CHƯƠNG VI. VỊ THẦN CỦA TÌNH THƯƠNG
Khi Nanh Trắng thấy Weedon Scott bước về phía mình, nó xù lông lên và gầm gừ, ra dấu cho anh biết rằng nó sẽ không cam chịu bất kỳ sự trừng phạt nào. Đã hai mươi bốn tiếng trôi qua kể từ lúc nó ngoạm rách bàn tay anh - bàn tay giờ đây đang quấn băng và được treo lên giá đỡ để ngăn máu chảy. Trong quá khứ, Nanh Trắng từng nếm trải những trận đòn trả thù đến muộn màng, và nó khiếp sợ rằng một sự trừng phạt tương tự sắp sửa ập xuống đầu mình. Làm sao có thể khác được? Nó đã phạm phải một trọng tội - theo cách nó hiểu, đó là một sự xúc phạm thiêng liêng - đã cắm răng vào da thịt của một vị thần, một vị thần thánh, hơn nữa lại còn là vị thần da trắng tối cao. Cứ theo lẽ tự nhiên, và xét trong mối quan hệ giữa nó với các vị thần, một điều gì đó thật khủng khiếp đang chờ đợi nó.
Vị thần ngồi xuống, chỉ cách có vài bước. Nanh Trắng chẳng thấy gì nguy hiểm ở đó. Khi các vị thần trừng phạt, họ thường đứng thẳng trên hai chân. Hơn nữa, vị thần này chẳng có gậy gộc, chẳng có roi vọt, chẳng có súng đạn gì cả. Và thêm vào đó, bản thân nó đang tự do. Không xiềng xích, không dây buộc nào kìm giữ nó. Nó có thể co giò chạy trốn đến chỗ an toàn trước khi vị thần kia kịp lóp ngóp đứng dậy. Trong lúc ấy, nó cứ nán lại mà chờ xem sao.
Vị thần vẫn giữ im lặng, không cửa quậy gì hết; và tiếng gầm gừ của Nanh Trắng dần lịm đi thành một tiếng ư ử nghèn nghẹn nơi cuống họng rồi tắt lịm hẳn. Rồi vị thần cất tiếng, và ngay ở âm thanh đầu tiên của giọng nói ấy, lông trên gáy Nanh Trắng lại dựng đứng lên, và tiếng gầm gừ lại bật ra khỏi cổ họng. Nhưng vị thần không làm một động tác thù địch nào, vẫn cứ bình thản trò chuyện. Suốt một hồi lâu, Nanh Trắng gầm gừ theo nhịp cùng anh - một sự hòa điệu về tiết tấu nảy sinh giữa tiếng gầm gừ và giọng nói. Nhưng vị thần vẫn nói mãi, không ngừng. Anh nói với Nanh Trắng theo cách mà chưa một ai từng nói với nó trước đây. Anh thủ thỉ và vỗ về, bằng một sự dịu dàng mà bằng cách nào đó, ở một nơi nào đó, đã len được vào lòng Nanh Trắng. Bất chấp chính mình và tất cả những hồi chuông cảnh báo nhức nhối của bản năng, Nanh Trắng bắt đầu tin tưởng vị thần này. Nó có một cảm giác an toàn, một cảm giác đi ngược lại tất cả những kinh nghiệm mà nó từng có với loài người.
Hồi lâu sau, vị thần đứng dậy và đi vào trong căn nhà gỗ. Nanh Trắng dõi theo anh đầy cảnh giác khi anh bước ra. Anh không cầm roi, gậy hay bất cứ vũ khí nào. Bàn tay lành lặn của anh cũng không giấu giếm thứ gì sau lưng. Anh ngồi xuống y như lần trước, ở cùng một chỗ, chỉ cách vài bước. Anh chìa ra một mẩu thịt nhỏ. Nanh Trắng vểnh tai lên, xem xét đầy nghi ngờ, cố hết sức vừa để mắt đến mẩu thịt vừa canh chừng vị thần, cảnh giác với bất kỳ hành động lộ liễu nào, thân thể nó căng như dây đàn, sẵn sàng lao đi trốn chạy ngay khi vừa thấy dấu hiệu thù địch đầu tiên.
Hình phạt vẫn chưa ập đến. Vị thần chỉ đưa mẩu thịt lại gần mũi nó. Và nom mẩu thịt chẳng có gì khác thường cả. Nanh Trắng vẫn còn nghi ngại; và dẫu rằng mẩu thịt được đưa ra kèm theo những cú nhấp nhổm mời gọi từ bàn tay vị thần, nó vẫn nhất quyết không đụng vào. Các vị thần luôn xảo quyệt khôn lường, và biết đâu ẩn sau mẩu thịt nom vô hại kia lại là một mưu mô thâm độc nào đó. Trong những kinh nghiệm quá khứ của nó, nhất là hồi còn ở với những người phụ nữ da đỏ, thịt và hình phạt thường có mối liên hệ tai hại với nhau.
Cuối cùng, vị thần ném mẩu thịt xuống nền tuyết, ngay nơi chân Nanh Trắng. Nó cẩn thận ngửi mẩu thịt, nhưng mắt thì không nhìn vào mẩu thịt. Trong khi ngửi, mắt nó vẫn dán chặt vào vị thần. Chẳng có gì xảy ra. Nó ngậm mẩu thịt vào mồm và nuốt chửng. Vẫn không có gì xảy ra. Quả thực, vị thần lại đang đưa cho nó thêm một mẩu thịt nữa. Một lần nữa, nó chối từ nhận thịt từ tay anh, và một lần nữa mẩu thịt lại được ném xuống cho nó. Chuyện ấy cứ lặp đi lặp lại đến mấy lần. Nhưng rồi đến một lúc, vị thần không chịu ném nữa. Anh giữ nguyên mẩu thịt trong tay và cứ khăng khăng chìa ra.
Thịt là thịt ngon, và Nanh Trắng đang đói. Từng chút một, vô cùng thận trọng, nó nhích lại gần bàn tay ấy. Cuối cùng, thời khắc đã đến khi nó quyết định ăn thịt ngay từ trên tay người. Mắt không rời vị thần một giây, nó vươn đầu về phía trước, đôi tai cụp ép ra phía sau, còn lông trên cổ thì tự động dựng đứng cả lên. Cùng lúc, một tiếng gầm gừ nhỏ ngân rền trong họng, như một lời cảnh cáo rằng chớ có đùa giỡn với nó. Nó ăn thịt, và chẳng có gì xảy ra. Từng miếng từng miếng một, nó ăn hết chỗ thịt, và vẫn chẳng có gì xảy ra. Hình phạt vẫn chưa đến.
Nó liếm mép và chờ đợi. Vị thần vẫn tiếp tục nói. Trong giọng anh có một sự tử tế - thứ mà Nanh Trắng chưa từng một lần được trải nghiệm. Và nó khơi dậy trong lòng con vật những cảm xúc mà nó cũng chưa từng bao giờ nếm trải trước đây. Nó cảm thấy một sự thỏa mãn thật lạ lùng, như thể một nhu cầu nào đó đang được đáp ứng, như thể một khoảng trống trong con người nó đang được lấp đầy. Rồi lại một lần nữa, những thôi thúc của bản năng và lời cảnh báo của kinh nghiệm cũ lại ùa về. Các vị thần luôn ranh ma khôn xiết, và họ có những cách chẳng ai lường trước được để đạt được điều mình muốn.
A, nó đã nghĩ thế đấy! Giờ thì nó đến rồi - bàn tay của vị thần, giảo quyệt và sẵn sàng gây đau đớn, phóng về phía nó và giáng xuống đầu nó. Nhưng vị thần vẫn cứ tiếp tục nói. Giọng anh vẫn mềm mại và vỗ về. Dẫu bàn tay kia đe dọa, giọng nói lại truyền cho nó niềm tin. Và dẫu giọng nói kia trấn an, bàn tay lại gieo vào lòng nó mối nghi ngờ. Nanh Trắng bị giằng xé giữa những cảm xúc trái ngược, những xung động mâu thuẫn. Cứ như thể nó sắp vỡ tan ra thành từng mảnh, cái nỗ lực kìm nén mà nó đang dồn toàn lực sức chịu đựng thật khủng khiếp - một sự thiếu quả quyết khác thường đang cầm chân những sức mạnh đối nghịch đang vật lộn giành quyền kiểm soát bên trong nó.
