CHƯƠNG IV. TỬ THẦN BÁM CHẶT
Beauty Smith tháo sợi xích quấn quanh cổ nó rồi lùi lại.
Nanh Trắng không lao lên ngay như mọi lần. Nó đứng im, hai tai vểnh thẳng về phía trước, vừa cảnh giác vừa tò mò mà quan sát kẻ thù kỳ lạ trước mặt. Chưa bao giờ nó trông thấy một con chó như thế này. Tim Keenan đẩy con chó mặt xệ tiến lên, miệng lẩm bẩm: "Lên đi." Con vật lạch bạch bước ra giữa vòng tròn - lùn tịt, thấp lè tè và thô kệch. Nó dừng lại, chớp mắt nhìn Nanh Trắng.
Đám đông liền gầm lên: "Lên đi, Cherokee! Cắn nó đi, Cherokee! Ăn tươi nuốt sống nó!"
Nhưng Cherokee chẳng có vẻ gì hào hứng với trận đấu. Nó ngoảnh đầu lại, chớp mắt nhìn những kẻ đang la hét, đồng thời ngoáy cái đuôi cộc một cách thân thiện. Nó không hề sợ - chỉ đơn giản là lười. Vả lại, nó cũng chẳng nghĩ rằng con chó đứng trước mặt mình xứng đáng để đánh nhau. Nó không quen đấu với loại chó đó. Nó vẫn đợi người ta dắt ra một con chó thực thụ.
Tim Keenan bước vào vòng tròn, cúi xuống bên cạnh Cherokee. Hắn đưa tay vuốt ngược chiều lông hai bên vai con chó, tạo ra những cái đẩy nhẹ về phía trước. Đó vừa là những lời gợi ý, vừa là những kích thích - bởi Cherokee bắt đầu gầm gừ khe khẽ trong cổ họng. Nhịp điệu tiếng gầm gừ khớp chặt với chuyển động tay của gã. Tiếng gầm gừ dâng lên trong cổ họng khi cú đẩy tiến tới đạt đỉnh, rồi dịu xuống để bắt đầu lại với chuyển động tiếp theo. Điểm kết thúc của mỗi cú đẩy là nhịp nhấn của chu kỳ - chuyển động dừng đột ngột và tiếng gầm gừ giật lên.
Điều đó lập tức tác động đến Nanh Trắng. Lông trên cổ và ngang vai nó bắt đầu dựng đứng hết cả lên. Tim Keenan tung một cú đẩy mạnh cuối cùng rồi bước lùi ra. Cherokee vẫn tiếp tục tiến lên theo quán tính, sau khi lực đẩy đã giảm dần - bằng một dáng chạy nhanh nhẹn đến không ngờ, chân đi vòng kiềng. Và rồi Nanh Trắng ra đòn. Một tiếng kêu thán phục bật lên từ đám đông. Nó đã lao tới từ khoảng cách ấy và vồ vào đối thủ - giống một con mèo hơn là một con chó. Với sự nhanh nhẹn như mèo đó, nó ngoạm răng nanh cắn xé rồi nhảy vọt ra ngay tức khắc.
Con chó mặt xệ rỉ máu sau tai, nơi một vết rách hằn trên cái cổ dày cộp. Nó không phản ứng, thậm chí chẳng thèm gầm gừ. Nó chỉ quay lại và lẽo đẽo bám theo Nanh Trắng. Màn trình diễn của cả hai - sự nhanh nhẹn bên này và sự điềm tĩnh bên kia - khuấy động máu cá cược trong đám đông. Những người đàn ông bắt đầu đặt cược mới, rồi tăng mức cược ban đầu. Hết lần này đến lần khác, Nanh Trắng lao vào, cắn xé rồi thoát ra không chút xây xước. Còn kẻ thù kỳ lạ của nó vẫn kiên trì bám theo - không quá vội vã, cũng không chậm chạp, mà thong thả và kiên định, với một thái độ đầy toan tính. Mọi hành động của nó đều nhắm đến một mục đích duy nhất - nó quyết tâm thực hiện một việc, và chẳng điều gì có thể khiến nó phân tâm.
Toàn bộ thái độ của con chó mặt xệ, từng cử động của nó, đều in đậm mục đích ấy. Điều này khiến Nanh Trắng bối rối vô cùng. Nó chưa từng thấy một con chó nào như vậy. Cherokee không có lớp lông bảo vệ. Cơ thể nó mềm nhũn và dễ chảy máu. Chẳng có lớp lông dày nào cản được răng của Nanh Trắng như những con chó đồng loại của nó. Mỗi lần răng nó cắm xuống là mỗi lần dễ dàng ngoạm phập vào lớp thịt mềm, trong khi con vật dường như chẳng buồn tự vệ. Lại thêm một điều đáng lo nữa: Cherokee không hề kêu la như những con chó khác mà nó từng đấu. Ngoài một tiếng gầm gừ hay càu nhàu, con chó chịu đựng mọi sự trừng phạt trong im lặng. Và nó không bao giờ chùn bước trong cuộc săn đuổi Nanh Trắng.
Không phải Cherokee chậm chạp. Nó có thể xoay người và lao đi đủ nhanh, chỉ có điều Nanh Trắng không bao giờ đứng yên tại chỗ. Cherokee cũng bối rối. Nó chưa từng đấu với con chó nào mà mình không thể tiếp cận. Xưa nay, mong muốn tiếp cận luôn đến từ cả hai phía. Nhưng đây lại là một con chó luôn giữ khoảng cách, nhảy múa và né tránh khắp nơi. Và khi răng đã cắm vào người nó, con chó kia không giữ nguyên mà nhả ra ngay tức khắc rồi lại phóng đi.
Dẫu vậy, Nanh Trắng không thể nhắm vào phần cổ họng mềm yếu bên dưới. Con chó mặt xệ thấp quá, và bộ hàm đồ sộ của nó lại là một lớp bảo vệ vững chắc. Nanh Trắng cứ lao vào rồi thoát ra không hề hấn gì, trong khi những vết thương trên người Cherokee ngày càng nhiều thêm. Hai bên cổ và đầu nó bị cắn rách tả tơi. Máu ròng ròng chảy, nhưng chẳng có dấu hiệu bối rối nào. Nó vẫn kiên nhẫn săn đuổi, dù đôi lúc, trong một thoáng bối rối nhất thời, nó dừng hẳn lại và chớp mắt nhìn những người đang xem, đồng thời ngoáy cái đuôi cộc như thể muốn bày tỏ sự sẵn sàng chiến đấu của mình.
