CHƯƠNG V. NHỮNG NHÂN VẬT TRONG SỰ VỤ
"Ngài đã xem xong thư phòng rồi chứ?" White Mason hỏi khi chúng tôi quay trở lại ngôi nhà.
"Tạm thời là vậy," thanh tra đáp, và Holmes khẽ gật đầu.
"Vậy thì có lẽ bây giờ các ngài muốn nghe lời khai của một vài người trong nhà. Chúng ta có thể dùng phòng ăn. Ames, xin ông vào trước và kể cho chúng tôi những gì ông biết."
Lời khai của người quản gia giản dị và rành mạch, toát lên một ấn tượng thuyết phục về sự chân thành. Ông đã phục vụ ở đây từ năm năm trước, kể từ khi ông Douglas lần đầu đặt chân đến Birlstone. Ông hiểu rằng ông Douglas là một quý ông giàu có, đã gây dựng cơ nghiệp ở nước Mỹ. Ông chủ là người tốt bụng và chu đáo - có lẽ không hẳn giống với những vị chủ mà Ames từng quen phục vụ, nhưng người ta đâu thể đòi hỏi mọi thứ đều hoàn hảo. Chưa bao giờ ông thấy bất kỳ dấu hiệu sợ hãi nào nơi ông Douglas: trái lại, ông chủ chính là con người can đảm nhất mà ông từng biết. Ông Douglas ra lệnh kéo cầu treo lên mỗi đêm, đơn giản vì đó là tục lệ cổ xưa của tòa nhà cũ kỹ này, và ông chủ vốn thích gìn giữ những thói quen xưa cũ.
Ông Douglas ít khi đến London hay rời khỏi ngôi làng; thế nhưng vào cái ngày trước khi án mạng xảy ra, ông đã đi mua sắm ở Tunbridge Wells1. Ames nhận thấy nơi ông Douglas hôm ấy một nỗi bồn chồn và phấn khích lạ thường; ông chủ tỏ ra thiếu kiên nhẫn và cáu kỉnh - điều vốn chưa từng thấy ở con người vốn ôn hòa này. Đêm hôm đó, Ames vẫn chưa đi ngủ; lúc ấy ông đang ở phòng để đồ ăn phía sau nhà, cất dọn bộ đồ bạc, thì bỗng nghe thấy tiếng chuông reo dồn dập một cách dữ dội. Ông không nghe thấy tiếng súng; nhưng điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi phòng để đồ ăn và nhà bếp nằm tít tận phía sau cùng của ngôi nhà, ngăn cách bởi mấy cánh cửa đóng kín cùng một hành lang dài ở giữa. Người quản gia nữ - bà Allen - cũng vừa bước ra khỏi phòng, bị lôi cuốn bởi cái âm thanh réo rắt khẩn thiết ấy. Họ cùng nhau tiến lên phía trước ngôi nhà.
Khi tới chân cầu thang, Ames trông thấy bà Douglas đang bước xuống. Không, bà ấy đâu có vội vã; ông chẳng nhận thấy bà có vẻ gì là đặc biệt kích động. Ngay lúc bà chạm tới bậc thang cuối cùng, ông Barker lao vụt ra khỏi thư phòng. Ông ấy chặn bà Douglas lại và tha thiết cầu xin bà hãy quay trở lên.
"Vì Chúa, xin bà hãy quay về phòng mình!" ông ta thốt lên. "Jack tội nghiệp đã chết rồi! Bà chẳng thể làm được gì nữa đâu. Vì Chúa, xin bà hãy quay lại đi!"
Sau một hồi thuyết phục ngay trên cầu thang, bà Douglas đã quay lui. Bà không hề la hét. Cũng chẳng một tiếng khóc than nào lớn tiếng thoát ra. Bà Allen, người quản gia nữ, đã đỡ bà lên lầu và ở lại cùng bà trong phòng ngủ. Ames cùng với ông Barker sau đó quay trở lại thư phòng, nơi mọi thứ hiện ra đúng y như những gì cảnh sát về sau đã chứng kiến. Lúc ấy nến vẫn chưa được thắp lên; chỉ có ngọn đèn dầu đang cháy, hắt ra một thứ ánh sáng leo lét. Họ đã nhìn qua khung cửa sổ; nhưng đêm đen kịt và chẳng thể thấy hay nghe được gì. Sau đó, họ lao ra sảnh lớn, nơi Ames quay tời để hạ cầu treo xuống. Ông Barker liền tức tốc chạy đi gọi cảnh sát.
Đó là những điểm chính yếu trong lời khai của người quản gia.
Lời khai của bà Allen, người quản gia nữ, về căn bản chỉ là sự chứng thực cho những điều mà người đồng nghiệp của bà đã kể. Phòng của bà quản gia nữ nằm gần phía trước ngôi nhà hơn so với căn phòng để đồ ăn, nơi Ames đang làm việc. Bà đang sửa soạn đi ngủ thì tiếng chuông reo vang lớn giật mình lôi bà ra khỏi cơn buồn ngủ. Bà vốn hơi nặng tai. Có lẽ chính vì thế mà bà đã không nghe thấy tiếng súng nổ; nhưng dù sao thì thư phòng cũng cách một quãng khá xa. Bà nhớ mình đã từng nghe thấy một âm thanh nào đó - mà bà mường tượng là tiếng sập cửa. Chuyện đó xảy ra sớm hơn khá nhiều - ít nhất là nửa giờ trước khi hồi chuông vang lên. Khi Ames chạy lên phía trước, bà liền đi theo ông. Bà trông thấy ông Barker bước ra khỏi thư phòng, gương mặt tái nhợt và đầy kích động. Ông ấy chặn bà Douglas - lúc này đang bước xuống cầu thang - lại. Ông cầu xin bà quay trở lên, và bà Douglas đã đáp lời ông, nhưng bà Allen không nghe rõ bà ấy nói gì.
"Bà hãy đưa phu nhân lên lầu! Và ở lại với phu nhân!" ông Barker nói với bà Allen.
Thế là bà Allen đã đưa bà Douglas vào phòng ngủ, rồi cố hết sức an ủi bà chủ. Bà Douglas vô cùng kích động, toàn thân run rẩy, nhưng tuyệt nhiên không có ý định bước xuống nhà thêm nữa. Bà chỉ ngồi đó, trong bộ áo choàng ngủ, bên lò sưởi trong phòng, đầu gục xuống giữa hai lòng bàn tay. Bà Allen đã ở bên bà chủ gần như suốt cả đêm hôm đó. Còn về những người hầu khác, tất cả họ đều đã đi ngủ và hoàn toàn không hay biết chuyện gì cho đến tận khi cảnh sát ập đến. Họ ngủ ở tận cùng phía sau ngôi nhà, nơi chẳng thể nào nghe thấy bất cứ âm thanh gì vọng tới.
Cho đến lúc này, trước những câu tra hỏi chéo, người quản gia nữ cũng chẳng thể bổ sung thêm được điều gì, ngoài những lời than vãn cùng nỗi kinh ngạc tột cùng.