Nó nhượng bộ. Nó gầm gừ, dựng lông và cụp tai. Nhưng nó không cắn, cũng không co giò chạy. Bàn tay hạ xuống. Càng lúc càng gần hơn. Nó chạm vào những đầu lông dựng đứng của nó. Nanh Trắng co rúm người lại dưới bàn tay ấy. Nó đi theo bàn tay xuống dưới, ép sát vào nó hơn. Co rúm, gần như run lẩy bẩy, nó vẫn cố giữ mình đứng vững. Thật là một cực hình, bàn tay này chạm vào nó, lại xâm phạm đến bản năng nó. Nó không tài nào quên được, dù chỉ một ngày, tất thảy những điều tồi tệ mà những bàn tay con người đã giáng xuống đời nó. Nhưng đó là ý muốn của vị thần, và nó cố gắng tuân phục.
Bàn tay nhấc lên rồi lại hạ xuống, trong một cử động vỗ về, vuốt ve. Chuyện cứ thế tiếp diễn, nhưng mỗi lần bàn tay nhấc lên, lớp lông lại dựng đứng lên theo. Và mỗi lần bàn tay hạ xuống, đôi tai lại cụp xuống và một tiếng gầm gừ trầm đục lại dội lên trong cuống họng. Nanh Trắng gầm gừ, gầm gừ như một lời cảnh báo kiên quyết. Qua cách ấy, nó tuyên bố rằng nó sẵn sàng đáp trả bất kỳ thương tổn nào mà nó phải gánh chịu. Chẳng thể nào biết được khi nào thì động cơ thầm kín của vị thần mới bị phơi bày. Bất cứ lúc nào, cái giọng nói mềm mỏng khơi dậy lòng tin kia cũng có thể vỡ bung thành một tràng giận dữ, và bàn tay dịu dàng vuốt ve kia cũng có thể biến thành một cái kìm kẹp chặt cứng, giữ nó bất lực mà ra tay trừng phạt.
Nhưng vị thần vẫn tiếp tục thủ thỉ nhẹ nhàng, và bàn tay cứ nâng lên rồi hạ xuống trong những cái vỗ vỗ không hề mang ý thù địch. Nanh Trắng trải qua những cảm xúc giằng xé. Chuyện này thật nhạt nhẽo trước bản năng của nó. Nó kìm hãm nó, đi ngược lại ý muốn của nó muốn vươn tới tự do cá nhân. Và thế mà, xét về mặt thể xác, nó lại chẳng hề đau đớn. Trái lại, thậm chí còn có chút dễ chịu, theo nghĩa thân xác. Cử động vuốt ve chậm rãi và cẩn trọng dần chuyển thành việc xoa bóp hai bên quanh gốc tai, và sự khoan khoái về thân xác lại càng thêm một chút. Thế nhưng nó vẫn nơm nớp lo sợ, đứng trong tư thế phòng thủ, canh chừng điều tồi tệ chẳng ai biết trước, cứ chao qua đảo lại giữa chịu đựng và tận hưởng khi lúc thì cảm xúc này, lúc thì cảm xúc kia chiếm thế thượng phong mà chi phối nó.
"Chà, tôi thì há hốc mồm kinh ngạc đây!"
Matt đã thốt lên như thế. Ông từ trong căn nhà gỗ bước ra, tay áo xắn lên tận khuỷu, bê trên tay một cái chậu nước rửa chén đùng đục. Ông khựng lại ngay giữa cái động tác hất chậu nước đi khi nhìn thấy Weedon Scott đang vuốt ve Nanh Trắng.
Ngay vào giây phút tiếng nói của Matt phá tan sự tĩnh lặng, Nanh Trắng giật lùi lại, gầm gừ dữ dội về phía ông ta.
Matt nhìn ông chủ mình bằng ánh mắt vừa xót xa vừa phản đối.
"Nếu ngài Scott không phiền tôi bày tỏ ý thẳng thắn," Matt lên tiếng, "tôi mạn phép nói rằng, ngài đúng là một gã ngốc hết chỗ nói, thuộc đủ mười bảy thể loại khác nhau1, còn hơn thế nữa kia."
Weedon Scott mỉm cười, vẻ bề trên, đứng lên, và bước tới chỗ Nanh Trắng. Anh dịu dàng nói với nó, nhưng không lâu, rồi chầm chậm đưa tay ra, đặt lên đầu Nanh Trắng, và lại tiếp tục cái việc vuốt ve vừa bị ngắt quãng ban nãy. Nanh Trắng cam chịu điều đó, mắt dán chặt đầy nghi ngờ - không phải vào người đang vuốt ve nó, mà vào kẻ đang đứng nơi ngưỡng cửa.
"Ngài có thể là một tay chuyên gia khai mỏ hết ý, số một, siêu phàm," kẻ điều khiển chó buông lời như một đấng tiên tri, "nhưng ngài đã bỏ phí cơ hội cả đời mình khi còn là thằng nhóc mà không chạy theo gánh xiếc2."
Nanh Trắng gầm gừ khi nghe tiếng ông ta, nhưng lần này, nó không nhảy ra khỏi bàn tay đang vuốt ve đầu và gáy nó bằng những nhịp gãi êm ái, dịu dàng và thật lâu.
Đó là cột mốc khởi đầu cho sự kết thúc của Nanh Trắng - sự cáo chung của kiếp sống cũ kỹ và triều đại thù hận. Một cuộc đời mới mẻ, công bằng đến khó lý giải, đang lấp ló nơi chân trời. Để vun đắp cho điều này, Weedon Scott buộc phải nghiền ngẫm rất nhiều và rèn luyện một lòng kiên nhẫn vô bờ bến. Còn về phía Nanh Trắng, thứ mà nó cần không gì khác ngoài một cuộc cách mạng toàn diện. Nó phải gạt bỏ những thôi thúc và xúi giục của bản năng lẫn lý trí, thách thức lại toàn bộ kinh nghiệm sống, lừa dối chính sự tồn tại của mình.
Cuộc sống, theo cách mà nó từng biết, không những chẳng có chỗ cho những việc nó đang làm lúc này; mà mọi dòng chảy đều lao đi theo hướng ngược lại với những gì nó đang buông mình theo đuổi. Nói ngắn gọn, khi cân nhắc mọi lẽ, nó phải đạt được một sự định hướng lại toàn diện hơn rất nhiều so với lần nó tự nguyện từ bỏ vùng Hoang Dã và chấp nhận Sói Xám làm chúa tể. Khi ấy nó chỉ mới là một con chó con, còn non nớt, chưa định hình, mềm dẻo và sẵn sàng để ngón tay cái của hoàn cảnh nhào nặn. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Ngón tay cái của hoàn cảnh đã làm việc quá hữu hiệu. Qua bàn tay ấy, nó đã bị đúc khuôn và tôi luyện thành Sói Chiến Đấu - hung tợn, tàn nhẫn, không biết đến tình thương và cũng chẳng xứng đáng được yêu thương. Hoàn thành sự biến đổi này tương đương với việc rút lui khỏi chính bản thể mình, và đó là điều cực kỳ khó khăn khi sự mềm mại của tuổi trẻ đã không còn thuộc về nó; khi những thớ cơ đã trở nên thô cứng và xù xì; khi kết cấu tạo nên nó đã biến nó thành một khối rắn chắc như kim cương, khắc nghiệt và không khoan nhượng; khi diện mạo tâm hồn đã hóa thành sắt đá, và mọi bản năng cùng định lý của nó đều đã kết tinh thành những quy tắc, những thận trọng, những ghét bỏ và những ham muốn cứng nhắc.
Ấy vậy mà, một lần nữa, trong cuộc định hướng lại mới mẻ này, ngón tay cái của hoàn cảnh lại ấn xuống và thúc vào nó, làm mềm đi những gì đã trở nên chai cứng, nhào nặn nó thành một hình hài tốt đẹp hơn. Weedon Scott chính là ngón tay cái ấy. Anh đã chạm đến tận gốc rễ bản chất của Nanh Trắng, và bằng lòng tử tế đã thổi bùng lên những tiềm năng đang lụi tàn, gần như đã chết. Một trong số những tiềm năng ấy chính là tình yêu. Nó đã thế chỗ cho sự yêu thích - thứ từng là cảm xúc cao nhất khiến Nanh Trắng rung động trong suốt quá trình giao tiếp với các vị thần.
