CHƯƠNG II. VÙNG ĐẤT PHƯƠNG NAM1

Nanh Trắng rời tàu thủy, đặt chân lên bờ San Francisco2. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm toàn thân nó. Từ tận đáy sâu bản năng, bên dưới mọi lớp lý trí hay nhận thức, nó vẫn luôn gắn liền sức mạnh với địa vị thần thánh. Vậy mà chưa bao giờ những con người da trắng hiện lên giống những vị thần đầy phép lạ đến thế như lúc này, khi nó len lỏi bước đi trên mặt đường trơn nhẵn của thành phố San Francisco. Những túp lều gỗ năm xưa nó từng biết giờ đã biến mất, nhường chỗ cho những tòa nhà cao ngất trời. Đường phố chật ních những hiểm nguy chen chúc - xe ngựa, xe kéo, cả những cỗ ô tô lạ lùng; những con tuấn mã vạm vỡ gồng mình kéo đi các thùng xe tải khổng lồ; rồi những cỗ xe cáp3 và xe điện quái dị gầm rú lao đi, luồn lách giữa dòng người tấp nập, rít lên từng hồi còi đe dọa dai dẳng, tựa tiếng gầm của loài linh miêu nơi những cánh rừng phương Bắc mà nó hằng ghi nhớ.

Tất thảy những thứ ấy đều là hiện thân của sức mạnh. Và xuyên suốt tất cả, đứng đằng sau tất cả, chính là con người - kẻ cai trị, kẻ kiểm soát, phô bày bản thân mình, như thuở hồng hoang, qua sự chế ngự tuyệt đối của họ đối với vạn vật. Một sức mạnh mênh mông, một cảnh tượng sững sờ. Nanh Trắng hoàn toàn bị choáng ngợp. Nỗi sợ hãi siết chặt lấy nó. Cũng như cái ngày đầu tiên nó rời khỏi chốn Hoang Dã để bước vào ngôi làng của Grey Beaver, khi ấy chỉ là một con sói con bé nhỏ, yếu ớt và run rẩy - thì giờ đây, dù đã trưởng thành, dù đã mang trong mình niềm kiêu hãnh của sức mạnh, nó vẫn một lần nữa bị nhấn chìm trong cảm giác nhỏ nhoi và bất lực. Ôi, sao mà lắm vị thần đến thế! Nó choáng váng trước sự đông đúc ngợp thở của họ. Tiếng sấm gầm của phố xá dội thẳng vào đôi tai nhạy bén. Nó lạc lõng giữa cơn cuồng lưu hối hả và chuyển động khổng lồ không ngừng nghỉ của muôn vật quanh mình. Chưa bao giờ nó cảm nhận sâu sắc đến thế sự lệ thuộc của mình vào người chủ yêu thương - nó bám sát gót chân anh, và dù bất cứ điều gì xảy ra, đôi mắt nó cũng quyết không rời khỏi bóng hình anh.

Nhưng Nanh Trắng chỉ lĩnh hội toàn bộ quang cảnh thành phố như một cơn ác mộng - một trải nghiệm tựa giấc mơ tồi tệ, phi thực mà khủng khiếp, ám ảnh nó mãi về sau trong từng cơn mơ. Chủ đưa nó vào một toa hành lý, xích nó lại nơi góc toa, giữa những đống rương và vali chất cao ngất. Ở đây, một vị thần lùn tịt nhưng vạm vỡ ngự trị - lão ta gây ra vô số tiếng động inh tai, quăng quật rương hòm túi bụi, kéo lê chúng qua ô cửa rồi ném vun vào đống, hoặc quẳng thẳng ra ngoài cửa toa, vỡ toang và loảng xoảng, vào tay những vị thần khác đang chực sẵn.

Và chính tại đây, trong cái địa ngục hành lý này, Nanh Trắng bị chủ bỏ rơi. Ít nhất thì nó nghĩ mình đã bị bỏ rơi - cho đến khi mũi nó nhận ra mùi của những chiếc túi vải thô đựng quần áo quen thuộc của chủ nằm ngay bên cạnh. Lập tức, nó bắt đầu canh gác chúng.

"Đã đến lúc anh phải tới rồi đấy," vị thần của toa hành lý càu nhàu, một giờ sau, khi Weedon Scott hiện ra nơi ô cửa. "Con chó đó của anh chẳng cho tôi đụng nổi một ngón tay vào đống đồ đạc của anh."

