CHƯƠNG II. KẺ ĐỨNG ĐẦU
McMurdo là mẫu đàn ông nhanh chóng khẳng định được vị thế. Bất kể anh dừng chân ở đâu, người xung quanh chẳng mấy chốc phải nhận ra điều đó. Chỉ trong vỏn vẹn một tuần, anh đã trở thành gương mặt quan trọng nhất dưới mái nhà trọ của ông Shafter. Dãy phòng trọ có chừng mười hay mười hai người ở, nhưng họ chỉ là những viên đốc công thật thà hoặc những anh thư ký quèn nơi cửa hiệu - mang một tầm vóc hoàn toàn khác biệt so với chàng trai trẻ người Ireland kia. Mỗi buổi tối khi tất cả quây quần bên nhau, câu bông đùa của anh luôn là câu sắc sảo nhất, cuộc trò chuyện của anh luôn rạng rỡ nhất, và tiếng hát của anh thì chẳng ai sánh kịp. Anh, tự bẩm sinh, là một người bạn nhậu hoàn hảo - sở hữu một sức hút lan tỏa, khơi dậy niềm vui từ chính những tâm hồn quanh mình.
Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, cũng như cái cách anh từng bộc lộ trên toa tàu, McMurdo lại phơi bày một khả năng nổi đóa đột ngột và hung bạo, khiến bất kỳ ai tiếp xúc với anh đều phải e dè, thậm chí sợ hãi. Đối với luật pháp, cũng như bất cứ kẻ nào dính dáng đến nó, anh dành cho một thứ khinh miệt thấm đẫm vị chát chúa - điều khiến vài ba người bạn trọ thích thú khoái trá, nhưng lại khiến những kẻ khác run sợ trong lòng.
Ngay từ những ngày đầu, qua cái cách anh ngưỡng mộ chẳng thèm che giấu, McMurdo đã chứng tỏ rằng cô con gái của chủ trọ đã đánh cắp trọn trái tim anh ngay từ khoảnh khắc đầu tiên anh bắt gặp nhan sắc và nét duyên dáng của nàng. Anh không phải là kẻ si tình nhút nhát. Ngay ngày thứ hai, anh đã thưa với nàng rằng anh yêu nàng, và từ khoảnh khắc ấy trở đi anh cứ đều đặn lặp lại lời tỏ tình ấy, hoàn toàn phớt lờ mọi lời từ chối mà nàng tìm cách thốt ra để làm anh nhụt chí.
"Có kẻ khác ư?" anh buột miệng. "Chà, xui cho kẻ đó thôi! Cứ để hắn tự lo thân hắn! Nhẽ nào anh phải vứt bỏ cơ hội của cả cuộc đời, và tất thảy khát khao nơi con tim này, chỉ vì một kẻ khác sao? Em cứ việc tiếp tục nói không, Ettie ạ. Nhưng rồi sẽ đến cái ngày em thốt lên tiếng có, và anh còn đủ trẻ để kiên nhẫn chờ."
Anh là một kẻ si tình đầy nguy hiểm, với cái lưỡi Ireland liến thoắng và những chiêu dỗ dành mê hoặc. Quanh anh còn vương vất một thứ hấp dẫn của sự từng trải cùng vẻ bí ẩn - những điều luôn thu hút sự chú ý của một người đàn bà, và rồi cuối cùng, chiếm lấy trái tim nàng. Anh có thể kể về những thung lũng ngọt lành ở Hạt Monaghan1, nơi anh cất tiếng khóc chào đời, về hòn đảo xa xôi xinh đẹp, những ngọn đồi thấp thoai thoải và những đồng cỏ xanh ngút ngát - những thứ dường như lại càng thêm tươi thắm khi trí tưởng tượng ngắm nhìn chúng từ chốn bụi mù và tuyết phủ này.
Rồi anh thông thạo về cuộc sống nơi những thành phố phương Bắc - nào Detroit, nào những trại gỗ tận Michigan - và cuối cùng là Chicago, nơi anh từng làm việc trong một xưởng bào. Và sau đó, phảng phất một thoáng lãng mạn, một cảm thức rằng những điều lạ lùng đã ập đến với anh trong thành phố rộng lớn kia - quá đỗi lạ lùng và quá đỗi riêng tư đến nỗi chẳng thể thốt nên lời. Anh buồn bã kể về một cuộc ra đi đường đột, một sự đứt gãy của những mối ràng buộc xưa cũ, một chuyến trốn chạy vào một thế giới xa lạ - và điểm dừng cuối cùng là cái thung lũng ảm đạm này. Ettie lắng nghe, đôi mắt đen của nàng lấp lánh niềm thương xót và đồng cảm - hai phẩm chất vốn có thể nhanh chóng và tự nhiên mà chuyển hóa thành tình yêu.
McMurdo đã tìm được một công việc tạm thời làm nhân viên kế toán, bởi anh là kẻ có học thức. Công việc ấy ngốn gần hết thời gian ban ngày của anh, và anh chưa có dịp nào để trình diện với kẻ đứng đầu chi hội của Tổ chức Những Người Tự Do Xuất Chúng2. Song, sự thiếu sót của anh đã được nhắc nhở, nhờ một chuyến viếng thăm vào buổi tối từ Mike Scanlan - người hội viên mà anh từng gặp trên chuyến tàu. Scanlan, gã đàn ông nhỏ thó, mặt mày lanh lợi, hay bồn chồn và có đôi mắt đen, tỏ vẻ vui mừng ra mặt khi gặp lại anh. Sau một vài ly rượu whisky, gã mở lời về mục đích chuyến đi.
"Này, McMurdo," gã nói, "tôi có nhớ địa chỉ của anh, nên tôi mạn phép ghé thăm. Tôi ngạc nhiên là anh chưa trình diện với Bodymaster đấy. Sao anh chưa đi gặp Boss McGinty?"
"Chà, tôi phải tìm việc. Tôi bận lắm."
"Anh phải dành thời gian cho ngài ấy, ngay cả khi anh không có thời gian cho bất cứ việc nào khác. Lạy Chúa, người anh em! Anh đúng là một thằng ngốc khi chưa chịu đến Nhà Công Đoàn mà ghi tên mình vào ngay buổi sáng đầu tiên sau khi đặt chân đến đây! Nếu anh để ngài ấy để ý đến - chà, anh sẽ không được phép làm thế đâu, thế thôi!"
McMurdo tỏ vẻ ngạc nhiên thoáng nhẹ. "Tôi đã là thành viên của chi hội hơn hai năm rồi, Scanlan, nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói rằng bổn phận ấy lại cấp bách đến mức như vậy."
"Có thể ở Chicago thì không."
"Chà, ở đây cũng là cùng một hội thôi mà."
"Thế à?"
Scanlan nhìn anh thật lâu, thật chằm chằm. Có một nét gì đó nham hiểm lóe lên trong đôi mắt gã.
"Không phải sao?"
"Anh sẽ tự trả lời điều đó trong vòng một tháng nữa thôi. Tôi nghe đồn là anh đã có một cuộc chạm trán với lũ cảnh sát tuần tra sau khi tôi rời tàu."
"Sao anh biết chuyện đó?"
"Ồ, tin tức lan truyền thôi mà - mọi chuyện hay dở gì rồi cũng đồn xa trong cái xứ này hết."
"Chà, đúng thế. Tôi đã nói cho lũ chó săn ấy biết tôi nghĩ gì về chúng."
"Lạy Chúa, anh sẽ là người hợp ý McGinty đấy!"
"Sao, ông ta cũng ghét cảnh sát à?"
Scanlan bật cười lớn. "Anh hãy đi gặp ngài ấy đi, chàng trai," gã nói khi đứng dậy chuẩn bị rời đi. "Không phải cảnh sát, mà chính là anh sẽ bị ngài ấy ghét nếu anh không chịu đi đấy! Nào, nghe lời khuyên của một người bạn đi, đi ngay đi!"
Cũng vào chính buổi tối hôm ấy, McMurdo còn có một cuộc trò chuyện khác - khẩn thiết hơn nhiều - và cũng thúc đẩy anh tiến về cùng một hướng. Phải chăng tình ý của anh dành cho Ettie nay đã lộ liễu hơn trước, hay chỉ là nó dần dà len lỏi vào tâm trí vốn chậm rãi của ông chủ nhà người Đức tốt bụng? Dù lý do là gì đi nữa, thì người chủ quán trọ cũng đã vẫy tay gọi chàng trai trẻ vào gian phòng riêng của mình, rồi đi thẳng vào vấn đề, không một chút vòng vo.
"Theo như tôi thấy, anh bạn ạ," ông cất lời, "anh đang để mắt đến con Ettie nhà tôi. Tôi nói vậy có đúng không, hay là tôi nhầm?"
"Vâng, đúng thế," chàng thanh niên đáp.
"Chà, vậy thì tôi phải nói thẳng với cậu ngay lúc này rằng: chuyện đó chẳng đi tới đâu đâu. Đã có kẻ khác chen vào trước cậu rồi."
"Cô ấy đã nói với tôi như vậy."
"Ồ, cậu có thể tin chắc là con bé đã thành thật với cậu. Nhưng nó có cho cậu biết kẻ đó là ai không?"
"Không, tôi đã hỏi, nhưng cô ấy không chịu nói."
"Tôi cũng đoán thế, con ranh tinh quái ấy! Chắc nó không muốn làm cậu hoảng sợ mà bỏ chạy mất."
"Hoảng sợ ư!" - McMurdo bừng bừng lửa giận trong khoảnh khắc.
"Ồ, phải đấy, anh bạn của tôi ạ! Cậu chẳng có gì phải xấu hổ khi sợ hắn ta cả. Hắn là Teddy Baldwin."
"Thế hắn là cái thá gì chứ?"
"Hắn là một tên đầu sỏ của băng Scowrers3."