Ngay khoảnh khắc ấy, Nanh Trắng lao vào rồi lao ra, lướt ngang qua và xé toạc một mảnh tai cụt của Cherokee. Chỉ hơi bực tức đôi chút, Cherokee lại tiếp tục cuộc truy đuổi. Nó chạy ở vòng trong mà Nanh Trắng đang tạo ra, nỗ lực giáng một cú cắn chết người vào cổ họng đối thủ. Con chó mặt xệ chỉ trượt trong gang tấc, và những tiếng tán dương vang lên khi Nanh Trắng bất ngờ xoay người thoát khỏi hiểm nguy theo chiều ngược lại.
Thời gian trôi đi. Nanh Trắng vẫn tiếp tục nhảy múa, né tránh và xoay người, nhảy vào nhảy ra, liên tục gây thương tích. Còn con chó mặt xệ, với sự chắc chắn đáng sợ, vẫn lẽo đẽo bám theo sau. Sớm muộn gì nó cũng đạt được mục đích, giáng cú cắn quyết định để giành chiến thắng. Trong lúc chờ đợi, nó sẵn sàng chấp nhận tất cả những đòn trừng phạt mà đối thủ giáng xuống. Những nhúm lông tai của nó đã biến thành những túm tua rua tả tơi. Cổ và vai nó bị xé rách chằng chịt, thậm chí cả môi nó cũng bị cắt đứt và rỉ máu - tất cả đều đến từ những cú táp chớp nhoáng mà nó không thể lường trước hay phòng thủ.
Hết lần này đến lần khác, Nanh Trắng cố quật ngã Cherokee. Nhưng sự chênh lệch về chiều cao quá lớn. Cherokee thấp quá, bám đất quá chặt. Nanh Trắng đã thử dùng chiêu này quá nhiều lần. Rồi cơ hội cũng đến, trong một pha xoay người nhanh và chạy ngược vòng. Nó bắt kịp Cherokee lúc đối thủ đang xoay đầu chậm hơn. Vai đối thủ lộ ra. Nanh Trắng lao thẳng vào đó - nhưng vai nó lại ở quá cao, và nó tung đòn với lực mạnh đến nỗi quán tính cuốn nó bay vượt qua người đối thủ. Lần đầu tiên trong lịch sử chiến đấu của mình, người ta thấy Nanh Trắng mất đà. Cơ thể nó lộn nửa vòng trên không. Lẽ ra nó đã ngã ngửa, nếu không kịp vặn mình như một con mèo khi còn ở trên không, cố gắng tiếp đất bằng chân. Dù vậy, nó vẫn ngã đập mạnh sang một bên. Ngay giây tiếp theo, nó đã bật dậy - nhưng cũng đúng lúc ấy, hàm răng Cherokee cắm phập vào cổ họng nó.
Đó chưa phải là một cú cắn hoàn hảo, vì vị trí hơi thấp, lệch về phía ngực. Nhưng Cherokee vẫn giữ chặt. Nanh Trắng bật dậy và điên cuồng lao vòng quanh, cố hất tung cơ thể con chó mặt xệ ra. Cái trọng lượng bám chặt, lôi kéo này khiến nó phát điên. Nó trói buộc mọi cử động của nó, hạn chế tự do của nó. Cảm giác này không khác gì một chiếc bẫy, và mọi bản năng trong nó đều căm phẫn, nổi loạn chống lại. Một cuộc nổi loạn điên cuồng. Trong vài phút, nó hoàn toàn mất trí. Nguồn sống mãnh liệt bên trong trỗi dậy và chiếm quyền kiểm soát. Khát vọng sinh tồn tràn ngập khắp cơ thể nó. Nó hoàn toàn bị chi phối bởi khao khát sống mù quáng của thể xác. Mọi lý trí đều tan biến. Cứ như thể nó không còn não vậy. Lý trí bị đánh bật hoàn toàn bởi khao khát sinh tồn và vận động mãnh liệt - bất chấp mọi hiểm nguy, nó phải di chuyển, phải tiếp tục di chuyển, bởi vận động chính là biểu hiện của sự tồn tại.
Nó chạy vòng quanh, xoay tròn, đổi hướng liên tục, cố gắng hất tung cái cục tạ năm mươi pound đang ngoạm chặt cổ họng mình. Con chó mặt xệ chẳng làm gì khác ngoài việc giữ chặt cú cắn. Đôi khi, dù hiếm hoi, nó xoay sở đặt chân xuống đất và trong một khoảnh khắc tì người chống lại Nanh Trắng. Nhưng ngay sau đó, nó lại mất thế và bị kéo lê trong vòng xoáy quay cuồng của đối thủ. Cherokee đồng điệu với bản năng của chính mình. Nó biết mình đang làm đúng khi bám chặt, và trong lòng nó trào dâng những niềm vui thỏa mãn đến tột cùng. Vào những khoảnh khắc như thế, nó thậm chí còn nhắm nghiền mắt, mặc cho cơ thể bị quăng quật đó đây, không hề bận tâm đến bất kỳ tổn thương nào có thể xảy đến. Điều đó không quan trọng. Cú cắn mới là điều cốt lõi, và nó phải giữ chặt cú cắn đó.
Nanh Trắng chỉ dừng lại khi sức lực đã vắt kiệt. Nó không thể làm gì, và cũng chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Chưa bao giờ trong những trận chiến của nó lại có chuyện này. Những con chó mà nó từng đấu không đánh theo kiểu đó. Với chúng, chỉ có cắn rồi nhả, táp rồi lùi ra xa. Nó nằm nghiêng một bên, thở hổn hển. Cherokee vẫn giữ chặt, áp sát vào người nó, cố lật hẳn nó nằm xuống. Nanh Trắng chống cự, và nó cảm nhận được hàm răng đối thủ đang chuyển dịch vị trí - hơi nhả ra rồi cắn lại theo một động tác nhai nhóp nhép. Mỗi lần chuyển dịch lại đưa cú cắn đến gần cổ họng nó hơn một chút. Chiến thuật của con chó mặt xệ thật đơn giản: giữ chặt những gì đã nắm được, và khi có cơ hội thì ngoạm thêm. Cơ hội đến mỗi khi Nanh Trắng nằm im. Còn khi Nanh Trắng vùng vẫy, Cherokee chỉ việc bám chặt.
