Chương XIV: Bầy Khỉ Có Cánh

Hẳn bạn vẫn còn nhớ, chẳng có lấy một con đường-hay dẫu chỉ là một lối mòn nhỏ-nối giữa lâu đài của Phù thủy Xấu xa và Thành phố Ngọc lục bảo. Lần trước, khi bốn người bạn lên đường đi tìm mụ Phù thủy, mụ đã sớm phát hiện ra họ từ xa và phái Bầy Khỉ Có Cánh đến bắt tất cả mang về. Giờ đây, việc tự mình mò mẫm tìm đường về giữa những cánh đồng bạt ngàn hoa mao lương và cúc vàng rực rỡ khó khăn hơn gấp bội so với lúc được bay trên không trung. Tất nhiên, họ biết mình phải nhắm thẳng hướng đông, nơi mặt trời ló rạng; và họ đã bắt đầu hành trình hoàn toàn đúng hướng. Thế nhưng đến trưa, khi mặt trời đứng bóng ngay trên đỉnh đầu, cả nhóm chẳng thể phân biệt nổi đâu là đông, đâu là tây nữa. Vậy là họ lạc lối giữa mênh mông hoa cỏ. Dù thế, những người bạn vẫn kiên trì bước tiếp. Đêm xuống, ánh trăng vằng vặc nhô lên, tỏa sáng rạng ngời khắp không gian. Cả nhóm ngả lưng giữa đệm hoa vàng ngát hương và chìm vào giấc ngủ say sưa cho đến tận sáng-tất nhiên là trừ Bù Nhìn và Người tiều phu Thiếc.

Sáng hôm sau, mặt trời lẩn khuất sau tầng mây xám, nhưng họ vẫn tiếp tục lên đường, bước đi kiên định như thể đã nắm chắc phương hướng.

"Nếu chúng ta cứ đi đủ xa," Dorothy lên tiếng, "tôi tin chắc kiểu gì chúng ta cũng sẽ tới được một nơi nào đó."

Nhưng rồi nhiều ngày cứ thế trôi qua, trải dài trước mắt họ vẫn chỉ là những cánh đồng hoa đỏ thắm đến nao lòng. Bù Nhìn bắt đầu buông lời cằn nhằn.

"Chắc chắn chúng ta đã lạc đường thật rồi," bạn nói, "và trừ khi tìm lại được hướng đi để kịp đến Thành phố Ngọc lục bảo, tôi sẽ chẳng bao giờ có được trí não."

"Còn chú thì sẽ chẳng bao giờ có được trái tim," Người tiều phu Thiếc chêm vào. "Có vẻ như chú khó lòng mà chờ đợi thêm được nữa cho tới lúc gặp Oz, và cháu cũng phải thừa nhận đây quả là một hành trình dài đằng đẵng."

"Bạn thấy đấy," Sư Tử Hèn Nhát sụt sùi than thở, "tôi chẳng đủ dũng khí để cứ mãi lê bước mà không biết mình đang đi về đâu."

Đến lúc này, Dorothy cũng đâm ra chán nản. Cô bé ngồi thụp xuống bãi cỏ, đảo mắt nhìn những người bạn đồng hành. Cả bọn cũng ngồi xuống nhìn cô bé. Ngay cả Toto, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, chú chó nhỏ thấy mình quá mệt mỏi để cất bước đuổi theo một cánh bướm vừa lướt ngang đầu. Chú chỉ biết thè lưỡi thở hổn hển, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Dorothy như muốn hỏi xem cả bọn nên làm gì tiếp theo.

"Hay là chúng ta gọi bầy chuột đồng đến đi," cô bé nảy ra sáng kiến. "Biết đâu chúng có thể chỉ cho chúng ta đường đến Thành phố Ngọc lục bảo."

"Chắc chắn là chúng có thể rồi!" Bù Nhìn reo lên mừng rỡ. "Sao trước đây chúng ta lại không nghĩ ra điều đó nhỉ?"

Dorothy liền đưa chiếc còi nhỏ lên môi thổi. Kể từ ngày được Nữ vương Chuột Đồng tặng món quà này, cô bé luôn cẩn thận đeo nó quanh cổ. Chỉ vài phút sau, tiếng lạch bạch của muôn vàn bước chân tí hon đã vang lên, và một bầy chuột xám nhỏ bé hối hả ùa đến quanh cô. Trong số đó có đích thân Nữ vương. Bằng chất giọng eo éo đặc trưng, Nữ vương cất lời:

"Tôi có thể giúp gì cho những người bạn của mình đây?"

"Chúng tôi bị lạc mất rồi," Dorothy đáp. "Nữ vương có thể chỉ cho chúng tôi đường đến Thành phố Ngọc lục bảo được không?"

