QUYỂN VI
CUỘC GẶP GỠ GIỮA NAUSICAA VÀ ULYSSES.
Thế là Ulysses ngả mình thiếp đi ngay tại đó, hoàn toàn kiệt sức vì những nỗi nhọc nhằn và cơn buồn ngủ bủa vây; trong khi ấy, Minerva tiến về vùng điền dã và thành bang của người Phaeacian1. Đó là một dân tộc từng cư ngụ tại vùng đất Hypereia tươi đẹp, ngay sát cạnh bọn Cyclopes2 hung bạo và vô pháp. Do bọn Cyclopes cậy sức mạnh rắp tâm cướp bóc mãi, nên vị vua Nausithous đã phải dẫn dắt muôn dân rời bỏ quê nhà, đến lập nghiệp tại Scheria, lánh xa mọi láng giềng. Nhà vua cho dựng một bức tường thành kiên cố bao quanh, cất lên những mái nhà, đền đài trang nghiêm và phân chia ruộng đất cho thần dân. Nhưng giờ đây ngài đã tạ thế, hồn ngài đã xuôi về cõi âm u của Hades, và vương quốc được truyền lại cho vị vua Alcinous-người được thần linh ban cho muôn vàn tuệ giác. Minerva đi thẳng tới dinh thự của ngài, mang theo ý định thúc đẩy ngày hoàn hương của Ulysses.
Nữ thần lướt thẳng vào gian phòng ngủ được trang hoàng lộng lẫy, nơi có một thiếu nữ mang vẻ đẹp tựa nữ thần đang say giấc nồng-đó chính là Nausicaa, ái nữ của vua Alcinous. Hai nàng nữ tì xinh đẹp cũng đang yên giấc gần cô, mỗi người nằm ở một bên cánh cửa gấp đóng kín bưng. Minerva hóa thân thành con gái của vị thuyền trưởng lừng danh Dymas, người bạn thân thiết cùng trang lứa với Nausicaa; rồi nữ thần lướt đến bên giường công chúa nhẹ như một làn gió thoảng, bay lơ lửng trên đỉnh đầu cô và thì thầm:
"Nausicaa, sao mẹ cậu lại sinh ra một người con gái lười biếng đến thế này? Quần áo của cậu đang vứt lộn xộn kìa, trong khi ngày vu quy đã đến gần. Cậu không chỉ cần khoác lên mình những bộ xiêm y lộng lẫy, mà còn phải chuẩn bị tươm tất trang phục cho cả những người hầu hạ mình nữa. Đó là cách để cậu giữ trọn tiếng thơm, mang lại niềm hãnh diện cho mẹ cha. Vậy thì, ngày mai chúng ta hãy xem là ngày giặt giũ và bắt đầu ngay lúc rạng đông. Mình sẽ đến giúp cậu một tay để mọi thứ xong xuôi càng sớm càng tốt, bởi vì những chàng trai ưu tú bậc nhất trong dân tộc đang buông lời ong bướm theo đuổi cậu, và cậu sẽ chẳng còn là một thiếu nữ độc thân lâu nữa đâu. Bởi vậy, cậu hãy xin cha chuẩn bị sẵn một cỗ xe cùng bầy la ngay khi bình minh hé rạng, để chở thảm, áo choàng và thắt lưng. Cậu cũng có thể ngồi trên xe, như thế sẽ nhàn nhã hơn nhiều so với việc cuốc bộ, vì các bể giặt vốn nằm cách khá xa thị trấn."
Nhắn nhủ xong xuôi, Minerva rời gót ngọc, bay về đỉnh Olympus, nơi vốn được truyền tụng là chốn ngự trị vĩnh hằng của các vị thần. Nơi đó chẳng hề vương những cơn gió gào thét, cũng vắng bóng mưa giông hay tuyết đổ; mà chỉ chan hòa ánh nắng rực rỡ và một quầng sáng thanh bình vĩnh cửu, nơi các vị thần thánh thiện được tận hưởng niềm vui vĩnh hằng. Đó chính là chốn nữ thần hướng về sau khi dặn dò cô gái.
Chẳng bao lâu sau, rạng đông đã gõ cửa và đánh thức Nausicaa. Nàng miên man suy ngẫm về giấc mộng vừa qua; sau đó, nàng bước sang phía đầu kia của dinh thự để kể cho đấng sinh thành nghe mọi chuyện, và thấy họ đang nán lại trong phòng riêng. Mẹ nàng đang ngồi bên bếp lửa hồng, quay những sợi len màu tím với các nữ tì vây quanh, còn nàng vô tình bắt gặp cha ngay lúc ngài định dời gót đi tham dự buổi hội đồng thị trấn do các bậc trưởng bối Phaeacian triệu tập. Nàng cất tiếng gọi cha:
"Cha kính yêu, cha có thể ban cho con một cỗ xe thật lớn được không? Con muốn mang tất cả quần áo bẩn ra bờ sông để giặt giũ. Cha là người đứng đầu nơi đây, nên cha cần có một chiếc áo tươm tất mỗi khi dự họp hội đồng. Hơn nữa, cha có năm người con trai ở nhà, hai người đã yên bề gia thất, còn ba anh kia vẫn là những chàng trai độc thân khôi ngô; cha biết đấy, họ lúc nào cũng cần quần áo sạch sẽ khi trẩy hội khiêu vũ, và con đã suy nghĩ đến tất cả những chuyện ấy."
Nàng chẳng hề hé môi nửa lời về đám cưới của chính mình, vì e thẹn ngượng ngùng, nhưng cha nàng thấu hiểu ngọn ngành và âu yếm đáp: "Con sẽ có những con la, con gái yêu, và bất cứ thứ gì khác mà con ước muốn. Đi đi, những người hầu sẽ chuẩn bị cho con một cỗ xe thật chắc chắn với phần thùng xe đủ rộng để chứa trọn vẹn số quần áo."
