CHƯƠNG XXIII
Cuộc sống vẫn cứ trôi, nhưng tôi không thể nào tin rằng rạng đông hôm nay lại khác biệt muôn phần so với những ngày tháng cũ. Có những lúc, tôi mơ hồ mường tượng ra một lý do nào đó mà trí nhớ đã lãng quên, một cớ sự buộc tôi phải qua đêm vắng bóng Marguerite. Tôi tự nhủ rằng, nếu bước chân trở về Bougival, tôi sẽ lại thấy cô ta bồn chồn ngóng đợi như chính sự cồn cào trong lòng tôi lúc này, và cô ta sẽ gặng hỏi điều gì đã níu chân tôi lâu đến vậy.
Khi sự hiện diện của một người đã hằn sâu thành thói quen, như chính cái thói quen gắn bó của tình yêu này, thì dường như ta chẳng thể vứt bỏ nó mà không làm đứt phăng những mạch nguồn sống còn khác. Thỉnh thoảng, tôi lại phải tự ép mình đọc lại bức thư của Marguerite, cốt chỉ để tự thuyết phục bản thân rằng những gì đang diễn ra không phải là một cơn ác mộng.
Cơ thể tôi, hoàn toàn suy sụp trước cú sốc tinh thần quá đỗi nặng nề, dường như chẳng còn chút sức lực nào để cựa quậy. Nỗi lo âu tột độ, chuyến đi bộ bơ vơ giữa đêm thâu và hung tin buổi sáng đã vắt kiệt sinh lực trong tôi. Cha tôi, nhân lúc mọi giác quan của tôi đương rệu rã, đã yêu cầu tôi đưa ra một lời hứa chính thức rằng tôi sẽ rời đi cùng ông. Tôi thuận miệng hứa mọi điều cha muốn, bởi lẽ tôi chẳng còn hơi sức đâu mà tranh biện, và hơn lúc nào hết, tôi cần bấu víu vào một tình thương để tiếp tục sống sót sau bi kịch này. Sự hiện diện và lòng bao dung của cha, người sẵn sàng ủi an tôi giữa cảnh ngộ đớn đau ấy, khiến tôi vô cùng biết ơn.
Ký ức duy nhất đọng lại trong tôi ngày hôm đó, là khoảng tầm năm giờ chiều, cha đưa tôi lên một cỗ xe ngựa chở khách. Không nói với tôi lấy nửa lời, ông lẳng lặng sai người thu dọn hành lý của tôi, cẩn thận xếp ra phía sau xe cùng đồ đạc của mình, rồi đưa tôi đi. Tôi tựa hồ một kẻ mộng du, chẳng hề hay biết mình đang làm gì, cho đến lúc những bóng hình của thành phố hoàn toàn khuất lấp và vẻ hoang vu của con đường gợi lên cõi trống rỗng hoác hoác trong tim. Và rồi, những giọt lệ của tôi lại bắt đầu tuôn rơi.
Cha tôi thấu hiểu rằng mọi lời nói lúc này, dẫu xuất phát từ ông, cũng chẳng mảy may xoa dịu được nỗi xót xa trong tôi. Ông cứ để mặc tôi khóc trong im lặng, chỉ thi thoảng lại siết chặt lấy tay tôi, như một cách nhắc nhở dịu dàng rằng bên cạnh tôi vẫn còn một người bạn đồng hành.
Đêm buông xuống, tôi chợp mắt được đôi chút. Và trong giấc mộng chập chờn, tôi lại thấy Marguerite.
Tôi giật mình tỉnh giấc, đầu óc mơ hồ chẳng nhớ nổi cớ sao mình lại đang ngồi trên cỗ xe ngựa này. Nhưng rồi, hiện thực phũ phàng lại ập đến, tôi gục đầu xuống ngực trong câm lặng. Tôi chẳng dám hé răng nửa lời với cha. Tôi sợ ông sẽ bảo: "Con thấy chưa, cha đã nói đâu có sai, rằng người đàn bà đó nào có yêu thương gì con." Thế nhưng, ông không hề vin vào vị thế của mình để phán xét. Chúng tôi đặt chân đến C.1 mà cha tuyệt nhiên không đả động gì đến biến cố đã buộc tôi dứt áo rời Paris, ông chỉ nói về những điều hoàn toàn vô thưởng vô phạt.
Giây phút vòng tay ôm cô em gái nhỏ vào lòng, tôi chợt nhớ lại những dòng Marguerite đã viết về em trong bức thư ấy, và tôi lập tức nhận ra rằng, dẫu em tôi có thánh thiện và nhân từ đến mấy, thì sự ấm áp đó cũng chẳng thể nào giúp tôi lãng quên đi người tình của mình.
Tiết thu mang theo mùa săn bắn, và cha tôi đinh ninh rằng thú vui này sẽ giúp tôi xua tan bầu tâm sự. Ông tất bật tổ chức các buổi đi săn cùng những người bạn và hàng xóm láng giềng. Tôi gật đầu tham gia, chẳng buồn miễn cưỡng cũng chẳng chút hào hứng, chỉ khoác lên mình sự thờ ơ lạnh nhạt đã bám riết lấy tôi kể từ khoảnh khắc rời đi.
