CHƯƠNG IV
Hai ngày sau, buổi đấu giá khép lại. Tổng số tiền thu về lên tới một trăm năm mươi ngàn franc. Các chủ nợ chia nhau hai phần ba, phần còn lại được giao cho gia đình nàng, gồm một người chị gái và một đứa cháu trai.
Người chị gái hẳn đã kinh ngạc đến sững sờ khi nhận được thư từ luật sư báo tin cô ta vừa thừa hưởng năm mươi ngàn franc. Sáu, bảy năm nay cô ta bặt tin em, hoàn toàn không biết cuộc đời nàng đã trôi dạt về đâu kể từ ngày dứt áo rời bỏ gia đình. Cô ta vội vã lên Paris. Những ai từng quen biết Marguerite đều không khỏi ngỡ ngàng khi nhận ra người thừa kế duy nhất của nàng lại là một phụ nữ quê mùa, đẫy đà, từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa từng bước chân ra khỏi ngôi làng của mình. Bỗng chốc, cô ta nhận được một gia tài lớn mà thậm chí chẳng hay biết nguồn gốc số bạc ấy từ đâu mà ra. Sau này tôi nghe kể lại, cô ta trở về quê, tỏ ra vô cùng đau buồn trước cái chết của em gái, nhưng xem chừng nỗi xót thương ấy dường như đã vơi đi phần nào nhờ khoản đầu tư sinh lời bốn phẩy năm phần trăm mà cô ta vừa khéo léo thực hiện.
Mọi chuyện rồi cũng dần chìm vào quên lãng, như cái lệ thường tình ở Paris - thủ phủ của những lời đồn đại. Thậm chí chính tôi cũng đang từ từ quên đi chút can dự nhỏ bé của mình vào sự việc. Nào ngờ, một sự kiện mới xảy tới đã phơi bày trước mắt tôi toàn bộ cuộc đời của Marguerite. Chính những tình tiết bi thiết đến nhường ấy đã thôi thúc tôi cầm bút, chép lại câu chuyện mà mình đang kể đây.
Căn hộ nọ giờ đây trống hoác chẳng còn lại chút đồ đạc nào. Tấm biển cho thuê nhà vừa treo lên chừng dăm ba bữa, thì vào một buổi sáng sớm, tiếng chuông cửa nhà tôi bất chợt vang lên.
Người hầu của tôi, hay đúng hơn là bác gác cổng kiêm luôn việc vặt, lạch cạch ra mở cửa. Bác quay vào mang theo một tấm danh thiếp, bẩm rằng vị khách đưa nó đang tha thiết muốn gặp tôi.
Tôi liếc mắt nhìn tấm danh thiếp, hai chữ ngắn gọn hiện ra: Armand Duval.
Tôi cố lục lọi trong trí nhớ xem mình đã gặp cái tên này ở đâu, rồi chợt nhớ ra dòng chữ viết tay trên trang đầu cuốn Manon Lescaut. Người từng tặng cuốn sách ấy cho Marguerite có thể muốn gì ở tôi cơ chứ? Tôi vội dặn bác gác cổng mời anh ta vào ngay.
Trước mắt tôi là một chàng trai trẻ cao ráo với mái tóc vàng, gương mặt tái nhợt. Anh mặc bộ đồ đi đường nhăn nhúm như thể đã mấy ngày chưa thay, thậm chí khi đến Paris anh cũng chẳng buồn phủi đi lớp bụi đường bám đầy trên áo.
Anh Duval tỏ ra vô cùng kích động; anh chẳng màng che giấu sự bối rối của bản thân. Đôi mắt ngấn lệ, giọng nói run rẩy, anh cất lời:
"Thưa anh, xin anh lượng thứ cho chuyến viếng thăm đường đột và bộ dạng nhếch nhác này của tôi. Chắc hẳn những người trẻ tuổi chúng ta cũng không cần quá câu nệ với nhau, mà quả tình, tôi quá nóng lòng muốn gặp anh ngay hôm nay. Thậm chí tôi còn chưa tạt qua khách sạn nơi mình gửi hành lý mà đã chạy thẳng đến đây, chỉ vì lo sợ rằng, dù trời vẫn còn sớm, tôi có thể lỡ mất dịp gặp anh."
Tôi mời anh Duval ngồi xuống cạnh chiếc lò sưởi. Anh nghe theo, khẽ rút chiếc khăn tay từ trong túi ra, gục mặt vào đó giấu đi những giọt nước mắt chực trào.
