CHAPTER X. GHI CHÉP CÁ NHÂN CỦA MINA MURRAY
Letter, Dr. Seward to Hon. Arthur Holmwood.
“6 September.
“Art thân mến,-
“Tin tức hôm nay của tôi chẳng mấy khả quan. Sáng nay, Lucy lại yếu đi đôi chút. Dẫu vậy, trong cái rủi vẫn le lói một tia sáng; bà Westenra vì quá đỗi âu lo cho con gái nên đã nhờ tôi đích thân chẩn bệnh cho em. Tận dụng cơ hội này, tôi bèn cho bà hay rằng Giáo sư Van Helsing, một chuyên gia lỗi lạc và cũng là người thầy cũ khả kính của tôi, sắp tới đây tá túc. Tôi sẽ cùng ông dốc lòng chữa trị cho Lucy. Nhờ vậy, chúng tôi có thể tự do ra vào thăm khám mà không làm bà hoảng sợ vô cớ. Bởi lẽ, trong tình cảnh ngặt nghèo hiện tại, một cú sốc dù nhỏ nhất cũng đủ cướp đi sinh mệnh của bà, và kéo theo đó là một thảm kịch giáng xuống cô gái đang mỏng manh như chiếc lá úa của chúng ta. Vô vàn trắc trở đang bủa vây tứ phía, anh bạn già khốn khổ của tôi ạ; nhưng nhờ ơn Chúa, chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Tôi sẽ lập tức gửi thư nếu có biến chuyển, vậy nên, chừng nào chưa nhận được tin tức từ tôi, cậu cứ an tâm rằng tôi chỉ đang chờ đợi tình hình. Viết vội,
Mãi là bạn của cậu,
“John Seward.”
Nhật ký của Bác sĩ Seward.
Ngày 7 tháng 9.-Ngay khi vừa chạm mặt tôi tại ga phố Liverpool1, câu đầu tiên Van Helsing hỏi là:-
“Anh đã báo tin gì cho người bạn trẻ của chúng ta, vị hôn phu của cháu nó chưa?”
“Dạ chưa,” tôi đáp. “Tôi đã đợi cho đến khi gặp giáo sư, đúng như những gì tôi nói trong điện tín. Tôi chỉ mới viết một lá thư ngắn, báo cậu ấy biết giáo sư sắp đến vì bệnh tình của cô Westenra chưa được cải thiện, và hứa sẽ báo ngay nếu có bề gì.”
“Tốt lắm, anh bạn,” ông gật gù, “rất đúng mực! Tốt nhất là cậu ấy chưa nên biết gì cả; mà có khi, cậu ấy sẽ chẳng bao giờ phải biết đâu. Ta tha thiết cầu mong là vậy; nhưng nếu tình thế bắt buộc, cậu ấy sẽ tường tận tất cả. Và này, anh bạn John tốt bụng của ta, để ta nhắc nhở anh một chút. Anh vẫn hằng ngày đối mặt với những kẻ điên. Thật ra, phàm là con người thì ai cũng điên rồ theo một cách nào đó; và vì anh luôn hành xử vô cùng thận trọng với những bệnh nhân điên loạn của mình, hãy dùng chính sự thận trọng ấy để đối đãi với những kẻ điên của Chúa-tức là toàn bộ phần còn lại của thế giới này. Anh đâu có kể cho bệnh nhân nghe anh đang làm gì hay tại sao anh làm vậy; anh cũng chẳng bao giờ phơi bày suy nghĩ của mình cho họ. Thế nên, hãy chôn giấu những điều anh biết ở đúng nơi nó thuộc về, nơi nó có thể an giấc ngàn thu-nơi nó tự do hội tụ và sinh sôi nảy nở cùng những ý niệm đồng điệu. Anh và ta, tạm thời hãy phong ấn những bí mật này ở đây, và ở đây.” Ông lần lượt chạm nhẹ vào ngực trái và trán tôi, rồi tự lặp lại cử chỉ ấy với chính mình. “Bản thân ta hiện tại đang nung nấu vài suy tính riêng. Sau này ta sẽ giãi bày cùng anh.”
“Tại sao không phải là lúc này?” tôi nôn nóng. “Biết đâu lại hữu ích; có khi chúng ta sẽ đưa ra được một quyết định sáng suốt nào đó.” Ông chợt khựng lại, xoáy sâu ánh nhìn vào tôi rồi cất lời:-
“Anh bạn John à, khi những bắp ngô non đang độ sinh trưởng, thậm chí trước cả lúc chúng kịp chín-khi dòng sữa của đất mẹ vẫn còn căng tràn trong từng kẽ lá, và ánh nắng mặt trời chưa kịp nhuộm vàng lớp vỏ, liệu có người nông dân nào lại bẻ bắp ngô, vò xát nó giữa đôi bàn tay thô ráp, rồi thổi bay lớp áo xanh mướt mà khoe với anh: ‘Nhìn xem! Ngô tốt lắm đây; đến vụ chắc chắn sẽ bội thu!’ không?” Tôi mù mờ trước ẩn ý sâu xa ấy, đành thú thực là mình không hiểu. Đáp lại, ông rướn người tới, đưa tay véo tai tôi trêu chọc-y hệt cái cách ông vẫn làm trong những giờ giảng bài từ thuở nảo thuở nào-rồi cười bảo: “Một người nông dân lão luyện chỉ nói những lời đó khi ông ta đã tường tận mọi lẽ, chứ tuyệt đối không hồ đồ phán bừa. Và anh cũng chẳng bao giờ thấy một người nông dân khôn ngoan lại đi đào bới hạt giống mình vừa gieo xuống chỉ để xem nó đã nảy mầm hay chưa; đó là trò chơi trồng trọt của đám con nít ranh, chứ đâu phải của những kẻ lấy đồng áng làm lẽ sống. Anh đã thấu chưa, bạn John? Ta đã gieo xuống những hạt ngô của mình, và phần việc của Tạo hóa là âm thầm ươm mầm cho chúng; nếu mầm xanh nhú lên, hy vọng sẽ đơm hoa; và ta đành kiên nhẫn đợi chờ cho đến khi bắp ngô bắt đầu lớn dần.” Ông ngừng bặt, hẳn vì đã nhận ra tôi dần vỡ lẽ. Rồi ông tiếp lời, khuôn mặt bỗng chốc đanh lại đầy vẻ nghiêm trọng:-
“Anh vẫn luôn là một học trò cẩn trọng, và cuốn sổ ghi chép bệnh án của anh lúc nào cũng tỉ mỉ hơn hẳn bạn đồng môn. Thuở ấy anh chỉ là một sinh viên; nay anh đã thành một bậc thầy, và ta tin chắc thói quen đáng quý ấy vẫn chưa mai một. Nhớ lấy điều này, anh bạn, kiến thức luôn uyên thâm và bền vững hơn trí nhớ bọt bèo, ta chớ nên phó thác niềm tin cho thứ phù du hơn. Giả như anh có trót quên đi thói quen ấy, thì hãy để ta nhắc cho anh nhớ rằng căn bệnh của cô gái trẻ đáng mến của chúng ta là một trường hợp có thể-hãy nhớ kỹ, ta nhấn mạnh là có thể-thú vị đối với chúng ta và những người khác đến mức khiến mọi thứ còn lại trên đời bỗng chốc trở nên vô nghĩa, như người ta vẫn thường nói. Vậy nên, hãy ghi chép thật cẩn thận. Đừng bỏ sót dù chỉ là một chi tiết vụn vặt nhất. Ta khuyên anh, hãy chép lại cả những hoài nghi và phỏng đoán mơ hồ nhất của mình. Rồi sau này, anh sẽ thấy kinh ngạc khi nhận ra những linh cảm ấy chuẩn xác đến nhường nào. Chúng ta trưởng thành từ trong thất bại, chứ đâu phải trên đỉnh vinh quang!”
Khi tôi tường thuật lại các triệu chứng của Lucy-vẫn y như cũ, nhưng mức độ nghiêm trọng đã tăng lên gấp bội-sắc mặt ông trở nên đăm chiêu tĩnh mịch, tuyệt nhiên không hé nửa lời. Ông xách theo một chiếc túi đen lỉnh kỉnh đủ loại y cụ và bình thuốc, thứ mà ông từng gọi đùa trong một bài giảng là “những món đồ nghề rùng rợn chuyên gieo rắc sự sống.” Khi chúng tôi được dẫn vào trong, bà Westenra đon đả ra đón. Ánh mắt bà hằn lên vẻ lo âu, nhưng xem chừng không đến mức hoảng loạn như tôi vẫn tưởng. Dường như Tạo hóa, trong một thoáng rủ lòng thương xót, đã khéo léo gài gắm vào ngay cả cái chết những liều thuốc giải mầu nhiệm để xoa dịu nỗi kinh hoàng tột độ. Giữa hoàn cảnh ngặt nghèo này, nơi một cú sốc mảy may cũng đủ cướp đi sinh mệnh, mọi thứ lại được sắp đặt một cách tài tình để những yếu tố khách quan-thậm chí là sự thay đổi đáng sợ đang gặm nhấm cô con gái bà hằng trân quý-có vẻ như chẳng thể mảy may chạm đến tâm trí bà. Cứ như thể Mẹ Thiên nhiên đã cẩn thận bao bọc một dị vật sắc nhọn bằng lớp mô mềm mại vô cảm, che chắn cho cơ thể khỏi những tổn thương chí mạng. Nếu ta coi đó là một dạng ích kỷ được lập trình sẵn, thì có lẽ con người nên cẩn trọng trước khi buông lời chỉ trích thói vị kỷ của đồng loại, bởi đằng sau nó biết đâu lại ẩn chứa những nguồn cơn sâu thẳm mà chúng ta chưa từng thấu hiểu.
Dựa vào vốn kiến thức về tâm lý học thần kinh, tôi kiên quyết đưa ra quy định rằng bà tuyệt đối không được túc trực bên Lucy hay đắm chìm vào những suy nghĩ tiêu cực về bệnh tình của cô hơn mức cần thiết. Bà ngoan ngoãn gật đầu, một sự thuận tình dễ dàng đến mức tôi lại mơ hồ cảm nhận được bàn tay vô hình của Tạo hóa đang giành giật lấy sự sống mong manh. Van Helsing và tôi được dẫn lên phòng Lucy. Nếu hôm qua tôi đã thấy sốc trước vẻ tiều tụy của cô, thì hôm nay, nỗi kinh hoàng đã hoàn toàn xâm chiếm lấy tôi. Cô ấy xanh xao, trắng bệch như một bức tượng thạch cao; sắc hồng dường như đã bị vắt kiệt khỏi đôi môi và nướu, khiến những đường nét xương xẩu trên gương mặt hằn lên rõ rệt; từng nhịp thở thoi thóp, nhọc nhằn đến xé lòng. Khuôn mặt Van Helsing đanh lại, lạnh lẽo như đá cẩm thạch, đôi lông mày rậm cau chặt tưởng chừng sắp chạm vào nhau trên sống mũi. Lucy nằm im lìm bất động, dường như chẳng còn đủ sức để thốt nên lời. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy tất cả. Bất chợt, Van Helsing ra hiệu, và chúng tôi rón rén lui ra ngoài. Vừa khép lại cánh cửa phòng, ông sải bước thật nhanh dọc theo hành lang, lao vào một căn phòng đang mở toang cửa bên cạnh. Nhanh như cắt, ông kéo tuột tôi vào trong rồi sập cửa lại. “Lạy Chúa lòng lành!” ông thốt lên; “Thật kinh khủng quá sức tưởng tượng. Không còn thì giờ để lãng phí nữa. Cháu nó sẽ kiệt sức mà chết nếu không có máu để duy trì nhịp đập của trái tim. Phải truyền máu ngay lập tức! Là anh hay ta đây?”
