn được chiêm ngưỡng sự oai phong của Hook, và chúng ngoan ngoãn răm rắp làm theo lệnh lão. Bọn trẻ, dù giả vờ kháng cự yếu ớt, vẫn bị xô đẩy không thương tiếc vào khoang, và rồi cánh cửa lạnh lùng đóng sầm lại ngay trước mặt chúng.
"Giờ thì nghe đây!" Hook gào lên, và cả đám hải tặc lập tức vểnh tai nghe ngóng. Thế nhưng, chẳng một tên nào đủ can đảm ném ánh nhìn về phía cánh cửa. À, thực ra vẫn còn một người, đó chính là Wendy. Từ nãy đến giờ cô bé vẫn bị trói nghiến vào cột buồm. Chẳng hề mảy may bận tâm đến những tiếng rít lên the thé hay tiếng gáy cất lên điềm gở, cô chỉ mỏi mòn trông ngóng giây phút Peter xuất hiện trở lại.
Wendy chẳng phải đợi lâu. Dưới khoang thuyền, Peter đã tìm thấy thứ mình cất công lùng sục: chùm chìa khóa mở gông xiềng cho bọn trẻ. Lúc bấy giờ, tất thảy lũ nhóc đều đã lẻn ra ngoài, tay lăm lăm đống vũ khí vừa vơ vét được. Ra hiệu cho đám trẻ nấp kín, Peter thoăn thoắt cắt đứt dây trói cho Wendy. Lẽ ra, chẳng có gì dễ dàng hơn việc tất cả cùng nhau vút bay đi mất; nhưng lại có một thứ cản lối: một lời thề sắt đá, "Lần này, một là Hook, hai là ta." Bởi vậy, ngay khi vừa giải thoát cho Wendy, cậu liền thì thầm giục cô bé chạy đi trốn cùng đám bạn, còn bản thân mình thì hiên ngang thế chỗ cô bên cột buồm. Peter cẩn thận quấn chiếc áo choàng của Wendy quanh người để đánh lừa kẻ khác rằng cậu chính là cô. Rồi cậu hít một hơi thật sâu, dõng dạc cất lên tiếng gáy vang rền.
Đập vào tai đám hải tặc, tiếng gáy ấy chẳng khác nào hồi chuông báo tử, ngầm khẳng định toàn bộ đám trẻ đã bị tàn sát đẫm máu dưới khoang thuyền. Bọn chúng hoảng loạn tột độ. Hook cố sức trấn an thủy thủ đoàn; thế nhưng, đúng như bản tính của loài chó hoang mà lão đã cất công nhào nặn, chúng lại hung hăng nhe nanh múa vuốt với chính chủ nhân của mình. Hook thừa hiểu, chỉ cần lão lơi mắt đi dù chỉ một tích tắc, chúng sẵn sàng lao vào cấu xé lão thành trăm mảnh.
"Các chàng trai," lão lên tiếng, sẵn sàng ngọt nhạt dụ dỗ hoặc giáng đòn trừng phạt nếu cần, nhưng tuyệt nhiên không để lộ ra dù chỉ một tia chần chừ nao núng, "ta đã suy nghĩ thấu đáo rồi. Đang có một kẻ mang đến vận xui (Jonah)4 nhởn nhơ trên con tàu này."
"Phải," bọn chúng gầm gừ, "một kẻ mang móc sắt."
"Không, hỡi các chàng trai, không đâu, đó là con bé kia. Chưa bao giờ một con tàu hải tặc lại chèo thuyền êm ả khi có đàn bà con gái trên boong. Ta sẽ đem lại bình yên cho con tàu này ngay khi quẳng nó đi."
Vài tên trong đám chợt nhớ ra đây cũng từng là câu cửa miệng của Flint. "Cũng đáng để thử đấy," chúng lầm bầm đầy hoài nghi.
"Ném con ranh đó xuống biển đi!" Hook gằn giọng ra lệnh; và cả đám sầm sập lao thẳng về phía hình bóng đang thu mình cuộn tròn trong chiếc áo choàng.
"Bây giờ thì chẳng ai có thể cứu nhóc được nữa đâu, cô nương ạ," Mullins rít lên đầy giễu cợt.
"Có một người đấy," hình bóng ấy lạnh lùng đáp trả.
"Kẻ nào?"