Tức thì, ngài truyền lệnh cho những người hầu. Họ dắt xe ra, đóng bầy la vào, trong lúc cô gái ôm quần áo từ phòng chứa vải lanh xuống và chất đầy lên xe. Mẹ nàng chuẩn bị một giỏ thức ăn với đủ đầy của ngon vật lạ, cùng một bầu da dê đong đầy rượu vang; thiếu nữ bước lên xe, và mẹ nàng trao thêm một bình dầu bằng vàng để cô cùng các nữ tì có thể thoa lên người. Sau đó, nàng cầm roi và dây cương, vút roi thúc những con la tiến bước, tiếng móng guốc của chúng gõ nhịp vang rền trên đường. Bầy la kéo xe đi không biết mệt, chở theo Nausicaa, đống quần áo cùng những nàng nữ tì tháp tùng.
Khi tới bờ sông, họ dừng chân bên những bể giặt. Nơi đây, dòng nước trong vắt tuôn chảy không ngừng, dồi dào đến mức đủ sức gột sạch mọi vết bẩn của cơ man nào là vải lanh. Các tì nữ tháo ách cho đàn la, thả chúng nhẩn nha gặm lớp cỏ non ngọt lịm mọc rải rác ven bờ. Tiếp đó, họ bê từng sấp áo quần từ trên xe xuống, dìm ngập vào làn nước và hăng hái thi nhau giẫm đạp trong các hố giặt để đánh tan mọi vết ố. Khi công việc hoàn tất và từng tà áo đã trắng sạch tinh tươm, họ đem trải đều dọc theo bờ biển, ngay trên bãi sỏi nhấp nhô được những con sóng đánh dạt vào bờ. Xong xuôi đâu đấy, họ mới thong thả tắm táp rồi xoa thứ dầu ô liu thơm ngát lên làn da.
Bên dòng suối róc rách, họ quây quần dùng bữa, chờ đợi ánh nắng rực rỡ hong khô đống áo quần. Tiệc tàn, các cô gái gỡ bỏ những chiếc khăn trùm đầu vướng víu để cùng nhau chơi trò ném bóng, giữa tiếng hát lanh lảnh, trong trẻo của công chúa Nausicaa. Nàng tựa như nữ thần săn bắn Diana3 đang sải bước trên những rặng núi cao Taygetus hay Erymanthus4 để đuổi theo lợn rừng cùng hươu nai, giữa muôn vàn nữ thần rừng, những đứa con kiêu hãnh của thần Jove mang khiên Aegis, cùng tung tăng vui đùa; và hệt như Leto5 từng dâng trào niềm tự hào khi ngắm nhìn con gái mình vươn cao hơn hẳn, làm lu mờ đi nhan sắc của cả một bầy mỹ nữ, công chúa Nausicaa lúc này cũng tỏa sáng rực rỡ, vượt trội hơn hẳn mọi tì nữ vây quanh.
Trời đã ngả bóng, báo hiệu đến lúc phải quay về. Khi các cô gái đang lúi húi gấp áo quần xếp lên xe ngựa, nữ thần Minerva bắt đầu sắp đặt để Ulysses tỉnh giấc, nhằm để chàng chạm mặt vị công chúa kiều diễm này - người sẽ dẫn bước chàng tới kinh thành của người Phaeacian. Căn theo sự an bài ấy, Nausicaa ném quả bóng về phía một tì nữ, nhưng quả bóng lại trượt khỏi tầm tay, rơi tõm xuống vùng nước sâu. Cả đám con gái giật mình cùng hét toáng lên. Tiếng ồn ào ấy lập tức đánh thức Ulysses. Chàng lồm cồm ngồi dậy trên ổ lá khô, bàng hoàng tự hỏi chuyện gì đang diễn ra quanh mình.
"Than ôi," chàng thầm nhủ, "mình lại trôi dạt vào bờ cõi của giống người nào đây? Họ là những kẻ tàn độc, man rợ và mông muội, hay là những con người nhân hậu và sẵn lòng đón tiếp khách lạ? Dường như mình vừa loáng thoáng nghe thấy tiếng nói cười của các thiếu nữ. Âm thanh ấy thánh thót tựa giọng nói của những nữ thần ngự trên đỉnh núi cao, hay cư ngụ nơi đầu nguồn sông suối và đồng cỏ xanh tươi. Dù sao đi nữa, hẳn là mình đang ở rất gần những con người có tiếng nói. Thử xem mình có thể rón rén lén nhìn họ một chút được không."
Nói đoạn, chàng lách mình ra khỏi bụi rậm, tiện tay bẻ một nhánh cây xum xuê lá để che đi thân thể trần trụi. Dáng vẻ chàng tựa như con sư tử chốn thâm sơn cùng cốc, oai phong sải bước mang theo sức mạnh vô song, mặc cho mưa tuôn gió giật. Đôi mắt con thú ngời lên những tia rực lửa khi rình rập bầy bò, đàn cừu hay lũ hươu nai; cơn đói cồn cào hối thúc nó liều mình đột nhập vào tận trang trại rào chắn kiên cố, xông xáo quyết bắt cho kỳ được con mồi-trong mắt các thiếu nữ, Ulysses lúc này cũng hiện lên với vẻ dữ tợn hệt như thế, khi chàng bước đến gần họ trong bộ dạng không mảnh vải che thân, chỉ vì hoàn cảnh đã dồn chàng vào bước đường cùng. Nhìn thấy một bóng hình nhếch nhác, cáu bẩn vì bọt nước muối mặn chát, các cô gái thảy đều hốt hoảng, ba chân bốn cẳng tháo chạy dọc theo những rẻo đất nhô sát mép sóng. Riêng chỉ có con gái vua Alcinous là vẫn điềm nhiên đứng vững, bởi nữ thần Minerva đã thổi ngọn lửa dũng khí vào trái tim công chúa, xua tan đi mọi nỗi kinh hoàng. Nàng đứng ngay trước mặt Ulysses, khiến chàng băn khoăn nửa muốn tiến tới, rạp mình ôm lấy đầu gối nàng khẩn thiết van lơn, nửa lại muốn đứng nán lại để cất lời xin chút áo quần và nài nỉ nàng chỉ đường đến thị trấn. Sau một hồi đắn đo, chàng quyết định tốt nhất là đứng từ xa mà bày tỏ, e rằng công chúa sẽ mếch lòng nếu chàng đường đột sấn tới ôm lấy chân nàng. Thế rồi, chàng cất giọng êm ái, rót vào tai nàng những lời đường mật và đầy sức thuyết phục.