"Chắc hẳn anh đang rất đỗi ngạc nhiên," anh tiếp lời, buông một tiếng thở dài thườn thượt, sầu thảm, "với mục đích gì mà một người khách lạ hoắc, vào cái giờ phút này, trong bộ dạng này, và lại đang rơi lệ, lại tìm đến anh. Tôi chỉ đơn giản đến đây để cúi xin anh giúp cho một việc vô cùng hệ trọng."
"Anh cứ nói đi, tôi luôn sẵn lòng nghe."
"Anh đã có mặt ở buổi đấu giá tài sản của Marguerite Gautier phải không?"
Vừa nhắc đến cái tên ấy, những cảm xúc mà anh cố kìm nén ban nãy bỗng trào dâng mãnh liệt. Anh nấc lên, buộc phải đưa tay che đi đôi mắt đỏ hoe.
"Trông tôi lúc này hẳn nực cười lắm," anh nói thêm, "nhưng mong anh rộng lòng tha thứ. Xin hãy tin rằng tôi sẽ không bao giờ quên sự kiên nhẫn mà anh đã dành để lắng nghe tôi chia sẻ."
"Anh này," tôi ân cần đáp, "nếu việc tôi có thể làm giúp anh phần nào xoa dịu đi nỗi đau thương kia, thì xin hãy cho tôi biết ngay. Anh sẽ thấy tôi vô cùng sẵn lòng giúp đỡ."
Nỗi bi thương của anh Duval thật đáng thương cảm làm sao, từ thẳm sâu đáy lòng, tôi khao khát được làm một điều gì đó tử tế cho anh. Sau một hồi bình tâm, anh nói với tôi:
"Anh đã mua một kỷ vật ở buổi đấu giá của Marguerite phải không?"
"Vâng, một cuốn sách."
"Cuốn Manon Lescaut?"
"Chính xác."
"Anh vẫn còn giữ cuốn sách đó chứ?"
"Nó đang nằm gọn gàng trong phòng ngủ của tôi."
Nghe đến đây, Armand Duval như trút được một gánh nặng ngàn cân. Anh rối rít cảm ơn tôi, làm như thể tôi vừa ra tay cứu vớt cuộc đời anh chỉ bằng việc giữ lại cuốn sách mỏng manh ấy.
Tôi đứng dậy, đi vào phòng lấy cuốn sách rồi trao tận tay anh.
"Quả đúng là nó rồi," anh thì thầm, đăm đăm nhìn dòng chữ đề tặng ở trang đầu và lật giở từng trang giấy. "Đúng là nó." Hai giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống trang sách. "Vâng, thưa anh," anh nói tiếp, ngẩng đầu lên, chẳng buồn giấu giếm nỗi nghẹn ngào vẫn đang trào dâng nơi khoé mắt. "Anh có coi trọng cuốn sách này lắm không?"
"Sao anh lại hỏi vậy?"
"Bởi vì tôi tìm đến đây là để khẩn khoản xin anh nhượng lại nó cho tôi."
"Xin thứ lỗi cho sự tò mò của tôi, nhưng vậy ra... chính anh là người đã tặng cuốn sách này cho Marguerite Gautier?"
"Là tôi!"
"Vậy thì cuốn sách này vốn dĩ là của anh; anh hãy nhận lại đi. Tôi thực lòng rất vui khi có thể trao trả nó về đúng chủ nhân."
"Nhưng," anh Duval ngập ngừng với vẻ đầy bối rối, "điều tối thiểu tôi phải làm là gửi lại anh số tiền anh đã bỏ ra để mua nó."
"Xin anh cứ xem như đây là một món quà tôi tặng lại anh. Giá của một cuốn sách lẻ tẻ trong một buổi đấu giá kiểu ấy chẳng đáng là bao, và thú thực, tôi cũng chẳng còn bận tâm mình đã trả bao nhiêu cho nó nữa."
"Anh đã trả đúng một trăm franc."
"Đúng vậy," đến lượt tôi sượng sùng, "sao anh lại rõ đến thế?"
"Rất đơn giản thôi. Tôi đã cố mong sao về đến Paris cho kịp buổi đấu giá, nhưng mãi đến sáng nay tôi mới tới nơi. Lòng tôi sục sôi khao khát phải có bằng được một kỷ vật từng thuộc về nàng, thế nên tôi vội vã chạy đến gặp người bán đấu giá, khẩn khoản xin ông ấy cho xem danh mục những món đồ đã bán cùng tên tuổi những người mua. Thấy cuốn sách này về tay anh, tôi liền quyết định đến xin anh nhượng lại. Dẫu rằng, mức giá anh từng đưa ra khiến tôi e ngại... chừng như chính anh cũng giữ một kỷ niệm sâu nặng nào đó với cuốn sách này."
