Chương XIV. CHIẾC TÀU HẢI TẶC
Một đốm lửa xanh lục ti hi hé mắt dòm qua lạch Kidd1, gần cửa sông hải tặc, rọi bóng chiếc tàu buồm Jolly Roger2 đang neo mình tĩnh lặng, dập dềnh sát mặt nước. Đó là một con tàu mang vẻ ngoài ngạo ngược, thân tàu mục nát gớm ghiếc, từng chiếc xà cọc đâm tua tủa đầy gở kỳ như mặt đất ngổn ngang những sợi lông vũ nhàu tơi tả. Trên đại dương, nó giống một kẻ ăn thịt đồng loại khát máu, hiếm khi cần đến con mắt cảnh giác kia, bởi nó cứ thế hiên ngang rẽ sóng giữa nỗi kinh hoàng mang chính tên mình.
Con tàu cuộn mình trong bức màn đêm đen đặc, giấu nhẹm mọi âm thanh không cho lọt vào bờ. Bầu không gian lặng ngắt chỉ sót lại vài tiếng động loáng thoáng, song chẳng âm thanh nào êm ái cho bằng tiếng máy may ro ro nơi Smee đang ngồi. Ông ta luôn cần mẫn, luôn chiều chuộng, là hiện thân trọn vẹn của một Smee đời thường và thảm hại. Tôi chẳng rõ cớ sao sự thảm hại ở ông ta lại lên tới đỉnh điểm như thế, trừ phi nguyên do xuất phát từ việc ông ta hoàn toàn mù tịt về sự thảm hại của chính mình. Nhưng ngay cả những gã đàn ông gai góc nhất cũng phải vội quay mặt đi để khỏi phải nhìn ông ta. Đã không ít lần trong những đêm hè hiu hiu gió, sự thảm hại ấy đã chạm đến tận cùng cội nguồn nước mắt của Hook, khiến hắn phải rơm rớm lệ. Về điều này, cũng như muôn vàn chuyện khác trên đời, Smee vẫn hoàn toàn ngây ngô chẳng hay biết gì.
Vài tên hải tặc tì mình vào mạn tàu, say sưa hít hà thứ chướng khí rợn rợn của màn đêm. Số khác nằm ườn cạnh mấy chiếc thùng rỗng, cắm mặt vào những trò sấp ngửa đen đỏ. Bốn gã khiêng ngôi nhà nhỏ hồi nãy giờ đã kiệt sức, nằm sấp sóng soài trên boong. Thế nhưng, ngay cả trong cơn say ngủ, chúng vẫn rèn được phản xạ ngoạn mục, khéo léo lăn sang bên này hay tạt qua bên nọ để né tầm tay của Hook, đề phòng nhỡ gã thuyền trưởng có rảo bước ngang qua và vô thức tung cú cào chết chóc.
Hook chầm chậm rảo bước dọc boong tàu, chìm trong vùng suy tưởng. Ôi, một gã đàn ông thâm sâu khôn lường! Đây lẽ ra phải là giờ phút huy hoàng nhất của hắn. Peter đã vĩnh viễn bị đá văng khỏi ngáng đường, còn đám trẻ nhãi nhép kia đều đã nằm gọn trên khoang tàu buồm, chờ tới lượt bị ép bước ván lót đường xuống mồ sấu3. Đó là tội ác tàn nhẫn nhất hắn từng gây ra kể từ cái thời quy phục Barbecue. Và khi thấu hiểu kiếp người rốt cuộc chỉ là những chốn nương náu phù phiếm đến nhường nào, liệu chúng ta có ngạc nhiên chăng nếu thấy hắn bước đi lảo đảo trên boong, lồng ngực ưỡn căng lên vì hứng trọn ngọn gió của sự đắc thắng?
Thế nhưng, tuyệt nhiên chẳng có lấy một tia hân hoan nào trong dáng điệu ấy. Bước chân hắn nặng trĩu, đồng điệu với nhịp đập u uất của cõi lòng. Hook đang chìm nghỉm trong nỗi chán chường đến tột độ.
Hắn thường rơi vào trạng thái này mỗi khi lầm bầm tự thoại trên tàu, giữa cái tĩnh mịch như tờ của màn đêm. Cội rễ là bởi hắn quá đỗi cô đơn. Con người đầy bí hiểm ấy chưa bao giờ nếm trải sự trơ trọi thấm thía đến thế khi bị vây quanh bởi bầy chó săn của chính mình. Xét cho cùng, cặn bã xã hội bọn chúng làm sao sánh kịp tầm vóc của hắn.