Phần gáy gồ lên của Cherokee là vị trí duy nhất trên cơ thể nó mà răng Nanh Trắng có thể chạm tới. Nó ngoạm vào phần gốc, nơi cổ nối với vai - nhưng nó không biết kiểu đánh nhai xé, và bộ hàm của nó cũng không phù hợp với lối đánh ấy. Trong chốc lát, nó cắn xé dữ dội bằng răng nanh một cách giật cục. Rồi một sự thay đổi vị trí khiến nó xao nhãng. Con chó mặt xệ đã lật được nó nằm ngửa, và vẫn ngoạm chặt cổ họng, đè hẳn lên người nó. Như một con mèo, Nanh Trắng uốn cong hai chân sau, vùi chân vào bụng kẻ thù phía trên và bắt đầu cào những đường xé dài. Đáng lẽ Cherokee đã bị moi ruột, nếu nó không nhanh chóng xoay quanh cú cắn, đưa cơ thể rời khỏi người Nanh Trắng và nằm vuông góc.
Không thể nào thoát khỏi cú cắn ấy. Nó giống như Định mệnh, và tàn nhẫn y như vậy. Chầm chậm, nó nhích dần lên dọc theo tĩnh mạch cổ. Chút hi vọng sống sót cuối cùng của Nanh Trắng nằm ở lớp da cổ chùng và lớp lông dày bao phủ. Chúng tạo thành một cuộn lớn trong miệng Cherokee, lớp lông này gần như vô hiệu hóa hàm răng của nó. Nhưng từng chút một, mỗi khi có cơ hội, nó lại ngoạm thêm được da và lông vào miệng. Kết quả là nó đang dần dần bóp nghẹt Nanh Trắng. Nanh Trắng ngày càng khó thở hơn theo từng phút trôi qua.
Trận đấu dường như đã ngã ngũ. Những kẻ ủng hộ Cherokee tỏ ra vui sướng tột độ và đưa ra những tỉ lệ cá cược nực cười. Phe ủng hộ Nanh Trắng cũng ỉu xìu tương ứng, từ chối cược mười ăn một và hai mươi ăn một, dù có một kẻ liều lĩnh chấp nhận tỉ lệ năm mươi ăn một. Kẻ đó chính là Beauty Smith. Gã bước một bước vào vòng tròn và chỉ tay về phía Nanh Trắng. Rồi gã bắt đầu cười lớn - một tràng cười đầy chế giễu và khinh miệt. Việc này tạo ra hiệu ứng đúng như gã mong đợi. Nanh Trắng phát điên vì giận dữ. Nó dồn hết chút sức lực cuối cùng và bật dậy đứng thẳng. Khi nó loạng choạng quanh vòng tròn, kẻ thù nặng năm mươi pound vẫn ngoạm chặt cổ họng, cơn giận dữ của nó chuyển thành hoảng loạn. Khát vọng sống bản năng lại một lần nữa trỗi dậy, lý trí nhường chỗ hoàn toàn cho khát vọng sinh tồn của thể xác. Hết vòng này đến vòng khác, vấp ngã rồi lại đứng lên, đôi lúc chồm cả lên bằng hai chân sau và nhấc bổng kẻ thù khỏi mặt đất, nó vùng vẫy trong vô vọng để rũ bỏ tử thần đang bám chặt.
Cuối cùng, nó ngã xuống, bật ngửa ra sau, kiệt sức hoàn toàn. Con chó mặt xệ lập tức chuyển cú cắn, vào sâu hơn, nhai nát thêm những nếp gấp da lẫn lông, bóp nghẹt Nanh Trắng dữ dội hơn bao giờ hết. Những tiếng reo hò tán thưởng vang lên dành cho kẻ chiến thắng, và vô số tiếng hô vang: "Cherokee!", "Cherokee!". Đáp lại, Cherokee vẫy mạnh cái đuôi cộc của mình. Nhưng sự náo động tán thưởng không làm nó phân tâm. Chẳng có mối liên hệ cảm thông nào giữa cái đuôi và bộ hàm đồ sộ của nó. Đuôi có thể vẫy, nhưng hàm vẫn giữ chặt cú cắn kinh hoàng vào cổ họng Nanh Trắng.
Chính vào lúc ấy, một chuyện bất ngờ xảy ra khiến đám đông ngoảnh mặt đi. Tiếng leng keng của chuông xe trượt vọng tới. Rồi tiếng quát của người đánh xe chó vang lên. Tất cả mọi người, trừ Beauty Smith, đều quay ra nhìn với vẻ lo lắng - bởi nỗi sợ cảnh sát đang đè nặng lên họ. Nhưng ánh mắt họ hướng lên con đường mòn, chứ không nhìn xuôi dòng suối. Họ thấy hai người đàn ông đang điều khiển một cỗ xe trượt với bầy chó, chạy từ phía xuôi dòng trở về sau một chuyến thăm dò nào đó. Nhận thấy đám đông tụ tập, họ dừng xe lại rồi bước tới nhập hội với vẻ tò mò - muốn biết nguyên do của sự náo động. Người đánh xe chó có để râu mép, nhưng người đi cùng - một thanh niên cao lớn, trẻ tuổi hơn, mặt cạo nhẵn nhụi - lại có làn da hồng hào vì máu dồn lên sau quãng đường chạy trong không khí giá buốt.
Nanh Trắng gần như đã thôi chống cự. Thỉnh thoảng nó vẫn vùng lên trong những cơn co giật, nhưng chỉ là những nỗ lực vô vọng và yếu ớt. Nó hít vào rất ít không khí, và chút không khí ít ỏi ấy cũng đang ngày một vơi đi dưới cú cắn không khoan nhượng cứ siết chặt mãi. Nếu không nhờ bộ giáp lông dày, tĩnh mạch lớn ở cổ nó hẳn đã bị cắn đứt từ lâu - may mà cú cắn đầu tiên của con chó mặt xệ lại nằm quá thấp, gần như chạm vào ngực. Cherokee đã mất rất nhiều thời gian để nhích dần cú cắn ấy lên cao hơn, và quá trình đó cũng khiến hàm nó bị mắc thêm vô số lông và nếp da gấp.