“Tôi trẻ và khỏe hơn, thưa Giáo sư. Phải là tôi.”
“Vậy xắn tay áo lên mà chuẩn bị ngay đi. Ta sẽ xách túi lên. Mọi thứ đã sẵn sàng.”
Tôi cùng ông hối hả bước xuống lầu, và khi vừa chạm chân xuống bậc thang cuối cùng, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía sảnh chính. Lúc chúng tôi bước ra, người hầu gái vừa vặn mở cửa, và Arthur phóng vụt vào trong như một cơn lốc. Cậu ấy nhào thẳng về phía tôi, cất giọng thì thào đầy khẩn thiết:-
“Jack, tôi lo phát điên lên được. Tôi đã lờ mờ đoán ra ẩn ý trong thư cậu, lòng dạ tôi như bị ai vò xé. Cha tôi vừa thuyên giảm chút đỉnh là tôi tức tốc lao ngay xuống đây để tận mắt xem tình hình thế nào. Kia... kia có phải là Bác sĩ Van Helsing không? Cháu vô cùng biết ơn giáo sư đã cất công lặn lội tới đây.” Lần đầu tiên ánh mắt Giáo sư dừng lại trên người cậu ấy, ông đã rất bực dọc vì sự quấy rầy đường đột giữa lúc dầu sôi lửa bỏng; nhưng rồi, khi thu vào tầm mắt vóc dáng cao lớn, vạm vỡ cùng nguồn sinh lực nam tính cuộn trào bừng bừng nơi cậu thanh niên, đôi mắt ông chợt bừng sáng. Chẳng chút chần chừ, ông nghiêm nghị nói với cậu trong khi chìa tay ra:-
“Thưa cậu, cậu đến thật vô cùng đúng lúc. Cậu là vị hôn phu của cô gái nhỏ đáng thương kia phải không. Cháu nó đang trong cơn nguy kịch, ranh giới sinh tử chỉ mành treo chuông. Kìa, chàng trai trẻ, xin cậu đừng kích động thế.” Bởi vì cậu ấy đột nhiên biến sắc trắng bệch, lảo đảo thả phịch người xuống ghế, tưởng chừng như sắp ngất lịm. “Cậu phải ra tay cứu cháu nó. Lúc này đây, cậu có thể làm được nhiều điều hơn bất kỳ ai trên cõi đời này, và lòng can đảm của cậu chính là phương thuốc cứu rỗi màu nhiệm nhất.”
“Cháu có thể làm gì cơ chứ?” Arthur cất giọng khàn đặc, đứt quãng. “Giáo sư cứ căn dặn, dẫu có phải lên núi đao xuống biển lửa cháu cũng cam lòng. Mạng sống của cháu thuộc về cô ấy, cháu sẵn sàng hiến dâng đến giọt máu cuối cùng trong huyết quản rần rật này vì cô ấy.” Giáo sư vốn là người có óc khôi hài ngầm, và bằng sự am tường từ những ngày tháng cũ, tôi lờ mờ nhận ra một nét hóm hỉnh tinh tế lấp ló trong câu trả lời của ông:-
“Chàng trai trẻ, tôi đâu có đòi hỏi nhiều đến mức ấy-chắc chắn không phải là giọt máu cuối cùng đâu!”
“Cháu phải làm gì đây?” Một ngọn lửa hừng hực bùng lên trong đáy mắt cậu, và hai cánh mũi phập phồng run rẩy phô bày một ý chí sắt đá. Van Helsing vỗ mạnh lên vai cậu thanh niên. “Theo tôi!” ông hạ lệnh. “Cậu là một đấng nam nhi, và thứ chúng tôi khao khát lúc này chính là bầu nhiệt huyết của một đấng nam nhi. Cậu tốt hơn tôi, tốt hơn cả anh bạn John của tôi đây.” Trái với sự ngơ ngác tột độ của Arthur, Giáo sư tiếp tục ôn tồn giải thích:-
“Cô gái nhỏ đang trượt dài trên bờ vực thẳm. Cháu nó khao khát máu, và bắt buộc phải có máu nếu không muốn bị tử thần mang đi. Anh bạn John đây và tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng; chúng tôi chuẩn bị tiến hành một thủ thuật gọi là truyền máu-nhằm chuyển dòng huyết quản cuộn chảy từ những tĩnh mạch sung mãn sang những đoạn mạch trống rỗng, khô cằn đang gào thét vì khát khao. John định hy sinh dòng máu của anh ấy, vì dẫu sao anh ấy cũng trẻ trung và cường tráng hơn tôi”-nghe đến đây, Arthur bất thần nắm chặt lấy tay tôi, siết mạnh đầy xúc động trong một sự im lặng hàm ơn-“nhưng, giờ thì cậu đã có mặt ở đây, cậu là sự lựa chọn tuyệt vời hơn cả hai chúng tôi, bất kể già hay trẻ, những kẻ quanh năm suốt tháng chỉ biết giam mình đày ải tâm trí trong thế giới xám ngoét của suy tư. Dây thần kinh của chúng tôi chẳng thể nào vững vàng, và dòng máu chảy trong cơ thể chúng tôi cũng đâu thể rạng rỡ và tràn trề sinh lực bằng cậu!” Arthur quay ngoắt sang Giáo sư, giọng rưng rưng:-
“Nếu giáo sư thấu hiểu cháu khao khát được chết thay cô ấy nhường nào, giáo sư sẽ rõ--”
Cậu đột ngột khựng lại, nghẹn ngào không nói nên lời.
“Chàng trai ngoan!” Van Helsing khen ngợi. “Một ngày không xa, cậu sẽ thấy vô cùng mãn nguyện vì những gì cậu đã dâng hiến cho người mình yêu. Còn bây giờ, đi theo tôi và giữ im lặng. Cậu sẽ được hôn cháu nó một lần duy nhất trước khi thủ thuật bắt đầu, nhưng sau đó, cậu bắt buộc phải lùi ra; và khi tôi ra hiệu, cậu phải lập tức rời đi ngay. Tuyệt đối không hé răng nửa lời với phu nhân; cậu thừa biết tính khí của bà ấy rồi đấy! Không được phép gây ra bất kỳ cú sốc nào; sự thật về việc này dẫu có giấu giếm thế nào thì tự thân nó cũng đã là một đòn đả kích chí mạng rồi. Tới đây!”
Cả ba chúng tôi rảo bước lên phòng Lucy. Tuân lệnh, Arthur ngoan ngoãn đứng chờ bên ngoài cánh cửa khép hờ. Lucy khó nhọc xoay đầu nhìn chúng tôi, nhưng đôi môi nhợt nhạt chẳng thể mấp máy. Cô không ngủ, chỉ đơn giản là đã quá kiệt quệ để có thể kháng cự. Ánh mắt cô thay lời muốn nói; và thế là đủ. Van Helsing lặng lẽ lấy vài món đồ nghề từ trong túi xách, cẩn thận đặt lên một chiếc bàn nhỏ nằm khuất tầm nhìn. Xong xuôi, ông điệu nghệ pha một liều thuốc an thần, bước tới bên giường bệnh, nở nụ cười hiền từ:-
“Nào, cô bé ngoan, thuốc của cháu đây. Uống một hơi cạn sạch nhé, như một đứa trẻ ngoan vậy. Cháu xem, ta nâng đầu cháu lên thế này cho dễ nuốt nhé. Phải rồi, giỏi lắm.” Cô gái nhỏ nhoài người gắng gượng, và cuối cùng cũng nuốt trôi thứ chất lỏng đắng ngắt.
Tôi ngạc nhiên đến sững sờ khi thấy thuốc ngấm quá đỗi chậm chạp. Sự thật phũ phàng này càng tô đậm thêm vẻ suy nhược cùng cực nơi cô. Quỹ thời gian dường như bị kéo giãn ra thành những thế kỷ đằng đẵng, mòn mỏi chờ đợi giấc ngủ từ từ buông rèm trên hàng mi trĩu nặng của bệnh nhân. Dẫu vậy, sau một hồi lâu, liều thuốc an thần cũng bắt đầu phát huy ma lực; cô gái dần chìm sâu vào cõi mộng mị. Khi đã hoàn toàn yên tâm, Giáo sư mới khẽ khàng vẫy tay gọi Arthur vào phòng, nhẹ giọng bảo cậu cởi bỏ chiếc áo khoác vướng víu. Sau đó ông bồi thêm: “Cậu có thể đặt lên trán cháu nó một nụ hôn thật nhẹ trong lúc tôi kéo chiếc bàn này lại gần. Bạn John, giúp tôi một tay nào!” Thế là, cả hai chúng tôi đều ý nhị quay đi, để mặc cậu thanh niên cúi xuống bên người thương.
Van Helsing quay sang tôi, thì thầm:
“Cậu ấy còn tràn trề nhựa sống, cường tráng và dòng máu lại vô cùng tinh khiết, thế nên chúng ta chẳng cần phải bận tâm đến việc loại bỏ fibrin2 làm gì cho mất công.”
