Chương XI: Thành phố Kỳ diệu Oz
Dù đã đeo những cặp kính xanh lá để bảo vệ mắt, Dorothy và các bạn ban đầu vẫn bị lóa trước vẻ rực rỡ của Thành phố tuyệt diệu này. Dọc hai bên đường là những ngôi nhà xinh đẹp xây bằng cẩm thạch xanh, gắn đầy ngọc lục bảo lấp lánh muôn nơi. Cả nhóm bước đi trên mặt đường lát bằng chính loại cẩm thạch xanh ấy. Ở những nơi các phiến đá khít vào nhau, người ta đính san sát những hàng ngọc lục bảo sáng rực dưới ánh mặt trời. Những ô cửa sổ đều làm bằng kính xanh; thậm chí bầu trời trên cao cũng mang sắc xanh lục, và đến cả những tia nắng vương vãi cũng nhuộm một màu xanh nốt.
Người dân - từ đàn ông, phụ nữ cho đến trẻ con - thong thả tản bộ khắp nơi. Ai nấy đều bận trang phục xanh lá và mang làn da hơi ngả xanh. Họ tròn mắt ngạc nhiên nhìn Dorothy cùng nhóm bạn đồng hành kỳ lạ của cô bé. Lũ trẻ con vừa thấy Sư Tử đã sợ hãi bỏ chạy, núp tiệt sau lưng mẹ; nhưng tịnh không một ai cất tiếng hỏi han nhóm bạn. Rất nhiều cửa tiệm nằm san sát trên phố, và Dorothy nhận ra mọi thứ bên trong đều nhuộm một màu xanh. Nào là kẹo xanh, bỏng ngô xanh, cho đến giày xanh, mũ xanh cùng đủ loại quần áo xanh lá. Ở một góc nọ, có người đàn ông đang bán nước chanh xanh; khi bọn trẻ mua nước, cô bé thấy chúng trả tiền bằng những đồng xu xanh mướt.
Dường như ở đây chẳng có ngựa hay bất cứ loài vật nào; đàn ông thì chở đồ đạc quanh phố bằng những chiếc xe cút kít nhỏ màu xanh lá tự đẩy. Trông ai cũng toát lên vẻ vui tươi, mãn nguyện và no đủ.
Người gác cổng dẫn cả nhóm băng qua những con phố cho tới khi họ đến trước một tòa nhà đồ sộ tọa lạc ngay chính giữa Thành phố. Đó chính là Cung điện của Oz, vị Phù Thủy Vĩ Đại. Trước cửa có một người lính đứng gác, mình mặc quân phục xanh lá, chòm râu dài cũng một màu xanh lá.
"Tôi đưa những người lạ mặt này đến đây," Người gác cổng nói với anh lính gác, "họ có thỉnh cầu được diện kiến ngài Oz Vĩ Đại."
"Xin mời bước vào trong," người lính đáp, "tôi sẽ chuyển lời của các bạn đến ngài ấy."
Thế là cả nhóm bước qua Cổng Cung điện, được dẫn vào một căn phòng rộng thênh thang trải thảm xanh cùng những món nội thất xanh tuyệt đẹp đính ngọc lục bảo. Người lính yêu cầu tất cả chùi chân lên một tấm thảm màu xanh trước khi bước vào. Đợi họ ngồi xuống, anh ta mới lịch sự lên tiếng:
"Xin hãy tự nhiên nghỉ ngơi, trong lúc tôi đi tới cửa Phòng Điện Kiến1 để bẩm báo với ngài Oz về sự hiện diện của các bạn."
Bọn họ phải đợi một lúc lâu người lính mới quay lại. Vừa thấy anh ta, Dorothy liền hỏi:
"Chú đã gặp được ngài Oz chưa ạ?"
"Ồ, chưa đâu cô bé," người lính đáp, "tôi chưa từng được thấy mặt ngài ấy. Nhưng tôi đã tâu lại lời thỉnh cầu khi ngài đang ngồi sau bức bình phong. Ngài phán rằng sẽ ban cho các bạn một buổi yết kiến như mong muốn. Thế nhưng, mỗi người phải lần lượt diện kiến ngài một mình, và mỗi ngày ngài chỉ tiếp đúng một người. Do vậy, các bạn sẽ phải lưu lại Cung điện vài ngày. Tôi sẽ cho người dẫn các bạn đến phòng nghỉ để thư giãn cho thật thoải mái sau chuyến đi dài."
"Cháu cảm ơn chú," cô bé đáp, "ngài Oz thật là tốt bụng."
Người lính liền thổi một chiếc còi xanh lá. Ngay lập tức, một cô gái trẻ trong bộ váy lụa xanh xinh xắn nhẹ nhàng bước vào. Cô gái có mái tóc xanh cùng đôi mắt xanh tuyệt đẹp, cúi chào Dorothy thật thấp rồi khẽ nói:
"Xin cô đi theo tôi, tôi sẽ đưa cô đến phòng nghỉ của mình."
Thế là Dorothy tạm biệt các bạn. Ôm bé Toto gọn trong tay, cô bé nối gót cô gái áo xanh băng qua bảy dãy hành lang, leo lên ba tầng cầu thang trước khi đến một căn phòng nằm ở mặt trước Cung điện. Đó là căn phòng nhỏ nhắn, êm đềm nhất thế gian, nổi bật với chiếc giường ngủ êm ái trải rợp lụa xanh và đắp một tấm khăn nhung cùng màu. Giữa phòng là một đài phun nước nhỏ xíu, tung những tia nước hoa xanh mướt vào không trung rồi rào rạt rơi xuống chiếc bồn cẩm thạch chạm trổ tinh xảo. Bên bệ cửa sổ tô điểm những đóa hoa xanh xinh xắn, và trên chiếc kệ gần đó là dãy sách nhỏ gáy xanh ngay ngắn. Sau này, khi có lúc nhàn rỗi mở sách ra xem, Dorothy phát hiện bên trong toàn những bức tranh xanh kỳ quặc buồn cười đến mức khiến cô bé không nhịn được mà phải bật cười rúc rích.
Bên trong tủ quần áo treo vô số những bộ váy xanh làm từ lụa, sa tanh và nhung; kỳ diệu thay, tất cả đều vừa vặn với Dorothy một cách hoàn hảo.
"Xin cô cứ tự nhiên như ở nhà nhé," cô gái áo xanh ân cần nói, "nếu cần bất cứ thứ gì, cô cứ rung chuông. Sáng mai ngài Oz sẽ cho người đến gọi cô."