Hook vốn dĩ đâu phải tên thật của hắn. Nếu thân phận thực sự của hắn bị phơi bày, dẫu là ngay lúc này, thì chắc chắn cả vương quốc sẽ nổ tung trong kinh hãi. Nhưng hẳn những độc giả tinh tường đọc được ẩn ý từ lâu đã lờ mờ đoán ra: hắn từng theo học tại một ngôi trường công lập vô cùng danh giá4. Những truyền thống cao quý của nơi ấy vẫn vận chặt vào hắn như những bộ y phục, mà quả tình, lề thói ấy xoay quanh chuyện ăn mặc chẳng ít. Bởi thế, với hắn, ngay cả tận bây giờ, việc đường hoàng bước lên tàu với độc một bộ đồ hệt như lúc hắn mới cướp được nó cũng là một nỗi sỉ nhục trí mạng. Trong cả dáng đi, hắn vẫn cố giữ cái điệu bộ xuề xòa có chủ đích, đặc trưng phong cách của ngôi trường năm xưa. Nhưng trên hết thảy, hắn vẫn nung nấu niềm đam mê cháy bỏng dành cho "good form" (phong thái chuẩn mực)5.
Phong thái chuẩn mực! Cho dù bản ngã có băng hoại đến tột cùng, sâu thẳm trong tâm trí, hắn vẫn ý thức được rằng đó là thứ cốt lõi duy nhất có giá trị trên đời.
Từ cõi sâu thẳm trong lồng ngực, hắn vẳng nghe tiếng cọt kẹt của những cánh cổng sắt rỉ sét, và rồi xuyên qua khe hở tăm tối đó, dội lại một nhịp gõ đều đặn, nghiêm nghị như tiếng búa nện thình thịch trong đêm dài thao thức. "Hôm nay ngươi đã giữ phong thái chuẩn mực chưa?" - ấy là lời chất vấn vĩnh cửu chẳng bao giờ nguôi ngoai.
"Danh vọng, danh vọng, món đồ chơi lấp lánh kiêu sa đó, nó là của ta!" hắn thống thiết cất lời.
"Vậy liệu có mảy ক্ষমতায় gọi là phong thái chuẩn mực chăng, khi cứ cố phô trương nổi bật ở bất cứ thứ gì?" tiếng búa vô hình từ ngôi trường cũ cất giọng đáp trả.
"Ta là kẻ độc nhất khiến Barbecue phải khiếp vía," hắn gằn giọng, "và đến Flint cũng phải nể sợ Barbecue."
"Barbecue, Flint-dòng dõi gia tộc nhà nào vậy?" lời vặn vẹo sắc lẹm cắt ngang.
Và rồi, ý nghĩ đánh gục hắn hơn cả: chớ trêu thay, chẳng phải ngay từ lúc lăn tăn về phong thái chuẩn mực thì tự thân việc đó đã là một phong thái tồi tệ rồi hay sao?
Tâm can hắn bị giằng xé tơi bời bởi nghịch lý ấy. Nó như một móng vuốt vô hình cứa nát tâm trí hắn, sắc lẹm hơn cả chiếc móc sắt oan nghiệt kia. Khi nó cào xé, mồ hôi lạnh toát túa ra ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt, làm ướt sũng cả chiếc áo chẽn lộng lẫy. Thông thường hắn sẽ quệt vội ống tay áo ngang mặt, nhưng lần này, chẳng có cách nào ngăn nổi dòng lệ đắng cay đang rịn ra.
Ôi, xin đừng ai ghen tị với Hook.
Bất chợt, một linh cảm gở kỳ về cái chết cận kề bủa vây lấy hắn. Cứ y như thể lời thề báo thù rợn tóc gáy của Peter đã hiện hình bước lên khoang tàu. Hook trào dâng một khát khao u ám: được tự tay đọc bài điếu văn cho chính cái chết sắp tới của mình, vì hắn e sợ rằng chốc nữa đây thôi, thời gian sẽ không còn cho phép.
"Sẽ êm ái hơn cho Hook," hắn rền rĩ, "giá mà hắn đừng ôm mộng tham vọng nhường này!" Chỉ trong những giờ khắc tăm tối tận cùng, hắn mới xưng hô với chính mình bằng ngôi thứ ba như thế.
"Chẳng có lấy một đứa trẻ nhỏ nào yêu thương ta!"
Lạ kỳ thay khi hắn bận lòng về điều đó, một thứ vốn dĩ xưa nay chẳng thể lọt vào mắt hắn. Có lẽ tiếng lách cách của chiếc máy may đã đánh thức khao khát ấy. Rất lâu, hắn lẩm bẩm một mình, ánh mắt dán chặt vào Smee - kẻ đang bình thản khâu viền gấu áo, mang theo một niềm tin sắt đá rằng mọi đứa trẻ trên cõi đời này đều đang khiếp đảm trước quyền uy của lão.
Sợ hãi hắn ư! Sợ hãi lão Smee ư! Đêm hôm ấy, đố có đứa trẻ nào trên con tàu buồm lại không trót mến mộ lão. Lão đã buông lời dọa nạt kinh khủng và đánh chúng bằng lòng bàn tay trần - bởi lẽ lão chẳng nỡ vung nắm đấm - thế mà chúng chỉ càng quấn quýt lấy lão tợn. Cậu bé Michael thậm chí còn hí hửng đòi thử đeo luôn cặp kính của lão.