Ngay sau đó, bằng những thao tác dứt khoát, mau lẹ nhưng tuân thủ chuẩn xác mọi nguyên tắc y khoa khắt khe nhất, Van Helsing thoăn thoắt tiến hành ca phẫu thuật. Khi dòng máu ấm nóng bắt đầu luân chuyển, một thứ gì đó tựa như mầm sống dường như đang từ từ hồi sinh trên đôi gò má gầy guộc của Lucy đáng thương. Cùng lúc ấy, bất chấp sắc diện ngày một nhợt nhạt, một niềm hoan hỉ tột độ lại bừng sáng rạng rỡ trên khuôn mặt Arthur. Nhưng chẳng bao lâu sau, nỗi bất an bắt đầu nhen nhóm trong tôi; việc mất đi một lượng máu đáng kể đang dần vắt kiệt sinh lực của Arthur, dẫu cậu ấy có là một thanh niên lực lưỡng đến nhường nào đi chăng nữa. Chừng đó thôi cũng đủ cho tôi mường tượng ra một bức tranh rùng rợn về sức tàn phá khủng khiếp mà cơ thể nhỏ bé của Lucy đã phải cắn răng gánh chịu, khi mà chính phần máu mủ đã bào mòn Arthur đến tiều tụy lại chỉ đủ sức nhen nhóm chút sinh khí lẻ loi cho cô. Thế nhưng, gương mặt Giáo sư vẫn lạnh tanh, ông sừng sững đứng đó, một tay cầm chiếc đồng hồ quả quýt, đôi mắt sắc lẹm đảo liên hồi từ bệnh nhân sang người hiến máu. Tôi thậm chí có thể nghe rõ mồn một tiếng trống ngực mình đang đập liên hồi. Một lát sau, ông cất giọng trầm tĩnh: “Tuyệt đối không được cử động dẫu chỉ một giây. Đủ rồi đấy. Anh hãy chăm sóc cho cậu ấy; phần cháu nó để ta lo.” Khi mọi thủ thuật đã hoàn tất, tôi bàng hoàng nhận ra Arthur đã suy sụp đến mức nào. Tôi vội bắt quấn băng gạc quanh vết thương, dìu cậu đứng dậy, thì chợt giọng nói của Van Helsing vang lên từ phía sau-ông ta chẳng thèm ngoái đầu lại, cứ như thể mọc thêm một đôi mắt sau gáy vậy:-
“Vị hôn phu dũng cảm này, tôi thiết nghĩ, hoàn toàn xứng đáng được ân thưởng thêm một nụ hôn nữa, và cậu ấy sẽ có nó ngay lúc này.” Và khi đã hoàn thành xong xuôi mọi phận sự y khoa, ông cẩn thận nâng chiếc gối của bệnh nhân lên đôi chút. Vô tình thay, dải ruy băng nhung đen thanh mảnh mà cô luôn nâng niu đeo sát cổ, được cài hờ bằng chiếc trâm kim cương cổ viền tinh xảo-món quà định tình của người yêu-bị xô lệch đi đôi phần, để lộ ra một vết tấy đỏ chót ngay trên vùng cổ ráo hoảnh. Arthur không hề hay biết điều này, nhưng tôi thì nghe rõ mồn một một tiếng rít sâu, lạnh lẽo thoát ra từ lồng ngực Van Helsing-thứ âm thanh đặc trưng tố cáo những xao động dữ dội trong tâm trí ông. Ngay lúc ấy, ông tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện đó, chỉ trầm ngâm quay sang dặn dò tôi: “Nào, bây giờ hãy đưa chàng trai trẻ dũng cảm của chúng ta xuống lầu, rót cho cậu ấy chút rượu vang hảo hạng, và để cậu ngả lưng một lát. Sau đó, cậu ấy phải tức tốc trở về nhà, ngủ một giấc thật sâu và bồi bổ thật nhiều, để bù đắp lại dòng máu tươi mà cậu đã tự nguyện hiến dâng cho tình yêu của đời mình. Cậu ấy tuyệt đối không được nán lại đây. À khoan! Chờ một chút. Thưa cậu, tôi thấu hiểu nỗi cồn cào lo lắng của cậu về kết quả ca phẫu thuật. Vậy thì, xin cậu hãy gác lại mọi âu lo, bởi lẽ trên mọi phương diện, chúng ta đã thành công mỹ mãn. Lần này, chính cậu đã giật lại mạng sống cho cháu nó từ tay tử thần, và cậu hoàn toàn có thể kiêu hãnh bước về nhà với tâm thế an yên rằng chúng ta đã dốc hết tâm can làm những điều tuyệt vời nhất. Khi cháu nó bình phục, tôi sẽ kể cho cháu nghe ngọn ngành câu chuyện; hẳn cháu nó sẽ càng thêm trân quý cậu vì sự hy sinh cao cả này. Chào cậu.”
Khi Arthur đã khuất bóng, tôi vội vã quay trở lại phòng. Lucy đang say giấc nồng, nhịp thở đã mạnh mẽ và đều đặn hơn trước; tôi thậm chí có thể nhìn rõ lớp khăn phủ giường khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của cô. Túc trực bên giường, Van Helsing vẫn dán mắt vào bệnh nhân với một sự tập trung cao độ. Dải ruy băng nhung đã ngoan ngoãn nằm lại chỗ cũ, che khuất vết tấy đỏ. Tôi ghé tai Giáo sư thì thầm:-
“Giáo sư có suy nghĩ gì về vết tấy đỏ trên cổ cô ấy không?”
“Thế còn anh, anh nghĩ sao về nó?”
“Tôi vẫn chưa kịp xem xét kỹ lưỡng,” tôi buột miệng, rồi vội vàng bước tới, nhẹ nhàng nới lỏng dải ruy băng. Nằm vắt vẻo ngay trên tĩnh mạch cảnh ngoài là hai vết đâm xuyên thủng, không lớn lắm, nhưng lại toát lên một vẻ dị thường đáng sợ. Chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu bệnh lý nào, nhưng phần rìa vết thương lại trắng bệch và sờn rách, như thể bị một vật gì đó cọ xát liên tục. Ngay tắp lự, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: vết thương quái gở này, hay bất cứ thứ ma quỷ nào gây ra nó, biết đâu lại chính là thủ phạm tước đoạt lượng máu khổng lồ kia; nhưng tôi lập tức bóp nghẹt cái suy nghĩ hoang đường ấy ngay từ trong trứng nước, bởi điều đó phi lý đến nực cười. Nếu đúng là vậy, thì cả chiếc giường này lẽ ra đã phải nhuộm một màu đỏ thẫm đầm đìa bởi lượng máu mà cô gái đã đánh mất để đổi lấy cái vẻ nhợt nhạt kinh hồn trước ca phẫu thuật.
“Sao rồi?” Van Helsing cất giọng hỏi.
“Chà,” tôi ngập ngừng, “tôi thực sự không thể giải thích nổi hiện tượng này.” Giáo sư chậm rãi đứng dậy. “Ngay đêm nay, ta phải tức tốc trở lại Amsterdam,” ông kiên quyết. “Có vài tài liệu tham khảo và dụng cụ đặc biệt ở đó mà ta đang rất cần. Đêm nay, anh buộc phải thức trắng ở đây, và tuyệt đối không được rời mắt khỏi cháu nó nửa bước.”
“Tôi có nên mướn một cô y tá không?” tôi ướm hỏi.
“Chính chúng ta mới là những y tá tận tụy nhất, anh và ta. Anh sẽ gác đêm nay; hãy đảm bảo rằng cháu nó được ăn uống no nê, và không một ai hay thứ gì được phép quấy nhiễu giấc ngủ của cháu. Anh không được phép chợp mắt dù chỉ một giây. Đợi mọi chuyện êm xuôi, chúng ta sẽ tha hồ mà ngủ, cả anh và ta. Ta sẽ cố gắng quay lại trong thời gian sớm nhất. Và sau đó, chúng ta có thể bắt đầu.”
“Có thể bắt đầu?” tôi thắc mắc. “Giáo sư nói vậy là có ý gì?”
“Rồi chúng ta sẽ rõ ngọn ngành!” ông buông thõng một câu, đoạn hối hả quay gót bước ra. Nhưng chỉ một chớp mắt sau, ông đã quay lại, thò đầu qua khe cửa, giơ ngón tay trỏ lên đầy vẻ cảnh cáo:-
“Nên nhớ, mạng sống của cháu nó giờ hoàn toàn nằm trong tay anh. Nếu anh cả gan lơ là để xảy ra bất cứ mệnh hệ nào, phần đời còn lại của anh sẽ chẳng bao giờ có nổi một giấc ngủ yên bình đâu!”
Nhật ký của Bác sĩ Seward-tiếp tục.
Ngày 8 tháng 9.-Tôi thức trắng cả đêm cùng Lucy. Khi bóng hoàng hôn chạng vạng buông xuống, tác dụng của thuốc ngủ cũng vừa tan, em tỉnh giấc một cách tự nhiên. Em trông như thể đã lột xác hoàn toàn so với trước ca phẫu thuật. Tinh thần của em phấn chấn hẳn lên, dường như tràn trề nhựa sống, dẫu tôi vẫn có thể lờ mờ nhận ra những dấu vết của sự suy nhược cùng cực mà em vừa trải qua. Khi tôi thuật lại cho bà Westenra nghe rằng Giáo sư Van Helsing đã dặn dò tôi phải thức trông em, bà gần như gạt phăng ý định đó đi, chỉ tay về phía con gái để chứng minh rằng sức khỏe em đã phục hồi và tinh thần đang vô cùng rạng rỡ. Dẫu vậy, tôi vẫn giữ thái độ kiên quyết và lặng lẽ chuẩn bị cho một đêm trường thức trắng. Sau khi người hầu gái giúp em thay đồ chuẩn bị đi ngủ và tôi cũng kịp dùng bữa tối, tôi bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường em. Em chẳng hề mảy may phản đối, mà chỉ dành cho tôi những ánh nhìn đầy biết ơn mỗi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một lúc lâu sau, có vẻ như em đang dần chìm vào cõi mộng, nhưng rồi lại thảng thốt giật mình, cố gắng gồng mình để xua đi cơn buồn ngủ. Tình trạng này cứ lặp đi lặp lại mấy bận, với sự chật vật ngày một lớn hơn và những quãng nghỉ cũng ngắn dần theo nhịp thời gian tích tắc. Rõ ràng là em đang cố cưỡng lại giấc ngủ, thế nên tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề:-
“Em không muốn đi ngủ à?”
“Vâng; em sợ.”
“Sợ đi ngủ sao! Tại sao lại thế? Đó vốn dĩ là đặc ân mà tất cả chúng ta đều ngày đêm khao khát cơ mà.”
“Chao ôi, sẽ không phải là đặc ân nếu anh rơi vào hoàn cảnh của em-nếu giấc ngủ đối với anh là một điềm báo của sự kinh hoàng!”
“Một điềm báo của sự kinh hoàng! Ý em là sao?”
“Em không biết; ôi, em thực sự không biết. Và đó mới chính là điều đáng sợ nhất. Tất thảy sự yếu ớt bòn rút sinh lực này đều ập xuống bủa vây lấy em trong những giấc ngủ; cho đến tận bây giờ, em vẫn còn rùng mình khiếp đảm ngay cả khi mới thoáng nghĩ đến nó.”
“Nhưng, cô gái bé nhỏ của anh, đêm nay em hoàn toàn có thể yên tâm an giấc. Anh sẽ ở đây canh chừng cho em, và anh xin hứa sẽ không có bất kỳ chuyện gì tồi tệ xảy đến đâu.”
“Ôi, em có thể tin anh chứ!” Nắm ngay lấy cơ hội, tôi quả quyết: “Anh xin hứa với em rằng nếu anh phát hiện ra dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ bé nhất của những cơn ác mộng, anh sẽ lập tức đánh thức em dậy ngay.”
“Thật sao? Ôi, anh sẽ thực sự làm thế chứ? Anh đối với em tốt quá. Vậy thì em sẽ ngủ!” Và gần như ngay khi lời vừa dứt, em thở phào một tiếng nhẹ nhõm cất đi gánh nặng ngàn cân, rồi từ từ ngả đầu ra sau, chìm sâu vào giấc mộng êm đềm.
Xuyên suốt đêm dài, tôi thức canh bên em. Em nằm im lìm không một cái cựa mình, say sưa trong một giấc ngủ sâu lắng, bình yên, mang theo dòng nhựa sống sinh cơ đang không ngừng bồi đắp. Đôi môi em he hé mở, và lồng ngực em nhịp nhàng phập phồng như nhịp điệu đều đặn của một chiếc con lắc đồng hồ. Một nụ cười phảng phất đọng trên môi em, và hiển nhiên là chẳng có cơn ác mộng quái gở nào dám đến quấy rầy sự thanh tĩnh trong tâm trí em.