Nhưng tình yêu này đâu có đến trong một sớm một chiều. Nó khởi nguồn từ sự yêu thích và từ đó chậm rãi lớn lên. Nanh Trắng không bỏ trốn, dẫu được thả tự do, đơn giản vì nó thích vị thần mới này. Điều này chắc chắn tốt hơn nhiều so với cuộc sống trong chiếc lồng của Beauty Smith, và dù sao thì nó cũng cần phải có một vị thần nào đó. Quyền lực chúa tể của con người là một nhu cầu nằm trong chính bản chất của nó. Dấu ấn phụ thuộc vào loài người đã được đóng lên nó vào đúng cái ngày đầu tiên nó quay lưng lại vùng Hoang Dã, bò đến dưới chân Sói Xám để chịu trận đòn roi đã được định sẵn. Dấu ấn ấy lại được đóng một lần nữa, và không thể tẩy xóa, trong lần quay về từ vùng Hoang Dã thứ hai, khi nạn đói kéo dài qua đi và cá lại xuất hiện trong ngôi làng của Sói Xám.
Thế nên, vì cần một vị thần và vì thích Weedon Scott hơn Beauty Smith, Nanh Trắng đã ở lại. Như một cách thừa nhận lòng trung thành, nó bắt đầu đảm đương vai trò bảo vệ tài sản của chủ nhân. Nó đi tuần quanh cabin trong khi lũ chó kéo xe ngủ say, và vị khách đầu tiên ghé thăm cabin vào ban đêm đã phải dùng gậy đánh đuổi nó cho đến khi Weedon Scott ra tay giải cứu. Nhưng Nanh Trắng nhanh chóng học được cách phân biệt giữa kẻ trộm và người lương thiện, đánh giá chính xác giá trị của từng bước chân và dáng đi. Người qua đường đi bước chân mạnh bạo, thẳng hướng tới cửa cabin - nó mặc kệ. Tuy vậy, nó vẫn dõi theo người đó một cách cảnh giác cho đến khi cánh cửa mở ra và người ấy nhận được sự chấp thuận của chủ nhân. Nhưng kẻ bước đi rón rén, men theo những lối vòng vèo, liếc ngang liếc dọc đầy thận trọng, lén lút tìm kiếm sự kín đáo - chính là kẻ không nhận được bất kỳ sự khoan dung nào từ Nanh Trắng. Và kẻ đó buộc phải rời đi một cách đột ngột, hối hả và chẳng còn chút phẩm giá nào.
Weedon Scott đã đặt ra cho mình nhiệm vụ cứu chuộc Nanh Trắng - hay nói đúng hơn, cứu rỗi loài người khỏi những lỗi lầm mà họ đã gây ra cho nó. Đây là vấn đề của nguyên tắc và lương tâm. Anh cảm thấy rằng những điều tồi tệ giáng xuống Nanh Trắng là một món nợ mà loài người phải gánh chịu, và món nợ ấy nhất định phải được trả. Vì vậy, anh đã cất công đối xử đặc biệt tử tế với Sói Chiến Đấu. Mỗi ngày, anh đều coi việc vuốt ve và vỗ về Nanh Trắng là một phần công việc của mình, và anh làm điều đó thật lâu, thật chậm rãi.
Lúc đầu, Nanh Trắng còn ngờ vực và thù hằn, nhưng dần dà nó bắt đầu thích những cái vuốt ve ấy. Song có một thứ nó chẳng bao giờ từ bỏ được - tiếng gầm gừ. Nó gầm gừ từ lúc sự vuốt ve bắt đầu cho đến khi kết thúc. Nhưng đó là một tiếng gầm gừ mang trong mình một âm sắc mới lạ. Một người lạ sẽ chẳng thể nào nghe thấy âm sắc ấy, và đối với người lạ, tiếng gầm gừ của Nanh Trắng chỉ là sự phô bày của vẻ man rợ nguyên thủy, bào mòn thần kinh và làm đóng băng máu huyết. Nhưng cổ họng của Nanh Trắng đã trở nên thô ráp sau bao năm tháng phát ra những âm thanh hung tợn, kể từ lần đầu tiên nó nổi giận trong hang động khi còn là một con non. Giờ đây, nó không thể làm dịu đi những âm thanh từ cổ họng mình để bày tỏ sự dịu dàng mà nó đang cảm nhận. Vậy mà, tai nghe và sự thấu cảm của Weedon Scott đủ tinh tế để nắm bắt cái âm sắc mới ấy - thứ chìm lấp bên dưới vẻ hung dữ, một dấu hiệu mờ nhạt nhất của tiếng khẽ hát bằng lòng, và ngoài anh ra không ai có thể nghe thấy.
Ngày tháng trôi qua, sự tiến hóa từ thích sang yêu diễn ra với một tốc độ mau lẹ. Chính Nanh Trắng cũng bắt đầu nhận thức được điều đó, dẫu trong ý thức của nó, nó chẳng hề biết tình yêu là gì. Tình yêu hiển lộ với nó như một khoảng trống trong bản thể - một khoảng trống cồn cào, nhức nhối, khao khát đòi hỏi được lấp đầy. Đó là một nỗi đau và một sự bất an; và nó chỉ được xoa dịu khi có sự hiện diện của vị thần mới. Vào những lúc như thế, tình yêu là niềm vui, một sự thỏa mãn kích thích đến mức say mê cuồng dại. Nhưng khi phải xa vị thần của mình, nỗi đau và sự bất an lại quay về; khoảng trống bên trong trỗi dậy, ép chặt lấy nó bằng sự rỗng tuếch của mình, và cơn đói lại gặm nhấm không ngừng nghỉ.
Nanh Trắng đang trên hành trình tìm lại chính mình. Bất chấp sự trưởng thành qua bao năm tháng và cái khuôn man rợ cứng nhắc đã định hình nên nó, bản chất của nó đang trải qua một sự giãn nở. Những cảm xúc kỳ lạ và những thôi thúc khác thường đang đâm chồi nảy lộc trong lòng nó. Quy tắc hành xử cũ kỹ đang thay đổi. Trong quá khứ, nó từng thích sự thoải mái và chấm dứt đau đớn, ghét sự khó chịu và nỗi đau, và nó đã điều chỉnh hành động của mình theo đúng như vậy. Nhưng bây giờ thì khác hẳn. Vì cảm xúc mới mẻ này bên trong mình, đã bao lần nó sẵn sàng lựa chọn sự khó chịu và nỗi đau vì vị thần của mình. Vì thế, vào những buổi sáng sớm tinh mơ, thay vì lang thang kiếm ăn hay nằm nghỉ ở một góc khuất, nó lại đợi hàng giờ liền trên bậc thềm hẻo lánh của cabin chỉ để nhìn thấy khuôn mặt của vị thần. Vào ban đêm, khi vị thần trở về, Nanh Trắng sẽ rời bỏ chỗ ngủ ấm áp mà nó đã đào trong tuyết để nhận lấy cái búng tay thân thiện và lời chào hỏi. Ngay cả thịt, chính phần thịt của nó, nó cũng sẵn lòng từ chối để được ở bên vị thần của mình, nhận lấy một cái vuốt ve từ anh hoặc theo anh xuống thị trấn.
Thích đã được thế chỗ bằng yêu. Và tình yêu là quả dọi được thả xuống tận vực thẳm sâu nhất bên trong nó, nơi mà "thích" chưa từng chạm tới. Và đáp lại, từ nơi sâu thẳm ấy, một điều mới mẻ đã hình thành - tình yêu. Tất cả những gì được trao cho nó, nó đều đáp trả. Đây thực sự là một vị thần, một vị thần tình yêu, một vị thần ấm áp và rạng rỡ. Trong ánh sáng của anh, bản chất của Nanh Trắng bung tỏa như một bông hoa vươn mình nở rộ dưới ánh mặt trời.