Giữa cuộc lùng sục thú rừng, tôi được phân công chốt giữ một vị trí. Tôi quẳng khẩu súng chưa nạp đạn sang một bên rồi chìm đắm vào cõi suy tư. Ánh mắt tôi dõi theo những đám mây hững hờ trôi lửng lơ trên bầu trời. Tôi để mặc cho tâm trí mình trôi dạt trên những cánh đồng hoang vu lộng gió, chỉ bừng tỉnh khi văng vẳng bên tai tiếng ai đó gọi tên, chỉ tay về phía một con thỏ rừng cách tôi chưa đầy mười bước chân. Thế nhưng, chẳng mảy may một chi tiết nhỏ nào qua mắt được cha tôi, ông không hề bị lớp vỏ bọc điềm tĩnh của tôi đánh lừa. Cha thừa hiểu rằng, dẫu giờ đây tôi có suy sụp và u uất đến nhường nào, thì ắt hẳn sẽ có ngày tôi bùng nổ trong một cơn phản kháng dữ dội và đầy hiểm nguy. Bởi vậy, thay vì tỏ ra cố gắng ủi an, ông đã làm mọi cách có thể để kéo tôi thoát khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ miên man.
Tất nhiên, em gái tôi hoàn toàn mù tịt về những giông bão đã ập xuống đời tôi, em chẳng tài nào lý giải nổi vì sao một người anh vốn luôn hoạt bát và vui vẻ, nay bỗng dưng lại chìm đắm trong u sầu và mộng tưởng đến thế.
Đôi lúc, vô tình bắt gặp ánh mắt dò xét chất chứa âu lo của cha giữa những lúc tôi đương ủ dột, tôi lại khẽ khàng siết chặt lấy tay ông, như một lời cầu xin sự thứ tha cho những muộn phiền mà ngoài ý muốn, tôi đang gieo rắc vào lòng cha.
Một tháng cứ thế trôi qua, nhưng đến những ngày cuối cùng của khoảng thời gian ấy, tôi nhận ra mình không tài nào chịu đựng thêm được nữa. Hình bóng Marguerite không ngừng bám riết lấy tâm trí tôi. Tôi đã yêu, và vẫn còn yêu cô ta say đắm đến mức chẳng thể nào bỗng dưng trở nên dửng dưng lạnh nhạt. Tôi phải yêu, hoặc phải hận cô ta. Và trên hết, dẫu thứ cảm xúc đang giằng xé trong tôi là gì đi chăng nữa, tôi vẫn phải gặp lại cô ta, ngay lập tức. Khát khao ấy choán ngợp cõi lòng tôi, cuộn trào với tất cả sự mãnh liệt của một ý chí đang vươn mình trỗi dậy, sau những tháng ngày dài giam mình trong cái vỏ bọc rã rời, bất động.
Với tôi lúc này, đợi thêm một tháng, hay dù chỉ một tuần để gặp lại Marguerite cũng là quá sức chịu đựng. Tôi phải gặp cô ta ngay vào ngày hôm sau, từ khoảnh khắc ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu. Tôi bèn đi tìm cha, thưa với người rằng công việc đột xuất gọi tôi lên Paris, nhưng tôi sẽ sớm quay về. Hẳn cha đã thấu suốt nguyên cớ thực sự cho chuyến đi này, bởi người cứ nài nỉ xin tôi ở lại. Nhưng rồi, khi nhận ra nếu tôi không thỏa mãn được khao khát điên cuồng kia, thì với tình trạng hiện tại của tôi, hậu quả để lại sẽ vô cùng thảm khốc. Cha chỉ biết ôm choàng lấy tôi, đôi mắt gần như rơm rớm lệ mà khẩn khoản cầu xin tôi hãy mau chóng trở về.
Suốt chặng đường trở lại Paris, tôi chẳng hề chợp mắt lấy một giây. Đến nơi rồi, tôi định làm gì tiếp theo? Chính tôi cũng không rõ; tôi chỉ biết chắc một điều rằng mọi hành động sắp tới nhất định phải liên quan đến Marguerite. Về đến phòng, tôi thay vội bộ đồ. Nhìn ra ngoài thấy tiết trời tuyệt đẹp và hãy còn sớm sủa, tôi bèn thả bộ đến đại lộ Champs-Élysées. Chừng nửa giờ sau, từ đằng xa, tôi thoáng thấy cỗ xe ngựa quen thuộc của Marguerite đang tiến từ ngã bùng binh Rond-Point về phía quảng trường Place de la Concorde2. Hẳn là cô ta đã chuộc lại bầy ngựa cũ, bởi cỗ xe trông chẳng khác gì hình ảnh tôi vẫn thường thấy, có điều người bên trong lại chẳng phải là cô ta. Tôi vừa nhận ra điều đó thì đảo mắt nhìn quanh, liền bắt gặp Marguerite đang rảo bước cùng một người đàn bà lạ mặt.