Nói rồi, cô gái để Dorothy lại một mình và quay trở ra với những người khác. Cô lần lượt dẫn họ đến phòng riêng, và ai nấy đều thấy mình được tươm tất bố trí nghỉ ngơi ở một khu vực vô cùng dễ chịu của Cung điện. Dĩ nhiên, sự chu đáo này với Bù Nhìn mà nói thì đúng là uổng công vô ích; bởi vừa vào phòng chỉ còn lại một mình, anh chàng bèn đứng ngây ra ngay sát cửa ra vào để... chờ đến sáng. Nằm xuống nào có giúp anh nghỉ ngơi được gì, mà anh thì lại chẳng biết nhắm mắt; thế là cả đêm anh cứ đứng trân trân nhìn một con nhện nhỏ đang mải miết giăng tơ ở góc phòng, y như thể anh đang ở đâu đó chứ chẳng phải trong một căn phòng lộng lẫy bậc nhất trần đời. Người tiều phu Thiếc thì lại ngả lưng xuống giường theo thói quen cũ từ hồi còn là người bằng xương bằng thịt. Nhưng vì không thể ngủ được, anh đành thức trắng đêm cử động các khớp của mình lên xuống để đảm bảo chúng luôn linh hoạt, trơn tru. Sư Tử hẳn là thích một chiếc giường êm ái kết bằng lá khô giữa rừng già hơn, và anh cũng chẳng khoái gì cảnh bị nhốt chật chội trong phòng; nhưng anh chàng đủ khôn ngoan để không bận tâm đến những chuyện cỏn con ấy. Vì thế, Sư Tử phóng tót lên giường, cuộn tròn người lại như một con mèo bự rồi ngáy rừ rừ, chìm vào giấc ngủ chỉ trong nháy mắt.
Sáng hôm sau, khi đã dùng xong bữa điểm tâm, cô gái áo xanh đến đón Dorothy. Cô thay cho cô bé một trong những chiếc váy lộng lẫy nhất, được dệt từ lụa sa tanh với hoa văn xanh biếc. Dorothy khoác thêm chiếc tạp dề lụa xanh, cẩn thận thắt một dải ruy băng đồng màu quanh cổ Toto, rồi cùng nhau tiến về Phòng Tọa Thiền của Phù thủy Oz Vĩ Đại.
Họ băng qua một đại sảnh tụ tập đông đảo các quý phu nhân và triều thần. Ai nấy đều khoác lên mình những bộ trang phục rực rỡ lộng lẫy. Dù cả ngày chẳng làm gì ngoài việc tán gẫu, sáng nào họ cũng túc trực bên ngoài Phòng Tọa Thiền, dẫu chưa một ai từng được phép diện kiến Oz. Thấy Dorothy bước vào, mọi ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cô bé, và một người khẽ thì thầm:
"Cô bé thực sự định vào diện kiến gương mặt của ngài Oz Khủng Khiếp sao?"
"Dĩ nhiên rồi ạ," cô bé đáp lời, "nếu ngài ấy chịu gặp cháu."
"Ồ, ngài ấy sẽ gặp cô bé thôi," người lính từng báo tin cho Vị Phù Thủy lên tiếng. "Thật ra, ngài vốn không thích ai xin diện kiến. Ban đầu, ngài nổi giận đùng đùng, bảo tôi hãy đuổi cô về nơi xuất phát. Thế nhưng, khi ngài vặn hỏi cô trông ra sao, và tôi nhắc đến đôi giày bạc, ngài bỗng để tâm lạ thường. Cuối cùng, tôi kể nốt về dấu son trên trán cô, và thế là ngài ưng thuận cho phép cô bé vào gặp."
Vừa lúc đó, một hồi chuông lanh lảnh vang lên. Cô gái áo xanh dặn dò Dorothy: "Tín hiệu đấy. Cô phải vào Phòng Tọa Thiền một mình nhé."
Cô gái khẽ mở cánh cửa nhỏ. Dorothy thu hết can đảm bước qua, để rồi ngỡ ngàng trước một không gian kỳ diệu. Căn phòng rộng lớn mang hình tròn với vòm trần cong vút. Từ tường, trần đến sàn nhà, đâu đâu cũng được khảm những viên ngọc lục bảo khổng lồ ghép khít rịt vào nhau. Ngay chính giữa trần nhà tỏa xuống một luồng sáng rực rỡ như ánh dương, soi rọi mặt ngọc lục bảo phát ra thứ ánh sáng lấp lánh đến mê hồn.
Nhưng điều cuốn hút Dorothy hơn cả là ngai vàng uy nghi bằng cẩm thạch xanh lá ngự ngay giữa phòng. Chiếc ngai mang dáng dấp của một chiếc ghế tựa, khảm đầy đá quý tỏa sáng lấp lánh. Ngay trên ngai vàng trễm trệ một Cái Đầu khổng lồ. Tuyệt nhiên chẳng có thân mình, cánh tay hay đôi chân nào nâng đỡ nó. Cái Đầu trọc lốc, chỉ có độc mắt, mũi, và miệng, nhưng kích thước thì to lớn dị thường, vượt xa cả cái đầu của những gã khổng lồ vĩ đại nhất.
Trong lúc Dorothy còn đang ngẩn ngơ xen lẫn sợ hãi ngắm nhìn, đôi mắt khổng lồ từ từ đảo qua, nhìn cô chằm chằm bằng một ánh nhìn sắc lẹm. Kế đó, cái miệng bắt đầu mấp máy, và một giọng nói trầm dội vang lên:
"Ta là Oz, Vĩ Đại và Khủng Khiếp2. Ngươi là ai, và tại sao ngươi lại tìm ta?"
Giọng nói ấy nghe chẳng đáng sợ như cô từng tưởng tượng khi phát ra từ một Cái Đầu to tướng. Nhờ thế, cô bé vững tâm hơn, lấy hết can đảm thưa:
"Cháu là Dorothy, Nhỏ bé và Ngoan ngoãn. Cháu đến gặp ngài để cúi xin ngài giúp đỡ."
Đôi mắt khổng lồ chằm chằm quan sát cô, đăm chiêu suy tính suốt cả phút đồng hồ. Đoạn, giọng nói lại cất lên:
"Ngươi lấy đâu ra đôi giày bạc kia?"
"Cháu lấy được từ mụ Phù thủy Ác độc phương Đông, sau khi ngôi nhà của cháu tình cờ rơi trúng và tiêu diệt mụ ta," cô bé thành thật đáp.