Nhưng Nanh Trắng không phải là kẻ hay thể hiện. Nó đã quá già dặn, quá rắn rỏi trong cái khuôn đúc của mình để có thể trở nên điêu luyện trong việc bộc lộ bản thân theo những cách mới. Nó quá điềm tĩnh, quá vững vàng trong sự cô lập của chính mình. Nó đã nuôi dưỡng tính kín đáo, sự xa lánh và vẻ ủ rũ suốt một thời gian quá dài. Nó chưa từng sủa lấy một tiếng nào trong suốt cuộc đời mình, và giờ đây nó chẳng thể học cách sủa một tiếng chào mừng khi vị thần của nó đến gần. Nó không bao giờ cản đường, không bao giờ vồ vập hay ngốc nghếch trong cách thể hiện tình yêu của mình. Nó không bao giờ chạy ra đón vị thần. Nó chờ đợi ở một khoảng cách; nhưng nó luôn luôn chờ đợi, luôn luôn ở đó. Tình yêu của nó giống như một sự sùng bái, câm lặng, không thành lời, một sự tôn thờ thầm lặng. Chỉ bằng cái nhìn tĩnh lặng của đôi mắt, nó bày tỏ tình yêu của mình, và bằng việc không ngừng dõi theo từng cử động của vị thần qua ánh mắt. Ngoài ra, thỉnh thoảng, khi vị thần nhìn nó và nói chuyện với nó, nó lại để lộ ra một vẻ ngượng ngùng vụng về, bắt nguồn từ việc tình yêu đang cố gắng trào ra mà cơ thể nó lại chẳng có khả năng biểu đạt.
Nó đã học cách tự điều chỉnh theo nhiều khía cạnh của lối sống mới. Nó đã thấm nhuần rằng mình phải để yên cho lũ chó của chủ nhân. Thế nhưng bản tính thống trị lại trỗi dậy, và trước hết nó buộc phải cho chúng một trận để chúng công nhận vị thế bề trên và quyền thủ lĩnh của nó. Việc này hoàn tất, nó ít gặp rắc rối với chúng hơn hẳn. Chúng tránh đường cho nó khi nó đi lại hoặc bước qua giữa bầy, và mỗi lần nó ra hiệu lệnh, chúng đều tuân theo.
Cũng theo cách tương tự, nó đã học cách khoan dung với Matt - coi ông như một tài sản thuộc về chủ nhân. Chủ nhân nó rất hiếm khi đích thân cho nó ăn. Matt làm việc đó, đó là phận sự của ông; nhưng Nanh Trắng hiểu ra rằng thứ nó ăn chính là thức ăn của chủ nhân, và chính chủ nhân là người gián tiếp nuôi nó. Matt từng cố gắng buộc nó mang bộ đồ kéo và ép nó kéo xe trượt tuyết cùng những con chó khác. Nhưng Matt đã thất bại. Phải đợi đến khi Weedon Scott tự tay mặc bộ đồ kéo cho Nanh Trắng và bắt nó làm việc, nó mới hiểu ra. Nó coi việc Matt sai khiến nó và bắt nó lao động - hệt như cách ông sai khiến và bắt những con chó khác của chủ nhân làm việc - chính là ý nguyện của chủ nhân nó.
Không giống như những chiếc xe trượt tuyết vùng Mackenzie3, xe trượt tuyết Klondike có thanh trượt ở phía dưới. Và còn một điểm khác biệt nữa nằm ở cách điều khiển chó. Ở đây không có đội hình rẽ quạt4. Đàn chó làm việc thành hàng một, con nọ nối sau lưng con kia, cùng kéo trên dây buộc đôi5. Và ở Klondike, con dẫn đầu mới thực sự là con dẫn đầu. Con chó khôn ngoan nhất và mạnh mẽ nhất sẽ là con dẫn đầu, và cả đội phải vâng lời nó, sợ nó. Việc Nanh Trắng nhanh chóng giành được vị trí này là điều khó tránh khỏi. Nó không thể bằng lòng với bất cứ thứ gì thấp kém hơn, như Matt đã ngộ ra sau vô số phiền toái và rắc rối. Nanh Trắng đã tự chọn vị trí cho mình, và Matt đã xác nhận sự sáng suốt trong phán đoán ấy bằng những lời lẽ mạnh mẽ sau khi cuộc thử nghiệm kết thúc. Nhưng, dù ban ngày nó làm việc với xe trượt tuyết, Nanh Trắng không hề từ bỏ nhiệm vụ bảo vệ tài sản của chủ nhân vào ban đêm. Vậy nên nó luôn luôn túc trực, luôn cảnh giác và trung thành - trở thành con chó quý giá nhất trong toàn bộ đàn.
"Thứ lỗi cho tôi nếu tôi có nói toẹt ra những gì trong bụng," một hôm Matt lên tiếng, "nhưng tôi xin phép tuyên bố rằng ngài quả là một kẻ khôn ngoan thực sự khi bỏ ra cái giá ấy cho con chó này. Ngài đã lừa sạch sành sanh Beauty Smith, chưa kể còn đấm thẳng vào mặt hắn bằng nắm đấm của ngài nữa."
Một cơn giận dữ bùng lên, lóe sáng trong đôi mắt xám của Weedon Scott, và anh lầm bầm một cách dữ tợn: "Đồ súc sinh!"
Vào cuối mùa xuân, một rắc rối lớn ập đến với Nanh Trắng. Chẳng một lời báo trước, vị thần tình yêu của nó đã biến mất. Thực ra thì có báo trước đấy, nhưng Nanh Trắng đâu có kinh nghiệm với mấy chuyện như thế, làm sao nó hiểu nổi việc một người xếp đồ vào túi xách là có ý gì. Mãi về sau này nó mới nhớ lại rằng cảnh tượng chủ nhân thu dọn hành lý chính là điềm báo cho sự ra đi ấy; nhưng lúc đó thì nó chẳng mảy may nghi ngờ gì hết.
Đêm hôm ấy, nó chờ chủ nhân quay về. Đến nửa đêm, cơn gió lạnh rít từng hồi xua nó vào nấp sau lưng cabin. Ở đó nó thiêm thiếp ngủ, đôi tai vẫn vểnh lên đón chờ âm thanh đầu tiên của tiếng bước chân quen thuộc. Nhưng rồi, lúc hai giờ sáng, nỗi lo lắng lại kéo nó ra phía hàng hiên trước. Nó nằm co ro nơi đó, lạnh lẽo, và tiếp tục chờ đợi.
Nhưng chủ nhân vẫn không về. Sáng hôm sau, cánh cửa bật mở và Matt bước ra. Nanh Trắng ngước nhìn ông, đôi mắt đầy vẻ ủ rũ. Chẳng có ngôn ngữ chung nào để nó có thể hỏi ra điều mình muốn biết. Những ngày trôi qua, rồi lại những ngày khác đến, mà bóng dáng chủ nhân vẫn biệt tăm. Nanh Trắng, cái sinh vật chưa từng biết đến ốm đau một lần trong đời, giờ đây đã đổ bệnh. Nó ốm rất nặng. Nặng đến mức cuối cùng Matt buộc phải đưa nó vào trong cabin. Và khi viết thư cho người chủ của mình, Matt còn dành hẳn một dòng tái bút cho Nanh Trắng.
Dưới thành phố Circle City6, Weedon Scott đọc thư và bắt gặp dòng chữ sau:
"Con chó sói đáng ghét ấy không chịu làm việc gì hết. Cũng chẳng chịu ăn. Nó chẳng còn tí sức sống nào. Cả lũ chó đều xúm vào cắn xé nó. Nó muốn biết anh đã đi đâu, mà tôi thì chẳng biết làm sao để nói cho nó hiểu. Có lẽ nó sắp chết mất thôi."
Matt nói đúng. Nanh Trắng đã ngừng ăn, chìm trong tuyệt vọng, và mặc cho mọi con chó trong bầy tha hồ đánh đập nó. Bên trong cabin, nó nằm trên sàn nhà gần lò sưởi, chẳng buồn đoái hoài đến thức ăn, đến Matt, hay đến chính sự sống nữa. Matt có thể nhẹ nhàng nựng nó hay quát mắng nó, thì cũng đều như nhau thôi; nó không bao giờ làm gì hơn ngoài việc quay đôi mắt đờ đẫn về phía ông, rồi lại gục đầu xuống giữa hai bàn chân trước như cũ.
Và rồi, một đêm nọ, Matt đang đọc sách, môi mấp máy theo từng con chữ cùng những âm thanh lí nhí, thì bỗng giật mình vì một tiếng rên khe khẽ phát ra từ Nanh Trắng. Nó đã tự đứng vững trên bốn chân, tai dỏng thẳng về phía cánh cửa, và đang lắng nghe đầy chăm chú. Một lát sau, Matt cũng nghe thấy tiếng bước chân. Cánh cửa mở ra, Weedon Scott bước vào. Hai người đàn ông bắt tay nhau. Rồi Scott đảo mắt nhìn quanh căn phòng.