Nghe anh nói, tôi thầm hiểu anh đang sợ rằng tôi cũng từng là một nhân tình quen biết Marguerite như anh thuở trước. Tôi vội vàng lên tiếng trấn an.
"Tôi chỉ biết cô Gautier qua loa thôi," tôi đáp; "cái chết của cô ấy để lại trong tôi một niềm thương cảm, như cái cách mà sự ra đi của một người phụ nữ tuyệt sắc luôn gieo vào lòng một gã thanh niên từng say đắm ngắm nhìn nàng. Tôi chỉ đơn thuần muốn mua một kỷ vật nào đó trong buổi đấu giá, và tôi cứ khăng khăng trả giá cao cho cuốn sách này... có lẽ phần nhiều vì tính hiếu thắng, muốn chọc tức kẻ cũng đang khao khát có nó và cố tình thách thức tôi trong cuộc giằng co. Vậy nên, tôi xin nhắc lại một lần nữa, cuốn sách là của anh, mong anh hãy nhận lấy. Xin đừng coi tôi như một tay buôn bán, mà hãy xem cuốn sách này như kỷ vật cho một tình bạn chân thành và dài lâu giữa hai ta."
"Tuyệt lắm," Armand thốt lên, đưa tay ra nắm chặt lấy tay tôi; "tôi xin nhận, và tôi sẽ biết ơn anh suốt cả cuộc đời này."
Thâm tâm tôi vô cùng khao khát được gặng hỏi Armand về Marguerite. Dòng chữ đề tặng chan chứa ân tình, chuyến đi vội vã của chàng thanh niên, cùng niềm khát khao cháy bỏng muốn đoạt lại cuốn sách... tất thảy đã thổi bùng lên ngọn lửa tò mò trong tôi. Thế nhưng tôi lại e ngại, nhỡ đâu những lời tra hỏi lúc này sẽ khiến tôi trông như một kẻ tọc mạch, dùng việc khước từ món tiền của anh chỉ để đổi lấy cái quyền soi mói vào góc khuất đời tư người khác.
Dường như thấu tỏ nỗi niềm của tôi, anh cất lời:
"Anh đã đọc cuốn sách này chưa?"
"Đọc từ đầu đến cuối."
"Vậy anh nghĩ sao về hai dòng tôi đã viết trong đó?"
"Ngay từ giây phút đó, tôi đã mường tượng ra rằng người phụ nữ được anh tặng cuốn sách này hẳn phải là một bóng hồng phi thường, khác xa với những thường tình thế thái, bởi lẽ tôi chẳng thể nào coi hai dòng chữ đó chỉ là một lời tán dương sáo rỗng êm tai."
"Anh nói đúng. Nàng đích thực là một thiên thần. Anh xem, hãy đọc bức thư này đi." Và anh run run trao cho tôi một tờ giấy nhòe nhoẹt, có vẻ như đã được đọc đi đọc lại đến mòn mỏi không biết bao nhiêu lần.