"Peter Pan - Kẻ báo thù!" lời đáp trả dội lại mang theo nỗi khiếp đảm. Và ngay khi dứt lời, Peter kiêu hãnh vung tay hất tung chiếc áo choàng. Đến tận khoảnh khắc ấy, cả lũ ác ôn mới ngớ người nhận ra kẻ nào đã hạ gục đồng bọn của chúng dưới khoang thuyền. Hook đã hai lần toan cất lời, nhưng cả hai lần âm thanh đều nghẹn ứ trong cổ họng. Trong giây phút kinh hoàng tột độ ấy, tôi đồ rằng trái tim tàn độc của lão đã vỡ vụn thành trăm mảnh.
Phải vất vả lắm lão mới thét lên được: "Chém hắn làm đôi đi!" nhưng giọng điệu đã rỗng tuếch chẳng còn lấy một mảy tự tin.
"Xông lên, các cậu bé, và tấn công chúng!" giọng Peter vang dội xé toạc màn đêm. Và chỉ mươi giây sau, tiếng binh khí va vào nhau chan chát đã vang rền khắp boong tàu. Giá như lũ hải tặc biết đồng tâm hiệp lực, phần thắng ắt hẳn đã nằm gọn trong tay chúng. Nhưng đòn tấn công ập đến chớp nhoáng khi cả bọn vẫn còn đang thất đởn bát đảo. Chúng tháo thân chạy toán loạn, vung gươm chém càn trong vô vọng, tên nào tên nấy đều đinh ninh rằng mình là kẻ sống sót duy nhất của cả thủy thủ đoàn. Xét về thể lực cá nhân, rành rành là chúng vượt trội hơn hẳn; thế nhưng chúng chỉ biết co cụm phòng thủ, vô tình tạo cơ hội vàng cho lũ nhóc chia nhau đi săn theo cặp và tự do đoạt mạng con mồi. Vài tên cặn bã hèn nhát lao mình nhảy tọt xuống biển; số khác lại rúc sâu vào những xó xỉnh tối tăm khuất lấp. Có điều, chẳng chóng thì chầy bọn chúng cũng bị Slightly tóm gọn. Cậu bé chẳng thèm trực tiếp giáp lá cà mà chạy lăng xăng khắp nơi, tay lăm lăm chiếc đèn lồng rọi thẳng vào tận mặt lũ ác ôn, làm chúng lóa mắt và dễ dàng biến thành mồi ngon cho những thanh gươm nhuốm máu của đồng đội. Khắp không gian hiếm có âm thanh nào lọt thỏm vào ngoài tiếng vũ khí va đập loảng xoảng, thi thoảng điểm xuyết thêm một tiếng rít rợn người hay tiếng vật nặng tõm xuống mặt nước, cùng với giọng Slightly vang lên đều đều điểm danh-năm-sáu-bảy-tám-chín-mười-mười một.
Tôi đồ rằng tất thảy lũ hải tặc đều đã bị quét sạch khi một đám những cậu nhóc hăng máu bắt đầu bủa vây lấy Hook. Tựa như một kẻ mang trong mình tấm bùa hộ mệnh thiêng liêng, lão vẫn kiên cường cầm chân chúng giữa một vòng vây rực lửa. Đám trẻ đã kết liễu toàn bộ lũ chó săn của lão, nhưng chỉ nội một mình người đàn ông này thôi cũng đã đủ sức đương cự với tất cả bọn chúng. Hết bận này đến bận khác lũ nhóc nhao lên giáp công, và cũng hết bận này đến bận khác lão vung gươm chém mở ra một con đường máu. Ngay khi lão vừa vung chiếc móc sắt nhấc bổng một cậu bé lên làm mộc che thân, thì một cậu nhóc khác - người vừa mới đâm xuyên thanh gươm qua người Mullins - hùng hổ lao thẳng vào vòng chiến.
"Thu gươm lại đi, các cậu," người mới đến dõng dạc thét lên, "tên này là của tôi."
Đột nhiên, Hook khựng lại, nhận ra kẻ đang đứng đối diện mình không ai khác chính là Peter. Bọn trẻ lập tức tản ra, lùi lại tạo thành một vòng tròn bao quanh hai người.
Hai kẻ thù không đội trời chung đưa mắt nhìn nhau một chốc lát. Hook khẽ rùng mình, trong khi Peter lại nở một nụ cười đầy bí hiểm trên môi.
"Vậy ra, Pan," cuối cùng Hook cũng cất lời, "chính tay ngươi đã làm ra tất cả những chuyện này."
"Đúng vậy, James Hook," giọng nói đanh thép vang lên đáp trả, "tất cả là do ta làm."
"Thằng oắt con kiêu ngạo và xấc xược," Hook gầm gừ, "chuẩn bị đón nhận cái chết đi."