Trong lúc đó, bản tính súc sinh trong Beauty Smith trỗi dậy, nuốt chửng nốt chút lý trí mỏng manh cuối cùng của gã. Khi nhìn thấy mắt Nanh Trắng bắt đầu đờ đẫn, gã biết chắc chắn rằng trận đấu mình đã thua. Và rồi gã phát điên. Gã lao thẳng vào Nanh Trắng, điên cuồng đá nó tới tấp. Những tiếng xuýt xoa và la ó phản đối vang lên từ đám đông - nhưng chỉ có vậy thôi. Không một ai bước ra can ngăn. Trong lúc mọi chuyện đang diễn ra như thế, Beauty Smith vẫn tiếp tục đá Nanh Trắng không ngừng, thì một sự náo loạn bùng lên giữa đám đông. Người thanh niên cao lớn vừa mới tới chen thẳng vào, hất vai đám đàn ông sang hai bên không chút nể nang hay khách sáo. Khi anh ta xông được vào giữa vòng tròn, Beauty Smith vừa co chân định tung thêm một cú đá nữa. Toàn bộ sức nặng của gã dồn hết lên một bên chân, và gã đang ở ngay thế mất thăng bằng. Ngay khoảnh khắc ấy, nắm đấm của người mới đến giáng thẳng vào mặt gã. Chân còn lại của Beauty Smith bật khỏi mặt đất, cả người gã như bị nhấc bổng lên không trung, lộn ngược một vòng ra phía sau rồi đập mạnh xuống nền tuyết. Người thanh niên quay ngoắt sang đám đông.
"Bọn hèn nhát!" anh ta gầm lên. "Lũ súc sinh các người!"
Anh ta đang giận dữ thật sự - nhưng là một cơn giận dữ hoàn toàn tỉnh táo. Đôi mắt xám của anh lóe lên nhìn khắp đám đông, sắc lạnh như kim loại và thép. Beauty Smith lồm cồm đứng dậy, rồi sụt sịt và hèn nhát bước về phía anh. Người thanh niên không hiểu. Anh không biết rằng gã kia lại là một kẻ hèn nhát đến thế, và tưởng gã quay lại định đánh nhau. Thế nên, anh gầm thêm một tiếng "Tên súc sinh!", rồi tung cú đấm thứ hai thẳng vào mặt - lần này khiến Beauty Smith ngã bật ngửa ra sau. Gã nhận ra tuyết là nơi an toàn nhất cho mình lúc này, nên cứ nằm nguyên chỗ ngã, chẳng buồn đứng dậy nữa.
"Lại đây, Matt, phụ tôi một tay," người thanh niên gọi người đánh xe chó - người đã đi theo anh vào trong vòng tròn.
Cả hai cùng cúi xuống chỗ hai con chó. Matt nắm chặt lấy Nanh Trắng, sẵn sàng kéo ra ngay khi hàm của Cherokee được nới lỏng. Còn người thanh niên thì cố gắng thực hiện việc đó - anh nắm lấy bộ hàm con chó mặt xệ và ra sức bẻ ra. Nhưng đó là một nỗ lực hoàn toàn vô ích. Anh vừa kéo, vừa giằng, vừa vặn, miệng không ngừng thốt lên "Lũ súc sinh!" sau mỗi lần thở hắt ra.
Đám đông bắt đầu trở nên mất trật tự. Một vài kẻ lên tiếng phản đối vì trò vui của họ bị phá hỏng - nhưng tất cả im bặt ngay khi người thanh niên ngẩng đầu lên khỏi công việc trong giây lát và trừng mắt nhìn họ.
"Lũ súc sinh khốn kiếp!" cuối cùng anh ta bùng nổ. Rồi lại cắm cúi vào công việc dang dở.
"Vô ích thôi, anh Scott, không thể tách chúng ra kiểu này được," cuối cùng Matt cũng lên tiếng.
Cả hai dừng tay và cùng quan sát hai con chó đang dính chặt vào nhau.
"Không chảy máu nhiều lắm đâu," Matt nhận xét. "Nó chưa cắn vào sâu."
"Nhưng nó có thể cắn sâu bất cứ lúc nào," Scott đáp. "Kìa, anh thấy không! Nó vừa đổi thế cắn thêm một chút nữa rồi."
Sự kích động và lo lắng của người thanh niên dành cho Nanh Trắng cứ dâng lên từng hồi. Anh đập mạnh tay vào đầu Cherokee hết lần này đến lần khác. Nhưng những cú đánh chẳng khiến hàm nó lỏng ra chút nào. Cherokee chỉ ngoáy cái đuôi cộc, như muốn báo cho anh biết rằng nó hiểu ý nghĩa của những cú đánh kia - nhưng nó biết mình đang làm đúng, và nó chỉ đang làm tròn bổn phận: giữ chặt cú cắn.
"Không ai chịu vào giúp một tay sao?" Scott tuyệt vọng hét lên với đám đông.
Nhưng chẳng có ai giúp. Ngược lại, đám đông bắt đầu cổ vũ anh một cách mỉa mai, rồi tuôn ra những lời khuyên đầy cợt nhả.
"Phải lấy cái gì đó để nạy ra mới được," Matt khuyên.
Người thanh niên thò tay vào bao da bên hông, rút khẩu súng lục ra. Anh cố nhét nòng súng vào khe giữa hai hàm con chó mặt xệ. Anh đẩy mạnh, đẩy thật mạnh, cho đến khi nghe rõ tiếng thép cọ vào những chiếc răng đang nghiến chặt. Cả hai người đàn ông đều đang quỳ gối, cúi sát xuống hai con chó. Đúng lúc ấy, Tim Keenan sải bước tiến vào vòng tròn. Gã dừng lại ngay bên cạnh Scott, đặt tay lên vai anh và cất giọng đe dọa:
"Đừng có làm gãy răng nó đấy, người lạ."
"Vậy thì tôi sẽ bẻ cổ nó," Scott vặc lại, tay vẫn tiếp tục đẩy và chèn nòng súng.
"Tao bảo đừng có làm gãy răng nó," tay chia bài1 nhắc lại, giọng đe dọa hơn trước.
Nhưng nếu gã định dọa nạt Scott thì đã hoàn toàn vô ích. Scott không hề ngừng tay. Anh chỉ ngước nhìn lên một cách lạnh lùng và hỏi:
"Chó của anh à?"
Tay chia bài càu nhàu trong cổ họng.
"Thế thì vào đây mà phá cái khóa này ra đi."
"Này, người lạ," gã kia kéo dài giọng đầy khiêu khích, "tôi cũng chẳng ngại nói thẳng cho anh biết - đó là việc mà chính tôi cũng không làm nổi. Tôi chẳng biết cách nào để tháo nó ra."
"Vậy thì tránh ra," Scott đáp gọn, "và đừng có làm phiền tôi. Tôi đang bận."