"Thế còn dấu vết trên trán ngươi, từ đâu mà có?" giọng nói tiếp tục tra vấn.
"Đó là dấu môi của Phù thủy Tốt bụng phương Bắc. Bà ấy đã hôn cháu thay lời chào tạm biệt và chỉ đường cho cháu đến gặp ngài," cô bé nhỏ nhẹ nói.
Đôi mắt sắc bén xoáy sâu vào Dorothy thêm lần nữa, và dường như thấu hiểu cô không hề nói dối. Rồi Oz hỏi:
"Ngươi muốn ta làm gì?"
"Xin ngài hãy đưa cháu trở về Kansas, nơi có dì Em và dượng Henry của cháu," cô tha thiết khẩn cầu. "Cháu không quen với vùng đất của ngài, dẫu nơi đây đẹp đẽ vô ngần. Cháu biết chắc rằng dì Em đang khóc cạn nước mắt vì lo lắng khi cháu biệt tích lâu đến vậy."
Đôi mắt chớp liên hồi ba cái, đảo lên trần rồi liếc xuống sàn nhà. Chúng đảo tròn kỳ quặc, tưởng chừng có thể soi rọi tận mọi ngóc ngách trong căn phòng. Cuối cùng, chúng đậu lại trên người Dorothy.
"Vì cớ gì ta phải làm điều này cho ngươi?" Oz chất vấn.
"Bởi vì ngài mang quyền phép vô song, còn cháu quá đỗi yếu ớt. Bởi vì ngài là một Phù Thủy Vĩ Đại, còn cháu chỉ là một cô bé nhỏ nhoi," Dorothy thật thà đáp.
"Nhưng ngươi đủ mạnh để hạ gục mụ Phù thủy Ác độc phương Đông cơ mà," Oz phản bác.
"Đó hoàn toàn là sự tình cờ thôi ạ," Dorothy bối rối phân trần, "cháu đâu thể làm gì khác được."
"Được rồi," Cái Đầu gầm gừ, "ta sẽ cho ngươi một câu trả lời. Ngươi không có quyền trông mong ta đưa ngươi trở lại Kansas nếu như không làm một điều gì đó để đền đáp. Ở xứ sở này, hễ ai muốn nhận lại đều phải trả một cái giá tương xứng. Nếu ngươi muốn ta dùng quyền năng phép thuật đưa ngươi về nhà bình yên, trước hết ngươi phải thực hiện một nhiệm vụ cho ta. Giúp ta, rồi ta sẽ giúp ngươi."
"Cháu phải làm gì thưa ngài?" cô bé rụt rè hỏi.
"Tiêu diệt mụ Phù thủy Ác độc phương Tây," Oz lạnh lùng phán.
"Nhưng cháu không thể!" Dorothy thất thanh kêu lên, sững sờ tột độ.
"Ngươi đã kết liễu Phù thủy phương Đông, lại còn đang xỏ đôi giày bạc mang bùa chú đầy quyền năng. Toàn cõi đất này nay chỉ còn sót lại duy nhất một mụ Phù thủy Ác độc. Chừng nào ngươi mang tin mụ ta đã chết về đây, ta sẽ tức khắc đưa ngươi trở lại Kansas - nhược bằng không, đừng hòng quay về."
Nghe xong, cô bé òa khóc nức nở, tuyệt vọng đến tột cùng. Đôi mắt khổng lồ chớp nhẹ, thoáng bồn chồn nhìn cô bé, tựa như Oz Vĩ Đại vẫn đinh ninh cô sẽ làm được một khi cô quyết tâm.
"Cháu chưa từng cố ý làm hại đến cả một con bọ," cô bé nghẹn ngào. "Ngay cả khi muốn, làm sao cháu đủ sức tiêu diệt mụ Phù thủy Ác độc? Một người Vĩ Đại và Khủng Khiếp như ngài còn chẳng thể tự tay trừ khử mụ, sao ngài lại ép một cô bé như cháu?"
"Ta không cần biết," Cái Đầu nói, "đó là phán quyết cuối cùng. Chừng nào mụ Phù thủy Ác độc chưa chết, ngươi đừng hòng mơ mộng được gặp lại dượng và dì. Hãy khắc cốt ghi tâm: mụ Phù thủy đó vô cùng tàn ác - ác độc đến rợn người - và đáng bị trừng trị. Giờ thì lui đi, và đừng vác mặt đến diện kiến ta lần nào nữa cho đến khi nhiệm vụ được hoàn thành!"
Mang nặng nỗi muộn phiền, Dorothy bước ra khỏi Phòng Tọa Thiền, quay lại chỗ Sư Tử, Bù Nhìn và Người tiều phu Thiếc đang sốt ruột chờ tin.
"Chẳng còn mảy may hy vọng nào cho tôi cả," cô u sầu thốt lên. "Oz sẽ không bao giờ đưa tôi về nhà nếu tôi chưa diệt trừ được mụ Phù thủy Ác độc phương Tây. Mà tôi thì làm sao có thể làm nổi chuyện tày đình đó cơ chứ!"
Các bạn của cô vô cùng xót xa, nhưng tất cả đều lực bất tòng tâm. Thế là, Dorothy lủi thủi quay về phòng riêng, ngả lưng xuống giường và khóc rưng rức cho đến khi lịm đi trong giấc ngủ đầy mệt nhọc.
Sáng hôm sau, người lính với bộ râu xanh biếc tìm đến chỗ Bù Nhìn và nói:
"Hãy đi theo tôi, vì Oz đã cho gọi anh."
Thế là Bù Nhìn cất bước theo chân người lính. Anh được dẫn thẳng vào căn Phòng Tọa Thiền thênh thang. Tại đó, chễm chệ trên ngai vàng ngọc lục bảo là một Quý bà kiêu sa, lộng lẫy đến ngỡ ngàng. Nàng khoác trên mình chiếc váy lụa xanh lá mỏng manh tựa sương mai, mái tóc xanh bồng bềnh uốn lượn được điểm xuyết bởi chiếc vương miện khảm ngọc lấp lánh. Từ đôi bờ vai nàng mọc ra đôi cánh rực rỡ sắc màu, mỏng nhẹ đến độ chỉ một hơi thở thoảng qua cũng đủ làm chúng rung rinh xao động.