"Hỡi bậc nữ hoàng tôn kính," chàng lên tiếng, "tôi phủ phục cầu xin sự chở che của công chúa-nhưng xin hãy mở lòng cho tôi biết, người trước mặt tôi đây là một bậc thần linh hay chỉ là người trần mắt thịt? Nếu công chúa là một vì nữ thần ngự trị chốn thiên giới, tôi trộm nghĩ người hẳn là nữ thần Diana, ái nữ của đấng Jove quyền năng, bởi từ dung nhan đến cốt cách của người đều thoát tục hệt như ngài. Còn nếu công chúa là người phàm dạo bước trên thế gian này, thì đấng sinh thành ra người quả là có phúc gấp ba lần, và những người anh em của công chúa cũng mang niềm hạnh phúc lớn lao gấp bội. Họ hẳn phải hãnh diện và say đắm xiết bao khi ngắm nhìn một chồi non kiều diễm như công chúa lả lướt trong những vũ điệu say sưa. Thế nhưng, kẻ may mắn tột cùng, người hạnh phúc nhất cõi đời này, chính là kẻ mang theo sính lễ hậu hĩnh nhất để rước người về chung bóng gối kề. Cả đời tôi chưa từng chiêm ngưỡng một vẻ đẹp nào toàn mỹ đến vậy, dù là nam hay nữ, và tôi hoàn toàn chìm đắm trong niềm thành kính ngưỡng mộ ngài. Tôi chỉ biết ví công chúa với một cây cọ thanh tân tôi từng bắt gặp thuở nọ ở đảo Delos, vươn mình bên đài thờ thần Apollo6-bởi lẽ tôi từng đặt chân đến chốn ấy cùng một đoàn tùy tùng đông đảo, trong chính chuyến hải trình đã gieo mầm cho vạn nỗi truân chuyên của đời tôi. Chưa từng có một nhành non nào vươn lên từ lòng đất lại mang vẻ thanh tân đến thế, và tôi đã đứng lặng đi, bàng hoàng trước tạo tác ấy, hệt như cái cách tôi đang sững sờ chiêm ngưỡng công chúa ngay lúc này. Tôi chẳng dám đưa tay ôm lấy đầu gối ngài, nhưng thưa công chúa, tôi đang lâm vào cảnh ngộ vô cùng bi đát. Tính đến hôm qua đã tròn hai mươi ngày tôi bị vùi dập giữa sóng cuồng biển lạnh. Bão tố đã cuốn phăng tôi suốt chặng đường từ tận đảo Ogygian7, để rồi số phận cay nghiệt lại ném tôi lên bờ biển này, bắt tôi phải nếm trải thêm bao niềm cay đắng. Tôi chẳng dám mong rằng mình đã chạm đáy của nỗi thống khổ, mà chỉ e thần linh vẫn còn giăng sẵn bao tai ương chực chờ.
"Vậy nên, hỡi nữ hoàng cao quý, xin người hãy rủ lòng thương xót, bởi công chúa là người đầu tiên tôi may mắn được diện kiến, và tôi hoàn toàn xa lạ với mảnh đất này. Xin người cất bước chỉ lối cho tôi đến thị trấn của ngài, và rộng lượng ban cho tôi bất cứ tấm giẻ nào-dù chỉ là lớp vải bọc quần áo của công chúa-để tôi che tạm thân mình. Cầu xin các bậc thần linh linh thiêng sẽ ban cho công chúa vạn điều như ý-một người chồng xứng đáng, một mái ấm vững chãi, và một tổ ấm thuận hòa êm ấm; bởi trên thế gian này, còn gì tuyệt diệu hơn hình ảnh đôi vợ chồng đồng sức đồng lòng vun đắp chung một mái nhà. Sự gắn kết ấy chính là nỗi e dè với những kẻ rắp tâm thù địch, là niềm hân hoan vô bờ với bạn bè tri kỷ, và hơn ai hết, chính bản thân họ là những người cảm nhận trọn vẹn nhất hạnh phúc ngọt ngào đó."
Lắng nghe những lời bộc bạch, Nausicaa điềm tĩnh đáp lời: "Này ngài, trông ngài mang dáng dấp của một bậc nam nhi thấu tình đạt lý và hiền lương. Cơ sự may rủi ở đời vốn chẳng ai lường trước được; đấng Jove toàn năng giáng phúc hay gieo họa cho bất cứ ai, dù sang hèn, thảy đều tùy theo thánh ý. Bởi thế, ngài đành phải thuận theo những gì ngài ấy đã an bài và gắng sức dấn bước vượt qua kiếp nạn. Tuy nhiên, một khi đã đặt chân đến bờ cõi chúng tôi, ngài sẽ chẳng lo thiếu thốn áo quần hay bất kỳ sự giúp đỡ nào mà một kẻ lữ thứ bơ vơ có thể chính đáng kỳ vọng. Ta sẽ đích thân chỉ đường cho ngài tiến vào thị trấn, và ta cũng muốn cho ngài biết danh xưng của vương quốc này; chúng tôi là những người Phaeacian, và ta là con gái của vua Alcinous, đấng minh quân nắm giữ toàn bộ uy quyền thống trị xứ sở."