"Con sói đâu rồi?" anh hỏi.
Rồi anh phát hiện ra nó, đang đứng ngay tại chỗ nó vẫn nằm, gần lò sưởi. Nó đã không lao vọt tới như cách của những con chó khác. Nó chỉ đứng đó, quan sát và chờ đợi.
"Khói thiêng ơi!7" Matt kêu lên. "Nhìn nó vẫy đuôi kìa!"
Weedon Scott sải bước nửa căn phòng về phía nó, đồng thời cất tiếng gọi tên nó. Nanh Trắng tiến đến bên anh, không phải bằng một cú bật nhảy vồ vập, mà lại rất nhanh và lặng lẽ. Sự ngượng ngùng lúc đầu đã tan biến, nhưng khi đến gần, đôi mắt nó lại ánh lên một biểu cảm kỳ lạ. Một thứ gì đó, một sự rộng lớn của cảm xúc không thể thốt nên lời, dâng trào trong ánh mắt nó, lấp lánh như một tia sáng rồi bừng rực tỏa ra.
"Nó chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt ấy trong suốt thời gian anh đi vắng!" Matt nhận xét.
Weedon Scott không nghe thấy. Anh đang ngồi xổm trên gót chân, mặt đối mặt với Nanh Trắng, dịu dàng vuốt ve nó - xoa nhẹ phần gốc tai, lướt bàn tay thật dài men theo cổ xuống đến đôi vai, rồi vỗ nhè nhẹ dọc sống lưng bằng phần bụng những ngón tay của mình. Và Nanh Trắng gầm gừ đáp lại, cái âm điệu ngâm nga trong tiếng gầm gừ rõ ràng và tha thiết hơn bao giờ hết.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Niềm vui rộn rã và tình yêu to lớn đang cuộn trào trong nó, luôn vùng vẫy tìm cách biểu đạt, cuối cùng đã thành công trong việc khám phá ra một phương thức mới. Đột nhiên nó chúi đầu về phía trước, rúc vào khoảng trống giữa cánh tay và thân mình của chủ nhân. Và tại nơi đó, trong vòng tay ôm siết, ẩn mình khỏi mọi ánh nhìn ngoại trừ đôi tai, nó không còn gầm gừ nữa. Nó chỉ tiếp tục huých đầu và rúc sâu hơn vào lòng người.
Hai người đàn ông nhìn nhau. Đôi mắt Scott rưng rưng sáng.
"Chà!" Matt buột miệng, giọng đầy kinh ngạc.
Một lúc sau, khi đã trấn tĩnh lại, ông nói: "Tôi luôn khăng khăng rằng con sói đó thực chất là một con chó. Nhìn nó kìa!"
Với sự trở về của vị thần tình yêu, Nanh Trắng hồi phục nhanh đến khó tin. Nó ở lại trong cabin thêm hai đêm một ngày. Rồi nó xông ra ngoài. Lũ chó kéo xe đã quên mất sức mạnh của nó. Chúng chỉ còn nhớ những điều gần đây nhất - đó là sự yếu ớt và ốm đau của nó. Khi thấy nó bước ra khỏi cabin, cả lũ liền đồng loạt lao vào.
"Nói về chuyện ẩu đả của các cậu đi," Matt lẩm bẩm trong niềm hân hoan, đứng nơi khung cửa dõi theo.
"Cho chúng nếm mùi địa ngục đi, sói con! Cho chúng nếm mùi địa ngục đi! - rồi sau đó tính tiếp!"
Nanh Trắng chẳng cần lời khích lệ ấy. Sự trở về của vị thần tình yêu đã là quá đủ. Sức sống mãnh liệt tuôn trào khắp thân thể nó, rực rỡ và bất khuất. Nó chiến đấu hoàn toàn vì niềm vui, tìm thấy trong đó sự biểu đạt cho vô vàn những cảm xúc mà nếu không thì chẳng thể thốt nên lời. Chẳng thể có kết cục nào khác. Đội quân kia tan tác trong thất bại nhục nhã, và mãi đến sau khi trời tối hẳn, lũ chó mới lén lút quay về, từng con một, với dáng vẻ ngoan ngoãn và nhún nhường thể hiện lòng thần phục trước Nanh Trắng.
Sau khi đã học được cách rúc vào lòng người, Nanh Trắng thường xuyên lặp lại hành động ấy. Đó là lời nói cuối cùng. Nó không thể vượt lên trên điều ấy. Có một thứ mà nó vẫn luôn đặc biệt gìn giữ, đó là cái đầu của mình. Nó chưa bao giờ thích bị ai chạm vào đầu. Đó là tàn dư của sự hoang dã trong nó, nỗi lo sợ bị tổn thương và bị sập bẫy, những cơn bốc đồng hoảng hốt đã sinh ra để né tránh mọi tiếp xúc. Bản năng của nó luôn ra lệnh rằng cái đầu ấy nhất định phải được tự do. Thế mà giờ đây, với vị thần tình yêu, hành động rúc đầu vào lòng người ấy là một hành vi cố ý tự đặt mình vào thế bất lực đến tuyệt vọng. Đó là sự biểu đạt của một niềm tin tưởng tuyệt đối, một sự đầu hàng tuyệt đối, như thể nó đang muốn nói rằng: "Tôi phó thác mình vào tay ngài. Ngài hãy làm theo ý muốn của mình với tôi đi."
Một đêm nọ, không lâu sau khi trở về, Scott và Matt ngồi chơi bài cribbage8 trước giờ đi ngủ. "Mười lăm-hai, mười lăm-bốn và một đôi là sáu9," Matt vừa dứt lời, thì từ bên ngoài vọng vào tiếng la hét cùng tiếng gầm gừ dữ dội. Cả hai nhìn nhau, tay đã sẵn sàng đẩy ghế đứng dậy.
"Có kẻ bị con sói tóm rồi," Matt buông lời.
Một tiếng thét chói tai, hoang dại, tràn đầy sợ hãi lẫn đau đớn, như một mũi roi quất thẳng vào họ.
"Đem đèn lại đây!" Scott hét lớn, rồi lao vụt ra ngoài.
Matt bám theo với ngọn đèn trên tay. Dưới ánh sáng le lói, họ trông thấy một gã đàn ông đang nằm ngửa trên tuyết. Hai cánh tay gã bắt chéo trước mặt, đan vào nhau che kín mặt và cổ. Đó là cách gã đang cố bảo vệ mình trước hàm răng của Nanh Trắng. Và quả là cần thiết. Nanh Trắng đang cuồng nộ, hung hãn lao vào tấn công chỗ hiểm yếu nhất. Từ vai xuống đến cổ tay của đôi tay đang vắt chéo ấy, lớp áo khoác, chiếc sơ mi flannel xanh và cả áo lót bên trong đều bị xé toạc tan tành; còn hai cánh tay thì rạch nát tươm, máu chảy ròng ròng.
Tất cả những điều ấy, hai người đàn ông thu hết vào mắt chỉ trong khoảnh khắc đầu tiên. Khoảnh khắc tiếp theo, Weedon Scott đã túm chặt lấy gáy Nanh Trắng và kéo phăng nó ra. Nanh Trắng giằng giật, gầm gừ, nhưng không hề tìm cách cắn trả; và chỉ bằng một mệnh lệnh sắc gọn từ chủ nhân, nó lập tức dịu xuống.
Matt đỡ gã đàn ông kia đứng dậy. Khi gã đứng thẳng người, gã buông đôi tay đang bắt chéo xuống, để lộ ra khuôn mặt gớm ghiếc của Beauty Smith. Người đánh xe chó buông phắt gã ra - y như thể vừa chạm phải than hồng. Beauty Smith nhấp nháy mắt dưới ánh đèn, đảo mắt dáo dác nhìn quanh. Gã bắt gặp Nanh Trắng, và nỗi kinh hoàng lập tức phủ trùm lên khuôn mặt gã.
Cùng lúc ấy, Matt để ý thấy hai đồ vật nằm trên nền tuyết. Anh hạ thấp ngọn đèn xuống, rồi dùng mũi giày hất nhẹ về phía chúng để ông chủ nhìn thấy - một sợi dây xích chó bằng thép, và một cây gậy to bản.
Weedon Scott nhìn thấy, khẽ gật đầu. Chẳng ai thốt ra một lời nào. Người đánh xe chó đặt tay lên vai Beauty Smith và đẩy gã sang bên. Chẳng cần nói năng gì thêm. Beauty Smith giật nảy mình.