Có nên nói toạc cho Smee tội nghiệp biết rằng lũ trẻ thấy lão thật đáng yêu ư! Hook ngứa ngáy chỉ trực thốt ra, nhưng làm vậy e quá đỗi tàn nhẫn. Thay vì thế, hắn quay mòng mòng cái bí ẩn ấy trong đầu: vì cớ gì lũ trẻ lại thấy Smee đáng yêu? Hắn hít ngửi vấn đề này cặn kẽ như một con chó săn mồi thực thụ. Nếu Smee đáng yêu, thì phép màu nào đã nặn ra lão như thế? Một câu trả lời kinh hoàng chợt lóe lên-"Phong thái chuẩn mực ư?"
Liệu có phải lão phó của hắn đang sở hữu phong thái chuẩn mực một cách vô thức, thứ cảnh giới tuyệt diệu nhất của phong thái không?
Hắn sực nhớ lại lề thói cũ, rằng ngươi phải chứng minh được bản thân vô ý thức về sự thanh lịch của mình trước khi muốn bước chân vào hội Pop danh giá6.
Bật ra một tiếng rống cuồng nộ, hắn vung chiếc móc sắt lạnh buốt lên sát đỉnh đầu Smee. Nhưng cú cào xé không bao giờ giáng xuống. Điều đã giữ riệt tay hắn lại chính là luồng suy nghĩ:
"Cào xé chết một người chỉ vì ông ta có phong thái chuẩn mực, thế thì gọi là gì?"
"Chính là phong thái tồi tệ!"
Hook bất hạnh bỗng trở nên bất lực mỏi mòn, mồ hôi ướt sũng cơ thể, rồi hắn rũ rượi gục xuống hệt như một bông hoa vừa bị người ta ngắt lìa cuống.
Bầy chó săn của hắn đinh ninh thủ lĩnh đã khuất bóng, nên kỷ luật lập tức tan tành. Lũ hải tặc lao vào một điệu nhảy cuồng loạn, và chính mớ âm thanh hỗn tạp ấy đã kéo hắn bật dậy tức thì. Mọi dấu vết yếu đuối của con người đều bay biến sạch bách, cứ như thể vừa có kẻ dội nguyên một xô nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt hắn.
"Im lặng ngay, lũ bay kia!" hắn gầm lên tàn độc, "nếu không ta sẽ thả neo đè nát bét các ngươi bây giờ!" Ngay tắp lự, mọi tiếng ồn ào câm bặt. "Tất cả bọn ranh con đã bị xích chặt để không thể bay thoát chưa?"
"Rõ, thưa ngài."
"Vậy thì kéo cổ chúng lên đây."
Những tù nhân khốn khổ bị lôi từ dưới khoang lên và xếp thành một hàng dài trước mặt gã, dĩ nhiên là trừ Wendy ra. Trong chốc lát, gã dường như chẳng mảy may bận tâm đến sự hiện diện của lũ trẻ. Hook thong thả ngả người ra sau, miệng ậm ừ ngâm nga vài đoạn ngắn của một bài hát thô lỗ-nghe cũng chẳng đến nỗi tệ-trong khi mấy ngón tay cứ nhịp nhịp lên một bộ bài. Thi thoảng, ánh hồng rực lên từ điếu xì gà lại rọi chút sắc màu lên khuôn mặt gã.
"Nào, mấy nhóc tì," gã cất giọng the thé, "tối nay sáu đứa trong bọn các ngươi sẽ phải bước ván thà chết, nhưng ta vẫn còn dư hai chỗ cho hai hầu phòng nhỏ. Đứa nào muốn nhận nào?"
"Đừng chọc giận ông ta nếu không cần thiết," đó là lời dặn dò thiết tha của Wendy khi họ còn bị giam dưới khoang. Vì thế, Tootles khép nép bước lên một bước thật lịch sự. Thằng bé vốn ghét cay ghét đắng cái ý nghĩ phải quỵ lụy dưới trướng một ác nhân như vậy, nhưng bằng một thứ bản năng mách bảo, nó hiểu rằng khôn ngoan nhất lúc này là đùn đẩy trách nhiệm cho một người không có mặt ở đây. Dù có hơi ngốc nghếch đi chăng nữa, Tootles vẫn thừa biết rằng trên đời này, chỉ có các bà mẹ mới luôn sẵn lòng trở thành người đứng mũi chịu sào. Mọi đứa trẻ đều tường tận sự thật đó về những người mẹ, chúng có thể thầm khinh thường họ vì điều ấy, nhưng lại chẳng ngần ngại lợi dụng nó hết lần này đến lần khác.
Bởi lẽ đó, Tootles dùng vẻ ngoan ngoãn giả lả để giải thích: "Ngài thấy đấy, thưa ngài, cháu nghĩ mẹ cháu sẽ chẳng vui vẻ gì nếu cháu trở thành hải tặc đâu. Này Slightly, mẹ cậu có thích cậu đi làm hải tặc không?"
Thằng bé lén nháy mắt một cái với Slightly. Đáp lại, Slightly trưng ra vẻ mặt rầu rĩ, thở dài: "Tớ cũng không nghĩ vậy đâu," cứ như thể nó thật lòng khao khát mọi chuyện được khác đi. "Thế còn cậu, Twin, mẹ cậu có ưng cho cậu làm hải tặc không?"