"Lão già nham hiểm và tăm tối," Peter vặc lại, "đỡ đòn đi."
Không nói thêm lời nào nữa, cả hai lao thẳng vào nhau. Trong những phút đầu, thế trận giằng co không ai nhường ai. Peter quả là một kiếm thủ xuất chúng. Những pha gạt đòn của cậu chớp nhoáng đến mức làm lóa cả mắt; thỉnh thoảng, cậu tung ra một đòn nhử rồi đâm thẳng xuyên qua hàng phòng thủ của kẻ thù. Nhưng sải tay ngắn hơn lại trở thành một điểm yếu bất lợi khiến cậu không thể đâm ngập lưỡi thép. Về phần Hook, khả năng dùng kiếm của lão cũng vô cùng xuất sắc. Dẫu cổ tay chẳng còn dẻo dai như trước, lão vẫn đủ sức ép Peter phải lùi bước bằng những đòn tấn công đầy uy lực, nuôi hy vọng sẽ bất ngờ kết thúc trận đấu bằng cú đâm tủ hiểm hóc mà Barbecue ở Rio5 đã truyền lại cho lão từ ngày xưa. Thế nhưng, lão vô cùng sững sờ khi thấy cú đâm cất công chuẩn bị ấy lại bị gạt phăng đi hết lần này đến lần khác. Không bỏ cuộc, lão tìm cách áp sát hòng kết liễu thằng nhóc bằng chiếc móc sắt nãy giờ vẫn không ngừng cào xé trong không khí. Nhưng Peter nhanh nhẹn ngụp xuống né tránh, thuận đà tung ngay một cú đâm chí mạng vào sườn lão hải tặc. Khi tận mắt nhìn thấy dòng máu của chính mình tuôn ra - thứ máu mang màu sắc đặc biệt mà hẳn bạn còn nhớ là luôn khiến lão buồn nôn - thanh kiếm trên tay Hook bất giác rơi bộp xuống sàn. Lão đứng đó, phó mặc số phận cho lòng khoan dung của Peter.
"Giết lão ngay đi!" đám trẻ đồng thanh hét lớn. Nhưng với một nghĩa hiệp trượng phu, Peter lùi lại, ra hiệu mời đối thủ nhặt kiếm lên. Hook lập tức làm theo, nhưng thâm tâm lão dấy lên một cảm giác bi tráng đến nao lòng rằng Peter đang thể hiện một phong thái vô cùng chuẩn mực.
Cho đến tận giây phút này, lão vẫn ngỡ mình đang giao chiến với một loài quỷ dữ nào đó, nhưng những nghi ngờ còn đen tối hơn thế giờ đây bắt đầu bủa vây lấy tâm trí lão.
"Pan, rốt cuộc ngươi là ai, và ngươi là cái thứ gì vậy?" lão khản giọng kêu lên.
"Ta là hiện thân của tuổi trẻ, ta là niềm vui," Peter đáp bừa, "ta là một chú chim non vừa mới mổ vỏ chui ra."
Tất nhiên, đó toàn là những lời dông dài vô nghĩa. Nhưng với một kẻ bất hạnh như Hook, đó lại là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy Peter chẳng hề ý thức được mình là ai hay là cái gì, và điều đó, trớ trêu thay, lại chính là đỉnh cao của sự chuẩn mực6.
"Lại đi," lão gào lên trong sự tuyệt vọng cùng cực.
Giờ đây, lão vung kiếm điên cuồng như một chiếc máy đập lúa hình người. Mỗi đường chém từ thanh kiếm khủng khiếp ấy mang theo sức mạnh đủ sức chẻ đôi bất kỳ gã đàn ông hay đứa trẻ nào dám cản đường. Nhưng Peter cứ nhẹ nhàng bay lượn quanh lão, tựa hồ như chính những ngọn gió do thanh kiếm tạo ra đã thổi dạt cậu ra khỏi vùng nguy hiểm. Và rồi, cậu liên tục lao vào, tung ra những nhát đâm sắc lẹm.
Lúc này, Hook chiến đấu mà chẳng còn ôm ấp chút hy vọng nào nữa. Trái tim cuồng nhiệt ngày nào của lão không còn thiết tha cầu mong sự sống; nó chỉ khao khát duy nhất một ân huệ: được chứng kiến Peter bộc lộ sự thiếu chuẩn mực trước khi lão chìm vào cõi vĩnh hằng lạnh lẽo.
Buông xuôi trận chiến, lão lao thẳng vào kho thuốc súng và châm lửa.
"Trong vòng hai phút nữa," lão gào lớn, "con tàu này sẽ nổ tung thành từng mảnh."