Nhân chứng tiếp theo, sau bà Allen, chính là Cecil Barker. Về những sự kiện đêm hôm trước, ông chẳng có mấy điều để bổ sung thêm vào lời khai đã trình với cảnh sát. Riêng ông, ông tin chắc rằng kẻ sát nhân đã tẩu thoát qua cửa sổ. Vết máu, theo nhận định của ông, chính là bằng chứng thuyết phục nhất cho luận điểm ấy. Vả lại, cầu treo đã được kéo lên - đâu còn lối thoát nào khác. Ông không tài nào lý giải nổi kẻ ám sát đã biến mất ra sao, hay vì sao hắn lại bỏ lại chiếc xe đạp, nếu quả thực nó thuộc về hắn. Chết đuối dưới hào nước ư? Không thể nào. Chỗ sâu nhất cũng chưa đầy ba foot.
Trong thâm tâm, Barker đã hình thành một giả thuyết hết sức rành rẽ về vụ án mạng này. Douglas vốn là một con người kín tiếng. Có những chương trong cuộc đời ông mà ông không bao giờ hé môi nhắc đến. Thuở thiếu thời, ông đã di cư sang Mỹ. Ở đó, ông làm ăn phát đạt. Barker gặp ông lần đầu tại California, nơi cả hai trở thành đối tác trong một khu mỏ sinh lời ở một chốn mang tên Benito Canyon2. Công việc hanh thông vô cùng; thế rồi Douglas bỗng dưng bán sạch cổ phần và khăn gói lên đường sang Anh. Lúc bấy giờ, ông đang là người góa vợ. Về sau, Barker cũng chuyển hết tài sản thành tiền mặt rồi tới London sinh sống. Từ đó, hai người nối lại tình bằng hữu.
Douglas đã để lại nơi Barker một ấn tượng không thể nhầm lẫn - rằng có một mối nguy hiểm nào đó vẫn luôn lơ lửng trên đầu ông. Barker vẫn hằng tin rằng việc Douglas đột ngột rời California, cũng như quyết định thuê một dinh thự biệt lập đến thế ở chốn thôn quê nước Anh, tất thảy đều dính dáng tới mối đe dọa ấy. Trong trí tưởng tượng của mình, ông mường tượng ra một tổ chức bí mật - một thế lực tàn nhẫn và không khoan nhượng - đang lùng sục Douglas, và sẽ chẳng bao giờ ngơi nghỉ cho tới khi hạ sát được ông. Chính vài ba lời nhận xét vu vơ của Douglas đã gieo vào đầu ông ý nghĩ ấy; dẫu rằng Douglas chưa từng một lần nói rõ tổ chức kia là gì, hay vì sao ông lại đắc tội với chúng. Barker chỉ có thể phỏng đoán rằng dòng chữ bí ẩn trên tấm bìa cứng kia ắt hẳn có liên quan nào đó tới hội kín này.
"Ông đã sát cánh cùng Douglas ở California bao lâu?" Thanh tra MacDonald cất tiếng hỏi.
"Tổng cộng năm năm."
"Ông vừa nói Douglas là người độc thân?"
"Một người góa vợ thì đúng hơn."
"Ông có từng nghe nói gì về xuất thân của người vợ đầu tiên ấy không?"
"Không. Tôi chỉ nhớ ông ấy từng kể bà ấy mang dòng máu Đức. Và tôi đã được thấy chân dung bà ấy - một người phụ nữ tuyệt đẹp. Bà mất vì bệnh thương hàn, trước khi tôi gặp Douglas chừng một năm."
"Ông có liên hệ quá khứ của Douglas với bất kỳ vùng đất cụ thể nào trên đất Mỹ không?"
"Tôi từng nghe ông ấy nhắc tới Chicago3. Ông ấy thuộc thành phố đó như lòng bàn tay, và từng làm việc ở đấy. Tôi cũng từng nghe ông nói về những khu mỏ than và mỏ sắt. Hồi đó, ông ấy đi đây đi đó khá nhiều."
"Liệu Douglas có dính dáng gì đến chính trị không? Cái tổ chức bí mật kia, có phải mang màu sắc chính trị?"
"Không. Chính trị là thứ ông ấy chẳng mảy may bận tâm."
"Vậy ông có lý do gì để ngờ rằng đó là một tổ chức tội phạm?"
"Ngược lại thì có. Cả đời tôi chưa từng gặp ai ngay thẳng hơn ông ấy."
"Cuộc sống của ông ấy ở California có điểm gì khác thường không?"
"Ông ấy thích ở lỳ trên khu mỏ của chúng tôi, tít tận trên núi. Trừ phi bất đắc dĩ, chứ ông ấy chẳng bao giờ lai vãng tới những nơi tụ tập đông người. Chính điều đó khiến tôi thoạt đầu đã nghi có ai đó đang theo dõi ông ấy. Rồi khi ông ấy bỏ sang châu Âu quá đỗi đột ngột, tôi càng tin chắc điều ấy là sự thật. Tôi tin rằng ông ấy đã nhận được một lời cảnh báo nào đó. Trong vòng một tuần sau ngày ông ấy rời đi, có đến nửa tá kẻ đã tìm đến hỏi thăm về ông ấy."
"Những kẻ như thế nào?"
"Ôi chao, một lũ trông hung tợn hết sức. Chúng kéo tới khu mỏ và đòi biết ông ấy đang ở đâu. Tôi bảo chúng rằng ông ấy đã sang châu Âu, và tôi chẳng biết đường nào mà tìm. Mưu đồ của chúng rõ rành rành là bất hảo - điều ấy nhìn qua là thấy ngay."
"Những kẻ ấy có phải dân Mỹ - dân California không?"
"Chà, tôi không dám chắc chúng có phải dân California hay không. Nhưng chắc chắn chúng là người Mỹ. Chỉ có điều, chúng không phải dân thợ mỏ. Tôi chẳng rõ chúng làm nghề gì - và quả thực tôi rất mừng khi thấy chúng cuốn xéo."
"Chuyện đó là sáu năm trước?"
"Gần bảy năm thì đúng hơn."
"Rồi sau đó hai ông còn ở bên nhau năm năm nữa ở California. Vậy là mọi chuyện bắt nguồn từ ít nhất mười một năm về trước?"
"Đúng vậy."
"Hẳn đó phải là một mối thù thâm căn cố đế lắm mới có thể âm ỉ dai dẳng trong ngần ấy năm trời. Chẳng phải chuyện vặt vãnh gì có thể gây nên điều đó."
"Tôi nghĩ nó đã phủ bóng lên toàn bộ cuộc đời ông ấy. Chưa một khoảnh khắc nào nó thực sự nhạt phai trong tâm trí ông."
"Nhưng nếu một người biết rõ mối nguy đang treo lơ lửng trên đầu mình là gì, ông không nghĩ rằng anh ta sẽ tìm đến cảnh sát để được bảo vệ hay sao?"
"Có lẽ ấy là thứ nguy hiểm mà chẳng sự bảo vệ nào có thể che chắn nổi. Còn một điều nữa mà các ông nên biết. Ông ấy luôn mang theo vũ khí bên mình. Khẩu súng lục không bao giờ rời túi áo ông ấy. Nhưng trớ trêu thay, đêm qua ông ấy mặc áo choàng ngủ - và đã bỏ quên nó trong phòng ngủ. Tôi đoán, khi cầu treo đã được kéo lên, ông ấy nghĩ mình đã an toàn."