"Chắc chắn là không rồi," cậu anh trong cặp sinh đôi cũng láu lỉnh chẳng kém hùa theo. "Thế còn Nibs, liệu-"
"Khép ngay cái miệng lải nhải của bọn bay lại!" Hook gầm lên, và những kẻ vừa mở lời lập tức bị giật lùi về phía sau. "Nhóc con," gã quay ngoắt sang John, nhếch mép, "trông ngươi có vẻ là đứa có chút gan dạ đấy. Chưa bao giờ mơ làm hải tặc sao, chàng trai nồng nhiệt của ta?"
Kỳ thực, thỉnh thoảng John cũng từng nung nấu khao khát bạo liệt này trong những giờ nhồi nhét bài vở môn toán chán ngắt; và giờ đây, cậu nhóc không khỏi cảm thấy phổng mũi khi lọt vào mắt xanh của chính Hook.
"Cháu từng nghĩ sẽ tự gọi mình là Jack Tay Đỏ," cậu ngập ngừng thổ lộ.
"Chà, đó cũng là một cái danh oai phong đấy. Ở đây bọn ta sẽ gọi ngươi như thế, nhóc tì à, nếu ngươi chịu gia nhập."
"Em thấy sao hả, Michael?" John dò hỏi em trai.
"Thế họ sẽ gọi em là gì nếu em gia nhập?" Michael vặn vẹo lại.
"Joe Râu Đen7."
Dĩ nhiên, cái tên ấy lập tức khiến Michael mê mẩn. "Anh tính sao đây, John?" Cậu nhóc muốn anh mình là người quyết định, và bản thân John cũng đang chờ cậu em chốt hạ.
"Vậy chúng ta vẫn sẽ là những thần dân trung thành của Đức Vua chứ?" John cẩn trọng hỏi dò.
Xuyên qua kẽ răng bặm chặt của Hook rít lên câu trả lời đầy tàn độc: "Ngươi sẽ phải thề, 'Đả đảo Đức Vua'."
Có lẽ biểu hiện của John từ đầu chí cuối chưa hẳn là tấm gương chói lọi, nhưng ngay tại giây phút này, cậu bé như bừng sáng rực rỡ.
"Vậy thì tôi từ chối!" cậu thét lớn, giáng một cú đập phẫn nộ xuống chiếc thùng ngay trước mặt Hook.
"Và tôi cũng từ chối!" Michael hét lên hưởng ứng.
"Nước Anh vĩ đại!8" Curly the thé rít lên.
Bọn hải tặc điên tiết lao đến, vung tay vả thẳng vào miệng lũ trẻ; cùng lúc Hook gầm lên thị nộ: "Thế là án tử của các ngươi đã được định đoạt! Lôi mẹ của chúng lên đây. Chuẩn bị ván cho sẵn sàng."
Chúng dẫu sao cũng chỉ là những cậu bé, nên nét mặt thoắt cái đã tái mét khi thấy Jukes và Cecco rục rịch chuẩn bị tấm ván tử thần. Dẫu vậy, lũ trẻ vẫn cố gắng ưỡn ngực, tỏ ra can đảm khi thấy Wendy bị giải lên boong.
Chẳng ngôn từ nào đủ sức diễn tả hết sự khinh bỉ tột độ mà Wendy dành cho đám hải tặc kia. Với bọn trẻ, cái mác hải tặc dẫu sao vẫn còn sót lại chút gì đó oai phong lẫm liệt; thế nhưng trong mắt cô bé, đập vào mắt chỉ là một con tàu bẩn thỉu rệu rã, dường như mười mấy năm trời chưa từng được cọ rửa. Trên những ô cửa kính bám đầy cáu ghét, bất kỳ ai cũng có thể dùng ngón tay quẹt ngay dòng chữ "Đồ con lợn gớm ghiếc"; và chính cô bé cũng đã kịp viết dòng chữ ấy lên vài ô kính rồi. Nhưng giờ phút này, khi lũ trẻ ùa đến vây quanh, cô bé chẳng còn tâm trí đâu mà bận lòng tới đám bụi bặm kia nữa, mọi nỗi lo âu của người mẹ nhỏ đều đổ dồn vào chúng.
"Thế nào, người đẹp của ta," Hook cất lời, chất giọng ngọt ngào tựa như mật ong, "cô bé sắp được chiêm ngưỡng cảnh tượng những đứa con yêu quý của mình sải bước trên tấm ván tử thần rồi đấy."
Dẫu luôn vỗ ngực tự xưng là một quý ông lịch lãm, nhưng những suy tính độc ác sục sôi trong đầu đã khiến chiếc cổ áo xếp nếp bảnh bao của hắn vô tình bị vấy bẩn. Bất chợt, hắn nhận ra ánh mắt cô bé đang đăm đăm nhìn chằm chằm vào vết nhơ đó. Hắn vội vã đưa tay che đi, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
"Chúng sẽ phải chết sao?" Wendy cất tiếng hỏi, quẳng về phía hắn một cái nhìn khinh bỉ tột độ đến mức gã thuyền trưởng khét tiếng suýt chút nữa thì ngất xỉu.