"Scowrers! Tôi đã nghe nói về chúng trước đây rồi. Nào là Scowrers chỗ này, Scowrers chỗ kia, lúc nào cũng chỉ nghe người ta thì thầm với nhau! Rốt cuộc các người sợ cái gì mới được? Bọn Scowrers là ai?"
Người chủ quán trọ, theo bản năng, hạ thấp giọng xuống, y như bất kỳ ai khi nhắc đến cái hội kín ghê gớm ấy. "Scowrers," ông nói, "chính là Hội Những Người Tự Do Xuất Chúng!"
Chàng trai trẻ trợn mắt nhìn. "Sao cơ? Chính bản thân tôi cũng là thành viên của hội ấy đây này."
"Cậu á! Nếu tôi mà biết điều đó, thì dù cậu có trả tôi một trăm đô một tuần, tôi cũng chẳng đời nào cho cậu bén mảng vào nhà này."
"Hội ấy thì có gì sai? Nó được lập ra vì lòng bác ái và tình huynh đệ cơ mà. Điều lệ đã ghi rõ như vậy."
"Có lẽ ở chỗ khác thì thế. Nhưng ở đây thì không!"
"Vậy ở đây nó là cái gì?"
"Một băng đảng giết người, chính là như vậy đấy."
McMurdo bật cười đầy hoài nghi. "Ông chứng minh được điều đó chứ?" anh hỏi.
"Chứng minh ư! Lẽ nào năm chục vụ án mạng vẫn chưa đủ để chứng minh sao? Nào là vụ Milman và Van Shorst, rồi nhà Nicholson, lão già Hyam, thằng bé Billy James, cùng bao nhiêu kẻ khác nữa thì sao? Chứng minh ư! Trong cái thung lũng này, có người đàn ông hay đàn bà nào mà lại không biết chuyện đó chứ?"
"Này, nghe cho rõ đây!" McMurdo nghiêm mặt nói. "Tôi muốn ông rút lại những lời vừa rồi, hoặc là phải chứng minh cho bằng được. Ông phải chọn một trong hai, trước khi tôi bước chân ra khỏi căn phòng này. Ông thử đặt mình vào vị trí của tôi mà xem. Tôi đến đây, một kẻ lạ mặt giữa thị trấn này. Tôi thuộc về một tổ chức mà tôi chỉ biết đến như một hội đoàn vô hại. Ông sẽ thấy nó hiện diện khắp đất nước này, nhưng luôn luôn là một hội vô hại. Vậy mà giờ đây, khi tôi đang định gia nhập nó ở chỗ này, ông lại bảo với tôi rằng nó cũng chính là cái băng sát nhân mang tên Scowrers. Tôi nghĩ ông nợ tôi một lời xin lỗi, hoặc một lời giải thích, thưa ông Shafter."
"Tôi chỉ có thể kể cho cậu nghe những điều mà cả thiên hạ này đều biết, anh bạn ạ. Những tên đầu sỏ của hội này cũng chính là những tên đầu sỏ của hội kia. Nếu cậu đụng chạm đến bên này, thì bên kia sẽ giáng đòn xuống đầu cậu. Chúng tôi đã chứng kiến chuyện đó quá nhiều lần rồi."
"Đó chỉ là lời đồn thổi - tôi cần bằng chứng cơ!" McMurdo nói.
"Nếu cậu sống ở đây đủ lâu, cậu sẽ có bằng chứng của riêng mình thôi. Nhưng tôi quên béng mất rằng chính cậu cũng là một kẻ trong đám chúng. Chẳng mấy chốc cậu sẽ trở nên tồi tệ như tất cả những kẻ còn lại. Có điều, cậu sẽ phải kiếm chỗ trọ khác đấy, anh bạn ạ. Tôi không thể giữ cậu ở đây được nữa. Một thằng trong đám ấy đến tán tỉnh con Ettie của tôi, mà tôi còn chẳng dám từ chối hắn - thế đã đủ khốn khổ lắm rồi. Giờ tôi lại phải chứa chấp thêm một đứa nữa làm khách trọ hay sao? Phải, nhất định rồi, sau đêm nay cậu không được ngủ lại đây nữa!"
McMurdo thấy mình sắp phải nhận bản án trục xuất - mất đi cả chỗ trọ ấm cúng lẫn người con gái anh yêu. Ngay tối hôm ấy, bắt gặp nàng ngồi lặng lẽ một mình trong phòng khách, anh liền trút hết nỗi lòng vào tai nàng.
"Chắc chắn rồi, cha em vừa cảnh cáo anh," anh nói. "Nếu chỉ là mất căn phòng, anh đã chẳng bận tâm. Nhưng, Ettie ạ, dù mới quen em được một tuần thôi, em đã trở thành hơi thở của cuộc đời anh rồi - anh không thể sống thiếu em được!"
"Ôi, xin anh, anh McMurdo, xin đừng nói vậy!" cô gái đáp. "Em đã nói với anh rồi mà, chẳng phải sao? Anh đến quá muộn rồi. Đã có một người khác, và dù em chưa hứa sẽ cưới anh ta ngay lập tức, thì ít nhất em cũng đã hứa sẽ không lấy ai khác."
"Nhưng nếu anh là người đến trước, Ettie, liệu anh có cơ hội nào không?"
Cô gái đưa tay ôm mặt khóc. "Em cầu trời rằng giá như anh là người đến trước!" nàng nức nở.
Trong tích tắc, McMurdo đã quỳ xuống trước mặt nàng. "Vì Chúa, Ettie, hãy để mọi chuyện dừng lại ở đây đi!" anh kêu lên. "Em định hủy hoại cuộc đời em và cả cuộc đời anh chỉ vì một lời hứa ư? Hãy lắng nghe trái tim mình đi, em yêu! Nó là kim chỉ nam đáng tin cậy hơn bất kỳ lời hứa nào được thốt ra trước khi em kịp hiểu mình đang nói gì."
Anh nắm lấy bàn tay trắng ngần của Ettie giữa đôi bàn tay nâu rắn chắc của mình.
"Hãy nói rằng em sẽ thuộc về anh, và chúng ta sẽ cùng nhau đương đầu với tất cả!"
"Không phải ở đây chứ?"
"Đúng, ngay tại đây."
"Không, không, Jack!" Cánh tay rắn rỏi của anh giờ đã vòng ôm lấy nàng. "Không thể ở đây được. Anh có thể đưa em đi không?"
Một cuộc giằng xé thoáng hiện trên khuôn mặt McMurdo; nhưng rồi nó lại đanh cứng như khối đá tảng. "Không, ở đây," anh nói. "Anh sẽ giữ em trước mặt cả thế gian này, Ettie, ngay tại nơi chúng ta đang đứng!"
"Tại sao chúng ta không thể cùng nhau rời đi?"
"Không, Ettie, anh không thể rời khỏi đây."
"Nhưng tại sao chứ?"
"Anh sẽ chẳng bao giờ ngẩng cao đầu được nữa nếu cảm thấy mình bị xua đuổi. Vả lại, có gì đáng sợ chứ? Chẳng phải chúng ta đều là những công dân tự do trong một đất nước tự do hay sao? Nếu em yêu anh, và anh yêu em, thì ai dám xen vào giữa hai ta?"
"Anh không biết đâu, Jack. Anh mới ở đây quá ít thời gian. Anh không biết Baldwin là hạng người nào. Anh cũng không biết McGinty và lũ Scowrers của hắn."
"Không, anh không biết chúng, anh không sợ chúng, và anh cũng chẳng thèm tin vào chúng!" McMurdo nói. "Anh đã từng sống giữa những gã giang hồ, em yêu ạ, và thay vì anh sợ chúng, thì kết cục luôn là chúng phải sợ anh - luôn luôn là như vậy, Ettie. Rõ ràng chuyện này thật điên rồ! Nếu những kẻ ấy, như lời cha em nói, đã gây ra hết tội ác này đến tội ác khác trong thung lũng, và nếu ai ai cũng nhẵn mặt chúng, thì làm sao không một kẻ nào trong bọn bị đưa ra trước công lý? Em hãy trả lời anh câu hỏi đó đi, Ettie!"
"Bởi vì chẳng nhân chứng nào dám ra tòa chống lại chúng cả. Người nào dám làm thế sẽ không sống nổi một tháng. Và cũng bởi vì chúng luôn có kẻ đứng ra thề thốt rằng người bị buộc tội đang ở tận đẩu tận đâu, cách xa hiện trường vụ án. Nhưng chắc chắn anh phải đọc được những chuyện này rồi chứ, Jack. Em cứ tưởng tờ báo nào trên đất Mỹ cũng đều đăng tải về nó."
"Ừ thì, đúng là anh có đọc vài ba mẩu; nhưng anh cứ nghĩ đó chỉ là chuyện thêu dệt. Biết đâu những con người ấy lại có lý do chính đáng cho việc họ làm. Có lẽ họ bị oan ức và chẳng còn cách nào khác để tự bảo vệ mình."
"Ôi, Jack, đừng để em phải nghe những lời ấy từ miệng anh! Đó chính là cái cách hắn ta nói - cái gã kia ấy!"
"Baldwin - hắn nói vậy sao?"
"Và đó là lý do em ghê tởm hắn đến tận xương tủy. Ôi, Jack, giờ em có thể nói cho anh biết sự thật rồi. Em ghê tởm hắn bằng cả trái tim; nhưng em cũng sợ hắn nữa. Em sợ cho chính bản thân mình; nhưng trên hết, em sợ hắn sẽ làm hại cha. Em biết rằng một nỗi bất hạnh kinh hoàng nào đó sẽ giáng xuống đầu chúng em nếu em dám thốt ra những gì mình thực sự cảm nhận. Chính vì thế em mới trì hoãn hắn bằng những lời nửa hứa nửa không. Đó thực sự là niềm hy vọng duy nhất của chúng em. Nhưng nếu anh cùng em bỏ trốn, Jack, chúng ta có thể đưa cha đi cùng và sống mãi mãi ngoài tầm với của những kẻ độc ác này."