"Tôi muốn làm sáng tỏ thêm một chút về những mốc thời gian này," MacDonald nói. "Đã đúng sáu năm kể từ ngày Douglas rời California. Một năm sau, ông mới theo ông ấy, phải không?"
"Đúng thế."
"Và Douglas đã kết hôn được năm năm. Vậy hẳn là ông quay về nước Anh vào khoảng thời gian ông ấy cưới vợ."
"Trước đó chừng một tháng. Tôi là phù rể của ông ấy."
"Ông có quen biết bà Douglas trước hôn lễ không?"
"Không. Tôi vắng mặt khỏi nước Anh suốt mười năm trời."
"Nhưng kể từ đó, ông đã gặp gỡ bà ấy khá thường xuyên."
Barker nhìn thẳng vào vị thám tử, ánh mắt nghiêm nghị. "Kể từ đó, tôi gặp ông ấy khá thường xuyên," ông đáp. "Nếu tôi có gặp bà ấy, thì ấy là bởi làm sao người ta có thể tới thăm một người đàn ông mà lại không quen biết vợ của anh ta? Nếu ông đang mường tượng ra một mối liên hệ mờ ám nào đó-"
"Tôi chẳng mường tượng gì cả, ông Barker. Tôi buộc phải tiến hành mọi hướng điều tra có thể liên quan đến vụ án. Nhưng tôi không hề có ý xúc phạm."
"Có những câu hỏi, tự thân chúng đã mang tính xúc phạm rồi," Barker đáp, giọng đầy giận dữ.
"Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật. Làm sáng tỏ mọi chuyện chính là vì lợi ích của ông, và của tất cả mọi người. Douglas có hoàn toàn chấp thuận tình bằng hữu giữa ông và vợ ông ấy không?"
Mặt Barker tái nhợt đi. Đôi bàn tay to lớn, rắn chắc của ông bất giác siết lại, co giật. "Ông không có quyền đặt những câu hỏi như vậy!" ông kêu lên. "Điều ấy thì liên can quái gì đến chuyện ông đang điều tra?"
"Tôi buộc phải nhắc lại câu hỏi."
"Vậy thì tôi từ chối trả lời."
"Ông có thể từ chối; nhưng ông nên nhận thức rằng chính sự từ chối ấy, tự nó, đã là một câu trả lời rồi - bởi ông đã chẳng từ chối, nếu không có điều chi muốn che giấu."
Barker đứng lặng người một lúc, gương mặt đanh lại, đôi lông mày đen rậm chau xuống trong nỗi suy tư sâu thẳm. Rồi ông ngước lên, nở một nụ cười. "Thôi được, tôi cho rằng các ông chỉ đang làm tròn bổn phận, và tôi không có quyền cản trở điều đó. Tôi chỉ xin các ông một điều: đừng làm phiền bà Douglas về chuyện này. Lúc này, bà ấy đã có quá đủ thứ phải bận tâm rồi. Để tôi nói cho các ông rõ: Douglas tội nghiệp chỉ có một khuyết điểm duy nhất trên cõi đời này, ấy là tính ghen tuông. Ông ấy quý mến tôi - chẳng có người đàn ông nào có thể quý mến một người bạn hơn thế. Và ông ấy hết mực tận tụy với vợ mình. Ông ấy luôn mừng rỡ khi có tôi tới chơi, và hết lần này tới lần khác gọi tôi đến. Ấy thế nhưng, chỉ cần vợ ông ấy và tôi trò chuyện với nhau, hay tỏ ra có chút đồng cảm nào đó, là một cơn ghen sẽ phủ chụp lấy ông - ông ấy mất kiểm soát trong phút chốc và thốt ra những lời điên rồ hết sức. Đã hơn một lần, chính vì lẽ đó mà tôi thề sẽ không tới nữa; và rồi ông ấy lại viết cho tôi những lá thư ăn năn, van nài đến mức tôi chẳng đành lòng từ chối. Nhưng xin các ông hãy tin lời tôi, thưa các quý ông, nếu đây là lời sau cuối của tôi, thì tôi xin nói rằng: chưa từng có người đàn ông nào có được một người vợ yêu thương và chung thủy hơn bà ấy - và tôi cũng có thể nói thêm rằng, chẳng có người bạn nào trung thành hơn tôi!"
Lời lẽ ấy được thốt ra với tất cả nhiệt thành và xúc cảm. Thế nhưng, Thanh tra MacDonald vẫn chưa chịu buông tha chủ đề này.
"Ông có biết," MacDonald nói, "rằng chiếc nhẫn cưới của người đã khuất đã bị lấy mất khỏi ngón tay ông ấy?"
"Dường như là vậy," Barker đáp.
"Ý ông 'dường như' là thế nào? Ông thừa biết đó là sự thật cơ mà."
Người đàn ông thoáng lộ vẻ bối rối và do dự. "Khi tôi nói 'dường như', ý tôi là có lẽ chính ông ấy đã tự tháo nhẫn ra."
"Sự biến mất của chiếc nhẫn - bất kể ai là người tháo nó - tự thân nó cũng đủ để khiến bất kỳ ai liên tưởng rằng cuộc hôn nhân và bi kịch này có mối liên quan với nhau, ông không nghĩ vậy sao?"
Barker nhún đôi vai rộng. "Tôi không dám nói điều đó mang hàm ý gì," ông đáp. "Nhưng nếu ý ông là ám chỉ rằng nó có thể phản ánh, theo bất kỳ cách nào, lên danh dự của vị phu nhân này" - đôi mắt ông rực lên trong giây lát, rồi với một nỗ lực rõ rệt, ông ghìm nén cảm xúc - "thì, các ông đang đi sai hướng rồi. Chỉ có vậy thôi."
"Hiện tại tôi không còn điều gì để hỏi ông nữa," MacDonald lạnh lùng tuyên bố.
"Còn một chi tiết nhỏ," Sherlock Holmes lên tiếng. "Khi ông bước vào thư phòng, trên bàn chỉ có một ngọn nến đang cháy, phải vậy không?"
"Đúng, đúng vậy."
"Dưới ánh sáng leo lét ấy, ông nhận ra rằng một thảm kịch khủng khiếp đã xảy ra?"
"Chính xác."
"Ông liền rung chuông kêu cứu ngay tức khắc?"
"Đúng thế."
"Và người ta đã đến rất nhanh?"
"Trong vòng khoảng một phút."
"Ấy vậy mà khi họ tới nơi, họ thấy nến đã tắt - còn đèn dầu thì đã được thắp sáng. Điều đó quả là đáng chú ý."
Một lần nữa, Barker lộ ra đôi chút do dự. "Tôi không thấy có gì đáng chú ý ở đó cả, thưa ngài Holmes," ông đáp sau một thoáng ngập ngừng. "Ngọn nến tỏa ra thứ ánh sáng hết sức yếu ớt. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là tìm một nguồn sáng tốt hơn. Đèn dầu nằm sẵn trên bàn, thế là tôi thắp nó lên."