Khi bình minh vừa rạng, người hầu gái của em bước vào. Tôi giao em lại cho cô ấy chăm sóc rồi quay trở về nhà, lòng mang nặng nhiều nỗi lo toan vương vấn. Tôi đánh một bức điện tín ngắn gửi cho Van Helsing và Arthur, báo tin mừng về kết quả mỹ mãn của ca phẫu thuật. Trở lại với công việc cá nhân, hàng tá thứ tồn đọng chất núi khiến tôi phải vùi đầu suốt cả ngày mới giải quyết ổn thỏa; trời đã chập choạng tối lúc tôi rảnh rỗi để hỏi han về người bệnh nhân zoöphagous (kẻ thích ăn thịt sống) của mình. Báo cáo trả về khá khả quan; anh ta đã ngoan ngoãn nằm im trong suốt cả ngày lẫn đêm qua. Một bức điện tín từ Amsterdam của Van Helsing gửi tới đúng lúc tôi đang dùng bữa tối, ông khuyên tôi đêm nay nên túc trực tại Hillingham, bởi lẽ tốt hơn hết là tôi nên ở gần em, đồng thời báo cho tôi biết ông sẽ bắt chuyến tàu đêm để kịp hội ngộ cùng tôi vào sáng sớm ngày mai.
Ngày 9 tháng 9.-Khi đến Hillingham, tôi đã khá mệt mỏi và rã rời. Hai đêm ròng tôi gần như chưa hề chợp mắt, và đầu óc tôi bắt đầu xuất hiện những cơn tê dại, điềm báo cho sự kiệt quệ của trí não. Lucy đã thức dậy, tinh thần vô cùng hưng phấn. Khi đưa tay ra bắt lấy tay tôi, em nhìn sâu vào đôi mắt tôi và nói:-
“Đêm nay anh tuyệt đối không được thức nữa đâu nhé. Anh đã kiệt sức rồi. Em đã hoàn toàn bình phục; thật đấy; và nếu có ai cần phải thức, thì chính em sẽ thức cùng anh.” Không muốn đôi co thêm về chuyện này, tôi liền đi ăn tối. Lucy sánh bước cùng tôi, và nhờ có sự hiện diện đầy quyến rũ rạng rỡ của em mà tâm trạng tôi trở nên vui vẻ, tôi đã thưởng thức một bữa ăn tuyệt hảo cùng vài ly vang đỏ hương vị trên cả tuyệt vời. Sau đó, Lucy dẫn tôi lên lầu, chỉ cho tôi một căn phòng nằm kế bên phòng em, nơi ngọn lửa lò sưởi đang cháy rực ấm cúng. “Bây giờ,” em cất lời, “anh phải ở lại phòng này. Em sẽ để mở cửa phòng này và cả phòng em nữa. Anh có thể ngả lưng trên chiếc ghế sofa kia, bởi em biết tỏng chẳng có gì trên đời này thuyết phục được mấy vị bác sĩ các anh đi ngủ yên khi lấp ló một bệnh nhân ở phía chân trời. Nếu cần bất cứ điều gì, em sẽ gọi, và anh có thể chạy qua với em ngay lập tức.” Tôi đành gật đầu ưng thuận, bởi quả thực tôi đã “mệt lả người,” và dẫu có cố đến mấy cũng chẳng thể ngồi vững nổi nữa. Vì vậy, khi em một lần nữa nhắc lại lời hứa sẽ gọi nếu có mệnh hệ gì, tôi thả mình xuống chiếc sofa, và để tâm trí chìm vào cõi hư vô.
Nhật ký của Lucy Westenra.
Ngày 9 tháng 9.-Đêm nay em cảm thấy mình thật đắm chìm trong hạnh phúc. Có những lúc em đã yếu đuối đến độ thảm thương, thế nên cảm giác giờ đây lại có thể tự mình suy nghĩ và đi đứng dung dăng dung dẻ chẳng khác nào cảm nhận được tia nắng mặt trời ấm áp sau những trận gió đông buốt giá lê thê từ bầu trời xám xịt nhạt nhòa. Chẳng hiểu sao em lại cảm thấy Arthur như đang ở rất, rất gần bên em. Dường như em có thể cảm nhận được hơi ấm hiện diện của anh ấy đang bao bọc quanh mình. Em cứ ngỡ rằng ốm đau và bệnh tật là những thứ vô cùng ích kỷ, chúng bắt ánh mắt ta và cả sự thương cảm trong ta phải hướng vào bên trong chính mình, trong khi sức khỏe và sự dẻo dai lại chắp thêm đôi cánh cho Tình yêu, và để tâm trí lẫn những cảm xúc trong ta được tự do bay bổng đến bất cứ chân trời nào nó muốn. Em biết rõ những suy tư của mình đang trôi dạt về nơi nao. Giá như Arthur biết được! Anh yêu, anh yêu dấu của em, hẳn là tai anh đang ngứa ngáy trong lúc ngủ say, hệt như tai em vào những lúc em thức giấc thế này. Chao ôi, em mới hạnh phúc làm sao với giấc ngủ đêm qua! Em đã say giấc nồng một cách tuyệt vời, với người bác sĩ Seward tử tế và đầy tình thân đang túc trực canh chừng cho em. Và đêm nay, em sẽ chẳng còn phải sợ hãi giấc ngủ nữa, bởi anh ấy đang ở ngay sát vách, chỉ cần một tiếng gọi là có mặt tức thì. Cảm tạ mọi người vì đã đối đãi với tôi quá đỗi tuyệt vời! Tạ ơn Chúa lòng lành! Chúc ngủ ngon, Arthur của em.
Nhật ký của Bác sĩ Seward.
Ngày 10 tháng 9.-Tôi chợt cảm nhận được bàn tay của Giáo sư đặt nhẹ lên đầu mình, và choàng tỉnh giấc chỉ trong một chớp mắt. Suy cho cùng, đó cũng là một trong những phản xạ nhạy bén mà chúng tôi rèn giũa được trong những tháng ngày làm việc tại nhà thương điên.
“Bệnh nhân của chúng ta thế nào rồi?” ông cất lời.
“Rất ổn, ít nhất là vào lúc tôi rời đi, hay đúng hơn là khi cô ấy thiếp đi để tôi ra ngoài,” tôi đáp lại.
“Nào, hãy cùng xem thử,” ông nói. Rồi hai chúng tôi bước vào phòng.
Rèm cửa vẫn đang buông thõng. Tôi bước tới định kéo lên nhè nhẹ, trong khi Van Helsing tiến lại gần giường với những bước chân êm ái tựa loài miêu khoa.
Khi tôi vừa kéo rèm lên, ánh nắng ban mai lập tức ùa vào ngập tràn căn phòng. Cùng lúc ấy, tôi chợt nghe thấy một tiếng rít nghẹn ngào từ Giáo sư. Vốn hiểu rõ tính cách điềm tĩnh hiếm hoi của ông, âm thanh ấy khiến một luồng khí lạnh buốt của nỗi sợ hãi chết chóc chạy dọc sống lưng tôi. Lúc tôi vội vã chạy qua, ông đang lùi lại. Tiếng kêu kinh hoàng thốt lên từ miệng ông: “Gott in Himmel!” (Lạy Chúa tôi!) dường như chẳng cần đến khuôn mặt đang rúm ró và tái nhợt như tro tàn kia để minh chứng cho nỗi bàng hoàng tột độ. Ông run rẩy giơ tay chỉ thẳng vào giường. Đầu gối tôi bắt đầu bủn rủn.
Trên giường, Lucy tội nghiệp nằm đó, tưởng chừng như đã chết ngất, với vẻ mặt nhợt nhạt và tiều tụy đến mức rùng mình. Ngay cả đôi môi em cũng trắng bệch, còn phần nướu dường như đã co rút lại làm lộ ra những chân răng, y hệt như hình ảnh thường thấy ở những tử thi sau một cơn bạo bệnh kéo dài. Cơn phẫn nộ trào dâng khiến Van Helsing giơ chân định dậm mạnh xuống sàn, nhưng rồi bản năng sinh tồn và thói quen cẩn trọng trui rèn suốt bao năm tháng đã kịp thời kìm hãm ông lại; ông nhẹ nhàng đặt chân xuống. “Nhanh lên!” ông khẽ quát. “Lấy rượu mạnh tới đây.” Tôi lao như bay về phía phòng ăn, rồi tức tốc quay lại mang theo bình rượu. Ông cẩn thận thấm ướt đôi môi nhợt nhạt đáng thương kia bằng rượu, rồi hai chúng tôi cùng nhau xoa bóp lòng bàn tay, cổ tay và xoa vùng ngực cho em. Ông chăm chú bắt mạch, và sau vài phút căng thẳng tột độ, cuối cùng ông lên tiếng:-
“Vẫn chưa quá muộn. Tim còn đập, dù chỉ rất mong manh. Bao nhiêu công sức của chúng ta đều đã đổ sông đổ biển; giờ phải bắt đầu lại từ đầu. Hiện giờ chàng trai Arthur không có ở đây; lần này ta phải nhờ cậy chính anh thôi, anh bạn John ạ.” Vừa dứt lời, ông liền thò tay vào túi xách y tế lấy ra bộ dụng cụ truyền máu; còn tôi thì lập tức cởi áo khoác ngoài và xắn tay áo sơ mi lên. Tình thế cấp bách không cho phép dùng thuốc ngủ, vả lại cũng chẳng cần thiết; thế là, không một giây trễ nải, chúng tôi bắt tay vào ca phẫu thuật. Trôi qua một chốc-mà với tôi lại dài như cả thế kỷ, bởi cái cảm giác bị rút kiệt sinh khí từ cơ thể mình, dẫu cho người ta có tự nguyện đến đâu đi chăng nữa, vẫn là một trải nghiệm rùng rợn-Van Helsing chợt giơ ngón tay lên cảnh báo. “Đừng cử động,” ông thì thầm, “ta e rằng khi sinh lực dần hồi phục, cháu nó có thể sẽ thức giấc; điều đó sẽ vô cùng nguy hiểm, ôi, vô cùng nguy hiểm. Nhưng ta phải đề phòng thôi. Ta sẽ tiêm thêm morphin dưới da cho cháu nó.” Tiếp đó, ông nhanh nhẹn và khéo léo tiến hành thủ thuật. Tác dụng của thuốc đối với Lucy cũng không đến nỗi tệ, cơn ngất lịm của em dần dà chuyển một cách êm ái sang giấc ngủ say nồng nhờ dược lực. Trái tim tôi bỗng len lỏi một niềm tự hào khó tả, khi tận mắt chứng kiến chút sắc hồng mong manh đang từ từ trở lại trên đôi má và bờ môi xanh xao ấy. Sẽ chẳng có người đàn ông nào hiểu được, trừ phi tự mình trải qua, cái cảm giác thiêng liêng tột cùng khi dòng máu nóng hổi của chính mình chảy tràn vào huyết quản của người phụ nữ mình hằng yêu thương.