Khi lướt qua tôi, nét mặt cô ta bỗng trở nên nhợt nhạt, trên môi miễn cưỡng vương lại một nụ cười gượng gạo. Về phần mình, tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy thót ra ngoài; nhưng tôi đã kìm nén được, khéo léo giấu giếm bằng một vẻ mặt dửng dưng đến cực độ. Tôi lạnh nhạt cúi chào người tình cũ vừa lúc cô ta bước tới chỗ cỗ xe. Sau đó, cô ta cùng người bạn đường leo lên xe đi mất.
Tôi thừa hiểu tâm can Marguerite: cuộc chạm trán đường đột này chắc chắn đã khiến cô ta bàng hoàng. Hẳn là cô ta từng nghe phong phanh chuyện tôi rời đi, nhờ đó mới mảy may yên tâm rũ bỏ mọi hậu quả của việc dứt tình; thế nhưng, khi phải giáp mặt tôi ngay giữa lòng Paris, nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt của tôi lúc bấy giờ, chắc chắn cô ta đã linh cảm được rằng tôi quay về chẳng phải không có lý do. Và có lẽ, cô ta đang tự dằn vặt xem mục đích thực sự của tôi là gì.
Giá như tôi thấy Marguerite đang rơi vào cảnh khốn cùng, giá như ngay trong lúc nung nấu ý định trả thù, tôi lại có cơ hội giang tay cứu vớt cô ta, thì biết đâu chừng tôi đã mủi lòng tha thứ và chẳng bao giờ nhẫn tâm làm cô ta tổn thương. Ngặt nỗi, tôi lại thấy cô ta phơi phới vẻ viên mãn; một kẻ khác đã dư sức đắp điếm cho cô ta thứ xa hoa mà tôi mãi mãi bất lực. Sự bội bạc của cô ta giờ đây phơi bày như một toan tính đê hèn và thực dụng nhất. Lòng tự tôn của tôi, cũng như tình yêu cuồng nhiệt ngày nào, đã bị chà đạp không thương tiếc. Tôi hạ quyết tâm: cô ta nhất định phải trả một cái giá đắt cho mọi đau đớn mà tôi đã phải nếm trải.
Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ trước những hành động của cô ta, nhưng tôi biết thừa, đòn trừng phạt tàn nhẫn nhất giáng xuống cô ta chính là sự hờ hững của tôi. Bởi thế, tôi buộc phải khoác lên mình thái độ dửng dưng đến lạnh lùng, không chỉ trước mặt cô ta, mà còn trước ánh nhìn của tất thảy mọi người.
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười rồi gõ cửa nhà Prudence. Cô hầu gái vào thông báo, bỏ tôi đợi vài phút ngoài phòng khách. Mãi sau bà Duvernoy mới xuất hiện, mời tôi vào căn phòng riêng của bà. Ngay khi tôi vừa nương người ngồi xuống, chợt có tiếng cửa phòng khách mở ra, một bước chân nhẹ bẫng lướt qua làm sàn nhà khẽ cọt kẹt, rồi cánh cửa trước đóng sầm lại.
"Tôi đang làm phiền bà sao?" tôi cất lời với Prudence.
"Không hề. Lúc nãy Marguerite ở đây. Nghe tin cậu tới, cô ta liền lẩn đi; chính cô ta vừa mới bước ra đó."
"Giờ cô ta sợ tôi đến thế ư?"
"Không, cô ta chỉ sợ cậu không muốn nhìn mặt mình nữa."
"Nhưng tại sao chứ?" tôi gặng hỏi, khó nhọc hít một hơi, cổ họng nghẹn đắng vì xúc động. "Cô gái tội nghiệp đó đã rời bỏ tôi vì cỗ xe ngựa, đống nội thất xa hoa cùng những món trang sức kim cương của cô ta; cô ta làm thế là hoàn toàn đúng, tôi chẳng hề mang lòng oán hận. Hôm nay tôi vừa tình cờ gặp cô ta," tôi giả vờ hờ hững nói tiếp.
"Ở đâu?" Prudence tò mò, đăm đăm nhìn tôi, dường như thầm tự hỏi liệu gã trước mặt có đúng là người đàn ông si tình điên dại mà bà từng biết hay không.
"Trên đại lộ Champs-Élysées. Cô ta đi dạo cùng một người phụ nữ khác, dung mạo rất đỗi xinh đẹp. Đó là ai vậy?"
"Trông cô ta ra sao?"
"Tóc vàng, dáng vẻ mảnh mai, buông thả vài lọn xoăn hai bên má; đôi mắt xanh biếc; toát lên vẻ thanh lịch vô ngần."
"À! Đó là Olympe; cô ta quả thực rất xinh đẹp."
"Cô ta đang sống với ai?"
"Chẳng với riêng ai cả; hoặc đúng hơn là với bất kỳ gã đàn ông nào."
"Cô ta ở đâu?"
"Số -, phố Tronchet. Cậu định tán tỉnh cô ta à?"