Lại một lần nữa, cuộc giằng xé hiện lên trên khuôn mặt McMurdo, và rồi nó lại đanh cứng như khối đá tảng. "Sẽ không có tổn hại nào đến với em đâu, Ettie - và cha em cũng vậy. Còn về những kẻ độc ác, anh e rằng em sẽ sớm nhận ra anh cũng tồi tệ chẳng kém gì kẻ tồi tệ nhất trong số chúng trước khi chúng ta vượt qua được chuyện này."
"Không, không, Jack! Em sẵn lòng tin tưởng anh ở bất kỳ nơi đâu."
McMurdo cười cay đắng. "Lạy Chúa! Em biết về anh ít quá! Tâm hồn ngây thơ của em, em yêu ạ, thậm chí còn không thể hình dung nổi những gì đang diễn ra trong tâm trí anh. Nhưng, kìa, vị khách kia là ai thế?"
Cánh cửa bất ngờ bật tung, và một gã thanh niên sải bước vào với vẻ nghênh ngang của kẻ tự coi mình là chủ nhân nơi đây. Đó là một gã trai bảnh bao, bốc đồng, trạc tuổi và vóc dáng xấp xỉ McMurdo. Dưới chiếc mũ phớt đen rộng vành mà hắn chẳng thèm buồn nhấc khỏi đầu, một khuôn mặt đẹp trai với đôi mắt dữ tợn, hống hách và chiếc mũi khoằm như mỏ diều hâu đang nhìn chằm chằm đầy hung hãn vào cặp đôi ngồi bên lò sưởi.
Ettie bật dậy, bối rối và hoảng hốt. "Tôi rất vui được gặp anh, anh Baldwin," cô lên tiếng. "Anh đến sớm hơn tôi nghĩ đấy. Mời anh vào ngồi."
Baldwin đứng đó, hai tay chống nạnh, nhìn McMurdo. "Kẻ này là ai?" hắn cộc lốc hỏi.
"Đây là một người bạn của tôi, anh Baldwin, một người trọ mới ở chỗ chúng tôi. Anh McMurdo, tôi có thể giới thiệu anh với anh Baldwin được không?"
Hai gã thanh niên hất hàm chào nhau một cách gắt gỏng.
"Có lẽ cô Ettie đã kể cho anh nghe tình hình giữa chúng tôi rồi chứ?" Baldwin nói.
"Tôi không rõ giữa hai người có mối quan hệ gì."
"Anh không rõ sao? Chà, giờ thì anh có thể rõ rồi đấy. Để tôi nói thẳng cho anh nghe: quý cô trẻ tuổi này là người của tôi, và tôi thấy tối nay là một buổi tối rất đẹp trời để ra ngoài tản bộ đấy."
"Cảm ơn anh, nhưng tôi đang không có hứng tản bộ."
"Thế à?" Đôi mắt man rợ của gã đàn ông rực lên ngọn lửa giận dữ. "Có lẽ anh đang có hứng đánh nhau đấy, Ngài Ở Trọ!"
"Đúng là thế!" McMurdo hét lên, bật dậy khỏi ghế. "Anh chưa bao giờ nói một lời nào lọt tai tôi hơn thế!"
"Vì Chúa, Jack! Ôi, vì Chúa!" cô nàng Ettie tội nghiệp hoảng loạn thốt lên. "Ôi, Jack, Jack, hắn sẽ làm anh bị thương mất!"
"Ồ, thì ra là Jack cơ à, phải không?" Baldwin thề thốt kèm theo một tiếng chửi độc địa. "Cô đã tiến xa đến mức ấy rồi sao?"
"Ôi, Ted, hãy tỉnh táo lại đi - xin hãy rộng lượng! Vì em, Ted, nếu anh đã từng yêu em, xin hãy rộng lượng và tha thứ!"
"Anh nghĩ, Ettie, nếu em để chúng tôi yên, chúng tôi có thể tự giải quyết ổn thỏa chuyện này," McMurdo bình tĩnh nói. "Hoặc là, anh Baldwin, ta cùng làm một vòng xuống phố nhé? Quả là một buổi tối đẹp trời, và có một bãi đất trống phía sau dãy nhà kế bên."
"Tôi sẽ xử lý anh mà không cần phải bẩn tay," kẻ thù của anh đáp. "Anh sẽ ước gì mình chưa từng đặt chân vào ngôi nhà này trước khi tôi xong việc với anh!"
"Không có lúc nào tốt hơn lúc này," McMurdo hét lên.
"Tôi sẽ tự chọn thời điểm của mình, anh bạn ạ. Anh cứ để phần thời gian cho tôi quyết định. Nhìn đây này!" Hắn đột ngột xắn tay áo lên, để lộ trên cẳng tay một ký hiệu kỳ lạ trông như vừa bị nung đỏ rồi đóng dấu vào da thịt. Đó là một hình tròn với một hình tam giác bên trong. "Mày có biết cái này nghĩa là gì không?"
"Tôi không biết và cũng cóc cần quan tâm!"
"Chà, mày sẽ biết thôi, tao hứa với mày điều đó. Và mày cũng sẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. Có lẽ cô Ettie có thể kể cho mày nghe đôi chút về nó. Còn về phần cô, Ettie, cô sẽ phải bò trở về bên tôi bằng đầu gối - nghe rõ chưa, cô gái? - bằng đầu gối - và rồi tôi sẽ cho cô biết hình phạt của cô có thể là gì. Cô đã gieo nhân nào - thì lạy Chúa, tôi sẽ bắt cô phải gặt quả nấy!" Hắn liếc nhìn cả hai bằng đôi mắt căm phẫn ngùn ngụt. Rồi hắn quay gót, và chỉ một thoáng sau, cánh cửa ngoài đã đóng sầm lại sau lưng hắn.
Trong vài khoảnh khắc, McMurdo và cô gái đứng lặng im như tượng. Rồi nàng vòng tay ôm chầm lấy anh.
"Ôi, Jack, anh thật dũng cảm! Nhưng vô ích thôi, anh phải chạy trốn! Đêm nay - Jack ơi - đêm nay! Đó là hy vọng duy nhất của anh. Hắn sẽ lấy mạng anh. Em đọc được điều đó trong đôi mắt khủng khiếp của hắn. Làm sao anh có cửa chống lại cả tá bọn chúng, với Boss McGinty và toàn bộ sức mạnh của chi hội đứng sau lưng?"
McMurdo nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, hôn nàng, rồi dịu dàng đẩy nàng ngồi trở lại ghế. "Kìa, em yêu, kìa! Đừng hoảng hốt hay lo sợ cho anh. Bản thân anh cũng là một Người Tự Do. Anh đang định kể với cha em chuyện này. Có lẽ anh cũng chẳng tốt đẹp gì hơn những kẻ khác đâu; vậy nên đừng coi anh là một vị thánh. Biết đâu giờ em cũng sẽ ghét anh, sau khi anh đã thú nhận với em những điều này?"
"Ghét anh ư, Jack? Chừng nào còn sống em sẽ không bao giờ có thể làm thế! Em nghe nói rằng làm một Người Tự Do ở đâu cũng vô hại, ngoại trừ nơi này; vậy tại sao em phải nghĩ xấu về anh vì điều đó? Nhưng nếu anh đã là một Người Tự Do, Jack, tại sao anh không xuống đó và kết bạn với Boss McGinty? Ôi, nhanh lên, Jack, nhanh lên! Hãy lên tiếng trước, nếu không lũ chó săn sẽ bám theo dấu vết của anh."
"Anh cũng đang nghĩ điều tương tự đây," McMurdo đáp. "Anh sẽ đi ngay bây giờ và dàn xếp ổn thỏa. Em có thể nói với cha em rằng đêm nay anh sẽ ngủ lại đây và sẽ tìm chỗ trọ khác vào sáng mai."
Quầy bar trong quán rượu của McGinty vẫn đông nghịt như mọi khi; nơi đây vốn là điểm tụ tập ưa thích của toàn bộ những phần tử thô bạo nhất thị trấn. Gã đàn ông này rất được lòng người ta; bởi hắn khoác lên mình một vẻ ngoài xuề xòa phóng khoáng, một thứ mặt nạ dày cộp che đậy vô vàn những điều ghê gớm ẩn giấu phía sau. Nhưng ngoài sự nổi tiếng ấy ra, nỗi khiếp sợ mà hắn gieo rắc khắp thị trấn - và trên thực tế, trải dài suốt ba mươi dặm thung lũng, vượt qua cả những rặng núi hai bên - tự nó đã đủ để lấp đầy quán rượu của hắn; bởi chẳng kẻ nào dám làm ngơ trước thiện chí của hắn.
Bên cạnh những quyền lực ngầm mà ai nấy đều tin rằng hắn điều khiển một cách tàn nhẫn và không chút khoan nhượng, hắn còn là một quan chức cấp cao của chính quyền - một ủy viên hội đồng thành phố kiêm ủy viên quản lý đường bộ. Hắn được bầu vào những chức vụ ấy nhờ lá phiếu của bọn lưu manh, và đổi lại, chúng cũng trông chờ nhận được những đặc ân từ tay hắn. Tiền thế chấp và tiền thuế ngày một chồng chất khổng lồ; các công trình công cộng bị bỏ bê đến mức tai tiếng; những nhân viên kiểm toán ăn hối lộ che đậy các sổ sách kế toán, khiến chúng trở nên mập mờ, khó lần ra manh mối; và những người dân lương thiện thì bị đe dọa phải nộp tiền bảo kê công khai, buộc phải câm miệng kẻo những điều tồi tệ hơn sẽ giáng xuống đầu họ.