"Và thổi tắt nến?"
"Chính xác."
Holmes không hỏi thêm câu nào nữa. Barker, với một ánh nhìn lần lượt lướt qua từng người trong chúng tôi - mà theo cảm nhận của riêng tôi, trong đó thoáng ẩn chứa đôi phần thách thức - rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng.
Thanh tra MacDonald gửi vào một mảnh giấy nhắn, báo rằng ông xin được chờ bà Douglas trong phòng riêng của bà. Nhưng bà đáp lời rằng bà sẽ tiếp chúng tôi ở phòng ăn. Và rồi bà bước vào - một người đàn bà chừng ba mươi tuổi, dáng cao, xinh đẹp, với vẻ kín đáo và điềm tĩnh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Chẳng có chút gì giống với hình bóng tiều tụy, mất trí vì đau thương mà tôi từng mường tượng. Quả thực, gương mặt bà nhợt nhạt và hốc hác, hằn rõ dấu vết của một cú sốc khủng khiếp vừa trải qua; nhưng phong thái bà vẫn trầm tĩnh lạ thường. Bàn tay thon thả đặt trên mép bàn vững vàng như chính bàn tay tôi. Đôi mắt u buồn, chất chứa niềm van nài, lần lượt nhìn từ gương mặt này sang gương mặt khác trong số chúng tôi, với một biểu cảm tò mò đến kỳ lạ. Ánh nhìn dò hỏi ấy đột ngột kết tinh thành một câu nói cộc lốc.
"Các ngài đã phát hiện được điều gì chưa?" bà cất tiếng.
Có phải trí tưởng tượng của tôi đánh lừa tôi chăng? Trong câu hỏi ấy, tôi nghe thấy nỗi sợ hãi nhiều hơn là niềm hy vọng.
"Chúng tôi đã triển khai mọi biện pháp trong khả năng, thưa phu nhân," vị thanh tra đáp. "Phu nhân có thể yên tâm rằng không một chi tiết nào bị bỏ sót."
"Xin đừng tiếc tiền bạc," bà nói, giọng đều đều và vô hồn. "Tâm nguyện của tôi là mọi nỗ lực có thể thực hiện được đều phải được thực hiện."
"Có lẽ phu nhân có thể cho chúng tôi biết đôi điều có thể soi sáng thêm sự việc."
"Tôi e là không; nhưng tất cả những gì tôi biết, tôi sẵn lòng cung cấp cho các ngài."
"Chúng tôi có nghe ông Cecil Barker kể rằng phu nhân đã không thực sự chứng kiến - rằng phu nhân chưa từng đặt chân vào căn phòng nơi thảm kịch diễn ra?"
"Không, ông ấy đã buộc tôi quay trở lại ngay trên cầu thang. Ông ấy cầu xin tôi hãy về phòng."
"Thì ra là vậy. Phu nhân nghe thấy tiếng súng rồi lập tức đi xuống dưới nhà."
"Tôi choàng vội áo ngủ rồi đi xuống."
"Bao lâu sau khi nghe tiếng súng thì phu nhân bị ông Barker chặn lại trên cầu thang?"
"Có lẽ khoảng hai phút. Thật khó mà ước lượng thời gian trong một thời khắc như thế. Ông ấy khẩn khoản cầu xin tôi đừng tiến thêm bước nào nữa. Ông ấy quả quyết rằng tôi chẳng thể làm được gì. Rồi bà Allen, người quản gia nữ, đã dìu tôi trở lên lầu. Tất cả diễn ra như một cơn ác mộng kinh hoàng."
"Phu nhân có thể cho chúng tôi biết chồng phu nhân đã xuống nhà được bao lâu trước khi phu nhân nghe tiếng súng?"
"Không, tôi không thể nói chính xác. Anh ấy rời phòng thay đồ của mình, và tôi không nghe thấy tiếng bước chân anh. Đêm nào anh ấy cũng đi tuần quanh nhà, bởi anh ấy vô cùng sợ hỏa hoạn. Đó là điều duy nhất tôi từng thấy anh ấy sợ hãi."
"Đó cũng chính là điểm tôi muốn hỏi tới, thưa phu nhân. Phu nhân chỉ biết chồng mình ở nước Anh, phải không?"
"Vâng, chúng tôi kết hôn đã được năm năm."
"Phu nhân có từng nghe anh ấy nhắc tới điều gì đó - một sự kiện nào đó đã xảy ra bên Mỹ - có thể mang lại mối nguy hiểm cho anh ấy?"
Bà Douglas trầm ngâm rất lâu trước khi trả lời. "Có," cuối cùng bà lên tiếng. "Tôi luôn cảm nhận thấy một mối nguy hiểm nào đó đang lơ lửng trên đầu anh ấy. Anh ấy từ chối bàn luận điều đó với tôi. Không phải vì thiếu tin tưởng - giữa chúng tôi có một tình yêu và lòng tin tuyệt đối - mà là vì anh ấy khao khát giữ cho tôi tránh khỏi mọi nỗi hoảng sợ. Anh ấy nghĩ rằng nếu tôi biết hết mọi chuyện, tôi sẽ trăn trở khôn nguôi, và vì thế anh ấy giữ im lặng."
"Vậy làm sao phu nhân biết được điều đó?"
Một nụ cười thoáng qua làm bừng sáng gương mặt bà Douglas. "Có người chồng nào mang trong mình một bí mật suốt đời mà người đàn bà yêu anh ấy lại không hề mảy may nghi ngờ hay sao? Tôi biết điều đó từ việc anh ấy nhất mực từ chối nói về những giai đoạn nhất định trong cuộc đời mình bên Mỹ. Tôi biết điều đó qua những biện pháp đề phòng anh ấy vẫn âm thầm thực hiện. Tôi biết điều đó qua đôi lời anh lỡ buột miệng thốt ra. Tôi biết điều đó qua cái cách anh ấy nhìn những gương mặt lạ bất ngờ xuất hiện. Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng anh ấy có những kẻ thù hùng mạnh, rằng anh ấy tin chúng đang theo dõi anh, và rằng anh ấy luôn trong tư thế đề phòng chúng. Tôi chắc chắn đến nỗi suốt bao năm qua, tôi luôn sống trong nỗi hoảng sợ mỗi khi anh ấy về nhà muộn hơn dự kiến."
"Tôi xin được hỏi," Holmes cất tiếng, "những từ ngữ nào đã thu hút sự chú ý của phu nhân?"
"Thung lũng Khủng khiếp4," người đàn bà đáp. "Đó là cụm từ anh ấy từng dùng khi tôi gặng hỏi. 'Anh đã từng ở trong Thung lũng Khủng khiếp. Anh vẫn chưa thoát khỏi nó.' - 'Chẳng lẽ chúng ta chẳng bao giờ thoát khỏi Thung lũng Khủng khiếp sao?' tôi từng hỏi anh, mỗi lần thấy anh trầm ngâm hơn thường lệ. 'Đôi khi anh nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ thoát được,' anh từng đáp."
"Hẳn là phu nhân đã hỏi anh ấy Thung lũng Khủng khiếp mang ý nghĩa gì rồi chứ?"