Trong lúc đó, vị thần tình yêu đang dịu dàng vỗ về Nanh Trắng, thủ thỉ với nó.
"Định bắt trộm mày hả? Và mày đâu có để yên! Chà, chà, hắn ta nhầm to rồi, đúng không nào?"
"Hẳn là hắn tưởng mình đang tóm lấy mười bảy con ác quỷ ấy chứ," người đánh xe chó cười khúc khích.
Nanh Trắng vẫn còn kích động, bộ lông dựng ngược, miệng vẫn gầm gừ không dứt. Nhưng rồi lớp lông từ từ hạ xuống, và nơi sâu trong cổ họng nó, những tiếng ngâm nga xa xăm, mơ hồ - ngày một lớn dần, ngày một rõ nét hơn - bắt đầu cất lên.
-
Dịch từ cụm "seventeen different ways of being a fool", một cách nói phóng đại dân dã của người Mỹ để nhấn mạnh sự ngốc nghếch đến mức khó tin của ai đó. ↩
-
Thành ngữ văn hóa phương Tây (run away with the circus). Vào thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, những đứa trẻ bỏ nhà đi theo các gánh xiếc lưu động để tìm kiếm tự do và phiêu lưu là một hiện tượng phổ biến, thường dùng để ám chỉ những người có biệt tài huấn luyện thú hoang dã một cách kỳ diệu. ↩
-
Vùng Mackenzie (phía tây bắc Canada) có địa hình tuyết xốp và dày, người ta dùng loại xe trượt toboggan có đáy phẳng tì trực tiếp lên tuyết để không bị lún. Trong khi đó, ở vùng Klondike tuyết cứng hơn, xe trượt được thiết kế có hai thanh trượt (runners) phía dưới để giảm ma sát. ↩
-
Kiểu buộc chó "rẽ quạt" (fan formation) phổ biến ở những vùng đồng bằng tuyết rộng lớn, mỗi con chó được buộc bằng một sợi dây riêng biệt tỏa ra như hình nan quạt. Tuy nhiên, ở vùng Klondike nhiều cây cối và đường mòn hẹp, kiểu buộc này sẽ khiến chó dễ bị vướng vào chướng ngại vật. ↩
-
Hệ thống dây cương (double traces) thường dùng ở Klondike. Mỗi con chó chạy giữa hai sợi dây chính chạy dọc hai bên sườn, nối liền từ đầu đến cuối đàn, giúp giữ đội hình hàng một đi lại dễ dàng qua các lối mòn chật hẹp trong rừng. ↩
-
Một khu định cư ở Alaska nằm bên sông Yukon. Nơi đây từng là thị trấn khai thác vàng lớn nhất dọc theo sông Yukon trước khi cơn sốt vàng Klondike bùng nổ, sau đó người dân đổ xô sang vùng Dawson City. ↩
-
Dịch sát nghĩa từ câu cảm thán lóng "Holy smoke!" phổ biến trong tiếng Anh, dùng để bày tỏ sự ngạc nhiên, kinh ngạc tột độ mà không muốn dùng đến những từ ngữ báng bổ tôn giáo. ↩
-
Trò chơi bài phổ biến của người Anh và Mỹ sử dụng một bàn gỗ nhỏ có đục lỗ và các cọc gỗ (pegs) để ghi điểm. Điểm số phụ thuộc vào việc kết hợp các lá bài lại với nhau để đạt được tổng điểm nhất định. ↩
-
Khẩu quyết tính điểm đặc trưng trong trò cribbage (Fifteen two, fifteen four, and a pair makes six). Người chơi đếm to các kết hợp bài tạo thành tổng 15 (mỗi kết hợp được 2 điểm), và 2 điểm nữa cho một đôi (pair), tổng cộng được 6 điểm. ↩
CHAPTER VI THE LOVE-MASTER
As White Fang watched Weedon Scott approach, he bristled and snarled to advertise that he would not submit to punishment. Twenty-four hours had passed since he had slashed open the hand that was now bandaged and held up by a sling to keep the blood out of it. In the past White Fang had experienced delayed punishments, and he apprehended that such a one was about to befall him. How could it be otherwise? He had committed what was to him sacrilege, sunk his fangs into the holy flesh of a god, and of a white-skinned superior god at that. In the nature of things, and of intercourse with gods, something terrible awaited him.
The god sat down several feet away. White Fang could see nothing dangerous in that. When the gods administered punishment they stood on their legs. Besides, this god had no club, no whip, no firearm. And furthermore, he himself was free. No chain nor stick bound him. He could escape into safety while the god was scrambling to his feet. In the meantime he would wait and see.
The god remained quiet, made no movement; and White Fang’s snarl slowly dwindled to a growl that ebbed down in his throat and ceased. Then the god spoke, and at the first sound of his voice, the hair rose on White Fang’s neck and the growl rushed up in his throat. But the god made no hostile movement, and went on calmly talking. For a time White Fang growled in unison with him, a correspondence of rhythm being established between growl and voice. But the god talked on interminably. He talked to White Fang as White Fang had never been talked to before. He talked softly and soothingly, with a gentleness that somehow, somewhere, touched White Fang. In spite of himself and all the pricking warnings of his instinct, White Fang began to have confidence in this god. He had a feeling of security that was belied by all his experience with men.
After a long time, the god got up and went into the cabin. White Fang scanned him apprehensively when he came out. He had neither whip nor club nor weapon. Nor was his uninjured hand behind his back hiding something. He sat down as before, in the same spot, several feet away. He held out a small piece of meat. White Fang pricked his ears and investigated it suspiciously, managing to look at the same time both at the meat and the god, alert for any overt act, his body tense and ready to spring away at the first sign of hostility.
Still the punishment delayed. The god merely held near to his nose a piece of meat. And about the meat there seemed nothing wrong. Still White Fang suspected; and though the meat was proffered to him with short inviting thrusts of the hand, he refused to touch it. The gods were all-wise, and there was no telling what masterful treachery lurked behind that apparently harmless piece of meat. In past experience, especially in dealing with squaws, meat and punishment had often been disastrously related.
In the end, the god tossed the meat on the snow at White Fang’s feet. He smelled the meat carefully; but he did not look at it. While he smelled it he kept his eyes on the god. Nothing happened. He took the meat into his mouth and swallowed it. Still nothing happened. The god was actually offering him another piece of meat. Again he refused to take it from the hand, and again it was tossed to him. This was repeated a number of times. But there came a time when the god refused to toss it. He kept it in his hand and steadfastly proffered it.
The meat was good meat, and White Fang was hungry. Bit by bit, infinitely cautious, he approached the hand. At last the time came that he decided to eat the meat from the hand. He never took his eyes from the god, thrusting his head forward with ears flattened back and hair involuntarily rising and cresting on his neck. Also a low growl rumbled in his throat as warning that he was not to be trifled with. He ate the meat, and nothing happened. Piece by piece, he ate all the meat, and nothing happened. Still the punishment delayed.
He licked his chops and waited. The god went on talking. In his voice was kindness-something of which White Fang had no experience whatever. And within him it aroused feelings which he had likewise never experienced before. He was aware of a certain strange satisfaction, as though some need were being gratified, as though some void in his being were being filled. Then again came the prod of his instinct and the warning of past experience. The gods were ever crafty, and they had unguessed ways of attaining their ends.
Ah, he had thought so! There it came now, the god’s hand, cunning to hurt, thrusting out at him, descending upon his head. But the god went on talking. His voice was soft and soothing. In spite of the menacing hand, the voice inspired confidence. And in spite of the assuring voice, the hand inspired distrust. White Fang was torn by conflicting feelings, impulses. It seemed he would fly to pieces, so terrible was the control he was exerting, holding together by an unwonted indecision the counter-forces that struggled within him for mastery.
He compromised. He snarled and bristled and flattened his ears. But he neither snapped nor sprang away. The hand descended. Nearer and nearer it came. It touched the ends of his upstanding hair. He shrank down under it. It followed down after him, pressing more closely against him. Shrinking, almost shivering, he still managed to hold himself together. It was a torment, this hand that touched him and violated his instinct. He could not forget in a day all the evil that had been wrought him at the hands of men. But it was the will of the god, and he strove to submit.