"Đương nhiên là được," Nữ vương trả lời. "Nhưng thành phố ấy còn cách đây xa lắm, bởi suốt thời gian qua cô bé đã đi ngược hướng mất rồi." Vừa lúc đó, ánh mắt Nữ vương dừng lại ở chiếc Mũ Vàng trên đầu Dorothy. Nữ vương liền bảo: "Tại sao cô bé không dùng phép thuật của chiếc Mũ để gọi Bầy Khỉ Có Cánh đến? Chúng sẽ chở cô bé về tận Thành phố của Oz trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ."

"Tôi không hề biết chiếc mũ có phép thuật đấy," Dorothy ngạc nhiên thốt lên. "Phép thuật đó là gì vậy?"

"Câu thần chú được ghi ngay bên trong chiếc Mũ Vàng kìa," Nữ vương Chuột Đồng đáp lời. "Nhưng nếu cô bé định gọi Bầy Khỉ Có Cánh đến, thì bọn ta phải chuồn khỏi đây thôi. Bọn khỉ ấy tinh nghịch lắm, và chúng luôn coi việc trêu chọc loài chuột là một trò tiêu khiển vô cùng thú vị."

"Chúng sẽ không làm hại tôi chứ?" cô bé lo lắng hỏi lại.

"Ồ, không đâu. Chúng bắt buộc phải tuân lệnh người đội Mũ. Tạm biệt cô bé nhé!" Nói đoạn, Nữ vương vội vã chạy biến đi mất tăm, kéo theo cả bầy chuột lăng xăng tháo chạy phía sau.

Dorothy đưa mắt nhìn vào bên trong chiếc Mũ Vàng thì phát hiện ra có vài dòng chữ được viết trên lớp lót. Cô bé thầm nghĩ, đây chắc hẳn là một câu thần chú bí mật. Thế là, cô bé cẩn thận làm theo từng bước hướng dẫn và đội chiếc mũ lấp lánh ấy lên đầu.

"Ep-pe, pep-pe, kak-ke!" cô bé vừa nhẩm đọc vừa đứng bằng chân trái.

"Bạn vừa nói gì cơ?" Bù Nhìn ngơ ngác hỏi, hoàn toàn không hiểu cô bạn nhỏ của mình đang làm gì.

"Hil-lo, hol-lo, hel-lo!1" Dorothy vẫn tiếp tục đọc thần chú, lần này cô bé đổi sang đứng bằng chân phải.

"Xin chào!" Người tiều phu Thiếc điềm tĩnh đáp lời, ngỡ rằng cô bé đang chào mình.

"Ziz-zy, zuz-zy, zik!" Dorothy dõng dạc nói, lúc này cô bé đã đứng vững trên cả hai chân. Thế là việc đọc câu thần chú đã hoàn tất. Ngay lập tức, một chuỗi âm thanh léo nhéo râm ran cùng những tiếng đập cánh rào rạt vang dội cả không gian, bầy Khỉ Có Cánh đã ùn ùn bay đến trước mặt họ.

Vị Vua Khỉ đáp xuống, kính cẩn cúi rạp người trước Dorothy và cất tiếng hỏi, "Mệnh lệnh của cô chủ là gì?"

"Chúng tôi đang muốn đến Thành phố Ngọc Lục Bảo," cô bé đáp lời, "nhưng chúng tôi lại bị lạc đường mất rồi."

"Chúng tôi sẽ chở cô chủ đi," vị Vua Khỉ cung kính đáp. Ngài vừa dứt lời, hai con khỉ to khỏe đã sà xuống, nhẹ nhàng bế bổng Dorothy lên và vút bay vào không trung. Những con khỉ khác cũng nhanh chóng xúm lại, khiêng Bù Nhìn, Người tiều phu Thiếc và Sư Tử lên cao. Một chú khỉ nhỏ hơn thì tóm lấy Toto rồi hối hả bay theo đàn, mặc cho chú chó nhỏ đang ra sức chống cự và ngoạm lấy nó.

Thoạt đầu, cả Bù Nhìn và Người tiều phu Thiếc đều không khỏi hoảng sợ. Họ vẫn chưa quên được bầy Khỉ Có Cánh này đã từng đối xử tệ bạc với mình như thế nào trong lần chạm trán trước. Nhưng rồi, nhận ra bầy khỉ hoàn toàn không có ý định làm hại ai, cả hai liền thả lỏng và vô tư tận hưởng cảm giác lướt đi êm ái giữa tầng không. Trôi bồng bềnh trên cao, họ tha hồ ngắm nhìn những khu vườn rực rỡ và những cánh rừng xanh thẳm trải dài tít tắp ngay dưới chân mình.