Giáo sư đưa mắt nhìn tôi đầy vẻ dò xét. “Thế là đủ rồi,” ông nói. “Xong rồi sao?” tôi lên tiếng phản đối. “Giáo sư đã lấy từ cậu Art nhiều hơn thế kia mà.” Ông khẽ mỉm cười buồn bã đáp lời:-
“Cậu ấy là người yêu của cháu nó, vị hôn phu của cháu nó. Anh còn có công việc, rất nhiều công việc bề bộn phía trước, phải gánh vác cho cháu nó và cho cả những người khác nữa; hiện tại như thế này là đủ rồi.”
Sau khi ca phẫu thuật kết thúc, ông ở lại chăm sóc cho Lucy, trong khi tôi tự mình dùng ngón tay ấn chặt vào vết mổ. Tôi ngả lưng xuống nghỉ ngơi, đợi lúc ông rảnh tay sẽ quay sang kiểm tra cho tôi, bởi tôi bắt đầu thấy đầu óc choáng váng và hơi buồn nôn. Một lát sau, ông cẩn thận băng bó vết thương cho tôi, dặn dò tôi xuống nhà tự rót một ly rượu vang mà uống. Khi tôi vừa bước ra khỏi cửa, ông liền theo sát gót, rồi khẽ thì thầm dặn dò:-
“Hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được hé lộ một lời nào về chuyện này. Nếu chàng tình nhân trẻ tuổi của chúng ta bất ngờ xuất hiện như lần trước, đừng nói gì với cậu ấy cả. Sự việc sẽ chỉ khiến cậu ấy hoảng loạn và sinh lòng ghen tuông mà thôi. Tuyệt đối không được để chuyện đó xảy ra. Nhớ nhé!”
Lúc tôi quay lại, ông chăm chú nhìn tôi một lượt, rồi gật gù:-
“Anh trông không đến nỗi tệ đâu. Vào phòng, ngả lưng lên chiếc ghế sofa của anh, và nghỉ ngơi một lát đi; sau đó hãy ăn một bữa sáng thật thịnh soạn, rồi đến đây thay ca cho ta.”
Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời căn dặn của ông, vì tôi biết những lời khuyên ấy sáng suốt và đúng đắn đến nhường nào. Tôi đã hoàn thành phần việc của mình, và nhiệm vụ thiết yếu lúc này là phải giữ gìn sức khỏe. Cả cơ thể tôi rã rời, và chính sự suy kiệt ấy dường như đã xoa dịu đi phần nào nỗi bàng hoàng tột độ trước những gì vừa diễn ra. Tuy nhiên, tôi vẫn trằn trọc thiếp đi trên ghế sofa, tâm trí không ngừng tự hỏi tại sao tình trạng của Lucy lại sa sút một cách chóng vánh đến vậy, và bằng cách nào mà em lại bị rút đi một lượng máu khổng lồ như thế mà chẳng hề lưu lại một dấu vết khả nghi nào. Có lẽ sự bàng hoàng ấy đã len lỏi vào tận trong giấc mộng của tôi, bởi dẫu thức hay ngủ, những dòng suy nghĩ của tôi vẫn cứ luẩn quẩn quanh hai vết thủng nhỏ xíu trên cổ em cùng rìa vết thương trông rách rưới, tơi tả kia-dù chúng thực sự rất nhỏ bé.
Lucy chìm sâu vào giấc ngủ cho đến tận giữa trưa. Khi thức giấc, em trông có vẻ khỏe khoắn và đầy sinh khí, dẫu không được rạng rỡ như ngày hôm qua. Sau khi kiểm tra sức khỏe cho em, Van Helsing đi dạo một lát, giao lại trọng trách chăm sóc em cho tôi, cùng với mệnh lệnh nghiêm ngặt rằng không được phép rời mắt khỏi em nửa bước. Tôi có thể nghe loáng thoáng tiếng ông dưới sảnh, đang hỏi đường tới bưu điện gần nhất.
Lucy trò chuyện với tôi vô cùng thoải mái, dường như em chẳng hề hay biết về cơn thập tử nhất sinh vừa trải qua. Tôi cố gắng pha trò để giữ cho em luôn vui vẻ và thoải mái. Lúc bà Westenra lên thăm, bà ấy cũng không hề mảy may nhận ra bất kỳ sự thay đổi nào, mà chỉ biết ơn nắm lấy tay tôi:-
“Chúng tôi thật sự nợ bác sĩ rất nhiều, Bác sĩ Seward, vì tất cả những gì bác sĩ đã cống hiến, nhưng quả thực bây giờ bác sĩ phải chú ý đừng làm việc quá sức nhé. Trông bác sĩ cũng xanh xao lắm đấy. Bác sĩ cần một người vợ để chăm sóc và để mắt đến bác sĩ một chút; thật sự là vậy đấy!” Lời bà vừa thốt ra, khuôn mặt Lucy bỗng đỏ bừng lên ngượng ngùng, dẫu chỉ là thoáng qua, bởi những mạch máu gầy guộc đáng thương của em vốn chẳng thể chịu đựng nổi việc máu dồn lên não một cách bất thường lâu đến thế. Phản ứng ấy lập tức biến mất, nhường chỗ cho sự nhợt nhạt tột độ khi em hướng đôi mắt đầy vẻ van lơn về phía tôi. Tôi khẽ mỉm cười, gật đầu, và đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng; kèm theo một tiếng thở dài nhẹ nhõm, em ngoan ngoãn ngả đầu ra sau giữa những lớp gối êm ái.
Van Helsing quay về sau vài giờ, và ngay lập tức bảo tôi: “Bây giờ anh hãy về nhà, ăn uống cho thật no say. Phải tẩm bổ cho khỏe mạnh vào. Đêm nay ta sẽ ở lại đây, và đích thân ta sẽ thức canh cho cô bé. Hai chúng ta phải theo dõi sát sao ca bệnh này, và tuyệt đối không được để bất kỳ ai khác xen vào. Ta có những lý do vô cùng hệ trọng. Đừng, đừng hỏi thêm gì cả; anh muốn suy đoán thế nào cũng được. Đừng ngần ngại nghĩ đến cả những viễn cảnh hoang đường nhất. Chúc anh ngủ ngon.”
Bước ra sảnh, tôi bắt gặp hai cô hầu gái đang rụt rè tiến lại gần, họ ngỏ ý hỏi xem liệu cả hai, hoặc ít nhất một trong hai người, có thể thức đêm để trông chừng cô Lucy hay không. Họ tha thiết van nài tôi cho phép; và khi tôi giải thích rằng Bác sĩ Van Helsing đã yêu cầu một trong hai chúng tôi phải đích thân túc trực, họ lại khẩn khoản nhờ tôi nói đỡ một tiếng với “vị quý ông ngoại quốc”. Tấm chân tình của họ thực sự khiến tôi vô cùng xúc động. Có lẽ vì bản thân tôi lúc này đang quá đỗi yếu ớt, hay có lẽ vì đó là tình cảm họ dành cho Lucy, mà sự tận tụy ấy mới hiện rõ mồn một đến vậy; bởi đã không ít lần tôi được chứng kiến những hành động đẹp đẽ tương tự từ lòng trắc ẩn của người phụ nữ. Tôi quay trở về đây vừa kịp lúc để dùng bữa tối muộn màng; đảo một vòng đi thăm khám bệnh nhân-mọi việc đều suôn sẻ; và giờ thì ngồi nán lại ghi chép những dòng này trong lúc mòn mỏi chờ đợi giấc ngủ kéo đến. Nó đang đến đây rồi.
Ngày 11 tháng 9.-Chiều nay tôi tạt qua Hillingham. Bắt gặp Giáo sư Van Helsing trong tâm trạng hân hoan thấy rõ, còn tình trạng của Lucy thì đã khởi sắc hơn bội phần. Chẳng bao lâu sau khi tôi đặt chân đến, một bưu kiện lớn gửi từ hải ngoại được chuyển tới tay Giáo sư. Bằng vẻ trịnh trọng-dĩ nhiên là có phần cường điệu-ông từ tốn mở bọc giấy, nhẹ nhàng nhấc ra một bó hoa trắng muốt khổng lồ.
"Món quà này dành tặng cháu đấy, cô bé Lucy ạ," ông cất lời.
"Cho cháu sao? Ôi, Giáo sư Van Helsing!"
"Đúng vậy, cháu yêu, nhưng đây chẳng phải thứ đồ chơi đâu nhé. Đây là một phương thuốc đấy." Vừa nghe đến đó, Lucy khẽ nhăn mặt. "Này, đừng vội lo, thứ này không cần phải sắc lên hay pha thành thứ nước thuốc ớn lạnh đâu. Thế nên cháu chẳng việc gì phải chun cái mũi duyên dáng ấy lại, kẻo ta lại gọi anh bạn Arthur đến xem, để cậu ấy biết mình sẽ phải xót xa chừng nào khi chứng kiến nhan sắc rạng ngời mà cậu ấy hằng say đắm bị bóp méo đến thế kia. Aha, cô bé xinh đẹp của ta, chiếc mũi diễm lệ lại thẳng thớm như cũ rồi kìa. Đây đúng là một phương thuốc, nhưng là một loại thuốc bí ẩn. Ta sẽ đặt nó bên cửa sổ phòng cháu, rồi ta sẽ kết một vòng hoa thật đẹp quàng lên chiếc cổ trắng ngần kia, để cháu có một giấc ngủ thật an lành. Ồ, có chứ! Loài hoa này mang quyền năng của đóa sen3, có thể xua tan mọi muộn phiền vào cõi hư vô. Mùi hương của nó quyện đẫm hơi thở của dòng sông Lethe4 quên lãng, và cả thứ hương thơm từ suối nguồn tươi trẻ5 mà những kẻ chinh phục từng khao khát kiếm tìm ở vùng Florida xa xôi, chỉ tiếc là khi tìm thấy thì mọi sự đã quá muộn màng."
Trong lúc Giáo sư còn đang say sưa diễn giải, Lucy đã cầm những nụ hoa lên xem xét và đưa lên mũi ngửi. Nhưng ngay lập tức, cô quăng chúng xuống nệm, bật cười rũ rượi xen lẫn chút ghê tởm:-
"Ôi, Giáo sư, cháu cá là ông lại đang trêu đùa cháu thôi. Gì chứ, mấy thứ này rành rành chỉ là mấy bông hoa tỏi tầm thường mà!"