The hand lifted and descended again in a patting, caressing movement. This continued, but every time the hand lifted, the hair lifted under it. And every time the hand descended, the ears flattened down and a cavernous growl surged in his throat. White Fang growled and growled with insistent warning. By this means he announced that he was prepared to retaliate for any hurt he might receive. There was no telling when the god’s ulterior motive might be disclosed. At any moment that soft, confidence-inspiring voice might break forth in a roar of wrath, that gentle and caressing hand transform itself into a vice-like grip to hold him helpless and administer punishment.
But the god talked on softly, and ever the hand rose and fell with non-hostile pats. White Fang experienced dual feelings. It was distasteful to his instinct. It restrained him, opposed the will of him toward personal liberty. And yet it was not physically painful. On the contrary, it was even pleasant, in a physical way. The patting movement slowly and carefully changed to a rubbing of the ears about their bases, and the physical pleasure even increased a little. Yet he continued to fear, and he stood on guard, expectant of unguessed evil, alternately suffering and enjoying as one feeling or the other came uppermost and swayed him.
“Well, I’ll be gosh-swoggled!”
So spoke Matt, coming out of the cabin, his sleeves rolled up, a pan of dirty dish-water in his hands, arrested in the act of emptying the pan by the sight of Weedon Scott patting White Fang.
At the instant his voice broke the silence, White Fang leaped back, snarling savagely at him.
Matt regarded his employer with grieved disapproval.
“If you don’t mind my expressin’ my feelin’s, Mr. Scott, I’ll make free to say you’re seventeen kinds of a damn fool an’ all of ’em different, an’ then some.”
Weedon Scott smiled with a superior air, gained his feet, and walked over to White Fang. He talked soothingly to him, but not for long, then slowly put out his hand, rested it on White Fang’s head, and resumed the interrupted patting. White Fang endured it, keeping his eyes fixed suspiciously, not upon the man that patted him, but upon the man that stood in the doorway.
“You may be a number one, tip-top minin’ expert, all right all right,” the dog-musher delivered himself oracularly, “but you missed the chance of your life when you was a boy an’ didn’t run off an’ join a circus.”
White Fang snarled at the sound of his voice, but this time did not leap away from under the hand that was caressing his head and the back of his neck with long, soothing strokes.
It was the beginning of the end for White Fang-the ending of the old life and the reign of hate. A new and incomprehensibly fairer life was dawning. It required much thinking and endless patience on the part of Weedon Scott to accomplish this. And on the part of White Fang it required nothing less than a revolution. He had to ignore the urges and promptings of instinct and reason, defy experience, give the lie to life itself.
Life, as he had known it, not only had had no place in it for much that he now did; but all the currents had gone counter to those to which he now abandoned himself. In short, when all things were considered, he had to achieve an orientation far vaster than the one he had achieved at the time he came voluntarily in from the Wild and accepted Grey Beaver as his lord. At that time he was a mere puppy, soft from the making, without form, ready for the thumb of circumstance to begin its work upon him. But now it was different. The thumb of circumstance had done its work only too well. By it he had been formed and hardened into the Fighting Wolf, fierce and implacable, unloving and unlovable. To accomplish the change was like a reflux of being, and this when the plasticity of youth was no longer his; when the fibre of him had become tough and knotty; when the warp and the woof of him had made of him an adamantine texture, harsh and unyielding; when the face of his spirit had become iron and all his instincts and axioms had crystallised into set rules, cautions, dislikes, and desires.
Yet again, in this new orientation, it was the thumb of circumstance that pressed and prodded him, softening that which had become hard and remoulding it into fairer form. Weedon Scott was in truth this thumb. He had gone to the roots of White Fang’s nature, and with kindness touched to life potencies that had languished and well-nigh perished. One such potency was love. It took the place of like, which latter had been the highest feeling that thrilled him in his intercourse with the gods.
But this love did not come in a day. It began with like and out of it slowly developed. White Fang did not run away, though he was allowed to remain loose, because he liked this new god. This was certainly better than the life he had lived in the cage of Beauty Smith, and it was necessary that he should have some god. The lordship of man was a need of his nature. The seal of his dependence on man had been set upon him in that early day when he turned his back on the Wild and crawled to Grey Beaver’s feet to receive the expected beating. This seal had been stamped upon him again, and ineradicably, on his second return from the Wild, when the long famine was over and there was fish once more in the village of Grey Beaver.
And so, because he needed a god and because he preferred Weedon Scott to Beauty Smith, White Fang remained. In acknowledgment of fealty, he proceeded to take upon himself the guardianship of his master’s property. He prowled about the cabin while the sled-dogs slept, and the first night-visitor to the cabin fought him off with a club until Weedon Scott came to the rescue. But White Fang soon learned to differentiate between thieves and honest men, to appraise the true value of step and carriage. The man who travelled, loud-stepping, the direct line to the cabin door, he let alone-though he watched him vigilantly until the door opened and he received the endorsement of the master. But the man who went softly, by circuitous ways, peering with caution, seeking after secrecy-that was the man who received no suspension of judgment from White Fang, and who went away abruptly, hurriedly, and without dignity.
Weedon Scott had set himself the task of redeeming White Fang-or rather, of redeeming mankind from the wrong it had done White Fang. It was a matter of principle and conscience. He felt that the ill done White Fang was a debt incurred by man and that it must be paid. So he went out of his way to be especially kind to the Fighting Wolf. Each day he made it a point to caress and pet White Fang, and to do it at length.
At first suspicious and hostile, White Fang grew to like this petting. But there was one thing that he never outgrew-his growling. Growl he would, from the moment the petting began till it ended. But it was a growl with a new note in it. A stranger could not hear this note, and to such a stranger the growling of White Fang was an exhibition of primordial savagery, nerve-racking and blood-curdling. But White Fang’s throat had become harsh-fibred from the making of ferocious sounds through the many years since his first little rasp of anger in the lair of his cubhood, and he could not soften the sounds of that throat now to express the gentleness he felt. Nevertheless, Weedon Scott’s ear and sympathy were fine enough to catch the new note all but drowned in the fierceness-the note that was the faintest hint of a croon of content and that none but he could hear.
As the days went by, the evolution of like into love was accelerated. White Fang himself began to grow aware of it, though in his consciousness he knew not what love was. It manifested itself to him as a void in his being-a hungry, aching, yearning void that clamoured to be filled. It was a pain and an unrest; and it received easement only by the touch of the new god’s presence. At such times love was joy to him, a wild, keen-thrilling satisfaction. But when away from his god, the pain and the unrest returned; the void in him sprang up and pressed against him with its emptiness, and the hunger gnawed and gnawed unceasingly.
White Fang was in the process of finding himself. In spite of the maturity of his years and of the savage rigidity of the mould that had formed him, his nature was undergoing an expansion. There was a burgeoning within him of strange feelings and unwonted impulses. His old code of conduct was changing. In the past he had liked comfort and surcease from pain, disliked discomfort and pain, and he had adjusted his actions accordingly. But now it was different. Because of this new feeling within him, he ofttimes elected discomfort and pain for the sake of his god. Thus, in the early morning, instead of roaming and foraging, or lying in a sheltered nook, he would wait for hours on the cheerless cabin-stoop for a sight of the god’s face. At night, when the god returned home, White Fang would leave the warm sleeping-place he had burrowed in the snow in order to receive the friendly snap of fingers and the word of greeting. Meat, even meat itself, he would forego to be with his god, to receive a caress from him or to accompany him down into the town.
Like had been replaced by love. And love was the plummet dropped down into the deeps of him where like had never gone. And responsive out of his deeps had come the new thing-love. That which was given unto him did he return. This was a god indeed, a love-god, a warm and radiant god, in whose light White Fang’s nature expanded as a flower expands under the sun.
But White Fang was not demonstrative. He was too old, too firmly moulded, to become adept at expressing himself in new ways. He was too self-possessed, too strongly poised in his own isolation. Too long had he cultivated reticence, aloofness, and moroseness. He had never barked in his life, and he could not now learn to bark a welcome when his god approached. He was never in the way, never extravagant nor foolish in the expression of his love. He never ran to meet his god. He waited at a distance; but he always waited, was always there. His love partook of the nature of worship, dumb, inarticulate, a silent adoration. Only by the steady regard of his eyes did he express his love, and by the unceasing following with his eyes of his god’s every movement. Also, at times, when his god looked at him and spoke to him, he betrayed an awkward self-consciousness, caused by the struggle of his love to express itself and his physical inability to express it.