Ngay lúc này đây, lão thầm nghĩ, bản chất thật sự của thằng nhóc sẽ lộ diện.
Nhưng Peter thản nhiên bước ra khỏi kho thuốc súng, trên tay cầm quả bom, rồi nhẹ nhàng ném tọt nó xuống biển.
Vậy còn bản thân Hook, lão đang thể hiện phong thái gì đây? Dẫu lão là một kẻ lầm đường lạc lối, chúng ta cũng có thể phần nào vui mừng, dù chẳng hề đồng cảm, rằng cho đến tận phút cuối cùng, lão vẫn một lòng trung thành với những truyền thống của dòng tộc mình. Bọn trẻ giờ đây đang bay lượn xung quanh, buông lời chế nhạo và khinh bỉ. Còn lão thì lảo đảo bước đi trên boong tàu, vung gươm chém về phía chúng một cách vô vọng. Tâm trí lão giờ đã trôi dạt khỏi thực tại; nó đang phiêu du về những sân chơi của ngày xửa ngày xưa, nơi lão từng được vinh danh, hoặc đang mải mê theo dõi một trận bóng ném bên bức tường danh tiếng nào đó. Và đôi giày của lão - vẫn rất chuẩn mực, chiếc áo gilet của lão - chuẩn mực, chiếc cà vạt của lão - chuẩn mực, ngay cả đôi tất lão mang - cũng vô cùng chuẩn mực.
James Hook, một nhân vật dẫu sao vẫn không hoàn toàn vắng bóng khí chất của một bậc anh hùng, xin vĩnh biệt.
Bởi vì chúng ta đã đi đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời lão.
Thấy Peter đang bay lơ lửng trên không trung, tay lăm lăm thanh gươm ngắn và chậm rãi tiến về phía mình, lão lấy đà nhảy phắt lên thành tàu để gieo mình xuống làn nước mặn chát. Lão chẳng hề hay biết rằng con cá sấu đang há mõm chờ chực ngay bên dưới; bởi vì chúng ta đã cố tình cho thời gian ngừng lại hòng giấu nhẹm sự thật ấy khỏi lão: một chút tôn trọng nhỏ nhoi từ chúng ta dành cho lão ở giây phút cuối đời.
Lão đã giành được một chiến thắng cuối cùng, một chiến thắng mà tôi thiết nghĩ chúng ta chẳng có lý do gì phải ghen tị. Khi đứng chênh vênh trên thành tàu và liếc qua vai thấy Peter đang lướt tới, lão đã có một cử chỉ đầy khiêu khích, mời gọi cậu dùng chân. Điều đó khiến Peter vung chân tung một cú đá thay vì đâm một nhát kiếm.
Cuối cùng, Hook cũng đạt được cái ân huệ mà lão hằng khao khát.
"Thiếu chuẩn mực," lão gào lên chế giễu, và mãn nguyện rơi tõm vào bụng con cá sấu.
James Hook đã bỏ mạng như thế đó.
"Mười bảy," Slightly hô to; nhưng sự thật thì con số cậu đếm không hoàn toàn chính xác. Mười lăm kẻ đã phải trả giá bằng mạng sống cho tội ác của chúng đêm đó; chỉ có hai tên dạt được vào bờ: Starkey bị bọn da đỏ bắt giữ, và chúng biến hắn thành vú em để chăm sóc cho tất cả những đứa trẻ trong bộ tộc - một kết cục thảm hại tột cùng cho một gã từng là hải tặc; và Smee, kẻ từ đó về sau phải đeo cặp kính cận lang bạt khắp thế gian, kiếm sống lay lắt qua ngày bằng cách huênh hoang kể lể rằng hắn là người đàn ông duy nhất mà Jas. Hook từng phải sợ hãi.
Wendy, dĩ nhiên, đã đứng ngoài cuộc chiến, chỉ mải miết dõi theo Peter với đôi mắt long lanh ngưỡng mộ. Nhưng giờ đây, khi mọi sóng gió đã qua đi, cô bé lại trở thành trung tâm của sự chú ý. Cô bé dành lời khen ngợi cho tất cả bọn trẻ như nhau, và khẽ rùng mình đầy khoái trá khi Michael chỉ cho cô xem cái chỗ mà cậu đã tự tay hạ gục một tên cướp biển. Rồi cô dẫn bọn trẻ vào khoang của Hook, chỉ tay vào chiếc đồng hồ của lão đang treo lủng lẳng trên một cái đinh. Nó chỉ "một giờ rưỡi!"