Tim Keenan vẫn đứng chống nạnh ngay phía trên, nhưng Scott không buồn để ý đến sự hiện diện của gã thêm nữa. Anh đã nhét được nòng súng vào giữa hai hàm ở một bên, và giờ đang cố luồn qua khe hở ở phía bên kia. Khi đã làm xong, anh bắt đầu nhẹ nhàng và thận trọng nạy ra - nới lỏng từng chút một - trong khi Matt cũng từng chút một gỡ cái cổ đầy thương tích của Nanh Trắng ra khỏi hàm đối thủ.
"Chuẩn bị đón chó của anh đi," Scott ra lệnh dứt khoát với chủ nhân của Cherokee.
Tay chia bài ngoan ngoãn cúi xuống, ôm chặt lấy Cherokee.
"Bây giờ!" Scott cảnh báo, rồi dùng lực nạy một cú cuối cùng.
Hai con chó bị kéo tách ra. Con chó mặt xệ vùng vẫy dữ dội trong tay chủ.
"Mang nó đi đi," Scott ra lệnh. Và Tim Keenan kéo lê Cherokee lùi trở lại vào trong đám đông.
Nanh Trắng cố gượng dậy hết lần này đến lần khác, nhưng đều thất bại. Có một lần, nó đã lảo đảo đứng lên được, thế nhưng đôi chân không còn chút sức lực nào để giữ thân hình đứng vững, và nó lại từ từ đổ gục xuống nền tuyết. Đôi mắt nó khép hờ, bề mặt nhãn cầu đờ đẫn như phủ một lớp màng mỏng. Hàm răng há ra, chiếc lưỡi thè ra ngoài, lấm lem bụi đất và rũ xuống một cách thảm hại. Trông nó chẳng khác gì một con chó vừa bị siết cổ đến chết. Matt cúi xuống kiểm tra.
"Gần như đứt bóng2 rồi," anh thông báo, "nhưng nó vẫn còn thở đều."
Beauty Smith đã đứng thẳng dậy và bước tới gần để nhìn Nanh Trắng.
"Matt, một con chó kéo xe tốt giá bao nhiêu?" Scott hỏi.
Người đánh xe chó, vẫn đang quỳ gối và cúi mình trên thân thể Nanh Trắng, nhẩm tính trong giây lát.
"Ba trăm đô," anh đáp.
"Thế còn một con bị cắn nát bươm như thế này thì sao?" Scott hỏi tiếp, đưa chân khẽ hích vào Nanh Trắng.
"Một nửa số đó," người đánh xe chó nhận định. Scott quay ngoắt sang Beauty Smith.
"Nghe cho rõ đây, đồ súc sinh. Tôi sẽ lấy con chó của gã, và tôi sẽ trả gã một trăm rưỡi."
Anh mở ví ra rồi đếm tiền.
Beauty Smith chắp tay sau lưng, nhất quyết không chịu đụng vào số tiền được chìa ra trước mặt.
"Tôi không bán," gã nói.
"Ồ, gã phải bán thôi," chàng thanh niên quả quyết. "Bởi vì tôi đang mua. Tiền của gã đây. Con chó giờ là của tôi."
Beauty Smith, hai tay vẫn giấu sau lưng, lùi dần từng bước.
Scott lao về phía gã, nắm đấm siết chặt, sẵn sàng giáng xuống bất cứ lúc nào. Beauty Smith co rúm người lại, chờ đợi cú đòn.
"Tôi có quyền của mình mà," gã rên rỉ.
"Gã đã tự tước bỏ quyền sở hữu con chó đó rồi," câu trả lời vang lên. "Gã định cầm tiền đi, hay để tôi phải cho gã thêm một trận nữa?"
"Thôi được rồi," Beauty Smith buột miệng nói nhanh, giọng run lên vì sợ. "Nhưng tôi cầm số tiền này với sự phản đối đấy nhé," gã nói thêm. "Con chó đó là cả một mỏ vàng. Tôi không định để bị cướp trắng trợn như vầy đâu. Một người đàn ông thì phải có quyền của mình chứ."
"Chính xác," Scott đáp, dúi tiền vào tay gã. "Một người đàn ông thì có quyền của mình. Nhưng gã không phải là con người. Gã là súc sinh."
"Đợi đến khi tôi quay về Dawson3," Beauty Smith đe dọa. "Tôi sẽ kéo anh ra tòa."
"Nếu gã dám hó hé nửa lời khi về tới Dawson, tôi sẽ tống cổ gã ra khỏi thị trấn. Rõ chưa?"
Beauty Smith đáp lại bằng một tiếng ậm ừ trong cổ họng.
"Rõ chưa hả?" chàng thanh niên gầm lên, cơn giận dữ đột ngột bùng lên.
"Rồi," Beauty Smith lầm bầm, co người lại và lùi xa hơn.
"Rồi cái gì?"
"Dạ rồi, thưa ngài," Beauty Smith gầm gừ.
"Coi chừng kìa! Hắn cắn đấy!" một ai đó hét lên, và ngay lập tức một tràng cười hô hố vang dội khắp đám đông.
Scott quay lưng lại với gã, rồi trở về giúp người đánh xe chó đang tiến hành sơ cứu cho Nanh Trắng.
Một số người đã bỏ đi; những kẻ còn lại túm tụm thành từng tốp, đứng nhìn và bàn tán. Tim Keenan bước đến, gia nhập vào một nhóm.
"Cái tên ngốc đó là ai vậy?" gã hỏi.
"Weedon Scott," ai đó đáp.
"Và Weedon Scott chết tiệt đó là thằng nào chứ?" tay chia bài gặng hỏi.
"Ồ, một trong những chuyên gia khai thác mỏ4 cừ khôi đấy. Anh ta quen biết với tất cả những tay máu mặt. Nếu anh muốn tránh rắc rối thì tốt nhất nên tránh xa anh ta ra, tôi khuyên anh thật lòng đấy. Anh ta thân thiết với đám quan chức lắm. Ủy viên Vàng5 là bạn chí cốt của anh ta đấy."
"Tôi đã đoán hắn phải thuộc dạng tay to chân lớn6 nào đó rồi mà," tay chia bài nhận xét. "Chính vì thế nên tôi mới không đụng vào hắn ngay từ đầu đấy."