Chính vì thế mà năm này qua năm khác, những chiếc ghim cravat đính kim cương của Boss McGinty ngày càng trở nên chướng mắt, những sợi dây chuyền vàng của hắn ngày càng nặng trĩu trên chiếc áo gile lộng lẫy, và quán rượu của hắn ngày càng bành trướng rộng xa hơn, cho đến khi nó như muốn nuốt chửng toàn bộ một mặt của Quảng trường Chợ.
McMurdo đẩy tung cánh cửa lật của quán rượu, lách mình chen qua đám đông bên trong. Bầu không khí mờ ảo vì khói thuốc lá và nồng nặc mùi rượu mạnh bao trùm lấy anh. Nơi đây được thắp sáng rực rỡ, và những tấm gương khổng lồ mạ vàng lộng lẫy trên mọi bức tường phản chiếu rồi nhân lên thứ ánh sáng chói lòa ấy. Vài nhân viên pha chế mặc áo sơ mi, không khoác áo ngoài, đang thoăn thoắt làm việc, pha chế đồ uống cho những kẻ la cà quanh quẩn bên quầy bar rộng viền đồng.
Ở phía cuối quầy, tựa người vào đó với một điếu xì gà cắm chéo nơi khóe miệng, là một gã đàn ông cao lớn, vạm vỡ, thân hình lực lưỡng - không ai khác chính là McGinty khét tiếng. Hắn là một gã khổng lồ với mái tóc đen bờm xờm, bộ râu quai nón mọc lên tận gò má, và một mớ tóc đen nhánh xõa xuống tận cổ áo. Nước da hắn ngăm đen như da một gã người Ý, và đôi mắt hắn mang màu đen đục kỳ lạ, kết hợp với một tật lác nhẹ, đem lại cho chúng một vẻ nham hiểm đặc biệt khó tả.
Tất cả những thứ khác nơi gã đàn ông này - những tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, những đường nét sắc sảo, và phong thái phóng khoáng - đều ăn khớp với vẻ xuề xòa, sòng phẳng, đậm chất đàn ông mà hắn thường ra vẻ. Người ta có thể nói, ở đây là một gã cục súc, thật thà, sở hữu một trái tim chân thành, dẫu cho những lời nói bộc trực của hắn có thô lỗ đến đâu. Chỉ đến khi đôi mắt đen sâu thẳm và vô hồn ấy, không chút khoan nhượng, hướng thẳng về phía một ai đó, thì kẻ ấy mới co rúm người lại, cảm thấy như mình đang đối mặt với một tiềm năng ác độc vô tận - một thứ sức mạnh, lòng can đảm và sự xảo quyệt ẩn sau khiến nó trở nên chết chóc hơn gấp ngàn lần.
Quan sát kỹ người đàn ông này xong, McMurdo bèn chen lấn tiến lên phía trước bằng thái độ táo tợn bất cần thường thấy của mình. Anh lách qua đám nịnh thần đang quỵ lụy quanh vị ông trùm quyền lực, cười ầm lên trước những câu đùa nhỏ nhặt nhất của hắn. Đôi mắt xám táo bạo của chàng thanh niên lạ mặt nhìn thẳng - qua cặp kính của chúng - vào đôi mắt đen chết chóc đang chằm chằm hướng về phía anh, không hề tỏ ra một chút sợ hãi nào.
"Chà, chàng trai trẻ, ta không thể nhớ nổi khuôn mặt của cậu."
"Tôi mới đến đây, ông McGinty."
"Cậu chưa phải là người mới đến mức không thể gọi một quý ngài bằng danh xưng thích hợp của ngài ấy chứ."
"Ngài ấy là Ủy viên Hội đồng McGinty, chàng trai," một giọng nói từ trong đám đông vang lên.
"Tôi xin lỗi, thưa Ngài Ủy viên. Tôi chưa quen với phong tục ở nơi này. Nhưng tôi đã được khuyên nên đến gặp ngài."
"Chà, cậu đang gặp ta đây. Tất cả chỉ có thế. Cậu nghĩ gì về ta?"
"Chà, còn quá sớm để nói. Nếu trái tim ngài cũng lớn như cơ thể ngài, và tâm hồn ngài cũng tốt đẹp như khuôn mặt ngài, thì tôi chẳng còn mong gì hơn thế," McMurdo nói.
![["Nếu trái tim ngài cũng lớn như cơ thể ngài, và tâm hồn ngài cũng tốt đẹp như khuôn mặt ngài, thì tôi chẳng còn mong gì hơn thế," McMurdo nói.]](/sach/the-valley-of-fear/images/img04.jpg)
"Lạy Chúa! Cậu có cái lưỡi Ireland khá đấy chứ," người chủ quán rượu thốt lên, chưa thực sự chắc chắn liệu nên chiều lòng vị khách táo tợn này hay giữ gìn thể diện của mình.
"Vậy ngài có lòng chấp nhận diện mạo của tôi chứ?"
"Chắc chắn rồi," McMurdo nói.
"Và cậu được bảo là hãy đến gặp ta?"
"Vâng, đúng vậy."
"Và ai đã bảo cậu?"
"Người anh em Scanlan thuộc Chi hội 341, Vermissa. Tôi xin nâng ly chúc sức khỏe Ngài Ủy viên, và vì sự quen biết tốt đẹp hơn của chúng ta." Anh nâng ly rượu vừa được phục vụ lên môi và nhấc ngón tay út lên khi uống.
McGinty, người nãy giờ vẫn đang chăm chú quan sát anh, nhướn đôi lông mày đen rậm rạp của hắn lên. "Ồ, ra là vậy à?" hắn nói. "Ta sẽ phải xem xét kỹ hơn một chút về chuyện này, Anh-"
"McMurdo."
"Xem xét kỹ hơn một chút, anh McMurdo; vì chúng tôi không tin người khác dựa trên niềm tin ở vùng này, cũng không tin vào tất cả những gì chúng tôi được nghe đâu. Vào đây một lát, phía sau quầy bar."
Có một căn phòng nhỏ ở đó, chất đầy những thùng phuy. McGinty cẩn thận đóng cửa lại, rồi ngồi xuống một trong số chúng, trầm ngâm nhai điếu xì gà và quan sát người bạn đồng hành của mình bằng đôi mắt đầy bất an ấy. Trong vài phút, hắn ta ngồi hoàn toàn im lặng. McMurdo vui vẻ chịu đựng cuộc kiểm tra này, một tay đút trong túi áo khoác, tay kia xoắn bộ ria mép màu nâu. Đột nhiên McGinty cúi xuống và rút ra một khẩu súng lục trông đầy chết chóc.
"Nhìn đây, tên hề của ta," hắn nói, "nếu ta nghĩ mày đang chơi trò gì với bọn tao, thì mày sẽ sớm xong đời thôi."
"Đây quả là một cách chào mừng kỳ lạ," McMurdo trả lời với một chút tự trọng, "mà một Bodymaster của một chi hội Những Người Tự Do lại dành cho một người anh em lạ mặt."
"Phải, nhưng đó chính là điều mà cậu phải chứng minh," McGinty nói, "và xin Chúa giúp cậu nếu cậu thất bại! Cậu được kết nạp ở đâu?"
"Chi hội 29, Chicago."
"Khi nào?"
"Ngày 24 tháng 6 năm 1872."
"Bodymaster là ai?"
"James H. Scott."
"Kẻ cai quản khu vực của cậu là ai?"
"Bartholomew Wilson."
"Hừm! Cậu có vẻ trả lời khá trơn tru trong các bài kiểm tra của cậu. Cậu đang làm gì ở đây?"
"Làm việc, giống như ngài - nhưng là một công việc bèo bọt hơn."
"Cậu có câu trả lời phản hồi khá nhanh nhạy đấy."
"Vâng, tôi luôn là người nhanh miệng."
"Cậu có nhanh tay hành động không?"
"Tôi vốn nổi danh vì điều đó giữa những người hiểu rõ tôi nhất."
"Chà, chúng ta có thể sẽ thử thách cậu sớm hơn cậu nghĩ đấy. Cậu có nghe ngóng được điều gì về chi hội ở vùng này không?"
"Tôi nghe nói rằng phải là một trang nam nhi thực thụ thì mới xứng làm một người anh em."
"Đúng với cậu đấy, anh McMurdo. Tại sao cậu lại rời Chicago?"
"Tôi thề là tôi sẽ không kể cho ngài nghe chuyện đó!"
McGinty mở to mắt. Hắn ta không quen với việc bị trả lời theo kiểu đó, và điều đó làm hắn ta thích thú. "Tại sao cậu lại không kể cho ta?"
"Bởi vì không người anh em nào được phép nói dối một người anh em khác."
"Vậy thì sự thật quá tồi tệ để có thể kể ra?"
"Ngài có thể hiểu theo cách đó nếu ngài muốn."
"Nhìn đây, anh bạn, cậu không thể mong đợi ta, với tư cách là một Bodymaster, cho qua vào chi hội một kẻ mà quá khứ của hắn không thể nào giải đáp được."
McMurdo trông có vẻ bối rối. Rồi anh rút ra một mảnh báo cắt đã cũ sờn từ túi áo trong.
"Ngài sẽ không tố giác một người anh em chứ?" anh nói.
"Ta sẽ tát lật mặt cậu nếu cậu dám nói những lời đó với ta!" McGinty giận dữ thét lên.
"Ngài nói đúng, thưa Ngài Ủy viên," McMurdo ngoan ngoãn đáp. "Tôi nên xin lỗi. Tôi đã nói mà không suy nghĩ. Chà, tôi biết rằng tôi an toàn trong tay ngài. Hãy xem qua mẩu báo cắt đó."