Tôi mở ra, và những dòng chữ này hiện lên:
"ARMAND THÂN YÊU CỦA EM:- Em đã nhận được thư của anh. Anh vẫn luôn nhân hậu nhường ấy, và em xin tạ ơn Chúa vì điều đó. Vâng, anh ạ, em đang mang bệnh, một trong những căn bệnh chẳng chịu buông tha con người ta bao giờ; nhưng chính sự quan tâm anh vẫn hằng dành cho em đã làm dịu đi phần nào những nỗi đớn đau. Em e rằng mình chẳng còn sống đủ lâu để tận hưởng niềm hạnh phúc được nắm lấy bàn tay đã viết nên những dòng thư ân cần em vừa nhận. Những lời lẽ ấy đủ sức chữa lành cho em, nếu trên đời này vẫn còn thứ gì khả dĩ cứu vớt được thân xác này. Em sẽ không còn cơ hội gặp lại anh, vì cái chết đã kề cận bên em, còn anh thì đang ở cách xa muôn trùng cách trở. Người yêu tội nghiệp của em ơi! Nàng Marguerite của anh thuở nào nay đã thay đổi đến mức thảm thương. Có lẽ, thà anh đừng gặp lại em còn hơn là phải chứng kiến bộ dạng tiều tụy của em lúc này. Anh hỏi liệu em có tha thứ cho anh không; ôi, với tất cả trái tim mình, anh ạ. Bởi vì những đớn đau anh gieo cho em, âu cũng chỉ là một cách anh chứng minh tình yêu sâu đậm mà anh dành cho em. Em đã nằm liệt giường suốt một tháng ròng. Trân trọng tình cảm của anh biết bao, ngày nào em cũng nén đau để viết nhật ký về cuộc đời mình, kể từ khoảnh khắc đôi ta chia xa cho đến tận lúc đôi tay này không còn khả năng cầm bút. Nếu sự quan tâm anh dành cho em vẫn vẹn nguyên, Armand, khi quay về, anh hãy đến gặp Julie Duprat. Cô ấy sẽ trao cho anh cuốn nhật ký của em. Trong đó, anh sẽ tìm thấy cội nguồn và những lời trần tình cho mọi chuyện đã xảy ra giữa đôi ta. Julie đã đối xử với em vô cùng tử tế; chúng em vẫn thường rủ rỉ trò chuyện về anh. Cô ấy cũng ở ngay bên cạnh khi bức thư của anh được đưa tới, và cả hai chúng em đã cùng nhau rơi lệ.
"Ngay cả khi anh không gửi cho em một lời nào, em cũng đã dặn cô ấy phải trao tận tay anh những trang giấy này khi anh trở về Pháp. Xin đừng bận lòng cảm ơn em vì điều đó. Việc mỗi ngày được thả hồn nhìn lại những khoảnh khắc hạnh phúc duy nhất trong đời đã mang đến cho em một niềm an ủi vô ngần, và em mong rằng khi đọc nó, anh sẽ tìm thấy đôi lời bào chữa cho những dông bão của quá khứ. Về phần mình, những dòng chữ ấy luôn là chốn nương náu xoa dịu trái tim em. Em những muốn để lại cho anh một kỷ vật nào đó để anh luôn nhớ về em, nhưng mọi thứ ở đây đều đã bị niêm phong, và em chẳng còn giữ lại được bất cứ món đồ nào của riêng mình.
"Anh có thấu chăng, hỡi người em yêu? Em đang hấp hối, và ngay từ trên giường bệnh này, em vẫn nghe rõ tiếng bước chân của một gã đàn ông đi lại trong phòng khách. Các chủ nợ đã phái ông ta đến túc trực ở đó để giám sát, ngăn không cho bất cứ món đồ nào bị mang đi, và để chắc chắn rằng em sẽ tay trắng nếu lỡ như em không chết. Em chỉ hy vọng họ sẽ kiên nhẫn đợi đến phút cuối cùng trước khi mang mọi thứ ra rao bán.
"Ôi, thế gian này thật chẳng mảy may có chút lòng thương xót! Hay đúng hơn, em đã lầm, chính Chúa mới là đấng phán xét công bằng và không hề khoan nhượng!
"Và giờ thì, tình yêu dấu của em, anh hãy đến buổi đấu giá tài sản của em, và mua lấy một món đồ nào đó nhé; bởi nếu em lén giấu đi dù chỉ là vật nhỏ bé nhất để dành cho anh, họ rất có thể sẽ buộc tội anh chiếm đoạt tài sản xiết nợ.
"Một kiếp người buồn bã nhường nào đang dần khép lại sau lưng em!
"Sẽ thật xót thương biết mấy nếu Chúa cho phép em được nhìn thấy anh một lần cuối trước khi nhắm mắt xuôi tay. Nhưng lẽ đời là thế, vĩnh biệt anh, tình yêu của em. Xin hãy thứ lỗi cho em vì không thể viết được một bức thư dài hơn, nhưng những kẻ vẫn rêu rao rằng sẽ chữa khỏi bệnh cho em lại đang vắt kiệt sức lực em bằng những đợt trích máu1, và đôi tay này đã chẳng còn nghe lời em để viết thêm được nữa.
"MARGUERITE GAUTIER."
