CHƯƠNG IV. THUNG LŨNG KHỦNG KHIẾP
Khi McMurdo thức giấc vào sáng hôm sau, anh có đủ mọi lý do chính đáng để nhớ lại buổi lễ kết nạp vào chi hội đêm qua. Đầu anh đau như búa bổ vì hơi men, còn cánh tay nơi bị đóng dấu thì nóng rát và sưng tấy lên trông thấy. Anh vốn có một khoản thu nhập riêng nên chẳng cần phải đến chỗ làm đều đặn như ai; bởi vậy anh dùng bữa sáng khá muộn, rồi nán lại nhà suốt buổi sáng để viết một bức thư dài cho một người bạn. Sau đó, anh giở tờ Daily Herald ra đọc. Trong một cột báo được chèn vào phút chót, anh bắt gặp dòng tít: "Vụ bạo hành tại Tòa soạn Herald - Chủ bút bị thương nặng". Đó là một bài tường thuật ngắn gọn về những sự việc mà chính anh còn rõ hơn cả người viết ra nó. Bài báo khép lại bằng lời tuyên bố:
Vụ việc hiện đã được chuyển giao cho cảnh sát; tuy nhiên, khó lòng hy vọng rằng những nỗ lực của họ sẽ thu được kết quả khả quan hơn so với quá khứ. Một số kẻ bạo hành đã bị nhận diện, và người ta kỳ vọng rằng sẽ sớm có một bản án được ban hành. Căn nguyên của vụ bạo hành này, khỏi cần phải nói thêm, chính là cái hội kín khét tiếng đã kìm kẹp cộng đồng này suốt một thời gian dài, và tờ Herald đã luôn giữ vững lập trường không khoan nhượng nhằm chống lại nó. Vô số bạn bè của ngài Stanger sẽ vui mừng khi biết rằng, dù ông đã bị đánh đập một cách tàn nhẫn và dã man, cùng với những vết thương nghiêm trọng ở vùng đầu, song không có mối nguy hiểm trực tiếp nào đe dọa đến tính mạng của ông.
Bên dưới có ghi rằng một đội cảnh sát bảo vệ, được trang bị súng trường Winchester1, đã được trưng dụng để canh gác tòa soạn.
McMurdo vừa đặt tờ báo xuống, đang loay hoay châm tẩu thuốc bằng bàn tay vẫn còn run rẩy sau những cơn quá chén đêm qua, thì có tiếng gõ cửa vọng vào từ bên ngoài. Bà chủ nhà bước vào, mang theo một tờ giấy nhắn do một cậu bé vừa mới đưa tới. Mảnh giấy không có chữ ký, chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
Tôi muốn nói chuyện với cậu, nhưng thà đừng làm chuyện đó ở nhà cậu thì hơn. Cậu sẽ thấy tôi đứng cạnh cột cờ trên Đồi Miller. Nếu cậu đến đó ngay bây giờ, tôi có một việc quan trọng muốn nói, và cậu cũng cần phải nghe.
McMurdo đọc đi đọc lại mảnh giấy đến hai lần, lòng đầy kinh ngạc tột độ; bởi anh không tài nào đoán ra nổi nó mang hàm ý gì, hay kẻ nào đã viết nên những dòng chữ ấy. Nếu đó là nét chữ của phụ nữ, anh đã có thể mường tượng rằng đây là khởi đầu cho một trong những cuộc phiêu lưu vốn chẳng mấy xa lạ trong quá khứ của mình. Nhưng đây rõ ràng là nét chữ của một người đàn ông, và hơn thế, lại là nét chữ của một kẻ có học thức. Cuối cùng, sau một thoáng chần chừ, anh quyết định cứ đi xem mọi chuyện ra sao.
Đồi Miller là một công viên công cộng chẳng mấy được chăm chút, nằm ngay giữa trung tâm thị trấn. Vào mùa hè, nơi đây là chốn nghỉ mát được lòng người dân nhất; nhưng đến mùa đông, nó trở nên hoang vắng lạ thường. Từ đỉnh đồi, người ta không chỉ trông thấy toàn bộ thị trấn tồi tàn trải dài một cách thưa thớt, mà còn có thể phóng tầm mắt ra tận thung lũng ngoằn ngoèo bên dưới, nơi những mỏ than và nhà máy rải rác nhuộm đen cả lớp tuyết phủ hai bên bờ, cùng với những dãy núi trùng điệp khoác lên mình màu xanh thẫm của rừng cây và màu trắng xóa của tuyết bao bọc tứ phía.
McMurdo thong thả dạo bước dọc theo con đường mòn uốn lượn, khuất dưới bóng những rặng thông thường xanh, cho đến khi anh tới một nhà hàng bỏ hoang vốn từng là trung tâm hội hè náo nhiệt vào những tháng mùa hè. Ngay bên cạnh đó là một cột cờ trơ trọi đứng sừng sững, và bên dưới cột cờ, một bóng người đàn ông đứng đợi, mũ kéo sụp xuống, cổ áo bành tô dựng đứng lên che kín gương mặt. Khi người ấy quay lại, McMurdo nhận ra đó chính là Brother Morris - kẻ đã chuốc lấy cơn thịnh nộ của Bodymaster vào đêm qua. Ám hiệu của chi hội được cả hai trao đổi mau lẹ khi họ chạm mặt nhau.
"Tôi có đôi lời muốn nói với cậu, anh McMurdo ạ," người đàn ông lớn tuổi hơn cất giọng, âm điệu ngập ngừng cho thấy ông đang động đến một vấn đề hết sức tế nhị. "Thật mừng vì cậu đã đến."
"Sao ông không ký tên vào tờ giấy nhắn?"
"Người ta buộc phải thận trọng chứ, anh bạn ạ. Giữa thời buổi này, người ta chẳng bao giờ biết được một chuyện có thể quay lại hại mình ra sao. Lại còn chẳng biết nên tin ai và không nên tin ai nữa."
"Nhưng chắc chắn người ta có thể tin tưởng những người anh em trong chi hội chứ."
"Không, không, chẳng phải lúc nào cũng thế đâu," Morris kêu lên, giọng đầy kịch liệt. "Bất cứ điều gì chúng ta nói ra - thậm chí cả những gì chúng ta nghĩ trong đầu - dường như đều lọt đến tai cái gã McGinty ấy hết."
"Này ông!" McMurdo nghiêm giọng. "Mới chỉ tối qua thôi, như ông biết rất rõ, tôi đã thề trung thành với Bodymaster của chúng ta. Ông định bắt tôi phá vỡ lời thề đó hay sao?"