"Đúng vậy," hắn gầm gừ. "Tất cả im lặng," hắn hả hê rống lên, "để cùng nghe những lời trăn trối cuối cùng của một người mẹ hiền từ dành cho bầy con nhỏ nào."
Ngay khoảnh khắc ấy, hình ảnh Wendy hiện lên mới thật cao cả làm sao. "Đây là những lời cuối cùng của chị, các em thân yêu," cô bé cất giọng kiên định. "Chị cảm nhận được một lời nhắn gửi sâu sắc từ những người mẹ ruột thịt của các em, và đó là: 'Chúng ta hy vọng những đứa con trai bé bỏng của chúng ta sẽ dũng cảm đối mặt với cái chết như những quý ông người Anh thực thụ.'"
Ngay cả lũ hải tặc cộc cằn cũng phải sững sờ. Tootles bất ngờ hét lên một cách cuồng loạn: "Tớ sẽ làm đúng những gì mẹ tớ hy vọng! Còn cậu thì sao, Nibs?"
"Những gì mẹ tớ hy vọng! Cậu sẽ làm gì đây, Twin?"
"Những gì mẹ tớ hy vọng! John, cậu sẽ-"
Đúng lúc đó, Hook đã lấy lại được sự tàn nhẫn của mình.
"Trói nó lại!" hắn rống lên.
Smee lãnh nhận nhiệm vụ trói cô bé vào cột buồm. "Nghe này, cô bé ngọt ngào," lão thì thào dụ dỗ, "chú sẽ cứu cháu thoát chết nếu cháu chịu hứa làm mẹ của chú."
Nhưng dẫu có đứng trước lằn ranh sinh tử, cô bé cũng nhất quyết cự tuyệt lời nài nỉ của Smee. "Tôi thà không có đứa con nào còn hơn," cô bé ném cho lão cái nhìn khinh bỉ.
Thật xót xa biết mấy khi chẳng một cậu bé nào dám ngoái nhìn lúc Smee trói chặt Wendy vào cột buồm. Ánh mắt của tất cả lũ trẻ lúc bấy giờ đã dán chặt vào tấm ván: nơi mà chúng chuẩn bị bước vào chuyến dạo chơi tồi tệ cuối cùng của cuộc đời. Chúng chẳng còn đủ sức lực để nuôi hy vọng rằng mình có thể kiêu hãnh cất bước dũng cảm nữa, bởi mọi năng lực tư duy dường như đã rời bỏ thân xác bé nhỏ ấy tự lúc nào. Giờ đây, chúng chỉ còn biết trân trân nhìn và run rẩy trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Hook nhếch mép cười ranh mãnh qua kẽ răng khép chặt, rồi tiến một bước về phía Wendy. Hắn định quay ngoắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lại, ép cô phải tận mắt chứng kiến cảnh từng đứa trẻ bước đi trên tấm ván tử thần. Nhưng hắn mãi mãi không thể chạm đến cô, cũng như chẳng bao giờ được nghe tiếng thét đau đớn mà hắn thầm mong mỏi có thể vắt kiệt từ lồng ngực cô bé. Thay vào đó, một âm thanh hoàn toàn khác đã dội vào màng nhĩ hắn.
Đó chính là tiếng tích tắc kinh hoàng của con cá sấu.
Tất cả bọn họ đều nghe thấy âm thanh ấy-lũ hải tặc, bọn trẻ, và cả Wendy. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về một phía. Không phải nhìn xuống mặt nước, nơi phát ra tiếng động, mà là chằm chằm nhìn vào Hook. Ai nấy đều hiểu rõ rằng cơn tai ương sắp ập đến chỉ nhắm vào mỗi mình hắn. Phút chốc, từ những người đang trực tiếp tham gia vào tấn bi kịch, họ bỗng chốc lùi lại, hóa thành những khán giả bàng quan.
Sự biến đổi diễn ra trên cơ thể hắn thật đáng sợ. Giống như thể từng khớp xương của hắn vừa bị tháo rời. Hắn đổ gục xuống boong tàu, thu lu thành một đống thảm hại.
Âm thanh đều đặn kia mỗi lúc một gần hơn, kéo theo một nỗi ám ảnh kinh rợn lướt đi phía trước, "Con cá sấu đang chuẩn bị trèo lên tàu!"
Ngay cả chiếc móc sắt giờ đây cũng rủ xuống bất động, như thể nó thừa biết mình chẳng phải là miếng mồi ngon mà thế lực tấn công kia đang săn lùng. Bị bỏ mặc trong nỗi kinh hoàng tột độ, bất cứ gã đàn ông nào khác hẳn đã nằm bẹp xuống, nhắm nghiền đôi mắt lại ngay tại chỗ mình vừa gục ngã. Thế nhưng, bộ óc phi phàm của Hook vẫn tiếp tục tính toán. Dưới sự thôi thúc của bản năng sinh tồn, hắn lê lết trên hai đầu gối, trườn dọc theo boong tàu, cố gắng lùi càng xa âm thanh khủng khiếp kia càng tốt. Lũ hải tặc vội vàng dạt ra hai bên, kính cẩn nhường đường cho thủ lĩnh. Chỉ đến khi lùi lại sát mép mạn tàu, hắn mới cất tiếng.