Khi Bù Nhìn đã ráng sức cúi chào sinh vật tuyệt mỹ ấy một cách duyên dáng nhất mà mớ rơm nhồi trong cơ thể cho phép, Quý bà nọ hướng ánh mắt ngọt ngào về phía anh và cất lời:
"Ta là Oz, Vĩ Đại và Khủng Khiếp. Ngươi là ai, và cớ sao lại tìm đến ta?"
Lúc này, Bù Nhìn vô cùng sửng sốt, bởi anh cứ đinh ninh sẽ được diện kiến một Cái Đầu khổng lồ như lời Dorothy kể. Dẫu vậy, anh vẫn lấy lại can đảm và đáp lời:
"Tôi chỉ là một Bù Nhìn, trong mình chỉ toàn là rơm rạ. Vì thế nên tôi chẳng hề có trí óc. Tôi đến đây để khẩn khoản mong ngài ban cho tôi một bộ óc thay thế mớ rơm này, để tôi có thể trở thành một con người đích thực như bao người khác trong vương quốc của ngài."
"Cớ sao ta phải ban ơn đó cho ngươi?" Quý bà cất tiếng hỏi.
"Bởi vì ngài là đấng uy quyền đầy trí tuệ, và ngoài ngài ra, chẳng ai trên thế gian này có thể cứu giúp tôi cả," Bù Nhìn cung kính trả lời.
"Ta chẳng bao giờ ban phát điều gì mà không mong cầu sự đền đáp," Oz tuyên bố. "Nhưng ta sẽ hứa với ngươi ngần này: Nếu ngươi thay ta trừ khử Mụ Phù thủy Ác độc phương Tây, ta sẽ ban cho ngươi một bộ óc tinh anh tuyệt đỉnh, giúp ngươi trở thành sinh vật thông thái nhất cõi Oz này."
"Tôi tưởng ngài đã giao phó nhiệm vụ tiêu diệt Mụ Phù thủy cho Dorothy rồi cơ mà," Bù Nhìn thốt lên đầy kinh ngạc.
"Đúng là ta đã làm vậy. Ta chẳng màng đến việc ai sẽ ra tay kết liễu mụ. Nhưng chừng nào mụ ta chưa bỏ mạng, ta sẽ không bao giờ thỏa mãn ước nguyện của ngươi. Giờ thì đi đi, và đừng vác mặt đến tìm ta nữa cho đến khi ngươi tự tay giành lấy bộ óc mà ngươi ngày đêm khao khát."
Bù Nhìn ủ rũ quay về bên những người bạn đồng hành và kể lại tường tận lời phán truyền của Oz. Dorothy nghe xong cũng sửng sốt tột độ khi biết Vị Phù Thủy Vĩ Đại không phải là một Cái Đầu như cô từng thấy, mà lại hóa thân thành một Quý bà kiều diễm.
"Dẫu sao đi nữa," Bù Nhìn thở dài ngao ngán, "bà ấy cũng cần một trái tim hệt như Người tiều phu Thiếc vậy."
Sáng hôm sau nữa, người lính với bộ râu màu xanh lá tìm đến Người tiều phu Thiếc và thông báo:
"Oz đã truyền gọi anh. Hãy đi theo tôi."
Thế là Người tiều phu Thiếc cất bước theo chân anh lính tiến vào Phòng Tọa Thiền rộng lớn. Dọc đường, anh thầm đoán xem liệu mình sẽ diện kiến một Quý bà kiêu sa hay một Cái Đầu khổng lồ, nhưng tự thâm tâm, anh một mực mong chờ hình bóng của một Quý bà. "Bởi vì," anh tự nhủ, "nếu đó là cái đầu, chắc chắn tôi sẽ chẳng được ban cho trái tim nào cả. Một cái đầu vô tri làm sao có trái tim riêng để mà thấu hiểu hay xót thương cho tình cảnh của tôi. Nhưng nếu đó là một Quý bà xinh đẹp, tôi sẽ hết lời nài nỉ xin một nhịp đập nơi lồng ngực, bởi người đời vẫn thường ca tụng rằng phụ nữ ai cũng mang một tấm lòng nhân hậu bao la."
Nhưng khi Người tiều phu bước qua cánh cửa Phòng Tọa Thiền, chẳng có Cái Đầu nào đón đợi, cũng chẳng thấy bóng dáng Quý bà nào hiện diện. Thay vào đó, Oz đã hóa thân thành một con Quái vật mang dáng vẻ hãi hùng tột độ. Thân hình nó đồ sộ gần bằng cả một con voi, nặng nề đến mức chiếc ngai vàng ngọc lục bảo dường như cũng phải oằn mình run rẩy chịu đựng. Quái vật mang chiếc đầu tựa như loài tê giác, nhưng lại mọc đến năm con mắt gườm gườm trên mặt. Từ thân mình nó, năm cánh tay dài thượt vươn ra, cùng năm cái chân khẳng khiu, lêu nghêu chống đỡ. Lớp lông lá dày cộm, gớm ghiếc phủ kín khắp cơ thể. Thật khó lòng mường tượng ra một sinh vật nào mang vẻ ngoài kinh khiếp đến nhường ấy. Cũng may cho Người tiều phu Thiếc là lúc đó anh chưa có trái tim, bởi nếu có, hẳn nó đã đập thình thịch, cuống cuồng lên vì hoảng loạn. Nhưng vì chỉ mang hình hài bằng thiếc vắt vẻo, Người tiều phu không hề mảy may sợ hãi, dẫu trong lòng ôm nỗi thất vọng tràn trề.
"Ta là Oz, Vĩ Đại và Khủng Khiếp," con Quái vật cất tiếng, âm vang dội lại rùng rợn như một tiếng gầm gừ man rợ. "Ngươi là ai, và cớ sao lại tìm đến ta?"
"Tôi là một Người tiều phu, và thân thể làm bằng thiếc. Chính vì thế, tôi không có lấy một trái tim, chẳng biết thế nào là yêu thương. Tôi khẩn cầu ngài hãy ban cho tôi một trái tim, để tôi có thể sống trọn vẹn như bao con người khác."
"Tại sao ta lại phải làm chuyện đó?" con Quái vật vặn hỏi.
"Bởi vì tôi tha thiết cầu xin điều đó, và trên đời này chỉ có duy nhất ngài mới đủ sức mạnh để đáp ứng ước nguyện của tôi," Người tiều phu cung kính trả lời.
Oz khẽ gầm gừ trước lời bộc bạch ấy, nhưng rồi đáp lời một cách cộc lốc: "Nếu ngươi thực sự khát khao một trái tim đến vậy, ngươi phải tự mình giành lấy nó."