Nanh Trắng bước ra khỏi toa xe. Nó sững sờ. Thành phố ác mộng đã tan biến đâu mất. Đối với nó, toa xe chỉ giống như một căn phòng trong một ngôi nhà, và khi nó bước vào đó, thành phố vẫn còn vây quanh. Thế mà trong khoảng thời gian ấy, thành phố đã biến mất. Tiếng gầm rú inh tai đã không còn nữa. Trước mặt nó, vùng đồng quê trải ra tươi tắn, chan hòa nắng, lười biếng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nhưng nó chẳng có mấy thời giờ để mà kinh ngạc trước sự biến đổi này. Nó chấp nhận điều đó như cách nó vẫn chấp nhận mọi hành động và biểu hiện khó lý giải của các vị thần. Đó là cách của họ.

Một cỗ xe ngựa đã đợi sẵn. Một người đàn ông và một người phụ nữ bước tới chỗ chủ nó. Người phụ nữ dang rộng vòng tay và ôm chầm lấy cổ chủ - một hành động thù địch! Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Weedon Scott đã gỡ mình ra khỏi vòng tay ấy và ghì chặt lấy Nanh Trắng, lúc này đã hóa thành một con quỷ gầm gừ cuồng nộ.

"Không sao đâu mẹ," Scott vừa nói vừa ghì chặt Nanh Trắng và xoa dịu nó. "Nó tưởng mẹ định làm hại con, và nó không chịu đứng yên đâu. Không sao hết. Không sao hết. Nó sẽ học được nhanh thôi."

"Và trong lúc chờ đợi, mẹ có được phép yêu thương con trai mình lúc con chó của nó không lảng vảng quanh đây không?" bà cười, dù mặt bà vẫn còn tái nhợt và yếu ớt vì cơn sợ hãi ban nãy.

Bà nhìn Nanh Trắng, con vật đang gầm gừ, dựng ngược lông và trừng mắt đầy ác ý.

"Nó sẽ phải học, và nó sẽ học, không được trì hoãn," Scott nói.

Anh nhẹ nhàng nói chuyện với Nanh Trắng cho đến khi làm nó dịu xuống, rồi giọng anh trở nên cương quyết.

"Nằm xuống! Nằm xuống ngay!"

Đây là một trong những mệnh lệnh chủ đã dạy nó, và Nanh Trắng vâng lời, dù nó nằm xuống một cách miễn cưỡng và hằn học.

"Được rồi mẹ."

Scott dang tay ra với bà, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Nanh Trắng.

"Nằm xuống!" anh cảnh báo. "Nằm xuống!"

Nanh Trắng im lặng dựng lông, nửa nhổm dậy rồi lại chìm xuống, mắt dõi theo hành động thù địch đang lặp lại. Nhưng chẳng có tổn hại nào xảy ra từ việc đó, cũng như từ cái ôm tiếp theo của vị nam thần xa lạ. Rồi những chiếc túi quần áo được chất lên cỗ xe, các vị thần xa lạ và vị chủ nhân yêu quý bước lên theo. Nanh Trắng bám sát phía sau, khi thì chạy cảnh giác, khi thì dựng lông lao lên phía những con ngựa đang phi nước kiệu, cảnh báo chúng rằng nó ở đây để đảm bảo không điều gì tổn hại xảy đến với vị thần mà chúng đang kéo đi quá nhanh trên mặt đất.

Mười lăm phút sau, cỗ xe lướt qua một cổng vòm bằng đá, tiến vào giữa hai hàng cây óc chó sum suê đan cành vào nhau thành mái vòm xanh mướt. Hai bên đường, những thảm cỏ rộng mênh mông trải dài, thỉnh thoảng lại bị phá vỡ bởi bóng dáng những cây sồi cổ thụ vạm vỡ, cành lá cứng cáp vươn cao. Ở khoảng cách gần hơn, đối lập với màu xanh non mơn mởn của bãi cỏ được chăm chút kỹ lưỡng, những cánh đồng cỏ khô cháy nắng hiện lên vàng nâu nhàn nhạt; xa hơn nữa là những ngọn đồi nâu vàng trập trùng và những đồng cỏ cao nguyên. Từ rìa bãi cỏ, nơi sườn dốc thoai thoải đầu tiên đổ xuống từ thung lũng, ngôi nhà hiện ra với mái hiên sâu hun hút và muôn vàn ô cửa sổ.