"Giấu ta đi!" Hắn gào lên bằng chất giọng khản đặc.
Bọn đàn em vội vã xúm lại vây kín lấy hắn. Tất cả đều quay mặt đi, chẳng ai dám nhìn thẳng vào thứ sinh vật đang trườn lên tàu. Trong đầu chúng tuyệt nhiên không có lấy một ý nghĩ phản kháng. Đó dường như đã là Định mệnh.
Chỉ khi thân hình Hook đã được che khuất hoàn toàn, sự tò mò mới tháo gỡ được đôi chân cứng đờ của bọn trẻ. Chúng lao ùa ra mạn tàu, háo hức xem con cá sấu đang ngoi lên như thế nào. Và rồi, một điều kinh ngạc đến khó tin nhất trong cái Đêm của những Đêm này đã mở ra trước mắt chúng. Chẳng có con cá sấu nào đến giải cứu chúng cả. Đó là Peter.
Cậu khẽ ra hiệu để lũ trẻ không bật ra những tiếng reo hò ngưỡng mộ có thể đánh thức sự hoài nghi của lũ cướp biển. Sau đó, cậu lại tiếp tục phát ra tiếng tích tắc đều đặn.
-
Kidd là tên của William Kidd (1645-1701), một thuyền trưởng hải tặc có thật và nổi tiếng trong lịch sử hàng hải. Việc dùng tên ông đặt cho lạch nước nhằm nhấn mạnh bối cảnh hiểm ác, đầy rẫy cướp biển của Hòn đảo Không bao giờ. ↩
-
Trong lịch sử, 'Jolly Roger' là tên gọi chung cho lá cờ truyền thống của hải tặc phương Tây, thường có hình đầu lâu trắng và hai khúc xương chéo trên nền đen. Trong tác phẩm này, J.M. Barrie đã dùng nó làm tên gọi cho con tàu của thuyền trưởng Hook. ↩
-
Bắt nguồn từ hình phạt 'walk the plank' (bước trên ván). Đây là phương thức hành quyết mang tính biểu tượng của hải tặc phương Tây: nạn nhân bị bịt mắt, trói tay và ép phải bước dọc theo một tấm ván gỗ nhô ra khỏi mạn tàu cho đến khi rơi thẳng xuống biển. ↩
-
Nguyên gốc tiếng Anh là 'public school' (trường công lập). Tuy nhiên ở Anh quốc, đặc biệt vào thế kỷ 19-20, thuật ngữ này lại dùng để chỉ những trường tư thục nội trú đắt đỏ, lâu đời và danh giá bậc nhất (như trường Eton), chỉ dành riêng cho con cái của tầng lớp quý tộc và thượng lưu. ↩
-
Trong văn hóa của tầng lớp thượng lưu Anh Quốc xưa, 'good form' là tiêu chuẩn tối cao về cách hành xử: con người phải luôn giữ vẻ lịch thiệp, điềm tĩnh, tự nhiên và không bao giờ bộc lộ sự cố gắng hay phô trương trong bất cứ hoàn cảnh nào. ↩
-
'Pop' (hay Eton Society) là một câu lạc bộ nam sinh quyền lực và tinh hoa bậc nhất tại trường nội trú Eton ở Anh. Chỉ những học sinh năm cuối xuất sắc, có xuất thân cao quý và có 'phong thái chuẩn mực' nhất mới được các thành viên cũ bầu chọn vào hội này. ↩
-
Cái tên này lấy cảm hứng từ 'Blackbeard' (Râu Đen) - biệt danh của Edward Teach, một trong những tên cướp biển có thật và khét tiếng nhất lịch sử Anh thời đại hoàng kim của hải tặc đầu thế kỷ 18. ↩
-
Lời hô vang này (nguyên gốc: 'Rule Britannia!') gợi nhắc đến một bài hát ái quốc nổi tiếng của Hải quân Hoàng gia Anh, thể hiện niềm tự hào mãnh liệt về sức mạnh làm chủ đại dương của Đế quốc Anh. ↩
Chapter XIV. THE PIRATE SHIP
One green light squinting over Kidd’s Creek, which is near the mouth of the pirate river, marked where the brig, the Jolly Roger, lay, low in the water; a rakish-looking craft foul to the hull, every beam in her detestable, like ground strewn with mangled feathers. She was the cannibal of the seas, and scarce needed that watchful eye, for she floated immune in the horror of her name.