"Bằng cách nào thưa ngài?" Người tiều phu hỏi lại.
"Hãy giúp Dorothy tiêu diệt mụ Phù thủy Ác độc phương Tây," con Quái vật dõng dạc ra lệnh. "Chừng nào mụ Phù thủy bỏ mạng, hãy trở lại đây tìm ta. Khi ấy, ta sẽ trao cho ngươi một trái tim to lớn nhất, nhân hậu nhất và ngập tràn tình yêu thương nhất trên toàn cõi Oz."
Thế là Người tiều phu Thiếc đành ngậm ngùi quay về bên những người bạn đồng hành. Chàng rầu rĩ kể lại dáng vẻ kinh hoàng của con Quái vật mà mình vừa diện kiến. Ai nấy đều vô cùng sững sờ trước những hình thù biến hóa khôn lường của Vị Phù Thủy Vĩ Đại, riêng Sư Tử thì dõng dạc lên tiếng:
"Nếu ông ta dám hóa thành Quái vật khi tôi bước vào, tôi sẽ gầm lên những tiếng đáng sợ nhất có thể. Dọa cho ông ta khiếp vía đến mức phải ngoan ngoãn giao ra tất thảy những gì tôi đòi hỏi. Còn nếu ông ta hiện nguyên hình là một Quý bà xinh đẹp, tôi sẽ vờ chồm lên vồ lấy, ép bà ta phải nhất nhất nghe theo ý mình. Thậm chí, nếu ông ta chỉ là một Cái Đầu vĩ đại, thì số phận ông ta vẫn nằm trong tay tôi mà thôi; tôi sẽ lăn cái đầu ấy vòng quanh căn phòng cho đến khi ông ta chịu hứa cho chúng ta những gì chúng ta hằng khao khát. Vậy nên, các bạn của tôi ơi, hãy cứ vui vẻ và vững tin lên, bởi cuối cùng rồi mọi chuyện cũng sẽ êm đẹp cả thôi!"
Sáng hôm sau, người lính với bộ râu xanh biếc dẫn Sư Tử Hèn Nhát tới tận ngưỡng cửa của Phòng Tọa Thiền nguy nga, ra hiệu cho anh tự mình bước vào diện kiến Oz.
Sư Tử lập tức rụt rè bước qua cánh cửa. Vừa đưa mắt nhìn quanh, anh đã sững sờ nhận ra ngự trị trên ngai vàng giờ đây là một Quả cầu Lửa khổng lồ. Nó bừng bừng rực rỡ và dữ dội đến mức đôi mắt anh gần như hoa lên, không sao nhìn thẳng được. Ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh lúc đó là hẳn Oz đã sơ ý bắt lửa và đang tự thiêu cháy chính mình. Nhưng khi Sư Tử vừa lấy can đảm nhích lại gần hơn, sức nóng kinh hồn hắt ra đã làm sém cả những sợi râu oai vệ của anh. Hoảng hốt, Sư Tử run rẩy lùi tít về phía cánh cửa.
Từ sâu thẳm bên trong khối cầu rực lửa, một giọng nói trầm hùng mà uyển chuyển vang lên:
"Ta là Oz, Vĩ Đại và Khủng Khiếp. Ngươi là ai, và cớ sao lại cất công tìm đến ta?"
Sư Tử khép nép đáp lời: "Tôi là một Sư Tử Hèn Nhát, lúc nào cũng rụt rè và sợ hãi vạn vật. Tôi đến đây để khẩn thiết cầu xin ngài ban cho một lòng can đảm, để tôi có thể đường hoàng trở thành Vua của các loài Thú, đúng như cách mà con người vẫn thường xưng tụng tôi."
"Vậy tại sao ta lại phải ban cho ngươi lòng can đảm?" Oz cất giọng hỏi lại.
"Bởi ngài là bậc vĩ đại nhất trong số mọi Phù thủy trên đời, và ngài cũng là người duy nhất có phép mầu để thỏa mãn ước nguyện này của tôi," Sư Tử kính cẩn đáp.
Quả cầu Lửa bỗng nhiên bùng lên dữ dội trong tích tắc, ngọn lửa đỏ rực nhảy múa cuồng nộ rồi giọng nói lại cất lên oai nghiêm: "Hãy mang bằng chứng chứng minh Mụ Phù thủy Ác độc đã bỏ mạng về đây cho ta, và ngay vào khoảnh khắc ấy, ta sẽ ban cho ngươi lòng can đảm. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, chừng nào mụ ta vẫn còn sống nhởn nhơ, ngươi sẽ mãi mãi phải mang thân phận của một kẻ hèn nhát."
Những lời phán quyết ấy khiến Sư Tử cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng anh chẳng biết phải thốt ra lời nào để phản bác. Và trong lúc anh vẫn đang đứng câm lặng chôn chân nhìn chằm chằm vào Quả cầu Lửa, nó bắt đầu tỏa ra một lượng nhiệt hừng hực đến mức anh sợ hãi cúp đuôi, ba chân bốn cẳng lao thẳng ra khỏi phòng. Vừa thoát ra ngoài, Sư Tử mừng quýnh khi thấy những người bạn thân thiết vẫn đang kiên nhẫn đợi mình. Anh liền hổn hển kể lại toàn bộ buổi diện kiến kinh hoàng với Vị Phù Thủy quyền năng.
"Bây giờ chúng ta biết phải làm sao đây?" Dorothy cất giọng sầu não.
"Chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất thôi," Sư Tử chậm rãi đáp, "đó là tiến thẳng vào vùng đất của người Winkie3, tìm cho bằng được Mụ Phù thủy Ác độc và tiêu diệt mụ."
"Nhưng ngộ nhỡ chúng ta không làm được thì sao?" cô bé lo lắng hỏi.
"Vậy thì tôi sẽ chẳng bao giờ có được lòng can đảm," Sư Tử kiên quyết nói.
"Và tôi sẽ chẳng bao giờ có trí óc," Bù Nhìn buồn bã thêm vào.
"Và tôi sẽ chẳng bao giờ có một trái tim," Người tiều phu Thiếc cất tiếng thở dài.
"Và cháu cũng sẽ chẳng bao giờ được gặp lại dì Em và dượng Henry nữa," Dorothy nấc nghẹn, và những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài.
"Ôi, cẩn thận nào!" cô gái áo xanh cuống quýt thốt lên. "Nước mắt của cô sẽ rớt xuống chiếc váy lụa xanh tuyệt đẹp này và làm ố nó mất thôi."