Tiếp đó, nàng quay sang gọi với theo đám nữ tì: "Tất cả đứng yên tại chỗ cho ta. Lẽ nào các ngươi cứ thấy bóng dáng đàn ông là lại nháo nhác chạy trốn hay sao? Chẳng lẽ các ngươi coi ngài ấy là phường đạo tặc hay kẻ giết người vô đạo? Dù là ngài ấy hay bất kỳ kẻ nào khác, cũng chẳng ai dám bén mảng tới đây để gieo rắc tai ương cho thần dân Phaeacian, bởi vì chúng ta vốn được các vị thần bảo bọc, sống biệt lập trên một rẻo đất nhô mình ra vùng biển khơi đầy sóng vỗ, và chẳng màng đến sự vụ của bất cứ bang quốc nào khác. Trái lại, đây chỉ là một lữ khách đáng thương lỡ bước sa cơ, và bổn phận của chúng ta là phải đối đãi với ngài ấy bằng tất cả lòng nhân ái. Đừng quên rằng, những người khách lạ và những người ngoại quốc tha hương cầu thực thảy đều nằm dưới bóng râm che chở của thần Jove, và dù nhận được chút đỉnh ân huệ, họ cũng sẽ khắc cốt ghi tâm. Vì thế, hỡi các cô gái, hãy mang đến cho người đàn ông tội nghiệp này một chút thức ăn và đồ uống, rồi dẫn ngài ấy ra tắm gội ở một khúc suối êm ả, khuất gió."
Nghe lệnh chủ, các nữ tì lập tức ngừng bước bỏ chạy và líu lo gọi nhau quay lại. Họ chỉ cho Ulysses ngồi xuống một góc khuất gió đúng như lời Nausicaa căn dặn, đoạn nhanh nhảu mang đến cho chàng một chiếc áo sơ mi cùng một tấm áo choàng. Kế đến, họ dâng lên chàng chiếc bình vàng nhỏ nhắn đựng dầu thơm, và khẽ khàng mời chàng ra suối gột rửa bụi trần. Nhưng Ulysses lịch thiệp từ chối: "Này các cô, xin phiền các cô hãy lui lại một chút để tôi được tự tay gột sạch lớp muối mặn bám trên vai và xoa dầu lên cơ thể, bởi đã lâu lắm rồi da thịt tôi chưa được đắm mình trong làn hương dịu ngọt của dầu thơm. Tôi chẳng thể thản nhiên tắm rửa khi các cô cứ nán lại quanh đây. Thú thực, tôi thấy thật ngượng ngùng khi phải trút bỏ y phục trước mặt những thiếu nữ trẻ trung và kiều diễm như các cô."
Nghe vậy, các nữ tì bèn lui sang một bên và thưa lại với công chúa. Trong lúc đó, Ulysses trầm mình xuống dòng suối, gột sạch bọt biển mặn chát trên lưng và đôi bờ vai vạm vỡ. Khi thân thể đã sạch sẽ và mái tóc chẳng còn vương chút muối, chàng xoa dầu thơm lên người, rồi khoác vào bộ y phục mà công chúa ban tặng. Chính khoảnh khắc ấy, nữ thần Minerva đã hóa phép cho vóc dáng chàng thêm phần oai phong lẫm liệt. Người khiến mái tóc chàng mọc dày dặn hơn, rủ xuống thành từng lọn xoăn bồng bềnh tựa những đóa dạ lan hương. Nữ thần điểm tô vẻ hào hoa vương vấn quanh đầu và vai chàng, tài tình hệt như một bậc nghệ nhân xuất chúng-kẻ đã thọ giáo mọi tuyệt kỹ từ thần Vulcan cùng nữ thần Minerva-khi khéo léo mạ vàng lên một kiệt tác bằng bạc để tỏa sáng rực rỡ. Sau đó, chàng bước đến và ngả mình trên bãi biển cách đó một đoạn, tỏa ra vẻ trẻ trung và tuấn tú lạ thường. Công chúa ngắm nhìn chàng với ánh mắt thầm ngưỡng mộ, rồi cất tiếng bảo các nữ tì:
"Hãy giữ im lặng, các ngươi, ta có lời muốn nói. Ta tin chắc rằng chính các chư thần ngự trị chốn cửu trùng đã mang người đàn ông này đến với xứ Phaeacian. Thoạt nhìn, ta ngỡ ngài ấy chỉ là một kẻ phàm trần mộc mạc, nhưng giờ đây dung mạo ấy nào có khác chi những vị thần linh tối cao. Ta chỉ ước mong phu quân tương lai của mình cũng được nhường ấy, giá mà ngài bằng lòng nán lại chốn này và thôi nghĩ về ngày ly biệt. Thôi được rồi, các ngươi hãy mang cho ngài ấy chút thức ăn và thức uống đi."