"Tôi đã hỏi; nhưng gương mặt anh ấy liền trở nên hết sức nghiêm nghị, và anh ấy lắc đầu. 'Việc một người trong chúng ta phải sống dưới cái bóng của nó đã là quá tồi tệ rồi,' anh ấy nói. 'Cầu Chúa đừng bao giờ để nó giáng xuống đầu em!' Tôi chắc chắn đó hẳn là một thung lũng có thật, nơi anh ấy đã từng sống và nơi một điều gì đó khủng khiếp đã xảy đến với anh; nhưng ngoài điều đó, tôi không thể cho ngài biết thêm gì nữa."
"Và anh ấy không bao giờ nhắc đến bất kỳ cái tên nào ư?"
"Có chứ. Anh ấy từng mê sảng vì sốt sau một tai nạn đi săn ba năm về trước. Lúc đó tôi nhớ có một cái tên liên tục xuất hiện trên môi anh. Anh ấy thốt ra cái tên ấy với tất cả sự giận dữ và một nỗi kinh hoàng. McGinty - đó là cái tên - Bodymaster5 McGinty. Khi anh ấy bình phục, tôi hỏi Bodymaster McGinty là ai, và tại sao hắn lại là chủ nhân của thân xác ai6. 'Không bao giờ là của anh, tạ ơn Chúa!' anh ấy đáp, kèm theo một tiếng cười; và đó là tất cả những gì tôi có thể moi ra từ anh. Nhưng có một mối liên hệ giữa Bodymaster McGinty và Thung lũng Khủng khiếp."
"Còn một điểm nữa," Thanh tra MacDonald nói. "Phu nhân đã gặp anh Douglas tại một nhà trọ ở London, phải không, và đính hôn với anh ấy tại đó? Có điều gì lãng mạn, hay bất kỳ điều gì bí mật hoặc bí ẩn nào xung quanh đám cưới hay không?"
"Có sự lãng mạn. Luôn luôn có sự lãng mạn. Chẳng có gì bí ẩn cả."
"Anh ấy không có tình địch nào sao?"
"Không, tôi hoàn toàn tự do."
"Hẳn phu nhân đã nghe rằng chiếc nhẫn cưới của anh ấy đã bị kẻ gian lấy đi. Điều đó có gợi cho phu nhân điều gì chăng? Cứ giả như một kẻ thù nào đó từ quá khứ của anh ấy đã lần theo dấu vết và gây ra tội ác này, thì liệu hắn có lý do khả dĩ nào để lấy đi chiếc nhẫn cưới?"
Trong một khoảnh khắc, tôi có thể thề rằng một bóng nụ cười rất mờ nhạt vừa thoáng qua trên môi người đàn bà.
![[Trong một khoảnh khắc, tôi có thể thề rằng một bóng nụ cười rất mờ nhạt vừa thoáng qua trên môi người đàn bà.]](/sach/the-valley-of-fear/images/img02.webp)
"Tôi thực sự không thể biết được," bà đáp. "Đó hiển nhiên là một điều vô cùng kỳ lạ."
"Thôi, chúng tôi xin không giữ phu nhân lâu hơn nữa, và chúng tôi vô cùng lấy làm tiếc đã mang đến cho phu nhân sự phiền phức này vào một thời điểm như lúc này," vị thanh tra nói. "Hẳn còn một vài điểm khác nữa; nhưng chúng tôi sẽ liên hệ với phu nhân khi chúng nảy sinh."
Bà đứng dậy, và tôi lại bắt gặp ánh mắt dò hỏi lướt nhanh ấy - chính cái ánh nhìn mà bà vừa dùng để quan sát chúng tôi. "Lời khai của tôi đã tạo ấn tượng gì nơi các ngài?" - câu hỏi ấy dường như đã được thốt lên trong thinh lặng. Rồi, với một cái cúi chào, bà lướt nhẹ ra khỏi phòng.
"Bà ấy quả là một mỹ nhân - một mỹ nhân tuyệt sắc," MacDonald trầm ngâm cất lời, khi cánh cửa đã khép lại sau lưng người đàn bà. "Gã Barker này hẳn đã lai vãng nơi đây không ít lần. Hắn thuộc mẫu đàn ông có thể khiến phụ nữ xiêu lòng. Chính hắn thừa nhận kẻ đã chết là người cực kỳ hay ghen, và có lẽ chẳng ai rõ hơn hắn lý do để gã chồng ấy ghen tuông là gì. Rồi còn cái nhẫn cưới kia nữa. Các vị không thể gạt chuyện đó sang một bên. Kẻ nào lại đi giật đứt chiếc nhẫn cưới khỏi ngón tay một người đã chết - Ông nghĩ sao về chuyện này, ông Holmes?"
Bạn tôi vẫn ngồi ôm đầu, đắm chìm trong dòng suy tư thăm thẳm nhất. Giờ anh mới đứng dậy, kéo chuông gọi. "Ames," anh lên tiếng khi người quản gia bước vào, "ông Cecil Barker hiện đang ở đâu?"
"Tôi sẽ đi kiểm tra, thưa ngài."
Một lát sau, ông quay lại và cho biết Barker đang ở ngoài vườn.
"Ông có nhớ không, Ames, đêm qua khi ông gặp ông Barker trong thư phòng, chân ông ấy đang đi gì?"
"Dạ có, ngài Holmes. Ông ấy đi một đôi dép lê trong nhà. Tôi đã mang giày cho ông ấy khi ông ấy chạy đi gọi cảnh sát."
"Đôi dép ấy giờ ở đâu?"
"Vẫn còn nằm dưới gầm ghế ngoài sảnh, thưa ngài."
"Tốt lắm, Ames. Dĩ nhiên, một điều tối quan trọng đối với chúng ta là phải xác định được dấu chân nào là của ông Barker, và dấu chân nào là của kẻ từ bên ngoài đột nhập."
"Dạ, thưa ngài. Tôi xin được nói thêm rằng tôi có để ý đôi dép ấy đã dính máu - kỳ thực dép của tôi cũng vậy."
"Điều đó cũng khá tự nhiên thôi, xét tình trạng của căn phòng. Được rồi, Ames. Chúng tôi sẽ kéo chuông nếu cần ông."
Vài phút sau, chúng tôi đã có mặt trong thư phòng. Holmes mang theo đôi dép đi thảm từ ngoài sảnh vào. Đúng như Ames quan sát, đế của cả hai chiếc đều nhuốm một màu máu sẫm.
"Lạ thật!" Holmes lẩm bẩm, khi anh bước ra đứng dưới ánh sáng cửa sổ và xem xét chúng tỉ mỉ. "Quả thực rất lạ!"
Rồi bằng một trong những cử động nhanh như cắt, uyển chuyển tựa loài mèo, anh cúi xuống và đặt chiếc dép lên vệt máu trên bệ cửa sổ. Nó khớp đến từng milimét. Anh mỉm cười lặng lẽ với các đồng nghiệp.
Vị thanh tra biến sắc vì phấn khích. Chất giọng địa phương của ông tuôn ra lách cách như tiếng gậy gõ dọc hàng rào.