Giờ giấc muộn màng có lẽ mới là điều quan trọng nhất lúc này. Cô vội vã giục lũ trẻ trèo lên những chiếc giường tầng của bọn hải tặc để đi ngủ thật nhanh, điều đó thì bạn có thể chắc chắn; tất cả đều ngoan ngoãn vâng lời, ngoại trừ Peter. Cậu kiêu hãnh sải bước đi tới đi lui trên boong tàu, cho đến khi không thể gượng được nữa mới lăn ra ngủ thiếp đi bên cạnh khẩu Long Tom. Cậu đã mơ thấy một trong những giấc mơ quen thuộc của mình đêm đó, và khóc rất lâu trong lúc ngủ, còn Wendy thì ôm chặt lấy cậu, vỗ về.
-
"Davy Jones" là một nhân vật truyền thuyết trong văn hóa đi biển phương Tây, hiện thân cho ác quỷ của đại dương. Thành ngữ "Davy Jones's Locker" (Rương của Davy Jones) dùng để chỉ đáy biển sâu - nơi chôn vùi những thủy thủ chết đuối và những con tàu đắm. ↩
-
Nguyên gốc tiếng Anh là "cat o' nine tails" (roi mèo chín đuôi). Đây là loại roi da có chín nhánh rẽ ra gắn các nút thắt sắc nhọn, thường được hải quân và hải tặc xưa dùng để trừng phạt thủy thủ. Những vết quất vào lưng gây ra nỗi đau đớn xé thịt như móng vuốt mèo. ↩
-
"Long Tom" là tiếng lóng phổ biến của giới hải quân và hải tặc xưa, dùng để gọi những khẩu đại bác nòng dài, có tầm bắn xa và sức công phá lớn thường được trang bị trên boong tàu chiến. ↩
-
Từ "Jonah" bắt nguồn từ Kinh Thánh: Jonah là một nhà tiên tri đã trái lệnh Chúa nên bị trừng phạt bằng cơn bão lớn đe dọa con tàu, sau đó bị ném xuống biển. Giới thủy thủ dùng từ này để chỉ những người bị coi là mang lại tai ương, điềm gở cho chuyến đi. ↩
-
"Barbecue" (Thịt Nướng) là biệt danh của Long John Silver - gã cướp biển khét tiếng trong vai trò đầu bếp từ tiểu thuyết kinh điển "Đảo Giấu Vàng" (Treasure Island) của Robert Louis Stevenson. Việc J.M. Barrie nhắc tới chi tiết này ngầm tạo sợi dây liên kết thú vị giữa hai thế giới hải tặc. ↩
-
Dịch từ khái niệm "good form" (lối hành xử chuẩn mực, phong thái lịch thiệp của tầng lớp quý tộc Anh). Hook luôn bị ám ảnh bởi việc phải giữ phong thái "chuẩn mực" ngay cả khi làm việc ác. Sự hồn nhiên vô tư của Peter vô tình đạt đến cảnh giới cao nhất của "good form" khiến Hook ghen tị. ↩
Chapter XV. “HOOK OR ME THIS TIME”
Odd things happen to all of us on our way through life without our noticing for a time that they have happened. Thus, to take an instance, we suddenly discover that we have been deaf in one ear for we don’t know how long, but, say, half an hour. Now such an experience had come that night to Peter. When last we saw him he was stealing across the island with one finger to his lips and his dagger at the ready. He had seen the crocodile pass by without noticing anything peculiar about it, but by and by he remembered that it had not been ticking. At first he thought this eerie, but soon concluded rightly that the clock had run down.
Without giving a thought to what might be the feelings of a fellow-creature thus abruptly deprived of its closest companion, Peter began to consider how he could turn the catastrophe to his own use; and he decided to tick, so that wild beasts should believe he was the crocodile and let him pass unmolested. He ticked superbly, but with one unforeseen result. The crocodile was among those who heard the sound, and it followed him, though whether with the purpose of regaining what it had lost, or merely as a friend under the belief that it was again ticking itself, will never be certainly known, for, like slaves to a fixed idea, it was a stupid beast.
Peter reached the shore without mishap, and went straight on, his legs encountering the water as if quite unaware that they had entered a new element. Thus many animals pass from land to water, but no other human of whom I know. As he swam he had but one thought: “Hook or me this time.” He had ticked so long that he now went on ticking without knowing that he was doing it. Had he known he would have stopped, for to board the brig by help of the tick, though an ingenious idea, had not occurred to him.
On the contrary, he thought he had scaled her side as noiseless as a mouse; and he was amazed to see the pirates cowering from him, with Hook in their midst as abject as if he had heard the crocodile.