"Nếu cậu giữ quan điểm ấy," Morris buồn bã đáp, "thì tôi chỉ còn biết nói rằng tôi lấy làm tiếc đã làm phiền cậu phải đến gặp tôi. Mọi chuyện đã đến bước đường cùng khi hai con người tự do không thể thổ lộ suy nghĩ của mình với nhau."
McMurdo, nãy giờ vẫn đang chăm chú dò xét người bạn đồng hành, dường như có phần dịu lại đôi chút. "Chắc chắn là tôi chỉ nói cho riêng mình thôi," anh lên tiếng. "Tôi là lính mới, như ông đã biết, và mọi thứ với tôi vẫn còn khá lạ lẫm. Tôi chẳng có tư cách gì để mở miệng phán xét, thưa ông Morris, và nếu ông thấy có điều gì đáng để nói với tôi, thì tôi đang ở đây để lắng nghe đây."
"Rồi để mang tất cả về báo lại cho Boss McGinty!" Morris cay đắng buông lời.
"Thật tình, nếu vậy thì ông đang bất công với tôi quá đấy," McMurdo kêu lên. "Về phần mình, tôi trung thành với chi hội, và tôi nói thẳng với ông như thế; nhưng tôi sẽ là một kẻ hèn hạ nếu đem những gì ông thổ lộ với tôi đi lặp lại cho bất kỳ ai khác. Chuyện sẽ dừng lại ở tôi mà thôi; mặc dù tôi cũng phải cảnh báo rằng ông đừng mong đợi sự giúp đỡ hay thông cảm nào từ phía tôi."
"Tôi đã sớm từ bỏ việc kiếm tìm cả hai điều ấy rồi," Morris nói. "Có thể tôi đang đặt chính tính mạng mình vào tay cậu qua những lời tôi sắp nói ra đây; nhưng, dù cậu có tồi tệ đến mức nào - và đêm qua tôi đã thấy cậu dường như đang dần trở nên tồi tệ chẳng kém gì những kẻ tồi tệ nhất - dù sao đi nữa, cậu cũng chỉ vừa mới bước chân vào đây, và lương tâm của cậu hãy còn chưa kịp chai sạn như lương tâm của bọn họ. Đó chính là lý do tôi nghĩ đến việc tìm cậu để nói chuyện."
"Thế rốt cuộc ông có điều gì muốn nói?"
"Nếu cậu phản bội tôi, một lời nguyền sẽ giáng xuống đầu cậu!"
"Chắc chắn rồi, tôi đã nói là tôi sẽ không làm thế."
"Vậy thì tôi muốn hỏi cậu: khi cậu gia nhập hội Freeman2 ở Chicago và tuyên thệ lời thề bác ái và trung thành, có bao giờ cậu mảy may nghĩ rằng nó sẽ dẫn cậu đến con đường tội ác hay không?"
"Nếu như ông gọi đó là tội ác," McMurdo đáp.
"Gọi đó là tội ác!" Morris kêu lên, giọng run rẩy vì xúc động. "Cậu mới chỉ chứng kiến một phần rất nhỏ của nó thôi, nếu như cậu còn có thể gọi nó bằng bất kỳ cái tên nào khác. Tối qua có phải là tội ác không, khi một con người đáng tuổi cha cậu bị đánh đập cho đến lúc máu chảy ròng ròng từ mái tóc bạc trắng của ông ấy? Đấy có phải là tội ác không - hay cậu còn muốn gọi nó là gì nữa?"
"Sẽ có kẻ nói rằng đó là chiến tranh," McMurdo đáp, "một cuộc chiến giữa hai giai cấp, chẳng bên nào từ thủ đoạn, mỗi bên đều tung ra những đòn nặng nhất mà mình có."
"Vậy thì, lúc gia nhập hội Freeman ở Chicago, cậu có từng nghĩ đến chuyện như thế này không?"
"Không, tôi buộc phải thú thật là không."
"Tôi cũng đã không nghĩ đến khi tôi gia nhập ở Philadelphia. Nó vốn chỉ là một câu lạc bộ tương trợ và là nơi gặp gỡ của những người bạn bè. Rồi sau đó tôi nghe đến nơi này - nguyền rủa cái giờ phút mà cái tên ấy lần đầu tiên lọt vào tai tôi! - và tôi đã tìm đến đây để mong đổi đời! Lạy Chúa! để đổi đời! Vợ tôi và ba đứa con nhỏ cùng đi với tôi. Tôi đã mở một tiệm bách hóa ngay trên Quảng trường Chợ, và công việc làm ăn rất phát đạt. Rồi tin đồn lan ra rằng tôi là một hội viên Freeman, và tôi bị ép buộc phải gia nhập chi hội địa phương, hệt như cậu tối qua vậy. Tôi mang cái huy hiệu tủi nhục ấy trên cẳng tay mình, và một thứ còn tồi tệ hơn thế in hằn sâu trong trái tim tôi. Tôi nhận ra rằng mình đang nằm dưới sự sai khiến của một tên ác ôn xấu xa nhất và mắc kẹt trong một mạng lưới tội ác chằng chịt. Tôi còn có thể làm gì được nữa? Mọi lời tôi nói ra để mong cải thiện tình hình đều bị coi là phản nghịch, y hệt như đêm qua vậy. Tôi không thể trốn thoát; bởi tất cả những gì tôi có trên cõi đời này đều nằm cả trong cái cửa hàng của tôi. Nếu tôi rời khỏi hội, tôi biết rất rõ điều đó đồng nghĩa với việc mình sẽ bị sát hại, và chỉ có Chúa mới biết chuyện gì sẽ xảy đến với vợ con tôi. Ôi, anh bạn, nó thật kinh khủng - kinh khủng vô cùng!" Ông ôm mặt, và cả thân hình ông rung lên theo từng tiếng nức nở nghẹn ngào.
McMurdo nhún vai. "Ông quá mềm yếu cho công việc này rồi," anh nói. "Ông không phải loại người phù hợp cho những chuyện như thế."
"Tôi từng có lương tâm và đức tin; nhưng giờ đây chúng đã biến tôi thành một tên tội phạm trong hàng ngũ của bọn họ. Tôi bị chọn để tham gia một vụ án. Nếu tôi chùn bước, tôi biết rõ điều gì sẽ chờ đợi mình. Có lẽ tôi đúng là một kẻ hèn nhát. Có lẽ chính ý nghĩ về người vợ bé nhỏ tội nghiệp và những đứa con thơ đã biến tôi thành một kẻ hèn nhát. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã đi. Tôi đoán chuyện đó sẽ ám ảnh tôi đến suốt đời.