He learned to adjust himself in many ways to his new mode of life. It was borne in upon him that he must let his master’s dogs alone. Yet his dominant nature asserted itself, and he had first to thrash them into an acknowledgment of his superiority and leadership. This accomplished, he had little trouble with them. They gave trail to him when he came and went or walked among them, and when he asserted his will they obeyed.
In the same way, he came to tolerate Matt-as a possession of his master. His master rarely fed him. Matt did that, it was his business; yet White Fang divined that it was his master’s food he ate and that it was his master who thus fed him vicariously. Matt it was who tried to put him into the harness and make him haul sled with the other dogs. But Matt failed. It was not until Weedon Scott put the harness on White Fang and worked him, that he understood. He took it as his master’s will that Matt should drive him and work him just as he drove and worked his master’s other dogs.
Different from the Mackenzie toboggans were the Klondike sleds with runners under them. And different was the method of driving the dogs. There was no fan-formation of the team. The dogs worked in single file, one behind another, hauling on double traces. And here, in the Klondike, the leader was indeed the leader. The wisest as well as strongest dog was the leader, and the team obeyed him and feared him. That White Fang should quickly gain this post was inevitable. He could not be satisfied with less, as Matt learned after much inconvenience and trouble. White Fang picked out the post for himself, and Matt backed his judgment with strong language after the experiment had been tried. But, though he worked in the sled in the day, White Fang did not forego the guarding of his master’s property in the night. Thus he was on duty all the time, ever vigilant and faithful, the most valuable of all the dogs.
“Makin’ free to spit out what’s in me,” Matt said one day, “I beg to state that you was a wise guy all right when you paid the price you did for that dog. You clean swindled Beauty Smith on top of pushin’ his face in with your fist.”
A recrudescence of anger glinted in Weedon Scott’s grey eyes, and he muttered savagely, “The beast!”
In the late spring a great trouble came to White Fang. Without warning, the love-master disappeared. There had been warning, but White Fang was unversed in such things and did not understand the packing of a grip. He remembered afterwards that his packing had preceded the master’s disappearance; but at the time he suspected nothing. That night he waited for the master to return. At midnight the chill wind that blew drove him to shelter at the rear of the cabin. There he drowsed, only half asleep, his ears keyed for the first sound of the familiar step. But, at two in the morning, his anxiety drove him out to the cold front stoop, where he crouched, and waited.
But no master came. In the morning the door opened and Matt stepped outside. White Fang gazed at him wistfully. There was no common speech by which he might learn what he wanted to know. The days came and went, but never the master. White Fang, who had never known sickness in his life, became sick. He became very sick, so sick that Matt was finally compelled to bring him inside the cabin. Also, in writing to his employer, Matt devoted a postscript to White Fang.
Weedon Scott reading the letter down in Circle City, came upon the following:
“That dam wolf won’t work. Won’t eat. Aint got no spunk left. All the dogs is licking him. Wants to know what has become of you, and I don’t know how to tell him. Mebbe he is going to die.”
It was as Matt had said. White Fang had ceased eating, lost heart, and allowed every dog of the team to thrash him. In the cabin he lay on the floor near the stove, without interest in food, in Matt, nor in life. Matt might talk gently to him or swear at him, it was all the same; he never did more than turn his dull eyes upon the man, then drop his head back to its customary position on his fore-paws.
And then, one night, Matt, reading to himself with moving lips and mumbled sounds, was startled by a low whine from White Fang. He had got upon his feet, his ears cocked towards the door, and he was listening intently. A moment later, Matt heard a footstep. The door opened, and Weedon Scott stepped in. The two men shook hands. Then Scott looked around the room.
“Where’s the wolf?” he asked.
Then he discovered him, standing where he had been lying, near to the stove. He had not rushed forward after the manner of other dogs. He stood, watching and waiting.
“Holy smoke!” Matt exclaimed. “Look at ’m wag his tail!”
Weedon Scott strode half across the room toward him, at the same time calling him. White Fang came to him, not with a great bound, yet quickly. He was awakened from self-consciousness, but as he drew near, his eyes took on a strange expression. Something, an incommunicable vastness of feeling, rose up into his eyes as a light and shone forth.
“He never looked at me that way all the time you was gone!” Matt commented.
Weedon Scott did not hear. He was squatting down on his heels, face to face with White Fang and petting him-rubbing at the roots of the ears, making long caressing strokes down the neck to the shoulders, tapping the spine gently with the balls of his fingers. And White Fang was growling responsively, the crooning note of the growl more pronounced than ever.
But that was not all. What of his joy, the great love in him, ever surging and struggling to express itself, succeeded in finding a new mode of expression. He suddenly thrust his head forward and nudged his way in between the master’s arm and body. And here, confined, hidden from view all except his ears, no longer growling, he continued to nudge and snuggle.
The two men looked at each other. Scott’s eyes were shining.
“Gosh!” said Matt in an awe-stricken voice.
A moment later, when he had recovered himself, he said, “I always insisted that wolf was a dog. Look at ’m!”
With the return of the love-master, White Fang’s recovery was rapid. Two nights and a day he spent in the cabin. Then he sallied forth. The sled-dogs had forgotten his prowess. They remembered only the latest, which was his weakness and sickness. At the sight of him as he came out of the cabin, they sprang upon him.
“Talk about your rough-houses,” Matt murmured gleefully, standing in the doorway and looking on.
“Give ’m hell, you wolf! Give ’m hell!-an’ then some!”
White Fang did not need the encouragement. The return of the love-master was enough. Life was flowing through him again, splendid and indomitable. He fought from sheer joy, finding in it an expression of much that he felt and that otherwise was without speech. There could be but one ending. The team dispersed in ignominious defeat, and it was not until after dark that the dogs came sneaking back, one by one, by meekness and humility signifying their fealty to White Fang.
Having learned to snuggle, White Fang was guilty of it often. It was the final word. He could not go beyond it. The one thing of which he had always been particularly jealous was his head. He had always disliked to have it touched. It was the Wild in him, the fear of hurt and of the trap, that had given rise to the panicky impulses to avoid contacts. It was the mandate of his instinct that that head must be free. And now, with the love-master, his snuggling was the deliberate act of putting himself into a position of hopeless helplessness. It was an expression of perfect confidence, of absolute self-surrender, as though he said: “I put myself into thy hands. Work thou thy will with me.”
One night, not long after the return, Scott and Matt sat at a game of cribbage preliminary to going to bed. “Fifteen-two, fifteen-four an’ a pair makes six,” Mat was pegging up, when there was an outcry and sound of snarling without. They looked at each other as they started to rise to their feet.
“The wolf’s nailed somebody,” Matt said.
A wild scream of fear and anguish hastened them.
“Bring a light!” Scott shouted, as he sprang outside.
Matt followed with the lamp, and by its light they saw a man lying on his back in the snow. His arms were folded, one above the other, across his face and throat. Thus he was trying to shield himself from White Fang’s teeth. And there was need for it. White Fang was in a rage, wickedly making his attack on the most vulnerable spot. From shoulder to wrist of the crossed arms, the coat-sleeve, blue flannel shirt and undershirt were ripped in rags, while the arms themselves were terribly slashed and streaming blood.
All this the two men saw in the first instant. The next instant Weedon Scott had White Fang by the throat and was dragging him clear. White Fang struggled and snarled, but made no attempt to bite, while he quickly quieted down at a sharp word from the master.
Matt helped the man to his feet. As he arose he lowered his crossed arms, exposing the bestial face of Beauty Smith. The dog-musher let go of him precipitately, with action similar to that of a man who has picked up live fire. Beauty Smith blinked in the lamplight and looked about him. He caught sight of White Fang and terror rushed into his face.
At the same moment Matt noticed two objects lying in the snow. He held the lamp close to them, indicating them with his toe for his employer’s benefit-a steel dog-chain and a stout club.
Weedon Scott saw and nodded. Not a word was spoken. The dog-musher laid his hand on Beauty Smith’s shoulder and faced him to the right about. No word needed to be spoken. Beauty Smith started.
In the meantime the love-master was patting White Fang and talking to him.
“Tried to steal you, eh? And you wouldn’t have it! Well, well, he made a mistake, didn’t he?”
“Must ‘a’ thought he had hold of seventeen devils,” the dog-musher sniggered.
White Fang, still wrought up and bristling, growled and growled, the hair slowly lying down, the crooning note remote and dim, but growing in his throat.