Về phần Dorothy, cô bé cảm thấy vô cùng thoải mái khi được che chở giữa hai con khỉ vạm vỡ nhất đàn, một trong số đó chính là vị Vua Khỉ oai vệ. Chúng đan những cánh tay lại với nhau để tạo thành một chiếc ghế ngồi vững chãi, vô cùng cẩn thận nâng niu để cô chủ nhỏ không bị tổn thương dù chỉ một chút.

"Tại sao ngài phải tuân theo phép thuật của chiếc Mũ Vàng?" cô bé hỏi.

"Đó là một câu chuyện dài," vị Vua Khỉ đáp lời, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười bay bổng; "nhưng vì chúng ta còn một chặng đường dài phía trước, tôi sẽ kể cho cô chủ nghe để giết thời gian, nếu cô chủ muốn."

"Cháu sẽ rất vui được nghe câu chuyện đó," cô bé lễ phép đáp.

"Ngày xửa ngày xưa," người thủ lĩnh bắt đầu chậm rãi, "chúng tôi từng là một giống loài tự do, sống hạnh phúc trong khu rừng thẳm. Bầy khỉ tự do chao liệng từ vòm cây này sang vòm cây khác, thỏa thích ăn trái ngọt hạt bùi và làm bất cứ điều gì mình muốn mà chẳng phải gọi ai là chủ nhân. Có chăng, đôi lúc vài kẻ trong bầy sinh thói tinh nghịch, sà xuống kéo đuôi những con vật không có cánh, đuổi bắt chim chóc, hay ném những quả hạch vào đám người đi bộ ngang qua rừng. Nhưng nhìn chung, chúng tôi đã sống những ngày tháng vô tư, ngập tràn niềm vui và tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc. Đó là chuyện của rất nhiều năm về trước, rất lâu trước khi Oz giáng trần từ những đám mây để cai trị vùng đất này.

"Thuở ấy, ở phương Bắc có một nàng công chúa tuyệt sắc giai nhân, nàng đồng thời cũng là một nữ phù thủy đầy quyền năng. Toàn bộ phép thuật đều được nàng dùng để cứu giúp mọi người, và nàng chưa từng làm hại bất kỳ ai có lòng lương thiện. Tên nàng là Gayelette, nàng sống trong một tòa cung điện nguy nga tráng lệ được xây hoàn toàn từ những khối hồng ngọc khổng lồ. Ai ai cũng kính yêu nàng, nhưng nỗi sầu muộn lớn nhất của công chúa là chẳng thể tìm được một người để trao gửi tình yêu. Bởi lẽ, trong mắt một người xinh đẹp và uyên bác như nàng, tất cả đàn ông đều quá đỗi ngu ngốc và thô kệch. Mãi về sau, nàng mới tìm thấy một cậu bé khôi ngô, đầy vẻ nam tính và bộc lộ trí thông minh xuất chúng trước tuổi. Gayelette quyết định rằng khi cậu bé trưởng thành, nàng sẽ chọn cậu làm chồng. Vì vậy, nàng đưa cậu về tòa cung điện hồng ngọc của mình, dùng toàn bộ quyền phép để biến cậu trở thành một chàng trai mạnh mẽ, nhân hậu và đáng yêu đúng như niềm mong mỏi của bất kỳ người phụ nữ nào. Khi đến tuổi trưởng thành, Quelala - tên của chàng trai ấy - được tụng xưng là người đàn ông xuất sắc và uyên bác nhất trong toàn cõi. Vẻ đẹp đầy nam tính của chàng khiến Gayelette say đắm khôn nguôi, và nàng vội vã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho hôn lễ.

"Khi ấy, ông nội tôi là Vua của bầy Khỉ Có Cánh sống trong khu rừng cạnh cung điện của công chúa Gayelette, và lão già ấy lại yêu thích những trò đùa tai quái hơn cả một bữa ăn ngon. Một ngày nọ, ngay trước đám cưới, ông nội tôi đang bay lượn cùng bầy đàn thì tình cờ thấy Quelala đang đi dạo bên bờ sông. Chàng diện một bộ trang phục lộng lẫy được may bằng lụa hồng và nhung tím, và ông nội tôi nghĩ xem mình có thể bày trò gì. Vâng lệnh của ông, cả bầy sà xuống tóm chặt lấy Quelala, xốc chàng bay ra tận giữa dòng sông rồi ném tòm chàng xuống dòng nước.