"Đó là một ngôi nhà hẻo lánh, cách đây hai mươi dặm, nằm khuất sau dãy núi đằng kia. Tôi được phân công đứng gác ngoài cửa, giống như cậu đêm qua vậy. Chúng không thể tin tưởng mà giao cho tôi việc gì hơn thế. Những kẻ khác đi vào trong. Khi chúng bước ra, đôi tay chúng nhuốm đầy máu đỏ tươi đến tận cổ tay. Lúc chúng tôi quay lưng bỏ đi, một đứa trẻ gào khóc thảm thiết chạy ra khỏi ngôi nhà, đuổi theo phía sau. Đó là một cậu bé chừng năm tuổi, vừa chứng kiến cảnh cha mình bị sát hại. Tôi gần như ngất lịm đi vì nỗi kinh hoàng, ấy thế mà vẫn phải giữ trên mặt một nụ cười bạo dạn và tươi tỉnh; bởi tôi biết quá rõ rằng nếu tôi không làm vậy, thì ngôi nhà tiếp theo mà chúng sẽ bước ra với đôi tay đẫm máu chính là nhà của tôi, và đứa trẻ gào khóc gọi cha sẽ chính là bé Fred bé bỏng của tôi.
"Nhưng lúc ấy tôi đã trở thành một tên tội phạm thực sự rồi - kẻ tòng phạm trong một vụ giết người, mãi mãi đánh mất chính mình trên cõi đời này, và cả ở thế giới bên kia nữa. Tôi vốn là một con chiên ngoan đạo; thế nhưng vị linh mục đã không thèm nói với tôi lấy một lời nào khi ngài nghe tin tôi là một tên Scowrer3, và tôi bị rút phép thông công4 khỏi đức tin của chính mình. Tình cảnh của tôi là như thế đấy. Và giờ đây tôi thấy cậu đang bước xuống cùng một con đường ấy, và tôi hỏi cậu: kết cục rồi sẽ ra sao? Cậu đã sẵn sàng để trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh hay chưa, hay liệu chúng ta còn có thể làm được gì để ngăn chặn điều đó?"
"Ông định làm gì?" McMurdo đột ngột hỏi. "Ông sẽ không đi mật báo đấy chứ?"
"Chúa cấm!" Morris kêu lên. "Chắc chắn rồi, chỉ riêng ý nghĩ ấy thôi cũng đủ tước đi mạng sống của tôi."
"Thế thì tốt," McMurdo nói. "Tôi đã nghĩ rằng ông là một kẻ yếu đuối và rằng ông đã thổi phồng mọi chuyện lên quá mức rồi."
"Thổi phồng ư! Hãy đợi cho đến khi cậu sống ở đây thêm một thời gian nữa. Hãy nhìn xuống thung lũng kia đi! Nhìn đám mây từ hàng trăm ống khói đang che phủ nó kìa! Tôi nói cho cậu biết, đám mây của sự chết chóc còn lơ lửng dày đặc và thấp hơn thế gấp bội trên đầu người dân nơi đây. Nó chính là Thung lũng Khủng khiếp, Thung lũng của Tử thần. Nỗi kinh hoàng ngự trị trong trái tim mỗi con người, từ lúc chạng vạng cho đến tận khi bình minh. Hãy đợi đấy, chàng trai trẻ, rồi chính cậu sẽ tự mình nếm trải điều đó."
"Thôi được rồi, tôi sẽ cho ông biết suy nghĩ của mình sau khi tôi chứng kiến thêm nhiều chuyện nữa," McMurdo hờ hững đáp. "Có một điều rất rõ ràng: ông không phải là người dành cho nơi này, và ông càng sớm bán tháo cửa hàng đi chừng nào - dù chỉ thu về được một hào cho mỗi đô la giá trị - thì càng tốt cho ông chừng ấy. Những gì ông đã nói ra sẽ được giữ kín nơi tôi; nhưng, thề có Chúa! nếu tôi phát hiện ra ông là một kẻ mật báo -"
"Không, không!" Morris kêu lên thảm thiết.
"Vậy thì, cứ để chuyện đó lại đây. Tôi sẽ ghi nhớ những điều ông vừa nói, và biết đâu một ngày nào đó tôi sẽ nhắc lại với ông. Tôi cho rằng ông có ý tốt khi tìm đến tôi để nói chuyện như thế này. Giờ thì tôi về nhà đây."
"Một lời nữa thôi, trước khi cậu đi," Morris nói. "Biết đâu chúng ta đã bị ai đó trông thấy đi cùng nhau. Chúng có thể sẽ muốn biết chúng ta đã nói những chuyện gì."
"À! Nghĩ thế cũng phải."
"Tôi đề nghị cho cậu một chân thư ký trong cửa hàng của tôi."
"Và tôi từ chối. Chuyện của chúng ta chỉ có thế. Chào nhé, Brother Morris, và cầu mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn với ông trong tương lai."
Ngay chiều hôm ấy, McMurdo đang ngồi hút thuốc, trầm tư bên lò sưởi trong phòng khách, thì cánh cửa đột ngột bật mở - và dáng vóc đồ sộ của Boss McGinty choán kín cả khung cửa. Lão trao ám hiệu, rồi thả mình ngồi xuống đối diện chàng trai trẻ, đôi mắt lão ghim chặt vào anh hồi lâu; và anh đáp trả bằng một cái nhìn sắc lạnh chẳng kém phần kiên định.
"Ta vốn chẳng phải hạng người hay đi thăm viếng ai, anh bạn McMurdo ạ," cuối cùng lão cất giọng. "Ta đoán là lũ người tìm đến thăm ta đã chiếm sạch thì giờ của ta mất rồi. Nhưng ta nghĩ phen này nên phá lệ một chút - ghé xuống gặp cậu ngay tại tổ ấm của cậu."
"Được ngài đoái hoài ghé thăm là một vinh dự quá lớn, thưa ngài," McMurdo nhiệt thành đáp, vừa nói vừa lấy chai whisky trong tủ xuống. "Một vinh dự mà tôi thực sự không dám mong đợi."
"Cánh tay thế nào rồi?" Tay Boss hỏi.
McMurdo nhăn mặt. "Chà, nó thì tôi chẳng quên được đâu," anh nói; "nhưng công bằng mà nói, vậy mới xứng."
"Phải, xứng đáng lắm," kẻ kia đáp, "dành cho những kẻ một lòng trung thành, theo đến cùng và là cánh tay đắc lực của chi hội. Này, sáng nay trên Đồi Miller, cậu đã trò chuyện gì với Brother Morris thế?"