Các nữ tì vâng lệnh, vội vã dọn mâm lên trước mặt Ulysses. Chàng dùng bữa một cách ngon lành và ngấu nghiến, bởi đã từ lâu lắm rồi chẳng có chút thức ăn nào lót dạ. Trong khi ấy, Nausicaa lại miên man suy tính một bề khác. Cô sai người gấp gọn những xấp vải lanh xếp lên xe và đóng ách cho bầy la. Khi đã an tọa trên xe, công chúa mới cất tiếng gọi Ulysses:
"Hỡi ngài," công chúa cất lời, "xin hãy đứng lên để cùng chúng ta trở về thị trấn. Ta sẽ đưa ngài đến dinh thự của phụ vương tôn kính, nơi ngài có cơ hội diện kiến những bậc vương tôn anh kiệt nhất của xứ Phaeacian. Nhưng xin ngài hãy ghi nhớ và làm đúng những gì ta dặn dò, bởi trông ngài quả là một người đầy hiểu biết. Chừng nào chúng ta còn dong ruổi qua những cánh đồng và các trang trại, xin ngài cứ sải bước thật nhanh phía sau cỗ xe cùng với đám nữ tì, và chính ta sẽ là người dẫn lối. Tuy nhiên, khi tiến vào thị trấn, ngài sẽ chiêm ngưỡng một bức tường thành cao ngất bao quanh, với bến cảng sầm uất ngự ở hai bên cùng một lối vào thành phố khá nhỏ hẹp. Nơi ấy, những con tàu được neo đậu trật tự dọc theo hai bên đường, bởi mỗi người dân đều có bến đỗ cho riêng mình. Ngài sẽ trông thấy khu chợ sầm uất với đền thờ thần Neptune tọa lạc ngay chính giữa, được lát bằng những phiến đá tảng chôn sâu xuống lòng đất. Tại đây, người ta bày bán cơ man nào là dây cáp, cánh buồm cùng đủ loại ngư cụ dành cho tàu thuyền. Đó cũng là nơi thợ thuyền đẽo gọt những mái chèo kiên cố, vì người Phaeacian vốn không cậy nhờ vào cung nỏ; họ chẳng màng đến cung tên, mà sinh ra đã là những người con của biển cả. Họ luôn tự hào về cột buồm, mái chèo và những chiến thuyền vĩ đại, những thứ cùng họ chinh phục đại dương bao la.
"Ta chỉ e ngại những lời đồn đại và gièm pha độc địa sẽ nhắm vào ta sau này. Miệng đời chốn này vốn nhiều hiểm độc, rủi có kẻ mọn hèn nào đó bắt gặp chúng ta, hắn sẽ buông lời chế giễu: 'Cái gã ngoại quốc bảnh bao đang tháp tùng Nausicaa kia là ai vậy? Cô ả tìm đâu ra hắn ta thế? Ta đồ rằng ả sắp sửa kết hôn với hắn tới nơi. Chắc hẳn hắn là một gã thủy thủ lang bạt được ả vớt về từ một con tàu ngoại quốc nào đó, bởi xứ này làm gì có láng giềng kề cận; hoặc may ra có vị thần linh nào rốt cuộc cũng động lòng giáng trần để đáp lại lời khẩn cầu của ả, và ả sẽ gắn bó với ngài trọn kiếp. Sẽ tốt hơn nếu ả tự dứt áo ra đi mà kiếm một tấm chồng nơi đất khách, thay vì rẻ rúng biết bao chàng trai Phaeacian hào hoa đang say đắm ả điên cuồng.' Đó là những lời đàm tiếu ác ý có thể bủa vây lấy ta, và ta chẳng có quyền oán trách, bởi chính ta cũng không thể chấp nhận được nếu thấy bất kỳ thiếu nữ nào hành xử y như vậy-cứ ngang nhiên sóng bước bên một người đàn ông bất chấp miệng tiếng thế gian, trong khi cha mẹ vẫn còn sờ sờ ra đó, và hôn lễ thì chưa được cử hành trước sự chứng giám của đất trời.
"Vì thế, nếu ngài muốn phụ vương ta ban cho ngài một đội hộ tống để an toàn trở về cố hương, xin hãy làm đúng như lời ta dặn. Trên đường đi, ngài sẽ bắt gặp một khu rừng dương rợp bóng được dâng riêng cho nữ thần Minerva; nơi ấy có một mạch giếng khơi vây quanh bởi đồng cỏ xanh mướt. Đó cũng là nơi phụ vương ta sở hữu một mảnh vườn màu mỡ, chỉ cách thị trấn bằng một tầm tiếng gọi. Ngài hãy nán lại đó và chờ đợi một chốc cho đến khi đoàn xe của chúng ta tiến vào thị trấn và về đến dinh thự. Sau đó, khi ngài nhẩm tính chúng ta đã về đến nơi an vị, hãy bước vào thị trấn và hỏi thăm đường đến dinh thự của vua Alcinous, cha ta. Ngài sẽ chẳng gặp chút khó khăn nào đâu, bởi bất kỳ đứa trẻ con nào cũng có thể rành rẽ chỉ lối cho ngài; khắp chốn này không một ai sở hữu được tòa dinh thự khang trang, bề thế như của phụ vương. Khi ngài đã bước qua cổng chính và tiến vào khoảng sân ngoài, cứ thế đi thẳng băng qua sân trong cho đến khi diện kiến mẫu hậu ta. Ngài sẽ thấy bà đang ngồi bên ánh lửa bập bùng, mải mê quay những cuộn len màu tím thẫm. Thật là một khung cảnh diệu kỳ khi ngài thấy bóng lưng bà tựa vào một trong những cột trụ uy nghi, với đoàn nữ tì cung kính đứng xếp hàng phía sau. Kề ngay cạnh đó là ngai vàng của phụ vương ta, nơi ngài thường ngự tọa và thưởng rượu như một vị thần bất tử. Xin ngài đừng bận tâm đến ông, mà hãy dấn bước về phía mẫu hậu, thành kính đặt tay lên đầu gối bà nếu ngài khao khát được hồi hương chóng vánh. Chỉ cần ngài lấy được lòng mẫu hậu, ngài có thể thắp lên hy vọng được nhìn thấy quê cha đất tổ một lần nữa, dẫu nơi ấy có xa xôi đến nhường nào."