-
Bản gốc tiếng Anh là 'faro-dealer' (người chia bài trò Faro). Faro là một trò chơi đánh bài rất phổ biến ở các sòng bạc Bắc Mỹ thế kỷ 19, đặc biệt trong thời kỳ Đổ xô đi tìm vàng. ↩
-
Cách nói lóng bình dân có nghĩa là 'chết'. ↩
-
Thành phố Dawson là trung tâm của cơn sốt vàng Klondike ở Canada vào cuối thế kỷ 19. Nơi đây tập trung đông đảo thợ mỏ, thương lái và cả những thành phần phức tạp, đồng thời cũng là nơi có tòa án và chính quyền quản lý. ↩
-
Trong thời kỳ Đổ xô đi tìm vàng Klondike, các chuyên gia địa chất hay khai khoáng có vai trò rất quan trọng trong việc đánh giá trữ lượng vàng. Vì chuyên tư vấn cho các nhà đầu tư lớn, họ có địa vị xã hội cao và quen biết nhiều nhân vật quyền lực. ↩
-
Nguyên gốc 'Gold Commissioner'. Đây là viên chức chính quyền có quyền lực cao nhất tại các khu vực khai thác vàng ở Canada thời bấy giờ. Họ chịu trách nhiệm cấp phép khai thác, giải quyết tranh chấp và duy trì trật tự. Sự thân thiết với Ủy viên Vàng cho thấy quyền lực đáng gờm của Weedon Scott. ↩
-
Thành ngữ ám chỉ người có quyền thế, thế lực mạnh trong xã hội. Bản gốc tiếng Anh thường dùng những từ lóng như 'big bug' để miêu tả những nhân vật quan trọng, ai cũng phải dè chừng. ↩
CHAPTER IV THE CLINGING DEATH
Beauty Smith slipped the chain from his neck and stepped back.
For once White Fang did not make an immediate attack. He stood still, ears pricked forward, alert and curious, surveying the strange animal that faced him. He had never seen such a dog before. Tim Keenan shoved the bull-dog forward with a muttered “Go to it.” The animal waddled toward the centre of the circle, short and squat and ungainly. He came to a stop and blinked across at White Fang.
There were cries from the crowd of, “Go to him, Cherokee! Sick ’m, Cherokee! Eat ’m up!”
But Cherokee did not seem anxious to fight. He turned his head and blinked at the men who shouted, at the same time wagging his stump of a tail good-naturedly. He was not afraid, but merely lazy. Besides, it did not seem to him that it was intended he should fight with the dog he saw before him. He was not used to fighting with that kind of dog, and he was waiting for them to bring on the real dog.
Tim Keenan stepped in and bent over Cherokee, fondling him on both sides of the shoulders with hands that rubbed against the grain of the hair and that made slight, pushing-forward movements. These were so many suggestions. Also, their effect was irritating, for Cherokee began to growl, very softly, deep down in his throat. There was a correspondence in rhythm between the growls and the movements of the man’s hands. The growl rose in the throat with the culmination of each forward-pushing movement, and ebbed down to start up afresh with the beginning of the next movement. The end of each movement was the accent of the rhythm, the movement ending abruptly and the growling rising with a jerk.
This was not without its effect on White Fang. The hair began to rise on his neck and across the shoulders. Tim Keenan gave a final shove forward and stepped back again. As the impetus that carried Cherokee forward died down, he continued to go forward of his own volition, in a swift, bow-legged run. Then White Fang struck. A cry of startled admiration went up. He had covered the distance and gone in more like a cat than a dog; and with the same cat-like swiftness he had slashed with his fangs and leaped clear.
The bull-dog was bleeding back of one ear from a rip in his thick neck. He gave no sign, did not even snarl, but turned and followed after White Fang. The display on both sides, the quickness of the one and the steadiness of the other, had excited the partisan spirit of the crowd, and the men were making new bets and increasing original bets. Again, and yet again, White Fang sprang in, slashed, and got away untouched, and still his strange foe followed after him, without too great haste, not slowly, but deliberately and determinedly, in a businesslike sort of way. There was purpose in his method-something for him to do that he was intent upon doing and from which nothing could distract him.
His whole demeanour, every action, was stamped with this purpose. It puzzled White Fang. Never had he seen such a dog. It had no hair protection. It was soft, and bled easily. There was no thick mat of fur to baffle White Fang’s teeth as they were often baffled by dogs of his own breed. Each time that his teeth struck they sank easily into the yielding flesh, while the animal did not seem able to defend itself. Another disconcerting thing was that it made no outcry, such as he had been accustomed to with the other dogs he had fought. Beyond a growl or a grunt, the dog took its punishment silently. And never did it flag in its pursuit of him.
Not that Cherokee was slow. He could turn and whirl swiftly enough, but White Fang was never there. Cherokee was puzzled, too. He had never fought before with a dog with which he could not close. The desire to close had always been mutual. But here was a dog that kept at a distance, dancing and dodging here and there and all about. And when it did get its teeth into him, it did not hold on but let go instantly and darted away again.
But White Fang could not get at the soft underside of the throat. The bull-dog stood too short, while its massive jaws were an added protection. White Fang darted in and out unscathed, while Cherokee’s wounds increased. Both sides of his neck and head were ripped and slashed. He bled freely, but showed no signs of being disconcerted. He continued his plodding pursuit, though once, for the moment baffled, he came to a full stop and blinked at the men who looked on, at the same time wagging his stump of a tail as an expression of his willingness to fight.
In that moment White Fang was in upon him and out, in passing ripping his trimmed remnant of an ear. With a slight manifestation of anger, Cherokee took up the pursuit again, running on the inside of the circle White Fang was making, and striving to fasten his deadly grip on White Fang’s throat. The bull-dog missed by a hair’s-breadth, and cries of praise went up as White Fang doubled suddenly out of danger in the opposite direction.
The time went by. White Fang still danced on, dodging and doubling, leaping in and out, and ever inflicting damage. And still the bull-dog, with grim certitude, toiled after him. Sooner or later he would accomplish his purpose, get the grip that would win the battle. In the meantime, he accepted all the punishment the other could deal him. His tufts of ears had become tassels, his neck and shoulders were slashed in a score of places, and his very lips were cut and bleeding-all from these lightning snaps that were beyond his foreseeing and guarding.
Time and again White Fang had attempted to knock Cherokee off his feet; but the difference in their height was too great. Cherokee was too squat, too close to the ground. White Fang tried the trick once too often. The chance came in one of his quick doublings and counter-circlings. He caught Cherokee with head turned away as he whirled more slowly. His shoulder was exposed. White Fang drove in upon it: but his own shoulder was high above, while he struck with such force that his momentum carried him on across over the other’s body. For the first time in his fighting history, men saw White Fang lose his footing. His body turned a half-somersault in the air, and he would have landed on his back had he not twisted, catlike, still in the air, in the effort to bring his feet to the earth. As it was, he struck heavily on his side. The next instant he was on his feet, but in that instant Cherokee’s teeth closed on his throat.