Câu hỏi ập đến bất thình lình, may thay anh đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Anh phá lên cười thành tiếng. "Morris có biết đâu tôi có thể kiếm sống khối khối ngay tại nhà mình. Và cũng sẽ chẳng bao giờ biết được; bởi so với hạng người như tôi, ông ta có thừa lương tâm quá. Nhưng ông ta là một ông già tốt bụng thực sự. Ông ta tưởng tôi đang thất nghiệp, và nghĩ rằng làm cho tôi một việc tốt - rủ tôi về làm thư ký cho tiệm bách hóa của ông ta."
"Ồ, ra chỉ có thế thôi sao?"
"Vâng, đúng chỉ có thế."
"Và cậu đã từ chối?"
"Tất nhiên rồi. Có phải tôi không kiếm nổi gấp mười lần số đó ngay trong chính căn phòng ngủ của mình, chỉ với bốn tiếng làm việc thôi sao?"
"Nói vậy cũng phải. Nhưng ta khuyên cậu đừng có qua lại nhiều với Morris."
"Tại sao lại không?"
"Chà, ta cho rằng lý do đơn giản là vì ta bảo cậu đừng làm thế. Ở vùng này, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ đối với hầu hết mọi người rồi."
"Có thể là đủ với hầu hết mọi người; nhưng chưa đủ với tôi đâu, thưa ngài," McMurdo bạo miệng đáp. "Nếu ngài là kẻ biết nhìn người, ắt ngài đã thấy rõ điều đó."
Gã khổng lồ da ngăm trừng mắt nhìn anh, bàn tay lông lá của lão bóp chặt lấy chiếc ly trong giây lát, cứ như thể lão sắp ném thẳng nó vào mặt kẻ đối diện. Rồi lão phá ra cười - một tràng cười lớn, ầm ĩ và đầy giả tạo.
"Quả thực cậu là một gã kỳ quặc hết chỗ nói," lão bảo. "Được rồi, nếu cậu muốn lý do, ta sẽ cho cậu lý do. Morris có nói gì với cậu chống lại chi hội không?"
"Không."
"Chống lại ta thì sao?"
"Không."
"Chà, đó là vì hắn chưa dám tin cậu đấy thôi. Nhưng trong thâm tâm, hắn không phải là một người anh em trung thành. Bọn ta biết rõ điều đó. Bởi thế bọn ta vẫn luôn theo dõi hắn và chờ thời cơ để xử lý hắn. Và ta đang nghĩ - thời điểm ấy đã gần kề lắm rồi. Chuồng chiên của chúng ta không có chỗ cho những con chiên ghẻ lở. Nhưng nếu cậu còn qua lại với kẻ bất trung, ắt bọn ta sẽ nghĩ cậu cũng là kẻ bất trung. Hiểu chứ?"
"Làm gì có chuyện tôi kết giao với ông ta; bởi tôi đâu có ưa gì lão ấy," McMurdo đáp. "Còn về chuyện bất trung - nếu kẻ nào khác ngoài ngài mà dám buông lời ấy với tôi, thì hắn sẽ chẳng có cơ hội thốt ra nó lần thứ hai đâu."
"Tốt, vậy là đủ rồi," McGinty nói, nốc cạn ly rượu. "Ta xuống đây là để nói với cậu một lời đúng lúc, và cậu đã nghe rồi đấy."
"Tôi muốn biết," McMurdo nói, "làm sao ngài biết được chuyện tôi đã nói chuyện với Morris vậy?"
McGinty cười lớn. "Nắm rõ mọi chuyện đang diễn ra ở cái thị trấn này - đó chính là công việc của ta," lão đáp. "Ta nghĩ cậu tốt nhất nên cứ mặc nhiên coi như ta nghe thấy tất tần tật mọi thứ xảy ra quanh đây. Thôi, hết giờ rồi, và ta sẽ chỉ nói-"
Nhưng lời từ biệt của lão bị cắt ngang một cách đột ngột đến sững sờ. Cánh cửa bật tung với một tiếng động vang rền, và ba gương mặt cau có, chằm chằm nhìn họ từ bên dưới vành mũ cảnh sát. McMurdo bật dậy, tay đã mò tới khẩu súng; nhưng cánh tay anh khựng lại giữa chừng khi nhận ra hai nòng súng trường Winchester đang chĩa thẳng vào đầu mình. Một người đàn ông mặc đồng phục bước vào phòng, tay lăm lăm khẩu súng lục ổ quay. Đó là Đại úy Marvin - kẻ từng hoạt động ở Chicago, nay thuộc Lực lượng Cảnh sát Mỏ5. Ông ta khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nửa miệng hờ hững, rồi đưa mắt nhìn McMurdo.
"Tôi đã bảo rồi, kiểu gì cậu cũng sẽ dính vào rắc rối, anh bạn Crooked McMurdo của Chicago ạ," ông ta cất giọng. "Cậu thì có bao giờ tránh xa được mấy chuyện lôi thôi đâu, phải không nào? Lấy mũ và đi cùng chúng tôi."
"Tôi e rằng ông sẽ phải trả giá cho chuyện này đấy, Đại úy Marvin," McGinty lên tiếng. "Ông là ai, cho tôi hỏi, mà dám đột nhập vào nhà người khác theo cái kiểu này, lại còn quấy nhiễu những công dân lương thiện, tuân thủ pháp luật hẳn hoi?"
"Ngài cứ đứng ngoài chuyện này đi, ngài McGinty," viên đại úy cảnh sát đáp. "Chúng tôi tới đây không phải để tìm ngài, mà là để tìm gã McMurdo này. Việc của ngài bây giờ là hợp tác, chứ không phải cản trở chúng tôi thi hành công vụ."
"Cậu ta là bạn tôi, và tôi sẽ đứng ra bảo lãnh cho mọi hành vi của cậu ta," tay Trùm tuyên bố.
"Xét theo mọi nguồn tin mà tôi có được, thưa ngài McGinty, rất có thể một ngày kia chính ngài mới là người phải trả lời về những hành vi của mình đấy," viên đại úy buông một câu sắc lạnh. "Còn gã McMurdo này - hắn đã là một tên tội phạm từ trước khi đặt chân tới đây, và hắn vẫn cứ thế. Khống chế hắn đi, Tuần cảnh, để tôi tước vũ khí."
"Súng của tôi đây." McMurdo cất giọng điềm nhiên. "Có điều, Đại úy Marvin này, nếu chỉ có tôi và ông, mặt đối mặt với nhau, tôi e là ông chẳng thể tóm được tôi dễ dàng đến thế đâu."