The crocodile! No sooner did Peter remember it than he heard the ticking. At first he thought the sound did come from the crocodile, and he looked behind him swiftly. Then he realised that he was doing it himself, and in a flash he understood the situation. “How clever of me!” he thought at once, and signed to the boys not to burst into applause.
It was at this moment that Ed Teynte the quartermaster emerged from the forecastle and came along the deck. Now, reader, time what happened by your watch. Peter struck true and deep. John clapped his hands on the ill-fated pirate’s mouth to stifle the dying groan. He fell forward. Four boys caught him to prevent the thud. Peter gave the signal, and the carrion was cast overboard. There was a splash, and then silence. How long has it taken?
“One!” (Slightly had begun to count.)
None too soon, Peter, every inch of him on tiptoe, vanished into the cabin; for more than one pirate was screwing up his courage to look round. They could hear each other’s distressed breathing now, which showed them that the more terrible sound had passed.
“It’s gone, captain,” Smee said, wiping off his spectacles. “All’s still again.”
Slowly Hook let his head emerge from his ruff, and listened so intently that he could have caught the echo of the tick. There was not a sound, and he drew himself up firmly to his full height.
“Then here’s to Johnny Plank!” he cried brazenly, hating the boys more than ever because they had seen him unbend. He broke into the villainous ditty:
“Yo ho, yo ho, the frisky plank,
You walks along it so,
Till it goes down and you goes down
To Davy Jones below!”
To terrorise the prisoners the more, though with a certain loss of dignity, he danced along an imaginary plank, grimacing at them as he sang; and when he finished he cried, “Do you want a touch of the cat before you walk the plank?”
At that they fell on their knees. “No, no!” they cried so piteously that every pirate smiled.
“Fetch the cat, Jukes,” said Hook; “it’s in the cabin.”
The cabin! Peter was in the cabin! The children gazed at each other.
“Ay, ay,” said Jukes blithely, and he strode into the cabin. They followed him with their eyes; they scarce knew that Hook had resumed his song, his dogs joining in with him:
“Yo ho, yo ho, the scratching cat,
Its tails are nine, you know,
And when they’re writ upon your back-”
What was the last line will never be known, for of a sudden the song was stayed by a dreadful screech from the cabin. It wailed through the ship, and died away. Then was heard a crowing sound which was well understood by the boys, but to the pirates was almost more eerie than the screech.
“What was that?” cried Hook.
“Two,” said Slightly solemnly.
The Italian Cecco hesitated for a moment and then swung into the cabin. He tottered out, haggard.
“What’s the matter with Bill Jukes, you dog?” hissed Hook, towering over him.
“The matter wi’ him is he’s dead, stabbed,” replied Cecco in a hollow voice.
“Bill Jukes dead!” cried the startled pirates.
“The cabin’s as black as a pit,” Cecco said, almost gibbering, “but there is something terrible in there: the thing you heard crowing.”
The exultation of the boys, the lowering looks of the pirates, both were seen by Hook.
“Cecco,” he said in his most steely voice, “go back and fetch me out that doodle-doo.”
Cecco, bravest of the brave, cowered before his captain, crying “No, no”; but Hook was purring to his claw.
“Did you say you would go, Cecco?” he said musingly.
Cecco went, first flinging his arms despairingly. There was no more singing, all listened now; and again came a death-screech and again a crow.
No one spoke except Slightly. “Three,” he said.
Hook rallied his dogs with a gesture. “’S’death and odds fish,” he thundered, “who is to bring me that doodle-doo?”
“Wait till Cecco comes out,” growled Starkey, and the others took up the cry.
“I think I heard you volunteer, Starkey,” said Hook, purring again.
“No, by thunder!” Starkey cried.
“My hook thinks you did,” said Hook, crossing to him. “I wonder if it would not be advisable, Starkey, to humour the hook?”
“I’ll swing before I go in there,” replied Starkey doggedly, and again he had the support of the crew.
“Is this mutiny?” asked Hook more pleasantly than ever. “Starkey’s ringleader!”
“Captain, mercy!” Starkey whimpered, all of a tremble now.
“Shake hands, Starkey,” said Hook, proffering his claw.
Starkey looked round for help, but all deserted him. As he backed up Hook advanced, and now the red spark was in his eye. With a despairing scream the pirate leapt upon Long Tom and precipitated himself into the sea.
“Four,” said Slightly.
“And now,” Hook said courteously, “did any other gentlemen say mutiny?” Seizing a lantern and raising his claw with a menacing gesture, “I’ll bring out that doodle-doo myself,” he said, and sped into the cabin.