She was wrapped in the blanket of night, through which no sound from her could have reached the shore. There was little sound, and none agreeable save the whir of the ship’s sewing machine at which Smee sat, ever industrious and obliging, the essence of the commonplace, pathetic Smee. I know not why he was so infinitely pathetic, unless it were because he was so pathetically unaware of it; but even strong men had to turn hastily from looking at him, and more than once on summer evenings he had touched the fount of Hook’s tears and made it flow. Of this, as of almost everything else, Smee was quite unconscious.
A few of the pirates leant over the bulwarks, drinking in the miasma of the night; others sprawled by barrels over games of dice and cards; and the exhausted four who had carried the little house lay prone on the deck, where even in their sleep they rolled skillfully to this side or that out of Hook’s reach, lest he should claw them mechanically in passing.
Hook trod the deck in thought. O man unfathomable. It was his hour of triumph. Peter had been removed for ever from his path, and all the other boys were in the brig, about to walk the plank. It was his grimmest deed since the days when he had brought Barbecue to heel; and knowing as we do how vain a tabernacle is man, could we be surprised had he now paced the deck unsteadily, bellied out by the winds of his success?
But there was no elation in his gait, which kept pace with the action of his sombre mind. Hook was profoundly dejected.
He was often thus when communing with himself on board ship in the quietude of the night. It was because he was so terribly alone. This inscrutable man never felt more alone than when surrounded by his dogs. They were socially inferior to him.
Hook was not his true name. To reveal who he really was would even at this date set the country in a blaze; but as those who read between the lines must already have guessed, he had been at a famous public school; and its traditions still clung to him like garments, with which indeed they are largely concerned. Thus it was offensive to him even now to board a ship in the same dress in which he grappled her, and he still adhered in his walk to the school’s distinguished slouch. But above all he retained the passion for good form.
Good form! However much he may have degenerated, he still knew that this is all that really matters.
From far within him he heard a creaking as of rusty portals, and through them came a stern tap-tap-tap, like hammering in the night when one cannot sleep. “Have you been good form to-day?” was their eternal question.
“Fame, fame, that glittering bauble, it is mine,” he cried.
“Is it quite good form to be distinguished at anything?” the tap-tap from his school replied.
“I am the only man whom Barbecue feared,” he urged, “and Flint feared Barbecue.”
“Barbecue, Flint-what house?” came the cutting retort.
Most disquieting reflection of all, was it not bad form to think about good form?
His vitals were tortured by this problem. It was a claw within him sharper than the iron one; and as it tore him, the perspiration dripped down his tallow countenance and streaked his doublet. Ofttimes he drew his sleeve across his face, but there was no damming that trickle.
Ah, envy not Hook.
There came to him a presentiment of his early dissolution. It was as if Peter’s terrible oath had boarded the ship. Hook felt a gloomy desire to make his dying speech, lest presently there should be no time for it.
“Better for Hook,” he cried, “if he had had less ambition!” It was in his darkest hours only that he referred to himself in the third person.
“No little children to love me!”
Strange that he should think of this, which had never troubled him before; perhaps the sewing machine brought it to his mind. For long he muttered to himself, staring at Smee, who was hemming placidly, under the conviction that all children feared him.
Feared him! Feared Smee! There was not a child on board the brig that night who did not already love him. He had said horrid things to them and hit them with the palm of his hand, because he could not hit with his fist, but they had only clung to him the more. Michael had tried on his spectacles.
To tell poor Smee that they thought him lovable! Hook itched to do it, but it seemed too brutal. Instead, he revolved this mystery in his mind: why do they find Smee lovable? He pursued the problem like the sleuth-hound that he was. If Smee was lovable, what was it that made him so? A terrible answer suddenly presented itself-“Good form?”
Had the bo’sun good form without knowing it, which is the best form of all?
He remembered that you have to prove you don’t know you have it before you are eligible for Pop.
With a cry of rage he raised his iron hand over Smee’s head; but he did not tear. What arrested him was this reflection:
“To claw a man because he is good form, what would that be?”
“Bad form!”
The unhappy Hook was as impotent as he was damp, and he fell forward like a cut flower.
His dogs thinking him out of the way for a time, discipline instantly relaxed; and they broke into a bacchanalian dance, which brought him to his feet at once, all traces of human weakness gone, as if a bucket of water had passed over him.
“Quiet, you scugs,” he cried, “or I’ll cast anchor in you;” and at once the din was hushed. “Are all the children chained, so that they cannot fly away?”
“Ay, ay.”
“Then hoist them up.”
The wretched prisoners were dragged from the hold, all except Wendy, and ranged in line in front of him. For a time he seemed unconscious of their presence. He lolled at his ease, humming, not unmelodiously, snatches of a rude song, and fingering a pack of cards. Ever and anon the light from his cigar gave a touch of colour to his face.
“Now then, bullies,” he said briskly, “six of you walk the plank to-night, but I have room for two cabin boys. Which of you is it to be?”
“Don’t irritate him unnecessarily,” had been Wendy’s instructions in the hold; so Tootles stepped forward politely. Tootles hated the idea of signing under such a man, but an instinct told him that it would be prudent to lay the responsibility on an absent person; and though a somewhat silly boy, he knew that mothers alone are always willing to be the buffer. All children know this about mothers, and despise them for it, but make constant use of it.