"'Bơi ra đi, anh bạn tốt của ta!' ông nội tôi hét lên, 'để xem nước có làm bẩn bộ quần áo của anh bạn không nào.' Quelala vốn là một người thông minh nên chàng không thể không bơi, và chàng chẳng hề hấn gì nhờ vào sự may mắn của mình. Chàng chỉ bật cười khi ngoi lên mặt nước, rồi bơi vào bờ. Nhưng khi Gayelette chạy ra chỗ chàng, nàng thấy bộ đồ lụa nhung của vị hôn phu đã bị dòng sông làm hỏng hết.

"Công chúa tức giận, và tất nhiên nàng biết rõ ai đã làm điều đó. Nàng sai mang toàn bộ bầy Khỉ Có Cánh đến diện kiến, và ban đầu nàng tuyên bố sẽ trói chặt cánh của chúng lại, rồi ném xuống sông để trừng phạt bằng đúng cái cách chúng đã đối xử với Quelala. Nhưng ông nội tôi đã ra sức van xin thảm thiết, bởi ông biết bầy khỉ chắc chắn sẽ chết đuối dưới sông nếu đôi cánh bị trói. Quelala cũng rủ lòng thương, nói giúp cho chúng một lời tử tế; vì vậy mà cuối cùng Gayelette đã tha mạng cho chúng, với một điều kiện: từ nay về sau, bầy Khỉ Có Cánh phải thực hiện ba lần mệnh lệnh của bất kỳ ai sở hữu chiếc Mũ Vàng. Chiếc mũ này được làm quà cưới cho Quelala, và người ta đồn đại rằng nó đã tiêu tốn của công chúa một nửa vương quốc. Tất nhiên, ông nội tôi cùng tất cả những con khỉ khác ngay lập tức gật đầu đồng ý với điều kiện đó, và đó là cách mà chúng tôi trở thành những kẻ nô lệ ba lần của người sở hữu chiếc Mũ Vàng, cho dù người đó có là ai đi chăng nữa."

"Thế chuyện gì đã xảy ra với họ?" Dorothy hỏi, cô bé đã vô cùng thích thú với câu chuyện.

"Quelala là vị chủ nhân đầu tiên của chiếc Mũ Vàng," con khỉ đáp lời, "chàng cũng là người đầu tiên đặt mong ước của mình lên chúng tôi. Vì cô dâu của chàng không thể chịu nổi việc phải nhìn thấy chúng tôi, nên sau khi kết hôn, chàng đã gọi tất cả chúng tôi đến một khu rừng và ra lệnh rằng: chúng tôi phải luôn ở những nơi mà nàng không bao giờ để mắt đến bầy Khỉ Có Cánh nữa. Chúng tôi rất vui lòng thực hiện điều đó, bởi tất cả đều khiếp sợ uy quyền của nàng.

"Đó là tất cả những gì chúng tôi từng phải làm cho đến khi chiếc Mũ Vàng lọt vào tay Mụ Phù thủy Xấu xa phương Tây, mụ đã bắt chúng tôi biến những người Winkie thành nô lệ, và sau đó đuổi chính Oz ra khỏi Vùng đất phương Tây. Bây giờ chiếc Mũ Vàng là của cô chủ, và cô chủ có quyền đưa ra mong ước của mình cho chúng tôi ba lần."

Vừa lúc Vua Khỉ khép lại câu chuyện, Dorothy đưa mắt nhìn xuống và ngỡ ngàng nhận ra những bức tường xanh biếc, lấp lánh ánh quang của Thành phố Ngọc lục bảo đã sừng sững hiện ra ngay trước mắt. Chuyến bay của bầy khỉ diễn ra nhanh như một cái chớp mắt khiến cô bé vô cùng kinh ngạc, song trong lòng cũng ngập tràn niềm hân hoan vì chuyến hành trình rốt cuộc đã cập bến bình an. Những sinh vật kỳ lạ cẩn trọng, nhẹ nhàng thả những người lữ hành xuống ngay trước cổng thành uy nghi. Vị Vua Khỉ kính cẩn cúi rạp mình chào tạm biệt Dorothy, rồi thoắt cái vỗ cánh bay vút đi, kéo theo sau là cả bầy khỉ ùn ùn chẻ mây lướt gió rời đi.

"Quả là một chuyến đi tuyệt diệu làm sao!" cô bé cất tiếng xuýt xoa.

"Đúng thế, và đây cũng là cách nhanh nhất để chúng ta rũ sạch mọi rắc rối," Sư Tử gật gù đáp lời. "Thật may mắn biết bao khi bạn đã mang theo chiếc Mũ diệu kỳ ấy!"



  1. Trong nguyên tác, từ 'hel-lo' trong câu thần chú phát âm giống hệt từ 'hello' (xin chào) trong tiếng Anh. Điều này tạo ra một cách chơi chữ, giải thích vì sao ngay sau đó Người tiều phu Thiếc lại hiểu nhầm và đáp lại là 'Xin chào!'.