Hai chữ cuối cùng nhòe đi, gần như chẳng thể nào đọc nổi. Tôi trao lại bức thư cho Armand. Hẳn anh cũng vừa đọc nhẩm những dòng ấy trong đầu khi tôi đang đọc trên giấy, bởi vừa cầm lấy thư, anh đã cất giọng nghẹn ngào:
"Ai mà ngờ được một người phụ nữ chốn phong trần lại có thể viết ra những dòng như thế cơ chứ?" Choáng ngợp giữa muôn vàn ký ức ùa về, anh ngắm nghía những nét chữ trên giấy một hồi lâu, rồi khẽ khàng nâng lá thư lên đặt một nụ hôn.
"Và khi nghĩ đến việc," anh nói tiếp, "nàng đã nhắm mắt xuôi tay trước cả khi tôi kịp nhìn thấy nàng, và rằng tôi sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ được gặp lại nàng nữa... Khi nghĩ đến việc nàng đã hy sinh cho tôi những điều mà ngay cả một người chị gái ruột thịt cũng chưa chắc làm được, tôi chẳng thể nào tha thứ cho chính mình vì đã để nàng phải chết trong cô độc như thế. Chết rồi! Nàng đã chết, vậy mà vẫn mòn mỏi nghĩ đến tôi, vẫn viết và lặp đi lặp lại tên tôi. Ôi, Marguerite thân yêu và tội nghiệp của tôi!"
Mặc cho những suy nghĩ xót xa và những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi tự do, Armand đưa tay về phía tôi, nghẹn ngào tiếp lời:
"Người ta hẳn sẽ chê cười tôi thật yếu đuối và trẻ con khi thấy tôi khóc than thảm thiết vì một người phụ nữ như nàng; nhưng nào ai biết được tôi đã từng gieo rắc cho người phụ nữ ấy biết bao đau khổ, tôi đã tàn nhẫn với nàng đến nhường nào! Vậy mà nàng vẫn quá đỗi dịu dàng, quá đỗi cam chịu! Tôi từng ngạo mạn cho rằng chính mình mới là kẻ có quyền ban phát sự tha thứ cho nàng, để rồi hôm nay, tôi chợt nhận ra mình chẳng hề xứng đáng với sự vị tha mà nàng đã dành cho tôi. Ôi, giá như có thể đánh đổi mười năm tuổi thọ chỉ để được gục khóc dưới chân nàng dù chỉ một giờ đồng hồ, tôi cũng cam lòng!"
Thật khó để xoa dịu một nỗi đau mà ta chưa từng thấu hiểu. Thế nhưng, tôi vẫn cảm thấy một niềm thương cảm trào dâng dành cho chàng thanh niên ấy. Anh đã tin tưởng chọn tôi làm người tâm giao để trút bầu tâm sự, đến mức tôi tin rằng những lời an ủi của mình lúc này sẽ chẳng hoàn toàn vô nghĩa. Tôi cất lời:
"Anh không còn người thân, chẳng còn bằng hữu nào sao? Hãy giữ lấy hy vọng. Hãy đi gặp họ; họ sẽ ở bên và an ủi anh. Còn tôi, tôi chỉ có thể chia sẻ cùng anh niềm xót thương vô hạn."
"Anh nói đúng," anh thở dài, đứng dậy và cất bước đi lại trong phòng. "Tôi đang làm phiền anh rồi. Mong anh lượng thứ, tôi đã quên mất rằng nỗi bi thương của mình hẳn chẳng có ý nghĩa gì với anh. Tôi đang ép anh phải bận tâm đến một chuyện lẽ ra không bao giờ nên làm phiền đến anh một chút nào."
"Anh hiểu lầm ý tôi rồi. Tôi hoàn toàn sẵn lòng giúp đỡ anh; tôi chỉ hối tiếc vì chẳng thể làm anh nguôi ngoai nỗi đau này. Nếu sự hiện diện của tôi hay bằng hữu của tôi có thể giúp anh khuây khỏa phần nào... Tóm lại, nếu anh cần đến tôi trong bất cứ chuyện gì, tôi mong anh hiểu rằng tôi luôn sẵn sàng làm mọi điều vì anh."
"Xin thứ lỗi, xin anh thứ lỗi cho," anh khẽ nói, "nỗi đau đớn tột cùng đã khiến tôi trở nên quá nhạy cảm. Xin anh cho phép tôi nán lại đây thêm vài phút, đủ để tôi lau khô đi những giọt lệ này, kẻo những kẻ rỗi việc ngoài phố lại xem việc một gã đàn ông to xác như tôi khóc lóc là một chuyện nực cười. Anh đã mang đến cho tôi một niềm hạnh phúc lớn lao khi nhường lại cuốn sách này. Tôi thực sự không biết làm sao để bày tỏ trọn vẹn lòng biết ơn sâu sắc đối với anh."