“Five.” How Slightly longed to say it. He wetted his lips to be ready, but Hook came staggering out, without his lantern.
“Something blew out the light,” he said a little unsteadily.
“Something!” echoed Mullins.
“What of Cecco?” demanded Noodler.
“He’s as dead as Jukes,” said Hook shortly.
His reluctance to return to the cabin impressed them all unfavourably, and the mutinous sounds again broke forth. All pirates are superstitious, and Cookson cried, “They do say the surest sign a ship’s accurst is when there’s one on board more than can be accounted for.”
“I’ve heard,” muttered Mullins, “he always boards the pirate craft last. Had he a tail, captain?”
“They say,” said another, looking viciously at Hook, “that when he comes it’s in the likeness of the wickedest man aboard.”
“Had he a hook, captain?” asked Cookson insolently; and one after another took up the cry, “The ship’s doomed!” At this the children could not resist raising a cheer. Hook had well-nigh forgotten his prisoners, but as he swung round on them now his face lit up again.
“Lads,” he cried to his crew, “now here’s a notion. Open the cabin door and drive them in. Let them fight the doodle-doo for their lives. If they kill him, we’re so much the better; if he kills them, we’re none the worse.”
For the last time his dogs admired Hook, and devotedly they did his bidding. The boys, pretending to struggle, were pushed into the cabin and the door was closed on them.
“Now, listen!” cried Hook, and all listened. But not one dared to face the door. Yes, one, Wendy, who all this time had been bound to the mast. It was for neither a scream nor a crow that she was watching, it was for the reappearance of Peter.
She had not long to wait. In the cabin he had found the thing for which he had gone in search: the key that would free the children of their manacles, and now they all stole forth, armed with such weapons as they could find. First signing them to hide, Peter cut Wendy’s bonds, and then nothing could have been easier than for them all to fly off together; but one thing barred the way, an oath, “Hook or me this time.” So when he had freed Wendy, he whispered for her to conceal herself with the others, and himself took her place by the mast, her cloak around him so that he should pass for her. Then he took a great breath and crowed.
To the pirates it was a voice crying that all the boys lay slain in the cabin; and they were panic-stricken. Hook tried to hearten them; but like the dogs he had made them they showed him their fangs, and he knew that if he took his eyes off them now they would leap at him.
“Lads,” he said, ready to cajole or strike as need be, but never quailing for an instant, “I’ve thought it out. There’s a Jonah aboard.”
“Ay,” they snarled, “a man wi’ a hook.”
“No, lads, no, it’s the girl. Never was luck on a pirate ship wi’ a woman on board. We’ll right the ship when she’s gone.”
Some of them remembered that this had been a saying of Flint’s. “It’s worth trying,” they said doubtfully.
“Fling the girl overboard,” cried Hook; and they made a rush at the figure in the cloak.
“There’s none can save you now, missy,” Mullins hissed jeeringly.
“There’s one,” replied the figure.
“Who’s that?”
“Peter Pan the avenger!” came the terrible answer; and as he spoke Peter flung off his cloak. Then they all knew who ’twas that had been undoing them in the cabin, and twice Hook essayed to speak and twice he failed. In that frightful moment I think his fierce heart broke.
At last he cried, “Cleave him to the brisket!” but without conviction.
“Down, boys, and at them!” Peter’s voice rang out; and in another moment the clash of arms was resounding through the ship. Had the pirates kept together it is certain that they would have won; but the onset came when they were still unstrung, and they ran hither and thither, striking wildly, each thinking himself the last survivor of the crew. Man to man they were the stronger; but they fought on the defensive only, which enabled the boys to hunt in pairs and choose their quarry. Some of the miscreants leapt into the sea; others hid in dark recesses, where they were found by Slightly, who did not fight, but ran about with a lantern which he flashed in their faces, so that they were half blinded and fell as an easy prey to the reeking swords of the other boys. There was little sound to be heard but the clang of weapons, an occasional screech or splash, and Slightly monotonously counting-five-six-seven-eight-nine-ten-eleven.
I think all were gone when a group of savage boys surrounded Hook, who seemed to have a charmed life, as he kept them at bay in that circle of fire. They had done for his dogs, but this man alone seemed to be a match for them all. Again and again they closed upon him, and again and again he hewed a clear space. He had lifted up one boy with his hook, and was using him as a buckler, when another, who had just passed his sword through Mullins, sprang into the fray.
“Put up your swords, boys,” cried the newcomer, “this man is mine.”