"Lệnh khám xét của các ông đâu?" McGinty gầm lên. "Có Chúa mới biết! Sống ở cái vùng Vermissa này mà chẳng khác gì sống bên Nga, khi những kẻ như các ông đang thao túng cả lực lượng cảnh sát. Đây chính là sự lạm quyền trắng trợn của bọn tư bản, và tôi cam đoan với ông, chuyện này chưa xong đâu!"
"Ngài cứ việc làm những gì ngài cho là bổn phận của mình, thưa ngài Ủy viên. Chúng tôi sẽ làm phần việc của chúng tôi."
"Tôi bị buộc tội gì?" McMurdo hỏi.
"Có liên quan đến vụ hành hung lão Chủ bút Stanger tại tòa soạn tờ Herald. Chỉ tiếc cho cậu là lúc ấy chưa thành tội giết người."
"Ồ, nếu tất cả những gì các ông có để chống lại cậu ta chỉ có thế thôi," McGinty phá lên cười lớn, "thì các ông nên tự cứu mình khỏi cả đống phiền phức bằng cách rút lui ngay lập tức. Người đàn ông này đã ngồi chơi xì phé cùng tôi tại quán rượu của tôi cho đến tận nửa đêm, và tôi có thể đưa ra cả tá nhân chứng sẵn sàng xác nhận điều đó."
"Đó là chuyện của ngài, và tôi đoán ngài có thể trình bày chuyện đó trước tòa vào ngày mai. Còn bây giờ, đi thôi, McMurdo, và đi cho lặng lẽ nếu cậu không muốn báng súng gõ vào đầu mình. Ngài làm ơn tránh ra, ông McGinty; tôi cảnh báo ngài đấy, tôi sẽ không dung thứ bất kỳ hành vi kháng cự nào trong lúc thi hành công vụ!"
Vẻ ngoài của viên đại úy cương quyết đến mức cả McMurdo lẫn ông trùm của anh đều buộc phải chấp nhận tình thế. Kẻ sau còn kịp thì thầm vài lời với người tù nhân trước khi họ chia tay.
"Thế còn vụ kia thì sao -" lão hất ngón tay cái ra phía sau, ám chỉ cỗ máy in tiền giả.
"Êm hết rồi," McMurdo thì thầm đáp, anh đã nghĩ ra một nơi cất giấu an toàn dưới sàn nhà.
"Tạm biệt cậu nhé," tay Trùm nói, siết chặt tay anh. "Tôi sẽ cho gọi luật sư Reilly và đích thân lo liệu việc bào chữa. Cứ tin tôi đi, chúng sẽ chẳng thể nào giữ cậu lại được lâu."
"Tôi thì chẳng dám cá vào chuyện đó đâu. Còng tù nhân lại, hai người các anh, và cứ bắn hắn nếu hắn dám giở trò. Tôi sẽ khám xét căn nhà trước khi rời đi."
Ông ta làm đúng như vậy; thế nhưng dường như chẳng tìm thấy lấy một dấu vết nào của cỗ máy đã được cất giấu. Khi bước xuống, ông cùng thuộc hạ áp giải McMurdo về trụ sở. Màn đêm đã buông xuống, và một trận bão tuyết dữ dội đang gào thét, khiến các con phố gần như vắng tanh không một bóng người; vậy mà vẫn có vài kẻ lang thang lần theo nhóm người, và được tiếp thêm can đảm nhờ bóng tối bao phủ, chúng lớn tiếng buông những lời nguyền rủa nhắm vào người tù.
"Treo cổ cái thằng Scowrer khốn kiếp ấy lên!" chúng rú lên. "Treo cổ hắn đi!" Chúng cười nhạo và réo gọi khi anh bị đẩy qua cánh cửa đồn cảnh sát. Sau một cuộc thẩm vấn chính thức ngắn gọn từ viên thanh tra trực ban, anh bị tống thẳng vào phòng giam chung. Chính tại nơi này, anh gặp lại Baldwin cùng ba tên tội phạm khác của đêm hôm trước - tất cả đều đã bị bắt vào chiều hôm ấy và đang chờ bị đưa ra xét xử vào sáng hôm sau.
Thế nhưng, ngay cả khi đã nằm gọn bên trong pháo đài của luật pháp này, cánh tay dài của hội Freemen vẫn có thể vươn tới. Tối muộn, một viên cai ngục xuất hiện, mang theo một bó rơm để làm giường nằm cho họ, và từ trong bó rơm ấy, hắn lôi ra hai chai rượu whisky, vài chiếc cốc, cùng một bộ bài. Cả bọn đã trải qua một đêm hết sức vui nhộn, chẳng hề mảy may lo lắng về phiên tòa khắc nghiệt đang chờ đợi vào buổi sáng.
Và quả thực, chẳng có lý do gì để phải bận tâm - như kết quả sau cùng đã phơi bày. Với những chứng cứ trước mắt, ngài thẩm phán hoàn toàn bất lực trong việc chuyển hồ sơ vụ án lên một tòa cấp cao hơn. Về phía những người thợ sắp chữ và thợ in, chính họ buộc phải thừa nhận rằng ánh sáng hôm ấy hết sức lờ mờ, bản thân ai nấy đều đang chìm trong cơn hoảng loạn tột độ, và việc buộc họ phải thề thốt khẳng định chính xác danh tính những kẻ tấn công là điều gần như không tưởng - dẫu rằng trong thâm tâm, họ vẫn tin chắc các bị cáo nằm trong số đó. Đến khi bị vị luật sư lão luyện mà McGinty thuê về thẩm vấn chéo, lời khai của họ càng trở nên mơ hồ, chắp vá như sương khói.
Người bị thương ra khai rằng ông ta đã bị đòn tấn công chớp nhoáng đánh úp hoàn toàn bất ngờ, đến nỗi chẳng thể nào khẳng định được điều gì, ngoại trừ một chi tiết duy nhất: kẻ đầu tiên giáng đòn vào ông có để ria mép. Ông nói thêm rằng ông biết chắc chúng là bọn Scowrer, đơn giản bởi lẽ trong cả cái cộng đồng này, chẳng còn ai có thể nuôi dù chỉ một mảy may hận thù với ông; và ông đã bị đe dọa từ lâu, chỉ vì những bài xã luận thẳng thắn không biết sợ hãi của mình. Nhưng ở phía bên kia cán cân công lý, lời khai của sáu công dân - đồng thanh, nhất quán, và không hề có lấy một vết nứt - trong đó bao gồm cả vị quan chức thành phố danh giá, ngài McGinty, đã vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Những con người ấy, theo lời họ, đã có mặt tại một bữa tiệc bài ở Nhà trọ Union cho đến tận một thời điểm muộn hơn rất nhiều so với giờ xảy ra vụ bạo hành.