Tôi vô cùng sửng sốt khi thấy Giáo sư Van Helsing bật dậy, đanh giọng lại với một vẻ uy nghiêm tột độ. Quai hàm ông bạnh ra, và đôi lông mày rậm xếch lại giao nhau thành một đường đáng sợ:-
"Đừng lấy ta ra làm trò đùa! Ta không bao giờ đùa cợt! Ẩn sau mọi việc ta làm là một mục đích sinh tử nghiệt ngã; và ta nghiêm khắc cảnh báo cháu, tuyệt đối không được cản trở ta. Hãy cẩn trọng, dẫu không vì bản thân thì cũng vì lợi ích của những người thương yêu cháu." Đoạn, nhận ra Lucy tội nghiệp đang co rúm lại vì sợ hãi-một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu-ông dịu giọng, tiếp tục tuôn những lời mềm mỏng hơn: "Ôi, cô bé, cháu yêu, đừng sợ hãi ông già này làm gì. Mọi việc ta làm chỉ nhằm bảo vệ cháu mà thôi; bởi những đóa hoa tưởng chừng tầm thường kia lại mang đến phép màu cứu rỗi cháu đấy. Thấy không, tự tay ta sẽ đặt chúng khắp căn phòng này. Tự tay ta sẽ kết vòng hoa cho cháu mang. Nhưng, suỵt! Đừng rò rỉ nửa lời với bất kỳ ai, cũng đừng buông những câu hỏi tọc mạch như thế nữa. Chúng ta phải tuyệt đối tuân phục, và sự tĩnh lặng chính là một phần của sự vâng lời; và sự vâng lời ấy sẽ dẫn dắt cháu bình an, khỏe mạnh trở về với vòng tay yêu thương đang ngày đêm trông ngóng. Nào, bây giờ hãy ngoan ngoãn ngồi yên một lát. Đi theo ta, anh bạn John, anh sẽ giúp ta giăng đầy thứ tỏi này khắp phòng. Nó được vận chuyển hỏa tốc từ tận Haarlem6, nơi người bạn Vanderpool của ta ươm trồng đủ loại thảo mộc trong nhà kính quanh năm ròng rã. Hôm qua ta đã phải cấp tốc đánh điện tín, nếu không thì chúng làm sao mà có mặt ở đây lúc này được."
Chúng tôi ôm những khóm hoa bước vào phòng của Lucy. Chuỗi hành động tiếp theo của Giáo sư quả thực lập dị đến khó tin, thứ mà tôi dám chắc không một cuốn dược điển nào trên đời từng ghi chép lại. Đầu tiên, ông sập chặt tất cả các cửa sổ rồi cài then vô cùng cẩn mật; tiếp đó, ông túm lấy một nắm hoa, chà xát thật mạnh lên mọi ngóc ngách của khung cửa sổ, hệt như muốn đoan chắc rằng mọi luồng gió lọt qua đều phải quyện đặc mùi tỏi nồng nặc. Chưa dừng lại ở đó, ông lại vốc thêm một nắm hoa, tiếp tục chà miết dọc theo các nẹp cửa ra vào, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, rồi tiện tay bôi trát cả vào quanh khu vực lò sưởi theo đúng cái phương thức quái gở ấy. Mọi thứ diễn ra trước mắt tôi lố bịch đến mức chẳng bao lâu sau, tôi không kiềm nổi mà bật thốt:-
"Chà, Giáo sư à, tôi thừa biết ngài luôn giấu một lý do xác đáng sau mỗi việc mình làm, nhưng hành động vừa rồi quả thực khiến tôi không khỏi hoang mang. Cũng may là ở đây chẳng có kẻ nào hay đa nghi, nếu không hắn ta sẽ phao tin rằng giáo sư đang lập bùa ếm chú để xua đuổi tà ma ác quỷ mất."
"Biết đâu ta lại đang làm cái việc đó thật đấy chứ!" ông điềm nhiên đáp trả, đôi tay điêu luyện bắt đầu tết những nhánh hoa thành chiếc vòng mà Lucy sẽ mang trên cổ.
Sau đó, chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi Lucy hoàn tất việc sửa soạn cá nhân trước khi đi ngủ. Khi cô gái nhỏ đã yên vị trên giường, ông bước tới, tự tay cẩn thận choàng chiếc vòng hoa tỏi qua bờ vai thanh mảnh của cô. Những lời dặn dò cuối cùng mà ông để lại là:-
"Phải hết sức cẩn thận, đừng để chiếc vòng bị xô lệch nhé; và hãy nhớ kỹ, dù cho đêm nay căn phòng có trở nên ngột ngạt đến đâu, tuyệt đối không được hé mở bất kỳ cánh cửa sổ hay cửa ra vào nào."
"Cháu xin hứa," Lucy ngoan ngoãn đáp lời, "và xin gửi đến hai người ngàn vạn lời cảm ơn vì muôn vàn ân tình mọi người đã dành cho cháu! Ôi, cháu đã tu tu đức hạnh thế nào để được đấng trên ban phước cho những người bạn tuyệt vời đến nhường này cơ chứ?"
Lúc chúng tôi rời khỏi dinh thự trên chiếc xe ngựa mui trần của tôi đã đỗ sẵn ngoài cổng, Van Helsing rầm rì:-
"Đêm nay cuối cùng ta cũng có thể chìm vào một giấc ngủ bình yên, và ta thực sự cần nó-hai đêm ròng rã dầm sương dãi nắng trên đường, ban ngày lại vùi đầu vào đống tài liệu, cộng thêm muôn vàn nỗi lo âu trĩu nặng cho những ngày sắp tới, lại thêm một đêm trắng thao thức chẳng chợp mắt lấy một giây. Sáng mai anh hãy đến đánh thức ta từ sớm nhé, và chúng ta sẽ cùng nhau đến thăm cô bé xinh đẹp của chúng ta, người chắn chắn sẽ bình phục hơn rất nhiều nhờ vào 'tấm bùa chú' mà ta vừa giăng ra. Hô! hô!"
Trông ông ấy tràn trề tự tin, tự tin đến độ trí óc tôi bất giác dội lại hình ảnh ngạo nghễ của chính mình trong hai đêm trước, kéo theo sau đó là cái hậu quả tai hại khôn lường, khiến tôi không khỏi rùng mình sợ hãi trước một nỗi kinh hoàng mơ hồ và vô định. Hẳn chính sự yếu đuối hèn mọn đã trói buộc tôi, khiến tôi do dự không dám giãi bày nỗi lo ấy với người bạn lớn của mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi vẫn cảm nhận trọn vẹn sức nặng của tấn bi kịch ấy, nặng trĩu và buốt nhói, tựa như những giọt nước mắt cay đắng đang chực chờ lăn dài mà chẳng thể tuôn rơi.
-
Liverpool Street (ga phố Liverpool) là một nhà ga đường sắt lớn và sầm uất tại London (Anh), mở cửa từ năm 1874. Việc Van Helsing đến đây cho thấy ông vừa hoàn thành chuyến tàu từ lục địa châu Âu sang Anh. ↩
-
Fibrin là một loại protein có tác dụng làm đông máu. Vào thế kỷ 19, khi kỹ thuật truyền máu còn sơ khai và chưa có chất chống đông hiện đại, các bác sĩ thường phải tìm cách khuấy và loại bỏ chất này (defibrination) để máu không bị đông cục khi truyền. ↩
-
Ở đây tác giả mượn điển tích về những 'Người ăn hoa sen' (Lotus-eaters) trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Kẻ nào ăn loài hoa này sẽ rơi vào trạng thái đê mê êm ái, quên đi mọi sầu lo và không còn thiết tha nhớ về quê hương. ↩
-
Trong thần thoại Hy Lạp, Lethe là một trong năm con sông của địa ngục Hades. Các linh hồn người chết khi uống nước sông này sẽ bị xóa sạch hoàn toàn ký ức về cõi trần thế trước khi bước sang thế giới bên kia hoặc đi đầu thai. ↩
-
Ám chỉ truyền thuyết về Suối nguồn Tuổi trẻ (Fountain of Youth). Vào thế kỷ 16, nhà thám hiểm Tây Ban Nha Juan Ponce de León đã dẫn đầu những chuyến viễn chinh đến Florida (Mỹ) để tìm kiếm dòng suối huyền thoại có khả năng cải lão hoàn đồng. ↩
-
Một thành phố lịch sử nằm ở Hà Lan. Từ thế kỷ 17, Haarlem đã nổi tiếng toàn cầu như là một trung tâm sầm uất của nghề trồng trọt, lai tạo và xuất khẩu hoa (đặc biệt là hoa tulip) cùng các loại thực vật, thảo mộc. ↩
CHAPTER X
Letter, Dr. Seward to Hon. Arthur Holmwood.
“6 September.
“My dear Art,-
“My news to-day is not so good. Lucy this morning had gone back a bit. There is, however, one good thing which has arisen from it; Mrs. Westenra was naturally anxious concerning Lucy, and has consulted me professionally about her. I took advantage of the opportunity, and told her that my old master, Van Helsing, the great specialist, was coming to stay with me, and that I would put her in his charge conjointly with myself; so now we can come and go without alarming her unduly, for a shock to her would mean sudden death, and this, in Lucy’s weak condition, might be disastrous to her. We are hedged in with difficulties, all of us, my poor old fellow; but, please God, we shall come through them all right. If any need I shall write, so that, if you do not hear from me, take it for granted that I am simply waiting for news. In haste
Yours ever,
“John Seward.”
Dr. Seward’s Diary.
7 September.-The first thing Van Helsing said to me when we met at Liverpool Street was:-
“Have you said anything to our young friend the lover of her?”
“No,” I said. “I waited till I had seen you, as I said in my telegram. I wrote him a letter simply telling him that you were coming, as Miss Westenra was not so well, and that I should let him know if need be.”
“Right, my friend,” he said, “quite right! Better he not know as yet; perhaps he shall never know. I pray so; but if it be needed, then he shall know all. And, my good friend John, let me caution you. You deal with the madmen. All men are mad in some way or the other; and inasmuch as you deal discreetly with your madmen, so deal with God’s madmen, too-the rest of the world. You tell not your madmen what you do nor why you do it; you tell them not what you think. So you shall keep knowledge in its place, where it may rest-where it may gather its kind around it and breed. You and I shall keep as yet what we know here, and here.” He touched me on the heart and on the forehead, and then touched himself the same way. “I have for myself thoughts at the present. Later I shall unfold to you.”
“Why not now?” I asked. “It may do some good; we may arrive at some decision.” He stopped and looked at me, and said:-
“My friend John, when the corn is grown, even before it has ripened-while the milk of its mother-earth is in him, and the sunshine has not yet begun to paint him with his gold, the husbandman he pull the ear and rub him between his rough hands, and blow away the green chaff, and say to you: ‘Look! he’s good corn; he will make good crop when the time comes.’” I did not see the application, and told him so. For reply he reached over and took my ear in his hand and pulled it playfully, as he used long ago to do at lectures, and said: “The good husbandman tell you so then because he knows, but not till then. But you do not find the good husbandman dig up his planted corn to see if he grow; that is for the children who play at husbandry, and not for those who take it as of the work of their life. See you now, friend John? I have sown my corn, and Nature has her work to do in making it sprout; if he sprout at all, there’s some promise; and I wait till the ear begins to swell.” He broke off, for he evidently saw that I understood. Then he went on, and very gravely:-
“You were always a careful student, and your case-book was ever more full than the rest. You were only student then; now you are master, and I trust that good habit have not fail. Remember, my friend, that knowledge is stronger than memory, and we should not trust the weaker. Even if you have not kept the good practise, let me tell you that this case of our dear miss is one that may be-mind, I say may be-of such interest to us and others that all the rest may not make him kick the beam, as your peoples say. Take then good note of it. Nothing is too small. I counsel you, put down in record even your doubts and surmises. Hereafter it may be of interest to you to see how true you guess. We learn from failure, not from success!”