Nghe vậy, Dorothy vội vàng lau vệt nước mắt và ngậm ngùi nói: "Tôi đoán là chúng ta đành phải liều một phen thôi. Nhưng tôi nói thật, dù có phải vì mong mỏi được gặp lại dì Em đi chăng nữa, tôi cũng không nỡ lấy đi mạng sống của bất kỳ ai."
"Tôi sẽ đồng hành cùng bạn; dù tôi vô cùng nhát gan và chẳng đời nào dám ra tay hạ sát mụ Phù thủy," Sư Tử dõng dạc nói.
"Tôi cũng đi nữa," Bù Nhìn nhanh nhảu tuyên bố; "dẫu cho cái đầu nhồi rơm ngốc nghếch này chắc sẽ chẳng giúp ích được gì nhiều cho bạn đâu."
"Tôi không có trái tim để mà nhẫn tâm làm hại một sinh mạng, dù đó có là mụ Phù thủy đi chăng nữa," Người tiều phu Thiếc trầm ngâm nhận xét; "nhưng nếu bạn đã quyết định lên đường, tôi nhất định sẽ sát cánh bên bạn."
Sau một hồi bàn bạc, nhóm bạn quyết định sẽ khởi hành vào buổi sáng hôm sau. Để chuẩn bị kỹ lưỡng, Người tiều phu mài sắc lẹm lưỡi rìu trên một phiến đá màu xanh lá và tỉ mẩn tra dầu vào tất cả các khớp nối trên cơ thể. Bù Nhìn thì tự nhồi lại người cho căng phồng bằng những cọng rơm tươi mới, còn Dorothy ân cần dùng lớp sơn mới vẽ lại đôi mắt cho anh chàng để anh có thể nhìn đời sáng tỏ hơn. Cô gái áo xanh, với tấm lòng đôn hậu vô ngần, đã tự tay chất đầy vào chiếc giỏ mây của Dorothy bao nhiêu thức ăn ngon lành, không quên buộc một chiếc chuông nhỏ xinh xắn quanh cổ chú chó Toto bằng một dải ruy băng màu xanh mềm mại.
Đêm đó, họ lên giường từ khá sớm và đánh một giấc say sưa, êm đềm cho đến tận lúc hừng đông ló rạng, khi tất cả bị đánh thức bởi tiếng gáy vang rền của một chú gà trống xanh lá sống ở sân sau Cung điện, hòa cùng tiếng cục tác mừng rỡ của một cô gà mái vừa đẻ ra một quả trứng xanh lá tròn trịa.
-
Phòng Điện Kiến (Throne Room) là căn phòng trang trọng trong cung điện, nơi các bậc quân vương hoặc nhân vật quyền lực tối cao ngự trên ngai vàng để chính thức gặp mặt, ra quyết định và giải quyết các thỉnh cầu. ↩
-
Nguyên tác tiếng Anh là 'Oz, the Great and Terrible'. Từ 'Terrible' ở đây không chỉ mang nghĩa là 'tồi tệ' hay 'đáng sợ', mà trong ngữ cảnh ngôn ngữ cổ điển nó mang nghĩa là 'gây ra sự kinh hãi, đầy uy quyền và sức mạnh tột bậc'. ↩
-
Người Winkie (Winkies) là cư dân hư cấu sinh sống ở vùng phương Tây xứ Oz. Tác giả L. Frank Baum thường sáng tạo ra các từ có âm điệu vui nhộn, lặp vần (như Munchkin, Winkie, Quadling) để đặt tên cho các dân tộc, tạo sự thích thú cho độc giả nhí. ↩
Chapter XI The Wonderful City of Oz
Even with eyes protected by the green spectacles, Dorothy and her friends were at first dazzled by the brilliancy of the wonderful City. The streets were lined with beautiful houses all built of green marble and studded everywhere with sparkling emeralds. They walked over a pavement of the same green marble, and where the blocks were joined together were rows of emeralds, set closely, and glittering in the brightness of the sun. The window panes were of green glass; even the sky above the City had a green tint, and the rays of the sun were green.
There were many people-men, women, and children-walking about, and these were all dressed in green clothes and had greenish skins. They looked at Dorothy and her strangely assorted company with wondering eyes, and the children all ran away and hid behind their mothers when they saw the Lion; but no one spoke to them. Many shops stood in the street, and Dorothy saw that everything in them was green. Green candy and green pop-corn were offered for sale, as well as green shoes, green hats, and green clothes of all sorts. At one place a man was selling green lemonade, and when the children bought it Dorothy could see that they paid for it with green pennies.
There seemed to be no horses nor animals of any kind; the men carried things around in little green carts, which they pushed before them. Everyone seemed happy and contented and prosperous.
The Guardian of the Gates led them through the streets until they came to a big building, exactly in the middle of the City, which was the Palace of Oz, the Great Wizard. There was a soldier before the door, dressed in a green uniform and wearing a long green beard.
“Here are strangers,” said the Guardian of the Gates to him, “and they demand to see the Great Oz.”
“Step inside,” answered the soldier, “and I will carry your message to him.”
So they passed through the Palace Gates and were led into a big room with a green carpet and lovely green furniture set with emeralds. The soldier made them all wipe their feet upon a green mat before entering this room, and when they were seated he said politely:
“Please make yourselves comfortable while I go to the door of the Throne Room and tell Oz you are here.”
They had to wait a long time before the soldier returned. When, at last, he came back, Dorothy asked:
“Have you seen Oz?”
“Oh, no,” returned the soldier; “I have never seen him. But I spoke to him as he sat behind his screen and gave him your message. He said he will grant you an audience, if you so desire; but each one of you must enter his presence alone, and he will admit but one each day. Therefore, as you must remain in the Palace for several days, I will have you shown to rooms where you may rest in comfort after your journey.”
“Thank you,” replied the girl; “that is very kind of Oz.”
The soldier now blew upon a green whistle, and at once a young girl, dressed in a pretty green silk gown, entered the room. She had lovely green hair and green eyes, and she bowed low before Dorothy as she said, “Follow me and I will show you your room.”
So Dorothy said good-bye to all her friends except Toto, and taking the dog in her arms followed the green girl through seven passages and up three flights of stairs until they came to a room at the front of the Palace. It was the sweetest little room in the world, with a soft comfortable bed that had sheets of green silk and a green velvet counterpane. There was a tiny fountain in the middle of the room, that shot a spray of green perfume into the air, to fall back into a beautifully carved green marble basin. Beautiful green flowers stood in the windows, and there was a shelf with a row of little green books. When Dorothy had time to open these books she found them full of queer green pictures that made her laugh, they were so funny.