"Ai mà biết được."
"Thế còn Marguerite thì sao?"
"Nói không còn vương vấn cô ta nữa thì e là tôi nói dối; nhưng tôi lại thuộc tuýp người mà mọi cảm xúc đều phụ thuộc vào cách người ta chia tay với mình. Việc Marguerite dứt tình một cách quá đỗi phũ phàng đã khiến tôi nhận ra mình quả là một gã khờ khi trao đi quá nhiều tình cảm, bởi tôi đã thực sự yêu cô gái đó say đắm."
Bà có thể mường tượng được cái vẻ mặt của tôi khi thốt ra những lời ấy; mồ hôi vã ra ướt đẫm cả trán.
"Cậu biết đấy, cô ta từng rất yêu cậu, và bây giờ vẫn thế; minh chứng là, sau khi giáp mặt cậu hôm nay, cô ta liền chạy tót tới đây để kể lể mọi chuyện. Vừa bước chân vào, toàn thân cô ta đã run lẩy bẩy; tôi cứ ngỡ cô ta sắp ngất xỉu đến nơi."
"Thế, cô ta đã nói những gì?"
"Cô ta bảo, 'Chắc chắn anh ấy sẽ tới đây,' rồi khẩn khoản cầu xin tôi hãy thay mặt cô ta nói lời tạ lỗi cùng cậu."
"Tôi đã tha thứ cho cô ta, bà cứ chuyển lời như vậy. Cô ta vốn dĩ là một cô gái tốt; nhưng rốt cuộc thì, cũng tầm thường như bao kẻ khác, đáng lẽ tôi phải đoán trước được cơ sự này. Thậm chí tôi còn mang ơn cô ta, bởi giờ đây tôi đã thấu rõ viễn cảnh sẽ ra sao nếu mình gắn bó cả đời với một người như thế. Thật nực cười."
"Cô ta hẳn sẽ rất nhẹ nhõm khi biết cậu đón nhận mọi chuyện dễ dàng đến vậy. Dù sao thì cũng đã đến lúc cô ta phải rời bỏ cậu thôi, anh bạn thân mến ạ. Cái gã môi giới khốn kiếp được thuê đi bán đồ nội thất đã lảng vảng dò hỏi đám chủ nợ xem cô ta còn khất lại bao nhiêu; bọn họ phát hoảng lên, và chỉ nội trong hai ngày nữa, toàn bộ tài sản của cô ta sẽ bị đem ra phát mãi3."
"Và bây giờ mọi khoản nợ đều đã được thanh toán xong xuôi rồi ư?"
"Gần như là xong xuôi."
"Vậy ai là người đã vung tiền ra?"
"Bá tước de N. Ôi, anh bạn thân mến ạ, trên đời có những kẻ sinh ra dường như chỉ để sắm vai trò đó. Tóm lại, ông ta đã ném cho cô ta hai mươi nghìn franc4, nhưng bù lại cuối cùng cũng đạt được mục đích. Ông ta thừa biết Marguerite chẳng hề mảy may yêu mình; nhưng dẫu sao ông ta cũng đối đãi với cô ta rất tử tế. Như cậu thấy đấy, ông ta vung tiền mua lại bầy ngựa, chuộc lại toàn bộ trang sức và chu cấp cho cô ta khoản tiền hậu hĩnh chẳng kém gì ngài công tước thuở nào; nếu cô ta chịu sống yên phận, ông ta sẽ còn bảo bọc cô ta dài lâu."
"Vậy cô ta đang làm gì? Cô ta đã chuyển hẳn về Paris rồi sao?"
"Cô ta thề không bao giờ quay lại Bougival kể từ lúc cậu rời đi. Chính tay tôi đã lo liệu thu dọn mọi hành lý của cô ta, và của cả cậu nữa. Tôi đã đóng gói cẩn thận, cậu có thể cho người qua đây lấy về. Trong đó có đủ mọi thứ, ngoại trừ một chiếc hộp nhỏ có khắc tên viết tắt của cậu. Marguerite nằng nặc đòi giữ lại. Nhưng nếu cậu thực sự muốn lấy, tôi sẽ đòi về giúp cậu."
"Cứ để cô ta giữ đi," tôi lắp bắp, cảm nhận rõ dòng lệ mặn chát đang từ tận đáy lòng trào dâng lên khóe mắt mỗi khi nhớ về ngôi làng nhỏ bé-nơi tôi đã từng chìm đắm trong hạnh phúc ngập tràn, và khi biết rằng Marguerite vẫn còn thiết tha níu giữ một kỷ vật thuộc về tôi, thứ sẽ mãi gợi nhắc cô ta nhớ về bóng hình tôi. Giá như lúc ấy cô ta bất chợt bước vào, mọi ý niệm trả thù trong tôi hẳn đã tan biến thành mây khói, và tôi chắc chắn sẽ gục ngã dưới chân cô ta.