When I described Lucy’s symptoms-the same as before, but infinitely more marked-he looked very grave, but said nothing. He took with him a bag in which were many instruments and drugs, “the ghastly paraphernalia of our beneficial trade,” as he once called, in one of his lectures, the equipment of a professor of the healing craft. When we were shown in, Mrs. Westenra met us. She was alarmed, but not nearly so much as I expected to find her. Nature in one of her beneficent moods has ordained that even death has some antidote to its own terrors. Here, in a case where any shock may prove fatal, matters are so ordered that, from some cause or other, the things not personal-even the terrible change in her daughter to whom she is so attached-do not seem to reach her. It is something like the way Dame Nature gathers round a foreign body an envelope of some insensitive tissue which can protect from evil that which it would otherwise harm by contact. If this be an ordered selfishness, then we should pause before we condemn any one for the vice of egoism, for there may be deeper root for its causes than we have knowledge of.
I used my knowledge of this phase of spiritual pathology, and laid down a rule that she should not be present with Lucy or think of her illness more than was absolutely required. She assented readily, so readily that I saw again the hand of Nature fighting for life. Van Helsing and I were shown up to Lucy’s room. If I was shocked when I saw her yesterday, I was horrified when I saw her to-day. She was ghastly, chalkily pale; the red seemed to have gone even from her lips and gums, and the bones of her face stood out prominently; her breathing was painful to see or hear. Van Helsing’s face grew set as marble, and his eyebrows converged till they almost touched over his nose. Lucy lay motionless, and did not seem to have strength to speak, so for a while we were all silent. Then Van Helsing beckoned to me, and we went gently out of the room. The instant we had closed the door he stepped quickly along the passage to the next door, which was open. Then he pulled me quickly in with him and closed the door. “My God!” he said; “this is dreadful. There is no time to be lost. She will die for sheer want of blood to keep the heart’s action as it should be. There must be transfusion of blood at once. Is it you or me?”
“I am younger and stronger, Professor. It must be me.”
“Then get ready at once. I will bring up my bag. I am prepared.”
I went downstairs with him, and as we were going there was a knock at the hall-door. When we reached the hall the maid had just opened the door, and Arthur was stepping quickly in. He rushed up to me, saying in an eager whisper:-
“Jack, I was so anxious. I read between the lines of your letter, and have been in an agony. The dad was better, so I ran down here to see for myself. Is not that gentleman Dr. Van Helsing? I am so thankful to you, sir, for coming.” When first the Professor’s eye had lit upon him he had been angry at his interruption at such a time; but now, as he took in his stalwart proportions and recognised the strong young manhood which seemed to emanate from him, his eyes gleamed. Without a pause he said to him gravely as he held out his hand:-
“Sir, you have come in time. You are the lover of our dear miss. She is bad, very, very bad. Nay, my child, do not go like that.” For he suddenly grew pale and sat down in a chair almost fainting. “You are to help her. You can do more than any that live, and your courage is your best help.”
“What can I do?” asked Arthur hoarsely. “Tell me, and I shall do it. My life is hers, and I would give the last drop of blood in my body for her.” The Professor has a strongly humorous side, and I could from old knowledge detect a trace of its origin in his answer:-
“My young sir, I do not ask so much as that-not the last!”
“What shall I do?” There was fire in his eyes, and his open nostril quivered with intent. Van Helsing slapped him on the shoulder. “Come!” he said. “You are a man, and it is a man we want. You are better than me, better than my friend John.” Arthur looked bewildered, and the Professor went on by explaining in a kindly way:-
“Young miss is bad, very bad. She wants blood, and blood she must have or die. My friend John and I have consulted; and we are about to perform what we call transfusion of blood-to transfer from full veins of one to the empty veins which pine for him. John was to give his blood, as he is the more young and strong than me”-here Arthur took my hand and wrung it hard in silence-“but, now you are here, you are more good than us, old or young, who toil much in the world of thought. Our nerves are not so calm and our blood not so bright than yours!” Arthur turned to him and said:-
“If you only knew how gladly I would die for her you would understand--”
He stopped, with a sort of choke in his voice.
“Good boy!” said Van Helsing. “In the not-so-far-off you will be happy that you have done all for her you love. Come now and be silent. You shall kiss her once before it is done, but then you must go; and you must leave at my sign. Say no word to Madame; you know how it is with her! There must be no shock; any knowledge of this would be one. Come!”
We all went up to Lucy’s room. Arthur by direction remained outside. Lucy turned her head and looked at us, but said nothing. She was not asleep, but she was simply too weak to make the effort. Her eyes spoke to us; that was all. Van Helsing took some things from his bag and laid them on a little table out of sight. Then he mixed a narcotic, and coming over to the bed, said cheerily:-
“Now, little miss, here is your medicine. Drink it off, like a good child. See, I lift you so that to swallow is easy. Yes.” She had made the effort with success.
It astonished me how long the drug took to act. This, in fact, marked the extent of her weakness. The time seemed endless until sleep began to flicker in her eyelids. At last, however, the narcotic began to manifest its potency; and she fell into a deep sleep. When the Professor was satisfied he called Arthur into the room, and bade him strip off his coat. Then he added: “You may take that one little kiss whiles I bring over the table. Friend John, help to me!” So neither of us looked whilst he bent over her.
Van Helsing turning to me, said:
“He is so young and strong and of blood so pure that we need not defibrinate it.”
Then with swiftness, but with absolute method, Van Helsing performed the operation. As the transfusion went on something like life seemed to come back to poor Lucy’s cheeks, and through Arthur’s growing pallor the joy of his face seemed absolutely to shine. After a bit I began to grow anxious, for the loss of blood was telling on Arthur, strong man as he was. It gave me an idea of what a terrible strain Lucy’s system must have undergone that what weakened Arthur only partially restored her. But the Professor’s face was set, and he stood watch in hand and with his eyes fixed now on the patient and now on Arthur. I could hear my own heart beat. Presently he said in a soft voice: “Do not stir an instant. It is enough. You attend him; I will look to her.” When all was over I could see how much Arthur was weakened. I dressed the wound and took his arm to bring him away, when Van Helsing spoke without turning round-the man seems to have eyes in the back of his head:-
“The brave lover, I think, deserve another kiss, which he shall have presently.” And as he had now finished his operation, he adjusted the pillow to the patient’s head. As he did so the narrow black velvet band which she seems always to wear round her throat, buckled with an old diamond buckle which her lover had given her, was dragged a little up, and showed a red mark on her throat. Arthur did not notice it, but I could hear the deep hiss of indrawn breath which is one of Van Helsing’s ways of betraying emotion. He said nothing at the moment, but turned to me, saying: “Now take down our brave young lover, give him of the port wine, and let him lie down a while. He must then go home and rest, sleep much and eat much, that he may be recruited of what he has so given to his love. He must not stay here. Hold! a moment. I may take it, sir, that you are anxious of result. Then bring it with you that in all ways the operation is successful. You have saved her life this time, and you can go home and rest easy in mind that all that can be is. I shall tell her all when she is well; she shall love you none the less for what you have done. Good-bye.”
When Arthur had gone I went back to the room. Lucy was sleeping gently, but her breathing was stronger; I could see the counterpane move as her breast heaved. By the bedside sat Van Helsing, looking at her intently. The velvet band again covered the red mark. I asked the Professor in a whisper:-
“What do you make of that mark on her throat?”
“What do you make of it?”
“I have not examined it yet,” I answered, and then and there proceeded to loose the band. Just over the external jugular vein there were two punctures, not large, but not wholesome-looking. There was no sign of disease, but the edges were white and worn-looking, as if by some trituration. It at once occurred to me that this wound, or whatever it was, might be the means of that manifest loss of blood; but I abandoned the idea as soon as formed, for such a thing could not be. The whole bed would have been drenched to a scarlet with the blood which the girl must have lost to leave such a pallor as she had before the transfusion.
“Well?” said Van Helsing.
“Well,” said I, “I can make nothing of it.” The Professor stood up. “I must go back to Amsterdam to-night,” he said. “There are books and things there which I want. You must remain here all the night, and you must not let your sight pass from her.”
“Shall I have a nurse?” I asked.
“We are the best nurses, you and I. You keep watch all night; see that she is well fed, and that nothing disturbs her. You must not sleep all the night. Later on we can sleep, you and I. I shall be back as soon as possible. And then we may begin.”
“May begin?” I said. “What on earth do you mean?”
“We shall see!” he answered, as he hurried out. He came back a moment later and put his head inside the door and said with warning finger held up:-
“Remember, she is your charge. If you leave her, and harm befall, you shall not sleep easy hereafter!”
Dr. Seward’s Diary-continued.
8 September.-I sat up all night with Lucy. The opiate worked itself off towards dusk, and she waked naturally; she looked a different being from what she had been before the operation. Her spirits even were good, and she was full of a happy vivacity, but I could see evidences of the absolute prostration which she had undergone. When I told Mrs. Westenra that Dr. Van Helsing had directed that I should sit up with her she almost pooh-poohed the idea, pointing out her daughter’s renewed strength and excellent spirits. I was firm, however, and made preparations for my long vigil. When her maid had prepared her for the night I came in, having in the meantime had supper, and took a seat by the bedside. She did not in any way make objection, but looked at me gratefully whenever I caught her eye. After a long spell she seemed sinking off to sleep, but with an effort seemed to pull herself together and shook it off. This was repeated several times, with greater effort and with shorter pauses as the time moved on. It was apparent that she did not want to sleep, so I tackled the subject at once:-
“You do not want to go to sleep?”
“No; I am afraid.”
“Afraid to go to sleep! Why so? It is the boon we all crave for.”
“Ah, not if you were like me-if sleep was to you a presage of horror!”
“A presage of horror! What on earth do you mean?”
“I don’t know; oh, I don’t know. And that is what is so terrible. All this weakness comes to me in sleep; until I dread the very thought.”
“But, my dear girl, you may sleep to-night. I am here watching you, and I can promise that nothing will happen.”
“Ah, I can trust you!” I seized the opportunity, and said: “I promise you that if I see any evidence of bad dreams I will wake you at once.”
“You will? Oh, will you really? How good you are to me. Then I will sleep!” And almost at the word she gave a deep sigh of relief, and sank back, asleep.
All night long I watched by her. She never stirred, but slept on and on in a deep, tranquil, life-giving, health-giving sleep. Her lips were slightly parted, and her breast rose and fell with the regularity of a pendulum. There was a smile on her face, and it was evident that no bad dreams had come to disturb her peace of mind.
In the early morning her maid came, and I left her in her care and took myself back home, for I was anxious about many things. I sent a short wire to Van Helsing and to Arthur, telling them of the excellent result of the operation. My own work, with its manifold arrears, took me all day to clear off; it was dark when I was able to inquire about my zoöphagous patient. The report was good; he had been quite quiet for the past day and night. A telegram came from Van Helsing at Amsterdam whilst I was at dinner, suggesting that I should be at Hillingham to-night, as it might be well to be at hand, and stating that he was leaving by the night mail and would join me early in the morning.