Nanh Trắng có rất ít cơ hội để ngắm nhìn tất thảy những thứ ấy. Cỗ xe vừa lăn bánh vào đến sân, nó đã bị một con chó chăn cừu4 lao vào tấn công - mắt rực sáng, mõm nhọn hoắt, giận dữ và phẫn nộ đến chính đáng. Con chó chăn cừu chen ngay vào giữa nó và người chủ, cắt đứt lối đi. Nanh Trắng không gầm gừ cảnh báo, nhưng lớp lông dựng ngược hết cả lên khi nó thực hiện cú phóng tới im lặng và chết chóc của mình. Thế nhưng cú lao ấy chẳng bao giờ đi đến đích. Nó khựng lại một cách vụng về đột ngột, hai chân trước cứng đơ chống lại đà lao, gần như khuỵu hẳn xuống bằng hai chân sau - tất cả chỉ vì nó khao khát tránh va chạm với con chó mà mình đang định tấn công. Đó là một con chó cái, và luật lệ của đồng loại đã dựng lên một bức tường ngăn cách. Đối với nó, việc tấn công con chó cái kia chẳng khác nào chà đạp lên chính bản năng của mình.

Nhưng với con chó chăn cừu thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Là một con chó cái, nó chẳng hề có bản năng ấy. Trái lại, là một con chó chăn cừu, nỗi khiếp sợ bản năng của nó đối với chốn Hoang Dã - và đặc biệt là đối với loài sói - lại vô cùng nhạy bén. Nanh Trắng trong mắt nó là một con sói, cái giống cướp bóc cha truyền con nối đã rình rập săn mồi những bầy cừu của tổ tiên nó, kể từ thuở những con cừu đầu tiên được chăn dắt và bảo vệ bởi một bóng hình tổ tiên mờ nhạt nào đó của nó. Và thế nên, khi Nanh Trắng từ bỏ cú lao vào nó, loay hoay giữ thăng bằng để tránh va chạm, con chó cái liền chồm thẳng lên người nó. Nanh Trắng gầm gừ một tiếng vô thức khi cảm thấy hàm răng con chó cái cắm phập vào vai mình, nhưng ngoài điều đó ra, nó không hề có ý định làm tổn thương con chó cái. Nó lùi lại, đôi chân cứng đơ vì tự ý thức, rồi cố luồn vòng qua con chó cái. Nó né chỗ này, tránh chỗ kia, uốn lượn rồi xoay vòng, nhưng tất thảy đều vô ích. Con chó cái luôn đứng sừng sững giữa nó và con đường nó muốn đi.

"Lại đây, Collie!" người đàn ông xa lạ trên cỗ xe gọi.

Weedon Scott bật cười.

"Không sao đâu, cha. Đấy là bài học tốt cho nó. Nanh Trắng còn phải học nhiều thứ lắm, và học ngay từ bây giờ cũng hay. Nó sẽ tự điều chỉnh được thôi."

Cỗ xe tiếp tục lăn bánh, còn Collie vẫn cứ chặn đường Nanh Trắng. Nó cố chạy vượt lên trước con chó cái bằng cách rời khỏi lối đi, vòng ra bãi cỏ; nhưng con chó cái chạy ở vòng trong, nhỏ hơn, và luôn luôn có mặt ở đó, đối diện nó với hai hàm răng sáng loáng nhe ra. Nó lại quay ngoắt trở lại, phóng băng qua lối đi sang bãi cỏ phía bên kia, và một lần nữa con chó cái lại chặn đứng nó.

Cỗ xe đang chở chủ đi xa dần. Nanh Trắng chỉ còn bắt được những cái nhìn thoáng qua bóng xe khuất dần giữa những tán cây. Tình thế thật tuyệt vọng. Nó thử thêm một vòng chạy nữa. Con chó cái đuổi theo, nhanh như cắt. Và rồi, bất thình lình, Nanh Trắng quay ngoắt lại lao thẳng vào con chó cái. Đó là mánh chiến đấu cũ của nó. Vai kề vai, nó tông sầm thẳng vào con chó cái. Không chỉ bị xô ngã - con chó cái đang lao nhanh đến mức nó lăn lông lốc, khi thì nằm ngửa, lúc lại nằm nghiêng, quằn quại cố dừng lại, cào móng xuống nền sỏi và sủa the thé lên nỗi kiêu hãnh bị tổn thương cùng cơn phẫn nộ của mình.

Nanh Trắng chẳng đợi thêm một giây. Đường đã quang đãng, và đó là tất thảy những gì nó cần. Con chó cái đuổi theo sau, không ngớt tiếng sủa. Giờ là một đường chạy thẳng, và khi nói đến chuyện chạy thực sự, Nanh Trắng có thể dạy cho con chó cái đôi điều. Con chó cái lao đi điên cuồng, kích động, dốc hết sức lực, phô trương từng nỗ lực trong mỗi cú bật nhảy; còn suốt quãng thời gian ấy, Nanh Trắng lướt nhẹ nhàng bỏ xa con chó cái một cách im lặng, không hề tốn sức, trôi đi như một bóng ma trên mặt đất.