Thus suddenly Hook found himself face to face with Peter. The others drew back and formed a ring around them.
For long the two enemies looked at one another, Hook shuddering slightly, and Peter with the strange smile upon his face.
“So, Pan,” said Hook at last, “this is all your doing.”
“Ay, James Hook,” came the stern answer, “it is all my doing.”
“Proud and insolent youth,” said Hook, “prepare to meet thy doom.”
“Dark and sinister man,” Peter answered, “have at thee.”
Without more words they fell to, and for a space there was no advantage to either blade. Peter was a superb swordsman, and parried with dazzling rapidity; ever and anon he followed up a feint with a lunge that got past his foe’s defence, but his shorter reach stood him in ill stead, and he could not drive the steel home. Hook, scarcely his inferior in brilliancy, but not quite so nimble in wrist play, forced him back by the weight of his onset, hoping suddenly to end all with a favourite thrust, taught him long ago by Barbecue at Rio; but to his astonishment he found this thrust turned aside again and again. Then he sought to close and give the quietus with his iron hook, which all this time had been pawing the air; but Peter doubled under it and, lunging fiercely, pierced him in the ribs. At the sight of his own blood, whose peculiar colour, you remember, was offensive to him, the sword fell from Hook’s hand, and he was at Peter’s mercy.
“Now!” cried all the boys, but with a magnificent gesture Peter invited his opponent to pick up his sword. Hook did so instantly, but with a tragic feeling that Peter was showing good form.
Hitherto he had thought it was some fiend fighting him, but darker suspicions assailed him now.
“Pan, who and what art thou?” he cried huskily.
“I’m youth, I’m joy,” Peter answered at a venture, “I’m a little bird that has broken out of the egg.”
This, of course, was nonsense; but it was proof to the unhappy Hook that Peter did not know in the least who or what he was, which is the very pinnacle of good form.
“To’t again,” he cried despairingly.
He fought now like a human flail, and every sweep of that terrible sword would have severed in twain any man or boy who obstructed it; but Peter fluttered round him as if the very wind it made blew him out of the danger zone. And again and again he darted in and pricked.
Hook was fighting now without hope. That passionate breast no longer asked for life; but for one boon it craved: to see Peter show bad form before it was cold forever.
Abandoning the fight he rushed into the powder magazine and fired it.
“In two minutes,” he cried, “the ship will be blown to pieces.”
Now, now, he thought, true form will show.
But Peter issued from the powder magazine with the shell in his hands, and calmly flung it overboard.
What sort of form was Hook himself showing? Misguided man though he was, we may be glad, without sympathising with him, that in the end he was true to the traditions of his race. The other boys were flying around him now, flouting, scornful; and he staggered about the deck striking up at them impotently, his mind was no longer with them; it was slouching in the playing fields of long ago, or being sent up for good, or watching the wall-game from a famous wall. And his shoes were right, and his waistcoat was right, and his tie was right, and his socks were right.
James Hook, thou not wholly unheroic figure, farewell.
For we have come to his last moment.
Seeing Peter slowly advancing upon him through the air with dagger poised, he sprang upon the bulwarks to cast himself into the sea. He did not know that the crocodile was waiting for him; for we purposely stopped the clock that this knowledge might be spared him: a little mark of respect from us at the end.
He had one last triumph, which I think we need not grudge him. As he stood on the bulwark looking over his shoulder at Peter gliding through the air, he invited him with a gesture to use his foot. It made Peter kick instead of stab.
At last Hook had got the boon for which he craved.
“Bad form,” he cried jeeringly, and went content to the crocodile.
Thus perished James Hook.
“Seventeen,” Slightly sang out; but he was not quite correct in his figures. Fifteen paid the penalty for their crimes that night; but two reached the shore: Starkey to be captured by the redskins, who made him nurse for all their papooses, a melancholy come-down for a pirate; and Smee, who henceforth wandered about the world in his spectacles, making a precarious living by saying he was the only man that Jas. Hook had feared.
Wendy, of course, had stood by taking no part in the fight, though watching Peter with glistening eyes; but now that all was over she became prominent again. She praised them equally, and shuddered delightfully when Michael showed her the place where he had killed one; and then she took them into Hook’s cabin and pointed to his watch which was hanging on a nail. It said “half-past one!”
The lateness of the hour was almost the biggest thing of all. She got them to bed in the pirates’ bunks pretty quickly, you may be sure; all but Peter, who strutted up and down on the deck, until at last he fell asleep by the side of Long Tom. He had one of his dreams that night, and cried in his sleep for a long time, and Wendy held him tightly.