It was not a good grip, being too low down toward the chest; but Cherokee held on. White Fang sprang to his feet and tore wildly around, trying to shake off the bull-dog’s body. It made him frantic, this clinging, dragging weight. It bound his movements, restricted his freedom. It was like the trap, and all his instinct resented it and revolted against it. It was a mad revolt. For several minutes he was to all intents insane. The basic life that was in him took charge of him. The will to exist of his body surged over him. He was dominated by this mere flesh-love of life. All intelligence was gone. It was as though he had no brain. His reason was unseated by the blind yearning of the flesh to exist and move, at all hazards to move, to continue to move, for movement was the expression of its existence.
Round and round he went, whirling and turning and reversing, trying to shake off the fifty-pound weight that dragged at his throat. The bull-dog did little but keep his grip. Sometimes, and rarely, he managed to get his feet to the earth and for a moment to brace himself against White Fang. But the next moment his footing would be lost and he would be dragging around in the whirl of one of White Fang’s mad gyrations. Cherokee identified himself with his instinct. He knew that he was doing the right thing by holding on, and there came to him certain blissful thrills of satisfaction. At such moments he even closed his eyes and allowed his body to be hurled hither and thither, willy-nilly, careless of any hurt that might thereby come to it. That did not count. The grip was the thing, and the grip he kept.
White Fang ceased only when he had tired himself out. He could do nothing, and he could not understand. Never, in all his fighting, had this thing happened. The dogs he had fought with did not fight that way. With them it was snap and slash and get away, snap and slash and get away. He lay partly on his side, panting for breath. Cherokee still holding his grip, urged against him, trying to get him over entirely on his side. White Fang resisted, and he could feel the jaws shifting their grip, slightly relaxing and coming together again in a chewing movement. Each shift brought the grip closer to his throat. The bull-dog’s method was to hold what he had, and when opportunity favoured to work in for more. Opportunity favoured when White Fang remained quiet. When White Fang struggled, Cherokee was content merely to hold on.
The bulging back of Cherokee’s neck was the only portion of his body that White Fang’s teeth could reach. He got hold toward the base where the neck comes out from the shoulders; but he did not know the chewing method of fighting, nor were his jaws adapted to it. He spasmodically ripped and tore with his fangs for a space. Then a change in their position diverted him. The bull-dog had managed to roll him over on his back, and still hanging on to his throat, was on top of him. Like a cat, White Fang bowed his hind-quarters in, and, with the feet digging into his enemy’s abdomen above him, he began to claw with long tearing-strokes. Cherokee might well have been disembowelled had he not quickly pivoted on his grip and got his body off of White Fang’s and at right angles to it.
There was no escaping that grip. It was like Fate itself, and as inexorable. Slowly it shifted up along the jugular. All that saved White Fang from death was the loose skin of his neck and the thick fur that covered it. This served to form a large roll in Cherokee’s mouth, the fur of which well-nigh defied his teeth. But bit by bit, whenever the chance offered, he was getting more of the loose skin and fur in his mouth. The result was that he was slowly throttling White Fang. The latter’s breath was drawn with greater and greater difficulty as the moments went by.
It began to look as though the battle were over. The backers of Cherokee waxed jubilant and offered ridiculous odds. White Fang’s backers were correspondingly depressed, and refused bets of ten to one and twenty to one, though one man was rash enough to close a wager of fifty to one. This man was Beauty Smith. He took a step into the ring and pointed his finger at White Fang. Then he began to laugh derisively and scornfully. This produced the desired effect. White Fang went wild with rage. He called up his reserves of strength, and gained his feet. As he struggled around the ring, the fifty pounds of his foe ever dragging on his throat, his anger passed on into panic. The basic life of him dominated him again, and his intelligence fled before the will of his flesh to live. Round and round and back again, stumbling and falling and rising, even uprearing at times on his hind-legs and lifting his foe clear of the earth, he struggled vainly to shake off the clinging death.
At last he fell, toppling backward, exhausted; and the bull-dog promptly shifted his grip, getting in closer, mangling more and more of the fur-folded flesh, throttling White Fang more severely than ever. Shouts of applause went up for the victor, and there were many cries of “Cherokee!” “Cherokee!” To this Cherokee responded by vigorous wagging of the stump of his tail. But the clamour of approval did not distract him. There was no sympathetic relation between his tail and his massive jaws. The one might wag, but the others held their terrible grip on White Fang’s throat.
It was at this time that a diversion came to the spectators. There was a jingle of bells. Dog-mushers’ cries were heard. Everybody, save Beauty Smith, looked apprehensively, the fear of the police strong upon them. But they saw, up the trail, and not down, two men running with sled and dogs. They were evidently coming down the creek from some prospecting trip. At sight of the crowd they stopped their dogs and came over and joined it, curious to see the cause of the excitement. The dog-musher wore a moustache, but the other, a taller and younger man, was smooth-shaven, his skin rosy from the pounding of his blood and the running in the frosty air.
White Fang had practically ceased struggling. Now and again he resisted spasmodically and to no purpose. He could get little air, and that little grew less and less under the merciless grip that ever tightened. In spite of his armour of fur, the great vein of his throat would have long since been torn open, had not the first grip of the bull-dog been so low down as to be practically on the chest. It had taken Cherokee a long time to shift that grip upward, and this had also tended further to clog his jaws with fur and skin-fold.
In the meantime, the abysmal brute in Beauty Smith had been rising into his brain and mastering the small bit of sanity that he possessed at best. When he saw White Fang’s eyes beginning to glaze, he knew beyond doubt that the fight was lost. Then he broke loose. He sprang upon White Fang and began savagely to kick him. There were hisses from the crowd and cries of protest, but that was all. While this went on, and Beauty Smith continued to kick White Fang, there was a commotion in the crowd. The tall young newcomer was forcing his way through, shouldering men right and left without ceremony or gentleness. When he broke through into the ring, Beauty Smith was just in the act of delivering another kick. All his weight was on one foot, and he was in a state of unstable equilibrium. At that moment the newcomer’s fist landed a smashing blow full in his face. Beauty Smith’s remaining leg left the ground, and his whole body seemed to lift into the air as he turned over backward and struck the snow. The newcomer turned upon the crowd.
“You cowards!” he cried. “You beasts!”