"Quỷ tha ma bắt," ông kêu lên, "thế là hết đường chối cãi rồi! Chính Barker đã để lại dấu chân mình trên bệ cửa sổ. Nó rộng hơn hẳn bất kỳ vết giày nào khác. Tôi nhớ ông đã nói đó là một bàn chân bẹt, và đây chính là lời giải thích. Nhưng rốt cuộc trò chơi này là gì vậy, ông Holmes - trò chơi này là gì?"
"Phải, rốt cuộc trò chơi này là gì?" bạn tôi trầm ngâm nhắc lại.
White Mason cười khúc khích, xoa xoa đôi bàn tay mũm mĩm vào nhau với vẻ hể hả của một kẻ lão luyện trong nghề. "Tôi đã nói rồi mà, đây đích thị là một vụ án hóc búa!" ông reo lên. "Và quả thực, nó hóc búa thật sự!"
-
Royal Tunbridge Wells là một thị trấn lịch sử nằm ở hạt Kent, miền Đông Nam nước Anh. Vào cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20, nơi đây là một khu nghỉ dưỡng suối khoáng sang trọng, thường được giới thượng lưu và trung lưu Anh lui tới để nghỉ ngơi, mua sắm. ↩
-
'Canyon' (hẻm núi) là dạng địa hình đặc trưng rất phổ biến ở vùng miền Tây nước Mỹ, đặc biệt là California. Các hẻm núi này thường là nơi tập trung các khu mỏ khai thác vàng bạc đá quý, thu hút nhiều thợ mỏ và những kẻ phiêu lưu trong thời kỳ Cơn sốt vàng (Gold Rush). ↩
-
Một thành phố công nghiệp lớn của nước Mỹ. Vào cuối thế kỷ 19, Chicago nổi tiếng là trung tâm của các ngành công nghiệp nặng, đồng thời cũng là điểm nóng của tình trạng bạo lực, bạo loạn công đoàn lao động và sự hình thành của các tổ chức băng đảng. ↩
-
Được dịch từ cụm 'The Valley of Fear'. Bối cảnh lịch sử của truyện ám chỉ đến vùng mỏ than ở Pennsylvania (Mỹ) cuối thế kỷ 19. Nơi đây từng bị kiểm soát bởi băng đảng bí mật Molly Maguires, chuyên sử dụng bạo lực và ám sát để cai trị các thợ mỏ, biến khu vực này thành một thung lũng của sự khiếp sợ. ↩
-
Bodymaster là một chức danh có thật trong lịch sử, dùng để chỉ thủ lĩnh của một nhánh (Lodge) thuộc hội kín Ancient Order of Hibernians (tương ứng với băng Scowrers trong truyện). Tên gọi này mang hàm ý về quyền lực tuyệt đối của kẻ cầm đầu. ↩
-
Tổn thất biên dịch (Translation loss). Trong nguyên tác tiếng Anh, bà Douglas hỏi "who the body master was, and of what body he was master" (chơi chữ với từ 'body' vừa mang nghĩa 'hội nhóm/tổ chức', vừa mang nghĩa 'thể xác'). Khi dịch sang tiếng Việt, nét nghĩa 'người đứng đầu một hội nhóm' bị mất đi, khiến câu hỏi thiên về nghĩa đen nhiều hơn. ↩
Chapter V The People of the Drama
“Have you seen all you want of the study?” asked White Mason as we reentered the house.
“For the time,” said the inspector, and Holmes nodded.
“Then perhaps you would now like to hear the evidence of some of the people in the house. We could use the dining room, Ames. Please come yourself first and tell us what you know.”
The butler’s account was a simple and a clear one, and he gave a convincing impression of sincerity. He had been engaged five years before, when Douglas first came to Birlstone. He understood that Mr. Douglas was a rich gentleman who had made his money in America. He had been a kind and considerate employer-not quite what Ames was used to, perhaps; but one can’t have everything. He never saw any signs of apprehension in Mr. Douglas: on the contrary, he was the most fearless man he had ever known. He ordered the drawbridge to be pulled up every night because it was the ancient custom of the old house, and he liked to keep the old ways up.
Mr. Douglas seldom went to London or left the village; but on the day before the crime he had been shopping at Tunbridge Wells. He (Ames) had observed some restlessness and excitement on the part of Mr. Douglas that day; for he had seemed impatient and irritable, which was unusual with him. He had not gone to bed that night; but was in the pantry at the back of the house, putting away the silver, when he heard the bell ring violently. He heard no shot; but it was hardly possible he would, as the pantry and kitchens were at the very back of the house and there were several closed doors and a long passage between. The housekeeper had come out of her room, attracted by the violent ringing of the bell. They had gone to the front of the house together.
As they reached the bottom of the stairs he had seen Mrs. Douglas coming down it. No, she was not hurrying; it did not seem to him that she was particularly agitated. Just as she reached the bottom of the stair Mr. Barker had rushed out of the study. He had stopped Mrs. Douglas and begged her to go back.
“For God’s sake, go back to your room!” he cried. “Poor Jack is dead! You can do nothing. For God’s sake, go back!”
After some persuasion upon the stairs Mrs. Douglas had gone back. She did not scream. She made no outcry whatever. Mrs. Allen, the housekeeper, had taken her upstairs and stayed with her in the bedroom. Ames and Mr. Barker had then returned to the study, where they had found everything exactly as the police had seen it. The candle was not lit at that time; but the lamp was burning. They had looked out of the window; but the night was very dark and nothing could be seen or heard. They had then rushed out into the hall, where Ames had turned the windlass which lowered the drawbridge. Mr. Barker had then hurried off to get the police.
Such, in its essentials, was the evidence of the butler.
The account of Mrs. Allen, the housekeeper, was, so far as it went, a corroboration of that of her fellow servant. The housekeeper’s room was rather nearer to the front of the house than the pantry in which Ames had been working. She was preparing to go to bed when the loud ringing of the bell had attracted her attention. She was a little hard of hearing. Perhaps that was why she had not heard the shot; but in any case the study was a long way off. She remembered hearing some sound which she imagined to be the slamming of a door. That was a good deal earlier-half an hour at least before the ringing of the bell. When Mr. Ames ran to the front she went with him. She saw Mr. Barker, very pale and excited, come out of the study. He intercepted Mrs. Douglas, who was coming down the stairs. He entreated her to go back, and she answered him, but what she said could not be heard.
“Take her up! Stay with her!” he had said to Mrs. Allen.
She had therefore taken her to the bedroom, and endeavoured to soothe her. She was greatly excited, trembling all over, but made no other attempt to go downstairs. She just sat in her dressing gown by her bedroom fire, with her head sunk in her hands. Mrs. Allen stayed with her most of the night. As to the other servants, they had all gone to bed, and the alarm did not reach them until just before the police arrived. They slept at the extreme back of the house, and could not possibly have heard anything.
So far the housekeeper could add nothing on cross-examination save lamentations and expressions of amazement.
Cecil Barker succeeded Mrs. Allen as a witness. As to the occurrences of the night before, he had very little to add to what he had already told the police. Personally, he was convinced that the murderer had escaped by the window. The bloodstain was conclusive, in his opinion, on that point. Besides, as the bridge was up, there was no other possible way of escaping. He could not explain what had become of the assassin or why he had not taken his bicycle, if it were indeed his. He could not possibly have been drowned in the moat, which was at no place more than three feet deep.