Không cần phải nói, họ được trắng án. Và không chỉ trắng án - bồi thẩm đoàn còn gửi đến họ những lời lẽ gần như là một lời xin lỗi vì sự phiền toái mà họ đã phải chịu đựng, kèm theo đó là một lời khiển trách ngầm, nhắm thẳng vào Đại úy Marvin cùng lực lượng cảnh sát vì thứ nhiệt tình thái quá trong việc chõ mũi vào mọi ngóc ngách của đời sống nơi đây.
Phán quyết được đón nhận bằng những tràng vỗ tay vang dội khắp phòng xử án, nơi McMurdo nhận ra vô số những gương mặt thân quen. Những người anh em trong chi hội mỉm cười và vẫy tay chào anh. Thế nhưng, cũng có những kẻ khác - những kẻ ngồi im lìm với đôi môi mím chặt và ánh mắt nặng trĩu suy tư, dõi theo đám người đang lũ lượt bước ra khỏi bục bị cáo. Một trong số họ, một gã đàn ông nhỏ thó, với bộ râu đen tua tủa và vẻ ngoài kiên quyết đến cứng cỏi, đã buông thành lời cái suy nghĩ đang âm ỉ cháy trong lồng ngực mình - và trong lồng ngực những đồng chí của gã - vào cái khoảnh khắc những kẻ vừa thoát tội lướt ngang qua.
"Lũ sát nhân khốn kiếp!" gã gằn giọng. "Rồi chúng tao sẽ xử tụi bay!"
-
Dòng súng trường lặp đạn bằng đòn bẩy vô cùng nổi tiếng, được mệnh danh là 'Khẩu súng chinh phục miền Tây nước Mỹ' trong nửa cuối thế kỷ 19. ↩
-
Tên gọi đầy đủ là 'Eminent Order of Freemen' (Dòng Tự do Ưu tú), một tổ chức huynh đệ hợp pháp đóng vai trò làm bức bình phong cho các hoạt động tội phạm ngầm của băng đảng Scowrers. ↩
-
Tên gọi của băng đảng tội phạm ngầm thống trị thung lũng bằng bạo lực. Tác giả Arthur Conan Doyle đã lấy nguyên mẫu từ 'Molly Maguires' - một hội kín của thợ mỏ gốc Ireland có thật từng gây ra chuỗi bạo động tại Pennsylvania vào thế kỷ 19. ↩
-
Hình phạt nghiêm khắc nhất trong Kitô giáo (Excommunication), cấm một cá nhân tham gia vào các bí tích và các nghi lễ tôn giáo, đồng nghĩa với việc bị khai trừ khỏi cộng đồng giáo hội. ↩
-
Nguyên tác 'Coal and Iron Police', một lực lượng cảnh sát tư nhân do các công ty khai thác mỏ ở Pennsylvania (Mỹ) thành lập và trả lương vào thế kỷ 19 để bảo vệ tài sản và trấn áp các cuộc đình công của công nhân. ↩
Chapter IV The Valley of Fear
When McMurdo awoke next morning he had good reason to remember his initiation into the lodge. His head ached with the effect of the drink, and his arm, where he had been branded, was hot and swollen. Having his own peculiar source of income, he was irregular in his attendance at his work; so he had a late breakfast, and remained at home for the morning writing a long letter to a friend. Afterwards he read the Daily Herald. In a special column put in at the last moment he read, “Outrage at the Herald Office-Editor Seriously Injured.” It was a short account of the facts with which he was himself more familiar than the writer could have been. It ended with the statement:
The matter is now in the hands of the police; but it can hardly be hoped that their exertions will be attended by any better results than in the past. Some of the men were recognized, and there is hope that a conviction may be obtained. The source of the outrage was, it need hardly be said, that infamous society which has held this community in bondage for so long a period, and against which the Herald has taken so uncompromising a stand. Mr. Stanger’s many friends will rejoice to hear that, though he has been cruelly and brutally beaten, and though he has sustained severe injuries about the head, there is no immediate danger to his life.
Below it stated that a guard of police, armed with Winchester rifles, had been requisitioned for the defense of the office.
McMurdo had laid down the paper, and was lighting his pipe with a hand which was shaky from the excesses of the previous evening, when there was a knock outside, and his landlady brought to him a note which had just been handed in by a lad. It was unsigned, and ran thus:
I should wish to speak to you, but would rather not do so in your house. You will find me beside the flagstaff upon Miller Hill. If you will come there now, I have something which it is important for you to hear and for me to say.
McMurdo read the note twice with the utmost surprise; for he could not imagine what it meant or who was the author of it. Had it been in a feminine hand, he might have imagined that it was the beginning of one of those adventures which had been familiar enough in his past life. But it was the writing of a man, and of a well educated one, too. Finally, after some hesitation, he determined to see the matter through.
Miller Hill is an ill-kept public park in the very centre of the town. In summer it is a favourite resort of the people, but in winter it is desolate enough. From the top of it one has a view not only of the whole straggling, grimy town, but of the winding valley beneath, with its scattered mines and factories blackening the snow on each side of it, and of the wooded and white-capped ranges flanking it.
McMurdo strolled up the winding path hedged in with evergreens until he reached the deserted restaurant which forms the centre of summer gaiety. Beside it was a bare flagstaff, and underneath it a man, his hat drawn down and the collar of his overcoat turned up. When he turned his face McMurdo saw that it was Brother Morris, he who had incurred the anger of the Bodymaster the night before. The lodge sign was given and exchanged as they met.
“I wanted to have a word with you, Mr. McMurdo,” said the older man, speaking with a hesitation which showed that he was on delicate ground. “It was kind of you to come.”
“Why did you not put your name to the note?”
“One has to be cautious, mister. One never knows in times like these how a thing may come back to one. One never knows either who to trust or who not to trust.”
“Surely one may trust brothers of the lodge.”
“No, no, not always,” cried Morris with vehemence. “Whatever we say, even what we think, seems to go back to that man McGinty.”
“Look here!” said McMurdo sternly. “It was only last night, as you know well, that I swore good faith to our Bodymaster. Would you be asking me to break my oath?”
“If that is the view you take,” said Morris sadly, “I can only say that I am sorry I gave you the trouble to come and meet me. Things have come to a bad pass when two free citizens cannot speak their thoughts to each other.”