Dứt lời, công chúa vút roi thúc bầy la, trẩy bước rời khỏi đôi bờ sông. Bầy la kéo xe đầy mạnh mẽ, tiếng móng guốc gõ nhịp nhàng, giòn giã trên mặt đường đất. Cô khéo léo ghìm cương để không bỏ xa Ulysses và các nữ tì đang rảo bước phía sau cỗ xe, buông những nhát roi với sự chừng mực và đầy suy tính. Khi ánh tà dương vừa khuất bóng, họ cũng vừa vặn đặt chân đến khu rừng thiêng của nữ thần Minerva. Tại nơi đây, Ulysses đã cung kính quỳ xuống, dâng lời cầu nguyện lên người con gái quyền uy của thần Jove.
"Xin hãy lắng nghe con," chàng cất tiếng thiết tha, "hỡi con gái của thần Jove mang khiên Aegis, nữ thần quả cảm không biết đến mỏi mệt là gì, giờ đây cúi xin người hãy rủ lòng đoái thương. Trước kia, người đã ngoảnh mặt làm ngơ trước những lời khẩn cầu của con trong cơn thịnh nộ vùi dập của thần Neptune. Bởi thế, giờ đây, xin hãy xót thương mà ban ân gieo phước, để con có thể tìm thấy những bằng hữu chân thành và được người Phaeacian dang tay chào đón."
Chàng thành kính nguyện cầu, và Minerva đã thấu tỏ những lời thỉnh nguyện từ tận đáy lòng ấy. Dẫu vậy, nữ thần chẳng muốn hiện hình một cách công khai, phần vì kiêng dè uy vũ của người chú là thần Neptune-vị thần biển cả vẫn đang hừng hực cơn thịnh nộ, quyết tâm ngáng đường, ngăn trở bước chân Ulysses trở về quê hương.
-
Một dân tộc huyền thoại sống trên đảo Scheria. Họ được mô tả là có cuộc sống sung túc, xa lánh trần tục, nổi tiếng với kỹ năng đi biển xuất chúng và có mối liên hệ gần gũi với các vị thần. ↩
-
Tộc người khổng lồ chỉ có một mắt giữa trán trong thần thoại Hy Lạp, nổi tiếng với bản tính hoang dã, không tuân theo luật lệ và sống bằng nghề chăn cừu hoặc ăn thịt người. ↩
-
Tên La Mã của Artemis, nữ thần săn bắn, hoang dã và Mặt Trăng trong thần thoại Hy Lạp, thường được miêu tả vây quanh bởi các loài động vật hoang dã. ↩
-
Tên hai dãy núi lớn tại bán đảo Peloponnese (Hy Lạp). Chúng nổi tiếng là những vùng đất hoang sơ nhiều thú dữ, địa điểm săn bắn ưa thích trong các truyền thuyết về nữ thần săn bắn. ↩
-
Một nữ thần Titan trong thần thoại Hy Lạp, mẹ của nữ thần săn bắn Artemis (Diana) và thần ánh sáng Apollo. ↩
-
Vị thần ánh sáng, chân lý, nghệ thuật và âm nhạc trong thần thoại Hy Lạp, biểu tượng của vẻ đẹp hoàn mỹ. ↩
-
Hòn đảo huyền thoại, nơi tiên nữ Calypso sinh sống. Tại đây, Ulysses đã bị giam giữ suốt bảy năm ròng trước khi được các thần cho phép hồi hương. ↩
BOOK VI
THE MEETING BETWEEN NAUSICAA AND ULYSSES.
So here Ulysses slept, overcome by sleep and toil; but Minerva went off to the country and city of the Phaeacians-a people who used to live in the fair town of Hypereia, near the lawless Cyclopes. Now the Cyclopes were stronger than they and plundered them, so their king Nausithous moved them thence and settled them in Scheria, far from all other people. He surrounded the city with a wall, built houses and temples, and divided the lands among his people; but he was dead and gone to the house of Hades, and King Alcinous, whose counsels were inspired of heaven, was now reigning. To his house, then, did Minerva hie in furtherance of the return of Ulysses.
She went straight to the beautifully decorated bedroom in which there slept a girl who was as lovely as a goddess, Nausicaa, daughter to King Alcinous. Two maid servants were sleeping near her, both very pretty, one on either side of the doorway, which was closed with well made folding doors. Minerva took the form of the famous sea captain Dymas’s daughter, who was a bosom friend of Nausicaa and just her own age; then, coming up to the girl’s bedside like a breath of wind, she hovered over her head and said:
“Nausicaa, what can your mother have been about, to have such a lazy daughter? Here are your clothes all lying in disorder, yet you are going to be married almost immediately, and should not only be well dressed yourself, but should find good clothes for those who attend you. This is the way to get yourself a good name, and to make your father and mother proud of you. Suppose, then, that we make tomorrow a washing day, and start at daybreak. I will come and help you so that you may have everything ready as soon as possible, for all the best young men among your own people are courting you, and you are not going to remain a maid much longer. Ask your father, therefore, to have a waggon and mules ready for us at daybreak, to take the rugs, robes, and girdles, and you can ride, too, which will be much pleasanter for you than walking, for the washing-cisterns are some way from the town.”
When she had said this Minerva went away to Olympus, which they say is the everlasting home of the gods. Here no wind beats roughly, and neither rain nor snow can fall; but it abides in everlasting sunshine and in a great peacefulness of light, wherein the blessed gods are illumined for ever and ever. This was the place to which the goddess went when she had given instructions to the girl.
By and by morning came and woke Nausicaa, who began wondering about her dream; she therefore went to the other end of the house to tell her father and mother all about it, and found them in their own room. Her mother was sitting by the fireside spinning her purple yarn with her maids around her, and she happened to catch her father just as he was going out to attend a meeting of the town council, which the Phaeacian aldermen had convened. She stopped him and said:
“Papa dear, could you manage to let me have a good big waggon? I want to take all our dirty clothes to the river and wash them. You are the chief man here, so it is only right that you should have a clean shirt when you attend meetings of the council. Moreover, you have five sons at home, two of them married, while the other three are good looking bachelors; you know they always like to have clean linen when they go to a dance, and I have been thinking about all this.”