"Bằng cách trao cho tôi một chút tình bạn của anh," tôi đáp, "và bằng cách kể cho tôi nghe nguyên cớ của nỗi bi thương này. Người ta thường sẽ thấy vơi bớt đi phần nào khi nói ra những nỗi niềm đang gặm nhấm tâm can."
"Anh nói đúng. Nhưng hôm nay, tôi chỉ cần những giọt nước mắt; tôi chẳng thể cất lời cho rành rọt được. Một ngày nào đó, tôi sẽ kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện này, và rồi anh sẽ hiểu vì sao tôi lại có lý do để khóc thương cho người con gái tội nghiệp ấy. Và bây giờ," anh nói thêm, khẽ dụi mắt lần cuối và nhìn hình bóng mình trong gương, "mong anh đừng xem tôi như một gã ngốc nghếch, và xin hãy cho phép tôi được ghé thăm anh vào một dịp khác."
Anh trao cho tôi một ánh nhìn chan chứa sự dịu dàng và niềm cảm kích. Tôi suýt chút nữa đã bước tới ôm chầm lấy anh. Về phần mình, khóe mắt anh lại bắt đầu ngấn lệ; có lẽ nhận ra tôi đã kịp thấy sự yếu lòng ấy, anh khẽ ngoảnh mặt đi.
"Nào," tôi lên tiếng an ủi, "hãy can đảm lên."
"Tạm biệt anh," anh đáp.
Và rồi, trong nỗ lực tuyệt vọng nhằm kìm nén những giọt nước mắt chực trào, anh lao vụt ra khỏi phòng thay vì cất bước.
Tôi khẽ vén rèm cửa sổ, dõi bóng anh bước lên cỗ xe ngựa đang đợi sẵn bên ngoài; thế nhưng, vừa mới ngồi vào trong, anh đã òa khóc nức nở và vội vã vùi mặt vào chiếc khăn tay.
-
Phương pháp y học phổ biến ở châu Âu trước thế kỷ 20, trong đó người ta cố tình rút bớt máu của bệnh nhân với niềm tin sai lầm rằng điều này sẽ giúp loại bỏ mầm bệnh. Thực tế, phương pháp này thường khiến người bệnh càng suy kiệt nhanh hơn. ↩
Chapter IV
Two days after, the sale was ended. It had produced 150,000 francs. The creditors divided among them two thirds, and the family, a sister and a grand-nephew, received the remainder.
The sister opened her eyes very wide when the lawyer wrote to her that she had inherited 50,000 francs. The girl had not seen her sister for six or seven years, and did not know what had become of her from the moment when she had disappeared from home. She came up to Paris in haste, and great was the astonishment of those who had known Marguerite when they saw as her only heir a fine, fat country girl, who until then had never left her village. She had made the fortune at a single stroke, without even knowing the source of that fortune. She went back, I heard afterward, to her countryside, greatly saddened by her sister’s death, but with a sadness which was somewhat lightened by the investment at four and a half per cent which she had been able to make.
All these circumstances, often repeated in Paris, the mother city of scandal, had begun to be forgotten, and I was even little by little forgetting the part I had taken in them, when a new incident brought to my knowledge the whole of Marguerite’s life, and acquainted me with such pathetic details that I was taken with the idea of writing down the story which I now write.
The rooms, now emptied of all their furniture, had been to let for three or four days when one morning there was a ring at my door.
My servant, or, rather, my porter, who acted as my servant, went to the door and brought me a card, saying that the person who had given it to him wished to see me.
I glanced at the card and there read these two words: Armand Duval.
I tried to think where I had seen the name, and remembered the first leaf of the copy of Manon Lescaut. What could the person who had given the book to Marguerite want of me? I gave orders to ask him in at once.
I saw a young man, blond, tall, pale, dressed in a travelling suit which looked as if he had not changed it for some days, and had not even taken the trouble to brush it on arriving at Paris, for it was covered with dust.
M. Duval was deeply agitated; he made no attempt to conceal his agitation, and it was with tears in his eyes and a trembling voice that he said to me:
“Sir, I beg you to excuse my visit and my costume; but young people are not very ceremonious with one another, and I was so anxious to see you to-day that I have not even gone to the hotel to which I have sent my luggage, and have rushed straight here, fearing that, after all, I might miss you, early as it is.”