McMurdo, who had been watching his companion very narrowly, relaxed somewhat in his bearing. “Sure I spoke for myself only,” said he. “I am a newcomer, as you know, and I am strange to it all. It is not for me to open my mouth, Mr. Morris, and if you think well to say anything to me I am here to hear it.”
“And to take it back to Boss McGinty!” said Morris bitterly.
“Indeed, then, you do me injustice there,” cried McMurdo. “For myself I am loyal to the lodge, and so I tell you straight; but I would be a poor creature if I were to repeat to any other what you might say to me in confidence. It will go no further than me; though I warn you that you may get neither help nor sympathy.”
“I have given up looking for either the one or the other,” said Morris. “I may be putting my very life in your hands by what I say; but, bad as you are-and it seemed to me last night that you were shaping to be as bad as the worst-still you are new to it, and your conscience cannot yet be as hardened as theirs. That was why I thought to speak with you.”
“Well, what have you to say?”
“If you give me away, may a curse be on you!”
“Sure, I said I would not.”
“I would ask you, then, when you joined the Freeman’s society in Chicago and swore vows of charity and fidelity, did ever it cross your mind that you might find it would lead you to crime?”
“If you call it crime,” McMurdo answered.
“Call it crime!” cried Morris, his voice vibrating with passion. “You have seen little of it if you can call it anything else. Was it crime last night when a man old enough to be your father was beaten till the blood dripped from his white hairs? Was that crime-or what else would you call it?”
“There are some would say it was war,” said McMurdo, “a war of two classes with all in, so that each struck as best it could.”
“Well, did you think of such a thing when you joined the Freeman’s society at Chicago?”
“No, I’m bound to say I did not.”
“Nor did I when I joined it at Philadelphia. It was just a benefit club and a meeting place for one’s fellows. Then I heard of this place-curse the hour that the name first fell upon my ears!-and I came to better myself! My God! to better myself! My wife and three children came with me. I started a drygoods store on Market Square, and I prospered well. The word had gone round that I was a Freeman, and I was forced to join the local lodge, same as you did last night. I’ve the badge of shame on my forearm and something worse branded on my heart. I found that I was under the orders of a black villain and caught in a meshwork of crime. What could I do? Every word I said to make things better was taken as treason, same as it was last night. I can’t get away; for all I have in the world is in my store. If I leave the society, I know well that it means murder to me, and God knows what to my wife and children. Oh, man, it is awful-awful!” He put his hands to his face, and his body shook with convulsive sobs.
McMurdo shrugged his shoulders. “You were too soft for the job,” said he. “You are the wrong sort for such work.”
“I had a conscience and a religion; but they made me a criminal among them. I was chosen for a job. If I backed down I knew well what would come to me. Maybe I’m a coward. Maybe it’s the thought of my poor little woman and the children that makes me one. Anyhow I went. I guess it will haunt me forever.
“It was a lonely house, twenty miles from here, over the range yonder. I was told off for the door, same as you were last night. They could not trust me with the job. The others went in. When they came out their hands were crimson to the wrists. As we turned away a child was screaming out of the house behind us. It was a boy of five who had seen his father murdered. I nearly fainted with the horror of it, and yet I had to keep a bold and smiling face; for well I knew that if I did not it would be out of my house that they would come next with their bloody hands and it would be my little Fred that would be screaming for his father.
“But I was a criminal then, part sharer in a murder, lost forever in this world, and lost also in the next. I am a good Catholic; but the priest would have no word with me when he heard I was a Scowrer, and I am excommunicated from my faith. That’s how it stands with me. And I see you going down the same road, and I ask you what the end is to be. Are you ready to be a cold-blooded murderer also, or can we do anything to stop it?”
“What would you do?” asked McMurdo abruptly. “You would not inform?”
“God forbid!” cried Morris. “Sure, the very thought would cost me my life.”
“That’s well,” said McMurdo. “I’m thinking that you are a weak man and that you make too much of the matter.”
“Too much! Wait till you have lived here longer. Look down the valley! See the cloud of a hundred chimneys that overshadows it! I tell you that the cloud of murder hangs thicker and lower than that over the heads of the people. It is the Valley of Fear, the Valley of Death. The terror is in the hearts of the people from the dusk to the dawn. Wait, young man, and you will learn for yourself.”
“Well, I’ll let you know what I think when I have seen more,” said McMurdo carelessly. “What is very clear is that you are not the man for the place, and that the sooner you sell out-if you only get a dime a dollar for what the business is worth-the better it will be for you. What you have said is safe with me; but, by Gar! if I thought you were an informer-”
“No, no!” cried Morris piteously.
“Well, let it rest at that. I’ll bear what you have said in mind, and maybe some day I’ll come back to it. I expect you meant kindly by speaking to me like this. Now I’ll be getting home.”
“One word before you go,” said Morris. “We may have been seen together. They may want to know what we have spoken about.”
“Ah! that’s well thought of.”
“I offer you a clerkship in my store.”
“And I refuse it. That’s our business. Well, so long, Brother Morris, and may you find things go better with you in the future.”
That same afternoon, as McMurdo sat smoking, lost in thought beside the stove of his sitting-room, the door swung open and its framework was filled with the huge figure of Boss McGinty. He passed the sign, and then seating himself opposite to the young man he looked at him steadily for some time, a look which was as steadily returned.
“I’m not much of a visitor, Brother McMurdo,” he said at last. “I guess I am too busy over the folk that visit me. But I thought I’d stretch a point and drop down to see you in your own house.”
“I’m proud to see you here, Councillor,” McMurdo answered heartily, bringing his whisky bottle out of the cupboard. “It’s an honour that I had not expected.”
“How’s the arm?” asked the Boss.
McMurdo made a wry face. “Well, I’m not forgetting it,” he said; “but it’s worth it.”
“Yes, it’s worth it,” the other answered, “to those that are loyal and go through with it and are a help to the lodge. What were you speaking to Brother Morris about on Miller Hill this morning?”
The question came so suddenly that it was well that he had his answer prepared. He burst into a hearty laugh. “Morris didn’t know I could earn a living here at home. He shan’t know either; for he has got too much conscience for the likes of me. But he’s a good-hearted old chap. It was his idea that I was at a loose end, and that he would do me a good turn by offering me a clerkship in a drygoods store.”
“Oh, that was it?”
“Yes, that was it.”
“And you refused it?”
“Sure. Couldn’t I earn ten times as much in my own bedroom with four hours’ work?”
“That’s so. But I wouldn’t get about too much with Morris.”