"Về phần còn lại," Prudence tiếp lời, "tôi chưa từng thấy cô ta tàn tạ như lúc này; cô ta dường như thức trắng đêm, lao vào hết thảy các buổi vũ hội, những bữa tiệc tùng thâu đêm, thậm chí còn chìm đắm trong men rượu. Hôm nọ, sau một chầu ăn đêm, cô ta đã ốm liệt giường suốt một tuần liền; và ngay khi bác sĩ vừa cho phép ngồi dậy, cô ta lại tiếp tục lao vào những cuộc vui như thiêu thân, bất chấp cả tính mạng. Cậu có định đến thăm cô ta không?"
"Đến thăm làm gì cơ chứ? Tôi đến đây là để thăm bà, bởi bà luôn đối đãi tử tế với tôi, và tôi vốn đã quen biết bà trước cả khi gặp Marguerite. Nhờ có bà mà tôi mới trở thành tình nhân của cô ta, và cũng lại nhờ có bà, phải không, mà tôi mới chấm dứt cái thân phận tình nhân ấy?"
"Chà, tôi đã cố gắng làm mọi thứ trong khả năng để tách cô ta ra khỏi cậu, và tôi tin chắc rằng một ngày nào đó cậu sẽ phải biết ơn tôi."
"Thế thì tôi lại càng nợ bà một ân tình nhân đôi," tôi nói thêm rồi đứng phắt dậy. Trong lòng tôi chợt trào dâng một nỗi ghê tởm tột độ đối với người đàn bà này, khi thấy bà ta điềm nhiên đón nhận từng lời mỉa mai của tôi như thể đó là những lời tri ân chân thật nhất.
"Cậu về sao?"
"Vâng."
Tôi đã biết đủ những gì cần biết.
"Khi nào thì tôi mới lại gặp cậu đây?"
"Sớm thôi. Chào bà."
"Tạm biệt."
Prudence tiễn tôi ra tận cửa. Tôi lủi thủi trở về phòng, đôi mắt nhòa đi vì những giọt lệ căm hờn, còn trong tim ngùn ngụt sục sôi một nỗi khao khát trả thù đen tối.
Vậy là Marguerite chẳng hề khác biệt so với đám đàn bà phù phiếm kia; tình yêu sắt son mà cô ta từng dành cho tôi đã không đủ sức níu kéo trước cám dỗ mãnh liệt muốn quay lại với cuộc sống xa hoa thuở nào, không thể chiến thắng nổi tham vọng sở hữu một cỗ xe ngựa tráng lệ và khao khát đắm chìm vào những cuộc chơi trác táng. Tôi đã tự nhủ với lòng mình như thế trong suốt những đêm dài nằm thao thức. Giá như lúc ấy tôi có thể suy ngẫm một cách điềm tĩnh như những gì mình đã rêu rao, hẳn tôi đã thấu hiểu rằng: đằng sau lối sống mới đầy hỗn loạn và thác loạn kia của Marguerite, thực chất chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng nhằm dập tắt một suy nghĩ dai dẳng, nhằm trốn chạy một ký ức không thể nào nguôi ngoai. Tiếc thay, những dục vọng xấu xa đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong; tâm trí tôi giờ đây chỉ chực chờ tìm ra vài phương kế để đày đọa sinh linh khốn khổ ấy. Ôi, con người ta mới trở nên nhỏ nhen và đê tiện làm sao khi bị tổn thương ngay trong chính những dục vọng thiển cận của mình!
Cô ả Olympe mà tôi từng gặp mặt, dẫu chẳng phải bạn bè thân thiết của Marguerite, thì ít ra cũng là bóng hồng thường xuyên kề cận cô ta nhất kể từ ngày trở về Paris. Nghe tin cô ả sắp mở một buổi dạ vũ, đinh ninh kiểu gì Marguerite cũng sẽ góp mặt, tôi bèn tìm mọi cách xoay xở một tấm thiệp mời và đã toại nguyện.
Khi tôi, mang theo cõi lòng trĩu nặng những nỗi niềm cay đắng, bước đến buổi khiêu vũ thì không khí đã vào độ cuồng nhiệt. Giữa điệu nhạc xập xình, người ta mải mê nhảy múa, thậm chí còn hò hét ầm ĩ. Chợt, trong một bản nhạc đồng quê rộn rã, tôi nhận ra Marguerite đang lướt đi cùng Bá tước de N.. Gã đàn ông ấy ra vẻ vô cùng tự mãn, vênh váo khoe khoang cô ta như thể muốn hét lên cho cả thế gian biết: "Người đàn bà này là của ta."
Tôi hờ hững tựa lưng vào bệ lò sưởi ngay đối diện Marguerite, ném cái nhìn chằm chằm vào bước nhảy của cô ta. Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt tôi, sắc mặt cô ta tức thì biến đổi. Tôi chỉ đáp lại bằng một cái nhìn lướt qua cùng một cái vẫy tay lạnh nhạt.