In a wardrobe were many green dresses, made of silk and satin and velvet; and all of them fitted Dorothy exactly.
“Make yourself perfectly at home,” said the green girl, “and if you wish for anything ring the bell. Oz will send for you tomorrow morning.”
She left Dorothy alone and went back to the others. These she also led to rooms, and each one of them found himself lodged in a very pleasant part of the Palace. Of course this politeness was wasted on the Scarecrow; for when he found himself alone in his room he stood stupidly in one spot, just within the doorway, to wait till morning. It would not rest him to lie down, and he could not close his eyes; so he remained all night staring at a little spider which was weaving its web in a corner of the room, just as if it were not one of the most wonderful rooms in the world. The Tin Woodman lay down on his bed from force of habit, for he remembered when he was made of flesh; but not being able to sleep, he passed the night moving his joints up and down to make sure they kept in good working order. The Lion would have preferred a bed of dried leaves in the forest, and did not like being shut up in a room; but he had too much sense to let this worry him, so he sprang upon the bed and rolled himself up like a cat and purred himself asleep in a minute.
The next morning, after breakfast, the green maiden came to fetch Dorothy, and she dressed her in one of the prettiest gowns, made of green brocaded satin. Dorothy put on a green silk apron and tied a green ribbon around Toto’s neck, and they started for the Throne Room of the Great Oz.
First they came to a great hall in which were many ladies and gentlemen of the court, all dressed in rich costumes. These people had nothing to do but talk to each other, but they always came to wait outside the Throne Room every morning, although they were never permitted to see Oz. As Dorothy entered they looked at her curiously, and one of them whispered:
“Are you really going to look upon the face of Oz the Terrible?”
“Of course,” answered the girl, “if he will see me.”
“Oh, he will see you,” said the soldier who had taken her message to the Wizard, “although he does not like to have people ask to see him. Indeed, at first he was angry and said I should send you back where you came from. Then he asked me what you looked like, and when I mentioned your silver shoes he was very much interested. At last I told him about the mark upon your forehead, and he decided he would admit you to his presence.”
Just then a bell rang, and the green girl said to Dorothy, “That is the signal. You must go into the Throne Room alone.”
She opened a little door and Dorothy walked boldly through and found herself in a wonderful place. It was a big, round room with a high arched roof, and the walls and ceiling and floor were covered with large emeralds set closely together. In the center of the roof was a great light, as bright as the sun, which made the emeralds sparkle in a wonderful manner.
But what interested Dorothy most was the big throne of green marble that stood in the middle of the room. It was shaped like a chair and sparkled with gems, as did everything else. In the center of the chair was an enormous Head, without a body to support it or any arms or legs whatever. There was no hair upon this head, but it had eyes and a nose and mouth, and was much bigger than the head of the biggest giant.
As Dorothy gazed upon this in wonder and fear, the eyes turned slowly and looked at her sharply and steadily. Then the mouth moved, and Dorothy heard a voice say:
“I am Oz, the Great and Terrible. Who are you, and why do you seek me?”
It was not such an awful voice as she had expected to come from the big Head; so she took courage and answered:
“I am Dorothy, the Small and Meek. I have come to you for help.”
The eyes looked at her thoughtfully for a full minute. Then said the voice:
“Where did you get the silver shoes?”
“I got them from the Wicked Witch of the East, when my house fell on her and killed her,” she replied.
“Where did you get the mark upon your forehead?” continued the voice.
“That is where the Good Witch of the North kissed me when she bade me good-bye and sent me to you,” said the girl.
Again the eyes looked at her sharply, and they saw she was telling the truth. Then Oz asked, “What do you wish me to do?”
“Send me back to Kansas, where my Aunt Em and Uncle Henry are,” she answered earnestly. “I don’t like your country, although it is so beautiful. And I am sure Aunt Em will be dreadfully worried over my being away so long.”
The eyes winked three times, and then they turned up to the ceiling and down to the floor and rolled around so queerly that they seemed to see every part of the room. And at last they looked at Dorothy again.
“Why should I do this for you?” asked Oz.
“Because you are strong and I am weak; because you are a Great Wizard and I am only a little girl.”
“But you were strong enough to kill the Wicked Witch of the East,” said Oz.
“That just happened,” returned Dorothy simply; “I could not help it.”
“Well,” said the Head, “I will give you my answer. You have no right to expect me to send you back to Kansas unless you do something for me in return. In this country everyone must pay for everything he gets. If you wish me to use my magic power to send you home again you must do something for me first. Help me and I will help you.”
“What must I do?” asked the girl.
“Kill the Wicked Witch of the West,” answered Oz.
“But I cannot!” exclaimed Dorothy, greatly surprised.
“You killed the Witch of the East and you wear the silver shoes, which bear a powerful charm. There is now but one Wicked Witch left in all this land, and when you can tell me she is dead I will send you back to Kansas-but not before.”
The little girl began to weep, she was so much disappointed; and the eyes winked again and looked upon her anxiously, as if the Great Oz felt that she could help him if she would.
“I never killed anything, willingly,” she sobbed. “Even if I wanted to, how could I kill the Wicked Witch? If you, who are Great and Terrible, cannot kill her yourself, how do you expect me to do it?”
“I do not know,” said the Head; “but that is my answer, and until the Wicked Witch dies you will not see your uncle and aunt again. Remember that the Witch is Wicked-tremendously Wicked-and ought to be killed. Now go, and do not ask to see me again until you have done your task.”
Sorrowfully Dorothy left the Throne Room and went back where the Lion and the Scarecrow and the Tin Woodman were waiting to hear what Oz had said to her. “There is no hope for me,” she said sadly, “for Oz will not send me home until I have killed the Wicked Witch of the West; and that I can never do.”
Her friends were sorry, but could do nothing to help her; so Dorothy went to her own room and lay down on the bed and cried herself to sleep.
The next morning the soldier with the green whiskers came to the Scarecrow and said:
“Come with me, for Oz has sent for you.”
So the Scarecrow followed him and was admitted into the great Throne Room, where he saw, sitting in the emerald throne, a most lovely Lady. She was dressed in green silk gauze and wore upon her flowing green locks a crown of jewels. Growing from her shoulders were wings, gorgeous in color and so light that they fluttered if the slightest breath of air reached them.
When the Scarecrow had bowed, as prettily as his straw stuffing would let him, before this beautiful creature, she looked upon him sweetly, and said:
“I am Oz, the Great and Terrible. Who are you, and why do you seek me?”