In his own mind he had a very definite theory about the murder. Douglas was a reticent man, and there were some chapters in his life of which he never spoke. He had emigrated to America when he was a very young man. He had prospered well, and Barker had first met him in California, where they had become partners in a successful mining claim at a place called Benito Canyon. They had done very well; but Douglas had suddenly sold out and started for England. He was a widower at that time. Barker had afterwards realized his money and come to live in London. Thus they had renewed their friendship.
Douglas had given him the impression that some danger was hanging over his head, and he had always looked upon his sudden departure from California, and also his renting a house in so quiet a place in England, as being connected with this peril. He imagined that some secret society, some implacable organization, was on Douglas’s track, which would never rest until it killed him. Some remarks of his had given him this idea; though he had never told him what the society was, nor how he had come to offend it. He could only suppose that the legend upon the placard had some reference to this secret society.
“How long were you with Douglas in California?” asked Inspector MacDonald.
“Five years altogether.”
“He was a bachelor, you say?”
“A widower.”
“Have you ever heard where his first wife came from?”
“No, I remember his saying that she was of German extraction, and I have seen her portrait. She was a very beautiful woman. She died of typhoid the year before I met him.”
“You don’t associate his past with any particular part of America?”
“I have heard him talk of Chicago. He knew that city well and had worked there. I have heard him talk of the coal and iron districts. He had travelled a good deal in his time.”
“Was he a politician? Had this secret society to do with politics?”
“No, he cared nothing about politics.”
“You have no reason to think it was criminal?”
“On the contrary, I never met a straighter man in my life.”
“Was there anything curious about his life in California?”
“He liked best to stay and to work at our claim in the mountains. He would never go where other men were if he could help it. That’s why I first thought that someone was after him. Then when he left so suddenly for Europe I made sure that it was so. I believe that he had a warning of some sort. Within a week of his leaving half a dozen men were inquiring for him.”
“What sort of men?”
“Well, they were a mighty hard-looking crowd. They came up to the claim and wanted to know where he was. I told them that he was gone to Europe and that I did not know where to find him. They meant him no good-it was easy to see that.”
“Were these men Americans-Californians?”
“Well, I don’t know about Californians. They were Americans, all right. But they were not miners. I don’t know what they were, and was very glad to see their backs.”
“That was six years ago?”
“Nearer seven.”
“And then you were together five years in California, so that this business dates back not less than eleven years at the least?”
“That is so.”
“It must be a very serious feud that would be kept up with such earnestness for as long as that. It would be no light thing that would give rise to it.”
“I think it shadowed his whole life. It was never quite out of his mind.”
“But if a man had a danger hanging over him, and knew what it was, don’t you think he would turn to the police for protection?”
“Maybe it was some danger that he could not be protected against. There’s one thing you should know. He always went about armed. His revolver was never out of his pocket. But, by bad luck, he was in his dressing gown and had left it in the bedroom last night. Once the bridge was up, I guess he thought he was safe.”
“I should like these dates a little clearer,” said MacDonald. “It is quite six years since Douglas left California. You followed him next year, did you not?”
“That is so.”
“And he had been married five years. You must have returned about the time of his marriage.”
“About a month before. I was his best man.”
“Did you know Mrs. Douglas before her marriage?”
“No, I did not. I had been away from England for ten years.”
“But you have seen a good deal of her since.”
Barker looked sternly at the detective. “I have seen a good deal of him since,” he answered. “If I have seen her, it is because you cannot visit a man without knowing his wife. If you imagine there is any connection-”
“I imagine nothing, Mr. Barker. I am bound to make every inquiry which can bear upon the case. But I mean no offense.”
“Some inquiries are offensive,” Barker answered angrily.
“It’s only the facts that we want. It is in your interest and everyone’s interest that they should be cleared up. Did Mr. Douglas entirely approve your friendship with his wife?”
Barker grew paler, and his great, strong hands were clasped convulsively together. “You have no right to ask such questions!” he cried. “What has this to do with the matter you are investigating?”
“I must repeat the question.”
“Well, I refuse to answer.”
“You can refuse to answer; but you must be aware that your refusal is in itself an answer, for you would not refuse if you had not something to conceal.”
Barker stood for a moment with his face set grimly and his strong black eyebrows drawn low in intense thought. Then he looked up with a smile. “Well, I guess you gentlemen are only doing your clear duty after all, and I have no right to stand in the way of it. I’d only ask you not to worry Mrs. Douglas over this matter; for she has enough upon her just now. I may tell you that poor Douglas had just one fault in the world, and that was his jealousy. He was fond of me-no man could be fonder of a friend. And he was devoted to his wife. He loved me to come here, and was forever sending for me. And yet if his wife and I talked together or there seemed any sympathy between us, a kind of wave of jealousy would pass over him, and he would be off the handle and saying the wildest things in a moment. More than once I’ve sworn off coming for that reason, and then he would write me such penitent, imploring letters that I just had to. But you can take it from me, gentlemen, if it was my last word, that no man ever had a more loving, faithful wife-and I can say also no friend could be more loyal than I!”
It was spoken with fervour and feeling, and yet Inspector MacDonald could not dismiss the subject.
“You are aware,” said he, “that the dead man’s wedding ring has been taken from his finger?”
“So it appears,” said Barker.
“What do you mean by ‘appears’? You know it as a fact.”
The man seemed confused and undecided. “When I said ‘appears’ I meant that it was conceivable that he had himself taken off the ring.”
“The mere fact that the ring should be absent, whoever may have removed it, would suggest to anyone’s mind, would it not, that the marriage and the tragedy were connected?”
Barker shrugged his broad shoulders. “I can’t profess to say what it means,” he answered. “But if you mean to hint that it could reflect in any way upon this lady’s honour”-his eyes blazed for an instant, and then with an evident effort he got a grip upon his own emotions-“well, you are on the wrong track, that’s all.”
“I don’t know that I’ve anything else to ask you at present,” said MacDonald, coldly.
“There was one small point,” remarked Sherlock Holmes. “When you entered the room there was only a candle lighted on the table, was there not?”
“Yes, that was so.”
“By its light you saw that some terrible incident had occurred?”
“Exactly.”
“You at once rang for help?”
“Yes.”
“And it arrived very speedily?”
“Within a minute or so.”
“And yet when they arrived they found that the candle was out and that the lamp had been lighted. That seems very remarkable.”
Again Barker showed some signs of indecision. “I don’t see that it was remarkable, Mr. Holmes,” he answered after a pause. “The candle threw a very bad light. My first thought was to get a better one. The lamp was on the table; so I lit it.”
“And blew out the candle?”
“Exactly.”
Holmes asked no further question, and Barker, with a deliberate look from one to the other of us, which had, as it seemed to me, something of defiance in it, turned and left the room.