9 September.-I was pretty tired and worn out when I got to Hillingham. For two nights I had hardly had a wink of sleep, and my brain was beginning to feel that numbness which marks cerebral exhaustion. Lucy was up and in cheerful spirits. When she shook hands with me she looked sharply in my face and said:-
“No sitting up to-night for you. You are worn out. I am quite well again; indeed, I am; and if there is to be any sitting up, it is I who will sit up with you.” I would not argue the point, but went and had my supper. Lucy came with me, and, enlivened by her charming presence, I made an excellent meal, and had a couple of glasses of the more than excellent port. Then Lucy took me upstairs, and showed me a room next her own, where a cozy fire was burning. “Now,” she said, “you must stay here. I shall leave this door open and my door too. You can lie on the sofa for I know that nothing would induce any of you doctors to go to bed whilst there is a patient above the horizon. If I want anything I shall call out, and you can come to me at once.” I could not but acquiesce, for I was “dog-tired,” and could not have sat up had I tried. So, on her renewing her promise to call me if she should want anything, I lay on the sofa, and forgot all about everything.
Lucy Westenra’s Diary.
9 September.-I feel so happy to-night. I have been so miserably weak, that to be able to think and move about is like feeling sunshine after a long spell of east wind out of a steel sky. Somehow Arthur feels very, very close to me. I seem to feel his presence warm about me. I suppose it is that sickness and weakness are selfish things and turn our inner eyes and sympathy on ourselves, whilst health and strength give Love rein, and in thought and feeling he can wander where he wills. I know where my thoughts are. If Arthur only knew! My dear, my dear, your ears must tingle as you sleep, as mine do waking. Oh, the blissful rest of last night! How I slept, with that dear, good Dr. Seward watching me. And to-night I shall not fear to sleep, since he is close at hand and within call. Thank everybody for being so good to me! Thank God! Good-night, Arthur.
Dr. Seward’s Diary.
10 September.-I was conscious of the Professor’s hand on my head, and started awake all in a second. That is one of the things that we learn in an asylum, at any rate.
“And how is our patient?”
“Well, when I left her, or rather when she left me,” I answered.
“Come, let us see,” he said. And together we went into the room.
The blind was down, and I went over to raise it gently, whilst Van Helsing stepped, with his soft, cat-like tread, over to the bed.
As I raised the blind, and the morning sunlight flooded the room, I heard the Professor’s low hiss of inspiration, and knowing its rarity, a deadly fear shot through my heart. As I passed over he moved back, and his exclamation of horror, “Gott in Himmel!” needed no enforcement from his agonised face. He raised his hand and pointed to the bed, and his iron face was drawn and ashen white. I felt my knees begin to tremble.
There on the bed, seemingly in a swoon, lay poor Lucy, more horribly white and wan-looking than ever. Even the lips were white, and the gums seemed to have shrunken back from the teeth, as we sometimes see in a corpse after a prolonged illness. Van Helsing raised his foot to stamp in anger, but the instinct of his life and all the long years of habit stood to him, and he put it down again softly. “Quick!” he said. “Bring the brandy.” I flew to the dining-room, and returned with the decanter. He wetted the poor white lips with it, and together we rubbed palm and wrist and heart. He felt her heart, and after a few moments of agonising suspense said:-
“It is not too late. It beats, though but feebly. All our work is undone; we must begin again. There is no young Arthur here now; I have to call on you yourself this time, friend John.” As he spoke, he was dipping into his bag and producing the instruments for transfusion; I had taken off my coat and rolled up my shirt-sleeve. There was no possibility of an opiate just at present, and no need of one; and so, without a moment’s delay, we began the operation. After a time-it did not seem a short time either, for the draining away of one’s blood, no matter how willingly it be given, is a terrible feeling-Van Helsing held up a warning finger. “Do not stir,” he said, “but I fear that with growing strength she may wake; and that would make danger, oh, so much danger. But I shall precaution take. I shall give hypodermic injection of morphia.” He proceeded then, swiftly and deftly, to carry out his intent. The effect on Lucy was not bad, for the faint seemed to merge subtly into the narcotic sleep. It was with a feeling of personal pride that I could see a faint tinge of colour steal back into the pallid cheeks and lips. No man knows, till he experiences it, what it is to feel his own life-blood drawn away into the veins of the woman he loves.
The Professor watched me critically. “That will do,” he said. “Already?” I remonstrated. “You took a great deal more from Art.” To which he smiled a sad sort of smile as he replied:-
“He is her lover, her fiancé. You have work, much work, to do for her and for others; and the present will suffice.”
When we stopped the operation, he attended to Lucy, whilst I applied digital pressure to my own incision. I laid down, whilst I waited his leisure to attend to me, for I felt faint and a little sick. By-and-by he bound up my wound, and sent me downstairs to get a glass of wine for myself. As I was leaving the room, he came after me, and half whispered:-
“Mind, nothing must be said of this. If our young lover should turn up unexpected, as before, no word to him. It would at once frighten him and enjealous him, too. There must be none. So!”
When I came back he looked at me carefully, and then said:-
“You are not much the worse. Go into the room, and lie on your sofa, and rest awhile; then have much breakfast, and come here to me.”
I followed out his orders, for I knew how right and wise they were. I had done my part, and now my next duty was to keep up my strength. I felt very weak, and in the weakness lost something of the amazement at what had occurred. I fell asleep on the sofa, however, wondering over and over again how Lucy had made such a retrograde movement, and how she could have been drained of so much blood with no sign anywhere to show for it. I think I must have continued my wonder in my dreams, for, sleeping and waking, my thoughts always came back to the little punctures in her throat and the ragged, exhausted appearance of their edges-tiny though they were.
Lucy slept well into the day, and when she woke she was fairly well and strong, though not nearly so much so as the day before. When Van Helsing had seen her, he went out for a walk, leaving me in charge, with strict injunctions that I was not to leave her for a moment. I could hear his voice in the hall, asking the way to the nearest telegraph office.
Lucy chatted with me freely, and seemed quite unconscious that anything had happened. I tried to keep her amused and interested. When her mother came up to see her, she did not seem to notice any change whatever, but said to me gratefully:-
“We owe you so much, Dr. Seward, for all you have done, but you really must now take care not to overwork yourself. You are looking pale yourself. You want a wife to nurse and look after you a bit; that you do!” As she spoke, Lucy turned crimson, though it was only momentarily, for her poor wasted veins could not stand for long such an unwonted drain to the head. The reaction came in excessive pallor as she turned imploring eyes on me. I smiled and nodded, and laid my finger on my lips; with a sigh, she sank back amid her pillows.
Van Helsing returned in a couple of hours, and presently said to me: “Now you go home, and eat much and drink enough. Make yourself strong. I stay here to-night, and I shall sit up with little miss myself. You and I must watch the case, and we must have none other to know. I have grave reasons. No, do not ask them; think what you will. Do not fear to think even the most not-probable. Good-night.”
In the hall two of the maids came to me, and asked if they or either of them might not sit up with Miss Lucy. They implored me to let them; and when I said it was Dr. Van Helsing’s wish that either he or I should sit up, they asked me quite piteously to intercede with the “foreign gentleman.” I was much touched by their kindness. Perhaps it is because I am weak at present, and perhaps because it was on Lucy’s account, that their devotion was manifested; for over and over again have I seen similar instances of woman’s kindness. I got back here in time for a late dinner; went my rounds-all well; and set this down whilst waiting for sleep. It is coming.
11 September.-This afternoon I went over to Hillingham. Found Van Helsing in excellent spirits, and Lucy much better. Shortly after I had arrived, a big parcel from abroad came for the Professor. He opened it with much impressment-assumed, of course-and showed a great bundle of white flowers.
“These are for you, Miss Lucy,” he said.
“For me? Oh, Dr. Van Helsing!”
“Yes, my dear, but not for you to play with. These are medicines.” Here Lucy made a wry face. “Nay, but they are not to take in a decoction or in nauseous form, so you need not snub that so charming nose, or I shall point out to my friend Arthur what woes he may have to endure in seeing so much beauty that he so loves so much distort. Aha, my pretty miss, that bring the so nice nose all straight again. This is medicinal, but you do not know how. I put him in your window, I make pretty wreath, and hang him round your neck, so that you sleep well. Oh yes! they, like the lotus flower, make your trouble forgotten. It smell so like the waters of Lethe, and of that fountain of youth that the Conquistadores sought for in the Floridas, and find him all too late.”
Whilst he was speaking, Lucy had been examining the flowers and smelling them. Now she threw them down, saying, with half-laughter, and half-disgust:-
“Oh, Professor, I believe you are only putting up a joke on me. Why, these flowers are only common garlic.”
To my surprise, Van Helsing rose up and said with all his sternness, his iron jaw set and his bushy eyebrows meeting:-
“No trifling with me! I never jest! There is grim purpose in all I do; and I warn you that you do not thwart me. Take care, for the sake of others if not for your own.” Then seeing poor Lucy scared, as she might well be, he went on more gently: “Oh, little miss, my dear, do not fear me. I only do for your good; but there is much virtue to you in those so common flowers. See, I place them myself in your room. I make myself the wreath that you are to wear. But hush! no telling to others that make so inquisitive questions. We must obey, and silence is a part of obedience; and obedience is to bring you strong and well into loving arms that wait for you. Now sit still awhile. Come with me, friend John, and you shall help me deck the room with my garlic, which is all the way from Haarlem, where my friend Vanderpool raise herb in his glass-houses all the year. I had to telegraph yesterday, or they would not have been here.”
We went into the room, taking the flowers with us. The Professor’s actions were certainly odd and not to be found in any pharmacopœia that I ever heard of. First he fastened up the windows and latched them securely; next, taking a handful of the flowers, he rubbed them all over the sashes, as though to ensure that every whiff of air that might get in would be laden with the garlic smell. Then with the wisp he rubbed all over the jamb of the door, above, below, and at each side, and round the fireplace in the same way. It all seemed grotesque to me, and presently I said:-
“Well, Professor, I know you always have a reason for what you do, but this certainly puzzles me. It is well we have no sceptic here, or he would say that you were working some spell to keep out an evil spirit.”
“Perhaps I am!” he answered quietly as he began to make the wreath which Lucy was to wear round her neck.
We then waited whilst Lucy made her toilet for the night, and when she was in bed he came and himself fixed the wreath of garlic round her neck. The last words he said to her were:-
“Take care you do not disturb it; and even if the room feel close, do not to-night open the window or the door.”
“I promise,” said Lucy, “and thank you both a thousand times for all your kindness to me! Oh, what have I done to be blessed with such friends?”
As we left the house in my fly, which was waiting, Van Helsing said:-
“To-night I can sleep in peace, and sleep I want-two nights of travel, much reading in the day between, and much anxiety on the day to follow, and a night to sit up, without to wink. To-morrow in the morning early you call for me, and we come together to see our pretty miss, so much more strong for my ‘spell’ which I have work. Ho! ho!”
He seemed so confident that I, remembering my own confidence two nights before and with the baneful result, felt awe and vague terror. It must have been my weakness that made me hesitate to tell it to my friend, but I felt it all the more, like unshed tears.