He was in a rage himself-a sane rage. His grey eyes seemed metallic and steel-like as they flashed upon the crowd. Beauty Smith regained his feet and came toward him, sniffling and cowardly. The new-comer did not understand. He did not know how abject a coward the other was, and thought he was coming back intent on fighting. So, with a “You beast!” he smashed Beauty Smith over backward with a second blow in the face. Beauty Smith decided that the snow was the safest place for him, and lay where he had fallen, making no effort to get up.
“Come on, Matt, lend a hand,” the newcomer called the dog-musher, who had followed him into the ring.
Both men bent over the dogs. Matt took hold of White Fang, ready to pull when Cherokee’s jaws should be loosened. This the younger man endeavoured to accomplish by clutching the bulldog’s jaws in his hands and trying to spread them. It was a vain undertaking. As he pulled and tugged and wrenched, he kept exclaiming with every expulsion of breath, “Beasts!”
The crowd began to grow unruly, and some of the men were protesting against the spoiling of the sport; but they were silenced when the newcomer lifted his head from his work for a moment and glared at them.
“You damn beasts!” he finally exploded, and went back to his task.
“It’s no use, Mr. Scott, you can’t break ’m apart that way,” Matt said at last.
The pair paused and surveyed the locked dogs.
“Ain’t bleedin’ much,” Matt announced. “Ain’t got all the way in yet.”
“But he’s liable to any moment,” Scott answered. “There, did you see that! He shifted his grip in a bit.”
The younger man’s excitement and apprehension for White Fang was growing. He struck Cherokee about the head savagely again and again. But that did not loosen the jaws. Cherokee wagged the stump of his tail in advertisement that he understood the meaning of the blows, but that he knew he was himself in the right and only doing his duty by keeping his grip.
“Won’t some of you help?” Scott cried desperately at the crowd.
But no help was offered. Instead, the crowd began sarcastically to cheer him on and showered him with facetious advice.
“You’ll have to get a pry,” Matt counselled.
The other reached into the holster at his hip, drew his revolver, and tried to thrust its muzzle between the bull-dog’s jaws. He shoved, and shoved hard, till the grating of the steel against the locked teeth could be distinctly heard. Both men were on their knees, bending over the dogs. Tim Keenan strode into the ring. He paused beside Scott and touched him on the shoulder, saying ominously:
“Don’t break them teeth, stranger.”
“Then I’ll break his neck,” Scott retorted, continuing his shoving and wedging with the revolver muzzle.
“I said don’t break them teeth,” the faro-dealer repeated more ominously than before.
But if it was a bluff he intended, it did not work. Scott never desisted from his efforts, though he looked up coolly and asked:
“Your dog?”
The faro-dealer grunted.
“Then get in here and break this grip.”
“Well, stranger,” the other drawled irritatingly, “I don’t mind telling you that’s something I ain’t worked out for myself. I don’t know how to turn the trick.”
“Then get out of the way,” was the reply, “and don’t bother me. I’m busy.”
Tim Keenan continued standing over him, but Scott took no further notice of his presence. He had managed to get the muzzle in between the jaws on one side, and was trying to get it out between the jaws on the other side. This accomplished, he pried gently and carefully, loosening the jaws a bit at a time, while Matt, a bit at a time, extricated White Fang’s mangled neck.
“Stand by to receive your dog,” was Scott’s peremptory order to Cherokee’s owner.
The faro-dealer stooped down obediently and got a firm hold on Cherokee.
“Now!” Scott warned, giving the final pry.
The dogs were drawn apart, the bull-dog struggling vigorously.
“Take him away,” Scott commanded, and Tim Keenan dragged Cherokee back into the crowd.
White Fang made several ineffectual efforts to get up. Once he gained his feet, but his legs were too weak to sustain him, and he slowly wilted and sank back into the snow. His eyes were half closed, and the surface of them was glassy. His jaws were apart, and through them the tongue protruded, draggled and limp. To all appearances he looked like a dog that had been strangled to death. Matt examined him.
“Just about all in,” he announced; “but he’s breathin’ all right.”
Beauty Smith had regained his feet and come over to look at White Fang.
“Matt, how much is a good sled-dog worth?” Scott asked.
The dog-musher, still on his knees and stooped over White Fang, calculated for a moment.
“Three hundred dollars,” he answered.
“And how much for one that’s all chewed up like this one?” Scott asked, nudging White Fang with his foot.
“Half of that,” was the dog-musher’s judgment. Scott turned upon Beauty Smith.
“Did you hear, Mr. Beast? I’m going to take your dog from you, and I’m going to give you a hundred and fifty for him.”
He opened his pocket-book and counted out the bills.
Beauty Smith put his hands behind his back, refusing to touch the proffered money.
“I ain’t a-sellin’,” he said.
“Oh, yes you are,” the other assured him. “Because I’m buying. Here’s your money. The dog’s mine.”
Beauty Smith, his hands still behind him, began to back away.
Scott sprang toward him, drawing his fist back to strike. Beauty Smith cowered down in anticipation of the blow.
“I’ve got my rights,” he whimpered.
“You’ve forfeited your rights to own that dog,” was the rejoinder. “Are you going to take the money? or do I have to hit you again?”
“All right,” Beauty Smith spoke up with the alacrity of fear. “But I take the money under protest,” he added. “The dog’s a mint. I ain’t a-goin’ to be robbed. A man’s got his rights.”
“Correct,” Scott answered, passing the money over to him. “A man’s got his rights. But you’re not a man. You’re a beast.”
“Wait till I get back to Dawson,” Beauty Smith threatened. “I’ll have the law on you.”
“If you open your mouth when you get back to Dawson, I’ll have you run out of town. Understand?”
Beauty Smith replied with a grunt.
“Understand?” the other thundered with abrupt fierceness.
“Yes,” Beauty Smith grunted, shrinking away.
“Yes what?”
“Yes, sir,” Beauty Smith snarled.
“Look out! He’ll bite!” some one shouted, and a guffaw of laughter went up.
Scott turned his back on him, and returned to help the dog-musher, who was working over White Fang.
Some of the men were already departing; others stood in groups, looking on and talking. Tim Keenan joined one of the groups.
“Who’s that mug?” he asked.
“Weedon Scott,” some one answered.
“And who in hell is Weedon Scott?” the faro-dealer demanded.
“Oh, one of them crackerjack minin’ experts. He’s in with all the big bugs. If you want to keep out of trouble, you’ll steer clear of him, that’s my talk. He’s all hunky with the officials. The Gold Commissioner’s a special pal of his.”
“I thought he must be somebody,” was the faro-dealer’s comment. “That’s why I kept my hands offen him at the start.”