McGinty lướt mắt qua bài báo tường thuật về vụ bắn chết một người tên Jonas Pinto, tại Quán rượu Lake, Phố Market, Chicago, vào tuần lễ Năm mới năm 1874.
"Tác phẩm của cậu à?" hắn hỏi, khi đưa lại tờ báo.
McMurdo gật đầu.
"Tại sao cậu lại bắn hắn?"
"Tôi đang giúp Chú Sam4 in đô la. Có lẽ tiền của tôi không được đúc bằng loại vàng tốt như của ông ấy, nhưng trông chúng cũng đẹp chán và được đúc ra rẻ hơn. Gã Pinto này đã giúp tôi tuồn đống tiền giả -"
"Làm gì cơ?"
"Chà, ý là tuồn những đồng đô la đó ra lưu thông. Rồi hắn nói hắn sẽ chia rẽ. Có lẽ hắn đã làm thế. Tôi không đợi để xem thử. Tôi chỉ việc giết hắn và đánh bài chuồn về vùng mỏ than này."
"Tại sao lại là vùng mỏ than?"
"Bởi vì tôi đã đọc trên báo rằng họ không quá khắt khe ở những vùng này."
McGinty cười lớn. "Đầu tiên cậu là một kẻ làm tiền giả và sau đó là một kẻ giết người, và cậu đến vùng này vì cậu nghĩ cậu sẽ được chào đón."
"Chuyện cỡ đó đấy," McMurdo trả lời.
"Chà, tôi đoán cậu sẽ tiến xa đấy. Này, cậu còn làm được mấy đồng đô la đó không?"
McMurdo lấy nửa tá đồng từ trong túi ra. "Những đồng tiền này chưa bao giờ qua xưởng đúc tiền Philadelphia5," anh nói.
"Cậu nói thật sao!" McGinty cầm chúng soi dưới ánh sáng trong bàn tay khổng lồ của mình, bàn tay rậm lông như tay khỉ đột. "Ta không thấy có sự khác biệt nào. Lạy Chúa! cậu sẽ là một người anh em cực kỳ hữu dụng đấy, ta nghĩ vậy! Chúng ta có thể đối phó với một hay hai kẻ tồi tệ trong số chúng ta, Người anh em McMurdo: bởi vì có những lúc chúng ta phải đóng vai ác của chính mình. Chúng ta sẽ sớm bị dồn vào chân tường nếu chúng ta không đẩy lùi lại những kẻ đang chèn ép chúng ta."
"Chà, tôi đoán tôi sẽ làm phần việc đẩy lùi của mình cùng với những người anh em khác."
"Cậu có vẻ có thần kinh thép đấy. Cậu không hề co rúm lại khi ta chĩa khẩu súng này vào cậu."
"Bởi vì người gặp nguy hiểm không phải là tôi."
"Thế thì là ai?"
"Là ngài, thưa Ngài Ủy viên." McMurdo rút một khẩu súng lục đã lên nòng từ túi bên của chiếc áo khoác ngắn. "Tôi đã chĩa súng vào ngài suốt thời gian qua. Tôi đoán phát súng của tôi sẽ nhanh như của ngài."
"Lạy Chúa!" McGinty đỏ bừng mặt vì tức giận và rồi phá lên cười gầm gào. "Này, nhiều năm rồi chúng ta chưa có một nỗi kinh hoàng thần thánh nào đến tận tay như vậy. Ta cho rằng chi hội sẽ học cách tự hào về cậu.... Chà, mày muốn cái quái gì? Và tao không thể nói chuyện riêng với một quý ngài trong năm phút mà không có chuyện mày xen vào sao?"
Người pha chế đứng đó đầy bối rối. "Tôi xin lỗi, Ngài Ủy viên, nhưng đó là Ted Baldwin. Anh ta nói rằng anh ta phải gặp ngài ngay phút này."
Lời nhắn nhủ đó là không cần thiết; bởi vì khuôn mặt kiên quyết, tàn nhẫn của gã đàn ông đó đang nhìn qua vai người phục vụ. Hắn ta đẩy người pha chế ra ngoài và đóng cửa lại trước mặt anh ta.
"Vậy ra," hắn nói với cái liếc xéo đầy giận dữ về phía McMurdo, "anh đã đến đây trước, phải không? Tôi có một lời muốn nói với ngài, thưa Ngài Ủy viên, về gã này."
"Vậy thì hãy nói ngay bây giờ và ở đây trước mặt tôi đi," McMurdo hét lên.
"Tôi sẽ nói vào thời điểm của tôi, theo cách của riêng tôi."
"Chậc! Chậc!" McGinty nói, đứng dậy khỏi thùng phuy của mình. "Thế này thì không được rồi. Chúng ta có một người anh em mới ở đây, Baldwin, và chúng ta không được phép chào đón cậu ấy theo cách đó. Chìa tay ra, anh bạn, và làm hòa đi!"
"Không bao giờ!" Baldwin hét lên trong cơn thịnh nộ.
"Tôi đã đề nghị đấu với anh ta nếu anh ta nghĩ tôi đã làm gì sai với anh ta," McMurdo nói. "Tôi sẽ đấu tay đôi với anh ta bằng nắm đấm, hoặc, nếu điều đó không làm anh ta thỏa mãn, tôi sẽ đấu với anh ta bằng bất cứ cách nào khác mà anh ta chọn. Bây giờ, tôi sẽ để ngài, Ngài Ủy viên, phân xử giữa chúng tôi như một Bodymaster nên làm."
"Thế, chuyện gì vậy?"
"Một quý cô trẻ. Cô ấy được tự do lựa chọn cho chính mình."
"Có thật thế không?" Baldwin hét lên.
"Với tư cách là giữa hai người anh em trong chi hội, ta phải nói rằng cô ấy được tự do," Boss nói.
"Ồ, đó là phán quyết của ngài sao?"
"Đúng vậy, Ted Baldwin," McGinty nói, với một cái nhìn hiểm ác. "Có phải cậu định phản đối nó không?"
"Ngài định vứt bỏ một người đã sát cánh bên ngài suốt năm năm qua để thiên vị một gã mà ngài chưa từng gặp trong đời sao? Ngài không phải là Bodymaster suốt đời đâu, Jack McGinty, và lạy Chúa! lần tới khi phải bỏ phiếu -"
Ngài Ủy viên lao vào hắn ta như một con hổ. Bàn tay của hắn siết chặt quanh cổ đối phương, và hắn quật hắn ta lùi lại ngang qua một trong những chiếc thùng phuy. Trong cơn điên loạn, hắn đã bóp nghẹt sự sống của gã kia nếu McMurdo không can thiệp.
"Bình tĩnh, Ngài Ủy viên! Vì Chúa, hãy bình tĩnh!" anh kêu lên, khi kéo hắn ta lùi lại.
McGinty buông tay, và Baldwin - bị khuất phục và rúng động - thở hổn hển, run rẩy từng khúc ruột, như một kẻ vừa nhìn qua bờ vực của cái chết, ngồi bật dậy trên chiếc thùng phuy mà hắn vừa bị ném qua.
"Cậu đã chuốc lấy chuyện này từ nhiều ngày nay rồi, Ted Baldwin - bây giờ thì cậu đã nhận được nó!" McGinty thét lên, bộ ngực khổng lồ của hắn phập phồng. "Có lẽ cậu nghĩ nếu ta bị bầu phế truất khỏi vị trí Bodymaster thì cậu sẽ thấy mình ngồi vào vị trí của ta. Đó là do chi hội quyết định. Nhưng chừng nào ta còn là thủ lĩnh, ta sẽ không cho phép kẻ nào cất giọng chống lại ta hoặc phán quyết của ta."
"Tôi không có ý chống lại ngài," Baldwin lầm bầm, sờ tay lên cổ.
"Chà, vậy thì," người kia kêu lên, ngay lập tức trở lại với vẻ xuề xòa vui vẻ thường thấy, "tất cả chúng ta lại là những người bạn tốt và vấn đề kết thúc ở đây."
Hắn ta lấy một chai rượu sâm panh xuống từ trên kệ và vặn nút chai.
"Bây giờ hãy nhìn đây," hắn tiếp tục, trong khi rót đầy ba chiếc ly cao. "Chúng ta hãy uống ly rượu giải hòa của chi hội. Sau chuyện đó, như các cậu biết đấy, sẽ không còn ác cảm gì giữa chúng ta nữa. Nào, bây giờ đặt tay trái lên yết hầu. Ta nói với cậu, Ted Baldwin, hành vi mếch lòng đó là gì, thưa ngài?"
"Những đám mây đang nặng trĩu6," Baldwin trả lời.
"Nhưng chúng sẽ mãi mãi bừng sáng."
"Và tôi xin thề điều này!"
Những người đàn ông uống cạn ly của họ, và nghi thức tương tự được thực hiện giữa Baldwin và McMurdo.
"Đấy!" McGinty reo lên, xoa xoa hai tay. "Đó là sự kết thúc của những dòng máu đen7. Các cậu sẽ bị kỷ luật theo quy định của chi hội nếu chuyện này đi xa hơn, và đó là một bàn tay sắt ở vùng này, như Người anh em Baldwin đã biết - và như cậu cũng sẽ sớm chết khiếp khi nhận ra thôi, Người anh em McMurdo, nếu cậu muốn rước lấy rắc rối!"
"Thực tình, tôi sẽ không dại dột làm thế," McMurdo nói. Anh chìa tay về phía Baldwin. "Tôi dễ nổi cáu và cũng nhanh tha thứ. Người ta bảo đó là dòng máu Ireland nóng nảy của tôi. Nhưng đối với tôi thế là xong, và tôi không mang chút hận thù nào."
Baldwin đành phải nắm lấy bàn tay đang chìa ra; bởi vì ánh mắt hung hãn của vị Boss đáng sợ đang dán chặt vào hắn ta. Nhưng khuôn mặt sưng sỉa của hắn cho thấy những lời nói của người kia chẳng mấy làm hắn xúc động.