Ý nghĩ rằng sau đêm dạ vũ này, cô ta sẽ trở về nhà-không phải cùng tôi, mà với gã ngốc rủng rỉnh bạc tiền kia-và rồi, những chuyện gì sẽ diễn ra sau cánh cửa khép kín ấy... Cứ nghĩ đến đó, máu nóng lại bốc phừng phừng lên mặt. Tôi thấy sục sôi một niềm khao khát mãnh liệt: phải làm một điều gì đó để phá bĩnh mối quan hệ của bọn họ.
Vừa dứt điệu contredanse5, tôi tiến thẳng đến bên bà chủ nhà. Cô ả đang phô diễn trước mặt các vị khách một khuôn ngực đẫy đà cùng bờ vai trần tuyệt mỹ. Cô ả rất đẹp, một vẻ đẹp bốc lửa mà nếu chỉ xét về vóc dáng, thì còn mặn mà hơn cả Marguerite. Tôi càng nhận thức rõ điều này hơn qua những ánh nhìn mà Marguerite lén lút ném về phía cô ả lúc tôi đang mải mê trò chuyện. Bất cứ người đàn ông nào làm tình nhân của một tuyệt sắc giai nhân như thế, hẳn cũng có quyền kiêu hãnh chẳng kém gì ngài de N. kia; và nhan sắc ấy thừa sức nhóm lên một dục vọng cuồng si mãnh liệt, chẳng hề thua kém ngọn lửa mà Marguerite từng khơi dậy trong tôi. Lúc bấy giờ, Olympe đang không có tình nhân. Sẽ chẳng mấy khó khăn để trở thành người tình của cô ả; mọi chuyện đơn thuần chỉ phụ thuộc vào việc vung ra một khoản tiền đủ sức thu hút sự chú ý của người đàn bà này.
Tôi đã hạ quyết tâm. Người đàn bà đó sẽ trở thành tình nhân của tôi. Tôi mở màn bằng cách mời cô ả một điệu nhảy. Nửa giờ sau, sắc mặt Marguerite tái nhợt như một cái xác không hồn; cô ta khoác vội chiếc áo choàng có mũ trùm đầu lên rồi cắm cúi rời khỏi buổi dạ vũ.
-
Trong văn học phương Tây thế kỷ 19, các tác giả thường dùng một chữ cái in hoa viết tắt (như C.) để thay thế cho tên địa danh hoặc nhân vật. Thủ pháp này giúp tạo cảm giác đây là một câu chuyện có thật và tác giả đang cố tình giấu tên để bảo vệ sự riêng tư. ↩
-
Quảng trường lớn nhất tại Paris, nằm ở đầu phía đông của đại lộ Champs-Élysées. Đây là một địa danh mang đậm dấu ấn lịch sử quan trọng của nước Pháp. ↩
-
Hình thức bán đấu giá tài sản một cách công khai (thường do cơ quan chức năng hoặc người có thẩm quyền tổ chức) để lấy tiền thanh toán nợ nần. ↩
-
Franc (frăng) là đơn vị tiền tệ cũ của nước Pháp (trước khi chuyển sang dùng đồng Euro). Vào thế kỷ 19, hai mươi nghìn franc là một số tiền khổng lồ, đủ để trang trải một cuộc sống vô cùng xa hoa trong thời gian dài. ↩
-
Một thể loại khiêu vũ tập thể rất phổ biến ở Pháp thế kỷ 18 và 19. Trong điệu nhảy này, các cặp nam nữ sẽ đứng đối diện nhau thành hai hàng hoặc tạo thành hình vuông và thực hiện các bước nhảy đổi chỗ, đan xen nhau. ↩
Chapter XXIII
When the current of life had resumed its course, I could not believe that the day which I saw dawning would not be like those which had preceded it. There were moments when I fancied that some circumstance, which I could not recollect, had obliged me to spend the night away from Marguerite, but that, if I returned to Bougival, I should find her again as anxious as I had been, and that she would ask me what had detained me away from her so long.
When one’s existence has contracted a habit, such as that of this love, it seems impossible that the habit should be broken without at the same time breaking all the other springs of life. I was forced from time to time to reread Marguerite’s letter, in order to convince myself that I had not been dreaming.
My body, succumbing to the moral shock, was incapable of movement. Anxiety, the night walk, and the morning’s news had prostrated me. My father profited by this total prostration of all my faculties to demand of me a formal promise to accompany him. I promised all that he asked, for I was incapable of sustaining a discussion, and I needed some affection to help me to live, after what had happened. I was too thankful that my father was willing to console me under such a calamity.
All that I remember is that on that day, about five o’clock, he took me with him in a post-chaise. Without a word to me, he had had my luggage packed and put up behind the chaise with his own, and so he carried me off. I did not realize what I was doing until the town had disappeared and the solitude of the road recalled to me the emptiness of my heart. Then my tears again began to flow.
My father had realized that words, even from him, would do nothing to console me, and he let me weep without saying a word, only sometimes pressing my hand, as if to remind me that I had a friend at my side.
At night I slept a little. I dreamed of Marguerite.
I woke with a start, not recalling why I was in the carriage. Then the truth came back upon me, and I let my head sink on my breast. I dared not say anything to my father. I was afraid he would say, “You see I was right when I declared that this woman did not love you.” But he did not use his advantage, and we reached C. without his having said anything to me except to speak of matters quite apart from the event which had occasioned my leaving Paris.