She did not say a word about her own wedding, for she did not like to, but her father knew and said, “You shall have the mules, my love, and whatever else you have a mind for. Be off with you, and the men shall get you a good strong waggon with a body to it that will hold all your clothes.”
On this he gave his orders to the servants, who got the waggon out, harnessed the mules, and put them to, while the girl brought the clothes down from the linen room and placed them on the waggon. Her mother prepared her a basket of provisions with all sorts of good things, and a goat skin full of wine; the girl now got into the waggon, and her mother gave her also a golden cruse of oil, that she and her women might anoint themselves. Then she took the whip and reins and lashed the mules on, whereon they set off, and their hoofs clattered on the road. They pulled without flagging, and carried not only Nausicaa and her wash of clothes, but the maids also who were with her.
When they reached the water side they went to the washing cisterns, through which there ran at all times enough pure water to wash any quantity of linen, no matter how dirty. Here they unharnessed the mules and turned them out to feed on the sweet juicy herbage that grew by the water side. They took the clothes out of the waggon, put them in the water, and vied with one another in treading them in the pits to get the dirt out. After they had washed them and got them quite clean, they laid them out by the sea side, where the waves had raised a high beach of shingle, and set about washing themselves and anointing themselves with olive oil. Then they got their dinner by the side of the stream, and waited for the sun to finish drying the clothes. When they had done dinner they threw off the veils that covered their heads and began to play at ball, while Nausicaa sang for them. As the huntress Diana goes forth upon the mountains of Taygetus or Erymanthus to hunt wild boars or deer, and the wood nymphs, daughters of Aegis-bearing Jove, take their sport along with her (then is Leto proud at seeing her daughter stand a full head taller than the others, and eclipse the loveliest amid a whole bevy of beauties), even so did the girl outshine her handmaids.
When it was time for them to start home, and they were folding the clothes and putting them into the waggon, Minerva began to consider how Ulysses should wake up and see the handsome girl who was to conduct him to the city of the Phaeacians. The girl, therefore, threw a ball at one of the maids, which missed her and fell into deep water. On this they all shouted, and the noise they made woke Ulysses, who sat up in his bed of leaves and began to wonder what it might all be.
“Alas,” said he to himself, “what kind of people have I come amongst? Are they cruel, savage, and uncivilised, or hospitable and humane? I seem to hear the voices of young women, and they sound like those of the nymphs that haunt mountain tops, or springs of rivers and meadows of green grass. At any rate I am among a race of men and women. Let me try if I cannot manage to get a look at them.”
As he said this he crept from under his bush, and broke off a bough covered with thick leaves to hide his nakedness. He looked like some lion of the wilderness that stalks about exulting in his strength and defying both wind and rain; his eyes glare as he prowls in quest of oxen, sheep, or deer, for he is famished, and will dare break even into a well fenced homestead, trying to get at the sheep-even such did Ulysses seem to the young women, as he drew near to them all naked as he was, for he was in great want. On seeing one so unkempt and so begrimed with salt water, the others scampered off along the spits that jutted out into the sea, but the daughter of Alcinous stood firm, for Minerva put courage into her heart and took away all fear from her. She stood right in front of Ulysses, and he doubted whether he should go up to her, throw himself at her feet, and embrace her knees as a suppliant, or stay where he was and entreat her to give him some clothes and show him the way to the town. In the end he deemed it best to entreat her from a distance in case the girl should take offence at his coming near enough to clasp her knees, so he addressed her in honeyed and persuasive language.
“O queen,” he said, “I implore your aid-but tell me, are you a goddess or are you a mortal woman? If you are a goddess and dwell in heaven, I can only conjecture that you are Jove’s daughter Diana, for your face and figure resemble none but hers; if on the other hand you are a mortal and live on earth, thrice happy are your father and mother-thrice happy, too, are your brothers and sisters; how proud and delighted they must feel when they see so fair a scion as yourself going out to a dance; most happy, however, of all will he be whose wedding gifts have been the richest, and who takes you to his own home. I never yet saw any one so beautiful, neither man nor woman, and am lost in admiration as I behold you. I can only compare you to a young palm tree which I saw when I was at Delos growing near the altar of Apollo-for I was there, too, with much people after me, when I was on that journey which has been the source of all my troubles. Never yet did such a young plant shoot out of the ground as that was, and I admired and wondered at it exactly as I now admire and wonder at yourself. I dare not clasp your knees, but I am in great distress; yesterday made the twentieth day that I had been tossing about upon the sea. The winds and waves have taken me all the way from the Ogygian island,1 and now fate has flung me upon this coast that I may endure still further suffering; for I do not think that I have yet come to the end of it, but rather that heaven has still much evil in store for me.
“And now, O queen, have pity upon me, for you are the first person I have met, and I know no one else in this country. Show me the way to your town, and let me have anything that you may have brought hither to wrap your clothes in. May heaven grant you in all things your heart’s desire-husband, house, and a happy, peaceful home; for there is nothing better in this world than that man and wife should be of one mind in a house. It discomfits their enemies, makes the hearts of their friends glad, and they themselves know more about it than any one.”
To this Nausicaa answered, “Stranger, you appear to be a sensible, well-disposed person. There is no accounting for luck; Jove gives prosperity to rich and poor just as he chooses, so you must take what he has seen fit to send you, and make the best of it. Now, however, that you have come to this our country, you shall not want for clothes nor for anything else that a foreigner in distress may reasonably look for. I will show you the way to the town, and will tell you the name of our people; we are called Phaeacians, and I am daughter to Alcinous, in whom the whole power of the state is vested.”