McGinty vỗ vào vai cả hai người. "Chậc! Những cô gái này! Những cô gái này!" hắn kêu lên. "Thử nghĩ xem, cùng một chiếc váy lót mà lại chen vào giữa hai chàng trai của ta! Đúng là xui xẻo tột cùng! Chà, chính con ả bên trong chúng mới là người phải giải quyết câu hỏi này; bởi vì nó nằm ngoài thẩm quyền của một Bodymaster - và ngợi ca Chúa vì điều đó! Chúng ta đã có đủ chuyện để lo rồi, không cần thêm cả phụ nữ nữa. Cậu sẽ phải gia nhập vào Chi hội 341, Người anh em McMurdo. Chúng ta có những cách thức và phương pháp riêng, khác biệt so với Chicago. Tối thứ Bảy là buổi họp mặt của chúng ta, và nếu cậu đến lúc đó, chúng ta sẽ cho cậu được tự do mãi mãi ở Thung lũng Vermissa."
-
County Monaghan là một hạt thuộc tỉnh Ulster, Ireland. Nhắc đến địa danh này nhằm gợi lên phong cảnh đồng quê êm đềm xanh mướt quê nhà, tương phản hoàn toàn với khung cảnh mỏ than bụi bặm, tăm tối của Thung lũng Vermissa. ↩
-
Nguyên gốc là 'Eminent Order of Freemen', một tổ chức hội kín giả tưởng trong truyện, được lấy cảm hứng từ các hội đoàn công nhân gốc Ireland (như Molly Maguires) hoặc Hội Tam Điểm (Freemasons) vào cuối thế kỷ 19 tại Mỹ. ↩
-
Băng đảng 'Scowrers' (Những kẻ thanh trừng) là một nhóm tội phạm giả tưởng, được tác giả xây dựng dựa trên nguyên mẫu băng đảng Molly Maguires có thật, từng gieo rắc nỗi khiếp sợ tại các khu mỏ than bang Pennsylvania vào thập niên 1870. ↩
-
Nguyên gốc 'Uncle Sam', biểu tượng nhân hóa phổ biến của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và chính phủ liên bang. Trong bối cảnh này, nhân vật dùng từ này để nói mỉa mai về hành vi tự đúc tiền giả của mình. ↩
-
Philadelphia Mint là xưởng đúc tiền đầu tiên và lâu đời nhất của Hoa Kỳ, thành lập năm 1792. Câu nói ngầm khẳng định những đồng xu này là tiền giả tự đúc chứ không phải tiền hợp pháp. ↩
-
Đây là một phần trong câu vấn đáp mật khẩu (password) và nghi thức nhận diện nội bộ của hội kín. Các câu tín hiệu này thường mang tính ẩn dụ và được thay đổi định kỳ để đảm bảo bí mật. ↩
-
Bản dịch sát từ thành ngữ tiếng Anh 'bad blood' (dòng máu xấu/đen), mang nghĩa bóng chỉ sự thù hằn, oán ghét sâu sắc giữa hai cá nhân hoặc tổ chức. ↩
Chapter II The Bodymaster
McMurdo was a man who made his mark quickly. Wherever he was the folk around soon knew it. Within a week he had become infinitely the most important person at Shafter’s. There were ten or a dozen boarders there; but they were honest foremen or commonplace clerks from the stores, of a very different calibre from the young Irishman. Of an evening when they gathered together his joke was always the readiest, his conversation the brightest, and his song the best. He was a born boon companion, with a magnetism which drew good humour from all around him.
And yet he showed again and again, as he had shown in the railway carriage, a capacity for sudden, fierce anger, which compelled the respect and even the fear of those who met him. For the law, too, and all who were connected with it, he exhibited a bitter contempt which delighted some and alarmed others of his fellow boarders.
From the first he made it evident, by his open admiration, that the daughter of the house had won his heart from the instant that he had set eyes upon her beauty and her grace. He was no backward suitor. On the second day he told her that he loved her, and from then onward he repeated the same story with an absolute disregard of what she might say to discourage him.
“Someone else?” he would cry. “Well, the worse luck for someone else! Let him look out for himself! Am I to lose my life’s chance and all my heart’s desire for someone else? You can keep on saying no, Ettie: the day will come when you will say yes, and I’m young enough to wait.”
He was a dangerous suitor, with his glib Irish tongue, and his pretty, coaxing ways. There was about him also that glamour of experience and of mystery which attracts a woman’s interest, and finally her love. He could talk of the sweet valleys of County Monaghan from which he came, of the lovely, distant island, the low hills and green meadows of which seemed the more beautiful when imagination viewed them from this place of grime and snow.
Then he was versed in the life of the cities of the North, of Detroit, and the lumber camps of Michigan, and finally of Chicago, where he had worked in a planing mill. And afterwards came the hint of romance, the feeling that strange things had happened to him in that great city, so strange and so intimate that they might not be spoken of. He spoke wistfully of a sudden leaving, a breaking of old ties, a flight into a strange world, ending in this dreary valley, and Ettie listened, her dark eyes gleaming with pity and with sympathy-those two qualities which may turn so rapidly and so naturally to love.
McMurdo had obtained a temporary job as bookkeeper for he was a well-educated man. This kept him out most of the day, and he had not found occasion yet to report himself to the head of the lodge of the Eminent Order of Freemen. He was reminded of his omission, however, by a visit one evening from Mike Scanlan, the fellow member whom he had met in the train. Scanlan, the small, sharp-faced, nervous, black-eyed man, seemed glad to see him once more. After a glass or two of whisky he broached the object of his visit.
“Say, McMurdo,” said he, “I remembered your address, so I made bold to call. I’m surprised that you’ve not reported to the Bodymaster. Why haven’t you seen Boss McGinty yet?”
“Well, I had to find a job. I have been busy.”
“You must find time for him if you have none for anything else. Good Lord, man! you’re a fool not to have been down to the Union House and registered your name the first morning after you came here! If you run against him-well, you mustn’t, that’s all!”
McMurdo showed mild surprise. “I’ve been a member of the lodge for over two years, Scanlan, but I never heard that duties were so pressing as all that.”
“Maybe not in Chicago.”
“Well, it’s the same society here.”
“Is it?”
Scanlan looked at him long and fixedly. There was something sinister in his eyes.
“Isn’t it?”
“You’ll tell me that in a month’s time. I hear you had a talk with the patrolmen after I left the train.”
“How did you know that?”
“Oh, it got about-things do get about for good and for bad in this district.”
“Well, yes. I told the hounds what I thought of them.”
“By the Lord, you’ll be a man after McGinty’s heart!”
“What, does he hate the police too?”
Scanlan burst out laughing. “You go and see him, my lad,” said he as he took his leave. “It’s not the police but you that he’ll hate if you don’t! Now, take a friend’s advice and go at once!”
It chanced that on the same evening McMurdo had another more pressing interview which urged him in the same direction. It may have been that his attentions to Ettie had been more evident than before, or that they had gradually obtruded themselves into the slow mind of his good German host; but, whatever the cause, the boarding-house keeper beckoned the young man into his private room and started on the subject without any circumlocution.
“It seems to me, mister,” said he, “that you are gettin’ set on my Ettie. Ain’t that so, or am I wrong?”
“Yes, that is so,” the young man answered.
“Vell, I vant to tell you right now that it ain’t no manner of use. There’s someone slipped in afore you.”
“She told me so.”
“Vell, you can lay that she told you truth. But did she tell you who it vas?”
“No, I asked her; but she wouldn’t tell.”
“I dare say not, the leetle baggage! Perhaps she did not vish to frighten you avay.”
“Frighten!” McMurdo was on fire in a moment.
“Ah, yes, my friend! You need not be ashamed to be frightened of him. It is Teddy Baldwin.”
“And who the devil is he?”
“He is a boss of Scowrers.”
“Scowrers! I’ve heard of them before. It’s Scowrers here and Scowrers there, and always in a whisper! What are you all afraid of? Who are the Scowrers?”
The boarding-house keeper instinctively sank his voice, as everyone did who talked about that terrible society. “The Scowrers,” said he, “are the Eminent Order of Freemen!”
The young man stared. “Why, I am a member of that order myself.”
“You! I vould never have had you in my house if I had known it-not if you vere to pay me a hundred dollar a veek.”
“What’s wrong with the order? It’s for charity and good fellowship. The rules say so.”
“Maybe in some places. Not here!”
“What is it here?”
“It’s a murder society, that’s vat it is.”
McMurdo laughed incredulously. “How can you prove that?” he asked.
“Prove it! Are there not fifty murders to prove it? Vat about Milman and Van Shorst, and the Nicholson family, and old Mr. Hyam, and little Billy James, and the others? Prove it! Is there a man or a voman in this valley vat does not know it?”
“See here!” said McMurdo earnestly. “I want you to take back what you’ve said, or else make it good. One or the other you must do before I quit this room. Put yourself in my place. Here am I, a stranger in the town. I belong to a society that I know only as an innocent one. You’ll find it through the length and breadth of the States, but always as an innocent one. Now, when I am counting upon joining it here, you tell me that it is the same as a murder society called the Scowrers. I guess you owe me either an apology or else an explanation, Mr. Shafter.”
“I can but tell you vat the whole vorld knows, mister. The bosses of the one are the bosses of the other. If you offend the one, it is the other vat vill strike you. We have proved it too often.”
“That’s just gossip-I want proof!” said McMurdo.
“If you live here long you vill get your proof. But I forget that you are yourself one of them. You vill soon be as bad as the rest. But you vill find other lodgings, mister. I cannot have you here. Is it not bad enough that one of these people come courting my Ettie, and that I dare not turn him down, but that I should have another for my boarder? Yes, indeed, you shall not sleep here after to-night!”
