GHI CHÚ
Bảy năm về trước, tất cả chúng tôi đã cùng nhau băng qua ngọn lửa của thử thách. Giờ đây, khi nhìn lại, chúng tôi tin rằng niềm hạnh phúc trọn vẹn mà mình đang tận hưởng chính là phần thưởng xứng đáng cho những nỗi đau thương từng nếm trải. Mina và tôi đã đón nhận một niềm vui vô bờ: ngày con trai chúng tôi cất tiếng khóc chào đời cũng chính là ngày người bạn kiên cường Quincey Morris trút hơi thở cuối cùng. Tôi biết em vẫn luôn mang một niềm tin thầm kín, rằng một phần linh hồn của người bạn quả cảm ấy đã hóa thân vào đứa trẻ. Chuỗi tên thánh1 của thằng bé là sự kết tinh, là sợi dây vô hình gắn kết tất cả những người đàn ông trong nhóm nhỏ của chúng tôi lại với nhau; nhưng trên hết, chúng tôi trìu mến gọi con là Quincey.
Mùa hè năm nay, chúng tôi đã cùng nhau thực hiện một chuyến hành hương về vùng đất Transylvania2, đi ngang qua những nơi chốn cũ - nơi đã từng và mãi mãi ghi dấu những ký ức sống động nhưng cũng đầy ám ảnh trong tâm trí. Đôi lúc, thật khó để tin rằng những gì chúng tôi từng tận mắt chứng kiến và tận tai nghe thấy lại là một sự thật hiện hữu. Dấu vết của giông bão năm nào nay đã bị thời gian gột rửa. Duy chỉ có tòa lâu đài vẫn đứng đó, sừng sững và đơn độc giữa một vùng hoang tàn đổ nát.
Khi trở về tổ ấm, chúng tôi lại quây quần bên nhau, ôn lại những ngày tháng xa xăm - những ngày tháng mà giờ đây tất cả đều có thể nhẹ lòng nhìn lại mà không còn vương bóng dáng của sự tuyệt vọng, bởi cả Godalming và Seward đều đã tìm được bến đỗ hạnh phúc. Tôi mở két sắt, lấy ra xấp tài liệu đã nằm im lìm trong bóng tối kể từ ngày chúng tôi trở về cách đây nhiều năm trước. Một sự thật khiến chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng: trong toàn bộ khối lượng hồ sơ dồn lại thành bản ghi chép này, gần như chẳng còn lưu giữ một manh mối gốc nào. Ngoại trừ những cuốn sổ tay sau này của Mina, của Seward, của tôi và bản ghi nhớ của Van Helsing, tất cả chỉ còn lại những trang giấy đánh máy3 khô khan. Giờ đây, dẫu có muốn, chúng tôi cũng chẳng thể ép buộc bất kỳ ai tin rằng đống giấy tờ ấy là minh chứng cho một câu chuyện nhuốm màu hoang đường đến vậy. Giáo sư Van Helsing đã đúc kết lại tất cả những điều đó, khi ông khẽ khàng vỗ về con trai chúng tôi đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng:-
“Chúng ta chẳng cần đến bất kỳ bằng chứng nào, và cũng chẳng đòi hỏi ai phải tin tưởng chúng ta! Cậu bé này, một ngày nào đó lớn lên, sẽ tự mình thấu hiểu mẹ của nó là một người phụ nữ phi thường và kiên cường đến nhường nào. Ngay lúc này đây, đứa trẻ đã cảm nhận trọn vẹn sự dịu dàng và tình yêu thương vô bờ bến từ mẹ; để rồi mai này, nó sẽ nhận ra rằng trên thế gian này đã từng có những người đàn ông trân quý mẹ nó hơn sinh mệnh, những người sẵn sàng xả thân để làm mọi thứ vì cô ấy.”
Jonathan Harker.
KẾT THÚC
-
Trong văn hóa Cơ Đốc giáo phương Tây, trẻ em khi rửa tội thường được đặt một chuỗi tên (bao gồm tên chính và các tên đệm) để tôn vinh các vị thánh, người đỡ đầu hoặc những người có ý nghĩa quan trọng. Ở đây, cậu bé được đặt theo tên của tất cả những người bạn đã sát cánh chiến đấu. ↩
-
Một vùng đất lịch sử nằm ở khu vực trung tâm nước Romania (Đông Âu). Trong văn hóa đại chúng, Transylvania vô cùng nổi tiếng và gắn liền với huyền thoại về ma cà rồng nhờ khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, u ám cùng những tòa lâu đài cổ kính. ↩
-
Vào cuối thế kỷ 19, khi câu chuyện diễn ra, máy đánh chữ là một công nghệ tương đối mới mẻ. Việc các nhân vật đánh máy lại nhật ký, thư từ làm mất đi nét chữ viết tay nguyên thủy - yếu tố quan trọng để chứng thực độ tin cậy của tài liệu, khiến câu chuyện của họ dễ bị coi là hư cấu. ↩
NOTE
Seven years ago we all went through the flames; and the happiness of some of us since then is, we think, well worth the pain we endured. It is an added joy to Mina and to me that our boy’s birthday is the same day as that on which Quincey Morris died. His mother holds, I know, the secret belief that some of our brave friend’s spirit has passed into him. His bundle of names links all our little band of men together; but we call him Quincey.
In the summer of this year we made a journey to Transylvania, and went over the old ground which was, and is, to us so full of vivid and terrible memories. It was almost impossible to believe that the things which we had seen with our own eyes and heard with our own ears were living truths. Every trace of all that had been was blotted out. The castle stood as before, reared high above a waste of desolation.
When we got home we were talking of the old time-which we could all look back on without despair, for Godalming and Seward are both happily married. I took the papers from the safe where they had been ever since our return so long ago. We were struck with the fact, that in all the mass of material of which the record is composed, there is hardly one authentic document; nothing but a mass of typewriting, except the later note-books of Mina and Seward and myself, and Van Helsing’s memorandum. We could hardly ask any one, even did we wish to, to accept these as proofs of so wild a story. Van Helsing summed it all up as he said, with our boy on his knee:-
“We want no proofs; we ask none to believe us! This boy will some day know what a brave and gallant woman his mother is. Already he knows her sweetness and loving care; later on he will understand how some men so loved her, that they did dare much for her sake.”
Jonathan Harker.
THE END