I begged M. Duval to sit down by the fire; he did so, and, taking his handkerchief from his pocket, hid his face in it for a moment.
“You must be at a loss to understand,” he went on, sighing sadly, “for what purpose an unknown visitor, at such an hour, in such a costume, and in tears, can have come to see you. I have simply come to ask of you a great service.”
“Speak on, sir, I am entirely at your disposal.”
“You were present at the sale of Marguerite Gautier?”
At this word the emotion, which he had got the better of for an instant, was too much for him, and he was obliged to cover his eyes with his hand.
“I must seem to you very absurd,” he added, “but pardon me, and believe that I shall never forget the patience with which you have listened to me.”
“Sir,” I answered, “if the service which I can render you is able to lessen your trouble a little, tell me at once what I can do for you, and you will find me only too happy to oblige you.”
M. Duval’s sorrow was sympathetic, and in spite of myself I felt the desire of doing him a kindness. Thereupon he said to me:
“You bought something at Marguerite’s sale?”
“Yes, a book.”
“Manon Lescaut?”
“Precisely.”
“Have you the book still?”
“It is in my bedroom.”
On hearing this, Armand Duval seemed to be relieved of a great weight, and thanked me as if I had already rendered him a service merely by keeping the book.
I got up and went into my room to fetch the book, which I handed to him.
“That is it indeed,” he said, looking at the inscription on the first page and turning over the leaves; “that is it indeed,” and two big tears fell on the pages. “Well, sir,” said he, lifting his head, and no longer trying to hide from me that he had wept and was even then on the point of weeping, “do you value this book very greatly?”
“Why?”
“Because I have come to ask you to give it up to me.”
“Pardon my curiosity, but was it you, then, who gave it to Marguerite Gautier?”
“It was!”
“The book is yours, sir; take it back. I am happy to be able to hand it over to you.”
“But,” said M. Duval with some embarrassment, “the least I can do is to give you in return the price which you paid for it.”
“Allow me to offer it to you. The price of a single volume in a sale of that kind is a mere nothing, and I do not remember how much I gave for it.”
“You gave one hundred francs.”
“True,” I said, embarrassed in my turn, “how do you know?”
“It is quite simple. I hoped to reach Paris in time for the sale, and I only managed to get here this morning. I was absolutely resolved to have something which had belonged to her, and I hastened to the auctioneer and asked him to allow me to see the list of the things sold and of the buyers’ names. I saw that this volume had been bought by you, and I decided to ask you to give it up to me, though the price you had set upon it made me fear that you might yourself have some souvenir in connection with the possession of the book.”
As he spoke, it was evident that he was afraid I had known Marguerite as he had known her. I hastened to reassure him.
“I knew Mlle. Gautier only by sight,” I said; “her death made on me the impression that the death of a pretty woman must always make on a young man who had liked seeing her. I wished to buy something at her sale, and I bid higher and higher for this book out of mere obstinacy and to annoy someone else, who was equally keen to obtain it, and who seemed to defy me to the contest. I repeat, then, that the book is yours, and once more I beg you to accept it; do not treat me as if I were an auctioneer, and let it be the pledge between us of a longer and more intimate acquaintance.”
“Good,” said Armand, holding out his hand and pressing mine; “I accept, and I shall be grateful to you all my life.”
I was very anxious to question Armand on the subject of Marguerite, for the inscription in the book, the young man’s hurried journey, his desire to possess the volume, piqued my curiosity; but I feared if I questioned my visitor that I might seem to have refused his money only in order to have the right to pry into his affairs.
It was as if he guessed my desire, for he said to me:
“Have you read the volume?”
“All through.”
“What did you think of the two lines that I wrote in it?”
“I realized at once that the woman to whom you had given the volume must have been quite outside the ordinary category, for I could not take those two lines as a mere empty compliment.”
“You were right. That woman was an angel. See, read this letter.” And he handed to me a paper which seemed to have been many times reread.
I opened it, and this is what it contained:
“MY DEAR ARMAND:-I have received your letter. You are still good, and I thank God for it. Yes, my friend, I am ill, and with one of those diseases that never relent; but the interest you still take in me makes my suffering less. I shall not live long enough, I expect, to have the happiness of pressing the hand which has written the kind letter I have just received; the words of it would be enough to cure me, if anything could cure me. I shall not see you, for I am quite near death, and you are hundreds of leagues away. My poor friend! your Marguerite of old times is sadly changed. It is better perhaps for you not to see her again than to see her as she is. You ask if I forgive you; oh, with all my heart, friend, for the way you hurt me was only a way of proving the love you had for me. I have been in bed for a month, and I think so much of your esteem that I write every day the journal of my life, from the moment we left each other to the moment when I shall be able to write no longer. If the interest you take in me is real, Armand, when you come back go and see Julie Duprat. She will give you my journal. You will find in it the reason and the excuse for what has passed between us. Julie is very good to me; we often talk of you together. She was there when your letter came, and we both cried over it.