McMurdo found himself under sentence of banishment both from his comfortable quarters and from the girl whom he loved. He found her alone in the sitting-room that same evening, and he poured his troubles into her ear.
“Sure, your father is after giving me notice,” he said. “It’s little I would care if it was just my room, but indeed, Ettie, though it’s only a week that I’ve known you, you are the very breath of life to me, and I can’t live without you!”
“Oh, hush, Mr. McMurdo, don’t speak so!” said the girl. “I have told you, have I not, that you are too late? There is another, and if I have not promised to marry him at once, at least I can promise no one else.”
“Suppose I had been first, Ettie, would I have had a chance?”
The girl sank her face into her hands. “I wish to heaven that you had been first!” she sobbed.
McMurdo was down on his knees before her in an instant. “For God’s sake, Ettie, let it stand at that!” he cried. “Will you ruin your life and my own for the sake of this promise? Follow your heart, acushla! ’Tis a safer guide than any promise before you knew what it was that you were saying.”
He had seized Ettie’s white hand between his own strong brown ones.
“Say that you will be mine, and we will face it out together!”
“Not here?”
“Yes, here.”
“No, no, Jack!” His arms were round her now. “It could not be here. Could you take me away?”
A struggle passed for a moment over McMurdo’s face; but it ended by setting like granite. “No, here,” he said. “I’ll hold you against the world, Ettie, right here where we are!”
“Why should we not leave together?”
“No, Ettie, I can’t leave here.”
“But why?”
“I’d never hold my head up again if I felt that I had been driven out. Besides, what is there to be afraid of? Are we not free folks in a free country? If you love me, and I you, who will dare to come between?”
“You don’t know, Jack. You’ve been here too short a time. You don’t know this Baldwin. You don’t know McGinty and his Scowrers.”
“No, I don’t know them, and I don’t fear them, and I don’t believe in them!” said McMurdo. “I’ve lived among rough men, my darling, and instead of fearing them it has always ended that they have feared me-always, Ettie. It’s mad on the face of it! If these men, as your father says, have done crime after crime in the valley, and if everyone knows them by name, how comes it that none are brought to justice? You answer me that, Ettie!”
“Because no witness dares to appear against them. He would not live a month if he did. Also because they have always their own men to swear that the accused one was far from the scene of the crime. But surely, Jack, you must have read all this. I had understood that every paper in the United States was writing about it.”
“Well, I have read something, it is true; but I had thought it was a story. Maybe these men have some reason in what they do. Maybe they are wronged and have no other way to help themselves.”
“Oh, Jack, don’t let me hear you speak so! That is how he speaks-the other one!”
“Baldwin-he speaks like that, does he?”
“And that is why I loathe him so. Oh, Jack, now I can tell you the truth. I loathe him with all my heart; but I fear him also. I fear him for myself; but above all I fear him for father. I know that some great sorrow would come upon us if I dared to say what I really felt. That is why I have put him off with half-promises. It was in real truth our only hope. But if you would fly with me, Jack, we could take father with us and live forever far from the power of these wicked men.”
Again there was the struggle upon McMurdo’s face, and again it set like granite. “No harm shall come to you, Ettie-nor to your father either. As to wicked men, I expect you may find that I am as bad as the worst of them before we’re through.”
“No, no, Jack! I would trust you anywhere.”
McMurdo laughed bitterly. “Good Lord! how little you know of me! Your innocent soul, my darling, could not even guess what is passing in mine. But, hullo, who’s the visitor?”
The door had opened suddenly, and a young fellow came swaggering in with the air of one who is the master. He was a handsome, dashing young man of about the same age and build as McMurdo himself. Under his broad-brimmed black felt hat, which he had not troubled to remove, a handsome face with fierce, domineering eyes and a curved hawk-bill of a nose looked savagely at the pair who sat by the stove.
Ettie had jumped to her feet full of confusion and alarm. “I’m glad to see you, Mr. Baldwin,” said she. “You’re earlier than I had thought. Come and sit down.”
Baldwin stood with his hands on his hips looking at McMurdo. “Who is this?” he asked curtly.
“It’s a friend of mine, Mr. Baldwin, a new boarder here. Mr. McMurdo, may I introduce you to Mr. Baldwin?”
The young men nodded in surly fashion to each other.
“Maybe Miss Ettie has told you how it is with us?” said Baldwin.
“I didn’t understand that there was any relation between you.”
“Didn’t you? Well, you can understand it now. You can take it from me that this young lady is mine, and you’ll find it a very fine evening for a walk.”
“Thank you, I am in no humour for a walk.”
“Aren’t you?” The man’s savage eyes were blazing with anger. “Maybe you are in a humour for a fight, Mr. Boarder!”
“That I am!” cried McMurdo, springing to his feet. “You never said a more welcome word.”
“For God’s sake, Jack! Oh, for God’s sake!” cried poor, distracted Ettie. “Oh, Jack, Jack, he will hurt you!”
“Oh, it’s Jack, is it?” said Baldwin with an oath. “You’ve come to that already, have you?”
“Oh, Ted, be reasonable-be kind! For my sake, Ted, if ever you loved me, be big-hearted and forgiving!”
“I think, Ettie, that if you were to leave us alone we could get this thing settled,” said McMurdo quietly. “Or maybe, Mr. Baldwin, you will take a turn down the street with me. It’s a fine evening, and there’s some open ground beyond the next block.”
“I’ll get even with you without needing to dirty my hands,” said his enemy. “You’ll wish you had never set foot in this house before I am through with you!”
“No time like the present,” cried McMurdo.
“I’ll choose my own time, mister. You can leave the time to me. See here!” He suddenly rolled up his sleeve and showed upon his forearm a peculiar sign which appeared to have been branded there. It was a circle with a triangle within it. “D’you know what that means?”
“I neither know nor care!”
“Well, you will know, I’ll promise you that. You won’t be much older, either. Perhaps Miss Ettie can tell you something about it. As to you, Ettie, you’ll come back to me on your knees-d’ye hear, girl?-on your knees-and then I’ll tell you what your punishment may be. You’ve sowed-and by the Lord, I’ll see that you reap!” He glanced at them both in fury. Then he turned upon his heel, and an instant later the outer door had banged behind him.
For a few moments McMurdo and the girl stood in silence. Then she threw her arms around him.
“Oh, Jack, how brave you were! But it is no use, you must fly! To-night-Jack-to-night! It’s your only hope. He will have your life. I read it in his horrible eyes. What chance have you against a dozen of them, with Boss McGinty and all the power of the lodge behind them?”
McMurdo disengaged her hands, kissed her, and gently pushed her back into a chair. “There, acushla, there! Don’t be disturbed or fear for me. I’m a Freeman myself. I’m after telling your father about it. Maybe I am no better than the others; so don’t make a saint of me. Perhaps you hate me too, now that I’ve told you as much?”
“Hate you, Jack? While life lasts I could never do that! I’ve heard that there is no harm in being a Freeman anywhere but here; so why should I think the worse of you for that? But if you are a Freeman, Jack, why should you not go down and make a friend of Boss McGinty? Oh, hurry, Jack, hurry! Get your word in first, or the hounds will be on your trail.”
“I was thinking the same thing,” said McMurdo. “I’ll go right now and fix it. You can tell your father that I’ll sleep here to-night and find some other quarters in the morning.”
The bar of McGinty’s saloon was crowded as usual; for it was the favourite loafing place of all the rougher elements of the town. The man was popular; for he had a rough, jovial disposition which formed a mask, covering a great deal which lay behind it. But apart from this popularity, the fear in which he was held throughout the township, and indeed down the whole thirty miles of the valley and past the mountains on each side of it, was enough in itself to fill his bar; for none could afford to neglect his good will.
Besides those secret powers which it was universally believed that he exercised in so pitiless a fashion, he was a high public official, a municipal councillor, and a commissioner of roads, elected to the office through the votes of the ruffians who in turn expected to receive favours at his hands. Assessments and taxes were enormous; the public works were notoriously neglected, the accounts were slurred over by bribed auditors, and the decent citizen was terrorized into paying public blackmail, and holding his tongue lest some worse thing befall him.
Thus it was that, year by year, Boss McGinty’s diamond pins became more obtrusive, his gold chains more weighty across a more gorgeous vest, and his saloon stretched farther and farther, until it threatened to absorb one whole side of the Market Square.
McMurdo pushed open the swinging door of the saloon and made his way amid the crowd of men within, through an atmosphere blurred with tobacco smoke and heavy with the smell of spirits. The place was brilliantly lighted, and the huge, heavily gilt mirrors upon every wall reflected and multiplied the garish illumination. There were several bartenders in their shirt sleeves, hard at work mixing drinks for the loungers who fringed the broad, brass-trimmed counter.
At the far end, with his body resting upon the bar and a cigar stuck at an acute angle from the corner of his mouth, stood a tall, strong, heavily built man who could be none other than the famous McGinty himself. He was a black-maned giant, bearded to the cheek-bones, and with a shock of raven hair which fell to his collar. His complexion was as swarthy as that of an Italian, and his eyes were of a strange dead black, which, combined with a slight squint, gave them a particularly sinister appearance.
All else in the man-his noble proportions, his fine features, and his frank bearing-fitted in with that jovial, man-to-man manner which he affected. Here, one would say, is a bluff, honest fellow, whose heart would be sound however rude his outspoken words might seem. It was only when those dead, dark eyes, deep and remorseless, were turned upon a man that he shrank within himself, feeling that he was face to face with an infinite possibility of latent evil, with a strength and courage and cunning behind it which made it a thousand times more deadly.
Having had a good look at his man, McMurdo elbowed his way forward with his usual careless audacity, and pushed himself through the little group of courtiers who were fawning upon the powerful boss, laughing uproariously at the smallest of his jokes. The young stranger’s bold gray eyes looked back fearlessly through their glasses at the deadly black ones which turned sharply upon him.