When I embraced my sister, I remembered what Marguerite had said about her in her letter, and I saw at once how little my sister, good as she was, would be able to make me forget my mistress.
Shooting had begun, and my father thought that it would be a distraction for me. He got up shooting parties with friends and neighbours. I went without either reluctance or enthusiasm, with that sort of apathy into which I had sunk since my departure.
We were beating about for game and I was given my post. I put down my unloaded gun at my side, and meditated. I watched the clouds pass. I let my thought wander over the solitary plains, and from time to time I heard someone call to me and point to a hare not ten paces off. None of these details escaped my father, and he was not deceived by my exterior calm. He was well aware that, broken as I now was, I should some day experience a terrible reaction, which might be dangerous, and, without seeming to make any effort to console me, he did his utmost to distract my thoughts.
My sister, naturally, knew nothing of what had happened, and she could not understand how it was that I, who had formerly been so lighthearted, had suddenly become so sad and dreamy.
Sometimes, surprising in the midst of my sadness my father’s anxious scrutiny, I pressed his hand as if to ask him tacitly to forgive me for the pain which, in spite of myself, I was giving him.
Thus a month passed, but at the end of that time I could endure it no longer. The memory of Marguerite pursued me unceasingly. I had loved, I still loved this woman so much that I could not suddenly become indifferent to her. I had to love or to hate her. Above all, whatever I felt for her, I had to see her again, and at once. This desire possessed my mind, and with all the violence of a will which had begun to reassert itself in a body so long inert.
It was not enough for me to see Marguerite in a month, a week. I had to see her the very next day after the day when the thought had occurred to me; and I went to my father and told him that I had been called to Paris on business, but that I should return promptly. No doubt he guessed the reason of my departure, for he insisted that I should stay, but, seeing that if I did not carry out my intention the consequences, in the state in which I was, might be fatal, he embraced me, and begged me, almost, with tears, to return without delay.
I did not sleep on the way to Paris. Once there, what was I going to do? I did not know; I only knew that it must be something connected with Marguerite. I went to my rooms to change my clothes, and, as the weather was fine and it was still early, I made my way to the Champs-Elysées. At the end of half an hour I saw Marguerite’s carriage, at some distance, coming from the Rond-Point to the Place de la Concorde. She had repurchased her horses, for the carriage was just as I was accustomed to see it, but she was not in it. Scarcely had I noticed this fact, when looking around me, I saw Marguerite on foot, accompanied by a woman whom I had never seen.
As she passed me she turned pale, and a nervous smile tightened about her lips. For my part, my heart beat violently in my breast; but I succeeded in giving a cold expression to my face, as I bowed coldly to my former mistress, who just then reached her carriage, into which she got with her friend.
I knew Marguerite: this unexpected meeting must certainly have upset her. No doubt she had heard that I had gone away, and had thus been reassured as to the consequences of our rupture; but, seeing me again in Paris, finding herself face to face with me, pale as I was, she must have realized that I had not returned without purpose, and she must have asked herself what that purpose was.
If I had seen Marguerite unhappy, if, in revenging myself upon her, I could have come to her aid, I should perhaps have forgiven her, and certainly I should have never dreamt of doing her an injury. But I found her apparently happy, someone else had restored to her the luxury which I could not give her; her breaking with me seemed to assume a character of the basest self-interest; I was lowered in my own esteem as well as in my love. I resolved that she should pay for what I had suffered.
I could not be indifferent to what she did, consequently what would hurt her the most would be my indifference; it was, therefore, this sentiment which I must affect, not only in her eyes, but in the eyes of others.
I tried to put on a smiling countenance, and I went to call on Prudence. The maid announced me, and I had to wait a few minutes in the drawing-room. At last Mme. Duvernoy appeared and asked me into her boudoir; as I seated myself I heard the drawing-room door open, a light footstep made the floor creak and the front door was closed violently.
“I am disturbing you,” I said to Prudence.
“Not in the least. Marguerite was there. When she heard you announced, she made her escape; it was she who has just gone out.”
“Is she afraid of me now?”
“No, but she is afraid that you would not wish to see her.”
“But why?” I said, drawing my breath with difficulty, for I was choked with emotion. “The poor girl left me for her carriage, her furniture, and her diamonds; she did quite right, and I don’t bear her any grudge. I met her to-day,” I continued carelessly.
“Where?” asked Prudence, looking at me and seeming to ask herself if this was the same man whom she had known so madly in love.
“In the Champs-Elysées. She was with another woman, very pretty. Who is she?”
“What was she like?”
“Blonde, slender, with side curls; blue eyes; very elegant.”
“Ah! It was Olympe; she is really very pretty.”
“Whom does she live with?”
“With nobody; with anybody.”
“Where does she live?”
“Rue Tronchet, No.-. Do you want to make love to her?”
“One never knows.”
“And Marguerite?”