So Tootles explained prudently, “You see, sir, I don’t think my mother would like me to be a pirate. Would your mother like you to be a pirate, Slightly?”
He winked at Slightly, who said mournfully, “I don’t think so,” as if he wished things had been otherwise. “Would your mother like you to be a pirate, Twin?”
“I don’t think so,” said the first twin, as clever as the others. “Nibs, would-”
“Stow this gab,” roared Hook, and the spokesmen were dragged back. “You, boy,” he said, addressing John, “you look as if you had a little pluck in you. Didst never want to be a pirate, my hearty?”
Now John had sometimes experienced this hankering at maths. prep.; and he was struck by Hook’s picking him out.
“I once thought of calling myself Red-handed Jack,” he said diffidently.
“And a good name too. We’ll call you that here, bully, if you join.”
“What do you think, Michael?” asked John.
“What would you call me if I join?” Michael demanded.
“Blackbeard Joe.”
Michael was naturally impressed. “What do you think, John?” He wanted John to decide, and John wanted him to decide.
“Shall we still be respectful subjects of the King?” John inquired.
Through Hook’s teeth came the answer: “You would have to swear, ‘Down with the King.’”
Perhaps John had not behaved very well so far, but he shone out now.
“Then I refuse,” he cried, banging the barrel in front of Hook.
“And I refuse,” cried Michael.
“Rule Britannia!” squeaked Curly.
The infuriated pirates buffeted them in the mouth; and Hook roared out, “That seals your doom. Bring up their mother. Get the plank ready.”
They were only boys, and they went white as they saw Jukes and Cecco preparing the fatal plank. But they tried to look brave when Wendy was brought up.
No words of mine can tell you how Wendy despised those pirates. To the boys there was at least some glamour in the pirate calling; but all that she saw was that the ship had not been tidied for years. There was not a porthole on the grimy glass of which you might not have written with your finger “Dirty pig”; and she had already written it on several. But as the boys gathered round her she had no thought, of course, save for them.
“So, my beauty,” said Hook, as if he spoke in syrup, “you are to see your children walk the plank.”
Fine gentlemen though he was, the intensity of his communings had soiled his ruff, and suddenly he knew that she was gazing at it. With a hasty gesture he tried to hide it, but he was too late.
“Are they to die?” asked Wendy, with a look of such frightful contempt that he nearly fainted.
“They are,” he snarled. “Silence all,” he called gloatingly, “for a mother’s last words to her children.”
At this moment Wendy was grand. “These are my last words, dear boys,” she said firmly. “I feel that I have a message to you from your real mothers, and it is this: ‘We hope our sons will die like English gentlemen.’”
Even the pirates were awed, and Tootles cried out hysterically, “I am going to do what my mother hopes. What are you to do, Nibs?”
“What my mother hopes. What are you to do, Twin?”
“What my mother hopes. John, what are-”
But Hook had found his voice again.
“Tie her up!” he shouted.
It was Smee who tied her to the mast. “See here, honey,” he whispered, “I’ll save you if you promise to be my mother.”
But not even for Smee would she make such a promise. “I would almost rather have no children at all,” she said disdainfully.
It is sad to know that not a boy was looking at her as Smee tied her to the mast; the eyes of all were on the plank: that last little walk they were about to take. They were no longer able to hope that they would walk it manfully, for the capacity to think had gone from them; they could stare and shiver only.
Hook smiled on them with his teeth closed, and took a step toward Wendy. His intention was to turn her face so that she should see the boys walking the plank one by one. But he never reached her, he never heard the cry of anguish he hoped to wring from her. He heard something else instead.
It was the terrible tick-tick of the crocodile.
They all heard it-pirates, boys, Wendy; and immediately every head was blown in one direction; not to the water whence the sound proceeded, but toward Hook. All knew that what was about to happen concerned him alone, and that from being actors they were suddenly become spectators.
Very frightful was it to see the change that came over him. It was as if he had been clipped at every joint. He fell in a little heap.
The sound came steadily nearer; and in advance of it came this ghastly thought, “The crocodile is about to board the ship!”
Even the iron claw hung inactive; as if knowing that it was no intrinsic part of what the attacking force wanted. Left so fearfully alone, any other man would have lain with his eyes shut where he fell: but the gigantic brain of Hook was still working, and under its guidance he crawled on the knees along the deck as far from the sound as he could go. The pirates respectfully cleared a passage for him, and it was only when he brought up against the bulwarks that he spoke.
“Hide me!” he cried hoarsely.
They gathered round him, all eyes averted from the thing that was coming aboard. They had no thought of fighting it. It was Fate.
Only when Hook was hidden from them did curiosity loosen the limbs of the boys so that they could rush to the ship’s side to see the crocodile climbing it. Then they got the strangest surprise of the Night of Nights; for it was no crocodile that was coming to their aid. It was Peter.
He signed to them not to give vent to any cry of admiration that might rouse suspicion. Then he went on ticking.