“Well, young man, I can’t call your face to mind.”
“I’m new here, Mr. McGinty.”
“You are not so new that you can’t give a gentleman his proper title.”
“He’s Councillor McGinty, young man,” said a voice from the group.
“I’m sorry, Councillor. I’m strange to the ways of the place. But I was advised to see you.”
“Well, you see me. This is all there is. What d’you think of me?”
“Well, it’s early days. If your heart is as big as your body, and your soul as fine as your face, then I’d ask for nothing better,” said McMurdo.
![[Illustration: ]](/sach/the-valley-of-fear/images/img04.jpg)
“If your heart is as big as your body, and your soul as fine as your face, then I’d ask for nothing better,” said McMurdo.
“By Gar! you’ve got an Irish tongue in your head anyhow,” cried the saloon-keeper, not quite certain whether to humour this audacious visitor or to stand upon his dignity.
“So you are good enough to pass my appearance?”
“Sure,” said McMurdo.
“And you were told to see me?”
“I was.”
“And who told you?”
“Brother Scanlan of Lodge 341, Vermissa. I drink your health Councillor, and to our better acquaintance.” He raised a glass with which he had been served to his lips and elevated his little finger as he drank it.
McGinty, who had been watching him narrowly, raised his thick black eyebrows. “Oh, it’s like that, is it?” said he. “I’ll have to look a bit closer into this, Mister-”
“McMurdo.”
“A bit closer, Mr. McMurdo; for we don’t take folk on trust in these parts, nor believe all we’re told neither. Come in here for a moment, behind the bar.”
There was a small room there, lined with barrels. McGinty carefully closed the door, and then seated himself on one of them, biting thoughtfully on his cigar and surveying his companion with those disquieting eyes. For a couple of minutes he sat in complete silence. McMurdo bore the inspection cheerfully, one hand in his coat pocket, the other twisting his brown moustache. Suddenly McGinty stooped and produced a wicked-looking revolver.
“See here, my joker,” said he, “if I thought you were playing any game on us, it would be short work for you.”
“This is a strange welcome,” McMurdo answered with some dignity, “for the Bodymaster of a lodge of Freemen to give to a stranger brother.”
“Ay, but it’s just that same that you have to prove,” said McGinty, “and God help you if you fail! Where were you made?”
“Lodge 29, Chicago.”
“When?”
“June 24, 1872.”
“What Bodymaster?”
“James H. Scott.”
“Who is your district ruler?”
“Bartholomew Wilson.”
“Hum! You seem glib enough in your tests. What are you doing here?”
“Working, the same as you-but a poorer job.”
“You have your back answer quick enough.”
“Yes, I was always quick of speech.”
“Are you quick of action?”
“I have had that name among those that knew me best.”
“Well, we may try you sooner than you think. Have you heard anything of the lodge in these parts?”
“I’ve heard that it takes a man to be a brother.”
“True for you, Mr. McMurdo. Why did you leave Chicago?”
“I’m damned if I tell you that!”
McGinty opened his eyes. He was not used to being answered in such fashion, and it amused him. “Why won’t you tell me?”
“Because no brother may tell another a lie.”
“Then the truth is too bad to tell?”
“You can put it that way if you like.”
“See here, mister, you can’t expect me, as Bodymaster, to pass into the lodge a man for whose past he can’t answer.”
McMurdo looked puzzled. Then he took a worn newspaper cutting from an inner pocket.
“You wouldn’t squeal on a fellow?” said he.
“I’ll wipe my hand across your face if you say such words to me!” cried McGinty hotly.
“You are right, Councillor,” said McMurdo meekly. “I should apologize. I spoke without thought. Well, I know that I am safe in your hands. Look at that clipping.”
McGinty glanced his eyes over the account of the shooting of one Jonas Pinto, in the Lake Saloon, Market Street, Chicago, in the New Year week of 1874.
“Your work?” he asked, as he handed back the paper.
McMurdo nodded.
“Why did you shoot him?”
“I was helping Uncle Sam to make dollars. Maybe mine were not as good gold as his, but they looked as well and were cheaper to make. This man Pinto helped me to shove the queer-”
“To do what?”
“Well, it means to pass the dollars out into circulation. Then he said he would split. Maybe he did split. I didn’t wait to see. I just killed him and lighted out for the coal country.”
“Why the coal country?”
“’Cause I’d read in the papers that they weren’t too particular in those parts.”
McGinty laughed. “You were first a coiner and then a murderer, and you came to these parts because you thought you’d be welcome.”
“That’s about the size of it,” McMurdo answered.
“Well, I guess you’ll go far. Say, can you make those dollars yet?”
McMurdo took half a dozen from his pocket. “Those never passed the Philadelphia mint,” said he.
“You don’t say!” McGinty held them to the light in his enormous hand, which was hairy as a gorilla’s. “I can see no difference. Gar! you’ll be a mighty useful brother, I’m thinking! We can do with a bad man or two among us, Friend McMurdo: for there are times when we have to take our own part. We’d soon be against the wall if we didn’t shove back at those that were pushing us.”
“Well, I guess I’ll do my share of shoving with the rest of the boys.”
“You seem to have a good nerve. You didn’t squirm when I shoved this gun at you.”
“It was not me that was in danger.”
“Who then?”
“It was you, Councillor.” McMurdo drew a cocked pistol from the side pocket of his peajacket. “I was covering you all the time. I guess my shot would have been as quick as yours.”
“By Gar!” McGinty flushed an angry red and then burst into a roar of laughter. “Say, we’ve had no such holy terror come to hand this many a year. I reckon the lodge will learn to be proud of you.... Well, what the hell do you want? And can’t I speak alone with a gentleman for five minutes but you must butt in on us?”
The bartender stood abashed. “I’m sorry, Councillor, but it’s Ted Baldwin. He says he must see you this very minute.”
The message was unnecessary; for the set, cruel face of the man himself was looking over the servant’s shoulder. He pushed the bartender out and closed the door on him.
“So,” said he with a furious glance at McMurdo, “you got here first, did you? I’ve a word to say to you, Councillor, about this man.”
“Then say it here and now before my face,” cried McMurdo.
“I’ll say it at my own time, in my own way.”
“Tut! Tut!” said McGinty, getting off his barrel. “This will never do. We have a new brother here, Baldwin, and it’s not for us to greet him in such fashion. Hold out your hand, man, and make it up!”
“Never!” cried Baldwin in a fury.
“I’ve offered to fight him if he thinks I have wronged him,” said McMurdo. “I’ll fight him with fists, or, if that won’t satisfy him, I’ll fight him any other way he chooses. Now, I’ll leave it to you, Councillor, to judge between us as a Bodymaster should.”
“What is it, then?”
“A young lady. She’s free to choose for herself.”
“Is she?” cried Baldwin.
“As between two brothers of the lodge I should say that she was,” said the Boss.
“Oh, that’s your ruling, is it?”
“Yes, it is, Ted Baldwin,” said McGinty, with a wicked stare. “Is it you that would dispute it?”
“You would throw over one that has stood by you this five years in favour of a man that you never saw before in your life? You’re not Bodymaster for life, Jack McGinty, and by God! when next it comes to a vote-”
The Councillor sprang at him like a tiger. His hand closed round the other’s neck, and he hurled him back across one of the barrels. In his mad fury he would have squeezed the life out of him if McMurdo had not interfered.
“Easy, Councillor! For heaven’s sake, go easy!” he cried, as he dragged him back.
McGinty released his hold, and Baldwin, cowed and shaken gasping for breath, and shivering in every limb, as one who has looked over the very edge of death, sat up on the barrel over which he had been hurled.
“You’ve been asking for it this many a day, Ted Baldwin-now you’ve got it!” cried McGinty, his huge chest rising and falling. “Maybe you think if I was voted down from Bodymaster you would find yourself in my shoes. It’s for the lodge to say that. But so long as I am the chief I’ll have no man lift his voice against me or my rulings.”
“I have nothing against you,” mumbled Baldwin, feeling his throat.
“Well, then,” cried the other, relapsing in a moment into a bluff joviality, “we are all good friends again and there’s an end of the matter.”
He took a bottle of champagne down from the shelf and twisted out the cork.
“See now,” he continued, as he filled three high glasses. “Let us drink the quarrelling toast of the lodge. After that, as you know, there can be no bad blood between us. Now, then the left hand on the apple of my throat. I say to you, Ted Baldwin, what is the offense, sir?”
“The clouds are heavy,” answered Baldwin
“But they will forever brighten.”
“And this I swear!”
The men drank their glasses, and the same ceremony was performed between Baldwin and McMurdo
“There!” cried McGinty, rubbing his hands. “That’s the end of the black blood. You come under lodge discipline if it goes further, and that’s a heavy hand in these parts, as Brother Baldwin knows-and as you will damn soon find out, Brother McMurdo, if you ask for trouble!”
“Faith, I’d be slow to do that,” said McMurdo. He held out his hand to Baldwin. “I’m quick to quarrel and quick to forgive. It’s my hot Irish blood, they tell me. But it’s over for me, and I bear no grudge.”
Baldwin had to take the proffered hand; for the baleful eye of the terrible Boss was upon him. But his sullen face showed how little the words of the other had moved him.
McGinty clapped them both on the shoulders. “Tut! These girls! These girls!” he cried. “To think that the same petticoats should come between two of my boys! It’s the devil’s own luck! Well, it’s the colleen inside of them that must settle the question; for it’s outside the jurisdiction of a Bodymaster-and the Lord be praised for that! We have enough on us, without the women as well. You’ll have to be affiliated to Lodge 341, Brother McMurdo. We have our own ways and methods, different from Chicago. Saturday night is our meeting, and if you come then, we’ll make you free forever of the Vermissa Valley.”