Now the Scarecrow, who had expected to see the great Head Dorothy had told him of, was much astonished; but he answered her bravely.
“I am only a Scarecrow, stuffed with straw. Therefore I have no brains, and I come to you praying that you will put brains in my head instead of straw, so that I may become as much a man as any other in your dominions.”
“Why should I do this for you?” asked the Lady.
“Because you are wise and powerful, and no one else can help me,” answered the Scarecrow.
“I never grant favors without some return,” said Oz; “but this much I will promise. If you will kill for me the Wicked Witch of the West, I will bestow upon you a great many brains, and such good brains that you will be the wisest man in all the Land of Oz.”
“I thought you asked Dorothy to kill the Witch,” said the Scarecrow, in surprise.
“So I did. I don’t care who kills her. But until she is dead I will not grant your wish. Now go, and do not seek me again until you have earned the brains you so greatly desire.”
The Scarecrow went sorrowfully back to his friends and told them what Oz had said; and Dorothy was surprised to find that the Great Wizard was not a Head, as she had seen him, but a lovely Lady.
“All the same,” said the Scarecrow, “she needs a heart as much as the Tin Woodman.”
On the next morning the soldier with the green whiskers came to the Tin Woodman and said:
“Oz has sent for you. Follow me.”
So the Tin Woodman followed him and came to the great Throne Room. He did not know whether he would find Oz a lovely Lady or a Head, but he hoped it would be the lovely Lady. “For,” he said to himself, “if it is the head, I am sure I shall not be given a heart, since a head has no heart of its own and therefore cannot feel for me. But if it is the lovely Lady I shall beg hard for a heart, for all ladies are themselves said to be kindly hearted.”
But when the Woodman entered the great Throne Room he saw neither the Head nor the Lady, for Oz had taken the shape of a most terrible Beast. It was nearly as big as an elephant, and the green throne seemed hardly strong enough to hold its weight. The Beast had a head like that of a rhinoceros, only there were five eyes in its face. There were five long arms growing out of its body, and it also had five long, slim legs. Thick, woolly hair covered every part of it, and a more dreadful-looking monster could not be imagined. It was fortunate the Tin Woodman had no heart at that moment, for it would have beat loud and fast from terror. But being only tin, the Woodman was not at all afraid, although he was much disappointed.
“I am Oz, the Great and Terrible,” spoke the Beast, in a voice that was one great roar. “Who are you, and why do you seek me?”
“I am a Woodman, and made of tin. Therefore I have no heart, and cannot love. I pray you to give me a heart that I may be as other men are.”
“Why should I do this?” demanded the Beast.
“Because I ask it, and you alone can grant my request,” answered the Woodman.
Oz gave a low growl at this, but said, gruffly: “If you indeed desire a heart, you must earn it.”
“How?” asked the Woodman.
“Help Dorothy to kill the Wicked Witch of the West,” replied the Beast. “When the Witch is dead, come to me, and I will then give you the biggest and kindest and most loving heart in all the Land of Oz.”
So the Tin Woodman was forced to return sorrowfully to his friends and tell them of the terrible Beast he had seen. They all wondered greatly at the many forms the Great Wizard could take upon himself, and the Lion said:
“If he is a Beast when I go to see him, I shall roar my loudest, and so frighten him that he will grant all I ask. And if he is the lovely Lady, I shall pretend to spring upon her, and so compel her to do my bidding. And if he is the great Head, he will be at my mercy; for I will roll this head all about the room until he promises to give us what we desire. So be of good cheer, my friends, for all will yet be well.”
The next morning the soldier with the green whiskers led the Lion to the great Throne Room and bade him enter the presence of Oz.
The Lion at once passed through the door, and glancing around saw, to his surprise, that before the throne was a Ball of Fire, so fierce and glowing he could scarcely bear to gaze upon it. His first thought was that Oz had by accident caught on fire and was burning up; but when he tried to go nearer, the heat was so intense that it singed his whiskers, and he crept back tremblingly to a spot nearer the door.
Then a low, quiet voice came from the Ball of Fire, and these were the words it spoke:
“I am Oz, the Great and Terrible. Who are you, and why do you seek me?”
And the Lion answered, “I am a Cowardly Lion, afraid of everything. I came to you to beg that you give me courage, so that in reality I may become the King of Beasts, as men call me.”
“Why should I give you courage?” demanded Oz.
“Because of all Wizards you are the greatest, and alone have power to grant my request,” answered the Lion.
The Ball of Fire burned fiercely for a time, and the voice said, “Bring me proof that the Wicked Witch is dead, and that moment I will give you courage. But as long as the Witch lives, you must remain a coward.”
The Lion was angry at this speech, but could say nothing in reply, and while he stood silently gazing at the Ball of Fire it became so furiously hot that he turned tail and rushed from the room. He was glad to find his friends waiting for him, and told them of his terrible interview with the Wizard.
“What shall we do now?” asked Dorothy sadly.
“There is only one thing we can do,” returned the Lion, “and that is to go to the land of the Winkies, seek out the Wicked Witch, and destroy her.”
“But suppose we cannot?” said the girl.
“Then I shall never have courage,” declared the Lion.
“And I shall never have brains,” added the Scarecrow.
“And I shall never have a heart,” spoke the Tin Woodman.
“And I shall never see Aunt Em and Uncle Henry,” said Dorothy, beginning to cry.
“Be careful!” cried the green girl. “The tears will fall on your green silk gown and spot it.”
So Dorothy dried her eyes and said, “I suppose we must try it; but I am sure I do not want to kill anybody, even to see Aunt Em again.”
“I will go with you; but I’m too much of a coward to kill the Witch,” said the Lion.
“I will go too,” declared the Scarecrow; “but I shall not be of much help to you, I am such a fool.”
“I haven’t the heart to harm even a Witch,” remarked the Tin Woodman; “but if you go I certainly shall go with you.”
Therefore it was decided to start upon their journey the next morning, and the Woodman sharpened his axe on a green grindstone and had all his joints properly oiled. The Scarecrow stuffed himself with fresh straw and Dorothy put new paint on his eyes that he might see better. The green girl, who was very kind to them, filled Dorothy’s basket with good things to eat, and fastened a little bell around Toto’s neck with a green ribbon.
They went to bed quite early and slept soundly until daylight, when they were awakened by the crowing of a green cock that lived in the back yard of the Palace, and the cackling of a hen that had laid a green egg.