Khi chạy vòng qua ngôi nhà đến porte-cochère5, Nanh Trắng trông thấy cỗ xe. Cỗ xe đã dừng lại, và chủ đang bước xuống. Ngay lúc ấy, trong khi vẫn đang lao đi với tốc độ tối đa, Nanh Trắng bất ngờ bị tấn công từ bên hông. Một con chó săn hươu6 đang lao thẳng vào nó. Nanh Trắng cố xoay người đối mặt. Nhưng nó đang chạy quá nhanh, còn con chó săn thì đã ở quá gần. Con chó săn đâm sầm vào hông nó. Với đà lao tới cộng thêm sự bất ngờ, Nanh Trắng bị hất văng mạnh xuống đất và lăn lông lốc. Nó bật dậy khỏi đám hỗn độn trong bộ dạng cực kỳ hung dữ - tai cụp ra sau, môi vặn vẹo, mũi nhăn nhúm, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau khi những chiếc răng nanh suýt soát cắm vào cổ họng mềm mại của con chó săn.

Chủ đang chạy tới, nhưng còn ở quá xa. Và chính Collie mới là kẻ cứu mạng con chó săn. Trước khi Nanh Trắng kịp nhảy vào tung ra đòn chí mạng - ngay lúc nó đang trong tư thế lao tới - Collie đã có mặt. Con chó cái vốn đã bị qua mặt và chạy thua, lại còn bị ngã lăn cù trên sỏi một cách không thương tiếc. Nhưng lúc này, nó xuất hiện như một cơn lốc - được kết thành từ phẩm giá bị xúc phạm, từ cơn thịnh nộ chính đáng, và từ lòng căm thù bản năng đối với kẻ cướp bóc đến từ chốn Hoang dã. Nó đâm vào Nanh Trắng ở một góc vuông ngay giữa lúc Nanh Trắng đang nhảy lên. Một lần nữa, Nanh Trắng lại bị hất văng khỏi chân và lăn lông lốc.

Khoảnh khắc tiếp theo, chủ đã đến nơi. Một tay anh giữ chặt Nanh Trắng, trong khi tay kia ra hiệu cho người cha gọi lũ chó lùi lại.

"Cha xem, một màn chào đón thật là nồng nhiệt dành cho con sói đơn độc tội nghiệp đến từ Bắc Cực đấy," chủ nói, tay vẫn vuốt ve để Nanh Trắng bình tĩnh trở lại. "Trong suốt cuộc đời mình, nó chỉ mới biết đến ngã có một lần. Vậy mà ở đây, nó đã bị lăn lông lốc hai lần chỉ trong ba mươi giây."

Cỗ xe đã chạy đi, và những vị thần xa lạ khác bắt đầu xuất hiện từ trong nhà. Một số đứng tôn kính ở khoảng cách xa. Nhưng có hai người - hai người phụ nữ - đã thực hiện một hành vi thù địch: họ ôm chầm lấy cổ chủ. Tuy nhiên, Nanh Trắng đã bắt đầu học cách chịu đựng hành động này. Dường như chẳng có tổn hại gì xảy ra từ việc đó, và những âm thanh mà các vị thần tạo ra thì rõ ràng không mang tính đe dọa. Những vị thần này cũng có những cử chỉ thân thiện với Nanh Trắng, nhưng nó gầm gừ cảnh báo họ tránh xa. Và chủ cũng làm điều tương tự bằng lời nói. Vào những lúc như thế, Nanh Trắng nép sát vào chân chủ và nhận được những cái vỗ đầu trấn an.

Theo lệnh "Dick! Nằm xuống!", con chó săn đã bước lên các bậc thềm và nằm phục xuống một bên hiên nhà. Nó vẫn gầm gừ, giữ thái độ cảnh giác sưng sỉa đối với kẻ xâm nhập. Còn Collie thì được một trong những nữ thần đảm nhận việc chăm sóc. Bà ấy ôm lấy cổ nó, vuốt ve và âu yếm nó. Nhưng Collie lại rất bối rối và lo lắng. Nó rên rỉ, bồn chồn không yên, phẫn nộ trước sự hiện diện được cho phép của con sói này. Nó tin chắc rằng các vị thần đang mắc sai lầm.