“I should hardly tell you the truth if I said I think no more about her; but I am one of those with whom everything depends on the way in which one breaks with them. Now Marguerite ended with me so lightly that I realize I was a great fool to have been as much in love with her as I was, for I was really very much in love with that girl.”
You can imagine the way in which I said that; the sweat broke out on my forehead.
“She was very fond of you, you know, and she still is; the proof is, that after meeting you to-day, she came straight to tell me about it. When she got here she was all of a tremble; I thought she was going to faint.”
“Well, what did she say?”
“She said, ‘He is sure to come here,’ and she begged me to ask you to forgive her.”
“I have forgiven her, you may tell her. She was a good girl; but, after all, like the others, and I ought to have expected what happened. I am even grateful to her, for I see now what would have happened if I had lived with her altogether. It was ridiculous.”
“She will be very glad to find that you take it so well. It was quite time she left you, my dear fellow. The rascal of an agent to whom she had offered to sell her furniture went around to her creditors to find out how much she owed; they took fright, and in two days she would have been sold up.”
“And now it is all paid?”
“More or less.”
“And who has supplied the money?”
“The Comte de N. Ah, my dear friend, there are men made on purpose for such occasions. To cut a long story short he gave her twenty thousand francs, but he has had his way at last. He knows quite well that Marguerite is not in love with him; but he is very nice with her all the same. As you have seen, he has repurchased her horses, he has taken her jewels out of pawn, and he gives her as much money as the duke used to give her; if she likes to live quietly, he will stay with her a long time.”
“And what is she doing? Is she living in Paris altogether?”
“She would never go back to Bougival after you went. I had to go myself and see after all her things, and yours, too. I made a package of them and you can send here for them. You will find everything, except a little case with your initials. Marguerite wanted to keep it. If you really want it, I will ask her for it.”
“Let her keep it,” I stammered, for I felt the tears rise from my heart to my eyes at the recollection of the village where I had been so happy, and at the thought that Marguerite cared to keep something which had belonged to me and would recall me to her. If she had entered at that moment my thoughts of vengeance would have disappeared, and I should have fallen at her feet.
“For the rest,” continued Prudence, “I never saw her as she is now; she hardly takes any sleep, she goes to all the balls, she goes to suppers, she even drinks. The other day, after a supper, she had to stay in bed for a week; and when the doctor let her get up, she began again at the risk of her life. Shall you go and see her?”
“What is the good? I came to see you, because you have always been charming to me, and I knew you before I ever knew Marguerite. I owe it to you that I have been her lover, and also, don’t I, that I am her lover no longer?”
“Well, I did all I could to get her away from you, and I believe you will be thankful to me later on.”
“I owe you a double gratitude,” I added, rising, for I was disgusted with the woman, seeing her take every word I said to her as if it were serious.
“You are going?”
“Yes.”
I had learned enough.
“When shall I be seeing you?”
“Soon. Good-bye.”
“Good-bye.”
Prudence saw me to the door, and I went back to my own rooms with tears of rage in my eyes and a desire for vengeance in my heart.
So Marguerite was no different from the others; so the steadfast love that she had had for me could not resist the desire of returning to her former life, and the need of having a carriage and plunging into dissipation. So I said to myself, as I lay awake at night though if I had reflected as calmly as I professed to I should have seen in this new and turbulent life of Marguerite the attempt to silence a constant thought, a ceaseless memory. Unfortunately, evil passion had the upper hand, and I only sought for some means of avenging myself on the poor creature. Oh, how petty and vile is man when he is wounded in one of his narrow passions!
This Olympe whom I had seen was, if not a friend of Marguerite, at all events the woman with whom she was most often seen since her return to Paris. She was going to give a ball, and, as I took it for granted that Marguerite would be there, I tried to get an invitation and succeeded.
When, full of my sorrowful emotions, I arrived at the ball, it was already very animated. They were dancing, shouting even, and in one of the quadrilles I perceived Marguerite dancing with the Comte de N., who seemed proud of showing her off, as if he said to everybody: “This woman is mine.”
I leaned against the mantel-piece just opposite Marguerite and watched her dancing. Her face changed the moment she caught sight of me. I saluted her casually with a glance of the eyes and a wave of the hand.
When I reflected that after the ball she would go home, not with me but with that rich fool, when I thought of what would follow their return, the blood rose to my face, and I felt the need of doing something to trouble their relations.
After the contredanse I went up to the mistress of the house, who displayed for the benefit of her guests a dazzling bosom and magnificent shoulders. She was beautiful, and, from the point of view of figure, more beautiful than Marguerite. I realized this fact still more clearly from certain glances which Marguerite bestowed upon her while I was talking with her. The man who was the lover of such a woman might well be as proud as M. de N., and she was beautiful enough to inspire a passion not less great than that which Marguerite had inspired in me. At that moment she had no lover. It would not be difficult to become so; it depended only on showing enough money to attract her attention.
I made up my mind. That woman should be my mistress. I began by dancing with her. Half an hour afterward, Marguerite, pale as death, put on her pelisse and left the ball.