“If you had not sent me any word, I had told her to give you those papers when you returned to France. Do not thank me for it. This daily looking back on the only happy moments of my life does me an immense amount of good, and if you will find in reading it some excuse for the past. I, for my part, find a continual solace in it. I should like to leave you something which would always remind you of me, but everything here has been seized, and I have nothing of my own.
“Do you understand, my friend? I am dying, and from my bed I can hear a man walking to and fro in the drawing-room; my creditors have put him there to see that nothing is taken away, and that nothing remains to me in case I do not die. I hope they will wait till the end before they begin to sell.
“Oh, men have no pity! or rather, I am wrong, it is God who is just and inflexible!
“And now, dear love, you will come to my sale, and you will buy something, for if I put aside the least thing for you, they might accuse you of embezzling seized goods.
“It is a sad life that I am leaving!
“It would be good of God to let me see you again before I die. According to all probability, good-bye, my friend. Pardon me if I do not write a longer letter, but those who say they are going to cure me wear me out with bloodletting, and my hand refuses to write any more.
“MARGUERITE GAUTIER.”
The last two words were scarcely legible. I returned the letter to Armand, who had, no doubt, read it over again in his mind while I was reading it on paper, for he said to me as he took it:
“Who would think that a kept woman could have written that?” And, overcome by recollections, he gazed for some time at the writing of the letter, which he finally carried to his lips.
“And when I think,” he went on, “that she died before I could see her, and that I shall never see her again, when I think that she did for me what no sister would ever have done, I can not forgive myself for having left her to die like that. Dead! Dead and thinking of me, writing and repeating my name, poor dear Marguerite!”
And Armand, giving free outlet to his thoughts and his tears, held out his hand to me, and continued:
“People would think it childish enough if they saw me lament like this over a dead woman such as she; no one will ever know what I made that woman suffer, how cruel I have been to her! how good, how resigned she was! I thought it was I who had to forgive her, and to-day I feel unworthy of the forgiveness which she grants me. Oh, I would give ten years of my life to weep at her feet for an hour!”
It is always difficult to console a sorrow that is unknown to one, and nevertheless I felt so lively a sympathy for the young man, he made me so frankly the confidant of his distress, that I believed a word from me would not be indifferent to him, and I said:
“Have you no parents, no friends? Hope. Go and see them; they will console you. As for me, I can only pity you.”
“It is true,” he said, rising and walking to and fro in the room, “I am wearying you. Pardon me, I did not reflect how little my sorrow must mean to you, and that I am intruding upon you something which can not and ought not to interest you at all.”
“You mistake my meaning. I am entirely at your service; only I regret my inability to calm your distress. If my society and that of my friends can give you any distraction, if, in short, you have need of me, no matter in what way, I hope you will realize how much pleasure it will give me to do anything for you.”
“Pardon, pardon,” said he; “sorrow sharpens the sensations. Let me stay here for a few minutes longer, long enough to dry my eyes, so that the idlers in the street may not look upon it as a curiosity to see a big fellow like me crying. You have made me very happy by giving me this book. I do not know how I can ever express my gratitude to you.”
“By giving me a little of your friendship,” said I, “and by telling me the cause of your suffering. One feels better while telling what one suffers.”
“You are right. But to-day I have too much need of tears; I can not very well talk. One day I will tell you the whole story, and you will see if I have reason for regretting the poor girl. And now,” he added, rubbing his eyes for the last time, and looking at himself in the glass, “say that you do not think me too absolutely idiotic, and allow me to come back and see you another time.”
He cast on me a gentle and amiable look. I was near embracing him. As for him, his eyes again began to fill with tears; he saw that I perceived it and turned away his head.
“Come,” I said, “courage.”
“Good-bye,” he said.
And, making a desperate effort to restrain his tears, he rushed rather than went out of the room.
I lifted the curtain of my window, and saw him get into the cabriolet which awaited him at the door; but scarcely was he seated before he burst into tears and hid his face in his pocket-handkerchief.