Tất cả các vị thần bắt đầu bước lên thềm để vào nhà. Nanh Trắng bám sát gót chủ. Trên hiên nhà, Dick gầm gừ. Và Nanh Trắng, trên các bậc thềm, cũng dựng lông lên và gầm gừ đáp trả.

"Đưa Collie vào trong đi, rồi để hai đứa nó tự giải quyết với nhau," cha của Scott gợi ý. "Sau đó chúng sẽ thành bạn bè thôi."

"Vậy thì Nanh Trắng, để thể hiện tình bạn của mình, sẽ phải làm người đưa tang chính trong đám tang đấy ạ," chủ cười đáp.

Vị Scott lớn tuổi nhìn đầy hoài nghi. Trước tiên là nhìn Nanh Trắng, rồi đến Dick, và cuối cùng là con trai mình.

"Ý con là...?"

Weedon gật đầu. "Con nói thật đấy ạ. Cha sẽ có một cái xác của Dick trong vòng một phút nữa thôi - cùng lắm là hai phút."

Anh quay sang Nanh Trắng. "Đi nào, con sói kia. Mày mới là đứa phải vào trong nhà."

Nanh Trắng bước đi với đôi chân cứng đơ lên các bậc thềm, rồi băng qua hiên nhà. Đuôi nó dựng đứng một cách cứng nhắc. Mắt nó không rời khỏi Dick để đề phòng một cuộc tấn công từ bên sườn. Đồng thời, nó cũng chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ biểu hiện hung dữ nào từ những điều chưa biết có thể vồ lấy nó từ bên trong ngôi nhà. Nhưng chẳng có điều gì đáng sợ vồ lấy nó cả. Khi đã vào được bên trong, nó cẩn thận dò xét xung quanh, nhìn ngó khắp nơi mà chẳng thấy gì. Sau đó, nó nằm xuống dưới chân chủ với một tiếng càu nhàu mãn nguyện. Nó quan sát mọi việc đang diễn ra, luôn trong tư thế sẵn sàng nhảy bật dậy và chiến đấu để giành giật sự sống trước những nỗi kinh hoàng mà nó cảm thấy chắc chắn đang ẩn nấp đâu đó dưới mái nhà đầy cạm bẫy của nơi ở này.



  1. Phương Nam (The Southland) là cách người dân ở vùng lãnh thổ hoang dã phía Bắc (Northland - như Alaska, Yukon) gọi nước Mỹ và những khu vực thuộc thế giới văn minh, khí hậu ôn đới. Nơi đây biểu tượng cho xã hội loài người, trật tự và luật pháp, trái ngược hoàn toàn với chốn hoang dã tàn khốc. 

  2. Một thành phố lớn ở bờ Tây nước Mỹ. Vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, nơi đây là một đô thị sầm uất, đại diện tiêu biểu cho nền văn minh công nghiệp hiện đại với những tòa nhà cao tầng và nhịp sống hối hả, mang lại sự choáng ngợp cho cư dân từ Bắc Cực. 

  3. Hệ thống xe điện kéo bằng cáp ngầm dưới mặt đường, một biểu tượng giao thông đặc trưng của thành phố San Francisco, được đưa vào hoạt động từ cuối thế kỷ 19 nhằm đáp ứng nhu cầu di chuyển qua các địa hình đồi núi dốc của thành phố. 

  4. Ám chỉ giống chó Collie (chó chăn cừu Scotland), một giống chó chăn gia súc lâu đời. Loài chó này được lai tạo với bản năng mãnh liệt trong việc bảo vệ bầy đàn, do đó chúng mang sẵn sự nhạy cảm và thù địch bẩm sinh đối với loài sói - kẻ thù tự nhiên truyền kiếp của cừu. 

  5. Một thuật ngữ kiến trúc gốc Pháp (nghĩa đen: cổng xe ngựa), chỉ cấu trúc mái hiên lớn vươn ra ngoài cửa chính của một dinh thự. Cấu trúc này được thiết kế đủ rộng để xe ngựa hoặc ô tô chạy xuyên qua, giúp hành khách lên xuống nhà mà không bị ảnh hưởng bởi thời tiết. 

  6. Chỉ giống chó Scottish Deerhound (chó săn hươu Scotland), một giống chó săn cổ xưa có vóc dáng to lớn, đôi chân dài và tốc độ chạy cực nhanh. Chúng chuyên được giới quý tộc sử dụng để săn đuổi hươu đỏ ở những vùng cao nguyên rộng lớn.