“Why not?”
“Well, I guess because I tell you not. That’s enough for most folk in these parts.”
“It may be enough for most folk; but it ain’t enough for me, Councillor,” said McMurdo boldly. “If you are a judge of men, you’ll know that.”
The swarthy giant glared at him, and his hairy paw closed for an instant round the glass as though he would hurl it at the head of his companion. Then he laughed in his loud, boisterous, insincere fashion.
“You’re a queer card, for sure,” said he. “Well, if you want reasons, I’ll give them. Did Morris say nothing to you against the lodge?”
“No.”
“Nor against me?”
“No.”
“Well, that’s because he daren’t trust you. But in his heart he is not a loyal brother. We know that well. So we watch him and we wait for the time to admonish him. I’m thinking that the time is drawing near. There’s no room for scabby sheep in our pen. But if you keep company with a disloyal man, we might think that you were disloyal, too. See?”
“There’s no chance of my keeping company with him; for I dislike the man,” McMurdo answered. “As to being disloyal, if it was any man but you he would not use the word to me twice.”
“Well, that’s enough,” said McGinty, draining off his glass. “I came down to give you a word in season, and you’ve had it.”
“I’d like to know,” said McMurdo, “how you ever came to learn that I had spoken with Morris at all?”
McGinty laughed. “It’s my business to know what goes on in this township,” said he. “I guess you’d best reckon on my hearing all that passes. Well, time’s up, and I’ll just say-”
But his leavetaking was cut short in a very unexpected fashion. With a sudden crash the door flew open, and three frowning, intent faces glared in at them from under the peaks of police caps. McMurdo sprang to his feet and half drew his revolver; but his arm stopped midway as he became conscious that two Winchester rifles were levelled at his head. A man in uniform advanced into the room, a six-shooter in his hand. It was Captain Marvin, once of Chicago, and now of the Mine Constabulary. He shook his head with a half-smile at McMurdo.
“I thought you’d be getting into trouble, Mr. Crooked McMurdo of Chicago,” said he. “Can’t keep out of it, can you? Take your hat and come along with us.”
“I guess you’ll pay for this, Captain Marvin,” said McGinty. “Who are you, I’d like to know, to break into a house in this fashion and molest honest, law-abiding men?”
“You’re standing out in this deal, Councillor McGinty,” said the police captain. “We are not out after you, but after this man McMurdo. It is for you to help, not to hinder us in our duty.”
“He is a friend of mine, and I’ll answer for his conduct,” said the Boss.
“By all accounts, Mr. McGinty, you may have to answer for your own conduct some of these days,” the captain answered. “This man McMurdo was a crook before ever he came here, and he’s a crook still. Cover him, Patrolman, while I disarm him.”
“There’s my pistol,” said McMurdo coolly. “Maybe, Captain Marvin, if you and I were alone and face to face you would not take me so easily.”
“Where’s your warrant?” asked McGinty. “By Gar! a man might as well live in Russia as in Vermissa while folk like you are running the police. It’s a capitalist outrage, and you’ll hear more of it, I reckon.”
“You do what you think is your duty the best way you can, Councillor. We’ll look after ours.”
“What am I accused of?” asked McMurdo.
“Of being concerned in the beating of old Editor Stanger at the Herald office. It wasn’t your fault that it isn’t a murder charge.”
“Well, if that’s all you have against him,” cried McGinty with a laugh, “you can save yourself a deal of trouble by dropping it right now. This man was with me in my saloon playing poker up to midnight, and I can bring a dozen to prove it.”
“That’s your affair, and I guess you can settle it in court to-morrow. Meanwhile, come on, McMurdo, and come quietly if you don’t want a gun across your head. You stand wide, Mr. McGinty; for I warn you I will stand no resistance when I am on duty!”
So determined was the appearance of the captain that both McMurdo and his boss were forced to accept the situation. The latter managed to have a few whispered words with the prisoner before they parted.
“What about-” he jerked his thumb upward to signify the coining plant.
“All right,” whispered McMurdo, who had devised a safe hiding place under the floor.
“I’ll bid you good-bye,” said the Boss, shaking hands. “I’ll see Reilly the lawyer and take the defense upon myself. Take my word for it that they won’t be able to hold you.”
“I wouldn’t bet on that. Guard the prisoner, you two, and shoot him if he tries any games. I’ll search the house before I leave.”
He did so; but apparently found no trace of the concealed plant. When he had descended he and his men escorted McMurdo to headquarters. Darkness had fallen, and a keen blizzard was blowing so that the streets were nearly deserted; but a few loiterers followed the group, and emboldened by invisibility shouted imprecations at the prisoner.
“Lynch the cursed Scowrer!” they cried. “Lynch him!” They laughed and jeered as he was pushed into the police station. After a short, formal examination from the inspector in charge he was put into the common cell. Here he found Baldwin and three other criminals of the night before, all arrested that afternoon and waiting their trial next morning.
But even within this inner fortress of the law the long arm of the Freemen was able to extend. Late at night there came a jailer with a straw bundle for their bedding, out of which he extracted two bottles of whisky, some glasses, and a pack of cards. They spent a hilarious night, without an anxious thought as to the ordeal of the morning.
Nor had they cause, as the result was to show. The magistrate could not possibly, on the evidence, have held them for a higher court. On the one hand the compositors and pressmen were forced to admit that the light was uncertain, that they were themselves much perturbed, and that it was difficult for them to swear to the identity of the assailants; although they believed that the accused were among them. Cross examined by the clever attorney who had been engaged by McGinty, they were even more nebulous in their evidence.
The injured man had already deposed that he was so taken by surprise by the suddenness of the attack that he could state nothing beyond the fact that the first man who struck him wore a moustache. He added that he knew them to be Scowrers, since no one else in the community could possibly have any enmity to him, and he had long been threatened on account of his outspoken editorials. On the other hand, it was clearly shown by the united and unfaltering evidence of six citizens, including that high municipal official, Councillor McGinty, that the men had been at a card party at the Union House until an hour very much later than the commission of the outrage.
Needless to say that they were discharged with something very near to an apology from the bench for the inconvenience to which they had been put, together with an implied censure of Captain Marvin and the police for their officious zeal.
The verdict was greeted with loud applause by a court in which McMurdo saw many familiar faces. Brothers of the lodge smiled and waved. But there were others who sat with compressed lips and brooding eyes as the men filed out of the dock. One of them, a little, dark-bearded, resolute fellow, put the thoughts of himself and comrades into words as the ex-prisoners passed him.
“You damned murderers!” he said. “We’ll fix you yet!”