Then she called her maids and said, “Stay where you are, you girls. Can you not see a man without running away from him? Do you take him for a robber or a murderer? Neither he nor any one else can come here to do us Phaeacians any harm, for we are dear to the gods, and live apart on a land’s end that juts into the sounding sea, and have nothing to do with any other people. This is only some poor man who has lost his way, and we must be kind to him, for strangers and foreigners in distress are under Jove’s protection, and will take what they can get and be thankful; so, girls, give the poor fellow something to eat and drink, and wash him in the stream at some place that is sheltered from the wind.”
On this the maids left off running away and began calling one another back. They made Ulysses sit down in the shelter as Nausicaa had told them, and brought him a shirt and cloak. They also brought him the little golden cruse of oil, and told him to go and wash in the stream. But Ulysses said, “Young women, please to stand a little on one side that I may wash the brine from my shoulders and anoint myself with oil, for it is long enough since my skin has had a drop of oil upon it. I cannot wash as long as you all keep standing there. I am ashamed to strip2 before a number of good looking young women.”
Then they stood on one side and went to tell the girl, while Ulysses washed himself in the stream and scrubbed the brine from his back and from his broad shoulders. When he had thoroughly washed himself, and had got the brine out of his hair, he anointed himself with oil, and put on the clothes which the girl had given him; Minerva then made him look taller and stronger than before, she also made the hair grow thick on the top of his head, and flow down in curls like hyacinth blossoms; she glorified him about the head and shoulders as a skilful workman who has studied art of all kinds under Vulcan and Minerva enriches a piece of silver plate by gilding it-and his work is full of beauty. Then he went and sat down a little way off upon the beach, looking quite young and handsome, and the girl gazed on him with admiration; then she said to her maids:
“Hush, my dears, for I want to say something. I believe the gods who live in heaven have sent this man to the Phaeacians. When I first saw him I thought him plain, but now his appearance is like that of the gods who dwell in heaven. I should like my future husband to be just such another as he is, if he would only stay here and not want to go away. However, give him something to eat and drink.”
They did as they were told, and set food before Ulysses, who ate and drank ravenously, for it was long since he had had food of any kind. Meanwhile, Nausicaa bethought her of another matter. She got the linen folded and placed in the waggon, she then yoked the mules, and, as she took her seat, she called Ulysses:
“Stranger,” said she, “rise and let us be going back to the town; I will introduce you at the house of my excellent father, where I can tell you that you will meet all the best people among the Phaeacians. But be sure and do as I bid you, for you seem to be a sensible person. As long as we are going past the fields and farm lands, follow briskly behind the waggon along with the maids and I will lead the way myself. Presently, however, we shall come to the town, where you will find a high wall running all round it, and a good harbour on either side with a narrow entrance into the city, and the ships will be drawn up by the road side, for every one has a place where his own ship can lie. You will see the market place with a temple of Neptune in the middle of it, and paved with large stones bedded in the earth. Here people deal in ship’s gear of all kinds, such as cables and sails, and here, too, are the places where oars are made, for the Phaeacians are not a nation of archers; they know nothing about bows and arrows, but are a sea-faring folk, and pride themselves on their masts, oars, and ships, with which they travel far over the sea.
“I am afraid of the gossip and scandal that may be set on foot against me later on; for the people here are very ill-natured, and some low fellow, if he met us, might say, ‘Who is this fine-looking stranger that is going about with Nausicaa? Where did she find him? I suppose she is going to marry him. Perhaps he is a vagabond sailor whom she has taken from some foreign vessel, for we have no neighbours; or some god has at last come down from heaven in answer to her prayers, and she is going to live with him all the rest of her life. It would be a good thing if she would take herself off and find a husband somewhere else, for she will not look at one of the many excellent young Phaeacians who are in love with her.’ This is the kind of disparaging remark that would be made about me, and I could not complain, for I should myself be scandalised at seeing any other girl do the like, and go about with men in spite of everybody, while her father and mother were still alive, and without having been married in the face of all the world.
“If, therefore, you want my father to give you an escort and to help you home, do as I bid you; you will see a beautiful grove of poplars by the road side dedicated to Minerva; it has a well in it and a meadow all round it. Here my father has a field of rich garden ground, about as far from the town as a man’s voice will carry. Sit down there and wait for a while till the rest of us can get into the town and reach my father’s house. Then, when you think we must have done this, come into the town and ask the way to the house of my father Alcinous. You will have no difficulty in finding it; any child will point it out to you, for no one else in the whole town has anything like such a fine house as he has. When you have got past the gates and through the outer court, go right across the inner court till you come to my mother. You will find her sitting by the fire and spinning her purple wool by firelight. It is a fine sight to see her as she leans back against one of the bearing-posts with her maids all ranged behind her. Close to her seat stands that of my father, on which he sits and topes like an immortal god. Never mind him, but go up to my mother, and lay your hands upon her knees if you would get home quickly. If you can gain her over, you may hope to see your own country again, no matter how distant it may be.”
So saying she lashed the mules with her whip and they left the river. The mules drew well, and their hoofs went up and down upon the road. She was careful not to go too fast for Ulysses and the maids who were following on foot along with the waggon, so she plied her whip with judgement. As the sun was going down they came to the sacred grove of Minerva, and there Ulysses sat down and prayed to the mighty daughter of Jove.
“Hear me,” he cried, “daughter of Aegis-bearing Jove, unweariable, hear me now, for you gave no heed to my prayers when Neptune was wrecking me. Now, therefore, have pity upon me and grant that I may find friends and be hospitably received by the Phaeacians.”
Thus did he pray, and Minerva heard his prayer, but she would not show herself to him openly, for she was afraid of her uncle Neptune, who was still furious in his endeavors to prevent Ulysses from getting home.