Inspector MacDonald had sent up a note to the effect that he would wait upon Mrs. Douglas in her room; but she had replied that she would meet us in the dining room. She entered now, a tall and beautiful woman of thirty, reserved and self-possessed to a remarkable degree, very different from the tragic and distracted figure I had pictured. It is true that her face was pale and drawn, like that of one who has endured a great shock; but her manner was composed, and the finely moulded hand which she rested upon the edge of the table was as steady as my own. Her sad, appealing eyes travelled from one to the other of us with a curiously inquisitive expression. That questioning gaze transformed itself suddenly into abrupt speech.
“Have you found anything out yet?” she asked.
Was it my imagination that there was an undertone of fear rather than of hope in the question?
“We have taken every possible step, Mrs. Douglas,” said the inspector. “You may rest assured that nothing will be neglected.”
“Spare no money,” she said in a dead, even tone. “It is my desire that every possible effort should be made.”
“Perhaps you can tell us something which may throw some light upon the matter.”
“I fear not; but all I know is at your service.”
“We have heard from Mr. Cecil Barker that you did not actually see-that you were never in the room where the tragedy occurred?”
“No, he turned me back upon the stairs. He begged me to return to my room.”
“Quite so. You had heard the shot, and you had at once come down.”
“I put on my dressing gown and then came down.”
“How long was it after hearing the shot that you were stopped on the stair by Mr. Barker?”
“It may have been a couple of minutes. It is so hard to reckon time at such a moment. He implored me not to go on. He assured me that I could do nothing. Then Mrs. Allen, the housekeeper, led me upstairs again. It was all like some dreadful dream.”
“Can you give us any idea how long your husband had been downstairs before you heard the shot?”
“No, I cannot say. He went from his dressing room, and I did not hear him go. He did the round of the house every night, for he was nervous of fire. It is the only thing that I have ever known him nervous of.”
“That is just the point which I want to come to, Mrs. Douglas. You have known your husband only in England, have you not?”
“Yes, we have been married five years.”
“Have you heard him speak of anything which occurred in America and might bring some danger upon him?”
Mrs. Douglas thought earnestly before she answered. “Yes,” she said at last, “I have always felt that there was a danger hanging over him. He refused to discuss it with me. It was not from want of confidence in me-there was the most complete love and confidence between us-but it was out of his desire to keep all alarm away from me. He thought I should brood over it if I knew all, and so he was silent.”
“How did you know it, then?”
Mrs. Douglas’s face lit with a quick smile. “Can a husband ever carry about a secret all his life and a woman who loves him have no suspicion of it? I knew it by his refusal to talk about some episodes in his American life. I knew it by certain precautions he took. I knew it by certain words he let fall. I knew it by the way he looked at unexpected strangers. I was perfectly certain that he had some powerful enemies, that he believed they were on his track, and that he was always on his guard against them. I was so sure of it that for years I have been terrified if ever he came home later than was expected.”
“Might I ask,” asked Holmes, “what the words were which attracted your attention?”
“The Valley of Fear,” the lady answered. “That was an expression he has used when I questioned him. ‘I have been in the Valley of Fear. I am not out of it yet.’-‘Are we never to get out of the Valley of Fear?’ I have asked him when I have seen him more serious than usual. ‘Sometimes I think that we never shall,’ he has answered.”
“Surely you asked him what he meant by the Valley of Fear?”
“I did; but his face would become very grave and he would shake his head. ‘It is bad enough that one of us should have been in its shadow,’ he said. ‘Please God it shall never fall upon you!’ It was some real valley in which he had lived and in which something terrible had occurred to him, of that I am certain; but I can tell you no more.”
“And he never mentioned any names?”
“Yes, he was delirious with fever once when he had his hunting accident three years ago. Then I remember that there was a name that came continually to his lips. He spoke it with anger and a sort of horror. McGinty was the name-Bodymaster McGinty. I asked him when he recovered who Bodymaster McGinty was, and whose body he was master of. ‘Never of mine, thank God!’ he answered with a laugh, and that was all I could get from him. But there is a connection between Bodymaster McGinty and the Valley of Fear.”
“There is one other point,” said Inspector MacDonald. “You met Mr. Douglas in a boarding house in London, did you not, and became engaged to him there? Was there any romance, anything secret or mysterious, about the wedding?”
“There was romance. There is always romance. There was nothing mysterious.”
“He had no rival?”
“No, I was quite free.”
“You have heard, no doubt, that his wedding ring has been taken. Does that suggest anything to you? Suppose that some enemy of his old life had tracked him down and committed this crime, what possible reason could he have for taking his wedding ring?”
For an instant I could have sworn that the faintest shadow of a smile flickered over the woman’s lips.
![[Illustration: ]](/sach/the-valley-of-fear/images/img02.jpg)
For an instant I could have sworn that the faintest shadow of a smile flickered over the woman’s lips.
“I really cannot tell,” she answered. “It is certainly a most extraordinary thing.”
“Well, we will not detain you any longer, and we are sorry to have put you to this trouble at such a time,” said the inspector. “There are some other points, no doubt; but we can refer to you as they arise.”
She rose, and I was again conscious of that quick, questioning glance with which she had just surveyed us. “What impression has my evidence made upon you?” The question might as well have been spoken. Then, with a bow, she swept from the room.
“She’s a beautiful woman-a very beautiful woman,” said MacDonald thoughtfully, after the door had closed behind her. “This man Barker has certainly been down here a good deal. He is a man who might be attractive to a woman. He admits that the dead man was jealous, and maybe he knew best himself what cause he had for jealousy. Then there’s that wedding ring. You can’t get past that. The man who tears a wedding ring off a dead man’s-What do you say to it, Mr. Holmes?”
My friend had sat with his head upon his hands, sunk in the deepest thought. Now he rose and rang the bell. “Ames,” he said, when the butler entered, “where is Mr. Cecil Barker now?”
“I’ll see, sir.”
He came back in a moment to say that Barker was in the garden.
“Can you remember, Ames, what Mr. Barker had on his feet last night when you joined him in the study?”
“Yes, Mr. Holmes. He had a pair of bedroom slippers. I brought him his boots when he went for the police.”
“Where are the slippers now?”
“They are still under the chair in the hall.”
“Very good, Ames. It is, of course, important for us to know which tracks may be Mr. Barker’s and which from outside.”
“Yes, sir. I may say that I noticed that the slippers were stained with blood-so indeed were my own.”
“That is natural enough, considering the condition of the room. Very good, Ames. We will ring if we want you.”
A few minutes later we were in the study. Holmes had brought with him the carpet slippers from the hall. As Ames had observed, the soles of both were dark with blood.
“Strange!” murmured Holmes, as he stood in the light of the window and examined them minutely. “Very strange indeed!”
Stooping with one of his quick feline pounces, he placed the slipper upon the blood mark on the sill. It exactly corresponded. He smiled in silence at his colleagues.
The inspector was transfigured with excitement. His native accent rattled like a stick upon railings.
“Man,” he cried, “there’s not a doubt of it! Barker has just marked the window himself. It’s a good deal broader than any bootmark. I mind that you said it was a splay-foot, and here’s the explanation. But what’s the game, Mr. Holmes-what’s the game?”
“Ay, what’s the game?” my friend repeated thoughtfully.
White Mason chuckled and rubbed his fat hands together in his professional satisfaction. “I said it was a snorter!” he cried. “And a real snorter it is!”